Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Saturday, February 9, 2013

Tập quán “đầu gấu”


 

 

 


Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 08.02.2013

  

 

                                        Tập quán “đầu gấu”

Tôi viết bài này vào ngày 28 tháng chạp mà chúng ta hay gọi là 28 Tết, có lẽ nhiều độc giả sẽ đọc vào những ngày Tết Quý Tị. Trước hết, xin kính chúc bạn đọc :

                                               

                                     NĂM MỚI QUÝ TỴ: - VẠN AN VẠN LỘC -

                                         VUI VẺ KHỎE MẠNH - NHIỀU MAY MẮN

Chuyện Tết nhất ở VN có lẽ chẳng còn gì đáng nói, vẫn là những “điệp khúc” quen thuộc của những cảnh đời “người ăn không hết, kẻ lần chẳng ra”.

                                                                

                                               Lối vào đường hoa Nguyễn Huệ (con đường hoa có giá 17 tỉ đồng)

Đọc trên những trang báo  hàng ngày, đầy rẫy những khung cảnh lộng lẫy huy hoàng trên các đường phố, nhan nhản những món quà tiền tỉ biếu sếp, những loại hoa cảnh quý hiếm độc đáo có giá hàng trăm triệu cho các đại gia, tiểu gia. Bên cạnh đó là những cảnh nheo nhóc của dân lao động ngồi đầy đường đón xe về quê ăn Tết, cảnh chầu chực ở máy rút tiền ATM của các ngân hàng, tình trạng bi đát của những người nằm vỉa hè, không có Tết.

                                            

                                                                                       Công nhân chen chúc rút tiền ở máy ATM

Trộm cướp khắp nơi, dù Sài Gòn đã được “chi viện” hàng trăm cảnh sát từ Hà Nội vào dẹp “loạn”. Nhưng vẫn còn đó món “đặc sản cướp Sài Gòn” như tôi đã báo động từ hơn một tháng trước, chặt tay cướp xe, đâm người cướp của giữa đường phố, cướp tiệm vàng, cướp xông vào nhà bất kể ban ngày hay ban đêm, thậm chí trộm luôn một lúc 11 cái xe gắn máy tại một chung cư, trộm vặt trong tất cả các cửa hàng nhiều vô kể, kể không bao giờ hết…

                                           

                                                                              Bà Bùi Thị Em buồn bã nhìn dòng người đi sắm tết

 

                                           

                                             Những người nhặt ve chai vẫn mò mẫm trong những đêm giáp Tết

Có thể nói rất nhiều gia đình bậc trung năm nay đón Tết trong cái tâm trạng “vui thì vui gượng kẻo là” giữa tình hình kinh tế suy thoái nghiêm trọng. Có một điều rất vui là tôi đi ăn sáng, bất ngờ mua được một “lố” 10 bao phong bao lì xì có in hình bản đồ VN xác nhận Hoàng Sa Trường Sa là của VN. Tôi hỏi, người bán hàng nói là các bà nội trợ chỉ chọn mua thứ  bao lì xì này, không mua hàng của Trung Quốc, hàng nào cũng không mua, toàn đồ “dởm”. Em bán hết chỗ hàng này là hết, không còn hàng, bà con mua đông quá. Chứng tỏ tinh thần quyết liệt chống giặc ngoại xâm đã ăn sâu trong lòng người dân. Không có bất cứ điểu gì có thể đi ngược lại ý chí này.

                                                         

                                                    Phong bao lì xì in hình Hoàng Sa – Trường Sa là của VN,

                                                    các bà nội trợ rất thích mua, không mua hàng Trung Quốc

Cho nên không khí Tết ở đây như người đang cố chọn cho mình mặc tấm áo mới che đi cái nội tâm bất an. Tất cả chỉ có thế. Vì vậy tôi xin bàn đến chuyện thời sự đáng chú ý trong tuần này.

Chuyện ở nhà quê

Có những chuyện tôi không thể bỏ qua trong những ngày cuối năm, bởi ảnh hưởng của nó có thể lâu dài, gây hậu quả vô cùng nghiêm trọng tới đời sống của người dân nông thôn. Nếu để lâu, không trị ngay từ bây giờ, nó sẽ trở thành một thứ “tập quán” ở làng xã, nơi “quan xa, bản nha gần”. Nơi có thể áp dụng luật lệ tùy tiện, máy móc, thậm chí tàn ác để trả thù, để diễu võ dương oai, xưng hùng xưng bá, đi đến đâu cũng được người dân cúi đầu khiếp sợ. Nếu ngoảnh mặt làm ngơ trước những mầm mống tệ hại này, sẽ có nhiều quan làng quan xã áp dụng, nó sẽ thành “thói quen”, tức là một thứ luật lệ mới, một “tập quán mới”, nhất là lại được che chở bởi những cấp trên quan liêu, chưa nói đến tham nhũng.

Tôi viết những điều phẫn nộ này trước khi tường thuật chi tiết với bạn đọc vì thực ra tôi cũng “bức xúc” như người dân khi biết được chuyện này.

Lực lượng chức năng” muốn làm gì thì làm

Anh Hồ Duy Thuấn, 31 tuổi, ở tổ 5, khu vực 5, phường An Khánh, TP. Cần Thơ, cho biết, khoảng 16g ngày 23-1 đã bị “lực chức năng” gồm tổ bảo vệ dân phố và thú y quận Ninh Kiều, tại phường An Khánh tự ý xông vào nhà đập chết đàn gà chọi đang nuôi của gia đình anh gồm 50 con.

Theo tố cáo chi tiết của gia đình anh Thuấn, ông Nguyễn Văn Chuộc (tức Năm Chuộc mà người dân gọi là Năm Chuột) hiện là Tổ trưởng tổ bảo vệ dân phố đã đánh chết 25 con gà. Ngoài ra, 25 con gà khác đang nuôi nhốt trong chuồng cũng bị đập ngắc ngoải, chết vào sáng hôm sau (24-1).

Ông Khải cho biết: “Gia đình không hề hay biết quyết định nào của cơ quan chức năng, họ tự ý xông vào nhà gí súng vào con tôi và cả bản thân tôi! Sự việc đã khiến gia đình tôi hết sức bất bình. Tổ trưởng “Bảo Vệ Dân Phố” mà bảo vệ dân kiểu “hành hạ nhân dân” như thế sao?

Theo anh Thuấn, số gà chọi trên có rất nhiều loại khác nhau. Con trị giá thấp nhất là 5 triệu đồng và cao nhất là 20 triệu đồng.

Cứ tính trung bình mỗi con 10 triệu đồng, giá trị 50 con gà chọi là 500 triệu, tức nửa tỉ đồng VN (bằng 25.000 USD). Cả một gia tài đối với người Việt Nam ở thành thị, còn ở làng xã, cái gia tài ấy còn có giá trị hơn nhiều. Một triệu đồng để ăn Tết còn kiếm chưa ra, nói gì đến hàng chục, hàng trăm triệu.

Tôi đã từng sống ở nhà quê, đã từng chứng kiến nhiều gia đình cả năm chỉ trông mong vào đàn heo, đàn gà, “nuôi như nuôi trứng, hứng như hứng hoa” suốt cả năm trời mong có tiền ăn Tết, làm vốn liếng cho cả mùa vụ năm sau. Thế mà bỗng dưng vô cớ cái “cơ quan chức năng” quỷ quái kia nhảy vào đập tan hoang vốn liếng của người dân. Hành động man rợ này không khác gì đám “cơ quan chức năng” xông vào hủy hoại tài sản của ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng - Hải Phòng. Chỉ khác là gia đình ông Vươn biết trước nên liều chết chống lại, súng nổ ầm ầm, tiếng kêu náo động cả làng xã, sự việc trở nên ồn ào, không chìm xuồng được. Còn gia đình ông Khải, anh Thuấn không dám chống lại hoặc không biết trước vì tính “sáng tạo bí mật, bất ngờ theo kiểu du kích chiến” của cơ quan chức năng phường An Khánh nên mọi chuyện có vẻ im lìm. Tuy nhiên, mức độ không hề thua kém cả về tính pháp lý và tính tàn bạo.

Tao gí súng mày làm gì được tao

Anh Nguyễn Trường Thâm, người làm công cho nhà ông Khải chứng kiến sự việc khi đang nhặt mai trong vườn, cho biết: “Em đang làm thì thấy 6 người xông vào nhà, đi đến chuồng gà, đòi bắt gà tiêu hủy. Em nói để gọi ông Khải và anh Thuấn (con trai ông Khải) về rồi nói chuyện”.

Tuy nhiên, lực lượng chức năng phường An Khánh không cần chờ, ông Nguyễn Văn Chuộc đã trực tiếp dùng gậy cao su xông vào chuồng đập gà như một “anh hùng” và ra lệnh cho đàn em: “Tất cả lực lượng vào đập đàn gà”. Thiếu điều ông Năm Chuột hô “xung pheng” nữa là trở thành chiến trường đẫm… cứt gà!

                                            

                                                                    Đàn gà chọi hàng chục con bị đập chết

Ông Hồ Văn Khải nhớ lại: “Khi anh Năm Chuộc đi vào, tôi hỏi, anh làm gì thế? Bất ngờ, ông ấy rút súng chỉ vào mặt tôi, rồi nói: “Tao gí súng, mày làm gì được tao?”. Không riêng gì ông Khải bị uy hiếp, ông Năm Chuộc còn gí súng vào anh Hồ Văn Phước (con trai ông Khải), khi anh này phản ứng đoàn làm việc đập chết đàn gà chọi.

                                                    

                          Ông Nguyễn Văn Chuộc - Tổ trưởng tổ dân phố bị tố gí súng uy hiếp cha con chủ đàn gà

Đúng là “mày làm được tao” thật. Làm gì đây, bạn đọc ơi! Khi người ta có quyền và có súng, khi người ta là “quan cai trị, áp dụng luật rừng” thì người dân chỉ có nước chết đứng, ông muốn làm gì thì làm, chúng em thua. Ông Năm Chuột chính là hình ảnh tượng trưng nhất cho những “đại ca, đầu gấu” ở nhiều làng nhiều xã mà chúng ta không thể biết tới.

Ủy Ban ND Phường Xã đồng tình với cấp dưới và vu cáo người dân

Sau 3 ngày sự việc xảy ra, tức là sáng ngày 26-1 vừa qua, ông Lê Hoàng Vũ - Trưởng ban chỉ đạo kiểm tra, xử lý gia cầm, Phó Chủ tịch UBND P.An Khánh, trả lời phóng viên báo chí: “Lực lượng tham gia gồm có công an, tổ bảo vệ dân phố, thú y phường và quận Ninh Kiều. Chúng tôi chỉ làm theo quy định chỉ thị 02, năm 2009 của Q.Ninh Kiều”.

Khi được hỏi “lực lượng kiểm tra đã khống chế, đập chết cả đàn gà như vậy có quá mức không?”, ông Vũ chỉ ngồi trầm ngâm, không trả lời.

Còn việc ông Nguyễn Văn Chuộc rút súng uy hiếp chủ nhà thì ông Vũ cho biết: “Thuộc phạm vi xử lý của công an”.

Ông Mai Văn Hiệp, Phó Chủ tịch UBND P.An Khánh thì cho rằng: “Chúng tôi không cần thông báo, không cần có quyết định. Cứ phát hiện gà là đập chết mới khách quan. Vì gà đá (gà chọi) có giá trị kinh tế, nếu mang về đi tiêu hủy thì sợ dân nghi ngại “tráo đổi” gà tiêu hủy. Nên đập xong để giao cho Thú y quận giải quyết mới khách quan”.

Ông Hiệp nói rằng, nhà ông Khải có nhiều lần vi phạm với hình thức tổ chức đá gà ăn tiền. Ông nói: “Mặc dù công an đã nhiều lần bắt quả tang, lập biên bản nhưng vẫn ngoan cố”.

Nhưng anh Hồ Duy Thuấn khẳng định: “Từ trước đến nay gia đình tôi chưa bao giờ tổ chức đá gà ăn tiền. Nếu nói gia đình tổ chức đá gà thì phải có văn bản, biên bản xử lý vi phạm hành chính hay bất cứ giấy tờ gì chứng minh điều đó”. 

Rất trắng trợn, cấp trên của Phường An Khánh đã che chắn mọi hành động của toán người này và cho rằng làm việc đúng pháp luật! Rõ ràng hơn nữa là quan xã đã phạm tội vu cáo cho người dân vì không đưa ra được bằng chứng nào.

Ông Vũ Văn Bảo – Trưởng Công an P.An Khánh, xác nhận: “Hôm xảy ra sự việc tôi đến hiện trường, nghe gia chủ kể lại và tôi có xin lỗi gia đình”.

Nội dung chỉ thị 02, năm 2009 của Q.Ninh Kiều là gì?

Theo các văn bản của TP. Cần Thơ và Q.Ninh Kiều ban hành, từ khi xuất hiện dịch cúm gia cầm H5N1 vào năm 2009, địa phương này đã làm quyết liệt để tiêu hủy đàn gà bị nhiễm bệnh. Nói rõ hơn là văn bản này chỉ áp dụng khi có dịch cúm gia cầm năm 2009, cách đây 4 năm.

Tuy nhiên, vào thời điểm hiện nay (năm 2013), dịch bệnh gia cầm H5N1 không còn bùng phát như trước. Nhưng UBND P.An Khánh đã áp dụng chỉ thị này. Câu trả lời: “Chúng tôi không cần thông báo, không cần có quyết định. Cứ phát hiện gà là đập chết mới khách quan”. Đó là câu trả lời lời dứt khoát, quyết liệt, nhưng quả thật ông không hiểu thế nào là khách quan, thế nào là chủ quan. Quyết liệt với dân, áp dụng theo kiểu thi hành luật lệ thời chiến tranh trong thời bình. Ông bám vào cái quyết định trong tình hình khẩn cấp để “tự do” muốn đập chết đàn gà nào là cứ tự nhiên xông vào nhà dân đập chết liền, không cần thông báo, không cần quyết định. Vậy thì còn bao nhiêu luật lệ ban hành trong tình hình khẩn cấp nữa, một thí dụ khác như khi có dịch heo tai xanh, bây giờ ông lôi ra áp dụng rồi cứ tự do xông vào nhà dân, mang hết heo của dân ra hố chôn sạch? Chưa biết chừng khi có chỉ thị đề phòng “bọn xấu phản động mưu đồ phá hoại hòa bình”, các ông quan làng xã này sẽ tóm cổ nhốt hết anh nào nói năng không đúng lập trường, than thở đói khổ, phải luôn nói “phấn khởi hồ hởi” mới yên thân. Làm dân ở làng khổ thật. Đã thế cấp trên cũng chẳng thèm bênh vực nếu không muốn nói là bao che, làm cho mọi tội lỗi của cấp dưới nhẹ đi như… không hế có.

Cấp huyện và cấp thành phố nói gì?

Chiều 25/1, ông Nguyễn Trọng Quyền – Trưởng trạm thú y quân Ninh Kiều và Bình Thủy (TP. Cần Thơ) trả lời PV báo chí, trong năm 2010, UBND TP. Cần Thơ đã có quyết định “cấm người dân nuôi nhốt gia cầm trong thành phố”, nhất là gà đá.

Việc thành lập đoàn để đập gà của nhà anh Thuấn, ông Quyền cho hay: “Dưới phường có lập đoàn đi tịch thu, tiêu hủy. Mà đã tịch thu tiêu hủy thì phải đập chết”.

Còn hành vi gí súng vào người nhà anh Thuấn của người trong đoàn, ông Quyền cho hay, việc đó là do công an giải quyết!

Liên quan đến việc này, ông Phạm Văn Quỳnh – Giám đốc Sở Nông Nghiệp Phát Triển Nông Thôn TP Cần Thơ cho biết: “Việc cấm nuôi nhốt gia cầm trong thành phố có chủ trương từ trước. Tuy nhiên, việc đập chết đàn gà là tàn nhẫn! Chúng tôi vẫn chưa nghe báo cáo gì hết”.

Liên quan đến sự việc, ông Nguyễn Quang Duy - Phó Chủ tịch UBND Q.Ninh Kiều, TP. Cần Thơ khẳng định, việc làm của đoàn kiểm tra P.An Khánh như thế là “cứng nhắc”. Thời điểm này trên địa bàn không còn xảy ra cúm A (H5N1).

Chỉ là “cứng nhắc”, có nghĩa là họ làm việc vẫn đúng, chỉ cứng một tí thôi (?!) Nghe nhẹ hều như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Trước sự việc trên, luật sư của gia đình anh Hồ Duy Thuấn đã gửi đơn lên Bí thư, Chủ tịch, Trưởng Công an và Viện kiểm sát Q.Ninh Kiều, TP. Cần Thơ yêu cầu xử lý hành vi “hủy hoại tài sản công dân”. Và tất nhiên phải bồi thường toàn bộ thiệt hại cho gia đình anh Thuấn lên đến hàng tỉ đồng.

Phải nhìn sự việc như vụ phá hoại tài sản nhà ông Đoàn Văn Vươn

Bạn đọc đã thấy rõ hành động ngang ngược của cơ quan chức năng Phường An Khánh và lời chạy tội của cả chủ tịch và phó chủ tịch UBND phường này. Chẳng khác gì vụ hủy hoại tài sản nhà ông Vươn ở huyện Tiên Lãng xảy ra hôm 5-1-2012, chưa quá 1 năm . Ban đầu, các quan làng quan xã, thậm chí quan huyện Tiên Lãng cũng ra sức bênh vực các “chiến sĩ” đã làm nhiệm vụ đập phá nhà ông Vươn, ngay cả ông Đại tá Đỗ Hữu Ca, Giám đốc Công an TP. Hải Phòng cũng ca tụng “đây là một trận đánh rất đẹp, có thể viết thành sách” cho các đơn vị học tập.

Chỉ đến khi dư luận nổi sóng, Thủ tướng Chính phủ kết luận đó là sai phạm của chính quyền địa phương. Lúc đó mọi chuyện mới được phanh phui và đưa ra tòa xét xử, rất nhiều quan chức bị cho về vườn, bị bồi thường thiệt hại, đến nay vẫn còn lai rai các quan chức bị điều tra. Nếu không, vụ này đã chìm xuồng. 

Nhìn lại sự việc ở Phường An Khánh, có thể đây là một vụ trả thù có tính toàn vô cùng thâm độc. Tại sao từ  khi biết nhà dân nuôi gà chọi, cái “ủy ban chức năng” đó không giải thích, không thông báo quy định cấm nuôi mà đợi đến lúc đàn gà lớn vào dịp gần Tết mới bất ngờ kéo quân đến đập chết? Các quan phường xã  “là đầy tớ nhân dân” như cái khẩu hiệu to tướng treo trên mọi bức tường trụ sở Ủy Ban chứ không phải là kẻ thù của nhân dân và cũng không phải cứ có tí chức sắc trong làng xã là cha thiên hạ.

Thật ra ở nhiều làng xã đã từng có biết bao chuyện tương tự xảy, người dân cắm đầu chịu đựng vì chẳng biết kêu ai khi các cấp che chở, bênh vực cho nhau. Có khi kêu oan còn “ăn đòn” nặng hơn, chẳng thiếu gì chuyện đã xảy ra như vậy. Thế nên đành “nín thở qua sông”.

Mời bạn đọc xem qua ý kiến của người dân tràn lan trên các trang báo trong nước từ hơn một tuần nay:

- Bạn nguyen thanh: Còn đâu là luật pháp? Đất nước này đến loạn mất thôi. Đây là hình thức trả thù cá nhân? hành chính hay hành dân!

- Bạn nvananh: Hành động côn đồ thế này thì người dân sống sao ổn. Khả năng là những đối tượng này lợi dụng chức vụ để làm hại nhà ông Khải do tư thù, ghen ghét. Hành động của họ phạm nhiều tội: tự ý không báo trước, phá hoại tài sản riêng của người dân, uy hiếp tinh thần, hành động và lời nói vô văn hóa...Họ cần bị đào thải và trừng trị chứ nếu còn được ở những chức vụ đó thì dân còn oan khổ.

Bạn nguyễn ngọc hòa: Ông Năm Chuột dùng súng dí vào đầu ông Khải là đe dọa tước mạng sống ngay trong tức khắc nếu ông Khải có bất cứ hành động chống đối nào. Như vậy, vấn đề đặt ra là ông Năm Chuột có được phép dùng súng trong trường hợp như vậy hay không? Ai cấp súng và cho phép làm điều này? Nếu ông Khải bị bắn chết thì sao ...? Nếu ông Khải có phải ứng nào đó làm ông Năm Chuột chết (phản ứng làm chấm dứt ngay hành vi gây nguy hiểm) thì có bị khởi tố hình sự vì tội chống người thi hành công vụ hay không?

Đừng để trở thành “tập quán đầu gấu nông thôn”

Tôi nhắc lại điều tôi đã viết ở trên: Nếu không diệt ngay từ mầm mống tình trạng côn đồ này, mai mốt sẽ thành một thứ “tập quán đầu gấu”. Mặc cho quan làng quan xã lộng hành, người dân càng thống khổ hơn.

Văn Quang

 

 

NHỮNG KẺ BÁN LINH HỒN CHO QUỶ


Sent: Friday, February 8, 2013 10:14 PM
Subject: [ChinhNghiaViet] Re: FW: BÁN LINH HỒN CHO QUỶ

 

NHỮNG KẺ BÁN LINH HỒN CHO QUỶ

Người Lính Già Oregon

Bài viết nhiều độc giả nhất (8750 lần). Chúng tôi chân thành cảm ơn tác giả và xin tái đăng.

 

 

NHỮNG KẺ BÁN LINH HỒN CHO QUỶ

I.                    Thời gian gần đây, khi đọc tin một số ca nhạc sĩ hải ngoại kéo nhau về Sài Gòn, Hà Nội trình diễn, tự dưng tôi nghĩ đến Việt Khang, ca nhạc sĩ anh hùng của lòng tôi và của biết bao người Việt Nam trên thế giới và trong nước. Việt Khang sáng tác rất ít, tôi nhớ hình như chỉ đôi ba bài, Việt Nam tôi đâu? và Anh là ai?, và đích thân hát bài của chính anh. Nhưng chỉ qua những bài ấy thôi anh đã biểu hiện lòng yêu nước nồng nàn, cao độ, tha thiết hơn bất cứ ca nhạc sĩ nào từ trước đến nay, kể cả thời VNCH. Lời ca thật đơn sơ, bình dị, không có những câu văn vẻ, khuôn sáo, hoặc sắt máu, dữ dằn, đằng đằng sát khí, theo đơn đặt hàng...

 

Không. Tất cả nơi anh nghe như lời than vãn hoặc tình tự thường ngày, âm điệu thật nhẹ nhàng. Dễ dàng đến nỗi các cháu bé hải ngoại năm tuổi cũng có thể trình bày một cách suôn sẻ. Như tiếng thổn thức của mẹ già, em thơ, dâng lên tự đáy lòng. Như tiếng nghẹn ngào, nức nở từ nỗi uất hận bao nhiêu năm đè nén nay òa vỡ, miên man chảy theo sông, theo biển...

      Bản thân Việt Khang, sinh năm 1974, chưa hề biết chiến tranh, chưa hề biết Việt Cộng hay Quốc Gia, chưa hề hưởng một ơn mưa móc dù nhỏ của chế độ VNCH, chưa hề biết những tủi nhục và oan nghiệt đã rơi ập xuống đất nước và gia đình ngày 30/4/1975, chưa hề chạy trốn Việt Cộng trối chết, trước hay sau ngày mất nước, hốt hoảng như chuột, chưa hề khai mình là tỵ nạn Cộng sản, chưa hề tự phong là trí thức tốt nghiệp tại ngoại quốc, là ca sĩ, nhạc sĩ với sự nghiệp âm nhạc 10, 20, 50 năm. Chưa hề… Nhưng, cũng như bao thanh niên cùng thế hệ, anh đã lớn lên và đang sống ngay trong lòng chế độ Việt Cộng, trên một đất nước nay biến thành một trại tù khổng lồ. Cho nên, cũng như tất cả người Việt quốc gia tỵ nạn Cộng sản chân chính trên thế giới, anh đã hiểu thế nào là độc tài, là áp bức, là bất công, biết thế nào là thiếu tự do, nhân quyền, dân chủ, mơ ước như thế nào bóng dáng của hạnh phúc, ấm no, chờ đợi như thế nào ánh sáng bình minh đến xua tan đêm tối vây hãm triền miên cả một dân tộc đọa đày.

      Việt Khang chỉ làm đôi ba bài hát thôi, nhưng đã bị truy tố ra tòa, lãnh ba năm tù ở, bởi lũ lãnh đạo Việt Cộng khôn nhà dại chợ, chuyên hà hiếp dân lành, tay không một tấc sắt, nhưng lại sợ hãi, khúm núm trước quân thù Tàu Cộng. Điều đó cho thấy lũ chúng nó rất sợ anh và ảnh hưởng của hai ca khúc có vẻ nhẹ nhàng, nhưng đâm thẳng vào tim chúng nó, nhức nhối như những nhát kiếm bén nhọn. Chỉ cần hai bài thôi, nhưng trong ấy người nghe bao nhiêu tiếng gọi yêu nước ngút ngàn, bao nhiêu lời tình tự dân tộc thiết tha, bao nhiêu thương yêu và thù hận. Anh không hô hào lật đổ ai, nhưng bọn chúng nó phải nể và sợ.

 

      Việt Khang, tôi gọi tên em với tất cả lòng cảm thương, và thán phục, và tôn vinh, dù chưa một lần được gặp em, quen em, nhìn em, nghe em hát. Nhưng tôi cần em, ít ra trong bài viết này, cần hình ảnh rạng ngời và gương hy sinh cao quý của em cho chính nghĩa, đại cuộc, để dạy một bài học làm người cho lũ hát xướng hải ngoại đang rủ nhau về nước trình diễn.

 

      Nói đến Việt Khang, tôi lại nhớ một ca sĩ hải ngoại khác ít nhiều chiếm ngự hồn tôi: Nguyệt Ánh. Nguyệt Ánh với lòng yêu nước vô bờ, thôi thúc như tiếng sóng Thái Bình Dương réo gọi, với những bài hưng ca đấu tranh mạnh mẽ, quyết liệt, làm vỡ tim người.

      Và xa hơn, ca nhạc sĩ tỵ nạn Cuba qua Mỹ từ lúc nhỏ, có cha từng phục vụ trong quân đội Mỹ tại Việt Nam: Gloria Estafan, hiện sống tại Miami. Danh cô vang lừng thế giới, không chỉ vì sự nghiệp ca hát, mà còn và nhất là bởi lập trường của một người tỵ nạn chân chính cương quyết chống chế độ Cộng sản phi nhân Fidel Castro và bè lũ. Một lần được mời trở về Cuba hát nhân dịp Đức Giáo Hoàng viêng thăm, cô đã từ chối. Lần khác, được mời qua Vatican hát trong một đại lễ, cô chấp nhận với một điều kiện duy nhất: Xin Đức Thánh Cha cầu nguyện, và làm mọi cách, cho đất nước Cuba của cô được tìm lại tự do, nhân quyền. Cô đã sáng tác và trình bày một ca khúc mang tên “Go away” bình dị, tương tự “Việt Nam tôi đâu?” của Việt Khang, trong đó cô nhẹ nhàng lên tiếng mắng mỏ và yêu cầu Fidel Castro cuốn gói rời khỏi Cuba:

 

Go away

Won't you just go away

Don't you come back one day

Take your stuff

Take all of your precious things

Leave right now […]

 

      II. Trong khi ca nhạc sĩ anh hùngViệt Khang bị giam cầm trong nước, và đồng nghiệp gốc tỵ nạn Cuba Gloria Estafan cương quyết không trở về quê hương khi chế độ độc tài còn ngự trị thì các ca sĩ, nhạc sĩ thuộc diện xướng ca vô loài Việt Nam hải ngoại vô nhân vô sỉ vô luân, đực có, cái có, đẹp có, xấu có, trẻ có, già có, sang có, sến có, khôn có, ngu có, nổi tiếng có, cắc ké có, đủ cả… rủ nhau làm đơn xin trở về hát cho Việt Cộng nghe, mặc nhiên, tự nguyện bán linh hồn cho quỷ. Nếu thực sự bọn họ có một linh hồn.Chuyện kể như sau:

 

a)      Tương truyền, vào thế kỷ XVI, bên Đức, có một người tên Johann Faust, sinh tại Knittlingen. Ông ta là một tiến sĩ, thầy bói, thuật sĩ, có nhiều phù phép, đi nhiều, biết nhiều, biểu diễn tài nghệ của mình, dạy đại học, được vinh danh bởi cả Martin Luther, nhà cải cách Công giáo nổi tiếng. Theo quyển Historia von Dr. Johann Fausten (Frankfurt, 1587), Faust muốn bán linh hồn cho quỷ Mephistopheles với khế ước như sau: trong 24 năm, ông sẽ được thông suốt về ma thuật (magie), được trẻ mãi không già, giàu sang, phú quý, và hưởng tất cả mọi vui thú xác thịt và quyền lực. Sau đó, mãn hạn, linh hồn ông sẽ bị tóm, giao cho quỷ sứ. 

Faust ký giấy, và trong suốt 24 năm, được chơi bời thỏa thích, và hành nghề ma thuật với trình độ tuyệt luân, muốn gì có nấy. Rồi một ngày đẹp trời Mephistopheles hiện lên bắt linh hồn ông đem xuống địa ngục. Tại đây, Faust hối hận, ăn năn, nhưng lúc ấy quá trễ rồi.                                                                                                                                                                                                   

      Từ thế kỷ XVI đến XIX, nhân vật Johann Faust là nguồn hứng vô tận cho rất nhiều tác phẩm thuộc thơ, văn, nhạc, kịch, họa. Đặc biệt, thi hào Đức Goethe viết ra tuyệt tác Faust, trong đó, cuối cùng, ông cho Faust được cứu rỗi nhờ tình yêu của nàng Gretchen.

 

b) Còn những Faust thời đại, gồm những tên trí thức khoa bảng, ca nhạc sĩ, và bọn nằm vùng hải ngoại? Dĩ nhiên, sự khác biệt thấy rõ:

• Bán linh hồn cho quỷ, Faust thế kỷ XVI của truyền thuyết Đức không phải xóa bỏ căn cước và tước vị của mình. Bán linh hồn cho quỷ, bọn Faust Việt Gian thế kỷ XXI bị buộc phải chối bỏ lý lịch, quay lưng với tổ quốc, tổ tiên anh hùng, quên dĩ vãng, nguồn gốc.

 Bán linh hồn cho quỷ, Faust thế kỷ XVI được hưởng 24 năm ăn chơi vung vít, thoải mái. Bán linh hồn cho quỷ, bọn Faust Việt Gian thế kỷ XXI bị lôi cổ tống xuống địa ngục ngay, bị còng tay, khóa mõm, chỉ được phép nói, hát, múa những gì mà quỷ cho phép. 

 Bán linh hồn cho quỷ, Faust của Goethe được cứu rỗi nhờ tình yêu chân thật. Bán linh hồn cho quỷ, bọn Faust Việt Gian chỉ có bia ôm, thân xác đĩ điếm và thiếu nữ nghèo khổ. Không có tình yêu cứu rỗi, chúng phải từ chết đến chết, bị khinh chê, nguyền rủa đời đời.

 

c) Riêng lũ xướng ca vô loài Việt Gian còn phải qua những màn phỏng vấn, điều tra về lập trường, số lượng và nội dung những bài sẽ hát, rồi phải hát thử cho Công an nghe. Một người quen sống tại VN có kể về những ca sĩ hải ngoại hát ở phòng trà đường Cao Thắng, Sài Gòn, từng đứa một, từ Lệ Thu, Ý Lan, Thanh Tuyền, Giao Linh đến Tuấn Vũ, Chế  Linh, Từ Công Phụng v.v... Muốn được phép trình diễn, bọn ca sĩ này phải qua một kỳ thử nghiệm hát cho công an VC nhìn, nghe trước những bài đã được chúng cho phép. Chúng gật đầu, chấm đậu mới được lên sân khấu, dù là phòng trà tư. Điều này làm người ta nhớ hoạt cảnh thê thảm trong đó những cô gái quê muốn lấy “chồng ngoại”, phải sắp hàng cởi áo cởi quần cho những thằng Đài Loan, Đại Hàn, Mã Lai đui què sứt mẻ, nửa khùng nửa điên... tha hồ sờ mó, khám, lựa, tuyển, chi tiền, dắt đi. Than ôi. Còn cái nhục nào hơn!

      Nhưng bọn vô loài vô sỉ ấy đâu biết nhục là gì. Cha ông ta cũng đã dặn dò: “đĩ chín phương còn để một phương lấy chồng”. Đằng này, còn phương nào, mười hay hai mươi, chúng cũng giành nhau làm ráo hết. Không biết nhục, trái lại, chúng lại vênh váo, trơ tráo lên tiếng tự bênh vực cho hành động của mình: đại khái, chúng về, vì:            

 muốn đền đáp lại lòng mến mộ của đồng bào trong nước   

  

1) Đồng bào nào? Ba mươi năm nay, có người dân nào thuộc Miền Nam cũ đang phải sống thoi thóp, ngột ngạt dưới gông cùm Cộng sản, còn nhớ đến bọn ca sĩ, nhạc sĩ hải ngoại trước kia đã bỏ rơi đồng bào chạy có cờ, nay ế khứa, hết tiền, về già trông bèo nhèo như những cái mền rách, còn nhớ đến những bài tình ca một thời rên rỉ, sướt mướt, lảm nhảm, lảng nhách của chúng, để viết thư yêu cầu chúng trở về hát cho họ nghe? Rồi đồng bào lấy tiền đâu mua vé cả trăm đô? Nói chi những người dân của chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa biết chúng là ai, mà mến với mộ, tiếc với nhớ? Ngược lại, thấy chúng lần lượt trở về biểu diễn, ca múa, làm hề, đại đa số nếu không khinh bỉ như những con chó ghẻ thì cũng tỏ ra dửng dưng, thờ ơ, lạnh nhạt.                                                                                                                                                              

2) Đồng bào, hay chỉ là bọn cai thầu văn nghệ cơ hội chủ nghĩa, tham tiền, lợi dụng thị hiếu mới của đám cán bộ, đại gia Việt Cộng no cơm rửng mỡ, trưởng giả học làm sang, hoặc nguy hiểm hơn, bọn tay sai của lũ công an trong biệt đội văn nghệ có nhiệm vụ thực thi điều khoản “giao lưu văn hóa”, “hòa hợp hòa giải” của Nghị quyết 36, bày ra những buổi trình diễn để câu những con mồi nghệ sĩ, ca sĩ Việt kiều vì ham tiền, hám danh, mà gục mặt trở về nhận lãnh những lời tâng bốc dỏm và đồng tiền tanh hôi của Việt Cộng bố thí cho?                                                                                                                    

3) Tại hải ngoại, suốt bao năm trời, bọn xướng ca vô loài này được đồng hương tỵ nạn nâng đỡ, đùm bọc, viết bài lăng xê, ca tụng chúng, nuôi sống chúng bằng cách mua vé tham dự những shows văn nghệ, ra mắt CD... mặc dù theo thời gian tài sắc của chúng đi xuống. Nay chúng trở mặt, trở cờ, trở thành những đứa Việt Gian quay về cung cúc phục vụ kẻ thù, và điều đó càng làm ta hiểu hơn nỗi lòng của cụ Nguyễn Đình Chiểu, một anh hùng kháng Pháp, qua hai câu thơ mộc mạc, thẳng thừng:                                                                                                               

Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm                                                                 

Đâm mấy thằng gian bút chẳng tà  

                       

 nghệ thuật, mà nghệ thuật thì phi chính trị

 

1) Nghệ thuật vị nghệ thuật ư? Còn lâu. Trên lãnh vực văn chương, hội họa, từ thời Lãng Mạn vs Théophile Gautier và trường phái Parnassiens bên Pháp, người ta đã tốn nhiều giấy mực và nước bọt để thảo luận, tranh cãi về quan niệm này, nhưng cuối cùng không đi đến đâu. Bởi vì không bao giờ có một nghệ thuật vị nghệ thuật. Nghĩa là bất cứ nghệ thuật nào cũng phải phục vụ nhân sinh, tức con người. Đối với Việt Cộng, quan niệm này còn khắt khe hơn, gần như tuyệt đối. Đối với chúng, nghệ thuật phải phục vụ, không phải con người, mà duy nhất Bác và Đảng. Nghệ thuật đồng nghĩa với chính trị, tuyên truyền, nói dối. Tố Hữu khi làm thơ khóc Staline sức mấy mà vì nghệ thuật vị nghệ thuật? Trịnh Công Sơn kêu gào nối vòng tay lớn vì nghệ thuật thuần túy hay vì chủ trương phản chiến, thân Cộng của y? Mới đây, tin tức cho biết những ca sĩ của Trung tâm chống Cộng Asia bị cấm hát ở Việt Nam, tại sao?            

 

2) Cụ thể hơn, bọn xướng ca vô loài hải ngoại về trình diễn bên ấy làm gì có tự do để hát bất cứ bài nào tùy ý? Kìa, Phạm Duy mà một số bơm sĩ phong là cây “đại thụ của làng nhạc” Việt Nam, mà văn nô Trần Mạnh Hảo một lần bị ma nhập đã gọi là “thượng đế của âm giai”, là  “thần linh của tiết tấu” v.v... có một sự nghiệp âm nhạc đồ sộ, vậy mà khi trở về cũng chỉ được Việt Cộng cho phép hát, phổ biến, trên dưới mươi bài.

 

3) Chưa nói việc bọn ca sĩ phản bội này cố tình mập mờ, nhập nhằng giữa danh từ “chính trị” và “làm chính trị”. Làm chính trị thường được hiểu là  hoạt động cho các đảng phái, tổ chức này nọ. Nhưng chống Cộng, quyết tâm tiêu diệt Việt Cộng, không phải là “chính trị “ hay “làm chính trị”, mà là một bổn phận của toàn dân Việt, đặc biệt là những người quốc gia tỵ nạn Cộng sản chân chính, đối với tổ quốc.

 

• không theo phe nào

  

1) Ngày tắp đảo, trước mặt các viên chức di trú ngoại quốc, có ca nhạc sĩ nào không mếu máo khai mình là người quốc gia tỵ nạn, không thể sống nổi dưới ách thống trị, độc tài của Việt Cộng. Nay được phép Việt Cộng cho về, chúng tuyên bố “chúng tôi không theo phe nào”, Quốc gia hay Cộng sản, mà trở về với dân tộc, với quê hương có chùm khế ngọt. Ô hô, nhổ rồi xin liếm lại. Có đứa như tên Chế Linh, để lấy điểm, còn lên án chế độ VNCH chủ trương tiêu diệt dân tộc Chàm, trong khi chính y hoặc đồng chủng được hưởng nhiều quyền lợi: không đi lính (nhưng được phép mặc đồ lính để trình diễn), không thạo tiếng Kinh, nhưng vẫn được đồng bào ưu ái, không có tú tài nhưng vẫn được đặc cách theo các trường đào tạo công chức, cán bộ... Có đứa như Khánh Ly than thở với báo chí Việt Cộng là hát tại hải ngoại vất vả, khó ăn lắm, hát tại quốc nội được nhiều tiền hơn...                                                                                                                

 

2) Chiến tranh bằng súng đạn đã chấm dứt, nhưng trận chiến giữa người Quốc gia với Cộng sản vẫn còn, gay go, khó khăn gấp bội, nhất là trong bối cảnh hiện nay khi Việt Cộng, vì cần tiền bạc, tài năng, chất xám, vẫn bám sát gót người Việt hải ngoại, để thi hành nghị quyết 36, dụ dỗ bọn nhẹ dạ và cố xóa cho bằng được lằn ranh Quốc-Cộng rõ rệt. Kẻ nào nói mình không theo phe nào là vô tình hay cố ý tuyên truyền không công cho Việt Cộng.                                                                                                                  

3) Không theo phe nào, tức là đứng giữa, bình dân hơn, là cẳng giữa, sau khi đã có cẳng phải, cẳng trái. NLGO tôi nhớ câu chuyện có thật đã xảy ra: Trong một bữa họp mặt, bạn bè vui chơi, và đến giai đoạn bàn về chuyện những kẻ tự nhận là mình trung lập trong chiến trận Quốc-Cộng hiện nay, hạng người nửa nạc nửa mỡ, ba phải, ba rọi, cẳng giữa, không theo phe nào. Một người tuyên bố: “Tôi đứng ở ngả ba đường”. Người thứ hai lên tiếng: “Tôi là con người đứng giữa”. Một anh bạn, vốn là bác sĩ nổi tiếng chống Cộng, ăn nói bộc trực, bình dân, thấy bực bội, bèn trả lời: “Đứng ở ngả ba đường thì xe nào chạy tới cũng đụng mà ngủm củ tỏi.” Và nhìn chòng chọc vào “con người đứng giữa”, anh dằn từng tiếng một: “Còn trong thân thể người ta, tôi biết chỉ có một con đứng giữa, không phải con người, đó là con c…” 


 

      III. Trong cái đám ca nhạc sĩ bèo nhèo như cái mền rách về chầu chực, quỳ lụy Việt Cộng nói trên, có một anh chàng thuộc Cộng đồng Oregon, cùng thành phố tôi đang cư ngụ. Trong bài "Đền Ơn Đáp Nghĩa" (báo Phương Đông Times, số ngày 7/12/2012, trang 22), Mục sư Huỳnh Quốc Bình, cựu chủ tịch Cộng Đồng Oregon, đã giới thiệu anh ca nhạc sĩ này, như sau:

 

[...] Tôi biết ít nhất một ca nhạc sĩ rất nổi tiếng. Tại địa phương ông cư ngụ, chưa ai thấy ông đóng góp một xu cho những công tác ích lợi chung trong cộng đồng. Ông cũng không hề một lần đóng góp lời ca tiếng hát của ông cho đồng hương địa phương thưởng thức, nếu có thì phải trả thù lao. Ông chỉ chu du ca hát xứ người. Vậy mà khi cần tiền, ông bèn tổ chức "tạ ơn em" tại địa phương nơi ông không buồn quan tâm trong mấy Thập Niên. Điều buồn cười hay khôi hài, là đã có năm bảy trăm người, mỗi người bỏ ra năm bảy chục Mỹ kim, để mua vé danh dự, hoặc thượng hạng, hầu có thể nghe ông hát "tạ ơn em" và mua CD nhạc của ông mang về nghe ông "tạ ơn em"... Điều phũ phàng hơn hết là khi cộng đồng có những buổi tổ chức có tính cách xã hội, giúp đỡ những ai cần giúp đỡ, hoặc biểu tình lên tiếng tranh đấu cho những người bị VC đàn áp tại Việt Nam, thì ông ca nhạc sĩ này lại biệt tăm và số người tham dự buổi ông tổ chức "tạ ơn em" cũng mất dạng [...]

     

      Ngoài ra, nghe tin anh ta về nước lần thứ hai, nhiều đồng hương đã lên tiếng, và tôi xin chuyển tiếp hai bức thư bình phẩm tiêu biểu:

 

From: Truyen Doan
To:
Sent: Wednesday, January 16, 2013 3:58 PM

 

Đây là đứa ngu như tên Chế Linh

Nó bị con vợ ham tiền thúc đẩy nó đi qua đó kiếm tiền thiên hạ

Ở đây nó mở ca nhạc cũng có tụi ngu đi nghe

Tụi nó chỉ có tiền thôi

Tẩy chay nó đi

Mấy thằng nghệ sĩ đó có ra gì!!!!

 

Date: Sat, 19 Jan 2013 19:17:39 -0800
From: kinhkha

 

Ủa! tôi tưởng nó đã chết rồi mà.

Tên này chắc cuối đời vợ cần tiền, cũng như cần Casino như LệThu… cho nên nó về hát phục vụ cán ngố và dân tham nhũng tư bản đỏ for money chứ có con thằng ca sĩ nào hát nào cho dân nghe,dân nghèo nào có tiền 50,70 đô một vé.. mà láo khoét, nếu nó thực sự hát free xin các tháí thú cho tổ chức ngoài trời hát cho dân nghe như VNCH  thì sẽ có nhiều người tình nguyện kêu goị trả tiền cashier cho nó… thật đáng buồn!!! một cái thằng chẳng bao giờ nghĩ đến quân dân VNCH đã đi trước tầm đạn bảo vệ cho nó sống còn…, nó khá hơn PD là chưa viết Tục Ca.

 

     Anh ca nhạc sĩ này, ngoài sự nghiệp âm nhạc, còn được cả nước, trong và ngoài, biết đến, một cách ồn ào, vì căn bệnh ung thư gan giai đoạn cuối, sau khi bị ung thư màng óc, cách đây hơn một thập niên, và túi mật –tin do bạn bè trong Cộng Đồng và trên Mạng chuyển, chính xác hay vịt cồ, tôi không biết chắc–  nhưng cả ba lần đều thoát chết. Sau đó, nghe nói anh ta đi lưu diễn “tạ ơn em” và “kỷ niệm 50 năm” tình ca tại Texas, Portland, California, Úc Châu, tôi thật lòng mừng cho anh ta được tai qua nạn khỏi và mừng cho nhân loại từ nay đã có thuốc chữa trị căn bệnh nan y quái ác kia. Tuy nhiên, khi đọc tin anh ta trở về Việt Nam trình diễn lần thứ hai và xem hình vợ chồng anh ta tươi rói, tại phi trường, với “vòng hoa chiến thắng” trên cổ, tôi phải dằn lòng lắm mới không buột miệng chửi thề, merde, nhưng đồng thời cũng không thể nào không nghĩ đến câu nói trứ danh của Julius Caesar trong vở kịch cùng tên viết bởi Shakespeare:

      Cowards die many times before their deaths;

      The valiant never taste of death but once.

đã được Mục sư Huỳnh Quốc Bình, một lần trong một bài viết, dịch ra như sau:

      Những kẻ hèn nhát chết nhiều lần trước khi chết thật;

      Người dũng cảm chỉ chết một lần thôi.

 

      Anh ta cũng không xa lạ với đa số đồng hương Oregon và cá nhân NLGO tôi. Nhưng có hai lý do, ngoài những điều Mục sư Huỳnh Quốc Bình nêu lên trong bài viết, đã khiến tôi không thể im lặng mãi:

 

a)      Anh ta coi thường Cộng đồng Oregon và những người hâm mộ tại địa phương mới đây đã đến mua vé tham dự buổi văn nghệ tạ ơn vợ và mừng sự nghiệp 50 năm do anh ta tổ chức, để kiếm tiền. Ai cũng biết, Cộng đồng Oregon không chống Cộng ồn ào, dữ dằn như những Cộng đồng California, Texas, nhưng vẫn chống, luôn luôn chống, và kịch liệt chống. Đa số cư dân là những thuyền nhân từ các đảo tỵ nạn đến, hoặc cựu sĩ quan tù nhân cải tạo sang Mỹ theo diện HO, nên chống Cộng, tiêu diệt Việt Cộng có nghĩa thi hành một bổn phận, trách nhiệm đương nhiên đối với tổ quốc.

 

Cũng như dân bản xứ, người Việt tỵ nạn tại Oregon hiền hòa, lịch sự, dĩ hòa vi quý, nhưng điều đó không có nghĩa họ thờ ơ, thụ động, khờ khạo. Ai chống Cộng, ai Quốc gia, ai Việt gian, ai tay sai, ai phải ai trái, ai ăn cơm Quốc gia thờ ma Cộng sản, họ đều biết, và biết đúng, biết rõ, nhưng không nói ra đấy thôi. Bằng chứng: cho đến bây giờ, sau nhiều năm Nghị quyết 36 được phát động với mưu đồ phá hoại, lủng đoạn các Cộng đồng Quốc gia Tỵ nạn, chưa một thằng tay sai Việt Cộng nào dám xuất đầu lộ diện tại Oregon. Ló ra là bị chặt đuôi, không sống nổi.

      Lần đầu, anh ca nhạc sĩ Portland này về Việt Nam trình diễn, người ta biết được do chính báo chí trong nước (Tuổi Trẻ và Công An Thành Phố HCM) phổ biến, nhưng đã bỏ qua, vì ai cũng thông cảm cho căn bệnh ung thư gan giai đoạn cuối của anh ta được vợ và báo chí hải ngoại loan truyền ầm ĩ, nghĩ rằng biết đâu có thể đó là chuyến đi sau cùng trong đời. Tuy nhiên, lần này, khỏi bệnh, anh ta chơi cái mửng cũ, lại về nữa, âm thầm, sau khi đã moi gần cạn hầu bao của đồng hương hải ngoại với những màn “tạ ơn em” và “kỷ niệm 50 năm”. Về, để tái biểu diễn cho những thằng, những con đảng viên, công chức, đại gia, cán bộ, công an và gia đình, đồng bọn, có bạc tiền rủng rỉnh, chứ người dân nghèo, lao động vất vả, đầu tắt mặt tối, buôn thúng bán mẹt, làm gì có cơ hội và điều kiện bước chân vào rạp lớn của thành phố để nghe anh ta cám ơn vợ mình hoặc rên rỉ “bây giờ tháng mấy rồi hỡi em”?

 

      b) Anh ta trở về Việt Nam trình diễn, mặc nhiên thách đố công luận chống Cộng, mặc nhiên chấp nhận trở thành một tên phản bội trắng trợn, vô liêm sỉ trước mắt những đồng hương nạn nhân của bọn Cộng Phỉ trên toàn thế giới và riêng tại Oregon. Trong khi chúng tôi đang giao chiến với Việt Cộng trên mặt trận “võ mồm”, bằng những bài pháo kích ác liệt, và thỉnh thoảng bị phản pháo, trong khi đa số đồng hương tỵ nạn ngày đêm thao thức, lo âu cho vận mệnh đất nước đang có nguy cơ rơi vào tay giặc ngoài Tàu Cộng với sự đồng lõa của lũ lãnh đạo thù trong bất tài, khiếp nhược, tham tàn, trong khi bao nhiêu nhân sĩ, thanh niên tại quốc nội, có cả Việt Khang và một số thiếu nữ liễu yếu đào thơ, Huỳnh Thục Vy, Tạ Phong Tần… biết yêu nước thương nòi, quyết tâm tranh đấu cho tự do, nhân quyền, đang bị bạo quyền bắt bớ, giam cầm, đày đọa ở những nhà tù khắp nước, trong khi các phụ nữ, bé gái bị ép bán ra ngoại quốc làm điếm, và những bài học đạo đức, luân lý cổ truyền tốt đẹp từ hàng ngàn năm qua bị phá sản một cách thê thảm, tại học đường cũng như ngoài xã hội, bởi nền văn hóa bần cố nông hủy diệt trí thức, lương tri và mọi giá trị tinh thần, trong khi những thằng lãnh tụ tự phong tham nhũng, no say, béo tốt đang làm mưa làm gió trên mảnh đất khốn khổ, tội nghiệp, trong khi đó thì anh chàng ca nhạc sĩ mặt trơ mày bóng của chúng ta lại lén lút trở về múa hát, mua vui cho những tên đồ tể bán nước hại dân.

       Làm sao tôi có thể im lặng mãi.

 Portland, 30/1/2013 

Người Lính Già Oregon

 

NHÌN LẠI QUÊ HƯƠNG 38 NĂM SAU NGÀY “THẮNG CUỘC”


 

NHÌN LẠI QUÊ HƯƠNG 38 NĂM SAU NGÀY “THẮNG CUỘC”


 

1
 
Gần đây, cuốn “BÊN THẮNG CUỘC” do một nhà báo, nguyên là  cán binh cộng sản thời hậu chiến, viết và xuất bản tại Hoa Kỳ và phổ biến rộng rãi bằng cả sách giấy và sách điện tử, đã gây xôn xao trong trong các cộng đồng người Việt Nam tự do định cư tại nhiều quốc gia trên thế giới, cũng như đối với cả người Việt Nam ở quốc nội. Cũng nhiều lời khen, lắm tiếng chê cho “BÊN THẮNG CUỘC” bởi khách quan mà nhìn nhận thì đấy là một trong những cuốn sách có nhiều thông tin từ cả hai phía.
 
 Nhưng theo đa phần những người đã đọc qua thì “BÊN THẮNG CUỘC” chỉ nói lên được một phần ba sự thật, còn lại chỉ toàn là dối trá, nhất là những thông tin liên quan đến Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đến các tướng lãnh, đến các chính khách và ngay cả đến các Quân Cán Chính cũng như đồng bào miền Nam trước cũng nhưsau ngày mất nước.

Tuy nhiên, cứ để những điều dối gian, láo toét của “BÊN THẮNG CUỘC” cho độc giả nhận diện, bởi trắng là trắng, đen là đen, trắng đen không thể nhập nhằng lẫn lộn được. Trong bài này, người viết chỉ muốn một lần nhìn lại quê hương đất nước 38 năm sau ngày “thắng cuộc” để nhẫm xem “BÊN THẮNG CUỘC” đã làm được gì cho đất nước cho dân tộc trong ngần ấy thời gian.


Tất cả mọi người đều nhận thức được rằng chính “BÊN THẮNG CUỘC” đã vi phạm hiệp định Geneva 1954 và hiệp định Paris 1973 khi xua quân xâm lược và bức tử chính thể Cộng Hòa tại miền Nam, xóa tên Việt Nam Cộng Hòa là một quốc gia độc lập, hợp hiến, hợp pháp được Liên Hiệp Quốc và cộng đồng Quốc tế công nhận, khỏi bản đồ thế giới. Nhưng ít ai nhớ rằng không chỉ riêng Việt Nam Cộng Hòa, mà “BÊN THẮNG CUỘC”cũng bức tử luôn  cả một “cái chính phủ” “Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam, Độc Lập – Dân Chủ -Hòa Bình – Trung Lập” do chính “BÊN THẮNG CUỘC” nặn ra vào năm 1969, như một chiếc bánh vẽ nhằm hợp pháp hóa hành động xâm lược miền Nam Việt Nam của cộng quân Bắc Việt. Điều cần nhắc lại ở đây là trong hành động bạo ngược này của“BÊN THẮNG CUỘC” có được sự giúp sức của một số trí thức xuẩn động của Miền Nam gồm Huỳnh Tấn Phát,  Phùng Văn Cung, Nguyễn Văn Kiết, NguyễnĐóa, Trần Bửu Kiếm, Ông Trần Nam Trung, Nguyễn Thị Bình,  Phùng Văn Cung, Cao Văn Bổn, Lưu Hữu Phước, Nguyễn Văn Kiết, Dương Quỳnh Hoa và  Trương Như Tảng là toàn bộ nội các của cái chính phủ bị chú phỉnh đó.
 
 
Đây là những con người hoang tưởng mà quá tham vọng quyền lực trong một chính phủ trung lập ở Miền Nam, nên đã đi “cầm cu cho chó đái” suốt từ tháng 6 năm 1969 cho đến tháng 7 năm 1976 là thời điểm mà đảng cộng sản Việt Nam tuyên bố rằng “Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam đã hoàn thành vai trò trong cuộc chiến tranh Việt Nam và chính thức chấm dứt mọi hoạt động của mình.” tức là hô biến.
 
Tất nhiênđó là thời điểm mà các nhân sỹ trí thức hoang tưởng và xuẫn động đó nhận ra rằng thực ra cái chính phủ rằng “Chính phủ Cách mạng Lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam” và cái nội các của họ chỉ là một tổ chức ma, một tổ chức ảo và là một tổ chức ngoại vi của đảng cộng sản và họ chỉ là những con rối được BộChính Trị của cộng sản Bắc Việt điều khiển cho đến lúc vãn tuồng thì được quăng vào sọt rác.
 
 Họ cảm thấy đau như thiến, nhưng đành phải ngồi chơi xơi nước và ngậm bồ hòn mà chờ ngày đi theo các thánh tổ Mác-Lê thôi. Họ cảm thấy đau, đau lắm khi họ nhận ra bản thân là những trí thức đúng nghĩa mà lại bị mắc lừa những kẻ vô học xuất thân là những con người hoang đàng chi địa, những kẻ thiến heo, chăn bò hay cao nhất là phu gác ghi đường sắt.
 


Nhưng đau thương hơn thế nhiều nữa là hơn 1.100.000 người của “BÊN THUA CUỘC” là những nhân sỹ, trí thức bị “giáo dục lại” bởi những “cán bộ quản giáo” là những người rất ít học, tại hàng trăm trại cải tạo ở những chốn rừng thiêng nước độc mà không ít người vì không bao giờ “thuộc bài” nên đã phải ở lại đó để ‘học tập” đến 17 năm trời và trong số đó đã có đến 165.000 người đã vĩnh viễn gởi lại nắm xương tàn ở chung quanh những trại cải tạo đó vì đòn thù, vì bệnh tật, vì đói khát và vì bị hành hạ. Bên cạnh đó, “BÊN THẮNG CUỘC” cũng đã hành quyết hơn 95.000 người bị quy tội phản động, âm mưu lật đổ chính quyền hay “có nợ máu với nhân dân”.

Không lâu sau khi “Thắng Cuộc”, “BÊN THẮNG CUỘC” cũng đã xua đuổi hơn 1.500.000 thị dân bịquy là thành phần tư sản và tiểu tư sản đến khai hoang lập ấp cũng ở những vùng rừng thiêng nước độc, với mỹ từ “Đi Xây Dựng Vùng Kinh Tế Mới” nhường lại cơngơi của họ ở các đô thị cho gia đình, bà con của “BÊN THẮNG CUỘC” đến ở dùm, khiến cho con cái của họ phải thất học vì nghèo đói và vì không có bất cứ một cơ sở giáo dục nào ở giữa chốn thâm sơn cùng cốc đó, hệ lụy là hàng chục ngàn thị dân và con cái của họ cũng đã bỏ mình vì sơn lam chướng khí.


Nhiều người biết rằng vào mùa Xuân 1975 trước khi “BÊN THẮNG CUỘC” chiếm được Sài gòn thì nhiều cuộc công kích đã nổ ra tại nhiều tỉnh thành của miền Trung và Nguyên với hàng hàng cuộc pháo kích vào các đô thị gây ra những cái chết thương tâm của hàng trăm ngàn thường dân ngay khi họ đang trú ẩn tại nhà cũng như khi hàngđoàn dân lành đang gồng gánh con cái xuôi Nam, lánh nạn cộng sản thì hàng chục ngàn người gồm cả người già và trẻ em đã chết dọc đường Quốc Lộ 1 bởi đạn pháo của cộng quân, nhưng chắc ít người biết được rằng cũng vào thời gian đó, mà  chính xác là vào tháng 3 năm 1975, một cánh quân của “BÊN THẮNG CUỘC” đã truy đuổi và bắn trọng pháo trực xạ trong suốt nhiều ngày vào đoàn người di tản suốt theo chiều dài của Tỉnh lộ 7B từ Pleiku xuôi vềDuyên Hải và đã nghiền nát hơn 160.000 đồng bào, để lại nỗi tang thương muôn đời cho hàng trăm ngàn thân nhân của họ.


Chính vì vậy mà đồng bào miền Nam đã quá kinh hoàng khi phải đội trời chung với “BÊN THẮNG CUỘC”, nỗi kinh hoàng đó còn vượt trội hơn cả sự gian nguy, đói khát hay chết chóc ngoài biển cả khiến cả 3.000.000 người đã phải liều mình đi tìm sự sống trong cái chết mà theo thống kê của Liên Hiệp Quốc thì phải có đến phân nửa sốngười đi tìm tự do đó đã vĩnh viễn không đến được bến bờ nào cả mà xấp xỉ1.500.000 người, cả nam phụ lão ấu, cả thân hào nhân sỹ là nguyên khí của quốc gia cũng đã phải nằm lại muôn đời với biển cả.

Nhưng nhiềuđiều đó vẫn chưa phải là mục tiêu tối thượng của “công cuộc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” của “BÊN THẮNG CUỘC”, mà mục tiêu cuối cùng là biến Việt Nam thành một Tân Cương, một Tây Tạng ở Đông Nam Á và biến người Việt thành một sắc tộc thiểu số trên chính quê hương của mình và tự biến các lãnh đạo của đất nước trở thành những Thái Thú của Bắc Triều.


Để thực hiện mục tiêu đó, về mặt đối ngoại, “đảng và nhà nước” tăng cường hợp tác toàn diện với Bắc Kinh trên tinh thần 4 tốt và 16 chữ vàng, từng bước dâng nhượng đấtđai vùng biên giới, đất rừng đầu nguồn cùng hàng triệu cây số vuông mặt nước biển và hai quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa cho mẫu quốc Trung cộng cùng với việc đón tiếp hàng  chục ngàn thương gia của Trung cộng sang điều hành các công ty xí nghiệp, các trung tâm thương mại để buôn bán các loại hàng hoá sản xuất từ bản quốc Trung cộng cho người tiêu dùng Việt nam, cùng với việc đón tiếp hàng trăm ngàn công nhân quốc phòng đến khai thác Bô xitở Tây Nguyên, đến xây dựng các công trình, nhà máy do các công ty của Trung cộng thắng thầu.
 
Trong khi đó tỉ lệ thất nghiệp thường xuyên của người Việt hiện lênđến hơn 70% dân số. Nhiều người phải mưu sinh bằng nghề nhặt rác, bán sức lao động tại các khu chợ cơ bắp với những công việc nặng nhọc nhưng rất thất thường nên cuộc sống của họ chỉ là những chuổi tháng ngày lo âu và đói khát triền miên… Lầuđài phố xá càng mọc lên sầm uất để càng tạo lên cái dáng vẻ phồn vinh dường nhưthể đất nước đã chuyển mình… thì số lượng người dân nghèo đói ăn, đứt bữa lại càng tang, nhiều người phải phá rừng phải chấp nhận làm kiếp lâm tặc để giađình con cái không phải bị chết đói.
 
Khắp các đô thị của Lào, Cambodge, Thái Lan, Mã lai, Tân Gia Ba… đâu đâu cũng có người Việt đi xin ăn, đi trộm cắp, móc túi hoặc đi bán trôn nuôi miệng. Từ các nước cùng Châu Á cho đến Châu Âu và mãiđến tận Châu Phi đâu đâu cũng có hằng trăm ngàn cho đến hàng triệu lao nô người Việt. Nhưng đó thực ra chưa phải là bộ mặt hoàn chỉnh của đất nước Việt Nam 38 năm sau khi đặt dưới quyền cai trị của “BÊN THẮNG CUỘC”, bởi dẫu chưa có những vụ cha mẹ phải ăn thịt con hoặc người phải ăn thịt người để sống như ở Bắc Hàn hay Trung Cộng, nhưng việc cha mẹ phải báncon đi làm nô lệ tình dục, anh chị em họhàng, bè bạn và những kẻ đang yêu cũng lừa bán nhau qua biên giới, vào những động mại dâm là điều chưa bao giờ xãy ra trong xã hội miền Nam của 38 năm trước, nhưng lại quá phổ biến trong xã hội Việt Nam ngày nay. Nhưng đâu phải chỉ có thếthôi, bởi trong xã hội của “BÊN THẮNG CUỘC”, cái ác đã trở thành một thứ tôn giáo phổ thong mà số tín đồ của tôn giáo này đang gia tăng với cấp số nhân mà công bội là một gia số tỷ lệ thuận với số lượng đảng viên CS được phát triển mới hàng năm: Chưa bao giờ trong xã hội Việt Nam trước đây mà số những vụ việc cướp của giết người lại xãy ra thường xuyên và độ tuổi của kẻ thủ ác lại trẻ hóa như ở thiên đường XHCN của “BÊN THẮNG CUỘC”, hiện nay, những kẻ giết người cướp của có cả độ tuổi “thần tiên’ 13, 14 cả nữ lẫn nam, cả học sinh còn ngồi trên ghếnhà trường lẫn những cán bộ viên chức nhà nước, kể cả công an, bộ đội, hay vợcon của những đảng viên cao cấp, mà lắm khi giết chết một mạng người chỉ để cướp một món vật dụng chẳng giá trị là bao như một chiếc điện thoại cầm tay, một chiếc xe máy đã qua sử dụng hay thậm chí chỉ là một món nữ trang mà đôi khi chỉ là hàng mỹ ký.
 
 Chưa bao giờ mà nền tảng đạo đức xã hội lại băng hoại như ở Việt Nam ngày nay: Người đứng đầu chính phủ thì tham ô những lại tới mức quốc dân phải gánh số nợ công lên đến hàng trăm tỷ đô la, nên nỗi người dân Việt vốn đã đói nghèo, vậy mà mỗi đầu người phải gánh số nợ xấp xỉ 1.000 đô la trong khi thu nhập mỗi ngày của họ chưa đến 1 đô la thì người dân Việt phải sống như thế nào đây? Các các quyền thuộc cấp thì ngoài ăn chơi sa đọa bằng tiền máu xương của nhân dân, còn thêm trò mua ấu dâm với những trẻ con chỉ ở độ tuổi bằng cháu nội, cháu ngoại. “Lương sư, hưng quốc” nhưng lại quá phổ biến nạn thầy giáo cưỡng dâm học trò lớp ba lớp bốn, hiệu trưởng thì môi giới cho nữ sinh trung học bán dâm cho quan chức cấp tỉnh, giảng viên đại học thì gạ tình sinh viên để đổi lấyđiểm thi.


Có thể nói rằng xã hội Việt Nam sau 38 năm dưới sự cai trị của “BÊN THẮNG CUỘC”, đã quá loạn lạc đến độ không thể loạn lạc hơn: Vợ đốt chồng để dễ dàng thông dâm với các quan chức, chồng giết vợ phi tang xác dưới sông hay bạn bè đồng nghiệp chỉ vì bất hòa nhỏ trong cuộc sống, trong công việc mà giết hại lẫn nhau rồi chặt xác ra từng mảnh và cho vào bao bố để phi tang…  Đã có bao giờ trước đây hay có nơi nào trên thế giới hiện nay người ta coi sinh mạng của con người như rác, như rơm, để việc giết người, thậm chí là giết cả người thân yêu một cách quá đơn giản như giết một con sâu, con kiến, như ở Việt Nam hiện nay không?
 
Phải chăng đây là nghiệp chướng của quê hương hay hay chỉ do sựsuy đồi đạo đức của xã hội do con người không biết trân trọng nền giáo dục khai phóng và nhân bản mà chỉ coi trọng “tư tưởng và đạo đạo đức Hồ Chí Minh” và chỉhọc theo “đạo đức Hồ chí Minh” khiến cho xã hội băng hoại và loạn lạc ra như thế?


Sao các trí tuệ đỉnh cao không thấy được những việc này để có thể có được những  quyết sách khả dĩ có thể giúp chấn hưng nòi giống và phục hưng nền tảng đạo đức xã  hội, mà chỉ đầu tư tiền bạc từ các nguồn thuế thu từ xương máu của nhân dân để mở mang nhà tù, để gia cố trại giam mà giam cầm những người yêu nước?
 
 Sao lại biến  cả dân tộc Việt Nam thành những con người nô lệ, phải cúi đầu phải vâng phục, phải lắng  nghe và tuyệt đối tin tưởng vào đảng cộng sản và sự lãnh đạo của đảng, cho dù đảng đang bán dần đất đai của tổ quốc và đang đặt dân tộc trước một hiểm họa bị  đồng hóa và đặt đất nước nước trước một đại họa mất hoàn toàn vào tay giặc, để cho những người con của dân tộc nặng lòng với vận mệnh của quê hương đất nước, với sơn  hà xã tắc phải lụy chốn lao tù?
 
Con người ta hơn các loài vật khác là nhờ con  người ta biết tư duy và biết sống theo lý trí chứ không phải bản năng.
 
Vậy sao “BÊN  THẮNG CUỘC”lại cấm không cho người dân Việt được tư duy, được sống và hành động  theo lý trí, mà lại buộc cả 90 triệu đồng bào Việt Nam phải sống chỉ bằng bản năng  rằng “đảng bảo đi là đi đảng bảo đứng là đứng”? Và ngay cả những người Việt Nam đã  vượt thoát mọi sự kiềm tỏa của “BÊN THẮNG CUỘC”, đã định cư ở các nước tự do  hàng thập kỷ nay rồi sao lại cấm đoán, không cho họ tham gia vào các đảng phái  chính trị nào? Sao lại bắt bớ, lại giam cầm  “những khúc ruột ngàn dặm” đó khi họ về lại thăm lại cố hương? Sao lại quy kết cho họ tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền” như đã từng quy kết cho những trí thức, sỹ phu, những người ở quốc nội yêu nước mà không yêu chế độ cộng sản?
 
 Những người nặng lòng với đất nước đó cũng đã từng bị kết tội “âm mưu lật đổ chính quyền” hay “tuyên truyền chống nhà nước” hay “làm giảm lòng tin của nhân dân đối với đảng”? Xin thưa rằng cả 90 triệu người dân Việt Nam hiện nay chẳng còn ai có một chút ít lòng tin nào vào đảng cộng sản và chế độ cộng sản cả! Cả thế giới loài người đều đã biết quá rõ cộng sản là gì rồi. Và người Việt Nam cũng đã biết được điều này.
 
Tiếc rằng sau 38 năm cầm quyền, “BÊN THẮNG CUỘC” đã biến đất nước Việt Nam thành một nhà tù lớn với hàng chục ngàn nhà tù nhỏ để giam cầm, để đọa đày những con dân đất Việt nặng lòng với dân tộc với quê hương, cho nên quê hương Việt Nam mới ngày càng điêu tàn, dân tộc Việt Nam mới ngày càng đớn hèn và nhu nhược như thế này!

Đây là một bức tranh toàn cảnh của quê hương Việt Nam 38 năm sau ngày “THẮNG CUỘC”. Và ai mà biết được rằng sau 38 năm nữa, liệu người Việt trên quê  mình có còn được phép nói tiếng Việt nữa hay không?(NPH tô đậm)

Ngày cuối năm Nhâm Thìn 2013
Nguyễn Thu Trâm, 8406

 

Chuyện Ly Kỳ Và Bí Hiểm Của Trung Quốc


 

 

Chuyn Ly K Và Bí Him Ca Trung Quc

Nguyễn Xuân Nghĩa

 


Người viết cứ mong có ngày rảnh rỗi thì viết truyện trinh thám bí hiểm mà chỉ có… Trời mới hiểu nổi. Có lẽ ông Trời cũng sợ rằng mình không hiểu, nên Trời chưa cho. Là trò chưa chơi. Trong khi chờ đợi cái ngày chậm đến ấy, ta vẫn có thể thao dợt cho quen, ngay trong thể loại kinh tế.

Gặp ngày đẹp trời, khi tổng thống Hoa Kỳ đang lên xe hoa cho một nhiệm kỳ mới, thì chả nên xối nước lạnh vào niềm hưng phấn của thiên hạ mà viết chuyện bí hiểm, như nhà nước tìm đâu ra tiền để cứ rộng chi cho bá tánh? Hay là gánh thuế sẽ là bao nhiêu sau khi gánh hát là Quốc Hội diễn xong cái màn thỏa thuận về ngân sách vào ngày Tết Tây? Chi bằng ta nói chuyện Tàu…

Kỳ bí như câu hỏi “bao giờ nước Tàu có loạn?”

Từ năm năm nay, khi các nước dân chủ Tây phương đều mếu máo về chuyện chi thu ngân sách mà kinh tế cứ bèo nhèo như dải rút trên sàn – đẩy mãi chưa thấy nhúc nhích – kinh tế Trung Quốc vẫn lừng lững đi lên.

Năm 2010, trên cao điểm của sự khốn khó toàn cầu, lãnh đạo xứ này đã bơm thuốc cường dương cho toàn dân đạp xe vượt qua Nhật để thành nền kinh tế hạng nhì thế giới. Qua năm 2012 vừa rồi, Trung Quốc còn cho thấy là sẽ lấn Hoa Kỳ để chiếm giải quán quân trong một tương lai không xa. Có thầy bói Mỹ còn sủ quẻ nói rằng cái năm đại tiểu vận trùng phùng đó sẽ là 2030! Khiếp!

Giới kinh doanh thì cứ kè kè nhìn vào túi bạc, chứ giới kinh tế phải biết nhìn xa trông rộng!

Họ bảo rằng sau 30 năm tăng trưởng trung bình là 9% thì nền kinh tế nào cũng thấm mệt và từ nước đại sẽ giảm đà thành nước kiệu. Vì vậy, chẳng ai ngạc nhiên nếu kinh tế Trung Quốc có tăng trưởng thấp hơn trước. Nhưng dù thấp hơn con số sinh tử là phải 8% một năm – nếu không, Thiên triều sẽ có loạn – tuần qua, thống kê cho biết là mức tăng trưởng vẫn là 7.8%. So với trung bình 1.8% của nước Mỹ năm nay, hoặc 3.8% kể từ năm 1790 đến giờ, con số 7.8% là sự thần kỳ bí hiểm.

Giới kinh tế thì cứ đùa với con số trừu tượng, chứ các nhà xã hội thì nhìn vào chuyện sâu xa hơn!

Quả là kinh tế Trung Quốc có đạt tốc độ tăng trưởng kỳ diệu, đấy chỉ là lượng. Chứ nói về phẩm thì sự thật lại chẳng hồng hào như vậy vì là tăng trưởng thiếu phẩm chất. (Từ “phẩm chất” này mới đúng, chứ “chất lượng” là chữ ngô nghê vừa chất vừa lượng của người Hà Nội!) Thiếu phẩm chất vì bất công, với chỉ số Gini cứ tăng chứ không giảm, và là cơ sở của tham ô lãng phí. Lại còn gây ô nhiễm và tai nạn tầy trời lệch đất với các dự án hạ tầng thuộc loại tàu hủ – mềm xèo – hay xe lửa cao tốc bỗng dưng bốc khói. Những vụ nổi loạn tại Tứ Xuyên hay Ô Châu là sự nhắc nhở và nạn biểu tình đấm đá đã thành cơm bữa. Nhưng lãnh đạo vẫn thản nhiên dẹp loạn và dàn dựng thành công màn thay bậc đổi ngôi trong đại hội 18.

Giới xã hội học cứ ưa bàn ngang tán dọc về chuyện nhân văn, chứ các kỹ sư mới biết về vật lý.

Họ giải ra rằng bước nhảy vọt vĩ đại của Trung Quốc về công nghệ (hay thuật lý) chỉ là trò ăn cắp hoặc ăn cướp. Ăn cắp là khi sao chép bản quyền trái phép, quốc sách của Thiên triều. Ăn cướp là khi luật lệ đầu tư quy định điều kiện của liên doanh: Công ty đầu tư nước ngoài phải chia sẻ bí quyết với đối tác nội địa, cho đến ngày đối tác đuổi ra và ca bài tự chủ. Vì vậy, dù có ào ạt đầu tư vào loại kỹ nghệ hạ đẳng, Trung Quốc chưa có loại cao kỹ hai tếch, mà hai ba tếch gì thì cũng chỉ là cóp nhặt ngoài da. Nhưng vì sao Trung Quốc đã hết đạp xe mà tống ga xông tới, có sản lượng xe hơi cao nhất địa cầu và sẽ có ngày bán xe cho Mỹ chạy?

Các kỹ thuật gia cứ nói chuyện máy móc, chứ giới quân sự mới biết về lẽ tử sinh của an ninh.

Họ báo động là Trung Quốc dồn tiền vào kỹ nghệ quốc phòng và ráo riết chế biến loại võ khí hiện đại để tìm lợi thế trong một hình thái chiến tranh bất cân xứng. Trong khi đó, vì ngân sách ngặt nghèo, Hoa Kỳ giảm dần quân phí, khoảng 900 tỷ trong 10 năm tới. Kết quả là Thiên triều đang uy hiếp các lân bang và chen chân lấn đất của con cháu Thái dương Thần nữ. Một vụ đụng độ Hoa-Nhật sẽ có thể xảy ra, Hoa Kỳ sẽ làm gì khi đó…?

Kết hợp ngần ấy chuyện vừa hung vừa cát, người ta phải kết luận, rằng với tất cả những bất toàn của hệ thống kinh tế chính trị Trung Quốc, xứ này vẫn đang vươn lên và có ảnh hưởng quốc tế lớn lao chưa từng thấy. Trong khi đó, ba khối tiên tiến là Âu-Mỹ-Nhật cứ lẹt đẹt và lãnh đạo cãi nhau suốt buổi mà chưa tìm ra ánh sáng.

Với công tâm của một nhà khoa học (hí hí), người viết phải kết luận như vậy. Chán thật!



Nhưng, làm sao giải thích vài chuyện bí hiểm sau đây?

Nếu Trung Quốc có tương lai sáng láng như vậy và lãnh đạo đảng Cộng Sản Trung Hoa đã rửa nhục cho toàn dân sau 150 năm gục mặt xuống đất thì người dân Hoa Lục tất nhiên phải hài lòng và tin tưởng vào ngày mai chứ? Nói đến người dân là chuyện tầm phào, dân đen nào biết gì đâu!

Người có tiền tại Trung Quốc mới là thành phần thính mũi và sáng mắt, và giới đầu tư của họ hiển nhiên là biết chọn mặt gửi vàng. Vì sao mà họ lại đầu tư ra ngoài? Lãnh đạo Bắc Kinh đã nâng gấp bốn định mức đầu tư của nước ngoài vào Hoa Lục, nôm na là chiêu dụ đầu tư quốc tế, nhưng lần đầu tiên mà đầu tư của dân Tàu ra nước ngoài đã vượt ngạch số tư bản nhập cảng vào bên trong. Bụt chùa nhà không thiêng sau năm năm tuột dốc của thị trường chứng khoán Thượng Hải?

Mà nói gì về chuyện đầu tư chính thức theo kiểu văn minh?

Không ai có thể giải thích nổi trào lưu mới là “tẩu tán tài sản”, thuật ngữ kinh tế thì gọi một cách sạch sẽ là chuyển ngân tư bản hay “capital flight”, chứ thật ra, giới trung lưu và doanh gia Trung Quốc đang kiên trì, chậm rãi và quyết liệt đem tiền ra ngoài. Chính quyền tìm mọi cách kiểm soát mà chuyện ấy vẫn xảy ra, ngày càng nhiều hơn trước. Khó hiểu hơn cả cho quan thuế quốc tế, nhất là Hoa Kỳ và Gia Nã Ðại, nhiều người quýnh quáng nhét vội cả trăm ngàn đồng Ếch xanh vào cặp nên bị bắt tại phi trường! Của đi thay người?

Nói vậy vẫn là chưa thấm nhuần văn hóa Khổng Mạnh! Loạn bang bất cư.

Người ta không chỉ tẩu tán tài sản mà còn tháo chạy theo ngả chính thức. Ðàng hoàng làm thủ tục nhập cư vào các nước dân chủ da trắng và không có tinh thần kỳ thị. Thứ tự được chiếu cố là Gia Nã Ðại, Hoa Kỳ, Úc và Tân Tây Lan (New Zealand). Họ là những ai? Toàn là giới có tiền và có học. Theo tờ Dương Tử Hối Báo trích dẫn nguồn tin của các công ty tư vấn quốc tế, 27% các doanh gia Trung Quốc có tài sản từ 16 triệu đô la trở lên đã nộp đơn xin định cư ở xứ khác và 47% đang tính toán như vậy.

Khi đó ta mới nhớ lại rằng rất nhiều con cháu của đám thái tử đảng đã tốt nghiệp ngoại quốc, có tài sản chuyển dần ra ngoài, thụ đắc quốc tịch xứ khác và chuẩn bị bãi đáp an toàn. Nghĩa là thành phần ưu tú của Trung Quốc đã biết cái gì đó rất bí hiểm ở bên trong! Các đại gia của đảng ta ở Việt Nam chả phát minh ra cái gì cả.

Không phải là đề tài trinh thám lồng trong chuyện “kinh tế cũng là chính trị” của buổi đầu năm hay sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link