|
"Dĩ hòa vi quý" hãy dĩ
"hèn" vi"ghế"
Hoàng Thanh Trúc (Danlambao) - Giữa lúc dư luận
đồng bào nhân dân chưa hết ngạc nhiên, bàn luận dè bĩu, khinh bỉ, sự “hèn hạ”
của hành vi hạ cấp, ném đá dấu tay, ngậm máu phun người, sau 45 năm xấu hổ ngậm
miệng giờ đây khi chủ nghĩa CS khát máu bị nhân loại vạch mặt lên án nguyền rủa
khắp thế giới thì CSVN hốt hoảng trơ tráo như phường bịp bợm “ma cà bông” tìm
cách “đổ vạ” ngược lại cho quân đội VNCH và Hoa Kỳ giết hại 6000 đồng bào Huế
năm 68 Mậu Thân trong những tập phim “dàn dựng” bẩn thỉu, toan tính lừa bịp
“chạy tội” với đồng bào trên VTV.
Tiếp theo, như nối
tiếp bản chất “vô đạo” đó, lại một hành vi “hèn mạt ” nữa của các “chóp bu”
CSVN làm cho công luận nhân dân càng thêm sửng sờ:
Đối với từng cá
nhân trong tập đoàn “chóp bu” gọi là “bộ Cai Trị” CSVN chắc chắn họ, là con
cái, không bao giờ dám quên ơn sinh thành và ngày “lìa đời” của những người
đã “rặn” ra, cho họ hình hài và cuộc sống.
Nhưng thật lạ lùng
và “quái đản” ở vị trí họ tự vỗ ngực tuyên xưng là “lãnh đạo” của Tổ Quốc
Nhân Dân hiện tại, thì rất mỉa mai họ đang phủi tay, quay mặt, tuồng như
không hề biết đến hàng trăm ngàn đồng bào quân dân đã nằm xuống lấy “máu mình
làm sông, xương mình làm núi” cho tổ quốc Việt Nam trên các mặt trận trong cuộc
chiến tranh chống quân Trung Quốc xâm lược tại các nơi: Biên giới Tây Nam,
biên giới phía Bắc 1979, Hoàng Sa 1974 và Trường Sa 1988.
Những ngày này gần
như toàn bộ báo, đài của “nhà nước, đảng CSVN” hoàn toàn im lặng, bất động,
không hề nhắc đến cái “đại tang” oanh liệt gần nhất trong lịch sử truyền thống
chống ngoại xâm của dân tộc (17/2/1979 chiến tranh Bắc biên giới chống quân
Trung Quốc xâm lược) hàng trăm ngàn quân dân đã anh dũng nằm xuống khắp các
làng xã thị trấn dọc đường biên giới để chận đứng bước chân của quân xâm lược
Trung quốc.
Trong khi đó, với
toàn bộ lực lượng vũ trang và quân đội “đảng ta” ráo riết bắt học tập với
tuyên truyền: Không khoa trương, phải giữ tình đoàn kết, đồng chí anh em, lấy
“dĩ hòa vi quí” với Trung Quốc, tất cả vì đại cục quốc gia của 2 nước?
Nhưng đại cục cho
nước nào? và “dĩ hòa hay Dĩ hèn vi quí” cho ai? với các hình ảnh
rất mới và cụ thể như thế này:
“Trung Quốc công bố
bản đồ mới, nhấn mạnh bao gồm các biển đảo Hoa Nam và biển Đông”
Trung Quốc đã lần đầu
tiên in đậm các quần đảo trên biển Hoa Nam và biển Đông trên bản đồ chính thức
ấn bản mới nhất có tỉ lệ xích tương đương với bản đồ Trung Quốc đại lục. Bản
đồ mới của Trung Quốc theo định dạng dọc, (để đủ chiều dọc, kéo dài xuống hướng
Nam) do Nhà xuất bản Sinomaps ấn hành, bao gồm hơn 130 hòn đảo lớn nhỏ ở biển
Nam Trung Hoa (biển Đông), hầu hết trong số đó đã không được thể hiện trên
các bản đồ cũ (định dạng chiều ngang) trước đây của Trung Quốc, Tổng cục Bản
đồ, khảo sát và thông tin địa lý (NASMG) loan báo hôm thứ sáu vừa qua. Các bản
đồ cũ, ở định dạng chiều ngang, chỉ thể hiện các đảo như quần đảo Tây Sa,
Trung Sa và Nam Sa mà không có biển Đông...
“Dĩ hòa vi quý”
nghĩa thuần, là thái độ biết người, biết ta, luôn coi trọng nhân cách lấy sự
hòa thuận, êm ấm làm mối quan hệ hàng đầu. Tuy nhiên sẽ là mù quáng thiển cận
nếu ta chỉ đơn phương trung thành với chính nó. “Dĩ hòa vi quý” không phải là
cách sống hèn mọn, xu nịnh hay ba phải mà chính là biết khôn khéo chủ động
làm ôn hòa các mối quan hệ, mà không hy sinh quyền lợi, phẩm giá nhân cách của
chính mình.
Độc tài quyền lực,
nhân dân xa lánh, không tự tin dựa vào nhân dân phải hy sinh đất trời biển đảo
để mong tựa vào kẻ khác và khi mà 187 quốc gia trong Liên Hiệp Quốc, lớn nhỏ,
giàu nghèo khác nhau nhưng trước tiền sảnh 187 lá quốc kỳ, duy nhất chỉ có
cùng một kích cỡ bằng nhau thì ngài Tổng Bí Thư “đảng CSVN” nhất trí lấy ngôi
sao duy nhất của quốc kỳ CS/XHCN/VN gắn thêm lên trên quốc kỳ Trung Quốc ngay
tại thủ đô nước mình thì đó không thể là hành vi “Dĩ hòa vi quí” mà đích thực
nó là “dĩ hèn để vi ghế”.
Một hành vi rất khó
có đảng phái hay nguyên thủ quốc gia nào trên thế giới có can đảm hay có quyền
làm như vậy mà chưa có sự cho phép của Quốc Hội hay toàn dân (trừ đảng độc
tài CSVN).
Vài chuyện đã rõ về ông Hồ
Bùi Tín (VOA blog)
(Thư ngỏ thân gửi
anh Đỗ Nam Hải)
Tôi vừa nhận đựơc bức
thư ngỏ của anh về ý kiến của nhà sử học
Dương Trung Quốc đối với cuốn
sách nhỏ“Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch”. Tôi hơi sửng
sốt khi được tin này. Vì tôi quen anh Quốc, lại vừa có dịp gặp anh Quốc ở California,
Hoa Kỳ 2 năm trước.
Có người mới
đây phàn nàn là anh Quốc đã đồng lõa với Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, “kẻ tung
người hứng” nhịp nhàng như để mớm lời cho ông Dũng có dịp thanh minh trước Quốc
hội rằng ông luôn tuân theo ý Đảng, không bao giờ xin xỏ điều gì, nay Đảng
không thi hành kỷ luật ông thì ông phải phục tùng thôi.
Tôi không
nghĩ trong vụ này nhà sử học họ Dương, một kẻ sỹ Bắc Hà chính cống, lại tệ đến
thế. Tôi còn ngầm khen anh Quốc đã mạnh dạn đặt một câu hỏi hóc búa, có tính
chất móc máy nữa, khi gợi ý về nền văn hóa từ chức vốn bình thường trong một
xã hội văn minh. Cứ nhìn sắc mặt tái, thái độ lúng túng của ông Dũng khi ấp
úng trả lời là có thể hiểu như thế.
Đến chuyện
mới xảy ra, tôi thật sử sửng sốt. Vì chuyện Trần Dân Tiên đích thị là Hồ Chí
Minh đã rành rõ như 1+1 là 2. Từ năm 1990, nhân kỷ niệm 100 năm ngày sinh ông
Hồ, báo Nhân Dân đã có bài tư liệu thống kê hơn 30 tên và bí danh của ông,
trong đó có tên Trần Dân tiên, coi như tài liệu gốc cho dịp này. Nhà chính trị
Nguyễn Khánh Toàn, vốn là giáo sư đỏ ở Nga, có bài viết trên báo Nhân Dân
cũng nói rõ như thế. Nhà sử học Hà Minh Đức cũng có bài trên báo Văn Nghệ nói
rõ chuyện này, cho biết không chỉ Trần Dân Tiên, mà T. Lan viết cuốn “Vừa đi
đường vừa kể chuyện” cũng là ông Hồ.
Tôi không
thể hiểu nổi tại sao nhà sử học họ Dương lại có lỗ hổng kỳ lạ trong trí nhớ đến
vậy. Hay là ông cố tình kể lại chuyện thuần túy của ngày xưa khi còn đi học,
còn thơ và ngây. Nay chuyện Trần Dân Tiên đích danh là ông Hồ không nên bàn
thêm thực hư nữa, vì đã rõ quá đi rồi.
Còn chuyện
ông Hồ có được UNESCO tuyên dương là Anh hùng dân tộc, nhà Văn hóa kiệt xuất
của thế giới và được UNESCO long trọng kỷ niệm năm 1990 hay không? Hình như
tôi đã có trả lời ngắn gọn vấn đề này khi anh Phương Nam - Đỗ Nam Hải còn ở
bên Úc. Tôi có dịp ghé qua trụ sở Liên Hiệp Quốc ở New York, rồi đến trụ sở
UNESCO bên bờ trái sông Seine, giữa Paris, chỉ để tìm cho ra lẽ vấn đề này.
Tóm tắt lại, có thể nói UNESCO có hoan nghênh và ủng hộ việc này, qua lá thư
của Bộ trưởng Võ Đông Giang thông báo cho LHQ là Việt Nam sẽ tổ chức lễ kỷ niệm
100 năm ngày sinh của “Chủ tịch Hồ Chí Minh, Anh hùng giải phóng dân tộc của
VN và Danh nhân văn hóa thế giới “. Tổng thư ký UNESCO ghi nhận thông báo đó
của phía VN, cho ghi vào tập văn kiện lưu trữ của UNESCO . Không hề có một
nghị quyết nào riêng của LHQ về vấn đề này. Ngoài ông Hồ còn có kỷ niệm ông
Mahatma Gandhi và một số nhà chính trị, nhà kiến trúc khác.
Thế nhưng
trong thực tế, việc hoan nghênh và ủng hộ của LHQ không hề được thực hiện,
còn bị chính UNESCO thu hẹp và cấm đoán. Lý do là có sự chống đối mạnh mẽ của
một bộ phận cộng đồng người Việt ở Pháp, Đức, Hoa Kỳ, Úc, của một số người
Pháp mà người thân bị mất tích trong chiến tranh, của Hội cựu chiến binh Pháp
đang đòi chính phủ Hà Nội phải trả lời về số phận hơn 2.000 quân sỹ Pháp bị mất
tích sau khi bị bắt. Bà Catherine giữ tài liệu ở UNESCO cho tôi biết hồi ấy hồ
sơ về ca ngợi ông Hồ hầu như không có, trái lại hồ sơ về tội của ông thì khá
nhiều, có cả những gia đình kháng chiến có người thân bị chôn sống trong Cải
cách ruộng đất và nhiều thư tố cáo các hố chôn sống người ở Huế trong biến cố
Tết Mậu thân 1968.
Do những sự
việc trên nên Tổng Thư ký UNESCO đích thân quyết định không có một hình thức
kỷ niệm gì ở trụ sở chính UNESCO tại Paris, cũng không cử đại diện nào đi dự
lễ chính thức ở Hà Nội. Xin nhớ lúc ấy là sau khi bức tường Berlin sụp đổ,
Liên Xô bị tụt giảm thanh thế, Việt Nam và ông Hồ cũng bị tụt giảm theo.
Để vớt
vát, sứ quán Việt Nam ở Pháp thuê một phòng nhỏ trong trụ sở UNESCO để tổ chức,
chỉ có người của sứ quán, người thân sứ quán và một số cán bộ của đảng CS
Pháp tham gia. Không một viên chức nào của UNESCO tham dự tuy được khẩn khoản
mời. Chính quyền Pháp và chính quyền Paris cũng không có một đại diện nào đến.
Người cai quản trụ sở này còn giao hẹn trước không được cắm cờ, treo ảnh ở
ngay trong phòng họp, ngoài hành lang không được triển lãm sách báo tranh ảnh.
Họ còn quy định rõ không được dùng từ “danh nhân văn hóa” nơi công cộng và giấy
mời không được ghi là kỷ niệm ai, chỉ được ghi là buổi “sinh hoạt văn nghệ”,
với một cuộc trình diễn cải lương.
Đấy là tất
cả sự thật về chuyện Bác Hồ được suy tôn là Danh nhân văn hóa thế giới, cay đắng
mỉa mai lắm. Bộ ngoại giao ở Hà Nội biết quá rõ, nhưng họ vẫn làm như không
có gì trở ngại.
Tôi hoàn
toàn tán đồng ý kiến của anh Phương Nam băn khoăn hoài nghi về tập thơ Ngục
trung nhật ký, cứ như của người Tàu, phong cảnh Tàu, cảm khái Tàu, lịch sử
Tàu, hồi tưởng Tàu, hình ảnh Tàu. Không một tên làng, tên huyện, tên tỉnh VN,
không tên tuổi một anh hùng, di tích lịch sử VN, không một con sông ngọn núi
VN. Chưa có nhà phê bình văn học thơ ca nào nghiên cứu kỹ về điểm này.
Nhưng về
ông Hồ điều đáng trách nhất là không chỉ ra cho đất nước cần xây dựng theo mô
hình nào. Điều này anh Đặng Quốc Bảo đã kể với Đại tá Quách Hải Lượng rằng đã
trao đổi vấn đề này với ông Hồ; ông Hồ công nhận rằng “thành công của Bác là
giành lại độc lập cho dân tộc, mà thất bại của Bác cũng là về dân tộc, Bác
không tìm ra, chỉ ra được xây dựng đất nước ra sao” ( mở mạng Google, tìm “Đặng
Quốc Bảo”).
Theo tôi,
ông Hồ có mang về mô hình “chiếc gông chuyên chính vô sản” đấy chứ.
Hai nhà sử
học William Duiker và Sophie Quinn-Judge đều nói với tôi Hồ Chí Minh là con
người rất nhiều vẻ mặt, mang nhiều màu sắc khác nhau ( versatile , un
camélion, mille faces) đóng kịch giỏi - do ông phải khôn ranh trốn lủi mật vụ
đủ loại, rất khó nắm bắt thực chất. Trong đó còn có hàm ý là xảo trá, giỏi
đánh lừa. Dễ khóc, dễ cười, khóc nhiều kiểu, mà cười cũng nhiều ý.
Một giáo
sư người Nhật, ông Tsuboi Yoshiharu, đã cất công nghiên cứu chuyên sâu về ông
Hồ để đi đến kết luận rằng bản chất ông Hồ là một người cộng hòa, một nhà dân
chủ hơn là một người Cộng sản.
Tôi không
đồng ý với lập luận đó.
Nếu ông Hồ
mê say chế độ dân chủ kiểu Mỹ và của Pháp thật lòng để trích dẫn ra, ngay khi
mở đầu Tuyên ngôn Độc lập 2/9/1945 , hai bản Tuyên ngôn lịch sử của Mỹ và của
Pháp, thì trong đúng 24 năm làm chủ tịch đảng và chủ tịch nước, ông đã có dịp
làm bao nhiêu việc ích quốc lợi dân theo hướng dân chủ và cộng hòa! Ngược lại,
ông thực hiện chuyên chính vô sản, chuyên chính độc đảng, Đảng Dân chủ và Đảng
Xã hội do ông lập ra chỉ làm trang sức cho đảng CS; ông thủ tiêu triệt để tự
do báo chí, ông đóng cửa trường Luật. Báo chí và tòa án kém xa thời thuộc địa.
Thế thì ông là người dân chủ hay người thủ tiêu quyền dân chủ?
Tự do,
bình đẳng của công dân không có trong tư duy của ông chủ tịch nước VN Dân chủ
Cộng hòa. Công dân thường không ai có hộ chiếu xuất ngoại. Tự do kinh doanh bị
hủy bỏ triệt để, cho quốc doanh hoành hành. Ông mặc cho bà Năm bị bắn, cho
ông Vũ Đình Huỳnh thân tín vào tù rồi chết thê thảm, mặc cho ông Nguyễn Hữu
Đang bị đọa đầy, cho chừng 20 ngàn trung nông yêu nước giỏi kinh doanh nghề
nông bị quy oan là địa chủ để bị bắn và chôn sống.
Tôi đã nói
về chuyện này trong bài viết trên VOA mới đây (bài “Tôi thưa Bác Hồ” ).
Việc đánh
giá ông HCM là rất cần thiết, không nên e ngại, tránh né. Có thể đi cả vào đời
tư lắm bi kịch, nhưng cái chính là đường lối chính trị, mô hình xây dựng đất
nước dân chủ bình đẳng và phồn vinh cho mọi người chung hưởng. Ông Hồ đã bỏ lỡ
thời cơ ngàn năm một thủa.
Một điều
cuối cùng có thể châm chước cho ông là ông không cố tình phá hại đất nước. Do
văn hóa thấp, mới học hết bậc tiểu học, lại còn quá trẻ nên khi đọc bài của
Lenin về giải phóng dân tộc, ông đã nhẹ dạ theo ngay Mác, Lenin , rồi Stalin,
rồi Mao cho đến suốt đời, cả sau khi chết. Có thể đến khi chết ông vẫn đinh
ninh là con đường mình đi nhìn chung là đúng, tuy có lúc ông công nhận rằng
ông thất bại trong xây dựng đất nước. Đến khi chết ông vẫn hài lòng nghĩ mình
là một lãnh tụ yêu nước và cứu nước. Theo tôi một nhà lãnh đạo dân tộc mà yêu
nước kiểu như vậy thì bằng mười làm hại đất nước, dân tộc, thà ông không yêu
nước thì có khi lại là may cho nhân dân. Hiện ta thua xa Thái Lan, Inđonesia,
Singapore, Malaysia… là vì vậy.
Tôi đã để
hơn 20 năm nghiền ngẫm, đắn đo, suy nghĩ đánh giá cẩn trọng về nhân vật Hồ
Chí Minh. Có khi khó khăn, dằn vật, buồn tiếc, thương cho dân mình, nhất là từng
lớp trẻ. Nhưng cuối cùng nhẹ nhõm khi tiếp cận được chân lý. Cần có dũng khí
làm người. Dám suy tư độc lập, bằng chính bộ óc tỉnh táo của chính mình.
Không sợ nói trái ý đa số còn bị mê hoặc.
Còn về thi
hài ông Hồ, tôi thấy cần vận động nhân dân tán đồng đưa đi an táng vì nhiều lẽ
chính đáng về đạo lý, khoa học và môi trường. Không có gì tệ hơn là độc đoán
bác bỏ yêu cầu cuối cùng thiêng liêng ghi trong di chúc của ông Hồ là hỏa
thiêu. Cũng không có gì xúc phạm ông hơn là chia cắt nát thi thể ông ra không
còn nguyên vẹn suốt hơn 40 năm ròng, nay vẫn chưa được nhập trọn vẹn vào đất
nước quê hương. Điều này quá độc ác, và tệ bạc.
Có một nét
nhỏ, ngoài lề, vui vui, đó là chuyện anh bạn nhà báo người Nga tên A.V. từng
làm việc ở Hà Nội tôi gặp lại ở Paris, bảo tôi : “Lăng Hồ Chí Minh tớ quan
sát kỹ thì cái mái cao của nó giống như chiếc mũ dạ của các chiến sỹ Cossack
hay đội mùa đông. Đứng xa càng thấy giống…” Tôi bảo các nhà kiến trúc Việt
Nam tự hào là nó theo dáng của đình chùa Việt Nam đấy chứ. Anh Phương Nam thấy
thế nào?
Thư đã
dài. Cám ơn anh Phương Nam - Đỗ Nam Hải và nhà báo tài năng Huy Đức cho tôi
có dịp nói lên vài sự thật về một nhân vật trung tâm của chiến cuộc trên đất
nước đau thương đang thức tỉnh này.
Bùi Tín
http://www.voatiengviet.com/content/vai-chuyen-da-ro-ve-ong-ho/1606014.html
Đòn xâm lược bẩn của Trung cộng
Vũ Cao Đàm
Giới
thiệu vài dòng tiểu sử của GS. Vũ Cao Đàm:
"... Gần hết cuộc đời, tôi đã nuôi trong lòng tình hữu
nghị cao cả với đất nước quê hương của Đức Tổ họ Vũ của tôi. Tôi có lai lịch
là người gốc Trung Hoa. Đức Tổ khai sinh ra dòng họ Vũ của tôi là một người
thuộc dòng họ Vũ xã Long Khê, huyện Phúc Điền, tỉnh Phúc Kiến, bên Trung Hoa.
Đức Tổ của tôi là Vũ Hồn, được Vua Đường Vũ Tông cử làm An Nam
Đô hộ sứ cai trị xứ An Nam trong khoảng thời gian 841-843 theo Tây lịch.
Nhưng rồi vì thất sủng với Nhà Đường, Vũ Hồn đã về sống ẩn dật
với người vợ An Nam ở làng Mộ Trạch, huyện Đường An, nay thuộc tỉnh tỉnh Hải
Dương sinh cơ lập nghiệp, dựng nên dòng họ Vũ ở Việt Nam ngày nay.
Tôi nuôi những tình cảm ấm áp với người Trung Hoa từ cuối những
năm 1930, khi tôi mới 3-4 tuổi, ở một vùng quê rất xa thành phố. Đó là châu Dực
Yên thuộc tỉnh Hải Ninh ngày xưa, mà hôm nay vẫn còn giữ nếp sống bằng lặng,
yên bình, ngay sát thành phố Móng Cái, ở đó, vẫn còn dấu ấn của hàng xóm là
những người Hoa chất phác, đôn hậu, tắt lửa tối đèn cùng gia đình chúng tôi
chia sẻ từng bát cháo hoa ăn với chao và trứng muối…"
Lướt nhanh trên mạng những ngày này, chúng ta luôn tìm được
nhiều thông tin đắt giá:
Thương
lái Trung Quốc (dân thường nói ngắn gọn, là bọn Tàu) về các chợ nông thôn Việt
Nam thu mua móng trâu với giá rất cao, thậm chí những cái móng từ 4 chân của
một con trâu được bọn Tàu mua với giá hơn hẳn một con trâu. Thế là nông dân
Việt Nam và bọn “trâu tặc” ra sức chặt móng trâu đem bán… vẫn còn lãi một con
trâu thịt mang bán ở chợ. Chỉ một thời gian rất ngắn, bọn chúng đã triệt phá
tan hoang sức kéo của nông dân nghèo Việt Nam . Tiếp đó, dân loan tin cho
nhau, hàng lũ lái trâu từ bên Tàu tràn qua biên giới để “tiếp thị” bán trâu.
Trong cái lũ thương lái mới này còn có cả kẻ tiếp thị bán trâu sắt (máy kéo).
Dân tình vỡ lẽ: Thì ra chúng thu mua móng trâu là vì như thế!
Ở
một nơi khác, thương lái Tàu đi các chợ thu mua rễ hồi, thế là những bọn “hồi
tặc” mở chiến dịch triệt phá rừng hồi, một dược liệu quý hiếm của Việt Nam;
chúng mua râu ngô non, xúi giục nông dân triệt phá nương ngô mang bán, đánh
vào trúng cái dạ dày của những người mà bọn Tàu gọi là “đồng chí tốt” Việt
Nam; chúng thu mua mèo nhằm triệt phá một nguồn trừ chuột cắn lúa; rồi chúng
mua ốc bươu vàng, xúi giục nông dân nuôi ốc bươu vàng tràn ngập đồng ruộng
phá hoại mùa màng, tấn công vào chiến lược an ninh lương thực của quốc gia
“láng giềng tốt” Việt Nam.
Hàng
tốp thương lái Tàu xuất hiện từ Hà Giang cho đến Lâm Đồng để thu mua chè
vàng, là thứ chè chặt thô phơi tái, không cần chế biến. Thương lái Tàu mua
chè vàng với giá rất cao, kích thích nông dân chặt trụi đồi chè mang bán. Thế
là thương lái Tàu đã triệt hạ vùng nguyên liệu cho các nhà máy chè Việt Nam .
Không còn con đường nào khác, các doanh nghiệp chè Việt Nam phải sang mua chè
nguyên liệu từ Trung Quốc. Đến khi nông dân Việt Nam cần trồng lại đồi chè,
thì các “đồng chí tốt” từ bên kia biên giới, vì tình quốc tế vô sản lại lọ mọ
xuất hiện, “giúp” mua giống chè từ Trung Quốc chở qua cho nông dân Việt Nam.
Thâm
độc hơn, chúng mở chiến dịch thu mua dây đồng vụn với giá cao “trên trời”, đẩy
từng đoàn “đồng tặc” lùng sục chặt trộm dây đồng từ các đường điện cao thế,
băm nát mạng lưới điện quốc gia của nước “láng giềng tốt” để nước này đốt đèn
dầu đi theo họ “hướng tới tương lai”. Có nơi, bọn “đồng tặc” lẻn vào kho ăn cắp
từng cuộn dây đồng mới “coong” mang bán, thì “các đồng chí tốt” lên mặt đạo đức:
“Ấy chết, cái ngộ không mua cái cuộn dây tôồng ăn cắp tài sản xã hội chủ
nghĩa của các tôồng chí tâu lố!” (Chúng tôi không mua cái cuộn dây đồng ăn cắp
tài sản xã hội chủ nghĩa của các đồng chí đâu nhé).
Cho
đến khi bọn thương lái Tàu đi thu mua cáp quang phế liệu, thì các nhà đương cục
của chúng ta mới được phen ngớ ra, không hiểu bọn chúng mua cái “của nợ” này
để làm gì. Vì mua dây đồng thì còn có thể hiểu là chúng lấy nguyên liệu,
nhưng cáp quang thì thật không thể hiểu được chúng mua để làm gì? Đến khi dân
nghèo lặn xuống biển chặt phá mạng cáp quang viễn thông, thì mới “ngã ngửa”
ra, là chúng đang phá hoại con đường huyết mạch thông tin của Việt Nam… Chắc
là các “đồng chí Việt Nam” nghĩ mãi không biết xử thế nào với những người “đồng
chí tốt” bên nước vô sản Trung Hoa, đành phải đưa ra tòa vài thằng dân nghèo
“trót dại” lặn xuống biển chặt trộm cáp quang.
“Láng giềng tốt” giúp… xây dựng các công trình thủy lợi
Sau
1954, Việt Nam được Trung Quốc giúp xây dựng nhiều công trình thủy lợi. Tôi
đã tiến hành một cuộc phỏng vấn với Giáo sư TTA, Viện trưởng một viện nghiên
cứu thủy lợi ở Hà Nội về sự giúp đỡ thủy lợi của người “đồng chí tốt”, vị
Giáo sư kéo tôi vào phòng làm việc và cho xem một video clip quay suốt dọc
dòng sông biên giới Việt – Trung.
Trời
ơi, chúng ta không thể tưởng tượng được, người “đồng chí tốt” đã làm những
trò gì đâu! Các “đồng chí” xây 120 cái kè chắn chéo dòng nước trên các dòng
sông biên giới, tạo những luồng nước xoáy để làm sạt lở bờ phía Việt Nam, ăn
cắp đất mang về phía đất nước “láng giềng tốt” (Trung cọng) bên kia biên giới.
Đất bồi sang phía bắc đến đâu, các đồng chí xây nhà cao tầng và kéo giai cấp
vô sản quốc tế Trung Hoa đến đó.
Xem
xong clip của Giáo sư TTA, tôi bàng hoàng… Tất cả các triều đại Đường,
Nguyên, Tống, Minh, Thanh, chưa có bất kỳ một triều đại nào trước Triều đại cộng
sản Trung Hoa sử dụng những biện pháp tồi tệ như vậy với Việt Nam.
Việt
Nam đã đối đầu với những đế quốc lớn, đã đối mặt với đủ loại thủ đoạn tàn bạo
của nhiều loại đế quốc, nhưng có lẽ đây là ngón đòn xâm lược thâm hiểm và bẩn
thỉu nhất của một loại đế quốc mới nổi: Đế quốc Trung Cộng.
Tôi
hỏi Giáo sư TTA: “Ông có thể cho biết, có công trình thủy lợi nào mà Cộng sản
Trung Hoa giúp Việt Nam không chứa đựng những “yếu tố đểu” tương tự như vậy
không?”. Ông chau mày trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu…“Tôi khó trả lời anh quá”,
Giáo sư nói với tôi như vậy.
Đến hành vi gây ô nhiễm môi trường “gien” Việt Nam
Trên
đường phố và sân bay Việt Nam hôm nay tràn ngập người Trung Quốc. Tôi vừa ngồi
ở sân bay Đà Nẵng. Tôi đến hơi trễ, hỏi anh bạn ngồi bên phải tôi: “Máy bay
Hà Nội gọi vào chưa?”, thì nghe câu hỏi lại bằng tiếng Tàu “Shen ma?” (Cái
gì?). Tôi quay bên trái hỏi, thì lại nghe “Shen ma?”. Tôi quay phía sau hỏi,
lại thấy “Ni shuo shen ma?” (Ông nói cái gì?)… Tôi ngỡ ngàng, tưởng mình lạc
vào sân bay Bắc Kinh.
Làng
sinh viên HACINKO (Phố Ngụy Như Kontum) không còn chỗ cho thuê vì hơn 500 người
Trung Quốc đã “trấn” ở đó. Họ chen lấn trong thang máy và trong nhà ăn, thậm
chí chiếm đứt thang máy để chơi đùa leo lên leo xuống, không cho bất kỳ ai sử
dụng thang máy. Người Tàu đến đó mở hàng ăn, hàng bán quần áo, mua bán tấp nập
như một chợ Tàu. Tối tối sinh viên Tàu trượt patin và la ó huyên náo một góc
phố… Họ làm cho tôi liên tưởng tới hai mươi vạn quân Tàu Tưởng tràn vào Việt
Nam năm 1945,… ghẻ lở, bẩn thỉu, ngông nghênh và láo xược.
Sao
mà người Trung Quốc thắng thầu lắm thế? Chuyện bauxite Tây Nguyên đã có quá
nhiều người nói rồi. Tôi đơn cử vài chuyện vặt vãnh khác: Chỉ ở một tỉnh ở rất
gần Hà Nội thôi, Trung Quốc chưa làm xong Nhà máy điện HB, hàng ngàn công
nhân Tàu chưa kịp rút, thì Tàu đã thắng thầu làm Nhà máy điện MK, và hàng
ngàn công nhân Tàu lại xuất hiện. Những người Tàu từ các cơ sở sản xuất này
lan tỏa khắp nơi để gieo rắc “hạt giống đỏ” cho cách mạng vô sản Trung Hoa, đỡ
cho các công ty xuất khẩu lao động Việt Nam và các công ty môi giới hôn nhân
khỏi phải xuất con gái qua Tàu… Tôi có dịp trao đổi với các chị phụ trách hội
phụ nữ ở mấy tỉnh Tây Nguyên, thì được biết, các chị đang rất lo ngại, chưa
biết xử lý thế nào với nạn con gái Tây Nguyên có bầu với công nhân Tàu (!).
Chúng
ta nhìn thấy một cảnh tượng đang đến gần: Đội quân thứ 5 của Trung Cộng đang
ngày càng được mở rộng. Cần cảnh báo: Khi Trung Cộng mới sáp nhập Tân Cương
vào Trung Quốc, dân Hán ở đây chỉ chiếm chừng 4-5%. Sau nửa thế kỷ, dân Hán
đã lên tới 45%. Tôi nhớ đã đọc ở đâu đó, chúng ta có thể rất cần đặt câu hỏi:
“Bao giờ dân tộc Việt Nam trở thành dân tộc thiểu số trên chính đất nước
mình?”.
Và
rồi xoa dịu bằng mấy công trình văn hóa?Gần đây chắc là Trung Nam Hải đã nhận
ra sự phẫn nộ của dân chúng Việt Nam trước những hành vi xâm lược của họ, họ
đã “kỷ niệm” cho dân Việt Nam mấy pha ngoạn mục: Trước hết là 30 triệu USD
xây dựng ký túc xá cho Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh để đào tạo cán
bộ cho Đảng. Tiếp đó là Cung Văn hóa hữu nghị Việt – Trung, chắc rồi đến Viện
Khổng Tử… và rồi không biết còn những thứ gì nữa.
Viết
đến đây, tôi chợt nhớ cái thời lớp thanh niên chúng tôi say mê theo các nghệ
sỹ ca ngợi… những cánh hoa mộc miên bay tới đâu, tình hữu nghị của dân tộc
Trung Hoa lan tỏa đến đó… Sao mà lãng mạn.
Ngẫu
nhiên, tôi ngồi để hồi tưởng tâm tình lãng mạn theo những “Cánh hoa mộc miên”
với Giáo sư Phạm Huy Tiến, một nhà địa chất, cũng có thời đi tu nghiệp “tiến
tu Giáo sư” ở Học viện Địa chất Bắc Kinh (đối diện Học viện Khoáng nghiệp của
tôi). Giáo sư Tiến cười rũ ngắt lời tôi: “Các bố nhầm hết rồi. Các nghệ sỹ
cũng nhầm rồi. Cánh rừng mộc miên khi xưa nằm trên đất Việt Nam . Bọn địa chất
chúng tôi lăn lộn ở đó quá nhiều. Cả đỉnh thác Bản Giốc nữa, cánh địa chất
chúng tôi từng lên đó nấu cơm ăn… Nhưng rồi Trung Quốc lấn chiếm, nuốt toàn bộ
cánh rừng mộc miên vào lòng Tổ quốc Trung Hoa”… Và thế là những cánh hoa mộc
miên lại hồn nhiên bay “từ đất Trung Hoa”, lan tỏa tình hữu nghị “vạn cổ trường
sinh” giữa hai dân tộc.
Ấy
thế mà, trong khi tôi được nghe các bạn nghệ sỹ của chúng ta ca ngợi “Hoa mộc
miên mọc đến đâu, lan tỏa tình thữu nghị của dân tộc Trung Hoa đến đó”, thì,
trong một trang mạng nào đó, tôi lại nghe những người cộng sản Bắc Kinh lập
luận: “Hoa mộc miên bay đến đâu gieo hạt đến đó; Cây mộc miên mọc ở đâu, đất
trung Hoa ở đó. Việt Nam chỉ có cây tre, làm gì có cây hoa mộc miên!”.
Trung
Hoa là một đất nước có một đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối. Như vậy có thể
suy luận, mà không sợ sai lầm: Tất cả những sự kiện nêu trong bài viết này đều
do các nhà lãnh đạo cộng sản Trung Quốc đưa đường chỉ lối.
Chính
những người cộng sản Trung Hoa đã làm tan vỡ hoàn toàn tình cảm nồng ấm của
những người thuộc thế hệ chúng tôi với một đất nước đã sinh ra Đức Tổ Vũ Hồn
của dòng tộc của tôi, một đất nước, mà có thời tôi đã coi là Tổ quốc thứ hai
của mình.
Vũ Cao Đàm
|