Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, February 25, 2013

Paris 5è,thứ bảy 23/02/2013 tại Fontaine St Michel bên cạnh sông Seine,và Nhà thờ Đức Bà Notre Dame de Paris, dưới tuyết trắng màu tang: Tưởng niệm khoảng 6000 đồng bào bị cộng sản dả man tàn sát tại Huế Tết Mậu Thân 1968.

 Paris 5è,thứ bảy 23/02/2013 tại Fontaine St Michel bên cạnh sông Seine,và Nhà thờ Đức Bà Notre Dame de Paris, dưới tuyết trắng màu tang:


Tưởng niệm khoảng 6000 đồng bào bị cộng sản dả man tàn sát tại Huế Tết Mậu Thân 1968.


 

 
 
Paris 5è, thứ bảy 23/02/2013 tại Fontaine St Michel, bên cạnh sông Seine và Nhà thờ Đức Bà Notre Dame de Paris, dưới trời tuyết trắng màu tang: Tưởng niệm khoảng 6000 đồng bào bị cộng sản dả man tàn sát tại Huế Tết Mậu Thân 1968.
 
 
 
 

VÀI DÒNG VỀ LỄ TƯỞNG NIỆM NẠN NHÂN BỊ CỘNG SẢN THẢM SÁT TẠI HUẾ NĂM MẬU THÂN 1968

VÀI DÒNG VỀ LỄ TƯỞNG NIỆM NẠN NHÂN BỊ CỘNG SẢN
THẢM SÁT TẠI HUẾ NĂM MẬU THÂN 1968
* ĐINH LÂM THANH *
Paris mùa nầy rất lạnh, nhiệt độ thường xuyên biến đổi chung quanh +/- 0°C. Chiều thứ Bảy 23.02.2013, trời còn gió lớn và thêm tuyết rơi, hơn nữa, hơi nước từ sông Seine thổi lên từng cơn buốt người… nhưng việc tổchức buổi tưởng niện nạn nhân bị thảm sát trong dịp Tết năm Mậu Thân 1968 tại Huế, từ 16.00 giờ đến 19,00 giờ vẫn được một số đông đồng bào tham gia, khoảng 70-80 người Việt cư ngụ tại Paris và các vùng phụ cận (Không kể số lớn người ngoại quốc cũng như một ít người lớn tuôi tránh lạnh trong các tiệm café)
Từ 15.00 giờ Ban Tổ Chức đã có mặt để chuẩn bị, vì trời quá lạnh, một số đồng bào đến sớm còn ngồi chờ trong các quán café chung quanh Place Saint Michel thuộc Paris 5èm, đối diện với nhà thờ Notre Dame de Paris. Và sau khi chào cờ khai mạc, số người xuất nầy ra tham dự đầy đủ.
Buổi lễ được tổ chức bằng hai thứ tiếng Việt - Pháp. Sau khi vài lời chào mừng và cám ơn của Ban Tổ Chức đồng thời trình bày ý nghĩa buổi tưởng niệm cũng như lên tiếng tố cáo tội diệt chủng của tập đoàn cộng sản Việt Nam là hai nghi thức cầu nguyện theo Phật Giáo và Công Giáo cho những oan hồn người dân vô tội bị giết oan tại Huế.
Tiếp đến là phần đóng góp cảm nghĩ của Hội Đoàn, những Vị Đồng Hương…từ thành phần trẻ đến các bậc lớn tuổi. Tất cả đều nói lên nỗi đau đớn của mình đối với những cảnh thảm sát giết người man rợ của cộng sản đồng thời ngỏ lời thành kính chia buồn với những gia đình của gần 6000 nạn nhân tại Huế.
Sau những bài hát tranh đấu để kết thúc chương trình, tật cả mọi người tiến đến cầu Notre Dame, và tại đây, mỗi người thả xuống một cành hoa để tưởng niệm cho những người đã nằm xuống.
Chuyện bên lề
Có vài sự kiện, người viết xin ghi vào mục chuyện bên lề :
- Ban Tổ Chức đã xin phép Préfecture de Paris để thắp nến và thả dài theo bờ sông Seine. Nhưng chính quyền Paris đã khuyên không nên xuống sát bờ để thả nến vì mực nước đang dâng cao và chảy mạnh, rất nguy hiểm. Préfecture đề nghi chúng tôi đứng trên cầu thả hoa xuống sông.
- Trong buổi lễ có một thanh niên làm việc trong một tiệm café chung quanh Place Saint Michel nào đó, bưng một mâm café (dĩ nhiên anh phải trả tiền) nóng ra cho Ban Tổ Chức. Anh không cho biết anh là ai, nhưng với một câu nói chân thành rằng, anh ủng hộ lễ tưởng niệm và thương những người đang biểu tình dưới tuyết, nên anh làm được chút gì thì làm. Người viết xin cám ơn anh bạn trẻ và hết lòng khen ngợi tinh thần cũng như tình cảm của anh.
- Chuyện xảy ra với Cô Mymy, DS Nam, người viết và một số anh chị em đứng gần : Một người Pháp (Gs Pièrre Emmanuel BARRAL, Agrégé et Docteur en Histoire – Secrétaire Genénéral de la Commission Française d’Histoire Militaire) muốn mua 1 lá quốc kỳ của chúng ta. DS Nam đến gặp để tiếp chuyện với Ông ấy. Sau lời cám ơn xã giao về sự lưu tâm của Ông, DS Nam giải thích việc người Việt Quốc Gia đang làm. Người Pháp nầy tự giới thiệu "Tôi là mộ GS SửHọc Quân Đội ". DS Nam tiếp lời nhờ Ông hãy mang sự thật lịch sử đến cho học sinh của Ông vì chế độ cộng sản đã xuyên tạc lịch sử Việt Nam một cách vô liêm sĩ. Sau đó DS Nam tặng Ông lá cờ mà Ds Nam đang giương cao, đồng thời giải thích cho Ông về lịch sử lá cờ, nhất là ý nghĩa của nó ...
Gia đình tôi là nạn nhân biến cố Mậu Thân, qua vài dòng ngắn ngủi của bài viết, xin thay mặt cho những người có liên hệ với gần 6000 người dân bị thảm sát trong dịp cộng sản tấn công vào Huế năm 1968, để cảm tạBan Tổ Chức, các hội đoàn người Việt Quốc Gia tại Paris cũng như tất cả Quý Vị Đồng Hương, không ngại trời tuyết lạnh dưới – 0° C, đã đến thắp nhang cầu nguyện cho những người dân vô xứ Huế đã chết một cách tàn nhẩn bởi bàn tay của tậpđoàn Việt gian cộng sản Việt Nam.
Dù viết nhiều thế nào đi nữa cũng không bằng xem hình ảnh, kính mời Qúy Vị theo dõi youtube dưới đây do Ông Nguyễn Văn Đông, cựu nhân viênđài truyền hình VN9, thực hiện.
Đinh Lâm Thanh
Paris, 24.02.2013

Hãy nói trước ngày chết


 

- Trong lịch sử nhân loại, không có một chủ nghĩa nào tàn bạo hơn chủ nghĩa Cộng Sản. ...

 

Hãy nói trước ngày chết

Trần Trung Đạo

 

 

 

 - Trong lịch sử nhân loại, không có một chủ nghĩa nào tàn bạo hơn chủ nghĩa Cộng Sản. Từ khi Tuyên ngôn đảng cộng sản ra đời năm 1848 cho đến khi bức tường Bá Linh bị đập đổ vào 1989, khoảng gần 100 triệu người từ nhiều quốc gia đã bị giết. Hơn hai mươi năm qua, mặc dù ngọn lửa vô thần đã tắt trên phần lớn quả địa cầu, một góc trời phương đông lửa vẫn còn đỏ rực, nhà tù vẫn còn giam giữ nhiều người bất đồng với chế độ độc tài toàn trị và tự do vẫn là một bóng mây xa.

Người đời có thói quen kết án Stalin đã gây ra tội ác tày trời đối với nhân dân Liên Xô, Mao Trạch Đông đã giết trên 30 triệu nhân dân Trung Quốc và Pol Pot tiêu diệt một phần tư dân tộc Khmer bằng súng và cả bằng dao phay, cán cuốc. Những chuyện đó ngày nay nhân loại đều biết và tội ác của chúng không còn là vấn đề tranh cãi nữa. Tuy nhiên, làm thế nào một nông dân có gốc gác bình thường, nếu không muốn nói là hiền lành như Mao lại có thể trở thành sát nhân của mấy chục triệu dân Trung Quốc? Làm thế nào Pol Pot, con của một điền chủ giàu có, được gởi sang Pháp ăn học, được bạn bè nhớ lại như một người nhã nhặn, lịch sự và được gọi là trí thức trong xã hội Khmer còn chậm tiến lúc bấy giờ, nhưng sau khi nắm chính quyền đã giết hai triệu dân Khmer bằng búa, dao và những cách giết người tàn bạo hơn cả trong thời Trung Cổ?

 

Bởi vì chủ nghĩa Cộng Sản trang bị cho chúng một quyền lực tuyệt đối, một niềm tin cuối cùng, một lối thoát tinh thần, một chỗ dựa lý luận để giải thích cho hành động bất nhân của chúng. Nuon Chea, người đứng hàng thứ hai của chế độ Khờ Me Đỏ chỉ sau Pol Pot, lạnh lùng trả lời báo chí, những kẻ bị giết chỉ vì “họ là kẻ thù của nhân dân”. Đơn giản vậy thôi. Chúng ăn rất ngon và ngủ rất yên dù sau một ngày ký hàng loạt bản án tử hình.

 

Giết một vài đối thủ thì không sao nhưng để loại bỏ hàng triệu người là chuyện khác. Stalin không thể lên tận các trại lao động khổ sai ở Siberia để bỏ đói những người chống đối y. Mao Trạch Đông không thể xuống từng trường học để tra tấn các thầy cô trong Cách Mạng Văn Hóa, Hồ Chí Minh không thể đích thân xử bắn bà Nguyễn Thị Năm trong Cải Cách Ruộng Đất. Nhưng họ có khả năng huấn luyện, đầu độc một thế hệ đao phủ thủ trẻ tuổi hăng say và cuồng tín để làm thay. Quyền lực đặt vào tay đám đao thủ phủ trẻ này chẳng khác gì con dao bén để chúng thanh toán những mối thù riêng và lập công dâng Đảng.

 

Tháng 10 năm 2002, nhà báo Mỹ Amanda Pike đến Campuchia để tìm hiểu nguyên nhân tội ác diệt chủng của Pol Pot đã không được làm sáng tỏ. Amanda Pike phỏng vấn bà Samrith Phum, người có chồng bị Khờ Me Đỏ giết. Theo lời kể của bà Samrith Phum, vào nửa đêm năm 1977 chồng bà bị một Khờ Me Đỏ địa phương bắt đi và giết chết vì bị cho là “gián điệp CIA”. Hung thủ chẳng ai xa lạ mà là người cùng làng với bà Samrith. Hiện nay, kẻ giết người vẫn còn sống nhởn nhơ chung một làng với bà cách thủ đô Nam Vang vài dặm nhưng không một tòa án nào truy tố hay kết án.

 

Với chủ trương “Dân tộc Khờ Me cần đào hố để chôn đi quá khứ” Hun Sen đã cản trở Liên Hiệp Quốc rất nhiều trong việc điều tra tội diệt chủng của chế độ Pol Pot. Hun Sen cản trở vì bản thân y cũng từng là một sĩ quan Khờ Me Đỏ. Hun Sen nhiệt tình với lý tưởng CS đến mức bỏ học theo Pol Pot khi còn trong tuổi thiếu niên. Nhiều chi tiết trong quảng thời gian từ 1975 đến 1979 của cuộc đời y vẫn còn trong vòng bí mật. Khi chôn quá khứ của Campuchia, Hun Sen muốn chôn đi quá khứ tội lỗi của mình.

 

Tình trạng kẻ sát nhân và gia đình những người bị sát hại vẫn còn sống chung làng, chung xóm, chung thành phố không chỉ phổ biến tại Campuchia nhưng cũng rất phổ biến tại Huế sau vụ Thảm sát Tết Mậu Thân 1968.

 

Số người bị giết trong vụ Thảm sát Tết Mậu Thân khác nhau tùy theo nguồn điều tra nhưng phần lớn công nhận số người bị giết lên đến nhiều ngàn người và “kẻ thù nhân dân” không chỉ là công chức chính quyền VNCH mà còn rất đông sinh viên, học sinh, phụ nữ, trẻ em và ngay cả một số giáo sư ngoại quốc. Ông Võ Văn Bằng, Nghị viên tỉnh Thừa Thiên và cũng là Trưởng Ban Truy Tìm và Cải Táng Nạn Nhân Cộng Sản Tết Mậu Thân, kể lại: “Các hố cách khoảng nhau. Một hố vào khoảng 10 đến 20 người. Trong các hố, người thì đứng, nào là nằm, nào là ngồi, lộn xộn. Các thi hài khi đào lên, thịt xương đã rã ra. Trên thi hài còn thấy những dây lạt trói lại, cả dây điện thoại nữa, trói thành chùm với nhau. Có lẽ, họ bị xô vào hố thành từng chùm. Một số người đầu bị vỡ hoặc bị lủng. Lủng là do bắn, vỡ là do cuốc xẻng.”

 


 

Tài liệu liên quan đến Thảm sát Tết Mậu Thân rất nhiều, từ điều tra của các nhà nghiên cứu nước ngoài cho đến các nhân chứng sống Việt Nam. Đến nay, thành phần được nghĩ đã gây ra biến cố đầy tang thương cho dân tộc Việt Nam này là những người Huế “nhảy núi”. Họ là những người bỏ trường, bỏ làng xóm, bỏ cố đô lên rừng theo CS và Tết Mậu Thân đã trở lại tàn sát chính đồng bào ruột thịt của mình. Họ là những kẻ vừa được giải thoát khỏi nhà giam Thừa Phủ đưa lên núi huấn luyện vài ngày rồi trở lại giết chết những kẻ bị nghi ngờ đã bỏ tù họ. Không giống quân đội chính quy tấn công Huế, những du kích nằm vùng, những thanh niên, sinh viên, học sinh là những người sinh ra và lớn lên ở Huế, thuộc từng tên phố tên đường, biết tên biết tuổi từng người. Họ lập danh sách và đến từng nhà lừa gạt người dân bằng cách “mời đi trình diện” rồi sẽ trả về nhà ăn Tết. Những người nhẹ dạ đi theo. Mà cho dù không nhẹ dạ cũng chẳng ai nghĩ mình sắp bị chôn sống chỉ vì làm chức liên gia trưởng của năm bảy gia đình, ấp trưởng một ngôi làng nhỏ, xã trưởng của vài trăm dân. Kết quả, từng nhóm, từng đoàn người lần lượt bị đem ra “tòa án nhân dân” và kết án tử hình.

 

Người “nhảy núi” nổi tiếng nhất là Hoàng Phủ Ngọc Tường.

 


Ngày 12 tháng 7 năm 1997, Hoàng Phủ Ngọc Tường trả lời câu hỏi của nhà văn Thụy Khuê về sự liên quan của ông đối với vụ Thảm sát Tết Mậu Thân: “Sự thực là tôi đã từ giã Huế lên rừng tham gia kháng chiến vào mùa hè năm 1966, và chỉ trở lại Huế sau ngày 26 tháng 3 năm 1975. Như thế nghĩa là trong thời điểm Mậu Thân 1968, tôi không có mặt ở Huế” và ông cũng thừa nhận Thảm sát Tết Mậu Thân là có thật chứ chẳng phải “Mỹ Ngụy” nào dàn dựng “Điều quan trọng còn lại tôi xin ngỏ bầy ở đây, với tư cách là một đứa con của Huế, đã ra đi và trở về, ấy là nỗi thống thiết tận đáy lòng mỗi khi tôi nghĩ về những tang tóc thê thảm mà nhiều gia đình người Huế đã phải gánh chịu, do hành động giết oan của quân nổi dậy trên mặt trận Huế năm Mậu Thân. Đó là một sai lầm không thể nào biện bác được, nhìn từ lương tâm dân tộc, và nhìn trên quan điểm chiến tranh cách mạng”.

 

Khi được hỏi ai là những người phải chịu trách nhiệm, Hoàng Phủ Ngọc Tường phát biểu “Nhưng tôi tin rằng đây là một sai lầm có tính cục bộ, từ phía những người lãnh đạo cuộc tấn công Mậu Thân ở Huế” và tiếp tục nêu thêm chi tiết chính Đại tá Lê Minh, tư lệnh chiến dịch Huế Mậu Thân thừa nhận trong tạp chí Sông Hương “Dù bởi lý do nào đi nữa, thì trách nhiệm vẫn thuộc về những người lãnh đạo mặt trận Mậu Thân, trước hết là trách nhiệm của tôi.”

 

Tóm lại, Hoàng Phủ Ngọc Tường trong buổi phỏng vấn dành cho nhà văn Thụy Khuê xác nhận ông ta không có mặt ở Huế trong suốt thời gian Huế bị CS chiếm đóng và những kẻ sát hại thường dân vô tội là do các “lãnh đạo cuộc tấn công Mậu Thân ở Huế” chủ trương.

 

Tuy nhiên 15 năm trước đó, ngày 29 tháng 2 năm 1982, trong buổi phỏng vấn truyền hình dài 15 phút dành cho hệ thống WGBH, Hoàng Phủ Ngọc Tường thừa nhận việc dư luận đang tố cáo ông là đúng, nghĩa là chính ông đã có mặt tại Huế: “Tôi đã đi trên những đường hẻm mà ban đêm tưởng là bùn, tôi mở ra bấm đèn lên thì toàn là máu... Nhất là những ngày cuối cùng khi chúng tôi rút ra...” và ông cho rằng một số người dân Huế chết thảm thương là do sự trả thù của chính người Huế với người Huế “chính nhân dân đã căm thù quá lâu, đó là những người đã bị chính nó tra tấn, chính nó đã làm cho tất cả gia đình phải bị đi ở tù ra ngoài đảo v.v... và đến khi cách mạng bùng lên họ được như là lấy lại cái thế của người mạnh thì họ đi tìm những kẻ đó để trừ như là trừ những con rắn độc mà từ lâu nay nếu còn sống thì nó sẽ tiếp tục nó gây tội ác trong chiến tranh.”

 

Nếu phân tích theo thời gian và diễn biến chính trị thế giới, đặc biệt sự sụp đổ của phong trào CS quốc tế, câu trả lời của Hoàng Phủ Ngọc Tường vào năm 1982 là thành thật và sát với thực tế Mậu Thân nhất. Trong giai đoạn chuyên chính vô sản vài năm sau 1975, không chỉ ông ta mà cả các lãnh đạo CSVN vẫn nghĩ “con đường tất yếu” là con đường “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội”. Không có một thế lực nào cản trở sức chảy của “ba dòng thác cách mạng”. Vào thời điểm 1982, Hoàng Phủ Ngọc Tường chẳng những không sợ gì phải che giấu mà còn xem đó như một thành tích cần được nêu ra. Xem đoạn phim, khuôn mặt Hoàng Phủ Ngọc Tường đằng đằng sát khí khi diễn tả việc giết một viên chức VNCH: “chỉ lấy lại mạng sống của một người, giá đó rất nhẹ và công bằng”.

 

Thái độ đó hoàn toàn khác với giọng ôn tồn khi ông ta nhắc lại lời của Đại tá CS Lê Minh như thay cho chính mình 15 năm sau “bây giờ, là những người lãnh đạo kế nhiệm ở Huế, phải thi hành chính sách minh oan cho những gia đình nạn nhân Mậu Thân, trả lại công bằng trong sáng và những quyền công dân chính đáng cho thân nhân của họ”. Thời gian đổi thay, lịch sử đổi thay và con người cũng thay đổi. Không phải chỉ Hoàng Phủ Ngọc Tường mà cả những cựu lãnh đạo CS Đông Âu, một thời giết người không chút xót thương, sau 1990 cũng trả lời báo chí với giọng ngọt ngào như thế.

 

Nhiều bạn hữu của Hoàng Phủ Ngọc Tường như tác giả Ngô Minh viết trên talawas 2008, cho rằng Hoàng Phủ Ngọc Tường “trong suốt những năm lên “xanh” ở A Lưới, Hoàng Phủ Ngọc Tường không được phân công về thành phố hay đồng bằng một chuyến nào cả” mà không biết hay cố tình bỏ qua sự kiện 26 năm trước chính Hoàng Phủ Ngọc Tường đã xác nhận mình ở Huế với những tình tiết mắt thấy tai nghe của một người trong cuộc.

 

Hai buổi trả lời phỏng vấn hoàn toàn trái ngược chứng tỏ Hoàng Phủ Ngọc Tường phải có một khó khăn để giải thích sự liên hệ của mình đến vụ Thảm sát Mậu Thân. Lời phát biểu của ông cho thấy một điều, ngoại trừ trẻ em quá nhỏ, những người bị giết chắc chắn biết người giết mình là ai.

 

Không giống Hoàng Phủ Ngọc Tường mâu thuẫn, hai ông Nguyễn Đắc Xuân và Hoàng Phủ Ngọc Phan từ trên núi theo đoàn quân CS đánh vào Huế. Hai ông không từ chối điều này nhưng đều phủ nhận đã có liên hệ gì với Thảm sát Mậu Thân. Trong bài viết Nhân đọc bài "Trịnh Công Sơn - Những hoạt động nằm vùng” Hoàng Phủ Ngọc Phan khẳng định: “Còn tôi thì có theo chiến dịch về hoạt động ở Thành nội Huế nhưng tôi không hề giết ai cả, suốt gần 10 năm đi kháng chiến cũng không hề làm thiệt mạng một con thú trên rừng chứ đừng nói là con người.”

 

Nhà văn Nhã Ca kết án ông Nguyễn Đắc Xuân trong Giải Khăn Sô Cho Huế vì đã “đích tay đào một cái hố, bắt một bạn học cũ có xích mích từ trước ra đứng bên hố để xử tử” và ông Nguyễn Đắc Xuân đáp lại trong bài Hậu Quả Của “Cái Chết” của tôi: “Còn tôi, một sinh viên Phật tử mới thoát ly chưa đầy một năm rưởi, không có quyền hành gì, nếu tôi muốn làm những việc như Nhã Ca viết thì cũng không thể làm được. Không ai cho tôi làm. Nếu tôi tự ý làm, làm sao tôi có thể thoát được sự phê phán của đồng chí đồng sự của tôi, đặc biệt là những người sau nầy không còn đứng trong hàng ngũ kháng chiến nữa...”

 

Chuyện “thoát ly chưa đầy một năm rưỡi” không chứng minh được ông ta không có quyền giết người, trái lại cũng có thể giải thích ngược, càng tham gia trễ càng phải chứng tỏ nhiệt tình cách mạng cao độ, càng phải giết nhiều người, càng phải lập nhiều công. Nói thế không phải để đánh bồi thêm một người đã ngã nhưng cho thấy lời biện bạch của ông không thuyết phục.

 

Trong tinh thần “Lợi ích của sự ngờ” (Benefit of the doubt), tạm cho những lời người khác kể về các ông chưa đủ bằng chứng kết tội, tuy nhiên, các ông Hoàng Phủ Ngọc Phan và Nguyễn Đắc Xuân, những thành viên tích cực của phong trào đấu tranh đô thị, hoạt động 26 ngày trong lòng thành phố Huế bị rơi vào tay các ông với nhiều ngàn người dân vô tội bị giết bằng những cách dã man hơn cả bọn diệt chủng Pol Pot mà các ông nói rằng không biết gì, không thấy gì thì trẻ con ngây thơ cũng không tin được.

 

Và không chỉ ba ông Hoàng Phủ Ngọc Tường, Nguyễn Đắc Xuân, Hoàng Phủ Ngọc Phan mà cả thế hệ “nhảy núi” ở Huế trong đó rất nhiều nhà nghiên cứu văn hóa, nhà văn, nhà thơ, họa sĩ, nhạc sĩ cho đến nay vẫn không biết gì, không thấy gì, không viết gì về Thảm sát Tết Mậu Thân thì quả là chuyện lạ. Hãy thử đặt mình trong vị trí của gia đình các nạn nhân vụ Thảm sát Huế, các ông có nghĩ rằng chính Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân đã giết hoặc biết chắc ai đã giết thân nhân các ông các không? Chắc chắn là có, không thể có lời giải thích thứ ba.

 

Lẽ ra Thảm sát Tết Mậu Thân phải là nguồn thôi thúc cho nhiều tác phẩm văn học lớn nói lên sự đau khổ, sự chịu đựng tận cùng của đồng bào Huế nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung. Lẽ ra những người đang bị dư luận kết án, nếu thật sự không tham dự vào cuộc tàn sát, thay vì than mây khóc gió trong văn chương hay lao đầu vào cơm áo, nên dành phần còn lại của đời mình đi tìm cho ra cội nguồn gốc rễ để vừa giải oan cho đồng bào mà cũng minh oan cho chính mình. Gia đình nạn nhân còn đó, nhân chứng còn đó, hầm hố còn đó, bạn bè còn đó, chứng tích còn đó, chế độ còn đó. Có thể người đọc vì sự công phẫn chưa nguôi, sẽ không tin hết các điều các ông các bà viết nhưng nếu đúng rồi lịch sử sẽ tin. Nếu không làm thế, cơ chế độc tài này chắc chắn sẽ tàn lụi nhưng tên tuổi Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Thị Đoan Trinh v.v... mãi mãi vẫn là những dấu đen ngàn đời không phai.

 

Dư luận khắt khe nhưng không bất công. Suốt 42 năm, các ông các bà có rất nhiều cơ hội để làm sáng tỏ một sự kiện lịch sử mà các ông các bà từng tham dự, nhưng ngoại trừ việc phải trả lời vài buổi phỏng vấn rải rác đó đây, các ông các bà im lặng. Kết án lại những người kết án không phải là cách trả lời mà nhân dân Việt Nam đang muốn biết. Ông Nguyễn Đắc Xuân được gọi là “nhà Huế học” nhưng Huế không chỉ có sông Hương, núi Ngự, lăng tẩm, đền đài mà còn có Bãi Dâu, Khe Đá Mài, khu Gia Hội và hàng chục ngôi mồ tập thể khác. Đời sống của một dân tộc không chỉ gồm những thời đẹp đẽ, vinh quang mà còn cả những giai đoạn đau buồn, tủi nhục. Tại sao các ông các bà không viết? Phải chăng những người “nhảy núi” ở Huế cũng giống như Hun Sen hay tên Khờ Me Đỏ giết chồng bà Samrith Phum năm 1977, đang cố chôn đi quá khứ? Sự im lặng của các ông các bà không phải là một công án thiền mà là lời tự tố cáo lớn tiếng nhất.

 

Dân tộc Việt Nam đã trải qua nhiều thời kỳ suy vi và phân hóa nhưng sự kiện một số người dã tâm tàn sát nhiều ngàn người Việt khác trong chỉ vài tuần bằng các phương tiện phi nhân chưa từng có như ở Huế là lần đầu. Vết thương Mậu Thân sẽ không bao giờ lành một khi tội ác chưa được đưa ra ánh sáng. Nền tảng của hòa giải là công lý và sự thật chứ không phải che đậy và lãng quên.

 

Nhiều tác giả đã viết về Thảm sát Mậu Thân. Những dữ kiện trong bài viết này không có gì mới mà đã được nhắc đi nhắc lại. Dụng ý của kẻ viết bài này chỉ muốn nhấn mạnh một điều rằng, nhiều trong số những người “nhảy núi” còn sống ở Huế hay trong và cả ngoài nước, nhưng chắc không sống bao lâu nữa. Tuổi tác của các ông các bà đều trên dưới bảy mươi. Thời gian còn lại như tiếng chuông ngân đã quá dài. Tất cả sẽ là không. Các ông các bà ra đi không mang theo gì cả nhưng sẽ để lại rất nhiều. Vẫn biết con người khó tự kết án chính mình nhưng các ông, các bà vẫn còn nợ dân tộc Việt Nam, nhất là các thế hệ mai sau, câu trả lời cho cái chết của nhiều ngàn dân Huế vô tội.

 

Ngọn nến trước khi tắt thường bật sáng, vì tương lai dân tộc, các ông các bà hãy sáng lên sự thật một lần trước ngày chết.

 

Trần Trung Đạo

đảng viên cộng sản Việt Nam hãy nhìn kỹ cái bảng hiệu nầy của bọn Tàu cộng


 

Mấy tên trong Bộ chính trị và  những đảng viên cộng sản Việt Nam hãy nhìn kỹ cái bảng hiệu nầy của bọn Tàu cộng mà cứ ôm khư khư 16 chữ vàng  của bọn Tàu cộng .
Bọn lãnh đạo cộng sản Việt Nam khi qua Trung quốc hãy đến cái tiệm này , bọn Tàu cộng nó xem chúng mầy khác chi những con chó mà thôi.
  
 

--- On Sun, 2/24/13, Gop gio <

From: Gop gio <
Subject: [VN-Post] Fw: "Không tiếp người Nhật, Phi, Việt Nam và chó"
To: "baoquoc" <Date: Sunday, February 24, 2013, 9:36 AM
 
HÃY TRIỆT ĐỂ TẨY CHAY HÀNG HOÁ CHỆT !
MỜI CÁC ÔNG LÃNH ĐẠO CS HÀNỘI ĐỌC TIN NÀY !
ĐẢ ĐẢO BỌN CS HÀNỘI VIỆT GIAN BÁN NƯỚC NÔ LỆ GIẶC TÀU !
 
----- Forwarded Message -----
From: nguyen kimluan <Sent: Sunday, February 24, 2013 9:46 PM
Subject: [DiendanDanToc] "Không tiếp người Nhật, Phi, Việt Nam và chó"
   
ĐÂY LÀ MỘT CÁI TÁT VÀO MẶT BỌN VIỆT GIAN CỘNG SẢN VÀ NHỮNG AI ĐÃ TỪNG ĐI DU LỊCH DU HÍ TẠI TÀU !

NẾU LÀ NGƯỜI VIỆT YÊU NƯỚC, HÃY THỨC TỈNH VÀ CÓ THÁI ĐỘ ĐỐI VỚI NHỮNG TÊN BÁN NƯỚC ĐANG CHUI RÚC TRONG BỘ CHÍNH TRỊ TRUNG ƯƠNG ĐẢNG


ĐinhLâmThanh
 
From:

Lũ Ba Tầu CS Phi nhân và vô liêm sỉ như thế này mà dân Việt tiếp tục lặng thinh cho ĐCSVN tiếp tục nịnh bợ và tôn chúng làm quan thầy 16 chữ vàng với 4 Tốt nữa chăng.

Cùng nhau, mỗi người chúng ta hãy cùng hành động từ những hành động nhỏ nhất và dễ dành nhất, như tẩy chay, không mua hàng Made in China.

"Không tiếp người Nhật, Phi, Việt Nam và chó"

No China Shop - Tấm giấy thông báo trước cửa một tiệm ăn nhanh""Snacks Bắc Kinh", gần khu vực tử cấm thành, Trung Quốc: "Cửa hàng này không tiếp đón người Nhật - người Philippines - người Việt Nam và CHÓ"
 
Ba nước nêu trên hiện có tranh chấp chủ quyền, hay đúng hơn là bị xâm phạm thường xuyên bởi chính quyền Trung Quốc.
 
 
Ảnh: Facebook Rose Tang
 
Rose Tang - tác giả bức ảnh là người Mỹ gốc Hoa đang sinh sống tại New York. Bức ảnh được chụp vào ngày 21/2/2013 trong khi cô đang công tác tại Bắc Kinh. Cô chia sẻ thêm trên facebook cá nhân:
 
"Bạn có thể chia sẻ nó, xin vui lòng chia sẻ nó với mọi người càng nhiều càng tốt, tôi hy vọng các phương tiện truyền thông và áp lực từ công chúng sẽ dạy cho những người này một bài học."
 
"Lý do khiến cho sự thù hận/chủ nghĩa dân tộc được xây dựng và khuyến khích bởi đảng (cộng sản TQ) là vì nó (ĐCSTQ) muốn dùng khía cạnh bẩn thỉu của con người để đánh lạc hướng dư luận khỏi những vấn nạn tham nhũng, bất công, khủng hoảng môi trường, v.v..."
 
"Of course you can share it, please share it with as many people as possible, i'm hoping pressure from the public and media will teach these guys a lesson.
 
The very reason why such hatred/nationalism is cultivated and encouraged by the party is because it needs to use such an ugly aspect of human life to divert public attention from corruption, injustice, environmental crises, etc..." 
 
 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link