Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, February 28, 2013

CHUYỆN TÙ ĐÀY VÀ XỬ ÁN TỪ THỜI THỰC DÂN ĐẾN THỜI XÃ NGHĨA


 

CHUYỆN TÙ ĐÀY VÀ XỬ ÁN TỪ
THỜI THỰC DÂN ĐẾN THỜI XÃ NGHĨA
 
          LÃO MÓC
 
          Không một ai có đầu óc bình thường lại đi “ca tụng” những cảnh tù đày; nhưng phải công tâm mà nói ở tù thời thực dân Pháp và thời Việt Nam Cộng Hoà thì tù nhân dễ thở hơn ở tù thời Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam gấp trăm lần.
 
          Trong một bài viết nhà văn Hoàng Hải Thủy đã so sánh hai cảnh tù thời thực dân Pháp và thời Việt Cộng qua những bài thơ tù của 2 nhà thơ Tố HữuNguyễn Chí Thiện, người vừa mới qua đời năm rồi và khi còn sống đã từng được xưng tụng là “ngục sĩ”.
 
          Theo nhà thơ Tố Hữu thì khi tù nhân chính trị ở tù thời thực dân Pháp tuyệt thực thì cai tù cho nấu chuột nưa (một loại khoai) với cá tươi bốc mùi thơm phức để dụ tù nhân ăn uống trở lại và ngừng tuyệt thực. Ông cai thầu văn nghệ VC Tố Hữu đã mở đầu bài thơ “Con cá chuột nưa” khi ông ta tuyệt thực vào tháng 11 năm 1940 ở Lao Bảo như sau:
 
          “Năm sáu ngày mệt xỉu
          Thuốc lá khuây mấy điếu
          Vài ba hớp nước trong
          Suy nghĩ chuyện bao đồng
          Vẫn không ngoài chuyện đói
          Đầu sàn, canh bốc khói
          Chén cá nức mùi thơm
          Lên họa với mùi cơm
          Sao mà như cám dỗ…”
 
          Và người tù Lao Bảo Tố Hữu tuyệt thực phải tranh đấu với cái dạ dày của y, đương sự kể lể như sau:
 
          “Muốn ngủ không mà ngủ
          Cái bụng cứ nằn nì:
          ‘Ăn đi, thôi ăn đi!
          Chết làm chi cho khổ!’
          Nghe hắn thầm quyến rũ,
          Tôi đỏ mặt bừng tai
          ‘Im đi cái giọng mày
          Tao thà cam chịu chết.’”
 
          Trong khi đó thì, theo nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, khi một tù nhân “Tuyệt thực” ở nhà tù Hỏa Lò, Hà Nội vào năm 1982, tức 42 năm sau, thì:
 
          “Nói chi rừng núi âm u
          Ngay giữa Hỏa Lò Hà Nội   
          Bất cứ người tù nào tuyệt thực
          Cho cấm uống ngay lập tức!
          Chiếu chăn thu thẳng
          Bắt nằm không trên sàn xi-măng
          Sát ngay hố xí
          Ra lệnh cho tự giác canh kỹ
          Cấm mọi người trò chuyện, can khuyên
          Ai vi phạm cùm liền
          Nhiều thanh niên bỏ mạng!
          Đó không phải tuyệt thực đấu tranh gì với Đảng
          Mà vì chuyện riêng gia cảnh
          Chán đời muốn chết đi cho rảnh!
          Nhưng Cộng Sản coi đó là đấu tranh
          Cần phải cho chết nhanh!
          Người tuyệt thực muốn ăn
          Cũng còn khó khăn
          Phải làm đơn nhận khuyết điểm, xin ăn
          Xin lỗi Đảng
          Rồi sau đó kỹ luật cùm hàng tháng”.
 
          Khi tù nhân “Trốn trại” vào năm 1987 thì:
 
          “Trốn trại bắn hai mạng
          Dù đã giơ tay hàng
          Xác phơi bên lề đường
          Cho kẻ khác làm gương!
          Chỉ chuột rừng là sướng
          Đảng chiêu đãi cho hưởng
          Một đêm no chán chường!
          Sáng sau khó mà tưởng
          Mắt và tai đều bay
          Hai bàn chân, bàn tay
          Chỉ còn xương gậm dở
          Ruồi nhặng bay vớ bở
          Đen ngòm trông khiếp kinh
          Lũ công an rùng mình
          Thuốc lá châm, nhổ khạc
          Ra lệnh cho tự giác
          Đem chôn hai cái xác”.
 
          Và bài thơ sau đây cũng của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện diễn tả cảnh VC “Xử bắn tử tù” vào năm 1987:
 
          “Tòa tuyên án tử hình
          Là cấm gặp gia đình
          Ngay cả ngày hành hình
          Gia đình cũng không biết
          Những người mang án Chết
          Là xà-lim cùm miết
          Họ ăn uống cũng hệt
          Như những tù bình thường
          Cơm nước muối thảm thương!
          Sớm hôm đi pháp trường
          Phải xốc nách dìu ra
          Cùm lâu bước muốn ngã
          Ba, bốn điếu thuốc lá
          Một ca con nước trà
          Hai bánh ngọt bày ra
          Tiêu chuẩn trước khi Chết
          Phần nhiều bỏ lại hết!
          Họ ngồi trong xe hòm
          Mắt bịt vải đen ngòm
          Tay khóa ngoặt đằng sau
          Xe băng băng rất mau
          Chở họ tới nơi bắn
          Một cục giẻ để sẵn
          Thường thường là giẻ bẩn
          Được tọng vào tận họng
          Bằng que thông nòng súng
          (Phòng chửi bới lung tung)
          Đôi khi lợi bị thủng
          Một dòng máu ứa ra
          Dây thừng được mang ra
          Những người ốm, người già
          Bị ghì trói cật lực
          Trói đã đủ chết thực
          Bắn chỉ là thủ tục!
          Bản án đọc kết thúc
          Đội bắn bắn lập tức
          Sáu viên đạn vào ngực
          Dây thừng được chặt đứt
          Xác chết liền đổ lăn
          Tên đội trưởng đội bắn
          Tay lăm lăm súng ngắn
          Mũi giày đá vào mặt
          Lật hất phía thái dương
          Bắn một phát thông thường
          Gọi là phát nhân đạo!
          Pháp y liền bước vào
          Khám thi thể qua loa
          Đội bắn đeo mặt nạ
          Phòng xa bị trả thù
          Lên xe về trại tù
          Hưởng vại bia bỗ dưỡng!”
 
          Theo nhà văn Hoàng Hải Thủy thì, “thủ tục xử tử tù nhân được cai tù VC đưa từ Hoả Lò, Hà Nội vào Nhà tù Chí Hòa, Thành Hồ, y như nhau: bữa ăn cuối cùng lúc 4 giờ sáng của người  tử tù thường là cái bánh bao mua từ tối hôm trước. 4 giờ sáng đường Hoà Hưng chưa có hủ tíu, ông công an cai tù mang gà-mèn trên xe đạp đi mua hủ tíu lích kích, 1 chai nước ngọt, 2 điếu thuốc có cán, trái chanh hay trái cóc, nhét vào mồm - đề phòng tử tù trước khi chết la mấy tiếng “ca tụng” người đã sinh ra Hồ Chủ Tịt; nhiều người tù bị nhét trái chanh hay trái cóc quá lớn chết ngạt trước khi đến bãi bắn. 4 giờ rưỡi sáng người tử tù bị đẩy lên xe, 5 giờ sáng bị bắn ở bãi bắn Thủ Đức. Bắn xong, xác tử tù chôn tại chỗ, thân nhân - không được báo cho biết ngày xử tử - nếu tìm được mộ có thể làm mộ chí, bia phải đề rõ tử tù phạm tội “phản quốc”, bị xử tử ngày… Bia không ghi tội bị Công An VC đi xét đập vỡ.
 
          Bãi bắn tử tù Thành Hồ ở Thủ Đức, tử tù bị đưa lên đứng trước những thùng phuy đổ đầy đất. Tù nhân Chí Hoà có từ ngữ “lên thùng phuy” chỉ việc người tù bị hành quyết”.
 
          Tù đày, tuyệt thực, vượt ngục và cuối cùng bị hành quyết! Đó là những chặng đường mà bất cứ một người Việt Nam tranh đấu chống Cộng với ước muốn cháy lòng là dẹp bỏ chế độ Cộng sản phi nhân, tàn ác, đem lại tự do, dân chủ, nhân quyền cho toàn dân Việt Nam trước sau gì đều cũng phải kinh qua.
 
          Những Trần Văn Bá, Nguyễn Văn Trại, Trương Văn Sương, Nguyễn Hữu Cầu… và biết bao chiến sĩ phục quốc vô danh đã lên đường tranh đấu - dù biết rằng việc “lên thùng phuy” sẽ đến với họ khi bị CSVN bắt giữ và giam cầm.
*
          Vừa mới bắt đầu năm 2013, tòa án nước Việt Nam thời xã nghĩa đã làm chấn động dư luận với cách xét xử 2 vụ án đối với cái mà VC gọi là “nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”. Đó là 2 vụ xét xử đối với ông Nguyễn Quốc Quân, một đảng viên cao cấp của đảng Việt Tân và vụ án có tên gọi “Hội đồng công luật công án Bia Sơn” với người cầm đầu là ông Trần Công tức Phan Văn Thu.
 
          “Sau 5 ngày xét xử sơ thẩm, sáng ngày 4-2-2013, Toà án Nhân dân tỉnh Phú Yên tuyên phạt 22 bị cáo trong tổ chức chính trị có tên gọi “Hội đồng công luật công án Bia Sơn” phạm tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân (điều 79, khoản 1, Bộ luật Hình sự VN).
          Kẻ cầm đầu là Trần Công (tức Phan Văn Thu, SN 1940, quê xã An Thạch, huyện Tuy An, Phú Yên) nhận mức án tù chung thân; các bị cáo Le Duy Lộc, Vương Tấn Sơn, ỗi bị cáo 17 năm tù, 6 bị cáo nhạn ức án 16 năm tù gồm Võ Thành Lê, Nguyễn Kỳ Lạc, Võ Ngcọ Cư, Tạ Khu, Đoàn Đình Nam, Từ Thiện Lương Võ Tiết, bị cáo Lê Phúc 15 năm tù. Ba bị cáo nhận án 14 năm tù gồm Nguyễn Đinh, Đoàn Văn Cư, Phan Thành Ý, bị cáo Đỗ Thị Hồng và Trần Phi Dũng, mỗi người bị phạt 13 năm tù.5 đồng phạm khác nhận ức án 12 năm tù là Lê Trọng Cư, Trần Quân, Lương Nhật Quang, Lê Đức Động Nguyễn Thái Bình; người lãnh mức án thấp nhất với 10 năm tù là Phan Thành Tường”. (theo Côngan.online).
 
          Trong khi đó, bản tin đăng tên báo South China Morning Post về ông Nguyễn Quốc Quân như sau:
 
          “Một người Mỹ gốc Việt hoạt động cho dân quyền đã trở về Hoa Kỳ sau 9 tháng bị giam tù vì bị kết tội âm mưu lật đổ chính quyền. Ông Nguyễn Quốc Quân (NQQ) cười tươi khi ông được bà vợ ông, các con ông và thân nhân chào đón , choàng vòng hoa ở phi trường Los Angeles.
          “Anh yêu em nhiều, anh cảm thấy rất gần em trong những ngày anh sống trong tù.” Ông NQQ nói với bà vợ ông, bà Ngô Mai Hương, bằng tiếng Việt, ông lại nói lại câu ấy bằng tiếng Anh với phóng viên báo chí. Ông ôm sát bà vợ.
          “Nay chúng ta gần nhau hơn,” ông nói với nụ cười. Ông nói ông kiêu hãnh vì những gì ông đã làm và ông sẵn sàng trở lại VN nếu bà vợ ông đồng thuận.
          “Chính quyền CSVN không ngăn được anh về, làm sao em ngăn.” Bà nói. Ông chỉ trả lời vài câu. Ông hứa ông sẽ nói nhiều trong cuộc họp báo  ngày Thứ Bảy, ông sẽ nói cả về một thư viết tay của 1 tù nhân khác do ông mang về” (HHT phỏng dịch).
 
          Và chuyện ông NQQ nói trong cuộc họp báo ngày Thứ Bảy như sau:
 
          “Khoảng hơn 1 giờ, hội trường hầu như đầy nghẹt. Ngoài đại diện các cơ quan truyền thông còn có sự hiện diện của 2 nghị viên và Thị Trưởng Tạ Đức Trí của Westminster, một số nghị viên thành phố Garden Grove, và đại diện các vị dân cử Loretta Sanchez, Dana Robacher, Lou Correa.
          Khi anh NQQ và vợ là chị Mai Hương được giới thiệu thì cả hội trường đồng loạt đứng dậy vỗ tay chào mừng. Chị Mai Hương đã rơm rớm nước mắt khi kể lại những khó khăn chị trải qua và đã cố gắng giữ vững tinh thần để tranh đấu suốt thời gian chồng nằm trong tay Cộng sản,
          Anh NQQ sau một khoảng khắc xúc động đã trở lại bình tĩnh từ tốn kể lại những gì anh  đã trải qua suốt thời gian trong tù. Anh nói chuyện thật sống động, thản nhiên, nhiều lúc dí dỏm. Anh kể từ tháng Tư, 2012 anh vừa bước xuống phi trường là bị công an bắt giữ ngay. Công an biệt giam anh trong căn phòng khoảng 9 mét với “đầy đủ tiện nghi” như cầu tiêu, phòng tắm và cả 1 TV để bên ngoài theo dõi mọi sinh hoạt của anh 24/24. Anh bị giam tại trại B.34, nơi dành cho những tù nhân “đặc biệt”. Ở đây anh không bị công an hành hạ thể xác và không bị công an “mày tao”. Tuy thế họ hành hạ anh bằng nhiều cách khác nhau như đặt một ngọn đèn sáng choang suốt ngày đêm, cô lập anh hoàn toàn với bên ngoài. Anh cười chú thích:
“Có lẽ cũng nhờ không biết tin tức gì về những nhà tranh đấu khác bị xử năng nên không biết sợ.”
          Tuy nhiên, anh đã vài lần phản kháng bằng cách tuyệt thực, một lần để đòi lại những sách họ tịch thu của anh và một lần để được gặp luật sư như luật định. Anh cũng tự nêu câu hỏi:
          “Nhiều người thắc mắc tôi đã bị bắt 4 năm trước, thế sao còn trở về để bị bắt nữa, như vậy là tôi có khờ khạo không?”
          Anh tự trả lời:
          “ Tôi không khờ khạo chút nào, vì muốn tranh đấu cho niềm tin của mình thì phải về tận nơi. Hơn nữa anh em Việt Tân đều thường xuyên thay phiên nhau trở về, tới phiên thì về thôi”.       
          Anh cười nói thêm:
          “Phần lớn anh em đều âm thầm hoạt động và trở về an toàn, có lẽ tôi kém khả năng nên mới bị bắt hoài.”
          Anh tâm sự tiếp:
          “Trước khi trở về tôi đã tính sác xuất 60% là sẽ bị bắt và đã chuẩn bị cho mình 2  phương án: nếu không bị bắt thì âm thầm thi hành nhiệm vụ, còn nếu bị phát hiện thì cũng là cơ hội cùng chia sẻ với các nhà tranh đấu cho nhân quyền khác.”
 
          Qua phần hỏi & đáp của khán giả, có 2 câu đáng chú ý nhất, đại ý:
          -1. Anh đã bị bắt năm 2007, tại sao CS còn cho anh về lần này để rồi bị bắt rồi lại thả?
          Anh NQQ trả lời:
          “Thực sự tôi đã về nước vài lần sau 2007 với những cái tên khác và lần này mới bị bắt. Nghĩa là CS cũng không phải ba đầu sáu tay gì. Lần này tôi về tới phi trường nó mới biết và bắt tôi.”
          -2. Anh có lời khuyên nào cho những người đi sau?
          Anh trả lời:
          “Niềm tin. Khi mình có niềm tin vững mạnh thì sẽ không sợ và khi không sợ thì việc gì cũng có thể làm được.”
          Anh nói suốt thời gian bị bắt cầm tù anh luôn luôn bình tĩnh, không hề biết sợ vì biết mình chẳng làm gì sai trái. Công an mới sợ, mới lúng túng vì chẳng biết ghép anh vào tội gì.” (Trích trong bài tường thuật cuộc họp báo của ông Nguyễn Quốc Quân, bài trên Blog Việt Tân).
*
          Chế độ lao tù từ thời thực dân Pháp đến thời Việt Nam xã nghĩa theo lời kể lại của các tù nhân mỗi khác nhau.
 
          Theo lời kể của ông Nguyễn Quốc Quân, đảng viên cao cấp của đảng Việt Tân thì chuyện tù đày thời Việt Nam xã nghĩa năm 2012, tức là cách năm nhà thơ Tố Hữu bị thực dân Pháp giam cầm ở Lao Bảo 72 năm “cũng nhân đạo” bằng chế độ lao tù của thực dân Pháp năm 1940.
 
          -Nhà thơ Tố Hữu được cai tù thời thực dân Pháp nấu canh cá và chuột nưa cho ăn để thôi… tuyệt thực.
 
          -“Nhà tranh đấu nhân quyền” Nguyễn Quốc Quân được cai tù thời xã nghĩa Việt Cộng trả lại sách, được gặp luật sư theo luật định để ngưng… tuyệt thực. 
 
          Thế nhưng, cách xét xử đối với những phạm nhân thì lại khác nhau một trời một vực:
 
          -Đối với vụ án “Hội đồng công luật công án Bia Sơn” thì người cầm đầu là ông Trần Công tức Phạm Văn Thu và những người trong nhóm là những “người Việt gốc Việt” mà nhà văn Hoàng Hải Thủy gọi là “người Việt gốc Cây” thì phải nhận những bản án rất là năng nề: người thì bị án tù chung thân, kẻ nhẹ nhất bị án 10 năm tù. 
 
          -Trong khi đó, cũng cùng một tội là “âm mưu lật đổ bàn thờ tên tội đồ Hồ Chí Minh thì đảng viên cao cấp của đảng Việt Tân là ông Nguyễn Quốc Quân, một người Mỹ gốc Việt được VC cho lên máy bay phây phây về Mỹ, họp báo kể chuyện được VC giam cầm trong nhà tù với “đầy đủ tiện nghi” và công an VC “phải thả ông ta ra vì không biết phải ghép ông ta tội gì (sic!)”.
 
          Cảm khái về chuyện này, nhà văn Hoàng Hải Thủy có hai câu thơ như sau:
 
          “Tù Mỹ gốc Việt về Mỹ phây phây
          Tù Việt gốc Cây nằm đây chịu chết!”
 
          Và 2 câu thơ này cũng là câu kết của bài viết này.  
 
          LÃO MÓC
          tieng-dan-weekly.blogspot.com

Wednesday, February 27, 2013

Ấm ớ chuyện đầu năm


 

 

 

 


Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 22.02.2013  

 

Ấm ớ chuyện đầu năm

Vừa bước sang đầu năm con Rắn, VN đã có khối chuyện ồn ào, mới có cũ có, đủ mục lẩm cẩm, đủ chuyện “ấm ớ hội tề”… Nhiều bạn thuộc loại “cụ” chắc chưa quên cái “hội tề” xưa kia, nhiều bạn quên hoặc chưa biết. Vậy xin nhắc lại chút xíu về cái “hội tề” này, tại sao người ta lại gọi hội này là “hội ấm ớ”?

Chuyện kể rằng vào khoảng những năm 1948-1954, khi quân đội Pháp lập nhiều đồn bót ở những vùng quê mới chiếm đóng, dân trong các làng mạc quanh “bót” tức là đồn Tây đóng, thường chạy “tản cư” hết. Nhưng sau một thời gian, nhà cửa ruộng vườn còn đó nên dân làng lại trở về cày cấy, kiếm sống. Để có một Ủy Ban Hành Chánh trông coi công việc trong làng, người Pháp lập ra một Hội Đồng, như Ủy Ban Hành Chánh, thay mặt cho dân giao thiệp với các quan trong đồn. Người ta gọi cái Ủy Ban đó là Hội Tề. Hồi đó hầu hết người dân thôn quê chỉ biết có Việt Minh chống xâm lược, chứ chưa biết đảng Cộng Sản là gì.

Vào thời đó, Việt Minh mới thành lập những đội du kích, sống lẫn lộn với người dân trong làng. Đêm đến làng là do Việt Minh kiểm soát, ban ngày quân đội Pháp cai trị. Đêm Việt Minh đào đường, phá đường hoặc có những hoạt động trong làng, ban ngày lính Pháp lại vào làng, truy hỏi cái Hội Tề đó về những hoạt động này như “ai phá đường?”. Các ông trong hội tề cứ ấm a ấm ớ trả lời: “dường như mấy thằng ở làng bên cạnh hoặc nó ở đâu mang súng về, chúng tôi không biết”. Rồi Tây lại bắt dân ra đắp lại đường. Thật ra thí chính những anh đắp lại đường hôm nay lại là những anh phá đường đêm hôm trước. Tây nói cũng ừ, Việt Minh nói cũng đúng, nửa nọ nửa kia, nửa theo nửa chống, nửa nạc nửa mỡ. Cứ cái kiểu ấy kéo dài, nên Hội Tề được dân gọi là “hội ấm ớ”. Năm 1949-50, tôi cũng đã có thời gian phải sống trong “làng Tề” như thế này.

Sáng xách ô.. tô đi, tối xách ô tô về

Vào thời đại ngày nay, kiểu ấm ớ hội tề này diễn ra dưới những hình thức khác nhau. Thí dụ như đến nay người ta tạm xác nhận có 30% quan chức “sáng xách ô đi tối xách về”. Chính Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã nói rõ tại cuộc họp thứ nhất Ban chỉ đạo Đề án đẩy mạnh cải cách chế độ công vụ, công chức chiều 25-1-2013: “Trong bộ máy chúng ta có tới 30% số công chức không có cũng được, bởi họ làm việc theo kiểu sáng cắp ô đi, tối cắp về, không mang lại bất cứ thứ hiệu quả công việc nào”. Vậy những cơ quan đó, gọi cho đúng là làm việc theo kiểu “ấm ớ hội tề” thời xa xưa? Thời nay các quan không che nắng che mưa bằng ô nữa mà bằng “ô tô” cho nó hợp thời đại… “anh hùng”. Nên có nhiều bạn đọc còn nói là những ông sáng xách “ô tô con” đi tối xách “ô tô con” về còn nhiều con số 30%.

 

Đa quan tàn dân 

Một thí dụ khác còn “tức cười” hơn là một cơ quan có tới 3 ông sếp chỉ huy 1 nhân viên. Đây không phải chuyện “mấy thằng phản động phịa ra để nói xấu chế độ”, mà là chuyện hoàn toàn có thật.

Theo kết quả thống kê từ Sở Nội vụ Nghệ An, hiện một số sở, ban ngành cấp huyện đang tồn tại một nghịch lý, lãnh đạo nhiều hơn nhân viên. Có trường hợp ở một phòng ban, chỉ có 1 nhân viên, nhưng có tới... 3 cán bộ lãnh đạo.

Đơn cử như ngay chính trường hợp của Sở nội vụ tỉnh Nghệ An, với 31 biên chế (công chức chính ngạch, ăn lương nhà nước) nhưng đã có tới 19 lãnh đạo gồm 1 giám đốc, 4 phó giám đốc và các trưởng, phó phòng. Phòng Công chức viên chức của Sở hiện có 4 biên chế thì có tới 3 lãnh đạo gồm 1 trưởng phòng, 2 phó phòng, và chỉ có 1 nhân viên để giao phụ trách các công việc cần thiết.

Ở đời, cái gì hiếm mới quí. Đông quan khiến cái danh quan cũng… nhảm nhí. Ở cái phòng mà 3 vị chỉ huy, chỉ có một nhân viên như đã nói ở trên thì nhân viên trở thành… hàng độc, hàng quý hiếm. Đến khi lấy phiếu tín nhiệm từ “quần chúng” chẳng hạn. Nếu nhân viên này “lắc” ai là người đó coi như 100% không có tín nhiệm, tất nhiên về vườn sớm. Tết vừa qua, có khi các sếp đua nhau mang… quà cáp cho ông nhân viên quý hiếm kia đấy.  

Dân gian có câu: “Đa quan thì tàn dân”. Nhiều quan dân đã khổ rồi mà quan lại nhiều hơn dân thì dân khổ hơn là cái chắc.

131 gia đình dân mà có tới 120 cán bộ xã, thôn

Còn khôi hài và… ấm ớ hội tề hơn nữa là xã Minh Cầm, một trong 2 xã xa nhất của huyện Ba Chẽ. Dân số toàn xã hiện có khoảng 519 người dân sống rải rác ở 5 thôn, tỷ lệ người dân tộc thiểu số chiếm tới 94%. Vậy mà vài năm trở lại đây, số lượng cán bộ xã, thôn ở Minh Cầm gần ngang ngửa với số gia đình dân trong xã. Đến nỗi, nhiều người phải thốt lên: Ra đường là gặp cán bộ... Khi được hỏi về số lượng cán bộ đang có trong xã, ông Bàn Văn Ba, Phó Chủ tịch UBND xã Minh Cầm nhẩm tính lên tới 120 người.

 

                                              

                                                                        Thôn Minh Cầm xơ xác thế này mà có tới 120 “cán bộ” !

Điều quan trọng hơn, chính là số lượng viên chức lại không phản ánh được chất lượng hoạt động của đội ngũ này. Hơn 100,9 ha rừng tự nhiên ở tiểu khu 133, 134 của xã  bị tàn phá trong một thời gian dài nhưng chính quyền xã lại không hề biết. Sự việc diễn ra từ tháng 1-2012 và đỉnh điểm của việc tàn phá này là vào tháng 4-2012, khi hàng chục người ùa vào đốt trụi, chặt hạ cây rừng.

Với đầy đủ ban bệ từ thôn đến xã, vậy mà sự việc lớn tày trời như thế xảy ra trong suốt thời gian dài mà chính quyền không hề có sự can thiệp nào.

Còn đối với hơn 100 cán bộ làm công tác tại các thôn, trách nhiệm của họ ở đâu trong khi ngân sách địa phương hàng năm vẫn đang phải chi trả một khoản tiền không nhỏ cho các ông quan xã này. Đúng là chuyện chỉ có ở Việt Nam.

Chuyện cũ như trái đất vẫn tái diễn

Chuyện đầu năm cũ rích vẫn cứ được lập đi lập lại từ năm này qua năm khác. Từ chuyện người dân kéo đến chùa chiền bị chặt chém thoải mái với những cảnh nhếch nhác quen thuộc vẫn cứ diễn ra. Những chuyện cướp bóc trong dịp Tết và sau Tết xảy ra ngày một man rợ hơn như vụ tướng cướp “Thịnh Mắt Ma” và đồng bọn chôn sống một anh tài xế taxi rồi mang lựu đạn xông vào tiệm vàng cướp 200 cây vàng. Chuyện xõa tóc “thôi miên”, cướp hơn 1 tỷ giữa Thủ đô Hà Nội là một kiểu cướp mới rất khó đề phòng.

 

                                              

                                                                                  Chung Hân Đồng bị giật điện thoại tại TP Sài Gòn

 

Rồi đến chuyện Chung Hân Đồng, một ca sĩ nổi tiếng trong nhóm nhạc Twins của Hồng Kông, sang VN chơi lễ Valentine hôm 15-2 vừa qua, nhưng lúc dạo phố ở TP Sài Gòn bị giật mất chiếc điện thoại. Chung Hân Đồng kể câu chuyện này trong chương trình phỏng vấn trên đài phát thanh quốc tế CRHK và cho biết “Sự việc làm tôi gặp ác mộng ngay đêm đó”.

Đúng là một nỗi nhục quốc thể. Tôi sẽ trở lại vấn đề này trong kỳ sau. Ở đây tôi chỉ có thể điểm qua vài nét chính vui vui vào dịp đầu xuân này.

Kỳ cục chuyện Cảnh Sát Giao Thông xử phạt

Về những tai nạn xe cộ làm thiệt mạng hàng trăm người, mặc dù theo báo cáo năm nay tai nạn giao thông (TNGT) đã giảm bớt, nhưng con số gần 300 vụ tai nạn vẫn còn là quá nhiều. Trong hơn 290 vụ TNGT dịp Tết vừa qua, hầu hết xảy ra trên đường bộ và có liên quan đến rượu, bia. Như thế, trách nhiệm trước tiên thuộc về người điều khiển phương tiện giao thông đường bộ. Trên khắp các quốc lộ, dễ dàng bắt gặp tài xế xe tải, xe khách phóng bạt mạng, liên tục lấn tuyến, vượt mặt nhau; nhiều người chạy xe máy không thèm đội mũ bảo hiểm, cứ thấy vắng bóng CSGT là phóng nhanh vượt ẩu. Những kẻ chạy xe mà không biết quý tính mạng của mình thì làm gì còn nghĩ đến tính mạng của người khác! Vì thế, TNGT không chỉ gây hậu quả đối với kẻ gây ra tai nạn mà còn tước đoạt một cách oan uổng mạng sống của nhiều nạn nhân vô tội.

 

Lái xe vi phạm “hù” trung tá Cảnh Sát Giao Thông

Nhưng có một chuyện buồn cười và cũng đáng suy nghĩ đó là chuyện tài xế xe khách vờ gọi trợ lý Thứ trưởng Bộ Công an để “dọa” Cảnh sát Giao Thông (CSGT). Sự việc xảy ra vào lúc 9g20 sáng 18-2 tại phường Đại Nài, TP Hà Tĩnh.

 

                                              

                                                           Một lơ xe lớn tiếng “dọa” tổ tuần tra Cảnh sát Giao thông TP Hà Tĩnh

Bị tổ tuần tra CSGT Công an TP Hà Tĩnh xử lý lỗi đậu xe không đúng nơi quy định, nhóm tài xế, lơ xe BKS 17B-00415 (từ Thái Bình) đã nhảy xuống xe chửi bới, một người còn vờ gọi điện thoại cho trợ lý Thứ trưởng Bộ Công an.

Cho rằng lực lượng CSGT kiểm tra không đúng quy trình, chức năng, toàn bộ lái xe, lơ xe gồm 4 người đã nhảy xuống lớn tiếng đôi co với CSGT. Trong khi số đông người dân đứng xem, tài xế và lơ xe ra sức mạt sát CSGT.

Đáng chú ý, khi tổ tuần tra đang yêu cầu chủ xe xuất trình các giấy tờ liên quan, một tài xế mặc áo đen tên Tám đã rút điện thoại di động gọi cho ai đó, rồi “dọa” tổ CSGT là vừa gọi cho trợ lý một Thứ trưởng Bộ Công an. Trung tá Nguyễn Trường Kỷ, một nhân viên trong tổ CSGT Công an TP Hà Tĩnh, vặn hỏi gọi cho ai, tài xế Tám trả lời: “Tôi gọi cho anh Tân, trợ lý anh Trường, Thứ trưởng Bộ Công an”. Ngay sau đó, tài xế Tám đưa máy điện thoại để Trung tá Kỷ nói chuyện với trợ lý Thứ trưởng Bộ Công an.

Sau đó, tổ tuần tra CSGT Công an TP Hà Tĩnh chỉ xử lý mức độ nhắc nhở rồi cho xe đi. Sau khi chiếc xe và tổ tuần tra CSGT đã đi khỏi, nhiều người dân bực bội trước thái độ hống hách, có tính côn đồ của nhóm tài xế xe khách 17B-00415 cũng như cách xử phạt “kỳ cục” của tổ tuần tra CSGT Công an TP Hà Tĩnh. Tại sao CSGT phải nghe điện thoại của anh lơ xe đưa cho. Ai cũng mặc, cứ theo luật mà làm.

Từ xác minh của PV báo Dân trí cho thấy, tài xế xe đã tạo dựng một cuộc gọi giả mạo để “dọa” tổ tuần tra CSGT bởi hiện nay, trong các Thứ trưởng Bộ Công an không có ai tên là Trường.

Theo phản ảnh của người dân, câu chuyện lại khác:

- Bạn dungnguyen569@gmail.com  viết:

Tui là người rất ít bình luận trên các bài báo, nhưng đọc xong bài báo này thấy... mắc cười vì 2 lý do: Thứ nhất về mặt công an, sau khi nghe điện thoại mà chỉ... xử lý nhắc nhở thì chắc chắn có vị quan chức ở đầu dây bên kia, theo tôi là chính xác. Thứ 2, bên báo chí điều tra rồi viết là không phải là số điện thoại của quan chức, tôi lại cảm thấy... buồn...cười. Dân đâu phải là những người chẳng biết gì cả..

- Bạn thaibinhbca@gmail.com chắc là dân Thái Bình nên biết rõ hơn:

Tôi tin người nghe điện là trợ lý thật, vì Thái Bình có người làm như vậy ở Bộ CA mà.

- Bạn khoacao123698745@gmail.com có nhận định sâu sắc hơn:

Đa số mấy vụ mạo danh người thân quen các quan chức cao cấp, theo tôi thấy toàn xảy ra ở phía Bắc. Lẽ nào “văn hóa dựa dẫm” theo kiểu “một người làm quan, cả họ được nhờ” đã ăn sâu vào suy nghĩ của nhiều người?

Nhìn lại thái độ “nhún nhường” của toán CSGT cho người ta thấy rõ là thái đô “nể sợ” thật sự trước những lời của cánh tài xế có quen biết ông thứ trưởng. Nhưng dù có ông thứ trưởng Trường hay không có ông Trường thì vẫn phải xử theo đúng pháp luật chứ sao lại “tha bổng” dễ dàng như thế. Hóa ra CSGT cũng biết “rét cóng” trước uy quyền xa tít mù tắp. Nếu gặp cánh tài xế không quen biết ông lớn nào. Chắc chắn 100% là cánh tài xế xe này lãnh đủ. Đã vi phạm pháp luật còn hống hách chửi bới người đang thi hành công vụ thì “chết là cái chắc”. Đúng là một chuyện khôi hài đáng suy nghĩ. Thì ra lâu nay người ta vẫn sống với nhau bằng thân quen, quyền lực chứ không phải bằng pháp luật. 

Xe công biển số xanh tấp nập đi lễ chùa

Cũng trong chuyện xe cộ, chuyện quan dùng xe công đi lễ chùa đã từng xảy ra từ nhiều năm trước, năm nay được nghiêm cấm cẩn thận. UBND TP Hà Nội đã yêu cầu xử lý nghiêm cán bộ, nhân viên dùng xe công đi lễ chùa. Nhưng cái sự nghiêm cấm đó không hề biết đến chữ “nghiêm” mà có khi còn “phát huy” mạnh mẽ hơn, tức là nó biến thành chữ “đùa”, coi lệnh lạc như đùa nhau một tí thôi.

 

                                              

                                                Xe công (biển xanh) của tỉnh Hòa Bình, Bắc Giang tấp nập đậu vào bãi ở Yên Tử

Trong tiết trời ấm áp đầu xuân, khi các lễ hội xa gần từ chùa Hương, chợ Viềng, Yên Tử, Phủ Giầy... đều tấp nập du khách trẩy hội, chắc là có nhiều quan ông quan bà đi lễ để cầu xin tài lộc năm nay gấp năm gấp mười năm trước. Hãy lấy một địa điểm làm “điển hình” thôi. Ngày 19-2 (mùng 10 âm lịch), hàng loạt xe biển xanh (biển số của các cơ quan nhà nước) thuộc các tỉnh thành phía bắc... đã đổ về khu di tích Yên Tử (Quảng Ninh).

Theo quy định của ban tổ chức, những xe phục vụ lễ hội, xe ưu tiên, xe của đại biểu đều có phù hiệu riêng và được đậu xe ở gần khu vực lên nhà chờ cáp treo. Các xe khác của dân phải đâu ở nơi xa hơn.

Đã có rất nhiều xe biển xanh không thuộc diện khách mời từ các tỉnh đổ về Yên Tử. Trong đó có nhiều xe biển kiểm soát Hà Nội, xe công của TP Hải Phòng, của tỉnh Hòa Bình, Bắc Giang tấp nập đậu vào bãi.

Bạn Đặng Văn Cường cho biết trên tờ báo Dân Trí: “Năm nay tôi thấy các quan chức sử dụng xe công đi chúc tết nhiều hơn năm trước. Tôi không hiểu tại sao càng cấm lại càng nhiều ??? Bạn nghĩ xem còn gì tuyệt vời hơn làm công chức ở VN?”.

Đúng là thứ chuyện thật cứ như đùa.

Hai ông tỉnh đá nhau trước mũi thiên hạ

Còn những chuyện vặt như chuyện cấm đốt pháo cũng lại trở thành “vô ích” đối với một số địa phương. Trong đêm Giao thừa, tiếng pháo nổ râm ran khắp các xã ở huyện Kim Thành (Hải Dương) khiến người dân đổ ra đường xem. Sáng mùng 1, trước cửa các gia đình trên quốc lộ 5 rải đầy xác pháo đỏ và trắng. Ngoài Hải Dương, một số địa phương khác cũng xảy ra tỉnh trạng đốt pháo và có người bị thương do đốt pháo nổ.

Tuy nhiên có một sự “tréo cẳng ngỗng” là Tỉnh nói ít, huyện bảo nhiều! Vui hơn thế,

Chánh văn phòng UBND tỉnh Hải Dương, cho biết, tỉnh đã báo cáo lên Chính phủ không có hiện tượng đốt pháo. Nhưng sau đó, ông Nguyễn Mạnh Hiển, Chủ tịch UBND tỉnh Hải Dương, trong khi trả lời báo chí đã thừa nhận: “Việc đốt pháo trên địa bàn tỉnh là có thật”. Đồng thời, UBND một số huyện, thị xã ở Hải Dương như Ninh Giang, Gia Lộc, Kim Thành, Chí Linh đều xác nhận có để xảy ra tình trạng đốt pháo…

Ông nói có, ông nói nói không, hai ông đầu tỉnh tỉnh đá nhau trước dư luận và Chính phủ, giống y chang chuyện “ấm ớ hôi tề” xưa kia, phải không các cụ? Dân vừa buồn cười vừa phát sợ những báo cáo và phát ngôn của các quan to. Chẳng biết bao giờ nói thật, chẳng biết khi nào nói dối.

Văn hóa ứng xử” chính là bộ mặt của từng người

Mới bước vào đầu năm, dư luận đã um xùm về vụ ông “đại biểu” Quốc hội Hoàng Hữu Phước đã có những ngôn từ chỉ trích nặng nề những phát biểu của ông đại biểu Dương Trung Quốc.

 

                                              

                                 Hai vi “dân biểu” cùng ngồi chung một nghị trường Hoàng Hữu Phước và Dương Trung Quốc.

Ở quốc hội nước nào cũng vậy, việc các ông dân biểu, nghị sĩ (ở VN gọi là đại biểu) có ý kiến trái ngược nhau là chuyện bình thường nhưng chì chiết, thóa mạ nhau một cách nặng nề như blog của đại biểu Phước thì rất ít khi xảy ra. Bởi đó là vấn đề khá nghiêm trọng trong “văn hóa ứng xử”. Người ta có thể chỉ trích, tranh luận về một vấn đề nào đó một cách thẳng thắn, tìm đến chân lý mang lại lợi ích cho dân cho nước.
Đó là văn hóa cần có của mỗi người, ngay trong đời thường, trong cách viết cũng vậy. Nhiều vị phát biểu những vấn đề rất gai góc trên nghị trường hoặc trên những bài báo, nhưng lời lẽ và ngôn từ rất chừng mực, tế nhị, có văn hóa. Việc có văn hóa trong ứng xử, phát ngôn, trong lời nói hoặc giao tiếp với nhau rất quan trọng dù là với bất cứ ai. Đó chính là bộ mặt thật của mỗi người. Cố tình bôi xấu nhục mạ người khác chính là bôi xấu mình trước. Các vị “đại biểu” cho dân càng cần phải ý thức được điều này trước khi tranh luận một ý kiến khác với “đồng nghiệp” của mình.

Hai ông nghị ngồi chung một hội trường “đá” nhau nặng quá

Trở lại với chuyện bài viết đăng trên blog của đại biểu Quốc hội Hoàng Hữu Phước viết về “đại biểu” Dương Trung Quốc đã làm “kinh ngạc” dư luận những ngày đầu năm mới vừa qua, tôi chỉ xin trích lời của ông Lê Như Tiến, Phó Chủ nhiệm UB Văn hóa, Giáo dục, Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng Quốc hội nói về vấn đề này cũng tạm đầy đủ. Ông Tiến nói:

Việc người viết dùng từ “đại ngu” để nói về người khác là một từ rất mạnh, ngay với những người bình thường, thậm chí những người có trình độ rất thấp cũng không dùng với nhau, không thiếu những cách nói khác để thể hiện. Vậy mà nói nặng nề kiểu “đại ngu”, “tứ đại ngu”, nói ngụ ý kiến thức của đồng nghiệp thấp, ít học… thì hết sức không nên. Trong bài viết cũng rất nhiều từ ngữ khác mang tính chất thóa mạ như “loạn ngôn”, “hiếu chiến”, “háo thắng”, “bất tri vô trí”, loạn ngôn, loạn hành, loạn trí, “Dương Trung Quốc đã nói xằng bậy”, “tự làm lộ cho toàn dân biết mình không biết ngoại ngữ trong khi bản thân là một nhà sử học”, “danh xưng nhà đĩ học bên cạnh nhà sử học”… là quá nặng nề, đến mức rất phản cảm. Không thể dùng những từ này để nói về một đại biểu quốc hội, một người đồng nghiệp với mình…”


                                                                                         Bài viết của ông Hoàng Hữu Phước trên bloc (a)

Bạn đọc đã thấy ông đại biểu Hoàng Hữu Phước dùng những từ ngữ như thế nào để “hạ” ông Dương Trung Quốc. Đúng là “kinh khủng”, người dân muốn bịt mũi lại trước những lời lẽ “bẩn” hơn cả “bẩn”. Tôi chưa nói ông Dương Trung Quốc giỏi hay không giỏi và phản ứng của ông Quốc ra sao, nhưng ít ra ông ta cũng ngồi chung ghế một hội trường với ông Phước từ vài năm nay. Người dân nghĩ thế nào đây về cái “mái nhà chung” ấy đây?  Câu hỏi thật khó trả lời. Nhờ bạn đọc mách giùm.

Còn vô số chuyện vui kiểu “ấm ớ hội tề” như thế này về những ngày đầu xuân ở VN. Nhưng bài đã khá dài, xin để kỳ sau bàn tiếp.

Văn Quang

~~~~~~~~~~~~~~~~~~


 

Tuesday, February 26, 2013

Đòn Xâm Lược Bẩn của Trung Cộng


Kính chuyển.

 

ĐXD

 

Đòn Xâm Lược Bẩn của Trung Cộng

Posted on February 22, 2013 by HNSG

Vũ Cao Đàm

Giới thiệu vài dòng tiểu sử của GS. Vũ Cao Đàm:


“… Gần hết cuộc đời, tôi đã nuôi trong lòng tình hữu nghị cao cả với đất nước quê hương của Đức Tổ họ Vũ của tôi. Tôi có lai lịch là người gốc Trung Hoa. Đức Tổ khai sinh ra dòng họ Vũ của tôi là một người thuộc dòng họ Vũ xã Long Khê, huyện Phúc Điền, tỉnh Phúc Kiến, bên Trung Hoa.

 

Đức Tổ của tôi là Vũ Hồn, được Vua Đường Vũ Tông cử làm An Nam Đô hộ sứ cai trị xứ An Nam trong khoảng thời gian 841-843 theo Tây lịch. Nhưng rồi vì thất sủng với Nhà Đường, Vũ Hồn đã về sống ẩn dật với người vợ An Nam ở làng Mộ Trạch, huyện Đường An, nay thuộc tỉnh tỉnh Hải Dương sinh cơ lập nghiệp, dựng nên dòng họ Vũ ở Việt Nam ngày nay.

 

Tôi nuôi những tình cảm ấm áp với người Trung Hoa từ cuối những năm 1930, khi tôi mới 3-4 tuổi, ở một vùng quê rất xa thành phố. Đó là châu Dực Yên thuộc tỉnh Hải Ninh ngày xưa, mà hôm nay vẫn còn giữ nếp sống bằng lặng, yên bình, ngay sát thành phố Móng Cái, ở đó, vẫn còn dấu ấn của hàng xóm là những người Hoa chất phác, đôn hậu, tắt lửa tối đèn cùng gia đình chúng tôi chia sẻ từng bát cháo hoa ăn với chao và trứng muối…”

 

Lướt nhanh trên mạng những ngày này, chúng ta luôn tìm được nhiều thông tin đắt giá:

Thương lái Trung Quốc (dân thường nói ngắn gọn, là bọn Tàu) về các chợ nông thôn Việt Nam thu mua móng trâu với giá rất cao, thậm chí những cái móng từ 4 chân của một con trâu được bọn Tàu mua với giá hơn hẳn một con trâu.
 
Thế là nông dân Việt Nam và bọn “trâu tặc” ra sức chặt móng trâu đem bán… vẫn còn lãi một con trâu thịt mang bán ở chợ. Chỉ một thời gian rất ngắn, bọn chúng đã triệt phá tan hoang sức kéo của nông dân nghèo Việt Nam .
 
 Tiếp đó, dân loan tin cho nhau, hàng lũ lái trâu từ bên Tàu tràn qua biên giới để “tiếp thị” bán trâu. Trong cái lũ thương lái mới này còn có cả kẻ tiếp thị bán trâu sắt (máy kéo). Dân tình vỡ lẽ: Thì ra chúng thu mua móng trâu là vì như thế!


Ở một nơi khác, thương lái Tàu đi các chợ thu mua rễ hồi, thế là những bọn “hồi tặc” mở chiến dịch triệt phá rừng hồi, một dược liệu quý hiếm của Việt Nam; chúng mua râu ngô non, xúi giục nông dân triệt phá nương ngô mang bán, đánh vào trúng cái dạ dày của những người mà bọn Tàu gọi là “đồng chí tốt” Việt Nam; chúng thu mua mèo nhằm triệt phá một nguồn trừ chuột cắn lúa; rồi chúng mua ốc bươu vàng, xúi giục nông dân nuôi ốc bươu vàng tràn ngập đồng ruộng phá hoại mùa màng, tấn công vào chiến lược an ninh lương thực của quốc gia “láng giềng tốt” Việt Nam.

 

Hàng tốp thương lái Tàu xuất hiện từ Hà Giang cho đến Lâm Đồng để thu mua chè vàng, là thứ chè chặt thô phơi tái, không cần chế biến. Thương lái Tàu mua chè vàng với giá rất cao, kích thích nông dân chặt trụi đồi chè mang bán. Thế là thương lái Tàu đã triệt hạ vùng nguyên liệu cho các nhà máy chè Việt Nam .
 
Không còn con đường nào khác, các doanh nghiệp chè Việt Nam phải sang mua chè nguyên liệu từ Trung Quốc. Đến khi nông dân Việt Nam cần trồng lại đồi chè, thì các “đồng chí tốt” từ bên kia biên giới, vì tình quốc tế vô sản lại lọ mọ xuất hiện, “giúp” mua giống chè từ Trung Quốc chở qua cho nông dân Việt Nam.


Thâm độc hơn, chúng mở chiến dịch thu mua dây đồng vụn với giá cao “trên trời”, đẩy từng đoàn “đồng tặc” lùng sục chặt trộm dây đồng từ các đường điện cao thế, băm nát mạng lưới điện quốc gia của nước “láng giềng tốt” để nước này đốt đèn dầu đi theo họ “hướng tới tương lai”.
 
Có nơi, bọn “đồng tặc” lẻn vào kho ăn cắp từng cuộn dây đồng mới “coong” mang bán, thì “các đồng chí tốt” lên mặt đạo đức: “Ấy chết, cái ngộ không mua cái cuộn dây tôồng ăn cắp tài sản xã hội chủ nghĩa của các tôồng chí tâu lố!” (Chúng tôi không mua cái cuộn dây đồng ăn cắp tài sản xã hội chủ nghĩa của các đồng chí đâu nhé).

 

Cho đến khi bọn thương lái Tàu đi thu mua cáp quang phế liệu, thì các nhà đương cục của chúng ta mới được phen ngớ ra, không hiểu bọn chúng mua cái “của nợ” này để làm gì. Vì mua dây đồng thì còn có thể hiểu là chúng lấy nguyên liệu, nhưng cáp quang thì thật không thể hiểu được chúng mua để làm gì?
 
Đến khi dân nghèo lặn xuống biển chặt phá mạng cáp quang viễn thông, thì mới “ngã ngửa” ra, là chúng đang phá hoại con đường huyết mạch thông tin của Việt Nam… Chắc là các “đồng chí Việt Nam” nghĩ mãi không biết xử thế nào với những người “đồng chí tốt” bên nước vô sản Trung Hoa, đành phải đưa ra tòa vài thằng dân nghèo “trót dại” lặn xuống biển chặt trộm cáp quang.

 

“Láng giềng tốt” giúp… xây dựng các công trình thủy lợi

Sau 1954, Việt Nam được Trung Quốc giúp xây dựng nhiều công trình thủy lợi. Tôi đã tiến hành một cuộc phỏng vấn với Giáo sư TTA, Viện trưởng một viện nghiên cứu thủy lợi ở Hà Nội về sự giúp đỡ thủy lợi của người “đồng chí tốt”, vị Giáo sư kéo tôi vào phòng làm việc và cho xem một video clip quay suốt dọc dòng sông biên giới Việt – Trung.


Trời ơi, chúng ta không thể tưởng tượng được, người “đồng chí tốt” đã làm những trò gì đâu! Các “đồng chí” xây 120 cái kè chắn chéo dòng nước trên các dòng sông biên giới, tạo những luồng nước xoáy để làm sạt lở bờ phía Việt Nam, ăn cắp đất mang về phía đất nước “láng giềng tốt” (Trung cọng) bên kia biên giới. Đất bồi sang phía bắc đến đâu, các đồng chí xây nhà cao tầng và kéo giai cấp vô sản quốc tế Trung Hoa đến đó.

Xem xong clip của Giáo sư TTA, tôi bàng hoàng… Tất cả các triều đại Đường, Nguyên, Tống, Minh, Thanh, chưa có bất kỳ một triều đại nào trước Triều đại cộng sản Trung Hoa sử dụng những biện pháp tồi tệ như vậy với Việt Nam.

 

Việt Nam đã đối đầu với những đế quốc lớn, đã đối mặt với đủ loại thủ đoạn tàn bạo của nhiều loại đế quốc, nhưng có lẽ đây là ngón đòn xâm lược thâm hiểm và bẩn thỉu nhất của một loại đế quốc mới nổi: Đế quốc Trung Cộng.

 

Tôi hỏi Giáo sư TTA: “Ông có thể cho biết, có công trình thủy lợi nào mà Cộng sản Trung Hoa giúp Việt Nam không chứa đựng những “yếu tố đểu” tương tự như vậy không?”. Ông chau mày trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu…“Tôi khó trả lời anh quá”, Giáo sư nói với tôi như vậy.

 

Đến hành vi gây ô nhiễm môi trường “gien” Việt Nam

Trên đường phố và sân bay Việt Nam hôm nay tràn ngập người Trung Quốc. Tôi vừa ngồi ở sân bay Đà Nẵng. Tôi đến hơi trễ, hỏi anh bạn ngồi bên phải tôi: “Máy bay Hà Nội gọi vào chưa?”, thì nghe câu hỏi lại bằng tiếng Tàu “Shen ma?” (Cái gì?). Tôi quay bên trái hỏi, thì lại nghe “Shen ma?”. Tôi quay phía sau hỏi, lại thấy “Ni shuo shen ma?” (Ông nói cái gì?)… Tôi ngỡ ngàng, tưởng mình lạc vào sân bay Bắc Kinh.


Làng sinh viên HACINKO (Phố Ngụy Như Kontum) không còn chỗ cho thuê vì hơn 500 người Trung Quốc đã “trấn” ở đó. Họ chen lấn trong thang máy và trong nhà ăn, thậm chí chiếm đứt thang máy để chơi đùa leo lên leo xuống, không cho bất kỳ ai sử dụng thang máy. Người Tàu đến đó mở hàng ăn, hàng bán quần áo, mua bán tấp nập như một chợ Tàu. Tối tối sinh viên Tàu trượt patin và la ó huyên náo một góc phố… Họ làm cho tôi liên tưởng tới hai mươi vạn quân Tàu Tưởng tràn vào Việt Nam năm 1945,… ghẻ lở, bẩn thỉu, ngông nghênh và láo xược.

 

Sao mà người Trung Quốc thắng thầu lắm thế? Chuyện bauxite Tây Nguyên đã có quá nhiều người nói rồi. Tôi đơn cử vài chuyện vặt vãnh khác: Chỉ ở một tỉnh ở rất gần Hà Nội thôi, Trung Quốc chưa làm xong Nhà máy điện HB, hàng ngàn công nhân Tàu chưa kịp rút, thì Tàu đã thắng thầu làm Nhà máy điện MK, và hàng ngàn công nhân Tàu lại xuất hiện. Những người Tàu từ các cơ sở sản xuất này lan tỏa khắp nơi để gieo rắc “hạt giống đỏ” cho cách mạng vô sản Trung Hoa, đỡ cho các công ty xuất khẩu lao động Việt Nam và các công ty môi giới hôn nhân khỏi phải xuất con gái qua Tàu… Tôi có dịp trao đổi với các chị phụ trách hội phụ nữ ở mấy tỉnh Tây Nguyên, thì được biết, các chị đang rất lo ngại, chưa biết xử lý thế nào với nạn con gái Tây Nguyên có bầu với công nhân Tàu (!).


Chúng ta nhìn thấy một cảnh tượng đang đến gần: Đội quân thứ 5 của Trung Cộng đang ngày càng được mở rộng. Cần cảnh báo: Khi Trung Cộng mới sáp nhập Tân Cương vào Trung Quốc, dân Hán ở đây chỉ chiếm chừng 4-5%. Sau nửa thế kỷ, dân Hán đã lên tới 45%. Tôi nhớ đã đọc ở đâu đó, chúng ta có thể rất cần đặt câu hỏi: “Bao giờ dân tộc Việt Nam trở thành dân tộc thiểu số trên chính đất nước mình?”.

 

Và rồi xoa dịu bằng mấy công trình văn hóa?Gần đây chắc là Trung Nam Hải đã nhận ra sự phẫn nộ của dân chúng Việt Nam trước những hành vi xâm lược của họ, họ đã “kỷ niệm” cho dân Việt Nam mấy pha ngoạn mục: Trước hết là 30 triệu USD xây dựng ký túc xá cho Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh để đào tạo cán bộ cho Đảng. Tiếp đó là Cung Văn hóa hữu nghị Việt – Trung, chắc rồi đến Viện Khổng Tử… và rồi không biết còn những thứ gì nữa.

 

Viết đến đây, tôi chợt nhớ cái thời lớp thanh niên chúng tôi say mê theo các nghệ sỹ ca ngợi… những cánh hoa mộc miên bay tới đâu, tình hữu nghị của dân tộc Trung Hoa lan tỏa đến đó… Sao mà lãng mạn.

 

Ngẫu nhiên, tôi ngồi để hồi tưởng tâm tình lãng mạn theo những “Cánh hoa mộc miên” với Giáo sư Phạm Huy Tiến, một nhà địa chất, cũng có thời đi tu nghiệp “tiến tu Giáo sư” ở Học viện Địa chất Bắc Kinh (đối diện Học viện Khoáng nghiệp của tôi). Giáo sư Tiến cười rũ ngắt lời tôi: “Các bố nhầm hết rồi. Các nghệ sỹ cũng nhầm rồi.
 
Cánh rừng mộc miên khi xưa nằm trên đất Việt Nam . Bọn địa chất chúng tôi lăn lộn ở đó quá nhiều. Cả đỉnh thác Bản Giốc nữa, cánh địa chất chúng tôi từng lên đó nấu cơm ăn… Nhưng rồi Trung Quốc lấn chiếm, nuốt toàn bộ cánh rừng mộc miên vào lòng Tổ quốc Trung Hoa”… Và thế là những cánh hoa mộc miên lại hồn nhiên bay “từ đất Trung Hoa”, lan tỏa tình hữu nghị “vạn cổ trường sinh” giữa hai dân tộc.


Hoa mộc miên

 

Ấy thế mà, trong khi tôi được nghe các bạn nghệ sỹ của chúng ta ca ngợi “Hoa mộc miên mọc đến đâu, lan tỏa tình thữu nghị của dân tộc Trung Hoa đến đó”, thì, trong một trang mạng nào đó, tôi lại nghe những người cộng sản Bắc Kinh lập luận: “Hoa mộc miên bay đến đâu gieo hạt đến đó; Cây mộc miên mọc ở đâu, đất trung Hoa ở đó. Việt Nam chỉ có cây tre, làm gì có cây hoa mộc miên!”.


Hoa mộc miên

 

Trung Hoa là một đất nước có một đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối. Như vậy có thể suy luận, mà không sợ sai lầm: Tất cả những sự kiện nêu trong bài viết này đều do các nhà lãnh đạo cộng sản Trung Quốc đưa đường chỉ lối.

 

Chính những người cộng sản Trung Hoa đã làm tan vỡ hoàn toàn tình cảm nồng ấm của những người thuộc thế hệ chúng tôi với một đất nước đã sinh ra Đức Tổ Vũ Hồn của dòng tộc của tôi, một đất nước, mà có thời tôi đã coi là Tổ quốc thứ hai của mình.

 

Vũ Cao Đàm

 

CSVN Thêm Trọng Tội, Nếu...


 

 

 CSVN Thêm Trọng Tội, Nếu...

(02/22/2013)

Tác giả : Vi Anh

Thái độ nước lớn mà thiếu văn minh của Trung Cộng trên thế giới, hành động bành trướng của TC lấn biển, chiếm đảo của các nước lân cận tại Á châu Thái Bình Dương, gây bất ổn cho Á châu Thái bình dương- hành động ngang ngược đó của TC đã làm cho nhiều nhà đầu tư ngoại quốc chào TC bằng chân.

Tân Thủ Tướng Nhựt Shinzo Abe dành chuyến công du đầu tiên cho ba nước Đông Nam Á, Việt Nam, Thái Lan, và Nam Dương – đó là một dấu chỉ điễn hình, quá rõ cho khuynh hướng kinh doanh của thế giới là xa lìa TC, chuyển sang các nước khác ở Á châu. Đây là cơ hội bằng vàng cho Việt Nam trong việc thu hút đầu tư của các nước đang rút ra khỏi TC hay muốn đến Á châu để sản xuất kinh doanh. Về phía nhân dân và trên phương diện thuần kinh tế, VN là nơi lý tưởng để ngoại quốc đầu tư, một địa bàn kinh tế đầy tiềm năng, một thị trường lao động công xá còn thấp, môi trường sản xuất còn ổn, phân nửa dân số là trẻ. Cơ hội bằng vàng đó, lợi thế lao động của người dân và kinh tế của đất nước đó có thế mất, nếu nhà cầm quyền, Đảng Nhà Nước CSVN đảng trị toàn diện không thực sự ra tay một chút, bài trừ tham nhũng một phần nào. Nếu Đảng CS không trị tham nhũng để mất cơ hội đầu tư ngoại quốc vào VN, là Đảng CS thêm một trọng tội đối với quốc gia dân tộc VN.

Mới đầu năm 2013, nhiều dấu chỉ cho thấy đầu tư ngoại quốc đã đổ vào VN. Tin đài VOA, tiếng nói chánh thức của chánh quyền Mỹ, số vồn đầu tư ngoại quốc FDI đã đăng bộ vào VN là 280 triệu đô la, chỉ trong tháng giêng năm nay thôi. Thông tấn xã UPI ghi rõ đầu tư vào kỹ nghệ chế biến là 202 triệu, bất động sản 50 triệu, và kỹ thuật 14 triệu. Nhựt đứng đầu với hơn 157 triệu, Thái trên 54 triệu, và Pháp đứng hạng ba với 20 triệu Mỹ kim.

Tin vui không phải chỉ cho tháng đầu của năm 2013, mà trong năm rồi 2012,Việt Nam vẫn là nơi Nhựt đầu tư nhiều nhứt ở Đông Nam Á, trong các lĩnh vực như thông tin, phần mềm, mua bán sỉ-lẻ, và y tế.

ASEAN cũng cho biết VN là nước đứng hạng nhì trên danh sách các nước của hiệp hội thu hút đầu tư ngoại quốc, chỉ sau Indonesia, nhưng trước Singapore, Thái Lan, và Malaysia.

Năm 2013, với phát triển tương quan rất tốt đối với Mỹ và Nga, VN theo dự đoán của các nhà phân tích kinh tế chánh trị, sẽ là nước Mỹ và Nga đổ nguồn đầu tư FDI vào nhiều hơn.

Tư khi VN mở cửa cho đầu tư ngoại quốc vào, người dân VN, đặc biệt là thành phần lao động sản xuất và dịch vụ đã làm tất cả những gì có thể làm được và không từ bỏ cơ hội nào, nhiều khi đành thắt lưng buộc bụng cam chịu công xá thấp, điều kiện lao động xấu, cô gắng đem con tim, khối óc, bàn tay và mồ hôi, lắm khi nước mắt nữa. Và đất nước do ông bà VN để lại đã cung ứng hào phóng tài nguyên, giang sơn gấm vóc để biến VN thành một môi trường kinh tế đầy tiềm năng.

Nhưng Đảng Nhà Nước CSVN nắm toàn quyền chánh trị, độc tài đảng trị toàn diện, trên phương diện chánh trị lại làm ung thối môi trường kinh tế VN, bởi một số lớn cán bộ, đảng viên của Đảng CSVN thành sâu dân mọt nước.

Giai đoạn hiện thời ngoại quốc từ bỏ TC dồn đầu tư vào VN, là cơ hội bằng vàng. Cơ hội quí hiếm đó sẽ bị hủy hoại nếu Đảng Nhà Nước không cố gắng một chút thôi, không thực tâm một phần thôi, trong việc bài trừ tham nhũng.

Sở dĩ nói cố gắng một chút thôi, thực tâm một phần thôi, trong việc bài trừ tham nhũng vì với độc quyền đảng trị toàn diện của Đảng Nhà Nước CSVN, việc bài trừ tham nhũng là “chuyện nhỏ”. Chỉ có cán bộ, đảng viên có quyền thế mới tham nhũng được. Kỷ luật của Đảng là kỷ luật sắt. Tổ chức Đảng cứng như đá. Nếu Đảng muốn trừng trị thì đảng viên cán bộ tham nhũng chẳng “nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ” đối với Đảng CSVN. Nhưng nếu Đảng CSVN cứ ầu ơ ví dầu với tham nhũng như hồi đó tới giờ thì môi trường đầu tư đang ung thúi, sẽ bị hoại thư, chắc chắn ngoại quốc phải xa lánh. Bên cạnh VN còn nhiểu nước đang đón chờ, cạnh tranh thu hút đầu tư ngoại quốc - chớ Đông Nam Á không phải chỉ có VN.

Các nhà đầu tư ngoại quốc không dại gì bước chân vào một vũng sình tham nhũng. Các nhà đầu tư ngoại quốc sợ sẽ bị “văng miểng” khi hối lộ ở VN. Hầu hết các nước văn minh, luật trừng phạt người nhận lẫn ngươi đút hối lộ. Tội gì nhà đầu tư ngoại quốc hối lộ cho cán bộ đảng viên CSVN để về nước bị tội liên can như một số tiền lệ người Nhựt lo hối lộ ở VN, bị tòa án Nhựt điều tra, xét xử và bị tù như đã thấy.

Cơ hội bằng vàng đầu tư ngoại quốc đổ vào VN rất mong manh, có thể chợt loé lên rồi sẽ tắt rụi vì tệ trạng tham nhũng của cán bộ, đảng viên CS. Tệ nạn hối lộ, tham nhũng ở VN có người nói đã thành quốc nạn rồi.

Báo The National ngày 20/2 có bài báo, tựa nghe mà đau thương cho VN trong thời CS: “Tham nhũng làm ô danh môi trường đầu tư Việt Nam”. Phân nửa các doanh nghiệp thừa nhận có hối lộ cho quan chức nhà nước để giành được các hợp đồng kinh doanh. Theo nhận xét của tác giả bài viết, 5 năm trước đây Việt Nam là đối thủ cạnh tranh thu hút đầu tư ngoại quốc như một trung tâm sản xuất giá rẻ trong khu vực, ngang với Trung Quốc. Nhưng vì tham nhũng mà bây giờ Việt Nam thua các nước như Indonesia về mặt hiệu quả đầu tư và giá trị tiền tệ.

Còn Ngân hàng Thế giới trong phúc trình thường niên hồi cuối năm ngoái nói đã tới lúc Việt Nam cần quyết liệt chống tham nhũng, ít nhất 1/3 dân số Việt Nam xác định tham nhũng là một trong những vấn đề nhức nhối của Việt Nam.

Đã đến phiên Đảng CSVN phải thực tâm, thực sự bài trừ tham nhũng, nếu không sẽ mất lợi thế kinh tế của đất nước, mang trọng tội với tiền đồ dân tộc. Đảng hoàn toàn trách nhiệm, chớ không thể đổ tội cho ai nữa cả. Đảng đã giành lại quyền, đã gỡ khỏi tay Thủ tướng Nguyển tấn Dũng, lấy lại nắm chặt trong tay quyển bài trừ tham nhũng. Đảng, đích thân Tổng Bí Thư Nguyễn phú Trọng đã lập và nắm Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng. Đảng đã lập Ban Nội chính Trung ương làm cơ quan tham mưu, điều hành trực tiếp với trung ương Đảng. Đảng đã cử ông Nguyễn Bá Thanh và cho thêm hai phó ban và 108 nhân viên làm việc cho Ban Nội Chính. Đảng đã cho Ban ra mắt chính thức vào ngày 4/2/2013.

Từ nay việc chống tham nhũng, thành, bại là do Đảng CSVN. Đảng không thể đổ tội tham nhũng cho ai được nữa. Đảng không trị tham nhũng, để tham nhũng làm vật cản cho cơ hội ngoại quốc chào TC bằng chân, đổ nguồn đầu tư FDI vào VN là Đảng CSVN thêm một trọng tội nữa với đất nước và nhân dân VN./.( Vi Anh)

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link