Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, March 4, 2013

Khi niềm tin đã mất


 

 

 


Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 01.03.2013

  

                                           Khi niềm tin đã mất

Tháng giêng là tháng ăn chơi”, đó là chuyện đáng nói nhất ở VN vào lúc này. Trong đó lễ hội ở khắp các đình chùa miếu mạo là những nét chính, một phong tục từ ngàn xưa cha ông ta đã để lại. Nhưng không phải người dân VN nào cũng có cơ hội được đi lễ hội. Cuộc sống vô cùng khó khăn chật vật, hầu hết những người lao động chưa hết tết đã phải lao vào kiếm sống. Chỉ những người dư giả chút đỉnh hoặc nhà khá giả, nhà giàu mới đủ khả năng đi lễ hội. Một dòng người chảy xuôi ngược từ tỉnh này qua tỉnh khác, từ Nam ra Bắc rồi lại từ Bắc vô Nam đến với lễ hội.

Theo thống kê, hiện nay ở VN có khoảng 8.000 lễ hội, trong đó phần lớn là lễ hội dân gian. Có ảnh hưởng tới đời sống văn hóa của số đông người dân. Mỗi lễ hội đều có cốt cách, sắc thái riêng thu hút khách thập phương đến với hội làng mình.

Ước tính năm nay số người đi lễ hội tăng hơn nhiều so với mọi năm. Như số khách đi chùa Hương năm nay so với năm 2012 tăng khoảng 8%, khoảng 1,5 triệu lượt và kéo dài tới 3 tháng. Còn rất nhiều các lễ hội khác số khách cũng đều tăng đáng kể.

Vì sao số người đi lễ hội ngày càng nhiều?

Một sự thật hiển nhiên là con người khi chẳng còn biết tin vào cái gì thì chỉ còn biết gửi hết niềm tin vào những giấc mơ hư ảo. Từ tiền tài, bổng lộc, bằng cấp, sức khỏe cho đến tình duyên, đều trông cậy vào “một phép lạ nhiệm màu” từ trên trời rơi xuống. Mục đích vật chất, vị lợi, cầu xin thánh thần phù hộ cho đủ thứ cần thiết thực dụng đã biến cửa đền chùa thành một nơi phàm tục nhất. Nơi con người mong có thật nhiều lợi lộc mà chẳng cần làm gì.

Tôi cần phải xác định ngay đây không phải là vấn đề tín ngưỡng và cũng không phải tất cả mọi người đến lễ hội đều có một mục đích như nhau. Cũng có người đến lễ hội nhân dịp du xuân theo đúng ý nghĩa nhớ về nguồn cội hoặc chỉ để vui chơi “xem cho biết”.

Nhưng cũng có những người chen lấn, giành giật cành lộc, giẫm đạp xin ấn đền Trần; trèo tường, chui cửa chùa Bái Đính; hay ăn xin, rải tiền, cướp chiếu, xin nước thánh... đang khiến nhiều lễ hội không còn là lễ hội mà là nơi người ta cố chen lấn để mua thần bán thánh. Bởi trong cuộc đời thường họ đã quá vất vả cũng không thể nào khá hơn được nữa.

Bao nhiêu lợi lộc trong cuộc sống thực tế đã bị đánh cắp hay đúng hơn bị ăn cướp mất rồi. Từ thằng du côn, dân anh chị có số má đến anh có một tí quyền lực cũng có thể vơ vét hết công việc kiếm ăn ngay từ trong ngõ hẹp của người lương thiện. Vậy thần thánh tượng trưng cho quyền lực mơ hồ hư ảo chính là nơi cho họ cái hy vọng cuối cùng.

Còn anh giàu muốn giữ của hay muốn giàu hơn, quan nhỏ muốn làm quan lớn. Đi lễ chùa, cầu Trời khấn Phật chính là cái “điểm tựa” thứ hai của họ. Ngoài đời có đàn anh, có phe nhóm che chắn, nhưng để “bảo đảm an toàn” hơn, họ cần có thêm một điểm tựa tâm linh mà họ nghĩ rằng không ai có thể phá đám được. Vì thế họ sẵn sàng lao vào các nghi thức trời ơi, các trò mê tín giữa lễ hội, giành giựt bằng được dịp may hiếm có này.

                                               

                                          Khách thập phương nhét tiền thật vào bất cứ chỗ nào trên pho tượng Phật

Họ sẵn sàng nhét tiền thật, “tiền tươi” vào bất cứ chỗ nào trong pho tượng Phật, cùng lắm thì nhét dưới cái bệ gạch Phật đang ngồi. Chẳng biết Phật có thể xài tiền dương gian hay không, họ vẫn cứ hối lộ. Dường như hối lộ đã biến thành một thói quen bởi lâu nay, muốn làm bất cứ cái gì cũng phải có tiền đi trước. Không tiền thì đến bệnh viện cũng chỉ nằm ngoài hành lang chứ đừng hòng cấp cứu. Thế nên hối lộ thần thánh biến thành “chuyện tự nhiên như người Hà Nội”. Họ làm với tất cả cái gọi là “lòng thành”, nhưng chính “lòng thành” dúi tiền vào tay Phật đã phản bội giá trị đích thực của Thần Thánh.

Văn hóa dân tộc hay kinh doanh?

Lễ và hội ở khắp các vùng quê xưa kia là đáp ứng nhu cầu văn hóa tâm linh vui chơi giải trí của dân cư sống bằng nông nghiệp là chính, theo thời vụ mùa màng và gắn với đất đai tự nhiên. Vui chơi ngày xuân để đền bù suốt 12 tháng làm lụng vất vả. Cúng bái đầu năm là để nhớ ơn tổ tiện, nhớ công đức người dựng làng, dựng nước nên mới có Bàn Thờ Tổ,  có Thánh Hoàng Làng, chứ không phải cứ có lễ hội Thánh Hoàng Làng mới được ăn xôi, ăn “oản”. Tiếc rằng cái ý nghĩa đáng trân tọng đó đã bị người đời nay phản bội. Một số nơi tổ chức lễ hội là để kiếm thêm tiền cho địa phương hay cho chính các quan chức địa phương. Rồi các con buôn ở khắp nơi cũng nhào đến lễ hội để kiếm ăn, chặt chém, bói toán lừa bịp đủ kiểu, kể cả ăn cắp vặt. Người đi lễ hội cứ ngay ngáy đề phòng đủ chuyện từ ăn uống, di chuyển đến mua sắm lễ và… chuẩn bị “xung phong” vào nơi nào được coi là linh ứng nhất. Cho nên không chỉ người tổ chức lễ hội phản bội cha ông mà nhiều du khách cũng tham gia trò chơi này. Mượn danh nghĩa “Văn hóa dân tộc”, “Uống nước nhớ nguồn”...nhiều nơi tổ chức lễ hội rầm rộ thật ra là để “kinh doanh” hơn là “truyền thống” làm cho ý nghĩa thực của lễ hội dần dần bị mai một!

Ở đây tôi chỉ điểm lại vài lễ hội chính đã và đang diễn ra tại VN trong tháng giêng này.

Những cảnh chướng tai gai mắt ở lễ hội

Lễ hội lớn nhất và lâu nhất, phải kể đến lễ hội chùa Hương. Đã từ nhiều năm lễ hội này đã để lại nhiều điều tai tiếng. Từ sáng ngày15-2, đã có hàng ngàn du khách từ khắp nơi đổ về dự lễ khai hội chùa Hương năm 2013. Ngay trong sáng ngày khai hội, một số hình ảnh chưa được đẹp mắt vẫn còn tồn tại như tình trạng ứ đọng gần như vô tổ chức tại khu vực cáp treo khiến du khách chật vật chen lấn. Các nhà hàng, quán ăn ở chùa Hương vẫn bày bán đủ các loại thịt động vật cho khách hành hương về đất Phật, trông thật chướng mắt. Trong động Hương Tích; tiền lẻ, gạo, muối trắng bị rải ở nhiều nơi.

                                              

                                                   Thịt động vật bày bán tràn lan ở bến Thiên Trù tại chùa Hương

Một điểm đáng nói là hiện tượng các chủ đò “chặt chém” du khách đi đò trên suối Yến đã giảm đáng kể. Một du khách phải trả 85.000 đồng (gồm 35.000 đồng tiền xuống đò, 50.000 đồng tiền vé thắng cảnh) thì người chèo đò chỉ “xin” thêm 15.000 đồng gọi là “tiền bồi dưỡng” – một từ ngữ rất quen ở VN. Tuy nhiên, rất đông du khách phàn nàn về việc bị các quán, hàng ăn “chém đẹp”. Như một bát mì tôm trứng, hay một bát phở bò tái (thực chất là thịt heo) có giá từ 55.000 - 60.000 đồng, một chai nước C2 cũng có giá từ 15.000 - 18.000 đồng, một hột vịt lộn cũng có giá 15.000 đồng…Thật ra hiện tượng chặt chém trong những ngày lễ tết đã trở thành một “thói quen” ở khắp nơi. Ngay như ở sân bay Nội Bài - Hà Nội, giá cũng tăng vô tội vạ. Du khách đành “chịu trận”.

Khai ấn đền Trần, lễ hội của quan

Cách đây năm bảy năm, hầu như người ta chỉ biết đến lễ khai ấn đền Trần, nhưng nay thì huyện Hưng Hà, Thái Bình cũng phát ấn, rồi Yên Tử, Quảng Ninh cũng đóng dấu khai ấn, và cả đền thờ ở tuốt Thanh Hóa cũng phát ấn nhà Trần.

Xưa kia lễ hội là việc của cộng đồng, người dân địa phương đến chơi hội, cùng nhau tổ chức những trò chơi thú vị đầy tính cách dân gian, không tốn kém như đu dây, ném vịt, bịt mắt đập nồi đất hoặc nam nữ ca hát đối đáp chung vui. Nhưng nay chính quyền nhiều địa phương muốn nâng lễ hội lên “tầm cao mới”, họ phân công cán bộ, lập ban tổ chức rồi cố gắng mời thật nhiều quan chức, càng có vị trí cao càng tốt về dự lễ. Người ta truyền tai nhau là nơi nào linh thiêng thì lãnh đạo mới về! Lãnh đạo được đón tiếp rất long trọng, hầu hạ chu đáo.

Trước khi lễ hội đền Trần diễn ra, ban tổ chức khẳng định sẽ trả lại lễ hội cho cộng đồng, nhưng đáng tiếc, trong số 1.000 người được cấp thẻ vào đền trong giờ thiêng, quan chức và người nhà chính quyền địa phương chiếm nhiều nhất.

Các vị lãnh đạo chính quyền cũng có tín ngưỡng, cũng có quyền được đi lễ. Nhưng Lễ làng thì có dính dáng gì các quan chức nhà nước mà họ phải làm đình đám. Nếu các quan muốn tham dự thì nên đến với tư cách cá nhân, đừng lạm dụng quyền quan chức mà đến lễ hội để thể hiện mình, ăn nhậu rồi lại bắt nghệ sĩ phục vụ. Điều này không thể chấp nhận được!

Trong đêm khai ấn đền Trần (Nam Định), không chỉ đua nhau ném tiền vào kiệu rước, hàng ngàn người còn chen nhau chui vào đền, giành giật hoa và cành lộc trên ban thờ mang ra ngoài khiến buổi lễ trở nên hỗn loạn.

Khi đền Trần bắt đầu phát ấn, để có được một lá ấn, người dân phải trả ít nhất 15.000 đồng và theo quy định mỗi người chỉ được mua 1 - 2 lá. Tuy nhiên, những người vô tổ chức cũng nhiều không kém. Người ta không ngần ngại trèo qua đầu người khác để xông vào đòi mua ấn trước.

Nhiều người chui vào mua tuồn ra cho “anh em” bên ngoài rồi lại chui vào mua tiếp.

 

                                              

                                                                       Giẫm đạp lên nhau để mua ấn đến Trần

Từ đó, tình trạng lộn xộn liên tiếp diễn bởi trong số này có nhiều người vào lấy ấn với mục đích ra cửa bán lại cho người ngại xếp hàng. Hàng ngàn người cứ hùng hục xô đẩy, giẫm đạp lên nhau để giành giật cơ hội mua bằng được lá ấn nhằm thăng quan tiến chức. Trong khi bổng lộc, may mắn chưa thấy đâu, nhiều người bị xô ngã, mất trộm, rạch túi.

Những cảnh nhếch nhác ở lễ hội khác

Tương tự, hàng ngàn người đổ về xin lộc bà Chúa Kho ngày đầu năm khiến nơi này đông nghẹt. Đâu đâu cũng thấy những mâm lễ đầy ắp tiền, vàng mã ghi đầy đủ tên tuổi, địa chỉ, sao chiếu mạng của chủ nhân. Cảnh khấn thuê, cò mồi đốt vàng hương, lấy tiền công đức... vẫn diễn ra.

Dọc đường dẫn vào đền bà Chúa Kho, người già, trẻ em, người khuyết tật nằm bất động hay lê lết xin tiền du khách. Nhiều trẻ em bị ép buộc, lạm dụng để kiếm tiền, trước sự bất lực của Ban quản lý di tích.

                                              

                                             Ăn xin vây kín đền bà Chúa Kho. Đây là “đặc sản” ở bất kỳ lễ hội nào

 

Tình trạng lộn xộn, ý thức kém còn diễn ra ngay tại di tích Văn Miếu - Quốc Tử Giám (Hà Nội). Mặc dù Ban quản lý di tích đã căng hàng rào không cho khách sờ đầu rùa đội bia đá nhưng nhiều bậc phụ huynh vẫn cố tình bế con qua hàng rào để vào sờ đầu rùa mong học giỏi. Con cứ việc chơi, chuyện học hành đỗ đạt đã có Thánh lo!

Du khách còn bắt chước, đua nhau ném tiền lẻ vào khu vực bia đá. Thậm chí, nhiều người còn gấp nhỏ tiền nhét vào miệng rùa đá cầu may.

Với mong muốn sinh con trai, hàng ngàn thanh niên đã đổ về huyện Tam Dương (Vĩnh Phúc) để cướp chiếu trong lễ “đúc Bụt”. Nhiều người cướp được một sợi chiếu cói cũng cảm thấy may mắn.

Còn Hội làng Lim - Bắc Ninh, xưa nay vốn nổi tiếng về hát quan họ. Một thứ văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc với các “liền anh, liền chị chân quê” trình diễn cho khách thập phương vui hội rất đặc sắc, không nơi nào có. Nhưng năm nay lại có nhiều dư luận ì xèo về cách nhận tiền “boa” của khách.

                                               

                                Hội Lim năm nay, các “liền anh, liền chị” vừa hát bằng micro vừa vô tư nhận tiền boa

                                                          của du khách rồi bỏ vào hòm “bảo tồn văn hóa quan họ”

Bạn NVM cho biết: Hành động của các “liền anh, liền chị” ở hội Lim giống như mấy ca sĩ nghiệp dư phòng trà nhận tiền boa. Nếu có khác là ở các phòng trà, khán giả có thể nhét tiền boa vào áo lót, khe ngực của ca sĩ. Còn các “liền anh, liền chị” ở đây thì ngửa tay ra để nhận tiền.

Lễ hội ở Sài Gòn

Trở lại với TP Sài Gòn, ngày  24-2, người Sài Gòn tấp nập đổ về các ngôi chùa. Các ngôi chùa lớn như Giác Lâm (Q.Tân Bình), Vĩnh Nghiêm (Q.3), Xá Lợi (Q.3),... từ sớm đã đông người lễ Phật, cầu an, cầu siêu, cầu lộc năm mới.

Ngày rằm, các vật phẩm cúng được bán với giá cao gấp ba lần ngày thường. Gặp khách nơi xa đến, người bán cứ ấn đồ cúng vào tay khách bảo cứ vào chùa cúng cho kịp giờ tốt rồi ra tính tiền, nhiều người cả tin mang vào cúng xong khi trở ra bị tính tiền giá... trên trời. Bà Lê Thị Mành từ Bình Dương đến núi Sam viếng chùa than vãn: “Chỉ chục ký gạo, chục ký muối với hai ốp nhang, hai bó hoa mà bị chặt tới 2 triệu đồng”.

                           

                  Dòng người chờ rước kiệu Bà đông nghẹt tại khu vực vòng xoay trung tâm TP Thủ Dầu Một- Bình Dương

Quanh các ngôi chùa, có đội “cò” luôn bám theo khách gạ gẫm đến các am miếu trên núi xem bói, mua chim thả phóng sinh, mua bùa chú, cúng giải hạn cầu may. May chưa thấy đã thấy khá nhiều trường hợp bị kẻ gian móc túi, lừa gạt...

Văn hóa hỏng mất rồi

- Đôc giả Phạm Xuân Nguyên sau khi đi lễ hội chùa Hương về đã cay đắng thốt lên: “Thật khủng khiếp khi chứng kiến cảnh đền chùa, di tích trong những ngày lễ hội: một bãi rác khổng lồ, một đống chen chúc, xô đẩy, một phòng trưng bày lộ thiên tạp pí lù của tham vọng kỳ quặc của con người. Đem bạc dán dắt đầy mình tượng là một trong những hành động khó chịu điển hình nhất của lễ hội không chỉ xuân này.

Đi hội tội người, tội cả thánh thần tiên Phật, tội cả văn hóa tâm linh tinh thần. Văn hóa lễ hội của chúng ta hỏng mất rồi. Nó hỏng trong cái hỏng chung của văn hóa tinh thần của người Việt ta lâu nay. Bây giờ có ai đi hội để ngắm nhìn thưởng lãm cái đẹp, cái hay của những di tích đình chùa nữa đâu. Người ta cứ đi cứ đến cứ vái cứ cúng nhưng về hỏi là đi đâu, nơi đó sự tích thế nào, kiến trúc ra sao, có gì hay gì đẹp thì lại chẳng biết, chẳng thèm biết.

Tiếc rằng hết năm này qua năm khác, vẫn không thấy chính quyền địa phương có được các biện pháp quản lý cụ thể và hữu hiệu nào để ngăn chặn những điều bát nháo cứ xảy ra ngang nhiên tại những nơi thiêng liêng của người Việt!

Nhìn những điều tồi tệ vẫn xảy ra ngay ở lễ hội chùa Hương và một số nơi khác mà thấy buồn cho sự xuống cấp của đạo đức, văn hóa và nếp sống của nhiều người Việt ngày nay....”

Lễ hội văn hóa bát nháo, nhạt nhòa bản sắc, còn lễ hội tâm linh thì lôm côm, sặc mùi thực dụng. Tưởng đâu năm nay, vấn nạn này bớt được phần nào nhưng lại có phần tồi tệ hơn. Mùa lễ hội vẫn còn tiếp tục diễn ra sôi nổi đến hết “tháng ăn chơi” trên khắp cả nước.

Cần phải loại bỏ tổ chức phi văn hóa

Để kết luận cho bài này, xin mượn lời bàn của một ông già có tên Yamaha:

- “Hãy loại bỏ vĩnh viễn những lễ hội khuyến khích văn hóa cướp giựt, không khuyến khích con người cố tâm rèn tài luyện đức, chỉ mong muốn thu gặt mà không bỏ công sức. Về nhân cách, những con người đó đang tự biến bản thân mình thành một loại ăn mày, một loại cái bang.

Ở Mỹ, hàng năm người ta tổ chức những lễ hội tôn vinh những cố gắng của con người là chính. VN ta trong những năm qua tệ nạn cướp giật ngày càng nhiều, các vụ tranh cướp khai thác trộm tài nguyên phát triển, tham nhũng, giả dối, ngày càng có khuynh hướng tăng lên , cẩu tặc, đinh tặc, mua quan bán chức, chạy băng cấp, chạy chức quyền và bao nhiêu chuyện tệ hại khác gia tăng. Có lẽ xuất phát từ những mơ mộng mông lung, muốn không làm mà có ăn như những lễ hội vay tiền bà chúa Kho, cướp ấn đền Trần... mà ra. Theo tôi những nhà lãnh đạo hãy mạnh dạn dẹp bỏ những lễ hội không văn hóa như thế. Tương lai một dân tộc không thể dựa vào sự xin xỏ, sự cướp bóc hay mộng mơ đánh quả. Mà phải từ sự miệt mài phấn đấu của từng cá nhân. Ngay cả tương lai một con người, một gia đình cũng vậy. Đó là những hiện tượng báo trước sự suy vong của con người, gia đình và đất nước. Cần phải quyết liệt ngăn chặn ngay. Cần phải kỷ luật những người tổ chức các lễ hội phi văn hóa ấy”.

- Bạn Quang Hòa đưa ra kết luận gọn hơn:

Mấy ngày sau Tết, mỗi lẫn xem TV, tôi không hiểu vì sao thay vì cổ vũ cho đồng bào cố gắng lao động sản xuất, dường như các phương tiện truyền thông cố tình kéo Tết thật dài ra và quảng cáo ghê gớm cho lễ hội. Ngưới ta cứ nói “đậm đà bản sắc dân tộc”. Tôi nói, muốn biết văn hóa nước ta giờ đây nó bát nháo, xuống cấp như thế nào, cứ đến lễ hội mà xem”.

Chắc chắn tôi không phải bình luận gì thêm khi niềm tin đã bị đánh cắp thì tất cả cùng theo nhau xuống dốc. Nhưng cách đi tìm niềm tin đích thực không phải là dựa vào người khác hoặc bất cứ một thế lực hư ảo nào, không phải ngồi đó mà than vãn, chờ đợi trong mơ hồ mà phải do chính con người tạo nên bằng chính nghị lực, sự kiên trì và dũng cảm của mình.

Văn Quang

Ngân sách Mỹ bị cắt giảm nhưng chiến lược "trục" châu Á tiếp diễn


 

 Thứ bảy 02 Tháng Ba 2013

Ngân sách Mỹ bị cắt giảm nhưng chiến lược "trục" châu Á tiếp diễn


Tân bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel (REUTERS /K. Lamarque)

Tân bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel (REUTERS /K. Lamarque)

Tú Anh


Sắc lệnh cắt giảm ngân sách Mỹ có hiệu lực kể từ 01/03/2013 vì hai phe Dân Chủ và Cộng Hòa kiên định lập đường đối nghịch. Lầu năm góc bị mất 46 tỷ đôla, có thể làm giảm phần nào hoạt động quân sự tại châu Á - Thái Bình dương vào lúc Washington cần trấn an các đồng minh trước đe dọa của Bắc Kinh.

Là một vị lãnh lúc nào cũng tìm giải pháp bằng thỏa hiệp với đối thủ Cộng Hòa khi bị cản trở trong suốt nhiệm kỳ một, Tổng thống Mỹ Barack Obama đã dứt khoát thay đổi chiến thuật trong nhiệm kỳ hai. Do đối thủ không nhượng bộ tăng thuế người giàu ông ký sắc lệnh cắt giảm ngân sách với lời cảnh cáo về hệ lụy cho kinh tế quốc gia và công ăn việc làm cho dân chúng.

Trong con số 85 tỷ đô la cắt giảm, Bộ Quốc phòng bị thiệt thòi nhất với 46 tỷ đôla tương đương với 8% của ngân sách 2012-2013 được dự trù là 614 tỷ đô la.

Do đã được chuẩn bị tinh thần từ trước, Lầu năm góc vẫn duy trì được sức mạnh cốt lõi gồm toàn bộ quân nhân dưới cờ, lương bỗng và thụ đắc xã hội. Tuy nhiên, do thiếu ngân sách, Bộ Quốc phòng cắt giảm chi phí nơi khác : một là giảm chương trình thực tập tác chiến, giảm ngân sách bảo trì vũ khí, quân cụ nhất là kể từ tháng tư tới, 800.000 nhân viên dân sự sẽ bị thất nghiệp bán phần.

Đối với không quân, 200 ngàn giờ bay tan theo mây khói. Đối với lục quân, 80% đơn vị tác chiến mất phần lớn chương trình huấn luyện thường niên.

Về phần hải quân , số ngày hoạt động trên biển giảm ít nhất 30% và trên tổng số 285 chiến hạm, khoảng 30 chiếc không có ngân sách bảo trì. Tân bộ trưởng Quốc phòng Chuck Hagel đã cảnh báo « tình trạng bấp bênh này đe dọa hiệu năng thi hành nhiệm vụ của quân đội ». Tuy nhiên ông hy vọng là hành pháp và lập pháp sẽ không để xảy ra « tai họa » cho an ninh quốc gia.

Giới chuyên gia Mỹ cũng vẫn tỏ ra lạc quan. Ông Todd Harrison thuộc Trung tâm Chiến lược và Thẩm định Ngân sách (Center for Strategic and Budgetary Assessements) nhận xét tuy quyết định « khá thô bạo và thiếu co giãn » nhưng sự kiện Bộ Quốc phòng Mỹ bị cắt ngân sách « không phải là một thảm họa ».

Đối với những người lo sợ quân đội Mỹ bị suy yếu thì giáo sư Lawrence Korb, đại học Georgetown trả lời rằng với ngân sách bị cắt xén, quân đội Mỹ đủ khả năng đương đầu với mọi đe dọa ».

Bản tin của hãng AP hôm nay cũng cho rằng trong bối cảnh Hoa Kỳ cần trấn an các quốc gia đồng minh trong vùng châu Á - Thái Bình Dương trước mối đe dọa của Trung Quốc, thông tin ngân sách quốc phòng Mỹ bị cắt giảm rơi xuống không đúng lúc.

Tuy nhiên, hãng AP xác định ngay là sẽ không có tác hại « nặng nề và rõ nét » đến chính sách « xoay trục » của Mỹ tại Châu Á : Quân đội Mỹ sẽ không rút khỏi Nhật Bản và Hàn Quốc. Ngân sách quốc phòng vẫn duy trì ở mức độ trên 500 tỷ đô la mỗi năm từ nay đến 2020, cao gấp ba lần hơn nỗ lực tài chính được thẩm định của Trung Quốc, trong khuôn khổ chiến lược « tái định vị » hiện vẫn còn ở giai đoạn khiêm tốn.

Washington vẫn tiến hành chiến lược thắt chặt quan hệ ngoại giao, kinh tế, thương mại với châu Á song song với hợp tác quân sự. Kế hoạch đưa Thủy Quân Lục Chiến sang Úc sẽ tiếp diễn. Kể từ tháng 4 sắp đến, Singapore sẽ tiếp đón lực lượng hải thuyền tác chiến cận duyên của Hoa Kỳ và càng ngày sẽ có nhiều đơn vị Mỹ luân chuyển đến Philippines.

Tuy vậy, theo AP, quân đội Mỹ rất có thể sẽ phải giảm bớt chương trình tập trận chung, các phi vụ và hải vụ trong vùng châu Á dù cho giải kết một phần lớn phương tiện và nhân lực ở Afghanistan.

Vấn đề còn lại là hệ quả chính trị. Những xung khắc không vượt qua nổi trong nội bộ Hoa Kỳ đưa đến « vực thẳm ngân sách » sẽ làm uy tín của Washington tại châu Á thiệt hại đến mức độ nào ?

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Trung Quốc: Một làng nổi loạn đòi bầu cử tự do


 

 Chủ nhật 03 Tháng Ba 2013

Trung Quốc: Một làng nổi loạn đòi bầu cử tự do


Cuộc bầu cử tự do ở làng Ô Khảm, Quảng Đông, hồi đầu tháng 3/2012 đã trở thành tấm gương đấu tranh chống bất công của nông dân Trung Quốc.

Cuộc bầu cử tự do ở làng Ô Khảm, Quảng Đông, hồi đầu tháng 3/2012 đã trở thành tấm gương đấu tranh chống bất công của nông dân Trung Quốc.

REUTERS/Bobby Yip

Tú Anh


Từ phản đối chủ tịch xã cướp ruộng, dân làng Thượng Phố, tỉnh Quảng Đông nổi dậy đòi bầu cử tự do và dân chủ. 15 tháng sau vụ làng Ô Khảm, bất công xã hội đã biến thành ngọn lửa đấu tranh chính trị.

Trong bối cảnh tại Bắc Kinh, Quốc hội Trung Quốc tổ chức nghi lễ hợp thức hóa vai trò lãnh đạo của hai ông Tập cận Bình và Lý Khắc Cường thì tại Quảng Đông, dân làng Thượng Phố đánh đuổi chủ tịch xã và đòi bầu cử tự do.

Theo bản tin của AFP từ hiện trường thì cách nay một tuần lễ, 3000 dân làng Thượng Phố đã xung đột với một toán côn đồ do bí thư đảng Cộng sản tại địa phương và một doanh nhân gửi đến để chiếm đoạt đất đai canh tác của dân làng.

Vụ việc này cũng tương tự như sự kiện đã xảy ra tại Ô Khảm, cách Thượng Phố 100 cây số, cách nay 15 tháng. Toàn thể dân làng nổi dậy đánh đuổi cán bộ địa phương bị tố là tham ô và âm mưu cướp đất của dân để bán cho giới đầu cơ bất động sản. Sau nhiều tuần lễ đấu tranh gây tiếng vang trong năm 2011, cuối cùng thì nguyện vọng của họ được thõa mãn.

AFP là hãng tin quốc tế đầu tiên đặt chân đến hiện trường và vào được bên trong ngôi làng. Bên ngoài ngôi làng, khoảng 40 công an bố trí ngăn chận không cho xe cộ vào làng. Không xa hàng rào công an , người dân trương biểu ngữ « chúng tôi kiên quyết đòi bầu cử tự do ».

Dân làng Thượng Phố từ chối tiếp cán bộ chính quyền nhưng vui mừng đón tiếp phóng viên quốc tế.Trong làng có nhiều ngôi nhà một tầng đặc thù của địa phương với cơ xưởng nhìn ra dòng sông. Trên con đường chính còn chồng chất xác xe hơi bị đốt phá chứng cớ của những trận xung đột dữ dội đã xảy ra trong tuần.

Người dân địa phương đòi quyền bầu đại diện xã, phải được góp ý kiến về dự án biến đất ruộng thành khu công nghiệp và phải qua phán quyết bằng lá phiếu. Một trong những người lãnh đạo phong trào nông dân tranh đấu giải thích là chủ tịch xã hiện nay không quan tâm đến quyền lợi của người dân.

Suốt tuần qua và cho đến Chủ nhật hôm nay, chính quyền cấp trên không sử dụng biện pháp mạnh. Theo dân cư địa phương thì chính quyền chưa dám sử dụng vũ lực có lẽ do e ngại gây bất ổn trước khóa họp Quốc hội.

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Điệp Viên TQ Khắp Nơi


 

 

 Điệp Viên TQ Khắp Nơi

(03/03/2013)

Tác giả : Trần Khải

Có thể tin rằng gián điệp Trung Quốc đang hiện diện khắp nơi. Không chỉ là vô hình như các mã độc điện toán hàng ngày quậy phá, mà cũng có thể là những tuyệt sắc giai nhân trong các bộ sường sám thời trang quanh ta.

Có rất nhiều bản tin cho thấy dấu hiệu đó, của một nước Trung Quốc trỗi dậy từ kinh tế, quân sự, và đương nhiên là cả tình báo.

Một thời xa xưa có thể là một Hồ Tập Chương hóa trang làm Hồ Chí Minh. Nhưng thời này tất nhiên là khác, có thể là gián điệp TQ đã mua chuộc ngay chính ở những cấp cao nhất như Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, khi mượn tay ông Dũng đánh chìm liên tục từ Vinashin tới Vinalines để rồi Biển Đông sẽ trống trải và VN sẽ ngập nợ.

Hay cũng đáng nghi rằng Chủ Tịch Nước Trương Tấn Sang đã bị điệp viên TQ gài bẫy vì cố ý bao che cho trùm tham nhũng, mà chỉ gọi là đồng chí X. bằng cách giấu tên như thế, và rồi giả vờ móc ông Thành Ủy Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh ra Hà Nội nhằm giao vùng biển Quảng Nam Đà Nẵng cho những kẻ không nghĩ xa hơn nổi việc tăng doanh thu ngành du lịch nơi này.

Thậm chí cũng có thể ngờ vực Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng đã bị tình báo TQ móc nối, khi ông Trọng đóng vai khờ trước dư luận quốc tế với những câu nói nhẹ dạ như có 4 mặt trận chống cộng đã hình thành -- nguyên văn, khi ông quy chụp là dân Việt đang bị “kích động vấn đề dân chủ, nhân quyền, dân tộc, tôn giáo là bốn đòn đột phá khẩu, bốn mũi xung kích để chọc thủng mặt trận tư tưởng chính trị” trong một hội nghị ngày 27/02/2012, hay như khi ông thăm Cuba tháng 4-2012 và ra bản "Tuyên bố chung nhấn mạnh: Hai bên khẳng định tính ưu việt của chủ nghĩa xã hội đối với chủ nghĩa tư bản và công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội là sự nghiệp cao cả, lâu dài, đòi hỏi sự kiên định, ý chí, sáng tạo và phải được xây dựng trên cơ sở điều kiện lịch sử và văn hóa cụ thể của mỗi nước."

Nghĩa là, khi nói kiểu “giả vờ ngu xuẩn” như ông Nguyễn Phú Trọng hẳn chỉ có gián điệp TQ mới đóng vai này nổi như thế.

Đó là trên cấp cao. Còn ở đời thường thì sao?

Hãy nhìn sang Nhật để biết gián điệp TQ tấn công không hở tay.

Nhật báo Japan Daily Press nói rằng theo Sở Cảnh Sát Quốc Gia Nhật Bản, trong năm ngoái có tổng cộng 1,009 trận tấn công tin tặc cố ý vào mạng email của các viện, sở và công ty Nhật Bản.

Về phía Hoa Kỳ, báo Businessweek và Washington Post mấy ngày qua kể chuyên tin tặc tấn công khắp mọi các mạng Hoa Kỳ, kể cả năng lượng, taì chánh, tin học, ngành không gia và kỹ nghệ xe hơi.

Như thế cũng là để trộm bí mật kỹ nghệ, chứ không chỉ là nhằm riêng vào đột kích các cơ sở quân đội Mỹ như một công tác quốc phòng.

Nhật Báo Taipei Times của Đài Loan trong ấn bản ngày 7-2-2013 kể rằng Bộ Quốc Phòng Đài Loan xác nhận với báo chí là có một phó đô đốc hải quân đang bị điều tra vì bị nghi liên hệ một hồ sơ gián điệp làm lộ bí mật Hải Quân Đài Loan.

Bản tin nói rằng Đô Đốc Hsu Chung-hua, tư lệnh Hải Đội Tác Chiến 146 đơn vị có căn cứ ở Magong, Penghu, đã bị đổi sang nhiệm vụ mới vì liên hệ tới một vụ phản gián dò ra năm ngoái sau khi Trung Tá Chang Chih-hsin, nguyên Trưởng Phòng Chiến Tranh Chính Trị thuộc Sở Hải Dương Học Hải Quân, bị bắt.

Hải Đội Tác Chiến 146 có loại tàu chiến Chengkung-class trang bị nhiều vũ khí tối tân, trong đó có phi đạn diệt hạm siêu thanh Hsiung Feng III.

Các nhà phân tích tin là Chang có thể đã làm lộ hồ sơ mật về hoạt động của tàu ngầm Đài Loan.

Và cũng tuần lễ đầu tháng 2-2012, Tướng Bộ Binh Wu Chin-chun, người được xem là phụ tá tin cậy của Bộ Trưởng Quốc Phòng Đài Loan Kao Hua-chu, đã tạm thời bị đổi nhiệm vụ trong khi bị điều tra về có thể liên hệ tới một hồ sơ gián điệp.

Cũng cần nhắc rằng vào tháng 1-2011, Tòa Án Quân Sự Tối Cao đã tuyên án chung thân đối với Tướng Bộ Binh Lo Hsien-che vì chuyển hồ sơ mật cho TQ từ năm 2004 sau khi bị móc nối mỹ nhân kế ở Thái Lan.

Một trường hợp lạnh gáý khác: Một kỹ sư Hoa Kỳ sang Singapore làm việc, và cái chết của ông đang bị nghi ngờ là do điệp viên Trung Quốc ám sát khi thấy có thể lộ khi thất bại trong việc móc nối ông chuyển kỹ thuật tối tân về radar cho nhà nước Bắc Kinh.

Báo USA Today hôm 28-2-2013 kể rằng, những hồ sơ trong đĩa cứng điện toán của Shane Todd có một kế hoạch chia sẻ với một công ty Trung Quốc các thiết bị tối tân có thể tăng tín hiệu radar quân sự và thiết bị gây nhiễu sóng.

Todd đã lo ngại rằng công ty của anh tại Singapore đang lợi dụng anh để giúp TQ nắm kỹ thuật nhạy cảm và sẽ gây hại cho an ninh quốc gia Hoa Kỳ.

Anh nói thế với nhiều người bạn, và hài lòng vì tìm được việc làm khác ở Hoa Kỳ, theo lời mẹ anh là bà Mary Todd.

Nhưng 2 ngày sau khi anh hoàn tất việc làm và tháng 6-2012 và sau tiệc chia tay với bạn hữu, bạn gái của anh khám phá anh đã chết, xác lủng lẳng treo ở cửa phòng tắm.

Gia đình Todd đang yêu cầu chính phủ Mỹ điều tra vụ mà họ nghi là gián điệp TQ ám sát công dân Mỹ để bưng bít vụ móc nối con ông làm gián điệp thất bại.

Shane Todd thời đi học từng là một võ sĩ đấu vật xuất sắc và cũng giỏi nổi tiếng về khoa học. Anh tốt nghiệp năm 2005 bằng kỹ sư thiết kế điện từ University of Florida, rồi học lên, lấy xong Tiến Sĩ ở UC Santa Barbara.

Năm 2010, anh chọn 1 việc làm ở Singapore vì muốn phiêu lưu. Anh làm ở công ty Institute of Microelectronics (IME), một viện nghiên cứu của chính phủ Singapore, nghiên cứu về chất bán dẫn mới. Nhưng cuôc điều tra của báo Financial Times nói rằng công trình của Todd có ứng dụng mà TQ đang muốn tìm, vì có thể gây rối làn sóng radar kẻ địch và nhiễu sóng viễn thông.

Ba mẹ anh tìm thấy trong đĩa cứng máy điện toán của anh trong căn chung cư Singapore một bản sơ thảo hợp đồng cho IME chia sẻ khám phá của Todd với công ty viễn thông Huawei cuả TQ, theo lời Colin Humphreys.

Công ty Huawei được biết là hoạt động cho Sở Tình Báo Trung Quốc.

Dân biểu Mike Rogers, chủ tịch Ủy Ban Tình Báo Hạ Viện, nói rằng Huawei có liên hệ với Sở Tình báo và cả Sở Quân Báo TQ, và là “một đe dọa nghiêm trọng” cho an ninh Hoa Kỳ.

Mary Todd nói, rằng con bà kể là “đi tới Singapore là sai lầm lớn nhất đời con... Đó là cuôc nói chuyện giữa hai mẹ con trước khi con tôi chết.”

Cảnh sát Singapore mô tả hiện trường anh chết không đúng, và, ba mẹ anh kể, xác của Todd có dấu hiệu vùng vẫy dữ dội và giảo nghiệm viên nói là chết vì bị xiết cổ.

Chứng cớ trong máy điện toán của anh trong chung cư cho thấy có chứng cớ từ máy của anh đã chuyển một hồ sơ kỹ thuật quân sự cho một công ty TQ đươc in là liên hệ tới tình báo TQ.

Bộ Ngoại Giao Mỹ im lặng.

Câu hỏi cần nêu lên rằng: khi gián điệp của TQ đã gài được vào viện nghiên cứu khoa học của chính phủ Singapore để rồi móc nối anh Shane Todd (nhưng thất bại, mới thủ tiêu anh này), tại sao chúng ta không nghĩ rằng gián điệp TQ cũng có thể đã gài được vào một số viện hàn lâm khoa học tại Việt Nam, để rồi những điệp viên này đưa ra lời cố vấn về khai thác bauxite, về làm xe lửa cao tốc, về Vinashin và Vinalines để đánh VN kiệt quệ về kinh tế, hầu dễ móc nối cán bộ hơn và sẽ mai phục cho những cơ hội trở cờ sau này.

Phải chăng là có những kịch bản như thế, hỡi các cô gián điệp xinh đẹp từ Bắc Kinh sang để gài bẫy các quan chức Việt?

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link