Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, March 7, 2013

Cam Ranh: Điểm Tụ Hội Của Quần Hùng?


Date: Wed, 6 Mar 2013 06:57:40 -0800
Subject: [ Cam Ranh: Điểm Tụ Hội Của Quần Hùng?

 

Cam Ranh: Điểm Tụ Hội Của Quần Hùng?
 
Cam Ranh đó nước trong xanh như ngọc.
Bờ cát vàng suối tóc óng như tơ
Hàng dừa nghiêng như tiên nữ đợi chờ
Anh hãy đến và cùng em tắm nắng.
 
Gió rất nhẹ mà trời thì dịu mát
Núi chung quanh kia cũng đẹp như thơ
Hoàng hôn rơi con sóng chạy xô bờ.
Con sò nhỏ cũng thấy đời hạnh phúc.
 
Đêm buông xuống Cam Ranh sao diễm tuyệt.
Nàng Tiên Xanh xuất hiện ở Ba Ngòi.
Sao trên trời đèn tỏa sáng nơi nơi.
Cung Nguyệt Điện cũng chỉ ngần ấy đó.
 
Qua Cam Ranh một lần thôi nhớ mãi.
Đem trở về một nắm cát vàng tươi.
Cả mùi thơm của gió biển bồi hồi.
Cam Ranh hỡi Nàng Tiên Xanh huyền diệu!
 
            Phải - Cam Ranh là Nàng Tiên Xanh của Đông Nam Á - là quà tặng thiên nhiên vô giá của Việt Nam và là nơi nghỉ mát lý tưởng của du khách thế giới. Thế nhưng Cam Ranh còn là một quân cảng chiến lược với những lợi thế có một không hai - nơi mà bao hạm đội hùng mạnh của các đại cường đã ghé qua, đồn trú hay biến nó thành căn cứ chiến lược: Pháp trong suốt thời kỳ đô hộ Việt Nam, Hạm Đôi Thái Bình Dương của Nga (1903), Hải Quân Thiên Hoàng (1942), Mỹ (1965-1972) đã biến Cam Ranh thành căn cứ hải quân, không quân bất khả xâm phạm trong Chiến Tranh Việt Nam. Sau năm 2002, khi hạm đội Nga rút khỏi Cam Ranh thì cái tên Cam Ranh lần lần đi vào quên lãng. Thế nhưng khi Biển Đông dậy sóng thì Cam Ranh lại trở thành đề tài nóng bỏng của báo chí thế giới - nhất là với chuyến viếng thăm Cam Ranh của Bộ Trưởng Quốc Phòng Mỹ Leon Panetta ngày 4/6/2012. Và mới ngày hôm qua 5 Tháng 3, 2013 tân Bộ Trưởng Quốc Phòng Nga- Đại Tướng Sergei Shoigu trong chuyến thăm Việt Nam cũng ghé Cam Ranh.
Hình ảnh hai cường quốc hải quân mạnh nhất thế giới cùng ghé Cam Ranh có thể ví như hình ảnh của hai hoàng tử đẹp trai của hai nước thù nghịch, cung kiếm đầy mình cùng ghé thăm một người đẹp diễm kiều- thì ai muốn hiểu sao thì hiểu. Thế nhưng phân tích nội dung chuyến thăm của hai vị bộ trưởng quốc phòng của hai nước, chúng ta thấy có nhiều điểm khác biệt:
-Trong chuyến viếng thăm Cam Ranh, Ô. Panetta tuyên bố, Giữa chúng ta (Việt-Mỹ) đã có một quá khứ với những mối quan hệ vô cùng phức tạp, nhưng chúng ta sẽ không muốn bị ràng buộc bởi quá khứ đó mà phải biết hướng về phía trước.” (Thanh Niên Online) và ông mong mỏi tàu chiến Mỹ sẽ có cơ hội ra vào, bảo trì và nghỉ ngơi tại Cam Ranh nhiều hơn. Ngoài ra thì Mỹ không có một kết hoạch cụ thể nào cho Cam Ranh. Còn các ông Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Phùng Quang Thanh và Nguyễn Chí Vịnh cùng lên tiếng yêu cầu Hoa Kỳ  hủy bỏ lệnh cấm bán vũ khí sát hại và nói rõ nếu Hoa Kỳ có bỏ lệnh cấm thì Việt Nam chỉ mua một số cơ phận bảo trì, thay thế cho một số vũ khí mà Việt  Nam tịch thu được sau 1975 có thể cho máy bay vận tải khổng lồ C-130, xe tăng M-48 và trực thăng. Thế nhưng 9 tháng trôi qua, chúng ta chưa thấy một chuyển động nào về phía hành pháp cũng như lập pháp Hoa Kỳ để tăng cường thêm mối liên hệ quốc phòng Việt-Mỹ ngoại trừ một vài hành động thiện chí nho nhỏ như “Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ giúp Việt Nam tháo gỡ bom mìn còn sót lại” (VOA) và lính Mỹ phát đồ chơi cho trẻ em Hà Nội trong dịp Tết.
-Thế nhưng trong chuyến viếng thăm của Bộ Trưởng Sergei Shoigu, hai bên Việt-Nga đã thỏa thuận một số điểm rất cụ thể. Trong cuộc phỏng vấn với phóng viên của VietNamNet, Bộ Trưởng Phùng Quang Thanh cho biết:
 
1)      Nga sẵn sàng đào tạo cho Việt Nam cán bộ chỉ huy, tham mưu của hải quân, cả chuyên môn, kỹ thuật, thủy thủ, các kíp tàu ngầm, các kỹ thuật khác. Việt Nam đã gửi sang Nga khoảng trên 500 sĩ quan bằng các con đường hợp đồng kinh tế, hợp đồng ưu đãi, miễn phí hoàn toàn. Mỗi năm có hơn 100 suất miễn phí đào tạo dài hạn từ chỉ huy tham mưu đến công binh chủng, văn học nghệ thuật. Trong thời gian tới, hai bên sẽ bàn đến Chiến Tranh Thông Tin (Cyber Wafare), một vấn đề rất quan trọng hiện nay. Việt Nam sẽ lựa chọn người có năng lực để gửi sang Nga đào tạo. Việt Nam cũng sẽ nghiên cứu đơn giản hóa một số thủ tục cho tàu hải quân của Liên Bang Nga ghé thăm hoặc làm dịch vụ hậu cần/ tiếp vận kỹ thuật ở các cảng Việt Nam được nhanh chóng, thuận tiện, thể hiện đúng tinh thần đối tác chiến lược tin cậy chính trị giữa Việt Nam và Liên Bang Nga.
2)      Về cơ sở bảo trì, tiếp liệu, sửa chữa, đóng tàu, Việt Nam đã cho phép và giao cho Tổng Công Ty Tân Cảng thuộc Hải quân Việt Nam chủ trì và có tham gia liên doanh với Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam, cụ thể là Liên Doanh Vietsovpetro góp vốn. Việt Nam làm chủ và chi phối, điều hành, quản lý, chủ quyền là của Việt Nam.
3)      Về khu vực dưỡng quân, theo Tướng Phùng Quang Thanh, khu vực dịch vụ này dành cho tàu thuyền, quân nhân Nga đã được phép của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng và đang tiến hành. Nếu nhanh thì hai, ba năm nữa sẽ xong. Phía Nga đề nghị xây khách sạn 5 sao ở phía bắc Vịnh Cam Ranh vì đây cảnh đẹp, nắng quanh năm, trong khi Nga có mấy tháng mùa đông lạnh giá. Sau chuyến đi dài ngày trên biển, thủy thủ Nga có nhu cầu nghỉ ngơi. Vốn 100% là của Nga, nhưng Việt Nam được sử dụng 20% và cùng tham gia cùng điều hành. Hiện nay du khách từ Nga tới Khánh Hòa rất nhiều và hai bên đã mở đường bay trực tiếp Vladivostok- Cam Ranh.
4)      Về việc phân định khu vực tại Cam Ranh, Tướng Phùng Quang Thanh nói rằng Vịnh Cam Ranh chia thành ba khu vực: Thứ nhất là dành riêng cho hải quân đó là căn cứ tàu ngầm và tàu chiến, không cho tàu bè ngoại quốc ra vào. Thứ hai là khu vực quy hoạch chuyên môn làm dịch vụ hậu cần kỹ thuật dành cho tàu  các nước, do Tân Cảng quản lý điều hành, chủ quyền thuộc Việt Nam, không ảnh hưởng gì lớn đến hoạt động quân sự. Thứ ba, khu vực hoàn toàn dân sự là Cảng Ba Ngòi, hiện có cảng của Vinashin đóng tàu thuyền. Việt Nam  đã cho tàu quân sự Mỹ vào làm dịch vụ mà gần đây nguyên Bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ Leon Panetta đã vào thăm khu vực đó.
5)      Về vấn đề mua sắm vũ khi, Tướng Phùng Quang Thanh cho biết ông không thể nói rõ chi tiết nhưng Việt Nam và Nga vốn có hợp tác về trang bị vũ khí để hiện đại hóa quân chủng hải quân. Ngoài ra, cả sáu binh chủng của Việt Nam đều mua các trang thiết bị, vũ khí của Liên Bang Nga vì đây là đối tác chiến lược tin cậy, vũ khí sử dụng có hiệu quả từ trước đến nay, giá cả cũng phải chăng.
Tuy nhiên để giảm nhẹ (play down) tính cách quá quan trọng của chuyến viếng thăm này, Bộ Trưởng Phùng
Quang Thanh nói rằng, “Các nước đều mong muốn hợp tác với Hải Quân Việt Nam và Hoa Kỳ, Nhật Bản, Anh Quốc, Ấn Độ cùng các quốc gia khác đều có thể thăm viếng cảng dân sự và tiếp nhận dịch vụ bảo trì, sửa chữa tại Cam Ranh chứ không riêng gì Nga”. Ông nhấn mạnh thêm cuộc gặp gỡ này là bình thường, hai phái đoàn Việt-Nga không đề cập tới tranh chấp ở Biển Đông và Việt Nam khẳng địnhQuan điểm của Việt Nam là không cho nước ngoài đặt căn cứ quân sự ở Việt Nam”.
            Câu hỏi đặt ra ở đây là tại sao có một cách biệt quá lớn trong việc tiếp cận Vịnh Cam Ranh giữa hai cường quốc Nga-Mỹ trong khi Mỹ đang đặt trọng tâm chiến lược vào Đông Nam Á?
Đối với Mỹ:
-Quan hệ hợp tác chiến lược với Việt Nam luôn luôn bị trở ngại bởi vấn đề nhân quyền. Các chương trình viện trợ của Mỹ cho các nước như Iraq, Pakistan, Ai Cập, Kampuchea, Myanmar v.v…luôn luôn bị quốc hội dòm ngó, đe dọa cắt giảm hoặc áp đặt những điều kiện khó khăn về nhân quyền, khiến viện trợ Mỹ trở nên “khó nhá”. Chính sách ngoại giao của Mỹ là chính sách “lưỡng đầu ”, còn bị khống chế bởi quốc hội chứ không hoàn toàn phụ thuộc hành pháp như hiến pháp đã quy định.
-Mỹ vẫn còn do dự và chưa định hình xong chiến lược “Xoay Trục”. Một bước tiến sâu với Việt Nam về mặt quân sự sẽ làm “phiền lòng” và gây phẫn nộ cho Hoa Lục. Sự đụng độ giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc trong lúc này, dù chỉ trên mặt trận kinh tế sẽ gây khủng hoảng thêm, điều mà Hoa Kỳ  né tránh.
-Việt Nam luôn luôn lo ngại Mỹ chơi lá bài “Diễn Biến Hòa Bình” để lật đổ họ. Ngoài ra, kinh nghiệm lịch sử cho thấy “đi với Mỹ” coi chừng có ngày gặp khó khăn Mỹ “tháo chạy” và bỏ rơi đồng minh không thương tiếc.
Trong khi đó đối với Nga:
-Dù Nga và Việt Nam ngày nay khác  biệt về thể chế chính trị, Nga không bao giờ đặt vấn đề nhân quyền và đòi hỏi Việt Nam phải theo khuôn mẫu chính trị như Nga. Người Nga quan niệm rằng “sách lược ngoại giao” và lý tưởng nhân quyền là hai chuyện khác nhau. Chẳng hạn Tề-Sở liên minh là vì sự tồn vong của hai nước. Vua Sở không thể nói rằng vì vua Tề hiếu sắc cho nên trẫm không liên minh với Tề. Đó là lối ngoại giao theo kiểu Khổng Tử chứ không phải lối ngoại giao của Quản Di Ngô hay Phạm Lãi.
-Trong quan hệ hợp tác chiến lược với Hoa Lục, Nga ở vào thế thượng phong. Nga không phải nhờ cậy Hoa Lục trong một số vấn đề nóng bỏng của thế giới, không phải con nợ của Hoa Lục. Trong khi Hoa Kỳ là con nợ của Trung Quốc và vẫn còn phải cần Trung Quốc trong một số chuyện nhức đầu, chẳng hạn như Bắc Triều Tiên. Nga hoàn toàn tự do, muốn liên minh với ai thì liên minh.  
-Nga thủy chung với bạn bè. Tổng Thống Assad của Syria bị chống đối và lâm nguy như thế nào mà Nga vẫn tiếp tục ủng hộ trong khi Ô. Mubarak là đồng minh thân thiết của bốn đời tổng thống Mỹ, khi bị dân chúng chống đối, Ô. Obama không một biện pháp cứu giúp mà lại nói “Mubarak must step down!”
Chắc chắn bộ ngoại giao Hoa Lục cũng như Mỹ sẽ phải phân tích ý nghĩa của chuyến viếng thăm Cam Ranh của Bộ Trưởng Quốc Phòng Nga. Phản ứng như thế nào ít hôm nữa sẽ rõ. Có điều trước khi đến Việt Nam Tướng Sergei Shoigu đã thăm Myanmar, gặp Phó Tổng Thống Nyan Thun, Tướng Min Augung Hlaynom- chỉ huy trưởng các lực lượng vũ trang Myanmar. Nội dung các cuộc hội đàm xoay quanh tình hình khu vực Châu Á Thái Bình Dương, hiện trạng và triển vọng hợp tác quân sự giữa Myanmar và Nga. Như thế sách lược Viễn Đông của Ô. Putin sau khi định hình đã có những bước tiến cụ thế. Bắt chước Viêt Nam theo chính sách ngoại giao đa phương, Miến Điện hợp tác chiến lược với Ấn Độ, cần sự trợ giúp của Hoa Kỳ, Liên Hiệp Âu Châu và ngày nay hợp tác quân sự với Nga- không phải để chống Tàu nhưng để cần bằng ảnh hưởng của Tàu và xây dựng một nền quốc phòng độc lập, tự chủ. Qua những bước đi mạnh dạn về ngoại giao lẫn chính trị người ta thấy Tổng Thống Thein Sein là một chính trị gia thông minh, khôn ngoan, bản lãnh chứ không thuộc loại võ biền như các ông tướng Miến Điện trước đây. Theo BBC tiếng Việt ”Vào ngày 20/3/2012 trong chuyến thăm Việt Nam, ngoài cuộc hội đàm với người đồng cấp nước chủ nhà, Tổng Thống Thein Sein còn có cuộc tiếp xúc lần lượt với tất cả các lãnh đạo chóp bu của Việt Nam, bao gồm Tổng BThư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Theo truyền thông chính thức trong nước thì nội dung chính các cuộc thảo luận giữa hai bên là các biện pháp thúc đẩy quan hệ giữa hai nước và những cải cách mở cửa gần đây của Miến Điện.” Rõ ràng công cuộc cải cách và đường lối ngoại giao của Việt Nam đã ảnh hưởng rất lớn đối với Miến Điện. Nếu như mối liên hệ quốc phòng giữa Nga- Miến Điện tiếp diễn không trở ngại thì ở Đông Nam Á - Mỹ có hai đầu cầu chiến lược tại Phi Luật Tân và Singapore, còn Nga đặt được hai đầu cầu chiến lược tại Việt Nam và Miến Điện. Đông Nam Á sẽ không còn ở thế “lưỡng hổ tranh hùng” mà  có sự hiện diện của ba “đại cao thủ võ lâm” Hoa Lục, Nga và Mỹ.
Cam Ranh, dù thời đại nào đi nữa vẫn là báu vật của Việt Nam hay Chiếc Nỏ của Thần Kim Quy. Và Việt Nam đang xử dụng nó như là một kế sách giữ nước. Họa phúc thế nào chưa rõ.  Nhưng đối với các nước nhỏ, thà có sách lược còn hơn không có sách lược nào và ngồi đó chờ chết. Vả lại theo Binh Thư thì “vũ khí” nào cũng là vũ khí tốt khi nó được xử dụng đúng lúc, đúng chỗ. Vấn đề là người xử dụng nó có “nội lực thâm hậu” hay không. Rồi đây chỉ một hai năm nữa thôi, chúng ta sẽ chứng kiến hàng loạt tàu chiến của Hoa Kỳ, Nga, Nhật Bản, Ấn Độ, Úc Châu và kể cả Hoa Lục…sẽ ghé Cam Ranh để sửa chữa, bảo trì, thủy thủ nghỉ ngơi, tắm mát, thưởng thức những món ăn nổi tiếng của Việt Nam như phở, chả giò, nem chua, bì cuốn, cơm tấm Sài Gòn, cua, sò huyết. Nhất là đối với thủy thủ tàu ngầm Nga, sau chuyến hải hành dài 2550 dặm Anh từ Vladivostok tới Cam Ranh, sau bốn ngày ngày đêm tù túng trong các khoang tàu chật hẹp, được bước lên bờ, hít thở luồng gió mát và nghỉ ngơi tại khách sạn 5 sao - thật thần tiên! Cam Ranh lúc đó đúng là nới quần hùng tụ hội giống như một Quân Cảng Quốc Tế. Chưa bao giờ thế giới phải chứng kiến một bối cảnh chính trị, ngoại giao lạ lùng và rối bời kiểu “Xuân Thu Chiến Quốc” như ngày hôm nay. Do đó không một ai có thể đoán trước cái gì sẽ xảy ra cho Đông Nam Á.
Đào Văn Bình
(California ngày 6/3/2013)
 
 
 

Thời Điểm Lịch Sử


 

Thời Điểm Lịch Sử

 

Trần Khải

 

 
Nhiều ngàn người đã ký tên để yêu cầu nhà nước xóa bỏ Điều 4 Hiến Pháp, để thiết lập chế độ đa nguyên đa đảng. Nhiều bản kiến nghị, bản góp ý và bản tuyên bố đã xuất hiện từ nhiều thành phần với lời kêu gọi quyết liệt như thế.

Nhiều ngàn chữ ký có thể biến đổi đất nước sang hướng đi dân chủ như Miến Điện hay không? Có cách nào thúc đẩy đất nước tới một lộ trình dân chủ được không? Và khi những người hoạt động dân chủ có hành động quyết liệt hơn, câu hỏi nghiêm túc cần nêu lên: Quân đội Việt Nam có xả súng bắn thẳng vào những người yêu nước xuống đừơng hay không?

Bởi vì, chúng ta có thể đoán rằng, Đảng CSVN sẽ không dễ dàng nhượng bộ quyền lực.

Đối với nhà thơ Bùi Minh Quốc, đó là chuyện bình thường. Với ông, ký tên đòi nhân quyền, đòi dân chủ là bình thường như hít thở, và cũng như ông viết :

“Tôi đã ký là tôi thở
Vâng, đúng thế.

Tôi cầm bút ký, một việc hết sức bình thường, như là tôi thở, để bầy tỏ chính kiến của mình về thế sự, quốc sự.

Tôi đã ký vào “Lời kêu gọi thực thi nhân quyền tại Việt Nam”, vào “Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992” (kèm “Dự thảo Hiến pháp 2013”), vào “Tuyên bố của các công dân tự do”.

Tôi là một trong hàng chục, hàng trăm, hàng ngàn người đã ký, đã quyết thực hiện cái quyền sinh tử hiển nhiên của mỗi con người là hít thở bình thường.”(hết trích)

Những tấm lòng khát khao dân chủ như thế đã lôi kéo nhiều ngàn người vào một cuộc biểu tình mới, để bày tỏ ước mơ quyết liệt muốn dứt khoát với thời của độc tài độc đảng.

Nhà bình luận Nguyễn Minh Cần trên mạng Dân Làm Báo gọi đó là “Một cuộc biểu tình độc đáo.” Ông viết:

“Hiện đang diễn ra một cuộc biểu tình lớn của Dân tộc Việt Nam! Một cuộc biểu tình rất độc đáo, có hàng nghìn người mà không cờ xí, không băng rôn, không hò hét ầm ĩ. Một cuộc biểu tình của đồng bào trong nước và ngoài nước cùng đứng chung trong một đội ngũ hùng hậu dưới những khẩu hiệu chung, bề ngoài có vẻ bình thường nhưng thực chất có tính cách mạng. Chúng tôi muốn nói đến cuộc vận động lấy chữ ký dưới Kiến nghị 72 và Lời tuyên bố của các Công dân Tự do đến nay đã thu được trên 8000 chữ ký. Về hình thức đây chỉ là những đề nghị sửa đổi hiến pháp (HP) nhưng về thực chất là những yêu sách cấp thiết của người dân, những khẩu hiệu thật sự đòi thay đổi HP, thay đổi chế độ.

Thật thế! Khi các Công dân Tự do với ý thức trách nhiệm công dân cao tuyên bố: “Chúng tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà chúng tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một HP mới thực sự là ý chí của toàn dân Việt Nam, không phải là ý chí của ĐCS như HP hiện hành”, thì chính họ đang hô khẩu hiệu: “Kiên quyết đòi ĐCS phải trả lại quyền làm chủ cho người dân!”, “Kiên quyết chống lại việc ĐCS tiếm quyền của toàn dân trong 68 năm qua!”.

Khi tuyên bố: “Chúng tôi ủng hộ đa nguyên, đa đảng, ủng hộ các đảng cạnh tranh lành mạnh vì tự do, dân chủ, vì hòa bình, tiến bộ của dân tộc Việt Nam, không một đảng nào, lấy bất cứ tư cách gì để thao túng, toàn trị đất nước”, thì chính họ hô: “Kiên quyết đòi xóa bỏ độc quyền thống trị của ĐCS!”. ..”(hết trích)

Có phảỉ thời điểm lịch sử đã tới để đưa đất nước ly khai với chủ nghĩa cộng sản không tưởng, và để hội nhập với nền chính trị dân chủ đa đảng của hầu hết thế giới?

Chúng ta hiển nhiên không thể đoán trước những mưu tính gì trong đầu của Bộ Chính Trị CSVN.

Nhưng đối với nhà thơ Nguyễn Đắc Kiên, người vừa mất việc vì đã chất vấn ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng để đòi hỏi dân chủ đa đảng, mọi chuyện chỉ đơn giản vì, như anh nói trong bài thơ Vì Người Ta Cần Ánh Mặt Trời:

“...bao thế hệ đã ngậm ngùi mắc nợ,
lũ chúng ta lẽ nào lại mắc nợ mai sau,
còn chần chừ gì mà không tỉnh dậy mau,
sống cho xứng danh xưng con người trên mặt đất.
tôi chưa thấy một đêm nào dài thế,
cũng chưa thấy có ngày mai nào không thể.
vì người ta cần ánh mặt trời,
tỉnh dậy đi lũ chúng ta ơi!”(hết trích)

Nhưng làm thế nào, sau khi tỉnh dậy qua một đêm dài như thế?

Giáo sư Lê Xuân Khoa trong bài viết trên mạng Bauxite VN, tưạ đề “Thư gửi bạn bè trong nước qua diễn đàn sci-edu,” đã thiết tha đề nghị giới trí thức hãy từng bước đòi hỏi chính phủ CSVN phải chấp nhận một lộ trình dân chủ.

Giáo sư Lê Xuân Khoa viết, trích:

“...Hãy bắt đầu bằng một nhóm nhỏ không chính thức, gồm những công dân yêu nước và cấp tiến, đại diện cho những thành phần cách mạng lão thành, nhân sĩ, trí thức, tôn giáo, văn nghệ sĩ, nhà báo, thanh niên, sinh viên, nông dân, công nhân, quân đội nhân dân... Đây là bước đầu của sự hình thành một mạng lưới công dân cùng chung một mục đích mặc dù vẩn có thể có những suy nghĩ và cách tiếp cận khác nhau, mầm mống của một xã hội dân chủ đa nguyên, đa đảng. Nhóm đại diện này sẽ khởi xướng phong trào dân chủ của toàn dân. huy động và phối hợp các tiềm lực trong đa số thầm lặng để có một tư thế mạnh đối thoại với nhà cầm quyền về lộ trình dân chủ hoá. Những trí thức chủ động “Kiến nghị 72” cần đảm nhận trách nhiệm thành lập nhóm đại diện các thành phần kể trên. Nhóm đại diện này có thể sẽ bầu ra những chức vụ điều hành. Sinh hoạt theo lề lối dân chủ phải tuyệt đối tôn trọng. Đây chỉ là những gợi ý sơ khởi cần được những người chủ động xem xét và hoạch định sát với thực tế.

Đây là cơ hội và thời điểm thích hợp nhất cho trí thức thi hành sứ mệnh lịch sử. Những khuyến cáo, kiến nghị hay thư ngỏ cần thiết lúc ban đầu nay cẩn được chuyển sang hành động. Cho đến nay, đa số chuyên gia và trí thức hàn lâm vẫn chỉ có những cuộc hội thảo thiên về nghiên cứu những vấn đề của đất nước, hay chỉ nói cho nhau nghe những lời phê phán, công kích những sai lầm của chế độ. Nhưng trước những chính sách độc đoán, bất chính và bất nhân của chế độ, trước tư cách bất xứng của những người lãnh đạo cao nhất nước, lòng bất mãn và tức giận của trí thức, ngay cả những người hiền lành nhất, đã tăng lên rất cao. Đã đến lúc trí thức sẽ đứng lên tham gia vào phong trào dân chủ của toàn dân, đòi hỏi nhà cầm quyền phải thực thi quyền con người, hoà giải với những công dân yêu nước, cải cách chính trị triệt để và toàn diện để có thể huy động được sức mạnh của dân tộc trong sứ mệnh bảo vệ chủ quyền và phát triển đất nước.

Kết quả mong đợi nhất là chính quyền bỗng thức tỉnh, chấp thuận đối thoại với nhóm đại diện của nhân dân và sẽ mời họ tham gia vào việc thiết lập một lộ trình dân chủ hoá trong hoà bình, ổn định. Nếu chẳng may, lãnh đạo Đảng nhất định quay lưng lại nhân dân thì hãy tưởng tượng cuộc chiến giữa một số lãnh tụ độc tài, tham nhũng và 90 triệu nhân dân yêu nước, yêu tự do sẽ đem lại kết quả thế nào.

Là một người đang có cuộc sống tự do và hạnh phúc ở nước ngoài, tôi cảm thấy không đủ tư cách nhận định về vai trò của nhân sĩ, trí thức ở trong nước, nhất là lại có những lời lẽ khích động. Nhưng vì đã có nhiều dịp trao đổi thân tình, trực tiếp hay gián tiếp, với nhiều thân hữu thuộc mọi lớp tuổi, còn ở Việt Nam hay đã ra nước ngoài, tôi không thể không viết ra những cảm nghĩ của mình trước hiện tình đất nước, nhất là sau những góp ý xây dựng của nhân dân và phản ứng thiếu tỉnh táo của mấy nhà lãnh đạo.

Xin quý anh chị vui lòng thông cảm. Tôi tạm dừng bút nhưng không quên xác nhận một quan điểm đã được đa số bạn bè chia sẻ là việc thay đổi tình hình chính trị ở Việt Nam là việc làm của người trong nước, còn người ở bên ngoài chỉ có thể đóng vai trò hỗ trợ.”(hết trích)

Nếu giới trí thức hình thành được một lộ trình dân chủ như thế, thời điểm lịch sử hẳn đã tới rồi vậy. Bất kể những gian nan và chông gai còn giăng khắp nơi, cả trong gọng kìm của chế độ và cả trong lòng người vậy.

Suy nghĩ về việc kiến tạo sức mạnh dân tộc để dân chủ hóa đất nước


 

* Tiến trình dân chủ hóa đất nước không cho phép độc quyền chân lý. Hô hào đa nguyên thì đừng bao giờ nói theo kiểu “ai không theo ta là sai lầm, chống ta”.

* Mỗi cách làm có tác dụng riêng, tập hợp lực lượng riêng và góp phần nâng cao dân trí, đóng góp vào chuyển động chung gây sức ép lên chế độ toàn trị, ngoại trừ những hình thức giả mà mục đích là để củng cố chứ không phải chuyển hóa chế độ này.

* Cuộc dấn thân hôm nay là sự đồng hành của nhiều thế hệ, thế hệ trẻ hiện nay và những thế hệ dấn thân trước đây còn tồn tại, cùng thức tỉnh và hỗ trợ nhau bằng thế mạnh riêng của mình, trong một giai đoạn đầy khó khăn gai góc.

(TDBC)

* * *



(Từ hiện tượng Nguyễn Đắc Kiên và Lời Tuyên Bố của các Công Dân Tự Do)

 

Tiêu Dao Bảo Cự

Vừa mới xuất hiện, Nguyễn Đắc Kiên có thể được xem như một hiện tượng. Bài viết ngắn gọn của anh thẳng như một mũi lao phóng trúng đích. Rõ ràng, chính xác, cương quyết, không ai có thể hiểu lầm hay diễn giải khác. Nó cũng thể hiện phẩm chất của một con người sáng suốt, rạch ròi, dũng cảm, biết và dám phản kháng. Bài viết như đúc kết ước mong, khát vọng của rất nhiều người mà từ trước đến nay chưa ai có thể diễn đạt rõ ràng hơn.

Đây là thế mạnh của một người trẻ tuổi, dù anh đã 30, không còn trẻ lắm. Lịch sử Việt Nam nếu kể từ truyền thuyết Thánh Gióng “lên ba chưa biết nói biết cười” trở thành dũng sĩ phá giặc, đến Trần Quốc Toản 16 tuổi “bóp nát quả cam lúc nào không biết”, cho đến các chàng trai, cô gái 18-20 các giai đoạn sau này, không ít người đã làm những chuyện “kinh thiên động địa” ngay từ khi còn rất trẻ. Tuy nhiên nhìn vào phong trào vận động dân chủ hóa đất nước hiện nay mà phần lớn những người tham gia đều ở độ tuổi trung niên, sắp già hay thậm chí rất già thì Nguyễn Đắc Kiên vẫn còn khá trẻ. Và ở độ tuổi này anh đã có sự chín chắn cần thiết khi tung ra một ngón đòn ngoạn mục cùng với những cách ứng xử, quan điểm được bộc lộ tiếp theo sau đó.

Đề nghị của anh về việc bỏ cụm từ “sát cánh bên nhà báo Nguyễn Đắc Kiên” trong Lời Tuyên Bố của các Công Dân Tự Do là một sự tế nhị, khiêm tốn và khôn ngoan. Các ý kiến tiếp theo trong lá thư ngỏ và bài viết của anh về tha thứ và hòa giải, phản động, chưa kể những gì thể hiện trong tập thơ “Những số không vòng trắng” với cách cảm nhận đau đớn về dân tộc và phận người của một tâm hồn thi sĩ, cho thấy anh đã dành nhiều thời gian suy niệm về những vấn đề lớn của đất nước.

Hầu như ngay lập tức sau khi bài viết của anh được tung ra, một số blogger trẻ đã hình thành Lời Tuyên Bố của các Công Dân Tự Do, dùng ngay chính nội dung bài viết của anh để tập hợp những người ủng hộ. Trong thời gian vài ngày đã có vài ngàn người hưởng ứng. Bản thân tôi cũng đã ký tên vào Lời Tuyên Bố. Có thể nó sẽ theo kịp hoặc vượt qua con số hưởng ứng cũng rất nhanh chóng đối với Kiến nghị sửa đổi hiến pháp 1992 (gọi tắt là Kiến Nghị 72 vì có 72 người ký đầu tiên) cũng mới được tung ra không lâu do các trí thức, văn nghệ sĩ và cựu quan chức chủ xướng.

Lời Tuyên Bố có nội dung mạnh mẽ hơn, người ký vào có thể “gặp nguy hiểm” nhiều hơn, vì nó công khai bác bỏ toàn bộ nền tảng của chế độ chính trị hiện hành và tốc độ gia tăng của số người hưởng ứng cho thấy một khía cạnh mới của tình hình. Ấy là sự chán ngán và thất vọng cùng cực đối với chế độ toàn trị lâu nay và thái độ dứt khoát muốn thay đổi từ cơ bản, gốc rễ. Điều này là một bằng chứng hiển nhiên, một sự mô tả bằng giấy trắng mực đen không ai có thể chối bỏ.

Đây là một hiện tượng bất ngờ, xuất hiện ngay sau ý kiến của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng khi nói về việc góp ý sửa đổi Hiến pháp. Sự hớ hênh hay hoảng hốt (?!) của Tổng bí thư, cùng với sự chỉ đạo tuyên truyền rập khuôn cho toàn hệ thống, là cái cớ, cơ hội ngàn vàng cho sự phản ứng bùng phát. Có thể về sau, khi lịch sử trải qua nhiều đổi thay, người ta sẽ phải nghiền ngẫm trở lại “cú đột phá” này. Nó không giống cách mạng màu, cách mạng nhung hay cách mạng hoa hồng, hoa lài… mà nó là “đặc thù Việt Nam”. Còn quá sớm để nói đến những gì tiếp theo nhưng nhất định sự việc này sẽ trở thành một dấu mốc.

Quan điểm của Nguyễn Đắc Kiên và những người ủng hộ có thể xem là tiên phong nhất trong các quan điểm về vấn đề dân chủ hóa đất nước, nhưng chắc chắn chỉ lực lượng này không thể làm nên sự thay đổi mà cần phải có sức mạnh của toàn dân tộc. Bởi so với các chế độ độc tài toàn trị đã có ở các nước trên thế giới, dù là quân chủ, quân phiệt, phát xít, phân biệt chủng tộc hay cộng sản, thì có lẽ chưa có chế độ toàn trị nào khôn ngoan đáo để và thích ứng nhanh nhạy như chế độ cộng sản Việt Nam. Bên cạnh đó, dân tộc Việt Nam đã trải qua hai cuộc chiến tranh, với tâm lý cầu sinh, cầu an, cam phận, nếu không nói là khiếp nhược và tâm lý hưởng thụ, đã làm cho phong trào dân chủ hóa đất nước gặp vô vàn khó khăn sau gần bốn thập niên từ khi đất nước thống nhất.

Muốn thay đổi chế độ toàn trị này nhất định phải có sức mạnh tiên tiến và tổng hợp của toàn dân tộc, bao gồm tất cả mọi lực lượng, bất kể quá khứ như thế nào, trong hay ngoài nước, nhất là trong nước, phải có sự đoàn kết và thống nhất về mục tiêu chung trước mắt và lâu dài.

Một số lực lượng lâu nay đã từng bước lộ diện: trí thức, văn nghệ sĩ, blogger, sinh viên, đảng viên, nông dân (đặc biệt là dân oan), công nhân, các tôn giáo… Trong từng thành phần mới chỉ có một bộ phận nhỏ tiên phong nhưng cũng đã bộc lộ những khác biệt về quan điểm và bị chia cắt nên chưa tạo nên sức mạnh.

Đặc biệt đối với các đảng viên, họ phải hứng chịu nhiều lời phê phán: nào hưởng thụ đầy đủ mọi quyền lợi rồi, bây giờ về hưu mới nói; nào bản chất cộng sản không thể nào thay đổi, làm gì có người cộng sản chân chính… Có thể những phê phán này đúng trong một chừng mực nào đó nhưng không phải vì thế mà không thấy được vai trò rất tích cực của các đảng viên này trong cuộc đại đoàn kết trên tiến trình dân chủ hóa.

Có “người cộng sản chân chính” hay không chỉ là một cách nói, một vấn đề ngôn từ dù có phân tích chi ly đến cùng. Nếu trong thực tế có những người như thế (do người khác nói hay họ tự nhận), nghĩa là có một số phẩm chất tốt, dù hiểu theo nghĩa phẩm chất con người hay phẩm chất cộng sản, và họ đóng góp cho công cuộc chuyển hóa đất nước thì cớ sao lại không hoan nghênh? Chưa kể ngay đối với những người cộng sản không phải là “cộng sản chân chính” cũng phải có phương cách hóa giải, nếu không, 4 triệu đảng viên cộng sản và hàng chục triệu người liên quan, gắn bó với họ sẽ ở đâu trong tiến trình này? Đặt họ vào vị trí đối địch trong một cuộc nội chiến và khi thắng lợi sẽ tiêu diệt, bỏ tù, hay buộc họ vượt biên… để lại lặp lại cái vòng lẩn quẩn của dân tộc trong mấy chục năm qua?! Chỉ mường tượng ra như vậy để thấy rằng không thể cực đoan một chiều.

Cũng không nên dồn ai vào chân tường bằng thuần lý thuyết, rằng anh phải trả thẻ đảng, phải ăn năn hối hận, phải từ bỏ mọi bổng lộc đang được hưởng mới xứng đáng đứng vào hàng ngũ dân chủ (!). Cần quan niệm như thế nào để đừng làm yếu đi thế lực của dân tộc và tăng thêm sức mạnh cho quyền lực độc tài, khi quyền lực này còn viện tới cả “cái sổ hưu” để củng cố lực lượng. Vả lại ngay đối với những người phê phán, ở trong nước có ai đã và đang không dính líu ít nhiều đến guồng máy toàn trị vì guồng máy này đang bao trùm toàn xã hội? Cho nên tôi rất tán đồng việc Nguyễn Đắc Kiên nói về tha thứ và hòa giải. Theo tôi, trước đó còn cần có sự bao dung, không cực đoan, khắc nghiệt hay hận thù. Bao dung trong quan điểm về những vấn đề lịch sử, bao dung khi xử lý những vấn đề hiện tại và tương lai, bao dung với con người đã từng có lỗi lầm.

Tiến trình dân chủ hóa đất nước không cho phép độc quyền chân lý. Hô hào đa nguyên thì đừng bao giờ nói theo kiểu “ai không theo ta là sai lầm, chống ta”. Về những sự kiện lịch sử đã kết thúc mà vẫn còn tranh cãi, bất đồng, làm sao trong tiến trình mò mẫm tìm đường lại có thể độc quyền chân lý hay kích bác nhau?! Lời Tuyên Bố Công Dân Tự Do phủ định việc sửa chữa Hiến pháp nhưng không phải vì thế mà đối nghịch với Kiến nghị 72 về góp ý sửa đổi Hiến pháp hay các loại ý kiến tìm đường khác. Mỗi cách làm có tác dụng riêng, tập hợp lực lượng riêng và góp phần nâng cao dân trí, đóng góp vào chuyển động chung gây sức ép lên chế độ toàn trị, ngoại trừ những hình thức giả mà mục đích là để củng cố chứ không phải chuyển hóa chế độ này.

Cũng như không nên chỉ lớn tiếng chê trách thanh niên sinh viên hiện nay là ích kỷ, thờ ơ, vô cảm, vô trách nhiệm đối với vận nước. Có thể có tình hình này so với các thế hệ dấn thân trước đây, nhưng thanh niên chính là sản phẩm của xã hội, của chế độ, của truyền thống, của nền giáo dục, trong đó có trách nhiệm của những người đi trước. Thế hệ nào cũng có những anh hùng, những người đi tiên phong và thế hệ trẻ hiện nay cũng đã có những người như thế xuất hiện.

Cuộc dấn thân hôm nay là sự đồng hành của nhiều thế hệ, thế hệ trẻ hiện nay và những thế hệ dấn thân trước đây còn tồn tại, cùng thức tỉnh và hỗ trợ nhau bằng thế mạnh riêng của mình, trong một giai đoạn đầy khó khăn gai góc. Các phẩm chất yêu nước, trong sáng, nồng nhiệt, phản kháng, khao khát tự do dân chủ và hòa bình là phẩm chất tinh hoa của nhiều thế hệ cần được khôi phục và phát huy hơn bao giờ hết để kiến tạo sức mạnh mới của dân tộc trên con đường dân chủ hóa đất nước.

Đà Lạt 3/3/2013

T.D.B.C.

 

 

Mời xem...Có nên sống ở Việt Nam nữa không....khi làm bất cứ điều gì cũng dẫn


Mời xem...

 

Có nên sống ở Việt Nam nữa không....khi làm bất cứ điều gì cũng dẫn đến cái chết oan nghiệt :


1.
Vuốt tóc vì chờ mua hủ tiếu ==> bị đâm chết
http://dantri.com.vn/phap-luat/cuop-ca-mang-nguoi-vuot-toc-vi-cho-mua-hu-tieu-lau-683661.htm

 



2. Ăn xong không chịu rửa bát ==> bị đâm chết
http://vietnamnet.vn/vn/doi-song/105286/bi-ban-gai-dam-chet-vi----khong-chiu-rua-bat.html

 



3. Ăn nhậu xong giành trả tiền ==> Bị đâm chết
http://www.baomoi.com/Thanh-HoaTu-vong-vi-gianh-tra-tien-nhau/141/4919509.epi

 



4. Ăn nhậu xong không trả tiền ==> Bị đâm chết
http://dantri.com.vn/phap-luat/khong-tra-tien-khach-nhau-bi-chu-quan-dam-chet-674238.htm

 



5. Tiểu bậy trước nhà dân ==> Bị đánh chết
http://www.baodatviet.vn/phap-luat/201302/Mat-mang-vi-tieu-bay-truoc-nha-dan-2342191/

 



6. Nhắc nhở tiểu bậy ==> Bị đánh chấn thương sọ não
http://dantri.com.vn/phap-luat/bi-nhac-di-tieu-bay-keo-giang-ho-danh-nguoi-chan-thuong-so-nao-666074.htm

 



7. Dọn cơm ra không ăn ==> Bị đâm chết
http://www.baomoi.com/Gay-an-mang-chi-vi-nanh-don-com/141/3122341.epi

 


 


 


 



11. Để xe chiếm lối ra vào hẻm ==> Bị đánh hội đồng đến chết
http://nld.com.vn/153065p0c1019/dam-nguoi-vi-de-xe-may-khong-dung-cho.htm

 



12. Mượn hột quẹt mồi thuốc ==> Bị đâm chết
http://congan.com.vn/?mod=detnews&catid=708&p&id=480860

 



13. Trời lạnh, mời nước uống cho ấm ==> Bị đánh chấn thương sọ não
http://xahoi.com.vn/an-ninh-hinh-su/tin-113/moi-nuoc-con-do-bi-danh-bat-tinh-124883.html

 



14. Đi hát karaoke, vào nhầm phòng ==> Bị đâm chết
http://dantri.com.vn/phap-luat/ha-noi-an-mang-do-vao-nham-phong-hat-karaoke-654178.htm

 



15. Phát hiện trộm, tri hô ==> Bị đánh chấn thương sọ não
http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Tri-ho-cuop-bi-danh-chan-thuong-so-nao/267626.gd

 



16. Giành chỗ uống nước mía ==> Bị đâm chết
http://vietbao.vn/An-ninh-Phap-luat/An-mang-vi-gianh-cho-ban-nuoc-mia/50915211/301/

 


 



18. Chê nhạc dở ==> Bị đâm chết bằng kéo
http://www.baodatviet.vn/phap-luat/201301/Bi-dam-chet-vi-che-nhac-do-ec-2214017

 



19. Khạc nhổ khi người khác ăn cơm ==> Bị đâm trọng thương
http://nld.com.vn/20130226042254654p0c1019/hai-phong-khac-nho-khi-nguoi-khac-an-com-bi-dam-trong-thuong.htm

 



20. Nhìn người khác chơi bi da ==> Bị đâm thủng phổi
http://nld.com.vn/20130226051956318p0c1019/dam-chet-nguoi-chi-vi-bi-nhin-deu.htm

 



21. Khuyên đi ngủ không nghe ==> Bị đâm chết (New)
http://soha.vn/phap-luat/khuyen-nhu-khong-duoc-cam-dao-dam-chet-ban-than-20130301110049972.htm

 



22. Bán phở bò giá 60/k tô -> Bị đánh trọng thương, quán bị phá nát.
http://soha.vn/phap-luat/an-bat-pho-60000-cam-dao-den-dap-nat-quan-20130117183614266.htm

 



.....quá sợ hãi với con người xã hội chủ nghiã Việt Nam bây giờ ???

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link