Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, March 11, 2013

Anh hùng bị tố khai gian, cướp công đồng đội


 

 

 


Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 08.03.2013

  

        Anh hùng bị tố khai gian, cướp công đồng đội


" Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân" Hồ Xuân Mãn, bí thư tỉnh uỷ Thừa Thiên - Huế

Câu chuyện đầu năm ồn ào nhất VN trong lúc này không còn là chuyện buôn thần bán thánh nữa mà là chuyện đáng chú ý hơn nhiều. Chính tôi cũng phải ngạc nhiên trước nguồn tin một vị được gọi là “anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân” bị chính các đồng đội của mình tố cáo là gian lận, thậm chí cướp công của đồng đội, bịa đặt ra “những trận đánh ác liệt nhất” mà ông chính là một “chiến sĩ anh dũng nhất” giết địch như trò chơi. Đó là ông Hồ Xuân Mãn đã từng là nguyên Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Thừa Thiên - Huế.

Bí thư tỉnh ủy làm gì chẳng được

Tại sao câu chuyện ông anh hùng Hồ Xuân Mãn này được chính thức công nhận là “anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân” xảy ra đã lâu, từ khi ông còn là Tỉnh Ủy tỉnh Thừa Thiên - Huế, nay ông đã về hưu, vụ gian dối “lịch sử” này mới được khui ra?

                          


                                                                                                            Nhóm đại diện những người đứng ra tố cáo

Một vị ký tên trong đơn tố cáo và cũng là cán bộ đã nghỉ hưu cùng thời với người bị tố đã trả lời: “Lúc đó ông Mãn là Bí thư Tỉnh ủy thì muốn làm gì chả được. Khi làm lễ đón nhận danh hiệu thì lén lút chứ không như những buổi lễ long trọng của những người khác được phong tặng anh hùng”.

Câu trả lời rất hữu lý, bởi chức tỉnh ủy là chức to nhất, có quyền hành nhất trong tất cả các chức vụ của bất cứ tỉnh nào, huyện nào, hay một làng xã, một cơ quan nào.

Nhưng quả thật đây cũng là thứ chuyện lạ. Mãi đến bây giờ người dân mới được biết, nó mở đầu cho những chuyện gì đây? Dù sao cũng phải công nhận đây là một thái độ rõ ràng, can đảm vì ai cũng biết tố cáo một quan chức cấp cao có thể gây ra những hệ lụy, kể cả mạng sống và gia đình của người tố cáo.

Mặt khác, bạn đọc đã thấy, ở VN các vị “lãnh đạo” đã nghỉ hưu thường có những ý kiến, những nhận định rất mạnh mẽ, những “phản biện” khá hùng hồn, còn khi đương chức thì cứ “im lặng là vàng”. Nhưng trong phạm vị bài này, chúng ta chưa bàn đến chuyện đó. Tôi xin tường thuật rõ hơn về những lời tố cáo này vừa mới xảy ra qua một số tờ báo tại VN, bắt đầu từ báo CA Thành Phố HCM ngày 5-3-2013 vừa qua, rối đến vài tờ khác như Dân Trí, Thanh Niên, Tuổi Trẻ… Có vẻ như đây cũng là một “hiện tượng lạ”.

Tuy nhiên, trong công việc viết tường thuật, tôi buộc phải thay thế một số từ ngữ, một số danh xưng cho hợp với bài viết, không làm độc giả bực mình bởi những câu chữ kiểu gây “sốc”.  Tôi sẽ giữ nguyên những chi tiết chính, đúng như đơn tố cáo.

Đang đi chăn trâu mà cũng đánh trận và bảo vệ lãnh đạo?

Và đây là bài viết của hầu hết các báo: Về xã Phong An, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên - Huế là quê ông Mãn, chúng tôi (Phóng viên báo CA) gặp những người đã làm đơn khiếu nại “về thành tích của Hồ Xuân Mãn kê khai để được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân (LLVTND) trong kháng chiến không đúng với sự thật”. Họ là 17 đảng viên, cán bộ hưu trí, cựu chiến binh và khẳng định thành tích cá nhân của ông Mãn là bịa đặt, cướp công đồng đội. 

* Thành tích thứ nhất là năm 1964 ông Mãn khai là đã tham gia lực lượng an ninh vũ trang của tỉnh, cùng đơn vị bảo vệ an toàn Tỉnh ủy; năm 1966 cùng đơn vị tiêu diệt một tiểu đội biệt kích Mỹ (sáu quân nhân Mỹ).

* Thành tích thứ hai là cuối năm 1964 được phân công đưa đón trinh sát, bảo vệ an toàn cho lãnh đạo tỉnh về đồng bằng khởi nghĩa.

Ông Lê Văn Uyên, nguyên Trưởng ban tổ chức huyện Phong Điền cho biết: “Điều này là sai, bởi từ năm 1964 - 1967, Mãn đang ở nhà đi học, chăn trâu thì làm gì mà đưa đón cán bộ. Năm 1967, Mãn mới làm du kích xã Phong An thì làm gì đã bảo vệ Tỉnh ủy”.

Đó là hai thành tích anh hùng bịa đặt, đến thành tích anh hùng thứ ba:

Nói dóc về chiến công tại Huế

* Thành tích thứ ba là năm 1968 được chuyển qua Tiểu đoàn trinh sát vũ trang làm nhiệm vụ ở Huế trong 26 ngày đêm; đêm 30 Tết cùng đơn vị nổ súng vào dinh Tỉnh trưởng, Ty Cảnh sát, Lao Thừa Phủ.

Ông Nguyễn Trung Chính, nguyên Phó ban an ninh Khu Trị Thiên, nguyên Bí thư huyện Quảng Điền xác nhận, những người từng lãnh đạo Tiểu đoàn trinh sát vũ trang khẳng định: ông Mãn không có mặt trong tiểu đoàn này, mà chính là Tiểu đoàn 815.

Thành tích diệt 9 người Mỹ là chuyện hoang tưởng

* Thành tích thứ tư và năm là tháng 6/1968 chỉ huy ba đồng chí phục kích diệt sáu lính Mỹ ở đường 12 (căn cứ Tà Lương). Tháng 5-1968 phục kích bắn chết chín lính Mỹ, thu một số vũ khí.

Những người tố cáo cho biết, ông Mãn lúc đó đang ở xã Phong An trong khi căn cứ Tà Lương thuộc huyện A Lưới và tháng 5/1968 ở Phong An không có trận đánh nào diệt chín người Mỹ.

Nhận xét.-

- Đúng là ông này tưởng tượng hay thật, hèn chi cứ thấy “địch chết nhiều và quân ta vô sự” tràn lan trong chiến sử. Và cứ ra ngõ là gặp anh hùng. Thì ra anh hùng “lèo’ cũng không phải là ít.

Đến cái chức trưởng công an xã cũng khai gian

* Thành tích thứ sáu là năm 1969 được đưa về Huyện đội, giữ chức xã đội trưởng, kiêm Trưởng công an xã Phong An.

Ông Hoàng Phước Sum (trung tá), nguyên Đội trưởng An ninh huyện; ông Hoàng Tiến Dũng, nguyên Đội phó LLVT huyện, ông Hoàng Văn Phận, nguyên Trung đội trưởng công binh LLVT huyện cho biết, năm 1969, ông Thái Công Oanh làm xã đội trưởng, bị thương và ra Bắc điều trị thì ông Lê Tuyến lên thay chứ ông Mãn không làm chức này. Từ năm 1969 đến tháng 3/1971, ông Mãn ra Quảng Bình an dưỡng, học chính trị. Ông Mãn không được vào biên chế công an (không phải công chức chính ngạch) thì không thể làm trưởng công an xã được.

Đánh trăm trận trên không

Theo nguyên văn đơn tố cáo:

* Đến thành tích thứ 7, 8, 9, 10, 11 và 12 là từ năm 1969 đến ngày 26/3/1975, ông Mãn khai là đã giữ vững hậu cứ đồng bằng và nội thành Huế. Tổ chức đơn vị đánh gần 100 trận lớn nhỏ, tiêu diệt 150 địch quân, phá hủy 1 máy bay, 37 xe quân sự...

Ông Hoàng Văn Phận cho biết: “Từ năm 1969 đến tháng 3/1971, ông Mãn đi an dưỡng và học tại Quảng Bình (ông Hoàng Phước Sum là người đi cùng), rồi làm cần vụ cho ông Lê Sáu, nguyên Bí thư Huyện ủy. Tháng 11/1971, do xích mích, ông Mãn bỏ ông Sáu giữa rừng rồi trở về. Ông Sáu điện cho Huyện ủy nói phải kỷ luật ông Mãn. Lúc đó ông Mãn chỉ là du kích xã, thì làm sao mà tổ chức đánh gần 100 trận”.

Nhận xét.-

- Nếu đúng như đơn tố cáo thì ông này đánh trận theo kiểu Tây Du Ký, Tôn Ngộ Không đánh trận tên mây đây mà. Mỗi trận ông ấy viết thành một hồi ký “sống động” chắc còn… ma quái hơn nhiều. Chỉ huy du kích xã mà đánh trăm trận thắng như thế thì các cụ nhẩm tính xem cả miền Bắc, miền Trung hồi đó có bao nhiêu du kích, chắc chắn số đó đủ tiêu diệt luôn tất cả mọi đạo quân trên khắp thế giới. Thú thật với bạn đọc, từ bé tới lớn tôi cũng đã gặp nhiều anh nói dóc, đọc nhiều truyện dóc nhưng chưa thấy anh nào nói dóc như ông này. Đúng là “nói phét thanh thần”, ấy vậy mà vẫn được công nhận là thành tích của anh hùng mới là quá sức lạ.

Khai lộn địa điểm chăng?

* Thành tích thứ 13 là năm 1972 chỉ huy tổ ba đồng chí vào ấp Phò Ninh giết được ấp trưởng Hoàng Sớm cùng một ấp phó, một chiêu hồi, một địa phương quân, hai cảnh sát.

Ông Hồ Văn Nghĩa (85 tuổi), nguyên Trưởng ban an ninh huyện Phong Điền cho biết: “Trận này có ông Mãn nhưng chỉ giết được ấp trưởng Hoàng Sớm và không có thành tích như ông Mãn đã khai”.

* Ở các thành tích thứ 14, 15, 16 và 17, ông Mãn đã hạ được 12 lính biệt động ở cầu An Lỗ năm 1973. Cả đến việc năm 1975 ông Mãn chỉ huy du kích và an ninh xã chiếm chốt của địch, chuẩn bị cho quân chủ lực tiến về... cũng đều là bịa đặt.

Nhận xét.-

- Vậy ra một ấp phó, một chiêu hồi, một địa phương quân, hai cảnh sát toàn là người vô hình. Còn trận đánh chiếm “chốt địch” dễ như vào nơi giải trí, có lẽ là ông đã chiếm nhà của các “động vui chơi”. Ông này khai lộn địa điểm chăng?

Với 17 chiến công lừng lẫy khai gian để được công nhận là “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân”. Cũng may là đồng đội ông còn có người dám đứng ra tố cáo, nếu để đến khi ông “quá cố” rồi, chưa biết chừng bà con anh em ông lại bỏ tiền vận động chính quyền và nhân dân địa phương tạc tượng, lập đài, xây mộ rất “hoành tráng” nữa cũng nên. Tha hồ cho con cháu cúng vái, tưởng niệm. Ông nằm dưới mồ ngước lên tủm tỉm cười rằng: “Chúng mày bị tao lừa hết”!

Những ai ký tên tố cáo?

Theo báo Dân Việt ngày Thứ Ba 05-3-2013, ông Lê Văn Uyên - Trưởng ban Tổ chức Huyện ủy Phong Điền giai đoạn 1967-1975 cho biết: Năm 2010, khi ông Mãn được phong tặng danh hiệu anh hùng Lực Lượng Vũ Trang Nhân Dân ( LLVTND), ông và hàng loạt người từng chiến đấu với ông Mãn đã rất bất bình. Phải đến cuối năm 2012, khi có trong tay bản thành tích tự khai của ông Mãn, ông Uyên và những đảng viên khác mới có cơ sở tố cáo.

                          


                                                                           Đơn tố cáo có chữ ký của những người từng là đồng đội của ông Mãn

Cùng với ông Uyên, các ông Hồ Văn Nghĩa (Trưởng ban An ninh huyện Phong Điền giai đoạn 1969-1973), Hoàng Văn Phận (Trung đội trưởng Công binh lực lượng vũ trang huyện Phong Điền 1969-1973), Hoàng Tiến Dũng (Đội phó Lực lượng vũ trang huyện Phong Điền 1967-1975), Hoàng Phước Sum (Đội trưởng An ninh huyện Phong Điền 1970-1975), đại diện cho hàng chục cán bộ từng sống, chiến đấu với ông Mãn đã ký đơn khiếu nại.

Là anh hùng lam chi cho đau cho nhục?

Những người tố cáo còn cho biết, hồ sơ của ông Mãn đi trái nguyên tắc là từ trên xuống chứ không phải dưới lên (cơ sở đề nghị, cấp trên xét duyệt). “Cấp trên đưa hồ sơ xuống, chúng tôi là những cán bộ, đồng đội của ông Mãn mà chỉ việc ký chứ không được đọc, không được lưu. Lúc đó ông Mãn là Bí thư Tỉnh ủy thì muốn làm gì chả được”. Người tố cáo còn cho biết thêm: “Khi làm lễ đón nhận danh hiệu thì lén lút chứ không như những buổi lễ long trọng của những người khác được phong tặng anh hùng. Anh hùng như ông Mãn làm gì cho đau, cho nhục khi bị lên án, không dám về quê, không dám gặp đồng chí đồng đội và người dân địa phương”.

Những người tố cáo còn nói: “Chúng tôi đề nghị ông Mãn tự rút danh hiệu anh hùng. Nếu không thì căn cứ vào luật thi đua khen thưởng và kỷ luật thì các cấp các ngành, hội đồng khen thưởng cần vào cuộc làm rõ và xử lý”. 

Ai sẽ trả lời?

Để khách quan và rộng đường dư luận, phóng viên (báo CA) đã gặp người bị tố cáo. Ông Mãn cho biết: “Hôm nay (28/2/2013), tôi mới đọc và biết được đơn tố cáo mình. Thường vụ Tỉnh ủy cũng chưa mời tôi làm việc. Ai tố cáo thì có quyền tố cáo, tôi không thể đánh giá là đúng hay sai vì tôi là người bị tố cáo, tôi nói sẽ không khách quan. Vấn đề này để Thường vụ Tỉnh ủy trả lời, làm việc theo quy trình, khách quan”. 

Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Ngọc Thiện cho PV biết: “Thường vụ Tỉnh ủy đã nhận được đơn khiếu nại ngày 05/2/2013 và tôi đã giao cho bộ phận thường trực nghiên cứu.

Ông Hồ Xuân Mãn nói gì?

                                                                     


                                                                                                                       Nguyên bí thư tỉnh ủy Hồ Xuân Mãn

Chiều 5-3, phóng viên Tuổi Trẻ tại Hà Nội đã liên lạc với ông Hồ Xuân Mãn, nguyên bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế. Ông Mãn cho biết hiện đang điều trị tại một bệnh viện ở Hà Nội và cho hay nếu ông ở nhà (tại Huế) thì sẽ mời phóng viên qua nhà để “mang bộ hồ sơ ra chứng minh”.

Ông Hồ Xuân Mãn cho rằng vì đơn khiếu nại gửi Thường vụ Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế thì để Thường vụ Tỉnh ủy trả lời là khách quan nhất. Ông Mãn nói: “Mình sống có tổ chức, cứ để tổ chức làm việc. Một là có thành tích không, hai là nếu có thành tích thì chứng minh như thế nào, có hiện vật không, có giấy tờ gì không, có bằng khen hay danh hiệu dũng sĩ thế nào, huân chương thì chứng minh có bao nhiêu huân chương và loại gì, chiến sĩ thi đua phải chứng minh là chiến sĩ thi đua”

Cũng theo ông Mãn, hồ sơ phong tặng danh hiệu anh hùng đã làm 4-5 năm nay rồi, theo luật là phải công bố trên báo, làm từ cơ sở làm lên, phải qua cấp quản lý cán bộ, qua hội đồng thi đua khen thưởng. “Từ cái đó tập thể suy tôn, chứ mình không thể nặn ra được”.

Cùng ngày, một phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra trung ương cho biết cá nhân ông chưa nhận được đơn khiếu nại mà chỉ biết một số thông tin qua báo chí. Vị này giải thích: “Đây là thắc mắc về vấn đề phong danh hiệu nên có thể sự việc sẽ được chuyển đến Bộ Nội vụ, Ban Thi đua khen thưởng trung ương”. Phóng viên báo Tuổi Trẻ đã liên lạc với lãnh đạo Ban Thi đua khen thưởng trung ương nhưng chưa nhận được trả lời.

Hãy đợi xem những người có trách nhiệm nói gì. Mong rằng mọi sự không đúng như lời tố cáo bởi nếu đúng thì người ta chỉ còn biết ca vọng cổ: “Than ôi! Lương tri bây giờ thê thảm quá”.

Mở đầu một trào lưu thức tỉnh lương tri

Tính tiết quá ly kỳ của đơn tố cáo đang khiến người dân vừa ngạc nhiên, vừa nổi giận vì lâu nay đã bị bịt mắt, đây là bằng chứng xác thực nhất, nếu đơn tố cáo đúng sự thật. Họ xấu hổ khi ngay cả chuyện anh hùng cũng là giả thì còn cái gì là không giả nữa đây?

Tuy nhiên, đơn tố cáo này cũng cho thấy một hy vọng khuyến khích tất cả những quan chức cũng như mọi người dân, đã từng biết những vụ gian dối trong mọi lãnh vực sẽ cam đảm tiếp tục tố cáo trước dư luận. Từ đó, có thể mở ra cho một trào lưu dám nói thẳng nói thật để cảnh tỉnh những kẻ vẫn còn u mê, chơi lá bài gian trá xảo quyệt với người dân.

Văn Quang

Thì ra, bọn VC đã đổi tên “Nghĩa Trang Biên Hòa” thành “Nghĩa Trang Nhân Dân Huyện Dĩ An”đễ xí gạt Người Việt hãi ngoại.


Đâu còn NTQĐBH nữa mà trùng tu. VC đã đổi tên là "Nghĩa trang nhân dân huyện Dĩ An" với hầm bà làng các ngôi mộ của người dân thì trùng tu còn có ý nghĩa gì. Cứ dồn nỗ lực đập tan chế độ VC rôì sẽ tính sau. Đừng mắc hỡm thằng VC xảo trá, điếm đàng nữa!
 
Một Cựu QN/QLVNCH.

__._,_.___

Thì ra, bọn VC đã đổi tên “Nghĩa Trang Biên Hòa” thành “Nghĩa Trang Nhân Dân Huyện Dĩ An”đễ xí gạt Người Việt hãi ngoại.

 

Quân đội nhân dân là bộ đội Việt cộng; Quân đội Việt Nam Cộng Hòa là lính của miền nam Việt Nam đấu tranh để bảo vệ tổ quốc trước họa xâm lăng của cộng sản. Việc đổi tên “Nghia Trang Quân Đội Biên Hòa” thành “Nghỉa Trang Nhân Dân Huyện Dĩ An” là một âm mưu rất lớn của Việt cộng, chúng sử dụng hai chử “nhân dân” rất thâm độc, nhằm đánh lừa các thế hệ nối tiếp trong nước và hải ngoại không biết gì về cuộc chiến Việt Nam rằng trên 16,000 tử sĩ nằm tại đây không phải là anh hùng tử sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hòa mà là ” quân đội nhân dân” của chế độ Cộng hòa xã hội chủ nghỉa Việt Nam, đã hy sinh vì bác và đảng, chứ không phải chống bác và đảng để bảo vệ tự do cho miền nam Việt Nam.
 
Lúc trước chúng nói đổi tên là ”Nghỉa Trang Dân Sự Huyện Dĩ An” nay đổi thành “Nghỉa Trang Nhân Dân Huyện Dĩ An” là mập mờ đánh lận con đen, vàng thau lẫn lộn, nhằm xóa hẳn di tích lịch sử, thay tên người chết để chạy tội bán nước. Đọc tấm bảng quy định thăm viếng nghỉa trang trong bài dưới đây sẽ thấy rỏ điều này. Đồng hương và cựu quân nhân Việt Nam Cộng Hòa cần phải lên tiếng gấp yêu cầu Việt cộng không được sử dụng hai chử “nhân dân” để gán cho quân đội Việt Nam Cộng Hòa.

Viếng Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa
 
 

Viếng Nghĩa trang Quân đội Biên Hòa

Nguyễn Hoàng Vi

Những ngày cuối năm, nhiều gia đình người Việt vẫn duy trì phong tục tảo mộ ngày xuân. Vào dịp này, họ thường thăm viếng nghĩa trang để dọn dẹp, sửa sang mộ phần người đã khuất với niềm tin rằng hương hồn của những người quá vãng về ăn tết cùng con cháu.

Tại Việt Nam, hiện vẫn còn hơn 16.000 ngôi mộ quanh năm cô quạnh. Gần tết, những ngôi mộ càng trở nên lạnh lẽo, đây là nơi yên nghỉ của các tử sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hòa.

Lương tâm con người không khỏi xót xa và thúc đẩy chúng tôi phải làm một điều gì đó để chia sẻ với họ, những người gần như đã bị quên lãng suốt gần 38 năm nay.

Sáng ngày 02.02.2013, chúng tôi đã có cuộc viếng thăm nghĩa trang Quân đội Biên Hòa. Có mặt tại đền Tử sĩ hơn 7h sáng, chúng tôi cùng nhau quét dọn, sửa sang, dâng hương và cầu nguyện, rồi cùng nhau qua phía nghĩa trang để thắp hương và cầu nguyện cho những người đã khuất.

 



 

Khi vào cổng, bảo vệ bắt chúng tôi phải đăng ký họ tên và chứng minh nhân dân, trong bảng nội quy thăm viếng không hề nhắc đến điều này. Dù vậy, chúng tôi vẫn bày tỏ sự thiện chí.

Sau khi đăng ký xong, xe chúng tôi vào trong để thắp hương thì lập tức có khoảng 4-5 người đi theo vào trong. Khi xe vừa dừng, có một chú đến bắt chuyện với linh mục Anton Lê Ngọc Thanh:- Tôi biết ông này là Cha (trong khi Cha Thanh không hề mặc áo nhà dòng).
Những người đó giới thiệu với chúng tôi, họ là những người canh và quét dọn nghĩa trang.Khoảng 1 phút sau, có một người đàn ông trung niên tóc dài đã lốm đốm trắng chạy xe đến yêu cầu chúng tôi không được chụp hình, đồng thời căn dặn những người đi theo chúng tôi điều gì đó.

Chúng tôi bắt đầu đặt hoa và đốt nhang, một anh trong đoàn mang theo máy để chụp hình lưu niệm thì bị một chú nhắc nhở không cho chụp hình. Chúng tôi hỏi:
- Vì sao vậy chú?
- Ở đây cấm chụp hình, quay phim.
- Chúng tôi có thấy bảng cấm chụp hình đâu? Trong nội quy thăm viếng cũng không cấm mà.
- Các anh chị thông cảm. Chỉ đạo của bên an ninh không cho chụp hình.
- Ủa… Nghĩa trang mà cũng có an ninh chỉ đạo nữa hả chú?
- Có chứ. Phòng bảo vệ chính trị của tỉnh ngày nào mà chẳng cắt cử người xuống đây canh…

 


 

Chúng tôi bắt đầu chia ra thắp hương cho từng ngôi mộ. Đa số các ngôi mộ đều xuống cấp, sụp đổ, hoang tàn. Những ngôi mộ không có thân nhân đều chỉ xây bằng đất. Họ trồng cây cối xung quanh, rễ cây ăn sâu vào mộ khiến cho một số ngôi mộ bị trồi lên. Nhìn thấy Đài Nghĩa Dũng đang được xây mới, chúng tôi hỏi những người đi theo:- Đài đó được ai bỏ tiền ra xây lại ạ?


- Không. Do nhà nước bỏ tiền ra xây lại đấy.

- Vậy những ngôi mộ ở đây sao có những ngôi mộ được xây rất đẹp, có những ngôi mộ xây bằng xi măng qua loa, có những ngôi mộ chỉ bằng đất thôi vậy chú?- Những ngôi mộ được xây đẹp đa số là do thân nhân họ xây lại.- Vậy những ngôi mộ không có thân nhân thì không được xây lại hả chú? Sao nhà nước không bỏ tiền ra xây mộ lại mà lại xây Đài kia?- Nhà nước “bên kia” họ bỏ tiền ra xây đó…



 

….

 

Xong việc, chúng tôi tập trung lại để đọc kinh cầu nguyện (vì đa số những người đi viếng là người Công giáo) nhưng lại bị nhắc nhở:

- Ở đây không được làm lễ hay đọc kinh cầu nguyện nên các anh chị thông cảm. Nếu có đọc kinh thì đọc thầm trong miệng để chúng tôi khỏi khó xử với an ninh.Vì mục đích của chúng tôi là thăm viếng, thắp hương để linh hồn các anh được ấm áp trong những ngày cuối năm nên chúng tôi cũng đành chấp nhận để hoàn thành xong công việc.

Chuyến viếng thăm để lại trong tôi nhiều suy nghĩ, nhất là về chủ trương của những người tự nhận ‘bên thắng cuộc’.Để hòa giải, hòa hợp dân tộc như đã tuyên truyền, trước hết hãy biết hòa giải với những người khác chính kiến, nhất là đối với những người đã khuất.

 

Cuộc sống ở Nhật Bản


 

Cuộc sống ở Nhật Bản

image

Viết bài này, tôi không hề có ý định nói về cuộc sống của người Việt Nam nói chung tại Nhật. Tôi chỉ nêu nhận xét chủ quan của riêng tôi đối với những điều tai nghe mắt thấy tác động trực tiếp đến cuộc sống của cá nhân và gia đình tôi tại Tokyo. Vì thế nếu các ý kiến của tôi khiến một số quý vị không đồng tình, mong các quý vị bỏ qua.

Trước khi tới xứ sở của hoa anh đào, tôi đã sống 18 năm thời niên thiếu của mình rồi sau này làm việc vài năm tại Việt Nam, 11 năm tại Liên xô cũ, một thời gian tại châu Âu, và thăm một số trường đại học tại Hoa kỳ. Cuộc sống ở nhiều nước đã giúp tôi kiểm chứng trong một chừng mực nhất định độ tin cậy của câu ngạn ngữ tôi thường nghe thời còn là sinh viên tại Nga:

Ba năm đi Pháp bằng một giáp đi Nga.
Năm năm ở Tây bằng một giây ở Nhật.

Theo tôi, cái “may mắn” lớn nhất của thần dân xứ Phù Tang có lẽ là nước Nhật đã thua trong Đại chiến thứ Hai. Về mặt tâm lý, thất bại đó khiến người Nhật cảm thấy nhục nhã, và quyết tâm đưa dân tộc mình vươn lên về mọi mặt để “rửa hận”.


Thất bại đó cũng khiến dân tộc Nhật trở nên khiêm tốn, nhún nhường hơn trong giao tiếp vì có lẽ họ không có “chiến thắng oanh liệt” nào để họ có thể “vênh váo” với thế giới, và quá khứ thê thảm của Đệ Nhị Thế Chiến không để lại gì để họ có thể trở thành “ăn mày dĩ vãng” [1].

Về chính trị, thất bại đó khiến nước Nhật ngay sau chiến tranh “bị” đặt dưới sự kiểm soát cuả Hoa kỳ. Từ đó Nhật bản được Hoa kỳ giúp đỡ về mọi mặt và trở thành đồng minh chặt chẽ của Hoa kỳ. Bản Hiến pháp của Nhật sau Đại chiến thứ Hai là do người Mỹ viết năm 1946 [2]. Đó là một bản hiến pháp hết sức dân chủ.

Người Nhật, từ ông thủ tướng (và gia đình, họ hàng ông ta) đến cậu học sinh tiểu học, tất cả đều rất tôn trọng pháp luật và thực hiện đúng Hiến pháp. Đó là điều mấu chốt đưa đến những ưu điểm dưới đây.

1) Cuộc sống ở Nhật rất an toàn
image

Hồi còn đi học, tôi đọc sách thấy nói mô hình của xã hội giàu có thanh bình là thời vua Nghiêu vua Thuấn bên Tàu, tiền rơi ngoài đường không có ai thèm nhặt. Lúc đó tôi đã tự hỏi không biết bao giờ và ở đâu mới lại có được một xã hội như vậy.

Nhật bản là câu trả lời khẳng định cho tôi.

Ở đây nếu đi tàu mà bạn vô tình quên túi (trong đó có thể có tiền, máy ảnh, điện thoại di động v.v.) trên tàu, bạn chỉ cần báo cho nhân viên nhà ga. Sau đó họ sẽ gọi điện nhắn bạn đến nhận vì thông thường là họ sẽ tìm thấy đồ bạn để quên, do không có ai đụng đến nó cả. Một lần chúng tôi đi tàu ra sân bay.

Sau khi chúng tôi lên tàu rồi, trong lúc chờ tàu khởi hành, bỗng một nhân viên nhà ga xuất hiện, tay dơ cao một cái túi và nói to đủ để tất cả hành khách đều nghe thấy: “Cái túi này của ai đây?”. Vợ tôi giật mình nhận ra đó chính là túi của mình để quên trên ghế phòng đợi tàu, vội chạy tới nhận, chỉ vài giây trước khi tàu chuyển bánh. Một lần khác, vợ tôi đi chợ và đánh rơi ví.

Trong ví có tiền, giấy căn cước, chìa khóa nhà, v.v. Hai hôm sau, người gác cửa báo xuống nhận. Người nhặt được ví và mang đến trả tận nơi là một sinh viên. Con trai tôi có lần đi chơi cũng đánh rơi ví trong đó có thẻ học sinh và chìa khoá vào nhà. Mấy hôm sau, những thứ cháu đánh rơi đã được ai đó tìm thấy và gửi đến địa chỉ nhà tôi mà không đề địa chỉ người gửi.

 Năm 1999 chúng tôi tổ chức một hội thảo quốc tế tại viện nghiên cứu vật lý hóa học Nhật bản (gọi tắt là viện RIKEN) – nơi tôi làm việc từ 1995 tới nay. Một nhà vật lý Italia đại biểu hội nghị, trong khi đi chơi ở Tokyo, đã đánh rơi hộ chiếu của mình. Anh ta hết sức hốt hoảng vì chỉ sau hai ngày anh ta sẽ phải bay về nước.

 Chúng tôi nói anh cứ yên trí, gọi điện báo cho Đại sứ quán Italia, rồi ngồi chờ. Quả nhiên ngày hôm sau, Đại sứ quán Italia gọi điện nói có người đã nhặt được hộ chiếu của anh và gửi đến Đại sứ quán, anh chỉ việc đến nhận lại hộ chiếu. Anh ta thốt lên: “Thật là không thể tin được!”. Anh đã lên đường về nước đúng như lịch trình.
image
Mặc dù đôi khi đọc báo hay xem TV tôi cũng thấy tin nói về các vụ kẻ trộm đột nhập nhà ở, kẻ cướp cướp nhà băng, kẻ cắp móc túi người say rượu trên các chuyến tàu vắng khách về khuya, nhưng tôi chưa hề bị hoặc chứng kiến bất cứ một vụ ăn cắp vặt nào ở nơi công cộng tại Nhật, kể cả trên những chuyến tàu chật cứng người vào giờ đi làm sáng sớm.


Mới đến Nhật người ta có thể lấy làm lạ là mọi người ra đường để đồ đạc của mình rất hớ hênh: ví tiền bỏ túi sau không cài, nhô cả ra ngoài, điện thoại di động nhét túi sau với cả một đám dây trang trí như mời gọi kẻ móc túi, vào tiệm ăn thì vứt túi lên ghế rồi bỏ đấy đi nhà vệ sinh, mà không hề sợ là túi sẽ “bốc hơi” lúc mình vắng mặt.

Sau khi đã sống ở Nhật một thời gian, người ta hiểu rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra với những “sơ ý” đó, vì xã hội ở đây rất an toàn. Hầu như không có ai động đến sở hữu của người khác. Đi chơi ban đêm mà bị trấn lột là chuyện khó xảy ra ở Tokyo.

image
Người Nhật không ồn ào, không nói chuyện oang oang hoặc gọi nhau í ới ngoài phố, và tất nhiên là tôn trọng luật đi đường. Nếu họ chẳng may đụng phải nhau, thì cả hai cùng cúi xuống xin lỗi nhau với một thái độ thực sự thành khẩn.

 Xe cộ rất nhiều nhưng hầu như không nghe thấy tiếng còi xe hơi. Nếu xe hơi hay xe máy quệt phải nhau thi họ cũng từ tốn giàn xếp hoặc chờ cảnh sát tới.

Tôi có lần chứng kiến một xe hơi đi từ hẻm ra đường lớn, chẳng may đụng phải một thanh niên đang phóng xe máy phân khối lớn. May thay anh ta không việc gì, vì nhảy vọt được ra khỏi xe, như trong phim Holywood vậy.

Chỉ có xe máy là bẹp. Người lái xe hơi chắc chắn là sai. Ngay cả khi đó, anh thanh niên, trông rất “ngầu”, cũng không hề to tiếng. Cả hai bên để nguyên hiện trường chờ cảnh sát tới giải quyết.

2) Quan chức hành chính và cảnh sát thực sự là các đầy tớ của nhân dân
image
Điều 15 trong Hiến pháp của Nhật quy định “tất cả các quan chức và nhân viên hành chính là đầy tớ của toàn thể cộng đồng” [2].  Bộ máy hành chính của Nhật cũng khá cồng kềnh, và mọi việc giấy tờ không phải khi nào cũng nhanh.

 Tuy nhiên, những quan chức và nhân viên hành chính bao giờ cũng cố gắng giải quyết công việc một cách tốt nhất cho dân, với một thái độ rất lịch sự, niềm nở, kể cả khi “dân” là một cậu bé kém họ hai ba chục tuổi. Nếu không giải quyết được ngay ngày hôm đó, thì họ bao giờ cũng hẹn chính xác ngày có  kết quả, và không bao giờ sai hẹn. Họ hiểu rất rõ là họ làm việc để phục vụ nhân dân.

Lương của họ là do dân đóng thuế mà có. Bất cứ người dân nào cũng có thể phát đơn kiện nếu họ phục vụ kém, và họ sẽ bị thải hồi ngay. Bất lịch sự, cửa quyền, sai hẹn, chứ chưa nói “ăn hối lộ”, là điều xa lạ đối với hệ thống hành chính cơ sở ở đây. Không bao giờ có hiện tượng nhân viên hành chính lại dám “lên lớp” cho người dân.

Con trai tôi có lần thốt lên: “Công an ở Nhật hiền thật, bố nhỉ!”. Đấy là sau cái lần cháu đi chơi đánh mất chìa khoá xe đạp. Vì lúc đó đã muộn, các hiệu chữa xe đạp đã nghỉ, nên cháu phải bê xe đến đồn cảnh sát gần đấy cầu cứu các chú cảnh sát.

Họ phải dùng kìm cộng lực cắt khóa để cháu đạp xe về nhà. Nói chung, tôi chưa gặp trường hợp nào cảnh sát giao thông chặn người xét hỏi vô cớ giữa đường, huống hồ là hành hung người dân.

 Họ luôn từ tốn, lịch sự chỉ đường kỹ càng khi được hỏi, vì các đồn cảnh sát thông thường là nơi người đi đường vào hỏi đường. Họ có đầy đủ bản đồ chi tiết của khu vực họ. Chuyện cảnh sát tìm cách chặn xe để phạt tiền là chuyện không có ở Nhật.

 Người lái xe bị phạt nếu họ thật sự phạm luật, gây tai nạn, v.v. Cảnh sát Nhật không được phép dùng vũ khí nóng (như súng) để uy hiếp dân chúng. Trong những cuộc dẹp rối loạn trật tự công cộng, họ chỉ được dùng quá lắm là gậy bằng gỗ.

3) Khách hàng thực sự là vua
image
Ở Nhật người bán hàng hết sức lễ phép và thực sự chiều chuộng khách hàng, cho dù khách hàng chỉ xem, không mua gì, hoặc giá trị của thứ mua chỉ vài trăm yên (vài USD).

Không bao giờ người bán hàng nhận xét, bình phẩm về sự lựa chọn của khách hàng. Sau khi khách hàng mua, trả tiền xong, họ đều gói ghém hết sức cẩn thận trước khi trao hàng cho khách, sau đó chắp hai tay trước bụng cúi chào cung kính, mắt nhìn xuống.

Nếu những người bán hàng đó đi mua hàng (đi chợ chẳng hạn), họ cũng là khách hàng như bạn và cũng được những người bán hàng khác phục vụ tử tế như vậy.

Ít lâu sau khi tôi vừa đến Nhật, một lần tôi ghé hiệu Yamano Music - một hiệu bán nhạc cụ nổi tiếng ở khu Ginza – Tokyo. Tại hiệu này có bán các đàn đại dương cầm Yamaha, Steinway, Bechstein giá hàng trăm ngàn US dollars.

Nhưng thứ mà tôi mua chỉ là một miếng dạ đỏ để phủ phím đàn piano. Giá miếng dạ đó là 600 yen (khoảng 6 USD). Tôi gọi người bán hàng.

Ông ta dạ ran chạy đến. Tôi lại không có tiền lẻ, nên tôi đưa ông ta 10,000 yen (khoảng 100 USD). Ông ta cúi người, hai tay đỡ lấy tờ tiền, nói: “Xin quý khách đợi cho một lát”, sau đó chạy nhanh vào phía trong.

Một khoảnh khắc sau, ông ta quay lại, hai tay cầm một cái đĩa sứ nhỏ trên để miếng dạ đã được gói cẩn thận, hóa đơn thanh toán, tiền thừa. Rồi ông ta lại cung kính cúi mình hai tay nâng cái đĩa lên ngang mặt để tôi dễ lấy. Sau đó, ông ta lại cúi rạp xuống một lần nữa, miệng nói to: “Xin cảm tạ quý khách!”
image
Rất ấn tượng về điều này, tôi kể chuyện đó với một giáo sư Nhật. Ông ta nói: “Đấy là tiêu chuẩn phục vụ thông thường ở đây, nhất là tại các cửa hàng nổi tiếng như Yamano Music. Anh trả tiền và anh có quyền được hưởng sự phục vụ tốt nhất”.

Sau này tôi thấy đó là trình độ phục vụ rất chuyên nghiệp của xã hội Nhật bản, vượt xa tất cả các nước khác mà tôi đã đến (là Việt Nam quê hương tôi, Trung Hoa, Nga Xô, Ấn độ, Pháp, Đức, Hà Lan, Italia, Hy lạp, Tây Ban Nha, và Hoa kỳ).

Miếng dạ là thứ nhỏ. Bây giờ tôi kể đến thứ to hơn một chút. Cách đây vài năm tôi mua một cái đàn đại dương cầm (grand piano) ghép kỹ thuật số gọi là GranTouch cuả hãng Yamaha, giá ngót nghét 6,000 USD (kể cả ghế ngồi). Sau khi đàn được vận chuyển đến nhà, tôi chơi vài hôm và phát hiện ra một trục trặc nhỏ là khi chơi một hợp âm nhiều nốt, độ vang của một hai nốt thỉnh thoảng bị cắt sớm hơn các nốt khác.

Tôi gọi điện phàn nàn với cửa hàng. Sau vài hôm, hãng Yamaha cử chuyên gia tới nhà tôi dùng máy để kiểm tra, vì hiện tượng này rất khó phát hiện, và không phải lúc nào cũng xảy ra. Sau khi xác nhận là có trục trặc thật, họ vận chuyển một cái đàn khác, cũng mới tinh đến, để cạnh cái đàn kia để tôi chơi cả hai để so sánh. Sau một hồi đắn đo, tôi đã chọn cái đàn họ mới mang đến. Họ lại vui vẻ đem cái đàn kia đi.

Mỗi lần vận chuyển như vậy xe cần trục phải trục cả cái đàn to tướng lơ lửng qua bao-lơn nhà (balcony). Một tốp gồm ba người đàn ông lực lưỡng, và một chuyên gia kỹ thuật cùng làm việc. Tôi không phải trả thêm bất cứ một yen nào. Thấy họ lao động vất vả, tôi mời họ uống nước giải khát. Họ lễ phép từ chối với lý do là họ đang làm công vụ.

Vợ tôi luôn cảm kích mỗi khi nhớ lại lần phải nằm bệnh viện nhà nuớc (công) ở Nhật. Tất cả mọi người - từ bác sỹ, y tá, hộ lý, đến nhân viên phục vụ, quét dọn - đều rất lịch sự, dịu dàng, quan tâm chăm sóc như thể cả bệnh viện chỉ có mỗi một mình vợ tôi là bệnh nhân vậy, khiến vợ tôi nói: “Mình thật sự cảm thấy mình là một con người với ý nghĩa đầy đủ của nó.” Máy móc ở bệnh viện đều rất tối tân. Phần lớn các bác sỹ nói được tiếng Anh.

Một số bác sỹ trẻ nói tiếng Anh giỏi. Mấy người bạn Việt Nam khác ở đây, từng vào bệnh viện Nhật, cũng đồng ý với chúng tôi như vậy. Đến khi vợ tôi kể chuyện này với một người bạn Nhật, bà này chẳng tỏ vẻ gì là ngạc nhiên cả.

Bà ta cho điều đó là tất nhiên. Bà ta bảo: “Người bệnh là người ốm yếu, đầy lo lắng ưu tư, nên bác sỹ, y tá phải có nhiệm vụ làm dịu đi sự băn khoăn đó”. Nghe nói bệnh viện tư nhân phục vụ còn tốt hơn thế.
image
Chuyện phục vụ tốt trên mặt đất ở Nhật kể không hết. Phục vụ trên trời cũng “siêu” không kém. Ai đã bay Japan Air Lines (JAL) có thể dễ dàng nhận thấy điều đó.

Các cô chiêu đãi viên của Nhật bao giờ cũng hết sức nhã nhặn, lịch sự, nói như rót mật vào tai. Có lần tôi đang ngồi trên một chuyến bay của JAL từ Tokyo sang châu Âu, thì một con muỗi từ đâu đó xuất hiện vo ve trước mặt tôi.

Tôi đành vỗ hai bàn tay đập chết con muỗi. Ngay lúc đó một cô chiêu đãi viên xinh đẹp tình cờ đi ngang qua nhìn thấy. Cô ta lập tức cúi xuống, miệng mỉm cười, bàn tay trắng muốt xòe ra để … đỡ lấy cái xác con muỗi đem vứt đi.

4) Không ai xâm phạm quyền tự do biểu hiện
image
Điều 21 trong Hiến pháp cuả Nhật [2] đảm bảo hoàn toàn không có bất cứ một sự kiểm duyệt nào đối với quyền tự do biểu hiện của mỗi người dân. Vì vậy, ở Nhật không có bất kỳ tổ chức hoặc cá nhân nào có quyền bắt bạn cắt xén sáng tạo của bạn, hoặc ngăn cấm bạn triển lãm hoặc in ấn tác phẩm của mình vì những gì bạn viết hoặc vẽ ra trong tác phẩm của bạn.

Nếu có tranh chấp liên quan xảy ra, thì cả hai phía: phía muốn kiểm duyệt và phía tác giả hoặc nhà xuất bản đều bình đẳng trước pháp luật, tức là đều có quyền mời luật sư và giải quyết tranh chấp tại tòa án (Như vụ con gái một chính khách kiện một nhà xuất bản đã đăng vụ ly dị của cô ta lên báo gần đây). Tiêu chuẩn duy nhất để một bức tranh được treo tại triển lãm tập thể của một hội mỹ thuật nào đó, tại một địa điểm công cộng nào đó như bảo tàng mỹ thuật, gallery, v.v. là nghệ thuật thuần tuý, và chỉ có nghệ thuật mà thôi. Tranh đẹp thì được treo.

Tranh xấu (hoặc không đẹp bằng) thì bị loại. Tất nhiên đẹp hay xấu còn tuỳ thuộc vào thẩm mỹ của hội đồng nghệ thuật. Vì thế để giảm tối thiểu sự thiên vị của một vài “ủy viên hội đồng nghệ thuật”, các hội mỹ thuật ở Nhật thường mời tất cả các hội viên (vài trăm người) cùng họp để chọn tranh, bằng cách dơ tay biểu quyết. Tranh nào được nhiều hội viên chọn thì được treo.

5) Hệ thống văn hoá giáo dục và các viện nghiên cứu:
image
Nhật bản là nước có tỷ lệ người biết đọc biết viết cao nhất thế giới, tới 99% dân số. Người Nhật kể cả tầng lớp lao động ít học cũng hành xử rất có văn hóa.

Mọi người nói năng rất lịch sự. Không thấy ai nói tục chửi bậy ở nơi công cộng. Trên các phương tiện giao thông công cộng, ngoài phố, rất khó phân biệt người giàu người nghèo, vì ai nấy đều ăn mặc đẹp đẽ, lịch sự như nhau, tuy là không ai giống ai.

Những người làm cho các công ty thường mặc “com-lê” đeo “cà-vạt”. Giới trẻ ăn mặc hiện đại, lố lăng hơn, nhưng không hề có ai dám tỏ ý phê bình, chê bai, chứ chưa nói là cấm đoán, dù là với bất cứ lý do gì kể cả “thuần phong mỹ tục”. Ai cũng hiểu đó là quyền tự do cá nhân được hiến pháp tôn trọng tuyệt đối. Một số ít trường không cho phép học sinh trung học nhuộm tóc. Nhiều trường khác không hề ngăn cấm.  Có lần một thày giáo bị bố mẹ một học sinh kiện vì đã bắt con của họ gội sạch mái tóc nhuộm, vì như vậy là vi phạm tự do thân thể của học sinh.

Trừ một số người “vô gia cư” (homeless) sống thường trực tại công viên Ueno ở trung tâm Tokyo, ngoài phố hầu như không gặp người rách rưới hoặc người ăn xin. Trong quan hệ giao tiếp, người Nhật thường rất nhún nhường, ít khi nói về mình, về gia đình con cái mình.

Đặc biệt họ không bao giờ khoe khoang, nhất là khoe giàu, khoe giỏi hơn người khác, vì họ tránh hết sức lòng ghen tị [3]. Họ đánh giá cao tình hữu nghị lâu dài. Sau khi họ đã tin tưởng bạn, họ giúp đỡ bạn vô điều kiện.
image
Nói chung học sinh Nhật rất tôn trọng thầy cô giáo và các học sinh lớp trên. Hệ thống tiểu học của Nhật khá nhẹ nhàng, học như chơi. Lên trung học thì bắt đầu căng hơn vì phải học để thi vào các trường cao học (cấp 3) tốt thì mới có cơ may thi được vào các trường đại học tốt. Tốt nghiệp các trường đại học danh tiếng (như ĐHTH Tokyo, ĐHTH Waseda, v.v.) thì khả năng tìm được việc làm ở các công ty tốt sẽ lớn hơn. Vì thế học sinh Nhật cũng “học thêm” ở các trung tâm luyện thi bên ngoài. Nhưng những thầy dạy ở các trung tâm “học thêm” đó tuyệt đối không được dạy tại các trường học chính quy.

Hoàn toàn không có việc một thầy (cô) giáo sáng dạy chính khóa, chiều lại dạy “thêm” cho chính học sinh lớp mình. Giáo giới được xã hội rất tôn trọng, và được trả lương khá cao, tăng lương định kỳ, và được tiền thưởng hàng năm bằng 5 tháng lương.

Lương một giáo viên độc thân 23 – 24 tuổi mới vào nghề là khoảng 3 triệu yen (27 ngàn USD) mỗi năm. Một giáo viên 40 tuổi có một vợ và 2 con hưởng lương khoảng 5.5 triệu yen (50 ngàn USD) mỗi năm, tương đương lương phó giáo sư đại học (không quá 35 tuổi) khoảng 5 triệu yên (45 ngàn USD) mỗi năm [4].

Sách vở, thiết bị phục vụ cho việc học ở Nhật rất đẹp, hiện đại và đầy đủ. Lớp học thường được trang bị các phương tiện nghe nhìn như TV, video, v.v.

Đặc biệt các môn ngoại khóa rất đa dạng. Tất cả học sinh từ trung học trở lên đều tham gia hoạt động ngoại khóa tại các câu lạc bộ khác nhau (âm nhạc, hội họa, thể thao: bóng đá, bóng chuyền, bóng rổ, bóng chầy, tennis, badminton, bơi, judo, karate, aikido, kiếm thuật, bắn cung, v.v.).

Tất cả đều được trang bị rất chuyên nghiệp và luyện tập hàng ngày (Người Nhật đã làm gì thì thích làm rất “chuyên nghiệp”, ít nhất là về trang bị dụng cụ.).
image
Khá nhiều trẻ con Nhật được bố mẹ cho học nhạc, tuy không phải tất cả theo được đến cùng. Nhiều gia đình có đàn piano đứng (upright piano), thậm chí đàn grand piano (đại dương cầm). Hãng Yamaha có một mạng lưới dạy âm nhạc trên toàn nước Nhật. Các cô giáo đều tốt nghiệp đại học âm nhạc, tài nghệ cao, trình độ sư phạm rất giỏi, và không bao giờ quát mắng học trò.

Một cô giáo piano, khi giảng cho học sinh phải chơi không rung cổ tay, đã để một cục tẩy lên cổ tay mình rồi chạy ngón mà cục tẩy vẫn nằm trên cổ tay cô, không rơi xuống đất (!)

Học sinh học piano đến giờ lên lớp bao giờ cũng được chơi đại dương cầm Yamaha. Nhiều người khi vào đại học đã học 10 -12 năm piano, sau đó lại tiếp tục học thêm, tuy không trở thành nhạc sỹ chuyên nghiệp. Vì thế trình độ âm nhạc nghiệp dư của người Nhật khá cao.

Các kinh điển của các nhà soạn nhạc cổ điển như Bach, Mozart, Beethoven, Mendelssohn, Chopin, Listz, các nhạc sỹ nghiệp dư này đều chơi như “cháo” cả. Ở Tokyo có nhiều phòng hoà nhạc cho các nhạc sỹ nghiệp dư biểu diễn không mất tiền, hoặc phải trả rất ít tiền, nhưng nhạc cụ bao giờ cũng là hạng đầu bảng như Steinway hoặc Yamaha concert grand piano.

 Tất nhiên, không phải xin phép bất cứ một cơ quan văn hoá nào để trình diễn ca nhạc. Mọi việc đều do ca sĩ, nhạc công và chủ phòng hòa nhạc quyết định.

Các viện nghiên cứu quốc gia lớn của Nhật thường giầu có hơn các trường đại học. Ví dụ là viện RIKEN đã nói ở trên. Đây là một viện nghiên cứu hàng đầu trên thế giới. Viện này có khoảng 5,500 người làm việc, trong đó chỉ có khoảng 700 nhân viên hành chính phục vụ các nhà nghiên cứu. Viện có 5 cơ sở đóng tại Wako (ngoại ô Tokyo), Tsukuba, Harima, Yokohama, và Kobe. Kinh phí nghiên cứu của viện hàng năm, chủ yếu do Nhà nước cấp, vào khoảng 80 – 85 tỷ yên (ngót ngét 800 triệu USD), tức là trung bình chi phí cho mỗi đầu người làm việc tại RIKEN là khoảng 150 ngàn USD mỗi năm [5].

Khối cán bộ hành chính của RIKEN làm việc đúng như “các đầy tớ của các nhà khoa học”. Ở đây không hề có chuyện phòng “Tổ chức cán bộ” hay vụ “Hợp tác quốc tế” “tác oai” các cán bộ nghiên cứu. Các nữ thư ký đều hiểu rất rõ vị trí và chức năng của mình. Một số người trong số họ cũng đã từng tu nghiệp ở Anh, Hoa Kỳ, nói tiếng Anh như người Anh người Mỹ. Họ luôn luôn niềm nở, rất lịch sự, khiêm tốn, và rất thành thạo trong công việc của mình. Mỗi lần tôi đi công tác nước ngoài (dự hội nghị quốc tế, hợp tác nghiên cứu), bất kể đó là Hoa kỳ, châu Âu, Trung quốc, hay Việt Nam v.v., tôi chỉ phải làm hai động tác.

Đầu tiên là thông báo cho giám đốc của laboratory của tôi. Sau khi giám đốc đồng ý (thường là bằng miệng), tôi phải điền vào một trang A4 in sẵn hành trình, thời gian công tác của tôi, kèm theo một dự báo giá vé máy bay của hãng du lịch. Tất cả mọi việc còn lại là công việc của cô thư ký và bộ phận tài chính của viện. Họ sẽ tính tiền công tác phí chi cho tôi (gồm chi phí ăn, ở, đi lại) cộng với tiền vé máy bay. Sau đó toàn bộ số tiền đó sẽ được viện tự động chuyển tới tài khoản cá nhân của tôi tại ngân hàng, trước khi tôi đi công tác.

Sau khi đi công tác về, nếu có những khoản chi tiêu khác liên quan tới công việc, viện sẽ thanh toán nốt theo biên lai. Trong 9 năm trời làm việc ở RIKEN tôi chưa bao giờ thấy họ chậm trễ trong việc chi trả đó. RIKEN quan niệm rằng việc một cán bộ khoa học của RIKEN được mời dự hội nghị quốc tế, hoặc hợp tác quốc tế, là một cơ hội để phát triển khoa học nói chung, đồng thời đem lại lợi ích, danh giá cho RIKEN nói riêng trong cộng đồng quốc tế.

Quà cáp biếu xén sau khi đi công tác về là điều “bất ngờ”, không chờ đợi, và không phải thông lệ ở đây, ngoại trừ đó là ý thích của cá nhân người đi công tác. Và cũng không phải vì thế mà người đó được đối xử tốt hơn hoặc tồi hơn so với người khác.

Một xã hội cho dù có văn minh đến đâu cũng có cả mặt tốt lẫn mặt xấu. Bài này chỉ liệt kê một số mặt tốt của xã hội Nhật bản.
image

image
Một anh bạn Việt Nam mới sang Nhật cùng vợ và con trai học lớp 1. Tôi hỏi cháu: “Cháu thấy trường Nhật khác với trường Việt Nam thế nào?” Cháu trả lời: “Ở trường Nhật cháu cảm thấy được nói năng tự do thoải mái.” Tôi nhớ lại câu chuyện không lấy gì làm vui của chính con trai mình. Cháu nói với tôi là cháu đã nói dối lần đầu tiên khi cháu học lớp 1 ở Hà Nội. Hôm đó cô giáo quát: “Ai quên mang lọ mực để tay lên bàn”.

Các bạn để tay lên bàn đều lãnh một vụt thước kẻ của cô vào tay rất đau. Con tôi cũng quên mực, nhưng không muốn ăn vụt, nên cháu đã nói dối: “Thưa cô, sáng nay lúc em chuẩn bị lọ mực đi học, mẹ em đã đánh đổ mất!”. Cháu được cô tha. Dạy dỗ dựa trên sự sợ hãi không cảm hóa được con người mà chỉ làm con người trở nên dối trá, thủ đoạn.

Không thể xây dựng một xã hội tự do, văn minh, hạnh phúc dựa trên sự sợ hãi của người dân. Có lẽ người Nhật hiểu rất rõ điều đó khi xây dựng xã hội của họ.

Nguyễn an Hùng
Tokyo


Sunday, March 10, 2013

Hãy Nhìn Tây Tạng


 

Hãy Nhìn Tây Tạng

 

 Trần Khải

Người Tây Tạng tự thiêu (ảnh tư liệu)

 

Hãy nhìn Tây Tạng mà biết sợ. Đừng để Việt Nam trở thành một Tây Tạng thứ nhì. Một khi đã lỡ một bước, sơ xảy là sẽ mất nước. Lúc đó, với tình hình dân số Trung Quốc hiện nay đã tới 1.3 tỷ dân, sẽ rất khó cho dân tộc Việt Nam vùng vẫy để thoát nổi.

Trong tuần lễ naỳ, một loạt vận động mới của chính phủ Tây Tạng lưu vong lại tung ra toàn cầu. Tới bây giờ, đã có 107 nhà sư và cư sĩ đã tự thiêu để thắp sáng lương tri nhân loại, để kêu gọi quốc tế nhìn thấy rằng nền văn hóa độc đaó Tây Tạng đã bị đồng hóa và xóa sổ bằng mọi hình thức thô bạo.

Đại sư Kyabje Kirti Rinpoche, người được dân tộc Tây Tạng tin là hóa thân đời thứ 11 của nhà sư Kirti Rinpoche và là viện chủ lưu vong của các tu viện thuộc dòng phái Kirti Monasteries tại Tây Tạng và Ấn Độ đã kêu gọi Quốc hội Liên Âu hãy có những bước cụ thể để giúp người Tây Tạng bên trong Tây Tạng.

Vị sư này đã thuyết trình trước tiểu ban nhân quyền của Quốc Hội Liên Âu hôm 7-3-2013.

Sư này cũng là một cựu Bộ Trưởng chính phủ Tây Tạng lưu vong bản doanh ở Ấn Độ, cũng kêu gọi một nghị quyết Liên Âu đòi Trung Quốc trả tự do các nhà hoạt động Tây Tạng đang bị giam, đòi phải để phóng viên quốc tế tự do vào Tây Tạng quan sát và kêu gọi tự do cho Tây Tạng bằng cách quân đội TQ phảỉ rút lui.

Vị sư này nói: “Tây Tạng là một quốc gia độc lập cho tới năm 1959, và sự thật này không thể bị bóp méo.

Đại sư Kirti Rinpoche đang đi chuyến du thuyết qua 6 nước Châu Âu để trình bày về hoàn cảnh dân Tây Tạng và về việc công an đối xử với những người phản đối bằng tự thiêu.

Sư nói rằng người Tây Tạng tự thiêu bị nhà nước TQ xem như khủng bố, và gia đình họ bị truy bức liên tục.

Vùng đất Ngaba ở phía đông Tây Tạng, như tu viện Kirti Monastery tọa lạc là trung tâm của những cuộc tự thiêu để phản đối TQ.

Tính ra, có tới 107 người Tây Tạng tự thiêu để phản đối việc TQ chiếm đóng, để đòi hỏi tự do và đòi để ngài Đạt Lai Lạt Ma về nước.

Tại Bắc Kinh, hôm Thứ Năm 7-3-2013, Wu Zegang, tỉnh trưởng tỉnh Aba prefecture nơi bao trùm khu vực Ngaba, nói bên lề một khóa họp quốc hội thường niên, quy chụp tu viện Kirti móc nối với người lưu vong để biểu tình, chống đối – nhưng không đưa ra chứng cớ nào.

Một cán bộ tỉnh có tên là Zhang Dongsheng nói rằng chính quyền phía đông Tây Tạng sẽ không nới bàn tay sắt đối với các tu viện và dân chúng: “Cuộc chiến của chúng tôi chống Đạt Lai Lạt Ma là dài hạn và quyết liệt. Chúng tôi không thể nới lỏng giây phút nào.”

Mặt khác, kể từ năm nay, ngày 10 tháng 3, tức là Ngày Toàn Quốc Tây Tạng Nổi Dậy cũng sẽ là Ngày Tử Đạo Tại Tây Tạng.

Quyết định này để chính thức tưởng niệm sự hy sinh thân mạng của người Tây Tạng bên trong và ở hải ngoại.

Cũng nên nhắc rằng, vào ngày 10 tháng 3-1959, dân Tây Tạng ở thủ đô Lhasa đã nổi dậy chống lực lượng TQ đang chiếm đóng, kết quả là nhiều ngàn người Tây Tạng bị giết và Đức Đạt Lai Lạt Ma vượt thoát qua dãy Hy Mã Lạp Sơn, vào Ấn Độ xin tỵ nạn.

Mỗi năm, dân Tây Tạng toàn cầu đều tưởng niệm Ngày Toàn Quốc Nổi Dậy. Năm ngoái, vào ngày này, nhà sư 18 tuổi có tên Gepey, trú quán ở tu viện Kirti Monastery tại Ngaba, phía đông Tây Tạng, đã tự thiêu để đòi quân TQ rút khỏi Tây Tạng. Từ đó, có 107 người Tây Tạng đã tự thiêu.

Nhiều sự kiện sẽ tổ chức toàn cầu vào Chủ Nhật 10-3-2013.

Theo lịch trình, các bộ trưởng chính phủ Tây Tạng lưu vong sẽ đi 4 lục địa để tham dự các lễ tưởng niệm Ngày Tây Tạng Nổi Dậy năm thứ 54, và là Ngày Tây Tạng Tử Đạo.

Không chỉ tới các quốc gia lớn như Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Úc, Nhật, Đàì Loan... mà sẽ tới cả các nước nhỏ như Bỉ và Ladakh.

Trong những nước sẽ tới, các Bộ Trưởng sẽ tới gặp các vị dân biểu quốc hội các nước, và có thể cả các quan chức chính quyền nơi đó.

Riêng Ngài Đạt Lai Lạt Ma, ngài sẽ thuyết giảng tại New Delhi, Ấn Độ vào ngày 9-3-2013, về Phật Pháp Tổng Quan.

Không thấy ghi cụ thể ngày hôm sau Ngài sẽ ở đâu, làm gì, nhưng có thể hiểu là bây giờ Ngài thuần tuý lo việc thuyết pháp, không liên hệ chính trị nữa.

Tình hình Tây Tạng là một thức tỉnh lớn cho người Việt Nam, nơi nhà cầm quyền tự hào đã đánh thắng Pháp, Nhật, Mỹ, Tàu... nhưng rồi lại đưa cả nước vào chỗ đói nghèo, và bây giờ là cơ nguy trở thành một Tây Tạng thứ 2.

Thậm chí tới ngay như sách dạy cho trẻ em lớp 1 có in cờ Trung Quốc, mà chỉ ra lệnh các trường đừng sử dụng các sách này, mà không hể dám điều tra để trừng phạt những đường dây bí ẩn đang tìm cách đồng hóa VN.

Phải biết lo vậy.

  ----------------------------------------------------

Các bạn thân mến,
 
Tới hôm nay đã có 107 người Tây Tạng tự thiêu trong 4 năm. Hôm nay, Chủ nhật 10-3-2013 là ngày tưởng niệm của người Tây Tạng lưu vong toàn cầu giành cho người tự thiêu. Cũng là ngày kỷ niệm Tibetan Uprising Day, tròn 54 năm Cuộc Vùng Dậy Thất Bại. Quan ngại là sẽ có thêm một người nữa vào hôm nay. Xin mời nghe bài hát : Never Lose the Light.
 
Đúng vậy, xin các bạn người Tạng hãy giữ vững niềm tin. Vì tổ quốc Việt Nam của chúng tôi đã từng bị người Hán đô hộ cả ngàn năm, nhưng đứng trước sự giàu mạnh về mọi mặt của kẻ xâm lược mà chỉ với Niềm Tin dân tộc chúng tôi đã giành lại được chủ quyền đất nước. Một vị Thiền Sư người Việt đã tuyên bố như thế tại Ý quốc. Và không lâu sau đó chính quyền Bắc Kinh đã tẩy chay, và ép Hà Nội cấm không cho vị Thiền sư này tiếp tục hành đạo trên quê hương của Người.

 

--

Hãy cứ cho thêm, hãy còn cho mãi
Mai ta đi nào kịp vẫy tay chào.

                                            (Phạm Nhuận)

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link