Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, March 13, 2013

XIN HÃY ĐỨNG CÙNG TÔI


Vinh Hayes - XIN HÃY ĐỨNG CÙNG TÔI

 

 

Em và tôi có thể sợ.  Và cần phải biết sợ.  Bởi vì một chế độ độc tài toàn trị là một sinh vật nhưng lại không bị khống chế bởi định luật sinh tử tự nhiên như con người hay như tất cả mọi sinh vật khác trên mặt đất.  Cho nên, nếu không ai bắt nó phải chết thì nó sẽ tiếp tục sống.  Và nó cũng không bị khống chế bởi định luật ăn uống tự nhiên như con người hay như những sinh vật khác trên mặt đất mà được nuôi lớn bằng sự sợ hãi.  Cho nên, nếu không ai bắt nó phải dừng lại thì nó sẽ tiếp tục săn đuổi con người với sức mạnh khủng bố để nuôi lớn nó bằng chính sự sợ hãi của con người.      

 

 

Tuy nhiên, nó không phải là thứ sinh vật bất tử.  Vì nó cũng bị khống chế bởi một thứ định luật khác, thứ định luật phát sinh từ ước mơ đơn giản của con người: ƯỚC MƠ ĐƯỢC SỐNG ĐÚNG NGHĨA LÀ MỘT CON NGƯỜI.  Cho nên, nó cũng sẽ phải chết nếu như nó chống lại ước mơ đơn giản đó của con người.  Và, nó cũng không phải là thứ sinh vật bất bại.  Vì nó cũng bị khống chế bởi một thứ định luật khác, thứ định luật phát sinh từ hành vi đơn giản của con người: ĐỨNG GẦN NHAU THÀNH MỘT BIỂN NGƯỜI.  Cho nên, nó cũng sẽ phải ngã quỵ trước con người.

 

 

Chúng ta cứ tiếp tục sợ để còn tiếp tục là NGƯỜI.  Nhưng xin em hãy đứng cùng tôi, đứng gần hơn một chút nữa, đủ gần để một bàn tay ấm áp tình người nắm lấy một bàn tay ấm áp tình người, đủ gần để nghe nhịp đập của ước mơ tôi nối cùng nhịp đập của ước mơ em, đủ gần để nhận ra rằng mỗi chúng ta không lẻ loi và không yếu hèn như đã tưởng. 

 

 

Chúng ta cứ tiếp tục sợ để còn tiếp tục là NGƯỜI.  Nhưng xin em hãy đứng cùng tôi, đứng gần hơn một chút nữa, đủ gần để đôi mắt tôi có thể nhìn sâu vào linh hồn em, đủ gần để đôi mắt em có thể nhìn sâu vào linh hồn tôi, đủ gần để khi môi mấp máy hai chữ “đồng bào” thì có thể thấy rõ giọt nước mắt ngọt ngào ứa ra trên khóe mắt.  

 

 

Chúng ta cứ tiếp tục sợ để còn tiếp tục là NGƯỜI.  Nhưng xin em hãy đứng cùng tôi, đứng gần hơn một chút nữa, đủ gần để đôi mắt tôi khi khép lại vẫn có thể hình dung nụ cười trên khuôn mặt em rạng rỡ vô cùng trong thế giới tôi ước mơ, đủ gần để đôi mắt em khi khép lại vẫn có thể hình dung nụ cười trên khuôn mặt tôi rạng rỡ vô cùng trong thế giới em ước mơ, đủ gần để chúng ta cùng cảm nhận sâu sắc về 4 chữ Tổ Quốc Việt Nam dù là đôi mắt mình còn đang mở hay là sẽ phải khép lại mãi mãi.

 

 

Xin em hãy đứng cùng tôi.  Đứng gần nhau hơn chút nữa.  Đủ gần để thành một biển người.  Đủ gần để bắt nó --thứ sinh vật chế độ khủng bố con người và nuôi lớn bằng sự sợ hãi của con người-- phải chết đi trước ước mơ của tôi và em: ước mơ được sống đúng nghĩa là một con người. 

 

 

Xin hãy đứng cùng tôi.  Em ơi, xin hãy đứng gần nhau hơn chút nữa!

Hoa Kỳ : Hội thảo về nguy cơ Biển Đông biến thành bom nổ chậm


 

 
BIỂN ĐÔNG - HỘI THẢO QUỐC TẾ - 
Bài đăng : Thứ ba 12 Tháng Ba 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 12 Tháng Ba 2013

Hoa Kỳ : Hội thảo về nguy cơ Biển Đông biến thành bom nổ chậm

Bản đồ Biển Đông (DR)
Bản đồ Biển Đông (DR)

Trọng Nghĩa  RFI

Từ ngày 13/03 đến 15/03/2012, tranh chấp tại Biển Đông sẽ được giới chuyên gia quốc tế mổ xẻ nhân cuộc hội thảo tại Mỹ do Hội châu Á Asia Society - trụ sở tại New York - phối hợp với Trường Chính sách công Lý Quang Diệu tại Singapore đồng tổ chức. Đặt dưới lăng kính "Biển Đông là nhân tố trung tâm cho hòa bình và an ninh khu vực Châu Á – Thái Bình Dương", các chuyên gia tham gia hội thảo sẽ phân tích xem phải chăng tranh chấp trong vùng này đang là một quả bom nổ chậm, đòi hỏi nhanh chóng có giải pháp tháo gỡ.
Trong bản thông cáo đăng trên website của hội Asia Society, một trung tâm nghiên cứu và tham vấn hàng đầu tại Mỹ về châu Á, Hội thảo lần này sẽ tập hợp hàng chục chuyên gia nghiên cứu, giáo sư đầu ngành thuộc nhiều trường đại học, viện nghiên cứu và các think-tank đến từ Mỹ, Singapore, Trung Quốc, Việt Nam, Philippines và Úc.

Theo nhận định của Asia Society : « Tranh chấp lãnh thổ tại Biển Nam Trung Hoa (tức Biển Đông) đã tồn tại kể từ khi Đệ nhị Thế chiến kết thúc. Tuy nhiên, trong những năm gần đây, đà vươn lên nhanh chóng của Trung Quốc cùng với thái độ ngày càng quyết đoán của họ trên Biển Đông, và quyết định xoay trục của Mỹ qua khu vực châu Á-Thái Bình Dương, đã gây nên tình trạng căng thẳng kéo dài giữa Trung Quốc và các bên tranh chấp khác ».

Đối với hội Asia Society, « căng thẳng leo thang có chiều hướng tác động tiêu cực đáng kể đến hòa bình và ổn định trong khu vực... đặt ra nhu cầu cải thiện tiến trình đối thoại liên ngành và xuyên biên giới về vấn đề này, sao cho các va chạm nhỏ hiện nay không bùng lên thành xung đột lớn hơn mang tính chất khu vực, hay thậm chí toàn cầu. »

Chương trình hội thảo phản ánh mối quan ngại nêu trên. Sau buổi khai mạc tối 13/03 với chủ đề « Quả bom nổ chậm đã được khởi động ? Đi tìm một giải pháp cho tranh chấp Biển Đông », trong hai ngày sau đó, hội thảo sẽ tham gia thảo luận trong 5 tiểu ban khác nhau :
1/ Nguồn gốc của tranh chấp ;
2/ Quan hệ Mỹ-Trung ở Biển Đông ;
3/ Vai trò của luật pháp và quản trị quốc tế ;

4/ Quan điểm của ASEAN về Biển Đông và hệ quả đối với hòa bình và an ninh khu vực ;
5/ Tìm một hướng tiến tới hợp tác : Các bài học và đề xuất.
 
 
HOA KỲ - BRUNEI  - 
Bài đăng : Thứ ba 12 Tháng Ba 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 12 Tháng Ba 2013

Mỹ muốn hợp tác với Brunei trên hồ sơ Biển Đông

Quốc vương Brunei Haji Hassanal (trái) và tổng thống Hoa Kỳ trong cuộc gặp các lãnh đạo Hiệp định  đối tác xuyên Thái Bình Dương, bên lề APEC, 11/2011.
Quốc vương Brunei Haji Hassanal (trái) và tổng thống Hoa Kỳ trong cuộc gặp các lãnh đạo Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương, bên lề APEC, 11/2011.
Reuteurs

Trọng Nghĩa RFI

Nhân dịp tiếp lãnh đạo Brunei - nước đang làm chủ tịch luân phiên của ASEAN - hiện đang viếng thăm Hoa Kỳ, cả tổng thống Mỹ Barack Obama lẫn Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đều nêu bật ý muốn hợp tác chặt chẽ hơn với Brunei trong nhiều hồ sơ, trong đó có vấn đề Biển Đông.
 
Ngay từ hôm qua, 11/03/2013, phát biểu với báo chí trước buổi hội kiến song phương với Quốc Vương Brunei Haji Hassanal tại bộ Ngoại giao Mỹ, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry đã cho biết là Hoa Kỳ « rất, rất muốn làm việc với Brunei về các vấn đề liên quan đến Biển Nam Trung Hoa (tức Biển Đông), và các vấn đề như năng lượng và biến đổi khí hậu ».

Ngoại trưởng Mỹ đã không quên nhấn mạnh rằng Brunei hiện là nước đang giữ chức chủ tịch Hiệp hội Đông Nam Á ASEAN, một công việc mà ông Kerry đánh giá là rất quan trong.

Đang công du Hoa Kỳ, Quốc Vương Brunei vào hôm nay sẽ được Tổng thống Mỹ tiếp đón tại Nhà Trắng và mời ăn trưa. Theo chương trình dự kiến, trong số các hồ sơ được hai bên thảo luận có vấn đề chuẩn bị hai hội nghị quan trọng dự kiến vào tháng 10 năm nay cùng lúc với Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN : đó là Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á EAS và Hội nghị Thượng đỉnh Mỹ-ASEAN.

Ngoài ra, hai bên cũng sẽ thảo luận về các vấn đề chiến lược và kinh tế hai nước cùng quan tâm. Đối với Nhà trắng : « Hoa Kỳ và Brunei có quan hệ song phương mạnh mẽ và có quan tâm chung trong việc hợp tác với nhau để duy trì hòa bình, ổn định và thịnh vượng của khu vực châu Á - Thái Bình Dương ».
 

RSF xếp Việt Nam vào nhóm 5 Nhà nước kẻ thù của internet


VIỆT NAM - TỰ DO NGÔN LUẬN  - 

Bài đăng : Thứ ba 12 Tháng Ba 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 12 Tháng Ba 2013

RSF xếp Việt Nam vào nhóm 5 Nhà nước kẻ thù của internet


Logo ngày Quốc tế chống kiểm duyệt mạng, do RSF - Phóng viên không biên giới tổ chức, 12/03/2013.

Logo ngày Quốc tế chống kiểm duyệt mạng, do RSF - Phóng viên không biên giới tổ chức, 12/03/2013.

Ảnh RSF

Đức Tâm  RFI


Hôm nay, 12/03/2013, nhân Ngày Thế giới chống kiểm duyệt internet, tổ chức phóng viên không biên giới – RSF - đã công bố một bản báo cáo đặc biệt về tình trạng theo dõi, kiểm duyệt internet trên thế giới. Với nhan đề : « Kỷ nguyên của những tên lính đánh thuê trong lĩnh vực tin học », bản báo cáo tập trung tố cáo 5 quốc gia, trong đó có Việt Nam, được coi là kẻ thù của intenet và 5 doanh nghiệp bị cáo buộc như những tên lính đánh thuê trong việc theo dõi và kiểm duyệt mạng.

Theo tổ chức Phóng viên không biên giới, tính đến hôm nay, trên thế giới, có gần 180 công dân mạng bị giam giữ chỉ vì họ có các hoạt động thông tin, viết bài trên mạng.

Năm nay, 2013, Phóng viên không biên giới lập danh sách cụ thể 5 Nhà nước được coi là kẻ thù của internet. Đó là Syria, Trung Quốc, Iran, Bahrain và Việt Nam. Các Nhà nước này đã tiến hành một chính sách theo dõi trên mạng một cách có hệ thống, vi phạm nghiêm trọng nhân quyền. Có thể coi đó là những Nhà nước « gián điệp », huy động nhiều nỗ lực để theo dõi các tiếng nói bất đồng chính kiến. Mặt khác, nhiều vụ tấn công tin học, đột nhập vào các website, blog, cài đặt virus tin học đã liên tiếp diễn ra trong thời gian qua.

Tuy nhiên, nếu không có công nghệ tin học tiên tiến, các Nhà nước chuyên chế nói trên không thể kiểm soát được internet, theo dõi công dân của mình. Do vậy, năm nay, lần đầu tiên, Phóng viên không biên giới công bố danh sách 5 công ty tin học được coi là kẻ thù của internet, « những tên lính đánh thuê trong kỷ nguyên tin học » : Đó là Gamma (Anh Quốc), Trovicor (Đức), Hacking Team (Ý), Amesys (Pháp) và Blue Coat (Hoa Kỳ). Các sản phẩm của những công ty này – trên danh nghĩa được coi là những công cụ « tối ưu hóa mạng hoặc chống tội phạm » - trên thực tế, đã và đang được chính quyền các nước chuyên chế sử dụng để đàn áp, vi phạm nhân quyền và tự do thông tin.

Ông Christophe Deloire, tổng thư ký tổ chức Phóng viên không biên giới nhấn mạnh : « Việc theo dõi trên mạng trở thành một mối nguy hiểm ngày càng lớn đối với các nhà báo, nhà báo công dân, blogger và những người tranh đấu bảo vệ nhân quyền ». Các chế độ tìm cách kiểm soát thông tin chủ trương hành động một cách kín đáo hơn, với những kiểm duyệt tinh tế và bí mật theo dõi, thay vì tiến hành ngăn chặn thông tin, kém hiệu quả và dễ bị lên án.

Theo lãnh đạo tổ chức Phóng viên không biên giới, các vụ vi phạm nhân quyền nghiêm trọng đã có thể xẩy ra nhờ việc sử dụng các thiết bị hoặc công nghệ theo dõi, do các doanh nghiệp đặt tại các nước dân chủ cung cấp, và đã đến lúc, lãnh đạo các nước dân chủ này cần phải lên án một cách chính thức những vụ vi phạm quyền tự do ngôn luận trên internet, đề ra các biện pháp mạnh mẽ, đặc biệt là thiết lập cơ chế kiểm soát chặt chẽ việc xuất khẩu các vũ khí tin học này sang các nước đang chà đạp lên các quyền cơ bản của công dân.

Các cuộc đàm phán giữa các chính phủ về chủ đề này đã được tiến hành từ nhiều năm qua. Tháng 7/1996, thỏa thuận Wassenaar đã được ký kết, nhằm thúc đẩy việc minh bạch hóa và trách nhiệm trong các chuyển giao vũ khí và sản phẩm lưỡng dụng. Đến nay, đã có 40 nước tham gia thỏa thuận này trong đó có Pháp, Anh, Mỹ.

Để giúp những người sử dụng internet tiếp cận, cung cấp thông tin, tránh được sự kiểm soát và tin tặc tấn công, tổ chức Phóng viên không biên giới có những hướng dẫn cụ thể, tại địa chỉ WeFightCensorship.org.

Cũng nhân Ngày Thế giới chống kiểm duyệt tin học, vào lúc 18 giờ, hôm nay, tổ chức Phóng viên không biên giới và tập đoàn Google trao giải thưởng Công dân mạng 21013 cho blogger Việt Nam Huỳnh Ngọc Chênh, tại trụ sở chi nhánh Google France, ở số 8 phố Londres, quận 9 Paris.

 

 

Blogger Nguyễn Hữu Vinh: Dù bị đánh phá, trang Ba Sàm vẫn ''bất tử''


 
PHỎNG VẤN  - 
Bài đăng : Thứ ba 12 Tháng Ba 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 12 Tháng Ba 2013

Blogger Nguyễn Hữu Vinh: Dù bị đánh phá, trang Ba Sàm vẫn ''bất tử''

Blogger Nguyễn Hữu Vinh
Blogger Nguyễn Hữu Vinh
DR

Thụy My  RFI

Đúng vào ngày Quốc tế Phụ nữ 08/03/2013, trang điểm tin quen thuộc với độc giả Việt trong và ngoài nước là trang anhbasam.wordpress.com đã bị tin tặc đánh phá, các địa chỉ liên lạc trên gmail và yahoo bị tin tặc đoạt mất.
Biên tập viên trang này đã cố giành giật lại được hai địa chỉ thư điện tử, và tin tức được chuyển sang trang Việt Sử Ký. Nhưng hôm sau trang Việt Sử Ký cũng bị tin tặc cướp được, những người phụ trách bèn chuyển tin bài sang địa chỉ basam5.wordpress.com.

Chỉ khoảng một tiếng đồng hồ sau, địa chỉ mới cũng bị tấn công. Không chịu thua, từ ngày 10/3 đến nay trang điểm tin này đã tạm dời sang anhbasamvn.wordpress.com.

RFI Việt ngữ đã liên lạc với chủ trang web uy tín này là ông Nguyễn Hữu Vinh ở Hà Nội để trao đổi về sự kiện trên.
Ông Nguyễn Hữu Vinh _ Hà Nội
 
12/03/2013
by Thụy My
 
More
 
 
RFI : Kính chào anh, hôm nay RFI Việt ngữ rất hân hạnh được anh dành thì giờ tiếp chuyện. Thưa anh, được biết blog anhbasam lại vừa bị tin tặc tấn công từ mấy ngày qua. Nhân dịp này anh có thể cho biết ý kiến về một không gian tự do trên internet, đặc biệt trong bối cảnh đang diễn ra cuộc vận động góp ý cho Hiến pháp ?
Ông Nguyễn Hữu Vinh : Tôi nghĩ là cái không gian thông tin trên mạng, ngoài hệ thống báo chí nhà nước thì hiện tại rất là thuận lợi để trao đổi xung quanh vấn đề sửa đổi Hiến pháp 1992. Và tôi nghĩ rằng cái bối cảnh và không gian này là tự nhiên, là nhu cầu của người dân. Có thể về nhận thức dù họ có ngại đi nữa, họ cũng thấy là cần thiết, nên sự tồn tại của nó cho đến hôm nay, xung quanh chuyện góp ý về sửa đổi Hiến pháp là tự nhiên, và đồng thời cũng không bị cản trở mấy.

Mặc dù trong mấy ngày nay, nhiều hệ thống và một số blog riêng đã bị dựng tường lửa. Nhưng tôi cho như thế cũng không có gì đáng ngạc nhiên, và cũng tạm gọi là chấp nhận được, tức là người dân vẫn tiếp cận được thông tin cần thiết một cách thuận lợi. Và Nhà nước thì cũng nhận được những tiếng nói trái chiều một cách có chừng mực, để mà lấp đi cái khiếm khuyết rất lớn từ phía báo chí nhà nước.

RFI : Thưa anh, nhưng qua việc một số blog bị đánh phá vừa rồi, phải chăng những người bảo thủ bắt đầu lo ngại trước sức mạnh của xã hội dân sự ?
Tôi nghĩ là trong vụ này không nên và không thể kết luận dễ dàng là tại sao, từ nguồn nào mà họ đánh phá những trang mạng vừa rồi. Bởi vì có thể hình dung một khả năng như thế này thì sao - mà ít ai để ý : cũng có những thế lực nào đó, không phải hoàn toàn thuộc về phía Nhà nước, nhưng họ lại đánh phá những trang đó, để người dân nghĩ rằng Nhà nước này đánh phá, nhằm tăng thêm sức ép và sự phẫn nộ của người dân về phía Nhà nước.

 Đấy là một khả năng.
Tất nhiên là tôi không coi khả năng đó là nhiều, nhưng mà cũng cứ thử nghĩ thế, để mà tập một cái quan điểm, một cách nhìn làm sao cho công minh hơn trong công luận, cũng như trên thế giới mạng tự do này.

RFI : Khác với báo chí chính thức, ở không gian mở trên mạng, chẳng hạn như blog anhbasam, thì phản hồi rất nhiều, chứng tỏ người dân không hề thờ ơ mà hết sức quan tâm tới tình hình đất nước hiện nay ?

Vâng, rất là quan tâm. Mức độ quan tâm và nhận thức của người dân có thể nói là đột biến chưa từng thấy. Tôi không lấy ví dụ ai, nhưng tự so sánh với tôi, thì so với lần sửa Hiến pháp 92 trước đây, nói thẳng là hồi đó tôi không quan tâm chút gì hết. Mà tôi coi chuyện Nhà nước làm ra cái Hiến pháp ấy thì thôi kệ để Nhà nước làm, tôi cũng nghĩ không thể nào người dân có thể tác động gì đáng kể vào việc hình thành một Hiến pháp cả. Hồi trước tôi nghĩ thế, và tôi hiểu về Hiến pháp rất ít.

Nhưng mà lần này thì tôi hiểu rất nhiều. Chính nhờ những chuyên gia về pháp lý, rồi những người có kiến thức về lĩnh vực này có viết bài, rồi được tiếp xúc với họ, và nhờ những người dân là độc giả của mình - qua họ thì chính tôi cũng hiểu biết thêm rất là nhiều, quan tâm một cách chưa từng thấy.

Theo tôi đánh giá trong mấy năm nay - tôi vẫn dùng từ « hàm lượng trí thức » trong số các độc giả của trang này rất cao, nhưng cũng không thể hiện được nhiều trong các phản hồi. Qua các bài viết của những người có kiến thức, các trí thức gửi tới, rồi qua sự quan tâm của các trang khác, qua mối quan hệ xã hội, tiếp xúc bên ngoài v.v…thì tôi được biết điều đó, còn các phản hồi không thể hiện nhiều lắm.

Điều này cũng khá dễ hiểu. Tôi cho là rất nhiều vị có kiến thức, và có thể là muốn đóng góp kiến thức của mình, thì lại không có điều kiện lắm ; hoặc không muốn, không thích tham gia trao đổi trên mạng. Tôi cho là vừa khá đáng tiếc, nhưng cũng thể hiện một tiềm năng mà nếu biết khai thác, và với thời gian có thể sẽ thay đổi. Có nghĩa là có nhiều người có kiến thức để đóng góp cho đất nước, cho xã hội sẽ tăng cường trao đổi hơn trên mạng. Còn hiện nay, những người không khai danh tính thì không nói làm gì, nhưng mà những người công khai trao đổi trên trang này cũng rõ là khoảng mươi người, toàn những vị khá là nổi tiếng, trong và ngoài nước đều biết.

RFI : Tuy đây không phải lần đầu blog anhbasam bị phá nhưng lần này bị tấn công khá dữ dội, liệu có nhiều khả năng hồi phục không thưa anh ?

Chúng tôi không câu nệ lắm chuyện mà bị đánh sập rồi có phục hồi lại trang cũ được không. Bởi vì theo quan niệm của chúng tôi, cũng như năm ngoái, khi sinh nhật 5 tuổi của trang Ba Sàm, thì chúng tôi có dùng một cái ý là nói với độc giả là Ba Sàm sẽ « bất tử ». Cái nghĩa « bất tử » đó có hai hàm ý.

Hàm ý thứ nhất là cái phương pháp của chúng tôi, dù tôi có trực tiếp làm hay không làm như lâu nay, hoặc là tôi từ bỏ để đi làm việc khác, thì những người cộng sự của tôi vẫn sẽ tiếp tục cái phương pháp này. Vì nó đã được thể nghiệm trong 5 năm qua, cho thấy rất là hữu hiệu trong việc cung cấp thông tin cho độc giả.
Ý nghĩa thứ hai là cái tạm gọi là thương hiệu, khi mà từng đó năm rồi vẫn duy trì được một phương pháp, một phong cách không thay đổi này và ngày càng cải tiến, thì uy tín trên mạng rất là cao. Dù mình có bị đánh sập mình bỏ đi mở chỗ khác, thì độc giả cũng sẽ tìm đến mình, bằng phương tiện thế nào đó - trên net bây giờ người ta rất thông thạo.

Và thứ nữa là bằng sự gắn kết rất chặt chẽ của trang Ba Sàm với rất nhiều trang mạng tự do nổi tiếng hiện nay thì dù có mở ở đâu - chúng tôi hay đùa là như một cái chòi vịt - thì cũng sẽ thu hút độc giả trở lại như thường. Thế nên cái chuyện có phục hồi được hay không, như cũ hay không thì không quan trọng.


Về kỹ thuật thì cũng không khó phục hồi trở lại, bởi vì dữ liệu chúng tôi back up (sao lưu) thường xuyên nên khi mở lại blog mới ở địa chỉ khác thì chúng tôi restore (khôi phục) trở lại như thường, không ảnh hưởng. Nhưng do hiện nay áp lực công việc hàng ngày về tin bài quá lớn, nên chúng tôi chưa có điều kiện để lập một địa chỉ khác và đưa lại dữ liệu lên.

Về trang Việt Sử Ký thì cũng như trang Ba Sàm thôi, sẽ liên lạc với hệ thống WordPress để họ trả lại cho chúng tôi. Chúng tôi có đầy đủ bằng chứng để chứng minh là người chủ của trang đó, mặc dù những hacker rất cao tay nhưng không thể chứng minh được họ là chủ cũ. Dù họ có lấy hết đồ đạc trong nhà, trả lại cái vỏ, nhưng chúng tôi cũng đưa lại lên như cũ được.

Tất nhiên là sẽ mất công hơn.


RFI : Lượng độc giả của trang Ba Sàm hết sức đông đảo. Làm được một trang tin như thế này chắc chắn không phải là đơn giản, phải bỏ rất nhiều công sức ?
Vâng, công việc hàng ngày thì rất là căng, vì tính chất đặc biệt của trang này có cái khó là ở chỗ mình phải lấy tin trên báo hàng ngày. Các báo đưa lên mạng xong là mình phải lấy thật nhanh để đưa vào, xong rồi phải lướt qua một số tin thật nhanh.

Trước hết là phải gom nó vào với nhau để độc giả theo dõi cho dễ, chứ không thể nào để tản mác, rời rạc được. Ví dụ cùng một vấn đề nào đó thì các tin bài phải ở liền với nhau.

Thứ hai nữa là mình cũng phải nhớ vấn đề mà tin bài đó nêu ra. Có thể hôm qua, hôm kia hoặc là năm ngoái người ta đã đề cập đến chuyện này rồi, hoặc đã xảy ra chuyện gì, thì mình cũng phải nhớ để bình luận, thậm chí là tìm những bài cũ ghép vào để độc giả thấy nổi lên một điều nào đó bất thường trong vấn đề mà bài nêu ra chẳng hạn. Đấy là một ví dụ.

Ví dụ thứ hai là khi trong tin, bài đó có vấn đề đáng để bình: không hợp lý, hoặc là có cái hay, cái mới, thì mình cũng có ý kiến để độc giả quan tâm hơn, rồi tìm những câu, những ý hay ở trong bài đó mình trích ra. Nó khó ở chỗ tốc độ để mà phát hiện bài, tin rồi lắp ghép với nhau, rồi bình luận, phải rất là nhanh.

Thường là ở Việt Nam sáng ra có nhiều người năm, sáu giờ người ta đã vô coi rồi, hoặc ít nhất phải tám giờ thì người ta vào đọc cùng lúc với nhiều báo mạng đã lên, thì mình phải có được lượng tin, bài ấy. Đó là dạng điểm báo, điểm tin hàng ngày.

Còn khó ở một chỗ nữa là, tuy khối lượng công việc lớn, nhưng tính chất của loại việc này lại không thể nhiều người làm được. Bởi vì rất khó phối hợp với nhau, dễ sinh ra trục trặc và mâu thuẫn, hoặc là không khớp nhau, khi độc giả xem người ta biết ngay. Bắt buộc là người tham gia làm trực tiếp phải rất là ít. Mà khi đã ít thì tốc độ và cường độ làm việc rất là cao – thế nên cũng căng thẳng và khó cho công việc ở đây.

Thêm nữa là ở trang này từ một, hai năm nay gần như để phản hồi độc giả là tự động, mà độc giả phản hồi rất là nhiều. Tức là phản hồi được tự động hiện lên chứ không có kiểm duyệt. Nhưng mà khi hiện lên thì mình phải đọc lướt các phản hồi đó, có cái nào không nên để hoặc phải cắt bớt đi, thì mình cũng phải thực hiện sớm.

Bên cạnh đó, quan điểm của chúng tôi rất muốn khích lệ độc giả tham gia vào việc làm tin. Thế nên độc giả cũng hay phát hiện tin rồi bình luận, thậm chí có những lời bình gần như là một bài báo, thì thường là chúng tôi phải nhanh chóng sử dụng lời bình của độc giả, cái tin mà độc giả mách ở trong phần phản hồi. Đấy cũng là một số lượng công việc quan trọng.

Rồi có những nhầm lẫn, sai sót, thì cách để mà chỉnh sửa, thông báo lại cho độc giả biết thì cũng lại là một vấn đề nữa. Và tìm những bài hay, ví dụ những bài đăng ở báo trong nước, ngoài nước, rồi báo mạng tự do, thì chúng tôi cũng phải chú ý. Tìm những bài vừa là thời sự nhưng vừa có chiều sâu, hoặc là có cái độc đáo, để đăng lên cho độc giả biết, hơn là mình chỉ điểm không thôi. Khi bài đăng lên thì có tác dụng rất lớn bởi vì độc giả đọc nhiều hơn, và người ta được thoải mái vào để bình luận.

RFI : Nhiều người nhận xét rằng chỉ riêng việc đọc hết các tin bài được điểm trên trang Ba Sàm cũng đã có đầy đủ thông tin trong ngày rồi, và chiếm rất nhiều thì giờ. Trong vai trò người đọc đã vậy, còn đối với người điểm tin, thì lấy đâu ra thời gian để làm công việc này ?

Với tôi, có thể nói là tôi dành gần như toàn bộ thời gian cho công việc này. Còn có một kinh nghiệm nho nhỏ về đọc và lấy tin thì đã thành thói quen tự nhiên - vì nhu cầu, sức ép nên mình phải như thế. Đọc một bài phải lướt rất nhanh để tìm cái câu, cái ý quan trọng trong bài đó. Tôi tự tạo cho mình một kỹ năng, ngoài việc xem tựa, đoạn tô đậm trong bài báo đó, đôi lúc cũng phải xem đoạn cuối, tập nhìn lướt rất nhanh trong một bài.

Còn về khối lượng công việc, thì nếu ai mà tham gia vào việc này đúng là cũng phải dành rất nhiều thời gian, rất là căng thẳng. Như vừa rồi trong một bình luận tôi cũng có nói thật thẳng là, thì giờ của tôi dành cho việc – ít nhất là việc viết bình luận - cũng rất là nhiều. Và thứ hai nữa là phải chọn thời điểm mà người ta đang ngủ thì mình đọc và viết, để sáng ra mọi người có ngay thông tin để đọc.
RFI : Trang của anh không hề có quảng cáo, như vậy về mặt tài chánh làm cách nào để duy trì thưa anh ?


Tôi thì có công ty riêng, đương nhiên phải dựa vào nguồn riêng qua công ty của mình. Nhưng mà do tập trung hết vào công việc ở đây, nên công ty thì tôi phải giao cho người khác điều hành.

Nhưng thực ra tài chính để lo cho trang cũng không đáng kể. Vì như mọi người đều biết, blog này trước tiên là một blog miễn phí. Riêng trang này là một trang rất lớn, rất nặng, ví dụ như tính tổng cộng trữ lượng trên trang này thì bên WordPress – công ty quản lý cũng ngạc nhiên : 15 megabyte.

Thế nên vừa rồi bị hacker đánh, khi muốn khôi phục, tải lên lại chắc phải mất vài ngày. Vì một số tiện ích trong trang, hoặc để tăng trữ lượng thì mình phải nộp thêm tiền, nhưng mà số tiền đóng cũng không nhiều.

RFI : Cũng có ý kiến thắc mắc vì sao anh không sử dụng Blogspot của Google - hình như không dễ đánh phá. Chắc anh cũng có lý do nào đó khi chọn WordPress ?

Lúc đầu mình phát hiện ra WordPress này thì thấy nó rất hay so với nhiều loại khác, nên chọn luôn. Lúc đó cũng có biết sơ sơ Blogspot, nhưng thấy hình như nó có vẻ không được nhiều tiện ích bằng bên này, chứ hồi đó cũng không nghĩ chuyện an ninh, an toàn gì đâu. Gần đây có người nói là Blogspot an toàn hơn, thì cũng có thể ! Nhưng mà được cái này thì mất cái kia, Blogspot nhiều người dùng nhưng mà thấy hình thức không được đẹp. Có thể do họ không biết chọn giao diện hay sao ấy. Tiện ích thì hình như bên ấy cũng không nhiều.


Cả bảo mật lẫn an toàn có lẽ quan trọng vẫn ở nơi người dùng. Có một cái khó này nữa, chứ không hẳn là do WordPress không an toàn. Bởi vì với cách làm của chúng tôi thì áp lực quá lớn, cộng với lúc nào cũng phải liên lạc với độc giả. Độc giả gửi rất nhiều thứ đến, nhiều khi mình không thể kiểm soát, không thể thận trọng được – nếu mà thận trọng thì mất niềm tin, mình không liên lạc nhanh được với độc giả. Bắt buộc mình cứ thấy là mình mở xem, thì rõ ràng là có thể người ta gởi malware, phần mềm gián điệp vào.


Còn đại đa số các trang báo khác, mỗi ngày họ lên vài bài, phương pháp và mức độ họ liên lạc với độc giả rất là đơn giản. Thậm chí họ có thể dùng máy tính này liên lạc với độc giả, và dùng máy tính khác để post (đăng) bài, thì gần như không bao giờ bị chuyện gì. Nhưng đây phải dùng một máy, phải rất là nhanh và kết hợp mấy việc một lúc, thì rõ ràng như thế mình rất là dễ bị trojan.

RFI : Ngoài ra không biết anh có bị áp lực gì khi đưa những thông tin không làm chính quyền hài lòng lắm ?

À, có, cũng tạm gọi là áp lực được. Đôi lần tôi cũng có nói ra với độc giả, tôi không giấu.

Chính quyền – thực ra cũng qua quan hệ bạn bè thôi – đôi lúc họ cũng muốn tôi điều chỉnh một đôi thứ. Quan điểm của tôi, đây là nhìn đại cuộc, thì tôi luôn luôn đi theo xu hướng là chính quyền và người dân - và cụ thể là những người hoạt động trong mạng tự do, và hoạt động ngoài xã hội đấu tranh cho quyền của người dân - rất nên có điều kiện để có những kênh đối thoại với nhau.


Về phía chính quyền đôi lúc họ cũng muốn tôi bớt cái này, cái kia, thì tôi thấy là cũng có thể chấp nhận được. Mỗi lần như thế tôi cũng không giấu gì độc giả. Chẳng hạn như có lần tường thuật biểu tình, bữa đó rất là căng thẳng, họ đề nghị tôi dừng. Tôi nói nếu dừng thì tôi phải thông báo là cơ quan chức năng có đề nghị như thế và tôi chấp nhận. Đấy cũng nằm trong phương pháp của tôi.


Tôi muốn dung hòa giữa chính quyền và người dân, làm sao cho có sự thông cảm với nhau, sẽ thuận lợi cho việc tìm kênh thông tin đến với nhau để hiểu nhau hơn. Chứ còn nếu cứ như là đứng hai bên chiến tuyến thì không có lợi chút nào. Cần phải hiểu nhau, và cần phải có những cái nhân nhượng nhất định đối với nhau, thì dần dần sẽ giải quyết được rất nhiều vấn đề.
RFI : Chúng tôi xin chân thành cảm ơn ông Nguyễn Hữu Vinh, chủ blog Anh Ba Sàm, tuy rất bận rộn cũng đã dành thì giờ trả lời phỏng vấn RFI Việt ngữ.


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link