Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, March 17, 2013

Lấy mỡ nó rán nó


 


Kính gửi quý thân hữu,

Xin thân gửi Bản tin Chống Tàu Diệt Việt Cộng số 33.

Trần V Minh

http://chongtaudvietcong.com/

Lấy mỡ nó rán nó

 

Trong cuộc tranh đấu giữ đất, người giáo dân xứ Thái Hà đã dùng câu châm ngôn “lấy mỡ nó rán nó” làm phương pháp hướng dẫn hành động.
 
Mới thoạt nghe qua tưởng chừng ám chỉ những phương thức bình thường như dùng máy chụp hình, quay phim thu lại những cảnh công an đàn áp hay mặt mũi những tên côn đồ rồi đưa lên mạng để mọi người biết mặt, nhưng thực ra đây chính là hành động rất hiệu quả của phương pháp đấu tranh dân sự (bất bạo động) gọi là Ju-jitsu, tạm dịch là hiệu ứng “gậy ông đập lưng ông”.
 
 

Hiệu ứng “gậy ông đập lưng ông” là lực tác dụng ngược lại. Thí dụ trường hợp một người biểu tình ôn hòa bị cảnh sát đánh đập dã man.
 
Nếu cảnh đánh đập này được thu hình lại và phổ biến rộng rãi thì sẽ có nhiều người cảm thông với người biểu tình và quay ra chống đối lại là nhà cầm quyền.
 
Như thế sự đàn áp thô bạo của nhà cầm quyền đã không mang lại kết quả mong muốn là làm nhiều người sợ mà làm gia tăng số người bất mãn.
 
 

Thông thường cách mạng dân sự được tiến hành dưới hình thức phong trào. Là phong trào thì phải thật đông đảo mới bảo đảm sự thành công. Phương pháp tìm kiếm số đông vượt bực này không thể đạt được bằng cách mời gọi từng người như hình thái tổ chức đoàn thể, đảng phái.
 
Hơn nữa điều kiện gia nhập đều phải dựa trên hai yếu tố như đảng phái là hoàn toàn tự nguyện và sẵn sàng dấn thân. Hiệu ứng gậy ông đập lưng ông chính là phương pháp cần thiết để tạo dựng phong trào đấu tranh.
 
 

Đa số các cuộc cuộc cách mạng ôn hòa đã từng xảy ra đều theo một mô hình tổng quát giống nhau. Ban đầu một nhóm nhỏ người biểu tình do bất mãn với một chuyện gì đó. Nhóm người này liền bị cảnh sát đàn áp thô bạo.
 
Như đã tiên đoán và để không uổng phí sự hy sinh bị đánh đập của những người đi đầu, nhóm biểu tình sắp xếp chuyên viên thu hình trực sẵn đâu đó và thu lại tất cả chuyện xảy ra. Liền như lập tức, những hình ảnh tàn nhẫn của cảnh sát được chuyển lên internet, rồi báo chí phụ vào đưa tin và số người biết về câu chuyện tăng lên.
 
Một số người bàng quan cảm thấy bất mãn với cách hành sử của cảnh sát sẽ nhảy vào bênh chữa và tiếp tay cho nhóm biểu tình. Thấy vậy, cảnh sát tăng cường thêm lực lượng và đàn áp mạnh tay hơn, nhưng lại nhờ qua truyền thông, số người biết tin về tình hình gia tăng giúp cho số người chạy đến hỗ trợ nhóm biểu tình tăng theo.
 
Cứ theo chu kỳ như thế, khi đàn áp càng tăng thì phe đối kháng càng đông người hơn. Tới một giới hạn, số lượng người xuống đường vượt xa số lượng cảnh sát và lực lượng cảnh sát trở nên vô hiệu.
 
 

Hiệu ứng “gậy ông đập lưng ông” xảy ra ở Việt Nam thế nào?

Các loại tổ chức xã hội như công nhân và nông dân được đcsVN đặc biệt chú ý vì hai giới này là động lực chính của nền kinh tế.
 
Nếu hai giới này trở nên bất tuân phục mà đình công thì cả bộ máy chính quyền sẽ bị ngưng trệ. Vì hiểu được như thế nên đcsVN đã đàn áp rất mạnh đối với những người trẻ đứng lên vận động công nhân thành lập nghiệp đoàn độc lập như Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đoàn Huy Chương.
 
Tuy nhiên sự hy sinh của những người trẻ này đã không uổng phí mà đã gỡ bỏ được mặt nạ “đảng của giai cấp công nhân” của đcsVN. Sau họ chắc chắn sẽ có thêm nhiều người khác noi theo và ngày nay, có lẽ chẳng còn công nhân nào tin đcsVN là đảng đại diện cho họ.
 
 

Một giới thường tiên phong trong mọi phong trào dân chủ là sinh viên, thanh niên mà đcsVN đặc biệt kiểm soát chặt chẽ. Tuy nhiên, sự kiểm soát sẽ khó thực hiện trong điều kiện thông tin internet ngày nay. Giới trẻ sẽ không dễ bị lừa nữa vì bức tường che dấu sự thật chỉ là phương cách vượt tường lửa.
 
Sự kiện Phương Uyên, một thành viên Đoàn Thanh niên cs, dám kêu gọi chống Tàu, báo hiệu sự hiểu biết rộng rãi trong giới sinh viên về chuyện bán nước của đcsVN. ĐcsVN bắt Phương Uyên để răn đe nhưng sẽ không thể đạt mục đích vì không ai có thể che dấu sự thật được, và việc làm này của họ chỉ làm cho giới sinh viên càng mất lòng tin vào đcs hơn.
 
 

Về tôn giáo thì có thể nhận thấy rằng đcsVN đã không thể khuất phục được số lượng đông đảo tín đồ các tôn giáo ở VN. Họ chỉ có thể tạm thời kiềm chế và khả năng kiềm chế của họ đang dần dần mất hiệu quả; vì dưới sự mở cửa kinh tế và giao thương với thế giới ngày nay, mọi hành vi đàn áp tôn giáo đều sẽ bị lên án.
 
Chỉ cần trở về quá khứ vài năm là có thể thấy đcsVN đang thua từng bước trước các tôn giáo. Từ việc đàn áp thẳng tay Giáo Hội Việt Nam Thống Nhất, Cao Đài, Hòa Hảo, Thái Hà, Đồng Chiêm, Cồn Dầu, các giáo hội Tin Lành… cho tới nay, đcsVN chẳng răn đe được vị chủ chăn hay tín đồ nào mà càng làm cho họ trở nên thù ghét chế độ và can trường hơn, từ đó, số người chống đối càng đông đảo hơn.
 
Một sự kiện xảy ra nhân chuyện góp ý Hiến pháp là một bằng chứng: Hội Đồng Giám Mục Việt Nam đã thẳng thắn trình lên yêu cầu sửa đổi HP, gạt bỏ những đặc quyền, đặc lợi của đcs như quyền lãnh đạo, quyền “quản lý” đất, quyền đứng trên luật pháp và quốc gia…, đồng thời yêu cầu phải đặt các quyền con người ở vị thế bất khả xâm phạm.
 
 Không ai có thể ngờ rằng HĐGMVN, đại diện cho 8 triệu người Công giáo, làm điều táo bạo này. Phải chăng do áp lực của dư luận giáo dân? Hay là tự ý thức trách nhiệm chủ chăn của các vị? Dù sao thì điều rõ ràng là dư luận dân chúng đang chuyển mình từ sự xin-cho sang thái độ đòi hỏi những quyền căn bản của mình.     
 
 

Giới trí thức ở VN gần đây cũng bắt đầu thực hiện những sáng kiến ngoạn mục theo rất sát bài bản của đấu tranh dân sự. Sự đối kháng đang dần thành hình. Nhóm 72 trí thức đưa ra kiến nghị 7 điểm (gọi tắt là Kiến nghị 72), gồm những cựu đảng viên cs, là một viên đạn bắn thẳng vào tính chính danh của đcsVN. Các nhà trí thức đã dựa vào sự cho phép góp ý (dùng mỡ nó rán nó) mà đưa ra 7 điểm góp ý kèm theo một bản Hiến pháp hoàn toàn khác. Sau khi nhận Kiến nghị 72, Quốc hội csVN quá ngỡ ngàng không biết chống đỡ ra sao nên đã từ chối sự góp ý. Điều này tố cáo rằng Hiến pháp của Quốc hội CS đưa ra có gì khuất tất và họ không dám mở cuộc tranh luận công khai. Tuy nhiên, sự từ chối góp ý đã giúp cho Kiến nghị 72 có thêm uy tín đối với quần chúng và được nhiều người tìm đọc. Kết quả là đcsVN đã thua một ván bài trên bàn cờ do chính họ đặt ra. 
 
 

Ông Gandhi từng nói, “Một khi đấu tranh bất bạo động bắt đầu thì không gì có thể ngăn cản nổi”. Tính tất thắng của phương pháp này nằm ở hiệu ứng ‘gậy ông đập lưng ông’. Thể chế độc tài nào cũng dựa vào bạo lực để bảo vệ quyền thống trị, nhưng bạo lực chỉ có khả năng gây sợ hãi chứ không thu phục nhân tâm. Khi bạo lực càng tăng thì sự căm ghét nhà cầm quyền cũng tăng theo và đến một lúc người dân vượt qua được nỗi sợ thì phong trào đối kháng bắt đầu.
 

Theo những nhà nghiên cứu phương pháp đấu tranh bất bạo động, hai yếu tố bắt buộc cần phải có để đi đến thành công là (1) phải có được sự tham gia dấn thân của đông đảo dân chúng và (2) thuyết phục được lực lượng vũ trang ngưng ủng hộ nhà cầm quyền.
 
Nếu chỉ có quần chúng mà không có quân đội ngả theo thì sẽ có những cuộc thảm sát đẫm máu xảy ra. Mặt khác, nếu một bộ phận quyền lực nào đó, như quân đội chẳng hạn, đứng ra lật đổ đcsVN thì kết quả sẽ là một nhà cầm quyền độc tài khác; vì công lao “giành chính quyền” là của một nhóm người.
 

Trong giai đoạn khởi đầu của phong trào dân chủ Việt Nam hiện nay, khi sự đối kháng mới chỉ nhen nhúm, việc áp dụng nguyên tắc “lấy mỡ nó rán nó” có vẻ là hợp lý hơn cả vì nhắm tới cả hai mục tiêu.
 

Trần Văn Minh

15/03/2013

 

BA-ĐÌNH SÁT-NHÂN !

 

Ngàn năm: Nô-lệ Giặc Tàu

Hết Tàu đến Nhật: dân đâu sướng gì !

Nhật vừa cuốn gói, ra đi

Việt-Nam nhược-tiểu: Tây thì nhảy vô

Đuổi Tây, Mỹ giúp xô-bồ

Biếu quà viện-trợ: nhập kho đều-đều

Đồng-bào: sung-túc hơn nhiều

Tự-do buôn-bán: chi-tiêu thỏa-lòng

                     ******

Mua xe: chẳng chút phập-phồng 

Tậu nhà xây-cất: thong-dong phỉ-nguyền

Ruộng-vườn, nhà-cửa vẹn-nguyên

Chẳng ai quấy-nhiễu, ưu-phiền đắn-đo

Hung tin: -Đảng Vẹm sắp vô !...

Đồng-bào hốt-hoảng, đổ-xô tìm tàu

Quyết-tâm: tẩu-thoát bôn-đào !

Kinh-hoàng Cộng-phỉ: khác nào Quỉ-Ma !

                 ******

Chậm-chân: đành trở về nhà

Khỉ-rừng khủng-bố: trẻ-già không an !

Cha-con, chồng-vợ: ly-tan !

Quân-Dân-Cán chính, Sĩ-quan ra trình...

‘‘Tập-trung Cải-tạo’’: trá-hình

Khổ-sai Lao-động: điêu-linh trụi-trần !

Đổi tiền: kiểm-soát toàn dân

Tịch-thâu tài-sản: Nạn-nhân bơ-phờ !

                  ******

Dân-lành: quá đỗi xác-xơ !

Tìm tàu đánh cá: nương-nhờ vượt-biên

Ra đi: khắp cả ba miền

Không may bị bắt, tù liền mấy năm !

Thân-nhân: chẳng được đến thăm

Công-an Giặc-cướp: dọa-hăm, tống tiền !

Cường-hào Ác-bá: chuyên-quyền

Cướp nhà ruộng-đất, đồn-điền Quốc-dân !

                 ******

Nói xa, chẳng qua nói gần

‘‘Đỉnh-cao Trí-tuệ’’: ngu-đần phát-kinh

Buôn dân, bán Nước: điêu-linh !

Dân-lành thấy rõ: Ba-Đình Sát-nhân !. &

 

                            XUÂN-NƯƠNG

Hoa Ky va Nam Han tan cong Internet cua Bac Han.


 

Bắc Triều-tiên báo-động..
TTKh.
              
From: Quocgia Vietnam .
Subject:  Hoa Ky va Nam Han tan cong Internet cua Bac Han.

 


Bắc Triều Tiên báo động bị Mỹ và Hàn Quốc tấn công hệ thống internet


Posted on March 15, 2013 by BBT


DR


Hãng thông tấn KCNA của Bắc Triều Tiên trong bản tin hôm nay 15/03/2013 lên án Hoa Kỳ và Hàn Quốc cho biết, nhiều trang web của chế độ trong đó có trang mạng của KCNA, nhật báo đảng Rodong và hàng không dân dụng Air Koryo bị ngăn chận từ thứ Tư cho đến tối hôm qua thứ Năm.

Theo Bình Nhưỡng, Hoa Kỳ và Hàn Quốc là thủ phạm tấn công trang internet chính thức của Nhà nước Bắc Triều Tiên một cách « dữ dội và kéo dài ». Trong khi đó, viện nghiên cứu chiến lược IISS tại Luân Đôn dự báo, Bắc Triều Tiên sẽ « gây hấn quân sự » với Hàn Quốc trong năm nay.

KCNA cho rằng « các máy chủ của nhà nước Cộng hòa Triều Tiên đã bị tấn công mỗi ngày và rất dữ dội » và cùng lúc với cuộc tập trận Mỹ- Hàn.

Một nguồn tin khác từ Bình Nhưỡng khẳng định thủ phạm là « một cường quốc ».

Theo AFP, tuy gọi là mạng internet, nhưng tại Bắc Triều Tiên, đây chỉ là mạng nội bộ liên lạc giữa từ vài trăm đến một ngàn nhân vật có đặc quyền.

KCNA đe dọa là sẽ không « ngồi yên thụ động để cho kẻ thù tấn công hệ thống internet ».

Trong khi đó, theo viện nghiên cứu chiến lược IISS tại Luân Đôn, các cường quốc thế giới mỗi ngày mỗi lo ngại thêm về khả năng xảy ra xung đột võ trang tại bán đảo Triều Tiên.

Hai lý do chính gây lo ngại :Một là Bắc Triều Tiên có tên lửa có tầm bắn đến Hàn Quốc và Nhật Bản. Những lời lẽ hiếu chiến của giới lãnh đạo Bình Nhưỡng cho phép quan sát viên quốc tế dự báo Bắc Triều Tiên sẽ đánh trước. Lý do thứ hai là Hàn Quốc, do đã nhượng bộ nhiều lần gây thiệt hại cho uy tín là mất lòng dân, lần khiêu khích tới Seoul sẽ trả đũa.

Tuy nhiên cũng có một yếu tố ngăn chận Bình Nhưỡng leo thang, biến xung đột thành chiến tranh : Đó là chế độ Bắc Triều Tiên cũng sợ sẽ bị sụp đổ trước sức mạnh phản công của liên quân Mỹ-Hàn.

 

 

Dân Nào Muốn Đảng Cầm Quyền?


 

Dân Nào Muốn Đảng Cầm Quyền?
(Phạm Trần , VB)

Đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN) cứ nói mình có quyền cai trị dân vì đó là “tất yếu của lịch sử”, tính từ “cuộc Cách mạng tháng Tám 1945” đã đặt đảng vào vị trí “lãnh đạo” cho đến hai cuộc chiến chống Pháp và chống Mỹ rồi từ sau 1975 tiếp tục lãnh đạo công cuộc “đổi mới”, nhưng tại sao chưa bao giờ đảng dám hỏi xem dân có muốn như thế không?

Chuyện phân tích “đúng, sai” từ biến cố lịch sử mùa Thu 1945 có đúng là “cuộc Cách mạng” do đảng Cộng sản lãnh đạo hay chỉ là “cuộc cướp chính quyền từ tay Chính phủ Trần Trọng Kim” cho đến cái gọi là “cuộc chiến tranh giải phóng” ở miền Nam Việt Nam không phải là mục tiêu của người viết.

Bài này chỉ bàn về có hay không chính đáng việc đảng CSVN cứ muốn tiếp tục bám lấy “hào quang qúa khứ” còn nhiều nghi vấn “đúng-sai” với tư duy và đường lối đã lỗi thời và lạc hậu để giữ cho bằng được “chiếc ghế” cầm quyền trong khi nhân dân và đất nước dứt khoát cần “tắm gội” cho ra con người mới để vươn lên có đủ sức mạnh chống lại những âm mưu thôn tính của Trung Cộng ngày một đến gần ở trên đất liền và ngoài Biển Đông.

Thắc mắc tại sao đảng không dám mở cuộc “trưng cầu dân ý” về “quyền đương nhiên” được lãnh đạo đã không được trả lời từ khi ông Hồ Chí Minh, người lập ra đảng còn sống.

Sau 68 năm cầm quyền và phạm muôn vàn sai lầm cứ chồng chất lên mãi năm sau cao hơn năm trước, nhiều người dân đã muốn đảng thử xét lại xem có còn khả năng tiếp tục lãnh đạo hay nên kết thúc “vai trò lịch sử” của mình để cho dân tự giải quyết lấy vận mệnh chính trị của đất nước bằng các kế họach chuyển tiếp dân chủ được lòng mọi người mà đảng vẫn còn chỗ đứng trong lịch sử.

Rất tiếc, cho đến 2013 đảng CSVN đã tìm mọi cách từ chối bằng hành động khủng bố và bỏ tù những ai có ý muốn đảng “thoái vị”.

Đảng coi những “thắc mắc” hay “kiến nghị” của dân là nhằm “ chống nhà nước và nhân dân”, là “âm mưu của các thế lực thù địch”, là “diễn biến hòa bình” do nước ngòai xúi dục, giật dây, là “mưu đồ của những phần tử cơ hội” trong nước.

Tất cả những ai muốn đảng tự mình xét lại bản thân có còn xứng đánh lãnh đạo dân tộc hay nên từ bỏ độc quyền, độc đảng để cùng nhân dân xây dựng đất nước trong dân chủ và tự do thì liền bị Tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng lên án là những người “suy thoái chính trị,tư tưởng, đạo đức”.

Nhưng từ em bé đến người lớn ai cũng biết “ đảng” không thể và không được xếp ngang hàng với “nhà nước”. Người dân chống đảng vì đảng đã cướp mất quyền tự quyết của họ chứ không ai lại tự mình chống mình, hay chống lại Tổ quốc như báo chí của nhà nước và những cán bộ tuyên truyền của đảng vẫn xuyên tạc.

Như vậy thì có phải là đảng độc tài không? Người Việt Nam nào cũng bảo vậy. Cả người nước ngòai cũng nói thế. Chỉ riêng những người lãnh đạo đảng nói ngược lại “nhà nước ta là nhà nước pháp quyền, của dân, do dân và vì dân”, hay tự phong cho mình được quyền cai trị là do “đòi hỏi khách quan tất yếu của cách mạng Việt Nam”.

Chả có ai muốn nghe lối nói “cối chầy” như thế vì lời đảng hứa“dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh” đã bao năm chứng minh tòan là nước bọt, trăm voi không được bát nước xáo.

Cho nên việc đảng tự cho mình là “ đại biểu trung thành cho lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và toàn thể dân tộc”, hay “bao nhiêu lợi ích đều vì dân. Bao nhiêu quyền hạn đều của dân", như ông Hồ Chí Minh từng nói là hòan tòan “nước đổ lá khoai” từ bao nhiêu năm rồi.

CHUYỆN NĂM 2013

Từ khi đảng “đổi mới” để sống còn năm 1986, mệnh nước và vận dân tưởng như có cơ hội làm lại cuộc đời. Nhưng sau 27 năm, đến 2013, nhân dân tuy đã có nhiều người no cơm ấm áo và có người đã trở nên giầu có thì một bộ phận lớn nông dân và công nhân vẫn chưa đủ ăn, chưa có đủ khả năng nuôi con học hành thành tài.

Ngược lại, đội ngũ cán bộ, đảng viên, nhất là những kẻ có chức có quyền lại giâu sụ, sống sang mà suy thoái đạo đức. Tệ nạn tham nhũng, mua quan, bán chức, chia rẽ, hạ dân từ “làm chủ đất nước” xuống hàng nộ lệ cho quan chức đã làm băng họai xã hội từ giáo dục đến thuần phong mỹ tục.

Hội nghị Trung ương 4 và 5 của Khoá đảng XI đã chứng minh những thất bại giây chuyền không còn cứu được đã kéo dài từ Đại hội đảng 7 thời Tổng Bí thư Đỗ Mười.

Những căn bệnh truyền nhiễm của tham nhũng trong đảng viên đã tạo nên các “nhóm lợi ích” bao bọc nhau từ Trung ương xuống cơ sở dẫn đến thất bại đầu tiên của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tại Hội nghị Trung ương 6 kết thúc ngày 15/10/2012. Mặc dù được Bộ Chính trị đề nghị xin chịu một hình thức kỷ luật cho mình và cho “một đồng chí trong Bộ Chính trị”, không nêu danh tính nhưng ai cũng biết đó là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Ban Chấp hành Trung ương đảng không hội đủ số phiếu trừng phạt ông Dũng, người được Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang sau đó nói ám chỉ là “Đồng chí X” vì không làm tròn nhiệm vụ được giao phó, đặc biệt trong lĩnh vực kinh tế và 2 vụ thua lỗ nghiêm trọng hàng ngàn tỷ đồng của hai Tổng công ty Vinashin và Vinalines.

Hậu qủa nhãn tiền đem lại sau Hội nghị 6 là đảng viên và nhân dân không còn tin vào khả năng lãnh đạo của ông Trọng và của đảng vì Ban Chấp hành Trung ương vì đảng đã tự tay cắt đứt sự “liên hệ máu thịt” còn sót lại giữa dân với đảng.

Những căn bệnh xa dân, khinh dân và không còn sợ dân của các “quan cách mạng” đã căng lớn và gay gắt hơn trong mỗi cán bộ đảng viên có chức có quyền so với tình trạng của năm 2011.

Thời ấy, Tác gỉa Đỗ Hòang Linh đã viết trên báo Công an Nhân dân (số ra ngày 04/02/2011): “ Hiện nay, ở nhiều địa phương, ban ngành, những căn bệnh này đã trở nên khá phổ biến và có nguy cơ trầm trọng hơn, thậm chí khá nhiều cán bộ đảng viên còn biến thái đến mức lừa phỉnh, trấn áp, dọa nạt, khống chế quần chúng nhân dân, đặc biệt là đối với những ai dám dũng cảm nói thẳng, nói thật, lên án những hành vi quan liêu, tham ô, tham nhũng, hối lộ, lãng phí của những vị lãnh đạo có quyền chức. Nhân dân thông qua phương pháp đối chứng, so sánh trước kia và bây giờ, lập pháp và hành pháp, việc này với việc khác, cách xử lý mức độ nặng nhẹ, thông tin xuôi chiều và ngược chiều... cuối cùng họ cũng tìm ra bản chất, kết quả kèm theo lời bình luận dân gian và những phương án đáng ra nên làm công khai, hợp lý, công bằng hơn, và: "Cán bộ nào tốt, cán bộ nào xấu, cán bộ nào có lầm lỗi mà có thể sửa đổi, ai làm việc gì hay, việc gì quấy, dân chúng cũng do cách so sánh đó mà họ biết rõ ràng.”

Bây giờ, hai năm sau, từ Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng xuống đến cấp Thành phố, Tỉnh và Huyện, chỗ nào có cán bộ suy thoái, làm hỏng việc của dân thì cứ việc “nhận lỗi” và “hưá sửa đổi” để tiếp tục tái phạm là xong.

Vì vậy mà ngày nay, cán bộ, đảng viên đã quên mất lời cảnh báo của ông Hồ Chí Minh nói với Bộ Chính trị ngày 20/1/1962: "Quan liêu, lãng phí, tham ô làm hại cho dân. Phải hiểu vì dân mà chống tham ô lãng phí. Tham ô, lãng phí là một tội đối với nhân dân. Ai cũng phải chống".

Nhưng không ai muốn chống vì ai cũng tham nhũng thì biết chống ai, tha ai?

Cho nên mọi chuyện vẫn được đảng viên dậm chân tại chỗ để mặc cho nước chảy qua cầu miễn sao quyền lợi không sứt mẻ là vui vẻ cà làng.

Bằng chứng sau 7 năm bắt tay vào việc, từ 2007, Ban Chỉ đạo Trung ương phòng, chống tham nhũng do Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng cầm đầu đã không làm nên cơm cháo gì.

Đảng lấy lại đặt vào tay Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, nhưng ít ai tin một sớm một chiều mà Ban Nội Chính, bây giờ do ông Nguyễn Bá Thanh, nguyên Bí thư Thành ủy Đà Năng cầm đầu có thể tháo gỡ hết dây nhợ chằng chịt do các phe phái trong đảng dương ra để bao che cho nhau.

Nhiều người ở Việt Nam dự đòan phải đợi đến Hội nghị giữa nhiệnm kỳ của đảng dự trù vào tháng 5 mới có thể hình dung được đòn phép của Bộ Chính trị và của Ban Nội Chính sẽ đối phó với lũ giặc tham nhũng và đội ngũ “Quan cách mạng” như thế nào.

NGÕ CỤT CỦA HIẾN PHÁP

Song song với những khó khăn này, đảng còn phải đối phó với Phong trào quần chúng đòi đảng phải từ bỏ quyền lãnh đạo độc tôn được tiếp tục ghi trong Điều 4 Hiến pháp 1992 sửa đổi.

Cuộc cách mạng bằng tư tưởng và lời nói của hàng chục ngàn người dân thuộc mọi thành phần trong xã hội, kể cả những cán bộ, đảng viên, nông dân và công nhân đã kết nối với nhau từ trong nước ra hải ngọai đứng lên đối lập với đảng CSVN.

Sau 2 tháng lấy ý kiến dân, kết qủa có vẻ như thuận chiều với ý muốn của đảng được tiếp tục tòan quyền lãnh đạo mà không phải chia sẻ quyền lực với bất cứ tổ chức hay cá nhân nào, theo báo cáo hôm 13/3/2013 của Ban biên tập dự thảo sửa đổi Hiến pháp.

Theo lời Đại biểu Quốc hội Phan Trung Lý, Trưởng ban biên tập thì “hầu hết các ý kiến đều đồng tình cơ bản với những nội dung chính của dự thảo.”

Về Điều 4 Hiến pháp, ông Phan Trúng Lý nói: “ Ban biên tập dự thảo cho rằng quy định như trong điều 4 là phù hợp với ý chí, nguyện vọng của nhân dân, phù hợp với vai trò lãnh đạo của Đảng đã được khẳng định trong quá trình xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Đồng thời cũng phù hợp với yêu cầu đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng trước tình hình mới.”

Nhưng “ý chí” và “nguyện vọng của nhân dân” lấy đâu ra hay chỉ là sự tự biên , tự diễn và “tự lấy của người làm của mình” của ông Lý?

Lập luận này giống hệt như các bài viết “bênh đảng” đến tận mang tai của một số cán bộ tuyên truyền cấp Tiến sỹ hay Giáo sư của Quân đội, Công an và Ban Tuyền giáo của Đảng.

Về vấn đề Quân đội phải “tuyệt đối trung thành với đảng hay Tổ quốc và nhân dân” được Ông Lý giải trình: “Ban biên tập dự thảo cho rằng, ở nước ta, lực lượng vũ trang là công cụ của Đảng và nhân dân trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Lịch sử cũng đã chứng minh rằng lực lượng vũ trang luôn luôn trung thành với Đảng và cũng chỉ đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng thì lực lượng vũ trang mới thực hiện tốt nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân dân, bảo vệ chế độ của Vì vậy, quy định của Hiến pháp về nội dung này là phù hợp và cần thiết.”

Quan điểm của Ban biên tập và Điều 70 của Hiến pháp sửa đổi hòan toàn khác với tất cả 4 Bản Hiến pháp 1946, 1959,1980 và 1992, theo đó “lực lượng vũ trang nhân dân (quan đội) phải tuyệt đối trung thành với Tổ quốc và nhân dân”.

Nhưng ai đã “đảo ngược” bổn phận trung thành của quân đội như đã viết trong Điều 70 sửa đổi là một thắc mắc người dân có quyền được biết không?

Nhiều Trí thức và lão thành cách mạng của đảng đã chỉ trích sự thay đổi này, nhưng cũng ngạc nhiên là vào ngày 19/2/2013, trong cuộc nói chuyện với các cựu chiến binh của Câu Lạc bộ Thăng Long ở Hà Nội, Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang đã không đồng quan điềm với Ban biến tập Hiến pháp.

Ông Sang được trích dẫn nói: “Về vai trò của Đảng với quân đội. Tôi cho rằng Đảng ta lập ra quân là để bảo vệ Tổ quốc, nhân dân chứ không phải là lập ra là bảo vệ, trung thành với Đảng, vì vậy quân đội phải trung thành, bảo vệ Tổ Quốc, nhân dân rồi mới đến Đảng, có như vậy mới đúng chứ. Nay vì theo tập quán, nhận thức vẫn chưa thực hiện được.”

Tại sao lại “chưa thực hiện được”? Quân đội là của dân, dân là cha mẹ của Quân đội và của đảng nên không có lý do chính đáng để Quân đội ngồi lên đầu Tổ quốc và cha mẹ mình.

Điều này cũng đồng nghĩa với câu hỏi: Dân nào muốn đảng cầm quyền?

Vậy đảng CSVN có dám nhận lời thách đố để cho một tổ chức độc lập thực hiện cuộc trưng cầu ý dân có quốc tế kiểm soát để xem người dân Việt Nam có còn muốn đảng cầm quyền nữa hay không?

Hay đảng sẽ căn cứ vào kết qủa lấy ý kiến dân có công an, cán bộ phường khóm đến tận mỗi gia đình lấy chữ ký “đồng ý” để phô trương có đến 90% hoặc cao hơn đã chấp thuận Hiến pháp sửa đổi thì liệu đảng có còn mặt mũi nào để cai trị nữa không?

Link:http://vietbao.com/D_1-2_2-67_4-205425_15-2

Tân Giáo hoàng bỏ tiền túi trả tiền khách sạn


Tân Giáo hoàng bỏ tiền túi trả tiền khách sạn

 

- Ngay trong ngày đầu tiên lãnh đạo 1,2 tỷ tín đồ Công giáo khắp thế giới, tân Giáo hoàng đã gây ấn tượng khi tự mình nhận hành lý tại khách sạn và trả tiền phòng. Ngài cũng đích thân nói lời cảm ơn từng nhân viên khách sạn.
 

Giáo hoàng Francis đang tạo ra những thay đổi tại Vatican

Giáo hoàng Francis đang tạo ra những thay đổi tại Vatican

 

Chỉ trong vòng 12 giờ sau khi trở thành người đứng đầu tòa thánh Vatican, Giáo hoàng đã xoá tan những truyền thống lâu đời về sự cầu kỳ, kiểu cách vốn tồn tại hàng trăm năm tại đây khi có nhiều hành động khác hẳn với những người tiền nhiệm.

 

Những hành động đó một lần nữa khẳng định sự giản dị, khiêm nhường vốn có của Giáo hoàng, người vẫn thường đi lại bằng xe buýt tại quê nhà, hôn lên chân của những bệnh nhân AIDS, cầu nguyện cùng với những gái mại dâm hay từ bỏ ngôi biệt thự sang trọng dành riêng cho tổng giám mục Buenos Aires.

 

Trong buổi lễ diễn ra hôm qua, khác với người tiền nhiệm Benedict XVI, người đã đọc bài diễn văn dài đến 3 trang bằng tiếng La-tinh, tân Giáo hoàng Francis chỉ diễn thuyết trong vòng khoảng 10 phút bằng tiếng Italia. Trong bài phát biểu, ngài nhấn mạnh tất cả các tín đồ Thiên chúa giáo cần phải “xây dựng” nhà thờ và “bước đi” với niềm tin.

 

Ngài đề nghị các linh mục phải xây nhà thờ trên những nền tảng vững chắc và còn cảnh báo rằng: “Điều gì xảy ra khi lũ trẻ xây những lâu đài trên bãi biển? Tất cả chúng đều sụp đổ. Nếu chúng ta không hướng về chúa Giê-su, chúng ta sẽ chỉ trở thành một tổ chức phi chính phủ đáng thương chứ không phải người con của Chúa trời”.

 

Không chỉ trong lời nói, phong cách giản dị của Giáo hoàng Francis còn được thể hiện ngay ở những bộ lễ phục. Thay vì khoác lên mình tấm che ngực hình cây thánh giá màu vàng được trao sau khi được bầu làm giáo hoàng, trong buổi lễ hôm qua, cựu hồng y của Argentina vẫn mặc trang phục quen thuộc như khi còn là giám mục.

 

Ngài cũng từ chối khoác lên bộ áo choàng nhung màu đỏ mà người tiền nhiệm từng mặc khi lần đầu xuất hiện trước công chúng thế giới năm 2005. Ngài thấy hài lòng với bộ áo khoác dành cho giáo hoàng màu trắng giản dị.

 

“Với tôi có một điều chắc chắn là đã có sự thay đổi lớn về phong cách. Đây không phải chuyện nhỏ”, Sergio Rubin, người viết tiểu sử cho giáo hoàng nói.

 

Cũng trong ngày thứ Năm, một thay đổi nhỏ nữa những cũng rất đáng chú ý đã xảy ra khi Giáo hoàng cùng đoàn tùy tùng dừng lại bên một ngôi nhà thuộc sở hữu của Vatican, nơi giáo hoàng ở trước mật nghị.

 

Tại đây ngài tự nhận hành lý của mình và nói: “Tôi muốn cảm ơn các nhân viên, những người làm việc tại đây”, Pawel Rytel-Andrianek, một vị khách trong tòa nhà chứng kiến sự việc, kể lại.

“Và ngài tiến lại cảm ơn toàn bộ nhân viên ở đây, từng người một, không hề vội vã”. Giáo hoàng sau đó đã trả hóa đơn tiền phòng của mình “để làm gương”, người phát ngôn của Vatican, Federico Lombardi, cho hay.

 

“Mọi người ở đây cho biết trong suốt 20 năm qua, ngài chưa từng đề nghị Vatican cử ô tô đón mình”, Rytel-Andrianek nói tiếp. “Ngay cả khi tới mật nghị cùng một linh mục khác trong giáo phận của mình, ngài vẫn ra đường đón taxi để tới mật nghị. Quả là một cử chỉ rất giản dị”.

 

20 điều ít biết về tân Giáo hoàng Francis

 - Giáo hoàng Francis yêu thích tango, bóng đá và từng có thời làm vệ sĩ gác cửa cho một quán bar ở Buenos Aires. Đó là một vài trong số những điều ít biết về tân giáo hoàng nổi tiếng giản dị, khiêm nhường của Vatican.
 

Giáo hoàng Francis cầm lá cờ in logo của đội bóng yêu thích San Lorenzo.
Giáo hoàng Francis cầm lá cờ in logo của đội bóng yêu thích San Lorenzo.

1. Giáo hoàng Francis, tên thật là Jorge Mario Bergoglio, xuất thân từ một gia đình trung lưu có 5 người con và có cha là công nhân đường sắt gốc Italia.


2. Cha ông, Mario Jorge, di cư từ vùng Piedmont của Italia tới Argentina.


3. Tân Giáo hoàng thành tạo tiếng Italia, Đức, Tây Ban Nha. Ông cũng nói được tiếng Anh, Pháp, Bồ Đào Nha dù không trôi chảy và và một chút thổ ngữ Piedmont.


4. Ông từng bị cắt một lá phổi thời thiếu niên vì bị nhiễm trùng.


5. Giáo hoàng Francis yêu thích tango. “Tôi yêu tango và thường khiêu vũ thời còn trẻ”, ông từng nói với Francesca Ambrogetti và Sergio Rubin, tác giả cuốn hồi ký “El Jesuita” năm 2010 của ông.


6. Ông từng có bạn gái khi còn trẻ. “Cô ấy nằm trong nhóm bạn mà tôi từng khiêu vũ cùng. Nhưng sau đó tôi nhận ra niềm đam mê với tôn giáo”, Giáo hoàng Francis tiết lộ với Ambrogetti và Rubin.


7. Ông từng làm vệ sĩ gác cửa tại một quán bar ở Buenos Aires để kiếm tiền thời còn là sinh viên.


8. Giáo hoàng Francis là fan cuồng nhiệt của câu lạc bộ bóng đá San Lorenzo, một đội bóng ở Buenos Aires. Năm 1972, San Lorenzo là đội bóng Argentina đầu tiên từng giành giành hai chức vô địch trong một năm.


9. Bức họa yêu thích của ông là "White Crucifixion" (Đóng đinh vào thập giá màu trắng), do Marc Chagall vẽ năm 1939.

10. Bộ phim yêu thích của ông là "Babette's Feast", một bộ phim của Đan Mạch sản xuất năm 1987.


11. Ông từng nghiên cứu triết học tại Đại học công giáo Buenos Aires và cũng có bằng thạc sĩ hóa học tại Đại học Buenos Aires.


12. Giáo hoàng Francis từng giảng dạy văn học, tâm lý, triết học và thần học trước khi trở thành tổng giám mục của Buenos Aires.

13. Ông là đồng tác giả cuối sách “Sobre el Cielo y la Tierra” (Trên thiên đường và trái đất).


14. Ông đảm nhiệm chức tổng giám mục của Buenos Aires từ 1998-2013. Trong thời gian làm tổng giám mục, ông đã trở thành tấm gương cho người khác với lối sống khiêm nhường, tránh mọi sự xa hoa.

Jorge Mario Bergoglio nói chuyện với một hành khách khi đi trên xe điện ngầm ở Buenos Aires.

Jorge Mario Bergoglio nói chuyện với một hành khách khi đi trên xe điện ngầm ở Buenos Aires.


15. Giáo hoàng Francis thường sử dụng phương tiện công cộng thay vì taxi hoặc xe riêng để đi lại quanh Buenos Aires. Ông sống trong một căn hộ nhỏ với một linh mục nhiều tuổi hơn và tự nấu ăn.


16. Ông được Giáo hoàng John Paul tấn phong làm hồng y năm 2001.

17. Trong mật nghị bầu giáo hoàng năm 2005 mà ông được xem là ứng viên sáng giá. Giáo hoàng Francis được cho là trở thành nạn nhân của một chiến dịch bôi nhọ của những người khác, vốn cáo buộc rằng ông không bao giờ cười.


18. Giáo hoàng Francis thường bay tới Rome bằng vé máy bay hạng phổ thông.


19. Francis là giáo hoàng đầu tiên không phải người châu Âu kể từ thời Gregory III, người sinh ra tại vùng đất là Syria ngày nay và được bầu làm giáo hoàng năm 731.


20. Ông sẽ lấy tước hiệu là Giáo hoàng Francis chứ không phải Francis I. Giải thích về điều này, phát ngôn viên Vatican Federico Lombardi nói: “Sẽ là Francis I nếu chúng ta có Francis II”.

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link