Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, March 24, 2013

Thủ tướng Dũng 'không giỏi làm mối'?


 


Financial Times không thể nói :
thằng ngu điều khiển kinh tế Việt Nam.

Thủ tướng Dũng 'không giỏi làm mối'?

Cập nhật: 15:17 GMT - thứ năm, 21 tháng 3, 2013
Nhiều ngân hàng trong nước đang gặp khó khăn lớn về thanh khoản
Ngày 21/3, báo Financial Times có bài viết nhận xét về quá trình sáp nhập các ngân hàng tại Việt Nam dưới sự chỉ đạo của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, với tựa đề "Vietnam’s bank restructuring: shotgun weddings" (tạm dịch là "Tái cơ cấu ngân hàng của Việt Nam: Đám cưới chạy bầu".
Shotgun weddings, là từ lóng trong tiếng Anh Mỹ cho các trường hợp cưới miễn cưỡng để tránh xấu hổ cho cả hai họ sau khi cô dâu lỡ mang bầu.

Các bài liên quan

Chủ đề liên quan

BBC tiếng Việt xin được giới thiệu bài viết trên blog Bấm beyondbrics của hai tác giả Jake Maxwell Watts và Nguyễn Phương Linh.

'Không giỏi làm mối'

Thủ tướng Việt Nam, ông Nguyễn Tấn Dũng, có lẽ làm một người cộng sản tốt hơn là làm ông mối, khi ta đánh giá hàng loạt vụ ép buộc các ngân hàng sáp nhập gần đây.
Vụ mới nhất, là giữa Western Bank với Tập đoàn PetroVietnam Finance (PVFC), nhánh tài chính của Tập đoàn dầu khí quốc gia PetroVietnam, thuộc sở hữu nhà nước.
Việc sáp nhập được Western Bank xác nhận trong khi PVFC bác bỏ, thế nhưng dựa theo Bấm thông cáo trên trang web của Ngân hàng Nhà nước Việt Nam, có vẻ như mọi thứ vẫn sẽ được tiến hành.
Western Bank - Ngân hàng Phương Tây, được cổ phần hóa một phần và là ngân hàng lớn thứ 29 của Việt Nam, dựa theo giá trị tài sản.
Sau khi sáp nhập, ngân hàng này sẽ trở thành ngân hàng hạng trung, với tổng số vốn ở mức 438 triệu đôla, theo thông tin từ trang web của ngân hàng này.
"Thủ tướng Việt Nam, ông Nguyễn Tấn Dũng, có lẽ làm một người cộng sản tốt hơn là làm ông mối"
Financial Times
Đây là bước đi mới nhất trong kế hoạch của chính phủ nhằm tái cơ cấu hệ thống ngân hàng đang bị ảnh hưởng nặng nề vì nợ xấu.
Giới phân tích cho rằng PVFC sẽ hưởng lợi từ việc sáp nhập, bất chấp khối nợ xấu mà Western Bank đang gánh, khoảng 110 tỷ đồng tính đến thời điểm hiện nay.
Một chuyên gia phân tích muốn ẩn danh, hiện đang làm trưởng phòng phân tích một công ty chứng khoán ở thành phố Hồ Chí Minh, nói Western Bank đang gặp nhiều vấn đề về thanh khoản, trong khi đó, PVFC, một tổ chức tài chính, lại không phải là ngân hàng - lại bị giới hạn bởi những điều lệ không cho phép họ điều động vốn từ các cá nhân.
"Sáp nhập hai công ty này với nhau sẽ không những giải quyết vấn đề này, mà còn đem lại những lợi ích khổng lồ dựa vào quan hệ của thương hiệu PVFC với ngành công nghiệp dầu khí," người này nói.
Tuy nhiên, PVFC vẫn miễn cưỡng. Tập đoàn này ra thông cáo bác bỏ thông tin về vụ sáp nhập.
Đây không phải là lần đầu tiên các công ty phản đối những vụ "cưới chạy bầu" do nhà nước dàn xếp.
Mặc dù chính phủ Việt Nam nhấn mạnh rằng những vụ sáp nhập xảy ra trên cơ sở tự giác, tuy nhiên vụ sáp nhập giữa Habubank và SHB năm ngoái, bất chấp bị bác bỏ bởi cả hai ngân hàng, vẫn được tiến hành.
PVFC có vẻ như có rất ít sự lựa chọn trong vấn đề này. Tập đoàn này có 78% cổ phần sở hữu bởi PetroVietnam, vốn hoàn toàn sở hữu bởi Nhà nước.
Morgan Stanley, sở hữu 10%, vẫn giữ im lặng một cách đáng nghi ngờ.

Tiến triển chưa rõ rệt

Thủ tướng Dũng trực tiếp chỉ đạo việc tái cơ cấu khu vực ngân hàng trong bối cảnh có nhiều nợ xấu.
50 ngân hàng tại Việt Nam, sau nhiều năm chứng kiến tăng trưởng tín dụng quá nóng, đã rơi vào giai đoạn khủng hoảng vì các khoản vốn cho những doanh nghiệp nhà nước và các thế lực đầu cơ bất động sản đã không mang lại hiệu quả.
Những khoản nợ xấu hiện chiếm khoảng 6% tổng nợ, thấp hơn với mức 8% năm ngoái.
Fitch, hãng xếp hạng tín dụng, ước lượng chi phí tái huy động vốn khu vực ngân hàng sẽ vào khoảng 7-20% Tổng sản phẩm quốc nội - một khoản đủ lớn để Ngân hàng thế giới phải vào cuộc cho Việt Nam vay vốn.
Tháng Ba năm ngoái, Việt Nam công bố kế hoạch bắt buộc các ngân hàng sáp nhập, xác định 10 ngân hàng nằm trong diện cần sáp nhập trong thời điểm ba năm từ 2010-2015.
Vào lúc đó, các kế hoạch được cho là quyết liệt của chính phủ được nhiều người trong giới chuyên gia hoan nghênh.
Tuy nhiên, cho đến nay, khi một nửa các ngân hàng trên đã sáp nhập, họ lại không còn tỏ ra chắc chắn như vậy nữa.
Nguyễn Đức Thành, giám đốc Trung tâm nghiên cứu Kinh tế và Chính sách Việt Nam nói kế hoạch trên thiếu những mục tiêu chi tiết.
"Mục tiêu giảm số lượng các ngân hàng thương mại là rõ ràng, tuy nhiên không có khoản nào nói rõ chúng ta sẽ phát triển hệ thống ngân hàng, làm cho nó lành mạnh như thế nào," ông Thành nói.
Ambreesh Srivastava, trưởng nhóm tài chính khu vực Nam và Đông Nam Á của Fitch nói ông chưa nhìn thấy sự cải thiện rõ rệt nào kể từ khi kế hoạch của chính phủ bắt đầu.
"Các tiến trình cần phải rõ ràng hơn," ông nói trong lúc cho rằng Việt Nam cần phải tập trung nhiều hơn vào vấn đề sở hữu chéo về trung hạn.
Vào ngày 15/3, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đề bạt một phó thủ tướng và Thống đốc Ngân hàng Nhà nước làm trưởng ban tái cơ cấu ngân hàng từ nay tới năm 2015.
Tuy nhiên nhiệm vụ của họ có vẻ rất khó khăn.
Ông Brett Krause, giám đốc điều hành Citibank Việt Nam nói "sự minh bạch và tốc độ phản hồi của chính phủ" là tối quan trọng để đảm bảo thành công.
Tuy nhiên, trong bối cảnh các ngân hàng tư nhân và các tập đoàn quốc doanh khổng lồ tỏ ra lúng túng trước những thay đổi vừa mới được thông qua, chính phủ có vẻ như phải thay đổi chiến lược nếu như họ muốn thành công.
 

“GIẤC MƠ TRUNG QUỐC” CỦA TẬP CẬN BÌNH MỐI HỌA LỚN CỦA DÂN TỘC VIỆTNAM


 

LÝ ĐẠI NGUYÊN

 

“GIẤC MƠ TRUNG QUỐC” CỦA TẬP CẬN BÌNH

MỐI HỌA LỚN CỦA DÂN TỘC VIỆTNAM

 

Tập Cận Bình tổng bí thư đảng cộng sản Trunghoa, chủ tịch quân ủy Trung Ương, ngày 14/03/2013, đã được Quốc Hội Trungcộng chính thức bầu lên làm Chủ Tịch Nước Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa, với tuyệt đại đa số đại biểu Quốc Hội là 2.952 người bỏ phiếu thuận, chỉ có 1 phiếu chống. Như vậy họ Tập đã nắm trọn quyền lãnh đạo Nhà Nước, Đảng và Quân Đội trong 10 năm tới, thay Hồ Cẩm Đào vừa mãn nhiệm.
 
Ngày 17/03/13, phát biểu trong lễ bế mạc khóa họp thường niên Quốc Hội Trungcộng, tân chủ tịch nước, Tập Cận Bình kêu gọi: “phấn đấu hết mình để tiếp tục thực hiện công cuộc phục hưng vĩ đại của đất nước Trung Hoa và Giấc Mơ Trung Quốc”. “Giấc Mơ Trung Quốc là giấc mơ của cả đất nước cũng như của mỗi người dân”  Họ Tập nói: “Để thực hiện giấc mơ Trung Quốc thì chúng ta phải làm theo cách Trung Quốc – đó là chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Quốc”. Lẽ cố nhiên ông ta cũng đề cập tới ưu tiên phát triển kinh tế, chống tham nhũng, chống xa hoa, yêu cầu quân đội phải tăng cường khả năng chiến thắng và bảo vệ chủ quyền và an ninh quốc gia.
 
Ông ta hứa: “Tôi sẽ trung thành với tổ quốc, trung thành với nhân dân và dành toàn thời gian và tâm sức thực hiện nhiệm vụ phụng sự nhân dân… Sẽ đặt mình dưới sự giám sát của nhân dân”. Không thấy họ Tập nói “tuyệt đối trung thành với đảng” như bọn Việtcộng thường nói. Dù cho là ngôn ngữ mị dân, cũng chẳng bao giờ thấy Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Sinh Hùng dám tuyên bố, sẽ đặt mính dưới sự giám sát của nhân dân như họ Tập.

 

Tập Cận Bình muốn là một “người cầm lái” cho công cuộc “đại phục hưng Trung Hoa” đưa người Trung Hoa đến với “Giấc Mơ Trung Quốc”. Đặt trên nền tảng chủ đạo: “Bảo vệ nguyên lý của chủ nghĩa xã hội mang đặc thù Trung Hoa” để đại phục hưng dân tộc Trung Hoa, thực hiện giấc mơ Trung Quốc. Đến đây, cần hiểu rõ ý đồ và tham vọng của Tập Cận Bình, từ đó nhận chân được mối đại họa đối với dân tộc Việtnam và các nước  Châu Á. Việc đầu tiên là phải hiểu về “tên nước” của người Tầu. Nước Tầu là một Đại Lục đa Dân Tộc, đa Chủng Tộc.
 
Vốn không có Quốc Hiệu Truyền Thống như nước Việt, hay nước Nhật, nước Pháp, nước Mỹ… Tùy mỗi triều đại cai trị mà gọi thành tên nước. Như nhà Chu cai trị thì gọi nước Chu, nhà Hán cai trị thì gọi nước Hán … và kế tiếp là các nước Đuờng, Tống, Nguyên, Minh, Thanh, cho nên người Việtnam từ ngàn xưa đã gọi họ là nước Tầu, người Tầu, thế giới thì gọi là China, người Hoa, đến cuộc Cách Mạng Tân Hợi 1911, lãnh tụ cách mạng Dân Quốc, Tôn Dật Tiên mới lấy quốc hiệu là Trung Hoa Dân Quốc để nói lên ý nghĩa “Trung Tâm Lãnh Đạo” của các dân tộc người Hoa. Mao Trạnh Đông cũng đặt tên nước là “Cộng Hoà Nhân Dân Trung Hoa”, theo chủ nghĩa Cộng Sản đặc thù Trung Hoa.
 
 Tức là Trung Hoa Cộng Sản, vậy gọi đó là nước Trung Hoa Cộng Sản, viết tắt là “Trung Cộng”, đâu có gì sai?  Nay thì Trung Cộng lại tự xưng mình là Trung Quốc. Tức là “Trung Tâm Quyền Lực Quốc Tế”. Ấy thế mà một số ký giả truyền thông Việt ngữ ở hải ngoại, lại không thấy rõ tham vọng của Trung Cộng, cứ hồn nhiên viết và gọi nước Tầu là Trung Quốc. Thật chán mớ đời!

 

Thực ra theo lý lẽ thông thường thì để gọi tên một quốc gia, theo thói quen, vẫn gọi, hay viết tên nước đó, rồi thêm chữ “quốc” vào sau, như : Anh quốc, Mỹ quốc, Pháp quốc. Đức quốc Việt quốc…không có gì phải bàn cãi. Nhưng với nước Tầu thì lại khác. Vì chữ “Trung”  không phải tên gọi của nước Tầu, chữ Hoa mới là tên gọi của các chủng tộc người Hoa. Vậy chỉ có thể gọi đó là Hoa Quốc. Nhưng các lãnh tụ Bắc Kinh với tham vọng muốn làm bá chủ thế giới, nên mới tự xưng họ là  “Trung  Quốc”, một nước Trung Tâm Hoàn Vũ. Như thế mới thấy rõ ý đồ của Tập Cận Bình và  nhóm lãnh đạo mới tại Trung Cộng, khi ông ta nói: “sẽ phấn đấu hết mình vì sự phục hưng vĩ đại của đất nước Trung Hoa và Giấc Mơ Trung Quốc”. Họ Tập tin tưởng: “Trong lịch sử hiện đại, chưa bao giờ, chúng ta lại ở gần một sự phục hưng quốc gia Trung Hoa như vậy, và tôi tin chắc rằng, chúng ta sẽ đạt được mục tiêu này”.
 
Hiện nay Trung Cộng là nước đông dân nhất thế giới, được giới kinh doanh quốc tế đánh giá, hoặc thổi lên là nền kinh tế đứng thứ 2 sau Hoakỳ. Có một lực lượng quân đội khổng lồ. Có vũ khí nguyên tử, hoả tiễn. Đang lấn chiếm toàn vùng Biển Đông và Hoa Đông, và đe dọa an ninh của các nước láng giềng châu Á, trở thành đối trọng về quân sự, đối tác trọng yếu về kinh tế, đối thoại ngang tầm về chính trị  với Mỹ, để đủ cho Tập Cận Bình nói với Dân Chúng Trung Hoa là “ở gần một sự phục hưng quốc gia Trung Hoa”. để nuôi hy vọng cho đại khối dân Trung Hoa nghèo khổ về một “Giấc Mơ Trung Quốc” vĩ đại.

 

Nhưng, thực tế thì Trung Cộng vẫn còn bám vào chủ nghĩa xã hội để thực hiện chế độ độc tài chuyên chính, thì mãi mãi chẳng bao giờ phục hưng nổi Trung Hoa và đừng mơ chi tới “Giấc Mơ Trung Quốc”. Vì nhân loại ngày nay đang có “Giấc Mơ Dân Chủ Toàn Cầu”. Vì chỉ có chế độ Dân Chủ Đa Nguyên, Phân Nhiệm, Điều Hợp, Đa Đảng Chính Trị. Tự Do Ngôn Luận…Người Dân có quyền Tự Do Tuyệt Đối về Tư Tưởng, quyền Lựa Chọn, và quyền Tự Do Ngôn Luận thì mới xây dựng được nền Kinh Tế Tri Thức Sáng Hoá Phát Triển Bền Vững. Còn các chế độ độc tài thì chỉ đưa đến hận thù tranh chấp, tham ô bè phái, tạo thành hố giầu nghèo hết thuốc chữa.
 
Chính vì những khuyết tật trầm trọng nêu trên, mà Tập Cận Bình và nhóm cầm quyền Trung Nam Hải mới phải ra sức phục hồi tinh thần Dân Tộc Độc Tôn Trung Hoa, nhằm hướng tâm trí người dân Trung Hoa vào “Giấc Mơ Trung Quốc”, để bóp bụng tin tưởng vào lãnh tụ dân tộc Tâp Cận Bình. Nếu Tập Cận Bình không thực hiện được giấc mớ hoang tưởng trên  thì chắc phải trả giá nặng. Nên họ Tập cũng vẫn phải tiếp tục đi theo con đường Bành Trướng của Mao Trạch Đông. Đó là mối đại họa đối với Việt Nam và các nước châu Á.

 

Cũng may, thực trạng chính trị Trung Cộng hiện nay, dân chúng bất bình với Đảng ngày càng tăng, đang có khuynh hướng đòi thay đổi chính trị. Nên phe chủ tịch nước Tập Cận Bình đã phốì hợp với cựu chủ tịch Hồ Cẩm Đào, chọn Ủy viên Bộ Chính Tri, Lý Nguyên Triều làm phó chủ tịch nước, chứ không chọn Ủy viên thường trực Bộ Chính Trị là Lưu Vân Sơn, người được nguyên lão Giang Trạch Dân vận động.
 
Xem vậy cánh Thượng Hải của Giang Trạch Dân đã thất thế, nhưng họ Giang vẫn có ảnh hưởng nhiều với 5 ủy viên thường trực Bộ Chính Trị, còn lại, để làm đối trọng với chính quyền của Tập Cận Bình, Lý Khắc Cường và Lý Nguyên Triều. Nghĩa là đã có tình trạng Chính Quyền muốn vượt Đảng Quyền ở Trung Cộng rồi. Trong khi đó, nhân cuộc gặp với bộ trưởng tài chánh Mỹ, Jacob Lew tại Bắckinh vào ngày hôm nay 19/03/2013, Tập Cận Bình nhấn mạnh tới “vô số lợi ích chung” giữa Trungcộng và Hoakỳ.
 
Tất nhiên là vẫn có những bất đồng. Nghĩa là họ Tập, nhất thời, muốn hòa dịu với Mỹ để thực hiện “Giấc Mơ Trung Quốc”. Nhưng Mỹ cũng có “Giấc Mơ Hoa Kỳ” là chuyển trục chiến lược về châu Á và Dân Chủ Hoá Toàn Cầu. Rồi sẽ ra sao đây?
 
LÝ ĐAI NGUYÊN – Little Saigon ngày 19/03/2013.

--

Trung Quốc mua lại nhiều cảng biển trên khắp thế giới


 

TRUNG QUỐC - 

Bài đăng : Thứ năm 21 Tháng Ba 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ năm 21 Tháng Ba 2013

Trung Quốc mua lại nhiều cảng biển trên khắp thế giới


Cảng nước sâu Gwadar của Pakistan, nay do Trung Quốc kiểm soát.

Cảng nước sâu Gwadar của Pakistan, nay do Trung Quốc kiểm soát.

Reuters/Qadir Baloch/Files

Thụy My  RFI


Nhật báo Le Temps của Thụy Sĩ số ra ngày hôm nay 21/03/2013 bình luận về việc Trung Quốc mua lại nhiều cảng biển ở châu Phi, châu Á và châu Âu. Một số nhà phân tích lo ngại đây là một chiến lược quân sự, đồng thời để đảm bảo nguồn cung ứng nguyên vật liệu.

Năm 2004, trong một bản báo cáo cho Lầu Năm Góc về “năng lượng tương lai”, chuyên gia ngoại giao Mỹ Andrew Marshall đã nhận định rằng Trung Quốc, lấy cớ giữ an ninh cho con đường hàng hải nối với vịnh Persique, đã tạo thành một “chuỗi hạt” xung quanh lục địa Ấn Độ bằng cách mua lại các cảng ở Bangladesh, Miến Điện, Sri Lanka hay Thái Lan. Đó là những “hạt ngọc trai” mà theo ông thì đến một lúc nào đó sẽ tạo thuận lợi cho việc triển khai hạm đội Trung Quốc trong khu vực. Từ đó mà có cái tên “chiến lược chuỗi ngọc trai”.

Mối quan ngại của các nhà chiến lược Mỹ, hiện đang xem châu Á-Thái Bình Dương là một ưu tiên mới trong lãnh vực quốc phòng, càng được củng cố thêm vào cuối tháng Giêng, khi Pakistan loan báo rằng China Overseas Port Holding – một công ty do Nhà nước Trung Quốc kiểm soát – đã mua quyền quản lý cảng của Gwadar. Đây là một thành phố nằm ở phía đông Pakistan, cách biên giới Iran khoảng 100 km. Tuy vậy tin này không gây ngạc nhiên lắm, vì năm 2006 Trung Quốc đã tài trợ đến ba phần tư phí tổn xây dựng, tức 250 triệu đô la. Hợp đồng thuê thật ra được giao cho cơ quan quản lý cảng Singapore, nhưng cơ quan này do chán ngán vì chính quyền Pakistan thiếu đầu tư phát triển hạ tầng, đã nhường lại chỗ cho người Trung Quốc.

Như vậy, cảng Gwadar là một “hạt ngọc trai” mới trên cổ của Bắc Kinh. Từ năm 2008, thời điểm mà China Ocean Shipping Co (Cosco) thuê được phân nửa cảng Pirée của Hy Lạp trong vòng 35 năm với giá 3,4 tỉ euro, các công ty Trung Quốc đã nhân rộng việc mua các cảng nước ngoài. Cosco đã mua lại các cảng container ở Anvers (Hà Lan), Port-Said (Ai Cập) hay Singapore.

Ít ồn ào hơn nhưng cũng mạnh không kém đồng hương, China Merchants Group cũng lao vào cuộc chơi bành trướng trên trường quốc tế, thông qua chi nhánh China Merchants Holdings (International) - sau khi củng cố vị trí số một trong việc quản lý các cảng Trung Quốc (Thâm Quyến, Hồng Kông, Thượng Hải). Được chính quyền trung ương kiểm soát, tập đoàn có trụ sở tại Hồng Kông này đã mua được 47,5% cổ phần cảng container của Lagos (Nigeria) vào tháng 11/2010. Việc đầu tư này, theo một thông cáo được công bố vào lúc đó, cho phép tập đoàn Trung Quốc “lập tức bước vào thị trường châu Phi, mà ảnh hưởng không ngừng tăng lên”, cũng như khả năng “liên tục mở rộng dấu ấn lên quốc tế”.

Quả thực là sau đó dấu ấn của China Merchants Holdings (International) tiếp tục được trải rộng. Tháng 8/2012, công ty này mua lại 50% công ty phụ trách cảng container Lomé (Togo). Rồi bốn tháng sau đó, lại thò tay sang các cảng của Djibouti, ngay lối vào Biển Đỏ. Đồng thời tiến hành xây dựng một cảng mới trị giá 500 triệu euro tại Colombo (Sri Lanka).

Cuối cùng ngày 25/01/2013, China Merchants loan báo mua được 49% Terminal Link – chi nhánh chuyên về cảng của tập đoàn vận tải hàng hải khổng lồ của Pháp CMA-CGM với cái giá 400 triệu euro. Việc sở hữu này giúp Trung Quốc có quyền ưu tiên vào khoảng 15 cảng quốc tế, trong đó có Marseille (Pháp), Zeebrugge (Bỉ) hay Tanger (Maroc).

Paul Tourret, giám đốc Viện Kinh tế Hàng hải ở Saint-Nazaire giải thích: “Khi muốn trở thành một người khổng lồ hàng hải, như trường hợp của China Merchants Group, thì rất có lợi khi phát triển mạng lưới. Và vì thế họ lợi dụng thời buổi khủng hoảng để mua lại cổ phần của những công ty trong ngành hàng hải đang cần tiền”. Cũng giống như việc Cosco tiến vào Hy Lạp đã giúp cho Trung Quốc khẳng định mình như một đối tác kinh tế cần thiết cho khu vực đồng euro đang lún sâu vào khủng hoảng, việc mua lại Terminal Link nay giúp CMA-CGM, tập đoàn hàng hải thứ ba thế giới, giải phóng được một phần nợ nần trong tổng số nợ 4,6 tỉ euro vào cuối 2012.

Vì sao Bắc Kinh đi mua nhiều cảng biển như thế tại châu Á, châu Âu và châu Phi, trong khi một chiếc tàu đi từ Ả Rập Xê Út đến Thượng Hải không cần phải quá cảnh? Đối với Marc Lecoanet, giám đốc Riverlake Shipping, một công ty thuê tàu có trụ sở ở Genève, thì việc các công ty Trung Quốc cắm rễ ở các cảng quốc tế trước hết nhằm đảm bảo tốt hơn việc vận chuyển và dự trữ hàng hóa. Theo ông, các công ty Trung Quốc đơn giản chỉ muốn “tối ưu hóa công tác điều độ cho khối lượng hàng hóa khổng lồ chuyển đến Trung Quốc”.

Quan điểm này được Paul Tourret chia sẻ. Ông nói: “Hai tập đoàn lớn của Trung Quốc vươn ra nước ngoài là chuyện bình thường. Sự phát triển này trước hết đáp ứng cho lợi ích kinh tế, sẽ cho phép Trung Quốc quản lý được các cảng biển. Và vì Bắc Kinh luôn tìm cách đa dạng hóa tối đa các nguồn cung cấp, việc tăng cường sự hiện diện tại các cảng trên toàn thế giới hoàn toàn logic”.

Bởi vì, nắm được cảng biển nhiều hơn, cũng có nghĩa là chủ động được về hàng hóa hơn. Dù nằm ở châu Âu, châu Á hay châu Phi, sự hiện diện của người Trung Quốc tại các cảng đảm bảo cho khả năng chất hàng hay dỡ hàng khi nào họ muốn, với giá rẻ nhất. Một thuận lợi đáng kể đối với một đất nước mà theo Tổ chức Thương mại Thế giới thì có lượng nhập khẩu từ 243 tỉ đô la năm 2001 tăng vọt lên 1.743 tỉ đô la, mười năm sau đó. Trong đó, đa phần được chuyên chở bằng đường hàng hải.

Việc mua lại cảng Gwadar của Pakistan thì thuần lý tính. Khi triển khai một tuyến đường hàng hải giữa Pakistan và phía tây Trung Quốc, Bắc Kinh có thể rút ngắn đoạn đường vận chuyển cần thiết cho nguồn năng lượng vốn sống còn đối với nền kinh tế, và đảm bảo an toàn nguồn dầu đến từ Trung Đông. Bởi vì thành phố Gwadar nằm cách eo biển Ormuz chỉ có vài sải, mà đây là nơi vận chuyển một phần ba lượng dầu thế giới. Trong khi Trung Quốc, nay là khách hàng mua dầu lớn nhất thế giới, trên cả Hoa Kỳ, lệ thuộc phần lớn vào nguồn dầu Trung Đông.

Bei Xu, nhà kinh tế của Natixis và chuyên gia về Trung Quốc cho biết: “60% lượng dầu nhập khẩu của Trung Quốc là từ các nước vùng Vịnh, gần gũi với Pakistan. Các công ty Trung Quốc đầu tư vào các cảng cũng làm công việc vận chuyển hàng hải, nên nhờ đó sẽ hoạt động dễ dàng hơn tại các cảng này”.

Hơn nữa, khi cải thiện việc điều độ và xây dựng các cơ sở hạ tầng mới (cảng, cầu, đường…) với cái giá hấp dẫn, người Trung Quốc chắc chắn được ưu tiên đối với tài nguyên trong khu vực, đặc biệt là tại châu Phi. “Các hợp đồng đôi khi dưới dạng đền bù”- Marc Lecoanet, vốn biết rõ lục địa đen, cho biết. Và ông chủ của Riverlake Shipping nhắc lại, một lượng lớn dầu thô của châu Phi cũng được xuất qua Trung Quốc.

Bei Xu nhấn mạnh, chiến lược bành trướng này của Bắc Kinh là phương tiện để phát triển các thị trường mới cho sản phẩm Trung Quốc. Nhà kinh tế của Natixis nhận xét: “Nếu trước khủng hoảng các nước đang phát triển chiếm dưới phân nửa lượng hàng xuất khẩu của Trung Quốc, thì nay vượt quá 60% thị phần”.

Như vậy, chuỗi ngọc trai Trung Quốc sẽ còn mở rộng trong những năm tới. Theo Bei Xu, vì “Trung Quốc có năng lực kỹ thuật, nhất là về xây dựng, nhất là tài chính để làm việc đó”. Đương nhiên trừ phi tham vọng quá lộ liễu của Bắc Kinh không làm đảo lộn các dự án hiện có, cho dù ở Indonesia, Kenya hay Miến Điện.

Năm 2007, Trung Quốc và Việt Nam đã ký kết một thỏa thuận 1 tỉ đô la để mở rộng cảng Vũng Tàu, gần thành phố Hồ Chí Minh. Dự án này cuối cùng đã bị ngưng, do căng thẳng chính trị tại Biển Đông.



Tập Cận Bình sang Nga tìm đối tác chống Mỹ


 
PHÂN TÍCH - 
Bài đăng : Thứ sáu 22 Tháng Ba 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ sáu 22 Tháng Ba 2013

Tập Cận Bình sang Nga tìm đối tác chống Mỹ

Lễ đón chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình tại sân bay Vnukovo Matxcơva, ngày 22/0/ 2013
Lễ đón chủ tịch nước Trung Quốc Tập Cận Bình tại sân bay Vnukovo Matxcơva, ngày 22/0/ 2013
REUTERS/Maxim Shemetov

Tú Anh  RFI

Tân chủ tịch nước Trung Quốc đến Matxcơva vào sáng nay 22/03/2013, đánh dấu chuyến công du quốc tế đầu tiên. Ông Tập Cận Bình kỳ vọng vào nguồn năng lượng của nước Nga để củng cố guồng máy kinh tế và sự hỗ trợ ngoại giao của Vladimir Putin nhằm ngăn chận chính sách tái định vị của Hoa Kỳ tại châu Á Thái Bình Dương. Nhưng giới trẻ Trung Quốc bài tỏ tâm lý chống Nga.
Được Quốc hội Trung Quốc « đăng quang » hồi tuần trước, tân chủ tịch nước Tập Cận Bình chọn Matxcơva làm chặng dừng chân thứ nhất trong vòng công du đầu tiên. Sau nước Nga, chủ tịch Trung Quốc sẽ sang Tanzania, Congo và Nam Phi, nơi sẽ diễn ra Hội nghị Thượng đỉnh 5 nước đang phát triển gọi tắt là BRICS gồm Brazil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc và Nam Phi.
Đối với tân lãnh đạo Trung Quốc, đến thăm nước Nga đầu tiên là một động thái biểu tượng. Năm ngoái, không đầy một tháng sau ngày nhậm chức, tổng thống Nga Vladimir Putin sang Bắc Kinh trong chuyến công du đầu tiên.
Trả lời phỏng vấn truyền thông Nga, ông Tập Cận Bình tuyên bố: « Sự kiện tôi chọn nước Nga thân hữu trong chuyến công du cấp Nhà nước đầu tiên chứng tỏ tính chất đặc biệt của mối quan hệ chiến lược ». Trong khi đó , tổng thống Nga cũng tuyên bố, quan hệ đôi bên đang phất lên và đạt đến giai đoạn « tốt đẹp nhất ».
Nước Nga của Putin và Trung Quốc vẫn thường xuyên tay trong tay tại Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc, chống lại các nghị quyết trừng phạt Iran và Syria. Trên hồ sơ Miến Điện trước thời kỳ đổi mới và Bắc Triều Tiên, Mayxcơva và Bắc Kinh luôn có « đồng quan điểm ».
Trong hai thập niên qua, trao đổi thương mại, kinh tế chiếm vị thế hàng đầu trong quan hệ Nga-Trung và đã lên đến 88 tỷ đôla, theo như tuyên bố của ông Tập Cận Bình. Matxcơva bán cho Bắc Kinh công nghệ quân sự, dầu khí và nhập khẩu hàng tiêu dùng giá rẻ của Trung Quốc.
Theo thứ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Trương Quốc Bình, trong ba ngày công du, phía Trung Quốc sẽ ký với Nga một thỏa thuận xây ống dẫn khí đốt xuyên Siberia. Trong nhu cầu tiêu thụ ngày càng lớn, trong năm 2012, Trung Quốc nhập của Nga 42,5 tỷ mét khối khí đốt, tăng hơn 30% so với năm 2011. Đề án xây ống dẫn khí, một khi hoàn thành, sẽ cho phép Trung Quốc nhập khẩu 68 tỷ mét khối mỗi năm để duy trì guồng máy sản xuất. Theo Lý Lập Phàm, phó giám đốc trung tâm Nga học và Trung Á tại Thượng Hải thì hợp tác năng lượng sẽ mở đường cho hai bên « nới rộng sang các lãnh vực khác ». Trong một cuộc thảo luận về chính sách ngoại giao, ông Tập Cận Bình cho rằng, Trung Quốc và Nga cần phải « phối hợp chặt chẻ trên các hồ sơ quốc tế và khu vực để duy trì hòa bình và ổn định ».
Sự kiện hai nhân vật ngoại giao giàu kinh nghiệm được bổ nhiệm vào các chức vụ then chốt vừa qua đã làm cho giới phân tích suy đoán là Trung Quốc sẽ có một chính sách đối ngoại năng động : Cựu ngoại trưởng Dương Khiết Trì lên làm Ủy viên quốc vụ viện đặc trách đối ngoại, trong khi chiếc ghế bộ trưởng Ngoại giao được trao cho Vương Nghị, cựu đại sứ tại Nhật Bản và đặc trách quan hệ với Đài Loan. Ông Dương Khiết Trì là người chủ trương là cần phải buộc Hoa Kỳ không dấn thân vào châu Á, mà đặc biệt là trong hồ sơ tranh giành chủ quyền biển đảo ở Hoa Đông và biển Đông. Trên thế cờ đối đầu với Mỹ, ban lãnh đạo Trung Quốc trông cậy vào Nga.
Nhưng, theo phân tích của Asia News, có một vấn đề mà nhà chiến lược Dương Khiết Trì không ngờ đến, đó là tinh thần dân tộc chủ nghĩa trong giới thanh niên Trung Quốc. Vào lúc Tập Cận Bình ca ngợi tình hữu nghị Trung –Nga thì mạng điện tử của sứ quán Nga tại Bắc Kinh bị tràn ngập 2000 thông điệp chống Nga và đòi lại lãnh thổ . Rất nhiều người Trung Quốc cho rằng chế độ Nga Hoàng hồi thế kỷ thứ 19 đã chiếm của Trung Quốc 1,5 triệu km kéo, dài từ đông bắc đến tây bắc Trung Hoa, qua một hiệp định bất bình đẳng.


Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link