|
Bắc Hàn Thê Thảm:
nạn dói dang hoành hành ngay cã trong quân
dội Bắc Triều Tiên ..
Trần Khải
Lính cũng đói thê thảm. Thế là trốn sang Trung Quốc ào ạt.
Đó là tình hình gần đây, nhiều chiến binh Bắc Hàn rủ nhau trốn sang Trung
Quốc.
Thông tấn Yonhap cho biết có 12 chiến binh Bắc Hàn có vũ trang đã đào tỵ sang tỉnh Jilin ở bên kia biên giới TQ đầu tháng này, nhưng đã bị lính TQ bắt và giải giao về lại Bắc Hàn. Hồi cuối tháng trước, 2 lính Bắc Hàn đã nổ súng và giết chết viên sĩ quan chỉ huy của họ và trốn sang tỉnh Jilin, làm cho các chuyên gia phân tích suy đoán là đã có gì dị thường xảy ra trong các đơn vị quân đội đồn trú dọc biên giới TQ. Nhóm 12 chiến binh Bắc Hàn đóng ở một đồn biên giới đã trốn sang đất TQ làm 2 nhóm, nhưng giải giao lại cho nhà cầm quyền Bắc Hàn sau khi bị lính TQ bắt, theo một nguồn tin ngoạị giao ở Bắc Kinh hôm Thứ Năm. Một nguồn tin khác ở thành phố Yanji của TQ, gần biên giới Bắc Hàn, nói rằng có 2 chiến binh Bắc Hàn khác đã bắn chết viên sĩ quan chỉ huy của họ và vượt biên giới để vào thị trấn Changbai, tỉnh Jilin, làm cho các chiến binh Trung Quốc gần đó phảỉ báo động, vây bắt. Tình hình đaò ngũ tập thể có thể vì thiếu ăn. Viện trợ quốc tế gửi vào Bắc Hàn đã giảm nhiều kể từ khi nước này bắn một phi đạn hồi tháng 4-2012, làm thiếu ăn cho cả lính lẫn dân. Với thực phẩm tập trung cho các viên chức và binh đội ở thủ đô Bình Nhưỡng và các đơn vị trú đóng gần biêng iới Nam Hàn, lính ở biên giới gần TQ ăn tập trung vào bắp và khoai mà họ tự trồng. Một nguồn tin cho biết rằng với mùa xuân tới và lương thực tồn kho giảm vì mùa màng gay gắt, đang có nhiều lính Bắc Hàn đaò ngũ hơn. Trong khi đó, TQ cũng tập trung giảỉ giao về Bắc Hàn những thường dân đào tỵ. Yonhap nói có 8 người Bắc Hàn đào tỵ bị an ninh TQ bắt ở Yanji đầu tháng này đã bị đưa vào trại tạm giam cho người đào tỵ ở Tumen và tất cả đã bị giao về Bắc Hàn, theo nguồn tin này. Trong nhóm đó có 5 trẻ em, một số trong đó được cho biết là họ bị bắt khi đang xin ăn trên lãnh thổ TQ. Đặc biệt có một trong 2 công dân Nam Hàn bị bắt cùng với các người Bắc Hàn đào tỵ đã được bàn giao cho chính phủ Nam Hàn để trục xuất về Seoul hôm Thứ Tư. Họ là những người trước đó đaò tỵ từ Bắc Hàn và gần đây trở vào TQ để giúp gia đình họ thoát khỏi Bắc Hàn. Cũng cần phải nên lên hiện tượng: Trẻ em lưu lạc là một hoàn cảnh đau lòng ở bên kia biên giới Bắc Hàn, phía lãnh thổ Trung Quốc, nơi nhiều chục ngàn phụ nữ Bắc Hàn đã vượt biên vào lưu tán. Nhật báo Chosun Ilbo ở Nam Hàn kể rằng có khoảng 40,000 trẻ em, con của các bà mẹ Bắc Hàn, bị “bỏ rơi ở Trung Quốc.” Báo này nói, như thế là hàng chục ngàn trẻ em con của các bà mẹ Bắc Hàn không được bảo vệ gì ở TQ. Một bản phúc trình của Ủy Hội Nhân Quyền Quốc Gia (National Human Rights Commission) thuộc chính phủ Nam Hàn dựa vào những cuộc phỏng vấn những người Bắc Hàn đảo tỵ lưu lạc hay đang sống ở 14 khu vực tại các tỉnh Liaoning, Jilin, Heilongjiang và Shandong thuộc TQ hồi năm ngoái, nói rằng ước đoán hiện đang có từ 20,000 tới 30,000 trẻ em dưới 19 tuổi sinh tại Trung Quốc bởi các bà mẹ Bắc Hàn. Thống kê này cũng dựa vào ước tính của các hội bất vụ lợi NGO của người Nam Hàn và các nhà nghiên cứu tại đại học Hoa Kỳ Johns Hopkins University. Trong khi đó, bản tin VOA hôm 21-3-2013 cho biết Liên Hiệp Quốc đã lập một ủy ban để điều tra những vụ vi phạm nhân quyền tại Bắc Hàn và nói rằng một số vi phạm có thể lên đến mức “tội phạm chống nhân loại.” Bản tin VOA nói rằng Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc đã thống nhất thông qua một nghị quyết hôm thứ Năm, gi cho ủy ban điều tra những vụ vi phạm nhân quyền “có hệ thống, sâu rộng và nghiêm trọng” tại Bắc Hàn. Nghị quyết cũng lên án những vụ tra tấn và những trại lao động dành cho tù chính trị tại Bắc Hàn. Liên hiệp châu Âu và Nhật Bản đưa ra nghị quyết, được Hoa Kỳ ủng hộ. Các tổ chức nhân quyền từ lâu đã kêu gọi những nỗ lực quốc tế nhằm chấm dứt những vi phạm nhân quyền tại Bắc Hàn, được xem như tệ hại nhất trên thế giới. Tổ chức theo dõi Nhân quyền Human Rights Watch cho biết cuộc điều tra của Liên Hiệp Quốc sẽ giúp phơi bày “nhiều thập niên vi phạm” của chính phủ Bắc Hàn. Dĩ nhiên, các giới chức Bắc Hàn đã phủ nhận những cáo buộc là họ có vi phạm nhân quyền. Thực tế cần ghi nhận: Những người vượt tuyến Bắc Hàn hiện nay, cũng như những người vượt tuyến từ Bắc Việt vào Nam thời xưa, là bằng chứng sinh động nhất về một xã hội bưng bít, ngộp thở của các thiên đường xã hội chủ nghĩa vậy. Và ước mơ của đại đa số những người dân này chỉ muốn làm sao vào được các nước “tư bản đang giãy chết.” |
Vietnam
===
=====
lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91
===
https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
Tuesday, March 26, 2013
Bắc Hàn Thê Thảm:nạn dói dang hoành hành ngay cã trong quân dội Bắc Triều Tiên ..
Labels:
Bắc Triều Tiên
Về chương trình “Độc hành cho nhân quyền Việt Nam”
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI
Bài Viết
Về chương trình “Độc hành cho nhân quyền Việt Nam”
Trương Quốc Việt
Thông Cáo Báo Chí
(Ngày 25 tháng 3 năm
2013)

Tôi tên là Trương Quốc
Việt, 31 tuổi, một công dân Việt Nam hiện đang tạm trú tại Melbourne, Victoria.
Chương trình “Độc Hành cho nhân quyền Việt Nam” là tên của chuyến đi độc
hành 25 ngày xuyên qua các thành phố và thị trấn chính của các tiểu bang
Victoria, New South Wales, Queensland và ACT của nước Úc mà tôi sẽ thực hiện
vào ngày 1 tháng 4 năm 2013 nhằm gây sự chú ý và quan tâm của quần chúng
Úc về tình trạng vi phạm nhân quyền ngày càng trầm trọng tại quê hương của tôi,
đồng thời kêu gọi mọi người dân Úc mà tôi gặp dọc theo lộ trình ký vào một bản kiến
nghị yêu cầu chính phủ Úc Đại Lợi ngưng chương trình Viện Trợ Phát Triển của Úc
cho chế độ đàn áp nhân quyền cộng sản Việt Nam.
Chính tôi đã là một nạn
nhân của sự oan ức và chà đạp nhân quyền của nhà nước Việt Nam vào năm
2009. Nhà và đất của gia đình tôi đã bị nhà nước và công an giựt sập, phá nát
một cách phi pháp và riêng tôi đã bị công an bắt, đánh đập và bỏ tù với
tội danh “chống người thi hành công vụ”.
Vào tháng Tư năm 2012,
sau khi đến Úc với thông hành thương nghiệp, tôi đã thực hiện một cuộc toạ
kháng 7 ngày trước toà Đại Sứ Cộng Sàn Việt Nam và 12 ngày trước tiền đình Quốc
Hội Úc Đại Lợi tại Canberra để đòi hỏi tự do, dân chủ và nhân quyền cho người dân
Việt Nam. Năm nay, tôi quyết định làm một cuộc độc hành bằng xe hơi đi qua 13
thị trấn lớn và 3 thành phố thủ phủ chính của nước Úc để gây sự lưu tâm của
quần chúng Úc về tình trạng vi phạm nhân quyền tại Việt Nam trước khi kết thức
bằng một cuộc toạ kháng 5 ngày trước toà đại sứ CSVN tại Canberra.
Tôi muốn dùng thời gian
quý báu mà tôi có tại Úc để lên tiếng nói cho gần 90 triệu đồng bào của
tôi không có tiếng nói, không có nhân quyền và không có tự do tại Việt Nam hiện
nay. Tôi hy vọng sẽ đánh động và loan tải được cho quần chúng Úc về tình trạng
vi phạm nhân quyền thật tồi tệ tại đất nước của tôi và xin họ ủng hộ cho một
kiến nghị yêu cầu chính phủ Úc ngưng chương trình Viện Trợ Phát Triển ngay lập
tức và có điều kiện trên chính quyền CSVN cho đến khi họ ký cam kết thả hết các
nhà tranh đấu dân chủ, các nhà lãnh đạo các tôn giáo, các blogger, các nhà văn,
nghệ sĩ và các tù nhân chánh trị, đồng thời cam kết tuân thủ và thi hành triệt
để các khế ước, thoả thuận và hiệp định về nhân quyền mà họ đã ký với Liên Hiệp
Quốc.
Cuộc hành trình đơn độc
bằng xe hơi gần 4000 km của tôi cho nhân quyền VN tại Úc sẽ đi qua và ngừng lại
ở các thành phố thủ phủ và các thị trấn chính theo thứ tự sau đây: Melbourne,
Wangaratta, Albury-Wodonga, Goulbourn, Wollongong, Sydney, Gosford, Newcastle,
Muswellbrook, Tamworth, Armadale, Glen Innes, Grafton, Ballina, Brisbane và
Canberra. Tôi sẽ khởi hành từ Melbourne vào ngày 1 tháng 4, dừng lại tại Sydney
vào hai ngày 6 và 7 tháng Tư, dừng tại Brisbane vào hai ngày 20 và 21 tháng Tư và
bắt đầu toạ kháng tại Canberra từ ngày 26 đến ngày 30 tháng Tư năm 2013.
Nước Úc hoàn toàn trái
ngược với nước Việt Nam của tôi về tự do, dân chủ và nhân quyền. Tôi muốn
cho mọi người Úc biết được rằng họ thật may mắn và hạnh phúc biết bao, và để
bảo vệ cuộc sống tốt đẹp và dân chủ này của nước Úc , Úc Đại Lợi cần phải nỗ
lực hỗ trợ người dân Việt Nam sớm có tự do và dân chủ thật sự. Chính phủ Úc
cũng nên và có quyền đòi hỏi một cách mạnh mẽ hơn nữa đối với chế độ chà đạp
nhân quyền CSVN so với những gì nước Úc đã và đang bày tỏ trong quá khứ và hiện
nay.
Mọi chi tiết xin liên
lạc với tôi qua điện thoại số 0404 694 777 hoặc qua e-mail: michaelviet@yahoo.com
———-
MEDIA RELEASE
(For immediate
publication on 25thMarch 2013)
“A personal journey in
Australia for Viet-Nam Human Rights”.
My name is Viet Quoc
Truong, a 31 y.o Vietnamese citizen in Melbourne. “A personal journey in
Australia for Vietnam Human Rights” is what I would like to describe my
upcoming 25 days journey, starting on 1stApril 2013, through Victoria, New
South Wales, Queensland and the ACT’s major towns and capital cities to raise
public awareness on the deteriorating human rights situation in my
homeland Viet-Nam and to collect signatures for a petition calling
on the Australian Government to suspend Australian Development Aid to the human
rights abusive Vietnamese Communist regime.
I was a victim of
injustice and human rights violation under the hands of the Socialist Republic
of Viet Nam (SRVN) Communist Government in 2009. My family’s house and land
were destroyed and forcibly taken by the government without any compensation or
due legal process. I was violently assaulted by the police and put in jail for
resisting and protesting against the authorities.
Last year, in April
2012, after arriving in Australia on a Business Visa, I made a 7 day sit-in
protest in front of the SRVN’s Embassy and a 12 day vigil in front of the
Parliament House in Canberra to demand greater freedom, human rights and
democracy for the people of Vietnam. This year, I decided to make a road
journey, driving through 13 Australian major towns and 3 capital cities to
raise awareness among the Australian public on the human rights violations in
VN before I stage another 5 day sit-in protest in front of the Vietnamese
Embassy in Canberra.
I would like to use my
precious time in Australia to speak up for nearly 90 million Vietnamese who
have no voice, no freedom and no rights today. I hope to inform the Australian
people about the abysmal situation of human rights violation in my home country
and to gather their support for an immediate and conditional suspension of
Australia’s Development Aid to the SRVN government until they undertake in
writing to release all religious advocates, human rights campaigners, bloggers,
writers and political dissidents, and to adhere to all conventions, treaties
and agreements they have signed with the UN on human rights.
My personal journey of
nearly 4000 km in 25 days for Human Rights in VN in Australia will cover and
stop at the following towns and capital cities: Melbourne, Wangaratta,
Albury-Wodonga, Goulbourn, Wollongong, Sydney, Gosford, Newcastle,
Muswellbrook, Tamworth, Armadale, Glen Innes, Grafton, Ballina, Brisbane and
Canberra. My journey will begin in Melbourne on 1stApril, stop for two days in
Sydney on 6thand 7thApril, two days in Brisbane on 20thand 21stApril and for 5
days in Canberra from 26thto 30thApril 2013.
Australia is so contrast
to my country Vietnam in terms of freedom, democracy and human rights. I want
to let every Australia here know that how blessed and lucky they are and how
wonderful Australia is, and in order to preserve the Australian ways of life,
Australia must help people in our region like Vietnam to be free and
democratic. Australian government should and can stand up much more
courageously and firmly against the dictatorial and human right violating
Vietnamese Communist regime than it has done so far.
For more details of my
journey, please contact me on 0404 694 777 or via email: michaelviet@yahoo.com
Thắng và bại
Labels:
Hoa Kỳ
Thắng và bại
Nguyễn Hưng Quốc

Kỷ niệm 10 năm chiến
tranh Iraq, mấy tuần vừa qua, giới bình luận chính trị Tây phương bàn tán sôi
nổi về vấn đề: cuối cùng, Mỹ đã thắng hay bại?
Nhìn chiến tranh Iraq như
một trận đánh, đương nhiên là Mỹ thắng. Thắng rất dễ dàng. Quân Mỹ và đồng minh
bắt đầu tấn công vào ngày 20 tháng Ba năm 2003. Đến ngày 9 tháng Tư, tức 20
ngày sau, họ đã chiếm được thủ đô Baghdad. Bên Iraq, có 9.200 binh sĩ bị giết
chết; phía đồng minh, Mỹ có 139 và Anh có 33 binh sĩ bị tử vong.
Nhìn rộng hơn một tí, toàn bộ cuộc chiến tranh, từ lúc khởi chiến (tháng 3/2003) đến lúc rút quân (tháng 12/2011), cũng có thể nói Mỹ thắng. Mỹ chiếm được Iraq, bắt và treo cổ Saddam Hussein, đập đổ được chế độ độc tài, dần dần hình thành nên một chế độ dân cử tương đối dân chủ, và cuối cùng, rút quân ra khỏi Iraq một cách an toàn. Như vậy là thắng chứ còn gì nữa?
Thế nhưng, nhiều người vẫn cứ băn khoăn. Lý do đơn giản: Cần phải đặt cuộc chiến Iraq vào hai chu cảnh lớn: Một, trong một cuộc chiến tranh lớn hơn: chiến tranh chống khủng bố và độc tài; và hai, trong thế địa chính trị tại vùng Trung Đông.
Nhớ, tướng Tommy Franks của Mỹ đã đặt ra tám mục tiêu chính khi đánh Iraq năm 2003: “Một, chấm dứt chế độ Saddam Hussein. Hai, phát hiện, cô lập và tiêu hủy các loại vũ khí sát thương hàng loạt (mass destruction). Ba, tìm kiếm, bắt và trục xuất khủng bố ra khỏi Iraq. Bốn, sưu tầm tài liệu tình báo liên quan đến các mạng lưới khủng bố. Năm, sưu tầm các tài liệu liên quan đến mạng lưới vũ khí hủy diệt hàng loạt phi pháp trên phạm vi toàn cầu. Sáu, giải tỏa lệnh cấm vận và tiến hành tức khắc các cuộc viện trợ nhân đạo cho dân chúng Iraq. Bảy, bảo đảm an toàn cho các mỏ dầu khí và tài nguyên thiên nhiên vốn thuộc về nhân dân Iraq. Và cuối cùng, giúp người dân Iraq tạo điều kiện chuyển tiếp sang một chính phủ đại biểu do dân bầu để quản trị đất nước của họ.”
Không phải mục tiêu nào ở trên cũng được hoàn thành. Ngoài chuyện không có các loại vũ khí sát thương hàng loạt hay các mạng lưới khủng bố toàn cầu nào ở Iraq, thất bại chính của Mỹ không chừng là nằm ở mục tiêu cuối cùng. Sau khi Mỹ chiếm Iraq một cách dễ dàng, Iraq trải qua những năm tháng nội chiến triền miên. Khủng bố nối tiếp khủng bố. Chỉ riêng tại thủ đô Baghdad, người ta ước tính mỗi ngày có khoảng từ 11 đến 33 người bị giết chết trong các cuộc đặt bom ở các khu dân sự, kể cả chợ búa và đền thờ.
Về phương diện chính trị, các phe phái liên tục chống đối nhau. Đúng là Iraq đã bắt đầu xây dựng được một số nền tảng cho một chế độ dân chủ, tuy nhiên, tương lai chính trị của nước này vẫn đầy bất an.
Cái giá của cuộc chiến này khá cao. Về nhân mạng, 115.376 người Iraq bị giết chết từ năm 2003 đến 2011.
Về phía đồng minh, số binh sĩ bị chết của Mỹ là 4.488; của Anh là 179, của Ý 33, của Ba Lan 30, của Ukraine 18, Bulgaria 13, v.v.. Về tài chính, chi phí cho cuộc chiến tranh ấy, về phía Mỹ, là khoảng trên 845 tỉ đồng.
Chính vì vậy, nhiều học giả Mỹ đặt vấn đề: Một, liệu cuộc chiến tranh ấy có đáng không? Và hai, có thể xem là Mỹ thắng trận không?
Không có câu trả lời nào thật dứt khoát và thuyết phục hẳn. Eric S. Margolis, tác giả cuốn sách American Raj: Liberation or Domination? trả lời thẳng thừng: Mỹ thất bại. Fred Kaplan cho đó là một cuộc chiến tranh không cần thiết nhưng cũng cho rất khó trả lời câu hỏi ai thắng ai.
Christian Whiton, chủ tịch Hamilton Foundation, lại cho là Mỹ thành công, hơn nữa, hai lần thành công: vừa lật đổ được một chế độ được xem là độc tài và tàn bạo nhất thế giới vừa xây dựng được cơ sở cho một nền dân chủ lâu dài tại Iraq.
Một số người đề nghị chờ thời gian trả lời: Mỹ thành công nếu chính phủ dân chủ mới phôi thai ở Iraq càng ngày càng vững mạnh; ngược lại, Mỹ thất bại nếu nó sụp đổ và Iraq lại sống dưới chế độ độc tài như thời Sadam Hussein.
Gai góc hơn là vấn đề địa chính trị (geopolitics). Một trong những động cơ chính của Mỹ khi quyết định tấn công và xâm chiếm Iraq là biến Iraq thành một quốc gia dân chủ thân Mỹ, từ đó, biến nước này thành một trung tâm quyền lực của Mỹ để, một mặt, thúc đẩy quá trình dân chủ hóa ở các nước Hồi giáo Trung Đông, mặt khác, sẵn sàng trấn áp mọi cuộc chiến tranh chống Mỹ trong tương lai. Cả hai đều gắn liền với địa chính trị.
Tuy nhiên, ở cả hai khía cạnh này, dường như Mỹ không thành công, hoặc ít nhất, chưa thành công.
Thứ nhất, nền dân chủ ở Iraq còn rất mỏng manh và yếu ớt.
Thứ hai, do tính chất mỏng manh và yếu ớt ấy, Iraq cũng không thể đóng vai trò một căn cứ địa chính trị hay quân sự đáng tin cậy cho Mỹ. Sau năm 2003, Mỹ đã xây dựng Tòa Đại sứ tại Baghdad, một Tòa đại sứ lớn và tốn kém nhất của Mỹ với chi phí hơn 750 triệu trên một mảnh đất rộng trên 104 mẫu Anh, nơi, thoạt đầu, chứa đến 16.000 nhân viên, trong đó, có đến 2.000 nhân viên ngoại giao, với tham vọng xem đó như một đầu não ngoại giao và an ninh trong khu vực. Tuy nhiên, với lý do nêu trên, tham vọng này dường như chỉ là một ảo tưởng.
Thứ ba, việc xâm lăng Iraq - nhất là việc không phát hiện bất cứ một thứ vũ khí hủy diệt hàng loạt nào ở Iraq cũng như việc không thể tìm ra chứng cứ nào về mối quan hệ giữa Saddam Hussein và al-Qaeda vốn là những lý do chính được đưa ra để gây chiến - đã gây bất bình cho cộng đồng Hồi giáo tại Trung Đông.
Thứ tư, quan trọng hơn hết, cuộc chiến tranh Iraq dường như làm cho Iran, kẻ thù của cả Mỹ lẫn Iraq trước đây, mạnh hơn hẳn. Mạnh vì hai lý do: Một, đối thủ chính và nguy hiểm nhất của Iran là Saddam Hussein đã bị tiêu diệt; và hai, phái Shia, một giáo phái thuộc Hồi giáo đang cầm quyền tại Iran càng ngày càng phát triển mạnh, nắm rất nhiều quyền lực tại Iraq, thay cho giáo phái Sunni trước đây. Với sự thắng thế của phái Shi’ite, Iran có thể sẽ có một lực lượng đồng minh rất đáng kể ở Iraq.
Dĩ nhiên, vẫn có người phản bác các nhận định trên với lý do chính: Bất kể những thất bại ở lãnh vực này hay lãnh vực khác, Mỹ cũng đã chiến thắng trong cuộc chiến tranh khủng bố vốn mở màn sau biến cố 11 tháng 9 năm 2001. Lực lượng khủng bố, trên cơ bản, đã bị dẹp tan, không còn là một đe dọa lớn đối với Mỹ cũng như trên thế giới nữa. Vì thế, Mỹ có thể an tâm quay về với một đối thủ mới xuất hiện ở phương Đông: Trung Quốc.
Như vậy, cuộc bàn cãi về chuyện thắng hay bại của Mỹ trong cuộc chiến tranh Iraq từ năm 2003 cho đến nay vẫn còn tiếp tục và có lẽ sẽ còn tiếp tục dài dài.
Thật ra, đó cũng là điều bình thường. Chuyện thắng hay bại là một vấn đề phức tạp hơn hẳn những gì chúng ta thường nghĩ. Thường, nghĩ về chiến tranh hay chính trị, chúng ta hay tự giới hạn mình ở một biến cố hay một sự kiện nào đó. Như một cái gì biệt lập và đơn lập. Trong khi, trên thực tế, bất cứ sự kiện hay biến cố nào cũng nằm trong một chu cảnh (context) với nhiều quan hệ chằng chịt theo nhiều chiều và với nhiều kích thước khác nhau, từ kích thước địa chính trị đến kích thước lịch sử. Bởi vậy, không hiếm trường hợp thắng một trận đánh nhưng lại thua một cuộc chiến tranh hay thua một cuộc chiến tranh nhỏ nhưng lại thắng một cuộc chiến tranh lớn. Hoặc ngược lại.
Thời Chiến tranh lạnh, Mỹ hòa ở chiến tranh Triều Tiên, và có thể gọi là thua, như nhiều người đã nói, cuộc chiến tranh ở Việt Nam, nhưng lại thắng trong toàn bộ cuộc chiến tranh lạnh, nghĩa là thắng toàn bộ hệ thống xã hội chủ nghĩa.
Cũng có thể nói, phần nào, Mỹ thắng Liên Xô ở cuộc chiến tranh tại Afghanistan từ 1979 đến 1989. Dù hai bên không hề trực tiếp đụng độ với nhau, nhưng ai cũng biết suốt thời gian chín năm ấy, Mỹ và nhiều đồng minh của Mỹ, từ Pakistan đến Anh, Saudi Arabia (và, kể cả Trung Quốc) đã đổ tiền giúp đỡ các kháng chiến quân người Afghanistan rất nhiều. Không những giúp đỡ tiền bạc mà còn giúp vũ khí và cả việc huấn luyện quân sự, bao gồm các chiến thuật du kích và, thậm chí, các phương pháp khủng bố. Cuối cùng, không chịu đựng nổi, từ đầu năm 1987, Liên Xô quyết định rút quân: Giữa năm 1988, rút một nửa, đến đầu năm 1989 thì rút toàn bộ. Phe tự do hoan hỉ xem đó như một chiến thắng.
Nhưng chiến thắng ấy, oái oăm thay, lại mở đầu cho một thất bại của Mỹ trong trận chiến chống khủng bố: Một trong những lực lượng được Mỹ giúp đỡ và huấn luyện để chống lại Liên Xô thời ấy, sau này, đã trở thành một lực lượng Hồi giáo cực đoan mang tên al-Qaeda, trong đó có cả Osama bin Laden: Chính những người ấy, vào năm 2001, đã tổ chức cuộc tấn công khủng bố khủng khiếp ngay trên đất Mỹ.
Nhìn rộng hơn một tí, toàn bộ cuộc chiến tranh, từ lúc khởi chiến (tháng 3/2003) đến lúc rút quân (tháng 12/2011), cũng có thể nói Mỹ thắng. Mỹ chiếm được Iraq, bắt và treo cổ Saddam Hussein, đập đổ được chế độ độc tài, dần dần hình thành nên một chế độ dân cử tương đối dân chủ, và cuối cùng, rút quân ra khỏi Iraq một cách an toàn. Như vậy là thắng chứ còn gì nữa?
Thế nhưng, nhiều người vẫn cứ băn khoăn. Lý do đơn giản: Cần phải đặt cuộc chiến Iraq vào hai chu cảnh lớn: Một, trong một cuộc chiến tranh lớn hơn: chiến tranh chống khủng bố và độc tài; và hai, trong thế địa chính trị tại vùng Trung Đông.
Nhớ, tướng Tommy Franks của Mỹ đã đặt ra tám mục tiêu chính khi đánh Iraq năm 2003: “Một, chấm dứt chế độ Saddam Hussein. Hai, phát hiện, cô lập và tiêu hủy các loại vũ khí sát thương hàng loạt (mass destruction). Ba, tìm kiếm, bắt và trục xuất khủng bố ra khỏi Iraq. Bốn, sưu tầm tài liệu tình báo liên quan đến các mạng lưới khủng bố. Năm, sưu tầm các tài liệu liên quan đến mạng lưới vũ khí hủy diệt hàng loạt phi pháp trên phạm vi toàn cầu. Sáu, giải tỏa lệnh cấm vận và tiến hành tức khắc các cuộc viện trợ nhân đạo cho dân chúng Iraq. Bảy, bảo đảm an toàn cho các mỏ dầu khí và tài nguyên thiên nhiên vốn thuộc về nhân dân Iraq. Và cuối cùng, giúp người dân Iraq tạo điều kiện chuyển tiếp sang một chính phủ đại biểu do dân bầu để quản trị đất nước của họ.”
Không phải mục tiêu nào ở trên cũng được hoàn thành. Ngoài chuyện không có các loại vũ khí sát thương hàng loạt hay các mạng lưới khủng bố toàn cầu nào ở Iraq, thất bại chính của Mỹ không chừng là nằm ở mục tiêu cuối cùng. Sau khi Mỹ chiếm Iraq một cách dễ dàng, Iraq trải qua những năm tháng nội chiến triền miên. Khủng bố nối tiếp khủng bố. Chỉ riêng tại thủ đô Baghdad, người ta ước tính mỗi ngày có khoảng từ 11 đến 33 người bị giết chết trong các cuộc đặt bom ở các khu dân sự, kể cả chợ búa và đền thờ.
Về phương diện chính trị, các phe phái liên tục chống đối nhau. Đúng là Iraq đã bắt đầu xây dựng được một số nền tảng cho một chế độ dân chủ, tuy nhiên, tương lai chính trị của nước này vẫn đầy bất an.
Cái giá của cuộc chiến này khá cao. Về nhân mạng, 115.376 người Iraq bị giết chết từ năm 2003 đến 2011.
Về phía đồng minh, số binh sĩ bị chết của Mỹ là 4.488; của Anh là 179, của Ý 33, của Ba Lan 30, của Ukraine 18, Bulgaria 13, v.v.. Về tài chính, chi phí cho cuộc chiến tranh ấy, về phía Mỹ, là khoảng trên 845 tỉ đồng.
Chính vì vậy, nhiều học giả Mỹ đặt vấn đề: Một, liệu cuộc chiến tranh ấy có đáng không? Và hai, có thể xem là Mỹ thắng trận không?
Không có câu trả lời nào thật dứt khoát và thuyết phục hẳn. Eric S. Margolis, tác giả cuốn sách American Raj: Liberation or Domination? trả lời thẳng thừng: Mỹ thất bại. Fred Kaplan cho đó là một cuộc chiến tranh không cần thiết nhưng cũng cho rất khó trả lời câu hỏi ai thắng ai.
Christian Whiton, chủ tịch Hamilton Foundation, lại cho là Mỹ thành công, hơn nữa, hai lần thành công: vừa lật đổ được một chế độ được xem là độc tài và tàn bạo nhất thế giới vừa xây dựng được cơ sở cho một nền dân chủ lâu dài tại Iraq.
Một số người đề nghị chờ thời gian trả lời: Mỹ thành công nếu chính phủ dân chủ mới phôi thai ở Iraq càng ngày càng vững mạnh; ngược lại, Mỹ thất bại nếu nó sụp đổ và Iraq lại sống dưới chế độ độc tài như thời Sadam Hussein.
Gai góc hơn là vấn đề địa chính trị (geopolitics). Một trong những động cơ chính của Mỹ khi quyết định tấn công và xâm chiếm Iraq là biến Iraq thành một quốc gia dân chủ thân Mỹ, từ đó, biến nước này thành một trung tâm quyền lực của Mỹ để, một mặt, thúc đẩy quá trình dân chủ hóa ở các nước Hồi giáo Trung Đông, mặt khác, sẵn sàng trấn áp mọi cuộc chiến tranh chống Mỹ trong tương lai. Cả hai đều gắn liền với địa chính trị.
Tuy nhiên, ở cả hai khía cạnh này, dường như Mỹ không thành công, hoặc ít nhất, chưa thành công.
Thứ nhất, nền dân chủ ở Iraq còn rất mỏng manh và yếu ớt.
Thứ hai, do tính chất mỏng manh và yếu ớt ấy, Iraq cũng không thể đóng vai trò một căn cứ địa chính trị hay quân sự đáng tin cậy cho Mỹ. Sau năm 2003, Mỹ đã xây dựng Tòa Đại sứ tại Baghdad, một Tòa đại sứ lớn và tốn kém nhất của Mỹ với chi phí hơn 750 triệu trên một mảnh đất rộng trên 104 mẫu Anh, nơi, thoạt đầu, chứa đến 16.000 nhân viên, trong đó, có đến 2.000 nhân viên ngoại giao, với tham vọng xem đó như một đầu não ngoại giao và an ninh trong khu vực. Tuy nhiên, với lý do nêu trên, tham vọng này dường như chỉ là một ảo tưởng.
Thứ ba, việc xâm lăng Iraq - nhất là việc không phát hiện bất cứ một thứ vũ khí hủy diệt hàng loạt nào ở Iraq cũng như việc không thể tìm ra chứng cứ nào về mối quan hệ giữa Saddam Hussein và al-Qaeda vốn là những lý do chính được đưa ra để gây chiến - đã gây bất bình cho cộng đồng Hồi giáo tại Trung Đông.
Thứ tư, quan trọng hơn hết, cuộc chiến tranh Iraq dường như làm cho Iran, kẻ thù của cả Mỹ lẫn Iraq trước đây, mạnh hơn hẳn. Mạnh vì hai lý do: Một, đối thủ chính và nguy hiểm nhất của Iran là Saddam Hussein đã bị tiêu diệt; và hai, phái Shia, một giáo phái thuộc Hồi giáo đang cầm quyền tại Iran càng ngày càng phát triển mạnh, nắm rất nhiều quyền lực tại Iraq, thay cho giáo phái Sunni trước đây. Với sự thắng thế của phái Shi’ite, Iran có thể sẽ có một lực lượng đồng minh rất đáng kể ở Iraq.
Dĩ nhiên, vẫn có người phản bác các nhận định trên với lý do chính: Bất kể những thất bại ở lãnh vực này hay lãnh vực khác, Mỹ cũng đã chiến thắng trong cuộc chiến tranh khủng bố vốn mở màn sau biến cố 11 tháng 9 năm 2001. Lực lượng khủng bố, trên cơ bản, đã bị dẹp tan, không còn là một đe dọa lớn đối với Mỹ cũng như trên thế giới nữa. Vì thế, Mỹ có thể an tâm quay về với một đối thủ mới xuất hiện ở phương Đông: Trung Quốc.
Như vậy, cuộc bàn cãi về chuyện thắng hay bại của Mỹ trong cuộc chiến tranh Iraq từ năm 2003 cho đến nay vẫn còn tiếp tục và có lẽ sẽ còn tiếp tục dài dài.
Thật ra, đó cũng là điều bình thường. Chuyện thắng hay bại là một vấn đề phức tạp hơn hẳn những gì chúng ta thường nghĩ. Thường, nghĩ về chiến tranh hay chính trị, chúng ta hay tự giới hạn mình ở một biến cố hay một sự kiện nào đó. Như một cái gì biệt lập và đơn lập. Trong khi, trên thực tế, bất cứ sự kiện hay biến cố nào cũng nằm trong một chu cảnh (context) với nhiều quan hệ chằng chịt theo nhiều chiều và với nhiều kích thước khác nhau, từ kích thước địa chính trị đến kích thước lịch sử. Bởi vậy, không hiếm trường hợp thắng một trận đánh nhưng lại thua một cuộc chiến tranh hay thua một cuộc chiến tranh nhỏ nhưng lại thắng một cuộc chiến tranh lớn. Hoặc ngược lại.
Thời Chiến tranh lạnh, Mỹ hòa ở chiến tranh Triều Tiên, và có thể gọi là thua, như nhiều người đã nói, cuộc chiến tranh ở Việt Nam, nhưng lại thắng trong toàn bộ cuộc chiến tranh lạnh, nghĩa là thắng toàn bộ hệ thống xã hội chủ nghĩa.
Cũng có thể nói, phần nào, Mỹ thắng Liên Xô ở cuộc chiến tranh tại Afghanistan từ 1979 đến 1989. Dù hai bên không hề trực tiếp đụng độ với nhau, nhưng ai cũng biết suốt thời gian chín năm ấy, Mỹ và nhiều đồng minh của Mỹ, từ Pakistan đến Anh, Saudi Arabia (và, kể cả Trung Quốc) đã đổ tiền giúp đỡ các kháng chiến quân người Afghanistan rất nhiều. Không những giúp đỡ tiền bạc mà còn giúp vũ khí và cả việc huấn luyện quân sự, bao gồm các chiến thuật du kích và, thậm chí, các phương pháp khủng bố. Cuối cùng, không chịu đựng nổi, từ đầu năm 1987, Liên Xô quyết định rút quân: Giữa năm 1988, rút một nửa, đến đầu năm 1989 thì rút toàn bộ. Phe tự do hoan hỉ xem đó như một chiến thắng.
Nhưng chiến thắng ấy, oái oăm thay, lại mở đầu cho một thất bại của Mỹ trong trận chiến chống khủng bố: Một trong những lực lượng được Mỹ giúp đỡ và huấn luyện để chống lại Liên Xô thời ấy, sau này, đã trở thành một lực lượng Hồi giáo cực đoan mang tên al-Qaeda, trong đó có cả Osama bin Laden: Chính những người ấy, vào năm 2001, đã tổ chức cuộc tấn công khủng bố khủng khiếp ngay trên đất Mỹ.
Monday, March 25, 2013
CÔNG AN DƯƠNG NỘI TẠI SAO BẤT CHẤP CÔNG LÝ VÀ NHIỆM VỤ, BAO CHE BẢO KÊ NHÀ THẦU DÙNG VŨ KHÍ GIẾT DÂN?
Labels:
CHẾ ĐỘ ĐỘC TÀI
Trong ngày 22/3/2013, người dân Dương Nội cho biết có 1 lực lượng thanh niên được nhà thầu thuê bảo kê, gây sự hung hăn hăm dọa đánh mọi người khi bà con ngăn cản họ phá lúa dựng rào chắn…
Tại hiện trường nông dân phản đối mạnh mẽ và yêu cầu công an thu giữ nhiều dao cùng mã tấu ngay sau khi người dân bị bảo kê dùng mã tấu rượt chém.
Video cho thấy nhóm côn đồ bảo kê do chủ nhà thầu thuê đã dùng mã tấu lớn rượt chém nông dân trên cánh đồng. May mắn nhiều bà con nông dân đã la làng và hỗ trợ lẫn nhau.
Ngày hôm đó là ngày có nhiều công an trên hiện trường để giải tỏa bằng mặt mà côn đồ và nhà thầu còn dám công khai muốn giết dân thì ngày thường những người này còn lộng hành như thế nào?
Công an là lực lượng đảm bảo an ninh trật tự cho đời sống người dân mà lại đứng sau lưng đám côn đồ này để được họ bảo vệ che giấu tang vật. Công an cũng đã bao che để cho xe chứa tang vật đâm chém của chủ nhà thầu bỏ chạy trốn.
Lực lượng côn đồ này là ai mà có quyền lực để LẬT NGƯỢC SỰ THẬT NGAY TRƯỚC MẶT CÔNG AN?
CÔNG AN DƯƠNG NỘI TẠI SAO BẤT CHẤP CÔNG LÝ VÀ NHIỆM VỤ, BAO CHE BẢO KÊ NHÀ THẦU DÙNG VŨ KHÍ GIẾT DÂN?
Cùng chiều hôm đó, trong lúc giữ đất với nhà thầu cưỡng chế giải phóng mặt bằng nhưng không bồi thường thõa đáng, anh Nguyễn Đình Hà sinh sống tại tổ dân phố Kiên Quyết – phường Dương Nội – quận Hà Đông đã bị Công an phường bóp cổ và còng tay bắt về đồn.
Theo thông tin cho biết anh Hà đã không được cho ăn uống và bị đánh. Tối đến thì anh bị chuyển lên công an quận Hà Đông. Khi biết được tin tức nhiều nông dân đã kéo đến để bênh vực cho nạn nhân.
Tại đồn công an Hà Đông, dưới sức ép đòi thả nạn nhân của người nhà và bà con, chiều tối ngày 23-3 công an quận đã phải thả anh Hà. Tuy nhiên người nhà và bà con ép công an phải đưa anh Hà đi khám giám định sức khoẻ.
Ngày 24-3 công an quận Hà Đông cho người mang 2 triệu đến cho anh Hà để thuốc thang bồi dưỡng nhưng bà con quyết liệt phản đối. Sau đó công an quận để lại phong bì 2 triệu chứ không phải người dân tự nhận.
http://www.youtube.com/watch?v=zYOo0UdiXI4&feature=player_embedded
Xem tin nguồn: http://ttxva.org/cong-an-duong-noi-con-do/#ixzz2OXLR4omP
Follow us: thongtanxavanganh on Facebook
Subscribe to:
Comments (Atom)
Featured Post
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
Biểu tình lắng xuống ở Hong Kong TIẾT LỘ CHẤN ĐỘNG LƯƠNG TRI LOÀI NGƯỜI: CSVN GIẾT TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ BẰNG VIRUS HIV TIẾT LỘ CHẤN Đ...
Popular Posts
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
Cảnh đẹp : Những hàng tre / Nhật Điểm thu hút của Kyoto - Arashiyama khu vực danh lam thắng cảnh hải trình,sưu tầm.
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Kính thưa các bạn bỏ đảng, Thiển nghĩ, bỏ đảng là khuynh hướng thời đại tại VN . Tuy nhiên bỏ đảng rồi ngồi yên hay chỉ lo tới mình m...
NEWS HTD.
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
LISA PHẠM - Khai Dân Trí Số https://www.youtube.com/results?search_query=LISA+PH%E1%BA%A0M+-+Khai+D%C3%A2n+Tr%C3%AD+S%E1%BB%91+
Popular Posts
-
Danh Mục Audio Truyện Nghe Trực Tiếp (online) Không Donwload Chân Thành Cảm Ơn Chú8 Hà, Đông Hà, Trái Táo, Yên Như, Biển Và Em, Mai Vân ...
-
From: Mai G. Pham < Subject: Sự thật về ác tăng thích Thích Chân Quang Date: Tuesday, April 23, 2013, 3:17 AM Giới thiệu ph...
-
Cái chết của Cha ruột Nguyễn Tấn Dũng , Tướng Nguyễn Chí Thanh Hy vọng anh ba Dũng chăn Vịt ở Kiên Giang sẻ trả thù cho cha mình vì bị ...
-
Đỗ Mười kết luận phải khai trừ ông Giáp Vào cuối thâp kỷ 60, trước và sau khi ông Hồ chết, nội bộ ĐCSVN xảy ra “Vụ Án Xét L...
-
Vaclav Havel - Chờ Tự Do Trần Quốc Việt (Danlambao) dịch - Lời người dịch: Tên vở kịch nổi tiếng nhất của nhà viết ...
-
Phát biểu của Tổng thống Obama tại Đại học YANGON Ngườ...
-
Duoi day la 33 truyen ngan cua Tieu Tu ma mot so truyen qui vi da doc qua that tham thia.Xin chia se voi qui vi.Thiet nghi nhung vi nao chu...
-
bon. VN chung' ta la` da^n dden nen khong lo bi. ai chui vao` computer phanh phui: - co' bao nhieu nha` - co' ...
-
[ Attachment(s) from Can Bui included below] Thưa quí vị trên DD, Đọc email của ô. Phách gửi cho ô. Ngô Kỳ, tôi thấy nhữn...
-
Subject: Fw: Nhung Tien Doan 2012 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 http://multiply.com/m/item/vulep:journal:955 ...
My Link
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
Cách tự kiểm tra xem mình có nhiễm virus COVID-19 không (?) - NT2K4FL Nếu không muốn nhận Email này Xin cho biết để chấm rứt.Cám ơn * Please delete my address before sending this document out. * On ...6 years ago
-
Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Saigon - ---------- Forwarded message --------- From: *Le Hiep* Date: Mon, Jan 27, 2020 at 8:26 PM Subject: Fw: Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Sai...6 years ago
-
Thuc phẩm được cảnh báo là chất gây ung thư, ăn càng ít càng tốt - ( Cảm ơn bạn đã chuyển . Có vài ý kiến thô thiển : 1 - những thức ăn quá hạn ( out of date ) dù còn dùng được , cũng nên liệng bỏ . Đừng t...6 years ago
-
-
-