Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, March 27, 2013

Tan hoang tàu cá Việt bị tàu Trung Quốc bắn


 

Miệng đồng chí anh luôn cam kết hữu nghị tay vẫn tiếp tục bắn giết ngư dân và xâm phạm lãnh hải của đồng chí em - Đồng chí em ngập ngừng bảo vệ ngư dân và lãnh hải bằng nước bọt

  • PSN 26.3.2013 | TH

1. Trưa 20 tháng 3, tàu tuần tra Trung Quốc số 786 rượt đuổi, bắn cháy tàu đánh cá QNg 96382 TS của ngư dân Bùi Văn Phải ở đảo Lý Sơn (Quảng Ngãi) đang đánh bắt tại ngư trường truyền thống là vùng biển Hoàng Sa của Việt Nam.

 

2. Ngày 21 tháng 3 Tổng bí thư đảng CSTQ, Tập Cận Bình điện đàm với Tổng bí thư đảng CSVN, Nguyễn Phú Trọng cam kết sẽ tiếp tục cùng Việt Nam tăng cường trao đổi và hợp tác song phương trong nhiều lĩnh vực. Phát huy chủ nghĩa xã hội tại hai nước cộng sản anh em, và tăng cường sự hợp tác giữa hai đảng, để góp phần phát triển mối quan hệ đối tác hợp tác chiến lược toàn diện Việt-Trung...

 

3. Ngày 22 tháng 3, tàu đánh cá trên, vượt hàng trăm hải lý mới về đến cầu cảng Lý Sơn với bằng chứng cabin tàu cháy tan hoang.

 

4. Ngày 23 tháng 3, tàu chiến Trung Quốc đã diễu võ dương oai, tự do tung hoành trên vùng biển Trường Sa của Việt Nam.

 


Cabin tàu đánh cá QNg 96382 TS bị  tàu tuần tra Trung Quốc số 786 rượt đuổi,
bắn cháy tan hoang ngày 20/3/2013 trên vùng biển Hoàng Sa của Việt Nam.


 

5. Ngày 24 tháng 3, Tiền Phong onlines đưa tin (kèm ảnh) vụ việc hết sức nghiêm trọng trên. Vài giờ sau, bỗng bản tin onlines biến mất, không một lời giải thích.

 

6. Ngày 25/3 Lương Thanh Nghị, Phát ngôn nhân của Bộ Ngoại giao Việt Nam tố cáo Trung Quốc nổ súng tấn công một tàu đánh cá của ngư dân Việt hôm 20/3. Nói “Đây là vụ việc hết sức nghiêm trọng, vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, đe dọa tính mạng và gây thiệt hại tài sản của ngư dân Việt Nam.” Vẫn theo lời ông Nghị, Việt Nam kiên quyết phản đối và yêu cầu Trung Quốc xử lý hành động sai trái và vô nhân đạo, bồi thường thiệt hại cho ngư dân Việt Nam.

 

Ít phút sau khi VTV1 đưa tin Người phát ngôn Bộ Ngoại giao VN lên tiếng về sự việc trên (nội dung như Tiền Phong đã loan tin), hàng loạt tờ báo nhất loạt đưa lại trên onlines. Ngay tối 25 tháng 3, Tiền Phong onlines post trở lại bản tin đã đưa.

 

7. Ngày 26 tháng 3, Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi bác bỏ kháng nghị của Việt Nam về vụ tấn công tàu đánh cá. Nói rằng Tây Sa là lãnh thổ của Trung Quốc và việc giới hữu trách Trung Quốc có hành động chống lại tàu cá Việt Nam hoạt động trái phép trong vùng biển này là thích đáng và hợp lý. Và yêu cầu Việt Nam tăng cường công tác quản lý ngư dân để ngăn chặn điều mà ông gọi là “những hoạt động bất hợp pháp như vậy.”

 

Lê Nguyên tổng hợp.

 

Tan hoang tàu cá Việt của mình rồi bạn ơi !  vì bỡi 16 ch
vàng   Môi liền
Răng - Răng liền Miệng hảm hại / bắn phá.
TTKh.

From: HO Lang
Subject: Tan hoang tàu cá Việt bị tàu Trung Quốc bắn

 

 

 
 26/03/2013


.




Tan hoang tàu cá Việt bị tàu Trung Quốc bắn



TPO - Tàu cá tan hoang, đồ dùng sinh hoạt, ngư cụ... tả tơi, cháy đen là những hình ảnh mà PV Tiền Phong trực tiếp chứng kiến, ghi lại trên tàu cá của anh Phải bị tàu của Trung Quốc nổ súng.

“Chúng tôi ngồi trước mũi tàu để tàu Trung Quốc thấy rõ mình không có hành động chống trả, không có vũ khí. Khi tàu áp sát khoảng 20m thì tàu Trung Quốc nổ liền 4 – 5 phát súng vào cabin, ca bin bốc cháy dữ dội. Anh em hoảng loạn ra sức dập lửa” anh Thạnh kể. Lửa bốc cao, toàn bộ anh em được huy động múc nước biển để dập tắt lửa. Khoảng 30 phút sau ngọn lửa mới được dập tắt.
“Chúng tôi ngồi trước mũi tàu để tàu Trung Quốc thấy rõ mình không có hành động chống trả, không có vũ khí. Khi tàu áp sát khoảng 20m thì tàu Trung Quốc nổ liền 4 – 5 phát súng vào cabin, ca bin bốc cháy dữ dội. Anh em hoảng loạn ra sức dập lửa”, anh Thạnh kể. Lửa bốc cao, toàn bộ anh em được huy động múc nước biển để dập tắt lửa. Khoảng 30 phút sau ngọn lửa mới được dập tắt.

 

Thuyền trưởng Bùi Văn Phải (25 tuổi), kể lại: Khoảng 10 giờ ngày 20/3, khi sắp kết thúc phiên đánh bắt tại khu vực đảo Lin Côn thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, tàu ông - gồm 9 ngư dân - đụng phải chiếc tàu tuần tra của Trung Quốc mang số 786, sơn màu trắng xám.

Những ngư dân trẻ tàu QNg 96382 bàng hoàng kể lại chuyện bị tàu Trung Quốc nổ súng. Ảnh: N.T
Những ngư dân trẻ tàu QNg 96382 bàng hoàng kể lại chuyện bị tàu Trung Quốc nổ súng. Ảnh: N.T.

Tàu sắt Trung Quốc liền hùng hổ đuổi theo. Thuyền trưởng Phải kéo ga chạy thật nhanh. Do nằm ở vị trí không có rạn san hô ngầm để lọt vào tránh né như mọi lần, ngư dân đành cho tàu chạy thẳng.

 
“Phải dập tắt lửa trước, nếu 4 bình gas phát nổ thì anh em chết hết”, anh Phải nói. Lá cờ Tổ quốc ở nóc cabin, lửa bén gần tới nơi, anh Phải liều mình lao vào vừa dập tắt lửa vừa cuộn nhanh lá cờ không để lửa cháy. Đám cháy dập tắt, lá cờ được cắm trở lại trên nóc cabin còn lại bộ khung. “Anh em ngư dân chúng tôi mỗi lần ra biển đều tâm niệm rằng, cờ Tổ quốc phải luôn ở nóc tàu để khẳng định chủ quyền biển đảo và đúng với quy định quốc tế. Tàu cháy, nhưng quyết không để cờ cháy”, anh Phải quả quyết.

Tàu tuần tra Trung Quốc liên tục buộc tàu ngư dân dừng lại. Khoảng 30 phút sau, bất ngờ đạn lửa từ tàu tuần tra Trung Quốc (có thể là động tác cảnh cáo) bắt đầu nã sang ca bin tàu ngư dân của ta.

Thuyền trưởng Phạm Quang Thạnh vẫn không tin nổi mình thoát chết trở về
Thuyền trưởng Phạm Quang Thạnh vẫn không tin nổi mình thoát chết trở về.

Hốt hoảng và bất ngờ, các ngư dân đang ngồi trước mũi thuyền liền đưa tay lên đầu la to. Nóc cabin bắt đầu bốc cháy ầm ầm. Tấm bạt nhựa trên cabin tan chảy để lộ ra 4 bình gas đang nằm giữa đống lửa rừng rực. Nếu không kịp thời dập tắt đám cháy thì có thể nổ tàu.

Ông Thạch, một ngư dân lớn tuổi, liền lao lên nóc ca bin, 8 ngư dân còn lại múc nước đưa lên chữa cháy. Lúc này chiếc tàu tuần tra Trung Quốc vội vã tháo lui.

Ngày 24 – 3, tàu QNg 96382 do Bùi Văn Phải làm chủ tàu và Phạm Quang Thạnh làm thuyền trưởng đã cập cảng Sa Kỳ (Bình Châu – Quảng Ngãi) để sửa chữa tàu sau khi bị tàu Trung Quốc bắn cháy cabin gây thiệt hại nặng. Tuy nhiên, may mắn là các bình gas chưa kịp phát nổ. Ảnh: Nguyễn Thành
Ngày 24 – 3, tàu QNg 96382 do Bùi Văn Phải làm chủ tàu và Phạm Quang Thạnh làm thuyền trưởng đã cập cảng Sa Kỳ (Bình Châu – Quảng Ngãi) để sửa chữa tàu sau khi bị tàu Trung Quốc bắn cháy cabin gây thiệt hại nặng. Tuy nhiên, may mắn là các bình gas chưa kịp phát nổ. Ảnh: Nguyễn Thành .

 

Nóc cabin tàu QNg 96382 TS của thuyền trưởng Phải bị bắn cháy đen. Tuy nhiên, thuyền trưởng và các ngư dân vẫn may mắn khi bình gas chưa phát nổ
Nóc cabin tàu QNg 96382 TS của thuyền trưởng Phải bị bắn cháy đen. Ảnh: N.T

 


 

 
Thuyền trưởng Thạnh trên cabin bị bắn cháy

 

Những lon nước ngọt..
Nhiều vật dụng cháy sém



 
Nguyễn Thành


 

Sắp đến ngày bàn giao, VC chuẩn bị thật chu đáo.


From: Vinh Tran
Sent: Friday, March 22, 2013 4:25 PM
Subject: Fw: Sắp đến ngày bàn giao, VC chuẩn bị thật chu đáo.

 



 Coi cho biet

VT

 

 

 

Sắp đến ngày bàn giao, VC chuẩn bị thật chu đáo.

 

Điều 21 (mới)
Mọi người có quyền sống. Nhưng quyền chết phải do Đảng và Nhà Nước quyết định được chết như thế nào.

Điều 16 (mới)
1. Mọi người dân có nghĩa vụ tôn trọng quyền của người khác. Đảng viên và cán bộ nhà nước không cần phải tuân thủ theo điều lệ này.
2. Không được lợi dụng quyền con người, quyền công dân để xâm phạm lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, quyền, lợi ích hợp pháp của người khác. Phải hiểu rõ rằng quyền công dân và quyền của Đảng viên và cán bộ nhà nước không giống nhau.

Điều 44 (mới)
Mọi người có quyền
hưởng thụ các giá trị văn hoá, tham gia vào đời sống văn hóa, sử dụng các cơ sở văn hóa, tiếp cận các giá trị văn hóa. Tuy nhiên chỉ được quyền theo chỉ thị của Đảng và Nhà Nước đã xét duyệt và chỉ định. Tuyệt đối không được tham gia văn hóa của thế lực thù địch.

Điều 45 (mới)
Công dân có quyền xác định dân tộc của mình, sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ, tự do lựa chọn ngôn ngữ giao tiếp.  Dẫu rằng chúng ta dưới ách đô hộ của phương Bắc. Cho dù mai này chủ quyền của Việt Nam có thay đổi luật này vẫn được nghiêm chỉnh thi hành. 

 

 



Đến hôm nay, bản dự thảo sửa đổi hiến pháp năm 1992 của CSVN đã mang lại nhiều tranh luận trong và ngoài nước. Bản dự thảo sửa đổi này có thêm vào một số điều mới hoàn toàn. Những điều mới số 16, 21, 44 và 45, tuy rất nhỏ, ngắn gọn, đọc qua có vẻ không quan trọng, nhưng nếu đặt nội dung những điều mới này trong tình trạng liên hệ mấy năm gần đây, và trong hiện tại cũng như trong tương lai, giữa Việt Nam và Trung cộng, chúng ta thấy rõ được dụng ý của CSVN trên lãnh vực “chuẩn bị cho sự xâm nhập sâu xa của Trung cộng tại Việt Nam”.

Sau đây là phần trích lại những điều “mới” liên quan đến dụng ý nêu trên:

Điều 21 (mới)
Mọi người có quyền sống

Điều 16 (mới)
1. Mọi người có nghĩa vụ tôn trọng quyền của người khác.
2. Không được lợi dụng quyền con người, quyền công dân để xâm phạm lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, quyền, lợi ích hợp pháp của người khác.

Điều 44 (mới)
Mọi người có quyền hưởng thụ các giá trị văn hoá, tham gia vào đời sống văn hóa, sử dụng các cơ sở văn hóa, tiếp cận các giá trị văn hóa.

Điều 45 (mới)
Công dân có quyền xác định dân tộc của mình, sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ, tự do lựa chọn ngôn ngữ giao tiếp.

Điều 21: “Mọi người có quyền sống” mặc dù rất là không cần thiết vì điều này không nói lên được điều gì, nó lại gieo vào đầu người đọc một ý niệm là “đừng lấy đi cái quyền sống của người khác”, và “đừng lấy đi” không có đồng nghĩa với “giết người đó”, mà chỉ là một hình thức dùng hiến pháp để mọi công dân phải để “người đó yên thân”; hay nói khác hơn là “không động chạm đến họ”.

“không động chạm đến họ” là không động chạm trên những phương diện nào? DTSDHP trong điều 16 viết là mọi người không được lợi dụng quyền con người, quyền công dân để xâm phạm quyền và lợi ích của người khác. Không những “không được lợi dụng quyền con người” mà DTSDHP còn cho đó là một “nghĩa vụ tôn trọng quyền người khác”. Điều này cũng không có gì mới lạ vì nội dung của nó đã được nêu lên trong hiến pháp 1992, không phải đợi đến dự thảo sửa đổi này mới được nêu ra, vì nếu không như vậy, thì từ hiến pháp 1946 đến 1992, mọi người không bị cấm xâm phạm người khác hay sao.

Nếu điều 16 mới này không phải là một điều mới lạ, thì CSVN đề nghị ghi vào hiến pháp với lý do gì? Cái lý do đó đã được nói lên trong điều 44 mới của DTSDHP, theo đó: “Mọi người có quyền hưởng thụ các giá trị văn hóa, tham gia vào đời sống văn hoá, sử dụng các cơ sở văn hoá, tiếp cận các giá trị văn hoá”. Từ lúc nào mà CSVN lại muốn viết vào trong hiến pháp, cho người dân cái quyền được “hưởng thụ” các giá trị văn hoá. Trước nhất “hưởng thụ” đâu là phải là cái “quyền” trong bất cứ mọi xã hội nhân bản nào; “hưởng thụ” là một sự “lựa chọn cá nhân và là bản chất của con người” mà không ai, không hiến pháp nào được đụng tới, hay phải công nhận. Một bản nhạc, một cuốn tiểu thuyết, một tác phẩm điêu khắc, hội họa, một công trình xây dựng, một bài nghiên cứu tư tưởng, một ngôn ngữ chuyên chở những tác phẩm đó, là một phần của “văn hoá” với những giá trị khác nhau tùy người sáng tác và người thưởng ngoạn. Hưởng thụ có thể công khai hay kín đáo, và CSVN không thể tước cái quyền đó hoàn toàn được vì CSVN không thể kiểm soát cá nhân liên tục và khắp nơi. Thế nhưng sao CSVN vẫn viết lên điều này, có thể vừa ru ngủ người dân vừa làm vui lòng đối tượng CSVN muốn nhắm tới. (Tuy dù CSVN công nhận đó là quyền của mọi người, nhưng chắc chắn là CSVN sẽ là thành phần quyết định “đâu là cái giá trị được CSVN chấp nhận” bằng những nghị định gọi là để thi hành hiến pháp).

CSVN không những muốn ghi vào hiến pháp cái quyền của mọi người được tự hưởng thụ các giá trị văn hoá, mà còn bắt mọi người phải tôn trọng quyền “hưởng thụ, tham gia, sử dụng và tiếp cận các giá trị văn hoá” của người khác nữa. Tại sao CSVN lại mở cửa nghênh đón những sự tham gia và bảo vệ này trong khi trên thực tế, CSVN đã tìm mọi cách kiểm duyệt, kiểm soát hoàn toàn nội dung cũng như hình thức của mọi hoạt động văn hoá của toàn dân? CSVN muốn dùng hiến pháp với những điều mới lạ này để nói lên điều gì? nhắm đến thành phần nào? Trả lời những câu hỏi này là nội dung của điều 45, mới. Theo đó:

Điều 45, mới “công dân có quyền xác định dân tộc của mình, sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ, tự do lựa chọn ngôn ngữ giao tiếp”.

Điều 45 mới này có 3 phần quan trọng:

Công dân có quyền xác định dân tộc của mình: 
Theo tài liệu của Ủy Ban Dân Tộc CSVN thì hiện nay dân tộc VN có 54 chủng tộc khác nhau mà trong đó dân tộc Kinh là nhiều người nhất, nói tiếng Việt. Phần còn lại là những chủng tộc không nhiều dân số cũng như họ có thể sử dụng ngôn ngữ riêng của họ trong khi giao thiệp lẫn nhau. Những nhóm nhỏ này được gọi là “dân tộc thiểu số”. Người Việt gốc Trung hoa (Tầu) có hàng chục triệu người không được ghép vào loại “dân tộc thiểu số”, và mặc nhiên được cho vào hàng ngũ “dân tộc Kinh”. (theo tài liệu năm 1999 thì “dân tộc Hán (Trung hoa) có 862,371 người). Với điều 45 này của DTSDHP, hàng triệu người Việt gốc Trung hoa này sẽ được quyền xác định “dân tộc” của mình và số người của “dân tộc Trung hoa sau khi họ được quyền xác định, sẽ tăng gia rất nhiều. (chúng ta chưa nói đến hàng vạn người Trung cộng qua VN làm việc và sinh sống những năm gần đây).

Công dân có quyền sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ:
Cho đến nay, không ai ngăn cấm mọi người sử dụng ngôn ngữ riêng để giao tiếp với nhau, người Trung hoa vẫn nói tiếng Trung hoa, người Mường vẫn nói tiếng Mường với nhau, nhưng khi CSVN cho việc nói tiếng “mẹ đẻ” là cái “quyền”thì CSVN phải có một dụng ý gì, với lý do là trong mọi Nghị Định của CSVN liên quan đến vần đề “dân tộc” hay “những vấn đề phải giải quyết liên quan đến ngôn ngữ của một dân tộc, dù thiểu hay đa số” từ năm 1946 , chưa bao giờ những vấn đề ngôn ngữ này lại được đưa ra để phải giải quyết.

Công dân có quyền tự do lựa chọn ngôn ngữ giao tiếp:
Không những mọi công dân được sử dụng mà còn được tự do lựa chọn ngôn ngữ “mẹ đẻ” để giao tiếp nữa. Giao tiếp ở đây chắc chắn không phải chỉ là nói chuyện hỏi thăm nhau, mà còn là sự giao thiệp, giao thương, tiếp xúc, hay nói cách khác, nó bao gồm mọi hình thức từ liên lạc cá nhân đến buôn bán, quảng cáo, hợp đồng làm ăn,…

Chữ viết cũng như tiếng nói, là nguồn chính của văn hoá. Những cách viết và cách nói riêng cho chúng ta sự phân biệt giữa những nền văn hoá. Và để mọi người tiếp thụ được chữ viết cũng như cách nói, thì truòng học là môi trường quan trọng nhất để một dân tộc học hỏi ngôn ngữ của mình. Những điều “Mới, 16, 21, 44 và 45” của DTSDHP là một sự công nhận trong hiến pháp là bất cứ dân tộc nào cũng được quyền “mở trường dậy học, sách dậy học, quảng cáo của tiệm, bảng hiệu, thực đơn, giao kèo, khách hàng,…” bằng ngôn ngữ mẹ đẻ của mình.

Cho đến nay CSVN không có vấn đề về ngôn ngữ với 53 nhóm dân tộc thiểu số, thì CSVN muốn thoả mãn những điều mới này cho nhóm “dân tộc” nào? nếu không phải nhóm dân tộc “Trung cộng”mà đến nay vẫn còn nằm yên với người Kinh, thì là nhóm dân tộc nào.

Chúng ta còn nhớ chỉ một năm trước đây, 2012, nhà cầm quyền CSVN đã “thử” chính thức cho dậy tiếng Trung hoa như một phần của chương trình học cho trẻ em Việt Nam. Chương trình này đã bị bãi bỏ sau những chống đối mạnh mẽ của người Việt Nam khắp nơi, không những trong VN mà còn từ người Việt trên khắp thế giới nữa. Bây giờ nếu những điều mới, nhất là điều 45 này được thông qua, thì nguòi Trung hoa được quyền bảo vệ bởi hiếp pháp CSVN, không những để mở những truòng học dây tiếng Trung hoa, mà còn được sinh sống một cách “ngôn ngữ tự trị” trong những khu vực riêng của họ, một khu vực mà có trường học, các cơ sở văn hoá, cửa hàng, quảng cáo, đều có qưyền bằng tiếng “mẹ đẻ” của họ. Và dĩ nhiên những người đến đó tham dự, tiếp cận không chỉ là những “công dân” mà cho“mọi người” như đã được CSVN nói ra trong điều 16 và 44. CSVN đã rất cân nhắc trong việc sử dụng những ngôn ngữ kể trên, phân biệt giữa “mọi người” và “công dân”, tuy vậy, vẫn hai mà là một, bởi vì mọi người thì bao gồm cả công dân, vì nếu các sơ sở này do “công dân” mở ra mà không cho “mọi người” tham dự thì sẽ mang tiếng là “kỳ thị”. Và hơn nữa, “mọi người” thì chắc chắn sẽ có gồm cả hàng chục ngàn nhân công Trung cộng đang nằm trong Việt Nam từ khi có hợp đồng khai thác nhôm giữa 2 nước và nhiều hợp đồng giao thương nữa sau đó. Với điều 45 này, CSVN không cần trả lời dân chúng nữa nếu Trung công mở trường với chương trình học hoàn toàn bằng tiếng Trung hoa.

Nếu không vì những sự đòi hỏi được dậy, tham dự, mở các cơ sở văn hóa bằng tiếng mẹ đẻ từ những nhóm dân tộc thiểu số, thì những điều 16, 21,44, và 45 của dự thảo sửa đổi hiến pháp 1992 của CSVN đến từ động lực nào? Hay nói khác hơn, đến từ những áp lực nào? Chắc đến đây, chúng ta có thể đã có câu trả lời.

Trong dự thảo sửa đổi, CSVN đã không những giảm thiểu trách nhiệm của đảng trước toàn dân, với bằng chứng là trong “điều 4 sửa đổi” đã thay chữ “… đại biểu trung thành với quyền lợi của giai cấp” thành “… đại biểu trung thành với lợi ích của giai cấp… ; giảm thiểu vì “quyền cộng với lợi ích của toàn dân nó khác xa với chỉ lợi ích của toàn dân”, mà lại còn tìm cách ưu đãi thêm nhiều quyền lợi cho những người Trung cộng, một kẻ thù đang tìm mọi cách xâm nhập, thẩm nhập vào Việt Nam dưới nhiều hình thức.

Chúng ta rất ngạc nhiên khi đọc biên bản một số những buổi hội thảo sửa đổi hiến pháp, từ các truòng đại học, các cơ quan cấp bộ, thành phố và tỉnh, xã, vấn đề sự có mặt của những điều16, 21, 44 và nhất là điều 45 đã không được nêu ra.

Có phải sau gần 70 năm dưới sự cai trị và nhồi sọ của CSVN, hầu hết những người Việt trong nước mà đang cộng tác với CSVN, đã mất đi sự độc lập trong cách suy nghĩ?. Và có phải dùng hiến pháp để chính thức đầu hàng cũng như bảo vệ sự xâm nhập của Trung cộng mới là mục tiêu chính của màn sửa đổi hiến pháp này?
Tóm lại, qua nhiều lần sửa đổi hiến pháp kể từ 1946 cho đến nay, gần 70 năm, vấn đề “xác định chủng tộc cũng như ngôn ngữ mẹ đẻ” chưa bao giờ là đề tài mà đảng phải đề cập tới với lý do giản dị là những chủng tộc này, hay dân tộc thiểu số, chưa bao giờ lên tiếng đòi hỏi. Thế mà đến nay, đảng lại tự động cho công dân được quyền xác định chủng tộc của mình, lại còn được bảo vệ quyền tự do sử dụng ngôn ngữ mẹ đẻ trong mọi lãnh vực thì người ta phải hỏi là thế lực nào đã áp lực đảng phải cho vào hiến pháp những điều ấy. Thế lực ấy có ngoài ai khác là những nhóm được hưởng lợi trực tiếp từ những thay đổi ấy. Chúng ta nói đến Trung cộng và hàng triệu người trong nhóm họ sẽ xác định họ thuộc về dân tộc Trung hoa, rồi sẽ mở trưong học, các cơ sở văn hóa, sinh hoạt biệt lập trong những khu tự trị …. với ngôn ngữ Trung hoa, ngôn ngữ mà CSVN gọi là ngôn ngữ mẹ đẻ của họ.


--
Let all beings be free from harm.
Let all beings be free from sorrow.
Let all beings be free from suffering.

 

"Chống người thi hành công vụ"


From: Dien bien hoa binh <
Date: 2013/3/26
Subject: [ "Chống người thi hành công vụ"
To:


 

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgK9DxfXfLL0MrxR-zMW5XEZugfzdShnYXgh3y3-2gNG9oxQRv0dG4A0L8sUOximn5OdbrPxn62to9YtVUBjdPr3TGR6UezPFeGBjMRC0VG0TM9gUsX0nKINmSTuRZuKDi0yJMIxUd-2I-7/s1600/dangthoaty-danlambao.jpg
http://www.danchimviet.info/wp-content/uploads/2012/12/images21.jpg

"Chống người thi hành công vụ"

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2013-03-26
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Chong_nguoi_thi_hanh_cong_vu_ML.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh
duongnoi-bidanh1-305.jpg
Anh Nguyễn Đình Hà, cư dân phường Dương Nội khi vừa được công an phường thả về chiều 23-03-2013.
Photo courtesy of ttxva
 
“Chống người thi hành công vụ” được công an sử dụng ra sao trong những vụ dân oan khiếu kiện hay đứng ra bảo vệ tài sản của họ trước lực lượng cưỡng chế? Câu hỏi này được trả lời một cách cụ thể qua việc anh Nguyễn Đình Hà, cư dân phường Dương Nội bị công an phường này bạo hành một cách công khai tại khu đất mà người dân Dương Nội không chịu giao cho nhà thầu vì đang tranh chấp.

Côn đồ thi hành công vụ?

Vào ngày 22 tháng 3 người dân Dương Nội lại một lần nữa bị công an phối hợp với côn đồ kéo nhau đến khu đất mà bà con đang cấy lúa và rào chắn lại ngay trên những ô ruộng đã xanh màu. Bà con kéo ra chống đối thì bị côn đồ xách dao và các thứ vũ khí khác để hăm dọa và buộc bà con phải rời khỏi nơi họ được lệnh bao vây. Trong lúc xô xát anh Nguyễn Đình Hà, người thuộc tổ Kiên Quyết, phường Dương Nội, Quận Hà Đông đã bị công an phường bắt lên xe giải về phường Dương Nội và đánh đập anh mang thương tích nặng nề. Anh Hà kể lại câu chuyện bắt đầu từ lúc anh bị bắt:
“Tên họ con là Nguyễn Đình Hà, tình hình hôm con bị bắt như thế này: Khi bị bắt người ta đưa ra xe ô tô. Từ chỗ đấy ra ô tô cũng khoảng một hai trăm mét, trên quãng đường này công an và dân phòng người ta đánh rất là nhiều mà mình không biết được là ai. Người ta đá đấm sưng cả mặt lên. Khi lên ô tô người ta ngồi đè lên người, đè lên tay xong rồi người ta đánh tiếp ở trên ô tô. Tức là trên quãng đường trên ô tô chạy về trụ sở công an phường thì người ta đè người ta đánh rồi, chảy cả máu mồm máu mũi ở trên xe.”
Công an và dân phòng người ta đánh rất là nhiều mà mình không biết được là ai. Người ta đá đấm sưng cả mặt lên.
Nguyễn Đình Hà
Khi được hỏi lúc tới trụ sở công an phường Dương Nội thì việc gì xảy ra tiếp theo đó, anh Hà cho biết:
“Sau khi về trụ sở công an phường có một anh mà con không biết tên tại vì mình không có công việc gì nên ít xuống dưới phường nên không biết tên anh ấy là gì. Anh ấy lấy cái dùi cui bên cạnh anh ấy vụt vào người, anh vụt nhiều nhát vào chân vào tay vào người. Xong rồi có một anh nữa bắt con nằm xuống, vặn ngược tay ra sau, con mới bảo rằng tay con đã bị gãy một lần rồi đấy… xong rồi anh ấy mới buông ra. Khi anh ấy vặn tay con thì một tay vặn tay còn một chân thì dẫm lên người. Sau khi ảnh buông ra lúc bấy giờ có tiếng điện thoại của con nó reo chuông. Không biết là ai gọi nhưng con vừa rút ra khỏi túi quần thì anh ấy dằng luôn cái điện thoại và anh không cho biết là ai gọi.
Trong quãng thời gian ấy con không nhớ được từng chi tiết chỉ nhớ là có anh Chủ tịch Ủy ban Nhân dân phường anh ta lấy hai tay túm vào vai con giật xuống đồng thời anh lấy đầu gối của anh ấy ảnh thúc ngược lên, anh thúc vào bụng con và có anh kia ảnh vụt dùi cui vào con tiếp, sau đó người ta mới lấy lời khai của mình.”
Anh Hà kể khi giải anh về phường, nơi đây đã không cho phép anh Hà ăn cơm mặc dù gia đình đã đem cơm vào vì biết anh không ăn gì trong nhiều giờ liền. Người dân Dương Nội tuy trời đã khuya vẫn kéo nhau rất đông tới trụ sở phường cùng nhau la lớn đòi thả người. Thấy câu chuyện ngày càng lớn nên công an phường Dương Nội giải anh Hà lên công an Quận, anh Hà kể:
congan-duongnoi4-250.jpg
Côn đồ cùng công an phường Dương Nội bắt người hôm 22-03-2013. Photo courtesy of ttxva.
“Lấy lời khai xong thì lúc ấy đã khuya. Lúc trời tối thì vợ con nó mang đồ ăn vì nghĩ rằng con đã đói rồi để gửi công an họ mang vào cho con ăn nhưng người ta chẳng đưa lại cho con. Lúc bấy giờ bà con ở ngoài kêu la ầm ĩ nhiều quá thì người ta còng tay con lại bằng còng số tám, người ta dẫn giải ra ngoài xe. Trên đường từ trong ấy ra thì ông trưởng công an phường một tay ông bóp nách con một tay ông bóp mồm, ông ẩy thật nhanh để ra ô tô. Lên ô tô thì có sẵn một người ngồi một bên rồi, ông ta lại ẩy vào và sập cửa lại sau đó xe chạy rất nhanh vào đồn công an của quận.”
Tại công an Quận Hà Đông anh Hà bị lấy lời khai nhưng không ai dùng nhục hình đối với anh, anh Hà cho biết:
“Ra đồn công an Quận người ta cũng lấy lời khai này khác nhưng cũng khoảng khuya lắm, tầm cỡ 11-12 giờ hay hơn con không nhớ được. Tầm đấy mới xong và người ta cho con nghỉ, có nghĩa là con phải nhịn ăn từ chiều hôm đấy, khi bắt đầu xô xát với nhau cho tới 10 giờ trưa hôm sau con mới được ăn. Vợ con có gửi đồ ăn xuống phường nhưng người ta không cho ăn, người ta dấu. Khi ở công an Hà Đông thì ở đấy người ta làm việc người ta lấy lời khai chứ không có ai đánh đập gì. Sau khi lấy lời khai xong người ta đưa xuống buồng người ta giam.”

Chính quyền bảo vệ chủ thầu?

Khi chúng tôi hỏi anh bị buộc vào tội “chống người thi hành công vụ” vậy có thực sự là anh cố ý chống lại công an bằng cách đánh trả lại họ hay không anh Hà cho biết:
Người ta nói làm sao thì mình cũng phải nghe thôi. Lúc bấy giờ người ta nói sao chả được, tinh thần mình hoảng loạn rồi.
Nguyễn Đình Hà
“Tại vì chưa gì mà người ta đánh đập con nhiều quá, đâm ra cái tinh thần của mình hoảng loạn lại vừa đói nữa, họ đánh cả vào đầu sưng cả đầu sưng cả mắt thì tinh thần nó hoảng loạn lên nên mình không thể bình tỉnh được. Người ta nói làm sao thì mình nghe vậy, người ta nói làm sao thì mình cũng phải nghe thôi. Lúc bấy giờ người ta nói sao chả được, tinh thần mình hoảng loạn rồi biết thế nào là lời nói như thế này như thế kia đâu. Bây giờ người của con hiện tại là một bên trán, bên tai hãy còn sưng. Tay chân vẫn còn những cái vết người ta đánh dùi cui vẫn còn. Ở bụng thì vẫn còn vết thâm vết sẹo khi người ta bóp vào bụng.”
Hai ngày sau khi vụ việc xảy ra người bị buộc tội chống người thi hành công vụ lại được công an Quận Hà Đông gọi điện cho vợ anh và đề nghị hỗ trợ tiền thuốc. Chị An một người dân trong phường Dương Nội xác nhận việc này như sau:
“Có đấy anh ơi. Đến hôm sau, hôm 24 thì họ mang tiền đến. Cái anh trưởng công an quận anh ấy điện cho chị vợ anh Hà anh ấy bảo cái việc thuốc men thì để cho quận người ta lo cái việc đấy. Chị vợ bảo bây giờ nhà em không có tiền thì các anh cứ hỗ trợ gia đình em cho chồng em uống thuốc. Bà con mang mật gấu đến cho anh với lại nước lá tre người ta gọi là thuốc đòn để anh uống. Trưa hôm sau bọn em đến thì chị vợ bảo có anh trưởng công an quận đến để đưa tiền. Chúng em vừa đến nơi thì em thấy anh công an mặc quần áo bình thường không mặc quân phục, anh ấy đưa cho chị vợ anh Hà cái phong bì khi anh ấy rời đi thì chị vợ bóc ra thấy có hai triệu hỗ trợ tiền thuốc men.”
Người dân Dương Nội vẫn mạnh mẽ và kiên quyết trong việc bảo vệ mảnh đất của họ còn chính quyền Dương Nội thì ngược lại, họ tỏ ra cứng rắn bảo vệ cho chủ thầu kể cả dùng côn đồ để trấn áp người dân cô thế. Trong bài tới chúng tôi sẽ tìm hiểu xem chính quyền Dương Nội đã vi phạm pháp luật như thế nào và từ vi phạm này liệu người dân có còn tin vào chính phủ, vào Đảng nữa hay không?
 
 

Ý nghĩa vụ kiện tranh chấp biển Tây Philippines


 

Ý nghĩa vụ kiện tranh chấp biển Tây Philippines


Thanh Trúc, phóng viên RFA
2013-03-26

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này



tay-philippines-305.jpg

Các nhà lập pháp Philippines cùng các cư dân địa phương giăng biểu ngữ đảo "Biển Tây Philippines", một đảo thuộc Trường Sa, ngày 20 tháng 7 năm 2011.

AFP PHOTO / POOL

 

Trung Quốc bác bỏ vụ kiện


Sau khi Trung Quốc bác bỏ vụ kiện do Philippines đưa ra trước Tòa Án Trọng Tài của Liên Hiệp Quốc (UN Arbitral Tribunal) nhằm giải quyết tranh chấp trên biển Tây Philippines, mà Bắc Kinh khẳng định là biển Nam Trung Hoa, tòa đã chỉ định một vị thẩm phán người Ba Lan đại diện cho Bắc Kinh để tiến tới thành lập một Hội Đồng Trọng Tài xét xử gồm gồm năm vị.

Sự việc mang ý nghĩa gì khi Trung Quốc luôn phủ nhận mọi nỗ lực phân xử theo luật pháp quốc tế và tiếp tục hành xử theo kiểu nước lớn có toàn quyền tất yếu trên hầu hết vùng biển tranh chấp?

Hôm thứ Hai vừa qua, phát ngôn nhân Bộ Ngoại Giao Philippines, ông Raul Hernandez, cho biết vì Trung Quốc bác bỏ vụ kiện mà Philippines đưa ra trước Tòa Án Trọng Tài của Liên Hiệp Quốc hồi tháng Giêng năm nay, vì thế vị chánh án Tòa Án Quốc Tế Về Luật Biển là ông Shunji Yanai đã chỉ định một thẩm phán người Ba Lan, ông Stanislaw Pawlak, làm đại diện cho phía Trung Quốc.

Thẩm phán Stanislaw Pawlak là người thứ hai được chỉ định vào Hội Đồng Trọng Tài. Vị thứ nhất, ông Rudy Wolfrum người Đức, cựu chánh án Tòa Án Quốc Tế Về Luật Biển, được chọn làm đại diện cho phía Philippines sau khi Manila lập thủ tục kiện tụng ngày 22 tháng Giêng để chứng minh lập trường “đường lưỡi bò chín khúc” của Trung Quốc là bất hợp pháp. Bước tới, thêm ba vị sẽ được chánh án Shunji Yanai chỉ định cho đủ thành phần năm người trong Hội Đồng Trọng Tài để xem xét vụ kiện.

Theo phát ngôn nhân Raul Hernadez của Bộ Ngoại Giao Philippines, đưa vụ việc ra cho Tòa Án Trọng Tài xem xét là một hình thức giải quyết tranh chấp trong đường lối hòa bình và bền vững theo luật pháp quốc tế.

Trung Quốc từng rút kinh nghiệm trong quá khứ rằng cứ giữ lập trường cứng rắn đó thì chẳng một thế lực nào có thể động chạm đến họ.
GS Vorasak Mahatanobol

Tưởng cần biết Tòa Án Trọng Tài được thành lập theo phụ lục VII của UNCLOS tức Công Ước Quốc Tế Về Luật Biển. Vai trò và quyền lực của Tòa Án Trọng Tài đối với vấn đề tranh chấp trên biển Nam Trung Hoa, tức biển Đông, mà Trung Quốc dành hầu hết chủ quyền, được thạc sĩ Hoàng Việt thuộc Đại Học Luật thành phố Hồ Chí Minh giải thích:

“Theo các qui định của Công Ước Quốc Tế Về Luật Biển 1982, Phụ Lục VII phần 15 gồm có hai mục. Mục 1 liệt kê các biện pháp để giải quyết tranh chấp. Nếu những điều trong mục 1 không giải quyết được thì chuyển sang mục 2, là có thể đưa ra tòa mà không cần sự đồng ý của bên kia.

Philippines kiện Trung Quốc ra tòa có được hay không? Câu trả lời là được. Và trong trường hợp Trung Quốc không đồng ý ra tòa thì Philippines có đưa ra tòa hay không? Câu trả lời là có.”

Tuy nhiên ngày 19 tháng 2 Trung Quốc chính thức lên tiếng bác bỏ vụ kiện mà Philippines đệ nạp lên Tòa Án Trọng Tài, nói rằng một mặt sự biên soạn về tuyên bố chủ quyền của Philippines là sai lầm và không thực tế, mặt khác Trung Quốc có đủ bằng chứng lịch sử và pháp lý để chứng minh chủ quyền của mình trên toàn vùng biển Đông, và do đó Bắc Kinh từ chối việc cử đại diện tới tòa.

001_GR308262-250.jpg

Bản đồ hình lưỡi bò do TQ tự công bố nhằm chiếm trọn biền Đông. AFP photo.

Theo giáo sư Vorasak Mahatanobol thuộc Trung Tâm Nghiên Cứu Trung Quốc tại đại học Chulalongkorn của Thái Lan, không chấp nhận giải quyết tranh chấp trên biển trong cấp độ quốc tế là lập trường bất biến của Trung Quốc bao lâu nay:

“Từ mươi mười lăm năm qua tính đến lúc này, thông điệp dứt khoát của Trung Quốc vẫn là giải quyết song phương với từng nước, trong lúc một vài quốc gia liên quan muốn cùng ngồi lại để thảo luận với Bắc Kinh, nhưng triển vọng một cuộc thương lượng đa phương với Trung Quốc là điều không thể thực hiện được.

Trung Quốc từng rút kinh nghiệm trong quá khứ rằng cứ giữ lập trường cứng rắn đó thì chẳng một thế lực nào có thể động chạm đến họ. Huống hồ ngày nay tự coi mình là một nước thuộc hàng siêu cường, giáo sư Vorasak Mahatanobol nói tiếp, Trung Quốc sẽ không bao giờ và sẽ rất khó bày tỏ bất cứ một sự nhân nhượng nào trong bất cứ nỗ lực giải quyết nào trái với lập trường của họ.”

 

Thẩm quyền thuộc Tòa án quốc tế


Trở lại Tòa Án Trọng Tài của Liên Hiệp Quốc trong vụ phân xử tranh chấp lãnh hải giữa Philippines với Trung Quốc dựa căn bản trên Công Ước Quốc Tế Về Luật Biển, sau khi năm thành viên trong Hội Đồng Trọng Tài được xác định rồi thì các vị này sẽ lắng nghe lập luận của hai phía hầu tiến tới những quyết định phải lẽ.

Trong trường hợp Trung Quốc, đã từ chối cử đại diện, và sẽ không chấp thuận phán quyết của Tòa Án Trọng Tài thì sao. Câu hỏi được thạc sĩ luật Hoàng Việt giải thích:

“Vì Trung Quốc đã từ chối không tham gia phiên tòa cho nên bây giờ thuộc thẩm quyền của chánh án Tòa Án Quốc Tế Về Luật Biển và ông đã chỉ định một đại diện cho phía Trung Quốc. Cho nên việc Trung Quốc bác bỏ hay không bác bỏ người đại diện, trong trường hợp này là chánh án Tòa Quốc Tế Về Luật Biển được chỉ định mà không đợi Trung Quốc đồng ý hay không đồng ý, và như vậy phiên tòa khi Hội Đồng Trọng Tài được thành lập vẫn diễn ra bình thường, không cần sự đồng ý hay không đồng ý của Trung Quốc.”

Trong vòng hai năm trở lại đây, Philippines và Việt Nam nhiều lần lên tiếng phản đối những hành động quá khích của Trung Quốc trong việc khẳng định chủ quyền của họ trên biển Đông, được coi là giàu trử lượng dầu khí và tài nguyên thiên nhiên.

Và trong khi đợi sự phán quyết của Tòa Án Trọng Tài Liên Hiệp Quốc về vụ Philippines kiện Trung Quốc, một câu hỏi khác là nếu giả như sự phân xử đó gây bất lợi cho Trung Quốc và họ không tuân thủ? Trích dẫn câu trả lời mới đây của luật sư Paul Reichler, chuyên gia Công Pháp Quốc Tế về lãnh vực chủ quyền quốc gia, trưởng nhóm tư vấn pháp lý cho chính phủ Philippines trong vụ kiện Trung Quốc, thạc sĩ Hoàng Việt phân tích:

Vì TQ đã từ chối không tham gia phiên tòa cho nên bây giờ thuộc thẩm quyền của chánh án Tòa án quốc tế về Luật biển và ông đã chỉ định một đại diện cho phía TQ.
Ô. Hoàng Việt

“Ông Reichler trả lời trên một số đài báo quốc tế thì có nhiều học giả cũng đưa ra ý kiến rằng phán quyết này chỉ mang tính chất một giải pháp về tinh thần. Cá nhân tôi đồng ý khi ông Reichler cho rằng nó không chỉ đơn giản như vậy. Trước mắt phán quyết của toà như thế nào thì chưa thể biết được, nhưng trong trường hợp giả định nếu mà phán quyết gây bất lợi cho Trung Quốc Trung Quốc phớt lờ thì sao?

Đương nhiên điểm yếu của luật quốc tế là không có một cơ chế ràng buộc bắt phải tuân thủ. Nhưng rõ ràng nhìn ra thì Trung Quốc lúc nào cũng nói chung sống hoà bình, sử dụng những biện pháp hòa bình. Nhưng một khi ra toà và tòa phán quyết bất lợi cho Trung Quốc và Trung Quốc không thèm thi hành không thèm để ý thì cộng đồng quốc tế sẽ hiểu và sẽ có thái độ một cách rõ ràng.

Philippines đã nghiên cứu kỹ chuyện này cũng như luật sư Reichler đã đánh giá yếu tố này. Trung Quốc vẫn có thể đe dọa những quốc gia khác bằng sức mạnh của mình nhưng về lâu về dài cái sức mạnh cái hấp dẫn của luật pháp, đăc biệt đối với các nưóc phương Tây, luật pháp chính là công lý. Quay mặt với công lý thì đương nhiên sẽ phải trả cái giá không nhỏ.”

Việt Nam sẽ rút tỉa được nhiều điều qua việc Philippines đưa Trung Quốc ra Toà Án Trọng Tài, thạc sĩ Hoàng Việt nhận định:

“Đương nhiên giai đoạn này vẫn là giai đoạn nghe ngóng tình hình, nhưng Việt Nam sẽ học được bài học là luật pháp trong tranh chấp biển Đông cũng còn nhiều hướng đi khác nhau.

Phải nói rằng quan điểm chính thức của Việt Nam đã được đưa ra, cái gì liên quan tới song phương thì giải quyết song phương, đa phương thì giải quyết đa phương. Mà ngay cả song phương cũng không có nghĩa là chỉ hai bên và không thể đưa ra tòa được. Ở đây muốn noí trực tiếp tham gia thì sẽ phải trực tiếp giải quyết. Trong trường hợp này là trực tiếp thương lượng hai bên nhưng cũng có thể thương lượng bằng cách hai bên cùng nhau ra tòa chứ không chỉ là thương lượng cho hai bên tự giải quyết.”

Thương lượng thì Việt Nam có buộc được Trung Quốc vào vòng tuân thủ luật pháp không là điều thạc sĩ Hoàng Việt cho rằng khó bởi một nước mạnh như Hoa Kỳ với những khuyến cáo mạnh mẽ về an ninh và ổn định trên biển Đông mà Trung Quốc vẫn bất chấp, như vụ bắn tàu cá Việt Nam ở Hoàng Sa mới rồi, thì phương chi Việt Nam có thể một mình đương đầu nỗi.

Tóm lại, trong tranh chấp với Trung Quốc trên biển Đông, thạc sĩ Hoàng Việt kết luận, Việt Nam cần thêm nhiều yếu tố quan trọng như áp lực từ cộng đồng thế giới, khả năng can thiệp bao nhiêu của Hoa Kỳ vào khu vực hòng buộc Trung Quốc phải hành xử như một cường quốc có trách nhiệm trong việc tuân thủ luật pháp quốc tế.

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link