Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, April 1, 2013

TIN NÓNG !!! BIỂN ĐÔNG ĐỎ LỬA _ HNPĐ.


 

-- TIN NÓNG !!! BIỂN ĐÔNG ĐỎ LỬA _ HNPĐ.

 

 

TIN NÓNG !!! BIỂN ĐÔNG ĐỎ LỬA _ HNPĐ.


Tin CỰC NÓNG bên quê nhà cho hay, vào lúc 01.30AM hôm nay 01/04/2013, “Biển Đông đã tràn ngập trong khói lửa, tất cả các đảo đá và nhất là tại đảo Sinh Tồn Đông thuộc cụm Sinh Tồn là đảo lớn với các cấu trúc xây dựng vật liệu nặng, và có quân VN đồn trú, nay đã hoàn toàn nằm trong tay của hải quân TQ”.

Những gì xảy ra không mảy may khác chi tiết bản tin đã được phía TQ tiết lộ ngày 22/03/13 trên CCTV của chúng, nói về hoạt động tập trận của Hạm đội Nam hải trên Biển Đông, mà HNPĐ chúng tôi cũng đã gởi đến quí vị trong tuần trước theo nội dung của nguồn Giaoduc.net.vn. “Theo CCTV 13 cho biết, đợt tập trận này của Hạm đội Nam Hải hoàn toàn lấy bối cảnh thực chiến, trước khi tấn công đổ bộ, lực lượng này đã tổ chức 12 lính trinh sát nửa đêm về sáng đột nhập "đảo D" lợi dụng đêm tối trinh sát tình hình và gửi báo cáo về tàu chỉ huy Tỉnh Cương Sơn neo đậu cách "đảo D" vài km. 2 tiếng sau, trinh sát Trung Quốc đã đột nhập được "đảo D" và báo cáo về sở chỉ huy. 8 giờ 40 phút sáng 21/3, khoảng 100 lính thủy quân lục chiến và lính dù đổ bộ đã triển khai tấn công đổ bộ lên "đảo D" bằng 2 đường không - biển”.

Như vậy những gì lo lắng cho chuyện đánh úp nay đã thành hiện thực, dư luận trong nước không ngạc nhiên về chuyện chiếm đảo, mà cái chính làm xôn xao dư luận là số phận các binh sĩ cộng sản đồn trú trên các đảo thuộc Trường sa, cho tới giờ phút này không một tin tức cho thấy họ sống còn. Trong khi về phia TQ các cơ quan truyền thông đang liên tục phát hình về chiến thắng mà chúng gọi “đem Nansha về cùng đất mẹ Trung Quốc”, chưa có một chi tiết nào về phía bộ tư lệnh hải quân An Nam được công bố, ngay cả từ phía bộ quốc phòng cũng im lặng. Trong khi đó các phóng viên báo chí cũng không có thêm một tin tức gì, ngoài tin các tàu cá ngư dân mang về từ biển đông, ghe đánh cá cho biết là có cả hàng không mẫu Thi Lang hiện diện trong cuộc cướp đảo, còn máy bay chiến đấu của không quân TQ thì rất nhiều đã từ đất liền kéo ra.

Rất có thể TQ đang xóa tan các dấu vết của VN xây cất trên các đảo, mà ngư dân cho biết nghe rất nhiều tiếng mìn, cùng khói lửa bốc cao từ hướng cụm đảo Sinh Tồn, từ chi tiết này cho người ta ước đoán phía TQ đang xóa mọi dấu vết của VN trên đảo, như thế binh sĩ VN sẽ không có cơ hội sống sót để có thể là nhân chứng chống lại chúng trước LHQ - Cùng một nội dung, nhưng có thêm nhiều chi tiết nóng bên lề, xin quí độc giả đọc thêm bài viết nhanh của chúng tôi, vẫn trên mục phiếm đàm đàm chuyện hằng ngày

. (HNPĐ)

Thành phố Tam Sa - Trò cười quốc tế.


 

 

Thành phố Tam Sa - Trò cười quốc tế.

Chu Phương 

biên tập đối ngoại của Tân Hoa xã

 



Ý kiến của một biên tập viên Tân Hoa Xã - Rất nên đọc để biết người trí thức Trung Hoa hoàn toàn ý thức đâu là quyền lợi thực sự của nước họ

Gần đây khi tình hình Biển Đông căng thẳng, nhất là sau khi Trung Quốc có những bước đi ngang ngược, bất chấp lẽ phải và sự thật như khẳng định yêu sách về “Đường Lưỡi bò”, lập ra cái gọi là “thành phố Tam Sa”, biên tập viên Chu Phương của Tân Hoa xã đã thẳng thắn bày tỏ quan điểm cực lực phản đối chính sách sử dụng vũ lực ở Biển Đông, đòi xóa bỏ cái gọi là “thành phố Tam Sa”...
 
Nhà báo Chu Phương sinh năm 1960, Cử nhân Anh văn (1982), Thạc sỹ Báo chí truyền thông (1989), từ 1989 đến nay là biên tập viên công tác tại Ban biên tập đối ngoại của Tân Hoa xã.

  Ông là một nhân vật nổi tiếng có quan điểm thẳng thắn trong làng báo Trung Quốc, hồi tháng 3 năm nay, từng gây chấn động dư luận bởi là người viết những bài đầu tiên đăng trên Blog Sina.com phê phán Bạc Hy Lai và “mô hình Trùng Khánh” ngay từ khi nhân vật này còn đang trên đỉnh cao danh vọng và quyền lực.
 
Ngày 17/7, ông cho đăng bài viết “Hiện trạng Nam Hải (Biển Đông) có lẽ sẽ kéo lùi cải cách chính trị của Trung Quốc”.Trong đó ông viết: “Ý nghĩa lớn nhất của việc lập ra “thành phố Tam Sa” là chường cho bàn dân thiên hạ thấy nỗi nhục của Trung Quốc; đồng thời cũng sẽ buộc chính phủ và quân đội Trung Quốc phải giở bài ngửa với các quốc gia xung quanh và quốc tế... 

Chúng ta từ nhỏ đã được nhìn thấy tấm bản đồ Nam Hải (Biển Đông). Một đường biên giới đứt đoạn rất thô màu hồng đưa toàn bộ Nam Hải vào trong bản đồ Trung Quốc. Cho đến ngày nay chúng ta mới biết sự thực không phải như vậy. Cái đường biên giới quốc gia ấy không những các nước láng giềng và cả quốc tế không công nhận, mà ngay chính phủ và các học giả nước ta (Trung Quốc) cũng không giải thích rõ được”.
 
Trước đó, ngày 29/6, Chu Phương viết bài: “Thiết lập “thành phố Tam Sa” là trò cười quốc tế, mạnh mẽ yêu cầu hủy bỏ ngay!”. Bài này đã được nhiều diễn đàn mạng đăng lại.
 
Chu Phương viết: “Nhiều người dân nước ta đến giờ vẫn không hiểu Nga tại sao lại lần đầu tiên tham gia cuộc diễn tập quân sự lớn Thái Bình Dương do Mỹ chủ đạo. Kỳ thực, đó chính là sự phản ứng mạnh mẽ của quốc tế trước hành động thiết lập “thành phố Tam Sa” đi ngược lại luật quốc tế và vô trách nhiệm của Trung Quốc.Nếu giai tầng lãnh đạo Trung Quốc đến giờ vẫn không đọc hiểu được thứ ngôn ngữ quốc tế chung đó thì sẽ kéo nhân dân Trung Quốc sa vào một cuộc chiến tranh không thể thoát ra. Việc thiết lập “thành phố Tam Sa” là một trò cười quốc tế điển hình.

Chính phủ Trung Quốc cần sớm nhận sõ sai lầm to lớn của mình, sớm có hành động sửa chữa sai sót.Bản thân tôi mạnh mẽ kêu gọi: hãy lập tức hủy bỏ “thành phố Tam Sa”, triển khai sớm nhất có thể được việc đối thoại mang tính xây dựng với các nước xung quanh Nam Hải (Biển Đông), dốc sức cho việc làm dịu tình hình căng thẳng ở Nam Hải, loại bỏ nguy cơ chiến tranh, đưa Trung Quốc quay trở lại với đại gia đình quốc tế”.
 
Chu Phương viết: “Trung Quốc đã trải qua kiểu hành động tùy tiện thời “Cách mạng văn hóa”, đã tự mình nếm trải thời kỳ “chính trị thống soái”, cần phải nhận thức được mình là thành viên của đại gia đình quốc tế, cần phải tuân thủ các chuẩn tắc và quy phạm mà cả cộng đồng quốc tế tuân theo. 

Trong xử lý công việc quốc tế, nhất là xử lý các vấn đề phức tạp, tồn tại tranh chấp nghiêm trọng giữa các quốc gia, tuyệt đối không được tự mình hành động một mình theo quan niệm giá trị, quan niệm lịch sử và lập trường của mình, chỉ nói điều mình nghĩ; như thế không những không giúp gì cho việc giải quyết tranh chấp quốc tế, mà còn làm tình hình xấu thêm, gia tăng thêm quan hệ căng thẳng giữa Trung Quốc với các nước xung quanh.
 
 Đồng thời cũng làm tổn hại đến hình ảnh và địa vị quốc tế của Trung Quốc, làm suy yếu tiếng nói của Trung Quốc trên trường quốc tế. Trung Quốc đang tự cô lập mình trong vấn đề ngoại giao, trong xử lý công việc quan hệ quốc tế, chúng ta cần phải có thêm nhiều nhà ngoại giao, nhà chiến lược quốc tế và những chính trị gia thực sự có tầm để tham gia vào việc quyết sách; quyết không nghe theo tiếng gào thét của những “cuồng nhân chiến tranh” hay để cho quân sự chỉ huy chính trị. Kinh nghiệm lịch sử của tất cả các quốc gia cho thấy rõ: quân nhân can dự chính trị chỉ đem lại tai họa cho đất nước”. 

Trung Quốc ngang ngược thông qua quyết định thành lập thành phố Tam Sa Về việc chính phủ Trung Quốc vội vàng tuyên bố lập ra cái gọi là “thành phố Tam Sa” bao gồm toàn bộ vùng biển trong “Đường biên giới 9 đoạn” mà họ tự vạch ra một cách vô căn cứ, Chu Phương thẳng thắn bày tỏ quan điểm: “Việc thiết lập “thành phố Tam Sa” là bước đi sai lầm nhất và không sáng suốt nhất của Trung Quốc trong việc giải quyết vấn đề Nam Hải (Biển Đông), khiến cả quốc tế chê cười những nhà quyết sách Trung Quốc thiếu kiến thức về luật quốc tế muốn thông qua việc thiết lập “thành phố”, ngang nhiên đưa công hải (vùng biển quốc tế) vào lãnh hải của nước mình.
 
Cách làm sai trái ấy không chỉ tạo ra tiền lệ quốc tế, mà còn trở thành trò cười quốc tế, tất sẽ gây tổn hại nghiêm trọng đến hình ảnh quốc tế của Trung Quốc.
 
Quá trình thiết lập “thành phố Tam Sa” thể hiện sự nóng vội và cẩu thả, rõ ràng là quyết định được đưa ra thiếu luận chứng khoa học và không sáng suốt. Hành động này không chỉ đi ngược lại luật pháp và tập quán quốc tế, mà cũng trái với những quy định pháp luật của chính Trung Quốc về việc thành lập thành phố, càng đi ngược lại quốc sách và chiến lược phát triển hòa bình phù hợp mà Trung Quốc cần có”. 

Ông phân tích: “Hành động sai lầm nguy hiểm vô trách nhiệm của một số người trong việc thiết lập “thành phố Tam Sa” đang đẩy nhân dân Trung Quốc sa vào miệng hố chiến tranh. Nhân dân Trung Quốc cần hòa bình, không cần chiến tranh.
 
Trong việc xử lý vấn đề quốc tế và xử lý vấn đề quan hệ với các nước, Trung Quốc cần phải tỉnh táo, không được cuồng nhiệt.Trung Quốc cần làm một dân tộc có trách nhiệm, đứng thẳng giữa khu rừng các dân tộc thế giới; quyết không thể làm một “cô nhi thế giới” - hành động ngang bướng. 

Trong việc giải quyết công việc quốc tế, Trung Quốc cần phải học cách tuân theo quy tắc trò chơi đã được cả quốc tế công nhận, tránh một mình một kiểu, mình khen mình hay, đừng để trở thành Triều Tiên thứ hai”.
 
Chu Phương thẳng thắn đề xuất ý kiến cá nhân: “Đối với vấn đề “thành phố Tam Sa”, chính phủ Trung Quốc cần sớm nhận ra sai lầm lớn lao của mình, xin đừng ngại mất thể diện mà bỏ lỡ thời cơ. Trung Quốc cần sớm hành động, sửa chữa sai sót...Kinh nghiệm lịch sử cho chúng ta thấy, một Trung Quốc cô lập sẽ không có tiền đồ. 

Việc Nga tham gia cuộc diễn tập quân sự Thái Bình Dương vẫn chưa khiến một số chính khách và quân nhân của ta tỉnh ra. Trong thế giới ngày nay, sự phát triển của một quốc gia càng cần có sự quan tâm, tham dự và giúp đỡ của cộng đồng quốc tế.
 
Đừng nói gì Trung Quốc đang tự coi mình là “quốc gia đang phát triển”, mà ngay cả Mỹ, “Siêu cường quốc duy nhất thế giới” hiện cũng đang ngày càng biết cách lợi dụng và dựa vào cộng đồng quốc tế để đạt được mục đích của mình”.
 
Ông kết luận: “Thiết lập “thành phố Tam Sa” là hành động tự cô lập mình của Trung Quốc, là một sai lầm chiến lược to lớn cần phải nhanh chóng sửa chữa!”.

 

Hãy hành động, thời gian không chờ đợi, dân tộc không còn ta sống cũng bằng không.


 

Hãy hành động, thời gian không chờ đợi, dân tộc không còn ta sống cũng bằng không.

 

 

Kính chuyển đọc, suy ngẫm, góp ý và chuyển tiếp để nhiều vị góp ý

Riêng tôi có vài ý kiến thô thiển dưới đây trình qúy vị thẩm định.

 

1/ Nhà nước XHCNVN do đảng cộng sản "nặn" ra và đặt lên ngồi đó là "bù nhìn" cuả đảng mà đảng thì tự coi quan trọng hơn nước. Khỏi cần dẫn chứng hoặc chứng minh, nhất nhất đều do đảng chỉ huy, ra lệnh thi hành. Ai cũng biết thế!

 

2/ Phe Ta ở hải ngoại có thể "Nổi dậy" diệt cộng sản trong nước được không? KHÔNG, vì Ta không sống ở trong nước để trực tiếp hoạt động, và hoạt động ởhải ngoại không có bao nhiêu hiệu quả.

 

3/ Tại sao? Chúng ta, phe Ta ở hải ngoại có 4 triệu ngưòi nhưng đó chỉ là 4 triệu cá nhân rời rạc tựa như những hột cát ở bãi biển, nhiều đấy nhưng rời rạc, một cơn gió, một đờt sóng là tan rã hết, rời rạc vì thiếu một chất liệu để gắn bó những cá nhân này, những hột cát này thành một chất kết hợp chặt chẽ.

 

4/ Làm sao có thể liên kết 4 triệu cá nhân này? Phải có TỔ CHỨC bởi vì cá nhân không thể nào bằng tổ chức.

 

5/ Phe Ta ở hải ngoại chẳng có hàng trăm, hàng nghìn tổ chức đó sao? Đúng! nhưng hãy hỏi thử xem có bao nhiêu tổ chức đã có Bản điều lệ nghiêm chỉnh để đoàn viên răm rắp thi hành? Tôi dám nói rằng 95% những đoàn thể, tổ chức ở Mỹ không có bản điều lệ , kể cả cái gọi là CPQGVNLT do Ô. Đào Minh Quân xưng xưng là do dân bầu (Bao nhiêu người bầu? Có biên bản bầu ra không? Ngày nào?....) và tự xưng là thủ tướng. Nếu đó là một chính phủ thực sự do dân bầu, có đăng ký, có điều lệ nạp bản và được hoạt động Hợp Pháp thì Chính phủ Mỹ ắt đã nhiều phen yêu cầu góp ý khi bàn về VN, Và nếu CP Mỹ không "vời" tới thì cp ĐMQ cũng phải đòi góp ý mới đúng là chính phủ Hợp Pháp và  có tầm vóc. Lý do tôi dám nói như vậy là cứ xét khả năng từ trên xuống dưới thành viên và người đứng đầu tổ chức là biết. Và những người gia nhập tổ chức cũng chẳng bao giờ hỏi rằng tổ chức, đoàn thể này có đăng ký để họat động hợp pháp không? Người Việt mình vốn dễ dãi và ai sao tôi vậy, cứ như là đàn cừu Panurge vậy.

 

6/ Biết thế, vậy thì làm sao đây? Tạm thời tự giải tán hết các đoàn thể KHÔNG đăng ký, bất hợp pháp đi. Lãnh tụ các đoàn thể Tổ chức này ngồi lại với nhau để lập ra MỘT TỔ CHỨC, chỉ một Tổ chức thôi do Bầu ra một người tạm gọi là khá hơn hết, tạm thời làm lãnh tụ trong khi chờ người có khả năng thật sự về Tổ Chức, về Lãnh Đạo, về Giao thiệp với các gìới chức có tầm vóc, ...để lập một tổ chức đại diện Người Việt tỵ nạn cs trong quốc gia tạm dung để tiến tới đại diện người Việt tỵ nạn cs toàn thế giới. Lúc đó thì chẳng phải chỉ Tổng Thống một nước chiếu cố mà cả TTK LHQ cũng yêu cầu hội họp, góp ý.

 

7/ Tôi xin minh xác rằng đây là ý nghĩ thô thiển của tôi, không có mục địch đánh phá cá nhân hay tổ chức nào bởi vì tôi tự biết không ở trình độ ngôn ngữ của các vị viết trên diễn đàn mà tôi thường nhận được bài.

 

Tạm thưa vài ý kiến thô thiển để thẩm định và chờ quý vị đưa ra cao kiến.

 

Kính

TDT

 

 

Vượt lên số phận vuot+len+so+phan Vượt lên số phận (vuot-len-so-phan)
                                 
     
          Các bạn nghĩ sao về bức ảnh “Vượt lên số phận” này ???

DIỄN ĐÀN CÔNG NHÂN - Đã là người Việt Nam, dù đi đâu ở đâu cũng là người Việt Nam. Đã là người Việt Nam làm gì làm cũng phải lo cho cội nguồn dân tộc. Đảng cộng sản hay bất cứ đảng phái, tổ chức nào khác, muốn nắm giữ quyền lãnh đạo dân tộc và đất nước Việt Nam cũng phải lo lắng cho vận mệnh của dân tộc và đất nước.

Chín mươi triệu người Việt Nam là đồng bào, cùng chung dòng máu Lạc Việt, cùng chung một niềm khát khao: quyết tâm dựng xây nước mạnh dân giàu.

Nào cùng hăng say chung sức xây đời tươi mới!

Nào cùng hăng hái quyết tâm dẹp tan sai lầm!

Mầm xanh tươi thắm sẽ tô điểm đời say đắm.

Và lời ca đó thiết tha, vang xa: Việt Nam muôn năm thái bình, Việt Nam đất nước phồn vinh!

Đảng chẳng qua là một tập hợp những người cùng chung lý tưởng, đảng Cộng sản là tập hợp những người cùng chung lý tưởng cộng sản. Nay lý tưởng cộng sản đã thể hiện rõ sự mơ hồ và ảo tưởng, nếu không muốn đất nước bị hủy diệt, dân tộc phải lưu vong thì phải nhanh chóng:

1/ Đổi tên đảng Cộng sản thành một tên khác.

2/ Chọn một hệ lý luận khác tốt đẹp hơn cho dân tộc và đất nước.

3/ Tổ chức lại mô hình nhà nước.

Dân tộc Việt Nam nhất định được trường tồn!

Đất nước Việt Nam nhất định cường thịnh!

Muốn vậy, toàn thể người dân Việt Nam không phân biệt tuổi tác, giới tính, thành phần, tôn giáo, trong hay ngoài nước, là đảng viên hay không đảng viên hãy cùng chung sức chung lòng đấu tranh bắt buộc đảng Cộng sản phải chia sẻ quyền lực. Chỉ có chia sẻ quyền lãnh đạo mới chống được độc tài, độc quyền, tham nhũng, quan liêu, lãng phí, vô cảm và vô trách nhiệm.

Hãy tập hợp thành từng nhóm, suy nghĩ cách thành lập một đảng đối lập với đảng Cộng Sản. Hãy giúp đỡ đảng đối lập đó công khai hoạt động. Hãy hành động, thời gian không chờ đợi, dân tộc không còn ta sống cũng bằng không. Cho dù chết, xin một lần được chết, cho quê hương cho dân tộc đi lên.


 




 

 

Thomas D. Tran

 

Không Nói, Không Viết, Không Làm

những gì có lợi cho cộng sản.

__._,_.___

Một Tài Liệu về Trường Võ Bị Quốc Gia và Các Sĩ Quan Tốt Nghiệp


 

Một Tài Liệu về Trường Võ Bị Quốc Gia
và Các Sĩ Quan Tốt Nghiệp


Nguyễn kỳ Phong

 

 

Trong hai năm 1973 và 1974, một tham vụ chính trị ở Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tên là James Nach, bắt đầu thâu thập một số chi tiết lịch sử về nguồn gốc các trường đào tạo sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa (QLVNCH) và sĩ quan tốt nghiệp từ các trường đó.
 
Tác giả ghi lại rất nhiều chi tiết về mười khóa đầu của Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt và năm khóa đầu của Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức. Đây là một tập tài liệu với nhiều chi tiết lý thú. Ông James Nach còn bỏ công ra ghi lại chức vụ đương nhiệm của một số sĩ quan tốt nghiệp.
 
Theo sự hiểu biết của người viết bài này, tài liệu của James Nach là một trong hai tài liệu duy nhất của người Mỹ nghiên cứu về hệ thống đào tạo sĩ quan và xuất thân của sĩ quan QLVNCH.
 
Năm 1970, cơ quan Advanced Research Projects Agency (một cơ quan nghiên cứu thuộc Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ) có thực hiện một nghiên cứu với tựa đề An Institutional Profile of the South Vietnamese Officer Corps.
 
Tuy nhiên, nghiên cứu này có tính cách chính trị nhiều hơn là lịch sử, vì tài liệu chỉ nói đến hệ thống sĩ quan tướng lãnh và phân lọai họ có chiều hướng theo “phe” nào trong thời điểm đó.
 
Tài liệu của James Nach được viết ở Sài Gòn và gởi về Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ với sự chuẩn hành của đại sứ Graham Martin.
 
 Vì tài liệu nằm trong dạng công văn, nên chỉ được lưu trữ trong văn khố hay các trung tâm nghiên cứu về Việt Nam.
 
 Bài viết dưới đây sơ lược lại những chi tiết lý thú của tác giả James Nach trong The National Military Academy and Its Prominent Graduates, và, Origins of the Vietnamese National Army, Its Officer Corps and Its Military Schools.

The National Military Academy and Its Prominent Graduates

Trong phần nghiên cứu về Trường Võ Bị Quốc Gia và Những Sĩ Quan Tốt Nghiệp Danh Tiếng, James Nach sơ lượt lại sự thành hình của trường Võ Bị Quốc Gia.
 
Hai khóa đầu tiên Trường Sĩ Quan Hiện Dịch bắt đầu ở Huế,
Khóa 1 tháng 12-1948, và Khóa 2 tháng 9-1949.
 
Tháng 10-1950 trường dọn về Đà Lạt và bắt đầu Khóa 3, với tên mới là Trường École Militaire Inter-Armes de Dalat. Trường chánh thức đổi lại thành Trường Võ Bị Liên Quân sau khi người Pháp rời Việt Nam năm 1955, và trở thành Trường Võ Bị Quốc Gia từ tháng 4 năm 1963 cho đến khi giải tán (Sắc Lệnh 325-QP, 10-4-1963).

Hai Khóa 1 Phan Bội Châu (53 sĩ quan tốt nghiệp) và Khóa 2 Quang Trung (97 tốt nghiệp) ở Huế ra trường một số sĩ quan sau này trở thành những tướng lãnh quan trọng của đầu thập niên 1960.
 
 Thủ khoa Khóa 1 là trung tướng Nguyễn Hữu Có; Khóa 2 là thiếu tướng Hồ Văn Tố (chết bất thình lình năm 1961 trong lúc chỉ huy Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức).
 
Những tướng lãnh tốt nghiệp Khóa 1 như các trung tướng Đặng Văn Quang; Tôn Thất Đính, Nguyễn Văn Thiệu; Trần Văn Trung. Một số sĩ quan cấp thiếu tướng và chuẩn tướng như, Bùi Đình Đạm; Phan Xuân Nhận; Tôn Thất Xứng; Nguyễn Văn Chuân.
 
Khóa 2 có chín sĩ quan trở thành tướng lãnh, trung tướng Ngô Dzu và Nguyễn Văn Mạnh; các thiếu tướng Trần Thanh Phong; Huỳnh Văn Cao; Hoàng Văn Lạc; Lê Ngọc Triển; và chuẩn tướng Lê Trung Tường. Trung tá Vương Văn Đông, một trong những nhân vật chủ mưu đảo chánh 11-11-1960, cũng ra từ Khóa 2 này.

Khóa 3 Trần Hưng Đạo có 135 sĩ quan tốt nghiệp.
 
Đây là khóa đầu tiên khai giảng ở Đà Lạt.
 
 Có chín sĩ quan trở thành cấp tướng — cấp tướng hạng “nặng ký.” Khóa có Bốn trung tướng Hoàng Xuân Lãm (tư lệnh Quân Đoàn I; tốt nghiệp hạng 5); Nguyễn Xuân Thịnh (tư lệnh binh chủng Pháo Binh; hạng 8); Lâm Quang Thi (tư lệnh tiền phương Quân Đoàn I; 12); và Lữ Lan (tư lệnh Quân Đoàn II, 24).
 
Hai sĩ quan tốt nghiệp trở thành tướng của Quân Chủng Không Quân là chuẩn tướng Võ Dinh (tham mưu trưởng Không Quân VNCH) và chuẩn tướng Nguyễn Ngọc Óanh (chỉ huy trưởng Trung Tâm Huyến Luyện Không Quân).
 
Hai thiếu tướng Nguyễn Văn Hiếu (á khoa, tư lệnh phó Quân Đoàn III khi bị tai nạn súng chết) và Lâm Quang Thơ. Tướng Thơ và Thi đều trở về trường mẹ, làm chỉ huy trưởng trường Võ Bị Quốc Gia.

Từ Khóa 4 (Khóa Lý Thường Kiệt, tháng 11-1951 – tháng 12-1951) đến Khóa 10 (Khóa Trần Bình Trọng, tháng 10-1953 – tháng 6-1954) trường đào tạo thêm 23 tướng lãnh. Phần lớn là những tướng hành quân/ tác chiến, hơn là tướng tham mưu/ hành chánh.
 
Khóa 4 có hai trung tướng là Nguyễn Văn Minh (tư lệnh QĐ III, 1972) và cố trung tướng Nguyễn Viết Thanh (tư lệnh QĐ IV khi tử nạn tháng 5-1970). Hai sĩ quan kia là chuẩn tướng Đỗ Kiến Nhiểu (đô trưởng Sài Gòn) và thủ khoa Nguyễn Cao Albert (giãi ngũ).
 
Riêng tên của cố trung tướng Nguyễn Viết Thanh được đặt cho hai khóa tốt nghiệp sĩ quan của QLVNCH: Khóa 6/1970 Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức, và Khóa 26 Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt. Khóa 5 Hoàng Diệu (8-1951 – 5-1952), với 225 sĩ quan tốt nghiệp, là khóa đào tạo nhiều tướng lãnh nhất — 10 sĩ quan cấp tướng.
 
Các trung tướng Nguyễn Văn Toàn; Nguyễn Vĩnh Nghi; Phạm Quốc Thuần; Dư Quốc Đống; Phan Trọng Chinh. Hai thiếu tướng Trần Bá Di và Đỗ Kế Giai.
 
Các chuẩn tướng Trần Văn Cẩm; Chương Dzếnh Quay; Lê Văn Tư. Có ba đại tá tốt nghiệp khóa này cũng được nhắc đến nhiều là Dương Hiếu Nghĩa (thủ khoa, liên hệ đến vụ đảo chánh 1-11-1963); Phạm Văn Liễu (ra trường hạng 19, liên hệ đến nhiều vụ đảo chánh); và Lê Đức Đạt (hạng 20, tư lệnh sư đoàn 22 bộ binh khi bị mất tích ở Tân Cảnh tháng 4-1972).
 
Khóa 6 Đinh Bộ Lĩnh (12-1951 – 10-1952; 181 sĩ quan tốt nghiệp) có ba chuẩn tướng Lý Tòng Bá (thủ khoa); Trần Quang Khôi (hạng 6); và Trần Đình Thọ (hạng 79). Nhà văn trung tá Nguyễn Đạt Thịnh cũng đến từ khóa này.
 
Khóa 7 có chuẩn tướng Trương Quang Ân (thủ khoa, tử nạn trực thăng năm 1968); Lê Văn Thân; và Trần Văn Hai.
 
Khóa 8 có thiếu tướng Phạm Văn Phú, và chuẩn tướng Huỳnh Thới Tây (tư lệnh Cảnh Sát Đặc Biệt). Khóa 9 không có sĩ quan tốt nghiệp nào lên tướng. Khóa 10 Trần Bình Trọng (10-1953 – 6-1954) là khóa đông nhất của 10 khóa đầu tiên, với 400 sĩ quan tốt nghiệp.
 
Thiếu tướng Lê Minh Đảo (hạng 18); hai chuẩn tướng Vũ Văn Giai và Trần Văn Nhật. Mười khóa đầu của trường Võ Bị Quốc Gia đào tạo tất cả 40 tướng trong số 80 tướng hiện dịch của năm 1974 (80 tướng hiện dịch không kể tướng của Quân Chủng Hải Quân hay Ngành Quân Y).

Trong khi 10 khóa đầu đào tạo nhiều tướng lãnh chỉ huy của QLVNCH, các Khóa 11 đến 20 đào tạo nhiều sĩ quan trung cấp, cột trụ của quân đội. Những sĩ quan cấp trung tá và đại tá của Khóa 14-18 hiện diện và chỉ huy hầu hết các đơn vị chủ lực của QLVNCH.
 
Khóa 16 Ấp Chiến Lược (226 sĩ quan tốt nghiệp; thủ khoa Bùi Quyền) có nhiều sĩ quan đã lên đến cấp bậc trung tá hay đại tá, chỉ huy trung đoàn hay lữ đoàn trong quân đội. Hai Khóa 19 và 20 thì có nhiều sĩ quan tiểu đoàn trưởng.
 
Khóa 19 có 394 sĩ quan tốt nghiệp và là khóa kém may mắn nhất: ba sĩ quan vừa tốt nghiệp vài ngày đã tử trận ngay ở chiến trường, trong đó thủ khoa Võ Thành Kháng (trận Bình Giả). Khóa 20 được coi là đông nhất (406 tốt nghiệp; thủ khoa Trần Thanh Quang).
 
Khóa 22B là khóa đầu tiên ra trường với trình độ văn hóa bốn năm. Nhưng khóa cũng không được may mắn khi thủ khoa Nguyễn Thanh Phóng bị tử trận vài tháng sau đó, trong cuộc hành quân đánh qua Cam Bốt năm 1970.


Origins of the Vietnamese National Army, Its Officer Corps and Its Military Schools

Đây là tài liệu nghiên cứu về Lịch Sử Quân Đội Quốc Gia, Hệ Thống Sĩ Quan, và Các Trường Huấn Luyện Quân Sự. Tác giả James Nach đi ngược về năm 1939, khi Cao Ủy Đông Dương, tướng Catroux, bắt đầu tuyển mộ và huấn luyện sĩ quan Việt Nam cho quân đội Pháp và cho quân đội thuộc địa trong tương lai.
 
 Đây không phải là một thiện chí của chánh phủ Pháp đối với người dân thuộc địa, đây chỉ là một phòng hờ cho thế chiến thứ hai bắt đầu nhen nhúm.
 
Tài liệu nói về một số trường đào tạo cấp chỉ huy quân sự từ năm 1939 trở đi như, Nội Ứng Nghĩa Đinh và Nội Ứng Nghĩa Quân. Theo tác giả Nach, trung tướng Văn Thành Cao và Trình Minh Thế của quân đội Liên Minh Cao Đài được huấn luyện từ trường này. Người Pháp cũng lập ra một vài trường huấn luyện quân sự cho các giáo pháo.
 
Trường huấn luyện Cái Vồn của Hòa Hảo là nơi xuất thân của các tướng Trần Văn Soái, Cao Hảo Hớn, Lâm Thành Nguyên.
 
Tác giả cho biết sau khi trường Cái Vồn bị đón cửa, một số sinh viên được phép ghi danh nhập học trường Võ Bị ở Huế. Những trường khác được nhắc tên trong giai đọan này như Trường Móng Cay, Trường Quân Chính, trường Quốc Gia Thanh Niên Đoàn (một trường quân sự chính trị do Nhất Linh Nguyễn Tường Tam lập).

Năm 1946-47 Đảng Đại Việt của Trương Tử Anh thiết lập trường huấn luyện quân sự Lục Quân Trần Quốc Tuấn. Trường khai giảng ở Thanh Hóa, nhưng sau đó vì áp lực của Việt Minh nên phải dời về Yên Bái, và sau cùng về vùng Chapa gần biên giới Việt-Trung.
 
Trường này đôi khi còn được gọi là trường sĩ quan Yên Bái. Những người đã theo học trường này gồm có thiếu tướng Phạm Xuân Chiểu; đại tá Phạm Văn Liễu; đại sứ Đinh Trình Chinh (đại sứ ở Thái Lan); đại sứ; đại sứ Ngô Tôn Đạt (đại sứ ở Đại Hàn); và ký giả Nguyễn Tú (Nhật Báo Chính Luận).

Cũng trong thời gian 1938-1940, quân đội Pháp thiết lập hai trường huấn luyện sĩ quan và hạ sĩ quan thành sĩ quan ở Thủ Dầu Một và Tong.
 
Đại tướng Dương Văn Minh, và tổng trưởng Tư Pháp Lê Văn Thu theo học Trường Thủ Dầu Một; trường Tong thì có những sĩ quan tốt nghiệp như các trung tướng Trần Văn Đôn; Linh Quang Viên; Nguyễn Văn Vỹ; và Trần Văn Minh.

Sau đệ nhị thế chiến, Bộ Tư Lệnh Quân Đội ở Dông Dương gia tăng tuyển mộ lính thuộc địa cũng như huấn luyện cấp chỉ huy để phục vụ ở những đơn vị này. Trường Võ Bị Võ Bị Liên Quân Viễn Đông được thành lập tháng 7-1946 tại Đà Lạt. Trường chỉ khai giảng một khóa duy nhất, với 16 sĩ quan tốt nghiệp.
 
Những sĩ quan tốt nghiệp trường này gồm có hai đại tướng Nguyễn Khánh và Trần Thiện Khiêm; trung tướng Trần Ngọc Tám và Dương Văn Đức; các thiếu tướng Nguyễn Văn Kiểm (chánh võ phòng của tổng thống Thiệu); Lâm Văn Phát; Bùi Hữu Nhơn; Cao Hảo Hớn; và Dương Ngọc Lắm.
 
Năm 1947-1948 trường được dọn Vũng Tàu và có tên mới là École Militaire Nuoc Ngot (Trương Võ Bị Nước Ngọt, Vũng Tàu).
 
Những sĩ quan tốt nghiệp trường này có cố trung tướng Đỗ Cao Trí; thiếu tướng Nguyễn Xuân Trang (Tham Mưu Phó Phòng Nhân Viên, Bộ Tổng Tham Mưu); đại tá Trang Văn Chính (chỉ huy phó Chiến Tranh Chính Trị); và đại tá Bùi Quang Định (Bộ Chiêu Hồi).
 
 Trong năm năm, 1949-1953, một trung tâm huấn luyện hoàn hảo sĩ quan được thành lập ở Cap St. Jacques.
 
Trung tâm huấn luyện năm khoá. Khóa 1 có những sĩ quan tốt nghiệp như cố đại tướng Cao Văn Viên; cố trung tướng Nguyễn Chánh Thi; chuẩn tướng Nguyễn Hữu Hạnh; và đại tá Vũ Quang Tài.

Như đã nói ở phần đầu bài viết, năm 1948 một trường đào tạo sĩ quan được thành lập ở Huế đễ bắt đầu lịch sử Trường Võ Bị Quốc Gia.
 
Tác giả James Nach đã sơ lượt về Trường Võ Bị Quốc Gia. Cũng trong cùng tài liệu, ông Nach sơ lược về lịch sử Trường Liên Quân Võ Khoa Thủ Đức.
 
Tài liệu này cũng công phu không kém tài liệu về Trường Võ Bị Quốc Gia. Vì khuôn khổ giới hạn của bài viết, ở đây chỉ tóm tắt lại những chi tiết đáng ghi nhớ.
 
Nguyên thủy lúc thành hình là trường Sĩ Quan Trừ Bị Thu Duc va Nam Dinh (Les Écoles des Cadres de Réserve de Thu Duc et Nam Dinh), với Khóa 1 Lê Văn Duyệt được khai giảng ngày 1 tháng 10-1951 ở hai nơi, Thủ Đức và Nam Định. Thủ Đức có 278 sĩ quan tốt nghiệp; Nam Định có 218.
 
Khóa 1 đào tạo tất cả 19 tướng lãnh cho QLVNCH, trong đó có bốn trung tướng, Trần Văn Minh; Nguyễn Đức Thắng, Lê Nguyên Khang, và Đồng Văn Khuyên (á khoa). Sau Khóa 1, trường dời về Thủ Đức.
 
Trong mười khóa đầu tiên, Khóa 4 Cương Quyết (tháng 12-1953 – th̀́áng 6-1954) và Khóa 5 Vì Dân (tháng 6-1954 – tháng 2-1955) có số sinh viên tốt nghiệp nhiều nhất, 1.148 sĩ quan cho Khóa 4; 1.396 cho Khóa 5. Khóa 4 có được năm sĩ quan lên cấp tướng: cố trung tướng Ngô Quang Trưởng; thiếu tướng Bùi Thế Lân; cố chuẩn tướng Lê Quang Lưỡng và Hồ Trung Hậu; và chuẩn tướng Nguyễn Văn Điềm.
 
Khóa 5 có chuẩn tướng Lê Văn Hưng. trừ những sĩ quan tướng lãnh, Khóa 4 có nhiều sĩ quan cấp trung tá và đại tá chỉ huy những đơn vị chủ lực của QLVNCH. Nhìn lại lịch sử cuộc chiến, đây là những sĩ quan đứng mũi chịu sào của giai đọan khói lửa 1965-1972.
 
Theo tài liệu của James Nach, từ năm 1951 đến năm 1965, Thủ Đức đào tạo 20.927 sĩ quan. Đến tháng 9-1973, có tất cả 80.115 sĩ quan tốt nghiệp từ trường.
---------------------------------------------------------------
--------------

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link