Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, April 2, 2013

VIỆT KIỀU, CON BÒ SỮA VÀ BÒ THỊT.


From: Hung The <
To:
Sent: Saturday, 16 February 2013 6:31 AM
Subject:  VIỆT KIỀU, CON BÒ SỮA VÀ BÒ THỊT
 

 


VIỆT KIỀU, CON BÒ SỮA VÀ BÒ THỊT.

-Thạch Sanh -


     Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, sau chuyến hải hành thập tử nhất sinh trên biển đông hay bằng đường bộ xuyên qua đất Miên,  những người sống sốt đến các trại tỵ nạn vùng Á Châu, hầu hết những người Việt Nam bỏ nước ra đi tìm tự do đều phải thông qua các cửa ải cần thiết và bắt buộc, trước khi đi định cư:

-Phải được Cao Ủy Liên Hiệp Quốc công nhận là người tỵ nạn, sống trong tình trạng vô tổ quốc, phải đi tìm nơi an toàn vì bất đồng chính kiến, bị đàn áp, bức hại, tự do tín ngưỡng bị chà đạp, tánh mạng nguy hiểm...tức là những người tỵ nạn không thể sống dưới chế độ cộng sản, nếu ở lại là nguy hiểm, đương nhiên là người tỵ nạn không bao giờ sung sướng để ra đi tìm nơi sống, ho bị buộc phải ra đi, dù yêu mến quê hương, đành phải bỏ lại sau lưng tất cả... sau khi khai báo, được cứu xét, nếu hội đủ điều kiện, sẽ được cấp thẻ Tỵ Nạn, kèm theo văn bản:" Reason leaving Vietnam", tức là" Lý Do rời Việt Nam", có chữ ký đương đơn và được cứu xét mức độ thành thực, hợp lý của từng trường hợp. Lý do càng chính đáng, thì sớm được công nhận.

-Bước kế tiếp là được các nước đệ tam nhận đi tỵ nạn, hầu hết các nước là Hoa Kỳ, Úc, Canada, một số ước Âu Châu....các nước dựa bào văn bản của Liên Hiệp Quốc, nhưng phải trải qua cuộc phỏng vấn và nếu suông sẽ, được nhận, đoạn chờ ngày đi định cư.
   
Nếu bất cứ ai thành thật khai báo là: sau khi định cư, tôi sẽ về thăm quê hương... đương nhiên là người ấy nằm chờ ngày bị trục xuất về sống với chế độ cộng sản mãi mãi.

Tuy nhiên, sau khi đến các nước đệ tam định cư, trong những người bỏ nước ra đi tìm tự do, trở thành người tạm trú, họ tự ý xé bỏ căn cước tỵ nạn để trở thành Việt Kiều, được chế độ cộng sản coi là công dân của nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, sinh sống ở ngoài nước. Thậm chí, đáng phỉ nhổ là trong thời kỳ còn cấm vận, đã có một số người Việt tỵ nạn, có người chưa có tư cách thường trú nhân, dùng Visa để làm giấy tùy thân, trở về, họ luồn qua cửa sứ quán ở Thái Lan và lén xin chiếu kháng về Việt Nam, thành phần nầy rất đáng nghi ngờ, có khi là gián điệp cài sang, nên dễ dàng tiếp cận với sứ quán Việt Cộng, được chấp nhận lén nhập cảnh.

Tình trạng tự xé bỏ thẻ tỵ nạn gia tăng, nhất là sau khi Mỹ xã vận năm 1994, do tổng thống Bill Clinton, tiến đến quan hệ ngoại giao và thành phần tỵ nạn cộng sản trở thành Việt kiều gia tăng hàng năm, những ngày tết âm lịch, các chuyến phi cơ đầy ém những người mới ngày nào bỏ chạy, nay hồ hởi phấn khởi quay về, nhiều Việt kiều phải đặt mua vé trước, có khi trả giá chợ đen. Làn sóng tìm vế quê hương để hưởng chùm khế ngọt, tìm về cây đa đầu làng, bến đò xưa... đã và đang được đảng cộng sản khai thác triệt để, thu tiền hối lộ từ phi trường đến khi về địa phương, tất cả mọi nơi đều phải chi và có khi phải luồn cuối nhục nhả để sống tạm an thân trong lúc quay về Việt Nam. Nhiều người hốt hụi, dành dụm cả năm, chỉ sau một chuyến về quê, trở thành tay trắng, chưa kể đến vay nợ ngân hàng, về nước ngoài cày tiếp...như vậy Việt kiều cũng trở thành lao nô cao cấp của đảng cộng sản, nếu trở về hàng năm. Đừng tưởng là sống ở nước ngoài mà không bị đảng bốc lột tận xương tủy, chỉ vì dại dột mang đầu về cho Việt Cộng cạo, đó là đàn bò sữa, được nuôi béo ở các nước Tây Phương, và trở về Việt Nam, bị Việt Cộng đè ra vắt sữa.
   
Đảng cộng sản nhận ra hơn 4 triệu người Việt hải ngoại giàu có, nhiều nhân tài, thế là họ đổi giọng từ: đĩ điếm du côn thành khúc ruột nghìn dậm nối liền. Lý ra đi chỉ có một lý do: không sống được dưới chế độ cộng sản, nhưng nay trở về với nhiều lý do: cha mẹ già yếu, tang chế, anh em đau yếu, làm mả, tảo mộ, cưới gã cháu...trong xã hội Việt Nam, chưa bao giờ thấy những người Việt sống ở nước ngoài có tình sâu nghĩa nặng, hiếu thảo như thế.

Song hành là có những người về làm ăn như Nancy Bùi, Carina Hoàng Oanh....là những gương thành công hiếm hoi, trong khi nhiều người làm ăn bị đánh tư sản, bỏ của chạy lấy người như: Trịnh Vĩnh Bình ( Hoa Lan),  Nguyễn Trung Trực (Úc Kiều), Nguyễn An Trung ( Nhật kiều), Trần Văn Trường ( Mỹ kiều), nhiều nhà văn như Đặng Văn Nhâm, Trần Đại Sỹ, Nguyễn Mộng Giác, Nhật Tiến, ĐLT. v.v.... thành phần Việt kiều đã mang về cho đảng và nhà nước hàng tỷ Mỹ Kim hàng năm, số lượng tăng dần, năm 2011 tăng đến 9 tỷ, bằng 8 % GDP. Nhờ Việt kiều, bán lao nô, nô lệ tình dục... đã giúp cho chế độ cộng sản vững chắc, dù chế độ độc tài nầy đã hội đủ điều kiện sụp đổ. Việt kiều là con bò sữa, cung cấp nguồn ngoại tệ đáng kể cho chế độ cộng sản, nhưng nếu cần, cộng sản giết luôn bò sữa để ăn thịt.
   
Người Việt ra đi ào ạt và trở về rần rộ, làm cho các nước lỡ nhận định cư chán ngấy, những người dân các nước Tây Phương hoài nghi khi gặp nhiều người Việt tỵ nạn, sau lời chào hỏi xã giao, thay vì hỏi sức khỏe...thì họ hỏi:" có về Việt Nam chưa?"...khi trả lời là có, người nước ngoài thường tỏ ra khinh dễ, thật là nhục nhưng nhiều người tưởng là hay, tốt...
   
Tại Pháp Quốc, cơ quan OFRA ( Office Francais de protection des Réfugies Apatride) đã tước quyền nhiều người tỵ nạn vì đã về thăm Việt Nam. Điều nầy được ghi rõ ràng trong giấy "titre de voyage" ( còn gọi là giấy thông hành cho người tỵ nạn) là có quyền đi du lịch trên thế giới trừ "Việt Nam". Những người bị truất quyền tỵ nạn, họ tự lo về tư cách di trú, tức là phải quan hệ với sứ quán Việt Cộng để xin gia hạn visa (đây là cơ hội để sứ quán kiếm khá nhiều tiền qua thủ tục hành chánh nầy) và họ phải tự tìm việc, chính phủ Pháp đỡ gánh nặng về y tế, các vấn đề khác, trong lúc nền kinh tế khó khăn. Đây là cơ hội để sứ quán hái ra tiền từ thành phần Việt kiều, nên những người bị lâm vào hoàn cảnh nầy phải làm việc kiếm sống và vừa phải nộp tiền cho sứ quán để được gia hạn, họ trở thành lao nô ngay tại đất tạm dung. ( Xem phần phụ đính dưới đây )

Hàng ngũ Việt kiều càng gia tăng, kẻ lợi đầu tiên là chế độ Hà Nội, họ không cần đầu tư, nhiều may rủi, nhưng có hàng trăm ngàn người từ các nước tư bản, mang tiền về nộp, không lao động nhưng lại vinh quang, ngồi không lại huy hoàng. Cái lợi thứ hai là đảng cộng sản tước bỏ thẻ tỵ nạn, do những người trở về, tình nguyện trở thành công dân nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa, tình trạng song tịch là con dao hai lưỡi cho Việt kiều, đó là những ai trở về an toàn, được nhà nước ghi nhận và họ có khả năng thông báo với các nước mà Việt kiều định cư, để gom dân lại, sau nầy sẽ mang lại nhiều lợi nhuận không ngờ.

    Đánh vào quyền lợi mà hầu hết các nước Tây Phương đặt thành trọng tâm, cũng sẽ có ngày, chế độ Hà Nội đưa danh sách Việt kiều cho các nước để minh xác là dân của chế độ cộng sản Việt Nam, từng trở về Việt Nam ở, sinh sống, làm ăn mà không bị bắt bớ, giam cầm, giết hại, như những người tỵ nạn đã khai với cao ủy Liên Hiệp Quốc và các nước tạm dung.

   Khi các nước Tây Phương lâm vào hoàn cảnh khó khăn, khủng hoảng kinh tế....họ có thể tước quyền tỵ nạn, khi dựa vào công ước Liên Hiệp Quốc ký tại Geneve ngày 28-7-1951 và lật lại hồ sơ, văn bản" Lý Do rời Việt Nam" được người tỵ nạn lý tên, cam kết: không sống được với cộng sản. Nếu quyền tỵ nạn không còn, tức là những ai về Việt Nam an toàn trước đó, sẽ tự lo tình trạng di trú qua việc liên lạc, khẩn cầu sứ quán ( họ kiếm tiền qua dịch vụ nầy) và các nước Tây Phương đang gặp khó khăn kinh tế, sẽ không có trách nhiệm giúp đỡ về y tế, dịch dụ, lo việc làm như là công dân nước họ.

   Cả cộng sản lẫn các nước Tây Phương đều có lợi khi họ dùng quyền, luật pháp để tước quyền tỵ nạn. Khi cộng sản gặp khó khăn, khó cựa quậy về kinh tế, họ yêu cầu các nước trả dân về và không cấp hay gia hạn chiếu khán cho những người bị tước quyền tỵ nạn như ông Nguyễn Văn Tuyển...lúc đó, những Việt kiều chỉ còn con đường là bán hết tài sản, trở về Việt Nam sinh sống, nơi nầy, họ bị đánh tư sản lần nữa và có thể bị tù vì tội vượt biên theo bọn tư bản phản động. Đây là những điều có khả năng xảy ra, nằm trong dự đoán và nước đi đầu là Pháp Quốc, nên Việt kiều là những người vui một phút, hận ngàn năm, âu cũng là luật nhân quả nếu sau nầy có những diễn biến do tác động kinh tế gây ra./.

THẠCH SANH.
31.05.2012

 

Mỹ sẽ làm gì đối với Việt Nam?



 

TỪ PHÁ BIA THUYỀN NHÂN, BỐC MỘ TÙ CẢI TẠO… đến TU BỔ NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA !


From: Pham Van
To: "
Sent: Monday, April 1, 2013 2:34 PM
Subject: [ TỪ PHÁ BIA TN, BỐC MỘ TÙ CT… Đến TU BỔ NTQĐ BIÊN HÒA ! **Nguyễn Công Lượng

 

 

TỪ PHÁ BIA THUYỀN NHÂN, BỐC MỘ TÙ CẢI TẠO… đến TU BỔ NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA !

                                                                                                                                                                      

     Đúng vào ngày 30.04.1975, việc làm tệ hại nhất , độc ác nhất và phá bỏ truyền thống đạo đức của dân tộc Việt Nam, mà Cộng sản Việt Nam đã làm là giựt sập bức tượng Thương Tiếc trước Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa. Hành động nầy đã làm cho không riêng gì đồng bào ở Miền Nam Việt Nam, mà ngay cả đồng bào toàn cõi VN đau buồn, phẫn nộ và hận thù chất ngất đến trời… đối với bọn “Cách mạng Rừng rú -tức CSVN” vừa mới bò về đồng bằng, thực hiện !.

     Xin các ông Nguyễn Đạc Thành, ông Giao Chỉ Vũ Văn Lộc, ông Vũ Ánh… hãy trả lời đi: -Các ông là ai mà không cùng chung niềm đau nỗi buồn, sự nhục nhã và uất hận nầy của những người Việt Nam chân chính biết “Nghĩa Tử Là Nghĩa Tận” là truyền thống đạo đức của dân tộc Việt Nam ? Chỉ một tháng sau, một sự lừa đảo vô tiền khoáng hậu của CSVN là tập trung tất cả Quân-Cán-Chính của Việt Nam Cộng Hòa bằng những lời kêu gọi “Học Tập Cải tạo” với chính sách “Khoan Hồng Độ Lượng” đem theo tiền ăn “Mười Ngày”, “Một Tháng” tùy theo cấp bậc, để rồi sau đó là “Ba Năm Cải Tạo”, hoặc “Nhốt Mút Chỉ Cà Tha” mà không có án xét xử. Tính đến nay, sau 38 năm, có người vẫn còn bị giam giữ.

      Việc đối xử trong các trại tù bằng cách “Cho Ăn Đói Uống Khát” và “Lao Động Khổ Sai Nặng Nhọc” thì ở đây không cần bàn nữa, chỉ nói hậu quả của sự việc nầy là con số người chết lên đến hằng trăm ngàn, mà thân xác chỉ là “Vùi Nông Một Nấm” bên ngoài những nhà tù từ Nam ra Bắc. Mặc dù chưa có con số thống kê chính thức về sự việc nầy. Nhưng trung bình mỗi Tỉnh cũng có ít nhất là ba trại tù, thì con số người chết ai cũng có thể đoán được. Tội ác nầy hiện nay nhà cầm quyền Hà Nội và đảng CSVN đang ra sức xóa bỏ tàn tích độc ác của mình là làm sao hủy bỏ, di dời, san bằng…  những nấm mộ vùi nông của "tù cải tạo", để tương lai không còn dấu vết, để phi tang tội diệt chủng của chúng !!!...

     Nhưng vốn là bọn điếm đàng chuyên lừa gạt và dối trá, nên việc làm nầy chúng lại không trực tiếp làm, mà phải nhờ những tay nhẹ dạ, u mê ám chướng, háo danh, tham tiền, chuyên làm chó săn và tay sai thực hiện để chúng thủ lợi…  Người nhẹ dạ, mới nghe thì cho là chúng có tấm lòng nhân đạo, hòa hợp hòa giải… Nhưng nhìn kỹ mới thấy rõ cái điếm đàng của chúng là mượn tay kẻ thù làm việc cho mình. Làm việc gì thì chắc ai cũng thấy là “Kêu gọi Tình Đồng Đội, Tình Huynh Đệ Chi Binh, Tình Ghi Ơn Chiến Sĩ…” để quyên góp tiền bạc từ người tị nạn ở hải ngoại  vốn rất từ tâm và trọng ơn nghĩa.

       Tiếp theo là “Một Trò Cướp Giựt”  của CSVN với chính sách nghe hoa mỹ là “Cải Tạo Công Thương Nghiệp”, “Đánh Tư Sản Mại Bản” nhưng kỳ thực là cướp nhà cửa, đất đai và tài sản của đồng bào Miền Nam…  Đồng bào Miền Nam vốn sống dưới một chế độ lấy đạo đức làm gốc, nay thấy rõ sự tham tàn của bọn CS, nên phải đành lìa bỏ Tổ quốc thân yêu mà đi tìm tự do ở các nước Tư bản. Tôi không cần trình bày về sự kiện vượt biên, vượt biển nầy, mà chỉ nói đến hậu quả của sự đàn áp, ngăn chận làn sóng tìm tự do nầy mà thôi. Chắc ai cũng biết có đến hằng triệu người phải bỏ thây trong lòng biển cả, có cả hằng trăm ngàn người bị bắt giữ lại phải chết rũ xương trong các trại tù, và biết bao  gia đình phải tan nát, biết bao thảm cảnh đã đến với đồng bào Việt Nam !!!…

    Thế cho nên khi mà những người sống sót đã đến được bến bờ tự do, nhớ về những thân nhân của mình, nhớ đến những người thiếu may mắn nên đã làm những tấm bia ghi dấu và tu sửa mộ phần những người phải bỏ mình trên đường vượt thoát tại các nước như Nam Dương, Mã Lai, Thái Lan, Phi Luật Tân…  Thì một lần nữa, CSVN vẫn không chịu buông tha, mà áp lực với Chinh phủ các nước một thời đã cưu mang cho đồng bào vượt biên, vượt biển phải đập bỏ những BIA GHI KỶ NIÊM nầy. Tại sao CSVN phải làm như vậy ? Thì câu trả lời chắc ai cũng rõ là chúng chỉ muốn xóa bỏ bất cứ dấu vết nào có ghi dấu tội ác của chúng. Xin các ông Nguyễn Đạc Thành, ông Vũ Ánh, ông Giao Chỉ Vũ Văn Lộc… hãy trả lời đi: -Chúng ta có thể chấp nhận một thứ nhân đạo, một kiểu hòa hợp hòa giải như thế hay không ???...

       Nay quay sang chuyện tu bổ Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, ông Nguyễn Đạc Thành đã cùng tên Nguyễn Thanh Sơn diễn một màn kịch, mà với những lời “Đối Thoại” của các diễn viên trông đến buồn cười: Lời ông Nguyễn Đạc Thành: -Ông Nguyễn Thanh Sơn có nói với tôi nguyên văn: “Bác Thành cứ nói với anh em yên tâm tu bổ Nghĩa trang, đừng làm lập dập mà mang tai tiếng” và “Thủ tướng chính phủ đã chỉ thị và chấp nhận cho tu bổ Nghĩa Trang Biên Hòa, vậy thì bác thấy hôm nay Bình Dương người ta đã tu bổ, bây giờ bác Thành cần những gì xin nói rõ ràng để có sự chấp thuận cho bác Thành tiếp tục”.

       Và một Thông Báo ký tên ông Nguyễn Đạc Thành, ngày 21 tháng 3 năm 2013 thì: Những việc làm giữa ông và những cán bộ cao cấp CS Hà Nội chỉ là những chỉ thị bằng miệng mà không thấy có một văn bản nào cả. Những việc làm của VAF (Vietnamese American Foundation) do ông Nguyễn Đạc Thành làm chủ tịch đã cho mọi người thấy rõ đây chỉ là những việc làm “lập dập” bởi vì không được công khai, nó không có kế hoạch dự trù, không có chiết tính ngân khoản cho một dự án, mà chỉ là sự quơ quào kêu gọi quyên góp đụng đâu làm đó theo chỉ dẫn của đảng CSVN mà thôi. Hay nói rõ hơn: đây không phải là việc làm của một Chính Phủ đối với một Tổ chức (Foundation) ở hải ngoại, mà là những việc sai biểu của chủ đối với tớ.

     Xin lấy tư cách là một người đã từng ở trong một nhà tù lớn nhất, sau ngày 30.04.1975, “Trường Học Tập Cải Tạo 15 NV” nhốt 3.000 Tù nhân từ Phó Quận đến Tổng Thống tại Long Thành, tỉnh Đồng Nai, một lần nữa tôi xin lập lại rằng: “Chúng tôi, những người còn sống sót và những người đã bỏ thây trong các "trại tù cải tạo" của CSVN không cần gì cả, mà chỉ cần Danh Dự. Người chết thì đã chết rồi, thây đã nằm yên trong lòng đất Mẹ, nằm ở trại tù hay bốc cốt về ở đâu (Chùa chiền hay bỏ biển…) thì cũng thế thôi, nhưng Danh Dự thì phải trả lại cho chúng tôi, sự hòa giải hòa hợp dân tộc thì phải nên làm, để cho Việt Nam mới có chỗ dựa tiến lên. 

     Nhưng muốn như thế thì người CS phải trả lại Danh Dự cho chúng tôi, bằng cách thể hiện một hành động trước tiên là lập một Nghĩa Trang cho những người tù đã bỏ thây trong các "trại tù Cải Tạo" về một nơi “An Định”, chứ không phải bằng mưu mô xóa bỏ tội ác giết người mà đảng CS đã làm. Có như thế người chết mới siêu thoát an nghỉ, mà người sống mới an tâm hòa giải để cùng nhau xây dựng đất nước dưới một Chính quyền: -Của Dân, Do Dân và Vì Dân –mà Tự Do, Bình Đẳng và Nhân Quyền phải được tôn trọng”. Xin các ông Nguyễn Đạc Thành, ông Giao Chỉ Vũ Văn Lộc, ông Vũ Ánh… hiểu cho rằng:

     -Đất nước Việt Nam tồn tại được là nhờ công lao, xương máu của Tiền nhân từ đời trước tiếp nối qua đời sau xây dựng giữ gìn mà có. Nên đất nước là của toàn dân, của chung của mọi người góp lại từ của riêng của từng người, từng dòng họ, từng sắc dân mà thành, cho nên CS không thể nhân danh bất cứ lý do gì để độc quyền quản lý đất nước, nếu có chăng chỉ là việc đem chủ nghĩa CS để gây tang tóc trên quê hương Việt Nam, và đang dâng từng phần lãnh thổ cho Trung Cộng mà thôi… Vậy thì quý ông đừng nhân danh tình chiến hữu, đừng khoa trương nói những lời mỉa mai không đúng chỗ, cũng đừng vì chút lợi nhỏ cá nhân mà tiếp tay thực hiện mưu đồ trục lợi, xóa bỏ tội ác của đảng CSVN.

    Nếu qúy vị có thực tâm thì phải tranh đấu và đòi hỏi Cộng Sản Việt Nam phải trả lại Danh Dự cho chúng ta, và trả lại quyền Tự Quyết cho nhân dân Việt Nam !.

 

    Nguyễn Công Lượng

    

   Cựu Tù Nhân Trại 15NV và Trại Xuyên Mộc, tỉnh Đồng Nai.

 

 

Bùi Thị Minh Hằng đã bị công an bắt ở Hải Phòng…


 

 


 

Bùi Thị Minh Hằng đã bị công an bắt ở Hải Phòng…


 

 


 

 

“Sống mà không có tự do, dân chủ và nhân quyền thì sống cũng như là chết”


 

 “Sống mà không có tự do, dân chủ và nhân quyền  thì sống cũng như là chết”


 



- Thứ nhất : con người không phải là con vật như chủ nghia cộng sản khẳng định vì con người còn có tâm linh nghiã là có đời sống tinh thần, cho nên không chỉ có cần miếng ăn là đủ mà còn biết suy tư để làm cho cuộc đời được thăng tiến. Từ chỗ suy tư con người sinh ra những quan điểm khác biệt và để phân biệt đúng sai một cách công minh các quốc gia tiến bộ đã chấp nhận sinh hoạt chính trị đa đảng và để người dân toàn quyền chọn lựa người điạ diện cho mình điều hành đất nước trong một nhiệm kỳ nhất định, đó chính là tự do, dân chủ và nhân quyền.

 - Thứ hai : Đời sống tâm linh là đời sống siêu hình không thể thấy được ở thế giới loài người và đã là con người thì dù bất kể là ai cũng đều phải chết và ai cũng biết chết không phải là hết mà chỉ là chuyển đổi  từ thế giới hữu hình sang thế giới vô hình mà ở đó tất cả mọi sự việc đã làm trên thế giới hữu hình sẽ hiện ra trước mắt mọi người và mọi sự đúng sai , tốt xấu ... mọi người sẽ rõ . Như thế sự sinh hoạt cuả các tôn giáo là một nhu cầu không thế thiếu cuả con người, cho nên chủ trương vô thần và tiêu diệt tôn giáo cuả chủ nghiã cộng sản là điều đi ngược lại lối sống cuả loài người  

Larry Berman – Trần Quốc Việt (Danlambao) lược dịch - “Đối với các ông chúng tôi không hơn gì là chấm nhỏ trên bản đồ thế giới. Nếu các ông muốn từ bỏ cuộc đấu tranh, thì chúng tôi sẽ chiến đấu một mình cho đến khi nào vô phương, và rồi chúng tôi sẽ chết… Đối với chúng tôi, sự chọn lựa là giữa sống và chết. Đối với chúng tôi ký vào hiệp định, mà chẳng khác gì đầu hàng tức sẽ chấp nhận bản án tử hình, vì sống mà không có tự do là chết. Không, sống như thế còn tệ hơn cả chết!” - Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu.




*

Vào ngày 18 tháng 10, Henry Kissinger bay trực tiếp từ Paris đến Sài Gòn để báo cáo Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu về hiệp định hòa bình. Buổi họp ngày 19 tháng 10 kéo dài gần hai giờ. Sau khi lắng nghe Kissinger thuyết trình, ông Thiệu muốn có bản thảo hiệp định. Ông được trao cho bản tiếng Anh.

Cuộc họp trở nên xấu đi. Đầu tiên, ông Hoàng Đức Nhã, cố vấn cho Tổng thống Thiệu, chỉ được trao cho bản tiếng Anh. Ông Nhã phẫn nộ đáp lại: “Chúng tôi không thể thương lượng số phận của nước mình bằng tiếng nước ngoài!” Ông rất tức giận đòi có bản tiếng Việt. Ông Nhã muốn thấy bản tiếng Việt mà những người cộng sản đã trao cho Kissinger.

Kissinger nói, “À, chúng tôi quên.” Ông Nhã đáp: “Ông muốn nói gì thế, ông quên ư?”. Rồi ông Nhã chế giễu toàn bộ quá trình hội nghị và ông nói với Kissinger, “Ông muốn bảo tôi người Mỹ có thể hiểu tiếng Việt hơn người Việt? Chúng tôi muốn thấy bản tiếng Việt.”

Về sau khi nhận được bản tiếng Việt, ông Nhã mới nhận ra rằng nhân dân Miền Nam được yêu cầu ký vào bàn hiệp định mà tương đương như bản tuyên bố đầu hàng.

Trong buổi họp ấy ông Nhã nhớ lại, “Kissinger nói giải pháp mới này khiến vị thế của Bắc Việt suy yếu hoàn toàn, và ngay cả Lê Đức Thọ còn ôm tôi khóc. Lúc đó tôi nhìn ông ta chăm chú mà lòng rất hoài nghi. Tôi nói, Lê Đức Thọ? Một tay cộng sản già giặn? Mà khóc sao? Rồi tôi nói đùa mà ông ta không thích. Tôi nói: Coi chừng nước mắt cá sấu đấy.” 

Sau này, ông Thiệu bảo ông Nhã, “Tôi muốn đấm vào miệng Kissinger.”

Còn John Negroponte, trợ lý cho Kissinger, hồi tưởng lại cuộc họp ấy theo ngôn ngữ ngoại giao:

“Bầu không khí cuộc họp ấy rất căng thẳng và rất khó chịu. Chúng tôi đến Sài Gòn vào tháng 10 năm 1972 mang theo toàn bộ bản hiệp ước kết thúc chiến tranh mà có quan hệ trực tiếp, thật sự quan hệ gần như hoàn toàn đến sự tồn vong quốc gia của họ trong tương lai. Thế mà chúng ta yêu cầu họ ký ngay vào hàng cuối cùng. Vì thế bầu không khí rất căng thẳng, và Tổng thống Thiệu phản đối rất dữ dội bản thảo hiệp định.” 

Ông Nhã thức khuya để đọc bản dịch tiếng Anh và ông nhận ra rằng có những điểm mà “chúng tôi đã hoàn toàn bác bỏ trong các cuộc mật đàm trước, và chúng tôi đã nghĩ rằng phía Mỹ đã đổng ý với chúng tôi là không nêu ra những vấn đề ấy nữa, nhưng bây giờ chúng tôi thấy rằng những người cộng sản lại nêu ra những vấn đề ấy dưới hình thức này hay hình thức khác.” 

Chẳng hạn, bản thảo hiệp định đề cập đến ba quốc gia Đông Dương: Lào, Cambodia và Việt Nam. Như vậy, ngay từ đầu Việt Nam được mô tả như là một nước, chứ không phải hai nước. Nếu thế làm sao quân đội của nước mình rút ra khỏi nước mình được? Từ đấy, ông Nhã hỏi Kissinger chuyện gì đã xảy ra với “bốn quốc gia”. Kissinger đáp là do đánh máy sai. Ông Nhã cười “Tôi biết tẩy các ông rồi. Số “3″ không được viết ở đấy. Cái từ “ba” viết ra không phải là con số, nó là từ ba, B- A. Cho nên đây là điều chúng tôi không thích.” 

Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu
và ông Hoàng Đức Nhã

Kế tiếp, ông Nhã suy đoán rằng cái gọi là Hội đồng Hòa giải và Hòa hợp Dân tộc thực tế chỉ là một“liên hợp trá hình vì những người cộng sản hơi thông minh hơn Hoa Kỳ.” Bản tiếng Anh đề cập đến hội đồng như là “cấu trúc hành chánh” nhưng bản tiếng Việt lại ghi hội đồng là “cơ cấu chánh quyền”, qua đó nên được dịch sang tiếng Anh “cấu trúc chánh quyền”, như thế ám chỉ một cấu trúc từ trung ương đến cơ sở và bao gồm toàn bộ chính quyền từ hành pháp, lập pháp đến tư pháp. Đây là vấn đề chính đối với Miền Nam.

Cuối cùng sau khi trình bày xong, ông Nhã đưa ra 64 điểm cần phải thay đổi.

Cuộc họp diễn ra cực kỳ tranh cãi, nhưng Tổng thống Thiệu vẫn giữ nguyên lập trường. Ông Nhã báo cho Tổng thống Thiệu biết Kissinger đến Sài Gòn để phản bội miền Nam Việt Nam, và vì đây là vấn đề sinh tử cho nên Tổng thống cần nghĩ ra chiến lược nhằm đối phó với Kissinger.

Ông Nhã thuyết phục Tổng thống Thiệu hủy bỏ cuộc họp với Kissinger vào cuối ngày. Kissinger nổi giận, nói với ông Nhã “Tôi là Đặc sứ của Tổng thống Hoa Kỳ. Ông biết không nên đối xử với tôi như kẻ sai vặt. Tôi phải gặp Tổng thống Thiệu tối nay.” Ông Nhã cứng rắn đáp trả: “Đừng cảm thấy bị xúc phạm, tôi không bao giờ coi ông là kẻ sai vặt. Tổng thống không thể tiếp ông vì quả thực có cuộc họp với các tướng lãnh. Cuộc họp sẽ kéo dài bốn giờ.”

Kissinger bấy giờ ắt hẳn nhận thức Tổng thống Thiệu sẽ từ chối ký hiệp định. Cho nên ông rời Sài Gòn sang Cambodia, nơi ông và Thủ tướng Lon Nol nâng ly chúc mừng “hòa bình ở Việt Nam”. Khi ở Phnom Penh Kissinger khiến Lon Nol có ấn tượng rằng Tổng thống Thiệu chấp thuận hiệp định. Khi biết chuyện, Tổng thống Thiệu lại càng tức giận trước sự trân tráo của Kissinger.

Hòa bình vẫn còn mờ mịt. Vào ngày 21 tháng Mười Kissinger trở về từ Phnom Penh và đi thẳng đến gặp Tổng thống Thiệu. Trong tâm trạng “căng thẳng và rất khích động”, Tổng thống Thiệu nghĩ bản hiệp định được đưa ra này thậm chí còn tồi tệ hơn hiệp định 1954: “Tôi có quyền nghi ngờ Mỹ đã âm mưu với Liên Xô và Trung Cộng. Vì các ông thừa nhận sự hiện diện của Bắc Việt ở đây, cho nên nhân dân miền Nam cho rằng Hoa Kỳ đã bán đứng họ và Bắc Việt đã thắng cuộc chiến.” 

Ông nói tiếp “Tiến sĩ Kissinger nói ngày hôm kia rằng Lê Đức Thọ bật khóc, nhưng tôi có thể đoan chắc với ông ta rằng nhân dân Miền Nam là những người đáng khóc, và người nên khóc là tôi… Nếu Mỹ muốn bỏ rơi nhân dân Miền Nam, đó là quyền của họ!” 

Tổng thống Thiệu nói dù chuyện gì xảy ra ông cũng cảm ơn Tổng thống Nixon về tất cả những gì ông ta đã làm cho Miền Nam Việt Nam. Ông biết Nixon phải hành động vì quyền lợi riêng của mình và vì quyền lợi của nhân dân ông ta. Ông cũng phải hành động vì quyền lợi của nhân dân Miền Nam Việt Nam.

Kissinger nói với Tổng thống Thiệu con đường Tổng thống Thiệu đang đi sẽ là con đường tự sát. Tổng thống Thiệu đáp rằng có từ 200.000 đến 300.000 quân Bắc Việt ở miền Nam và Hội đồng Hòa giải và Hòa hợp Dân tộc gồm có ba thành phần. “Nếu chúng tôi chấp nhận văn kiện như hiện nay, chúng tôi sẽ tự sát- và tôi sẽ tự sát.” 


Kissinger cố gắng lần cuối cùng để thuyết phục Tổng thống Thiệu. Kissinger nói trong vòng sáu tháng, nếu Tổng thống Thiệu không ký, quốc hội Mỹ sẽ cắt viện trợ. Bất chấp những lời khẩn cầu của Kissinger, ông Thiêu vẫn từ chối ký hiệp định.

Kisinger nói với ông Nhã, “Tổng thống đã chọn con đường tử vì đạo. Nếu chúng tôi phải làm, Hoa Kỳ có thể ký hiệp ước hòa bình riêng với Hà Nội. Còn về phần mình, tôi nhất định không bao giờ đặt chân lại Sài Gòn. Sau vụ này. Đây là thất bại lớn nhất trong nghề nghiệp ngoại giao của tôi!” 

“Chúng tôi rất lấy làm tiếc”, Ông Nhã đáp lời, “nhưng ông phải nhớ chúng tôi có cả quốc gia để bảo vệ!” 

Tổng thống Thiệu chỉ bản đồ nói, “Đối với các ông chúng tôi không hơn gì là chấm nhỏ trên bản đồ thế giới. Nếu các ông muốn từ bỏ cuộc đấu tranh, thì chúng tôi sẽ chiến đấu một mình cho đến khi nào vô phương, và rồi chúng tôi sẽ chết… Đối với chúng tôi, sự chọn lựa là giữa sống và chết. Đối với chúng tôi ký vào hiệp định, mà chẳng khác gì đầu hàng tức sẽ chấp nhận bản án tử hình, vì sống mà không có tự do là chết. Không, sống như thế còn tệ hơn cả chết!” 

 

 

 

__._,_.___

Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link