Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, April 11, 2013

Xây nhà là dại, dựng trại là khôn


 

08/04/13 | Tác giả: Nguyễn Văn Thạnh

Xây nhà là dại, dựng trại là khôn


Tiếp theo bài viết “Khối u bất động sản làm sao giải quyết”.

bds

A. Bàn chuyện làm ăn và chốn ở:

Bà tôi hay dặn con cháu “xây nhà là dại, dựng trại là khôn”, tức là cần tính đến cơ sở làm ăn trước rồi mới đến cái ở. Ai nghe lời bà đều thành công, ban đầu chịu khó ở chật hẹp, tạm bợ để đầu tư tiền bạc vào làm ăn. Sau thời gian công chuyện làm ăn vững vàng, có lợi nhuận thì trích ra một phần xây nhà phù hợp với điều kiện, còn bao nhiêu vốn liếng đầu tư vào làm ăn tiếp.

Có một vài con cháu không nghe lời bà, có bao nhiêu vốn liếng đổ ra xây nhà hết, còn đi vay mượn thêm để xây căn nhà thật to. Tuy có căn nhà to nhưng phải nai thân ra làm mướn kiếm bạc cắc. Nhà to nhưng không ăn được, giấc ngủ cũng không bình yên, những người sống trong đó cũng không sung sướng vì luôn phải cảnh thiếu trước hụt sau.

Qua câu chuyện trên, hẳn các bạn sẽ đồng ý là kế sinh nhai nên tính trước rồi mới đến chuyện nhà cửa và nhà cửa cũng nên vừa phải, vốn liếng còn để làm ăn là khôn ngoan nhất.

Ấy thế mà cả dân tộc ta làm điều ngược lại. Khắp nơi nơi trên xứ Việt Nam người ta đua nhau đi xây nhà, xây biệt thự, chung cư cao cấp. Tất cả các dự án phần lớn là khu nghỉ dưỡng cao cấp như thiên đường dưới hạ giới, từ Ecopark ở miền Bắc, đến thiên đường nghỉ dưỡng miền trung, đến Phú Mỹ Hưng thơ mộng bên dòng Sài Gòn,…

Nhà nhà, người người đi đầu tư xây dựng bất động sản. Từ những đại gia chuyên nghiệp bất động sản như: đất xanh, đất lành đến hãng taxi như Mai Linh, đến hãng tôn như Hoa Sen, đến hãng công nghệ như FPT. Từ tư nhân đến nhà nước; từ công ty, tập đoàn đến cá thể,…..không ai là không làm bất động sản. Gần như tất cả vốn liếng người Việt Nam mang ra đầu tư bất động sản.

Khắp Việt Nam người ta trương bản dự án, người ta đổ đất, người ta cào xới nham nhở. Nếu tất cả các dự án làm xong, bán hết tôi nghĩ người Việt Nam ta quá giàu, phải là ông chủ của nhiều tập đoàn, nhiều công ty kinh doanh trên toàn cầu mới xứng đáng ở hết những nơi như vậy.

Nhưng không, người Việt Nam rất nghèo, thu nhập bình quân trên đầu người tầm hơn 1.000 USD/năm, phần lớn cách đây 10 năm đều là nông dân chân lấm, tay bùn. Nhìn lại kinh tế Việt nam hiện nay như đám giẻ rách lùng bùng, như cái áo gã ăn mày vá đùm vá thụm, không có một ngành công nghiệp nào đáng giá đồng tiền. Trong đất liền thì những phân xưởng gia công xập xệ ngày đêm tàn phá sức trẻ Việt Nam để kiếm đồng lãi còm cõi qua những đôi giày, những bộ áo sơmi,…bên cạnh những mỏ khoáng sản cạn kiệt sâu hun hút; ngoài biển thì hàng chục con tàu nát mang tên Vina-quả đấm thép- đang chờ bán đồng nát để lấy tiền trả lương công nhân.

Thu nhập chính của người Việt Nam chủ yếu đến từ những ruộng lúa, nương ngô manh mún vài trăm m2/mảnh, sức người làm là chủ yếu.
Trại thì không có mà đua nhau xây nhà hoành tráng bạc tỷ, chục tỷ thì quả là một dân tộc đáng nể về trình làm ăn.


B. Thử đi tìm vài đáp án cho giá nhà cao khủng khiếp ở xứ này:

1. Căn nguyên sở hữu đất đai: Hiện nay quan điểm sở hữu đất đai của đảng cầm quyền là “sở hữu toàn dân, nhà nước thống nhất quản lý”. Quan điểm này đưa đến một điều tất yếu là chính quyền cho xây nhà chỗ nào thì chỗ đó mới được xây (gọi là chuyển đổi mục đích sử dụng), chính điều này làm cho nguồn cung đất ở thiếu hụt, nhỏ giọt và phụ thuộc hoàn toàn vào chính quyền. Chỉ có một số nhỏ doanh nghiệp có máu mặt hoặc là sân sau hoặc có khả năng chung chi rất lớn mới hoàn thành được thủ tục chuyển đổi trên. Chi phí bôi trơn lớn, cùng với nguồn cung ít thì tất yếu giá phải cao. Kẻ có quyền ban phát thì cũng không quá khờ để biết là cần phát ít mới có giá trị, phát tràn lan thì giá sụt lấy gì còn phần trăm cao. Người Việt Nam không được tự do trong hoạt động kinh tế, không được tự do làm việc có lợi là quyết định mảnh đất mình đang có nên tiếp tục trồng lúa hay xây nhà để ở. Ai nói Việt nam có tự do kinh tế thì nên nhìn vào điều này.

2. Căn nguyên kinh tế nhà nước chiếm chủ đạo: Chúng ta hãy nhìn vào xứ Venezuela, tại sao quốc gia này có thủ đô khổng lồ kẹt cứng trong khi phần còn lại của đất nước thưa thớt dân cư và không phát triển? Từ khi Hugo Chavez lên nắm quyền, ông tiến hành quốc hữu hóa nền kinh tế, giao các tập đoàn kinh tế cho các tay chân thân tín trong đảng điều khiển. Ông tiến hành các chính sách xã hội như: giáo dục miễn phí, chữa bệnh miễn phí, nhà ở miễn phí,…Nền kinh tế được vận hành bỡi lệnh hành chính của nhà nước chứ không phải theo qui luật kinh tế thị trường. Điều này tất yếu là nhà nước sẽ đầu tư xây dựng thành phố trước, nơi gần chính phủ và nơi có khả năng xin xỏ dự án tốt nhất. Thành phố có điều kiện sống tốt thì dân cư sẽ đổ về.

Hàng năm, đầu tư công tại Việt Nam lên đến trên 40% GDP. Phần lớn cơ sở hạ tầng đô thị là do chính quyền xây dựng: từ đường xá, cầu cống đến công trình phúc lợi-bệnh viện, trường học, công viên,….Nhà nước đã hút hết nguồn tín dụng để bơm vào thành phố, tất yếu là thành phố có công ăn việc làm, nông thôn xơ xác. Dân nông thôn đổ về thành phố làm tắt đường buộc phải mở rộng đô thị. Chính quyền chi hàng ngàn tỷ đồng cho việc bồi thường, giải phóng mặt bằng. Lấy tiền ngân sách bồi thường cho dân nên sẽ ốp giá bồi thường rất cao, có những đoạn đường ngắn ngủn ở HN nhưng chi phí bồi thường lên đến hàng ngàn tỷ đồng. Chính quá trình đầu tư xây dựng của nhà nước và sự di cư tìm việc của dân nông thôn đã ngày đêm ra sức thổi giá bất động sản lên trời. Cứ mua đất, nhà thành phố là không lo sợ mất giá. Nhiều người khá giả nông thôn đã không tái đầu tư ở đó mà mang tiền lên mua đất thành phố rồi bỏ hoang 5-10 năm bán vẫn lời hơn là làm ăn.

Nhiều thành phố lớn như Hà Nội, Tp HCM trở nên kẹt cứng cũng có nguyên nhân sâu xa là do nhà nước nắm nguồn tiền khổng lồ đầu tư cở sở hạ tầng, bất chấp tình hiệu quả của đồng vốn. Chi tiết xin xem thêm tại đây.

3. Căn nguyên doanh nghiệp nhà nước: Hiện nay Việt Nam di trì không biết bao nhiêu doanh nghiệp nhà nước lớn nhỏ, phải đến hàng nghìn. Con người ta tiêu tiền chùa nó sẽ khác hoàn toàn tiêu tiền mình. Những vị đứng đầu doanh nghiệp này phần lớn được bổ nhiệm vì là đảng viên trung kiên với đảng hơn là tài năng kinh doanh.

Doanh nghiệp nhà nước vận hành bỡi phần % mua bán hơn là hiệu quả kinh tế. Trước kia, chúng ta thấy hàng trăm nhà máy mía đường cũ nát được mua từ nước bạn (TQ) về trong dự án “một triệu tấn đường” để rồi sinh ra hậu quả “mía đắng” thế nào. Gần đây hàng trăm con tàu mục ruỗng được gom khắp năm châu bốn bể về rồi cho trôi nổi như thế nào thì biết mức độ tàn khốc của lối làm ăn xã hội chủ nghĩa. Đó chỉ là phẩn nổi của tảng băng mà thôi.

Nhiều doanh nghiệp quốc doanh tham gia vào thị trường bất động sản là vì có dự án, có % chứ không vì sự phát triển bền vững của doanh nghiệp. Doanh nghiệp quốc doanh thì chuyện xin giao đất dễ hơn doanh nghiệp tư nhân và khả năng kiếm chát còn đậm hơn đi làm chính ngành.

Nhiều người khi nói đến kinh tế nhà nước là nghĩ đến các công ty xí nghiệp như Vinaline, vinashine, EVN,….ít người chú ý đến hệ thống ngân hàng quốc doanh. Cái này mới là quan trọng. Mọi hoạt động kinh tế cuối cùng cũng là đưa đến thu nhập bằng tiền. Những ngân hàng quốc doanh khổng lồ như BIDV, Vietcombank, Agribank, Vietinbank,….mới là những ông trùm nắm giữ, điều khiển guồng máy kinh tế.
Ông Nguyễn Bá Thanh từng chỉ ra một ngón nghề làm ăn của giới ngân hàng là bắt tay nhau định giá mảnh đất thật cao để cho vay, chia chát nhau rồi đến lúc không bán được tuyên bố phá sản, ngân hàng ôm mảnh đất với giá trị không đến 50% số tiền cho vay. Chính cái chiêu này kết hợp với hàng ngàn doanh nghiệp nhà nước….đổ vốn vô bất động sản đã làm giá bất động vút lên trời. Trong quá trình bơm thổi này khối người tậu được nhà lầu, xe hơi, có tài khoản gửi ngoại quốc cho con ăn học. Chỉ biết là tàn cuộc chơi thì dân đen lại là người đóng thuế để nhà nước cứu trợ.


Cái lối làm ăn này cùng với việc ngân hàng quốc doanh không thể phá sản trong khi ngân hàng nhà nước (ngân hàng Trung ương, tương tương cục dữ trữ liên bang Mỹ) lại thuộc chính phủ thì chuyện in tiền để bơm cho tập đoàn quốc doanh tạo thành tích tăng trưởng và in tiền để cứu là tất yếu.

5. Căn nguyên đến từ lạm phát: Khi bơm tiền cứu hoặc xóa nợ cho các tập đoàn thì nạn lạm phát bùng nổ. Khi lạm phát bùng nổ thì tất cả doanh nghiệp làm ăn đàng hoàng cũng chết. Ở Việt nam lạm phát là tất yếu và chu kỳ nên không một ai muốn bỏ vốn kinh doanh bài bản.
Nhiều chuyên gia kinh tế đã nói rằng doanh nhân Việt làm ăn chụp dựt, đầu cơ, không có chiến lược làm ăn bài bản. Họ nói vậy là chỉ thấy phần ngọn chứ chưa thấy nguyên nhân của vấn đề. Nguyên nhân sâu xa của vấn đề là căn bệnh lạm phát trầm kha ở Việt Nam. Khi lạm phát đến thì làm ăn hiệu quả như Honda cũng bị lỗ. Nếu làm ăn bài bản với cơ xưởng rộng lớn, công nhân đông đúc, sản xuất khối lượng sản phẩm nhiều thì khi lạm phát đến, bạn chết chắc! Sau nhiều cơn đại hồng thủy lạm phát, giới doanh nhân đã thích nghi là không đầu tư lớn, giữ tiền để đầu cơ khi có sóng. Chính vì điều này mà nền kinh tế Việt Nam liên tục lên cơn suốt: sốt chứng khoán, sốt vàng, sốt cây cảnh, sốt đất, sốt ngoại tệ,….nền kinh tế vận hành với trạng thái đánh bạc hơn là làm ăn đường hoàng.


Điều này giải thích vì sao nền kinh tế Việt nam không có nền sản xuất lớn mạnh.

Để chống lạm phát người dân có xu hướng rót tiền vào bất động sản để bảo tồn vốn vì các kênh khác như vàng, ngoại tệ bị tắc. Cả xã hội đều làm như thế trong khi quĩ đất nhỏ giọt thì giá bất động sản tăng khủng khiếp là điều dễ hiểu.

4. Căn nguyên nền kinh tế Ponzi: Mô hình kinh tế Ponzi là mô hình kinh tế không hiệu quả, nó tồn tại bằng cách lấy tiền người sau nuôi người trước. Nó sẽ lớn mạnh và tồn tại cho đến khi không còn người chấp nhận bỏ tiền vào nữa. Một siêu tỷ phú Mỹ đã vận hành mô hình Ponzi thành công nhất là tỷ phú Bernard_Madoff- chủ tịch của sàn giao dịch chứng khoán NASDAQ- ông đã vận hàng mô hình Ponzi to đến mức khi nó đổ để lại khoảng nợ 50 tỷ USD.

Nền kinh tế bất động sản Việt Nam gần như là một nền kinh tế Ponzi. Một mảnh đất, một căn nhà được mua bán luôn có lời thì liên tục tạo ra chuỗi mua bán. Người ta đã dùng bất động sản như những lá bài để chơi trò cờ bạc và cùng nhau thổi cho bong bóng bất động sản căng phồng. Rất nhiều con bạc đã chơi ván bài bằng tiền người khác-vay ngân hàng hoặc là doanh nghiệp nhà nước-nên họ không chùn tay khi xuống tiền. Nhiều người ngoại quốc khi đến Việt Nam tìm hiểu về thị trường bất động sản có cảm tưởng rằng người Việt phát triển bất động sản không phải để thỏa mãn nhu cầu nhà ở mà là để có kế cho việc đánh bạc hợp pháp.

Chiếu bạc này quá lớn và vòng Ponzi này cũng khổng lồ, thêm nữa là thông tin bị bưng bít, chỉ toàn đưa tin lạc qua cho ván bài tiếp theo. Trong chiếu bạc này nhà nước cũng có lợi là tạo ra thành tích tăng trưởng kinh tế và thu được thuế (như tiền xâu trong chiếu bạc). Vì vậy nên nhà nhà, người người dốc tiền đặt cửa, trong khi chính quyền không đưa ra giải pháp ngăn chặn là không có gì khó hiểu. Khi chiếu bạc kết thúc, giá bất động sản đã thổi lên cao đến mức một công chức phải làm liên tục và phải nhịn ăn trong 300 năm mới mua nổi chỗ dung thân. Nhiều chuyên gia kinh tế còn tính toán là người Việt Nam phải tích lũy từ thời nhà Lý mới mua nổi nhà. Kinh khủng!

Nền kinh tế Ponzi không chỉ xảy ra với bất động sản mà còn xảy ra với giáo dục. Rất nhiều bậc cha mẹ ở nông thôn ngày đêm làm lụng vất vả để hàng tháng gởi tiền cho con trên thành phố ăn học với mong muốn sau này thoát nghèo. Rất nhiều người đã học xoay vần từ trung cấp liên thông lên cao đẳng, rồi đại học; rồi học văn bằng hai, ba, rồi lại học lên thạc sĩ,….cuối cùng phải đi làm công nhân lắp ráp, lương ba cọc ba đồng không biết bao giờ có đủ số tiền cha mẹ cho đi học. Giáo dục Việt nam hiện tại là một vòng Ponzi khổng lồ ngốn không biết bao nhiêu thời gian, công sức của tuổi trẻ và tiền bạc của nhân dân. Hàng triệu con em nông thôn đã lên thành phố tá túc trong những căn nhà chật hẹp nóng bức để học tập rồi đi làm trái nghề, trái ngành vất vưởng trên thành phố. Một phòng trọ xập xệ tầm chục m2 mỗi năm cũng có thể cho thuê được vài chục triệu thì làm sao mà giá bất động sản không cao? Chính cái vòng Ponzi này cũng góp phần bơm thổi giá nhà đất đô thị lên.

Còn một nguyên nhân nữa là với nền kinh tế bài bạc và nạn hối lộ, móc ngoặc như phân tích ở trên đã tạo ra một tầng lớp siêu giàu mà không cần tài năng kinh doanh. Nắm khoản tiền khổng lồ mà không có khả năng kinh doanh thì chỉ còn cách chắc ăn nhất là lại mua đất để đầu cơ. Tiền nó lại bơm chính nó thì bong bóng bất động sản ngày càng phình to.

© Nguyễn Văn Thạnh

© Đàn Chim Việt

Bài viết tiếp theo: Giải pháp cho vấn đề nhà cửa.



 

 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Điều gì làm Trung Quốc sợ?




07/04/13 | Tác giả: Đoàn Hưng Quốc

Điều gì làm Trung Quốc sợ?


images (3)

Muốn ngăn chận sự bành trướng của Trung Quốc cần phải tìm hiểu điều gi khiến Bắc Kinh quan ngại, và chúng ta có thể rút ra bài học từ mối quan hệ giữa Hoa Kỳ cùng Pakistan, Iraq và Afghanistan.

Cả nhà cầm quyền và dân chúng của ba nước này đều công khai chống đối và cản trở nhiều chính sách của Hoa Thịnh Đốn, thế mà Mỹ hàng năm cứ phải đổ vào hàng tỷ đô-la viện trợ cả kinh tế lẫn quân sự. Lý do vì Hoa Kỳ sợ các quốc gia nói trên rơi vào cánh Hồi Giáo cực đoan (hay tệ hại hơn nửa là Al Queida) thì hiểm nguy cho Mỹ sẽ còn to lớn hơn rất nhiều so với những tốn kém hiện thời.

Trở lại với tình hình Đông Á, một trong các trọng tâm của Bắc Kinh là không thể để cho Bắc Hàn, Việt Nam, Lào và Cam Bốt tách rời khỏi quỹ đạo của Hoa Lục đi vào dân chủ. Trên địa lý chiến lược vì Trung Quốc cần những nước này làm khu vực trái độn, về chính trị và xã hội do Bắc Kinh quan ngại một thay đổi lớn như vậy ở ngay sát biên giới sẽ có ảnh hưởng sâu đậm đến nội tình Trung Quốc. Cho nên Bắc Kinh sẽ dùng mọi thủ đoạn từ hổ trợ cho đến kềm chế để các chế độ nói trên không thể bị sụp đổ nhằm phục vụ cho quyêề lợi Trung Quốc.

Nhưng ngược lại, nhà cầm quyền của các nước lân bang cũng phải thấy rỏ yếu điểm nói trên của Bắc Kinh, để nếu có bị lệ thuộc nhưng không bắt buộc phải hèn nhát nhất là khi lợi ích quốc gia bị xâm phạm. Pakistan, Iraq, Afghanistan vừa nhận viện trợ nhưng vẫn ngang ngược với Mỹ, rồi đến Bắc Hàn cũng cứng đầu với Trung Quốc, thì không có lý do gì nhà cầm quyền Việt Nam phải khiếp sợ đối với đàn anh.

Lý lẽ để Hà Nội đưa ra cho Bắc Kinh rất đơn giản: quý vị ỷ thế nước lớn chèn ép quá mức, đến một lúc nào dân chúng tôi công phẩn nổi dậy thì vị trí lãnh đạo của chúng tôi cũng phải lâm nguy! Khi đó hoặc Hoa Lục phải chấp nhận một nước Việt Nam dân chủ sát cạnh biên giới, còn nếu tính đem quân đội vào để cứu vãn một nhà nước thân Trung Quốc thì cứ xem trước gương của Liên Xô tiến vào A-Phú-Hãn chớ đừng vội vã.

Bên cạnh lời nói phải có các chính sách để cũng cố nội lực và xoa diụ dân chúng: ngăn chận hàng Trung Quốc tràn ngập phá hoại nền kinh tế, công nghiệp và sức khoẻ của dân chúng; kiểm tra chặc chẻ việc người Hoa lan tràn lẫn lộn trong nước; và phải để dân chúng thể hiện công khai và hợp pháp quan điểm chống các bước bành trướng của Trung Quốc.

Nói cho cùng, kế hoạch này là Hạ Sách vì không thể xây dựng mối quan hệ lâu dài và bền vững dựa trên hù doạ rồi bắt bí lẫn nhau. Thượng Sách là mở cánh cửa chuyển hoá dần sang Dân Chủ và chọn những đồng minh không những dựa trên quyền lợi chiến lược mà cần chia sẻ các giá trị nhân bản thì mới lâu dài như trường hợp giữa Mỹ – Nhật – Tây Âu – Úc, và giờ đây thêm vào Nam Hàn. Miến Điện sát cạnh Trung Quốc nhưng đã mở được cánh cửa dân chủ thì Việt Nam cũng có thể làm được.

Nhưng trong tình cảnh bế tắc hiện thời, muốn giữ quyền lãnh đạo nhưng vẫn còn tự trọng không khíếp nhược ngoại bang thì thà áp dụng Hạ Sách còn hơn ngậm im miệng trước những chèn ép của đối phương!

© Đàn Chim Việt





  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Ông Vũ Văn Luân : Phiên tòa xử các quan chức Tiên Lãng là một trò hề








Ông Vũ Văn Luân : Phiên tòa xử các quan chức Tiên Lãng là một trò hề











Bà Nguyễn Thị Thương trước ngôi nhà bị Công an Hải Phòng và chính quyền huyện Tiên Lãng phá trụi, 01/2012.



DR

Thụy My


Như tin chúng tôi đã đưa, trong phiên tòa xử vụ « hủy hoại tài sản » của gia đình ông Đoàn Văn Vươn từ ngày 8 đến 10/04/2013, bốn quan chức của huyện Tiên Lãng chỉ bị đề nghị án treo. Riêng ông Nguyễn Văn Khanh, nguyên phó chủ tịch huyện, người từng phản đối việc cưỡng chế đất của gia đình Đoàn Văn Vươn lại bị Viện Kiểm sát đề nghị án tù giam.



Trả lời phỏng vấn của RFI Việt ngữ, ông Vũ Văn Luân, thư ký Liên chi hội nuôi trồng thủy sản nước lợ huyện Tiên Lãng cho rằng phiên tòa này chỉ là một trò hề :



Trước kia thì chúng tôi cũng đã trả lời, là với vụ án này thì Hải Phòng sẽ không bao giờ có công lý. Và kịch bản cho cái việc hủy hoại tài sản này thì chúng tôi cũng đã nhìn thấy rồi. Chúng tôi cho rằng đó là một cái trò hề, vì trước đó chúng tôi cũng đã nhận được rất nhiều thông tin rằng anh em ông Hiền, ông Liêm từng nói đã chạy được tất cả án treo. Thế thì đây là một vấn đề rất là nhức nhối. Hôm nay chúng tôi thật sự ngỡ ngàng khi đại diện Viện Kiểm sát đề nghị các bị cáo trong vụ án « hủy hoại tài sản » mức độ như một trò hề như thế.



RFI : Tức là trước khi tòa xử thì ông Hiền đã nói với mọi người là ông ta sẽ nhận được án treo ?



Ông Vũ Văn Luân : Trước đó thì chúng tôi nghe dư luận là anh em ông Hiền, ông Liêm nói với dân là đã chạy được cái án treo rồi. Trong khi đó khung hình phạt về tội hủy hoại tài sản theo điều 143 ở khoản 2, khoản 3 thì thấp nhất là phải 7 năm. Chúng tôi cũng không nghĩ rằng việc đó có thể xảy ra, nhưng đúng là nó đã diễn ra với đại diện Viện Kiểm sát. Họ đề nghị mức án đó cho các bị cáo thì thực sự chúng tôi cho đó là một trò chơi, một trò hề của ngành tư pháp Hải Phòng trong phiên tòa này.



RFI : Theo ông thì vì sao ông Vươn đề nghị tòa giảm án cho ông Khanh và tăng án cho bốn bị cáo khác, nhưng ngược lại ông Khanh lại là người bị đề nghị án nặng nhất ?



Thì chúng tôi cũng đã nhận định rồi, ông Khanh là một nạn nhân trong vụ án như thế này. Bởi vì trước đó, ngày 18/10/2010, lần đầu tiên ông Khanh đã phản đối vấn đề cưỡng chế và yêu cầu ông Hiền phải làm thủ tục theo đề án 30 giao lại đất cho chúng tôi để sản xuất và làm nghĩa vụ với Nhà nước theo thỏa thuận ở Tòa án Nhân dân thành phố Hải Phòng và đại diện Ủy ban Nhân dân huyện ngày 09/04/2010.



Thế nhưng chúng tôi biết rằng ông Khanh khi tuyên bố như thế, đương nhiên là đang chống lại toàn bộ Đảng bộ, chính quyền huyện Tiên Lãng và rộng hơn, là thành phố Hải Phòng này. Và như thế thì người ta cho rằng ông Khanh là một người phản bội lại cái tổ chức đó, trong khi tất cả những ý đồ chiếm đoạt đất của chúng tôi trên toàn bộ huyện Tiên Lãng là đã được hình thành.



Vì vậy tôi cho rằng việc các cơ quan tư pháp, mà có thể là đằng sau đó đã có sự chỉ đạo của ai đó bên Thành





Ông Vũ văn Luân - Tiên Lãng, Hải Phòng



09/04/2013


Nghe (02:46)











ủy và Ủy ban thành phố Hải Phòng, như một đòn trả thù dằn mặt ông Khanh, cho rằng ông ấy là một người phản bội. Do đó họ đã tách ông Khanh ra, mặc dù ông Vươn cũng đã có ý kiến về ông Khanh như thế nhưng vẫn không được chấp nhận. Cho nên chúng tôi cho rằng cái kịch bản này là người ta đã sắp xếp, và đến bây giờ đúng là cũng đã diễn ra.



RFI : Xin rất cảm ơn ông Vũ Văn Luân, thư ký Liên chi hội nuôi trồng thủy sản nước lợ huyện Tiên Lãng.









Wednesday, April 10, 2013

BÓ THÂN VỀ VỚI TRIỀU ĐÌNH… HOÀNG DUY HÙNG HIỆN NGUYÊN HÌNH MỘT TÊN VIỆT GIAN “BƯNG BÔ BẰNG MIỆNG”


 

BÓ THÂN VỀ VỚI TRIỀU ĐÌNH… HOÀNG DUY HÙNG HIỆN NGUYÊN HÌNH MỘT TÊN VIỆT GIAN “BƯNG BÔ BẰNG MIỆNG”
 
 
LÃO MÓC

“Chuyến đi này giúp cho tôi hiểu rõ hơn về đất nước và con người Việt Nam cũng như những người đang điều hành đất nước này. Chuyến đi này làm cho tôi xác tín thêm con đường đối thoại để xây dựng đất nước là con đường đúng. Chuyến đi này gíup tôi nhận thấy khát vọng của người dân trong nước là đóng lại chương sử đau thương của năm 1975 để cả dân tộc cùng xiết chặt tay nhau xây dựng một quê hương phồn thịnh thái bình ngõ hầu đủ tiềm lực chống lại mộng bành trướng của Trung Quốc. Tôi cho rằng cuộc chiến ý thứ hệ của cả hai phe Quốc Gia và Cộng Sản, kẻ thua người thắng, là tai nạn lớn trên quê hương chúng ta, chúng ta cần rút tỉa kinh nghiệm và những bài học từ đó, và chúng ta hãy cương quyết đừng để cho tai nạn này tái diễn trên mãnh đất hình cong chữ S này một lần nữa vì nạn nhân là dân tộc VN. Không ai thương dân tộc VN bằng chính người VN. Chúng ta đừng để cho bất kỳ một ý thức hệ ngoại lai nào làm chủ và khống chế dân tộc chúng ta mà hãy để cho Chủ Nghĩa Dân Tộc Việt mà cha ông ta dày công khai sáng xây dựng phát xuất từ Đền Hùng ngự trị trên toàn cõi đất nước này cũng như trên mọi con dân Việt, dầu họ ở trong nước hay ở hải ngoại.”
 
Tôi, Lão Móc, tin rằng nhiều người sẽ rất ứa gan - như LM đã ứa gan khi nghe Hoàng Duy Hùng trả lời phỏng vấn câu hỏi cò mồi của báo Tiền Phong:
 
“Chuyến đi VN lần này có tác động tới anh nhiều không? Nó có làm cho anh thay đổi định kiến bấy lâu của mình với VN không? Anh sẽ nói gì với những người Việt ở Mỹ vẫn còn mang tâm lý hận thù hoặc chống đối nhà nước VN?” 
 
Cũng như trước đó, nhiều người đã ứa gan khi nghe HDH trả lời báo Người Việt ở Nam Califrnia về chuyện ông ta bị biểu tình chống đối vào cuối tháng 11 năm 2012.
 
Khi được phóng viên báo Người Việt hỏi:
 
-Tại sao họ chống ông?
 
Nghị viên Hoàng Duy Hùng giải thích: "Họ chống vì mới đây tôi đại diện thành phố gặp ông Nguyễn Thanh Sơn, Thứ trưởng Bộ Ngoại Giao Việt Nam. Đây là công việc tôi làm cho thành phố. Chính ông Sơn cũng mời bà Thị trưởng về thăm VN. Bà nói rằng chắc không đi được, nhưng nếu có sẽ nhờ nghị viên Al Hoàng đi đại diện.
 
“Thế là họ chống tôi, vì sợ tôi về, sẽ làm mất tinh thần của họ”, ông Hùng nói. “Thực ra, ngay trong cuộc họp với ông Sơn, tôi cũng yêu cầu VN bỏ điều 4 Hiến Pháp. Hơn nữa, VN đâu có cho tôi về,” ông nói.
 
Ông nói thêm: "Tôi là người yểm trợ đấu tranh ôn hòa, và có lẽ đó là điều họ không muốn”.
 
Trên đây là những trích đoạn của báo Tiền Phong tháng 4-2013 (ở trong nước) và của nhật báo Người Việt ngày Thứ Ba 27-11-2012.
 
*
Đây không phải là lần đầu tiên một người Việt tỵ nạn CS từng vỗ ngực tự xưng là chống Cộng, là tranh đấu cho tự do, dân chủ cho VN về nước “bưng bô bằng miệng” để lấy lòng những người cầm quyền của đảng CSVN.
 
Đây cũng không phải là lần đầu tiên một người Việt tỵ nạn cộng sản bị chống đối vì chủ trương hoà hợp hòa giải với Việt Cộng.
 
Đây cũng không phải là lần đầu tiên chủ trương: “Nếu không thắng được họ thì hãy nhập bọn với họ(If you cannot beat them, join them)” - như Hoàng Duy Hùng đã khoe mẽ trong các bài viết “Cách Mạng Trắng”, “Tâm Tình Đường Bay Houston và Việt Nam” để chuẩn bị dư luận cho việc gặp Nguyễn Thanh Sơn, Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao VC kiêm Chủ Tịch Uỷ Ban Người Việt Nam Nước Ngoài (UBNVNONN) vào ngày 15-10-2012 vừa qua.      
 
Chủ trương này không phải tới bây giờ mới có.
 
-Cách đây 26 năm, năm 1987, tên Việt gian Lâm Tôn, một cựu chuẩn úy Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã theo chân đoàn quay phim truyền hình của đài địa phương băng tần 11 tại thành phố Chicago, tiểu bang Illinois về Việt Nam quay phim “Đất Mẹ.” Tên Việt gian xuất thân từ trường Sĩ quan Thủ Đức là Lâm Tôn đã huyênh hoang khoác lác, lấc cấc tuyên bố như trên khi đi bên cạnh ông Nguyễn Cơ Thạch là Ngoại Trưởng VC lúc đó.
 
Cuốn phim “Đất Mẹ” sau đó được chiếu trên đài 11 địa phương đã gây một làn sóng phẫn nộ trong cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản. Một cuộc biểu tình được nhiều người Việt tỵ nạn cộng sản tham dự nhằm mục đích phản đối việc làm của tên Việt gian Lâm Tôn đã được tổ chức tại Chicago.
 
Cơ sở sản xuất hải sản cũng như nơi cư trú của tên này đã bị đốt. Cảnh sát chữa lửa phải bắc thang để cứu con của tên Việt gian này thoát chết. Sau đó, tên này đã im hơi, lặng tiếng từ bấy đến nay.       
 
-Sau đó, những tên Việt gian theo chủ trương này như Trần Khánh Vân, cựu Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Gia cư của VNCH, đã bị nhà giáo Trần Văn Bé Tư bắn trọng thương.
 
Nhà giáo bất đắc dĩ phải cầm súng để “dạy dỗ” những kẻ đã từng được hưởng quyền cao, lộc trọng trong chế độ Đệ Nhị Cộng Hòa của miền Nam Việt Nam như Trần Khánh Vân đôi điều về bổn phận làm người - dù là một người dân mất nước, đã can đảm chấp nhân tù đày vì việc làm “thế thiên hành đạo” của mình!
 
-Trung tuần tháng 8 năm1989, tên Việt gian Đoàn Văn Toại, Giám đốc của cái gọi là “Viện Vận Động Dân Chủ cho Việt Nam” do Thượng Nghị sĩ John Mc Cain bảo trợ bị bắn trọng thương bằng súng ngắn vì tên này đã công khai lên tiếng hoạt động cho .việc bãi bỏ cấm vận và bình thường hóa bang giao giữa Mỹ và Hà Nội.
 
Tên tay sai VC này cũng đã xấc xược viết báo khuyên chính phủ Hoa Kỳ nên cho mỗi một cựu tù nhân chính trị 5.000 đô-la và để họ ở lại Viêt Nam mà không nên cho những người này qua Mỹ vì những người này là những người vô dụng và sẽ trở thành gánh nặng cho nước Mỹ! 
 
Một lập luận nhằm hạ nhục những cựu tù nhân chính trị mà đa số là những sĩ quan Quân Lực VNCH mà mấy năm trước tuần báo Viet Weetkly tại Nam Cali đã lặp lại.
 
Tên Việt gian Đoàn Văn Toại rõ ràng đã đi trước thời cuộc và đi ngược lại quan điểm của những người đồng hương. Với cái hàm bị bắn bể được các bác sĩ Mỹ thay thế bằng một cái một cái quai hàm bằng thiếc, đến nay người ta ít thấy Toại xuất hiện hoặc hoạt động gì. Tên tuổi của Toại đã chìm vào quên lãng. Đến đây người ta thêm một lần nữa nhận ra sự bạc bẽo của người Mỹ. Đoàn Văn Toại là một lá bài trong canh bạc giải tỏa cấm vận, bang giao. Đến nay, canh bạc ấy đã ngã ngũ, lá bài ấy bị quẳng đi không thương tiếc. Người bảo trợ cho Toại là Thượng Nghị sĩ John Mc Cain nay đã xoay qua đánh những canh bạc khác, theo lệnh của các ông chủ lớn trong bóng tối.
 
Mấy năm gần đây, có một số cá nhân, tổ chức, đảng phái tại hải ngoại cố ý chứng tỏ với người Việt tỵ nạn và với cả chính quyền Hà Nội là họ đã được những người Mỹ có thế lực ủng hộ họ trong việc thực hiện chủ trương hòa hợp hòa giải với CSVN để Việt Nam tiến tới chế độ đa nguyên, đa đảng.  
 
-Điển hình là bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi, Phó Chủ tịch đảng Nhân Dân Hành Động đã lợi dụng Phong Trào Dân Chủ Việt Nam với 6 chính đảng và các đảng phái xôi thịt khác ở San José đã ký thỉnh nguyện thư ủng hộ việc Cộng Sản Việt Nam vào làm thành viên không thường trực của Hội Đồng Bảo An LHQ. 
 
Chúng tôi đã nhiều lần đề cập đến những cá nhân, tổ chức, đảng phái làm lợi choVC tại cánh đồng lầy chính trị tại hải ngoại.
 
Bài viết này xin đề cập đến việc làm “nếu không thắng được (VC) thì hãy nhập với bọn họ (VC) để “chuyển hóa” chế độ độc đảng sang đa nguyên, đa đảng để đem lại tự do, dân chủ nhân quyền cho 90 triệu người dân trong nước của nghị viên Hoàng Duy Hùng.
 
Đây chỉ là một chiêu bài mà HDH đã lợi dụng tư cách nghị viên khu vực F của thành phố Houston để “hôn đít bạo quyền” qua việc tổ chức cho một vài người gặp mặt  Nguyễn Thanh Sơn tại Toà Thị Chính thành phố Houston để “xin-cho” này nọ.
 
Qua buổi phỏng vấn Hoàng Duy Hùng, Võ Đức Quang, Đức Đầu Bạc của phóng viên Quốc Bình của đài BYN (Houston) đã cho mọi người thấy rõ mặt thật của cái chiêu bài: "Nếu không thắng được họ thì hãy nhập bọn với họ. Nếu nghe qua thì tưởng đầu hàng nhưng không phải vậy, đó là nương theo chiều gió để thắng kẻ thù”.
 
Rõ ràng không phải HDH “nương theo chiều gió để thắng kẻ thù” HDH đã quỳ mọp xuống để “đạo đạt” ý kiến của mình lên tên Thứ Trưởng VC Nguyễn Thanh Sơn!
 
Trả lời ký giả Đỗ Dzũng của báo Người Việt, HDH khoe mẽ là “đã yêu cầu VN bỏ điều 4 Hiến Pháp với Nguyễn Thanh Sơn”; trong khi chính bản thân HDH đã biết là “đạo đạt” (chữ dùng của HDH) này cũng chẳng đi đến đâu.
 
Nhiều bậc thức giả đã lên tiếng về việc làm “hôn đít bạo quyền” VC của HDH, về chuyện HDH khoe mẽ về việc y làm lợi cho VN về đường bay Houston- VN, về chuyện “đi mua ảo tưởng” của HDH, về cái gọi là “Cách Mạng Trắng” mà HDH đã viết lại thành bài “Việt Nam Trong Chính Trường Quốc Tế” để bàu chữa cho việc làm của mình. Do đó, chúng tôi xin không nói thêm về “cái gọi là sự cố” mà HDH đã làm xôn xao dư luận không chỉ ở Houston mà thôi.
 
Ông bà ta có câu “Ôn cố, tri tân”.
 
Trong bài viết này, chúng tôi xin mời bạn đọc đọc lại trích đoạn một bài viết về HDH của cựu luật sư Nguyễn Văn Chức để thấy rõ Hoàng Duy Hùng là một tay chính trị hoạt đầu, sớm đầu tối đánh và sẵn sàng dùng tất cả những thủ đoạn bẩn thỉu nhất miễn có lợi cho bản thân mình và tổ chức của mình:
 
“Tháng 5-1964 tại Sàigòn, đặc công Nguyễn Văn Trỗi bị bắt quả tang ôm bom nằm dưới gầm cầu Công Lý, chờ ám sát phái đoàn Mc Namara.
 
Tháng 3 -2007, tại Houston, HDH bị bắt quả tang đón rước Lý Thái Hùng, tổng bí thư của băng đảng Việt Cộng Canh Tân.
 
Nguyễn Văn Trỗi là tên CS nằm vùng, Hoàng Duy Hùng  là người tỵ nạn CS.
 
Nguyễn Văn Trỗi túng đói phải làm nghề khuân vác nuôi thân.
 
HDH nhờ tỵ nạn sang Mỹ được cắp sách đi học và trở thành luật sư.
 
Nguyễn Văn Trỗi thất học và biết thân phận mình thất học. HDH có học và từng viết sách khoe mình có học. Nào là “Hành Trình Hướng Về Quê Hương. Nào là “Hồi Ký VN Trong Tim Tôi”.
 
Ngoài ra HDH còn viết sách chửi bọn Hoàng Cơ Minh - Nguyễn Hữu Chánh bằng những lời lẽ thậm tệ. Nào là lưu manh, trộm cướp, nào là tay sai VC, nào là phản bội người Quốc Gia. Hai quyển “Bạch Thư và Con Người và Những hoạt động của Nguyễn Hữu Chánh” và “MTQGTNGPVN Hậu Hoàng Cơ Minh” của HDH được HDH đề cao như tư liệu của lịch sử.”
(Trích “Từ Nguyễn Văn Trỗi tới Hoàng Duy Hùng” - Nguyễn Văn Chức).
 
Và mọi người đều biết trong những năm đầu thập niên 90, HDH về nước hoạt động bị VC bắt giam 18 tháng và sau đó đã “trục xuất về Mỹ” - như trường hợp của Nguyễn Sỹ Bình của Đảng Nhân Dân Hành Động.
Và, sau đó, có nguồn tin cho biết hàng trăm đảng viên đảng Đại Việt (mà HDH là một đảng viên cao cấp) ở trong nước đã bị VC bắt giam (?).
 
Trước khi “dọn đường về nước” HDH đã viết bài tố cáo là “tất cả các đảng phái, tổ chức ở hải ngoại đều chấp nhận đối thoại với VC. Có đảng phái có điều kiện - như đảng Việt Tân với lời tuyên bố của Đặng Quốc Việt. Nguyễn Tấn Trí của Liên Minh Dân Chủ (do cố giáo sư Nguyễn Ngọc Huy sáng lập) thì không cần điều kiện gì cả.
Hoàng Duy Hùng cũng tố cáo ông Bùi Diễm và các đảng viên đảng Đại Việt Cách Mạng thập thò với VC ở Paris….  
 
Với “quá trình hoạt động” như thế của HDH, tưởng cũng không nên ngạc nhiên gì về chuyện HDH lại ra mặt “kiss ass VC” trong tháng 10 năm 2012 vừa qua với chiêu bài “Nếu không thắng được thì hãy nhập bọn”    
*
“… Chúng ta đừng để cho bất kỳ một ý thức hệ ngoại lai nào làm chủ và khống chế dân tộc chúng ta mà hãy để cho Chủ Nghĩa Dân Tộc Việt mà cha ông ta dày công khai sáng phát xuất từ Đền Hùng ngự trị trên toàn cõi đất nước này cũng như trên mọi con dân Việt, dầu họ ở trong nước này hay ở hải ngoại”
 
Với câu trả lời sặc sụa mùi “hôn đít bạo quyền” khi trả lời phỏng vấn của báo Tiền Phong, HDH đã nói dối một cách trơ trẽn - còn hơn cả “Bác Hồ Chí Minh của nó”!
 
Bởi vì ai cũng biết, ở VN hiện nay làm chó gì có cái gọi là “Chủ Nghĩa Dân Tộc Việt mà cha ông ta đã dày công khai sáng phát xuất từ Đền Hùng” - như HDH đã bốc phét!
 
Từ “em bé lên ba đến cụ già gần xuống lỗ” ai cũng biết ở VN chỉ có cái chủ nghĩa Cộng sản chết tiệt mà “Bác Hồ của HDH và bọn trí thức đầu ruồi” đã ăn mót và đem về áp đặt cho VN trong mấy chục năm qua khiến cho 90 triệu người dân VN đã trở thành “dân oan” phải “sắp hàng cả ngày” để đòi lại đất đai bị cướp; đàn bà, con gái phải dạng háng, chỗng mông để bọn ngoại nhân chọn lựa, chọc tay vào chỗ kín để đo rộng hẹp trước khi… mua… Và biết bao nhiêu thảm cảnh khác.
 
Khi “bó thân về với triều đình…” nói những lời xum xoe, bợ đỡ cựu Chủ Tịch Nước Nguyễn Minh Triết, Hoàng Duy Hùng đã hiện nguyên hình “một tên Việt gian bưng bô bằng miệng”!
 
Do đó, không nên ngạc nhiên gì về chuyện bà Christine Hồ, người đại diện của Phong Trào Quốc Dân Việt Nam Hành Động của HDH tại San José và các Cố vấn, đoàn viên của Phong Trào này như NTĐ, Tr.T, LVY, LT, N.Th… tại San José đang ra sức kết hợp với cái gọi là Hội Nhân Sĩ Diên Hồng Thời Đại (?) của cựu Trung Tá Trần Như Huỳnh tức “nhà văn không có tác phẩm” Chu Tấn (chữ dùng của nhà văn Đào Văn Bình) đang ra sức đánh phá Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc California theo lệnh của “Tướng Bình Vôi” và “ông anh chi địa” của đảng Việt Tân!  
 
Với việc làm này, Chu Tấn đã lặp lại việc làm hơn 10 năm trước khi thành lập Ban Đại Diện Cộng Đồng Người Việt/BC để chống lại Ban Đại Diện CĐ Việt Nam/BC do cựu Trung Tá Nguyễn Tái Đàm làm Chủ Tịch.
 
“Thành tích lẫy lừng” trong quá khứ của Phó Thủ Tướng Chu Tấn của Chính Phủ Nguyễn Hữu Chánh là “thành tích” thuê máy bay chở Nội Các Chính Phủ Việt Nam Tự Do về nước nhận bàn giao từ ông Tổng bí Nanh Đức Mộng!
 
“Thành tích lẫy lừng” của ông Chủ Tịch nhiều nhiệm kỳ Nguyễn Tái Đàm (sau khi “đảo chánh” Đỗ Hùng vì ông này nhận lời tham dự buổi hội thảo do tên tay sai VC Vũ Đức Vượng tổ chức) là đã kính cẩn chào kính bà Đoan Trang Giám đốc đài phát thanh Quê Hương trong một buổi lễ tưởng niệm ngày Quốc Hận 30-4 tại công viên Saint James! Và đã được bà này “thưởng công” là ra lệnh cho Lý Tuấn, một đoàn viên của Phong Trào Quốc Dân Việt Nam Hành Động và cụ Nguyễn Mạnh Hùng, một “nhân sĩ cộng đồng” tổ chức họp báo lưu nhiệm.
 
Đồng bào Bắc California bảo đảm lần này sẽ ôm bụng cười chết bỏ với những diễn viên tấu hài thượng thặng của vở tuồng “Treo đầu dê, bán thịt chó!”
 
LÃO MÓC  
tieng-dan-weekly.blogspot.com

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link