Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, April 11, 2013

DB Christopher Smith nói về nhân quyền VN


 

DB Christopher Smith nói về nhân quyền VN


Vũ Hoàng, phóng viên RFA
2013-04-10

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này



20130410_112148_4-305.jpg

Phóng viên Vũ Hoàng phỏng vấn DB Chris Smith trước Quốc Hội Hoa Kỳ sáng 10/4/2013

RFA photo

Nghe bài này


Tải xuống - download

Trong tuần này, nhiều tổ chức tôn giáo và đoàn thể người Việt hải ngoại từ mọi nơi về thủ đô Washington DC để vận động với hành pháp và điều trần trước Quốc hội về tình trạng nhân quyền và tự do tôn giáo tại Việt Nam. Vũ Hoàng phỏng vấn dân biểu Chris Smith, đồng thời cũng là tác giả của dự luật Nhân quyền cho Việt Nam.

Vũ Hoàng: Trước hết xin ông đánh giá chung về tình hình nhân quyền và tự do tôn giáo, tín ngưỡng tại Việt Nam được không?

Christopher Smith: Thật là đáng tiếc và cũng thật đáng buồn là tình hình nhân quyền tại Việt Nam ngày càng đi xuống. Đã có lúc người ta hi vọng khi hiệp định song phương được ký kết, thương mại tăng lên thì nhân quyền phải được cải thiện, nhưng thực tế thì nó lại trở nên xấu hơn, đặc biệt là dưới góc độ tự do tôn giáo, nạn buôn người và của các nhà hoạt động, những người muốn Việt Nam đi theo chiều hướng khác thì họ lại bị áp bức và bỏ tù. Ở đây, tôi cũng muốn nói đến cả vấn đề tự do internet, những ai lên mạng post các bài viết ủng hộ dân chủ, thì họ cũng dễ dàng bị bỏ tù, thậm chí là cả những mức án dài hạn.

Vũ Hoàng: Vậy theo ông, cần những biện pháp gì để cải thiện tình trạng nhân quyền cũng như các vấn đề mà ông vừa đề cập ạ?

Christopher Smith: Trước hết, chính quyền của Tổng thống Obama cần phải sử dụng đến luật pháp, chẳng hạn đạo luật về bảo vệ trước nạn buôn người hay đạo luật về tự do tôn giáo quốc tế, cần phải có những hành động nghiêm khắc ngay khi Việt Nam vi phạm luật về nạn buôn người hay tự do tôn giáo. Trong cả hai trường hợp này, hồ sơ cho thấy rõ là Việt Nam cần phải bị xếp vào danh sách những nước loại 3 về tình trạng buôn người và là quốc gia cần phải được đặc biệt quan tâm về tự do tôn giáo.

Đây là lần thứ 3 bản thân tôi ủng hộ việc đưa Đạo luật về Nhân quyền ra Quốc hội, đạo luật này đã 2 lần được Hạ viện thông qua, nhưng sau đó, không được thông qua tại Thượng viện. Vì thế, chúng tôi thúc ép sao cho để đưa đạo luật về nhân quyền tại Việt Nam vào luật, vì tình hình này đang ngày càng không được nhìn nhận đúng cách.

Vũ Hoàng: Ông vừa nhắc đến Đạo luật nhân quyền Việt Nam, vậy theo ông trong bao lâu nữa đạo luật này sẽ được mang ra Quốc hội?

Christopher Smith: Chúng tôi sẽ làm càng sớm càng tốt, chúng tôi sẽ giới thiệu đạo luật muộn nhất là vào tuần tới, hoặc cũng có thể là trong tuần này, chúng tôi còn đang chỉnh sửa một chút cho những bước cuối cùng. Nhưng ở đây, tôi muốn nhắc lại một lần nữa, tình trạng nhân quyền tại Việt Nam là tội tệ, chẳng hạn như việc cưỡng chế đất đai, đàn áp tự do tín ngưỡng. Chúng tôi luôn ở bên những người bị đàn áp, chúng tôi lên tiếng cho họ, vì thế phía chính quyền Hà Nội cần phải có những thay đổi.

Vũ Hoàng: Câu hỏi cuối cùng là trong lần góp ý sửa đổi Hiến pháp năm 1992 này, ông thấy vấn đề nhân quyền, tự do tôn giáo… đã được đặt một vị trí như thế nào?

Christopher Smith: Đối với tôi, hệ thống pháp trị hết sức quan trọng, tất cả những điều hứa hẹn trên giấy tờ không phải là những gì chắc chắn và tồn tại làm cơ sở, nếu người ta không muốn thi hành những luật lệ đó, thì người ta sẽ không làm. Nhà nước Việt Nam không có một hệ thống pháp luật để công dân có thể dựa vào đó thảo luận hay khiếu nại  về những luật lệ hiện hành. Không có hệ thống kiểm soát lẫn nhau trong một chế độ độc đảng và như thế là độc tài.

Tin, bài liên quan


Aung San Suu Kyi: Cứu tinh của dân tộc Miến

Sự bế tắc cùng cực của một thể chế phi dân chủ


 

 

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgK9DxfXfLL0MrxR-zMW5XEZugfzdShnYXgh3y3-2gNG9oxQRv0dG4A0L8sUOximn5OdbrPxn62to9YtVUBjdPr3TGR6UezPFeGBjMRC0VG0TM9gUsX0nKINmSTuRZuKDi0yJMIxUd-2I-7/s1600/dangthoaty-danlambao.jpgNguyễn Phú Trọng lãnh đạo đất nước CHXHCNVN.

Sự bế tắc cùng cực của một thể chế phi dân chủ

Mai Xuân Dũng

Theo thông tin đăng tải trên các trang mạng, ngày hôm nay, Anh Nguyễn Chí Đức (người từng bị Đại úy công an Nguyễn Văn Minh đạp vào mặt trong lần biểu tình chống TQ tại Hà Nội năm 2011) trong lúc đi ăn cơm trưa tại khu công nghiệp Nam Thăng Long bị một nhóm thanh niên bịt mặt chặn đường hành hung, đánh đập gây nhiều thương tích.




Theo lời của người bị hại và dư luận, đây không phải là một vụ hành hung giống như rất nhiều vụ hành hung của côn đồ gây ra ở Hà nội và các địa phương khác trên cả nước mang màu sắc hình sự mà là một vụ trả thù có sự bảo kê, giật giây, bật đèn xanh của “thế lực tà quyền”.

Ngay trong buổi chiều, hãng tin BBC đã có cuộc phỏng vấn và đăng tải trong chương trình Việt ngữ, theo đó Chí Đức “nói với BBC rằng ông bị “những người lạ” mà ông cho là “công an” cùng “côn đồ” đánh đập bằng hung khí và chân tay ở cơ quan tại Khu công nghiệp Nam Thăng Long, Hà Nội, “chắc chắn” ít nhất một người tấn công ông là “công an”.

Chính người này là người không bịt mặt và cầm cây gậy lớn đánh tôi, tôi nhớ rất rõ,” ông khẳng định khi thuật lại việc bị một nhóm người “bịt mặt” bất ngờ “phục kích” khi đi ăn trưa.

Người đồng thời là chủ blog “Đông Hải Long Vương” cho hay mới đây ông tham dự phiên tòa xử ông Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng, nơi mà ông nói cũng đã bị “hành hung” cùng với một nhà hoạt động khác là ông Trương Văn Dũng, nhưng ông không bị “đau” nặng nề như lần này.

Vụ này làm bạn đọc nhớ lại trước đây không lâu, luật sư bất đồng chính kiến Lê Quốc Quân cũng đã từng bị “một bọn côn đồ mai phục tấn công bằng gậy sắt” mà sau đó luật sư Lê Quốc Quân cũng đã nhận rõ mặt “một người trong số côn đồ tấn công ông là công an”.

Những vụ “côn đồ” tấn công những người bất đồng chính kiến, những blogger ở ViệtNambằng nhiều hình thức “phong phú, sáng tạo” xảy ra rất nhiều.

Ngoài cách hành xử công khai coi thường luật pháp của chính quyền đối với các Blogger Nguyễn Tường Thụy, Bùi Thị Minh Hằng, Huỳnh Thục Vy, An Đổ Nguyễn… thì chính quyền còn sáng tạo ra cách sử dụng những phần tử xã hội đen để tấn công những người bất đồng chính kiến hoặc đơn giản chỉ là tham gia biểu tình chống Trung Quốc gây hấn.

 Tất cả những hành động đó không phải là những hành động đơn lẻ có tính địa phương mà có sự chỉ đạo từ những cấp cao hơn. Điều đó đã để lại tiếng xấu không thể biện minh và khó rửa sạch của ngành công an Việt Nam.

Dư luận lâu nay thường phê phán truyền thông “lề đảng” (đặc biệt là báo chuyên ngành Công an, An ninh) là loại truyền thông “cướp, giết, hiếp” vì họ đăng tải quá nhiều thông tin về chủ đề này. Bỏ qua tính kỹ thuật trong việc “câu view” người đọc hoàn toàn có lý khi nhận xét rằng tính bạo lực lan tràn trên báo chí phản ánh một sự thật đau lòng và đáng xấu hổ trong xã hội Việt Nam ngày nay.

Ngoài truyền thông “lề đảng”, sự thực hiển nhiên về một xã hội tao loạn được phản ánh ngày càng nhiều trên truyền thông “lề dân”. Chỉ có điều, bạo lực được phản ánh trên truyền thông “lề đảng” và truyền thông “lề dân” khác hẳn nhau về nguyên nhân, bản chất.

Bạo lực xã hội ở bất kể quốc gia nào đều có nguyên nhân chủ yếu từ sự bất cập trong cơ cấu vận hành nhà nước dẫn đến các mâu thuẫn nội tại, giữa cá nhân với cá nhân, giữa các nhóm đối kháng quyền lợi. Các mâu thuẫn này, chủ thể nhà nước thiếu chế tài, năng lực hoặc do một số nguyên nhân khác, không thể (hoặc không muốn) can thiệp.

Trong xã hội Việt Nam, bạo lực lan tràn có nguyên nhân sâu xa từ thế giới quan của những người theo chủ nghĩa Marx, theo đó giai cấp công nhân nắm quyền lực nhà nước và sử dụng quyền lực nhà nước, lấy phương châm trấn áp giai cấp tư sản để xây dựng một xã hội không có giai cấp. Các học trò “xuất sắc” của Marx như Lênin, Stalin, Mao Trạch Đông… luôn đề cao bạo lực, coi việc bắn giết (súng đẻ ra chính quyền) là đường lối giải quyết mâu thuẫn giai cấp nhằm đạt mục đích chính trị.

Trong xã hội dân chủ, các mâu thuẫn xã hội bộc lộ bằng các phương tiện truyền thông, bằng các cuộc biểu tình phản đối nhà nước được coi là liều thuốc hiệu quả để điều trị căn bệnh lạm dụng quyền lực, giúp cho thể chế điều chỉnh chính sách bất cập tạo nên một xã hội hoàn thiện hơn.

 Ở nước ta các hoạt động nói trên đều bị coi là chống đối bởi “các thế lực thù địch” và bị trấn áp quyết liệt.

Giáo sư Ngô Bảo Châu từng nói: “Không thể lấy sự sợ hãi và sự cẩu thả để bảo vệ chế độ”. Câu nói đó cũng đúng trong trường hợp này. Việc chính quyền lựa chọn phương cách “khủng bố” theo kiểu xã hội đen để gieo rắc sự sợ hãi trong nhân dân là một cách làm rất cẩu thả và hoàn toàn phản động. Đó là biểu hiện sự bế tắc đến cùng cực của một thể chế phi dân chủ.

M. X. D.
Nguồn: http://danluan.org/tin-tuc/20130409/mai-xuan-dung-su-be-tac-cung-cuc-cua-mot-the-che-phi-dan-chu
 
 

Công an hay côn đồ?


 

Công an hay côn đồ?


Mặc Lâm, biên tập viên RFA, Bangkok


04092013-poli-disg-gang.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh

Biểu tình chống Trung Quốc cũng bị đánh (trong ảnh anh Nguyễn Chí Đức bị công an đạp vào mặt)

Biểu tình chống Trung Quốc cũng bị đánh (trong ảnh anh Nguyễn Chí Đức bị công an đạp vào mặt)

RFA file


 

Công an tiếp tục giả dạng côn đồ để tấn công và hành hung hai người bất đồng chính kiến là chị Bùi Minh Hằng và anh Nguyễn Chí Đức. Mặc Lâm theo dõi câu chuyện qua lời kể của hai nạn nhân sau đây.

Luật rừng ở Hà Nội

Mặc Lâm: Thưa chị Minh Hằng chúng tôi có tin từ ngày hôm qua rằng khi chị về Hà Nội để làm thủ tục vụ kiện ông Chủ tịch Nguyễn Thế Thảo đã bị một số côn đồ theo dõi và hành hung, câu chuyện này ra sao chị có thể cho biết thêm chi tiết không?

Chị Bùi Minh Hằng: Ngày hôm qua tòa án Hà Nội gửi giấy báo mời Minh Hằng ra tòa để làm việc về đơn kiện chủ tịch thành phố Nguyễn Thế Thảo. Trong khi Minh Hằng ra tòa thì có Nguyễn Chí Đức và vài anh chị em Hà Nội áp tải Minh Hằng đi cùng bởi vì sợ nguy hiểm bởi vì khi Minh Hằng từ quê về đến Hà Nội vào lúc 10 giờ sáng đã phát hiện ra mình bị theo dõi. Ngay sau đó Minh Hằng đã chụp được hình ảnh và biển số xe của những kẻ này, liên tục từ sáng cho đến 2 giờ chiều.

Mặc Lâm: Chị có nghĩ đây chỉ là một băng cướp nào đó hay không vì hiện nay tình trạng cướp bóc rất phổ biến tại Hà Nội?

Vi phạm giao thông cũng bị đánh. RFA file

Vi phạm giao thông cũng bị đánh. RFA file

 

Chị Bùi Minh Hằng: Cướp thì không bao giờ nó dám để cho người mình phát hiện công khai mà nó vẫn có vẻ như muốn tấn công cả. Khi ra đến khu vực chợ Hàng Da có một nhóm ba tên gần như khiêu khích thì Chí Đức mới chống xe xuống, cậu ấy nói rằng chúng mày muốn gì. Lúc ấy hai bên sát vào để đánh nhau và Minh Hằng đã can gián rồi. Sau đó Chí Đức chở Minh Hằng về nơi nghỉ, khi đến đấy thì Minh Hằng sững người lại thấy cái tên đã bị mình chụp ảnh lúc sáng đứng ngay trước mặt Minh Hằng! Khi nhìn thấy nó Minh Hằng rất ngạc nhiên và kêu lớn lên và ngay lập tức nó rồ ga nó chạy. Khi nó bỏ chạy thì Chí Đức đứng phía sau hô luôn, Chí Đức hô là cướp cướp…

Cậu ấy chồm ra đánh Minh Hằng mặc dù lấc ấy có hai người dân phòng đang giữ tay cậu ấy. Khi chồm vào đánh Minh Hằng thì những thanh niên có mặt ở đó phẫn nộ và đánh cậu ấy. Khi họ đánh cậu ta quá đau cậu ta mới kêu lên rằng mình là công an

Bà Bùi Minh Hằng

Mặc Lâm: Khi ấy bà con chung quanh phản ứng ra sao?

Chị Bùi Minh Hằng: Rõ ràng xác định lúc đó là kẻ gian thì toàn bộ khu phố ấy toàn dân phòng và người dân khu phố hay chạy xe ôm người ta rượt đuổi cùng với Chí Đức. Sau đó chặn được cậu này ở chặng đường cách đó vài trăm mét. Lúc đó cậu ta chưa nhận mình là công an nữa. Minh Hằng chạy theo mọi người đến nơi, cuối cùng cậu ấy chồm ra đánh Minh Hằng mặc dù lấc ấy có hai người dân phòng đang giữ tay cậu ấy. Khi chồm vào đánh Minh Hằng thì những thanh niên có mặt ở đó phẫn nộ và đánh cậu ấy. Khi họ đánh cậu ta quá đau cậu ta mới kêu lên rằng mình là công an.

Mặc Lâm: Mọi người lúc ấy có tin cậu ta là công an hay không và thái độ của người dân ra sao?

Hình ảnh anh Nguyễn Chí Đức sau khi bị chặn đánh hôm 8 tháng 4 vừa qua. (Source blog Teu)

Hình ảnh anh Nguyễn Chí Đức sau khi bị chặn đánh hôm 8 tháng 4 vừa qua. (Source blog Teu)

Chị Bùi Minh Hằng: Khi cậu ta nhận mình là công an thì những người dân quanh đấy người ta yêu cầu cho người ta xem giấy tờ. Lúc ấy tay cậu ta đã bị còng nhưng cậu ta rút ra một cái giấy cho anh dân phòng xem sau đó anh dân phòng này xác nhận anh ta là an ninh. Sau đó họ mở còng cho anh ta. Khi được mở còng rồi thì anh ta tỏ ra rất hung hăng anh ta gọi điện cho một chục kẻ nữa đến theo anh ta.

Anh em Hà Nội nghe tin mình bị tấn công thì đến ngồi cùng với Minh Hằng ở một quán cà phê. Khi ngồi trong quán cả phê thì chính anh này anh ấy kéo một nhóm người rất hùng hỗ đi vào trong quán. Lúc ấy Minh Hằng ngồi với một người bạn còn lại toàn bộ chủ quán với nhân viên đều ra ngoài hết vì quá sợ hãi. Minh Hằng nghĩ rằng cứ mặc kệ xem anh ta làm gì. Anh ta đi vào đi ra theo kiểu hăm dọa thôi, không hỏi han hay đụng chạm gì tới Minh Hằng cả. Sau đó anh ta dẫn cả đội quân này giống như một cảnh đi lùng sục dọc con phố đó. Theo Minh Hằng nghĩ thì chắc là anh ta lùng sục Chí Đức và anh ta cũng muốn cho nhân dân quanh đó thấy uy thế của anh ta.

Vừa rồi là chị Bùi Minh Hằng cho biết diễn tiến câu chuyện công an giả dạng côn đồ để theo dõi chị và bị người dân rượt bắt. Sau đó chúng kiếm đối tượng trả thù là anh Nguyễn Chí Đức vì anh Đức đã truy bắt chúng cùng với dân phòng. Anh Đức kể phần còn lại với chúng tôi vào trưa ngày hôm nay sau khi anh bị bọn côn đồ tấn công, anh Đức nói:

Họ từ bụi lùm họ nhảy ra và từ đó đánh tôi tới tấp. Họ cầm gậy vụt vào đầu tôi nhưng tôi che đầu...Lúc ấy họ đạp vào mặt, như vậy là tiếp theo tôi bị công an đạp vào mặt! Tôi khẳng định công an chứ không phải là côn đồ vì xưa nay tôi không gây thù oán cho bất kỳ ai trong xã hội, thậm chí tôi còn hay giúp người khác

Ông Nguyễn Chí Đức

Anh Nguyễn Chí Đức: Buổi sáng tôi đến công ty của tôi ở chỗ khu công nghiệp Thăng Long là chi nhánh của Bưu điện Hà Nội, tôi thấy rất nhiều người lạ chỗ gần nhà tôi nên

Nhà báo cũng đánh (Văn Giang 2012)

Nhà báo cũng đánh (Văn Giang 2012). RFA file

tôi sinh nghi. Công ty của tôi ngay chi nhánh tôi làm thì nó rất đồng không mông quạnh, gọi là khu công nghiệp Nam Thăng Long, rất là vắng cho nên người lạ vào là biết ngay. Khi tôi vào thì anh bảo vệ cho biết lúc vừa rồi có người hỏi nhưng anh bảo vệ không biết là ai. Đến giờ ăn trưa tôi ra quán ăn, vừa đi một đoạn thì bị họ phục kích trong bụi rậm họ đánh tôi tới tấp. Họ cầm gậy họ vụt khoảng 5 hay 6 người gì đấy. Lúc ấy tôi chưa mê man nhưng coi như là hoang mang rồi tại vì xe bị ngã.

Trong khu công nghiệp rất là vắng, họ từ bụi lùm họ nhảy ra và từ đó đánh tôi tới tấp. Họ cầm gậy vụt vào đầu tôi nhưng tôi che đầu và la to đừng đánh vào đầu tôi kẻo tôi chết. Lúc ấy họ đạp vào mặt, như vậy là tiếp theo tôi bị công an đạp vào mặt! Tôi khẳng định công an chứ không phải là côn đồ vì xưa nay tôi không gây thù oán cho bất kỳ ai trong xã hội, thậm chí tôi còn hay giúp người khác. Trong sự việc này tôi tin chắc trăm phần trăm là công an đánh tôi.

Mặc Lâm: Sau khi bị đánh nặng nề như vậy anh chạy đi đâu để trốn?

Anh Nguyễn Chí Đức: Tôi phóng xe tới một chỗ rồi nằm nghỉ. Tôi gọi cho bạn vì tôi không dám gọi công an vì chắc chắn tôi có gọi thì công an vẫn không làm gì. Gọi cơ quan thì tôi sợ ảnh hưởng tới ngành và họ đưa về bưu điện Hà Nội làm xét nghiệm cho tôi thì cũng chìm xuồng thôi cho nên tôi gọi bạn hữu anh em cho tin tưởng.

Tôi rất là đau, đau ở phần lưng, chân thì không sao vẫn đi được nhưng mặt thì u mê cả lên và phần lưng là đau nhất. Họ chưa cầm gậy vụt vào đầu tôi nếu mà vụt vào đầu thì có khi tôi chết ngay chỗ đấy, chả có ai biết cả. Công an tuy nó dã man nhưng nó còn giữ mạng sống cho tôi. Họ cầm gậy rất to tôi cảm giác cây gậy đấy mà vụt vào đầu một cái thì chắc là bể như quả táo.

Mặc Lâm: Dù sao cũng chúc mừng anh vừa thoát chết. Xin cảm ơn và mong anh chóng bình phục.

Lại thêm một vụ án ô nhục




09/04/13 | Tác giả: Nguyễn Minh Cần

Lại thêm một vụ án ô nhục


nmcVụ án Đoàn Văn Vươn vừa kết thúc! Lại thêm một vụ án ô nhục nữa được ghi vào lịch sử Đảng cộng sản Việt Nam! Một vụ án chống nông dân hết sức bất công và hoàn toàn phi pháp! Một vụ án để lại một vết nhơ đời đời không thể rửa sạch trên mặt băng đảng cầm quyền thời Nguyễn Phú Trọng!

Kể từ ngày 05.01.2012, cái tên “Đoàn Văn Vươn” được nhân dân cả trong lẫn ngoài nước, biết đến như một người anh hùng áo vải can đảm đứng lên chống “cường hào ác bá đỏ” trong thời đại mới, thời đại người dân Việt Nam bị ĐCS hoàn toàn tước mất quyền sở hữu đất đai. Giờ đây ai cũng biết đến tên “Đoàn Văn Vươn”, vì anh là biểu tượng cho lớp người nông dân mới, vừa cần cù, tháo vát, vừa kiên cường vượt khó khăn, lại vừa có kiến thức kỹ thuật. Nhờ đó, anh cùng với gia đình đã tạo được một kỳ tích lao động rực rỡ là đã quai đê lấn biển biến cả một khu đầm rộng chưa từng khai phá thành diện tích nuôi trồng thủy sản. Để khởi nghiệp, anh Vươn đã phải bán tài sản, vay tiền ở bạn bè, người thân và ngân hàng, rồi phải vượt qua biết bao khó khăn, vất vả để làm cho khu đầm có thể nuôi trồng thủy sản được.

Đến khi khu đầm bắt đầu có thu hoạch để trả nợ dần cho bạn bè và ngân hàng thì bọn quan tham trong chính quyền xã Vinh Quang, huyện Tiên Lãng, thành phố Hải Phòng đã nhòm ngó, bày mưu cưỡng chế để thu hồi khu đầm đang thuê của anh. Anh Vươn đã nhiều lần khiếu nại mà không được, anh đã đưa đơn kiện lên tòa án. Tòa án huyện TIên Lãng bác đơn kiện của anh; anh lại kháng cáo lên Tòa án nhân dân thành phố Hải Phòng… Thế nhưng, ngày 05.01.2012, chính quyền huyện TIên Lãng và thành phố Hải Phòng đã huy động một lực lượng trên 100 người cả công an lẫn bộ đội do đại tá Đỗ Hữu Ca, giám đốc công an thành phố Hải Phòng chỉ huy cùng với phó chủ tịch huyện Tiên Lãng Nguyễn Văn Khanh đến cưỡng chế thu hồi khu đầm của anh Vươn. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, đại tá Ca đắc thắng tự khen kế hoạch “tác chiến” trong “trận” cưỡng chế khu đầm hôm đó: “Phải nói rằng việc hiệp đồng tác chiến cực kỳ hay…. Đánh mũi trực diện, nghi binh ra làm sao. Rồi tác chiến vòng ngoài, vòng trong thế nào. Tôi nghĩ là rất hay, có thể viết thành sách…”.

Bị dồn vào tình thế bức bách như vậy, anh Đoàn Văn Vươn và người nhà đã phải chống trả, họ bắn đạn hoa cải và cho nổ mìn tự chế, làm bị thương bốn người công an, hai người bộ đội. Sau này, tại phiên tòa hôm 03.04.2013, anh Vươn đã nói rõ: “Không có con đường nào khác, buộc lòng chúng tôi phải chống lại. Anh em chúng tôi không có ý giết người mà chỉ muốn cảnh báo đoàn cưỡng chế”. Công an Hải Phòng đã bắt giam anh em Đoàn Văn Vươn và ra quyết định khởi tố. Viện Kiểm sát nhân dân thành phố Hải Phòng đã ra “Cáo trạng” buộc tội “giết người” đối với các anh Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý, Đoàn Văn Sịnh, Đoàn Văn Vệ và tội “chống người thi hành công vụ” đối với hai chị Nguyễn Thị Thương (vợ anh Vươn) và Phạm Thị Báu (vợ anh Quý). Đoàn cưỡng chế đã đập phá sạch sành sanh ngôi nhà của anh Vươn và cả ngôi nhà của em anh Vươn (nằm ngoài khu vực cưỡng chế).

Tiếng nổ ở Cống Rộc, huyện Tiên Lãng vang mạnh như một quả bom làm rúng động cả trong và ngoài nước. Bà con nông dân, nhất là dân oan, những người đã bị hoặc sắp bị cưỡng chế thu hồi đất đai, các nhà báo tiến bộ, các nhân sĩ, trí thức dân chủ, cho đến các nhà tu hành Công giáo, Phật giáo, v.v… đều lên tiếng bênh vực cho gia đình anh Đoàn Văn Vươn, đồng thời tố cáo mưu đồ của bọn cường hào trong chính quyền định cướp đoạt thành quả lao động của gia đình anh Vươn khi thấy khu đầm của anh Vươn bắt đầu thu lợi được. Tiếng vang của công luận mạnh đến nỗi Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phải họp các ngành hữu quan để xem xét tình hình, và ngày 10.02.2012, ông đã kết luận: việc cưỡng chế là trái luật, chính quyền địa phương đã làm sai. Cuối tháng 12.2012, 50 cán bộ tại huyện Tiên Lãng đã bị kiểm điểm, xử lý nội bộ, ban cán sự Đảng ở UBND thành phố Hải Phòng đã bị khiển trách. Năm quan chức có liên quan đến vụ cưỡng chế này là Lê Văn Hiền cựu chủ tịch huyện Tiên Lãng, Nguyễn Văn Khanh cựu phó chủ tịch huyện Tiên Lãng, Phạm Xuân Hoa cựu trưởng phòng Tài nguyên và Môi trường huyện, Lê Thanh Liêm cựu chủ tịch xã Vinh Quang và Phạm Đặng Hoan cựu bí thư xã Vinh Quang đã bị khởi tố (cựu là vì sau khi sự việc xảy ra, bị dư luận tố cáo, “Đảng ta” đã phải cách chức họ).

Thế mà các nạn nhân vụ “cướp ngày” trắng trợn là Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý, Đoàn Văn Sịnh, Đoàn Văn Vệ lại bị giam cầm suốt 15 tháng kể từ tháng 01.2012, bị tra khảo, đánh đập (xin xem ảnh bị cáo với mắt tím bầm) và bị đưa ra tòa để nhận những bản án hết sức bất công: các nạn nhân thì “pháp lý xã hội chủ nghĩa” lại biến thành tội phạm, bị buộc tội “giết người” mà thực tế thì họ không cố tình giết ai cả và cũng không một ai bị giết! Đoàn Văn Vươn phải lãnh án 5 năm tù, Đoàn Văn Quý – 5 năm tù, Đoàn Văn Sịnh – 3 năm 6 tháng tù, Đoàn Văn Vệ – 2 năm tù! Hai người phụ nữ bị buộc tội “chống người thi hành công vụ” cũng bị kết án: chị Nguyễn Thị Thương (vợ anh Vươn) bị 15 tháng tù treo, 30 tháng thử thách, chị Phạm Thị Báu (vợ anh Quý) bị 18 tháng tù treo, 36 tháng thử thách! Án quyết này thật là quá vô lý! Chính Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã kết luận là vụ cưỡng chế ngày 05.01.2012 là trái luật, chính quyền địa phương đã làm sai, như vậy thì lực lượng đi cưỡng chế hôm đó không thể nào coi là “người thi hành công vụ” được và không thể buộc tội bừa cho hai chị như vậy được. Hơn nữa, khi xảy ra vụ cưỡng chế, hai chị đưa con đi học rồi đứng trên đê không có mặt ở hiện trường và họ bị bắt trên đê, nhưng công an lại ghi là họ có mặt ở hiện trường!

Vụ án anh em Đoàn Văn Vươn đã nói lên nhiều điều. Có lẽ điều quan trọng nhất có thể tóm gọn trong ý kiến của một cư dân Facebook có tên là Giovanni Paolo đăng trên trang mạng danlambao: “Đảng Cộng sản Việt Nam đã hiện nguyên hình là một băng đảng mafia đỏ, chỉ bảo vệ quyền lợi riêng của phe cánh, nhóm lợi ích của Đảng Cộng sản Việt Nam mà thôi.” Người viết thấy không cần nói gì thêm vì ý kiến đó quá đúng, mà chỉ xin bạn đọc nhớ lại lời của một người cực kỳ cương trực và công minh là cụ bà Lê Hiền Đức nói sau khi vụ cưỡng chế ở huyện Tiên Lãng mới xảy ra: “Chừng nào ông Đoàn Văn Vươn và những người thân của ông còn phải nằm trong vòng lao lý, còn chưa được bồi hoàn các quyền lợi về vật chất, tinh thần đã bị xâm phạm thì chừng đó tôi còn nhìn chính quyền trung ương của Việt Nam chỉ như là sự PHÓNG TO của chính quyền huyện Tiên Lãng, chính quyền thành phố Hải Phòng mà thôi.” Sau khi phiên tòa kết thúc, lời nói của cụ Lê Hiền Đức lại càng thấm thía.

Qua vụ án này, người dân càng nhận rõ thực chất cái gọi là “công lý” xã hội chủ nghĩa dưới chế độ toàn trị hiện nay. “Pháp chế” xã hội chủ nghĩa sẵn sàng đổi trắng thay đen chỉ nhằm bênh vực cho băng đảng mafia cầm quyền. Luật sư Trần Đình Triển đã viết trên Facebook của ông: “Đa số các bị cáo đều tố cáo trong giai đoạn điều tra, họ đã bị đánh đập, bức cung, mớm cung, dụ cung. Có nhiều trường hợp đưa giấy trắng ép bị cáo ký khống vào…”. Nghĩa là ngành tư pháp của “Đảng ta” làm tất cả để ép những nạn nhân của các quan tham phải biến thành những kẻ tội phạm!

Và đây không phải là vụ án đầu tiên chống nông dân có liên quan đến đất đai mà các “tòa án nhân dân” của “Đảng ta” đã xử. Chẳng cần phải đi xa hơn vài chục năm, mà chỉ nhìn lại vài ba vụ án đã xử trong hai năm gần đây thôi cũng đủ thấy biết bao nhiêu chuyện oan khiên mà bà con nông dân lao động nước ta đã phải gánh chịu. Chẳng hạn, 1) vụ án xử 15 người dân ở Dák Ngol khai khẩn đất hoang trong rừng (nơi đã khai thác hết gỗ để bán), họ làm ăn, sinh sống nhiều năm trên khu đất ấy kể từ năm 1998, đến năm 2011 họ bị chính quyền cưỡng chế thu hồi để giao cho các công ty kinh doanh; vì quá uất ức, khoảng 200 người dân đã kịch liệt phản đối; khi bị đàn áp, 50 người đã kịp chạy trốn, còn 15 người bị bắt và bị buộc tội “chống người thi hành công vụ”, “phá hoại tài sản xã hội chủ nghĩa”, và “tòa án nhân dân” tỉnh Dák Nông ngày 31.05.2012 đã kết án họ tổng cộng 40 năm 9 tháng tù; 2) vụ chính quyền Đà Nẵng ra lệnh cưỡng chế ngày 08.03.2012 nhằm thu hồi đất đai thuộc giáo xứ Cồn Dầu ở Đà Nẵng, nơi mà bà con đã tạo dựng cơ nghiệp và sinh sống trên 135 năm nay, để bán cho Công ty cổ phần đầu tư Mặt Trời, nhân dân phản đối, công an bắt bớ, đánh đập dã man 7 người nông dân, một người bị đánh đến chết, còn 6 người bị đưa ra “tòa án nhân dân” Đà Nẵng xử tội “gây rối trật tự công cộng” và tội “chống người thi hành công vụ” rồi tống vào tù; 3) vụ cưỡng chế lô đất của gia đình bà Phạm Thị Lài ở quận Cái Răng tỉnh Cần Thơ, chồng bà Lài uất hận uống thuốc độc tự tử phải đưa vào bệnh viện, bà Lài và cô con gái thân cô thế cô, không đủ sức chống cự, bèn khỏa thân ra để chống lại lực lượng cưỡng chế; sau khi đã cướp đoạt lô đất của gia đình bà Phạm Thị Lài, ngày 19.06.2012, UBND quận Cái Răng đã xử phạt bà Lài 1,5 triệu đồng vì tội “cản trở hoạt động bình thường của cơ quan”, và còn phạt thêm 80 nghìn đồng vì tội “không mặc áo quần vi phạm thuần phong mỹ tục”! Nghe thật là chua xót!

Biết bao nhiêu vụ án đầy oan trái về đất đai đã xảy ra kể từ ngày “Đảng ta” nắm chính quyền! Cải cách ruộng đất là tội ác tày trời từ thời Hồ Chí Minh không cần phải nói lại ở đây, nhưng đặc biệt phải nói là trên vài chục năm nay, từ khi “Đảng ta” tước đoạt quyền sở hữu đất đai của người dân để chuyển thành cái gọi là “sở hữu toàn dân” (năm 1980), thì các vụ cướp đoạt đất đai, nhà cửa của người dân trở thành phổ biến. Mà mỗi lần người dân oan thấp cổ bé họng phản ứng lại thì “Đảng ta” liền đưa công an, bộ đội đàn áp bằng bạo lực, bắt bớ, giam cầm rồi giao cho “tòa án nhân dân” kết án những người hăng hái nhất và tống họ vào tù.

Ngày nay, “Đảng ta” dưới thời Nguyễn Phú Trọng vẫn quyết tâm tiếp tục cái lối cai trị dân như vậy. Cứ nhìn vào việc “Đảng ta” tiến hành việc vận động dân “góp ý kiến” sửa đổi hiến pháp 1992 thì đủ thấy rõ tim đen của “Đảng ta”: cố sống cố chết bám giữ cho kỳ được những điều “sinh tử” của băng đảng cầm quyền trong cái hiến pháp gọi là “sửa đổi” như cũ: 1) nhất quyết không thể có sở hữu tư nhân đối với đất đai, chỉ có sở hữu toàn dân thôi, nghĩa là “Đảng ta” và các cán bộ của “Đảng ta” sẽ còn thao túng, cưỡng chế thu hồi đất đai của người dân theo ý muốn của họ để thu lợi cho băng đảng mafia; 2) nhất quyết không thể có tam quyền phân lập, nghĩa là khi cần dẹp sự bất bình của người dân, “Đảng ta” có thể thoải mái điều động công an, bộ đội đàn áp người dân bằng bạo lực, rồi sai viện kiểm sát và công tố buộc tội và giao cho “tòa án nhân dân” kết án theo mức “Đảng ta” đã định; 3) nhất quyết phải ghi rõ: quân đội và công an là của “Đảng ta”, phải trung thành với “Đảng ta”, nghĩa là khi cần đàn áp sự bất bình của người dân thì quân đội và công an phải ngoan ngoãn dùng bạo lực trừng phạt nhân dân theo lệnh của “Đảng ta”, còn khi chiến hạm của “thiên triều” xâm phạm hải phận, đánh chiếm hải đảo của ta, bắn giết ngư dân của ta, “Đảng ta” ra lệnh đứng “nghiêm” thì quân đội phải đứng trố mắt nhìn “tàu lạ” xâm chiếm biển đảo nước ta, giết hại dân ta; 4) nhất quyết không thể có đa nguyên, đa đảng, nghĩa là không cho phép một đảng phái nào khác được dự phần bàn việc nước để “Đảng ta” mãi mãi giữ đặc quyền đặc lợi; 5) nhất quyết phải giữ nguyên điều 4 ghi rõ “Đảng ta” là đảng duy nhất, độc quyền lãnh đạo đất nước để “Đảng ta” muôn năm thống trị đất nước dưới… sự bảo trợ của “thiên triều”.

Nếu vậy, chắc chắn rồi đây không chỉ có một vụ Đoàn Văn Vươn, một vụ Cồn Dầu, một vụ Văn Giang, một vụ Dương Nội… mà sẽ có rất nhiều vụ cưỡng chế “cướp ngày” như vậy nữa, kèm theo rất nhiều vụ án ô nhục như vụ án Đoàn Văn Vươn vừa rồi. Nhưng, liệu dân ta có chịu cúi đầu mãi để “Đảng ta” lăng nhục nhân dân như vậy không? Chúng tôi tin chắc là không!

Vụ án Đoàn Văn Vươn là tiếng bom có sức cảnh tỉnh rất mạnh. Nếu “Đảng ta” cứ quyết tâm đi theo con đường đã chọn đó mà nhiều nhà chính luận tóm gọn trong mấy chữ “hèn với giặc, ác với dân” thì chắc chắn sẽ có rất nhiều quả bom của lòng căm hận với sức công phá cực lớn bùng nổ đánh sập tan tành cái chế độ độc tài toàn trị của “Đảng ta”. Đó là điều chắc chắn.

06.04.2013

© Nguyễn Minh Cần



  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link