Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, April 23, 2013

Khi đảng Cộng Sản tự giải thể




 

 22/04/13 | Tác giả: Ngô Nhân Dụng

Khi đảng Cộng Sản tự giải thể


hnSau khi chế độ quân phiệt ở Miến Ðiện chấp nhận con đường dân chủ hóa, nhiều người nghĩ đảng Cộng Sản Việt Nam cũng nên theo gót họ. Theo một cách giản dị là họ có thể sửa đổi hiến pháp, bãi bỏ độc quyền thống trị của đảng, bắt đầu nới lỏng cho các quyền tự do phát biểu, tự do hội họp; và sau cùng tổ chức bầu cử cho nhiều đảng chính trị tham dự. Như vậy, họ có thể tuyên bố bắt đầu một tiến trình dân chủ hóa, như giới tướng lãnh ở Miến Ðiện đang làm.

Không biết những người cầm đầu đảng Cộng Sản có khả năng và can đảm dấn bước trên conđường như vậy không. Nhưng nếu họ làm như thế thật thì có thể đáng lo cho nước Việt Nam. Vì trong quá khứ đã có một đảng Cộng Sản đi theo con đường đó vào năm 1990, ở Bulgaria. Cho đến nay chế độ dân chủ ở nước đó vẫn chưa thực sự trưởng thành, mà vì thế nền kinh tế tiến chậm nhất trong số các nước Cộng Sản cũ ở Ðông Âu.

Tại các nước thay đổi chế độ khác, kinh tế suy sụp sau khi thay đổi thể chế vì thời gian chuyển tiếp gian nan. Nhưng không có nước nào mà tình trạng kinh tế suy yếu kéo dài như ở Bulgaria. Tại các nước khác, kinh tế suy yếu nhưng không làm cho dân chúng mất tin tưởng vào thể chế dân chủ; nhờ thế đời sống ngày càng được cải thiện. Ngay tại một nước không Cộng Sản như Tây Ban Nha, sau khi chế độ dân chủ thay thế chế độ Franco (chết năm 1975) thì tỷ lệ phát triển kinh tế cũng xuống thấp; từ trung bình 7% một năm (1960-1974) xuống thấp hơn 2% (1975-1985). Cùng lúc đó tỷ lệ thất nghiệp tăng từ 3% lên tới 20%. Tuy vậy, dân chúng Tây Ban Nha, cũng như dân các nước cựu Cộng Sản như Hungary, Tiệp, Ba Lan, vẫn tin tưởng rằng thể chế tự do dân chủ là tốt nhất, so với các chế độ cũ; kinh tế suy yếu là hiện tượng ngắn hạn.

Tại Bulgaria thì khác. Kinh tế xuống quá khiến người dân chán cả thể chế tự do dân chủ. Mức sống giảm 40% trong 14 năm sau khi thay đổi chế độ. Lạm phát có lúc lên tới 122% một năm (1994) – tức là giá hàng hóa tăng gấp đôi – và tăng gấp bốn (311%, năm 1996). Ðến năm 1997, một chính phủ không Cộng Sản đắc cử, quyết tâm cải tổ cơ cấu và ngân hàng, nhờ thế dần dần khôi phục được niềm tin, kinh tế bắt đầu hồi phục. Từ năm 2000, sau khi việc đổi mới kinh tế được thực hiện toàn diện, kinh tế Bulgaria mới gia tăng với một tốc độ trung bình 6%, ngân sách chính phủ bắt đầu thặng dư. Trong năm 2012, lợi tức bình quân của dân Bulgaria đã lên trên 14,000 đô la Mỹ một năm, và tỷ lệ thất nghiệp dưới 10%. Tuy nhiên, viễn tượng phát triển kinh tế lâu dài ở Bulgaria vẫn chưa sáng sủa vì guồng máy chính quyền vẫn còn đầy tham nhũng, hệ thống tư pháp chưa vững chắc, vì thế quyền tư hữu cũng bấp bênh khiến giới đầu tư chưa yên lòng.

Tại sao con đường phát triển kinh tế và dân chủ hóa ở Bulgaria gặp nhiều chướng ngại như vậy? Nguyên do là vì đảng Cộng Sản Bulgaria đã “cướp thời cơ,” tự đứng ra thay đổi chế độ, để tiếp tục giữ quyền bính dưới một tên gọi mới. Ðây là một kinh nghiệm mà người Việt Nam cần nghiên cứu để tránh vết xe đổ.

Năm 1989, biến cố trong vùng Ðông Âu khiến đảng Cộng Sản Bulgaria lo sợ. Một ngày sau khi bức tường Berlin đổ (9 Tháng Mười Một năm 1989), Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Bulgaria đã họp nhau truất phế Tổng Bí Thư Todor Zhivkov (nắm quyền từ năm 1954), bầu một người mới. Nhóm lãnh đạo mới bắt đầu chương trình cải tổ chính trị theo trình tự của họ; mục đích để kiểm soát tình hình việc thay đổi. Tháng Hai năm 1990, đại hội đảng đã biểu quyết xóa bỏ điều số 1 trong hiến pháp giành độc quyền lãnh đạo cho đảng, cũng giống xóa bỏ như điều 4 ở Việt Nam. Ðể có một bộ mặt dân chủ hóa giống như thật, đảng Cộng Sản mời một nhóm người được coi là “đối lập” tới họp một “Hội nghị Bàn tròn” bàn công việc cải tổ chính trị.

Hành động này cốt để cho thấy họ cũng làm một công việc giống như các đảng Cộng Sản ở Ba Lan, Hungary và Tiệp Khắc. Nhưng các “Hội nghị Bàn tròn” ở hai nước kia khác hẳn. Vì tại hai nước đó đã có một hình thức xã hội công dân sinh hoạt mạnh từ trước. Ở Ba Lan là nhờ giới công nhân và các nhà trí thức trong Giáo Hội Công Giáo; mà nông dân Ba Lan cũng chưa bao giờ bị nạn tập thể hóa, đã quen sống tự lập, tự chủ. Tại Hungary kinh tế đã thay đổi dần dần trong ba chục năm, nông dân và giới tiểu thương được tự do làm ăn. ở Tiệp Khắc, phong trào Hiến Chương 77 đã khơi động những cuộc thảo luận về thể chế và xây dựng xã hội công dân. Còn tại Bulgaria, chế độ Cộng Sản theo đúng khuôn mẫu Stalin, không chấp nhận một ý kiến hay hành động nào độc lập ở bên ngoài đảng. Những người được gọi là “đối lập” chỉ dám lên tiếng về việc bảo vệ môi trường sống, nhưng cũng không thể hoạt động liên tục. Một số người, vào năm 1990 lại được “mời gia nhập đảng để giúp đảng cải tổ;” rồi họ cũng được mời vô tham dự “Hội nghị Bàn tròn!”

Sau đó, đảng Cộng Sản Bulgaria đổi tên thành đảng Xã Hội, và quyết định tổ chức bầu cử ngay vào Tháng Sáu. Thời gian bốn tháng này quá ngắn, không một đảng chính trị nào đủ sức tổ chức với nhau, cho nên đảng Xã Hội thắng phiếu, tiếp tục nắm quyền một cách chính đáng! Trong cuộc vận động, họ còn đi phao tin ở các vùng thôn quê rằng nếu đảng đối lập Liên Minh Lực Lượng Dân Chủ thắng thì sẽ cắt hết tem phiếu, dân sẽ không thể mua được đủ thực phẩm mà ăn! Năm 1992, đảng Xã Hội thất cử, dân được tự do bỏ phiếu đã chọn Liên Minh Lực Lượng Dân Chủ. Nhưng luật lệ bầu cử trong hiến pháp do đảng Cộng Sản viết ra đưa tới tình trạng quá nhiều đảng phái. Cho nên chính quyền cũng không có đủ đa số trong Quốc Hội để thực hiện các chương trình đổi mới kinh tế. Phe đối lập lên nhưng cũng có khuynh hướng muốn nắm toàn quyền, theo lối Cộng Sản! Năm 1994, phe không Cộng Sản lại thua, đảng Xã Hội, tức Cộng Sản cũ, lại chiếm đa số trong Quốc Hội. Họ nắm quyền trở lại nhờ liên minh với phong trào bảo vệ môi trường sống. Cho tới năm 1997, liên minh các đảng phái dân chủ mới được bầu trở lại cầm quyền. Trong thời gian hơn 10 năm từ khi đảng Cộng Sản tự thay đổi thể chế, guồng máy nhà nước vẫn nằm trong tay “chế độ cũ”. Giống như ở các nước thay đổi kinh tế mà không thay đổi chính trị, các “cựu đảng viên” Cộng Sản Bulgaria vẫn còn cơ hội sử dụng quyền hành trong tay để làm giàu cho chính họ! Vì vậy tình trạng tham nhũng, dĩ công vi tư, lạm dụng quyền hành vẫn tiếp tục.

Tại sao những người “không Cộng Sản” ở Bulgaria lại thất bại lâu như vậy? Một lý do khiến họ không tập hợp được lại thành những đảng phái mạnh là vì suốt 40 năm trong chế độ Cộng Sản họ chưa bao giờ được phép tham dự vào các hoạt động chính trị. Chế độ Cộng Sản ở đâu cũng làm cho người dân “phát chán chuyện chính trị”. Những người đối lập với Cộng Sản thường là những con người “có lý tưởng,” quen giữ thái độ phi chính trị, vì coi chính trị là nhơ bẩn. Trong một chế độ dân chủ tự do, các đảng chính trị luôn luôn do những cuộc thỏa hiệp giữa nhiều nhóm quyền lợi khác nhau. Ngay các ông Walesa ở Ba Lan và Havel ở Tiệp cũng đều khinh thường những thỏa hiệp chính trị, kể cả khi họ lên làm tổng thống! Thái độ này khiến cho việc thành lập các đảng chính trị không tiến hành được, hoặc không thể tụ họp lại được thành những đảng lớn. Luật bầu cử vụng về khiến có quá nhiều đảng trong Quốc Hội làm việc tập họp các nhóm quyền lợi khó hơn.

Dân chúng Bulgaria cũng trải qua kinh nghiệm Cộng Sản và họ cũng chán ngán chính trị như vậy. Ðó là một lý do chính khiến quá trình dân chủ hóa ở Bulgaria đi rất chậm so với các nước khác. Mà hậu quả là nền kinh tế bị suy yếu vì không cải tổ nhanh chóng và toàn diện như các nước khác.

Một tai họa cho dân Bulgaria là khi các đảng viên Cộng Sản tiếp tục nắm quyền thì họ có phương tiện để ngăn cản các kế hoạch cải tổ kinh tế, nếu đụng tới quyền lợi họ đang hưởng. Bulgaria còn bị hai tai họa khác diễn ra vì cuộc chuyển hóa từ độc tài sang dân chủ chậm chạp trong một thời gian quá dài. Một là nạn mất chất xám khi những người có học và giới chuyên gia bỏ nước ra đi rất nhiều; hai là các băng đảng tội phạm ngày càng mạnh vì xã hội bất ổn.

Nếu đọc lại lịch sử Bulgaria, chắc các người cầm đầu đảng Cộng sản Việt Nam có thể thấy một đường “hạ cánh an toàn;” là chính họ bắt đầu việc thay đổi chính trị. Họ sẽ cố nắm quyền kiểm soát các bước cải tổ để có thể tiếp tục nắm quyền. Dù bỏ điều 4 trong hiến pháp, dù chấp nhận đa đảng và bầu cử tự do, họ vẫn có cơ hội đóng vai chủ nhân ông trong một thời gian dài!

Nhưng người dân Việt Nam cũng biết đọc lịch sử để rút kinh nghiệm. Chắc chắn không ai muốn bị lừa gạt, như dân Bulgaria đã mắc bẫy.

© Ngô Nhân Dụng

Nguồn: NV

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Chủ trương của Phan Châu Trinh và tình hình Việt Nam hiện tại


 

20/04/13 | Tác giả: Trần Gia Phụng

Chủ trương của Phan Châu Trinh và tình hình Việt Nam hiện tại


(Trình bày trong Lễ Giỗ Phan Châu Trinh tổ chức tại San Jose ngày 31-3-2013)

phan chu trinhGần đây, có nhiều ý kiến cho rằng chủ trương của Phan Châu Trinh có thể góp phần giải quyết những khó khăn hiện tại ở Việt Nam. Câu hỏi đặt ra là tại sao chủ trương của một nhà hoạt động chính trị cách đây 100 năm, lại có thể tái ứng dụng với tình hình ngày nay?

1) BẢN CHẤT CHẾ ĐỘ CAI TRỊ

Khỏi cần phải nói, ai cũng biết chế độ Pháp bảo hộ Việt Nam là chế độ thực dân. Chế độ CS hiện nay ở trong nước có những đặc tính giống chế độ thực dân Pháp: ngu dân, bóc lột, đàn áp, tù đày. Chế độ CS Việt Nam chỉ khác chế độ Pháp là chế độ nầy do người Việt thành lập để đàn áp bóc lột chính dân Việt. Nhà nghiên cứu người Pháp, ông Jean Lacouture gọi hình thức cai trị nầy là “autocolonisation”, xin tạm dịch là “tự thực dân” hay “thực dân nội địa”, tức là một chế độ thực dân do người trong nước thiết lập, chứ không phải do người nước ngoài áp đặt. Chế độ tự thực dân CS hiện nay còn độc tài chặt chẽ hơn cả chế độ thực dân Pháp.

Trong khi ngày nay hầu hết các nước trên thế gới đều chủ trương dân chủ, tam quyền phân lập, thì CSVN đi ngược lại. Tam quyền hành pháp, lập pháp và tư pháp của CS không phân lập, mà lại đồng quy về một mối, trong tay đảng CS. Rõ ràng nhất là điều 4 hiến pháp 1992 quy định rằng đảng CS là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội. Luật sư Nguyễn Mạnh Tường, trong sách L’Ecommunié [Kẻ bị rút phép thông công] đã gọi nhà cầm quyền Hà Nội là cánh tay nối dài của đảng CSVN.

Cần chú ý là cộng sản chiếm toàn bộ Việt Nam năm 1975. Theo các thống kê hiện nay, khoảng 2/3 dân số Việt Nam ở lứa tuổi dưới 40. Hai phần ba dân số nầy bị CS nhồi sọ từ 38 năm nay, hoàn toàn không được học Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền. Các em lớn lên dưới chế độ CS, nghe hoài, đọc hoài, học hoài điệp khúc lừa dối của CS qua các phương tiện giáo dục và truyền thông của nhà nước CS. Nhà nước CS còn bao cấp tất cả các việc kinh tế, chính trị, văn hóa, giải trí. Thế hệ thanh thiếu niên nầy nghe nói láo mãi, nên bị nhập tâm và lầm tưởng rằng sự cai trị của CS là một tất yếu lịch sử, hay thiên mệnh Trời định. Có nhiều em không chấp nhận điều nầy như Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tấn Hoành, Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Đắc Kiên… Tuy nhiên nhóm nầy rất thiểu số, có thể đếm được trên đầu ngón tay, bị đàn áp và cô lập ngay. Còn lại đại đa số thanh thiếu niên đành phải chấp nhận và bằng lòng với cuộc sống bưng bít dưới tay CS. Các lớp tuổi nầy thật đáng thông cảm. Đó là tình hình về dân trí.

Về dân khí, vì CS cai trị quá tàn bạo, nhất là sau các vụ Cải cách ruộng đất, biến cố Mậu Thân, tù đày dưới hình thức học tập cải tạo năm 1975, nên dân chúng sợ sệt CS không khác gì Tú Xương đã nói trước đây dưới thời Pháp thuộc: “Sĩ khí rụt rè gà thấy cáo.”

Hiện nay, có người cho rằng sau một thời gian sợ sệt quá đáng, ngày nay dân khí dần dần phục hồi; có một số người viết bài gởi lên Internet kêu gọi dân chủ. Tuy nhiên, ở trong nước có mấy người dùng computer? Có mấy người vào được Internet? Những người lên tiếng công khai phản đối, liền bị CS mạnh mẽ đàn áp, bắt bớ, cô lập. Cộng sản bưng bít đến nỗi có nhiều người trong nước hiện nay vẫn chưa nghe hai bản nhạc tuyệt luân của Việt Khang, vẫn chưa biết Tạ Phong Tần, Điếu Cày là ai?

Vì vậy, phải công nhận một thực tế là đa số dân chúng trong nước vẫn an phận với cuộc sống do chế độ CS bao thầu tất cả các mặt trong sinh hoạt hàng ngày, giao khoán chuyện chính trị cho CS điều khiển, chỉ lo kiếm sống và hưởng thụ. Đó là lý do xảy ra hiện tượng nhiều người đâm đầu vào bàn nhậu suốt ngày, và say sưa từ ngày nầy qua ngày khác, tinh thần trở nên bạc nhược. Như thế còn gì là dân khí?

Vì không còn dân khí, nên đất nước bị Trung Quốc xâm lấn, dân Việt bị Trung Quốc khiêu khích, giết chóc mà quân đội VNCS, gọi là quân đội nhân dân “anh hùng”, không dám phản ứng. Vì không còn dân khí, cán bộ đảng viên không tin tưởng ở lý tưởng chính trị, không còn giữ liêm chính, không còn tự trọng, quay qua vơ vét, hối lộ tham nhũng, tạo thành một chế độ tham nhũng giây chuyền từ trên xuống dưới. Một dân tộc bạc nhược, không sinh khí, không sĩ khí thì dần dần sẽ đi đến chỗ suy vong.

Về dân sinh, một số người Việt hải ngoại trở về Việt Nam, cỡi ngựa xem hoa, thấy cảnh lầu cao nhà rộng, xe cộ rộn ràng ở thành phố, vội cho rằng hiện nay đời sống kinh tế người Việt đã được nâng cao. Thật sự chỉ có một nhóm tư bản đỏ và một số cán bộ đảng viên CS dựa vào thế lực, sống bám vào hối lộ tham nhũng và một số người được thân nhân ở bên ngoài giúp đỡ, trong khi đại đa số dân chúng vẫn nghèo khổ, nhất là dân chúng nông thôn. Chuyện nghèo đói ở Việt Nam hiện nay thì chẳng cần nói nhiều. Ai cũng biết.

Vì các lẽ trên đây, ngày nay thật là cần thiết phải trở về với chủ trương nâng cao dân trí, đề cao dân chủ, dân quyền, chấn hưng dân khí, phục hồi dân sinh mà Phan Châu Trinh đã hô hào cách đây hơn 100 năm, để cho toàn bộ thanh thiếu niên trong nước cũng như toàn dân, nhất là các đảng viên CS, hiểu rằng đất nước Việt Nam là của toàn dân, do toàn dân quyết định, ai cũng có quyền bình đẳng, mà không một ai có đặc quyền đứng trên toàn dân, độc quyền cai trị đất nước.

2) TRANH ĐẤU BẤT BẠO ĐỘNG

Pháp đặt nền bảo hộ tại nước ta năm 1884. Từ đó, người Việt Nam liên tiếp nổi lên chống Pháp trên khắp nước, mở đầu là phong trào Cần vương, đến phong trào Văn thân. Cho đến đầu thế kỷ 20, tất cả những cuộc võ trang khởi nghĩa đều bị Pháp đánh dẹp, vì võ khí thô sơ của người Việt Nam không chống lại được võ khí tối tân của Pháp.

Trước tình trạng nầy, Phan Châu Trinh đưa ra chủ trương tranh đấu bất bạo động, mở phong trào Duy tân, bắt đầu từ Quảng Nam năm 1905. Trong bài diễn thuyết tại Đông Kinh Nghĩa Thục ở Hà Nội năm 1907, nhan đề là “Hiện trạng vấn đề”, Phan Châu Trinh phát biểu: “Không nên bạo động, bạo động thì chết. Tôi chỉ có một lời để nói với đồng bào, không gì bằng học.” Học tức để khai dân trí. Khai dân trí đi song song với chấn dân khí và hậu dân sinh, là những điểm chính trong chủ trương của Phan Châu Trinh.

So với tình hình Việt Nam hiện nay, đảng CS chiếm được toàn quốc năm 1975, áp đặt chế độ độc tài toàn trị. Dân chúng nhiều nơi chống đối. Quan trọng nhất là những phong trào kháng chiến từ Hải ngoại về nước kiếm cách phục quốc. Tất cả đều thất bại. Trong lúc đó, các nước trên thế giới quay qua làm ăn buôn bán với CSVN. Không một người ngoại quốc nào thương yêu và hy sinh cho Việt Nam. Họ chỉ đến Việt Nam để kiếm lợi và hưởng thụ mà thôi.

Vì vậy, việc tranh đấu võ trang không còn thích hợp, nên hiện nay người Việt cần phải trở lại con đường tranh đấu bất bạo động bằng văn hóa, chính trị và vận động tự do dân chủ mà Phan Châu Trinh đã mở ra cách đây 100 năm.

Nếu trước đây Pháp thấy rõ cuộc vận động văn hóa bất bạo động của Phan Châu Trinh là nguy hiểm, bắt đày ra Côn Lôn tất cả những nhân vật trong Phong trào Duy tân năm 1908 từ Bắc vào Trung, thì ngày nay, CSVN cũng rất sợ những cuộc vận động dân chủ bất bạo động ở trong nước mà cộng sản gọi là “diễn biến hòa bình”, bắt giam tất cả những nhà tranh đấu dân chủ trong nước, dù chỉ viết blog để bày tỏ tư tưởng mà thôi.

Lướt qua rất sơ lược tình hình Việt Nam như trên, thì rõ ràng ngày nay cần phải trở lại với chủ trương tranh đấu bất bạo động, nhất là nâng cao hiểu biết của dân chúng về dân quyền. Phan Châu Trinh đã nói: “Chỉ nên đề xướng dân quyền, dân đã biết có quyền thì mọi việc khác có thể lần được.” (Chương Thâu, Phan Bội Châu toàn tập, tập 6, tr. 116.)

Thật vậy, khi toàn dân ý thức được tự do, dân chủ, dân quyền, nhân quyền là quyền lợi thiêng liêng của mọi người, thì toàn dân sẽ tự động đứng lên tranh đấu đòi hỏi chế độ CS hoặc phải thực thi dân chủ, hoặc phải tránh qua một bên, nghĩa là phải giải thể chế độ CS, thì mới có thể cứu vãn được đất nước, xây dựng nội lực dân tộc nhằm chống lại kẻ thù xâm lược từ phương bắc, mở ra sinh lộ cho tương lai Việt Nam.

Có thể có nhiều người bi quan cho rằng con đường tranh đấu bất bạo động thật khó khăn, lâu dài. Tuy nhiên, kinh nghiệm lịch sử cho thấy rằng CS cai trị Liên Xô từ năm 1917, các nước Đông Âu từ năm 1945, nhưng nhờ ánh sáng dân chủ tự do từ Tây Âu truyền sang, nên cuối cùng dân chúng Đông Âu và Liên Xô bừng tỉnh, nổi lên thu hồi dân quyền, nhân quyền và tự do dân chủ về tay dân chúng. Không lý nào mà dân tộc Việt Nam không làm được?

Trước đây, trong bài diễn thuyết cuối đời của ông tại Sài Gòn tháng 6-1925 là bài “Quân trị chủ nghĩ và dân trị chủ nghĩa”, Phan Châu Trinh đã nói: “Tôi nghĩ rằng vì cái độc của quân chủ nó giết hẳn cái lòng ái quốc của dân tộc Việt Nam ta.

Ngày nay, để bảo vệ quyền lực của mình, nhà cầm quyền cộng sản bán đất, bán biển, bán luôn linh hồn cho cộng sản Trung Quốc, đàn áp bắt bớ những người yêu nước lên tiếng bảo vệ tổ quốc, nghĩa là chính CỘNG SẢN HIỆN NAY LÀ CÁI ĐỘC ĐANG GIẾT LẦN GIẾT MÒN LÒNG YÊU NƯỚC CỦA DÂN TỘC VIỆT NAM CHÚNG TA.

© Trần Gia Phụng

© Đàn Chim Việt

 

 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Chúng ta có thể trông cậy nơi các bạn trẻ đang cống hiến trọn vẹn bản thân mình cho Dân tộc




21/04/13 | Tác giả: Đoàn Thanh Liêm

Chúng ta có thể trông cậy


nơi các bạn trẻ đang cống hiến trọn vẹn bản thân mình cho Dân tộc

nhan quyen 2013Walt Whitman là một nhà thơ nổi danh của Mỹ vào giữa thế kỷ XIX. Ông đã viết một câu thơ tuyệt vời nguyên tác như thế này :

“Behold, I do not give lectures or a little charity.

When I give, I give myself”.

Xin diễn dịch chi tiết câu thơ bất hủ đó như sau : “Xin nghe đây, tôi không có dậy dỗ ai, tôi cũng không ban ân bố thí chút gì. Khi tôi cho, thì tôi cống hiến trọn vẹn bản thân mình”.

Năm 2012 vừa qua, Mạng Lưới Nhân Quyền Việt nam đã quyết định trao Giải thưởng Nhân Quyền cho ba nhân vật đều là nữ lưu, đó là các cô Tạ Phong Tần, Phạm Thanh Nghiên và Hùynh Thục Vy. Lễ Trao Giải đã được tổ chức rất long trọng nghiêm túc tại thành phố Montréal Canada. Khi nhận được thông báo về việc Trao giải Nhân quyền cho ba vị khôi nguyên này, thì Luật sư Dinah Pokempner là Cố vấn trưởng của tổ chức Human Rights Watch tại văn phòng ở New York đã trả lời cho tôi rằng : “Đó là một sự lựa chọn tốt” (It’s a good choice).

Cô Tạ Phong Tần hiện vẫn còn bị giam giữ trong tù, ấy thế mà cô mới được Bộ Ngọai giao Mỹ vinh danh là một “Phụ nữ Can đảm”. Còn cô Hùynh Thục Vy cùng với người cha là Hùynh Ngọc Tuấn, thì cũng được tổ chức Human Rights Watch cấp phát giải thưởng Hellman – Hammett cho năm 2012. Cô Phạm Thanh Nghiên dù mới được trả tự do, ấy thế mà hiện vẫn bị công an ở Hải phòng theo dõi, cấm cản làm khó dễ mọi bề.

Ba nữ lưu này – cũng như Đỗ Thị Minh Hạnh, Đòan Huy Chương, Việt Khang, Trần Hùynh Duy Thức v.v… hiện cũng vẫn còn đang bị giam giữ trong tù – thì đều là những người trẻ mà có tinh thần tranh đấu kiên cường mà bất bạo động cho Phẩm giá và Quyền Con người của tòan thể Dân tộc chúng ta. Tất cả các bạn trẻ đó rõ ràng là đã cống hiến trọn vẹn chính bản thân mình cho quê hương đất nước Việt nam. Và như vậy, họ đang thực hiện cái điều mà nhà thơ Walt Whitman đã tuyên bố trên 150 năm trước – như đã được trưng dẫn ngay trong những dòng đầu của bài viết này – mà một lần nữa, tôi xin được phép nhắc lại cái chủ trương hiến dâng thật là cao thượng đẹp đẽ đó : “When I give, I give myself”.

I – Nói chung, thì tất cả các bạn trẻ đang dấn thân vào công cuộc tranh đấu trường kỳ gian khổ đó thì đều có những phẩm cách tương tự giống nhau, mặc dù có sự khác biệt về lãnh vực chuyên môn – mà tôi xin liệt kê vắn tắt trong mấy điểm như sau :

1 – Tất cả đều có một động cơ trong sáng, đại khái như : a/ Bênh vực Quyền lợi chính đáng của người lao động (Đòan Huy Chương, Đỗ Minh Hạnh, Nguyễn Hòang Quốc Hùng …) – b/ Bảo vệ sự tòan vẹn lãnh thổ (Phạm Thanh Nghiên) – c/ Bảo vệ Công lý và Tự do Ngôn luận (Điếu Cày, Tạ Phong Tần, Phan Thanh Hải, Cù Huy Hà Vũ…)

2 – Tất cả đều kiên trì theo đuổi đường lối tranh đấu bất bạo động. Mà họ cũng không hề có tham vọng nhằm giành giật với người cộng sản để mà chiếm được chính quyền cho mình. Họ đang bị giam hãm trong các nhà tù khắc nghiệt với những bản án nặng nề, nhưng vẫn giữ được cái phong độ ung dung thư thái và chí khí bất khuất của người trượng phu quân tử trong truyền thống tốt đẹp của cha ông mình.

3 - Nhiều trường hợp cả gia đình đều cùng tham gia tranh đấu – điển hình là gia đình Hùynh Ngọc Tuấn là người cha và cả ba người con Hùynh Thục Vy, Hùynh Trọng Hiếu, Hùynh Khánh Vy. Hay gia đình của Đoàn Văn Diên là cha và Đoàn Huy Chương là con. Còn ông Trần Văn Hùynh là cha và con là Trần Hùynh Duy Thức v.v…

4 – Các bạn trẻ này đều có cái Tâm nhân ái (Compassion), lại có Tầm nhìn xa rộng (Global Vision), có tính Sáng tạo sắc bén (Creativity, Innovation) và nhất là còn có Lòng Kiên cường Can đảm (Courage). Đó là những sĩ phu trí thức của Việt nam trong thế kỷ XXI. Họ đều có đủ ba đức tính là Nhân, Trí, Dũng – mà cha ông chúng ta từ ngàn xưa luôn luôn đề cao cổ võ.

5 – Tất cả các bạn trẻ này đều là những thành phần thuộc khu vực Xã hội Dân sự (XHDS). Các họat động của họ đều có tính cách tự nguyện, tự phát và không hề quy tụ hợp thành một thứ đảng phái chính trị nào – nhằm mưu đồ chủ động lật đổ chính quyền đương nhiệm của đảng cộng sản để rồi lập ra một chính quyền khác thay thế vào đó. Thực ra việc làm chủ yếu của họ chỉ là tố cáo những tham nhũng thối nát của cán bộ, phê phán những bất công xã hội, tìm cách góp phần sửa sai chấn chỉnh lại những sai trái tệ hại trong guồng máy chính quyền nhà nước v.v…

6 – Đó là họ dám thẳng thắn đứng ra đóng cái vai trò làm Đối trọng của XHDS đối với chính quyền Nhà nước (Counterbalance) – để thực hiện được cái quyền “Kiểm soát và làm Cân bằng” trong việc điều hành trật tự xã hội như tại các nước dân chủ (Checks and Balances) – chứ họ không nhất thiết phải trực tiếp đứng ra mà làm cái việc thay thế bộ máy chính quyền Nhà nước đó.

II - Ấy thế mà cái chính quyền Nhà nước cộng sản – với cả một guồng máy đồ sộ với quân đội, công an mật vụ dàn trải khắp nơi khắp chốn – đã thẳng tay đàn áp những con người thật tâm yêu nước như thế đó. Sự trấn áp tàn bạo bằng đủ mọi thủ đọan thâm độc, kể cả sử dụng đến côn đồ đã liên tục được thực hiện từ nhiều năm nay – đến nỗi đã gây ra bao nhiêu óan trách và bất mãn của nhiều tầng lớp nhân dân trong nước, cũng như sự phê phán chê trách nặng nề của dư luận thế giới.

Rõ ràng là cái chính quyền cộng sản này càng ngày càng trở nên ngoan cố lì lợm, tham nhũng thối nát – chỉ còn biết dựa vào sự dối trá lươn lẹo và bạo lực để duy trì cái chế độ độc quyền độc tôn của mình – bất chấp sự đau khổ cùng cực của đa số người dân trong nước.

Trước một thứ chính quyền phản động tàn bạo đến như thế, lớp người trẻ tiến bộ của chúng ta mỗi ngày càng tham gia đông đảo hơn vào công cuộc tranh đấu cho Tự do Dân chủ, cho Phẩm giá và Quyền Con người của nhân dân Việt nam. Mà nhờ biết sử dụng phương tiện truyền thông hiện đại như qua Internet, họ đã bắt đầu phá tan được cái hệ thống bưng bít, bịt miệng trói tay trói chân của công an mật vụ cộng sản, cũng như đã triệt hạ vô hiệu hóa được những đòn phép tuyên truyền dối trá lươn lẹo của nhà nước độc tài chuyên chế. Và nhờ vậy, mà quần chúng nhân dân Việt nam càng ngày càng thấy rõ được cái thực chất phản dân hại nước của giới lãnh đạo cộng sản ở Hanoi – những kẻ cam tâm làm tay sai cho bè lũ xâm lược bá quyền ở Bắc kinh hầu giữ vững vị thế cầm quyền, bảo vệ quyền lợi ích kỷ của riêng phe nhóm mình.

Với sự xác tín vững vàng nơi chính nghĩa của cuộc tranh đấu cho Tự do Dân chủ và Phẩm giá của mọi công dân, lớp người trẻ nói trên đã bắt đầu gây được sự ý thức và hưởng ứng của một bộ phận quần chúng trước nhu cầu phải cải thiện hệ thống chính trị và luật pháp ở Việt nam hiện nay. Rõ ràng là đang bắt đầu nổi lên một hiện tượng mới mẻ – đó là sự Ý thức rộng lớn cùng khắp mọi nơi, sự Lên men trong khối đông đảo quần chúng đối với cao trào Dân chủ và Nhân quyền trên quê hương đất nước chúng ta (Mass Conscientisation, Mass Fermentation) vào những năm đầu của thế kỷ XXI.

Đích thực đây là một công cuộc vận động lịch sử rộng lớn – mà lớp con em ưu tú của Dân tộc đang dấn thân nhập cuộc nhằm dành lại cái quyền tự quyết làm chủ số phận của mình trong sự nghiệp xây dựng và phục hồi cái nền nếp truyền thống nhân bản và nhân ái – mà cha ông chúng ta đã hy sinh xương máu dòng dã suốt bao nhiêu thế hệ để tạo dựng lên.

Dù mới chỉ là một thiểu số nhỏ nhoi, đơn lẻ so với đại khối dân tộc gồm đến 90 triệu con người, nhưng đích thực đây là nhưng tinh hoa của đất nước – với đày đủ phẩm chất cao quý – đó là lòng Nhân ái mẫn cảm, Trí tuệ sáng tạo và sự Kiên trì can đảm. Những con người này, trong tiếng Anh ta có thể gọi họ là “The 3 C Minority” – 3 C là chữ viết tắt của : Compassion, Creativity, Courage. Như người viết đã có dịp ghi ra trong bài nhan đề là “Suy nghĩ về sự Thách đố của chúng ta” được viết cách đây không lâu (Reflection on Our Challenge).

Và thông qua những con người có tâm hồn trong sáng cao đẹp, có khả năng sáng tạo phong phú và có quyết tâm hy sinh hết mình cho hạnh phúc của đại đa số quần chúng nhân dân như thế đó – thì chúng ta có quyền tin tưởng rằng quê hương đất nước sẽ có ngày rạng rỡ tươi sáng như lòng mong ước xưa nay của bao nhiêu thế hệ công dân Việt nam chúng ta vậy.

Baltimore, Tháng Tư 2013

© Đoàn Thanh Liêm

© Đàn Chim Việt 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Đài Loan thông báo tập trận bằng đạn thật tại Trường Sa


 

Thứ hai 22 Tháng Tư 2013

Đài Loan thông báo tập trận bằng đạn thật tại Trường Sa


Lực lượng tuần duyên Đài Loan tập trận bằng súng cối và pháo 40 ly (Reuters)

Lực lượng tuần duyên Đài Loan tập trận bằng súng cối và pháo 40 ly (Reuters)

Tú Anh


Lực lượng tuần duyên Đài Loan hôm nay 22/04/2013 cho biết là họ đã tập trận bằng đạn thật tại đảo « Thái Bình » vào trung tuần tháng tư. Hơn 2000 quả đạn súng cối và pháo 40 ly được sử dụng để thực tập bảo vệ « chủ quyền ». Đảo « Thái Bình » mà Việt Nam gọi là Ba Bình là đảo lớn nhất trong quần đảo Trường Sa đang bị nhiều nước tranh giành.

Hôm nay, trong cuộc điều trần tại Quốc hội Đài Loan, chỉ huy trưởng lực lượng tuần duyên Đài Loan thông báo là vào giữa tháng 4, đơn vị phòng thủ đảo Thái Bình ở Trường Sa đã bắn 2000 quả đạn súng cối 120 ly và pháo 40 ly.

Đây là lần đầu tiên Đài Loan tập trận bằng đạn thật tại hòn đảo mà Việt Nam gọi là Ba Bình có diện tích rộng nhất tại Trường Sa, nơi đang bị nhiều nước tranh giành trong đó có Việt Nam, Đài Loan,Trung Quốc, Philippines, Malaysia, Brunei.

Theo AFP, dân biểu Lâm Ngọc Phương, thuộc Quốc Dân đảng, ủy viên tiểu ban quốc phòng và đối ngoại đã yêu cầu bộ chỉ huy lực lượng tuần duyên là đừng quan tâm đến phản ứng của các nước khác có tranh chấp tại Trường Sa : "Thái Bình là đất của chúng ta. Quý vị hãy làm những gì nên làm" để bảo vệ lãnh thổ.

Còn trong quan hệ với Hoa Lục , hôm qua, tổng thống Đài Loan Mã Anh Cửu tuyên bố là « còn quá sớm để mở đàm phán chính trị » với Bắc Kinh mặc dù quan hệ kinh tế đang được cải thiện.




 

 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link