Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, April 24, 2013

Việt Nam sắp đổi tiền cùng tên nước?


 

Việt Nam sắp đổi tiền cùng tên nước?


dantri, dlb - Cập nhật lúc 22-04-2013

Tiền thời VNDCCH. Ảnh minh hoạ.

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Tin đồn đổi tiền đã làm nóng dư luận tại Việt Nam. Trong lúc kinh tế Việt Nam gặp rất nhiều khó khăn, doanh nghiệp phá sản hàng loạt, lạm phát tăng cao, hệ thống ngân hàng trước nguy cơ sập vì nợ xấu, bong bóng bất động sản không thanh lý được..., lại có tin sẽ đổi tên nước.

Khi đổi tên nước, ắt phải đổi tiền mới. Nhiều tin đồn cho rằng, tỷ giá đổi sẽ là 10/1 (10 ăn 1). Như thế, Việt Nam có cơ hội cứu nguy cho hệ thống ngân hàng và các ông chủ lớn bất động sản... Thay vào đó, gánh nặng này sẽ dàn trải cho người dân hứng chịu. Mặc dù các quan chức nhà nước khẳng định chưa có sự đổi tiền, nhưng kinh nghiệm trong quá khứ cho thấy, lời hứa của các chính trị gia Việt Nam không nhất thiết phải giữ đúng!

Trong 3 lần đổi tiền trước đây, không lần nào nhà nước không lên truyền hình để phủ nhận tin đồn và trút tội cho những "thành phần xấu đã tung tin đồn thất thiệt". Và sau khi trịnh trọng hứa hẹn với dân là sẽ không đổi tiền thì vài ngày sau tiền... đổi!

Ông Nguyễn Chí Thành - Cục trưởng Cục Phát hành và Kho quỹ Ngân hàng Nhà nước đã trả lời phỏng vấn về vấn đề này.

Không có chuyện đổi tiền ở thời điểm này

Tin đồn này được xác định là một trong những nguyên nhân khiến tỉ giá USD “nhảy múa” mấy ngày gần đây, trong đó có thời điểm lên đến 21.500VND/USD.


Ông Nguyễn Chí Thành - Cục trưởng Cục Phát hành và Kho quỹ Ngân hàng Nhà nước.


Thưa ông, thời gian qua trên thị trường râm ran tin đồn sắp tới NHNN sẽ có thể thay đổi đồng tiền đang lưu hành bằng đồng tiền mới. Xin ông cho biết quan điểm của NHNN về thông tin này?

Tôi xin khẳng định rằng đây là thông tin bịa đặt. Có thể thông tin này xuất phát từ việc góp ý hiến pháp về thay đổi tên nước. Từ đó một số người suy diễn rằng sẽ phải in lại đồng tiền, như thế là NHNN sẽ đổi tiền.

Về phía NHNN khẳng định lại là không có chuyện đổi tiền trong thời điểm hiện nay. NHNN cũng khuyến cáo người dân bình tĩnh, yên tâm sử dụng đồng tiền do NHNN Việt Nam phát hành. Không có bất kỳ một sự thay đổi nào với đồng tiền đang lưu hành hiện nay.

Mỗi cuộc đổi tiền nếu có sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới nền kinh tế, đòi hỏi một sự chuẩn bị kỹ càng và công phu với sự đồng ý của cơ quan lãnh đạo cao nhất cùng với sự tham gia của nhiều cơ quan chức năng.  Một đề án như vậy sẽ đòi hỏi thời gian chuẩn bị, triển khai rất dài. Đơn cử như để đáp ứng việc đổi tiền thì NHNN phải chuẩn bị một lượng tiền mặt rất lớn, tương ứng lượng tiền mặt đang lưu hành.

Trong khi đó Việt Nam là quốc gia có tỉ lệ tiền mặt trong lưu thông rất cao. Thậm chí để in được lượng tiền mặt như thế thì phải mất vài năm. Chi phí cho thực hiện kế hoạch đổi tiền như thế là vô cùng lớn. Do đó không thực hiện dễ như nhiều người suy diễn.

Ngoài ra, thực hiện đổi tiền cần căn cứ vào rất nhiều yếu tố như điều kiện kinh tế xã hội có phù hợp không? Cơ cấu đồng tiền còn hợp lý không? Hay bộ tiền có bị làm giả quá nhiều không khiến người dân mất lòng tin vào đồng tiền? Và với những căn cứ đó thì ở tình hình hiện nay, không có lý do gì để thực hiện việc đổi tiền.

Người dân vẫn còn ghi nhớ khá kỹ về những lần đổi tiền trong quá khứ, ví dụ như năm 1985. Khi đó mỗi gia đình, doanh nghiệp chỉ có hạn mức đổi tiền nhất định. Với tư cách là cơ quan tham mưu cho lãnh đạo NHNN về phát hành tiền, xin ông cho biết quan điểm của mình về điều này?

Việc đổi tiền như thế gây rất nhiều thiệt hại cho người giữ tiền mặt. Theo cập nhật của chúng tôi thì trong khoảng thời gian hơn 10 năm trở lại đây không còn quốc gia nào thực hiện việc đổi tiền với biện pháp hành chính như vậy nữa.

Để đổi tiền, cơ quan phát hành sẽ đưa vào lưu thông song song tiền cũ và tiền mới với mệnh giá tương đương, sau đó dần rút loại tiền cũ ra khỏi lưu thông. Đến thời điểm thích hợp sẽ tuyên bố chấm dứt lưu hành tiền cũ. Ví dụ như việc thay thế tiền cotton bằng tiền polymer được NHNN thực hiện thời gian vừa qua cũng theo phương thức như vậy. Với cách làm như thế sẽ không có ảnh hưởng gì tới quyền lợi cũng như hoạt động giao dịch của người dân.

Bên cạnh tin đồn về đổi tiền thì trong dư luận còn có tin đồn về việc NHNN sẽ phát hành tờ tiền mệnh giá 1 triệu đồng. Thông tin này có chính xác không, thưa ông?

Lâu nay người dân đồn thổi việc NHNN sẽ phát hành tiền mệnh giá 1 triệu đồng do tiền mất giá là không đúng. NHNN không có chủ trương đó. Thời gian qua mọi người cũng thấy đồng tiền Việt Nam khá ổn định. Ngoài ra cơ cấu của bộ tiền đang lưu thông hiện nay vẫn phù hợp.

Từ phía cơ quan tham mưu phát hành tiền thì chúng tôi thấy tờ tiền có mệnh giá cao nhất là 500.000 đồng là hợp lý. Bên cạnh đó vẫn duy trì lượng tiền mệnh giá nhỏ đáp ứng nhu cầu của tầng lớp người dân có thu nhập thấp. Việc phát hành tờ tiền 1 triệu đồng sẽ không hợp lý, thậm chí còn làm mất giá đồng tiền của chúng ta.

Một số sự kiện liên quan đến việc đổi tiền tại Việt nam


1. Ngày 5/6/1951, Chủ tịch Hồ Chí Minh ký Nghị định thành lập Ngân Hàng Quốc gia Việt Nam và phát hành Giấy Bạc Ngân Hàng. Giấy BNH đổi lấy Giấy Bạc Tài Chánh theo tỷ giá 1 Đồng năm 1951= 100 Đồng năm 1946. Tuy nhiên, một số nguồn tin cho rằng đã có hai cuộc định giá lại liên tiếp nhau vào năm 1951 và 1953, mỗi lần với thừa số 10. Năm 1954, đồng tiền này đã trở thành tiền tệ mới của quốc gia mới được công nhận Bắc Việt Nam, với tỷ giá với tiền Piastre đang lưu hành Việt Nam Cộng Hòa là 32 đồng Bắc Việt Nam = 1 piastre hay đồng Nam Việt Nam. Giấy Bạc Ngân Hàng có 9 loại mệnh giá: 1 Đồng, 10Đ, 20Đ, 50Đ, 100Đ, 200Đ, 500Đ, 1000Đ và 5.000Đ.

2. Ngày 28/2/1959, một đơn vị đồng khác đã thay thế loại thứ hai với tỷ lệ 1 đồng năm 1959 = 1000 Đồng năm 1951.

3. Sau 30/4/1975, tiền Miền Nam phải đổi thành tiền Giải Phóng với giá 500Đ Miền Nam cho mỗi Đồng Giải Phóng từ Quảng Nam – Đà Nẵng trở vào; ở Thừa Thiên trở ra, 1000Đ Miền Nam đổi được 3Đ Giải Phóng.

4. Ngày 3/5/1978, sau khi thống nhất hai miền về mặt hành chánh, đã có một cuộc đổi tiền nữa. Tỷ giá đổi tiền Miền Bắc là 1Đ cũ thành 1Đ thống nhất, trong khi tại Miền Nam 1Đ Giải Phóng thành 8 hào tiền thống nhất.

5. Lần đổi tiền gần đây nhất xảy ra vào 4/9/ 1985, khi 10Đ tiền cũ đổi thành 1Đ tiền mới. 

Và năm nay, năm 2013, liệu khi đổi tên nước, sẽ phải đổi tiền với tỷ giá 10/1 (10 ăn 1)?

Ghi Chú: Số tiền cũ được đổi sang tiền mới bị hạn chế, nhất là những lần đổi tiền sau khi thống nhất, dân Miền Nam coi gần như mất trắng.

Nguồn: dantri, dlb

~~~~~~~~~~~~~~~~~~

* Cứu nợ bất động sản, đổi tên nước và đổi tiền?

 


                                        ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

 

              Những hệ lụy xảy ra sau cuộc đổi tiền - “Đổi tiền 2013?”

Đổi tiền là gì ?

- Đổi tiền là việc Ngân Hàng Trung Ương (Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam) thu hồi toàn bộ tiền cũ và phát hành một loại tiền mới theo một tỷ giá quy đổi nhất định.

 

Ví dụ: ngày 14/9/1985, Ngân Hàng Nhà Nước Việt Nam tiến hành đổi tiền trên cả nước với tỷ lệ 10 đồng cũ ăn 1 đồng mới.
———————————

Hạn mức đổi tiền ?

- Hạn mức đổi tiền là [những] giá trị giới hạn tiền mặt mà một công dân, một hộ gia đình, một công ty, một tổ chức,... được phép đổi.

 

Ví dụ: trong lần đổi tiền tháng 9/1985:

+ Một hộ gia đình được đổi tối đa 2,000 đồng tiền mới.

+ Một hộ độc thân và mỗi người trong hộ tập thể được đổi tối đa 1,500 đồng tiền mới.

+ Một hộ kinh doanh được đổi tối đa 5,000 đồng tiền mới.
———————————

Tại sao phải có hạn mức đổi tiền ?

- Mục đích của đổi tiền thường được tuyên truyền là nhằm giảm lượng tiền mặt lưu thông ngoài thị trường.

- Cho dù có đổi tiền với tỷ lệ nào đi nữa, việc đưa ra “HẠN MỨC ĐỔI TIỀN” là điều chắc chắn xảy ra.

Nếu đổi tiền giúp giảm được lượng tiền lưu thông, vậy thì tại sao lại đưa ra hạn mức đổi tiền đối với dân ? Những đồng tiền cũ không đổi được trở thành cái gì ? Có còn giá trị không ? Mời các bạn xem giải thích về những điều bí ẩn kia trong các phần dưới đây.
———————————

Nguyên nhân dẫn đến đổi tiền ?

 

- Siêu lạm phát: ngay tức thì sau đổi tiền thì lạm phát giảm xuống TRONG RẤT NGẮN HẠN (Về bản chất, việc giảm này là do thị trường bị rối loạn, người dân chỉ lo đi đổi tiền, thu gọn lại việc làm ăn nên KHÔNG DÁM CHI TIÊU dẫn đến “tổng cầu” tạm thời giảm xuống trong thời gian ngắn. Nhưng chất lượng cuộc sống giảm xuống rất nhiều vì KHÔNG DÁM TIÊU XÀI GÌ CẢ). Thật ra, “siêu lạm phát”, “lạm phát phi mã” chỉ là biểu hiện ra bên ngoài của nền kinh tế sụp đổ toàn diện mà thôi. Do đó, có thể xem “siêu lạm phát” là dấu hiệu nhận biết chứ bản thân nó không là nguyên nhân gốc rễ.

 

- Nguy cơ vỡ nợ của ngân hàng: khi nợ xấu tăng lên quá cao, thì việc đổi tiền giúp giảm số nợ này xuống BẰNG CÁCH QUỴT NỢ (sẽ được giải thích chi tiết sau).

 

Ví dụ: ông A gửi tiết kiệm 100 triệu đồng tại ngân hàng X. Đến ngày đổi tiền, ông A chỉ được phép rút ra 10 triệu đồng để đổi tiền do Nhà nước Việt Cộng quy định HẠN MỨC ĐỔI TIỀN chỉ là 10 triệu đồng/người.

 

 Như vậy, ông A coi như mất trắng số tiền (100-10)=90 triệu đồng kia. Đồng thời ngân hàng được phép quỵt 90 triệu đồng đó một cách hợp pháp. Do đó, ngân hàng X có quyền ghi giảm số tiền phải trả cho người gửi 90 triệu đồng trong sổ sách. Nhờ đó, bản cân đối kế toán trong ngân hàng X sẽ trở nên vững mạnh về tài chính. Thực chất, ngân hàng X trở nên mạnh lên như vậy chỉ là nhờ “ăn cướp hợp pháp”.

 

- Nợ xấu trong hệ thống ngân hàng VC hiện nay cực lớn: VC công bố nợ xấu là 24 tỷ USD nhưng thực chất con số đáng tin cậy là khoảng 100 tỷ USD = 2,100,000,000,000,000 VND, đọc là “hai triệu một trăm nghìn tỷ đồng Việt Nam”.

Lẽ ra VC phải buộc những ngân hàng yếu kém phá sản từ vài năm trước và phá sản dần dần để lành mạnh hóa hệ thống tài chính quốc gia thì chúng lại nhận tiền hối lộ, …. để bây giờ, khi toàn bộ hệ thống ngân hàng sắp sụp đổ thì VC đưa ra cách ĐỔI TIỀN để giựt tài sản, của cải người dân với mỹ từ “đổi tiền để cứu hệ thống ngân hàng, từ đó cứu đất nước”. Đây là lời lập luận dối trá.

 

Nói gọn lại, trong tình cảnh kinh tế đất nước sụp đổ toàn diện, bọn đầu nậu VC sẽ đổi tiền để cướp của cải, tài sản người dân lần chót rồi lên máy bay ra ngoại quốc, để lại đống nợ nước ngoài khổng lồ và một đất nước tan hoang.

 

Thật ra, bây giờ, vẫn còn có thể cứu nền kinh tế Việt Nam mà không cần đổi tiền. Đó là VC chấp nhận nền chính trị đa nguyên, đa đảng, tự do, dân chủ để loại bỏ dần tham nhũng trong hệ thống công quyền, khôi phục lòng tin của giới doanh nhân, cải thiện môi trường kinh doanh, ...

Nhưng rõ ràng, cụm từ “đa đảng, tự do, dân chủ” không nằm trong đầu óc của VC. Hơn nữa, trong não của lũ đầu sỏ VC độc tài toàn trị chỉ có “cướp, cướp và cướp” mà thôi. Do đó, chắc chắn chúng sẽ chọn cách đổi tiền, để gọi là “cứu hệ thống ngân hàng, cứu nền kinh tế”.

Nhưng thực tế, đổi tiền có cứu được nền kinh tế không ? Thưa không. Hoàn toàn nói láo như thế để che mắt người dân như đã phân tích rõ ở trên.
———————————

Hậu quả của đổi tiền ?

 

- Những khoản tiền lớn của người dân (công ty, ….) gửi trong ngân hàng bị giựt hết .

 

- Cả xã hội ai cũng bị nghèo xuống rất nhiều, người càng nhiều tiền thì mất càng nhiều, người ít tiền cũng bị ảnh hưởng gián tiếp, lâu dài do cả nền kinh tế đi xuống nên càng kiệt quệ hơn.

 

Ví dụ: người giàu có 100 bị mất 60, giờ vẫn còn 40; người nghèo có 7 mất đi 3, giờ còn có 4. Toàn dân làm sao sống đây ?

 

- Quan chức chóp bu VC (kể cả bọn trong quân đội, công an) được đổi tiền không giới hạn nên chúng không hề nghèo đi, thậm chí còn giàu lên nữa (sẽ giải thích chi tiết sau).

 

- Toàn bộ cơ cấu kinh tế đang vận hành hiện nay sẽ bị phá sập hoàn toàn.

 

- Cả xã hội sẽ trở nên lầm than, khoảng cách giàu nghèo giữa dân thường và bọn quan chức VC sẽ RẤT LỚN.

 

Ngày đổi tiền đang đến gần, nếu những ai thực sự lo lắng cho gia đình, người thân thì nên lấy tiền VND mua USD hoặc hàng hóa.

Posted by cố vấn 

                                                                 ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Nâng bi mấy thằng mẽo nữa rồi.


From: Hien Dovanhien <
Date: 2013/4/23
Subject: [PhungSuXaHoi] Tàu cứu hộ USNS SALVOR đến Cảng Tiên Sa - Đà Nẵng
To: Nha Ky Thuat <


 

ĐỗVHiền NKT


Thăm tàu cứu hộ USNS Salvor của Hải quân Hoa Kỳ


 

( Sáng 23.4, tàu cứu hộ USNS Salvor đã đón khách tham quan và giới thiệu một số kỹ năng nghiệp vụ về cứu hộ dưới nước.


 

Khách tham quan có thể tận mắt tìm hiểu các phác đồ điều trị cho thợ lặn bị nạn, các thiết bị kỹ thuật chuyên dụng liên quan đến việc cứu hộ dưới nước, đồng thời được đội ngũ quân y thủy quân trên tàu chia sẻ nhiều kinh nghiệm nghiệp vụ.

Trong thời gian này, tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường USS Chung-Hoon cũng tiếp tục đón nhiều đoàn khách tham quan tàu.

Thanh Niên Online giới thiệu cùng bạn đọc bộ ảnh khám phá tàu cứu hộ USNS Salvor (đang neo đậu tại cảng Tiên Sa, TP. Đà Nẵng):

 
Sức mạnh của tàu cứu hộ USNS Salvor nằm ở cần cẩu có thể kéo tàu, máy bay
bị đắm nặng hơn 10.000 pounds (tức hơn 4,5 tấn) lên khỏi mặt nước

 

 
Thủy thủ tàu USNS hiếu khách

 

 
Một góc "nội thất" tàu USNS Salvor

 

 
Đội quân y huấn luyện của đơn vị thủy quân lục chiến 3

 

 
Thợ lặn Miller (phải) thuộc Đội quân y đơn vị thủy quân lục chiến 3 chia sẻ một số nghiệp vụ cứu hộ dưới nước

 

 
Kíp trưởng kíp lặn Phanthavong (bìa phải), người Mỹ gốc Lào đang giới thiệu kỹ thuật sơ cấp cứu cho thợ lặn

 

 
Ông Phanthavong xăm hình trên cánh tay trái

 


 

 
Tình huống giả định thợ lặn bị bất tỉnh khi gặp sự cố ở độ sâu trên 20 mét

 

 
Buồng tăng, giảm áp trên tàu USNS Salvor

 

 
Giới thiệu 5 phác đồ tăng, giảm áp để sơ cấp cứu cho thợ lặn bị nạn

 

 
Tình huống giả định thợ lặn bị nạn đang phục hồi trong buồng tăng, giảm áp

 

 
Còn đây là buồng lái của tàu USNS Salvor với sĩ quan chỉ huy Aguinaldo 

 

 
Khu vực vếp với anh đầu bếp vui nhộn

 

 
Khách tham quan và "chủ nhà" đều vui vẻ


Tàu khu trục USS tiếp tục đón các đoàn khách tham quan

 

Tuesday, April 23, 2013

Giải mã chiêu bài hạt nhân Bắc Triều Tiên


 

Chủ nhật 21 Tháng Tư 2013

Giải mã chiêu bài hạt nhân Bắc Triều Tiên


Hình ảnh của hai thế hệ lãnh đạo họ Kim bao phủ lên Bình Nhưỡng. Ảnh ngày 01/04/2013.

Hình ảnh của hai thế hệ lãnh đạo họ Kim bao phủ lên Bình Nhưỡng. Ảnh ngày 01/04/2013.

REUTERS/Kyodo

Lê Phước


Gần đây, bán đảo Triều Tiên trở thành một trong những điểm nóng nhất do đối mặt với nguy cơ hạt nhân. Nhưng cũng có những nhận định cho rằng, đó chỉ là chiêu thức quen thuộc mà trước nay chế độ Bình Nhưỡng của nhà họ Kim vẫn hay dùng, khi mà "nguy cơ sụp đổ từ bên trong".

L’Express đăng bài phỏng vấn giáo sư Andrei Lankov thuộc đại học Kookmin tại Seoul-một chuyên gia có uy tín về hồ sơ Bắc Triều Tiên. Chuyên gia này khẳng định : « Tôi lo ngại một cuộc sụp đổ từ bên trong ».

Giải thích cho những hành động khiêu khích quá mức và day dẳn của Bình Nhưỡng trong thời gian qua, giáo sư Andrei Lankov cho rằng đó là một dấu hiệu cho thấy chế độ nhà họ Kim không vững như người ta tưởng. Theo những thông tin riêng, ông cho biết, tại Bắc Triều Tiên nhà lãnh đạo 30 tuổi Kim Jong Un đang dần mất lòng dân.

Nguyên nhân của việc mất lòng dân đó chính là dù bị kiểm soát chặt chẽ, nhưng những thông tin về thế giới bên ngoài cũng rò rỉ được vào Bắc Triều Tiên khiến người dân nước này ngày càng hiểu ra sự lạc hậu của đất nước mình. Thêm vào đó là nạn tham nhũng tràn lan, bất bình đẳng xã hội dâng cao, kinh tế èo uột. Tất cả đã khiến Kim Jong Un phải ra chiêu bài là cố tình tạo cho người dân cái cảm giác đất nước đang bị ngoại bang bao vây vì thế vận mệnh của đất nước đang nằm trong tay người lãnh đạo.

Một khó khăn khác của Kim Jong Un được giáo sư Lankov nêu ra là, nhà lãnh đạo trẻ này đang gặp sự chống đối trong nội bộ. Bằng chứng là, hồi năm ngoái, trong giai đoạn từ giữa tháng 6 đến giữa tháng 9, ông Kim Jong Un đã toan tiến hành một vài biện pháp cải cách nông nghiệp và công nghiệp. Ông cũng đã bổ nhiệm vào ghế thủ tướng một người theo khuynh hướng mở cửa. Thế nhưng, không hiểu tại sao tất cả những cải tổ đã dừng lại, nguyên nhân rất có thể là một bộ phận quan chức lãnh đạo phản đối đường lối đó của Kim Jong Un.

Nhìn về tương lai, giáo sư Andrei cho rằng, khả năng chế độ Bắc Triều Tiên sụp đổ do nội loạn là lớn hơn khả năng xảy ra xung đột vũ trang giữa hai miền Nam Bắc. Tuy nhiên, nếu chế độ miền Bắc sụp đổ quá nhanh chóng và rối loạn, thì viễn ảnh hai miền thống nhất cũng chẳng tốt đẹp gì.

Theo giáo sư Andrei Lankov, nền kinh tế miền Nam giàu hơn gấp 50 lần so với kinh tế miền Bắc, người miền Bắc thì đa số không có ăn học, không có kinh nghiệm giao thiệp với bên ngoài, mà dù có được đi học thì cũng học những công nghệ rất lạc hậu. Bởi vậy, sau khi hai miền thống nhất, chắc chắc người miền Bắc sẽ chỉ là “công dân hạng nhì”.

Trong một viễn ảnh như vậy, theo chuyên gia này, có thể buổi đầu thống nhất người Bắc Triều Tiên khi phát hiện sự phồn thịnh bên ngoài sẽ đập phá tượng đài nhà họ Kim, nhưng rồi sau đó do sống dưới cảnh công dân hạng hai thế nào rồi họ cũng lại tưởng nhớ chế độ nhà họ Kim.

Khiêu khích để kiếm cứu trợ

Với bài viết chạy tựa “Trong suy nghĩ của Kim Jong Un”, L’Express nêu một nguyên nhân khác trong động cơ khiêu khích của Kim Jong Un, đó là ông đang lập lại chiêu thức mà cha và ông nội của ông đã thường dùng : dùng sự đe dọa hạt nhân để buộc các nước đổi lại bằng viện trợ lương thực, dầu hỏa và ngoại tệ.

Bài viết cũng cho rằng, trong tương lai gần, có thể chế độ Bình Nhưỡng sẽ tiếp tục dựa dẫm vào đồng minh Trung Quốc. Thế nhưng trong dài hạn, chắc chắn Kim Jong Un sẽ phải tìm những điểm tựa khác để hạn chế việc lệ thuộc quá đà vào Bắc Kinh.

Tức là, trong dài hạn, để đảm bảo cho sự tồn tại của mình, Kim Jong Un sẽ phải cải cách mở cửa đất nước. Hồi đầu năm 2013, Kim Jong Un cũng đã tuyên bố sẽ tiến hành “một sự chuyển hướng toàn diện” để “cải thiện đời sống nhân dân”.

Thế nhưng, theo L’Express, con đường cải cách của nhà lãnh đạo họ Kim có thể mang đến nguy cơ cho sự tồn vong của chế độ, bởi khi mở cửa đón nhà đầu tư nước ngoài, thì người dân sẽ càng biết nhiều hơn về sự tệ hại của đất nước, chưa kể là những làn gió thời đại sẽ thổi vào đánh thức người Bắc Triều Tiên, một làn gió mà L’Express cho là sẽ mang tính “định mệnh” đối với chế độ Bình Nhưỡng.

Chia sẽ quan điểm với L’Express, tạp chí Le Nouvel Observateur đăng bài nhận định của chuyên gia René Backmann theo đó, hành động khiêu khích vừa qua của Bắc Triều Tiên có thể là tín hiệu cho thấy, ông Kim Jong Un muốn củng cố quyền lực đối với giới quân đội lão thành ở Bắc Triều Tiên, cũng là để tìm kiếm nguồn viện trợ kinh tế, đồng thời cũng có thể nhân đó buộc Hoa Kỳ thừa nhận Bắc Triều Tiên là cường quốc hạt nhân.

Phụ trang cuối tuần báo Le Monde cũng có quan điểm tương tự khi cho đăng tóm lược những lần Bắc Triều Tiên dùng chiêu bài hạt nhân để kiếm nguồn viện trợ nhằm giải quyết khó khăn kinh tế trong nước. Lần đầu tiên theo tờ báo có lẽ là vào năm 1993, khi ấy Bắc Triều Tiên đã rút khỏi Hiệp ước chống phổ biến vũ khí hạt nhân (NPT) mà nước này đã tham gia ký kết vào năm 1985. Một năm sau đó, nhà lãnh đạo Kim Nhật Thành-người khai sinh chế độ Bình Nhưỡng, đã đổi ý và chấp nhận ký thỏa thuận với Mỹ để được nhận nguồn viện trợ 500 000 tấn dầu/năm.

Tây Tạng, làn sóng đấu tranh bất bạo động dâng cao

Đến với hồ sơ Tây Tạng, tuần báo Courrier International trích dịch bài của tờ báo mạng của người Tây Tạng sống lưu vong tại Ấn Độ, Tibetan Political Review. Theo đó, làn sóng đấu tranh bất bạo động đang dâng cao ở Tây Tạng.

Tờ báo cho biết, người ta thường biết đến cuộc đấu tranh của những người Tây Tạng qua các vụ tự thiêu, mà ít biết đến một làn sóng đấu tranh bất bạo động khác đang ngày càng lớn mạnh tại xứ này. Theo tờ báo, sau vụ đàn áp dã man người Tây Tạng hồi năm 2008 của chính phủ Bắc Kinh, một phong trào bất bạo động đã nổi lên dưới tên gọi Lhakar, dựa trên ba trục chính : Từ bỏ việc đấu tranh bằng biện pháp hội họp tập thể ; Sử dụng văn hóa làm vũ khí đấu tranh ; Thực hiện chiến lược bất hợp tác.

Bài viết nêu rõ, không đấu tranh tập thể tức là chuyển đấu tranh về cho mỗi cá nhân. Cụ thể là, mỗi cá nhân tự chọn cho mình cách phù hợp để khẳng định bản sắc Tây Tạng như mặc y phục truyền thống Tây Tạng, ăn theo kiểu Tây Tạng, truyền bá chữ Tây Tạng…

Như vậy, trong một bối cảnh đặc biệt tại Tây Tạng, những động thái thuộc về văn hóa nói trên sẽ mang ý nghĩa chính trị khi nó góp phần khẳng định bản sắc Tây Tạng. Trụ cột đấu tranh thứ hai diễn ra trong lĩnh vực văn hóa nghệ thuật, văn học, thơ, nhạc…tất cả điều nhắm đến việc dùng chữ Tây Tạng, truyền bá văn hóa riêng của người Tây Tạng.

Còn việc bất hợp tác được thể hiện qua việc mỗi người Tây Tạng tự biết tẩy chay hàng hóa Trung Quốc, không mua đồ ở những cửa hàng của người Hán. Trên thực tế, hành động này đã buộc nhiều cửa hàng người Hán phải đóng cửa hoặc phải sang cửa hàng lại cho người Tây Tạng.

Như vậy, những kiểu đấu tranh nói trên nói là cá nhân nhưng thực ra đó là một cuộc đấu tranh tập thể, tức có một nhận thức chung, còn trong hành động thì mỗi người tự biết chọn cách thích hợp mà làm lấy.

Với cách đấu tranh này, nhà cầm quyền Trung Quốc rất khó kiểm soát. Bài viết kết luận: “Người Trung Quốc sẽ cảm thấy mỗi người Tây Tạng đều là một chiến sĩ, và mỗi hành động dù nhỏ nhất đều là hành động phản loạn. Ngày ấy đang đến gần, và khi ngày ấy đến thì có nghĩa là Trung Quốc đã thua trong trận đánh Tây Tạng”.

Khủng bố Boston : Học cách sống chung với khủng bố

Vụ khủng bố tại điểm đến của cuộc đua marathon ở thành phố Boston bang Massachusetts hôm 15/04/2013 là một trong những chủ đề nóng của tạp chí Pháp tuần này. Tạp chí L’Express đăng bài: “Một mùa marathon của sự kinh hoàng”.

Tờ báo nhắc lại vụ hai quả bom tự chế hẹn giờ phát nổ tại đích đến của cuộc đua marathon ở Boston vừa qua với 3 người thiệt mạng và hơn 170 người bị thương. Dù hậu quả của cuộc đánh bom không quá nặng, nhưng nó cũng đủ sức làm sống dậy bóng ma 11/9 ở khắp nước Mỹ.

Sau vụ nổ bom, rất nhiều giả thuyết được đưa ra, từ giả thuyết cho rằng do các nhóm có liên quan đến Al Qaida tổ chức đến giả thuyết nghi ngờ do các phần tử quá khích trong nước tiến hành để bày tỏ lập trường chống lại chính phủ. Tuy vậy, chưa có một giả thuyết nào là chắc chắn, bởi vậy tâm lý hoang mang càng lớn.

L’Express cho biết, tâm lý lo sợ khủng bố luôn thường trực ở người dân Mỹ. Bằng chứng là theo một cuộc thăm dò nhân 10 năm sự kiện 11/9, có đến 43% người được hỏi thừa nhận trong đầu lúc nào cũng cảm thấy có sự đe dọa tấn công khủng bố, 2/3 người được hỏi cho biết tỏ ra cẩn thận hơn đối với người ngồi bên cạnh trên xe buýt, hơn 50% cho rằng có thể sẽ có một vụ tấn công khủng bố qui mô trong những năm tới.

Tờ báo kết luận, nước Mỹ hiện tại không có cái gọi là “kẻ thù số 1” để có thể dễ dàng nhận ra, mà kẻ thù hiện tại là nhiều và không có hình dạng cụ thể, bởi vậy cần thiết phải có biện pháp đối phó thường trực, tức là cần phải học cách “sống chung với đe dọa”.

Chia sẽ quan điểm với L’Express, Courrier Internatonal trích dịch bài xã luận của tờ nhật báo USA Today tại Virginia với lời kêu gọi: “Chúng ta hãy giữ bình tĩnh bởi vì đó chính là thứ mà những kẻ khủng bố muốn chúng ta phải mất đi”. Tờ báo còn cho biết, từ sau vụ khủng bố kinh hoàng 11/9/2001 đến nay, các nhà chức trách đã phát hiện và phá vỡ khoảng 50 âm mưu khủng bố, trong đó có đến 42 vụ có thủ phạm là người trong nước.

Tuy nhiên, tờ báo nhấn mạnh, không nên lấy đó để hoàn toàn yên tâm bởi vi đe dọa khủng bố là thường trực, nhà chức trách không thể nào bảo đảm an ninh được cho tất cả các địa điểm có đông người tụ tập, và cũng không thể cảnh báo trước hành động bất chợt của một người nào đó.

Pháp : báo giới tiếp tục chỉ trích cánh tả

Liên quan đến nước Pháp, các tạp chí số ra tuần này hầu hết đều đăng bài chỉ trích sự điều hành kinh tế kém hiệu quả của tổng thống Hollande và những xì căng đan ở cánh tả vừa qua. L’Express thân hữu chạy tựa lớn trên trang nhất “Cánh tả nổ tung”. Tờ báo dành một hồ sơ khá dài để mổ xẻ những thất bại của tổng thống nói riêng và của cánh tả nói chung, nhất là thất bại trong hồ sơ kinh tế.

Le Nouvel Observateur thì có cái nhìn mang tính lịch sử khi nhìn vào bối cảnh hiện tại của nước Pháp và cho rằng rất giống với những năm 1930, khi khủng hoảng kinh tế, thất nghiệp, xì căn đang chính trị, nạn bài ngoại, chủ nghĩa thiên hữu cực đoan…

Về phần mình, Courrier International tỏ ra đồng thuận với hai tờ báo nói trên khi đăng lại bài của tuần san Die Zeit tại Berlin để cung cấp một góc nhìn về Pháp từ nước Đức. Bài viết chạy dòng tựa khá thu hút: “Pháp, một đất nước bế tắc, bị gặm nhắm và bị bào mòn”. Tờ báo Đức nhận định, nước Pháp hiện chỉ còn là một đất nước già nua và uể oải, đang đối mặt với tệ tham nhũng, “bị khai thác” bởi giới cầm quyền trong khi đó thì nền kinh tế quốc gia đang xuống dốc.

Tunisia, bình đẳng giới còn khá xa vời

Trong hồ sơ xã hội, L’Express nhìn về đất nước Hồi Giáo Tunisia với bài viết cho biết, phụ nữ nước này khó lòng đấu tranh theo kiểu ngực trần Femen để đòi bình đẳng giới.

Phong trào Femen với hình thức phụ nữ đấu tranh bằng cách để ngực trần tại Ukraina không ngừng lan rộng và đã đến các nước Hồi Giáo trong đó có Tunisia. Thế nhưng, ở đất nước này, đấu tranh theo kiểu Femen hiện là một điều cấm kỵ.

Tờ báo nêu ra trường hợp một phụ nữ tuổi ngoài 20, đăng ảnh ngực trần kiểu Femen trên trang Facbook cá nhân lập tức bị sự phản ứng dữ dội từ xã hội Tunisia. Tờ báo cho biết, đủ mọi thành phần, từ những người có lập trường Hồi Giáo cực đoan đến những nhà đấu tranh nữ quyền đều cho rằng, cô gái này đã đi quá xa khi đấu tranh như vậy.

Trong xã hội Tunisia, định kiến còn khá nặng cho tự do của giới trẻ, đặc biệt là của nữ giới. Tuy vậy, không phải là phụ nữ nước này ai cũng bảo thủ, mà có nhiều thiếu nữ đã « vượt rào » một cách lén lút, như hẹn với bạn trai đến khách sạn, hai người thuê hai phòng ngủ nhưng chỉ sử dụng có một phòng vì khách sạn tại Tunisia không cho nam nữ chưa kết hôn ở chung phòng.

Tóm lại, như tờ báo nhận định, tại Tunisia, muốn đấu tranh hay vượt rào để dành quyền phụ nữ thì cứ đấu tranh, cứ vượt rào, nhưng phải với điều kiện là âm thầm chứ không được công khai rầm rộ như ở những nước khác.

Pháp : Đàn ông đòi quyền bình đẳng với phụ nữ

Cũng liên quan đến hồ sơ bình đẳng giới, Le Nouvel Observateur nhìn về nước Pháp vời bài : “Cuộc chiến giới tính”. Cuộc chiến giới tính mà tờ báo đề cập ở đây không phải là việc chị em phụ nữ cảm thấy bất công, mà là các đấng mày râu tại Pháp đi đấu tranh đòi bình đẳng giới. Số là tại Pháp, hiện trong khoảng 72% vụ ly hôn tòa án quyết định giao quyền chăm sóc con cho người mẹ. Thế là các ông bố cho là chính quyền đã quá thiên vị phụ nữ và đã tước đi của họ quyền được nuôi con. Phương cách đấu tranh đòi quyền nuôi con của các ông bố tại Pháp khá lạ: Các ông bố tuổi ngoài 30 có người thì leo lên mái nhà, có người thì lên mái nhà thờ, có người thì leo lên cần cẩu của những công trình xây dựng !





 

 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Thiên An Môn hay Dresden?


 

19/04/13 | Tác giả: Ngô Nhân Dụng

Thiên An Môn hay Dresden?


Thien_An_mon_1989Bài trước trong mục này đã đặt một câu hỏi về sự tan rã nhanh chóng của các chế độ cộng sản Ðông Âu: “Chế độ vững như bàn thạch, cho đến ngày nó sụp đổ. Tại sao người ta không thấy được những nhược điểm nằm bên dưới các chế độ tưởng như muôn năm trường trị như vậy?”

Một người đã nghiên cứu về trường hợp Ðông Ðức, còn gọi là Cộng Hòa Dân Chủ Ðức, là Daniel V. Friedheim, đã thấy rằng nguyên nhân chính khiến chế độ sụp đổ không phải chỉ vì áp lực của người dân từ bên dưới; cũng không phải vì giới lãnh đạo cao cấp đã chấp nhận chịu thua. Theo ông, nguyên nhân chủ yếu là vì chính hàng ngũ cán bộ cấp trung đã chán ngán hệ thống xã hội và chính trị mà họ đang góp công duy trì.

Trong một bài đăng trên tạp chí Chính Trị Ðức (German Politics) vào Tháng Tư năm 1993, Friedheim trình bày trình tự sụp đổ của Cộng sản Ðông Ðức. Ông ghi nhận ý kiến của nhà xã hội học nổi danh Max Weber, thấy rằng bất cứ một chế độ nào cũng phải dùng một “hệ thống thuộc lại.” Một chế độ sụp đổ từ bên trên nếu nhóm người lãnh đạo hết tin vào khả năng kềm hãm dân chúng, như chúng ta thấy ở Tiệp Khắc, Bulgaria, Nga. Nhưng ở Ðông Ðức, sự sụp đổ diễn ra ngay ở trong hệ thống cai trị, tức là những người cán bộ trung cấp không còn thấy mình có thể tuân lệnh đảng Cộng sản mà đàn áp người dân nữa.

Bài luận văn trên dựa trên luận án tiến sĩ của Daniel Friedheim tại Ðại Học Yale, sau khi tác giả đã thực hiện một cuộc phỏng vấn 119 quan chức và cán bộ thuộc chế độ cộng sản Ðông Ðức ngay sau khi nước Ðức thống nhất.

Những người được chọn để phỏng vấn đều thuộc thành phần bộ máy bí mật có nhiệm vụ trấn áp khủng hoảng (Eisatzleitungen), ở trung ương và địa phương. Họ đứng đầu những ban bí thư đảng bộ, chỉ huy mật vụ, chính quyền, cảnh sát và quân đội; chính họ phải quyết định có sử dụng vũ lực đàn áp dân biểu tình hay không; khi dân Ðông Ðức biểu tình đòi dân chủ vào mùa Thu năm 1989. Chúng ta cần nhớ lại là vào Tháng Sáu năm đó, Cộng sản Trung Quốc đã dùng quân đội tàn sát các công nhân và sinh viên biểu tình ở Thiên An Môn. Tổng bí thư đảng Cộng sản Ðông Ðức Erich Honecker cũng dọa sẽ dạy bài học Thiên An Môn cho dân chúng. Từ Tháng Ba năm 1989 cảnh sát công an đã dùng lựu đạn cay và dùi cui đàn áp biểu tình. Ðến Tháng Chín, người đứng đầu mật vụ (Stasi) là Erich Mielke đã báo động “tình hình vô cùng nghiêm trọng” và giải pháp duy nhất là phải “dùng bạo lực, chỉ có bạo lực thôi.” Trong Tháng Mười, dân đi biểu tình ngày càng đông ở Leipzig, Dresden, rồi Berlin.

Cuối cùng, chính một người trong hàng ngũ công an mật vụ đã mở cửa cho ngọn gió tự do dân chủ trỗi lên, trong một hành động bất ngờ, “đột hứng.” Ngày 8 Tháng Mười năm 1989, dân chúng tại thành phố Dresden đi biểu tình cùng với giới trí thức, nghệ sĩ, sinh viên, công nhân. Ðoàn người biểu tình đứng đối diện với đoàn công an võ trang hằm hè. Bỗng đoàn công an ngạc nhiên khi thấy một người dân tách ra, đi từ từ tiến dần về phía họ; rồi hỏi có ai ra để nói chuyện hay không. Một viên sĩ quan công an đã tiến tới. Hai người nói chuyện “giữa trận tiền” một hồi; và đi tới hai quyết định: Ðoàn biểu tình sẽ giải tán, và cử ra ngay 20 người đại diện. Họ sẽ họp bàn với phía công an; tối hôm đó sẽ công bố kết quả buổi họp tại bốn nhà thờ. Thế là 20 người bất ngờ được đề cử làm “đại biểu” của đoàn biểu tình. Trong đó có đủ thành phần: sinh viên, công nhân, thầy giáo, thợ mộc, thợ máy, y tá, vân vân, có cả một đảng viên cộng sản. Người nhỏ nhất là một thợ máy tập sự 17 tuổi, già nhất là một giáo sư về tôn giáo, 58 tuổi; đa số trong lứa tuổi 20, 30.

Biến cố được gọi là “Mô hình Dresden” sau đó đã được đem ra làm mẫu ở các thành phố khác khi công an mật vụ đứng trước đoàn biểu tình. Nhưng tại sao chính quyền Dresden sau đó lại chịu nhượng bộ, phải chấp nhận 20 công dân tình cờ thành những người đối thoại với họ? Friedheim đã tìm thấy chính các quan chức trung cấp trong guồng máy an ninh đã chán ngán vai trò đàn áp dân mà họ phải đóng. Người chỉ huy công an bỗng nghĩ ra đề nghị phái đoàn 20 người để thương thuyết, mặc dù không cấp trên nào cho phép anh ta làm như vậy. Lệnh trên là dùng vũ lực, chỉ dùng vũ lực! Sau này được phỏng vấn, anh nói rằng thực ra anh đã không đồng ý với lệnh trên bảo phải dùng vũ lực. Anh vẫn được lệnh đàn áp, nhưng bỗng nhiên nghĩ ra một cách trì hoãn lệnh. Khi anh ra lệnh các công an mật vụ buông cái khiên sắt họ ôm trước ngực, đặt tất cả xuống đất để bày tỏ thiện chí, tiếng vỗ tay hoan hô reo ầm lên trong đoàn biểu tình. Anh ta kể: Vai tôi bỗng nhẹ hẳn đi, trút được một gánh nặng! Tối hôm đó tôi về báo cáo, ông sếp tôi bảo: Bây giờ tao báo cáo lên trên chắc họ không tin có chuyện này!

Tại sao viên chỉ huy công an ở Dresden lại hành động như vậy; rồi các nơi khác cũng làm theo? Lý do chính là họ đã bớt tin vào chế độ cộng sản. Friedheim phỏng vấn các viên chức trung cấp trong guồng máy đàn áp cho thấy điều này. Một câu hỏi về chủ nghĩa cộng sản nói chung, viết: “Không có chế độ nào có thể đạt được những thành tựu về xã hội như chế độ cộng sản.” Với câu này, có 97% nói khi gia nhập đảng Cộng sản họ đã tin vào điều đó. Nhưng, tới mùa Thu năm 1989 thì chỉ có 65% nói họ còn nghĩ chế độ Cộng sản Ðông Ðức là tốt nhất thôi. Thật ra, tỷ lệ giảm từ 97% xuống 65% cũng không mất mát nhiều lắm, vì vẫn còn gần 2 phần 3 các quan chức trung cấp tin tưởng chế độ Cộng sản là con đường tốt nhất cho xã hội của họ.

Nhưng mặc dù đa số 65% vẫn tin ở chủ nghĩa cộng sản, đối với biện pháp đàn áp dân bằng bạo lực thì thái độ của các viên chức công an trung cấp lại thay đổi rất nhiều. Trong cuộc phỏng vấn trên, Friedheim hỏi họ: “Khi mới bước vào đảng, anh có tin rằng chính phủ có quyền dùng công an đàn áp các đám dân biểu tình hay không? Có 78% nói họ đã tin chính phủ có quyền đó. Tiếp theo là câu hỏi: “Sau khi đã chứng kiến các biến cố vào mùa Thu năm 1989, lúc đó anh còn tin chính phủ có quyền đàn áp hay không?” Số người vẫn tin tụt xuống, chỉ còn 8%. Chính các người công an trung cấp đã trưởng thành nên thay đổi thái độ.

Chúng ta càng thấy rõ điều này, khi họ được hỏi về vụ đàn áp kiểu Thiên An Môn. Yêu cầu họ chọn một câu đúng nhất để mô tả vụ đổ máu ở Thiên An Môn, Friedheim thấy: Chỉ có 1% các quan chức công an trung cấp nghĩ rằng vụ này “có thể diễn ra ở nước Ðức” của họ. Có 26% số người được phỏng vấn thấy “bảo vệ chủ nghĩa xã hội mà phải đổ máu như vậy là không đáng.” Trong khi đó có 42% phần trăm đồng ý với nhận định rằng “một vụ đổ máu như thế chỉ có thể diễn ra tại Trung Quốc hay một nước Á Châu thôi.” Trong nhận định này, chúng ta thấy ẩn tàng một thái độ khinh miệt, cho là người Châu Á thì khát máu, dễ giết nhau, hơn người Ðức.

Trong lịch sử vụ sụp đổ của chế độ Cộng sản ở Ðông Âu, chúng ta biết có nhiều nguyên nhân cùng họp lại gây ra; nhưng riêng tại Ðông Ðức thì có lẽ yếu tố quan trọng nhất là sự sụp đổ của cây cột trụ chống đỡ cho đảng Cộng sản: Giới chỉ huy trung cấp trong guồng máy đàn áp. Tại thành phố Dresden, chính viên sĩ quan chỉ huy mật vụ Stasi và cấp trên của anh ta đứng đầu về nội an, cả hai đã bí mật liên lạc với vị giám mục địa phương để cùng tìm cách tránh đổ máu.

Chúng ta không thể đoán hiện nay tâm trạng những người trong guồng máy công an mật vụ của cộng sản Việt Nam có còn tin tưởng ở chủ nghĩa cộng sản và chế độ đến mức nào. Nhưng họ cũng là người, là người Việt cả. Họ cũng biết chuyện gì đang diễn ra trong xã hội, họ còn biết nhiều hơn về sự thật đằng sau cuộc tranh chấp giữa các người lãnh đạo đảng. Khi phải chọn lựa, liệu họ sẽ theo “Mô hình Thiên An Môn” hay “Mô hình Dresden?”

Có một cách để giới chỉ huy công an ở Việt Nam tránh không phải lựa chọn giữa Thiên An Môn hay Dresden. Là họ từ chối không tham dự vào bất cứ một hành động đàn áp nào, nếu những người đi biểu tình có lý do chính đáng. Nông dân biểu tình đòi bồi thường đất, chống cướp đất là chính đáng. Dân chúng biểu tình chống ngoại bang xâm chiếm biển đảo, đất đai và cướp phá thuyền của ngư dân Việt Nam, đó cũng là một lý do chính đáng. Các người chỉ huy công an ở Việt Nam phải từ chối không tham dự các cuộc đàn áp biểu tình chính đáng, chắc chắn họ sẽ thành công.

Công an cũng có quyền từ chối không tham dự vào những vụ trục xuất người dân để chiếm đất trao lại cho các nhà thầu xây dựng. Họ có thể đến hiện trường, có mặt đúng giờ, với đồng phục tề chỉnh; họ cứ đứng đó chứng kiến cảnh các quan chức đưa giấy tờ trục xuất dân ra khỏi ngôi nhà họ ở, hay thửa ruộng họ đang cày. Cứ đứng yên chứng kiến hai bên cãi cọ nhưng nhất quyết không can thiệp vào các cuộc tranh chấp đó. Cam đoan đồng bào sẽ vỗ tay hoan hô! Mà sẽ không phải thắc mắc chọn giữa Thiên An Môn hay Dresden nữa!

© Ngô Nhân Dụng

Nguồn: NV

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link