Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, April 24, 2013

Người đi tìm mộ


 

Kính chuyển Quý Vị một bài viết hay.  Đáng đọc để xem tâm của chúng ta có trong sáng hay uẩn đục trước những việc làm tử tế!

 

Kính chúc Quý Vi luôn vui.

 

 

 

-------------------------------------------


 

 

Người đi tìm mộ

________________________________________________________________________________________________ 

Việt Luận

   Một bản tin trên báo Úc hôm Thứ Hai 15/4 vừa qua mang tựa đề“Vietnam veteran Brian Cleaver is on a quest to find enemy remains of 42 Vietnamese soldiers killed” (by Ian McPhedran, News Limited Network) khiến người đọc phải suy nghĩ.



Cựu chiến binh Úc  Brian Cleaver tại một nơi ở Vietnam trong thời gian ông tìm kiếm 42 tử thi của VC trong trận đánh tháng 5 năm 1968
 

Brian Cleaver là 1 cựu chiến binh Úc tham chiến tại Việt Nam, thuộc Tiểu đàn 3 Bộ Binh (3RAR). Từ 10 năm qua, Brian Cleaver đã có cả thảy 8 chuyến đi Việt Nam với mục đích tự chọn là “muốn đánh dấu 45 năm kỷ niệm trận đánh của quân Úc tại căn cứ hỏa lực Balmoral hồi tháng Năm 1968 bằng một nghĩa cử thiết thưc đầy tính nhân bản: giúp thân nhân của 42 cán binh Việt Cộng đã bị quân Úc bắn hạ và chôn tập thể tại trận địa tìm được di cốt người thân của mình”.

Xin ngược giòng thời gian đôi chút. Theo tài liệu quân sử Úc, trong kỳ Tổng công kích Tết Mậu Thân đợt 2 của CSBV, tháng 5/1968. Lực lượng đặc nhiệm số 1 của Úc (The 1st Australian Task Force- LLĐN1) có nhiệm vụ tăng cường 2 Tiểu đoàn BB, 1RAR và 3RAR, đến vùng lãnh thổ khoảng 20 km phiá Bắc Biên Hoà với nhiệm vụ chặn đứng con đường xâm nhập của Cộng quân vào khu quân sự Long Bình hoặc tiến về thủ đô Sàigòn. Để yểm trợ cho các cuộc hành quân lục soát, ngăn chặn của 2 Tiểu đoàn này, 3 căn cứ hoả lực được thiết lập. Đó là các căn cứ hoả lực “Cogee”, “Coral” và “Balmoral”. Căn cứ "Coral" nằm ở vị trí khoảng 7 km phiá Bắc quận Tân Uyên. Ngày 12/5/1968, quân Úc vừa đến địa điểm bắt đầu thiết lập vị trí phòng thủ cho Coral thì sáng sớm 13/5/1968 căn cứ này bị Cộng quân tập trung tấn công đánh phủ đầu. Trận chiến diễn ra dữ dội trong 2 ngày liền. Cuối cùng Cộng quân phải rút lui nhưng vẫn lẩn quẩn trong vùng. Đến ngày 24/5/1968, Úc cho lập thêm căn cứ hỏa lực Balmoral –cách Coral khoảng 4 km về hướng Bắc để tạo thế ỷ dốc. Căn cứ này do TĐ 3RAR trú đóng. Ngày 25/5/1968, 4 chiến xa Centurion của Chi đội 2, Chi đoàn C, Trung đoàn 1 Chiến Xa (1 Armoured Regiment ) được 1 Trung đội BB tùng thiết bảo vệ từ Coral tiến vào Balmoral. Trên đường di chuyển đơn vị hỗn hợp này đã khám phá, tấn công và phá huỷ nhiều hầm hố của Cộng quân, chứng tỏ VC vẫn bám sát quân Úc. Ngay rạng sáng ngày 26/5/1968 Cộng quân tập trung quân mở cuộc tấn công. Tương tự như trận đánh ở Coral, Cộng quân lại dùng chiến thuật cố hữu tiền pháo hậu xung. Đồng thời các ổ súng cối 82 ly VC cũng tập trung bắn xối xả vào Coral để ngăn chặn việc yểm trợ hoả lực cho Balmoral. Trung đoàn 165 Chủ lực của Cộng quân trong màn đêm, xung phong định phá cổng căn cứ nhưng bị chiến xa Úc hạ nòng trực xạ, đẩy lui nhiều đợt tấn công biển người.

Để phục hận, 2 giờ rưỡi sáng ngày 28/5/1968 Cộng quân lại liều lĩnh mở đợt tấn công thứ nhì vào Balmoral.

Thoạt tiên chúng nổ súng nghi binh vào vị trí của ĐĐ A/TĐ 3 RAR nhưng ngay sau đó, 1 lực lượng lớn ồ ạt xung phong vào vị trí của ĐĐ D/TĐ 3RAR ở mặt kia của căn cứ, phiá cổng chính, một vùng đất bằng và trống trải. Đấy quả là chuyện điên rồ lập lại lỗi lầm chết nguời của VC 2 đêm trước. Và tương tự như lần đầu, các làn sóng biển người VC bị hoả lực Úc chặt gãy như rạ. Duới hoả lực áp đảo, Cộng quân bị chặn đà tiến, chỉ còn nuớc nằm bẹp trên mặt đất và dưới các hố bom, hố đạn pháo chung quanh căn cứ và không chém vè được vì bị hoả lực Úc liên tục ngăn chặn.

Khi mặt trời lên, quân Úc từ căn cứ Balmoral bung ra lục soát và tảo thanh. Một số VC bị thuơng hoặc quá sợ hãi còn nằm lại tìm cách chống cự nhưng đều bị bắn hạ hoặc bị bắt. Quân Úc bắt 7 tù binh và đếm được 42 xác VC bỏ lại tại chỗ. Tương tự như trận đánh 2 đêm trước, trước nhiều mảnh vụn của tử thi VC vuơng vãi không thể thu nhặt, quân Úc phải dùng xe ủi dọn sạch khu vực và chôn cất thi thể VC trong một số hố tập thể. Dấu máu kéo lê khắp nơi cho thấy chúng cũng đã phải kéo theo nhiều xác đồng bọn.

Sau ngày 28/5/1968 Cộng quân ngưng hẳn không còn dám mở thêm cuộc tấn công nào vào 2 căn cứ Coral và Balmoral nữa, nhưng các cuộc hành quân tuần thám và lục soát của quân Úc quanh 2 căn cứ vẫn có những cuộc chạm súng lẻ tẻ. Đầu tháng Sáu 1968 khi tình hình chiến trường thay đổi, quân Úc được lệnh rút khỏi 2 căn cứ hoả lực Coral và Balmoral. Đơn vị cuối cùng ra khỏi căn cứ vào ngày 6/6/1968. Tổng cộng trong suốt thời gian này, phiá Úc có 25 quân nhân tử thuơng đổi lại ít nhất 300 Cộng quân bị bắn hạ.

*

Brian Cleaver nhớ lại, trong trận đánh tại Balmoral, thi thể VC ngã như rạ chung quanh vị trí của anh và đồng đội, sau đó được chon ngay trogn 1 hố bom nằm ngay phía trước vị trí ổ đại liên của các đồng đội Paul Donnelly, Ian "Pom" Robertshaw và John Bryant thuộc Tiểu đội 4, Trung đội 11, Đại đội D “Delta”.

Sau khi về nước, theo lời Brian Cleaver, anh bị hội chứng khủng hoảng tâm thần PTSD (suffers from post traumatic stress disorder) và không nguôi cơn ám ảnh về quang cảnh kinh hoàng đã chứng kiến. Từ đó, anh đã có 8 chuyến đi Việt Nam, lên thăm lại chiến trường xưa và tự bỏ tiền, xin phép nhà cầm quyền CS địa phương để thực hiện các cuộc đào bới tìm kiếm vị trí ngôi mộ chôn xác 42 cán binh VC năm xưa trong đồn điền cao su gần xã Bình Mỹ, cách Sài gòn khoảng 50 km về phía Đông Bắc. Theo Brian Clever, anh chỉ có ước muốn duy nhất là để “thu nhặt và hoàn trả di cốt cho thân nhân những cán binh đó”.

Cho tới nay Brian Cleaver kể, anh đã thuê một số người dân địa phương giúp đào bới cả thảy 5 hố bom lớn trong khu vực nhưng vẫn chưa tìm thấy một mẩu xương nào. Giới chức CS địa phương tại Bình Mỹ tỏ vẻ hợp tác với anh trong chuyện này, họ tuyên bố dành mọi dễ dãi cho anh, nhưng trong tất cả mọi chuyến đi tìm kiếm của anh, luôn luôn đều có người của nhà cầm quyền đi kèm. Nhất cử nhất động đều bị bám sát. Brian Cleaver nói, thật tình anh không hiểu ý định của nhà cầm quyền CS tại địa phương muốn gì (?).

Cho dù đã 5 lần đào bới và chưa thấy có dấu hiệu nào nhưng Brian Cleaver nói anh vẫn tin chắc 100% rằng một trong những hố bom xưa quanh chu vi căn cứ Balmoral chính là mồ chôn tập thể của 42 Cộng quân. "Chắc chắn phải nằm gần đâu đó, không thể nào nghi ngờ gì cả”(They are there somewhere, there is no doubt whatsoever).

Trong suốt thời gian tìm kiếm, Brian Cleaver cho hay đã cùng với những gnười Việt giúp anh đào bới phăng ra được tung tích của thân nhân 33 cán binh đã chết trong trận đánh Balmoral năm xưa.

Tới năm nay, sau lần đào mới nhất, Brian Cleaver nói anh đã thật sự kiệt quệ, cả thể chất lẫn tinh thần, và đành quyết định thôi không quay lại Việt Nam nữa.

Trong suốt 12 tháng qua, Brian Cleaver đã bị ám ảnh, dằn vặt không nguôi về chuyện này nhưng nay thì đành chịu. Anh cho biết đã chuyển giao tất cả những tài liệu, chi tiết tin tức cùng những gì tìm kiếm được trong 10 năm qua cho phía nhà cầm quyền CSVN để họ có thể tiếp tục công việc cho đến lúc thành công, nếu họ muốn.

Câu chuyện của Brian Cleaver và nỗ lực (không thành) suốt 10 năm qua của anh đã được nhà làm phim tài liệu Úc David Bradbury ghi lại để sẽ đưa ra trình chiếu trong dịp kỷ niệm 100 năm trận ANZAC vào năm 2015 tới đây.

*

Câu chuyện của Brian Cleaver chỉ có vậy và chưa có hồi kết cuộc. Nó cho thấy tâm trạng của 1 con người sống sót sau một cuộc chiến (dù là anh ta tình nguyện nhập ngũ, chọn cuộc sống quân nhân, tình nguyện sang chiến đấu tại Việt Nam để bảo vệ lý tưởng tự do, dân chủ cho nhân loại; hay anh ta chỉ là một binh sĩ quân dịch, không may bị bốc thăm trúng tên phải nhập ngũ và phải theo đơn vị nhận lệnh chính phủ đương thời…) vẫn luôn băn khoăn thao thức về thân phận ‘con người’ trong chiến tranh, về nỗi đau của gia đình, của thân nhân, cha mẹ, vợ con, anh em người đã chết bao năm vẫn chẳng biết người thân mình nằm xuống nơi đâu, không được một lần chính thức cúi đầu thắp hương tưởng niệm trước chút di cốt người thân…

Brian Cleaver không phải là cựu chiến binh Úc tham chiến tại VN duy nhất có lòng muốn giúp thân nhân của những cán binh CSVN (kẻ thù cũ trong chiến tranh) tìm thấy di cốt người thân của họ. Đã có rất nhiều cựu chiến binh Úc, cũng như Hoa Kỳ, từ nhiều năm qua đã chứng tỏ tình người, lòng nhân đạo của họ bằng những hành động tương tự, cả phương diện cá nhân, cũng như qua các tổ chức CCB hay chính thức qua mối quan hệ ngoại giao cấp chính phủ.

Những cựu chiến binh ngoại quốc này (đồng minh của VNCH, kẻ thù của CSBV khi xưa) làm vậy vì đều cùng một quan điểm “nghĩa tử là nghĩa tận”. Việc làm của họ thể hiện ý nghĩa nhân bản của đạo lý làm người. Bất chấp việc có thể bị nhà cầm quyền CSVN lợi dụng, kiếm chác, tuyên truyền. Và không thấy trên báo chí Úc, Mỹ hay dư luận có ai chê cười Brian Cleaver hay những người có hành động tương tự là “tay sai VC, là kên kên kiếm chác trên xương cốt VC…”. Cũng không thấy ai viện dẫn thái độ của bọn cầm quyền CSVN “ăn chặn tiền bạc ngay trong việc cải táng, lập mộ giả toàn xương trâu bò cho chính cán binh của họ để hô lên rằng “CSVN đối xử với chính người đã chết cho họ như thế thì tại sao những người như Brian Cleaver lại phải nhọc lòng thương xót bá vơ?”.

Tương tự như vậy, khi người Mỹ, người Úc miệt mài bao năm trường cố tìm cho bằng được di cốt đồng đội bỏ mình trên chiến trường VN để cải táng hồi hương, chẳng thấy có người Mỹ, người Úc nào hô hào “phải để mặc xương cốt đồng đội họ đã hy sinh trên chiến trường năm xưa để làm chứng tích cho một cuộc chiến chính nghĩa bảo vệ tự do, chống cuộc xâm lăng của làn sóng đỏ v.v”.

Người Mỹ, người Úc không đả kích, không mỉa mai chuyện CCB Mỹ, CCB Úc đi tìm di cốt đồng đội của họ (và của cả kẻ thù) và cả người Việt tỵ nạn CS, người CQN/QLVNCH hiện đã là công dân Mỹ, công dân Úc cũng không thấy ai mỉa mai chê cười việc làm của Brian Cleaver và những CCB Mỹ, Úc. Phải chăng vì đó là chuyện của người Mỹ, người Úc (chính gốc)? Còn mình là người Việt (Mỹ gốc Việt, Úc gốc Việt) nên chẳng cần để ý?

*

Nhưng mình phải để ý, phải mỉa mai, phải chê cười (và cả kết án, lăng nhục thậm tệ) nếu người đi tìm di cốt là người Việt (dù cho và kể cả chỉ đi tìm di cốt của đồng đội, của bạn tù (QLVNCH chứ không phải của kẻ thù cũ, của cán binh CSBV)! Trái với trường hợp của Brian Cleaver, ông Nguyễn Đạc Thành, một cựu Thiếu Tá TG/VNCH, người tù năm xưa, sau khi định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO nhân đạo, bỏ công sức, tiền bạc cá nhân bao năm trời lặn lội đi tìm nơi các bạn tù năm xưa bỏ mình trên núi rừng Việt Bắc hoang lạnh để giúp thân nhân họ cải táng về thờ cúng thì bị ném đá tơi bời là kên kên, là buôn xương cốt… (dù ông ta chưa hề ngửa tay nhận đồng xu nào của bất cứ gia đình, thân nhân nào). Thậm chí nhiều người (không có thân nhân cha anh là tù cải tạo bỏ mình trong núi rừng) hô hào “nếu bốc mộ của họ đi chính là tiếp tay CSVN xóa bỏ tội ác để sau này không còn vết tích (!?)

Gần đây nhất, khi ông Thành và tổ chức VAF (chưa biết là được Hoa Kỳ hỗ trợ thế nào) vận động tu bổ, trùng tu các mộ phần tử sĩ QLVNCH trong nghĩa trang Quân đội Biên Hòa, vì sự có mặt của Thứ trưởng Ngoại giao CSVN Nguyễn Thanh Sơn, lại một lần nữa bị dư luận người Việt hải ngoại (trên internet) lăng mạ tơi bời. Nào là “hợp pháp hóa việc đổi tên NT mà CSVN đã làm,”, nào là “phải đòi CSVN phục hồi tượng Thương Tiếc, chính thức công nhận đây là NTQĐBH của QLVNCH thì mới chấp nhận cho tu bổ…”. Nào là, “CSVN chuẩn bị dọn đường cho NĐThành về ứng cử (?) Kể cà Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Saigon, Lê Thành Ân, người trước đây khi mới được bổ nhiệm vào chức vụ này, đã từng được không biết bao người Việt khắp nơi viết bài ca ngợi, hoan hô “vẻ vang dân Việt” nhưng nay, khi cùng ông Thành đến niệm hương tại Nghĩa trang QĐBH cũng bị nghi ngờ là “công chức Mỹ thì thi hành chính sách của Mỹ, có gì là lạ’! Mà chính sách của Mỹ thì chỉ vì “quyền lợi của Mỹ, có bao giờ Mỹ thương người Việt thật tình, bằng chứng VNCH bị bỏ rơi năm 1975 còn sờ sờ kinh nghiệm đau thương…”

*

Ấy thế nhưng điều còn khó hiểu hơn vậy là khi có tin báo động “dường như CSVN đã bắt đầu xúc tiến việc san ủi để làm đường xuyên qua NTQĐBH (thư báo động của Lê Tùng Châuhttp://www.hennhausaigon2015.com/2013/04/13/35794/) thì cho tới nay chưa thấy có ai lên tiếng, hay chỉ lên tiếng một cách buông xuôi “đã bảo rồi, CSVN là như vậy, ai mà tin được”.

Biết bao hội đoàn, tập thể người Việt hải ngoại –nhất là các tổ chức hội đoàn CQNVNCH-, bao cá nhân từng quen biết, họp hành với Dân biểu, Thượng nghị sĩ, với các cấp CCB Mỹ, Úc vv chưa thấy ai lên tiếng, ai hô hào cần phải mở cuộc vận động với giới CCB Hoa Kỳ, CCB Úc, vận động các Bộ CCB Mỹ, Bộ CCB Úc, qua con đường ngoại giao đòi CSVN phải trả lời, phải minh định “không thể có hành động trắng trợn, phi nhân tính đến độ xâm phạm nơi an nghỉ của những người lính đã nằm xuống” như thế.

Hay là tại vì “cứ mặc cho CSVN làm để lột trần bộ mặt phi nhân của chúng”?

Việt Luận

 

Tran Nam

Tổng lãnh sự quán "cõi âm" Trung Quốc tại Việt Nam

http://


 


From: Nhat Lung <vanlongtran@sympatico.ca>

Tổng lãnh sự quán "cõi âm" Trung Quốc tại Việt Nam

 

Bình Dương có nghĩa trang dành cho người Trung Quốc
Hoàng Hạc - Friday, April 12, 2013 6:35:31 PM

 

Nghĩa trang nằm trên quốc lộ 13, gần khu dân cư 434 của tỉnh Bình Dương, cách khu công nghiệp Việt Nam-Singapore chừng 6km, diện tích gần 400 hecta (rộng tương đương 50% diện tích khu dân cư 434 với hơn 50 ngàn người).

        Những ngôi mộ mới xây trên đất còn rất rộng ở đây.


Có thể nói, đây là khu nghĩa trang rộng thoáng, đẹp và yên tĩnh thuộc vào bậc nhất nhì của quốc gia.

Nó nằm cách khu nghĩa trang Quân Ðội Biên Hòa chừng 30km theo đường chim bay.

Nhưng, nghĩa trang Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tàn tạ bao nhiêu thì nó khang trang bấy nhiêu.

Với hàng chục ngàn ngôi mộ nằm thẳng thớm, cỏ cây được tỉa tót sạch sẽ, tưới mát mỗi ngày, nghĩa trang được chăm sóc hết mức. Có riêng đội bảo vệ và ban quản trang cho khu nghĩa trang này. Người lạ tuyệt đối không được bước vào nghĩa trang.

Nếu không có người thân (hay nói cách khác, không phải là con cháu của người Hoa) thì không được bước vào bên trong cổng nghĩa trang dù chỉ ba bước.

Bên trong có quán cà phê phục vụ ban quản trang, bảo vệ, có sân tenis và có cả một đài tưởng niệm nằm bên cạnh ngôi chùa lợp mái ngói xanh kiểu Tàu để hằng ngày tụng niệm cầu siêu cho các vong hồn...

Ông H., nhân viên bảo vệ nghĩa trang cho biết: “Nghĩa trang này rất rộng, theo chỗ tôi thấy, nó trên 470 hecta chứ không phải là 400 như con số được biết. Mộ trong này rất khang trang, nó dành riêng cho cộng đồng người Hoa, không có bất kỳ ngôi mộ nào của người Việt ở trong này, bạn có thể ví von đây là lãnh sự quán cõi âm Trung Quốc tại Việt Nam.”

                 Ðài tưởng niệm trong nghĩa trang.

“Tôi dám đoan chắc rằng không có cái nghĩa trang nào rộng và thoáng mát hơn nghĩa trang này, nó tồn tại được hơn trăm năm nay, càng lúc càng mở rộng, có nhiều cổ thụ xà cừ đã hơn một trăm năm nay. Ban quản trang ở đây đã làm qua mấy đời, tiếp tục cha truyền con nối vào đây làm việc, mức lương cũng hậu hĩ, mỗi tháng kiếm được cả chục triệu đồng mỗi người...”

Một ông khác tên T., làm trong ban quản trang cho biết thêm: “An ninh ở đây được bảo vệ tuyệt đối, kín cổng cao tường, từ lúc tôi làm việc đến giờ, chưa có vụ mất trộm nào...”

Chúng tôi hỏi ông T. thử trong nghĩa trang toàn mồ mả, lấy gì để trộm mà phải nói là không có vụ mất trộm nào, ông T. cười sảng khoái: “Mấy ông không biết đó thôi, ở đây rất nhiều tài sản quí, người chết toàn là nhà giàu, người Hoa nữa, nên người ta chôn cất theo nhiều thứ, không ngoại trừ vàng bạc, đá quí, chỉ cần bỏ lơ một đêm, tụi trộm nó vào đây đào sạch.”

“Chính vì thế, chúng tôi ở đây, từ ban quản trang cho đến bảo vệ đều là người Hoa, chỉ có người Hoa mới tự bảo vệ nhau mà thôi!”

Câu nói của ông T. làm chúng tôi hơi lạnh người, vì giữa xứ sở toàn là người Việt, dù sao ông và những người cùng làm việc trong nghĩa trang cũng chưa phải là người bản xứ, nhưng cách nói chuyện của ông cho thấy ông rất đề cao người Hoa và tỏ ra khinh thị người bản xứ, đây là vấn đề cực kỳ nhạy cảm và cũng có thể nguy hiểm cho bản thân ông cũng như nhóm làm việc ở nghĩa trang nếu như người chung quanh đây nổi giận vì cách nói chuyện có tính báng bổ của ông...

     Cổng vào nghĩa trang, sau lưng nó là trạm gác.

Bà L., bán cà phê trong nghĩa trang cho biết: “Trong khu nghĩa trang này có chừng hai chục ngàn ngôi mộ, trong đó có chừng một nửa là mộ rất khang trang, có giá xây dựng không dưới một trăm triệu đồng, trong đó chưa kể đến đồ vật quí giá chôn kèm theo. Ðây là khu mộ vĩnh cửu của người Hoa trên đất Việt, còn dư nhiều đất lắm!”

Cách nói chuyện tự tin của ba L. về “khu mộ vĩnh cửu” của người Hoa ngay tại Việt Nam khiến chúng tôi nghĩ đến vấn đề biên giới, lãnh thổ và dân tộc. Trên một nghĩa nào đó, dường như người Hoa đã có chỗ đứng quá vững trên đất Việt Nam, họ tuy không nói ra nhưng đã tự khẳng định với nhau về chủ quyền đất đai ở nơi này.

Khác với những nghĩa trang của chính người anh em trong gia đình Việt Nam như hàng nhiều nghĩa trang Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã bị đập phá, bứng bia, đạp tượng đài và bỏ cỏ cây mọc um tùm, rễ cây lấn vào âm phần chiến sĩ...!

Ngồi một lúc nữa, chúng tôi rời quán cà phê nghĩa trang, cũng xin nói thêm, để vào bên trong nghĩa trang này ngồi nói chuyện, chúng tôi tốn cả buổi tìm hiểu và làm quen với mấy bảo vệ nghĩa trang, sau đó, nhờ một người lượm ve chai, tên Hùng, người Việt, trước đây là thầy dạy võ của đội bảo vệ này dắt vào quán cà phê bên trong ngồi uống.
Nhìn những người Trung Quốc ngồi rất ung dung, tự tại trong khu nghĩa trang rộng lớn của họ ngay trên đất Việt Nam, tự dưng gợi lên trong chúng tôi một mối cảm hoài về những nông dân Văn Giang, gia đình anh Ðoàn Văn Vươn và nhiều người dân nghèo Việt Nam không có đủ tiền mua đất xây mộ cũng như hàng nhiều nghĩa trang Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa bị đối xử rất tệ, bị mất dấu trên quê hương. Ðó
có phải vì họ không phải là người Trung Quốc?

Vì sao người Trung Quốc lại được biệt đãi, người chết cũng có được không gian rộng rãi, có chủ quyền hẳn hoi, trong khi người Việt với nhau lại bỗng chốc trở thành dân oan mất đất, ăn bờ ngủ bụi để vác đơn đi kiện, đến chỗ ngủ ngoài công viên cũng không được yên ổn. Thật là tội nghiệp cho người Việt Nam!
Thế mới hiểu cái câu nói của ông T., bảo vệ nghĩa trang có ý nghĩa chừng nào: “Vì đây là tổng lãnh sự quán "cõi âm" Trung Quốc ở Việt Nam, nên nó được bảo vệ rất nghiêm ngặt”.



                                                                 ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
--

Hố chôn người ám ảnh

http://

 

H chôn người ám nh
Trn Đc Thch


Một cựu chiến binh Cộng Sản VN
Ức ký
(Trích Thông tin Berlin)

Thời gian lặng lẽ trôi, tôi, một chàng lính trẻ măng ngày nào bây giờ đã là một ông già với mái đầu hoa râm đốm bạc. Vậy mà tôi chưa nói được câu chuyện lẽ ra phải nói. Đôi lúc tôi âm thầm kể lại cho một số bạn bè tin cậy. Nghe xong ai cũng khuyên “Nói ra làm gì, nguy hiểm lắm đấy”. Và quả thật, sống trong xã hội chủ nghĩa quái đản này, người ta quen thói bưng bít sự thật. Sự thật không có lợi cho Đảng, cho Nhà nước chớ dại mà nói ra, bị thủ tiêu hoặc vào tù là điều chắc.

***

Tháng 04/1975, đơn vị chúng tôi (Sư đoàn 341 thường gọi là đoàn Sông Lam A) phối hợp với Sư đoàn khác đánh vào căn cứ phòng ngự Xuân Lộc. Trận chiến quyết liệt kéo dài 12 ngày đêm. Tiểu đoàn 8 chúng tôi do hành quân bị lạc nên được giao nhiệm vụ chốt chặn. Nhằm không cho các đơn vị quân lực Việt Nam cộng hoà tiếp viện cũng như rút lui. Phải công nhận là sư đoàn 18 của phía đối phương họ đánh trả rất ngoan cường. Tôi tận mắt chứng kiến hai người lính sư đoàn 18 đã trả lời gọi đầu hàng của chúng tôi bằng những loạt súng AR15. Sau đó họ ôm nhau tự sát bằng một quả lựu đạn đặt kẹp giữa hai người. Một tiếng nổ nhoáng lửa, xác họ tung toé giữa vườn cam sau ấp Bàu Cá. Hình ảnh bi hùng ấy đã gây ấn tượng mạnh cho tôi. Tinh thần của người lính đích thực là vậy. Vị tướng nào có những người lính như thế, dù bại trận cũng có quyền tự hào về họ. Họ đã thể hiện khí phách của người trai nơi chiến trận. Giả thiết nếu phía bên kia chiến thắng chắc chắn họ sẽ được truy tôn là những người anh hùng lưu danh muôn thủa. Nhưng vận nước đã đi theo một hướng khác. Họ đành phải chấp nhận tan vào cõi hư vô như hơn 50 thuỷ binh quân lực Việt Nam Cộng Hoà bỏ mình ngoài biển để bảo vệ Hoàng Sa.

... Nghe tiếng súng nổ ran, tôi cắt rừng chạy đến nơi có tiếng súng. Đấy là ấp Tân Lập thuộc huyện Cao Su tỉnh Đồng Nai bây giờ. ấp nằm giữa cánh rừng cao su cổ thụ. Đạn súng đại liên của các anh bộ đội cụ Hồ vãi ra như mưa. Là phân đội trưởng trinh sát, tôi dễ dàng nhận ra tiếng nổ từng loại vũ khí bằng kỹ năng nghiệp vụ. Chuyện gì thế này? Tôi căng mắt quan sát. Địch đâu chẳng thấy, chỉ thấy những người dân lành bị bắn đổ vật xuống như ngả rạ. Máu trào lai láng, tiếng kêu khóc như ri. Lợi dụng vật che đỡ, tôi ngược làn đạn tiến gần tới ổ súng đang khạc lửa.

- Đừng bắn nữa! Tôi đây! Thạch trinh sát tiểu đoàn 8 đây!

Nghe tiếng tôi, họng súng khạc thêm mấy viên đạn nữa mới chịu ngừng. Tôi quát:

- Địch đâu mà các ông bắn dữ thế? Tý nữa thì thịt cả mình.

Mâý ông lính trẻ tròn mắt nhìn tôi ngơ ngác. Họ trả lời tôi:

- Anh ơi! đây là lệnh.

- Lệnh gì mà lệnh, các ông mù à? Toàn dân lành đang chết chất đống kia kìa!

- Anh không biết đấy thôi. Cấp trên lệnh cho bọn em “giết lầm hơn bỏ sót”. Bọn em được phổ biến là dân ở đây ác ôn lắm!

- Tôi mới từ đằng kia lại, không có địch đâu. Các ông không được bắn nữa để tôi kiểm tra tình hình thế nào. Có gì tôi chịu trách nhiệm!

Thấy tôi cương quyết, đám lính trẻ nghe theo. Tôi quay lại phía hàng trăm người bị giết và bị thương. Họ chồng đống lên nhau máu me đầm đìa, máu chảy thành suối. Một cụ già bị bắn nát bàn tay đang vật vã kêu lên đau đớn. Tôi vực cụ vào bóng mát rồi dật cuốn băng cá nhân duy nhất bên mình băng tạm cho cụ. Lát sau tôi quay lại thì cụ đã tắt thở vì máu ra quá nhiều. Một chỗ thấy 5 người con gái và 5 người con trai bị bắn chết châu đầu vào nhau. Tôi hỏi người lính trẻ đi theo bên cạnh:

- Ai bắn đấy?

- Đại đội phó Hường đấy anh ạ!

- Lại nữa, ...

..... tôi ngó vào cửa một gia đình, cả nhà đang ăn cơm, anh bộ đội cụ Hồ nào đó đã thả vào mâm một quả lựu đạn, cả nhà chết rã rượi trong cảnh cơm lộn máu. Tôi bị s

c thực sự. Hình ảnh anh bộ đội cụ Hồ “Đi dân nhớ ở dân thương”mà thế này ư? Cứ bảo là Mỹ nguỵ ác ôn chứ hành động dã man này của chúng ta nên gọi là gì? Tâm trạng tôi lúc đó như có bão xoáy. Mặc dù vậy, tôi vẫn nhận ra ngay những việc cân làm. Tôi tập trung những người sống sót lại. Bảo chị em Phụ nữ và trẻ con ra rừng tổ chức ăn uống nghỉ tạm. Cốt là không cho mọi người chứng kiến lâu cảnh rùng rợn này. Đàn ông từ 18 đến 45 tuổi có nhiệm vụ ra sau ấp đào cho tôi một cái hố. Trong ấp ai có xe ô tô, xe lam, máy cày phải huy động hết để chở người bị thương đi viện. Mọi người đồng thanh:

- Xe thì có nhưng dọc đường sợ bị bộ đội giải phóng bắn lắm!

- Không lo, có tôi đi cùng!

Tôi giao cho Nghê, một du kích dẫn đường vừa có bố bị bộ đội cụ Hồ sát hại:

- Việc lỡ như thế rồi, chú nén đau thương lại giúp anh. Thu hồi căn cước tư trang của những người đã chết sau này còn có việc cần đến.

Thế là suốt chiều hôm đó, tôi lấy một miếng vải đỏ cột lên cánh tay trái. Lăm lăm khẩu AK ngồi trên chiếc xe dẫn đầu đoàn lần lượt chở hết người bị thương ra bệnh viện Suối Tre. Tối hôm ấy, tôi cho chuyển hết xác người bị chết ra cái hố đã đào. Không còn cách nào khác là phải chôn chung. Trưa ngày hôm sau người ta mới dám lấp. Đây là ngôi mộ tập thể mà trong hoàn cảnh ấy tôi buộc lòng phải xử lý như vậy. Trời nắng gắt, để bà con phơi thây mãi không được. Một nấm mồ chung hàng trăm người lẫn lộn, không hương khói, không gì hết. Tôi cho dọn vệ sinh sạch sẽ những chỗ mọi người bị tàn sát. Xong, mới dám cho đám phụ nữ và trẻ con ở ngoài rừng về. Tôi vượt mặt cả cấp trên để làm việc theo tiếng gọi lương tâm của mình. Bằng mọi lỗ lực có thể để cứu giúp đồng bào. Tưởng thế là tốt, sau này nghĩ lại mới thầy hành động của mình giống như sự phi tang tội ác cho những anh bộ đội cụ Hồ. Thú thật lúc ấy tôi vẫn còn một phần ngu tín. Cũng muốn bảo vệ danh dự cho đội quân lính cụ Hồ luôn luôn được ca ngợi là tốt đẹp. Tuy vậy tôi bắt đầu nghi ngờ “Tại sao người ta giết người la liệt rồi bỏ mặc. Chẳng lẽ họ mất hết nhân tính rồi sao?”

Công việc xong tôi gặp Nghê để chia buồn. Tôi không tránh khỏi cảm giác tội lỗi. Nghê đã đưa xác bố về chôn tạm ở nhà bếp. Tội nghiệp Nghê quá. Lặn lội đi theo cách mạng, ngày Nghê dẫn bộ đội về giải phóng ấp lại là ngày bộ đội cụ Hồ giết chết bố Nghê. Nghê “mừng chưa kịp no” đã phải chịu thảm cảnh trớ trêu đau đớn. Nghê buốn rầu nói với tôi:

- Hôm qua nghe lời anh. Em thu được hai nón đồng hồ, tư trang và căn cước của những người bị giết. Sau đó có một anh bộ đội bảo đưa cho anh ấy quản lý. Em giao lại hết cho anh ấy để lo việc chôn ba.

- Em bị thằng cha nào đó lừa rồi. Thôi quên chuyện đó đi em ạ. Anh thành thật chia buồn với em. Chiến tranh thường mang đến những điều không may tột cùng đau đớn mà chúng ta không thể lường trước được. Anh cũng đang cảm thấy có lỗi trong chuyện này.

* * *
.... Đã mấy chục năm qua, khi hàng năm, khắp nơi tưng bừng kỷ niệm chiến thắng 30/4 thì tôi lại bị ám ảnh nhớ về hàng trăm dân lành bị tàn sát ở ấp Tân Lập. Cái hố chôn người bây giờ ra sao? Người ta sẽ xử lý nó như thế nào hay để nguyên vậy? Tôi muốn được quay lại đó để thắp nén hương nói lời tạ tội. Vô hình dung việc làm tốt đẹp của tôi đã giúp cho người ta bưng bít tội ác. Không! Người dân ấp Tân Lập sẽ khắc vào xương tuỷ câu chuyện này. Nỗi đau đớn oan khiên lúc đấy chưa thể phải nhoà được. Còn những người tham gia cuộc tàn sát ấy nữa, có lẽ họ cũng vô cùng dằn vặt khi nhận những tấm huân chương do Đảng và Nhà nước trao tặng sau ngày chiến thắng. Ý nghĩ ấy giúp tôi dũng cảm kể lại câu chuyện bi thương này.

Sau ngày giải phòng Miền Nam 30/04/1975 tôi có chụp một kiểu ảnh đang cởi áo, lột sao dang dở. Tôi đem tặng cho một thằng bạn đồng hương chí cốt. Hắn run người, mặt tái mét:

- Tao không dám nhận đâu, họ phát hiện ra tấm ảnh này quy cho phản động là chết cả lũ!.

Bạn tôi sợ là đúng. Vì cậu ta là Đảng viên. Nhưng điều bạn ấy không hiểu là tôi làm vậy vì cảm thấy hổ thẹn và nhục nhã cho anh bộ đội cụ hồ khi nghĩ tới vụ thảm sát ở ấp Tân Lập...

Trần Đức Thạch
Cựu phân đội trưởng trinh sát
Tiểu đoàn 8 - Trung đoàn 266
Sư đoàn 341 - Quân đoàn 4

***


Chuyến đi thăm Trn Đc Thch
không thành





Vào trung tuần tháng 9 năm ngoái, để ngăn chặn cuộc biểu tình vào dịp 50 năm ngày cựu thủ tướng CHXHCNVN Phạm Văn Đồng ký tên vào công hàm thừa nhận vùng lãnh hải của Trung Cộng bao trùm cả quần đảo Hoàng sa và Trường Sa thuộc lãnh hải của Việt Nam, nhà cầm quyền Hà Nội đã bắt giam hàng loạt những nhà đấu tranh dân chủ trong nước.



Nhà thơ Trần Đức Thạch 
bị bắt đi biệt tích



Trong số những người bị giam cầm, hoàn cảnh của nhà văn Trần Văn Thạch là bi đát nhất, vì kể từ ngày bị bắt đến nay, ông đã bị mang đi biệt tích gần 7 tháng và hoàn toàn chưa hề nhận được tiếp tế thuốc men hay thực phẩm của gia đình.

 


Tuần trước, sau khi dò la được ra nơi ông bị giam giữ, một số nhà đấu tranh dân chủ đã rủ nhau đi thăm và tiếp tế cho ông, nhưng chuyến đi tiếp tế này đã không thành. Hà Giang tìm hiểu sự việc và tường trình:

Nhà thơ Trần Đức Thạch, 57 tuổi, hội viên hội nhà văn tỉnh Nghệ An, và là một nhà thơ bất đồng chính kiến, đã được người ta biết đến qua những hồi ký, nhiều áng thơ và các bài viết tố cáo sự vi phạm nhân quyền của nhà nước Hà Nội, cũng như đòi hỏi tự do sáng tác cho văn nghệ sĩ, và dân chủ nhân quyền cho người dân.

Một trong những tác phẩm của ông được nhiều người chú ý là hồi ký có tên ''Hố Chôn Người Ám Ảnh'', kể lại trận đánh ở ấp Tân Lập, vào cuối tháng 4 năm 75, mà ông đã tham dự như một phân đội trưởng trinh sát của quân đội nhân dân.

Ông viết:

Địch đâu chẳng thấy, chỉ thấy những người dân lành bị bắn đổ vật xuống như ngả rạ, tiếng kêu khóc như ri, hàng trăm người bị giết và bị thương, chồng đống lên nhau, máu chảy thành suối. 

 

Ông Duy, một người bạn đấu tranh cho dân chủ cho biết:

“Mãi đến khi anh em ở trại giam số 3 của Hà Tây cũ gọi là Hà Nội bây giờ được thả ra thì mới cho biết là Thạch bị giam ở trại giam số 3 Hà Nội bây giờ. Anh Vi Đức Hồi, anh Nhàn, Phan Hùng, đã chực vào thăm, nhưng giám trưởng không cho gặp và tránh mặt đi.

Cuối cùng không còn cách nào anh em mới bàn nhau nhờ anh Nhàn, nhà ở gần trại giam số 3 đi liên hệ với một số anh em ở trong trại giam và an ninh bảo vệ.”

Không cho gặp mặt

Tại sao mọi người đã đi lên đi xuống mấy lần mà chưa được gặp nhà thơ Trần Đức Thạch?

Ông Đăng cho biết một trong những lý do được nhà cầm quyền Hà Nội đưa ra là vì nhà thơ đang bị tạm giam cho nên chưa được gặp. Nhưng theo đúng luật VN thì thời gian tạm giam chỉ được kéo dài 4 tháng.

“Đúng ra là chỉ có 4 tháng, thế nhưng bây giờ họ kéo dài đến hơn 7 tháng rồi, họ không xử, mà thậm chí họ không cho thăm gặp. Chúng tôi có đi thăm nhưng mà ở trong trại thì họ không cho chúng tôi vào thăm gặp được.

Chúng tôi tìm thăm gặp ba bốn lần rồi, bốn lần rồi, thì chúng tôi thấy là ở cái chế độ CSVN sao nó lại như vậy, chứ ở các nước dân chủ trên thế giới người ta không bao giờ người ta làm như thế, dù là như thế nào thì cũng phải cho anh em thăm gặp.”

Tại sao luật đã không cho phép được thăm trong thời gian tạm giam mà các anh em dân chủ lại hy vọng là ông Nhàn có thể giúp dàn xếp cho cuộc thăm viếng này? Ông Nhàn có câu trả lời:

 

 

“Chưa gặp được, nhưng mà gặp được người trực tiếp nói chuyện với mình. Mình chỉ hỏi 3 câu thôi. Mình giới thiệu mình như thế như thế, tôi có một người bạn tôi cần phải đến thăm, thế thì các anh có cho thăm không? Thế họ bảo có cho thăm mà vào thăm thứ Ba.

Thứ hai là các anh có cho gửi quà cáp để thăm nuôi? Bảo đồng ý, nhưng mà phải thứ Ba tuần sau. Và câu cuối cùng mình hỏi là thế thì chúng tôi cần phải cám ơn anh như thế nào? Anh ta cũng nói là tùy thôi, một cách vui vẻ không có gì làm cho hai bên phải khó chịu cả. Thì nói chung là mình chắp mối như thế là được.”

Những người bạn của nhà thơ Trần Đức Thạch muốn được đi thăm ông trong tù, họ muốn thời gian tạm giam của ông phải chấm dứt, họ muốn ông được xét xử. Anh Đăng phát biểu:

“Họ phải cho phép chúng tôi và người thân của nhà anh Thạch được gặp anh ấy và được biết sức khỏe anh ấy như thế nào. Phải xử người ta, nếu như anh Thạch vô tội thì phải trả tự do cho anh Thạch. Họ không xử, và thứ hai nữa họ cũng không cho gặp, thế cho nên là chúng tôi thấy rất bất bình.”

Bao giờ thì người thân và bạn bè của nhà thơ Trần Đức Thạch sẽ được đi thăm ông trong tù?

Bao giờ thì ông mới thực sự được thoát ra khỏi cái khoảng tối âm u của thời gian tạm giam đã hết hạn cách đây ba tháng?

Và nhất là bao giờ thì ông sẽ được xét xử theo luật định?

Dư luận cho rằng chỉ bao giờ nhà cầm quyền Hà Nội quyết định thực sự tôn trọng những quyền làm người căn bản của người dân, thì những nguyện vọng chính đáng này của thân hữu và gia đình ông mới có trở thành hiện thực mà không còn là những ước mơ nữa. 

 





QUỐC HẬN NGÀN ĐỜI

http://



 

From: long hoangdai <
To:
Sent: Tuesday, April 23, 2013 2:32 PM
Subject: [] Fwd: QUỐC HẬN NGÀN ĐỜI (1)

 

2013/4/23 Hoaiviet Nguyen <

 

 

  

 

 

QUỐC HẬN NGÀN ĐỜI

             Gởi các bạn trẻ trong nước.

 

image

 

 Bạn còn nhớ hay quên ngày quốc hận, (1)

 Nhục đầu hàng được thông báo  trên đài (2)

Do tên Minh, một hèn tướng bất tài

Làm tổng thống chỉ ba ngày bán nước.

 

image

 

Dinh Độc Lập,  giặc tràn vào cổng trước

Hạ cờ vàng  rước cờ máu lên thay.

Nhục vô cùng dân tộc Việt đổi đời

Mất tất cả, mất khí trời để sống ,

 

image

 

Trong tuyệt vọng, chạy đi tìm hy vọng

Giữa đại dương lọt vào họng tử thần.

Hàng triệu người liều bỏ xác chết oan

Chất thành đống , xây mồ chôn đáy biển.

 

image

 

Người kẹt lại, sau Bảy Lăm (3) ôm hận

Đếm từng ngày  sống tủi nhục ngàn đời,

Là con người nhưng không được làm người

Làm trâu ngựa thua cả loài chó má.

 

image

 

 

Nửa thế kỷ, một thời gian đắt giá ,

Chưa tởm sao ? hởi những kẻ ngu đần,

Làm Việt gian, theo Việt Cộng giết dân,

Vì danh hảo bán linh hồn cho giặc .

 image

 

Các bạn trẻ, thanh sinh viên yêu nước

Thấy hay không ? muôn tội ác tày trời

Của công an, lũ giặc Cộng đười ươi

Đang tra tấn trả thù người lính nguỵ

 

image

Cha anh bạn là quân nhân Mủ Đỏ

Bị trói tay đói lã giữa sân chùa

Nắng như thiêu, đốt cháy nám làn da

Cho đến chết chúng vẫn chưa hả dạ.

image

 

Chế độ cũ bị tru di , đày đọa

Cả ba đời tróc truy nả cháu con,

Là thành phần thuộc thứ yếu công dân

Bị kỳ thị ,cướp mất quyền dân chủ.

 image

 

Các bạn trẻ là tương lai thế hệ,

Là anh hùng  Nguyễn Huệ giữ non sông ,

Đi tiền phong thay chổ đứng cha ông

Cùng tất cả hãy  xuống đường cứu nước.

image

 

Tổ Quốc gọi, không thể ngồi khiếp nhược,

Quyết tiến lên, dành cho được thời cơ  

Diệt Cộng thù ta dựng lại cơ đồ

Chiếm lại nước toàn bản đồ trọn vẹn.

 

   NGUYỄN ĐÌNH HOÀI VIỆT

             21/7/2012

(1)    Tháng tư đen 30/4/75

(2)    Đài phát thanh Saigon

(3 ) 1975  VC chiếm VNCH

 

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link