Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, April 24, 2013

VĂN NHÂN VÔ HẠNH, KHOA BẢNG VÔ TÂM


 

VĂN NHÂN VÔ HẠNH, KHOA BẢNG VÔ TÂM
 
          LÃO MÓC
 
          Trong mấy tuần qua, dư luận tại Hoa Kỳ đã lên tiếng vạch mặt ông “Tổng Thống Bể Dâu” Nguyễn Ngọc Bích (NNB) của cái Chính Phủ VNCH Lâm Thời (do ông “Lã Bất Vi tân thời” Hồ Văn Sinh dựng lên) về chuyện Nghị quyết SJ455 của Nghị vịện tiểu bang Virginia về việc “thay tên đổi nghĩa” “Ngày Quốc Hận 30-4” thành “Ngày Nam Việt Nam” theo như chủ trương mà đảng Việt Tân đã theo đuổi trong thời gian qua với mục đích chạy tội cho VC.
 
          Với các trưng dẫn về gian ý của ông “Tổng Thống Bể Dâu” NNB khi dịch mấy chữ “South Vienamese Recognition Day” thành “Ngày Nam Việt Nam” hay “Ngày Việt Nam Cộng Hoà” của tác giả Huong Saigòn và bài viết của Giáo sư Nguyễn Quốc Khải về ông NNB thì coi như các vị này đã buông tấm ván thiêng xuống “cái thây ma chính trị” Nguyễn Ngọc Bích mà có người gọi là “con thò lò 6 mặt”.
 
          Chắc hẳn nhiều người chưa quên ông NNB là người cùng với các ông Nguyễn Trọng Việt, Hoàng Cơ Định, các cán lớn của đảng Việt Tân, đã “nhất trí” việc mang cả Cờ Vàng và Cờ Đỏ khi biểu tình chống Trung Cộng!  
 
          Cách đây nhiều năm, ông NNB đã được cố phiếm luận gia Tú Rua (tức Lê Triết) xưng tụng là “chưởng môn nhân của trường phái Bể Dâu” vì ông này đã dịch hai chữ “Dâu Bể” ra Anh ngữ là “Mulberry Sea”. Và ông Tú Rua còn chọc nhột ông NNB là đề nghị nên dịch hai chữ “Dâu Bể” ra Anh ngữ là “Broken Bride”. Ông NNB thù ông Tú Rua tới độ khi ông này bị kẻ lạ mặt bắn chết, khi trả lời báo chí, ông NNB đã cho rằng ông Tú Rua “chửi chẳng chừa ai, ngay cả ông ta đã viết: Đức Giáo Hoàng cũng có bạn gái (sic!)”. 
 
          Theo tôi, đây là một việc làm thiếu liêm khiết trí năng của ông Giáo sư NNB: Ông giáo sư NNB đã dùng lối “đoạn chương thủ nghĩa” để vu cáo ông Tú Rua - một người đã chết!
 
          Theo tôi biết, thì ông Tú Rua đã viết: "Đức Giáo Hoàng trước khi đi tu cũng có bạn gái!” - chứ không phải như ông Giáo sư NNB đã trả lời báo chí sau khi vợ chồng ông Tú Rua bị kẻ gian bắn chết. 
 
          Sỡ dĩ tôi biết chuyện này vì lúc đó tôi phụ trách mục “Lò Cừ” trên bán nguyệt san Văn Nghệ Tiền Phong do cố nhà báo Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng đứng tên chủ nhiệm, chủ bút.
 
          Tôi còn nhớ lúc đó nhà thơ trào phúng Tú Nạc có làm mấy câu thơ tặng ông “chưởng môn nhân trường phái Bể Dâu” như sau:
 
          “Mulberry Sea dịch “Bể Dâu”
          Dịch mà được vậy chẳng dễ dầu
          Dịch mà như vậy thì cũng giống:
          “No Star Where” dịch “Không Sao Đâu”!
                                      *
          Văn chương đã lỡ vo thành cục
          Chữ Nghĩa thôi đành soắn lại viên
          Ông Tản Đà ơi! Ông có biết
          Nước mất nên hồn chữ ngả nghiêng!”
 
          Ông Giáo sư, nhà dịch thuật vĩ đại Nguyễn Ngọc Bích cũng được biết cùng với một số người đã “quậy”rất nổi bèo, nổi bọt trong Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại để Văn Bút Quốc Tế cho VBVNHN “đi ngủ” (dormant). Nhưng với sự tranh đấu bền bĩ của những người cầm bút chân chính trong VBVNHN tới nay vẫn hoạt động mạnh mẽ; trong khi đó thì, theo tôi biết: ông Nguyễn Ngọc Bích là một trong những người bị Văn Bút Quốc Tế cấm không cho gia nhập Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại.
 
          Thế mới biết: khoa bảng không làm nên nhân cách!
 
*
          Cuối tháng 3 năm 2012, đài phát thanh RFI ở Pháp có bài phỏng vấn Giáo sư Thạc sĩ Vũ Quốc Thúc, người được coi là “nổi nang” nhất trong năm 2011 với cái gọi là “Thư Ngỏ” của 35 trí thức hải ngoại, về quan hệ Việt -Trung.
 
          Đoạn cuối của bài phỏng vấn như sau:
 
          “-RFI: Vì sao ông đã tham gia ký tên vào bức thư ngỏ của các trí thức hải ngoại gởi các lãnh đạo Việt Nam, cho dù bị chỉ trích là công nhận chế độ hiện nay?
 
          -Giáo sư Vũ Quốc Thúc: Tranh đấu không phải lúc nào cũng bằng võ lực, mà ngày nay ta phải sử dụng những võ khí mới mà tiến bộ kỹ thuật mang lại cho chúng ta. Cũng chính vì thế mà sau khi xảy ra các cuộc cách mạng màu ở Đông Âu, tôi đã có bài phân tích liệu cách mạng nhung có thể xảy ra ở Việt Nam hay không.
 
          Những người đối lập có thể tấn công trước hết là với lợi khí thông tin và nhất là phải đưa ý kiến của mình về truyền bá trong nước, làm biến chuyển tâm lý của nhân dân trong nước và kể cả tâm lý của những kẻ đang nắm quyền. Họ cũng là người Việt Nam. Dù muốn dù không, họ không thể nào gạt bỏ tinh thần dân tộc, mà trong đó lòng yêu nước là chuyện tự nhiên.
 
          Những người ở hải ngoại có thể có những hành động đi thẳng vào tâm lý của những người trong nước, khích động tinh thần dân tộc, lòng yêu nước, khiến cho họ thức tỉnh. Chính vì lý do đó mà tôi đã không ngần ngại ký tên vào bức thư ngỏ. Mà khi gởi bức thư ngỏ đó đi thì nhiều người nghĩ rằng đó là công nhận thể chế hiện thời với sự lãnh đạo của đảng cộng sản, thì tôi xin nói ngay: Ta không thể quay lưng vào thực tế. Hành động thì phải dựa trên hoàn cảnh thực tế. Nếu hành động mà cứ nhìn vào quá khứ, tưởng như là quá khứ đó vẫn còn cho đến ngày hôm nay, thì làm sao tranh đấu được?
 
          Tôi không bao giờ phân biệt trí thức với nhân dân, mà chúng ta là những công dân giống nhau. Những người được gán cho là “trí thức” ấy chẳng qua có thể là họ am hiểu tình hình hơn. Ở ngoại quốc này, nếu theo dõi thông tin thì có thể biết rõ tình hình thế giới, còn trái lại những người trong nước, dù có bằng cấp đến đâu đi nữa, mà không được thông tin đều đặn thì, vẫn không am hiểu tình hình thế giới, mà ngay cả tình hình trong nước cũng chưa chắc nắm rõ. Một khi không hiểu như thế thì có đáng gọi là trí thức hay không?  
 
          Chính vì thế mà những người ở hải ngoại, dù có bằng cấp hay không bằng cấp, nhưng một khi đã am hiểu tình hình thì phải dám dấn thân. Nói rằng đi bước trước như thế có nghĩa là khuất phục đảng cộng sản VN, thì chẳng qua đó chỉ là đạo đức giả, để biện minh cho việc không dám dấn thân. Một khi đã hiểu rõ tình hình, thì phải ý thức cái trách nhiệm của mình là lắm khi phải xung phong đi, phải dấn thân đi, phải nhảy xuống vũng bùn đi. Người ta còn có thể hy sinh được tính mạng, còn mình chỉ sợ những lời chỉ trích mà không dám làm, thì có phải là có lỗi với dân tộc hay không?” (do Lão Móc in đậm)
 
          (Phỏng vấn giáo sư Vũ Quốc Thúc về quan hệ Việt-Trung - Thời Báo số 5777, thứ Năm ngày 22-3-2012).  
 
          Theo tôi, việc trả lời phỏng vấn phóng viên Thanh Phương của đài RFI về quan hệ Việt Trung của GS Vũ Quốc Thúc chỉ là việc làm gỡ gạc cuối đời với lập luận rất là khiên cưỡng, chỉ cốt nói lấy được. Lý do rất là dễ hiểu vì có bao giờ bọn lãnh đạo CSVN nó chịu lắng nghe ý kiến của ai đâu - dù đó là ý kiến của những kẻ ra mặt nịnh bợ, “kiss ass” chúng nó như ông nhà văn Nhật Tiến, như ông Tiến sĩ Lê Xuân Khoa…
 
          Tại sao tôi dám nói như thế? Bởi vì ngay sau khi cái gọi là “Thư Ngỏ” bị dư luận phê phán bằng những âm thanh cuồng nộ, thì Luật sư, Tiến sĩ Lưu Nguyễn Đạt có viết bài “CSVN: Có Chính Danh, Chính Nghĩa, có Dân Chủ và Pháp Trị không” đăng trên www.vietthuc.com.
 
          Xin trích đăng một số đoạn như sau: “Trong việc “Bàn Thêm về “Thư Ngỏ” của 36 trí thức hải ngoại, Giáo sư Thạc sĩ Vũ Quốc Thúc xác định CSVN là “một chính quyền chính thức” [goverment legal], có “chính danh” [légalité], nhưng lại phân biệt “Đối với những người chống Cộng, thì nhóm CS đang nắm quyền ở VN không có chính nghĩa [légitimité] vì đã chiếm quyền dưới vĩ tuyến 17 bằng bạo lực, trái với các hiệp định đã ký kết ở Paris năm 1973.
 
          Sau đó GSTS Vũ Quốc Thúc còn nhấn mạnh: "Chúng ta - những người sống yên ổn ở hải ngoại – có bổn phận ủng hộ họ - thư ngỏ là một hành động yêu nước, phục vụ dân chủ, phục vụ RULE OF LAW”.
 
          Bằng những lập luận chặt chẽ với những luận cứ đầy tính thuyết phục TSLS Lưu Nguyễn Đạt đã kết luận như sau:
 
          “Chống CSVN – Mafia bằng trí giác, bằng lời lẽ từ tốn, minh bạch nêu cao sự thật và đại nghĩa là chính danh, chính nghĩa, là trân trọng dân tộc.
 
          Còn mập mờ “ủng hộ” (sic) CSVN, vừa không có chính danh, vừa không có chính nghĩa, vốn là những kẻ quyết liệt phạm pháp, phản nước, hại dân có phải là nối giáo cho giặc, là a dua, a tòng với “họ” hay không? Là liều lĩnh tự hủy ngay trong cái bẫy do chính quý vị tạo bày, khi biết rõ “ủng hộ họ” không đi tới đâu? Cả cựu Tổng Thống Nga           Boris Yeltsin cũng đã từng nói: "CS không thể nào thay đổi, mà phải cần dẹp bỏ”.
 
          Vậy, mời quý vị về với lý trí, với lẽ phải, với gần 90 triệu dân Việt của chúng ta. [Sau  khi trừ đi vài ngàn/vài trăm Ngài CS Đại gia Tư bản đỏ, đang tìm cách tẩu thoát ra “nước lạ/nước ngoài”].
 
          Từ bấy đến nay, ông Giáo sư Thạc sĩ VQT đã không thể trả lời được bài viết của Luật sư Tiến sĩ Lưu Nguyễn Đạt.
 
          Về chuyện mà ông Giáo Sư Thạc Sĩ Vũ Quốc Thúc bảo rằng “phải đưa ý kiến mình về trong nước, làm biến chuyển tâm lý của nhân dân trong nước và kể cả tâm lý của những người đang nắm quyền”, tôi nghĩ rằng ông GSTS Vũ Quốc Thúc đang là “người đi trên mây” (tựa một tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Xuân Hoàng).
 
          Tôi không biết những người mà ông GSTS Vũ Quốc Thúc “cho rằng đã phê phán ông và 34 ông bà trí thức khác gửi “Thư Ngỏ” là khuất phục đảng CSVN” “chỉ là đạo đức giả, không dám dấn thân” sẽ trả lời ông như thế nào. Riêng cá nhân tôi, Lão Móc, khi tôi lên tiếng về chuyện này thì tôi chỉ sợ ông GSTS Vũ Quốc Thúc, “một bậc tôn sư” mà phải bị kẻ khác xô đầu xuống vũng bùn, rồi phải vừa đứng dậy vừa vuốt mặt, vừa đi mới là đáng nói!
*
          Giáo sư Tiến sĩ  Nguyễn Quang Ngọc, Viện Trưởng Viện Việt Nam học và Khoa học phát triển, Đại Học Quốc Gia Hà Nội, trong một buổi hội thảo về “Vấn đề chủ quyền của VN ở Hoàng Sa và Trường Sa” đã có ý kiến như sau:
 
          1-Hoàng Sa là vấn đề song phương giữa VN và Trung Quốc;
          2-Trường Sa là vấn đề đa phương giữa VN, TQ và các nước liên quan;
          3-Không nên đưa vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa ra Tòa án Quốc Tế, hay Liên Hiệp Quốc vì chưa biết lợi hại ra sao;
          4-Hiện nay VN đang là nước yếu, nên chúng ta vẫn không ngừng tuyên bố Hoàng Sa và Trường Sa là của VN. Còn việc đòi lại và bảo vệ chủ quyền như thế nào thì không nên nôn nóng, để đến trăm năm hoặc nghìn năm sau (do LM in đậm) con cháu chúng ta đòi lại vẫn được;
          5-Ai có quan điểm khác với quan điểm trên đều là sai trái và chỉ phục vụ mục đích của một số cá nhân”.
 
          Ở một đất nước như đất nước VN, thân phận của giới trí thức mà nhà thơ Tường Vân ở trong nước đã diễn tả như sau:
 
          “Bảo ra đường
          Ra đường
          Bảo nằm gầm giường
          Nằm gầm giuờng
          Bảo sủa
          Sủa
          Bảo im
          Im”.
 
          Và các nhà trí thức như các giáo sư, tiến sĩ Nguyễn Huệ Chi, Hà Văn Thịnh đã than vãn “thân phận của trí thức còn bị lãnh đạo Đảng và Nhà Nước coi còn thua con bò”.
 
          Xin hỏi ông Giáo sư Thạc sĩ Vũ Quốc Thúc, một bậc tôn sư lừng lẫy một thời của chế độ Miền Nam:
 
          -Cái ý kiến, ý cò về vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa của thằng “Tiến sĩ Bác Hồ” Nguyễn Quang Ngọc, Viện Trưởng  Viện VN học và Khoa học Phát triển Đại học Quốc Gia Hà Nội là “để đến trăm năm sau hoặc nghìn năm sau con cháu chúng ta đòi lại vẫn được” chỉ có chó mới nghe được; nhưng rất lọt lỗ tai của lãnh đạo Đảng CSVN.
 
          Vậy xin hỏi Giáo sư Thạc sĩ Vũ Quốc Thúc làm sao ông có thể “tuyên truyền” cho thằng “Tiến sĩ Bác Hồ” Nguyễn Quang Ngọc quan điểm của ông về quan hệ Việt -Trung, về vấn đế Hoàng Sa, Trường Sa? 
 
          Một thằng “Tiến sĩ chó chết” như thằng Nguyễn Quang Ngọc, ông Giáo sư Thạc sĩ còn không thuyết phục được. Nói chi đến mấy ông chủ của nó là bọn lãnh đạo đảng CSVN!
*
          Nghe nói ông Giáo sư Thạc sĩ có lỡ dại một lần hồi sau tháng Tư năm 1975, nghe lời con mụ thuê phòng về chuyện vượt biên, nộp ảnh và lý lịch cho nó. Không ngờ nó lại là vợ bé của Trùm Công An Mai Chí Thọ. Nó cho xe đến đón nhưng không phải lên tàu vượt biên mà nó chở tuốt vào khám Chí Hoà (?). Sau đó, đã phải chạy vạy bỏ của chạy lấy người mới thoát được qua Pháp.
 
          Đề nghị ông Giáo sư Thạc sĩ Vũ Quốc Thúc, một bậc tôn sư một thời vang bóng về cuối đời không nên tiếp tục tự lấy bùn trát vào mặt mình mà làm gì! 
 
          LÃO MÓC
          tieng-dan-weekly.blogspot.com

__._,_.___

Ngày mai Đảng chạy...


 

 

Subject: Ngày mai Đảng chạy... *Đỗ Đăng Liêu

 

TRẢ LẠI SỰ THẬT CHO LỊCH SỬ

Ngày mai Đảng chạy...

*Đỗ Đăng Liêu

Cách mạng Hoa Lài lật đổ Tổng Thống Tunisie Zine El Abidine Ben Ali vào ngày 14/1/2011. Ông Ben Ali cùng vợ và 3 người con bỏ trốn sang nước Saudi Arabia. Chính phủ lâm thời của Tunisia yêu cầu Interpol, tức Tổ Chức Cảnh Sát Hình Sự Quốc Tế, ra trát bắt gia đình ông Ben Ali. Vào ngày 20/6/2011, toà án của Tunisie đã kết án khiếm diện ông Ben Ali và vợ là bà Leila Trabelsi 35 năm tù về tội rửa tiền và buôn ma túy.

Không đầy 1 tháng sau đó, gió cách mạng thổi tiếp qua Ai Cập đã khiến Tổng Thống Hosni Mubarak từ nhiệm vào ngày 11/2/2011. Khác với Ben Ali, ông Mubarak ở lại Ai Cập. Ngày 13/4/2011, ông Mubarak ra hầu toà với tội danh cố sát những người biểu tình trong cuộc cách mạng, và nếu bị coi là có tội thì án có thể là tử hình. Ông Mubarak và hai người con trai là Ala’a và Gamal sẽ phải ra hầu toà vào ngày 3/8/2011 sắp tới.

Ngoài ra, công tố của toà án quân sự cũng đang điều tra vai trò của ông Mubarak trong vụ ám sát người Tổng Thống tiền nhiệm là ông Anwar Sadat. Ngày 28/5/2011, một toà án hành chính tại thủ đô Cairo đã tuyên bố là ông Mubarak phạm tội phá hoại nền kinh tế quốc gia Ai Cập và ra lệnh phạt Ông số tiền tương đương với $33,6 triệu mỹ kim mà ông Mubarak phải trả bằng tiền riêng của Ông.

Khác với 2 cuộc cách mạng tại Tunisie và Ai Cập được coi là thành công nhanh chóng, cuộc cách mạng của người dân Libya để lật đổ chế độ độc tài của ông Muammar Gaddafi, mà người ta tin là sớm muộn cũng sẽ thành công, vẫn còn kéo dài chưa ngã ngũ. Kể từ khi khởi sự vào đầu Tháng 2 cho tới nay đã 5 tháng trời, những cuộc biểu tình phản đối chính phủ của ông Gaddafi đã nhanh chóng biến thành một cuộc nội chiến. Số người bị thiệt mạng liên quan đến cuộc nội chiến này đã lên tới nhiều ngàn người. Ông Gaddafi vẫn khăng khăng tuyên bố là những người chống lại chính phủ của Ông là đáng chết, và nói Ông sẵn sàng chiến đấu cho đến chết. Vào ngày 27/6/2011 vừa qua Toà Án Hình Sự Quốc Tế đã tung trát bắt ông Gaddafi với tội danh "phạm tội ác đối với nhân loại".

Toà Án Hình Sự Quốc Tế là một toà án thường trực với thẩm quyền truy tố những cá nhân vi phạm các tội như diệt chủng, tội ác đối với nhân loại, tội ác chiến tranh, tội gây hấn. Hiện nay có 114 quốc gia trên thế giới chấp nhận là thành viên của Toà Án Hình Sự Quốc Tế và có 34 quốc gia khác sẽ trở thành thành viên trong thời gian ngắn sắp tới. Những quốc gia thành viên tuân thủ những quyết định của Toà Án.

Sự hiện hữu của Toà Ánh Hình Sự Quốc Tế với số lượng quốc gia thành viên đông đảo như vậy, song song với Liên Hiệp Quốc, trong một bối cảnh mà các quốc gia ngày một xích lại gần nhau hơn để trở thành một "ngôi làng thế giới", thì những việc xẩy ra ở bất cứ nơi nào trên quả địa cầu không còn là vấn đề riêng biệt của địa phương hay quốc gia đó nữa mà đã trở thành vấn đề chung của cả thế giới và ít nhiều được đánh giá theo những tiêu chuẩn chung.

Vì vậy, trường hợp những nhà độc tài gây nên tội ác với dân tộc của họ rồi bỏ trốn sang một quốc gia khác để sống yên ổn, thoải mái và xa hoa trên đống tiền bạc vơ vét và cướp được của đất nước cho đến cuối đời ngày nay không còn nữa.

Những tội phạm, không chỉ giới hạn ở những cấp lãnh đạo tối cao mà đã lan toả xuống đến những cấp thừa hành, từ thời Đức Quốc Xã trong Thế Chiến Thứ Hai, qua thời kỳ cộng sản tại nhiều quốc gia, từ khối cộng sản Liên Sô, các nước cộng sản Đông Âu, Khmer Đỏ, Iran, Iraq, ... và gần đây là những quốc gia độc tài tại Bắc Phi và Trung Đông đều đã lần lượt bị truy tố trước Toà Án Hình Sự Quốc Tế và đền tội. Và việc truy tố không cần phải chờ đến khi cách mạng dân chủ thành công như điển hình trường hợp của Gaddafi.

Với sự thức tỉnh của lương tâm nhân loại, cộng thêm với sự thay đổi của cấu trúc địa lý chính trị và kinh tế thế giới khiến quyền lợi của mọi quốc gia ngày một gắn liền hơn với quyền lợi của nhiều quốc gia khác, tình trạng mạnh ai nấy lo, hay "giữa đường thấy sự bất bình làm ngơ" của một thời trước đây đã không còn nữa. Phản ứng của thế giới ngày hôm nay chắc chắn sẽ khác trước đây nếu những biến cố như Nga đưa xe tăng vào thủ đô Budapest của Hung Gia Lợi năm 1956, như biến cố xe tăng nghiền nát sinh viên tại Thiên An Môn năm 1979 tái diễn. Việc Hoa Kỳ can thiệp vào Iraq và vụ xử Saddham Hussein, việc Toà Án Hình Sự ra trát bắt Gaddafi ngày hôm nay là những bằng chứng.

Tại toà án quốc tế này, các tội phạm cũng không còn có thể viện dẫn lý lẽ "tôi chỉ là kẻ thừa hành, chỉ làm theo lệnh trên" để chạy tội. Việc Toà Án Hình Sự truy tố những cấp thừa hành ở cấp bực rất thấp như những tay cai ngục của thời Nazi hay thời Khmer Đỏ đã sát hại nhiều mạng người, là những tội ác mà họ đã gây nên cách đây năm sáu chục năm mà họ đã tưởng như không còn ai có thể khám phá ra, thật đáng để cho những kẻ đang và sắp gây tội ác phải suy ngẫm.

Tóm lại, trong thế giới của ngày hôm nay, không còn nơi nào có thể gọi là những nơi trú ẩn an toàn cho họ nữa. Họ không thể giấu tiền tài của cải đã ăn cắp được của quốc gia. Tài sản của gia đình Ben Ali và Mubarak và các thuộc hạ của họ được cất giấu tưởng như an toàn tại các ngân hàng nước ngoài đã lập tức bị đông lạnh và tịch thu. Họ cũng không thể tìm được chỗ để ẩn nấp cho chính bản thân họ. Những tội phạm chiến tranh như Saddham Hussein của Iraq, Ratko Mladic của Serbia, Khieu Samphan, Nuon Chea, Ieng Sary của Khmer Đỏ trốn tránh mấy rồi cuối cùng cũng bị đem ra ánh sáng của công lý và đền tội.

Tại Việt Nam, sau bao nhiêu năm bòn rút tài nguyên quốc gia, ăn cắp của công, chia chác tiền vay, tiền viện trợ nước ngoài, đồng thời hà hiếp, bóc lột dân đen, những người lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản VN nay đều đã trở thành “tư bản đỏ” giàu nứt đố đổ vách. Gia đình, giòng tộc của họ sống sa hoa truỵ lạc trên sự đau khổ, nghèo nàn của quần chúng. Từ mấy năm gần đây đã nổi lên một phong trào đòi lại công bằng xã hội, vạch mặt chỉ tên những kẻ gây nên tội ác, ăn cướp của nhân dân. Song song và quan trọng không kém là cao trào yêu nước, quyết tâm bảo vệ chủ quyền đất nước, đồng thời đòi làm sáng tỏ những điều khuất tất trong việc để mất đất mất biển, mà thủ phạm không ai khác hơn là chính những người cầm đầu đảng và nhà nước cộng sản hiện nay. Giới lãnh đạo thì bán nước, cấp thừa hành thì tiêu diệt tinh thần yêu nước của dân chúng. Tất cả tội ác này của thành phần lãnh đạo cao nhất ở trung ương cho đến những viên công an ác ôn ở địa phương đều được người dân ghi nhớ để chờ ngày phán xét.

Lịch sử loài người cho thấy, chẳng có một chế độ nào tồn tại mãi mãi, đặc biệt những chế độ hà khắc thì tuổi thọ luôn luôn ngắn ngủi. Với làn sóng yêu nước và làn sóng đòi hỏi công bằng xã hội, cùng với cao trào đấu tranh cho tự do dân chủ ngày một dâng cao ở Việt nam hiện nay, ngày tàn của chế độ độc tài chỉ còn là vấn đề thời gian.

Bởi vậy trong quần chúng hiện đang truyền tụng một câu đáng để những cán bộ đang phục vụ guồng máy độc tài suy ngẫm:

          "Hôm nay còn Đảng còn Mình, ngày mai Đảng chạy thân Mình ra sao?”

Đỗ Đăng Liêu




Vu Van Chuong

 

Hình ảnh kinh hoàng Đánh bom Boston - USA


Khủng Bố xưa và nay : Ai khủng bố ở Việt Nam ?
http://vulep.blogspot.com.au/2013/04/khung-bo-xua-va-nay-ai-khung-bo-o-viet.html


 

 

Nghi phạm đánh bom Boston rút tiền bằng thẻ ATM cướp được

Trước khi xảy ra vụ đấu súng tại Watertown đêm 18/4, rạng sáng ngày 19/4, Dzhokhar tay ôm đầy snack và nước ngọt. Hắn còn vào cây ATM rút 800 USD bằng chiếc thẻ cướp được từ chủ nhân chiếc Mercedes.


Dzhokhar tại trạm xăng chiều ngày 18/4, hắn ôm nhiều theo nhiều snack. Theo sau hắn là anh trai Tamerlan.

  • Hình ảnh cho thấy tên Dzhokhar bước vào một cây xăng ở Cambridge, Massachusetts, theo sau hắn là anh trai Tamerlan. Trong một bức ảnh khác, tên Dzhokhar đội mũ trắng tại cây ATM, hắn vừa rút 800 USD. Đây là chiếc thẻ mà anh em nghi phạm lấy của người đàn ông bị chúng bắt cóc khi chúng cướp xe ngày 18/4. Tên Tamerlan nhảy trong chiếc Mercedes và nói với người lái xe: “Ông có nghe về vụ nổ bom ở Boston không… Chính tôi gây ra đó”.
  • Chủ nhân của chiếc SUV đã nhảy ra khỏi xe và chạy trốn khi 2 anh em nghi phạm chạy đi mua snack.
  • Tamerlan và Dzhokhar cướp chiếc Mercedes SUV khoảng 40 phút sau khi nhân viên cảnh sát Sean Collier của Đại học kỹ thuật Massachusetts bị chúng bắn chết ngay trên chiếc xe tuần tra.
  •  

Tên Tamerlan đầu cúi xuống rút tiền tại cây ATM.

  • Sau vụ đấu súng với cảnh sát tại Watertown, tên Tamerlan thiệt mạng, còn Dzhokhar chạy trốn. Tối ngày 19/4, tên Dzhokhar bị bắt khi hắn đang trốn trong một chiếc thuyền ở Watertown, ngoại ô của Boston.

  • Đêm ngày 18/4, rạng sáng ngày 19/4 xảy ra vụ đấu súng giữa cảnh sát và 2 anh em nghi phạm đánh bom Boston. Tamerlan chết trong vụ đấu súng này, còn Dzhokhar chạy trốn.
  • Theo nguồn tin từ Washington Post, một nhân vật đầy bí ẩn tên là Misha đã lôi kéo Tamerlan khiến nghi phạm khủng bố Boston ngừng luôn việc đấm bốc và học nhạc.
  • Theo lời khai của Dzhokhar, anh trai hắn chính là chủ mưu vụ khủng bố Boston. Một số nhà phân tích cho rằng, Dzhokhar khai vậy để giảm nhẹ tội cho mình. Tuy nhiên, bạn bè và người thân của anh em nghi phạm đều có nhận định rằng, cậu em rất tôn sùng và noi gương anh.
  • Một bức ảnh của Tamerlan.

From: kham danghuy <
Date: 2013/4/24
Subject: Hình ảnh kinh hoàng Đánh bom Boston - USA
To: Kham Danghuy <

Hình ảnh kinh hoàng

Đánh bom Boston - USA

 

Khói bốc cao, người dân bỏ chạy hỗn loạn, nét kinh hoàng trên gương mặt các nhân chứng, đó là những gì được ghi nhận tại hiện trường vụ đánh bom giải Boston Marathon.

Một khuôn CSVN nhồi sọ Trẻ em.


Một khuôn CSVN nhồi sọ Trẻ em.
 

“Đột nhập” trường đào tạo chiến binh nhí của Triều Tiên


(NLĐO)- Một số hình ảnh hiếm hoi từ hãng thông tấn AP của Mỹ về các chiến binh tương lai của Triều Tiên được huấn luyện tại một học viện quân sự, đang rất gây chú ý.


Các chiến binh nhí của Triều Tiên. Ảnh: AP

 

Các tân binh “nhí” này mới chỉ 11 tuổi.

Các bé cạo tóc gọn gàng và luyện tập taekwondo rất nghiêm chỉnh tại Trường Cách mạng Mangyongdae ở Bình Nhưỡng.


Một học viên tên là Jo Chung Hyok chia sẻ: “Vì tình hình hiện tại, cháu đang cố gắng học tập và rèn luyện chăm chỉ hơn”.

“Cháu nghĩ rằng cháu có thể trả thù người Mỹ bằng cách phấn đấu đạt thành tích cao ở lớp. Đó là nhiệm vụ cách mạng. Cháu rèn luyện thật nhiều để đạt được thành tích cao trong các môn quân sự như chiến thuật và bắn súng”, Jo chia sẻ.

 


Các bé cạo tóc gọn gàng và luyện tập taekwondo rất nghiêm chỉnh

tại Trường Cách mạng Mangyongdae ở Bình Nhưỡng. Ảnh: AP

 

Trường học này do nhà nước điều hành và cũng là nơi cố chủ tịch Kim Jong Il từng học trong chiến tranh Triều Tiên.
Các học viên mặc đồng phục quân đội và được dạy diễu hành một cách bài bản, thậm chí còn mang theo cả súng trên vai.
Theo giáo viên Ri Kyong Hui, bọn trẻ còn được dạy những môn văn hóa khác như sinh học, lịch sử và ngôn ngữ, nhưng không được tiếp cận với mạng internet.

 


Ngoài các môn quân sự, các bạn nhỏ còn được học thêm nhiều môn văn hóa. Ảnh: AP

 


 

Thiếu tá Kim Hak Bin - người quản lý trường cho biết: “Vào thời điểm này, tình hình trên Bán đảo Triều Tiên rất căng thẳng và Mỹ đang đối xử rất tệ với chúng tôi. Nhưng mọi người có thể thấy các học viên học tập rất tích cực”.
“Các học viên của chúng tôi sẵn sàng ra tiền tuyến bất cứ lúc nào chiến sự nổ ra và đang học tập chăm chỉ hơn bao giờ hết”, ông Kim Hak Bin nhấn mạnh.
Ngôi trường tọa lạc ở quê hương của cố chủ tịch Kim Nhật Thành, được xây dựng năm 1947, là nơi chăm sóc và giáo dục cho con cái của các chiến binh đã thiệt mạng trong cuộc chiến chống Nhật từ năm 1910-1945.

 

Đỗ Quyên
(Theo AP, Daily Mail) 

 
Please note:  If you forward this email please delete the forwarding history, which includes my email address.  It is a courtesy to me and others who may not wish to have their email addresses sent all over the world.  Deleting the history helps prevent spammers from mining addresses and sending out viruses.  Thanks

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link