Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, April 29, 2013

Photos BIỂU TÌNH NGÀY QUỐC HẬN 2013 tại TROCADÉRO ngày 27/04


From: bichxuanparis <
Date: 2013/4/29
Subject: Video 30/4 2013 tại Paris


 

Bích Xuân
http://bichxuanparis.online.fr
             


De : "

  Cùng các anh chị,

        Trong bài tường trình  hôm qua, sau khi đi biểu tình xong, vì viết lẹ cho nóng sốt tin tức, tôi đã bỏ quên vài chi tiết, nhất là không nói về sự hưởng ứng của khách ngoại quốc du lịch.
       
          Trước hết xin được kể chuyện "phe ta":
        Trong phần viết về những người bạn lên máy vi âm phát biểu ý kiến, tôi đã dám quên ghi tên một anh bạn thân. Có lẽ vì quá thân nên tôi xem anh ấy như là tôi nên không để ý hay là vì anh đeo liếng đen, măc áo mưa màu xám loại "bành tô" kiểu điệp viên Z28 (nhân vật thám tử trong tiểu thuyết Việt Nam ở Sài Gòn vào thập niên 60!) hay Colombo nên tôi không thấy? Tôi muốn nói đến anh Nguyễn Gia Nam! Xin ông bạn già tha thứ! Già nhưng phát biểu ý kiến còn "gân", còn "ngon lành lắm"!
        Thứ đến là viêc chị Đỗ Văn Soạn có nhắc tôi là hôm đó cũng có một cô Bắc kỳ nho nhỏ đi biểu tình với chúng ta ngoài cặp tình nhân trẻ mà tôi đã đề câp đến. Bây giờ thì tôi nhớ lại rồi! Cô đó mặc quần dài, tóc uốn ngắn, bên ngoài là một "blouson" ngắn sát ngang "eo". Cô ấy đứng một mình không thấy nói chuyện với ai hết! Và cô đã cùng chúng ta đi nhiều vòng lớn và nhỏ của Place des Droits de l'Homme và chân đạp lên cờ máu! Các anh chị cũng rất mạnh dạn chà đạp lên cờ máu lúc đi ngang qua. Làm sao chúng ta quên được NGÀY QUỐC HẬN 30 tháng Tư?
         
          Sau đây, xin nói về phản ứng của du khách tại chỗ:
        Trong một thời gian khá lâu, "ồn ào viên" là anh Nguyễn Cao Đường cầm máy vi âm đối thoại với một nhóm thanh thiếu niên trai gái người Pháp và đã kêu gọi đám trẻ đó cùng hô những khẩu hiệu chống việt gian cộng sản. Và những người trẻ này đã đáp lại lời kêu gọi rất hăng say, tay cầm cờ vàng phất liên hồi. Cảnh tượng rất vui vẻ, náo nhiệt làm tinh thần anh chị em đi biều tình càng lên cao, phấn khởi! Mỗi khi hoạt náo viên kêu gọi mấy em hô theo những khẩu hiệu thì các em đã cùng "la lối om sòm" rất vui theo lối trẻ người Pháp!
          Anh Đỗ Hữu  Hào (anh Hào hên vì đã được nhiều du khách tiếp xúc!) có trả lời những thắc mắc về tình hình ở Việt Nam của một người đàn ông Pháp. Theo ông ấy thì ở xứ mình, dân chúng có vẻ bình yên sinh sống. Anh Hào trả lời là nếu ông đi vùng quê xa phố thị thì sẽ thấy ngay tình trạng sinh sống nghèo đói của người dân. Sau một lúc trao đổi thì người Pháp đó công nhận là bây giờ mới biết và nghe được một tiếng nói khác về Việt Nam. Điều này cũng giống như trường hợp cặp tình nhân trẻ Việt Nam mà tôi đã nói đến trong bài viết hôm qua. Họ cũng nói qua đến bên Pháp mới nhìn thấy sự thật!
          Và tôi cũng nghe anh Đặng Văn Khanh cho biết là có vài ký giả ngoại quốc vô tình đi ngang, thấy chúng ta biểu tình liền làm một màn phỏng vấn! Xin anh chị nào đã được phỏng vấn, kể lại cho chúng ta cùng vui!

          Hy vọng là tôi đã viết đầy đủ chi tiết về buổi biểu tìn hôm qua, thứ bảy 27/04/2013. Anh chị nào có gì vui thì xin kẻ lại cho mọi người biết. Rất cảm ơn!

                                Nguyễn Cao Đường

 

 

 

Paris với rừng cờ vàng ba sọc đỏ , biểu tình chống cs VN trong ngày Quốc Hận 2013.

Hãnh diện với khí thế cuả Paris năm nay . Đẹp lắm , không thua cộng đồng Úc và Hoa Kỳ bao nhiêu nhé . Hình ảnh rõ , đẹp , trời tốt . Ông Trời cũng ủng hộ chúng ta đó .

 

 


 
Bích Xuân
http://bichxuanparis.online.fr


  Sáng thứ sáu 26/04/2013, báo Le Figaro đăng tin kêu gọi biểu tình 2 ngày (27 và 30/04) và dự đêm văn nghệ đấu tranh cùng ngày 30! Tin này do langthang, một người trong Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tự Do tại Pháp gởi cho nhà báo để thể hiện tinh thần đoàn kết đấu tranh của người Việt tỵ nạn tại Paris. Le Figaro đăng 5 lần cho ngày 27/04 , 2 lần cho ngày biểu tình 30/04 và 1 lần cho tối văn nghẹ cùng ngày 30. Hai sinh hoạt cho ngày 30 vì langthang được đọc tin quá trễ nên không thể nào làm hơn!!!Mặc dù bị chê bai, mĩa mai, nhưng tranh đấu là chuyện chung của toàn dân Việt, nên Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tụ Do tại Pháp không màn đến những khó khăn giai đoạn, vẫn tiếp tục (không cần chờ sự mời mọc!) giúp sức cho tất cả mọi hoạt động chống cộng của NGƯỜI VIỆT!
    Tối hôm qua,thứ sáu 26/04/2013 lúc 21giờ các anh chị sau đây đã xung phong ra trận dán bích chương lần chót  kêu gọi biểu tình ngày hôm nay thứ bảy 27/04/2013 tại Place des Droits de l'Homme Métro Trocadéro: chị Bích Xuân, chị Thúy Phượng, chị Alice Phương (một khuôn mặt mới!Hoan hô chị), anh Nguyễn Hữu Xương, anh Nguyễn Công Thiểm, anh Trần Văn Thu, anh Trần Minh Răn, anh Lê Minh Triết và anh Nguyễn Văn Châu. Một lúc sau thì có 2 anh xé lẻ đi dán riêng. Chắc là có "Mission Spéciale"?!Không sao, càng nhiều trận xung kích thì địch thủ việt gian cộng sản càng bối rối! Trước khi chia tay; tất cả anh chị cùng "KÉO NHAU" ra Trocadéro... xin lỗi, tôi viết lộn vì quá mệt và tuổi già (70 tuổi rồi còn gì?), các anh chị vui vẻ vào tiệm ăn phở, trừ anh Nguyễn Hũu Xương vì nhà ở quá xa sợ trễ chuyến RER nên không chung vui cùng anh chị em. Rốt cuộc lại cũng anh Trần Văn Thu đãi các bạn thêm một "chầu phở". Hoan hô anh Trần Văn Thu nhiều, nhiều lắm!!!
    Chiều hôm nay, hồn thiêng sông núi phù hộ trời Paris bổng rực sáng sau một đêm mưa! Vì vậy mà đồng hương đi biểu tình không bi gió lạnh và mưa ướt như đài khí tượng dự đoán! Một số khá đông đồng hương, nhiều hơn những lần trước cũng tại nơi này Place des Droits de l'Homme đã hăng say lên án việt gian công sản bán nước, hèn với giặc, ác với dân. Lúc đầu, nhờ dàn âm thanh bỏ túi do bác sĩ Phan Khắc Tường đem theo sẵn nên chúng ta đã bắt đầu cuộc biểu tình đúng giờ trong lúc chờ đợi hệ thống âm thanh mạnh hơn mà nguời  phụ trách, vì những lý do không thể hiểu được đã đến quá trễ! Người Pháp có câu: Avant l'heure, ce n'est pas encore l'heure, après ce n'est plus l'heure, IL FAUT ARRIVER A TEMPS!" hay "Les retardataires ONT TOUJOURS TORT!" Người Pháp có nhiều tánh xấu, nhưng họ có một nguyên tắc là "Đến Đúng Giờ, Về Đúng Lúc!"
    Sau phần nghi lễ khai mạc:

            1/ Chào Quốc kỳ và hát Quốc ca
            2/ Môt phút mặc niệm ghi ơn tiền nhân đã có công dựng nước, những chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà đã hy sinh thân xác bảo vệ Miền Nam và sau cùng là thương nhớ đồng bào đã bỏ mình trên đường tìm TỰ DO

    do anh Nguyễn Hữu Xương phụ trách, bác sĩ Phan Khắc Tường, Chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Tự Do tại Pháp nói vài lời bằng Pháp ngữ chào đón đồng hương và nói về ý nghĩa của buổi biểu tình.
    Sau đó chị Khanh Trang, anh Nguyễn Hữu Xương và anh Nguyễn Cao Đường thay nhau mời đồng hương cùng hô to những khẩu hiệu bằng việt-Anh-Pháp ngữ cũng nhu mời người phát biểu ý kiền sau khi Thượng Toạ Thích Giác Đạo ở Chùa Khánh Anh làm lể cầu siêu.
    Trong suốt buổi biểu tình mọi người đều hăng say hô khẩu hiệu chống việt gian cộng sản bán nước hại dân, không ngừng nghỉ, không biết mệt.
    Các anh chị em, con cháu sau đây đã ra phát biểu ý kiến trong lúc đôi chân chà đạp trên cờ máu dán dưới đất,
  theo thứ tự thời gian nhớ được sau đây: chị Thúy Phượng đại diện Chi Hội Pháp Phụ Nữ Âu Cơ (Việt ngữ), anh Phan Lâm Khanh, Lực Lượng Dân Tộc Cứu Nguy Tổ Quốc (Pháp ngữ), chi Khanh Trang (Việt-Pháp ngữ), Bích Phương cháu gái anh chị Khanh-Trang (Pháp ngữ), Tuấn cháu trai anh chị Khanh-Trang (Pháp ngữ), anh Bùi Xuân Quang Hội Việt Pháp Tương Trợ (Pháp ngữ), anh John ca sĩ trẻ người Việt (Anh ngữ) và anh Giao (Việt ngữ).
    Sau đó các anh chị đã đi nhiều vòng lớn quanh Place des Droits de l'Homme và hô khẩu hiệu trong khi anh Phạm Thanh Tâm cho nghe những bài ca tranh đấu. Phần văn nghệ đấu tranh, chúng ta được nghe nhiều bài hát nêu ý chí quyết tâm bảo vệ non sông chống nội thù việt và ngoại xâm Tàu phù do chị Ngọc Hoa, chị Khanh Trang, anh Guillaume Phan, chị Việt Hoài Phương và vài anh chị nữa mà tôi không có hân hạnh biết tên.
    Lần này, nhận thấy có nhiều gương mặt trẻ và nhiều người mới tôi chưa hề thấy trong những buổi biểu tình!Đây cũng là môt dấu hiệu mới rất khích lệ tinh thần chúng ta!
    Đặc biệt có một màn hấp dẫn do một anh bạn trẻ đưa ý kiến:

    Đồng hương cầm Quốc kỳ vàng ba sọc đỏ đi vòng tại chỗ rồi bước ngang lên cờ máu và chà đạp phỉ nhổ (tượng trưng thôi vì vấn đề vệ sinh!); Các anh chị đã đi hàng chục lần không mệt! Điều này chứng tỏ lòng căm thù của toàn dân Việt đối với tập đoàn cộng sản đang làm đất nước điêu linh!
    Anh chị em không mệt vì máu huyết sôi sục trước sự áp bức đày đọa dân lành của bọn cộng nô và cũng nhờ sự tiếp sức bằng bánh ngọt của các chị Khanh-Trang; Đỗ Văn Soạn-Liên và Mymy cũng như nước, cà phê nóng của anh Lê Minh Triết!
    Chuyện bên lề:

      1/ Theo một nguồn tin từ Préfecture de Police de Paris thì bọn cộng sản nơi hang ổ của chúng đã có thư chính thức phản kháng việc chúng ta biểu tình chống bọn chúng , nhất là trước mặt nơi chúng ở! Chúng đòi không cho chúng ta đứng ngay trườc cổng, Préfecture đã đồng ý. Bây giờ chúng còn đòi chúng ta phải đi thật xa, khỏi tầm mắt  và tầm tai của chúng! Kháng thư chúng gởi cho Bộ Noại Giao và Préfecture của Pháp! Préfecture trả lời rằng nước Pháp là xứ TỰ DO, mọi công dân đều có quyền biểu tình! Chúng ta đã ở khá xa rồi, không thể nào bắt chúng ta đi xa hơn nữa! Còn chuyện láng giếng phàn nàn thì Préfecture nói rằng, khi chúng ta có giấy phép biểu tình với dụng cụ âm thanh thì chúng ta toàn quyền "làm ồn" (nguyên văn: faire du bruit!), họ không có quyền phản đối. Vả lại chúng ta chỉ làm mỗi năm có một lần mà thôi!  Như vậy thì.... thứ ba này ngày 30/04/2013 chúng ta tha hồ chửi bới cộng sản! Nói cho vui vậy thôi chứ minh cũng đừng ồn ào quá lố!
      2/ Một cặp tình nhân rất trẻ (khoảng dưới 25 tuổi!)người Việt, nói giọng Bắc thứ thiệt 1975 (chính hiệu  Em nà người Hà lội!)có trò chuyện với tôi (Cao Đường) về chuyện Việt Nam. Sau đó thì anh Đổ Anh Hào tiếp chuyện. Một lúc thì anh Hào gọi tôi giải thích thêm về màu cờ chính nghĩa của chúng ta. Cô bé qua Pháp được vài năm. Cô ta nói rằng qua Pháp mới thấy NGƯỜI VIỆT chống bạo quyền Hà nội. Lúc còn ở bên nhà thì cô ta và anh ban không biết gì hết về lịch sử Việt Nam cận đại! Ngạc nhiên vì những gì mà cô ta thấy và nghe ở Pháp, cô điện thoại về cha mẹ để hỏi thì được trả lời là : Trước năm 1975 dân Miền Bắc chờ đợi Quân Đội Miền Nam ra Bắc. Nếu Miền Nam thắng, thì với sự trợ giúp của Mỹ, nước Việt Nam đã tiến bộ và giàu mạnh từ lâu rồi! Và dân Miền Bắc đến bây giờ vẫn tự hỏi là tại sao Quân Đội Miền Nam không tiến ra Bắc lúc trước? Đau buồn thay và cũng mừng thay là nếu chúng ta cứ tiếp tục tranh đấu thì một ngày nào đó cộng sản sẽ không còn hiện diện trên đất nước Việt Nam yêu dấu!
      Sau câu chuyện thì tôi thấy hai người bạn trẻ đó "đầu dựa đầu, vai kề vai", tay cầm cờ vàng nhỏ bằng giấy, đã cùng chúng ta đi vòng Place des Droits de l'Homme . Nhưng họ không dám bước lên cờ máu lúc chúng ta đi vòng nhỏ hơn! Mình cũng không nên đòi hỏi nhiều quá! Phải không anh chị? Và cuối cùng tôi thấy họ ra về, trong tay vẫn còn phất phơ cờ vàng ba sọc đỏ!

      Vài hàng gởi anh chị đọc cho vui. Cảm ơn anh chị đã bỏ thì giờ đi dự biểu tình rất đông hôm nay. Và anh chị cũng đừng quên ngày 30/04 lúc 17giờ chúng ta gặp lại nhau trước hang ổ việt cộng để cùng "làm một cù nữa" cho xôm tụ!

      Và cũng xin cảm ơn anh chị đã bỏ công ra để đọc hết bản tường trình này.

                          Nguyễn Cao Đường

  Tái bút: Anh chị nào biết địa chỉ điện thư của những người có mặt hôm nay mà không có tên trên danh sách trên đây, xin vui lòng chuyển giùm thơ này. Rât cảm ơn!


Sunday, April 28, 2013

Hiện tình Người Việt tỵ nạn và nhà cầm quyền Việt Cộng.


View Archive
Hiện tình Người Việt tỵ nạn và nhà cầm quyền Việt Cộng.
Trần Huy
April 27, 2013
LTS:Cám ơn những ý kiến đóng góp của bạn Trần Huy về vấn đê cộng đồng hải ngoại.. Chỉ xin có một ý kiến nhỏ, là ý VC nắm cộng đông hải ngoại là một chuyện, nắm được hay không là chuyện thứ hai.
 
 
Sau ngày chính quyền Việt Nam Cộng Hoà thất thủ ngày 30 tháng 4 năm 1975, một số những gia đình quân nhân Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, gia đình các viên chức chính phủ các cấp và nhân viên một số công sở cuá các công ty Hoa Kỳ cùng một số đông dân chúng đã thoát chạy khỏi Việt Nam để khỏi phải sống dưới sự cai trị cuả đảng cộng sản Việt Nam.
 
Trong những ngày đầu còn đầy hoang mang và lạ lẫm tại hải ngoại, sự đùm bọc giúp đỡ lắng nghe nhau dù không hề quan biết nhau từ trước, dù mỗi người ở một phương trời xa xăm vẫn tin nhau tuyệt đối, nhất là nhà cầm quyền việt cộng lúc đó hình như chưa có chính sách rõ ràng cho đám cán bộ đảng viên được cài cắm tại hải ngoại để khuynh loát Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nan cộng sản vì chắc chắn đã có những thành phần nằm vùng cuả đảng việt cộng giả danh tỵ nạn chạy theo ra hải ngoại nhưng vẫn nằm bất động, cho nên trong gian đoạn đầu tình hình sinh hoạt cuả người Việt tỵ nạn tai hại ngoại khá bình yên và đoàn kết .
 
Nhưng hôm nay sau 38 năm đảng việt cộng thống trị cả nước thì tình hình sinh hoạt cuả Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn cộng sản tại hải ngoại ra sao?/. Đầu tiên phải nói rằng điều may mắn nhất cuả Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn cộng sản là sự sụp đổ cuả chủ nghiã cộng sản trên 20 năm trước làm cho tinh thần tin vào sự tự do dân chủ sẽ chiến thắng cuả người Việt tỵ nạn thêm vững chãi, và đã làm cho những tên việt cộng nằm vùng tại hải ngoại bất ngờ hụt hẫng bơ vơ như con mất cha. Thứ hai là nhờ được định cư tại các nước tự do dân chủ vững vàng ở tây phương và cách xa Việt Nam cả bờ đại dương nên an toàn cá nhân không phải lo lắng vì đảng việt cộng không dám dở trò khủng bố bắt nạt ai .
 
Trong giai đoạn đầu khi người Việt Tỵ Nạn còn chưa hội nhập với quốc gia mới và nhất là còn gắn bó mật thiết với quê hương đất nước, những nỗ lực để cố gắng để dành lại tự do dân chủ cho đất nước đã được đặt lên ưu tiên hàng đầu, dĩ nhiên vì cách biệt đia lý nên đã có nhiều nỗ lực khác nhau nên không quy tụ được đủ sức dân để tạo ra được mũi nhọn tiến hành cuộc đấu tranh gỉai phóng, dĩ nhiên lúc này những tên việt cộng theo chân Người Việt Tỵ Nạn ra hải ngoại đã nhem nhúm ra tay phá hoại sự đoàn kết bằng cách thổi phồng những bất đồng quan điểm cá nhân, khích động anh hùng tính cá nhân để ngăn cản sức mạnh đoàn kết dân tộc .
 
Mới đây qua những tài liệu chỉ đạo cho những cán bộ việt cộng nằm vùng tại hải ngoại chúng ta đã rõ, đảng cộng sản Việt Nam chỉ thị cho đám đảng viên cán bộ nằm vùng giả danh Người Việt Tỵ Nạn phải nắm được các Cộng Đồng Tỵ Nạn Cộng Sản tại hải ngoại trước năm 2015, có nghiã là các Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản tại hại ngoại sẽ phải trở thành một cánh tay nối dài cuả đảng việt cộng do các cán bộ và bọn tay sai việt cộng điều hành, đó chính là đường lối chiến lược lâu dài cuả đảng cộng sản Việt Nam. Chính vì thế mà chúng đã nỗ lực tuyên truyền đánh phá gây chia rẽ làm mất ổn định và đoàn kết cuả Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản tại hải ngoại xẩy ra liên tục.
 
Sau 38 năm đấu tranh các thế hệ đi trước nay đã trọng tuổi các thế hế tiếp nối đã và đang phải tiếp nhận sự kế thừa với tình hình thế giới đã thay đổi sâu rộng, với khả năng đóng góp giới hạn cuả Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn sinh sống tại hải ngoại và sự học hỏi được những điều mới từ giới trẻ nhiều quan niệm mới sẽ được nêu ra hay được áp dụng cho bối cánh mới dĩ nhiên không thể tránh đượcsự hiểu lầm hay hoài nghi và cũng là cơ hội để đảng việt cộng tung ra những đòn đánh phá vào uy tín và sự ổn dịnh đoàn kết cuả Cộng Đồng Người Việt tại hải ngoại.
 
Cho nên chúng ta luôn phải tỉnh táo và sáng suốt, lấy dài hạn soi sáng ngắn hạn, đặt sự đoàn kết Cộng Đồng lên trên những khác biệt cá nhân để đối thoại ôn hoà và trực tiếp nhắm hiểu rõ được vấn đề và vô hiệu hoá sự đánh phá cuả bọn việt cộng nằm vùng tại hải ngoại.
 
Điều mọi người cần phải lưu tâm là phải cô lập và vô hiệu hoá hành động cuả những phần tử luôn miệng đánh phá vu cáo, tung tin thất thiệt và gây chia rẽ trong Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn tại hải ngoại trong khi bản than chúng không hề đóng góp được gì để xây dựng Cộng Đồng .
 
ĐIều chúng nó mong muốn là gây nản lòng cuả những người thiện chí để không còn muốn tham gia phục vụ Cộng Đồng và không ai còn tin ai để cho đám tay sai nằm tranh thủ cơ hội ra cướp Cộng Đồng, chúng ta những người thật lòng vì quốc gia dân tộc phải thật bình tĩnh cam đảm, chúng ta nhất địch sẽ chiến thắng.
 
 


April 27, 2013

 

THÁNG TƯ, NÓI CHUYỆN KẺ THUA NGƯỜI THẮNG


 

THÁNG TƯ, NÓI CHUYỆN KẺ THUA NGƯỜI THẮNG

 

* ĐINH LÂM THANH *

 

Thật ra chẳng ai muốn mất thời giờ để đối thoại với kẻ thắng, là đảng Việt gian cộng sản và đám bồi bút của chúng làm gì. Lý do đơn giải, cộng sản xứ nào, ở đâu cũng thuộc thành phần bịp bợm, ngoan cố và tráo trở. Đối với Việt Nam, chúng còn thêm cái bản tính cao ngạo của hạng người đã ít học lại thiếu văn hóa, thì chẳng cần gì phải mất công nói chuyện với chúng !

 

Bài góp ý nầy có ba mục đích. Một, nhằm vạch trần bộ mặt thật của kẻ thắng để gởi đến các bạn trẻ sinh ra cũng như trưởng thành sau năm 1975. Hai, thách thức đối thoại với những người lúc nào cũng lớn tiếng bênh vực chế độ cộng sản Việt Nam. Ba, để tát vào mặt những ai mà mãi đến giờ nầy vẫn còn cố tình ca tụng đảng cướp cộng sản. Chiến thắng ‘thần thánh’ và ‘vinh quang’ của cộng sản chỉ là một trò lường gạt mà chúng đã âm mưu tráo trở dưới chiêu bài ‘giải phóng’ cũng như ‘thống nhất đất nước’ !  

 

Để mở đầu, tôi đồng ý cộng sản miền Bắc đã thắng vài trận lớn trước ngày chúng công khai xua quân vào chiếm Việt Nam Cộng Hòa. Đó là hai trận mà quân cộng sản Bắc Việt đã dứt điểm Điện Biên Phủ, một vị trí quan trọng, xem như thành trì cuối cùng của quân đội Pháp trên đất Việt Nam. Và tại Khe Sanh, lính chính quy cộng sản đã tràn ngập vị trí phòng thủ chiến lược của quân đội Mỹ, nơi bảo vệ tuyến đầu Việt Nam Cộng Hòa và cũng là nút chận cửa ngõ xâm nhập miền Nam qua đường mòn HCM. Nhưng theo hồi ký do các tư lệnh bộ đội miền Bắc viết cũng như huênh hoang của các quản giáo trại tù thì họ đã xử dụng chiến thuật thí quân ồ ạt để đạt cho bằng được thắng lợi theo lệnh của già Hồ. Trong hai trận Điện Biên Phủ và Khe Sanh, mỗi nơi cộng sản đã thí trên một trăm ngàn trẻ em vị thành niên bằng những chiến thuật biển người. Điều nầy chứng tỏ chế độ Hà Nội không bao giờ xem trọng sanh mạng con người mà cộng sản chỉ biết dùng xương máu người dân miền Bắc làm vật hy sinh để đạt mục đích xâm chiếm miền Nam.

 

Vậy thì hai chiến thắng Điện Biên Phủ và Khe Sanh không có gì gọi là vinh quang và thần thánh, mà đây chính là những lần thí quân tàn nhẫn vô nhân đạo (phải đánh cho đến giọt máu cuối cùng - lời của già Hồ) chưa bao giờ thấy trong lịch sử chiến tranh của nhân loại. Xin nói rõ trong kế hoạch công đồn, ngoài việc quân cộng sản cắt bớt khẩu phần ăn của người lính (tiết lộ của quản giáo trong trại cải tạo KàTum, Long Khánh) còn dùng chiến thuật biển người xua quân lính dưới quyền vượt qua hàng rào phòng thủ bằng lựu đạn, mìn và kẽm gai, là nơi bãi tác xạ không hạn chế dành cho pháo binh và vùng dội bom tự do của Không Quân Việt Mỹ. Ngoài ra, chỉ huy chiến trường còn xiềng chân xạ thủ vào súng cộng đồng cũng như các cổ đại pháo, cột chân tài xế vào xe tải, xe tăng…để không còn một ai có thể thối lui hoặc thoát chạy. Đây là một hành động độc ác mà cộng sản đã xử dụng lính thuộc cấp của họ còn tàn nhẫn hơn đối với súc vật như thế giới đã thấy qua các trận chiến đối đầu với Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa và Đồng Minh trước đây. Người bộ đội Bắc Việt chỉ còn đường độc nhất. Một là chịu chết đói. Hai là muốn ăn thì phải tiến lên chọc thủng phòng tuyến các đơn vị phòng thủ Pháp, Mỹ và Việt Nam để kiếm thực phẩm bỏ vào bao tử !

 

Tại sao cộng sản thắng hai trận nầy ? Theo binh pháp, trên một chiến trường cố định, nếu bên nào đông quân, xử dụng thế công với chiến thuật thí quân liên tục, không hạn chế, không tính toán…thì chắc chắn cuối cùng họ sẽ thắng bên chống đở đang ở trong thế thủ.

 

Đến năm 1975, khi cộng quân vào chiếm miền Nam, lính chính quy đã tiến quân ồ ạt, nhanh chóng và đi như thế chẻ tre, nhưng cũng chẳng vinh quang và thần thánh gì như chúng thường huênh hoang qua sách báo ! Từ Quảng Trị đến Nhatrang, bộ đội Bắc Việt tiến vào Nam trong cảnh nhà không đồng trống, trong lúc Quân Đội miền Nam đã được lệnh di tản vào Nam để phối trí lại tại Vùng III và vùng IV Chiến thuật. Đoàn quân cướp nước xuôi Nam dễ dàng trên quốc lộ 1, nhưng khi đến đèo Rù Rì (Nhatrang Khánh Hòa) thì khựng lại vì e ngại đàng sau đèo là cái bẫy của Quân Đội VNCH. Bộ đội miền Bắc án binh bất động đến gần hai ngày. Sau đó một ‘phái đoàn’ của Nhatrang ra tận nơi để thông báo rằng thành phố đã mở cửa chờ sẵn, chúng mới bắt đầu tiến vào thành phố ! Nhưng đến Long Khánh thì đoàn quân cộng sản hoàn toàn bị chận và phải chiến đấu ác liệt với Sư Đoàn 18 Bộ Binh cho đến khi có lệnh buộc quân lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa phải bỏ súng đầu hàng. Sau cùng, đối với vùng III và vùng IV Chiến thuật, bộ đội chỉ gặp những trận chống cự lẻ tẻ của những đơn vị không tuân hành lệnh đầu hàng mà Dương Văn Minh kêu gọi trên đài phát thanh Sàigòn. Do đó, cuộc tiến quân của cộng sản Bắc Việt đã dễ dàng như trở bàn tay.  

 

Vậy, lý do nào quân cộng sản Bắc Việt tiến chiếm miền Nam, có thể nói, là dễ dàng từ Bến Hải đến Sàigòn ? Xin trả lời ngay, Việt Nam Cộng Hoà và Quân Đội Miền Nam đã bị đồng minh Mỹ bán đứng cho Tàu cộng và Việt cộng. Kết quả thật đắng cay là Mỹ vừa tháo chạy, vừa hăm dọa nhà cầm quyền Đệ Nhị Cộng Hòa, vừa cúp viện trợ nhưng lại tuyên bố với thế giới là họ rút lui trong danh dự để Việt Nam tự giải quyết chuyện nội bộ với nhau ! Lịch sử đã chứng minh bằng một tài liệu mật vừa được giải mã, chính Kissinger âm thầm đi đêm qua Bắc Kinh để bán đứng Việt Nam Cộng Hòa cho Tàu cộng cũng như Việt cộng từ năm 1971. Ngoài ra, Mỹ cũng đã công khai bán đứng miền Nam và bắt tay hợp tác với cộng sản được ghi rõ ràng trong hiệp định Paris năm 1973 qua hai vai chánh được trọn quyền quyết định là Mỹ và Hà Nội theo điều 22 Chương VIII (*). Kết quả của việc phản bội nầy, toàn bộ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa phải buông súng đồng loạt, do đó dù là một đội quân hùng mạnh của miền Nam nhưng đành phải bó tay trước quân cộng sản Bắc Việt. Nhiều nhà phân tích quân sự cho rằng, nếu người Mỹ không vì quyền lợi của họ để bán đứng người bạn đồng minh Việt Nam Cộng Hòa thì quân cộng sản Bắc Việt còn lâu mới đặt chân lên được vùng đất tự do miền Nam. Vậy tôi có thể kết luận một điều chắc chắn rằng, cuộc chiếm miền Nam chẳng có gì gọi là thần thánh và vinh quang nếu người Mỹ không ‘cho phép’ Hà Nội vượt biên giới xâm lăng, thì dù tổ chức và khả năng của đội quân Bắc Việt được Tàu cộng và Liên sô đồng loạt nhúng tay vào bằng vũ khí cũng như nhân lực thì Hà Nội cũng không thể nào thắng được miền Nam !

 

1. Cái nhục của bên thắng trận :

 

Tráo trở lật lọng : Thế giới đã biết và chứng kiến trò tráo trở của cộng sản ngay từ lúc Kissinger đi đêm với Bắc Kinh và Hà Nội : Mỹ thỏa ước ngầm sẽ rút quân, cúp viện trợ Việt Nam Cộng Hòa và bật đền xanh cho Hà Nội toàn quyền tổ chức xua quân vào chiếm Miền Nam. Nhưng với lối truyên truyền xảo trá, cộng sản vẫn rêu rao ‘đánh Mỹ cứu nước’, là chiêu bài để lừa bịp dân miền Bắc và cũng là chiếc dù cho âm mưu xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa, dù rằng hành động nầy vi phạm trắng trợn những điều khoảng trong hiệp đinh Genève 1954. Nếu thực sự người Mỹ muốn giúp Việt Nam Cộng Hòa chống lại sự xâm nhập từ miền Bắc thì đảng cộng sản không thể chịu đựng với số bom đạn do B52 trút xuống trên đầu hằng ngày, mà phải đầu hàng vô điều kiện, hoặc, thủ đô Hà Nội đã trở thành bình địa ‘không còn hòn đá nào nằm trên hòn đá nào’! Vậy đây là trò lừa bịp xảo trá của kẻ thắng trận, chẳng những đối với dân miền Bắc, Việt Nam Cộng Hòa mà còn ngay với cả thế giới !

 

Thống nhất ăn cướp :  Mạo danh ‘thống nhất đất nước’ để đánh chiếm miền Nam không ngoài mục đích duy nhất là ăn cướp, vơ vét của dân, của chính phủ miền Nam cũng như tài nguyên đất nước đưa về cứu đói miền Bắc. Đây là hành động của một bọn thảo khấu thiếu văn minh, xuất thân từ rừng rú…Cả thế giới đã chứng kiến ngay từ lúc cộng sản vừa chiếm xong Sài Gòn, Hà Nội vội vàng vơ vét ngoại tệ, vàng bạc trong ngân khố của miền Nam và xử dụng hàng chục chuyến máy bay chở ra Bắc liền ngay trong đêm hôm sau. Trong số nầy có 16 tấn vàng (người ta phao tin TT Nguyễn Văn Thiệu đã mang đi) đã được các tướng cộng sản cướp về chia nhau. Võ Nguyên Giáp là người đã bỏ túi một nửa số vàng nầy ! Vậy, đã gọi là thống nhất, tức là Nam Bắc cùng một nhà, Sàigòn bây giờ cũng là Hà Nội, tài sản đất nước đều thành của chung, nhưng tại sao kẻ thắng lại vội vàng chở lén lút tài sản miền Nam đi ngay trong đêm sau đó. Sau nầy Hà Nội còn cho lệnh tháo gở các phẩm vật lịch sử của triều đại nhà Nguyễn cũng như của Quốc Gia để đưa về Bắc. Như vậy có phải là bọn cướp đi hôi của không ? Bên thắng đã chiếm xong miền Nam thì của cải vàng bạc ngoại tệ ở đâu vẫn còn đó, tại sao lại tham lam vơ vét chở về nhà mình ? Cũng trong thời gian nầy, mạnh quan thì quan chở, mạnh lính thì lính mang, mạnh dân (miền Bắc) thì dân vác từng chiếc máy quạt, từng cái bàn ủi, từng cái nồi, từng cái chén rồ chen nhau lên xe lên tàu đưa về Bắc ! Thật đẹp mặt cho kẻ thắng trận…trông giống như một đám ăn mày đi hôi của nhà giàu !

 

Giải phóng bóc lột : Đội quân thắng trận miền Bắc tiến đến đâu thì người dân đều bỏ tài sản nhà cửa chạy trốn đến đó. Mội khi ở đâu có cờ đỏ sao vàng (cộng sản) hay cờ đỏ xanh (mặt trận giải phóng miền nam) thì ở đó có nước mắt và máu của nguời dân chảy theo ! Vậy giải phóng cái gì ? Dân miền Nam thông minh, giàu có, sung túc, sống ấm no hạnh phúc thì đâu cần những tên mọi rợ, đói khát và dốt nát đến giải phóng ! Hà Nội gọi là giải phóng dân khỏi chế độ kềm kẹp Mỹ Ngụy, nhưng tại sao lại cướp của dân ? Lột sạch người miền Nam rồi đày họ lên các vùng nước độc để giết từ từ những người trước đây yên chuộng tự do ? Giải phóng cái gì mà dân miền Nam chỉ trong vài ngày đã bị biến xuống thành chó và quân cướp thắng trận cần một đêm để trở thành phú ông ? Vậy đừng bao giờ rêu rao hai chữ giải phóng để bôi bẩn thêm cái bộ mặt nhục nhã của người thắng trận.

 

Cải tạo trả thù : Cải tạo của chế độ cộng sản Việt Nam là một sự trả thù bỉ ổi nhất của lịch sử nhân loại. Tôi đồng ý sau khi ngưng tiếng súng, quân lính và nhân viên của chế độ cũ, nếu cần, thì tập trung tạm thời trong một thời gian ngắn để ổn định xã hội. Nhưng tuyệt đối phải tuân theo quy chế tù binh về tập trung, làm việc, ăn uống, chăm sóc thuốc men và nhất là phải tôn trọng nhân phẩm của người thua trận. Lịch sử đã chứng minh rằng, cuộc chiến giữa Nam Bắc của Mỹ trong thời kỳ giành Độc Lập hoặc hai trận chiến vừa qua giữa Đức Quốc Xã và Đồng Minh, những con người có giáo dục và có văn hoá đều biết tôn trọng lẫn nhau giữa kẻ thắng và người bại. Nam Bắc Mỹ khi vừa ngưng tiếng súng, hai phe đã mừng rỡ bắt tay, ôm chầm vỗ về và chia sẻ thương đau cũng như đãi ngộ lẫn nhau sau thời gian đối đầu trực diện sống chết trên chiến trường. Các sĩ quan Đồng Minh bị Đức bắt làm tù binh vẫn được mang cấp bậc trong tù, vẫn sinh hoạt và ăn uống đầy đủ đúng tiêu chuẩn. Đặc biệt sĩ quan Đức biết tôn trọng phẩm giá của những sĩ quan bại trận. Hạ đưa tay lên chào trước một tù binh Đồng Minh lớn cấp hơn, và nhất là ăn nói lễ độ, xưng cấp bậc của người tù trước khi nói chuyện. Đối với cộng sản Việt Nam, thật đẹp mặt cho bọn cướp núi, chúng đã hành xác, hạ nhục những sĩ quan miền Nam sau khi người thua trận đã đưa hai tay lên đầu hàng. Đây là cái nhục của những thành phần côn đồ thắng trận ! 

 

Làm nhục quốc thể : Trước đây người Nhật đã tặng cho bọn cộng sản Việt Nam một danh từ độc đáo là ‘bọn dòi bọ’. Thật cũng xứng ! Hoan hô người Nhật có một cái nhìn và một câu nói thật chính xác. Cũng nằm trong chiều hướng nầy, cách đây không lâu, một Giám Mục Việt Nam cầm sổ thông hành ra nước ngoài cũng phải thốt lên rằng ‘Khi ra ngước ngoài thật xấu hổ với thông hành do nhà nước Việt cộng cấp’. Điều nầy cũng hoàn toàn đúng, vì người ngoại quốc nước ngoài khi thấy một người Việt cầm visa của Việt cộng thì họ nghĩ ngay rằng, không lao nô thì  cũng đĩ điếm, hoặc không buôn lậu thì cũng thuộc loại móc túi, hoặc là dân trồng cỏ (cần sa) hay bán bột (bạch phiến). Chúng ta cũng không thể trách người địa phương được vì các tòa đại sứ Việt cộng ở hải ngoại chỉ là sào huyệt mafia, ổ buôn lậu hoặc là văn phòng bán visa, nơi hành hạ những người mang hộ chiếu Việt Nam. Các đại sứ Việt Nam cộng sản nếu không đi câu trộm tôm cua (Mỹ), buôn lậu sừng tê giác ngà voi (Phi Châu), tổ chức bao che ăn cắp hàng trong siêu thị (Nhật Bản) thì cũng là đầu sỏ các hệ thống trồng cần sa bạch phiến và buôn lậu thịt chó (Bỉ, Pháp). Vậy thật xứng đáng với ‘Chiếc Nôi Nhân Loại’ và ‘Đỉnh Cao Trí Tuệ Loài Người’ của kẻ thắng trận !   

 

Thắng làm nô lệ : Bị chống đối, đảng Việt gian cộng sản ngày đêm nơm nớp sợ dân trong nước nổi dậy, lo người Việt hải ngoại chống phá cũng như sẽ bị như Hoa Kỳ đánh bất cứ lúc nào nên chúng phải bám vào Tàu, và cuối cùng, thì dâng biển bán đất và trải thảm rước bọn Chệt vào cai trị đất nước. Kẻ thắng trận đã dốt lại thiếu khả năng lãnh đạo nhưng tham nhũng vô độ, cuối cùng, để được an toàn ngồi ngai vàng cai trị đất nước Việt Nam, chúng (đảng cộng sản) đang chuẩn bị con đường thật sự an toàn bằng cách biến Việt Nam thành một tỉnh nhỏ của Tàu. Vậy kéo quân vào chiếm Việt Nam Cộng Hòa xong rồi dâng toàn bộ đất nước cho Tàu cộng là một điều ô nhục cho những kẻ gọi là thắng trận !

 

Thắng rồi làm gì ? Xin nói ngay rằng cộng sản đã đưa đất nước và dân tộc Việt Nam xuống tận cùng vực thẳm của xấu xa và tội lỗi. Những hào nhoáng bên ngoài không thể che giấu một tình trạng mục nát từ gốc rễ cũng như đói rách của đại đa số người dân bị trị. Từ cái bình đẳng vật chất cho đến quyền sống tối thiểu của người dân không được chấp nhận ở Việt Nam mà xã hội ở đây được chia ra hai thành phần rõ rệt : thống trị và bị trị. Một bên giàu có với quyền hành tột bực trong tay, một bên thấp cổ bé miệng đói khát nghèo nàn. Ngoài ra, đạo đức và văn hóa nhân bản của Việt Nam đã cuốn gói ra đi để nhường chỗ cho dối trá lừa lọc và bạo lực do đám người thắng trận đưa từ Bắc vào. Ngày nay, dưới mắt của thế giới tự do, đất nước Việt Nam là một cái chợ trời tạp nhạp trong đó giá trị con người chỉ được tính bằng đồng tiền và giá trị dân nghèo chẳng khác gì là lao nô và gái điếm. Thật nhục nhã cho thành phần cai trị là những tên thắng trận từ rừng chui ra !  

 

2. Cái Vinh của bên thua trận :

 

- Đĩ điếm trộm cắp : Ngay từ đầu, cộng sản Hà Nội đã to mồm phỉ báng dân miền Nam là ‘một bọn đĩ điếm đầu trộm đuôi cướp, chúng nó ôm nhau xuống tàu để một lần nữa qua Mỹ làm nô lệ’. Bây giờ thì chính bọn thắng trận đang quỳ gối khẩn cầu van xin thành phần trộm cắp đĩ điếm ngày trước hãy bao dung, tha thứ và gởi tiền bạc cho chúng, đồng thời quay về xây dựng đất nước, xóa bỏ hận thù…Đây đúng là một trò tráo trở vô liêm sỉ mà chỉ có bọn vô học mới dám diễn trò hề rẻ tiền nầy cho thế giới xem ! Người Việt hải ngoại lúc nào cũng vinh dự với quá khứ của mình : là thuyền nhân vượt biến, là thành phần Quân-Cán-Chính cũ hay cựu tù nhân chính trị…Nhưng ngược lại ra đường không bao giờ thấy một tên nào dám nhận mình là cộng sản hoặc cò mồi nằm vùng ! Sao lạ vậy ? Chắc chắn kẻ thắng trận cảm thấy xấu hổ vì sợ người đời biết xuất xứ của chúng là dòng họ ‘dòi bọ’ (danh từ người Nhật âu yếm tặng cho nhà ngụy quyền cộng sản Việt Nam).  

 

- Chạy theo đế quốc : Trước kia người thắng trận thường lớn tiếng tuyên truyền rằng tư bản là một chế độ thối nát và văn minh Âu Mỹ chỉ là thứ giả tạo, trong đó người bóc lột người, xã hội thối nát. Nhưng ngày nay, tên cộng sản nào đưa được con cháu ra du học tại các nước Âu-Mỹ là xem như phước đức của ông bà ba mươi đời để lại. Hơn nữa, bất cứ tên nào trong bộ chính trị cầm được visa nhập vào các xứ Âu Mỹ là xem như được lên thiêng đàng. Ngoài ra, những tên đảng viên cán bộ cao cấp đang tung tiền thuê những ông bà mai để được làm bạn thông gia với đám cướp bóc trộm cắp đĩ điếm ngày trước ! Chuyện rầm rộ nhất là tên Nguyễn tấn Dũng được làm thông gia với một gia đình gốc trộm cắp đĩ điếm tại Mỹ. Như vậy là từ nay, tên thủ tướng nầy an tâm nhờ gia đình vợ đứng ra lập công ty ma để chui tiền qua Mỹ dưới nhiều hình thức, được cái passeport qua thăm con thăm rể thoải mái, và nhất là, nếu có biến cố thì chịu nhục quỳ lạy thằng rể để nó đở đầu cho gia đình bố vợ chạy qua núp bóng dưới ‘một chế độ thối nát’ ‘văn minh giả tạo’ và ‘người bóc lột người’ ! 

 

- Cải tạo được gì ? : Quân-Cán-Chính của Việt Nam Cộng Hòa dù bị hàng chục năm tù khổ sai, đói khát, bệnh tật nhưng tinh thần của những anh hùng miền Nam vẫn sáng suốt và kiên trì bảo vệ chính nghĩa của mình. Chương trình tẩy não của chế độ cộng sản chẳng ảnh hưởng chút nào trong đầu óc của những người có văn hóa, có lý trí. Thời gian ‘nín thở qua sông’ năm hay mười năm đi nữa, những cái tuyên truyền láo khoét, sai sự thật, phản khoa học của Hà Nội chẳng ăn nhằm gì đối với những người bị đi tù dưới cái mỹ danh là cải tạo tư tưởng. Ngược lại, càng có cơ hội sống cung với cộng sản thì mới thấy và hiểu được những tư tưởng cũng như hành động của thành phần bần cố nông thắng trận ! Tóm lại Việt gian cộng sản hay kẻ thắng trận đã lầm : càng cải tạo thì càng bị dân miền Nam căm thù thêm nữa !

 

- Tương lai đất nước : Một ngày gần đây, thành phần thắng trận sẽ vắt giò lên cổ mà chạy, đất nước toang hoang, thì chính con cháu của ‘bọn đĩ điếm đầu trộm đuôi cướp’ sẽ là thành phần nòng cốt chính để xây dựng lại mảnh đất nghèo nàn, vô văn hóa, rỗng ruột, bệ rạc mà bọn thắng trận và con cháu của chúng đã phá nát từ một nửa thế kỷ nay. Như vậy, kẻ thắng trận còn gì để ngoan cố huênh hoang, và nhất là, những tên bồi bút và cò mồi nằm vùng chắc chắn sẽ không còn đường sống, vì lịch sử không bao giờ tha thứ cho những kẻ lầm đường lạc lối nhiều lần mà vẫn ngoan cố trước khi nhắm mắt bước vào quan tài !    

 

Tóm lại, sau 38 năm thắng trận, đảng cướp Việt gian chẳng những không làm được gì cho quê hương và dân tộc mà còn khốn nạn đem đất nước dâng cho Tàu cộng, làm ô danh dòng giống con cháu Lạc Hồng. Vậy bọn bồi bút cũng như thành phần cò mồi nằm vùng từ nay hãy câm họng lại….

 

Kết luận, bây giờ có thể xác định lại, ai thắng ai thua ? Người trong nước và thế giới tự do chắc chắn đã thấy rằng, bốn mươi năm sau, chính kẻ thua (người Việt hải ngoại) đã âm thầm đánh bại người thắng (đảng Việt gian cộng sản) bằng chính nghĩa, bằng lý trí và bằng tình người.

 

 

Đinh Lâm Thanh

Tháng Tư Buồn, 2013

 

* Nguồn : Hội Văn Hóa Người Việt Tự Do - http://www.hvhnvtd.com

Đảng CSVN không đối thủ vì ( không có ) đối lập ( yếu )


 

Đảng CSVN  không đối thủ vì ( không có ) đối lập ( yếu ) 


( Chứng tỏ VN vẫn còn là một đất nước độc tài, lạc hậu )

 

Quốc Phương

bbcvietnamese.com

Cập nhật: 13:59 GMT - thứ sáu, 26 tháng 4, 2013


Đảng cộng sản Việt Nam

Đảng Cộng sản VN nói có tới hàng chục triệu đảng, đoàn, đội viên hậu thuẫn

Lực lượng đối lập trong nước của Việt Nam hiện nay vừa yếu vừa không có sức mạnh, trong khi đảng cộng sản đang không có đối thủ và có thể sẽ giữ vững quyền lực trong nhiều thập kỷ nữa, theo một quan chức trong ngạch giảng dạy cao cấp của Đảng.

Cùng lúc, một số nhà bất đồng chính kiến thừa nhận đối lập quả là còn yếu và phân tán nhưng cho rằng quá trình đất nước vận động đi đến một xã hội 'dân chủ đa đảng' là tất yếu.

Các bài liên quan



Chủ đề liên quan



Nhận xét về vị thế 'không đối thủ' của Đảng cầm quyền tại Việt Nam đến từ một quan chức thuộc Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh trong dịp Việt Nam sắp kỷ niệm sự kiện 30/4/1975.

Trao đổi với BBC từ Hà Nội, Giáo sư Nguyễn Đình Tấn, Giám đốc Viện Xã hội học thuộc Học viện nói:

"Thực chất ở Việt Nam hiện nay, có thể nói với Đảng Cộng sản Việt Nam thì không có đối thủ. Nếu thể hiện là đối thủ của Đảng Cộng sản Việt Nam với tư cách là một tổ chức, tôi nghĩ là không có,"

"Nó chỉ có thể có những ý kiến của những cá nhân, những nhóm người ta có những khác biệt với Đảng Cộng sản. Với tư cách đối thủ, tôi quan niệm là không có và trong tương lai tôi nghĩ là không có."


Ông khẳng định vị thế đạt được qua lịch sử của Đảng cộng sản:

"Đảng Cộng sản gắn với lịch sử, ra đời trong bối cảnh đất nước Việt Nam ngày xưa nghèo nàn và bị đô hộ bởi phong kiến. Đảng Cộng sản Việt Nam lúc đó được coi là đội quân tiên phong nhất, được xã hội rồi dân tộc lựa chọn."

"Trước đó cũng có nhiều kẻ sỹ, nhân sỹ và những người yêu nước khác nữa, nhưng Đảng Cộng sản và đứng đầu bởi Chủ tịch Hồ Chí Minh đã lấy được vị thế trong nhân dân."

'Uy tín vẫn lớn?'


Người đồng thời giữ cương vị Chủ tịch Hội Xã hội học Việt Nam nói uy tín, thế và lực của Đảng cộng sản còn rất mạnh:

"Việt Nam bây giờ có nhiều vấn đề, nhưng về cơ bản, uy tín của Đảng cộng sản Việt Nam hiện nay vẫn là lớn. Lực lượng rõ ràng có 4-5 triệu người, mà trong đó không chỉ có những triệu Đảng viên như vậy, mà con có gia đình của hàng triệu Đảng viên.

"Trong tương lai xa, Việt Nam sẽ đi vào quỹ đạo văn minh, quốc tế. Việt Nam là phương Đông, không thể đổ vỡ, không thể thực hiện kiểu cú sốc như phương Tây"

Giáo sư Nguyễn Đình Tấn (giữa, hàng đầu)

"Rồi nó cũng có hàng chục triệu Đoàn viên là cánh tay phải của Đảng, rồi hàng chục triệu thiếu niên nhi đồng cũng là những cánh tay mầm non của Đảng, nên theo quan điểm của tôi Đảng Cộng sản không có đối thủ; những đối thủ ra mặt và đầy đủ lực lượng tôi nghĩ là không có ai cả."

Quan chức nghiên cứu này nhận xét về lực lượng đối lập và đấu tranh cho dân chủ trong nước. Ông nói:

"Chỉ có điều là có những ý kiến, còn có những ý kiến mong muốn và thậm chí người ta còn phàn nàn về một số cá nhân, một số nhóm này nọ, và tôi cũng nghĩ không nên đánh giá họ nặng nề.

"Tôi nghĩ cái đó có, kể cả trong nhân dân cũng có, nhưng số đó là số ít và số đó không có sức mạnh. Và trong thập kỷ sắp tới chưa thể có cái gì đó để có thể vươn tới, tạo ra sự đối trọng với Đảng.

"Mà hơn nữa Đảng của chúng tôi đang tiến hành cải cách rất mạnh, vừa rồi tiến hành nghị quyết Trung ương IV, thực chất là tiến hành cuộc đấu tranh phê và tự phê, thực chất là tiến hành những cải cách rất mạnh mẽ, trung thực và cầu thị.


Theo Giáo sư Tấn, Đảng cộng sản đang tiếp tục khẳng định vị thế lãnh đạo, nhưng cho rằng Đảng sẽ không thể được chấp nhận nếu tiếp tục sai sót hay nếu không tự đổi mới vì như vậy theo ông sẽ không thể tiếp tục 'nắm bắt ngọn cờ.'

Ông cho rằng Việt Nam sẽ đi lên trong ổn định, hòa bình với ổn định phải là vấn đề 'nguyên tắc' và các tiếp thu phải có chọn lọc.

'Không là duy nhất'


Về học thuyết chính trị Mác - Lênin mà Đảng Cộng sản Việt Nam lâu nay xếp là kim chỉ nam, ông nói:

"Trước kia chúng tôi nói là theo chủ nghĩa Mác - Lênin, chúng tôi dùng từ theo, nhưng bây giờ chúng tôi đặt vấn đề là chúng tôi nghiên cứu, tiếp thu chủ nghĩa Mác - Lênin, và đồng thời vận dụng nó một cách sáng tạo, có phát triển, đổi mới và có phát triển chủ nghĩa Mác - Lênin.

"Và chủ nghĩa Mác - Lênin không là duy nhất mà chúng tôi tiếp thu rất đa dạng các học thuyết khác, của cả Parsons, của cả Durkheim, của cả Auguste Compte, của Weber...những nhà khoa học, chúng tôi tiếp thu những hạt nhân hợp lý ở trong đó vào trong tư tưởng, phần hồn chỉ đạo đất nước của chúng tôi."

Giáo sư Tấn so sánh một số mô hình chính trị và cho rằng Đảng cộng sản Trung Quốc đang thành công với học thuyết phát triển lấy phương châm "hài hòa" làm trọng tâm, nhưng ông cũng đánh giá cao mô hình đa đảng ở Mỹ.

"Đấu tranh dân chủ ở VN phải vừa đấu tranh, vừa có lý luậtn, phải tổ chức lực lượng quần chúng. Phải đồng thời xây và chống, nhiều tổ chức mới chỉ làm được chống mà chưa làm được xây"

Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang (trái)

Ông nói:

"Hai đảng rất văn minh, trên thực tế nó không phải là hai cái đảng đối lập theo nghĩa là nó tiêu diệt lẫn nhau. Mà đây, hai Đảng có thể có những khác biệt, nhưng trong đó người ta tranh đua với nhau để đưa ra những phương án tốt nhất."

"Đồng thời đảng này sẽ bị đảng khác giám sát, nếu anh làm không tốt, thì đến một ngày nào đó, anh phải trao quyền lực, luân phiên một cách khách quan, thông qua bầu cử."

Tuy vậy, qua kinh nghiệm "Mùa Xuân Ả-rập," Giáo sư Tấn từ chối cho rằng Việt Nam sẽ cần tới 'vùng đệm' là thể chế đa đảng đối lập và đa nguyên chính trị để tránh 'nổi dậy, đổ vỡ', vì ông nhìn thấy mô hình đa đảng ở một số nước Trung Đông và Bắc Phi là "ma quái" và không đáng học tập.

Về lựa chọn mô hình chính trị và hướng đi tương lai, Giáo sư Tấn khẳng định:

"Trong tương lai xa, rồi thì Việt Nam cũng sẽ đi vào quỹ đạo chung, quỹ đạo bình thường của nền văn minh. Việt Nam đang đi, nhưng phải đi từ từ, dần dần, Việt Nam là phương Đông, không thể thực hiện những cú sốc được theo kiểu phương Tây."

'Cơ hội đổi mới'


Bình luận về ý kiến của ông Tấn, nhà hoạt động dân chủ, Tiến sỹ Nguyễn Thanh Giang nói với BBC từ Hà Nội rằng ông thừa nhận lực lượng đối lập và cổ súy cho dân chủ ở trong nước hiện nay chưa đủ mạnh.

"Điểm yếu của họ là họ đang ở vị trí phi nghĩa, khi họ áp đặt sự cai trị của họ lên cả dân tộc Việt Nam"

Luật sư Nguyễn Văn Đài

Tuy nhiên ông cho rằng thực trạng này cũng có nguyên nhân từ việc chính quyền sử dụng các công cụ chuyên chính vô sản để ngăn chặn, kiềm chế, hoặc phân hóa.

Về cách thức và đường lối của phong trào dân chủ trong nước, ông Giang cho rằng đấu tranh dân chủ ở Việt Nam cần có chiến lược vừa đấu tranh, vừa lý luận vừa đồng thời tổ chức lực lượng quần chúng.

"Phải đồng thời xây và chống, nhiều tổ chức mới chỉ làm được chống mà chưa làm được xây...," ông nói.

Tuy nhiên, Tiến sỹ Giang tin rằng phong trào dân chủ và đối lập đang đứng trước những cơ hội vì theo ông Việt Nam đang chuyển mình trong khi đảng cộng sản đang tỏ ra suy yếu lại xuất hiện phân hóa nội bộ và 'đánh đá, tiêu diệt lẫn nhau'.

Về phần mình, luật sư Nguyễn Văn Đài, một nhà hoạt động dân chủ khác từ trong nước, cho rằng nhận xét của Giáo sư Tấn cũng có phần khách quan, khi lực lượng dân chủ và đối lập theo ông Đài vẫn còn yếu và chưa có chương trình dài hạn.


Ông Đài cho rằng tình hình Việt Nam hiện nay tương đồng với tình hình đêm trước các cuộc Cách mạng ở Đông Âu, khi đó các nhà nước do Đảng cộng sản lãnh đạo còn khá mạnh và các lực lượng đối lập, dân chủ bị kìm kẹp chặt và có phân tán lực lượng.

"Nhưng mọi điều bất ngờ đều có thể xảy ra," ông nói trước khi đưa ra so sánh tương quan giữa phong trào đối lập và Đảng cộng sản hiện nay.

"Điểm mạnh của Đảng cộng sản hiện nay là họ nắm trong tay mọi công cụ sức mạnh từ quân đội, cảnh sát, tòa án rồi toàn bộ hệ thống chính trị của họ đều nằm trong tay của Đảng cộng sản. Điểm yếu của họ là họ đang ở vị trí phi nghĩa, khi họ áp đặt sự cai trị của họ lên cả dân tộc Việt Nam.

"Nó không tạo ra sự công bằng, bình đẳng cho tất cả người dân ở trong xã hội, và tệ nạn tham nhũng, suy thoái đạo đức của họ làm cho chính bản thân họ suy yếu đi rất nhiều."

'Vận động tất yếu'


"Còn điểm yếu hiện nay là chúng tôi thiếu kinh nghiệm, và thiếu một chương trình để chúng tôi có thể làm việc một cách lâu dài, hướng đến một mục tiêu thành công ở trong tương lai"

Về phong trào đấu tranh dân chủ, ông Đài nói:

"Con đường đấu tranh, sự lựa chọn là con đường chính nghĩa, là quá trình đi đến tất yếu của sự vận động và phát triển của lịch sử xã hội Việt Nam, đó là một xã hội dân chủ đa đảng, đó là sức mạnh chính nghĩa và được sự ủng hộ của cộng đồng quốc tế cũng như người dân ở trong nước,"

"Còn điểm yếu hiện nay là chúng tôi thiếu kinh nghiệm, và thiếu một chương trình để chúng tôi có thể làm việc một cách lâu dài, hướng đến một mục tiêu thành công ở trong tương lai."

Gần đây phong trào đấu tranh cho dân chủ và các lực lượng đối lập ôn hòa ở Việt Nam được cho là có thêm những bước phát triển mới phong phú, đa dạng hơn về nội dung và hình thức hoạt động, đấu tranh, đặc biệt với sự phát triển của mạng internet và các phong trào viết blog và mạng xã hội.

Trong khi đó, phong trào cũng được cho là gặp sự kiểm soát mạnh mẽ, chặt chẽ, có tính hệ thống của chính quyền, nhiều nhà hoạt động dân chủ ôn hòa, trong đó có một số bloggers có tiếng như Điếu Cày, Tạ Phong Tần, các luật gia như Lê Quốc Quân và trước đó là Cù Huy Hà Vũ, đã bị bắt giữ và đối diện, hoặc có thể đối diện những bản án nghiêm khắc.

Cùng lúc một số quốc gia Phương Tây tiếp tục khuyến khích Việt Nam cải tổ hệ thống chính trị và các nhà ngoại giao của họ cố gắng tiếp xúc với giới bất đồng chính kiến để gửi thông điệp rằng họ ủng hộ cho một môi trường dân chủ hơn tại Việt Nam.

 

 

__._,_.___

http://

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link