Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, May 5, 2013

30 Tháng Tư, lo trước về tương lai


 

30/04/13 | Tác giả: Ngô Nhân Dụng

30 Tháng Tư, lo trước về tương lai


Democracy

Chúng ta không thể tránh được, cứ đến ngày 30 Tháng Tư mỗi năm lại chợt nhớ về quá khứ. Niềm tưởng nhớ thường có trong một ngày giỗ. Mà đúng hôm nay là một ngày giỗ. Ngoài những vị tướng chỉ huy tử tiết, như Tướng Phạm Văn Phú, Tướng Nguyễn Khoa Nam, Tướng Trần Văn Hai, Tướng Lê Văn Hưng, Ðại Tá Hồ Ngọc Cẩn, còn biết bao nhiêu các binh sĩ, sĩ quan khác cũng đã chết để bày tỏ khí tiết trong cùng một ngày. Có vị sĩ quan cảnh sát chọn công viên Lam Sơn làm nơi thể hiện lời nguyền chết vinh hơn sống nhục. Nhiều vị sĩ quan, công chức, đã về nhà, cùng chết với gia đình.

Chúng ta hướng về tất cả những anh hùng liệt sĩ đó trong ngày giỗ tập thể hôm nay.

Và nhiều chiến sĩ vô danh khác nữa. Trong ngày 30 Tháng Tư năm 1975 có nhiều nhóm quân nhân (Nhảy Dù, Bộ Binh, Thủy Quân Lục Chiến, vân vân) đã quyết định cùng chết với nhau. Họ đứng khoác vai nhau, tự sát bằng những trái lựu đạn. Họ đã lựa chọn cùng nhau thể hiện tình “đồng sinh đồng tử, huynh đệ chi binh” một lần cuối cùng, trước khi tan hàng vĩnh viễn.

Chúng ta biết những chiến binh này có thể lựa chọn cách khác. Họ có thể chiếm cứ bất cứ ngôi nhà nào bên đường, lấy đó làm nơi tử thủ. Họ có thể bắn cho hết những viên đạn cuối cùng trước khi bị bên địch hạ sát. Giống như những người lính Nhật sau cùng trong trận Iwo Jima, lấy mạng đổi mạng.

Nhưng vào giây phút tuyệt vọng nhất của đời mình, những người chiến binh này vẫn chứng tỏ họ vẫn sống nền đạo lý ngàn năm của dân tộc. Họ không muốn lôi kéo thêm những người lính khác phải chết với mình.

Dù vừa mấy giờ phút trước đó, nhìn chỉ thấy đó là quân địch. Vì một tấm lòng từ bi vẫn chảy trong dòng máu Việt, các chiến sĩ này đã thấy: Cha mẹ, vợ con những người lính vô danh bên kia chắc cũng đang ngóng chờ ngày họ sống sót trở về.

Nhớ lại những hành động tự sát tập thể trong giây phút tuyệt vọng đó, chúng ta chợt hiểu lời nguyện mà cha ông đã để lại: “Ðem đạo nghĩa để thắng hung tàn; lấy chí nhân mà thay cường bạo” (Nguyễn Trãi, Bình Ngô Ðại Cáo). Chúng ta đều có thể hãnh diện về hành động tự sát của những người lính Việt Nam Cộng Hòa này.

Các thế hệ sau phải làm gì để những người đã chết đều không ai chết uổng? Những con người tuẫn tiết đó đều chết trong khi chiến đấu bảo vệ quyền sống trong tự do dân chủ của người Việt ở miền Nam. Từ năm 1975 đến nay mấy thế hệ vẫn tiếp tục cuộc tranh đấu thiết lập một chế độ dân chủ tự do trên đất nước chúng ta.

Chúng ta đang chứng kiến nhiều bạn trẻ còn non nớt hay sinh sau ngày 30 Tháng Tư năm 75, ở trong Nam hay ngoài Bắc, đang dấn thân trên con đường đó. Họ xứng đáng là những người nối dõi khí tiết hào hùng của các tiền nhân.

Những người như Tạ Phong Tần, Nguyễn Phương Uyên, Nguyễn Ðắc Kiên, Huỳnh Thục Vy, Trịnh Kim Tiến, Việt Khang, vân vân, bị đánh đập, tù đày, gia đình bị dọa nạt, đàn áp, có bà mẹ đã tự thiêu chết; chỉ vì họ đòi phải cho dân tộc Việt Nam được sống trong tự do dân chủ. Các bạn trẻ này đã thể hiện tinh thần bất khuất của dân tộc; và cũng theo đuổi chí nguyện của những Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Hồ Ngọc Cẩn, và những những tử sĩ hy sinh ngày 30 Tháng Tư năm 1975.

Trong ngày 30 Tháng Tư nhìn lại 38 năm qua, chúng ta vui mừng vì cuộc vận động tranh đấu cho dân chủ tự do ở nước ta hiện ngày càng tiến mạnh hơn và nhanh hơn. Ðảng Cộng Sản đang trên đà tan rã, không thể nào tránh được. Giáo Sư Ðào Văn Dương, một người đã hoạt động cách mạng từ trước năm 1945, thường nói với các học sinh cũ đến thăm cụ: “Các anh chị sẽ thấy, chế độ Cộng Sản sẽ chết trước mình.” Viễn ảnh đó không còn xa xôi nữa.

Chế độ Cộng Sản đang trong giờ hấp hối. Cái chết này thực sự bắt đầu từ năm 1975. Ðó là thời điểm mà những thủ đoạn lừa gạt tinh vi nhất của đảng Cộng Sản bắt đầu bị lộ diện; và càng ngày càng đưa họ xuống dốc.

Từ năm 1945, đảng Cộng Sản đã núp dưới chiêu bài dân tộc để lôi cuốn nhân dân. Họ núp dưới danh nghĩa “chống Mỹ cứu nước” để đẩy bao nhiêu thanh niên miền Bắc vào chỗ chết. Trong khi mục tiêu chính của họ là bành trướng một chủ nghĩa, một chế độ chính trị. Công cuộc bành trướng đó do Nga Xô và Trung Cộng lãnh đạo; còn nuôi tham vọng sau khi chiếm được toàn thể Việt Nam rồi sẽ nhuộm đỏ vùng Ðông Nam Á rồi lan khắp Châu Á và thế giới.

Ðảng Cộng Sản đưa dân tộc Việt Nam ra hứng bom đạn trong cuộc tranh chấp giữa hai khối tư bản và Cộng Sản. Họ có vẻ hãnh diện về vai trò tiên phong này. Lê Duẩn nói: Ðánh miền Nam là đánh cho Liên Xô, cho Trung Quốc. Năm 1976 Phạm Văn Ðồng tới một hội nghị các nước Á Phi còn dậy chính phủ các nước khác rằng họ chưa thực sự độc lập, chưa thoát khỏi chế độ thực dân. Ông nói: “Chỉ khi nào theo chủ nghĩa xã hội thì mới thực sự độc lập,” khiến các người tham dự rùng mình.

Khi chiến tranh chấm dứt năm 1975 thì đảng Cộng Sản Việt Nam không thể dùng chiêu bài yêu nước như trước nữa. Không thể dùng khẩu hiệu “chống Mỹ” để biện minh cho các chính sách độc đoán và sai lầm làm dân ngày càng nghèo đói. Ðảng Cộng Sản để lộ bộ mặt thật của họ, là một guồng máy chuyên chế, tham nhũng và bất lực trước các vấn đề hiện đại hóa đất nước. Người dân Việt cũng có dịp so sánh hai chế độ ở miền Nam và Bắc, trước năm 1975.

Nhiều nhà trí thức miền Bắc nhìn thấy những dấu vết của một xã hội tự do ở miền Nam, mặc dù chưa hoàn hảo nhưng vẫn còn dễ thở hơn ở miền Bắc. Một cậu bé năm đó 13 tuổi ở Thanh Hóa, sau cũng nhận ra khi nói “Giải phóng” thì phải thấy chính miền Nam đã giải phóng miền Bắc! Trước năm 1975 ông Nguyễn Văn Thiệu bảo: “Ðừng nghe những gì Cộng Sản nói…” Sau năm 1975 người đầu tiên nhìn ra lời đó đúng, là ông Trương Như Tảng, một Việt Cộng thứ thiệt. Thấy rồi, ông ta cũng tìm đường vượt biên.

Sự sụp đổ của các nước Cộng Sản ở Âu Châu càng giúp người Việt Nam thấy rõ cả chế độ mà Hồ Chí Minh đã gây dựng lên theo kiểu mẫu ông học ở Nga Xô chỉ tàn hại đất nước. Nhưng chưa bao giờ dân Việt Nam chán ngán và thù ghét chế độ Cộng Sản như bây giờ. Ðúng vào lúc chế độ đó đang lúng túng.

Không những không biết lần mò ra đường nào để giữ cho đời sống kinh tế của nhân dân phát triển, mà họ còn không biết có cách nào để giải quyết những tranh chấp quyền lợi bên trong với nhau.

Nhưng chúng ta phải lo lắng trước, khi nhìn thấy tình trạng đảng Cộng Sản tan rã. Không thể đứng chờ và chứng kiến, không lo lắng. Những liệt sĩ Phạm Văn Phú, Nguyễn Khoa Nam, Trần Văn Hai, Lê Văn Hưng, Hồ Ngọc Cẩn đã được huấn luyện với khẩu hiệu: “Lúc bình an phải lo trước cơn nguy biến sẽ tới” (cư an, tư nguy). Bây giờ là lúc thể hiện châm ngôn đó.

Chế độ Cộng Sản thế nào cũng tàn tạ. Giống như một trái cây chín rồi, tự nó sẽ rụng. Giới thanh niên, trí thức trong cả nước đang rung cây cho trái rụng càng sớm càng tốt. Ðiều đáng ưu tư của dân tộc bây giờ không còn là lo chấm dứt chế độ tham nhũng bất công đó. Ðiều cần lo ngay tự bây giờ, là sau khi chế độ này tàn thì dân tộc Việt Nam xây dựng lại đất nước ra sao?

Trước hết, làm sao cho tiến trình dân chủ hóa được thực hiện mà không vấp phải những chướng ngại, như đã từng diễn ra ở nhiều nước đã trải qua kinh nghiệm chuyển từ độc tài hay chuyên chế sang chế độ dân chủ?

Trong mục này tuần trước, chúng tôi đã trình bày trường hợp Bulgaria, một chế độ Cộng Sản đã “tự đảo chính,” một ngày sau khi bức tường Berlin sụp đổ. Ðảng Cộng Sản đã sửa hiến pháp, chính họ xóa bỏ điều số một (giống như điều bốn trong hiến pháp Việt Nam bây giờ) dành độc quyền cai trị cho đảng. Họ tự đổi tên, tổ chức bầu cử tự do, và thắng cử.

 Ở Rumania cũng vậy, chính các lãnh tụ Cộng Sản đã giết vợ chồng Nicolae Ceausescu để chạy theo các cuộc cách mạng 1989 ở Ðông Âu. Nhưng họ đã hành động chỉ để cướp lấy ngọn cờ cách mạng, để duy trì cả hệ thống quyền hành và tiếp tục trục lợi.

Thủ đoạn “tiếm danh nghĩa cách mạng” và “tiếm quyền cai trị” đã từng được đảng Cộng Sản Việt Nam sử dụng lành nghề, trong năm 1945. Nhưng đó cũng chỉ là một, trong nhiều mối nguy mà tiến trình dân chủ hóa có thể vướng mắc, cần phải biết để tránh vết xe đổ. Tại một nước đã chuyển từ độc tài quân phiệt sang dân chủ tự do như Chile, tiến trình dân chủ hóa đã bị cản trở trong 15 năm vì ngay từ đầu các nhà tranh đấu dân chủ đã nhượng bộ quá nhiều khi thương thuyết cuộc chuyển giao quyền hành với Tướng Augusto Pinochet.

Tại những nước như Nga, Ukraine, tiến trình dân chủ hóa vụng về, để cho một số người tập trung các nguồn lợi kinh tế vào trong tay. Những nhà tư bản độc quyền này đã dùng tiền bạc chi phối và “tiếm vị” thao túng cả guồng máy nhà nước.

Ngay tại những nước dân chủ hóa thành công nhất, như Ba Lan và Tiệp Khắc, thái độ “dửng dưng với chính trị” của những nhà lãnh đạo như Walesa, Havel, đã tạo ra một khoảng trống chính trị khiến nhiều vấn đề của quốc gia không được giải quyết sớm bằng các định chế và thủ tục dân chủ.

Một hậu quả dễ thấy nhất, là nước Tiệp Khắc đã phải chia đôi, thành Cộng Hòa Tiệp và Slovac, mặc dù vào lúc quyết định chia đôi đó, dân chúng cả hai miền đều muốn giữ thể chế liên bang (trên 54% ở cả hai vùng).

Dân chủ hóa là một con đường đầy trông gai, một dòng sông có nhiều mỏm đá ngầm. Ngày 30 Tháng Tư này, chúng ta cần suy nghĩ ngay về vấn đề đó, để chuẩn bị tương lai một nước Việt Nam tự do dân chủ. Ðó là một cách đền ơn nghĩa những người đã chết trong ngày 30 Tháng Tư năm 1975 trong khi đang tranh đấu bảo vệ một mảnh đất tự do của nước Việt Nam.

© Ngô Nhân Dụng

Nguồn: NV


 

 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Cung Hoàng Kim – Hoa Hậu Đại Học Texas 2012 –



KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG (KVVNNCVC)
MUON CHONG TÀU CONG PHAI DIET VIET CONG (MCTCPDVC)
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN (MDVCPDVG)

Những ai muốn xóa bỏ NGÀY QUỐC HẬN 30/4 hãy đọc lại bài diễn văn dưới đây của Miss Cung Hòang Kim
LDS

Bài Diễn Văn 30/4 Của Cô Cung Hoàng Kim, Hoa Hậu Đại Học Texas 2012


June 1, 2012


Cung Hoàng Kim – Hoa Hậu Đại Học Texas 2012 –



Chúng ta được học là nên ghi nhớ lấy các tư tưởng, hơn là con người. Vì con người có thể thất bại. Con người có thể bị bắt giữ, bị giết chết và quên lãng, nhưng dù năm tháng trôi qua, một tư tưởng vẫn có thể tồn tại và thay đổi cả thế giới. Chúng ta không thể tiếp xúc, va chạm, hoặc giữ lấy một tư tưởng trong tay mình. Tư tưởng không biết đổ máu và không biết đau đớn, nhưng nó tiếp tục sống và hiện hữu với thời gian…

37 năm đã trôi qua kể từ khi Saigon thất thủ, nhưng chúng ta vẫn tụ họp ở đây hôm nay, tưởng niệm về sự mất mát quê hương xinh đẹp của mình. Tuy nhiên, có thể  không đáng kể lắm về việc mất đi mảnh đất, mà đáng kể hơn nhiều là sự mất tự do, mất đạo đức, và sự mưu cầu hạnh phúc cho dân tộc Việt Nam.
 
Dù 37 năm đã trôi  qua, chúng ta phải ghi nhớ ý nghĩa của Cuộc Chiến Việt Nam, sự tổn thất của 58,000 người lính Hoa Kỳ, vào khoảng 300,000 chiến sĩ Miền Nam Việt Nam, và khoảng 5 triệu đồng bào Miền Nam đã chết đau thương trong đất liền và trên biển cả. Phải ghi nhớ họ đã chiến đấu ra sao cho Sự Tự Do, và quan trọng hơn, cho một tư tưởng không bao giờ tắt nghỉ.

Nhưng tư tưởng nầy là gì? Đó là một Nguyên Tắc về Nhân Quyền, Dân Chủ, Công Lý, và Tự Do. Nó cung cấp cho dân Việt sự yên bình trong tâm hồn và không phải khiếp sợ nhóm cầm quyền cộng sản như hiện nay. Họ có thể ngủ yên ban đêm và không phải lo toan cho có bữa ăn ngày hôm sau hoặc không phải lo sợ bị đuổi ra khỏi nhà vì ý muốn được độc lập của họ.

Đối với thế hệ trẻ, những người được sinh ra và nuôi dưỡng trong một xã hội tự do, thì sự tự do giống như khí trời bao la. Giới trẻ chúng ta hiếm khi nghĩ đến, vì sự tự do luôn luôn có sẵn cho chúng ta, như một hằng số bất biến và không bao giờ vơi cạn. Nhưng đối với 85 triệu người Việt đang sống trong mảnh đất cộng sản, tràn đầy áp bức và ngăn cấm, sự tự do không hề hiện hữu.
 
Thí dụ như, chế độ cộng sản lấy hoặc phá đất, nhà, và tài sản của dân, như trường hợp tồi tệ đối với ông Đoàn văn Vươn ở tỉnh Hải Phòng, Bắc Việt, vào Tháng Giêng năm nay, 2012.
 
 Công an VC có thể đánh giết dân ngay tại đồn công an trong khi đang tra vấn. Rất nhiều người dân yêu nước đã biểu tình hoặc viết nhạc chống lại Trung Cộng xâm lăng, như trường hợp nhạc sĩ Việt Khang, đã bị bắt vào tù Tháng 12, năm 2011. Như vậy có tự do không? Không có.

Chế độ cầm quyền hiện tại ở Việt Nam nói rằng họ “phục vụ nhân dân”. Nếu đúng vậy, tại sao chỉ có thêm những khách sạn mới, sân chơi golf, các địa điểm du lịch, tức là những thứ dành cho khách du lịch ngoại quốc, ở bên ngoài Việt Nam – thay vì xây thêm nhà ở, khu chung cư, thêm bệnh viện, và trường học cho người dân trong nước.
 
Lịch sử Việt Nam cần phải ghi nhận nỗi thống khổ liên tục và oan khiên của người dân Miền Nam trên 3 thập niên (1975- 2012) và của người dân Miền Bắc trên 6 thập niên (1945-2012).

Nếu có ai cần ghi nhớ và bảo vệ tư tưởng nầy, đó chính là chúng ta, những người tỵ nạn Miền Nam Việt Nam. Chúng ta phải ghi nhớ Nguyên Tắc Tự Do và Nhân Quyền nầy, vì nó sống mãi trong thâm sâu tận đáy lòng ta. Đó là một giấc mơ rực lửa.
 
Lúc đầu, nó là ngọn lửa rất đẹp, bùng cháy dữ dội, rồi dần dần vơi đi. Tuy nhiên, khi ngọn lửa tư tưởng Tự Do được phát triển lâu dài, nó giống như than đốt, nóng bỏng, cháy thâm sâu xuống dưới và không sao dập tắt được nữa…

 

Miss Texas Cung Hoàng Kim’s Speech on Commemoration of BLACK APRIL 30 (on 29/4/2012) in Austin, Texas

We are told to remember the idea rather than the man. Because a man can fail. He can be caught, he can be killed and forgotten, but years and years later, an idea can still change the world. You cannot kiss an idea, touch it or hold it. Ideas do not bleed, do not feel pain, but they can live on…

37 years have passed since the fall of Saigon and still, we gather here today, commemorating the loss of our beautiful country. And yet, it is probably not so much about the loss of a country territory, but much more about the loss of freedom, morality, and the pursuit of happiness for the Vietnamese people. Even though 37 years have passed, we must remember the significance of the Vietnam War, of the 58,000 American troops, 300,000 South Vietnamese soldiers, and 5 million South Vietnamese citizens grievously lost in land and on the sea. How they fought for Freedom, and more importantly, an idea, which can never die.

But what is this idea? It is an Idea of Human Rights, Democracy, Justice, and Freedom. It is giving the people of Vietnam peace of mind and not being absolutely terrified of their current communist government. It is being able sleep safely at night not having to worry about getting food on the table the next day or being imprisoned because of an idea of independence.

For the younger generation who are born and raised in a free society, freedom is like air. We hardly ever think about it because it is always there. But to the 85 million Vietnamese living in a Communist country, full of oppression and prohibition, freedom does not exist. For example, the Communist regime seizes or destroys their own people’s land, houses, and properties, such as the infamous case of Mr. Đoàn văn Vươn in the Hải Phòng province of North Vietnam this past January. Vietnamese Communist police can torture and kill their own people in Vietnam under investigative right at their police station. So many Vietnamese patriots who protested or wrote songs against Communist Chinese invaders have been jailed. Most recently musician Việt Khang, was thrown into jail this past December. How much freedom is that? There isn’t any.

The current regime in Vietnam says they are for “the people”. If so, why are there only new hotels, golf courses, spots for tourism, which are for tourists outside Vietnam – instead of building more houses and apartments, more hospitals and schools for the citizens in the country.  Vietnam’s history should mark the unceasing and injust suffering of the South Vietnamese people for more than 3 decades (1975 – 2012) and North Vietnamese more than 6 decades (1945 – 2012) under communist brutality.

If anyone is obligated to remember and defend this idea, it is us, the South Vietnamese refugees.  We must fight to remember this Idea of Liberty and Human Rights because deep down in our hearts, it lives. It is a dream caught on fire. In the beginning it is a flame, very pretty, often hot and fierce, but still only light and flickering… However, as it grows older, it becomes like coals, deep-burning and unquenchable…

HOÀNG-KIM CUNG

Miss Texas Collegiate 2012

Khi bọn tư bản đỏ rửa vàng. Tranh Babui.


 


http://radiochantroimoi.com/wp-content/uploads/2013/04/RadioCTM-banner3.jpg

http://dcvonline.net/wp-content/uploads/2013/04/babui_042013_5.jpg
Khi bọn tư bản đỏ rửa vàng. Tranh Babui.
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgRgh3iquBclju8KRNUzkpv2-5PA3NT_mwYPx7KqnKVJZ2SAe3-JCxt9iQc386kp1sG8xa1GGsNiaFqM0nsYMRW3lyEVVK8zE6yYTBBKl8HP75RjNVSaKA_QI6Txw-tfDElNSrp7dxxCJcC/s1600/042513hique-dangruavang.png

Chương trình phát thanh ngày 02/05/2013

[Radio CTM] - Trong chương trình phát thanh ngày thứ năm 02/05/2013 xin mời quý thính giả theo dõi các tiết mục: - Tin tức - Người dân muốn biết - Dân lên tiếng  ... (02/05/2013)

“Đoàn Văn Vươn đã vật lộn và “đánh bạc” với trời như thế nào?”

[Mai Hương – Vương Đạo thực hiện] - Gia đình anh Đoàn Văn Vươn, những nông dân hiền lành vừa bị kết những bản án lên đến hàng năm năm tù với tội danh “giết người” và “chống người thi hành công vụ”. Chúng tôi xin mượn bài viết của một phóng viên trong nước Ngọc Khánh với nhan đề: “Đoàn Văn Vươn đã vật lộn và “đánh... (02/05/2013)

Sự Liên Hệ Giữa Nguồn Tin Rửa Vàng và Đổi Tiền tại Việt Nam

[Nguyễn Vũ thực hiện] - “…Tôi thấy rằng là hiện nay giá vàng trong nước cao hơn giá vàng quốc tế, từ 200 cho đến 350 đô. Điều này làm tôi suy nghĩ rằng, có thể ngân hàng nhà nước Việt Nam muốn thu hút số lượng vàng mà người dân đang dự trữ, để bán ra thị trường, nhằm giải quyết một số khó... (02/05/2013)

USCIRF: Việt Nam đủ điều kiện để bị xếp vào danh sách CPC

[Radio CTM] - USCIRF: Việt Nam đủ điều kiện để bị xếp vào danh sách CPC Theo báo cáo thường niên về tự do tôn giáo trên toàn thế giới do Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc Tế Hoa Kỳ (USCIRF) thì Việt Nam là một trong các nước đã hội đủ điều kiện bị xếp vào danh sách các nước cần quan tâm... (02/05/2013)

Công an bao vây nhà Kỹ sư Phạm Văn Trội

[Hoàng Long thực hiện] - Vào trưa nay 1 tháng 5, tại nhà anh Phạm Văn Trội, một cựu tù nhân chính trị, hiện đang bị quản chế tại Hà Nội, đã có một buổi cơm thân mật với một số bạn bè, thân hữu. Khi biết tin này nhà cầm quyền CSVN đã huy động một lực lượng công an đến bao vây và... (01/05/2013)

http://radiochantroimoi.com/

__._,_.___

Cả họ làm quan!


 


Còn toàn Đảng rút ruột đất nước!

Cả họ làm quan!

Thứ Ba, 30/04/2013 23:07

Có đến hơn 2/3 cán bộ ở xã là bà con, dòng họ của bí thư Đảng ủy. Nhiều người trong số đó không có trình độ, không có chuyên môn trong khi những người có bằng đại học lại không thể xin được việc ở xã này

Ngày 29-4, ông Nguyễn Tài, Chủ tịch UBND huyện Đông Hòa - Phú Yên, cho biết sẽ chỉ đạo Phòng Nội vụ tiến hành kiểm tra việc tuyển dụng và tổ chức cán bộ ở xã Hòa Tâm.
Ông Lê Văn Thiệu, cán bộ xã Hòa Tâm, bị cho thôi việc vì không phải họ hàng và hay phản đối ý kiến bí thư Đảng ủy xã
Không phải họ hàng, không có cửa vào
Người dân xã Hòa Tâm, huyện Đông Hòa hiện đang bức xúc khi phần lớn cán bộ được tuyển dụng vào các chức danh ở xã đều là họ hàng của ông Đặng Tín, Bí thư Đảng ủy xã Hòa Tâm. Trong số 23 cán bộ xã đã có 18 người là bà con họ Đặng hoặc bà con phía vợ của vị bí thư này. Ngay Ban Thường vụ Đảng ủy 3 người, có 2 người là chú cháu, gồm Bí thư Đặng Tín và Phó Bí thư Đặng Thị Dung. “Dân xã tôi gọi đây là thời của họ Đặng trị. Không phải người của dòng họ này thì không có cửa vào làm cán bộ xã Hòa Tâm” - ông Huỳnh Thanh Nam, một người dân ở xã Hòa Tâm, cho biết.
Trong khi 100% cán bộ xã đều không có bằng đại học, một số cán bộ là họ hàng với bí thư xã còn chưa có bằng cấp 3, còn con em người dân ở xã này tốt nghiệp đại học trở về thì không thể xin được việc.
Cụ thể, trường hợp anh Huỳnh Thanh Tú, tốt nghiệp Đại học Quy Nhơn chuyên ngành tài chính kế toán hơn 3 năm nay nhưng hiện phải đi phụ nuôi tôm. “Tôi nghĩ mình về quê với hy vọng làm được một việc gì đó. Vậy mà đã nộp đơn rất nhiều lần vào xã nhưng rồi vẫn không được tuyển dụng. Họ chỉ tuyển bà con có liên quan đến họ Đặng, không quan tâm đến bằng cấp” - anh Tú bức xúc.
Lần nộp đơn gần đây nhất của anh Tú là khi xã tuyển công an viên nhưng anh cũng bị loại. Trong khi đó, ông Nguyễn Văn Phúc là chồng của phó bí thư Đảng ủy xã và là cháu rể của ông Đặng Tín được tuyển dụng mặc dù ông Phúc chỉ có bằng trung cấp. Về trường hợp tuyển công an viên, ông Lê Văn Hoàng, Chủ tịch UBND xã Hòa Tâm, thừa nhận có nhiều hồ sơ xin tuyển, trong đó có hồ sơ của anh Huỳnh Thanh Tú. Tuy vậy, ông Đặng Tín lại cho rằng xã tuyển ông Phúc là do chỉ một mình ông này nộp hồ sơ ứng tuyển vào chức danh công an viên.
Mất dân chủ
Ông Tín thừa nhận có nhiều cán bộ xã là bà con, dòng họ của ông nhưng “do khách quan”(?). “Ở nông thôn mà, đụng đâu cũng bà con” - ông Tín nói. Tuy nhiên, ông cho rằng việc nhiều cán bộ xã là bà con, dòng họ không trở ngại gì trong điều hành công việc. Trong khi đó, Chủ tịch UBND xã Lê Văn Hoàng lại cho rằng: “Một số cán bộ là bà con, dòng họ Đặng được bố trí không đúng chuyên môn, lĩnh vực, không đáp ứng được công việc của xã, làm giảm chất lượng công việc”.
Một đảng viên là cán bộ xã Hòa Tâm cho biết để tồn tại, cán bộ xã là người ngoài dòng họ với Bí thư Đảng ủy phải răm rắp nghe theo ý kiến của bí thư, không được có ý kiến khác. Nếu không, sẽ bị loại khỏi bộ máy chính quyền của xã. Cụ thể là trường hợp của ông Lê Văn Thiệu, nguyên cán bộ phụ trách công tác LĐ-TB-XH xã Hòa Tâm.
Ông Thiệu là người thường tỏ thái độ phản đối các ý kiến của ông Tín. Trong cuộc bầu cử HĐND xã vừa qua, trước khi hiệp thương lần 2, ông Thiệu được ông Tín gọi vào phòng “làm việc tư tưởng”, sau đó bị rút khỏi danh sách ứng cử viên. Thắc mắc về cách hành xử trên, ông Thiệu viết thư xin tư vấn gửi đến Sở Tư pháp tỉnh Phú Yên thì bị ông Tín cho là gửi đơn vượt cấp, buộc ông Thiệu viết kiểm điểm, bị xóa tên khỏi danh sách đảng viên và bị kỷ luật buộc thôi việc. Vị trí ông Thiệu đảm nhận trước đây, hiện được giao cho ông Đặng Văn Hằng, cháu ông Đặng Tín.
Theo lời giải thích của ông Đặng Tín, ông Thiệu bị đưa ra khỏi danh sách ứng cử viên đại biểu HĐND xã vì “cha ông Thiệu là ông Lê Văn Bộ có nhiều phức tạp trong kháng chiến chống Mỹ”. Trong khi đó, tại nhà ông Thiệu đang treo bằng khen của Chủ tịch UBND tỉnh Phú Yên đối với ông Bộ vì có thành tích xuất sắc trong kháng chiến chống Mỹ. Ông Bộ hiện còn là Phó Chủ tịch Hội Tù chính trị xã Hòa Tâm. Ở xã Hòa Tâm có 3 trường hợp bị trù dập như ông Thiệu.
Bài và ảnh: HỒNG ÁNH


__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link