Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, May 8, 2013

Hoa Kỳ và đồng minh


From: Tran Ho <
To:
Sent: Wednesday, 8 May 2013 12:28 PM
Subject:  Hoa Kỳ và đồng minh (bài hay mời đọc)

 

 

 

Hoa Kỳ và đồng minh
Nguyễn Xuân Nghĩa

 

Chẳng nên chống Mỹ mà cũng đừng vội phục Mỹ ( vì ai cũng đặt quyền lợi cuả mình lên trên )

 

Thứ Ba mùng bảy này, khi hội kiến tổng thống Hoa Kỳ, hiển nhiên tổng thống Nam Hàn là bà Phác Cận Huệ đã nhớ đến một quy luật về đối sách của nước Mỹ: thêm bạn bớt thù. Với hậu quả là bạn thù gì đều thấy ngại... Ngẫu nhiên lý thú, ngày này cũng là kỷ niệm trận Ðiện Biên Phủ năm 1954 của “phe chiến thắng”!

Hoa Kỳ có một quy luật bất thành văn về đối ngoại. Bất thành văn vì chẳng ghi trong Hiến pháp hay các pho sách hàn lâm của nhiều đời về chiến lược an ninh.

Ðó là sau khi bảo vệ được sự vẹn toàn của một lãnh thổ phì nhiêu, vuông vức mênh mông, rồi kiểm soát được hai đại dương ở hai hướng Ðông Tây, ai lên lãnh đạo cũng đều trước sau đảm bảo là không cường quốc nào trên địa cầu có thể thách đố hay uy hiếp quyền lợi của nước Mỹ. Muốn vậy, Hoa Kỳ phải có sức mạnh quân sự khả dĩ can thiệp được ở mọi nơi. Mà đó chỉ là phần tiêu cực. Phần tích cực là chánh sách kết ước với đủ loại đồng minh bằng kinh tế, ngoại giao và quân sự để bớt hao tốn công sức.

Mặt trái đầy tính chất thực tiễn của chánh sách kết ước đó là không cho phép hình thành những liên minh có thể đe dọa chiến lược và quyền lợi Hoa Kỳ. Ði vào vận hành trong một thế giới nhiều thay đổi là sự biến hóa vô lường, hay sự lật lọng vô đạo, ngược với lý tưởng của nước Mỹ.

Trên mặt địa cầu, đại lục địa Âu Á tiếp cận với Trung Ðông, Phi Châu và Úc Châu, là khu vực rộng lớn, đa diện và phức tạp, nơi duy nhất mà một đại cường có thể xuất hiện với tiềm năng trở thành đối thủ của Hoa Kỳ. Nôm na cho dễ nhớ có bốn nước là Ðức, Nga, Trung Quốc và Nhật. Chung quanh là một chuỗi quốc gia hạng nhì, có mối hiềm khích hay lo ngại về các lân bang. Chính là loại mâu thuẫn địa phương ấy được Hoa Kỳ vận dụng để hoàn thành mục tiêu của mình.
Xin rất sơ lược nhắc lại các trường hợp tiêu biểu về mâu thuẫn này: Pháp và Ðức, Nga và Ðức, Georgia với Nga, Turkey với Nga, Israel với khối Á Rập, Saudi Arabia và Iran, Iran với Iraq, Jordan với ba lân bang Israel, Syria, Iraq, hai hệ phái Sunni và Shia trong khối Hồi Giáo, Pakistan với Ấn Ðộ, Mông Cổ giữa Nga và Trung Quốc, Thái Lan với Trung Quốc, Miến Ðiện và Việt Nam, Nam Hàn bên Bắc Hàn, Trung Quốc và Nhật Bản, Ðài Loan với Trung Quốc, Úc với Nam Dương (Indonesia) và Trung Quốc, v.v...

Nói cho đơn giản - nên sai - đấy là chuyện “chia để mà trị”.

Hoa Kỳ khỏi cần chia vì các nước trên đã sẵn chia rẽ và không khắc phục nổi mâu thuẫn riêng. Mà hầu như nước nào cũng cần đến Mỹ để giải quyết nhu cầu của họ. Hoa Kỳ thì cần thêm bạn bớt thù nên kết ước với mọi phe. Lâu lâu thì đổi để khi nào nước Mỹ cũng giữ thế thượng phong.

Thuần về lý trí, Hoa Kỳ có cách hành xử như một đế quốc nhưng không là đế quốc theo lối nhìn thông tục và tiêu cực.
Trong nỗ lực mở vòng giao kết, nước Mỹ không có chánh sách xâm chiếm và khai thác như các đế quốc thời “hiện đại”, từ thế kỷ 15 đến sau này. Hoa Kỳ đề cao tự do và phát huy phong cách làm ăn như Mỹ, để xứ nào cũng thấy có lời khi kết ước với Hoa Kỳ. Mối lợi của họ có thể là kinh tế, ngoại giao hay an ninh, nhưng là loại mục tiêu đồng quy, cùng hướng vào điểm chính là quyền lợi của Hoa Kỳ. Mặt lý tưởng của chiến lược đó là những giá trị tinh thần của tự do kinh tế, chính trị dân chủ và cởi mở xã hội theo hướng đa nguyên.

Nhưng lâu lâu nước Mỹ lại đổi ý vì những chuyển biến trong tương quan quyền lợi.

Hoa Kỳ có thể đề cao dân chủ mà lại liên minh với Liên Bang Xô Viết để chống Ðức Quốc Xã trong Thế Chiến II. Sau Thế Chiến II, nước Mỹ cổ xúy phong trào giải thực để xóa bỏ chế độ thực dân của Âu Châu, nhưng lại ủng hộ Âu Châu khi Liên Xô bành trướng thời Chiến Tranh Lạnh và yểm trợ các chế độ độc tài. Hoa Kỳ có thể cùng Pháp be bờ chống cộng, nhưng ngồi trên đôi tay khi Trung Cộng yểm trợ Bắc Việt trong trận Ðiện Biên Phủ 1954. Nghi ngờ Ngô Ðình Diệm là người của Pháp xong lại đề cao ông Diệm là anh hùng chống cộng Á Châu, rồi Kennedy cũng lật ông Diệm...
Trước đó, nước Mỹ là đồng minh của Trung Hoa Dân Quốc, mà bỏ rơi Trung Hoa Quốc dân đảng trong nội chiến quốc-cộng tại Hoa Lục. Mà sau này cũng vậy, khi giải vây Trung Cộng để làm suy yếu Liên Xô thì Mỹ sẵn sàng cho Ðài Loan hay Việt Nam Cộng Hòa vào loại “trương mục lời lỗ” - xóa sổ cho tiện việc sổ sách của một chiến lược lớn lao và quan trọng hơn... Nóng hổi là việc dẹp bỏ phe Sunni tại Iraq hay Taliban tại Afghanistan xong thì Mỹ có thể lại đàm phán với hai đối thủ cũ và ồn ào công kích đồng minh là làm không nên chuyện, tham nhũng, hoặc lãnh tụ nằm trong sổ lương của CIA!

Một trong các động lực thay đổi này chính là nền dân chủ của Hoa Kỳ.

Từ một siêu cường có sức mạnh rất lớn qua lịch sử quá mỏng, dân Mỹ có sự hồn nhiên của trai trẻ. Họ thực tin vào định mệnh ưu việt của quốc gia, nghĩ rằng xứ nào cũng phải học gương Hoa Kỳ và việc gì nước Mỹ cũng thực hiện được. Tinh thần lạc quan đến độ chủ quan có thể dẫn họ đến sự kiêu mạn ngây thơ và nhất là máu nóng vội. Họ muốn chính quyền phải can thiệp ngay và sớm có kết quả trong nỗ lực kết ước trên thế giới.

Vì vậy, cả nước có thể ủng hộ việc can thiệp vào Việt Nam hoặc tấn công Iraq, nhưng đổi ý trong vòng bốn năm! Phản ứng của lòng dân là một mệnh lệnh trong bầu cử khiến lãnh đạo mà không lật lọng là mất lòng.

Nhưng cũng người dân lạc quan đó lại hốt hoảng khi gặp chấn động bất ngờ và lập tức phản ứng cũng thái quá như sự hồ hởi ban đầu. Vụ Nhật Bản tấn công Trân Châu Cảng năm 1941 hay vụ khủng bố 9-11 của al-Qaeda là hai thí dụ kinh hoàng nhất trong ký ức tập thể. Người tin vào sức mạnh vô biên của nước Mỹ đòi hỏi một cuộc tổng phản công rồi sau dăm ba năm thì hoài nghi thế giới bên ngoài và hết muốn Hoa Kỳ cáng đáng thiên hạ sự!

Cũng vậy, chấn động chính trị tại Bắc Phi được dán nhãn Mùa Xuân Á Rập và sự trỗi dậy tất yếu của phong trào dân chủ. Chế độ độc tài bị lật đổ mà cây dân chủ chưa mọc, chỉ có phong trào Hồi Giáo quá khích nổi lên xây dựng một chế độ độc tài thần quyền của đạo Hồi. Nếu tuột tay thì chơi trò khủng bố, và coi Mỹ là thủ phạm chính! Người ta tái diễn cuộc Cách mạng Iran năm 1979...

***


Tháng Tư vừa qua, người Việt nơi nơi đều nhớ đến biến cố 1.9.7.5 và ngậm ngùi hoặc hồ hởi về cái lẽ thắng bại oan uổng. Kẻ thắng hay người bại đều không đáng. Một trong nhiều lý do chứ không duy nhất lại là đối sách của Hoa Kỳ. Vào hay ra đều vì các động lực bất ngờ - và thay đổi.

Bài học ở đây là... không nên chống Mỹ.

Là siêu cường ở xa, Hoa Kỳ không có chủ đích xâm lược hoặc chiếm đóng Việt Nam theo lý luận có dụng ý kiểu Lenin hay Mao. Hoa Kỳ chỉ can thiệp và đổ quân vì tai nạn nội bộ của chính trường Mỹ, rồi khi đã vào thì sớm nghĩ đến ngày ra! Vì vậy, phục Mỹ hoặc phó thác sinh mệnh quốc gia cho chính trường Hoa Kỳ cũng là điều dại dột. Hay hơn cả có lẽ là phát huy những giá trị tinh thần đã làm nên sức mạnh của Hoa Kỳ cho sự thịnh vượng của chính mình. Nhưng cực kỳ thận trọng để không thành quân cờ trên bàn cờ của thiên hạ - rồi lại trông chờ vào việc nước Mỹ “chuyển trục” về Ðông Á.

Quá trễ rồi chăng? 

 

( câu hỏi dành cho đảng việt cộng xuất đời chỉ muốn làm tên lính đánh thuê cho ngoại bang , hay tầm vóc cuả đỉnh cao trí tuệ   việt cộng thực ra chỉ là một đám du thủ du thực chăng? )

 

Công an trấn dẹp buổi Dã ngoại Nhân quyền, đánh đập người tham gia


 

Tin tức / Việt Nam


Công an trấn dẹp buổi Dã ngoại Nhân quyền, đánh đập người tham gia



Blogger Hoàng Vi (trái) và các nhà hoạt động trẻ thảo luận về bản Tuyên ngôn Nhân quyền
tại một công viên ở Sài Gòn. (Ảnh: Dan Lam Bao).

Blogger Hoàng Vi (trái) và các nhà hoạt động trẻ thảo luận về bản Tuyên ngôn Nhân quyền tại một công viên ở Sài Gòn. (Ảnh: Dan Lam Bao).

  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ



Hình ảnh/Video



Video

'VN quằn quại trước sự đe dọa và thiếu tự do báo chí'



Video

Truyền hình vệ tinh VOA Asia 4/5/2013



Video

VN lại bị đưa vào danh sách các nước không có tự do báo chí



Video

Truyền hình vệ tinh VOA Asia 3/5/2013


CỠ CHỮ 


Cập nhật: 06.05.2013 11:48

Buổi dã ngoại ôn hòa để trao đổi kiến thức về nhân quyền đầu tiên tại Việt Nam sáng 5/5 theo lời kêu gọi của nhóm Công dân Tự do lan truyền trên mạng internet bị chính quyền cản trở, nhiều người tham gia bị lực lượng an ninh bắt giữ và hành hung.

Tin tức trên các trang mạng công dân cho biết tại Hà Nội và Nha Trang, dù không xảy ra căng thẳng, nhưng công an đã dùng nhiều biện pháp để phá rối, ngăn chặn những người tham gia tập trung tại các công viên theo dự định.

Riêng tại Sài Gòn, lực lượng an ninh đã dùng vũ lực bắt giữ và đánh đập nhiều người khi họ phân phát Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền cho những thành viên tham gia dã ngoại. Trong số những người bị hành hung và đưa về đồn công an có blogger Nguyễn Hoàng Vi, Vũ Sỹ Hoàng, và Vũ Quốc Anh.

Đến chiều nay, 6/5 nhóm bạn trẻ tham gia buổi Dã ngoại Nhân quyền này tiếp tục bị đánh đập thô bạo tại trụ sở công an phường Phú Thạnh, quận Tân Phú, Sài Gòn và bị cản trở không cho đưa vào bệnh viện cấp cứu. Trao đổi với VOA Việt ngữ ngay sau khi vụ hành hung xảy ra, một người trong nhóm, bạn trẻ Châu Văn Thi, tường thuật lại chi tiết.

Công an trấn dẹp buổi Dã ngoại Nhân quyền, đánh đập người tham gia


Châu Văn Thi: Hôm qua trong cuộc dã ngoại ở công viên 30/4 có mười mấy người bị bắt. Trong đó có những người bị giữ lâu nhất là Vũ Quốc Anh, Vũ Sĩ Hoàng, và Nguyễn Hoàng Vi. Vi và Hoàng bị đánh nặng nhất ngay tại chỗ, trước khi họ đưa lên xe công an. Lúc họ thả Vi ở đồn công an quận Phú Thạnh, quận Tân Phú, họ còn cướp đi Ipad của Vi. Hai giờ chiều nay, tụi em lên để lấy lại máy thì họ cho phụ nữ và an ninh thường phục ra đánh tụi em. Chi em của Vi bị đánh gãy mấy cái răng, dập mặt, mặt mày giờ te tua hết. Vi, mẹ Vi, bé Nhung, và em cũng bị đánh luôn. Họ đánh vào đầu không. Công an và dân phòng bao vây tụi em lại cho họ đánh, không cho dân vô can. Họ đánh tàn ác rồi kêu xe taxi chở đi cấp cứu. Tới bệnh viện Tân Phú trên đường Âu Cơ, vừa xuống xe, ba người của họ bay vào tới tấp đánh tụi em tiếp. Mẹ của Vi đưa người ra đỡ, họ lấy điếu thuốc châm vào mặt mẹ của Vi. Sau đó, họ cứ đi theo xe để uy hiếp. Bây giờ tụi em chạy lên Dòng Chúa Cứu thế để nhờ mấy cha bảo vệ. Chứ giờ dân thường như tụi em không dám chạy vào đồn công an nữa.

VOA: Tình trạng của người cần được cấp cứu hiện giờ ra sao?
 

Trong cuộc dã ngoại ở công viên 30/4 có mười mấy người bị bắt. Trong đó có những người bị giữ lâu nhất là Vũ Quốc Anh, Vũ Sĩ Hoàng, và Nguyễn Hoàng Vi. Vi và Hoàng bị đánh nặng nhất ngay tại chỗ, trước khi họ đưa lên xe công an. Lúc họ thả Vi ở đồn công an quận Phú Thạnh, quận Tân Phú, họ còn cướp đi Ipad của Vi...

Châu Văn Thi.

Châu Văn Thi: Hoàng Vi bị họ đánh người bầm dập hết. Thảo Chi em Vi bị gãy mấy cái răng, mặt mày nát hết rồi. Mẹ của Vi rất mệt, đang nằm ở đây hồi sức. Tụi em giờ không dám đi đâu, dân thường bây giờ không được ai bảo vệ hết. Công an với dân phòng bu lại cho mấy người kia đánh, không ai can thiệp.

VOA: Vụ đánh người xảy ra ở đâu, trước sự chứng kiến của ai?

Châu Văn Thi: Ngay trước đồn công an phường Phú Thạnh, quận Tân Phú, TPHCM. Họ cho dân phòng chặn hai đầu đường không cho dân chúng vào chứng kiến hay chụp hình quay phim gì cả. Tụi em bây giờ không biết tin vào đâu.

VOA: Nhóm các bạn hôm nay tới đồn gồm bao nhiêu người, bao nhiêu người bị ẩu đả?

Châu Văn Thi: Nhóm em gồm Nguyễn Hoàng Vi, Nguyễn Thảo Chi, mẹ của Vi, hai cô bé tên Nhung và Trinh, và em là Châu Văn Thi. Lúc ẩu đả xong không thấy Trinh đâu cả, không biết họ bắt em đi đâu rồi. Tất cả mọi người đều bị đánh bầm dập hết.

VOA: Các bạn có biết lý do tại sao họ ra tay?
 
Châu Văn Thi
: Trước khi họ đánh, họ đi vào đồn công an. Công an kêu họ lên trên phòng họp. Họp xong, họ xông ra nói cưỡng chế tụi em, không cho tụi em ngồi trong đồn nữa, rồi họ xông vô đánh luôn tại chỗ.

VOA: Hôm qua khi công an tới giải tán buổi Dã ngoại, họ có nêu lý do hay không? Có sự kháng cự nào không khiến họ ra tay hành hung?
 

Việc Dã ngoại vì quyền con người là việc làm rất đỗi bình thường. Những việc tụi em làm rất công khai, minh bạch, đúng pháp luật. Không điều gì có thể ngăn cản tụi em tiếp tục nói về quyền con người của chính mình...

Châu Văn Thi.

Châu Văn Thi: Không có sự kháng cự nào cả. Họ dùng số đông áp đảo. Khi họ xông vào, họ la lên rằng tụi em buôn bán ma túy, rạch giỏ xách này kia trong khi tụi em đang ngồi vừa mới hát xong bài “Nối vòng tay lớn”, trên tay đang cầm Bản Tuyên ngôn Quốc tế Nhân quyền của Liên hiệp quốc để chuẩn bị nói chuyện về quyền con người. Họ xông vào đánh, bắt, đưa lên xe, chia mỗi người mỗi đồn. Khi vụ việc xảy ra, họ la lên rằng “Bọn này là bọn phản động, chống đối chính quyền, đánh cho nó chết” trong khi tụi em chỉ nói về quyền con người, về những gì công dân đáng được hưởng. Sinh hoạt của tụi em rất ôn hòa nhưng công an, an ninh rất là sợ người dân biết về những điều đó nên ra tay rất dã man. Tụi em làm việc rất công khai và ôn hòa, không nghĩ là sẽ bị đàn áp và đánh đập dã man như vậy. Trong khi Việt Nam đang ứng cử vào Hội đồng Nhân quyền Liên hiệp quốc mà không ngờ họ lại ra tay rất mạnh với những người tham gia Dã ngoại Nhân quyền. Không hiểu Việt Nam ứng cử vào Hội đồng này để làm gì nữa.

VOA: Với ý định Dã ngoại vì Nhân quyền mà lại bị chà đạp nhân quyền như vậy, những gì đang diễn ra là một tín hiệu như thế nào trong ánh mắt của bạn?

Châu Văn Thi: Việc Dã ngoại vì quyền con người là việc làm rất đỗi bình thường. Những việc tụi em làm rất công khai, minh bạch, đúng pháp luật. Không điều gì có thể ngăn cản tụi em tiếp tục nói về quyền con người của chính mình, nếu được làm người. Nếu được, tụi em vẫn tiếp tục làm như vậy.


Trả lời VOA Việt ngữ ngay sau khi bị hành hung, blogger Nguyễn Hoàng Vi cho biết cô hết sức bàng hoàng trước cách đối phó của nhà cầm quyền trước những sinh hoạt ôn hòa của công dân yêu chuộng nhân quyền:

“Từ trước giờ họ đối với em thế nào cũng được. Em không ngờ hôm nay họ đối xử với gia đình của em như vậy, một cách trả thù man rợ nhất từ trước tới giờ mà em chứng kiến.”  

9 giờ tối cùng ngày 6/5, chúng tôi liên lạc với công an phường Phú Thạnh, quận Tân Phú, nơi những người tố cáo vụ hành hung xảy ra chiều nay để ghi nhận ý kiến từ phía những người hữu trách.

Công an phường Phú Thạnh: Alô, công an phường Phú Thạnh nghe.

VOA: Xin vui lòng cho tôi gặp công an trưởng.

Công an phường Phú Thạnh: Chút nữa có gì cô gọi lại.

VOA: Tôi có thể hỏi thăm anh được không? Anh là người trực điện thoại của công an phường?

Công an phường Phú Thạnh: Dạ đúng rồi.

VOA: Có một vụ việc ngay chiều nay họ tố cáo họ bị đánh đập trước sự chứng kiến của công an mà không ai can thiệp. Anh có thể cho biết thông tin này chính xác không?

Công an phường Phú Thạnh: Tại vì đổi ca rồi, không biết cô ơi.

VOA: Vậy tôi có thể hỏi thăm ai lúc này, thưa anh?

Công an phường Phú Thạnh: Tại vì ca hồi chiều hiện giờ đã đổi hết.

VOA: Để tìm hiểu vụ việc này, tôi có thể hỏi thăm ai?

Công an phường Phú Thạnh: Sáng cô điện lên gặp trực ban. Giờ đổi ca hết rồi. Cô ở đâu gọi tới?

VOA: Tôi gọi từ đài VOA. Thưa anh, khi đổi ca chắc phải bàn giao lại công việc, phải tường trình những gì xảy ra trong ngày, phải không? Anh có được báo cáo vụ việc xảy ra chiều nay?

Công an phường Phú Thạnh: Ca hồi chiều giờ nghỉ hết rồi cô.

VOA: Nhưng khi giao ca, bàn giao lại công việc chắc cũng tường trình những gì diễn ra ngay tại trụ sở công an?

Công an phường Phú Thạnh: Bàn giao là sáng họp giao bàn mới bàn giao.

VOA: Như vậy người ca chiều vào làm việc thì không biết những gì diễn ra trong ngày, thưa anh?

Công an phường Phú Thạnh: Dạ, dạ. Có gì sáng cô gọi lại đi.

Trong một bài viết của mình, Nguyễn Hoàng Vi cho biết hôm 2/5 trước khi buổi Dã Ngoại Nhân quyền diễn ra, ông Faubrice Maurice, Tổng Lãnh sự Pháp tại TPHCM đã có buổi trao đổi với cô và blogger Vũ Sĩ Hoàng bày tỏ sự quan tâm về sinh hoạt chưa từng có trước nay tại Việt Nam này.

Vi đã bày tỏ với ông Maurice rằng giữa lúc Việt Nam muốn trở thành thành viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc thì không có lý do gì để ngăn cản công dân thảo luận nội dung của Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền cũng như chia sẻ tài liệu này cho nhiều người khác cùng tham khảo.

Vi nói việc gặp gỡ, trao đổi là quyền tự do của công dân, không gì sai trái và cô mong được cơ quan ngoại giao các nước lên tiếng trước những sự cản trở, phá rối.

Tôi cũng “chống cộng bằng mồm”!


Tôi cũng “chống cộng bằng mồm”!

Phan Nhân

Từ lâu nay, Phan Nhân tui đã từng “Chống cộng bằng mồm”. Nhưng gần đây, khi đọc bài: Chống Cộng bằng mồm của Người lính già Oregon, thì tui càng thêm đắc ý với tác giả; bởi vì cái chiêu này, nghe qua, có thể có một số người sẽ cho là không có hiệu quả. Tuy nhiên, nếu chịu khó đọc và suy nghĩ những điều mà Người lính già Oregon đã viết, thì mới thấy quả là độc chiêu. Vì nếu không độc chiêu, thì bọn răng đen mã tấu, nón cối, dép râu Hà Nội đâu có cần phải che giấu những gì “căn cốt” liên quan tới chúng trong quá khứ.
 
Mặc kệ chúng, ta cứ lôi những hành vi và những hình ảnh cũ của chúng ra, kèm theo những bài viết, rồi đưa lên các diễn đàn Internet, để cho mọi người đều thấy, cho dù bây giờ chúng có thay lông, nhuộm mầu, quét lên bằng bất kẻ những thứ nước sơn nào đi nữa. Nhưng những hình ảnh cũ, mà chúng muốn quên đi; muốn tẩy rửa, xóa bỏ cũng chẳng được.
 
Vào ngày 30/4/1975 và sau đó, người dân của miền Nam - Việt Nam Cộng Hòa đã từng chứng kiến bọn chúng, với nón cối, dép râu, mặt mày bặm trợn, xông vào nhà của họ, để vào vơ vét về. Nghĩa là vơ vét, tất cả những thứ gì gọi là của cải, vật chất của dân và nước Việt Nam Cộng Hòa, để đem về Bắc.
 
Có những thứ, mà đối với người dân miền Nam, thì quá bình thường, nhưng đối với nón cối, dép râu, mà trước đây, qua bài viết: Nhìn những mùa… thua đi, tui đã trưng bằng chứng bằng hai tấm hình, trong đó, có một nón cối, dép râu, lưng mang một cái rương chắc chắn đã chất đầy những vật dụng cướp được của người dân miền Nam, tay xách con “búp bê biết nói”, dép râu đang hối hả, vui mừng, tiến nhanh, tiến mạnh, đem về đất Bắc, và một tấm hình khác, nón cối, dép râu đang tìm cách để… giải phóng một số hàng ở chợ trời của miền Nam. Đó là những hình ảnh vô cùng trung thực của đảng Cộng sản Hà Nội.

Ngoài những chuyện đó, tất cả những tên chóp bu của đảng Cộng sản, kể cả những tên cộng sản gốc miền nam, nhưng sau đó, đã “tập kết” ra Bắc, hay thoát ly nhảy núi, lên rừng, theo Việt cộng, chúng đều có những cái tên thật hay, mang những ý nghĩa “cao đẹp”, mà có lẽ vì noi theo “gương” của boác Hồ.
 
Do vậy, nên chúng đã và đang có những cái tên nghe rất văn chương, chữ nghĩa, hoặc có ý nghĩa “cao siêu” như đầu tiên là Hồ Chí Minh, nhưng không hề có một chút gì để được gọi là Chí Minh nào cả.

Ngoài Hồ Chí Minh, ngày nay còn có những cái tên như Nguyễn Minh Triết, mà không hề có chút Minh Triết, và chắc chắn cũng không hiểu Minh Triết là cái gì đâu.

Còn ở miền Nam, ai mà không biết đến cái tên ngu ngốc, ác độc Dương Văn Minh, vì hắn không hề có một chút Văn Minh chi hết.

Những điều này, thật ra, không có gì là lạ. Vì ngoài những tên đảng viên cộng sản đã tự ý đổi cái tên của mình, để ra vẻ ta đây là Chí Minh, Chí Công, Văn Minh, Minh Triết… thì cũng có những người đã được chính cha mẹ của mình đã đặt cho những cái tên thật ý nghĩa với kỳ vọng vào đứa con yêu quý của mình. Nhưng cha mẹ kỳ vọng là do lòng thành và thương con của cha mẹ; còn đứa con khi lớn lên, có làm được những điều như cha mẹ đã kỳ vọng, hay sẽ làm cho cha mẹ phải tủi hổ, lại là chuyện khác.

Có những bậc cha mẹ, khi sanh ra con gái, thì lấy tên những loài hoa quý, đẹp và có hương thơm, để đặt cho con gái của mình như bác sĩ Việt cộng Quỳnh Hoa, “cán bộ” Việt cộng Phạm Thị Thanh Vân túc vợ của Ngô Bá Thành, lãnh tụ của cái gọi là “Phong trào Phụ nữ đòi quyền sống”, hoặc như những cái tên khác, để con gái của mình sẽ thơm và đẹp. Nhưng cũng có những cái tên, lại có tác dụng ngược.

Chẳng hạn như một cô gái mà có lẽ khi mới danh ra, cha mẹ không biết sau này con mình sẽ như thế nào, nên mới đặt những cái tên rất “phản động” như mặt mày đen thui, mà lại mang cái tên là Bạch Tuyết, hay một cô có cái tấm thân Bồ Tượng, giọng nói như sấm, khàn như vịt đực mà lại có cái tên là Thanh Liễu…

Còn có những đứa bé trai, đã được cha mẹ đặt cho những cái tên Trí, Dũng, Thanh, Liêm, Trung; Chính… Nhưng khi lớn lên, lại không hề có một chút gì như cái tên gọi ấy. Ngược lại, có những kẻ khi đến già đầu rồi, mà vẫn không hề có một chút gì Trung Thực, Thanh, Liêm, Trí, Dũng…

Riêng các ông bà có máu nghệ sĩ, thì lại thích chọn cho con những cái tên ra vẻ nổi bật trên lãnh vực Thi Văn, sẽ có những bài Văn, bài Thơ tuyệt tác. Trong số người này, có những người đã không phụ lòng cha mẹ, nên đã thành công trong lãnh vực này như nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ.
 
Nhưng đa số đã không làm được như những kỳ vọng của cha mẹ. Chẳng hạn khi mang tên là Văn Thơ, nhưng không hề viết được một bài văn, bài thơ nào ra hồn hết. Lại có người, khi viết một cái thư mời Họp mặt đồng hương vào dịp ngày Tết Nguyên Đán… mà cũng chỉ làm trò cười cho thiên hạ, nhưng không ai thèm nói đến làm chi.
 
Ở gần nhà tôi, có Đại tá Hồ Chung, và Trung Tá Không Quân Nguyễn Văn Quý, hai vị này là một bồ chữ, có lòng tốt với mọi người, nhưng các “ngài” không chịu đến để nhờ hai ông hướng dẫn cho cách đặt câu, cách viết, để không sai văn phạm, cũng như sửa lỗi chính tả giúp cho, mặc dầu hai ông lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ. Tuy nhiên, cũng có một số ít đã đến nhờ hai ông, và hai vị này không bao giờ từ chối.

Do đó, tại đây, đã có những “bài viết”, những “Thư mời”, hoặc “Tường thuật” mà khi đọc, có nhiều vị trong cộng đồng đã không hiểu được “tác giả” muốn nói gì. Họ không biết rằng: dù chỉ một chữ nhưng lại viết sai văn phạm, (không đúng ngữ pháp), thì nó đã trở thành vô nghĩa, hay phản nghĩa.

Những cách viết này, chúng ta nếu muốn biết, thì cứ vào mạng Google, rồi đánh vào mấy chữ: “chuyện chỉ có ở Việt Nam” để tìm, thì sẽ thấy ở trong nước vì đã học ở những trường của cộng sản, nên mới tồi tệ như vậy.
 
Nhưng lạ thay, có một số người đã lớn tuổi, đã già ở hải ngoại, đã được cắp sách đến những mái trường của Việt Nam Cộng Hòa, mà theo tôi biết, ngày xưa, chỉ cần học hết bậc Tiểu Học, thì khó có thể viết sai đến như vậy. Ấy thế, nhưng vẫn có những trường hợp rất giống như “chuyện chỉ có ở Việt Nam”.

Những gì tui đã nói lên ở đây, là chỉ mong cho quý vị, nên biết phục thiện một chút, chứ đừng nên ngoan cố, vì như vậy, chỉ làm trò cười cho thiên hạ mà thôi.

Sau cùng, tôi muốn nhắc nhở với giới thanh niên, vì còn trẻ tuổi, nên cần phải học hỏi ở các vị cao niên, có kiến thức, để đừng vấp phạm những sai lầm không nên có. Chẳng hạn, tại Việt Nam, đừng thấy những ngôi chùa to lớn, được mang những cái tên rất có ý nghĩa, mà lầm tưởng là nơi các vị chân tu đang tu hành, thanh tịnh, như “chùa” Ấn Quang - Thanh Minh Thiền Viện…”.
 
Bởi vì ngay tại Ấn Quang và Thanh Minh Thiền Viện, chính là nơi ở và điều hành của những đảng viên Cộng sản “cao cấp”, đã và đang đội lốt “nhà sư” dưới sự chỉ đạo của đảng Cộng sản Việt Nam.

Colorado, 07/05/2013

Phan Nhân

Philippines : Ngư dân Trung Quốc đứng đầu bảng những kẻ đánh cá trộm



Philippines : Ngư dân Trung Quốc đứng đầu bảng những kẻ đánh cá trộm

Ngư dân Philippines biểu tình với
                      khẩu hiệu "Trung Quốc, hãy ngưng câu trộm ở
                      vùng Tubbataha" (Reuters)

Ngư dân Philippines biểu tình với khẩu hiệu "Trung Quốc, hãy ngưng câu trộm ở vùng Tubbataha" (Reuters)

Trọng Nghĩa


Vào lúc Bắc Kinh tung một đoàn tàu cá hùng hậu xuống vùng biển Trường Sa, một số quan chức Philippines đã tiết lộ rằng ngư dân Trung Quốc chiếm tỷ lệ cao nhất, lên tới 56%, trong số những người thường đến đánh cá trộm tại các vùng biển Philippines và bị bắt giữ.

Theo hãng tin Nhật Bản Kyodo vào hôm qua, 07/05/2013, thống kê của Philippines cho biết là từ tháng 03/1995 cho đến tháng 04/2013, 56% người ngoại quốc bị bắt vì đánh cá bất hợp pháp trong vùng biển Philippines thuộc Biển Đông là công dân Trung Quốc.

Theo thống kê của Hội đồng đặc trách phát triển bền vững khu vực đảo Palawan sát cạnh Biển Đông, thì ngư dân Trung Quốc dính líu đến 45% các vụ đánh bắt trộm được ghi nhận xung quanh vùng Palawan, nổi tiếng về tính đa dạng sinh học. Hội đồng này là một cơ quan chính phủ được giao nhiệm vụ bảo vệ bảo vệ động vật hoang dã và các nguồn tài nguyên thiên nhiên khác trong khu vực bờ biển phía tây Philippines.

Bà Adelina Villena của cơ quan này xác định với hãng tin Kyodo rằng văn phòng của bà đã thống kế được tổng cộng là 91 vụ đánh bắt trái phép, bắt giữ được cả thảy là 1.129 công dân nước ngoài. 41 sự cố loại này liên quan đến 629 công dân Trung Quốc.

Số liệu trên đây bao gồm cả sự cố hồi tháng Tư vừa qua, khi một tàu Trung Quốc với 12 ngư dân đã bị mắc cạn trên rạn san hô Tubbataha, khu vực bảo tồn biển lớn nhất của Philippines. Trên tàu, người ta phát hiện xác chết của khoảng 2.000 con tê tê, một loài vật được bảo vệ vì có nguy cơ tiệt chủng.

Theo Villena, ngư dân Việt Nam ở vị trí thứ hai trong danh sách của những kẻ đánh bắt cá trái phép trong khu vực, chiếm khoảng 27% tổng số người ngoại quốc bị bắt giữ. Cụ thể là đã có 305 người Việt bị bắt giữ trong 26 sự cố. Xếp thứ ba là người Malaysia, theo sau là Indonesia, và Đài Loan.

Trung Quốc, Việt Nam, Malaysia, Đài Loan và Philippines đều có yêu sách chồng lấn trên khu vực Biển Đông. Tuy nhiên, đa số các vụ đánh bắt trộm được phát hiện trong vùng biển hoàn toàn thuộc chủ quyền của Philippines. Chỉ có chín vụ ở vùng Trường Sa có tranh chấp – tại nhóm đảo mà Manila gọi là Kalayaan.



Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link