Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, May 8, 2013

“Nhạy cảm chính trị”


 

“Nhạy cảm chính trị”


Bùi Mai Hạnh, từ Warrnambool – 5-5-2013

 (NCTG) Phải chăng, cái đích cuối cùng báo chí tiếng Việt là đi từ “nhạy cảm” đến “vô cảm”, một quá trình triệt tiêu mọi cảm xúc một cách hoàn hảo để chữa căn bệnh thiếu /kém “nhạy cảm chính trị”?


Tuyệt nhiên tránh nói đến những vấn đề nổi cộm của xã hội, phải chăng báo chí Việt Nam đang tiến đến con đường “vô cảm hóa” mọi cảm xúc – Ảnh: Biểu tình yêu nước phản đối chính sách bá quyền nước lớn của Trung Quốc 

Vừa rồi về Việt Nam, bất ngờ được chị bạn (làm công tác văn hóa văn nghệ) nhắc nhở: “Em chẳng nhạy cảm chính trị gì cả!”. 

Thực ra “nhạy cảm chính trị” là cái quái gì nhỉ? Ngơ ngác một lúc, nhớ ra, ngay từ buổi đầu viết báo, mình từng được/bị nhắc như thế. Không chỉ một lần.

Lần thứ nhất cách đây cũng gần hai chục năm. Sau đợt đi thực tế theo chương trình thực tập của Trường Viết văn Nguyễn Du, mình nộp bài cho tờ X. Một tuần căng thẳng hồi hôp chờ đợi trôi qua, mình được bà Tổng biên tập tiếp bằng nụ cười tươi rói và thương cảm: “Đúng là nhà thơ nhà văn các bạn lơ mơ thật. Chẳng nhạy cảm chính trị tí nào!”.

Bài báo viết về nỗi đau chết hụt trong “căn nhà tình nghĩa” của một bà mẹ anh hùng ở Ninh Hòa, vùng đất có nhiều mẹ anh hùng nhất nước. Không nhạy cảm chính trị là sao?

Căn nhà đó có bảy bát hương xếp hàng trên ban thờ lặng ngắt u buồn. Vệt nước lụt vẫn còn thẫm đen đánh dấu trên nửa già cánh cửa gỗ sắp mục. Bức tường nứt đút lọt ngón tay út. Gian bếp lạnh tanh chỏng chơ cái nồi nhỏ… Thỉnh thoảng mẹ mới đến nhà mình để thắp hương cho những người chết. Vì mẹ sợ. Ở căn nhà đó, mẹ sợ đủ thứ. Sợ trộm cắp, sợ lụt lội, sợ cái nhà ụp xuống đầu bất cứ lúc nào. Sợ hơn cả là nỗi cô đơn không hàng xóm láng giềng. Mới đấy, lũ lụt tràn qua bất ngờ trong đêm, mẹ suýt chết đuối. May có đứa cháu họ xa sực nhớ đến, chạy ra cõng mẹ về. Từ đó, mẹ về hẳn trong làng ở nhờ nhà người bà con.

Không hề ngần ngại, mẹ thổ lộ nỗi buồn, sự bất bình với chính quyền địa phương khi xây cho mẹ căn nhà không đảm bảo chất lượng vì đã “bị rút ruột một nửa” và nằm chơ vơ giữa cánh đồng hoang vắng. Từ xa, ngôi nhà nom giống mô hình “nhà cô đơn trên sa mạc”. Có lẽ, chức năng của căn nhà là làm nhân chứng cho “sự quan tâm của Đảng và nhà nước” thì đúng hơn là làm “nhà tình nghĩa”, mái ấm cho một bà mẹ anh hùng cô đơn.

Kết luận bài báo, mình nói về cảm giác buồn nôn khi chứng kiến ông quan chức Phòng Thương binh Xã hội, miệng cười hềnh hệch gào thét zô zô, tay thản nhiên thò vào khuấy đá trong vại bia đang sủi bọt ở quán ăn chiêu đãi các tân nhà báo. Chỉ mấy phút trước, trong buổi mít-tinh tưởng nhớ liệt sĩ, những ngón tay chuối mắn này còn vung lên hùng hồn phụ họa cho bài diễn văn “nghèn nghẹn xúc động”…
Tuy nhiên, bài viết nhiều thông tin thực tế và cảm xúc “lai láng” của một đứa thơ thẩn đã không được duyệt chỉ vì nó rất thiếu “nhạy cảm chính trị”.


Lần thứ hai khái niệm “nhạy cảm chính trị” do một sếp nữ giảng giải. Chẳng nhớ là mình đã phạm lỗi gì cụ thể (vì nhiều lỗi quá), chỉ nhớ hôm ấy, ở hành lang cơ quan, mình hút thuốc và sếp cũng… xin một điếu. Đấy là lần duy nhất mình thấy sếp hút thuốc (hình như sếp đang bức xúc gì đó). Sếp chân tình nói: “Này, chị bảo thật, người ta nói ăn cây nào rào cây ấy, nếu em định viết bài chê ngành văn hóa thì em chỉ có cách ra khỏi ngành, rồi muốn viết gì thì viết. Ngành văn hóa tham nhũng giỏi lắm được vài chục triệu, làm sao bằng ngành giao thông tham nhũng hàng chục tỉ hả em. Em cần phải nhạy cảm chính trị hơn chứ đừng có ngây thơ như thế…”.

Mình nghe sếp nói và… im lặng. Sếp nói quá chuẩn! Sau đó, mình đã thực hiện đúng lời khuyên của sếp, tình nguyện vĩnh biệt đời công chức, ra khỏi ngành và viết “Lê Vân yêu và sống”, một cuốn sách mình muốn viết. Cuốn sách bị cấm tái bản (theo lệnh miệng) sau một tháng phát hành. Đến giờ, lệnh cấm vẫn còn nguyên hiệu lực, mà chẳng ai cho mình biết lý do tại sao cấm để mình còn “rút kinh nghiệm”. Đoán mò, chắc tại mình kém “nhạy cảm chính trị” chăng?

Lần thứ ba mình được “thụ giáo” bởi một anh chàng dễ thương bên an ninh văn hóa. Khi đó, mình đang say sưa viết một loạt bài điều tra về ông hiệu trưởng một trường đại học tham nhũng, lạm quyền. Vì là chỗ quen biết, chàng đọc thấy bèn chân tình khuyên nhủ: “Em viết làm gì. Ông trưởng bảo đúng ông phó bảo sai. Đố em biết được ai đúng ai sai!!! Cơ chế là thế. Hôm nay đúng ngày mai sai ngày kia lại đúng. Chẳng có ai sai cả. Viết thế chứ viết nữa cũng chả giải quyết được gì!!! Em phải biết trên ông ấy là ai chứ! Em chả nhạy cảm chính trị tí nào”.

Quả thật, bốn số liền đăng bài tố cáo mà “ngài hiệu trưởng khả kính” không thèm ra lời. Thậm chí, không hiểu phù phép thế nào, ông ta lại được ca ngợi hết lời, cũng chính trên tờ báo đó. Thế mới đau chứ!

Nỗi đau này mãi gần chục năm sau mới… lên da non được. Tình cờ một hôm, cà phê vỉa hè, mình đọc được tin ngài hiệu trưởng phù thủy ấy sắp ra tòa. Vì tham nhũng hay gì gì đó, ở một phi vụ khác… Bỗng nhớ lời khuyên chân tình của chàng an ninh văn hóa về “căn bệnh” kém “nhạy cảm chính trị” của mình.

Và còn nhiều lần nữa, mỗi lần được nhắc nhở kém/ thiếu “nhạy cảm chính trị”, mình chỉ ừ hữ hoặc im lặng mà không có thuốc nào chữa được. Vái tứ phương, được các “lang vườn” bạn bè kê đơn bắt uống loại thuốc cây nhà lá vườn rất hiệu nghiệm có tên tiếng Tây là “Makeno” và tên tiếng Việt là “Vô cảm”.

Vô cảm. Ai đó đã dùng chữ này đầu tiên để miêu tả căn bệnh thờ ơ, chán nản, buông xuôi, trơ lì của toàn xã hội, từ dân đen tới cán bộ? Vô cảm trước sự đói nghèo, vô cảm trước áp bức bất công, vô cảm trước cường hào tham nhũng, vô cảm trước tội ác bạo hành, vô cảm khi an ninh quốc gia bị đe dọa, và đặc biệt vô cảm trước sự vô cảm. Cả một xã hội ù lì u mê không cảm xúc yêu ghét.

Giống y hệt lúc tắc đường, là khi gương mặt xã hội được phản ánh rõ nhất.

Đầu tiên cáu vì bỗng nhiên bị chặn đứng (như bị ngâm hồ sơ giấy tờ, bị sách nhiễu vòi vĩnh…). 15 phút đầu bực lắm. Bực ra mặt. Trán nhăn lại cau có, mắt láo liên nhìn quanh tìm lối thoát. 15 phút tiếp theo vẫn đứng im một chỗ, bắt đầu chửi đổng trong bụng. 15 phút nữa trôi đi trong cam chịu, nhẫn nhục. Ai cũng giống hệt mình. Cuối cùng, thêm 15 phút hay lâu hơn nữa cũng vậy. Chẳng còn trông đợi gì nữa… Sau một giờ đồng hồ, thậm chí hai giờ, chôn chân tại chỗ, nắng đổ lửa xuống hay mưa như xối trên đầu, khói xăng xe mù mịt ngộp thở, mọi cảm xúc bực bội, chán nản, lo lắng, đau khổ, oán than, nguyền rủa… lên tới đỉnh điểm rồi bất ngờ rơi về trạng thái trống rỗng.

Dù đã được nhích lên từng tí một thì cũng chẳng còn hơi sức đâu mà mỉm cười. Dù sẽ được giải thoát nhưng lại nhận thức ngay rằng ngày mai vẫn thế, ngày kia vẫn thế, tháng sau vẫn thế, năm sau vẫn thế… Chẳng cáu chẳng chửi thậm chí cũng chẳng mừng. Một lần, sau cú tắc đường gần hai tiếng (đoạn đường dọc sông Kim Ngưu về nhà ở Kim Giang), khi được giải thoát cũng là lúc mình tự nhiên ngã lăn quay vì kiệt sức. Và hoàn toàn tê liệt mọi giác quan. Hoàn toàn vô cảm.

Một thời gian dài, đọc đâu cũng thấy chữ “nhạy cảm”, muốn nói gì viết gì cũng được miễn đừng đụng đến “vùng nhạy cảm’, tức vùng cấm, sợ động chạm, sợ phạm húy… Chữ “nhạy cảm” được dùng nhiều quá, trở nên chai lỳ, báo chí chuyển qua phong trào dùng chữ “vô cảm”, báo hiệu căn bệnh các vùng nhạy cảm bị… vô cảm.

Phải chăng, cái đích cuối cùng báo chí tiếng Việt là đi từ “nhạy cảm” đến “vô cảm”, một quá trình triệt tiêu mọi cảm xúc một cách hoàn hảo để chữa căn bệnh thiếu /kém “nhạy cảm chính trị”?

B.M.H.
Nguồn: http://nhipcauthegioi.hu/modules.php?name=News&op=viewst&sid=3750

Cải cách ở Myanmar nhìn từ câu chuyện Việt Nam


 

Cải cách ở Myanmar nhìn từ câu chuyện Việt Nam


VSFB – Trong Diễn đàn Kinh tế – Xã hội Việt Nam tại Boston của Hội Thanh niên – Sinh viên Việt Nam vùng Boston Mở rộng lần thứ 2, ngày 28/04/2013, Giáo sư David Dapice, Kinh tế trưởng Chương trình Việt Nam và Myanmar tại Đại học Harvard, một học giả hàng đầu về kinh tế Đông Nam Á đã chia sẻ về chủ đề “Cải cách ở Myanmar nhìn từ câu chuyện Việt Nam”.

GS. David Dapice đã nghiên cứu về Đông Nam Á từ cuối thập niên 1960 với khoảng 20 năm ở tập trung vào Indonesia. Kể từ lần đầu tiên đến Việt Nam vào năm 1989, ông đã đóng vai trò chính trong các nghiên cứu và khuyến nghị chính sách của Chương trình Việt Nam tại Harvard là người đóng vai trò trực tiếp trong hai nghiên cứu quan trọng nhất của Chương trình Việt Nam tại Đại học Harvard, nhất là hai nghiên cứu quan trọng gồm: Theo hướng Rồng bay vào đầu thập niên 1990 và Lựa chọn Thành công năm 2008. Ông là một trong những học giả đầu tiên có những nghiên cứu sâu về Myanmar từ giữa thập niên 2000, khi mà Myanmar vẫn chưa có những cải cách gần đây.

Trong thời gian hai giờ với một bài trình bày chính và trả lời các câu hỏi thảo luận, GS David Dapice đã tập trung vào một số vấn đề chính sau:

 

1. Thách thức đổi với cải cách kinh tế ở Myanmar

Là người không lạ gì về những vấn đề của Việt Nam và Myanmar, khi mở đầu phần trình bày của mình GS. David Dapice đã nhấn mạnh sự khó khăn trong cải cách của Myanmar. Ông đã có một ví von rất đáng suy ngẫm là nếu người Việt Nam muốn cảm thấy mình may mắn, đang ở một mức độ phát triển kinh tế tốt thì hãy đến Myanmar. Ông đã mô tả tình hình kinh tế Myanmar thông qua các số liệu kinh tế. Căn cứ theo chỉ số tổng thu nhập quốc nội thực tế (GNI) trên đầu người, Myanmar có chỉ số kém hơn Bắc Triều Tiên và thua xa Việt Nam hiện nay.

Động lực cho cải cách kinh tế hiện nay của Myanmar là nhằm để thoát khỏi đói nghèo, thiết lập hòa bình và thoát khỏi tình trạng bị cô lập. Quỹ Tiền tệ Quốc tế IMF đã xếp hạng Myanmar ở thứ 163/183 nước căn cứ vào chỉ số GDP trên đầu người, ngang với Haiti và Rwanda. Trên thực tế, chỉ có 6% dân số toàn thế giới là nằm ở các nước có chỉ số GDP ngang hoặc kém hơn Myanmar. Myanmar cũng mong muốn thiết lập hòa bình bởi chi tiêu chi quân sự đã ở mức ¼ đến ½ ngân sách chính phủ trong khi các vấn đề thiết yếu liên quan đến đời sống nhân dân chưa được thiết lập. Giá trị xuất khẩu chỉ chiếm ít hơn 20% GDP của Myanmar và hầu hết các mặt hàng xuất khẩu là nguyên liệu thô.

Sự phức tạp trong nỗ lực cải cách của Myanmar còn thể hiện ở việc sử dụng thể chế dân chủ nhằm thực hiện cải cách. Trên thực tế, phần lớn các nền kinh tế phát triển của châu Á đều khởi đầu cho việc phát triển kinh tế trên cơ sở một nền chính trị khá mang tính chuyên chế và sau khi đã xây dựng được một tầng lớp trung lưu thì nền chính trị của các nước này mới chuyển sang thể chế dân chủ. Tuy nhiên, một số nền kinh tế thất bại và kém phát triển, trong đó có Myanmar, cũng duy trì chế độ chính trị độc tài.

GS. Dapice cho rằng lý thuyết đưa ra trong cuốn sách nổi tiếng “Tại sao các quốc gia thất bại” (Why nations fail) của hai nhà kinh tế Acemoglu và Robinson có thể chỉ rõ vấn đề của Myanmar. Theo lý thuyết này, sự thành công về mặt kinh tế của một quốc gia phụ thuộc phần lớn vào thể chế chính trị của quốc gia đó. Các quốc gia phát triển (ví dụ như Mỹ hay phương Tây) trở nên giàu có vì quyền lực về chính trị và xã hội không nằm trong tay một nhóm nhỏ quyền lực mà được phân bổ rộng rãi cho người dân và chính quyền chịu trách nhiệm với dân và đáp ứng nhu cầu của người dân. Ở các nước này một phần lớn dân chúng có thể tiếp cận và tận dụng được các cơ hội về kinh tế. Ngược lại, ở các nước mà quyền lực chỉ nằm trong một nhóm nhỏ thường thất bại về phát triển kinh tế và cực kỳ nghèo đói. Ở các nước có chính quyền chuyên chế, kinh tế khó phát triển được bởi sự đàn áp về tự do cá nhân, tự do kinh tế và phát triển khoa học kỹ thuật.

Tuy vậy, việc thiết lập dân chủ ở Myanmar để nhằm phát triển kinh tế cũng vấp phải rất nhiều khó khăn và đòi hỏi cần có các cân nhắc cần thiết về mặt lịch sử và chính trị của nước này. Theo xếp hạng của Ngân hàng Thế giới về quản trị chính phủ, chỉ số dựa trên các đánh giá về ảnh hưởng và mức độ tin cậy, ổn định và không có bạo lực, chất lượng các quy định luật pháp, năng lực chính quyền, pháp quyền và kiểm soát tham nhũng, chỉ số của Myanmar đứng sau Bắc Triều Tiên, Bangladesh, Việt Nam, Indonesia, Thái Lan và Malaysia. Các nghiên cứu về Myanmar của Chương trình Việt Nam và Myanmar đã đánh giá xếp hạng một số chỉ số cho sự thành công của phát triển kinh tế theo Ngân hàng Thế giới như Mức độ hội nhập vào kinh tế thế giới, kinh tế vĩ mô, tiết kiệm và đầu tư, phân chia thị trường, năng lực chính phủ, y tế và giáo dục thì xếp loại của Myanmar đều ở mức Kém đến Rất Kém, trong khi của Việt Nam là Xấp xỉ Khá cho đến Xấp xỉ Tốt. Ví dụ về tỷ lệ người biết chữ ở Myanmar, theo thống kê chính thức của chính quyền thì tỷ lệ này ở mức 90%. Tuy nhiên, theo một khảo sát riêng của nhóm nghiên cứu thì tỷ lệ này thấp hơn rất nhiều, có thể chỉ ở mức khoảng 30% dân số được xếp vào mức biết đọc, biết viết.

Cũng dựa vào lý thuyết theo cuốn “Tại sao các quốc gia thất bại”, GS. Dapice cũng chỉ ra rằng việc chuyển đổi từ một hệ thống chính trị độc tài đến một hệ thống chính trị mở là khó khăn bởi nhóm nhỏ cầm quyền bao giờ cũng phản đổi cái cách, nhất là với các nước mà tài nguyên thiên nhiên chiếm vai trò quan trọng trong việc tạo ra của cải vật chất. Hệ thống “Chuyên chế cho mục đích phát triển kinh tế” (Development Authoritarianism) có thể giúp phát triển kinh tế nếu hệ thống này đầu tư mạnh vào nguồn lực con người và cơ sở hạ tầng và tạo điều kiện cho cạnh tranh. Điều này khiến hệ thống phụ thuộc nhiều vào việc xuất khẩu các sản phẩm thuộc ngành công nghiệp chế tạo (manufactured export). Nếu không, hệ thống này sẽ thất bại, như trường hợp của Myanmar.

 

2. Hệ thống liên bang kiểu mới

Với tư cách là các nhà tư vấn cho chính phủ Myanmar về cái cách kinh tế, nhóm tư vấn của Giáo Sư Dapice đã đưa ra khái niệm “Hệ thống liên bang kiểu mới” đối với trường hợp của Myanmar. Giáo Sư đã minh họa đề xuất của nhóm thông qua hai dự án, cải cách mô hình quản lý đối với ngành khai thác đá ngọc và dự án nhà máy thủy điện Sino-Kachin.

Myanmar là nước có nền kinh tế phụ thuộc lớn vào khai khoáng, chiếm tới gần 20% GDP của cả nước vào năm 2011. Ở Việt Nam, chỉ số này khoảng 11% GDP. Myanmar có trữ lượng đá ngọc (jade) lớn, tập trung ở các mỏ tại thị trấn Hpakant, bang Kachin. Đá ngọc ở Hpakant nổi tiếng vì có thể tạo ra loại ngọc bích có chất lượng tốt nhất thế giới. Theo thống kê của chính phủ, giá trị khai thác và xuất khẩu đá ngọc vào khoảng 3,3 tỷ đô la Mỹ vào năm 2011. Tuy nhiên, theo thống kê không chính thức thì con số này khoảng 8 tỷ đô la và phần lớn được xuất sang Trung Quốc thông qua các công ty khai khoáng Trung Quốc. Vấn đề ở chỗ là số tiền chính phủ thu về từ thuế đánh vào các công ty khai khoáng lại khá thấp.

Nhóm tư vấn đã đưa ra các kiến nghị giúp cho chính phủ Myanmar có thể tận dụng được nguồn thu cho ngân sách từ ngành khai khoáng này. Cụ thể, nhóm kiến nghị minh bạch hóa quá trình cấp phép hoạt động khai thác khoảng sản với thẩm quyền cấp phép nằm ở cá chính quyền thống nhất của Myanmar và chính quyền bang Kachin. Điều này có nghĩa là tổ chức đấu thầu cạnh tranh đối với các mỏ mới phát hiện và không can thiệp vào việc hết hạn giấy phép của các mỏ khoáng sản hiện có. Hệ thống thuế cũng nên được đơn giản hóa và giảm mức thu thuế để kêu gọi đầu tư nước ngoài và trong nước, đồng thời giảm việc xuất khẩu theo đường không chính thức.

Nhà nước cũng nên tăng cường quản lý ở các khu vực khai hoang đất và đóng cửa mỏ. Trong khi đó, nguồn thu thuế cũng nên được phân bổ cho cả chính quyền bang Kachin, chính phủ thống nhất Myanmar và các bang khác. Theo mô hình này, thuế tài nguyên thiên nhiên đánh vào việc khai thác đá ngọc sẽ ở mức 50% và với mức thuế này, dự tính nguồn thu từ thuế tài nguyên thiên nhiên hàng năm từ khai thác đá ngọc sẽ ở mức 2-3 tỷ đô. Trong số 50% này, 20% sẽ do chính quyền tỉnh Kachin nắm, 15% sẽ được phân bổ cho chính phủ thống nhất Myanmar và 15% sẽ dành cho chính quyền các bang khác.

Bên cạnh kiến nghị ở lĩnh vực khoáng sản, nhóm nghiên cứu cũng kiến nghị đối với mô hình dự án nhà máy thủy điện Sino-Kachin. Mô hình ban đầu là nhà máy điện sẽ do nhà đầu tư Trung Quốc xây dựng. 90% sản lượng điện sẽ được xuất khẩu sang Trung Quốc. 10% còn lại nhà máy sẽ giao miễn phí cho chính phủ Myanmar và chính phủ sẽ bán lại với giá thấp. Nhóm nghiên cứu cho rằng, mô hình này sẽ không giúp Myanmar có nguồn thu để đầu tư vào các nhà máy và công trình phát điện khác. Nhóm nghiên cứu đề xuất là dự án nên có sự tham gia của nhiều nhà đầu tư khác, với công ty China Power International đóng vai trò là cổ đông lớn nhất. Các nhà đầu tư khác của khu vực châu Á sẽ là các cổ đông lớn thứ hai. Công ty Điện lực Myanmar và Công ty Điện lực Bang Kachin sẽ là hai cổ đông thiểu số còn lại. Chính phủ sẽ đánh thuế tiêu thụ điện ở mức 25% và chính phủ có quyền, nhưng không có nghĩa vụ, mua 20% sản lượng điện từ nhà máy này và mức giá điện chính phủ bán cho người dân sẽ ở mức 7 cents/kW.

Theo mô hình này, tất cả các bên đều được lợi. Cụ thể, chính quyền Kachin sẽ có quyền quản lý về mặt nhà nước đối với dự án, có thêm nguồn thu để xây dựng cở sở hạ tầng và phát triển mối quan hệ cũng như thiết lập hòa bình với chính quyền trung ương. Với Trung Quốc, nhà đầu tư Trung Quốc sẽ có thể phát triển nhà máy điện và hệ thống ống dẫn một cách an toàn, có thêm nguồn điện phục vụ cho tỉnh Yunnan và cũng giúp giảm chỉ trích từ người dân Myanmar khi người dân được hưởng lợi từ nguồn điện cũng như tăng thêm thu nhập từ dự án. Chính quyền Myanmar có thể có thêm nguồn điện phục vụ cho các dự án, cũng như nguồn thu đầu tư vào phát triển cơ sở hạ tầng, thiết lập hòa bình với bang Kachin cũng như các bang khác, và phát triển mối quan hệ cùng có lợi với Trung Quốc.

Đề xuất về Hệ thống liên bang kiểu mới của nhóm nghiên cứu tập trung vào hai lĩnh vực: cải cách kinh tế và sửa đổi Hiến pháp năm 2008. Về mặt kinh tế, chính phủ nên thực hiện chiến lược phát triển kinh tế, ngăn chặn các hình thức độc quyền sẽ diễn ra, phát triển các chính sách dựa trên quyền lợi của nông dân (như sửa đổi các luật về tài nguyên thiên nhiên và luật đất đai); thực hiện chính sách “ân xá” có hạn chế đối với những trường hợp tích lũy tài sản trước đây, thắt chặt các luật về môi trường.

Đối với cải cách hiến pháp, nhóm nghiên cứu đề xuất việc tái cân bằng quyền lực của quân đội và chính quyền dân sự, tiến hành bầu cử đối với các thống đốc bang, tăng cường quyền lực của Tòa án Tối cao, sửa lại định nghĩa về công dân, cũng như thực hiện hình thức đại diện theo tỷ lệ (proportional representation). Về việc xây dựng thể chế chính trị dân chủ, nhóm nghiên cứu đề xuất tiến hành bầu cử thống đốc các bang vào năm 2014, cho phép nhiều đảng phải chính trị hoạt động, không có các rào cản đối với việc tham gia hoạt động chính trị của các đảng phái, xây dựng hệ thống tài chính công nhằm tăng cường ngân sách nhà nước và chia sẻ tài nguyên, đầu tư vào cơ sở hạ tầng, cho phép một số khu vực ở chế độ bán tự trị với cơ chế chia sẻ nguồn tài chính riêng biệt và tiến hành trưng cầu dân ý.

 

3. So sánh với bối cảnh cải cách ở Việt Nam và Myanmar

Giáo sư cho rằng hoàn cảnh của Việt Nam trước Đổi Mới và hoàn cảnh của Myanmar hiện nay có rất nhiều nét khác nhau. Ở vấn đề này, ông đưa ra một nhận xét rất tinh tế rằng, nền tảng khởi đầu cải cách của Việt Nam được dựa trên nền kinh tế xã hội chủ nghĩa nên vẫn có những nhân tố quan trọng giúp cho việc cải cách dễ dàng và đạt được những thành công nhất định. Trước Đổi Mới, Việt Nam đã thực hiện chính sách coi trọng giáo dục và y tế. Thêm nữa, Việt Nam đã thực hiện các cải cách như tăng cường quyền lợi của người nông dân (thông qua chính sách khoán hộ và đổi mới trong nông nghiệp), các chính sách về tỷ giá nhằm phát triển kinh tế. Các chính sách này chưa được thực hiện ở Myanmar. Đồng thời, mức độ các vấn đề Việt Nam gặp phải cũng khác với các vấn đề mà Myanmar đang đối mặt. Khác với Việt Nam, nền tảng cải cách của Myanmar hiện nay dựa trên một dạng của “chế độ phong kiến” nên rất khó để có thể đạt được những thành công.

Với việc bình thường hóa quan hệ Myanmar – Mỹ và quan hệ Việt Nam – Mỹ, ông cho rằng mối quan hệ của Myanmar – Mỹ chưa có được sự tham gia nhiệt huyết của các nhà chính trị từ cả hai phía như tại thời điểm bình thường hóa quan hệ Việt Nam – Mỹ. Ông đánh giá cao sự tham gia của các nhà chính trị là cựu binh Mỹ ở Việt Nam như John Kerry, John McCain và tài đàm phán của các nhà ngoại giao Việt Nam, đặc biệt là vai trò của Lê Mai.

 

4. Myanmar – Trung Quốc và những vấn đề trong khu vực

Trung Quốc có mối quan hệ rất gắn bó với đội ngũ lãnh đạo Myanmar và là nước có kinh nghiệm trong việc phát triển các mối quan hệ này. Trung Quốc là nhà đầu tư lớn nhất tại Myanmar. Một trong những lý do Myanmar tiến hành mở cửa là do lo ngại họ đang bị phụ thuộc quá nhiều vào Trung Quốc về mặt chính trị và kinh tế.

Ông cho rằng, vấn đề Myanmar đang gặp phải là giữ gìn an ninh, nhất là trong bối cảnh các nhóm Phật giáo cực đoan được tài trợ bởi một số gia đình có thế lực ở Myanmar dùng vũ lực đàn áp thiểu số những người Hồi giáo (chỉ chiếm khoảng 4% dân số). Việt Nam, là nước duy nhất ở Đông Nam Á, có lực lượng quân đội tinh nhuệ và không có vấn đề nghiêm trọng về Hồi giáo cực đoan, có thể tham gia hoạt động gìn giữ hòa bình tại Myanmar trong khuôn khổ ASEAN. Việt Nam nên tiến hành thảo luận trước với Myanmar trước khi đề xuất hoạt động này với ASEAN.

Ông cũng cho rằng, trong tương lai gần, không có lý do gì Mỹ tiến hành chiến tranh với Trung Quốc vì vấn đề về Đông Nam Á. Vấn đề Mỹ quan tâm ở biển Đông là tự do hàng hải (freedom of navigation). Ông cũng dự đoán nền kinh tế Trung Quốc sẽ tăng trưởng chậm lại (khoảng 50% mức độ tăng trưởng hiện nay) trong thập kỷ tới.

Phân tích về khả năng một vài nước Asean có thể tiếp bước thành công như Hàn Quốc hay Đài Loan, ông cho rằng một số nước có cơ hội và những yếu tố nền tảng. Tuy nhiên, các nước Asean có thể làm tốt hơn như hiện tại đang làm. Bối cảnh để tăng trường 9-10% một năm như các nước trên trước đây là rất đặc biệt và khó có thể lặp lại. Tuy nhiên, việc tăng trưởng 7-8% một năm là điều nằm trong tầm tay của Indonesia hay Việt Nam. Thái Lan và Philippines cũng vậy.

Bình luận về khả năng gắn kết sâu hơn của Asean để trở thành một liên minh chặt chẽ, ông cho rằng trong tương lai, quan hệ giữa các thành viên trong Asean nói riêng, cả Asean nói chung sẽ có những bước tiến. Tuy nhiên, vấn đề lớn nhất ở các nước Asean là chủ nghĩa tư bản thân hữu (crony capitalism) ở một số nước. Các nhóm này sẽ cản trở quá trình tự do thương mại trong Asean vì nó đe dọa đến lợi ích của họ.

 

5. Một số bình luận về các vấn đề ở Việt Nam

Mặc dù không còn theo dõi sát tình hình kinh tế Việt Nam như trước đây, nhưng GS David Dapice đã đưa ra những nhìn nhận rất tinh tế của mình về các vấn đề của Việt Nam và quan ngại về việc kinh tế Việt Nam đang phát triển chậm lại. Ông lấy ví dụ là mức độ tiêu thụ xăng dầu của Việt Nam giảm đến 10% trong ba quý năm 2012. Theo ông, đây là dấu hiệu không thể thấy ở một nền kinh tế đang phát triển bình thường và cho thấy nền kinh tế Việt Nam đang có vấn đề nghiêm trọng, thậm chí mức độ tăng trưởng đang giảm hơn rất nhiều so với con số thống kê.

Ông cũng lấy ví dụ về Indonesia, một nước vốn không được đánh giá cao ở khu vực Đông Nam Á về thu hút đầu tư nước ngoài do tình trạng quan liêu tham nhũng tràn lan trong chính quyền. Tuy vậy, hiện nay Việt Nam đã bị Indonesia vượt về thu hút đầu hút đầu tư nước ngoài. Điều này chứng tỏ đang có sự dịch chuyển của các nhà đầu tư từ thị trường Việt Nam sang thị trường các nước khác. Đây là điều đáng lo ngại với nền kinh tế Việt Nam, nhất là trong bối cảnh các nhà đầu tư, đặc biệt là Nhật Bản, thực hiện chính sách “anything but not China”, có nghĩa là họ sẵn sàng giảm thiểu rủi ro bằng việc đầu tư vào bất kỳ nước nào có điều kiện đầu tư thuận lợi ngoài Trung Quốc [một trong những điều rất đáng lo ngại đối với Việt Nam là Việt Nam đã bị tụt hạng trong đánh giá của các nhà đầu tư Nhật - người tóm tắt].

Theo ông, chính phủ Việt Nam cần xác định rõ ràng mục tiêu chính sách của mình: phát triển kinh tế để làm giàu đất nước hay để các nhóm lợi ích chi phối hoặc chỉ vì mục tiêu của một nhóm thiểu số. Nếu mục tiêu là làm giàu đất nước thì chính quyền không thể tiếp tục dùng ngân sách đầu tư vào các ngành Việt Nam không hề có lợi thế cạnh tranh như trường hợp phát triển ngành công nghiệp đóng tàu, cũng như không thể dùng các chính sách để hỗ trợ đầu cơ thị trường bất động sản như hiện nay. Theo ông, với thị trường bất động sản, nếu chính phủ tiếp tục thực hiện việc “cứu thị trường” thì hậu quả là chính phủ sẽ phải lấy ngân sách nhà nước để cứu các ngân hàng là chủ nợ của nhóm các nhà đầu tư bất động sản lớn. Giá nhà đất ở Việt Nam ở mức quá xa mức cung – cầu thực tế của thị trường và chính phủ thay vì can thiệp vào thị trường thì phải để thị trường tự quyết định và bình ổn lại giá bất động sản.

Ông cũng quan ngại rằng trên thực tế, chưa có một thảo luận nghiêm túc nào ở cấp chính phủ về thực trạng và giải pháp với nền kinh tế Việt Nam trong điều kiện hiện nay. Theo ông, để một đất nước phát triển, đội ngũ lãnh đạo cần có khả năng (skills) và cần xác định mục tiêu kinh tế đúng đắn.

Ông cho rằng, Việt Nam đang “chảy máu chất xám” vì đội ngũ lao động trình độ cao không về nước, hoặc chuyển sang làm việc ở nước ngoài vì bối cảnh kinh tế phát triển kém và các lo ngại về môi trường sống ô nhiễm. Đây là vấn đề mà đội ngũ lãnh đạo thực sự cần phải thực sự quan tâm, nhưng theo GS David Dapice, ông chưa thấy được chính quyền thực sự lo ngại về vấn đề này.

 

Phan Thanh Mai tổng hợp

 

Nguồn: http://www.sinhvienboston.org/2013/05/05/tom-tat-vsfb2-cai-cach-o-myanmar-nhin-tu-cau-chuyen-viet-nam/

 

 

 

# 15 Điều Sai Trái Của ĐCSVN


Sent: 5/7/2013 4:07:05 P.M. Eastern Daylight Time
Subj: # 15 Ddiê`u Sai Trái Cu?a DdCSVN

 


# 15 Điều Sai Trái Của ĐCSVN

 

Mỹ Linh

 

Là một người Việt Nam, nếu tôi khám phá được một trong 15 điều sai trái của ĐCSVN là sự thật, tôi phải đấu tranh cho bằng được, để thay đổi nó:

 

1) Chỉ có một ĐCSVN duy nhất: Tôi đòi hỏi phải có đa đảng vì tôi hiểu rõ rằng độc đảng chắc chắn dẫn đến độc tài và tham nhũng, vì không có đảng đối lập kiểm soát những sai lầm của nó. Có một luật sư ở Houston đấu tranh đòi dân chủ nhưng không muốn đa đảng vì rất sợ đổ máu. Đối với tôi, nếu có đổ máu một chút cũng không sao, hoa dân chủ nhiều khi phải được tưới bằng máu mà. Máu của chị Nguyễn Hoàng Vi đã đổ nhiều lần rồi để đòi cho được hoa dân chủ đấy. Xin ông LS đừng ngụy biện, hãy hiểu dân chủ đồng nghĩa với đa đảng đấy. Anh lập đảng được, còn tôi không lập đảng được, đó là phi dân chủ. Chỉ cần một điều sai trái này thôi, tôi vẫn phải đấu tranh đòi thay đổi nó cho bằng được.

 

2) Chỉ độc nhất hình HCM trên đồng tiền:  Đất nước Việt Nam tôi, tổ quốc tôi, từ lập quốc đến nay đã gần 5000 năm, có biết bao nhiêu anh hùng dân tộc như Hai Bà Trưng, Đinh Bộ Lĩnh, Ngô Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Lê Lai, Trần Bình Trọng, Quang Trung, Lý Thường Kiệt... Sau 5 lần đổi tiền, trên mặt tiền, chỉ có mỗi một hình ảnh HCM. Đây là hành động vô ơn với quốc tổ, nếu không nói là đã phản bội lại quốc tổ. Chỉ cần một điều sai trái này thôi, tôi vẫn phải đấu tranh đòi thay đổi nó cho bằng được.

 

3) Lăng HCM: Gần 5000 dựng nước đến nay, truyền thống, phong tục của đất nước tôi là bất cứ ai, khi chết phải được chôn cất đàng hoàng. Không một ai được quyền đi ngược lại truyền thống, phong tục của đất nước tôi, và cũng đi ngược lại tờ di chúc của HCM, đòi được hỏa táng, chứ không phải phơi xác. Chỉ thời phong kiến của vua chúa, những kẻ gây tội ác cho đất nước, nhà vua thường đem phơi xác cho diều qụa ăn, rồi cũng chôn cất. Chưa kể đến, có nhiều bằng chứng xác thực HCM là một tên gián điệp của Tàu (*1). Một mảnh đất 10 mẫu tại Ba Đình, ngay tâm điểm Hà Nội, có gía trị bằng: 100000 mét vuông X 25.000 USD (gía trị 1 m2 tại Hà Nội, có lúc lên tới 70.000 USD) = 2 tỷ USD. Dùng 2 tỉ đô cho ngân hàng vay, lấy lãi 2% một năm cũng được 40 triệu USD. Hiện tại, hàng năm còn chịu sự tốn kém của một sư đoàn canh giữ lăng, chi phí bảo quản xác, máy lạnh, điện nước, viện bảo tàng, nhà sàn, bảo vệ cây, cỏ, cảnh quan, sơn sửa, bảo quản đủ thứ...có thể lên đến 20 triệu đô la một năm. Tổng cộng 1 năm tốn kém tất cả là 60 triệu USD, 44 năm qua, tốn kém 2,64 tỷ USD, chưa tính tiền lãi nhồi (compounded interest), không như ước nguyện của bà Margaret Thatcher, trước khi chết: "Xin đừng lãng phí tiền đám tang tôi". 2.64 tỷ lãng phí này có thể xây dựng biết bao nhiêu nhà thương và trường học cho dân. Chỉ cần một điều sai trái này thôi, tôi vẫn phải đấu tranh đòi thay đổi nó cho bằng được.

 

4) Lá Cờ Đỏ Sao Vàng: Khi tôi biết được sự thật, là cờ đỏ sao vàng này có nguồn gốc phát xuất từ tỉnh Phúc Kiến bên Tàu (*2), tôi vô cùng ngỡ ngàng. Bằng chứng nằm ngay trong http://worldstatemen.org (trang này nói về nguồn gốc của mọi lá cờ). Vào thời gian từ 21/11/1933 đến 21/1/1934, ông Li Jishen làm chủ tịch của thủ phủ Phúc Châu (Fuzhou) thuộc tỉnh Phúc Kiến (Fujian), tài liệu lịch sử có ghi chú (b. 1884 – d.1959) và ông Li Jishen là một nhân chứng lịch sử. Muốn tìm hiểu thêm, qúy vị có thể tham khảo bộ phim “Trường Chinh” 24 tập của Trung Cộng do đạo diễn Kim Thao, với Đường Quốc Cường thủ vai Mao Trạch Đông đánh với quân đội của Tưởng Giới Thạch. Nếu bạn để ý một chút, sẽ thấy cảnh Hồng Quân Trung Cộng phất cờ đỏ sao vàng mập trong các trận đánh. Phim này được chiếu trên đài truyền hình VTV3 tại Việt Nam, và có mặt trên youtube.com (*3). Đây là một sự lừa bịp lịch sử. Nếu HCM là một người Việt Nam yêu nước thật sự, không bao giờ dùng lá cờ của tỉnh Phúc Kiến làm cờ nước vào năm 1945, HCM cũng không "trí phú địa hào, đào tận gốc, trốc tận rễ", giết chết 172.008 dân vô tội trong Cải Cách Ruộng Đất, HCM cũng không dâng quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa cho Tàu, qua văn kiện Công Hàm Bán Nước của Phạm Văn Đồng ký, và HCM cũng không chỉ đạo Tố Hữu làm thơ: "Thờ Mao Chủ Tịch, thờ Xít Ta Lin bất diệt" rồi đưa vào học đường. Chỉ cần một điều sai trái này thôi, tôi vẫn phải đấu tranh đòi thay đổi nó cho bằng được.

 

5) Tên nước CHXHCNVN: Tôi là người Việt Nam, tôi muốn tên đất nước tôi là "Việt Nam", đơn giản thế thôi. Tên nước phải trường tồn, vĩnh cữu, bất biến với thời gian. Tên nước cũng chẳng phải kèm theo thể chế cộng hòa, dân chủ, cấp tiến, hay xã hội chủ nghĩa... vì thể chế chính trị có thể thay đổi theo thời gian. Tôi không bao giờ chấp nhận việc mỗi lẫn thay đổi thể chế chính trị, lại phải đổi tên nước. Chẳng ai cắt nghĩa cho tôi được CHXHCN là cái quái gì, vì hiện tại chỉ mới là "định hướng". Chỉ cần một điều sai trái này thôi, tôi vẫn phải đấu tranh đòi thay đổi nó cho bằng được.

 

 6) Hiến Pháp Điều 4: "Đảng Cộng Sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật."  Nhân-Dân làm chủ đất nước, ND mướn Nhà-Nước hay Chính-Phủ, thay mặt ND để điều hành đất nước, bằng tiền thuế của ND và bằng tài nguyên của đất nước. Hợp đồng thuê mướn này chính là bản Hiến-Pháp. HP được xem luật cơ bản, là nền tảng của mọi Quy Định, Nghị Định, Bộ Luật... của NN. Một trong những mục đích của HP là tạo sự công bằng, bình đẳng "chung" cho tất cả mọi người dân, mọi tổ chức, mọi đoàn thể, mọi đảng phái. Ở đây, chúng ta cần để ý chữ "chung", cấm kỵ mang một điều "riêng" nào vào một bản HP. Vì mục đích trên, tên gọi "ĐCSVN" nằm trong HP là một điều vi phạm vào sự công bằng. "ĐCSVN" là một danh từ "riêng", không thể có mặt trong HP được. Trong tương lai, nếu ĐCSVN đổi tên là Đảng Dân Chủ chẳng hạn, đành phải viết lại bản HP hay sao? Trong qúa khứ, ĐCSVN đã từng là Đảng Lao Động. Chẳng lẽ mỗi lần thay đổi tên Đảng, lại phải thay đổi HP? HP mà phải lệ thuộc vào một đảng là điều không công bằng. ĐCSVN theo chủ nghĩa Mác-Lênin và tư tưởng HCM là việc riêng của ĐCSVN, mắc mớ gì phải bỏ vào Điều 4 như thế. Tại sao chỉ có ĐCSVN mới là lực lượng lãnh đạo NN và xã hội? Tại sao các đảng phái khác không được hoạt động, không được lãnh đạo NN và xã hội? Chính Điều 4 này đã vi phạm vào mục đích "bình đẳng" của bản HP. HP phải tạo cơ hội đồng điều cho mọi đảng phái, mang tính chất bình đẳng. Chỉ cần một điều sai trái này thôi, tôi vẫn phải đấu tranh đòi thay đổi nó cho bằng được.

 

7) Lá cờ búa liềm: Lá cờ này đại diện cho ĐCSVN, rất là nhục nhã vì chính ĐCSVN đã không tự vẽ được lá cờ cho riêng mình, mà phải vay mượn từ Liên Xô. Trong khi đó, Liên Xô đã quăng nó vào sọt rác lịch sử vào năm 1991. ĐCSVN chỉ có 3 đến 4 triệu đảng viên, chỉ là thành phần thiểu số của 92 triệu dân, lá cờ này không được hỗn, phải đứng sau hoặc dưới lá cờ tổ quốc. Chỉ cần một điều sai trái này thôi, tôi vẫn phải đấu tranh đòi thay đổi nó cho bằng được.

 

8) Lợi tức mỗi đầu dân (GDP/per capita): Tôi đã đọc qua nhiều tài liệu trong qúa khứ, trước 1975, lợi tức trung bình mỗi đầu dân của Việt Nam Cộng Hòa, được xem tương đương với Nam Hàn (Hàn Quốc), ngày hôm nay, vào năm 2010, (GDP/per capita) của Nam Hàn (*4) = 29.997 USD, CHXHCNVN (*5) = 3.143 USD, gấp gần 10 lần Việt Nam. Điều này chắn chắn cho tôi biết nên kinh tế "định hướng XHCN" của nước CHXHCNVN có vấn đề. Tôi có đọc một bài viết trên báo Tuổi Trẻ, coi như nước Singapore đứng yên, không phát triển và kinh tế CHXHCNVN phát triển 10%, phải mất 165 năm mới đuổi kịp Singapore. Nhìn thấy 4 nước CS còn lại, Cuba và Bắc Hàn (Triều Tiên) qúa đói kém, duy chỉ có Trung Cộng được xem là khá nhất, với 10.120 USD (*6). Chỉ cần một điều sai trái này thôi, tôi vẫn phải đấu tranh đòi thay đổi nó cho bằng được.

 

9) "Xuất Khẩu Lao Động": Đất nước tôi, hàng triệu thanh niên, thiếu nữ rời bỏ gia đình đi làm những công việc thấp hèn nơi xứ người, được xem như những người nô lệ tại khắp mọi nơi trên thế giới, làm những công việc nặng nhọc và độc hại mà người bản xứ không dám làm, cha mẹ xa con, vợ xa chồng, hạnh phúc gia đình đổ nát. Hàng triệu thiếu nữ rời bỏ gia đình đi làm dâu cho người ngoại quốc như Jordan, Nam Hàn, Đài Loan, Hồng Kông, Trung Quốc, Mã Lai, Nga, Hoa Kỳ,... mà hoàn toàn không nói được ngôn ngữ mình sắp đến. Có qúa nhiều trường hợp thương tâm khi những thiếu nữ này bị ép buộc phải làm nô lệ tình dục, có nhiều phụ nữ Việt Nam trong nhà kiếng để chào khách ở Singapore, có nhiều phụ nữ bị giết, có nhiều phụ nữ bị rao bán như những món hàng, và có nhiều phụ nữ đã ôm con cùng tự tử. Ngay tại nước láng giềng Campuchia còn xảy ra nạn ấu dâm, toàn con gái Việt Nam, có đứa 5 tuổi, đứa lớn nhất 14 tuổi với những cuốn sổ tên làm bằng chứng, sau một cuộc bố ráp mà đài truyền hình Hoa Kỳ là MSMBC đã quay lại. Chưa kể đến hàng ngàn người Việt được gọi là "người rừng" sống trong những túp lều dựng lên trong những khu rừng tại Pháp, và một số quốc gia Đông Âu...Họ sống thê thảm vì bị lừa gạt của cái gọi là "Xuất Khẩu Lao Động", không một giấy tờ lận lưng. Nhà cầm quyền nước CHXHCNVN không biết tạo công ăn việc làm cho dân thì phải đi xuống hay bị lật đổ. Chỉ cần một điều sai trái này thôi, tôi vẫn phải đấu tranh đòi thay đổi nó cho bằng được.

 

10) Quốc nạn tham nhũng:  Tham nhũng được gọi là quốc nạn khi còn là thời Võ Văn Kiệt, rồi tới Phan Văn Khải, đến nay, đến thời Nguyễn Tấn Dũng, quốc nạn tham nhũng còn hoành hành dữ dội hơn. Dân đi tới bất cứ nơi công quyền nào cũng phải có "phong bì", ra đường gặp công an thổi còi cũng phải hiểu ngay "thủ tục đầu tiên". Cán bộ hay có thói đến trễ về sớm, luôn to tiếng quát nạt dân, chân gác lên bàn, miệng mấp điếu thuốc, với giọng điệu toàn là hách dịch, thường hay bỏ bê công sở để có mặt tại các quán nhậu...ăn uống no say rồi chẳng phải trả tiền. Vừa rồi, có một ông tỉnh ủy du hành ra mấy quán nhậu xem dân tình, đã bắt được hàng chục tên cán bộ bỏ công sở trong giờ làm việc, thế mà chỉ bị cảnh cáo lần đầu vi phạm. Nói ngay cũng khổ cho ông tỉnh ủy này, sa thải hết thì lấy ai mà làm việc. Có một quan to còn nói, "bầu không kịp". Mới đây cũng có ông thiếu tướng công an báo động: "muốn diệt trừ những nạn tệ đoan xã hội đen như xì ke, ma túy, đĩ, điếm, cờ bạc, hối lộ... cảnh sát lại bắt toàn phải những tên bảo kê, chính là cán bộ công an, cảnh sát dưới quyền mình, nếu giam hết thì lấy đâu ra người làm việc". Công an, cảnh sát, dân phòng, an ninh... bắt cướp thì làm biếng, hay chết nhát lắm, nhưng đụng độ với những người yêu nước hiền lành như chị Nguyễn Hoàng Vi trong cuộc Dã Ngoại Nhân Quyền, thì bọn này ra tay vô cùng độc ác. Chúng có thể tông xe cho gẫy 7 cái răng của chị Vi, chúng có thể lột trần truồng và khám chỗ kín của chị Vi, và đánh đập bể môi, đổ máu vừa rồi. Còn dân có khẩn cấp, gọi cảnh sát 113 cũng chẳng có ai tới liền, nhiều khi 30 phút, 1 tiếng mới tới. Bên Mỹ này, tôi mới gọi 911, tôi đoán trong vòng chưa tới 1 phút, vì tôi còn đang cầm điện thoại, tôi cũng chưa kịp báo địa chỉ của tôi, đã có người đang gõ cửa rồi, làm tôi vô cùng kinh ngạc, đó là sự thật. Người nghe điện thoại nói với tôi: "cảnh sát đang gõ cửa nhà mày đó". Đó là vào năm 1989, lúc đó tôi bị nạn phải gọi 911. Chỉ cần một điều sai trái này thôi, tôi vẫn phải đấu tranh đòi thay đổi nó cho bằng được.

 

11) Y Tế: Tôi được xem những hình ảnh, dân tôi 3,4 người nằm chung một giường bệnh, có người còn phải nằm dưới sàn, rồi nhiều mẩu chuyện bệnh nhân phải chung chi "phong bì" cho y tá, bác sĩ... Có bà phó bộ trưởng y tế còn khuyến khích việc "phong bì" cho bác sĩ sau khi mổ, hay trị bịnh. Có nơi đi thang máy bịnh viện còn phải trả tiền. Còn biết bao nhiêu người nghèo phải bán máu kiếm tí tiền sống cho qua ngày. Có bệnh viện còn giam giữ xác của người thân để đòi tiền, có nơi bắt phải chung chi trước rồi mới chữa bệnh, dù là những bệnh khẩn cấp, cần phải làm ngay, không tiền thì cứ nằm đó chịu chết. Bệnh nhân hay thân nhân thường bị mất cắp ngay tại bịnh viện... Chỉ cần một điều sai trái này thôi, tôi vẫn phải đấu tranh đòi thay đổi nó cho bằng được.

 

12) Giáo Dục: Mục đích giáo dục của nước CHXHCNVN không nằm vào việc nâng cao dân trí, mà đào tạo ra những con người XHCN, biết thuần thuộc tư tưởng Mác, Lê, HCM mới được lên lớp hay ra trường. Hiến pháp Điều 59 có ghi: "Bậc tiểu học là bắt buộc và không phải trả học phí", nhưng nhà cầm quyền chẳng chịu thi hành điều này. Hàng trăm ngàn trẻ em lang thang hè phố, bán từng tờ vé số, hay bánh kẹo, đánh giày, ăn xin (trừ thành phố Đà Nẵng). Còn các em vào trường lớp, tuy không đóng học phí, nhưng buộc phải đóng biết bao nhiêu khoản tiền, mà cha mẹ nghèo không thể nào đóng nỗi. Nhiều học sinh phải đóng tiền để học thêm giờ riêng với cô, mới mong được lên lớp. Trong lớp, cô giáo còn phải bán thêm bánh, kẹo, đồ ăn để tăng thu nhập mới sống nỗi. Nhiều sách học của bậc tiểu học mà không nhà giáo nào có khả năng viết ra, lại phải dịch từ sách của Trung Quốc. Có sách ngay trang bìa đầu tiên lại có hình bản đồ Trung Quốc. Có sách bên trong có hình lá cờ Trung Quốc 5 sao. Nhìn vào trẻ em, người ta đoán được vận mệnh tương lai của quốc gia đó, nên buồn lắm. Còn mấy em sinh viên vẫn tiếp tục học Mác Lê Mao Hồ cho tới lúc ra trường, chẳng biết có áp dụng được gì trong cuộc sống. Các em tốt nghiệp cử nhân, vẫn thất nghiệp tràn lan, hoặc làm những nghề nghiệp mà không cần đến việc học, như bồi bàn, đầu bếp, xe ôm... Em nào được vào Đoàn, vào Đảng coi như trúng mánh, giống như gia nhập được băng cướp, quyền hành cực lớn, bỗng lộc thật to, gọi là đặc quyền, đặc lợi. Đảng viên có làm tội ác mà Đảng bắt được, cùng lắm là bị Đảng khiển trách. Đối đế lắm mới bị thuyên chuyển sang cơ quan khác, hay bị sa thải. Phải nói, làm Đảng viên thường bị dân khinh, dân sợ cái độc ác của nó, không dám nói ra, dễ bị nó trù giập. Nhiều khi, phóng lao rồi phải theo lao, độc ác riết, lâu ngày trở thành thói quen, rồi cứ thế, leo dần đến đỉnh cao quyền lực như Nguyễn Tấn Dũng, trở thành tên cực ác. 3 bloggers Điếu Cày, Tạ Phong Tần, AnhBaSaiGon chỉ vì viết bài đưa lên blog mình, bị Dũng giam vài chục năm trời. Một đại úy quân lực VNCH, Nguyễn Hữu Cầu, Dũng đã giam 36 năm còn chưa chịu thả, dù đã có nhiều cơ quan nhân quyền xin Dũng đặc xá, còn linh mục Nguyễn Văn Lý đang bị tật nguyền, đã chịu vài chục năm tù, và vẫn còn đang ở tù. Chỉ cần một điều sai trái này thôi, tôi vẫn phải đấu tranh đòi thay đổi nó cho bằng được.

 

14) Quân Đội: Trong bất cứ quốc gia nào, quân đội được điều động để bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải, hoặc chống lại những quân xâm lược. Đằng này quân đội nước CHXHCNVN được điều động để đàn áp dân oan, như đã từng xảy ra tại Văn Giang, trong vụ án cưỡng chế đất, Đoàn Văn Vươn. Quân đội lại còn được phép "làm kinh tế", nghĩa là lo việc thương mại, buôn bán để kiếm lời cho cá nhân, tổ chức mình, thành ra, ngày càng lơ là việc nước. Ngư dân bị Trung Cộng bắn, giết, bắt cóc đòi tiền chuộc, bị tịch thâu ngư cụ, cá, tôm... Đã xảy ra hàng ngàn vụ như thế, nhưng quân đội vẫn im re, như con rùa rút đầu. Chỉ cần một điều  sai trái này thôi, tôi vẫn phải đấu tranh đòi thay đổi nó cho bằng được.

 

15) Công An: Tôi đã đề cập đến công an trong phần Tham Nhũng, nhưng chưa đủ. Dân thường muốn vào ngành công an không dễ, thường phải bị xét lý lịch đến 3 đời, hoặc phải chạy tiền lo lót, hay ít nhất là đảng viên mới vào được. Được cái tiếng là Công An Nhân Dân, nhưng không phải để phục vụ nhân dân, mà tuyệt đối phục vụ cho ĐCSVN. Những Pano, áp phích đầy đường với hàng chữ: "Công an nhân dân, còn Đảng còn mình" làm bằng chứng. Coi như công an nhân dân, đại diện cho Đảng, cho nhà nước để cai trị dân. Công an có quyền hành lớn lắm, có thể giết người bất cứ lúc nào mà chẳng phải chịu tội, cùng lắm thì bảo nạn nhân tự tử, rồi huề tiền. Mới hơn một năm nay, đã có 16 nạn nhân bị chết ngay tại đồn công an, nhưng chỉ nghe nói có một ông trung tá Nguyễn Văn Ninh bị đi tù 4 năm. Cực chẳng đã, Đảng mới xử tù đảng viên của mình, vì hình ảnh được chụp đầy trên báo lề dân. Vài năm trước, có chủ tịch ủy ban nhân dân tỉnh Hà Giang, tên Nguyễn Trường Tô, ép buộc các em học sinh ăn nằm với hắn qua hiệu trưởng Sầm Đức Xương. Các em còn kể rõ bản số xe, nhà ở, tầng hai, số điện thoại của Tô, kể cả mật mã khi muốn gặp Tô. Các em còn viết giấy tay, trong đó ghi rõ 17 tên cán bộ cao cấp có tên tuổi đầy đủ, 15 trẻ em học sinh bị ép buộc tình dục với những viên chức này, trong một thời gian dài đến nhiều năm. Nhưng oái oăm thay, tòa án lại kết tội 2 em Thúy và Hằng, vừa đến tuổi 19, một người 5 năm tù, người kia 6 năm tù về tội "môi giới" mại dâm, còn Tô và 16 viên chức thì vô tội. Tòa án chẳng cần biết 2 em này đã bị ép buộc trong nhiều năm bởi hiệu trưởng Xương, lúc đó các em chưa tới 19 tuổi, nghĩa là còn vị thành niên. Hình ảnh trần truồng tô hố của Tô cũng được đưa lên mạng báo lề dân, cuối cùng Tô chỉ bị Đảng cách chức, không một ngày tù tội. Chuyện này nổi đình nổi đám lớn lắm, biết bao nhiêu bút mực, nhưng Nguyễn Tấn Dũng chẳng hề hé răng nói một tiếng. Không thể chấp nhận được công an nhân dân "còn Đảng còn mình", chỉ cần một điều sai trái này thôi, tôi vẫn phải đấu tranh đòi thay đổi nó cho bằng được.

 

Tôi mong rằng, bài viết này được phổ biến rộng rãi trên các mạng lề dân, được lề Đảng càng tốt, hãy tiếp sức, qúy vị nhé, nếu thấy đúng. Còn không đồng ý những gì tôi viết, xin qúy vị cũng tùy tiện phản biện, để tôi được học hỏi, rất cám ơn.

 

Ngày 5 tháng 7 năm 2013

Mỹ Linh


 

Đính kèm:

 







__._,_.___

TẢN MẠN VỀ CHUYỆN CỎ VÀ NGƯỜI ĐUÔI CHÓ


 

TẢN MẠN VỀ CHUYỆN CỎ
            VÀ NGƯỜI ĐUÔI CHÓ
 
        LÃO MÓC
 
          Cách đây nhiều năm, tôi rất là ứa gan khi đọc bài phỏng vấn Nguyễn Xuân Phong, Tổng lãnh sự VC đầu tiên ở San Francisco do “nhà báo tự do” Bùi Văn Phú thực hiện.  Bài phỏng vấn này được đăng trên tờ Thời Báo ở San José do ông Ký Còm Vũ Bình Nghi làm chủ nhiệm, chủ bút. Vì lý do này, tờ báo đã bị đồng bào biểu tình trước tòa soạn 86 lần. Ông chủ báo đã phải giở trò tà đạo là đem mắm tôm hư nặc nồng mùi hôi thối rải trước tòa soạn với mục đích vu vạ cho những người biểu tình; nhưng xui cho ông  ta là bị người biểu tình chụp được ảnh chuyện làm hôi thối của ông chủ báo.
 
          Trong bài phỏng vấn, ông TLS Nguyễn Xuân Phong có đề cập đến chuyện có những anh em đi Mỹ theo diện HO có đến tâm sự với bà mẹ của ông ta là “họ được Đảng và Nhà Nước cho đi Mỹ để có đời sống kinh tế khá hơn chớ không phải họ đi Mỹ để chống phá Nhà Nước gì đâu (sic!)”.
 
          Lúc đó, tinh thần chống Cộng của người Việt Quốc gia tỵ nạn cộng sản ở Bắc Califonia còn rất cao và chưa có bị bọn tay sai VC làm chia năm, xẻ bảy như bây giờ, nên suýt nữa là tờ nhật báo “chống người chống Cộng” Thời Báo đã suýt đi đoong. Ảnh hưởng vẫn còn tồn tại tới bây giờ: Khi chưa đăng bài phỏng vấn Nguyễn Xuân  Phong, những ngày cuối tuần tờ báo này dầy khoảng 50 đến 60 trang. Bây giờ thì chỉ còn khoảng 12 trang.
Nếu không có “chi viện” thì tờ báo này đã dẹp tiệm từ lâu.
 
          Nếu Đại sứ Lê Văn Bàng ở New York nối tiếng là “Đại sứ Mò Sò… Lậu” vì anh này và tài xế lén vào khu vực cấm mò sò để… “cải thiện” bữa ăn, bị police Mỹ bắt thì anh này bèn “No English” để chạy tội. Và vì nhờ quyền đặc miễn nên anh này khỏi bị phú lít Mỹ bắt bỏ bót vì tội mò… sò, nhưng “danh tiếng” thì nổi như cồn!
 
          Ở miền Đông nước Mỹ có đôi câu đối truyền tụng trong cộng động người Mỹ gốc Việt:
 
          “Lê Thiệp khệnh khạng ngồi đớp phở
          Lê Bàng lúi húi cúi mò sò!”
 
          Lê Thiệp là ông cựu ký giả của Việt Nam Cộng Hoà.
 
          TLS Nguyễn Xuân Phong cũng có một nickname là “Tổng lãnh sự Đu Me”. Chuyện kể là anh này và tùy tùng đến Oakland để dự cuộc triển lãm 35 bức dị ảnh của Hồ Chí Minh do tên hoạ sĩ Davis Thomas triển lãm; đồng bào tỵ nạn biết được bèn bao vây lối về, anh TLS và đoàn tùy tùng phải chơi bạo là lái xe băng qua đường xe lửa để thoát thân. Chả biết là anh ta có chửi thề hay không nhưng mấy bà biểu tình chận đường có bà cả quyết là anh này đã lớn tiếng xài tiếng Đan Mạch. Do đó anh TLS này có hỗn danh “Tổng Lãnh Sự Đu Me” - cũng giống như cựu Thủ Tướng VC Phan Văn Khải nổi tiếng với vụ khi hô to: "Đ.M. Chào cờ! Chào!” trong lúc điều khiển một buổi chào cờ.
 
          Thực ra thì không phải mấy ông VC toàn là nói phét. Ông TLS Nguyễn Xuân Phong nói rất đúng vào trường hợp một số anh em đi Mỹ theo diện HO: Họ qua đây để có đời sống kinh tế khá hơn! Ông TLS Nguyễn Xuân Phong nói không đúng là có những người đi theo diện HO qua Mỹ lại quay lại đánh phá cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản như ông cựu Thẩm phán Nguyễn Cần tức Lữ Giang, tức Tú Gàn. Đánh phá một cách cật lực, kiên trì và đánh phá rất có bài bản. Dù đã bị đưa ra Toà và bị ông Toà phán phải lên đài phát thanh xin lỗi ông Bùi Bỉnh Bân; nhưng ông “người đuôi chó” này vẫn trơ cái mặt tiếp tục đánh phá tất cả những người chống Cộng từ trong nước ra đến hải ngoại. Lão Móc đã viết rất nhiều bài để vạch mặt tên thẩm phán bất lương này và  công khai thách thức tranh luận; nhưng y ngậm câm miệng hến, trốn chui, trốn nhủi tiếp tục đánh phá những người chống Cộng. Mới đây, y tiếp tay với mấy ông “cộng sản lão thành phản tỉnh cuội Nguyễn Minh Cần, Tô Hải để ngăn chận mùi hương của “cách mạng hoa Lài” làm “mấy anh lớn bên nhà” hoang mang, hoảng hốt.  
*
          Phải nói mấy anh VC, dù lớn, dù nhỏ, hễ mà có dịp nói là nói phét lên tới tận mây xanh. Nhưng mà càng bốc phét thì lại càng lòi cái đuôi ngu dốt và hợm hĩnh của mình ra như trường hợp ông “cộng sản lão thành phản tỉnh cuội” Nguyễn Minh Cần. Thấy trong bài “Cần Xua Tan Một Ngộ Nhận”, ông ta có khoe mẽ là tiếp xúc với “những người bạn của nhà tôi” (tức bà vợ người Nga La Tư của ông ta) mà ngán ngẫm. Bà vợ của ông ta giỏi lắm cũng chỉ là một giáo sư, hay là gì gì đó; thì “những người bạn của vợ ông ta” cũng có là cái thá ví gì đối với Đảng và Nhà Nước Liên Xô, thời còn cộng sản, và ngay sau khi chế độ cộng sản tan rã tại nước này?
 
          Chuyện khôi hài, phải nói là khôi hài đến chảy nước mắt là ở hải ngoại vẫn có những “ông bình luận gia nổi tiếng” ôm chầm lấy ông ta và ông “thằng hèn Tô Hải” mà hít hà khen lấy, khen để!
 
          Cách đây 3 năm, Lão Móc lại phải một phen ứa gan khi đọc bài phỏng vấn của tên Việt gian Trần Nhật Phong của báo VietWeekly phỏng vấn “Đại sứ bán đất” Lê Công Phụng, người được một blogger ở trong nước là Đinh Tấn Lực đặt tên là Lưng Cong Phệ. Nhìn cái mặt cười cầu tài của tên Việt gian Trần Nhật Phong mà tội nghiệp. Lại càng ứa gan khi nhìn cái bản mặt “cắt đất dâng Tàu” của tên Lưng Cong Phệ. Càng ứa gan hơn khi nghe y trả lời về chuyện Hoàng Sa, Trường Sa:
 
          “… Vấn đề biển Đông liên quan đến 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Phía Việt Nam khẳng định hai hòn đảo này của VN. Ông cha chúng ta đã quản lý, cho dù Trung Quốc có chiếm lấy, VN vẫn đòi. Bây giờ Trung Quốc mạnh, chúng ta chưa đòi được, sau này con cháu chúng ta đòi”.
 
          Một thằng làm tới Đại sứ như Lê Công Phụng mà phát biểu một cách ngu dốt và vô trách nhiệm như vậy thì phải nói là… “finish water say” (tức hết nước nói!).
 
          Chuyện ngu dốt của mấy thằng VC thì nói hoài không hết. Chuyện mà Lão Móc muốn nói trong bài viết này  xin mời độc giả đọc tiếp những câu trả lời của Lê Công Phụng về chuyện “bọn người đuôi chó” ở hải ngoại mà Lão Móc đã lên tiếng lúc Tập thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hoà Hải Ngoại tổ chức Đại Hội Bất Thường có sự hiện diện của “xếp sòng bọn người đuôi chó” là cựu Thủ Tướng VNCH, cựu Đại Tướng QLVNCH Trần Thiện Khiêm khi ông này tuyên bố “2 câu tuyên bố để đời” sau 35 năm “ngậm miệng xài tiền”:
 
          “-Dù Cộng Sản hay không Cộng Sản thì họ cũng (PHẢI) có tinh thần dân tộc yêu nước. Kết án bây gờ hẳn có sự sai lầm chăng? (Theo “tố cáo” của một “thằng Tý to mồm” trên các diễn đàn điện tử thì Lão Móc đã bỏ chữ “PHẢI” để “hạ đo ván Đại Tướng Khiêm vào lúc cuối đời!” nên xin ghi thêm chữ “Phải” vào để độc giả tiện việc phê phán).
          -Đảng CSVN đang tổ chức họp Đảng và đang lấy từng ý kiến của người dân để thay đổi chế độ. Người dân cứ việc đưa ý kiến cho đảng CSVN”. 
 
          Xin nghe trả lời xấc xược, hợm hĩnh của tên “lưng cong phệ” Lê Công Phụng: “… Riêng với đảng Việt Tân, các anh ấy đã đưa 3 đợt đông tiến vào VN rồi. Ngày xưa, chế độ cùng với 50 ngàn quân Mỹ cũng có làm gì nổi nhân dân VN đâu. Bây giờ những vụ cỏn con như thế này làm sao được. Quan trọng là người VN có lòng yêu nước rất cao, những người la lớn nói to này, lòng yêu nước của họ cũng rất cao, vì người ta không hiểu nên người ta chửi bới. Nhưng anh nào đụng vào VN xem sẽ không được với họ. Đụng đến đất nước VN, dân tộc VN sẽ không xong với họ. Tinh thần cách mạng lớn và tinh thần yêu nước lớn lắm. Tôi có gặp một số đề đốc hải quân, một số tướng tá Hải Quân trong chế độ cũ, ăn cơm nói chuyện, các bác ấy già hết rồi, nhưng họ nói nếu bây giờ huy động đánh Trung Quốc ở Trường Sa, hay đánh chiếm lại Hoàng Sa, họ sẵn sàng xung phong trở về nếu chính phủ VN cho phép. Tôi nghe xong nói rằng, đất nước ghi nhận tấm lòng của các bác, nhưng bác cũng lớn tuổi rồi không chạy nổi đâu vì thuyền lớn sóng to, bác cứ ngồi đấy ủng hộ chúng tôi, chúng ta tìm cách bảo vệ lãnh thổ…”
 
          Hỡi những người Việt Quốc Gia tỵ nạn Cộng Sản, hỡi các anh em Hải Quân còn giữ căn cước của người tỵ nạn, quý vị có cảm thấy nhục không khi thấy tên Đại sứ Lê Công Phụng xấc láo, hợm hĩnh nói về “một số đề đốc hải quân” đã tiếp xúc, nói chuyện ăn cơm với y?!
 
          Dĩ nhiên chúng ta không nên hoàn toàn tin vào những gì từ những tên VC - như Đại sứ VC Lê Công Phụng đã trả lời phỏng vấn.. Nhưng không có lửa sao có khói? Nguồn tin này đã được lan truyền từ khi Đại hội Bất Thường của Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa diễn ra tại Nam California với 2 câu nói bất hủ của ông “xếp sòng người đuôi chó” Trần Thiện Khiêm. Một số vị đã lên tiếng chối bai bải, ngay cả ông cựu Đề Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại. Nay, chính miệng tên “Sự Đái” Lưng Cong Phệ nói ra, “xin một số Đề Đốc Hải Quân nào đã đi ăn cơm, nói chuyện với Đại sứ VC Lê Công Phụng, xin xung phong về nước chống Trung Cộng xâm chiếm Hoàng Sa nếu chính phủ (VC) cho phép”, hãy can đảm vỗ ngực, xưng tên cho người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại biết để chúng tôi xá mỗi vị… hai xá!
*
          Cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại, nhất là những cựu quân nhân QLVNCH đã bị đoạ đày, hạ nhục trăm cay nghìn đắng bởi bọn VC trong những trại tù mà chúng mệnh danh là “trại cải tạo”; nhưng, không chua xót và đau đớn - trăm ngàn lần đau đớn bằng những việc làm “đâm sau lưng chiến sĩ” của “bọn người đuôi chó” xuất thân từ chế độ VNCH và Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa!
 
          Chuyện càng chua xót hơn là khi những người cầm bút lên tiếng vì Lẽ Phải và Sự Thật thì ông nhà văn Giao Chỉ tức cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc, người đã từng tự xưng ở Mạc Tư Khoa năm 1992 là “đã viết văn 40, viết từ năm 18 tuổi”, lại nhảy vào “nịnh sằng, nổ sảng”, lên tiếng thách thức mọi người… “chửi nữa đi em”… để được nổi tiếng!
 
          Xin mời độc giả đọc một trích đoạn trong bài “Chửi nữa đi em” của ông nhà văn nổi tiếng “nhạc bất quần” Vũ Văn Lộc:
 
          “Năm 2010, thủ tướng xuất hiện:
          Sau cùng, một câu hỏi đặt ra là, ý nghĩa thực sự của việc Đại Tướng Khiêm xuất hiện là chuyện gì. Phải chăng Mỹ đã tính chuyện với VN và bây giờ tì đến VNCH (?) Thắc mắc này từ ngày xưa, cũng đã được thiên hạ đưa ra cứ 10 năm 1 lần. Thời kỳ 80 phải chăng CIA tính dùng ông Kỳ qua Đại hội Texas (?). Thời kỳ 90 ông Thiệu xuất hiện do Mỹ dự trù trở lại hiệp định Paris(?) Qua 2000 chính phủ của chú Chánh tuyên bố úp mở là có Mỹ đứng sát sau lưng thủ tướng lưu vong để ủng hộ đại tướng quốc trưởng (?) Nếu những chuyện không tưởng như thế đã không xảy ra mấy chục năm trước thì ngày nay người Mỹ dùng các cựu chiến binh cao niên VNCH với niên trưởng 85 tuổi của anh em ta để làm việc gì.  Sao anh em ta lại có thể tiếp tục ngây thơ vô tội như thế!
 
          Và nhà văn Giao Chỉ viết như đinh đóng cột: "Sự thực  là chẳng hề có yếu tố Hoa Kỳ trong thế giới VNCH di tản trong suốt 35 năm qua và vĩnh viễn về sau. Sức mạnh của cộng đồng VN nếu có phải trong khuôn khổ người công dân Mỹ gốc Việt.” 
 
          Thế nhưng 3 năm sau, năm 2013, qua môi giới của “Tướng chạy” Nguyễn Khắc Bình (kẻ lúc nào cũng xoen xoét cái miệng hô hào “hãy giử vững cơ chế cộng đồng”; nhưng đã không cần giấu tay “xẻ 3 cộng đồng” bằng cách cho thuộc cấp và bọn tay chân tổ chức thành lập cái gọi là “Hội Đồng Đại Diện Các Đoàn Thể” tại hội trường 70 Wet Hedding để đẻ ra cái quái thai “Ủy Ban Bầu Cử Ban Đại Diện Cộng Đồng”. Đây là một “việc làm theo đuôi” ông “Phó Thủ Tướng tâm thần” Chu Tấn (tức cựu Trung Tá Trần Như Huỳnh) của chính phủ bịp Nguyễn Hữu Chánh cách đây hơn cả chục năm đã thành lập “Ban Đại Diện Cộng Đồng NGƯỜI Việt Bắc California” do bà Nguyễn Lan Hải đứng tên chủ tịch. Nhiều năm nay do “bộ tam sênh” Hoàng Thế Dân (đảng Việt Tân), Hồ Văn Khởi (đảng Đại Việt), Phạm Quốc Hùng (VT) lãnh đạo, nhưng bao năm qua “thành tích lẫy lừng” của “bộ tam sênh” này là đã bưng bợ bà nghị viên Madison Nguyễn), “Đại Tá trốn” Vũ Văn Lộc đã đưa “Đại Tướng chạy” Trần THiện Khiêm lên đài phát thanh, đài truyền hình tuyên bố là các lãnh đạo đảng CS đã “trật đường rầy” và gửi thông điệp cho tuổi trẻ VN.
 
          Sau khi bài viết “Thưa Đại Tướng: ngày 30 tháng 4 năm 1975 Đại Tướng ở đâu?” được phổ biến trên các diễn đàn, thì có một bà ký tên “Mẹ Sàigòn” có ý kiến về việc gửi thông điệp cho tuổi trẻ VN như sau: “… Theo thông lệ thế giới trên 60 tuổi hay 65 là đã cho về hưu vì sức khoẻ và trí tuệ không còn minh mẫn quyết định việc hệ trọng. Phong tục VN, 60 tuổi người ta gọi là hưởng thọ. Lúc đó thì một chân đã bước vào quan tài. Cho nên ý thức gì mà các ông khua chiêng gõ trống dựng lại con bù nhìn “giá áo túi cơm” phản trắc, đã tàn tạ, rách nát qua 88 tuổi đời, đi gửi thông điệp cho tuổi trẻ VN?”
*
          “Cỏ đuôi chó” là một loại cỏ cúi rạp mình xuống khi gió thổi qua. Khi gió ngừng thổi, cỏ lại trở lại bình thường.
 
          “Người đuôi chó” vì một lý do nào đó khi cúi rạp mình xuống thì sau đó, không còn đứng thẳng người được nữa! Cúi rạp người lâu quá thì không còn đi đứng bình thường mà phải bò - như trường hợp bọn lãnh đạo CSVN phải bò đi để chầu hầu các Vua, quan Đại Hán!
 
          Càng đáng thương hơn là những kẻ TAI TO, MAT LON một thời của chế độ VNC, Quân lực VNCH lại tự nguyện làm… người đuôi chó!
 
        LÃO MÓC  
          tieng-dan-weekly.blogspot.com

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link