Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, May 10, 2013

Giành quyền làm người


 

Giành quyền làm người


Thiện Tùng


Năm 1948, tại Paris – thủ đô nước Pháp, Liên Hiệp Quốc (LHQ) công bố “Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền”, sau đó LHQ cụ thể hóa nó bằng “Luật Quốc Tế Nhân Quyền”. Muốn là thành viên Liên Hiệp Quốc phải hạ bút ký vào đây. Việt Nam đã là thành viên LHQ, Việt Nam đã hạ bút.

Nhân quyền là những quyền tự do và những quyền căn bản khác của con người như: “quyền tự do tư tưởng, tự do phát biểu, tự do đi lại và cư trú, tự do hội họp và lập hội, quyền sở hữu, quyền tham gia chính quyền, v.v.

Trong Luật Quốc Tế Nhân Quyền có nhấn mạnh: “Sự khinh miệt, phủ nhận hay lãng quên Nhân quyền là nguyên nhân duy nhất đem lại đại bất hạnh cho dân chúng và sa đọa cho chính quyền”.

“…Trăm điều phải có Thần linh pháp quyền” – Cụ Hồ nói thế có nghĩa: Pháp Luật dầu có trăm ngàn điều cũng không thể thiếu “Thần linh pháp quyền”. Thần linh mà cụ Hồ nói ở đây là Tạo hóa. Khi Tạo hóa sinh ra con người thì Tạo hóa cũng đồng thời ban cho họ quyền làm người. Nếu con người bị tước quyền làm người thì nó không còn là nó.   

Việt Nam, một thành viên LHQ, có vi phạm Nhân quyền không?

Hãy xem việc nói và làm của lãnh đạo VN sẽ nhận ra ngay: 

Nói: Phát ngôn vi phạm Nhân quyền trở thành “chuyện hàng ngày ở huyện” trong giới lãnh đạo VN. Mới đây thôi, trong chuyến công du sang Ba Lan, ông Nguyễn Sinh Hùng – Chủ tịch Quốc hội, Ủy viên Bộ Chính trị, cán bộ cao cấp của Đảng CS VN – trả lời chất vấn với giới lãnh đạo Ba Lan về nhân quyền ở VN, đã nói: “Việt Nam chúng tôi sẽ nới rộng nhân quyềnsẽ là thì sắp tới, đang là thì hiện tại, đã là thì đã qua ? Như vậy ông  thừa nhận nhân quyền ở VN: Đã siết, đang siết và sẽ nới rộng. Sẽ là đến khi nào hay không bao giờ?! Chắc là không bao giờ nếu còn giữ thể chế độc tôn. 

Làm: Đã có biết bao người phải vào tù vì nói và viết ra chính kiến của mình. Là dân tộc VN sống trên đất nước của mình mà phải có hộ khẩu, phải khai báo tạm trú, tạm vắng, ra đường có đuôi “sao chổi” bám theo… Chỉ Đảng CSVN có quyền lập hội này hội nọ, được dùng ngân sách quốc gia trả lương cho các hội đó, ngoài ra không ai được phép lập hội hè gì cả. Từ khi đổi mới kinh tế, người dân mới được sở hữu những thứ linh tinh, còn những thứ then chốt như đất chẳng hạn thì Nhà nước nắm giữ, thao túng. Việc tham gia chính quyền phải theo thể thức “Đảng chọn Dân bầu”… 

Hiến Pháp thì ghi khá nhiều quyền của người dân – có lẽ để “nghi trang” với quốc tế. Đối với dân không phổ biến rộng, không thực thi. Giới cầm quyền thì tha hồ vi Hiến mà chẳng ai dám đụng đến cái lông chân của họ. Dân dốt Hiến Pháp trở thành bịnh kinh niên.

Ngày 5/5/2013 vừa rồi, để góp phần xóa dốt cho Dân về Pháp Luật, về Quyền con người, những người ít nhiều am hiểu Pháp luật đã làm không công, tổ chức “Dã ngoại nói về Nhân quyền”, chẳng những không được Nhà nước biểu dương, còn cho công an, côn đồ phá đám, bắt bớ, đánh đập sứt đầu, mẻ trán, gãy răng. 

Ở các nước văn minh, người ta đã sang lĩnh vực cạnh tranh “giành ăn, giành ở”…, còn VN ta còn lục đục ở đàng sau “giành quyền làm người” như thời mới tạo thiên lập địa thử có tủi hổ hay không ?!. 

Giành quyền làm người

Ai giành với ai?

Nhà cầm quyền muốn độc chiếm quyền làm người, còn người dân đang đòi quyền làm người do tạo hóa ban cho họ. Đây là cuộc đấu tranh mà người dân không thể nhượng bộ – nếu nhượng sẽ mất quyền làm người, sẽ trở thành động vật hạ đẳng.

Nhìn hình ảnh những người bị đánh đập… khi truyền bá Nhân quyền lòng tôi chua xót, nên viết ra đôi điều mang tính chất “lý sự đời” thế thôi!

Tiền Giang, 8/5/2013

T.T.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN

 

 

 

Thursday, May 9, 2013

THÁNG TƯ, NÓI CHUYỆN KẺ THUA NGƯỜI THẮNG


 

 

THÁNG TƯ,

NÓI CHUYỆN KẺ THUA NGƯỜI THẮNG

 

* ĐINH LÂM THANH *

 

 

Thật ra chẳng ai muốn mất thời giờ để đối thoại với kẻ thắng, là đảng Việt gian cộng sản và đám bồi bút của chúng làm gì. Lý do đơn giải, cộng sản xứ nào cũng thuộc thành phần bịp bợm, ngoan cố và tráo trở. Đối với Việt Nam, đảng cộng sản còn thêm cái bản tính cao ngạo của hạng người đã ít học lại thiếu văn hóa, thì chẳng cần gì phải mất công nói chuyện với chúng !

 

Bài góp ý nầy có ba mục đích. Một, nhằm vạch trần bộ mặt thật của kẻ thắng để gởi đến các bạn trẻ sinh ra cũng như trưởng thành sau năm 1975. Hai, thách thức đối thoại với những người lúc nào cũng lớn tiếng bênh vực chế độ cộng sản Việt Nam. Ba, để tát vào mặt những ai mà mãi đến giờ nầy vẫn còn cố tình ca tụng đảng cướp cộng sản. Chiến thắng ‘thần thánh’ và ‘vinh quang’ của cộng sản chỉ là một trò lường gạt mà chúng đã âm mưu tráo trở dưới chiêu bài ‘giải phóng’ cũng như ‘thống nhất đất nước’ !  

 

Để mở đầu, tôi đồng ý cộng sản miền Bắc đã thắng vài trận lớn trước ngày chúng công khai xua quân vào chiếm Việt Nam Cộng Hòa. Đó là hai trận mà quân cộng sản Bắc Việt đã dứt điểm Điện Biên Phủ, một vị trí quan trọng, xem như thành trì cuối cùng của quân đội Pháp trên đất Việt Nam. Và tại Khe Sanh, lính chính quy cộng sản đã tràn ngập vị trí phòng thủ chiến lược của quân đội Mỹ, nơi bảo vệ tuyến đầu Việt Nam Cộng Hòa và cũng là nút chận cửa ngõ xâm nhập miền Nam qua đường mòn HCM. Nhưng theo hồi ký do các tư lệnh bộ đội miền Bắc viết cũng như huênh hoang của các quản giáo trại tù, thì họ đã xử dụng chiến thuật thí quân ồ ạt để đạt cho bằng được thắng lợi theo lệnh của già Hồ. Trong hai trận Điện Biên Phủ và Khe Sanh, mỗi nơi cộng sản đã thí trên một trăm ngàn trẻ em vị thành niên bằng những chiến thuật biển người. Điều nầy chứng tỏ chế độ Hà Nội không bao giờ xem trọng sanh mạng con người mà cộng sản chỉ biết dùng xương máu người dân miền Bắc làm vật hy sinh để đạt mục đích xâm chiếm miền Nam.

 

Vậy thì hai chiến thắng Điện Biên Phủ và Khe Sanh không có gì gọi là vinh quang và thần thánh. Đây chính là những lần thí quân tàn nhẫn vô nhân đạo (phải đánh cho đến giọt máu cuối cùng - lời của già Hồ) chưa bao giờ thấy trong lịch sử chiến tranh của nhân loại. Xin nói rõ trong kế hoạch công đồn, ngoài việc quân cộng sản cắt bớt khẩu phần ăn của người lính (tiết lộ của quản giáo trong trại cải tạo KàTum, Long Khánh) còn dùng chiến thuật biển người xua quân lính dưới quyền vượt qua hàng rào phòng thủ bằng lựu đạn, mìn kẽm gai, là nơi bãi tác xạ không hạn chế dành cho pháo binh và vùng dội bom tự do của Không Quân Việt Mỹ. Ngoài ra, chỉ huy chiến trường của đội quân cộng sản còn xiềng chân xạ thủ vào súng cộng đồng cũng như các cổ đại pháo, cột chân tài xế vào xe tải, xe tăng…để không còn một ai có thể thối lui hoặc thoát chạy. Đây là một hành động độc ác, mà Hà Nội đã xử dụng lính thuộc cấp của họ, còn tàn nhẫn hơn đối với súc vật như chúng ta đã thấy qua các trận chiến đối đầu với Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa và Đồng Minh trước đây. Người lính bộ đội Bắc Việt chỉ còn đường độc nhất. Một là chịu chết đói. Hai là muốn ăn thì phải tiến lên chọc thủng phòng tuyến các đơn vị phòng thủ Pháp, Mỹ và Việt Nam để kiếm thực phẩm bỏ vào bao tử !

 

Tại sao cộng sản thắng hai trận nầy ? Theo binh pháp, trên một chiến trường cố định, nếu bên nào đông quân, xử dụng thế công với chiến thuật thí quân liên tục, không hạn chế, không tính toán…thì chắc chắn cuối cùng họ sẽ thắng bên chống đở đang ở trong thế thủ.

 

Đến năm 1975, khi cộng quân vào chiếm miền Nam, lính chính quy đã ồ ạt, nhanh chóng và tiến quân như thế chẻ tre, nhưng cũng chẳng vinh quang và thần thánh gì như chúng thường huênh hoang qua sách báo ! Từ Quảng Trị đến Nhatrang, bộ đội Bắc Việt tiến vào Nam trong cảnh nhà không đồng trống, trong lúc Quân Đội miền Nam đã được lệnh di tản vào Nam để phối trí lại tại Vùng III và vùng IV Chiến thuật. Đoàn quân cướp nước xuôi Nam dễ dàng trên quốc lộ 1, nhưng khi đến đèo Rù Rì (Nhatrang Khánh Hòa) thì khựng lại vì e ngại đàng sau đèo là cái bẫy của Quân Đội VNCH. Bộ đội miền Bắc án binh bất động đến gần hai ngày. Sau đó một ‘phái đoàn’ của Nhatrang ra tận nơi để thông báo rằng thành phố đã mở cửa chờ sẵn, chúng mới bắt đầu tiến vào thành phố ! Nhưng đến Long Khánh thì quân cộng sản hoàn toàn bị chận và phải chiến đấu ác liệt với Sư Đoàn 18 Bộ Binh cho đến khi có lệnh buộc quân lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa phải bỏ súng đầu hàng. Sau cùng, đối với vùng III và vùng IV Chiến thuật, bộ đội chỉ gặp những trận chống cự lẻ tẻ của những đơn vị không tuân hành lệnh đầu hàng mà Dương Văn Minh kêu gọi trên đài phát thanh Sàigòn. Do đó, cuộc tiến quân của cộng sản Bắc Việt đã dễ dàng như trở bàn tay.  

 

Vậy, lý do nào quân cộng sản Bắc Việt tiến chiếm miền Nam, có thể nói, là dễ dàng từ Bến Hải đến Sàigòn ? Xin trả lời ngay, Việt Nam Cộng Hoà và Quân Đội Miền Nam đã bị đồng minh Mỹ bán đứng cho Tàu cộng và Việt cộng. Kết quả thật đắng cay là Mỹ vừa tháo chạy, vừa hăm dọa nhà cầm quyền Đệ Nhị Cộng Hòa, vừa cúp viện trợ nhưng lại tuyên bố với thế giới là họ rút lui trong danh dự để Việt Nam tự giải quyết chuyện nội bộ với nhau ! Lịch sử đã chứng minh bằng một tài liệu mật vừa được giải mã, chính Kissinger âm thầm đi đêm qua Bắc Kinh để bán đứng Việt Nam Cộng Hòa cho Tàu cộng cũng như Việt cộng từ năm 1971. Ngoài ra, Mỹ cũng đã công khai bán đứng miền Nam và bắt tay hợp tác với cộng sản được ghi rõ ràng trong hiệp định Paris năm 1973 qua hai vai chánh được trọn quyền quyết định là Mỹ và Hà Nội theo điều 22 Chương VIII (*). Kết quả của việc phản bội nầy, toàn bộ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa phải buông súng đồng loạt, do đó, dù là một đội quân hùng mạnh của miền Nam nhưng đành phải bó tay trước quân cộng sản Bắc Việt. Nhiều nhà phân tích quân sự cho rằng, nếu người Mỹ không vì quyền lợi của họ để bán đứng người bạn đồng minh Việt Nam Cộng Hòa thì quân cộng sản Bắc Việt còn lâu mới đặt chân lên được vùng đất tự do miền Nam. Vậy tôi có thể kết luận một điều chắc chắn rằng, cuộc chiếm miền Nam chẳng có gì gọi là thần thánh và vinh quang nếu người Mỹ không ‘cho phép’ Hà Nội vượt biên giới xâm lăng, thì dù tổ chức và khả năng của đội quân Bắc Việt được Tàu cộng và Liên sô đồng loạt nhúng tay vào bằng vũ khí cũng như nhân lực thì Hà Nội cũng không thể nào thắng được miền Nam !

 

1. Cái nhục của bên thắng trận :

 

Tráo trở lật lọng : Thế giới đã biết và chứng kiến trò tráo trở của cộng sản ngay từ lúc Kissinger đi đêm với Bắc Kinh và Hà Nội : Mỹ thỏa ước ngầm sẽ rút quân, cúp viện trợ Việt Nam Cộng Hòa và bật đền xanh cho Hà Nội toàn quyền tổ chức xua quân vào chiếm Miền Nam. Nhưng với lối truyên truyền xảo trá, cộng sản vẫn rêu rao ‘đánh Mỹ cứu nước’, là chiêu bài để lừa bịp dân miền Bắc và cũng là chiếc dù cho âm mưu xâm lăng Việt Nam Cộng Hòa, dù rằng hành động nầy vi phạm trắng trợn những điều khoảng trong hiệp đinh Genève 1954. Nếu thực sự người Mỹ muốn giúp Việt Nam Cộng Hòa chống lại sự xâm nhập từ miền Bắc thì đảng cộng sản không thể chịu đựng với số bom đạn do B52 trút xuống trên đầu hằng ngày, mà phải đầu hàng vô điều kiện, hoặc, thủ đô Hà Nội đã trở thành bình địa ‘không còn hòn đá nào nằm trên hòn đá nào’! Vậy đây là trò lừa bịp xảo trá của kẻ thắng trận, chẳng những đối với dân miền Bắc, Việt Nam Cộng Hòa mà còn ngay với cả thế giới !

 

Thống nhất ăn cướp :  Mạo danh ‘thống nhất đất nước’ để đánh chiếm miền Nam không ngoài mục đích duy nhất là ăn cướp, vơ vét của dân, của chính phủ miền Nam cũng như tài nguyên đất nước đưa về cứu đói miền Bắc. Đây là hành động của một bọn thảo khấu thiếu văn minh, xuất thân từ rừng rú…Cả thế giới đã chứng kiến ngay từ lúc cộng sản vừa chiếm xong Sài Gòn, Hà Nội vội vàng vơ vét ngoại tệ, vàng bạc trong ngân khố của miền Nam và xử dụng hàng chục chuyến máy bay chở ra Bắc liền ngay trong đêm hôm sau. Trong số nầy có 16 tấn vàng (người ta phao tin TT Nguyễn Văn Thiệu đã mang đi) đã được các tướng cộng sản cướp về chia nhau. Võ Nguyên Giáp là người đã bỏ túi một nửa số vàng nầy ! Vậy, đã gọi là thống nhất, tức là Nam Bắc cùng một nhà, Sàigòn bây giờ cũng là Hà Nội, tài sản đất nước đều thành của chung, nhưng tại sao kẻ thắng lại vội vàng chở lén lút tài sản miền Nam đi ngay trong đêm sau đó. Sau nầy Hà Nội còn cho lệnh tháo gở các phẩm vật lịch sử của triều đại nhà Nguyễn cũng như của Quốc Gia để đưa về Bắc. Như vậy có phải là bọn cướp đi hôi của không ? Bên thắng đã chiếm xong miền Nam thì của cải vàng bạc ngoại tệ ở đâu vẫn còn đó, tại sao lại tham lam vơ vét chở về nhà mình ? Cũng trong thời gian nầy, mạnh quan thì quan chở, mạnh lính thì lính mang, mạnh dân (miền Bắc) thì dân vác từng chiếc máy quạt, từng cái bàn ủi, từng cái nồi, từng cái chén rồi chen nhau lên xe lên tàu đưa về Bắc ! Thật đẹp mặt cho kẻ thắng trận…trông giống như một đám ăn mày đi hôi của nhà giàu !

 

Giải phóng bóc lột : Đội quân thắng trận miền Bắc tiến đến đâu thì người dân đều bỏ tài sản nhà cửa chạy trốn đến đó. Mội khi ở đâu có cờ đỏ sao vàng (cộng sản) hay cờ đỏ xanh (mặt trận giải phóng miền nam) thì ở đó có nước mắt và máu của nguời dân chảy theo ! Vậy giải phóng cái gì ? Dân miền Nam thông minh, giàu có, sung túc, sống ấm no hạnh phúc thì đâu cần những tên mọi rợ, đói khát và dốt nát đến giải phóng ! Hà Nội gọi là giải phóng dân khỏi chế độ kềm kẹp Mỹ Ngụy, nhưng tại sao lại cướp của dân ? Lột sạch người miền Nam rồi đày họ lên các vùng nước độc để giết từ từ những người trước đây yên chuộng tự do ? Giải phóng cái gì mà dân miền Nam chỉ trong vài ngày đã bị biến xuống thành chó và quân cướp thắng trận cần một đêm để trở thành phú ông ? Vậy đừng bao giờ rêu rao hai chữ giải phóng để bôi bẩn thêm cái bộ mặt nhục nhã của người thắng trận.

 

Cải tạo trả thù : Cải tạo của chế độ cộng sản Việt Nam là một sự trả thù bỉ ổi nhất của lịch sử nhân loại. Tôi đồng ý sau khi ngưng tiếng súng, quân lính và nhân viên của chế độ cũ, nếu cần, thì tập trung tạm thời trong một thời gian ngắn để ổn định xã hội. Nhưng tuyệt đối phải tuân theo quy chế tù binh về tập trung, làm việc, ăn uống, chăm sóc thuốc men và nhất là phải tôn trọng nhân phẩm của người thua trận. Lịch sử đã chứng minh rằng, cuộc chiến giữa Nam Bắc của Mỹ trong thời kỳ giành Độc Lập hoặc  trận thế chiến vừa qua giữa Đức Quốc Xã và Đồng Minh, những con người có giáo dục và có văn hoá đều biết tôn trọng lẫn nhau giữa kẻ thắng và người bại. Nam Bắc Mỹ khi vừa ngưng tiếng súng, hai phe đã mừng rỡ bắt tay, ôm chầm vỗ về và chia sẻ thương đau cũng như đãi ngộ lẫn nhau sau thời gian đối đầu trực diện sống chết trên chiến trường. Các sĩ quan Đồng Minh bị Đức bắt làm tù binh vẫn được mang cấp bậc trong tù, vẫn sinh hoạt và ăn uống đầy đủ đúng tiêu chuẩn. Đặc biệt sĩ quan Đức biết tôn trọng phẩm giá của những sĩ quan bại trận. Hạ đưa tay lên chào trước một tù binh Đồng Minh lớn cấp hơn, và nhất là ăn nói lễ độ, xưng cấp bậc của người tù trước khi nói chuyện. Đối với cộng sản Việt Nam, thật đẹp mặt cho bọn cướp núi, chúng đã hành xác, hạ nhục những sĩ quan miền Nam sau khi người thua trận đã đưa hai tay lên đầu hàng. Đây là cái nhục của những thành phần côn đồ thắng trận ! 

 

Làm nhục quốc thể : Trước đây người Nhật đã tặng cho bọn cộng sản Việt Nam một danh từ độc đáo là ‘bọn dòi bọ’. Thật cũng xứng ! Hoan hô người Nhật có một cái nhìn và một câu nói thật chính xác. Cũng nằm trong chiều hướng nầy, cách đây không lâu, một Giám Mục Việt Nam cầm sổ thông hành ra nước ngoài cũng phải thốt lên rằng ‘Khi ra ngước ngoài thật xấu hổ với thông hành do nhà nước Việt cộng cấp’. Điều nầy cũng hoàn toàn đúng, vì người ngoại quốc nước ngoài khi thấy một người Việt cầm visa của Việt cộng thì họ nghĩ ngay rằng, không lao nô thì  cũng đĩ điếm, hoặc không buôn lậu thì cũng thuộc loại móc túi, hoặc là dân trồng cỏ (cần sa) hay bán bột (bạch phiến). Chúng ta cũng không thể trách người địa phương được vì các tòa đại sứ Việt cộng ở hải ngoại chỉ là sào huyệt mafia, ổ buôn lậu hoặc là văn phòng bán visa, nơi hành hạ những người mang hộ chiếu Việt Nam. Các đại sứ Việt Nam cộng sản nếu không đi câu trộm tôm cua (Mỹ), buôn lậu sừng tê giác ngà voi (Phi Châu), tổ chức bao che ăn cắp hàng trong siêu thị (Nhật Bản) thì cũng là đầu sỏ các hệ thống trồng cần sa bạch phiến và buôn lậu thịt chó (Bỉ, Pháp). Vậy thật xứng đáng với ‘Chiếc Nôi Nhân Loại’ và ‘Đỉnh Cao Trí Tuệ Loài Người’ của kẻ thắng trận !   

 

Thắng làm nô lệ : Bị chống đối, đảng Việt gian cộng sản ngày đêm nơm nớp sợ dân trong nước nổi dậy, lo người Việt hải ngoại chống phá cũng như sẽ bị như Hoa Kỳ đánh bất cứ lúc nào nên chúng phải bám vào Tàu, và cuối cùng, thì dâng biển bán đất và trải thảm rước bọn Chệt vào cai trị đất nước. Kẻ thắng trận đã dốt lại thiếu khả năng lãnh đạo nhưng tham nhũng vô độ, cuối cùng, để được an toàn ngồi ngai vàng cai trị đất nước Việt Nam, chúng (đảng cộng sản) đang chuẩn bị con đường thật sự an toàn bằng cách biến Việt Nam thành một tỉnh nhỏ của Tàu. Vậy kéo quân vào chiếm Việt Nam Cộng Hòa xong rồi dâng toàn bộ đất nước cho Tàu cộng là một điều ô nhục cho những kẻ gọi là thắng trận !

 

Thắng rồi làm gì ? Xin nói ngay rằng cộng sản đã đưa đất nước và dân tộc Việt Nam xuống tận cùng vực thẳm của xấu xa và tội lỗi. Những hào nhoáng bên ngoài không thể che giấu một tình trạng mục nát từ gốc rễ cũng như đói rách của đại đa số người dân bị trị. Từ cái bình đẳng vật chất cho đến quyền sống tối thiểu của người dân không được chấp nhận ở Việt Nam mà xã hội ở đây được chia ra hai thành phần rõ rệt : thống trị và bị trị. Một bên giàu có với quyền hành tột bực trong tay, một bên thấp cổ bé miệng đói khát nghèo nàn. Ngoài ra, đạo đức và văn hóa nhân bản của Việt Nam đã cuốn gói ra đi để nhường chỗ cho dối trá lừa lọc và bạo lực do đám người thắng trận đưa từ Bắc vào. Ngày nay, dưới mắt của thế giới tự do, đất nước Việt Nam là một cái chợ trời tạp nhạp trong đó giá trị con người chỉ được tính bằng đồng tiền và giá trị dân nghèo chẳng khác gì là lao nô và gái điếm. Thật nhục nhã cho thành phần cai trị là những tên thắng trận từ rừng chui ra !  

 

2. Cái Vinh của bên thua trận :

 

- Đĩ điếm trộm cắp : Ngay từ đầu, cộng sản Hà Nội đã to mồm phỉ báng dân miền Nam là ‘một bọn đĩ điếm đầu trộm đuôi cướp, chúng nó ôm nhau xuống tàu để một lần nữa qua Mỹ làm nô lệ’. Bây giờ thì chính bọn thắng trận đang quỳ gối khẩn cầu van xin thành phần trộm cắp đĩ điếm ngày trước hãy bao dung, tha thứ và gởi tiền bạc cho chúng, đồng thời quay về xây dựng đất nước, xóa bỏ hận thù…Đây đúng là một trò tráo trở vô liêm sỉ mà chỉ có bọn vô học mới dám diễn trò hề rẻ tiền nầy cho thế giới xem ! Người Việt hải ngoại lúc nào cũng vinh dự với quá khứ của mình : là thuyền nhân vượt biến, là thành phần Quân-Cán-Chính cũ hay cựu tù nhân chính trị…Nhưng ngược lại ra đường không bao giờ thấy một tên nào dám nhận mình là cộng sản hoặc cò mồi nằm vùng ! Sao lạ vậy ? Chắc chắn kẻ thắng trận cảm thấy xấu hổ vì sợ người đời biết xuất xứ của chúng là dòng họ ‘dòi bọ’ (danh từ người Nhật âu yếm tặng cho nhà ngụy quyền cộng sản Việt Nam).  

 

- Chạy theo đế quốc : Trước kia người thắng trận thường lớn tiếng tuyên truyền rằng tư bản là một chế độ thối nát và văn minh Âu Mỹ chỉ là thứ giả tạo, trong đó người bóc lột người, xã hội thối nát. Nhưng ngày nay, tên cộng sản nào đưa được con cháu ra du học tại các nước Âu-Mỹ là xem như phước đức của ông bà ba mươi đời để lại. Hơn nữa, bất cứ tên nào trong bộ chính trị cầm được visa nhập vào các xứ Âu Mỹ là xem như được lên thiêng đàng. Ngoài ra, những tên đảng viên cán bộ cao cấp đang tung tiền thuê những ông bà mai để được làm bạn thông gia với đám cướp bóc trộm cắp đĩ điếm trước kia ! Chuyện rầm rộ nhất là tên Nguyễn tấn Dũng được làm thông gia với một gia đình gốc trộm cắp đĩ điếm tại Mỹ. Như vậy là từ nay, tên thủ tướng nầy an tâm nhờ gia đình vợ đứng ra lập công ty ma để chui tiền qua Mỹ dưới nhiều hình thức, được cái passeport qua thăm con thăm rể thoải mái, và nhất là, nếu có biến cố thì chịu nhục quỳ lạy thằng rể để nó đở đầu cho gia đình bố vợ chạy qua núp bóng dưới ‘một chế độ thối nát’ ‘văn minh giả tạo’ và ‘người bóc lột người’ ! 

 

- Cải tạo được gì ? : Quân-Cán-Chính của Việt Nam Cộng Hòa dù bị hàng chục năm tù khổ sai, đói khát, bệnh tật nhưng tinh thần của những anh hùng miền Nam vẫn sáng suốt và kiên trì bảo vệ chính nghĩa của mình. Chương trình tẩy não của chế độ cộng sản chẳng ảnh hưởng chút nào trong đầu óc của những người có văn hóa, có lý trí. Thời gian ‘nín thở qua sông’ năm hay mười năm đi nữa, những cái tuyên truyền láo khoét, sai sự thật, phản khoa học của Hà Nội chẳng ăn nhằm gì đối với những người bị đi tù dưới cái mỹ danh là cải tạo tư tưởng. Ngược lại, càng có cơ hội sống chung với cộng sản thì mới thấy và hiểu được những tư tưởng cũng như hành động của thành phần bần cố nông thắng trận ! Tóm lại Việt gian cộng sản hay kẻ thắng trận đã lầm : càng cải tạo thì càng bị dân miền Nam căm thù thêm nữa !

 

- Tương lai đất nước : Một ngày gần đây, thành phần thắng trận sẽ vắt giò lên cổ mà chạy, đất nước toang hoang, thì chính con cháu của ‘bọn đĩ điếm đầu trộm đuôi cướp’ sẽ là thành phần nòng cốt chính để xây dựng lại mảnh đất nghèo nàn, vô văn hóa, rỗng ruột, bệ rạc mà bọn thắng trận và con cháu của chúng đã phá nát từ một nửa thế kỷ nay. Như vậy, kẻ thắng trận còn gì để ngoan cố huênh hoang, và nhất là, những tên bồi bút và cò mồi nằm vùng chắc chắn sẽ không còn đường sống, vì lịch sử không bao giờ tha thứ cho những kẻ lầm đường lạc lối nhiều lần mà vẫn ngoan cố trước khi nhắm mắt bước vào quan tài !    

 

Tóm lại, sau 38 năm thắng trận, đảng cướp Việt gian chẳng những không làm được gì cho quê hương và dân tộc mà còn khốn nạn đem đất nước dâng cho Tàu cộng, làm ô danh dòng giống con cháu Lạc Hồng. Vậy bọn bồi bút cũng như thành phần cò mồi nằm vùng từ nay hãy câm họng lại….

 

Kết luận, bây giờ có thể xác định lại, ai thắng ai thua ? Người trong nước và thế giới tự do chắc chắn đã thấy rằng, bốn mươi năm sau, chính kẻ thua (người Việt hải ngoại) đã âm thầm đánh bại người thắng (đảng Việt gian cộng sản) bằng chính nghĩa, bằng lý trí và bằng tình người.

 

 

Đinh Lâm Thanh

Tháng Tư Buồn, 2013

 

* Nguồn : Hội Văn Hóa Người Việt Tự Do - http://www.hvhnvtd.com

CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP: DÀNH LẠI QUYỀN KINH TẾ CHO DÂN


 
Chủ đề:
PHONG TRÀO QUẦN CHÚNG ĐẤU TRANH
ĐÒI MỘT HIẾN PHÁP MỚI 
Bài 12:
CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP:
DÀNH LẠI QUYỀN KINH TẾ CHO DÂN
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 09.05.2013
 
 

 
 
Nếu phân tích kỹ những nhận định của Ký giả Thomas FULLER trong bài báo của ông đăng trên trang nhất của New York Times ngày 24.04.2013, chúng ta thấy rằng : (i) Ký giả hoàn toàn nói về Kinh tế Việt Nam ; (ii) Ký giả hầu như không đề cập đến những vấn đề như Nhân quyền, Tự do, Dân chủ, Tôn giáo… Chúng tôi trích đăng lại đây nguyên văn về nội dung bài báo để độc giả tiện nhận thấy hai điều (i) và (ii) mà chúng tôi vừa khẳng định là không sai :
“Tin New York - Trong một sự kiện khá đặc biệt, hôm nay nhật báo New York Times đã đăng ngay trang nhất một bài báo về lòng tin của người dân Việt Nam vào sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản trong tình hình khó khăn hiện nay. Ký giả Thomas Fuller của New York Times đã đến tận Saigon để nghiên cứu và viết bài này, đã tiếp xúc với nhiều người và cho biết người dân Việt Nam nay không còn tin vào đảng Cộng sản nữa. Theo tác giả bài báo thì Đảng Cộng sản Việt Nam đang đối mặt với sự giận dữ ngày càng tăng của người dân về sự trượt dốc của nền kinh tế, và nội bộ Đảng đang bị chia rẽ giữa một bên là những người bảo thủ muốn vẫn duy trì những nguyên tắc soi đường của chủ nghĩa xã hội và sự độc quyền lãnh đạo, và một bên là những người kêu gọi một xã hội đa nguyên và chấp nhận hoàn toàn chủ nghĩa tư bản.
Bài báo cho rằng giờ đây sự chỉ trích Đảng đã bùng nổ trên toàn xã hội. Bài báo nhận xét Đảng Cộng sản Việt Nam đã suy đồi cả về tinh thần lẫn đạo đức. Sự mục nát sẽ dẫn đến chỗ Đảng sụp đổ, nhưng tương lai e rằng sẽ còn tồi tệ hơn nhiều so với hiện tại. Đặc biệt một bài nhận định trên trang mạng cho rằng với sự thật về đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay, những người đã từng tham gia vào phong trào phản chiến trong những năm 60 và 70 nên treo cổ trong tủi hổ và nên xin lỗi người dân Việt Nam.
Bài viết này cho rằng nếu đảng Cộng sản không chiếm được miền nam năm 1975, thì giờ này Việt Nam đã như Nhật Bản, Nam Hàn, Thái Lan hay Singapore, chắc chắn là không hoàn hảo nhưng sẽ tốt hơn nhiều và lại không có chết chóc hay tàn phá xảy ra như hiện nay.”
 
(i) Ký giả hoàn toàn nói về
Kinh tế Việt Nam
 
Thực vậy, Ký giả Thomas FULLER đề cập đến trượt dốc Kinh tế vì thối nát Tham Nhũng, Lãng Phí của đảng CSVN khiến Dân không còn tin tưởng vào đảng nữa và sẵn sàng giận dữ nổi dậy. Đó là lý do cho sự sụp đổ của đảng CSVN. Ký giả đề cập rất rõ rệt những điểm vừa tóm tắt :
a.       «Sự trượt dốc của nền Kinh tế«
Nói về sự trượt dốc này, tác giả còn tiếc cho Việt Nam : «nếu đảng Cộng sản không chiếm được miền nam năm 1975, thì giờ này Việt Nam đã như Nhật Bản, Nam Hàn, Thái Lan hay Singapore, chắc chắn là không hoàn hảo nhưng sẽ tốt hơn nhiều và lại không có chết chóc hay tàn phá xảy ra như hiện nay.” Điều tiếc này của tác giả là điều làm cho cả Dân Tộc phải vô cùng đau lòng và tất nhiên đó là tội ác lớn nhất của đảng CSVN.
b.      «Đảng Cộng sản Việt Nam đã suy đồi cả về tinh thần lẫn đạo đức»     
Sự suy đồi cả về tinh thần lẫn đạo đức chính là Tham Nhũng, Lãng Phí tràn lan do chính Cơ chế CSVN sinh ra chứ không phải từ tính nết cá nhân. Ký giả Thmas FULLER không nói về từng cá nhân mà nói về cả «Đảng Cộng sản Việt Nam« suy đồi về cả tinh thần lẫn đạo đức.
c.       «Sự giận dữ ngày càng tăng của người dân»             
Chính vì việc phá sản Kinh tế và làm cho Việt Nam không phát triển như các nước trong vùng khiến đại đa số quần chúng phải khổ nghèo mà lý do là cái Cơ chế chủ trương độc tài Chính trị nắm «chủ đạo« Kinh tế tạo lan tràn Tham nhũng, Lãng phí, nên Dân chúng không những «không còn tin vào đảng Cộng sản nữa» mà còn «giận dữ ngày càng tăng của người dân về sự trượt dốc của nền kinh tế».
 
(ii) Ký giả hầu như không đề cập đến những vấn đề
như Nhân quyền, Tự do, Dân chủ, Tôn giáo…
 
Ký giả Thomas FULLER, qua nhận định chính yếu về tình hình Kinh tế Việt Nam như trên, đã tiên đoán sự sụp đổ của CSVN là do Kinh tế : «Sự mục nát sẽ dẫn đến chỗ Đảng sụp đổ, nhưng tương lai e rằng sẽ còn tồi tệ hơn nhiều so với hiện tại.»
         Tác giả hầu như không động chạm gì đến tình trạng thiếu Nhân quyền, không có Tự do, không có Dân chủ hay Tự do Tôn giáo.  Nhất nữa Ký giả không tiên đoán về sự sụp đổ của đảng CSVN là vì những lý do Nhân quyền, Tự do, Dân chủ hay Tôn giáo.
         Có lẽ Ký giả đã có một số những kinh nghiệm sau đây :
a.       Việc dứt bỏ chế độ độc tài đảng trị CSVN phải do chính người Dân, nhất là do đại đa số quần chúng phải chịu sự ác nghiệt trực tiếp dưới chế độ ấy. Sự ác nghiệt đau đớn nhất chính là phải chịu cảnh nghèo khổ, đói ăn. Điều này có nghĩa là quần chúng thiếu thốn về kinh tế đến đói ăn tại quốc nội Việt Nam. Đối với khối quần chúng nghèo khổ đói ăn này, những lý do Nhân quyền, Tự do, Dân chủ, Tôn giáo… không đủ động lực tạo được sức mạnh quần chúng khả dĩ nổi dậy bạo động, khi cần, để chấm dứt chế độ.
b.      Về mặt Quốc tế, Ký giả cũng nhìn thấy rằng những lên tiếng về Nhân quyền, Tự do, Dân chủ, Tôn giáo… cũng không đủ sức mạnh có thể lật đổ được một chế độ, thậm chí việc hô hào lên tiếng về những vấn đề này của một số Chính quyền ngoại quốc không những không thành thực mà nhiều khi còn được sử dụng như biện pháp để thảo luận nhằm lấy thêm quyền lợi vật chất Kinh tế cho nước của họ. Tỉ dụ việc Hoa kỳ đưa CSVN vào danh sách những nước phải lưu ý về Tôn giáo hay việc đưa CSVN ra khỏi danh sách ấy phải chăng có sự tính toán quyền lợi vật chất kinh tế cho chính Hoa kỳ ?
 
Kết luận từ những nhận định
của Ký giả Thomas FULLER
 
Đã từ nhiều năm nay, chúng tôi đã viết nhiều về Mô hình Kinh tế Việt Nam. Về mặt Lý thuyết cũng như về mặt Thực tế, Mô hình Kinh tế Mafia CSVN dẫn đến phá sản. Chúng tôi đã luôn luôn kêu gọi sức mạnh quần chúng nghèo khổ quốc nội phải NỔI DẬY dứt bỏ Cơ chế CSVN hiện hành để cứu mình và để bắt đầu phát triển Đất Nước.
         Đồng quan điểm với những nhận định của Ký giả Thomas FULLER mới đây, chúng tôi xin nhắc lại những điểm đấu tranh cho Quê Hương:
a.       Hãy dồn lực vào TỬ HUYỆT KINH TẾ CSVN. Công việc dứt bỏ Cơ chế CSVN là do chính quần chúng quốc nội. CSVN sợ nhất là cái tử huyệt này. Chúng không ngại sợ về những vấn đề như Nhân quyền, Tự do, Dân chủ, Tôn giáo… vì chúng dùng sức mạnh đàn áp để bịt mắt, bịt tai, bịt miệng người dân quốc nội, đồng thời chúng gian xảo tuyên truyền lừa bịp những nước ngoài và nhượng quyền lợi vật chất Kinh tế cho ngoại quốc để tráo trở về Nhân quyền, Tự do, Dân chủ, Tôn giáo… Người Việt Hải ngoại muốn đấu tranh thực sự cho Quê Hương, phải phụ lực với Quốc nội đánh vào cái Tử huyệt Kinh tế mà CSVN sợ nhất.
b.      Một số Phong trào, Chiến dịch đấu tranh tại Hải ngoại nhằm hô hào về Nhân quyền, Tự do, Dân chủ, Tôn giáo… hoặc nhờ những Chính quyền, Quốc Hội, Tổ chức Quốc tế can thiệp về những vấn đề này không đủ hiệu lực khả dĩ lật đổ được Cơ chế CSVN. Thậm chí nhiều lúc chúng tôi có cảm tưởng rằng đây là những Phong trào, Chiến dịch  đấu tranh tại Hải ngoại vô hình chung trở thành đòn hỏa mù để CSVN làm quên đi cái TỬ HUYỆT KINH TẾ đến hồi gay gắt nhất.
c.       Gần đây những nhóm đứng lên kêu gọi Hòa Giải Hòa Hợp, Đoàn Kết Dân Tộc… có thể là trong mưu kế của CSVN dùng tay chân ở nước ngoài để đánh lạc đi cuộc đấu tranh đang lên của Quốc nội vì lý do Kinh tế mà Ký giả Thomas FULLER đã nhận định trong bài báo của ông. Những kêu gọi Hòa Giải Hòa Hợp, Đoàn Kết Dân Tộc vừa đi lạc đề, vừa nhắm sai đối tượng vì:
=>     Vấn đề phá sản Kinh tế hiện hành là do chính Cơ chế CSVN tạo ra chứ không phải là thiếu Hòa Giải Hòa Hợp, Đoàn Kết Dân Tộc với một số nhóm nhỏ tay chân của họ tại nước ngoài như nhóm Hoàng Duy Hùng hay nhóm Nguyễn Ngọc Bích…
=>     Nếu vấn đề Hòa Giải Hòa Hợp, Đoàn Kết Dân Tộc  cần phải làm, thì đối tượng đối tác phải chính là Toàn Dân Việt Nam 80 triệu người tại Quốc nội, chứ không phải với một ít nhóm tay chân của CSVN nằm tại Hải ngoại.
         Bài viết này hôm nay cũng là bài mở đầu để chúng tôi cho đăng lại những gì chúng tôi viết về sự phá sản của mô hình Kinh tế Mafia CSVN.
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 09.05.2013
 

 

Dân Chechen không cuồng tín như Nga tuyên truyền


Từ vụ nổ ở Boston

Dân Chechen không cuồng tín như Nga tuyên truyền
Bàn tay sắt của Putin

Việt Nguyên

***

Tháng Tư, mỗi năm Tháng Tư đến lại nhớ đến câu của nhà văn T.S.Eliot: Tháng Tư là tháng độc ác nhất trong năm.

Câu văn như lời tiên tri. Tháng Tư năm 2013 đến với những tai ương, chiến tranh, động đất, bệnh dịch. Những âu lo của nhân loại trong mấy nghìn năm. Tháng Tư đến, Hoa Kỳ với đe dọa chiến tranh nguyên tử của Bắc Hàn, hỏa tiễn chưa được phóng đi, bom lại nổ trên đường phố Boston trong ngày chạy việt dã 15 Tháng Tư gây thiệt hại nặng về tinh thần cho dân Mỹ do hai anh em nhà Tsarnaev gây ra.

Hai anh em Dzhokhar 19 tuổi và Tamerlan 26 tuổi, dân Chechen, nước Chehnya thuộc Cộng Hòa Nga đã làm nước Mỹ sững sờ mặc dù đa số 1,268,989 dân Chechen là Hồi Giáo phái Suni nhưng Chechnya được Hoa Kỳ ủng hộ trong trận chiến giành độc lập sau khi khối Xô Viết sụp đổ. Dân Chechen như cái gai nhọn cho nước Nga trong mấy năm gần đây bị nghi ngờ đứng sau cuộc khủng bố.

Tổng Thống Vladimir Putin, không giấu được vui mừng, là người đầu tiên gọi chia buồn với Tổng Thống Barack Obama về một “khủng bố gây ra bởi bọn mọi rợ” trước khi Hoa Kỳ chính thức gọi trận đánh bom ở Boston là khủng bố. Tổng Thống Putin vui mừng vì Hoa Kỳ có thể chia sẻ kẻ thù mới với Nga. Ðang là kẻ thù ngay sau ngày Hoa Kỳ chỉ trích nhân quyền, Nga với Chiến Tranh Lạnh phản pháo cấm giới chức cao cấp Hoa Kỳ vào Nga nay Hoa Kỳ trở thành bạn!

Tổng Thống Nga Vladimir Putin đang cần một kẻ thù mới, như tất cả các chính quyền độc tài, Tổng Thống Putin phải tạo ra những kẻ thù tưởng tượng để cai trị. Chế độ độc tài mới ở Nga có kẻ thù truyền kiếp Ðế Quốc Mỹ và mới đây sau ngày Xô Viết sụp đổ là Chechnya. Trung Cộng có Nhật Bản và Ðế Quốc Mỹ, Việt Nam có “bọn âm mưu tiến trình Dân Chủ hóa với Ðế Quốc Mỹ đứng sau lưng” là kẻ thù. Ba Tư và Bắc Hàn luôn luôn thù địch với Hoa Kỳ.

Từ sau ngày nhà tỷ phú Nga Boris Berezovsky thắt cổ tự vẫn ở Anh ngày 23 Tháng Ba năm nay, Tổng Thống Putin cần kẻ thù mới. Berezovsky đã là kẻ thù lý tưởng của Putin trong thập niên qua, bất cứ lúc nào Putin có vấn đề nan giải, các tờ báo nhà nước đồng loạt lên tiếng đổ tội cho Berezovsky. Khủng bố Chechen bắt cóc học sinh ở trường học vùng Caucasus: Berezovesky chính là thủ phạm đứng sau lưng. Ban nhạc Pussy Riot làm nhạc chế nhạo Putin và chế độ độc tài Nga: bọn con gái này là trò hề do Berezovsky dựng lên. Berezovsky tượng trưng cho thập niên 1990 của một nước Nga bất ổn trái với những năm nước Nga phát triển kinh tế dưới sự lãnh đạo của Putin.

Berezovsky bị tố cáo đứng đằng sau những cuộc cách mạng ở Ukraine và Georgia nhằm lật đổ Putin. Khi Berezosky tự vẫn ở Luân Ðôn người ta đã so sánh ngay với cái chết của Trotsky kẻ thù của Stalin bị ám sát ở thành phố Mexico.

Gọi dân Chechen là “Rợ” (Barbarian), Putin đã nhắc về nghi can Tamerlan 26 tuổi có tên của Hoàng Ðế cuối cùng của nhà Nguyên và tinh thần của Putin cũng như tinh thần của người Hán xem những người ở ngoài biên cương là “Rợ.” Chữ “Rợ” bắt nguồn từ văn minh Hy Lạp. Những bọn Rợ, “Barbarian” nguyên nghĩa xuất phát từ những người ngoại quốc không nói được tiếng Hy Lạp phải bập bẹ (như người Việt mới qua Mỹ!” bờ, bờ,... bờ”). Cuối cùng thì “Barbarian” có một nghĩa chung, là những dân tộc ngoài biên cương, thiếu văn hóa, cao lớn, nhìn như quỷ.
“Rợ” của người Hán và người Nga là những dân tộc vùng Trung Á nằm giữa Nga và Trung Hoa. Rợ là những dân du mục. Theo nhân chủng học xưa thì dân du mục sau một thời gian tiến lên văn minh trở nên dân định cư chăn nuôi trồng trọt (Danh từ Culture, cultivation) nhưng quan điểm đã thay đổi theo những nghiên cứu trong năm năm gần đây. Canh nông có trước, định cư rồi mới đến du mục. Du mục là những đoàn quân thám hiểm, đã định cư rồi mới đem quân đánh các nước khác dành lãnh thổ. Người Hán xem Mông Cổ là Rợ nhưng Thành Cát Tư Hãn là người đã lập ra giấy thông hành bảo đảm an ninh cho lữ hành đi trên con đường lụa từ Trường An qua Âu Châu và như Neal Ascherson nghiên cứu trong cuốn “Hắc Hải,” di chuyển một đoàn quân trên trăm nghìn quân như quân Mông Cổ hay quân Tartar, tướng lãnh Mông Cổ phải có một tổ chức quân sự giỏi. Ðể chống lại đoàn quân tinh nhuệ, thiện chiến, các nước Trung Hoa và Âu Châu chỉ có cách xây thành chống giặc.

Vùng Trung Á không phải là vùng man rợ như tuyên truyền của người da trắng Nga Cossack (dân tộc đến từ vùng Scandinavian, Na Uy, Ðan Mạch, Thụy Ðiển) hay của người Hán. Ubekistan là quê hương của dòng họ An Dương. Dân trên vùng thảo nguyên Kygyzstan vào năm 1027 trước công nguyên đổ xuống đồng bằng chiếm nước Trung Hoa lập ra nhà Chu, sau nhà Thương, đặt tên Trung Quốc và vua nhà Chu là người đầu tiên tự xem Vua cai trị là vì Thiên Mệnh (mệnh trời)

Chechnya ở Nam nước Nga, vùng Caucasus là vùng bao gồm các nước Georgia, Armenia, Azerbaijan, Chechnya, Dagestan, Ossetia và Ingushitia, một vùng huyền nhiệm trong văn học Nga, vùng nổi tiếng với các chiến sĩ cưỡi ngựa Cossack trong các phim truyện, vùng thần thánh của văn hào Tolstoy với truyện Hadji Murad trong đó Murad là lãnh tụ kháng chiến quân năm 1904 giết “bọn heo Nga,” kháng chiến chống lại quân Nga Hoàng Catherine muốn chiếm vùng Caucasus làm bàn đạp bành trướng đế quốc Nga đến vùng Georgia. Kháng chiến với sự hướng dẫn tinh thần của nhà tiên tri Ushurma, phục kích giết hơn một nửa quân Nga. Vùng huyền nhiệm Caucasus cũng là vùng lưu đày biệt xứ thời Nga Hoàng như vùng Siberia thời Cộng Sản. Vùng đất lưu đày của đại văn hào Pushkin với những thảm kịch, máu, thù hận, yêu đương như văn chương của Boris Pasternak trong Bác Sĩ Zhivago.

Những ngọn núi huyền bí ở giữa vùng Caucasus và Hắc Hải là linh hồn của dân Chechen. Những người dân Chechen như Termalan Tsarnaev là hậu duệ của Thành Cát Tư Hãn. Những “Rợ” Mông Cổ, Ðột Quyết, Hung Nô, Tartar, Hồ, Khương, v.v... là những tiền bối của dân Nga và dân Trung Hoa hiện tại. Chữ Tamerlan là chữ viết sai từ Tamerlane hay Timur-i-Lang, Thiết Mộc Nhĩ, là nhà vua cuối cùng của nhà Bắc Nguyên hậu duệ của Thành Cát Tư Hãn đại đế lập ra nhà Nguyên. Thiết Mộc Nhĩ muốn phục hồi đế quốc Mông Cổ suy tàn. Từ Trung Á, vó ngựa của Thiết Mộc Nhĩ trong hai thế kỷ thứ 14 và 15 đã đi qua Phi Châu, Âu Châu, Trung Ðông, tàn sát hơn 15 triệu người, năm phần trăm dân số thế giới thời ấy. Sự hung bạo của Thiết Mộc Nhĩ đã làm rung động Ba Tư, Thổ Nhĩ Kỳ, Syria, Georgia, Ấn Ðộ và Nga. Âu Châu đổi tên Thiết Mộc Nhĩ Tamerlane là Temur the Lame (Lame là què), đại đế què chân phải vì bị thương sau một trận chiến nhưng vẫn cưỡi ngựa tuyệt luân. Năm 1405, Thiết Mộc Nhĩ dẫn 200,000 quân đi đánh nhà Minh, đến vùng Samarkhan bị bệnh chết. Nhà Minh sau đó lại bị rung rinh vì “Rợ,” hai mươi năm sau, năm 1427 Nhà Minh bị Nam “Man” đánh bại. Liễu Thăng đại bại, Lê Lợi đánh giết hơn một vạn quân, Vương Thông sợ hãi phải xin hàng.

Nga là kẻ thù truyền kiếp của Chechnya, “kẻ thù phương Bắc” từ đời đại đế Peter qua Nữ Hoàng Catherine luôn luôn xâm lấn nước Nam, cuối cùng Chechnya bị Nga chiếm vào thế kỷ 19. Năm 1944, vào thời Cộng Sản Xô Viết, nhà độc tài Joseph Stalin xếp dân Chechnya vào loại bọn “cần phải trừng trị” vì không trung thành với chế độ, đưa 400,000 dân Chechen đi về vùng Trung Á nhằm xóa Chechnya ra khỏi bản đồ. Mười ba năm sau khi Stalin chết chỉ còn 300,000 người Chechen trở về nước. Năm 1994, Nga sau thời cộng sản đánh Chechnya, trận chiến 24 giờ để diệt hết bọn thù địch nhưng chiến tranh kéo dài không ngừng trong mười năm. Hoa Kỳ ủng hộ Chechnya nhưng sau chiến tranh lạnh dân Chechen có lúc thù Hoa Kỳ vì Hoa Kỳ làm ngơ trận chiến diệt chủng của Boris Yeltsin.

Tổng Thống Vladimir Putin đã tạo “kẻ thù tưởng tượng Chechnya” khi lên làm tổng thống sau Yeltsin. Cuốn sách mới đây của John Dunlop, học giả viện nghiên cứu Hoover, “Bom nổ ở Mạc Tư Khoa Tháng Chín năm 1999” (Moscow Bombings of September 1999) là cuốn sách vạch trần âm mưu của Putin.

Ngày 23 Tháng Chín năm 1999, bom nổ ở chung cư ở Moscow giết 300 người và hàng trăm người bị thương. Ông Sergei Kovalev, giám đốc cơ quan tưởng niệm, đã gọi biến cố này là một khúc quanh lịch sử quan trọng tương đương với biến cố 911 ở Nữu Ước. Kháng chiến Chechens bị kết tội đặt bom và kết quả là Tổng Thống Boris Yeltsin có cớ đánh Chechnya, nó cũng là một động lực đưa Vladimir Putin lên làm tổng thống. Quả bom nổ ở khu chung cư gây ra nỗi sợ khủng bố cho dân Nga như Hoa Kỳ hoảng hốt sau ngày 11 Tháng Chín năm 2001, dân Nga đồng lòng trả thù dân Chechen, trận trả thù nặng nhất sau thời kỳ Stalin.

Nhưng khác với biến cố 911 ở Hoa Kỳ, dân Nga hoàn toàn không biết gì về chi tiết của bom nổ ngày 23 Tháng Chín. Các bằng chứng trong sách của ông Dunlop cho thấy bàn tay của chính quyền Nga. Năm 1999, Yeltsin và “gia đình” (gồm con gái, ông cố vấn con rể Yamashev, Voloshin chánh văn phòng và nhà tỷ phú Boris Bereyovsky) đang trong cơn khủng hoảng, Yeltsin bị bệnh nặng, nghiện rượu, dân Nga bất tín nhiệm, ông và hai cô con gái bị cáo buộc chuyển tiền qua Thụy Sĩ qua cơ quan xây cất Mabatex còn Bereyovsky đang bị điều tra tham nhũng trong hãng hàng không Aeroflot.

Tháng Sáu năm 1999, tờ báo Ý, Svenska Dagblader, loan tin khủng bố sẽ xảy ra còn tờ Pravda loan tin sẽ có khủng bố ở Moscow nguồn tin từ Ðiện Cẩm Linh.

Năm 2000, nhà tỷ phú Berezovsky chạy trốn qua London, là người chủ mưu gây bất ổn cho Nga, đã trả tiền cho thành phần chủ trương độc lập cho Chechnya, giúp kháng chiến Chechnya xâm lăng Cộng Hòa Dagestan, vào Tháng Tám năm 1999. Theo bằng chứng của ông Dunlop, Ðiện Cẩm Linh tài trợ cuộc xâm lăng vào Dagestan để gây sự xung đột giữa Dagestan và Chechnya giúp cho Nga có lý do ra lệnh tình trạng khẩn trương và đình chỉ cuộc bầu cử năm 2000 có chiều hướng thất lợi cho Yeltsin.

Vladimir Putin đang nắm quyền thủ tướng, giữ vai trò chính trong chiến dịch Dagestan. Putin được lòng tin của Yetsin và “gia đình” để tiếp nối Yeltsin làm tổng thống. Cầm đầu cơ quan tình báo FSB hậu thân của KGB, Putin đã chứng tỏ lòng trung thành với Yeltsin bằng cách loại bỏ biện lý Yury Skuratov ra khỏi cuộc điều tra tham nhũng Mabetex. Nhưng Putin chưa được dân Nga biết nhiều nên cơ hội làm tổng thống mong manh. Muốn thành tổng thống Putin phải chứng tỏ bản lãnh. Cuộc xâm lăng Dagestan đã không khơi được tinh thần chống Chechen từ dân Nga nên Putin cần thêm nhiều cuộc bạo động khác để cho dân Nga thấy bàn tay sắt của thủ tướng.

Cơ quan FSB đã biết trước vụ đánh bom sẽ xảy ra từ đầu Tháng Sáu năm 1999. Ngày 9 Tháng Chín, phụ tá Boroyo được thông báo khủng bố sẽ xảy ra ở thủ đô nguồn tin từ tình báo quân đội GRU. Ngay sau ngày bom nổ, Putin nói với dân Nga là các tên khủng bố có liên hệ với Osama Bin Laden và được huấn luyện ở Chechnya. Ngày 25 Tháng Chín, giám đốc FSB, Nicolai Patrushev viết trên báo, luận điệu giống Putin và cho biết hai đầu đảng người Á Rập Al-Khattab và Abu U Mar đã bị giết ở Chechnya.

Báo Nga nghi ngờ các chi tiết của chính quyền đưa ra, họ biết một ngày trước vụ nổ, ở thành phố Ryazan, một trăm dặm Ðông Nam Moscow, dân đã thông báo với chính quyền là có 3 người ngồi trong xe gần một chung cư, với bảng số xe bị che bằng giấy báo, chở các bao mà dân không rõ là bao gì. Cảnh sát đặc biệt đến, khám phá chất nổ kể cả chất Hexogen và ngòi nổ, bằng chứng được gởi đến FSB. Chính quyền địa phương khám phá chiếc xe trắng hiệu Zhiguli mang bảng số của FSB và hai nghi phạm là nhân viên FSB. Sau một ngày rưỡi giữ yên lặng, giám đốc FSB. Patruchev loan báo trên đài truyền hình đây là cuộc thực tập của FSB và bao chứa đường, không có chất nổ.

Cơ quan FSB địa phương và cảnh sát bất bình vì bằng chứng hoàn toàn trái ngược. Bộ Trưởng Nội An Rushaido hoàn toàn không biết gì, lại ca tụng dân địa phương đã thành công chống khủng bố! Ủy ban điều tra sau đó không cho báo chí và dân Nga biết kết quả.

Năm 2001, tòa xử năm công dân Bắc Caucacus có tội. Năm 2003 đến năm 2004 tòa xử thêm hai người. Tất cả tội nhân đều không có mặt ở chung cư khi bom nổ. Theo FSB, nghi can chính là Achemez Gochiyaev trốn đi Georgia.

Cựu trung tá FSB, Mikhail Trepashkin, tự điều tra cho thấy người cầm đầu không phải là Gochiyaev mà là Vladimir Romanovich nhân viên FSB sau đó bị xe đụng chết ở Cyprus năm 2003. Tháng Mười Một năm 2003, Trung Tá Trepashkin bị tù vì tội mang vũ khí bất hợp pháp ở tù đến năm 2007. Một nhân viên trong ủy ban bào chữa cho bị can là Sergei Yushenkov bị bắn chết ở Moscow vào Tháng Tư năm 2003, một người khác là ký giả điều tra Yuri Shchekochikhiu, chết thình lình vào Tháng Bảy năm 2003, bị nghi đầu độc.

Câu hỏi chính tập trung vào quả bom. Sau khi bom nổ cơ quan FSB cho biết là Hexogen và TNT được dùng nhưng đến Tháng Ba năm 2000, FSB thay đổi câu chuyện nói là không có chất Hexogen. Ký giả điều tra của các báo Nga cho thấy hexogen chỉ được sử dụng bởi các cơ quan dưới quyền của FSB.

Các ông Yeltsin và “gia đình” nói là kháng chiến Chechnya đặt bom để gây khủng hoảng trong dân chúng nhưng tướng Alexander Lebed trả lời phóng viên báo Le Figaro cho biết kháng chiến Chechen không có lợi gì trong vụ này. Quân Nga bắt đầu chiến tranh Chechnya ngày 1 Tháng Mười năm 1999, sự ủng hộ Putin tăng từ 31% lên 78%.

Các bằng chứng trong sách của ông Dunlop cho thấy FSB cầm đầu bởi Patrushev đã đặt bom chung cư. Có lẽ lệnh từ ba người trong gia đình Yeltsin. Sau khi rời Nga Boris Berezovsky nhiều lần nói trước quần chúng là FSB đã đặt bom. Sách của ông Dunlop cũng cho thấy dân Nga vẫn nghi ngờ Putin đạo diễn cuộc đặt bom.

Cuộc điều tra về hai anh em nhà Tsarnaev đang bắt đầu, sẽ còn lâu người Mỹ mới biết kết quả nhưng nếu như ông bố của hai cậu nghi ngờ đúng “hai con ông là nạn nhân của sự gài bẫy sau khi về thăm Nga và Dagestan hồi Tháng Mười năm 2012” thì Tổng Thống Putin đang là ngư ông đắc lợi, dân Chechen là kẻ thù của Nga có thể thành kẻ thù của Mỹ và chính quyền Hoa Kỳ sẽ không ủng hộ Chechnya như trong thập niên qua.

Câu chuyện có vẻ như truyện trinh thám thời chiến tranh lạnh của John Le Carré.

 

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link