Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, May 10, 2013

Những Sự thật đau lòng- “Việt kiều” tội nghiệp!


 


Những Sự thật đau lòng- “Việt kiều” tội nghiệp!




Trước khi CSVN gán cho chúng ta cái mác Việt kiều. Họ đã từng gọi chúng ta là “phản quốc, bọn trộm cắp, đĩ điếm”.  Để dụ người VN sống ở nước ngoài mang tiền về VN, đảng CSVN đã ra một chiêu bài “nghị quyết 36”, gọi tất cả người Việt sống ở ngọai quốc là “Việt kiều”.

Chính quyền CSVN kêu gọi hoà hợp, hoà giải với CS, mục đích mang tiền về VN đầu tư. Trong phần dạy lịch sử VN tại các trường học không hề có phần “Tại sao có Việt kiều” , họ chỉ nói Việt kiều là người Việt sống ở nước ngoài. Chiêu bài này rất thành công, đã mang lại cho CSVN hàng chục tỷ MK mỗi năm.

 

Việt kiều trở thành con bò sữa cho VN vắt, khi hết sữa bò xẻ bị làm thịt. Con bò Việt kiều bị gia đình, làng xóm, xã hội, chính quyền thi nhau vắt sữa, cho nên bò Việt kiều thường kiệt sức sớm.

 

Người VN có một đặc tính trân qúy: Yêu thương gia đình như chính bản thân mình. Chính cái lòng yêu thương vô bờ bến này đã bị gia đình, bà con bên VN và chính quyền CS lợi dụng. vấn đề Việt Kiều đã được CS VN đưa lên hàng “ Chính Sách”. Khi về VN mình không thể làm ngơ khi nhìn thấy bà con anh chị em mình đói rách, thế là trong túi có bao nhiêu xổ ra hết cho.


Có một chuyện không công bằng : về VN tất cả chi phí cho gia đình như đi du lịch, ăn uống Việt kiều phải lo, khi có cơ hội người VN qua ngoại quốc thì Việt kiều cũng phải bao hết. Ở VN bạn không chỉ bao cho người nhà mà còn bao cho cả bạn bè người nhà nữa. Khi bạn mời tiệc, người nhà dắt cả làng tới tham dự rất tự nhiên như người Hà Nội, có ai thắc mắc, câu trả lời rất đau lòng “ Tiền Việt kiều mà, ngu gì mà không ăn”.

 

Anh Tấn gửi tiền xây nhà cho mẹ ở miền quê vùng sông Hậu. Nhà xây xong mẹ gửi thư qua xin thêm tiền gắn máy lạnh. Anh thắc mắc tại sao nhà mẹ ở ngay bờ sông quanh năm gió mát trăng thanh, tại sao phải gắn máy lạnh. Anh phôn về hỏi cho ra lẽ. Cô em gái nhanh nhẩu trả lời: Mẹ bị huyết áp cao, và thấp khớp, bác sĩ nói phải ở nhà có máy lạnh thì mới khoẻ. Thương mẹ Tấn lại phải vay mượn để gửi tiền cho mẹ mua máy lạnh. Mẹ và em gái đâu có biết Tấn đang ở ké garage với người bạn. Trời nóng như lửa Tấn chỉ dám xài quạt máy mua từ chợ trời.

Cuối năm Tấn về thăm nhà thấy mẹ mình nằm trên cái giường ngay phòng khách. Còn phòng ngủ có máy lạnh trên lầu vợ chồng cô em gái đã chiếm. Thấy vậy anh hỏi tại sao không để mẹ ở trên lầu. Em gái anh trả lời : mẹ bị huyết áp cao lên xuống nguy hiểmTấn tức quá kêu thợ tới đem máy lạnh trên lầu xuống gắn nhà dưới cho mẹ.

 

Khi về Úc mấy ngày em gái anh gọi qua nói : “Vợ chồng em phải lên thành phố làm ăn, nên không có người chăm sóc mẹ, em đã kiếm người chăm sóc mẹ, mình phải trả cho người ta 100.000 đồng một ngày. Anh có nhiệm vụ gửi tiền về cho mẹ. Mấy tháng sau mẹ anh chết, dĩ nhiên anh phải lo tiền gửi về lo tang lễ cho mẹ. Anh muốn về lắm nhưng không còn chỗ nào cho mượn tiền để mua vé máy bay, căn nhà anh xây cho mẹ bây giờ em gái anh lấy không.

 

 

Anh bạn tôi còn bà chị ở VN, muốn tạo công việc cho chị mình làm ăn. Sau khi tìm hiểu kỹ càng anh bạn gửi tiền cho chị mua một xe Mercedes 24 chỗ. Từ ngày có xe bà chị làm ăn khấm khá. Xe chạy có tiền bà chị giữ, chi phí cho xe như tiền bảo hiểm, tiền bảo trì, anh tiếp tục chi viện. Đối với anh, số tiền chi phí ấy coi như quà cho chị hàng năm.

 

Rồi một hôm vận xui tới, tài xế xe của bà chị gây tai nạn chết người. Bà chị bị CA mời lên làm giấy tờ, bà chị sợ quá khai chiếc xe này của người em bên Úc bỏ tiền mua.. Công an VN nhân cơ hội ghi vào hồ sơ :“Xe Việt kiều gây tai nạn chết người”. Sau đó giữ xe và yêu cầu bà chị mời anh Việt kiều Úc về VN lên CA huyện lãnh xe ra. Bà chị gọi điện thoại qua cho em. Người em vội vã bay về VN lên gặp CA Huyện. CA Huyện niềm nở đón tiếp và cho biết tình trạng xe cộ cũng như tai nạn, CA đề nghị nộp $30.000 gồm tiền bồi thường cho nạn nhân, tiền phạt lái xe gây tai nạn và giữ xe một tháng. CA giữ passport và yêu cầu anh điện về Úc xắp xếp gửi tiền qua để lấy xe. Trong thời gian chờ đợi CA cấp cho anh một giấy đi đường thay passport và visa để anh tiện đi lại ở VN.

 

Chuyện đến lúc này mới vỡ lẽ: Vì thương bà chị, anh bạn đã giấu vợ rút sổ băng $70.000 gửi cho chị mua xe. Nay không biết lấy đâu ra $30.000, thôi đành liều, anh gọi về vợ và nói rõ sự thật. Sau khi nghe chồng xưng tội. Bà vợ không bắt lỗi nhưng yêu cầu việc đền tội: “Tôi rút tiền gửi cho anh $30.000 để anh lấy xe ra, khi anh về Úc làm thủ tục ly dị và bán nhà”. Kết quả anh bạn tôi bây giờ “Độc thân tại chỗ” và không có tiền.

 

 

Cô Nga người Rạch Giá ra đi tìm tự do bỏ lại người anh trai yêu quý. Sau 6 năm xa quê hương, nay cô về thăm lại mồ mả cha mẹ, ông bà, thăm lại người anh yêu quý. Tình cảm ông anh dành cho cô em qua nhiều lá thư thật là thống thiết. Ông kể lại cái thời còn thơ ấu chính ông là người cõng em mỗi sáng qua cây cầu khỉ tới trường.

 Hàng tháng cô em đều gưỉ tiền về cho anh và các cháu. Người anh trai thư qua lần nào cũng đều nói em đừng gửi tiền về cho anh, hãy lo cho bản thân vì anh không ở gần em để chăm sóc cho em. Nhưng chưa bao giờ cô em thấy tiền gửi đi mà quay lại. Cô biết tính anh mình mà.. thế rồi hôm nay cô khăn gói về VN theo lời mời của ông anh “Em sắp xếp về VN một chuyến, hôm nay nhà nước mở cửa đón Việt kiều, anh em mình lâu lắm không gặp nhau, không biết em gái anh bây giờ tròn hay méo”. Thật là tình cảm thiêng liêng, muốn biết em gái mình bây giờ tròn hay méo thì hỏi thằng em rể thì biết ngay

 

Gia đình anh hai lên SG trước một ngày để hôm sau đón em gái. Ngày trở về thăm quê hương của cô em gái được tỗ chức linh đình, giống như đón tiếp một vị nữ hoàng. Cô em gái bẽn lẽn khi ông anh ôm chặt lấy mình rồi hôn má, cử chỉ tây phương không biết ông anh học được lúc nào mà tỏ ra thành thuộc. Qua bao lần ôm các em trong quán ”bia ôm” đã tạo cho ông anh lịch lãm và tự nhiên, nên khi gặp em mình ông càng tự nhiên và chứng tỏ với em gái mình cái văn minh không phải chỉ tây phương mới có.

Cái bẽn lẽn vội qua đi nhường cho sự kiêu hãnh của một Việt kiều về nước khi được đón tiếp long trọng như vậy. Đâu ai biết được cô em gái cũng như bao nhiêu phụ nữ khác ở Úc ngồi may thâm cả đít để có tiền lo cho cuộc sống và giúp đỡ gia đình bên VN.

 

Hai tuần lễ ông anh đưa em gái đi thăm khắp nơi, giới thiệu em mình với mọi người: “Em gái tôi, bà chủ hãng may thời trang lớn bên Úc”. Cô em gái khi nghe giới thiệu ngượng ngùng muốn đính chính, nhưng ông anh hiểu ý nói đè qua chuyện khác..

Một buổi chiều ông anh nói với em “Chiều nay anh sẽ đưa em đi thăm vùng lấn biển, anh dự trù mua vài lô, chỉ cần 1 năm sau là giá gấp đôi. Thằng bạn anh năm ngoái mượn tiền mua 2 lô, năm nay nó bán một lô, tiền lời đủ chi trả cho cả hai…” ngay chiều hôm đó hai anh em đi thăm đất, và quyết định mua 4 lô. Ông anh tạm thời đứng tên dùm, khi nào nhà nước cho Việt kiều đứng tên thì sẽ sang tên cho em.

 

Cô em gái về Úc bàn với chồng gom hết vốn liếng gửi về cho anh trai để mua đất. Từ đó mỗi lần cô em gái gọi điện thoại về VN hỏi thăm, ông anh trai đều báo tin vui vì giá đất tăng.

 Một năm sau, cứ theo thông báo gía đất lên của ông anh thì anh em ông ta đã kiếm lới gấp đôi. Cô em bàn với chồng quyết định bán 3 lô để thu tiền về còn một lô thì tặng lại ông anh. Nhưng mua thì dễbán thì khó, nhất là người đứng tên sổ đỏ là ông anh chứ không phải cô.. Thấm thoát đã 8 năm tôi gặp lại cô Nga và hỏi thăm về vụ đất đai, được cô ta cho biết: Ông anh đã lừa chiếm đoạt hết bốn lô đất không hoàn trả lại vốn cho cô ta dù chỉ một đồng.

 

Chuyện cô Nga là một trong muôn vàn câu chuyện đau lòng. Hình như tất cả mọi hoạt động của người trong nước phần lớn là tìm cách làm sao cho tiền trong túi Việt kiều chạy vào túi mình. Người ta không ngại dùng mọi thủ đọan để lừa nhau, người ta không còn phân biệt cha mẹ, anh em, bà con, có cơ hội là ra tay.

 

Tôi còn nhớ cách đây 8 năm có một lần tôi nhân được thư của mấy cháu con bà chị gửi qua, nội dung như sau:

 

“ Cậu à, mẹ và tụi con suy nghĩ và quyết định sẽ mua cái nhà của anh Tư, anh Tư sẽ đi Mỹ tháng tới. Anh sẽ không mang tiền đi. Khi anh Tư qua bên đó cậu sẽ trả dùm cho tụi con. Giá nhà anh Tư hiện tại là 120.000 USD, nhưng anh để lại cho tuị con 80.000 USD. Rẻ lắm đó cậu… Cậu giúp mẹ và tụi con nhé..”

 

Đọc thư, tôi tá hoả tam tinh như người trúng gió. Tôi không biết chị tôi và mấy cháu nó nghĩ sao mà tỉnh bơ viết thư như vậy. Trước nhất mấy người nghĩ là tôi có nhiều tiền lắm, thứ hai tự quyết định và kêu tôi thi hành. Khi nhận được thư tôi trả lời “tụi con lo một nửa còn một nửa cậu sẽ trả góp cho anh Tư mỗi tháng 500 USD cho đến khi hết.”

 

 

Thư gửi đi nhưng không có hồi âm và coi như chuyện quyết định mua nhà chìm vào quên lãng. Sau đó cháu tôi có xin tiền mua xe Honda, tôi hỏi giá bao nhiêu, cháu tôi nói giá khoảng $4000. Tôi đã gửi cho nó đủ $4000. Nhưng lần về kế tiếp tôi khám phá ra nó đã nói dối, vì xe Honda nó mua chỉ có $2500 thôi. Bốn ngàn Úc Kim có lẽ nó tính luôn tiền xăng.

 

Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu từng nói: “đừng tin những gì CS nói, mà hãy nhìn những gì CS làm”.Câu nói bất hủ đi vào lịch sử. Ông đã cảnh cáo chúng ta đừng mắc lừa CSNhưng than ôi người Việt chúng ta quên nhanh quá. Ngày nào mới được nhận định cư với tư cách “Tỵ Nạn” hay “ HO” , lòng căm thù CS tàn ác, chúng ta đã từng tuyên bố “không bao giờ thỏa hiệp với CS”, “ chỉ trở về VN khi không còn CS” .

 

Nhưng rồi có rất nhiều lý do để chúng ta về VN: “Thăm quê hương, thăm gia đình.. đầu tư”. Thực sự chúng ta tự dối lòng. Chúng ta về VN để ăn chơi, về để khoe khoang… Đám đàn ông, thanh niên về VN mục đích duy nhất là “kiếm gái”.. Đám đàn bà về VN, mua sắm, khoe của.. để được tung hô.. Có thăm gia đình chẳng qua cho có lệ.

 

Anh bạn tôi về VN thăm gia đình, quê hương là chùm khế ngọt, anh về VN ăn bưởi ăn cam chứ không ăn khế. Lúc đầu về thăm gia đình, lần thứ hai về làm ăn, đặt hàng “sản xuất ở VN”, lần thứ ba anh về VN nhập cảng cả cô chủ trẻ, con ông giám đốc hãng đóng bàn ghế. Anh bảo lãnh cô chủ trẻ qua Úc du lịch tham quan..Dĩ nhiên hàng hoá thì anh ta trình làng với vợ, còn hàng “độc” anh cất giữ tại hotel. Xui cho anh, cái hôm anh dắt cô chủ nhỏ tham quan thành phố bị vợ anh bắt gặp. Thế là “tan hàng”. Vợ anh thâu tóm tất cả, còn anh chỉ còn lại những gì mà mẹ anh cho anh khi mới sinh anh ra. Cô chủ nhỏ cũng chia tay anh quên cả bye bye.

 

Tội nhất một người bạn đang làm ngành “finance”, về VN bị tiếng sét ái tình đánh quá mạnh, đến nỗi trong lúc đang ôm ấp người đẹp, thì xuất hiện một tên đàn ông xưng là chồng cô gái, hắn bắt anh phải biết điều nếu không sẽ giết chết anh. Sau khi trấn lột anh hắn xô anh xuống lầu, anh rơi trúng băng ghế xi măng lề đường bể đầu. Anh được đưa vào nhà thương VN cấp cứu. Kết quả khi anh được chuyển về Úc, anh trở thành “người gỗ” muôn đời.

 

Có nhiều người khoe “mình có số đào hoa”, về VN có nhiều em theo, thậm chí còn tỏ ra mình thật thà “tôi có nói cho em biết là tôi có gia đình”, nhưng em nói “không sao làm người tình của anh là đủ rồi”. Thật tôi không hiểu sao ông bạn tôi thật thà như vậy. Đàn bà ở VN cần cặp với đàn ông có vợ, chứ đàn ông không vợ, họ không cần. Lý do dễ hiểu “có vợ, ly dị vợ mấy hồi”. Khi cá đã cắn câu rồi, lúc đó mới giựt. “anh à em cần mấy ngàn,..” em cần mua xe máy.. em cần tiền sửa nhà..”, rồi anh ơi em có bầu…thế là xong… còn đàn ông không có vợ hay vợ ly dị là đàn ông có vấn đề, không có tiền, không có tài sản, đàn bà VN không cần loại đàn ông đó. Ông bạn thật thà của tôi chắc sẽ được Chúa ban cho Thánh Giá trong một ngày rất gần..

 

Hàng năm Việt kiều gưỉ về VN trên 10 tỷ US chính thức, còn số tiền gửi chui chắc chắn còn nhiều hơn. Chúng ta muốn cho CS sụp đổ, nhưng cứ gưỉ tiền về thì bao giờ tụi CS mới tiêu được. Nhớ lại ngày trước VNCH hàng năm nhận viện trợ có 3 tỷ US để sống và chống cộng, cuối cùng chỉ cần một tỷ, rồi 700 triệu ,giờ chót 300 triệu cũng bị cắt nên VNCH mới đầu hàng.

 

CSVN còn khuyến khích người trong nước, các bậc đại diện tinh thần, các cha, các sư.. nhà thờ, nhà chùa xuất ngọai đi xin tiền về xây nhà thờ, xây chùa, làm từ thiện. CS cố tình đẩy những nạn nhân chế độ cho các hội từ thiện nuôi dưỡng. Các viện trẻ em mồ côi, trại HIV, trại phong cuì…, được giao cho các nhà dòng, nhà chùa chăm sóc. CSVN phủi tay trách nhiệm.

 

Chúng ta thử coi lại mấy video của các hội làm từ thiện. Những nơi hội tới trao tặng phẩm, tiền bạc giúp đỡ đều là những nơi CS chỉ định và dàn cảnh trước. Ngược lại những thương phế binh VNCH rất khó khăn trong việc nhận trợ giúp. Đôi khi CS còn chặn bắt và tịch thu tiền bạc.. việc xin tiền về xây nhà thờ, xây chùa đều phải đút lót chia phần. Cha nào cũng muốn xây nhà thờ hoành tráng, không cần biết đến giáo dân nghèo hay con em trong xứ khốn khổ thiếu thốn đủ thứ, việc này vô hình chung làm lợi cho CS “VN có tự do tôn giáo”.

 

Mấy cha, mấy sư đi qua ngọai quốc xin tiền về xây nhà thờ, xây chùa có khi nào nhà thờ mới, chùa mới ấy có bảng ghi tên đóng góp của mạnh thường quân. Thậm chí có những vị đã cho cả trăm ngàn dollars.. nếu có hỏi quý cha, quý sư sẽ nói họ là những ân nhân ẩn danh không muốn ghi tên lên bảng vàng. Thực ra qúy cha, qúy sư chỉ muốn “công lao một mình” mà thôi.. Không bao giờ muốn có bảng vàng. Chúa sinh ra nơi máng cỏ, nghèo hèn chắc chắn Chúa không ở những nơi quá sang trọng và hoành tráng..

 

Nói tóm lại từ khi CS mở cửa kêu gọi kiều bào về VN, cũng từ đó CSVN ung dung ngồi thụ hưởng mỗi năm 12 tỷ US dollars từ Việt kiều. Chúng ta đang nuôi dưỡng chế độ tàn ác với dân và hèn với giặc ngoại xâm TC. Không những vậy những hậu quả của chế độ CS tạo ra, chúng ta lại chung nhau nuôi nấng. 

 

Xin hãy suy nghĩ những việc chúng ta làm. Đồng tiền chúng ta bỏ ra sao cho xứng đáng.

 

Mục đích chúng ta là giải thể CS, thì xin đừng giúp đỡ chúng qua bất cứ hình thức nào. Chúng ta không thể là “bò sữa” cho chúng vắt, vì khi bò hết sữa, bò sẽ bị “xẻ thịt”.

 

 

Giải thể chế độ CS trong vòng 365 ngày !


 

Gởi đến quí vị bài viết của Phạm Dung với ý tưởng khả thi nếu CĐ người Việt hải ngoại đoàn kết và còn quan tâm đến quê hương đất nước.


Giải thể chế độ CS trong vòng 365 ngày !

Phạm Dung

Nếu quí vị khó tính, hãy xem đây như là một câu chuyện tưởng tượng hay góp ý của những người mang lòng trắc ẩn khi nghĩ về đất nước. Sau khi tôi đọc quyển sách nhỏ của ông Stéphane Hessel tại Âu Mỹ nói về sự nổi giận đứng lên làm cách mạng, ông Gene Sharp chủ trương tranh đấu bất bạo động và bức tường Bá Linh với nhát búa đầu tiên và nhát búa sau cùng làm sụp đổ chế độ CS phát xuất từ người dân của họ, chứ không phải đến từ quyền lực của một quốc gia khác. Từ những góc cạnh và ý tưởng đó đã làm cho tôi có một ý nghĩ và một phương cách có thể áp dụng ở VN để lật đổ chế độ cộng sản tàn ác hiện nay. Khi tôi đưa ra đề nghị này, có thể một số người không đồng ý với chủ trương của tôi. Mặc dù qúi vị không chấp nhận ý kiến đó, nhưng cứ xem đây là một sự góp ý, chia xẻ trong hoàn cảnh đất nước hiện nay. Chủ trương của chúng tôi là phải bạo động, khủng bố và ám sát. Cuộc cách mạng nào dù là bất bạo động hay bạo động đều phải chấp nhận sự hy sinh và đổ máu, tùy hoàn cảnh. Sự thành công của một cuộc cách mạng bắt buộc chúng ta phải trả một giá tùy hoàn cảnh của mỗi quốc gia. Chúng ta muốn có tự do, dân chủ nhân quyền hay bảo vệ giang sơn của mình, phải đánh đổi một giá nào đó, chứ không thể từ trời rớt xuống; giá đó tùy chúng ta chọn lựa.

Trong hiện tình đất nước hiện nay có rất nhiều vấn đề được nhiều người nêu lên cùng với sự quan tâm mất còn của quốc gia và sự khổ đau của dân tộc. Chúng tôi ghi nhận một số thắc mắc trên diễn đàn và những ý kiến riêng tư của chúng tôi trong cuộc tranh đấu hiện nay và những hoài bão giải phóng quê hương thoát khỏi gông cùm CS. Có nhiều người hỏi rằng:

1-Tại sao sau 38 năm chưa có “Cách Mạng Mùa Xuân ở Việt Nam?

Bởi vì người Việt trong và ngoài nước chưa khơi dậy lòng trắc ẩn và phẫn nộ để xóa bỏ sự sợ hãi. Nếu có sự sợ hãi thì con người không thể hành động. Không hành động thì không có người đồng hành và con người sẽ trở thành vô cảm, ích kỷ. Chính vì thế VN cần thời gian, cần nhiều người phẫn nộ, cần khơi lên lòng trắc ẩn thì mới đẩy lùi được sự sợ hãi. Lẽ ra, chế độ tàn ác bất công hiện nay của CSVN là vật xúc tác cho người dân đứng lên. Những hành động cướp giựt, giết chóc dân lành chính là ngòi nổ ngầm trong lòng đồng bào, là thùng dầu đổ vào lửa cho cơ hội bùng cháy; nhưng rất tiếc mãi đến hôm nay vẫn chưa có “Cách Mạng Mùa Xuân”.

Chẳng lẽ VN không bao giờ có nổi một cuộc cách mạng mùa xuân? Với tình hình đất nước hiện nay diễn biến từng ngày, từng giờ, chúng tôi cảm thấy có ít nhiều hy vọng, nếu thời gian và sự sợ hãi của người dân được rút ngắn lại. Chúng tôi đã nhìn thấy có một vài đóm lửa đã bắt đầu, mỗi ngày người dân bớt sợ hã. Họ dám nói lên sự bất công, dám chửi vào mặt Công An, cán bộ, họ dám dùng vũ khí bắn lại CA như Đoàn Văn Vươn trước đây, hay gần đây nhất hai người đàn bà ở Vũng Tàu dám nằm trước xe máy cày để ngăn cản chính qyền cướp đất đai của họ, hay mẹ của bloger Tạ Phong Tần là Nguyễn Thị Kim Liêng tự thiêu để đòi sự công bằng, tự do, dân chủ và nhân quyền cho đất nước, hay bà Bùi Thị Minh Hằng, Trịnh Kim Tuyến, Huỳnh Thục Vy và những người dũng cảm bất khuất trước đây như: Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Mục Sư Nguyễn Hồng Quang, Nguyễn Văn Đài, LS Cù Huy Hà Vũ, Ls Lê Công Định, Nguyễn Bắc Tuyền, Lê Nguyên Sang, Kỹ Sư Đỗ Nam Hải.v.v. Tôi tin chắc họ là những người đã và đang châm ngòi nổ cho cuộc cách mạng mùa xuân ở VN sẽ bùng lên một ngày không xa lắm; vì sự sợ hãi của người dân đã từ từ tan biến và sự phẫn nộ đã bắt đầu, mặc dù chưa đến cao độ. Cho nên ngay thời điểm này VN chưa có cách mạng mùa xuân được. Bạo động nhưng không thụ động

2-Tại sao Việt nam chưa có một Aung San Sui Kyi, Martin Luther King hay Nelson Mandela để đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền cho VN?

Đã có nhưng họ không thành công vì hai lý do chính. Thứ nhất, đảng CS hiện nay dùng họng súng, lưỡi lê, nhà tù để trấn áp, cai trị người dân một cách dã man. Thứ hai, là đa số đồng bào vẫn còn sợ hai chưa phẫn nộ đủ để biến thành hành động chung cho cả nước; cho nên những người tranh đấu đó đã trở thành kẻ cô đơn. Một bằng chứng rõ ràng nhất những cuộc biểu tình trong thời gian qua chỉ nổi lên ầm ĩ ở Hà Nội, nhưng ở Sài Gòn thì hoàn toàn im lặng. Đây có phải là dấu hiệu cho thấy chưa có người lãnh đạo, sự bùng phát của toàn dân chưa đồng nhất, hay con người vẫn còn quá sợ hãi, ích kỷ, không đồng cảm với nỗi đau của dân tộc? Điều này cũng rất có thể. Người dân đã sống trong sự sợ hãi quá lâu đâm ra hèn, cho nên con tim họ đã trở thành vô cảm, ích kỷ không còn cảm giác phẫn nộ. Chính sự sợ hãi và vô cảm đó làm mất đi lòng yêu nước và dửng dưng trước thời cuộc. Lợi dụng yếu tố này bọn Công An càng hung hăng và thẳng tay đàn áp người dân.

Những đề nghị của chúng tôi là người dân phải bạo động, khủng bố và ám sát. Đối với bạo quyền CS, không thể dùng lẽ phải hay đạo đức để đối xử với họ. Kinh nghiệm của quá khứ đã cho chúng ta một bài học: chúng ta phải thay đổi thái độ và cách hành động để đạt thành công. Bọn Công An hiện nay chỉ là một loại tôi tớ của Đảng dùng để sai khiến đàn áp dân lành; là một lũ côn đồ đi cướp tài sản của dân để Đảng ban thưởng cho chút tiền về nuôi gia đình. Bây giờ bọn chúng đã có tiền, có nhà cửa, có vợ đẹp, con ngoan cho nên rất sợ chết; đó chính là yếu điểm của bọn chúng. Nếu tất cả từ thành phố đến thôn quê người dân cứ âm thầm bí mật giết từng tên Công An nếu có cơ hội và hành động này phải được liên tục qua nhiều ngày tháng. Sau một thời gian bọn Công An sẽ sợ hãi và không dám mạnh tay với người dân nữa. Đó cũng chỉ là một cách đẩy sự sợ hãi bất an về phía họ.

3-Hãy nỗi giận, hãy bạo động, khủng bố để thành công

Đây là vấn đề then chốt mà chúng ta cần có để hỗ trợ cho cuộc Cách Mạng thành công. Khi chúng tôi nêu vấn đề này, qúi vị sẽ nghĩ rằng chúng tôi quá khích, quá tàn bạo. Đối với Cộng sản, muốn lật đổ hay thay đổi chúng nhanh chóng chỉ có bạo lực, khủng bố, khát máu với chúng thì mới có hy vọng. Hãy làm những gì mà chúng đang làm, dù có đổ máu nhưng trong máu có niềm hy vọng.

A-Chúng tôi biết qúi vị sẽ không hài lòng với ý nghĩ vừa nêu ra, nhưng xin cho chúng tôi được giải thích. Nguyên nhân mà người dân trong nước chưa có tức giận đủ để đưa đến phẫn nộ, vì người dân đã trải qua một thời gian quá lâu sống trong chiến tranh, mọi người dân của hai miền quá mệt mỏi và chán nản khi nói đến chiến tranh. Họ muốn có một cuộc sống an phận để tạo dựng một mái ấm gia đình. Mọi người tin tưởng sau chiến tranh, đất nước độc lập sẽ có tự do dân chủ; có thời gian thuận lợi để phát triển đất nước và ngưòi dân sẽ cơm no áo ấm. Tuy nhiên điều đó trái ngược với những gì người dân suy nghĩ và mơ ước. Khi Cộng Sản chiếm miền Nam xong, việc đầu tiên là họ phải tiêu diệt hết thành phần mà họ gọi là “ngụy quyền” miền Nam bằng nhà tù, bằng súng đạn, bằng vùng kinh tế mới, bằng kỳ thị làm nhục đến bức tử.v.v. Tuổi trẻ thì phải gia nhập đoàn thanh niên yêu nước, làm lính biên phòng đánh thuê. Cán bộ ngày đêm ra rả tuyên truyền, nhồi sọ bằng những mỹ từ, kích thích lòng yêu nước giả tạo, che dấu những gian ác của đảng CS. Khẩu hiệu treo đầy đường, loa phóng thanh ngày đêm ra rả nhạc tranh đấu và luận điệu tuyên truyền đến vỡ óc. Còn trường học các thầy cô nhồi nhét vào đầu từ các em bé còn non nớt bằng những câu chuyện huyền thoại về Bác và Đảng để tung hô, ca tụng đảng và tôn vinh lãnh tụ. Người dân chất phác ngày đêm nhóm họp, học tập đường lối của Bác và Đảng. Họ đã dùng những xảo thuật tinh vi để che mắt mọi người, như con ngựa bị che mắt chỉ biết nhìn về một hướng. Suốt ngày chỉ nghe quanh quẩn các đài truyền hình và phát thanh của nhà cầm quyền; ngoài ra không biết tin tức gì khác hơn Đảng và HCM. Người dân không có quyền phát biểu hay đòi hỏi, thắc mắc bất kỳ vấn đề gì dù là oan ức đến đâu. Bao tử thì vừa đủ no nếu được ban phát của Đảng. Thực phẩm hay bất kỳ những vật dụng cần thiết hằng ngày đều dưới sự kiểm soát và cho phép của nhà cầm quyền. Người dân lúc đó chỉ biết đói, đầu óc trống rỗng, tuân lệnh và làm bất cứ điều gì miễn có miếng ăn để được tồn tại; chính điều này trải qua qúa lâu đã biến con người thành ra hèn và mất đi tự ái. Không tự ái và đói quá mất đi tính nổi giận; chỉ còn sợ hãi, quị lụy cầu an và không còn phẫn nộ. Không phẫn nộ tức là không hành động rồi cuối cùng thờ ơ và khuất phục. Lâu ngày con người biến thành một cỗ máy chỉ biết sợ sệt, vâng lời, vô cảm trước mọi sự việc.

Những năm sau này nhà cầm quyền nới lỏng vòng kềm toả; người dân bắt đầu kiếm được miếng ăn, có phương tiện lo cho gia đình thì lúc đó họ lại sợ mất đi chén cơm, manh áo và những gì họ đã khổ cực gây dựng lên trong vài chục năm qua. Chính những cái tầm thường đó đã làm họ cố bám giữ, sợ vuột khỏi tầm tay. Bởi thế làm cho con người hèn ra mà không còn chút tự ái. Đôi khi họ chỉ biết tồn tại mà không cần sĩ diện hay đạo đức con người. Đó chính là lý do làm cho con người hèn, sợ sệt và vô cảm. Tuy nhiên chúng ta cũng không thể trách họ được vì đó là sự tự nhiên của luật sinh tồn và lòng ích kỷ của con người.

Những năm gần đây, người dân khá hơn, có nhà, có xe, có việc làm, có cơ hội được đến trường, đời sống tương đối tốt hơn thời bao cấp nhiều. Nhưng chính thời điểm này chính phủ lại tạo ra nhiều cách làm băng hoại lòng yêu nước, tạo ra nhiều tụ điểm ăn chơi trác táng để tuổi trẻ không còn thời gian nghĩ về Tổ Quốc, Dân Tộc. Nền giáo dục suy đồi biến học đường thành nơi mua bán bằng cấp, thầy cô đánh đập hãm hiếp học sinh. Đạo đức không còn nữa thì xã hội sẽ trở thành hỗn loạn sinh ra ma cô đĩ điếm lan tràn. Tuổi trẻ sống thác loạn, không cần ngày mai, mọi người ai cũng tìm cách để lừa đảo nhau, giành giật nhau để sống. Thử hỏi tuổi trẻ sống trong môi trường đó, lớn lên bằng cái xác không hồn thì làm sao có lòng yêu nước sâu đậm. Đó là cách mà CS áp dụng để cai trị. Người CS làm cho con người mất đi tính tự ái, không còn lòng trắc ẩn thì làm sao biết rung động, cảm thông. Khi đó lòng ích kỷ sẽ bao trùm để trở thành kẻ vô cảm. Khi con người vô cảm thì không còn sự tức giận, không phẫn nộ, không liên kết được với ai, không tạo sự hợp quần thì làm sao có hành động; không hành động thì làm gì có “cách mạng mùa xuân” hay “hoa lài” để chúng ta hy vọng?!

Một mặt nhà cầm quyền dùng công an trị, hù doạ đánh đập người dân đến chết mà không bị loại luật pháp nào trừng trị. Một Quốc Gia không có luật pháp để bảo vệ quyền lợi cho người dân, quyền tự do dân chủ, quyền làm người, thì xã hội đó chỉ có lừa đảo, giết nhau để sinh tồn. Đời sống người dân trong tình trạng bất an; thường trực lo sợ bị công an bắt bớ, thủ tiêu. Ngoài ra chính quyền còn thuê mướn bọn côn đồ, lưu manh du đãng để đánh đập người dân một cách công khai. Sống trong tình trạng phập phồng đó, người dân làm sao tránh khỏi sự sợ hãi. Nếu muốn thoát khỏi tình trạng sợ hãi đó thì người dân phải biết phẫn nộ; khi đó lòng căm tức nổi lên tức giận và biết đứng lên để làm cách mạng. Ở VN có hằng trăm, hằng ngàn chuyện để tức giận, nhưng những người tranh đấu trong nước không tìm được phương kế để xóa bỏ sự sợ hãi, khơi lại lòng trắc ẩn, lòng tức giận trong đồng bào. Như ông Hessel đã nói: “Hãy tìm cho mình những mục tiêu để tức giận, để phẫn nộ. Đừng để công an trấn áp người dân bất kỳ lúc nào. Đừng để hoàn cảnh gây hoang mang trong lòng mọi người. Từ hoang mang sẽ biến thái thành sợ hãi, từ sợ hãi con người sẽ thụ động mất đi tính phẫn nộ. Không phẫn nộ con người trở thành vô cảm và bất hợp tác với những người chung quanh”.

B-Chúng ta thấy trong nhiều năm qua, trong nước có nhiều nhà dân chủ hô hào mọi người hãy nổi giận, hãy đứng lên chống lại những bất công, những áp bức của nhà cầm quyền và Công An, như LS Cù Huy Hà Vũ, bloger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, LM Nguyễn Văn Lý..v.v. nhưng những lần họ đứng lên như vậy sẽ có được bao nhiêu người hưởng ứng? Theo như ông Hessel thì sự nỗi giận là điều tối cần để con người có thể đứng lên chống đối chính quyền, phá đổ áp bức, bốc lột hà hiếp người dân, tạo một xã hội tốt đẹp hơn. Ông Hessel Stéphane cho rằng cần nổi giận để biến thành phẫn nộ, từ phẫn nộ tạo một phong trào cách mạng. Đó là sức mạnh và là điều kiện tối cần của người dân cho bất kỳ Quốc Gia, xã hội nào dù là Phát-xít, thực dân hay độc tài cộng sản. Chúng ta hãy xem lại những đoạn video quay những cuộc biểu tình trong nước, những đoàn người dân oan khiếu kiện ngồi nằm la liệt trên hè phố, trước các UBND tỉnh, phường, khóm.v.v. qúi vị sẽ thấy người dân trong nước vô cảm thế nào, họ đi ngang qua nhìn sự đàn áp, bắn giết của công an với thường dân mà không có một chút xúc động. Họ dửng dưng một cách rợn người! Trong lòng họ không có chút gì trắc ẩn. Lòng người như thế thì làm sao có cuộc cách mạng “mùa xuân” hay “hoa lài” được. Và ngay cả người Việt hải ngọai cũng mang chứng bệnh vô cảm đó: Hãy xem lại những video biểu tình chống Cộng có bao nhiêu người hưởng ứng? Họ đóng cửa đứng bên trong nhìn ra xem như người xa lạ; họ nghĩ chuyện tranh đấu cho Quốc Gia dân tộc không liên quan gì với họ. Đây có phải là dân tộc tính của người Việt hay không? Có phải người Việt quen thói an phận, ích kỷ, thụ động, chủ trương ai chết mặc họ. Cho nên đã 38 năm rồi chúng ta chưa làm được gì cho dân tộc, cho quê hương và phải chăng bản chất cố hữu của người Việt là ỷ lại vào người khác, nhờ nước khác làm cho mình. Nếu thành công thì nhảy vô giành công, cướp lợi, vỗ ngực xưng tên. Chúng ta quá tham lam, ích kỷ và vô trách nhiệm. Chúng ta chưa phẫn nộ đủ, chưa đoàn kết, chưa dám hy sinh cho nên không thể có cuộc cách mạng như Trung Đông hay Bắc Phi.

Nhiều người cho rằng ở VN chưa hội đủ điều kiện để nổi dậy; điều đó không đúng! Sau 38 năm dưới chế độ CS có rất nhiều điều xảy ra từ bế tắc chính trị, khủng hoảng kinh tế, xã hội sa đoạ, tham nhũng khắp nơi từ cấp thấp nhất đến thượng tầng chính quyền. Sự áp bức giết người vô tội vạ mỗi ngày mỗi gia tăng, chính quyền cướp lấy ruộng vườn, nhà cửa của dân, đánh đập dã man, bán nước cho Tàu Cộng, người dân sống lầm than đói rách.v.v. thì những yếu tố trên có đủ để người dân nổi giận chưa? Tôi nghĩ đã quá dư, nhưng người dân Việt Nam không có truyền thống phản kháng; chính vì thế đã làm cho xã hội mỗi ngày mỗi xấu đi và nhà cầm quyền càng lộng hành xem người dân như cỏ rác mà số mệnh nằm trong tay họ. Tóm lại con người không có lòng trắc ẩn sẽ không có phẫn nộ, không có phẫn nộ sẽ trở thành sợ hãi. Sợ hãi thì không bao giờ hành động; không hành động thì không bao giờ có cách mạng, không cách mạng thì không đổi mới được, không đổi mới thì xã hội càng tội tệ hơn và nhà cầm quyền càng ác độc hơn và nắm quyền sanh sát vận mệnh Quốc Gia lâu hơn.

Chúng ta hãy bỏ bớt lòng tự hào dỏm dân tộc. Hãy nhìn về nước láng giềng Miến Điện, Thái Lan, Nam Hàn và xa hơn nữa như Trung Đông Bắc Phi, tại sao người dân nơi đó vốn bản chất hiền từ thụ động nhưng lại có một người như Mohamed Buoazizi ở lứa tuổi 26 tại Tunisia Bắc Phi, (North Africa) hay những người trẻ ở Libya, Yenmen, Bahrain, Jordan, Algeria, Maroc.v.v đã làm cho những bạo quyền thay đổi đường lối cai trị. Chúng ta hãy nhìn xem, Tổng Thống Zine El Abidine Ben Ali chưa đầy 30 ngày đã phải trốn chạy, một Muammar Kadhafi phải chết trong cống rãnh, một Bouteflika của Algeria phải run sợ. Thành công đó không phải chỉ bởi một cá nhân mà bởi tất cả toàn dân một lòng đứng lên dám chết cho Tổ Quốc, cho dân tộc họ được tự do, cho xã hội được công bằng, dân chủ và cho thế hệ mai sau sánh vai cùng thế giới. Còn VN thì sao? Chẳng lẽ, sau năm 1975 dưới ách thống trị của CS người dân đã biến thái, vô cảm, sợ chết, ich kỷ, hèn nhát chỉ biết hưởng thụ mà quên dân tộc Tổ Quốc đang lâm nguy. Tuổi trẻ VN, trí thức VN sau 38 năm sống trong sự sợ hãi đã trở thành con ruồi đậu quanh quẩn trên hạt cơm rồi chết. Hãy nhìn một cô bé 17 tuổi người Palestine dám ôm bom leo lên xe bus cho nổ để giết chết một vài binh lính người Do Thái vì người Do Thái chiếm đất của họ. Hay bên Afghanistan nhiều người đàn bà đã lận bom trong người để giết một toán lính mà họ cho là xăm lăng xứ sở họ. Hay bên Iraq cũng vậy, nhiều em bé tình nguyện cầm súng bắn lại kẻ thù.v.v. không phải VN chúng ta thiếu những con người như thế, nhưng quá ít. Người VN hôm nay không còn gì trong tay để chống đỡ bạo quyền cho nên hai mẹ con người đàn bà ở Cần Thơ phải trần truồng để chống chính quyền cướp đất của bà, đó là loại vũ khí cuối cùng của một con người khốn cùng. Hai mẹ con bà ta phẩn nộ nhưng chưa can đảm, nếu bà hành động bằng cách lận vài quả mìn trong người đến gần bọn cướp cạn đó bấm nút phát nổ thì tuyệt vời biết mấy!

Chúng tôi nói như thế không phải là kẻ quá khích hay một tín đồ cuồng tín dùng hành động khủng bố mà chúng tôi muốn khơi dậy lòng phẫn nộ cao độ để có thể can đảm hành động. Lòng trắc ẩn tạo ra sự phẫn nộ; từ phẫn nộ sẽ đi đến hy sinh để hành động. Trong trường hợp VN, trong khi đảng CSVN là đảng tàn ác nhất nhân loại, bán đất bán biển cho Tàu Cộng thế mà sau 38 năm chưa có một ai dám làm như vậy! Tại sao toàn dân chưa dám đứng lên tranh đấu? Lòng yêu nước của người Việt ở đâu? Ai sẽ là người đốt lên ngọn đuốc để bắt đầu cho cuộc cách mạng? Có phải người Việt hèn hơn các dân tộc khác không? Trong cuộc biểu tình gần đây nhất trong nước có một người Pháp tên Hồ Cương Quyết đã đứng lên biểu tình cùng đồng bào để bảo vệ VN chống Tàu Cộng xâm lược, xin hỏi với hình ảnh đó đồng bào VN, tuổi trẻ, công an, nhà cầm quyền CSVN nghĩ gì, có cảm thấy xấu hổ và có còn xứng đáng là người VN không?

Sau đây là những đề nghị của chúng tôi và bạn bè góp ý cũng như những ý kiến trên diễn đàn internet:

-Có người nói rằng: Đối với Cộng Sản chúng ta không thể dùng giải pháp ôn hoà tranh đấu bất bạo động mà phải bạo động bằng khủng bố, mặc dù có thể đổ máu nhiều. Nhiều người đề nghị nên thành lập những nhóm bí mật chuyên đặt chất nổ, ám sát hay bắn sẻ v.v. Mỗi người dân là một thành viên, âm thầm hành động ám sát từng tên CS ác ôn, hay đặt bom vào những đồn bót Công An trên toàn quốc hằng tuần, hàng tháng. Nếu chuyện này thực hiện được thì chắc chắn bọn Công An sẽ không dám mạnh tay với đồng bào. Cuộc tranh đấu nào cũng phải chấp nhận hy sinh một vài người, một vài gia đình hay thậm chí một vài ngàn người để thế hệ mai sau tồn tại và VN sẽ không trở thành một tình của Trung Quốc. Hãy lén giết từng tên Công An hay các viên chức ác ôn trong chính quyền, dùng mọi thủ đoạn bí mật ám sát, đe dọa vợ con họ và kêu gọi họ bất hợp tác với tà quyền CS. Hằng đêm hãy ném chất dơ bẩn vào nhà họ, ném truyền đơn trên đường phố hăm doạ kẻ hại dân, bán nước. Nếu thực hiện được thì trong một thời gian ngắn tinh thần họ sẽ bị khủng hoảng. Đó là tâm lý chung của con người. Trong những cuộc đàn áp của CA phải có những người bí mật hy sinh giết chết một vài tên CA, mặc dù sau đó họ sẽ thẳng tay đàn áp dã man, dĩ nhiên là có nhiều người chết; lúc đó phong trào càng lớn mạnh hơn, cả nước sẽ bị trì trệ về rất nhiều phương diện: từ giao thông, kinh tế, an ninh, trường học, buôn bán, họp đêm.v.v. Trong những cuộc biểu tình có bạo động dĩ nhiên là có chết chóc đẫm máu; khi đó người dân càng phẫn nộ nhiều hơn, sợ hãi sẽ biến mất, hành động sẽ ác liệt hơn. Nếu có cuộc đàn áp đẫm máu thì thế giới sẽ quan tâm, sẽ can thiệp hay ủng hộ chúng ta giống như các nước bên Trung Đông, Bắc Phi. Nếu muốn rút ngắn sự khổ đau của dân tộc và Tổ Quốc không trở thành một tỉnh của Tàu Cộng, thì phải thực hiện kế hoạch khủng bố như bọn Al Quaida. Giật sập càc toà nhà cao ốc, các cơ quan chính quyền, các cơ sở của bọn ác ôn, bắt cóc vợ con họ, phát tán những truyền đơn hăm doạ.v.v. Chúng ta phải chấp nhận sự hy sinh để thế hệ mai sau được tồn tại và nước VN sẽ còn tồn tại trên bản đồ thế giới. Nếu mọi người đều tiếc mạng sống của mình thì ai sẽ là kẻ hy sinh?

-Một người khác đồng ý với kế hoạch trên nhưng muốn thành công thì cần phải có tiền để hoạt động và treo giải thưởng. Nếu chúng ta có một vài triệu Đô-la thì thành lập một cơ quan bí mật đặt giải thưởng cho những ai giết chết những tên ác ôn CS; ví dụ như giết chết một tên Công An cấp nhỏ giá $5000 đô, cấp lớn $10,000 đô, cấp cao trong chính quyền $100,000 đô, Hay đặt bom bất kỳ đồn công an nào giá $10,000 Đô, trụ sở UBND thành phố $100,000.v.v.(đây chỉ là một con số ví dụ thôi) VN hiên nay có rất nhiều thành phần bất hảo rất cần tiền nên có thể làm bất cứ diều gì miễn có tiền. Những người bị bệnh nan y không thể sống lâu cũng sẽ không ngần ngại để hành động vì những điểm lợi ích. Thứ nhất cứu đất nước thoát khỏi chế độ tàn ác của CS, thứ hai có tiền để giúp cho gia đình thoát cảnh nghèo đói vì trước sau gì cái chết cũng gần kề với họ, thứ ba được làm người anh hùng .v.v. còn rất nhiều trường hợp khác mà người dân sẽ sẵn sàng hy sinh. Nếu chuyện này xảy ra một vài lần hay một đôi tháng thì tình hình chắc chắn sẽ có nhiều thay đổi.

Cộng sản là bọn khủng bố thì chúng ta phải dùng thủ đoạn khủng bố giống họ thì mới tiêu diệt đuợc bọn chúng. Không thể dùng lời lẽ, những điều kiện nhân đạo để nói với họ vì chúng không còn lương tri để phân biệt phải trái hay lương tâm của một con người bình thường lương thiện. Đối với CS chỉ có súng đạn, khủng bố và bạo động mới lật đổ được bọn chúng. Chúng ta không nên dùng đường lối đạo đức để hành xử với CS. Hãy dùng cách của chúng đập lại chúng là thượng sách!

-Người khác thì cho rằng dùng phương tiện truyền đơn để hô hào đồng bào đứng lên lật đồ chính quyền ví dụ: Dùng những tờ giấy bạc kê khai tội ác của cán bộ, bọn công an và bọn chóp bu đảng CS rải khắp các đường phố mỗi ngày một ít hay mỗi tháng một lần. Điều này lâu dần sẽ thấm vào sự suy nghĩ của người dân; đó là cách nuôi dưỡng sự phẫn nộ trong quần chúng. Giấy bạc sẽ trở thành tờ truyền đơn hay một tờ hịch kêu gọi toàn dân cùng đứng lên chống lại bạo quyền rất nhanh chóng và hiệu quả; nhặt tiền giữa đường thì chính quyền không thể qui tội cho họ được, phương pháp này rất hiệu quả vì tiền ai cũng thích; từ già đến trẻ, từ giàu đến nghèo. Đó là cách tuyên truyền hiệu quả nhất! Nếu những người thích làm từ thiện ở hải ngoại biết dùng tiền quyên góp đó để ủng hộ cho phong trào rải truyền đơn bằng giấy bạc thì đất nước sớm có dân chủ, tự do, nhân quyền hơn là làm việc vô bổ để giải quyết tệ nạn xã hội dùm bọn chúng để chúng rảnh tay cướp bóc hà hiếp dân lành. Các mạnh thường quân, các người giàu có ở hải ngoại thường vỗ ngực là yêu nước, thương dân tộc, quan tâm việc Quốc Gia sắp mất vào tay Tàu cộng, thì tại sao không âm thầm thành lập quỹ đen yểm trợ cho những thành phần tranh đấu như nêu trên để đất nước sớm thanh bình, tự do và cứu 90 triệu dân lành đang bị bức hại dưới búa liềm CS? Nếu muốn, đây là một chuyện rất khả thi.

-Một người khác đề nghị một phương pháp rất giản dị, dễ dàng hành động không tốn kém nhưng hiệu quả gây khủng hoảng tâm lý cho bọn cán bộ không ít. Họ đề nghị mỗi phường, khóm, thành phố hay tỉnh lị nên tổ chức những nhóm người hành động bí mật, hằng đêm đem ném những gói phân hay những đồ vật dơ bẩn vào nhà các cán bộ hay công an.v.v, hành động này cứ lập đi lập lại nhiều lần, nhiều thời gian khác nhau, đến một ngày bọn cán bộ sẽ cảm thấy sợ hãi, cuộc sống bị bất an và lo sợ sự thù ghét của những người chung quanh.

Tóm lại có nhiều người đưa ra nhiều phương cách khác nhau. Trên diễn đàn cũng có một số người đưa ra vài đề nghị tương tự như nói trên, nhưng chúng tôi chỉ đúc kết những khắc khoải, những suy tư của những tấm lòng yêu nước còn ưu tư đến vận mệnh của dân tộc và sự đau thương của đồng bào hiện đang bị bọn độc tài CS đàn áp hiện nay. Từ lòng căm phẫn người ta có thể nghĩ bất kỳ điều gì miễn cứu nguy được đất nước. Nhiều người cho rằng nếu ai đó tát vào má bên trái thì hãy để họ tát vào má bên phải chứ không nên phản ứng lại; theo thiển ý của chúng tôi, hoàn cảnh và nhân sinh quan con người ở thế kỷ 21 này đã thay đổi quá nhiều, đôi khi tranh đấu bất bạo động không còn có kết quả nữa hay dùng đạo đức kinh điển đạo giáo để giáo dục con người có thể chỉ thích hợp ở một phạm vi nào đó thôi. Thế giới hôm nay cần quyền lực, tiền bạc và quyền lợi để thực hiện và đạt mục đích.

Máu và nước mắt sẽ không còn làm rung động những trái tim vô cảm của những nhà độc tài, những lãnh tụ nhiều tham vọng, những quốc gia có nhiều vũ khí sát thương nhiều nhất. Hãy nhìn các quốc gia đang tranh đấu hiện nay trên thế giới! Họ hành động bằng mồm hay bằng máu? Việt Nam sẽ không ngoại lệ. Hãy chấp nhận đỗ máu, hãy chấp nhận chết chóc, hãy chấp nhận chiến tranh thì con cháu chúng ta sau này sẽ còn cơ hội hãnh diện là con dân đất nước VN bất khuất. Hãy đánh sập chế độ CS hiện nay mới xứng đáng là anh hùng dân tộc, mới hãnh diện là nòi giống Tiên Rồng hơn bốn ngàn năm văn hiến. Hãy đứng lên hành động! Đời người chỉ sống một đời và chết một lần nên làm một điều gì đó có ý nghĩa trong cuộc sống. Có người nói rằng hãy đứng lên “làm cho độc tài bắt đầu biết lo; chùn bước chùng tay; hãi sợ; và cuối cùng là đầu hàng”.hay “Đừng sợ những gì CS làm mà hãy làm những gì CS sợ.”.

Phạm Dung

__._,_.___

Quốc hội Mỹ dự thảo “Đạo luật Nhân quyền cho VN”


 

 Quốc hội Mỹ dự thảo “Đạo luật Nhân quyền cho VN”



20130508_093722-305.jpg
Dân biểu Ed Royce phát biểu tại buổi đệ trình lên Quốc Hội bản dự thảo “Đạo luật Nhân Quyền VN năm 2013” ở tòa nhà Hạ viện Rayburn hôm 8/5.
RFA
 
Tiếp theo sự kiện điều trần về VN vi phạm nhân quyền diễn ra hôm mùng 10/4, ngày hôm qua, mùng 8/5, cũng tại tòa nhà Hạ viện Rayburn, các Dân biểu thuộc hai đảng Cộng Hòa và Dân Chủ đệ trình lên Quốc Hội bản dự thảo “Đạo luật Nhân Quyền VN năm 2013”.

Vận động cho dân chủ ở VN

Với mục đích vận động cho tự do và dân chủ ở VN, bản dự thảo “Đạo luật Nhân quyền Việt Nam năm 2013” được đệ trình với nhiều triển vọng sẽ được Hạ viện và Thượng viện thông qua trong năm nay. Chủ tịch Ủy ban Ngoại giao Hạ viện, Dân biểu Ed Royce nhấn mạnh trong lời phát biểu của mình rằng:
Vì chỉ trong vòng 6 tuần lễ đầu tiên trong năm nay, có rất nhiều các trường hợp những nhà bất đồng chính kiến ở VN bị bắt và giam giữ so với năm trước đây. Có đến 40 trường hợp bị giam giữ được thông báo. Thật sự là điều không thể tin nổi khi VN đang cố gắng trở thành thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ mà càng ngày lại càng tiếp tục có nhiều hành động chống lại nhân quyền. Tự do ngôn luận - tự do lập hội - tự do tôn giáo, VN đều không có.”
Trước tình trạng vi phạm nghiêm trọng về tự do tôn giáo của nhà cầm quyền Hà Nội, Dân biểu Ed Royce lên tiếng yêu cầu Hoa Kỳ cần phải đưa VN trở lại danh sách CPC.
Thật sự là điều không thể tin nổi khi VN đang cố gắng trở thành thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ mà càng ngày lại càng tiếp tục có nhiều hành động chống lại nhân quyền.
-Dân biểu Ed Royce
Trong số những người ủng hộ cho “Đạo luật Nhân quyền VN”, cựu Đại sứ Hoa Kỳ - ông Grover Joseph Rees chia sẻ rằng những lý giải của chính quyền VN trong thời gian ông làm việc trao đổi với họ về dân chủ - nhân quyền là không thể chấp nhận được. Hà Nội luôn luôn cho rằng không có tù nhân chính trị ở quốc gia họ. Những tù nhân mà phía Hoa Kỳ đề cập đến được giải thích đó là vì vi phạm luật pháp của VN. Và VN cho rằng nền dân chủ ở đây có phần khác biệt. Ông Grover Rees, một người làm việc trong Quốc Hội và công việc chính phục vụ cho nền dân chủ đa sắc tộc, nói rằng một quốc gia như VN mà những người dân bình thường trong xã hội phải tuân thủ theo những quy định sai trái của chính quyền thật giống như địa ngục nơi trần gian. Vị cựu Đại sứ Hoa Kỳ này quả quyết tiếp tục theo đuổi vận động cho tự do và nhân quyền cho người dân ở VN.
Tác giả bản dự thảo “Đạo luật Nhân quyền Việt Nam năm 2013”, Dân biểu Chris Smith tuyên bố năm 2013 là thời điểm để Hoa Kỳ cần đưa VN trở lại danh sách CPC vì 7 năm trước VN được loại ra khỏi danh sách này với hy vọng tự do dôn giáo được cải thiện theo như hứa hẹn của Hà Nội. Tuy nhiên, trước các bằng chứng qua buổi điều trần về VN vi phạm nhân quyền hôm mùng 10/4 cho thấy rõ ràng tình trạng vi phạm nhân quyền và đàn áp tôn giáo ở VN ngày càng trở nên tồi tệ hơn bao giờ hết.
20130508_093934-250.jpg
Dân biểu Chris Smith phát biểu tại buổi đệ trình lên Quốc Hội bản dự thảo “Đạo luật Nhân Quyền VN năm 2013” ở tòa nhà Hạ viện Rayburn hôm 8/5. RFA PHOTO.
Một nhạc sĩ Việt Khang, một blogger Điếu cày, một Mục sư Phạm Công Chính, một Linh mục Nguyễn Văn Lý và còn có những bác sĩ, luật sư, nhiều người dân sắc tộc Khmer Krom, người Thượng ở Tây Nguyên cùng rất nhiều người dân bình thường khác đang phải chịu bắt bớ, giam cầm đọa đày trên chính quê hương vì đã cất lên tiếng nói chính kiến của mình, vì theo đuổi tự do tín ngưỡng cũng như thực thi những quyền con người căn bản nhất.
Tác giả dự thảo “Đạo luật Nhân Quyền Việt Nam năm 2013” lên tiếng yêu cầu chính quyền Obama chỉ viện trợ cho VN ngoài các chương trình nhân đạo khi nào Nhà nước VN tôn trọng tự do tôn giáo, tự do ngôn luận, tự do lập hội đoàn, trả tự do cho các tù nhân lương tâm, cần phải hủy bỏ và sửa đổi các điều luật trong Bộ luật Hình sự cáo buộc người dân tội “chống phá Nhà nước”, phải tuân theo các tiêu chuẩn nhân quyền Quốc tế mà VN đã ký kết tham gia, tôn trọng các nhóm người sắc tộc thiểu số và cần tiến hành các bước đúng đắn để chấm dứt tình trạng các quan chức hỗ trợ cho tệ nạn buôn người.

Quốc hội sẽ thông qua?

Lúc này là lúc chúng ta nhìn vào thực trạng, xem họ đã vi pham các tiêu chuẩn về nhân quyền quốc tế thế nào, chúng ta quyết định các biện pháp trừng phạt cho những hành xử không đúng.
-Dân biểu Chris Smith
Trả lời câu hỏi của đài ACTD rằng có nhiều hy vọng cho “Đạo luật Nhân quyền Việt Nam” sẽ được cả Hạ viện và Thượng viện thông qua trong năm 2013 này, Dân biểu Chris Smith nói là khả năng được thông qua ở Hạ viện là rất lớn vì buổi điều trần tại hội đồng được được mọi người quan tâm. Dân biểu Chris Smith cho rằng đối với Thượng viện, theo như Chủ tịch Ủy ban Ngoại giao Hạ viện, Dân biểu Ed Royce nói là thất vọng trong vài năm trước vì đã không được thông qua bởi một hoặc hai cá nhân. Trong năm 2013 này, các Dân biểu đồng bảo trợ “Đạo luật Nhân quyền Việt Nam” cùng với tác giả Chris Smith thuyết phục Nhà Trắng áp dụng các biện pháp chế tài đối với VN vì những hành xử không đúng về nhân quyền của Hà Nội. Dân biểu Chris Smith nói:
“Chính phủ của tổng thống Bush và Obama đã không giải quyết vấn đề vi phạm nhân quyền VN một cách có hiệu quả, cho nên lúc này là lúc chúng ta nhìn vào thực trạng, xem họ đã vi pham các tiêu chuẩn về nhân quyền quốc tế thế nào, chúng ta quyết định các biện pháp trừng phạt cho những hành xử không đúng. Năm 2013, có thể có người nói là cho VN thêm một hai năm nữa để cải thiện tình hình, thương mại hai bên đã tăng mạnh lên đến 25 tỉ đô la giữa 2 nước giữa hai nước nhưng tình hình nhân quyền đã xuống dốc quá mức, nếu chúng tôi không lên tiếng thì ai sẽ lên tiếng?”
Các Dân biểu đồng bảo trợ cho “Đạo luật Nhân quyền Việt Nam” khác cũng lên tiếng kêu gọi nhà cầm quyền Việt Nam cần phải thay đổi tích cực để có cơ hội thảo luận với Hoa Kỳ về Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) và cần có hành động đúng đắn để cải thiện tình trạng tự do-nhân quyền để giúp cho việc xây dựng quốc gia trên giá trị căn bản quyền con người.
Hòa Ái tường trình từ Quốc hội Hoa Kỳ.
 
 
 

 

 

Cấm nhập cảnh kiể̀u Việt Nam 'là sai luật'


 


Bộ Công An ngang nhiên vi phạm quyền tự do đi lại cuả công dân
được Hiến Pháp qui định thì bản Hiến Pháp này đã đến lúc phải
được công dân canh tân!
Điều 68 Hiến pháp Việt Nam 1992 qui định:
“Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ
nước ngoài về nước theo quy định của pháp luật.”
 

Cấm nhập cảnh kiể̀u Việt Nam 'là sai luật'

Cập nhật: 14:57 GMT - thứ năm, 9 tháng 5, 2013

Một luật sư nói Bộ Công an cấm công dân Việt Nam vào chính nước mình như trong thời gian vừa qua là 'trái luật'.
Hai ông Phạm Văn Điệp, hiện đang sinh sống ở Nga và Trần Trọng Linh, đang sinh sống tại Pháp, đã đều có đơn khiếu nại gửi tới Bộ Công an trong hai tuần gần đây về chuyện họ không được phép vào Việt Nam cho dù dùng hộ chiếu Việt Nam để nhập cảnh.

Các bài liên quan

Chủ đề liên quan

Ông Linh cũng có hộ chiếu Pháp nhưng ông Điệp chỉ có duy nhất hộ chiếu Việt Nam.
Ông Linh, một nghệ sỹ tạo hình, cho rằng ông bị cấm vào vì một triển lãm trong đó các ẩn phẩm của Đảng Cộng sản nằm trong số rác rưởi lộ ra khi nước đá lấy từ sông Tô Lịch để triển lãm tan chảy.
Còn ông Điệp nói ông từng tham gia Đảng Dân chủ Việt Nam khi còn ở trong nước và cũng có nhiều bài viết về tình hình Việt Nam khi ở nước ngoài.
Cả hai ông đều đã từng ra vào Việt Nam nhiều lần nhưng chỉ tới lần mới nhất, hồi tháng Hai với ông Linh và tháng Tư đối với ông Điệp, họ mới bị cấm nhập cảnh.
Luật sư Lê Trần Luật nói chỉ có Chủ tịch nước mới có quyền tước quốc tịch của công dân và khi còn quốc tịch thì họ được quyền nhập cảnh và sinh sống ở Việt Nam.

Cấm vào


Luật sư Luật nói việc cấm hai ông Điệp (trái) và Linh vào chính đất nước mình là trái luật
Bình về việc cấm đoán nhập cảnh của Bộ Công an, ông Luật nói:
"Trường hợp này tôi thấy nó hơi vô lý bởi vì họ là công dân Việt Nam thì mặc nhiên họ được vào Việt Nam.
"Họ có thể bị cấm xuất cảnh chứ còn cấm nhập cảnh chỉ dành cho người nước ngoài thôi."
"...Tôi cũng đọc hết các trường hợp và chưa thấy trường hợp nào nói rằng người Việt Nam, quốc tịch Việt Nam mà không được vào Việt Nam.
"Tôi cho rằng kể cả có lý do an ninh đi nữa thì người đó là người Việt Nam thì họ chắc chắn phải được nhập cảnh vào Việt Nam tại vì không có quy định nào cấm nhập cảnh vào Việt Nam [đối với công dân Việt Nam]."
Luật sư Luật nói nếu người Việt Nam có quốc tịch khác và dùng quốc tịch đó để vào Việt Nam thì họ có thể bị từ chối nhập cảnh như một người nước ngoài.
"Bây giờ giải thích lý do an ninh quốc gia là thế nào thì thực sự tôi cũng không biết giải thích và điều này dẫn tới cái gọi là cảm tính của cơ quan an ninh."
Luật sư Lê Trần Luật
Theo ông, các công dân nước ngoài sẽ bị cấm nhập cảnh khi họ bị trục xuất khỏi Việt Nam, liên quan tới các dịch bệnh hay vì lý do an ninh.
Ông cũng nói thêm về 'lý do an ninh' vốn hay được đưa ra để cấm xuất nhập cảnh đối với cả công dân Việt Nam và người nước ngoài:
"Bây giờ giải thích lý do an ninh quốc gia là thế nào thì thực sự tôi cũng không biết giải thích và điều này dẫn tới cái gọi là cảm tính của cơ quan an ninh."
"Thế nào là an ninh quốc gia, người bị cấm liên quan như thế nào và mức độ nào thì bị cấm [xuất nhập cảnh]."

'Cấm ra'

Ông Luật, người cũng bị chính quyền từ chối cấp hộ chiếu, nói về mặt chính thức có một số lý do để công dân Việt Nam bị cấm xuất cảnh.
"Chỉ có Chủ tịch nước mới có quyền tước quốc tịch của công dân"
LS Lê Trần Luật nói về quyền của Chủ tịch nước
"Theo quy định của pháp luật Việt Nam, họ có bảy lý do để không cho một công dân xuất cảnh.
"Thứ nhất là chịu trách nhiệm về hình sự hoặc là liên quan tới công việc điều tra.
"Thứ hai là đang chấp hành một bản án hình sự.
"Thứ ba là chấp hành mọt bản án dân sự kinh tế.
"Thứ tư là đang chấp hành một xử phạt hành chính về nghĩa vụ nộp thuế hoặc nghĩa vụ tài chính liên quan tới tài sản hoặc các biện pháp bảo đảm nghĩa vụ tài chính.
"Thứ năm là họ muốn ngăn chặn một dịch bệnh lây lan nguy hiểm nào.
"Thứ sáu là an ninh quốc gia.
"Thứ bảy là đã có một lần nào đó vi phạm [luật] xuất nhập cảnh của Việt Nam."
Nhưng ông Luật nói lý do an ninh thường được dùng để cấm những người "tham gia biểu tình, có những bài viết có tính phản biện cao hay chỉ trích chính quyền trực diện".
Theo ông những người Việt Nam bị cấm xuất cảnh và nhập cảnh vì lý do an ninh có thể thắng nếu kiện Bộ Công an ra Tòa Hành chính.
Bộ Công an Việt Nam thường chỉ nói nhà chức trách chỉ cấm nhập cảnh "những người vi phạm pháp luật", kể cả khi họ mang hộ chiếu Việt Nam.
Người mang hộ chiếu Việt Nam có quyền nhập cảnh vào các nước ASEAN và một số quốc gia trên thế giới, căn cứ vào hiệp định miễn thị thực giữa các nước này.
 




Quyền tự do đi lại, tự do cư trú

(Ảnh minh họa)
Điều 68 Hiến pháp Việt Nam 1992 qui định:
“Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước theo quy định của pháp luật.”
Quyền tự do đi lại, tự do cư trú theo qui định của Hiến pháp được hiểu là: Công dân Việt Nam được tư do đi lại, tự do cư trú trong lãnh thổ Việt Nam. Được quyền rời khỏi lãnh thổ Việt Nam và được quyền trở về nước mà không bị cản trở. Bởi vì:
Thứ nhất, tự do đi lại là điều kiện không thể thiếu đối với sự phát triển tự do của mỗi cá nhân và nó là điều kiện để thực hiện những quyền khác theo qui định của Hiến pháp.
Thứ hai, quyền tự do đi lại, tự do cư trú của công dân Việt Nam không phụ thuộc vào mục đích hay lý do của việc đi lại hay lựa chọn nơi cư trú.
Thứ ba, quyền tự do cư trú của công dân được bảo đảm rằng khi bị buộc phải rời khỏi nơi đang cư trú hoặc không được đến cư trú ở một nơi khác thì điều này phải được qui định bằng luật và chính quyền phải thực hiện theo đúng trình tự pháp luật.
Thứ tư, quyền tự do ra nước ngoài không phụ thuộc vào nước đến, thời gian và mục đích ở lại bên ngoài nước Việt Nam. Quyền này bao gồm cả quyền ra nước ngoài để làm việc, tham quan cũng như để cư trú lâu dài.
Thứ năm, để bảo đảm quyền ra nước ngoài thì công dân Việt Nam được bảo đảm quyền cấp hoặc gia hạn hộ chiếu hay các giấy tờ có liên quan. Một người không được cấp hay gia hạn hộ chiếu thì đồng nghĩa với việc quyền ra nước ngoài của người đó bị tước đoạt.
Thứ sáu, công dân Việt Nam là người có quốc tịch Việt Nam và có quyền trở về Tổ quốc của mình. Quyền này không thể bị tước đoạt trong mọi trường hợp.
Quyền tự do đi lại và cư trú trong nước, quyền ra nước ngoài của công dân Việt Nam có thể bị hạn chế. Việc hạn chế này phải được qui định trong luật và khi thực hiện phải theo đúng trình tự và thẩm quyền mà luật đã qui định.
Điều 10 luật cư trú qui định các trường hợp bị hạn chế quyền tự do cư trú:
1. Người bị cơ quan tiến hành tố tụng có thẩm quyền áp dụng biện pháp cấm đi khỏi nơi cư trú.
2. Người bị Toà án áp dụng hình phạt cấm cư trú; người bị kết án phạt tù nhưng chưa có quyết định thi hành án, được hưởng án treo hoặc đang được hoãn, tạm đình chỉ thi hành án phạt tù; người đang bị quản chế.
3. Người bị áp dụng biện pháp đưa vào trường giáo dưỡng, cơ sở chữa bệnh, cơ sở giáo dục nhưng đang được hoãn chấp hành hoặc tạm đình chỉ thi hành.
@VNHRC




Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link