Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, May 10, 2013

Giải Pháp Khả Thi Giải Trừ Cộng Sản Việt Nam: Chọn Đường Sống thay thế cho Ngõ Cụt và Hẻm Chết


Giải Pháp Khả Thi Giải Trừ Cộng Sản Việt Nam: Chọn Đường Sống thay thế cho Ngõ Cụt và Hẻm Chết




“Giải pháp” là phương pháp hay cách thức giải quyết một vấn đề cụ thể, nan giải, cần thiết. Vấn đề cần giải quyết ở đây là bằng cách nào Giải Trừ Chế độ Cộng Sản Việt Nam? 

“Giải pháp khả thi” không phải là phương cách giải quyết tức khắc, một cách dễ dàng, nhanh chóng, mà thực sự là chia tách những khó khăn của vấn đề, nhằm thoát khỏi bế tắc, và cuối cùng đưa ra một số giải đáp đúng, hợp lý, có thể thực hiện được, trong những hoàn cảnh thuận tiện, thích nghi nhất.

Vậy mục tiêu của giải pháp ở đây là nhằm giải trừ Cộng Sản Việt Nam [CSVN], chính là trong nước nơi sinh sống của gần 90 triệu người dân, phụ là tại hải ngoại, đối với các cơ sở cộng sản ngoại vi, nằm vùng.  Thời gian giải trừ là ngay bây giờ và cho tới khi đạt tới kết quả “khả chấp”, khi đa số người dân vùng lên chống đối, tẩy chay, ly khai hay lật đổ chính quyền; khi cấp lãnh đạo và đoàn ngũ CSVN tan rã, mất tư cách và khả năng quản trị đất nước, mất uy tín quốc gia.

Muốn thực hiện “giải pháp giải trừ CSVN”, chúng ta hãy so sánh và nhận định về hai hoàn cảnh: 3 triệu người dân gốc Việt tỵ nạn cộng sản tại Hải ngoại và số còn lại của 90 triệu người dân Việt Nam, nạn nhân CSVN trong nước.

I. Trường Hợp của 3 Triệu Người Dân gốc Việt Tỵ Nạn Cộng Sản Đang Sinh Sống Trên Thế Giới Tự Do

1. Ý Thức Môi Trường Tai Ương, Triệt Hại của chế độ CSVN

Người Việt Nam yêu chuộng dân chủ tự do, thuộc thành phần Quốc gia, đã biết rõ mặt thật của chế độ cộng sản ngay những năm 1945, 1949, 1954, rồi 1975, khi người cộng sản lần lượt lộ rõ những thủ đoạn cướp nước, cướp quyền, đầy đoạ, giết chóc, hành hạ dân chúng mà họ từng nhờ vả, dụ dỗ, như hứa hẹn “cải cách ruộng đất” Miền Bắc; như giải phóng Miền Nam với chiêu bài “độc lập, tự do, hạnh phúc, ấm no” … tất cả đều là giả tạo, lừa lọc, triệt hại.

Người Việt Nam yêu chuộng dân chủ tự do đều biết rõ họ không thể sống còn trong môi trường tai ương quỷ tạo của chế độ cộng sản.

2. Giải Pháp Khả Thi: ly khai CSVN

Những người Việt Nam thoát khỏi Miền Bắc năm 1954, rồi thoát khỏi Miền Nam năm 1975 và những năm tiếp theo là những nạn nhân đầu tiên [còn sống sót] của chế độ CSVN.  Những nạn nhân lịch sử này đã ra đi, dù phải từ bỏ của cải, gia tộc, làng xã, quê hương; dù phải hy sinh lấy tính mạng; dù phải đương đầu với mọi khó khăn, nguy khốn.

Đa số những người tỵ nạn cộng sản ra khỏi nước đều là những người có tâm chí vững vàng, có đủ can đảm hay tuyệt vọng khi đối đầu với mọi nguy nan để cứu thoát lấy mình, gia đình và bạn bè.

3. Mục Đích của những cuộc di cư vào Nam và những đợt tỵ nạn CS trên thế giới

Lý do chính khiến người Việt Nam quyết định bỏ chế độ CS di cư vào Nam [1954] và tỵ nạn [từ 1975] nơi đất khách quê người là mong muốn và hy vọng sau khi thoát khỏi địa ngục cộng sản họ sẽ có “giải pháp khả thi” sinh sống công bằng, tử tế tại những đất hứa nhân đạo và được tiếp đón trong cảnh an hoà, sung túc, tự do, hạnh phúc.

Nếu không có niềm tin sắt đá đó, người di cư 1954 và người tỵ nạn từ 1975 không đủ can đảm đương đầu với những cuộc phiêu lưu đổi đời như vậy.  Sự hứa hẹn khả thi của một tương lai tốt đẹp, có thật tại Miền Nam [sau 1954] và tại các nước tự do [sau 1975] là “phần đối ước” của giải pháp ly khai CSVN vậy.

4. Phương Tiện & Giúp Đỡ

Cuộc di cư 1954 và di tản tỵ nạn cộng sản từ 1975 đã đạt được những kết quả khả quan, tốt đẹp, đôi khi phi thường, là nhờ vào những chương trình cứu trợ quốc tế và sự hảo tâm của các hiệp hội và cá nhân bảo lãnh, giữa người với người, đồng bào ruột thịt cũng có.

II. Trường Hợp của gần 90 triệu người dân Việt Nam, nạn nhân CSVN-Xã Hội Mafia trong nước

1. Ra Khỏi Tâm Cảnh Âm Thầm, Dè Dặt, Vô Cảm


Người dân trong nước ngày nay trước hết cần ý thức rõ cuộc sống của mình là tăm tối, thiệt thòi, hà tì, nguy nan, dù vài nơi trong “nhà tù lớn” này có những tụ tập phồn thịnh, vinh quang, phè phỡn giả tạo, sẵn sàng tự nổ, sẳn sàng phá sản. 

Ý thức rõ nhu cầu giải thoát thì mới có “giải pháp khả thi” ra khỏi tai ách CSVN.  Còn nếu tiếp tực vô cảm, thì phải đợi có cơ hội bị xúc động mạnh hơn, bị vi phạm táo bạo lây lan nhiều hơn.

Vấn đề vô cảm đôi khi chỉ vì người dân trong nước bị bịt mắt, bịt tai, bịt miệng.  “Giải pháp khả thi” là giúp người dân trong nước được lĩnh hội thêm phương tiện nghe ngóng, truyền thông.  Họ cần được báo động, đề cao cảnh giác, thức tỉnh bằng trí não, bằng tâm thức.  Đoàn kết và khởi nghĩa, đi chung con đường tiến bộ đôi khi bắt đầu từ việc “ra khỏi” thái độ dè dặt, đố kỵ, cô lập của chính mình.  Nếu không dang tay hay khởi bước tìm kiếm đường lối giải thoát, vượt khỏi nơi sa lầy, nguy biến thì làm sao níu nổi bàn tay tiếp cận đang chờ đợi kết nối vươn lên.

2. Ý thức Tai Ương Quốc Nạn Nội Xâm gốc Cộng Sản Mafia Quốc Tế 


Người dân trong nước ngày nay cần ý thức rõ mọi phá hại về mặt xã hội, kinh tế, văn hoá, giáo dục, tư tưởng, sáng tạo; mọi hủy hoại nhân cách, môi sinh thiên nhiên, đất đai, sông ngòi bị ô nhiễm, hồ biển bị thất thủ, mất vào tay Hán tặc, đều phát xuất từ ý thức hệ cộng sản quốc tế, lâu nay tiếm quyền trong nước, qua những thủ đoạn mánh mung tham lam, bán nước hại dân của các lãnh tụ và guồng máy CSVN, cũ kỹ, lỗi thời.


Ý thức tệ đoan, tai ương phát xuất từ đâu mới thực sự có giải pháp khả thi gạt bỏ nguy tai đúng chỗ. Ngày hôm nay, chế độ CSVN đó dù tái chế, tái hô hấp tới mức nào vẫn chỉ đủ mánh mung tự lột xác và hiện hình dưới nhãn hiệu hổ lốn CSVN-Xã Hội Mafia-Tư Bản Đỏ hay Độc Đảng Đại gia Tướng Cướp Ngụy CS.

Nạn ngoại xâm bằng vũ lực, vơ vét tài sản, quyền lợi của Hán cộng chỉ là hiện tượng “lở loét ngoài da” hay những dị ứng ngoại lai lúc lộ liễu trắng trợn, lúc lập lờ thâm độc — mua chuộc, giao kèo mật – giữa các lực lượng cộng sản mafia quốc tế với nhau.  Nên chống Tàu là phải dẹp CSVN-Xã Hội Mafia đỏ trước tiên, hay cùng một lúc, vì cần phải dẹp kẻ nội tuyến chủ mưu tội ác, kẻ đồng loã, tòng phạm cướp nước, bán nước.  Chính CSVN-Xã Hội Mafia đỏ mới là quốc nạn nội xâm, nội thù, sẵn sàng và liên tục bán ranh, bán đảo cho Hán cộng và ngấm ngầm cho phép đồng chí vĩ đại này thong dong ảo tưởng “nô lệ hoá” cả ĐNÁ.

Do đó, mọi phong trào dâng cờ cộng sản xuống đường “chống Tàu, đòi đảo” tại Hà Nội, tại Sài gòn, hay những mưu toan “trung lập” trên mạng lưới quốc tế, với chủ  trương “tạm quên nội thù” để đoàn kết “chống ngoại xâm trước đã” là hoàn toàn mắc mưu CSVN-Xã Hội Mafia đỏ khi thâm tâm họ chỉ muốn xì hơi an toàn, đem hoả mù đánh lạc hướng tranh đấu của người dân trong và ngoài nước, hầu còn cơ hội vơ vét cuối triều phong kiến đỏ.

Tái cơ cấu đảng phiệt, thay đổi hiến pháp giả tạo, xuống đường với màu cờ máu, lên mạng kiến nghị nhì nhằng là hoả mù lạc hướng, là lầm lẫn, nếu không muốn nói là giúp đỡ, hỗ trợ, toa nhập với âm mưu CSVN-Xã Hội Mafia đỏ kéo dài mạch sống giả mạo của băng đảng này vậy.

3. Giải Pháp Khả Thi: Kết lực Vết Dầu Loang Khai trừ CSVN-Xã Hội Mafia đỏ 

Người dân nạn nhân CSVN-Xã Hội Mafia đỏ trong nước cần phải có can đảm, liều lĩnh chấp nhận “điều trị” mới ra khỏi cảnh nguy nan, chữa khỏi căn bệnh hiểm nghèo.  Can đảm nằm ở đâu?  Đó là cái quyết định có lúc tuyệt đỉnh, cái hy sinh vô thường, chẳng đặng đừng trong sự lựa chọn giữa cái chết và hy vọng sống, giữa cái đau đớn di căn và hành động đột nhập của mũi kim chích thuốc, của con dao mổ xẻ vứt bỏ ung nhọt xã hội đỏ nay di căn thành xã hội đen.

Ở các nhà thương hay nơi điều trị, nạn nhân thường nghe lời căn dạn, vừa thực tế, vừa vỗ về: “no pain, no gain” [Không đau, không cực, thì chả được gì].  Nạn nhân CSVN-Xã Hội Mafia đỏ chắc cũng phải thu nhận phương ngôn đó như một giao ước sòng phẳng, khả thi, khả chấp: giải trừ cộng-sản-mafia-hại-dân-bán-nước mới có dân-chủ-tự-do-nhân-bản.

Khả thi vì nạn nhân của chế độ CSVN-Xã Hội Mafia đỏ ngày nay cần tạm coi mình là những “người tỵ nạn” tại chỗ, những “thuyền nhân” trên bộ, những người bỏ phiếu bằng đấu tranh, nên cũng phải hy sinh, cực khổ, liều mạng…ngay trên quê hương xứ sở mình để tự giải thoát, như những người tỵ nạn cộng sản trước đây của những năm 1954, 1975.  Chỉ cần vài triệu người Việt Nam trong nước, nếu dõng dạc đứng sang một bên của lẽ phải, của sự thật, con thuyền xã hội chủ nghĩa nát mọt sẽ chênh vênh ngả theo người biểu tình chân chính, khi những người dân đó biết “nổi dậy” với tư cách công dân Việt Nam, với luận điệu và yêu sách của dân, đòi hỏi quyền tự quyết của Dân Tộc Việt.  Một cách rõ ràng và quyết liệt.

Vậy cái cao đẹp khả chấp là ở chỗ người dân trong nước biết tụ tập, có đủ can đảm dù tuyệt vọng, có đủ chí khí quyết liệt đứng lên thách đố nguy nan, bão tố, để thu thập lại quyền sống, những quyền nhân bản, nhân sinh bất khả tước đoạt của mình, của người hàng xóm, của đồng bào mình lâu nay bị lũ đầu nậu CSVN-Xã Hội Mafia đỏ cầm cố, tước đoạt, tịch thu trái phép, trái với công bằng, đạo đức con người.

4. Mục Đích và Đối Ước của Công Cuộc Khởi Nghĩa Khai Trừ CSVN-Xã Hội Mafia: Sinh Khí Mới và Phúc Lợi Nhân Bản  

Lý do chính khiến người dân trong nước dám liều lĩnh, có đủ can đảm khởi nghĩa khai trừ chế độ cộng sản-xã hội Mafia đỏ là vì:

  • họ mong muốn và hy vọng sau khi lật đổ chế độ cộng sản-xã hội Mafia đỏ, họ sẽ khơi mào một sinh khí mới, một cuộc sống công bằng, tử tế, an hoà, sung túc, tự do, hạnh phúc ngay tại Việt Nam, mà không cần bỏ xứ ra đi như những người Tỵ Nạn CS năm xưa.
  • họ may mắn hơn người Tỵ Nạn CS trước kia vì sẽ không bị thiệt mạng cả trăm ngàn người bởi bão tố, hải tặc, đói khát, thất lạc.  Họ sẽ không nhục nhã chờ đợi trước khi hội nhập đất hứa.
  • họ sẽ tạo dựng một tương lai tốt đẹp, có thật ngay trong nước mình, mà không cần xuất khẩu lao động; không cần bán thân cho ngoại bang; không cần lép vế, sợ hãi ngoại tặc.

Cuộc nổi dậy như vậy chỉ là Kết Lực Vết Dầu Loang giữa những người dân hội đủ ý thức cần thiết về quyền sống, quyền sở hữu những gì của minh, thuộc về mình, từ vật chất tới tinh thần, từ tự do tới an sinh, từ phẩm giá tới khả năng xây dựng, sáng tạo chân chính.  Giản dị như vậy. Nhưng phải hành động, phải dấn thân vào thực trạng, chấp nhận khó khăn, gian nan lúc ban đầu, lúc thi hành. “Vạn sự khởi đầu nan”, thế thôi.  Nhưng đôi khi cái khó lại tạo ra cái khôn chăng? Vì chí khí vượt thoát bế tắc, nguy nan có liên đới mật thiết với nghị lực hoá giải thân phận tối tăm, thiệt thòi của chính mình, của dân tộc mình.


Vậy đối ước khả thi — cái phần thưởng tinh thần, chính trị, văn hoá, tình cảm cao quý — của cuộc khởi nghĩa khai trừ CSVN-Xã Hội Mafia đỏ là lập tức tạo dựng lại trên quê hương xứ sở, trong làng ấp, gia đình, cá nhân, tất cả những gì cao đẹp, quý báu nhất của dân tộc mà chế độ cộng sản đã tước đoạt gần 70 năm nay.

Người dân Việt Nam ngày hôm nay nên hãnh diện với niềm tin tưởng đó.  Đừng để người “ngụy- cộng” và những kẻ phản bội dân tước đoạt hơi thở linh thiêng đó.  Hãy trân trọng đảm nhận sứ mạng do chính mình giao phó vì quyền lợi của mình, của người thân kẻ thuộc, của đồng bào ruột thịt. Khi người dân Việt đạt được kiến thức nhân sinh “miễn nhiễm vi trùng Cộng Sản Mafia”.

Và đương nhiên, khi người dân đã thu hồi lại quyền dân tộc tự quyết, quyền tự do và tư hữu, đã chọn lựa xong một chính thể dân chủ hợp hiến, hợp pháp, hợp lòng dân, thì đa số 90 triệu người Việt, trong và ngoài nước, sẽ ủng hộ, tiếp lực chính thể đó trong sứ mạng khai trừ ngoại xâm và mọi quốc nạn trực diện.

5. Phương Tiện Kết Sinh & Trợ Giúp

Trước phong trào dân tộc Việt Nam nổi dậy đòi quyền tự quyết và quyền sống đích thực, các lực lượng quốc tế bảo vệ nhân quyền, các quốc gia theo chính nghĩa dân chủ tự do ắt phải hậu thuẫn, giúp đỡ, can thiệp theo lẽ phải và công lý nhân bản mà công pháp toàn cầu đã quy định, đôn đốc.

Còn chúng ta, người Việt Tự do gốc tỵ nạn cộng sản đã từng được người xứ lạ cứu vớt, bảo lãnh, che chở, bây giờ sẽ làm gi trước dự tính giải thoát của đồng bào chúng ta trong nước vậy?  Chúng ta có nỡ bỏ bê họ, khuyên răn họ nên yên thân, yên phận trong cảnh nô lệ vài ba thế hệ nữa?  Để con cháu họ sống thiệt thòi, tăm tối vài chục năm nữa?  Liệu chúng ta có thể ngoảnh mặt nhìn chỗ khác khi đồng bào chúng ta bị Nhà Nước Công An tiếp tục sách nhiễu, đánh đập, bỏ tù?

Vậy ngày hôm nay chúng ta phải làm gì đối với đồng bào của chúng ta đang lâm nạn, đang mong đợi sự bảo lãnh tinh thần, sự hứa hẹn chăm sóc, vỗ về, trợ lực kết sinh?

Chúng ta, người tỵ nạn may mắn năm xưa phải làm gì để giúp đỡ dân tộc còn bị quản thúc, thiều thốn, thiệt hại, tù tội đó?

Về mặt căn bản, chúng ta cần:

  • gìn giữ thân phận, tư cách và mục tiêu của người Việt Tự do gốc tỵ nạn cộng sản để làm gương mẫu, niềm tin vững chắc cho đồng bào chúng ta trong nước đang muốn thoát khỏi ách nô lệ, tai ương CSVN-Xã Hội Mafia;
  • minh thị, rõng rạc cho họ thấy nếu tay trái họ bỏ được nạn CS-Xã Hội Mafia thì tay phải họ sẽ nhận được một kiếp sống toàn vẹn, sứng đáng hơn, chứ không thể chỉ luộm thuộm tiếp nối một cõi sống tùy tiện, vô định, chẳng hơn gì. 

Về mặt thực tiễn, chúng ta cần:

  • tìm cách cổ võ, tiếp sức kết lực với người tranh đấu cho dân chủ tự do và nhân quyền trong nước;
  • nỗ lực trợ giúp kiến thức, kỹ thuật, phương tiện cần thiết trong phong trào khởi nghĩa phục hồi dân chủ, tự do nhân bản trong nước;
  • kịp thời can thiệp với các tổ chức bảo trọng nhân quyền, đánh thức lương tri và lương tâm thế giới về những tệ đoan chính trị, xã hội đang hoành hành trong nước;
  • tránh tiếp tay kéo dài mạch sống của con bệnh CSVN-Xã Hội Mafia, hoặc vô ý góp phần hô hấp kinh tài, hoặc nhẹ dạ phản trác, tha hoá, chia rẽ, tự phá tại hải ngoại, dưới ảnh hưởng thủ đoạn nội tuyến như Nghị Quyết 36 của CSVN nhằm phá hoại căn cước và môi sinh người Việt Tỵ Nạn CS trên thế giới tự do.    

Về đường lâu dài: đóng góp khai triển dân trí trong nước 

Chúng ta nên hiệp lực thực hiện sớm những “Học Đường Mở”, phổ thông với những kho tài liệu chính xác, những thư viện thân thiện trên liên mạng tại hải ngoại và trong nước để cung cấp tin tức, kiến thức, nhằm trau dồi giáo dục quần chúng, mà chương trình học vụ gồm những câu hỏi, chất vấn; những nỗi thắc mắc, ao ước từ lòng dân.  

Đặc biệt là những “Học Đường Mở” này toàn bộ bất vụ lợi, ai cũng ghi danh được, ai cũng là trò, ai cũng là thầy, miễn tự tin, tự trọng, luôn luôn hiếu học, sẵn sàng tìm hiểu sự thật và các giá trị cởi mở, tân tiến. “Học Đường Mở” này không cấp bằng giả và cũng không thu nhận những đối tượng phá hoại, giả dối, thông thái nửa mùa, bất xứng, bất luân.

Vậy giải pháp khả thi giải trừ ách Cộng Sản Việt Nam là

[a] Ra Khỏi Tâm Cảnh Âm Thầm, Dè Dặt, Vô Cảm;

[b] Ý thức Quốc nạn CSVN Nội Xâm thuộc gốc cộng sản quốc tế; nay di căn thành Xã Hội Mafia đỏ;

[c] tìm mọi cách thoát khỏi bế tắc, Quốc nạn CSVN-Xã Hội Mafia bằng Kết lực Vết Dầu Loang 

[d] và cuối cùng duy trì khả năng vượt Cộng, bằng Kiến thức Nhân sinh quân bình, tự giác khi miễn nhiễm vi trùng cộng sản và tội ác mafia đỏ. 


ý thức hệ Cộng Sản-Xã Hội Mafia


Thay Lời Tạm Kết

Cốt lõi của Nghị Lực Giải Trừ Ách Cộng Sản-Xã Hội Mafia là Chọn Đường Sống thay thế cho Ngõ Cụt và Hẻm Chết. 

Đó là giải pháp và trách nhiệm của từng người dân trong không gian Việt với tư duy khai phát, mở rộng của toàn dân tộc Việt Nam thực hiện Sự Thật và Lẽ Sống Công Bằng, Toàn Diện.  Giải pháp khả thi đó là do chính mình quyết định tìm kiếm, mổ xẻ, chọn lựa, thi hành và đôn đốc.  Giải pháp đó không thể là một phương kế ù lì bất động, vô tâm ”bất chiến tự nhiên thành”, hay cố ý trốn tránh trách nhiệm. 

Trân trọng,

TS-LS Lưu Nguyễn Đạt
cập nhật May 8, 2013

'Nửa số thất nghiệp ở VN là thanh niên'


 

'Nửa số thất nghiệp ở VN là thanh niên'


Cập nhật: 15:11 GMT - thứ sáu, 10 tháng 5, 2013


Thanh niên đăng ký việc làm ở Hà Tĩnh. Ảnh: ILO

Gần một nửa số người thất nghiệp ở Việt Nam là thanh niên 15-24 tuổi, theo ILO

Tỉ lệ thất nghiệp trong thanh niên Việt Nam cao hơn ba lần so với tỉ lệ ở người trưởng thành và gần một nửa con số thất nghiệp năm 2012 thuộc nhóm thanh thiếu niên từ 15-24 tuổi, theo một phúc trình quốc tế vừa ra.

"Thật không dễ dàng khi là thanh niên trong thị trường lao động vào thời điểm này," Giám đốc Tổ chức Lao động Quốc tế ( ILO) bộ phận tại Việt Nam, ông Gyorgy Sziraczki nói.

Các bài liên quan



Chủ đề liên quan



"Khủng hoảng kinh tế đã ảnh hưởng mạnh tới lực lượng lao động năng động nhất".

Tuy nhiên thất nghiệp trong thanh niên mới chỉ là một phần nhỏ của vấn đề thiếu việc làm hoặc việc làm bấp bênh tại Việt Nam, theo ILO.

Bốn triệu người, tức hơn 53% thanh niên đang ở trong tình trạng lao động bấp bênh, trong khi số còn lại bị coi là thất nghiệp.

Những người trong tình trạng có việc làm không ổn định là người tự kinh doanh, làm việc cho gia đình, trong những nghề có thu nhập rất ít ỏi, với điều kiện lao động kém và thiếu bảo hiểm xã hội.

Cải cách giáo dục và đào tạo đang diễn ra hiện nay là yếu tố chủ chốt để có thể tận dụng tài năng, năng lượng và sức sáng tạo của thanh niên và phục vụ cho quá trình phát triển năng động, bản phúc trình viết.

"Một hệ thống đào tạo và dạy nghề có thể nâng cao khả năng kiếm việc của thanh niên và đáp ứng được các nhu cầu hiện tại và tương lai của các doanh nghiệp là tối quan trọng cho tăng năng suất lao động, tăng tính cạnh tranh và tạo công ăn việc làm," ông Sziraczki nói.

"Đã tới lúc cần tăng cường mối liên hệ giữa giáo dục đào tạo với tăng trưởng xuất khẩu, đa dạng hóa nền kinh tế và tạo ra nhiều công ăn việc làm hơn và có công việc làm tốt hơn."

Cần cải cách


ILO cho rằng khai phá tiềm năng của các doanh nghiệp vừa và nhỏ qua việc cắt giảm các thủ tục hành chính và cung cấp tài chính và các dịch vụ hỗ trợ kinh doanh là một cách khác để khuyến khích cơ hội việc làm cho thanh niên.

Theo ông Matthieu Cognac, chuyên gia ILO khu vực châu Á Thái Bình Dương về công ăn việc làm cho thanh niên thì cũng cần chú trọng tới khu vực nông thôn nơi đa số thanh niên sống và làm việc.

"Tư vấn việc làm, các khóa về kinh doanh và dẫn dắt chỉ bảo về làm ăn có thể giúp nhiều thanh niên bắt đầu và phát triển công việc kinh doanh riêng của mình," ông Cognac nói.

"Một hệ thống đào tạo và dạy nghề có thể nâng cao khả năng kiếm việc của thanh niên và đáp ứng được các nhu cầu hiện tại "

Giám đốc ILO Việt Nam, Gyorgy Sziraczki

Hiện Bộ Giáo dục và Đào tạo Việt Nam đã quyết định kết hợp giáo trình giáo dục kinh doanh của ILO (Know About Business) - một chương trình đào tạo nhằm đưa kiến thức phát triển doanh nghiệp tới thanh niên đang được áp dụng tại 50 quốc gia - vào chương trình học phổ thông trên toàn quốc khi sửa đổi chương trình học vào năm 2015.

Theo Giám đốc ILO Việt Nam, những thách thức về công ăn việc làm mà thanh niên Việt Nam đang phải đương đầu không thể giải quyết được nếu không có những thay đổi về cơ cấu nhằm thúc đẩy phát triển, các chính sách kinh tế vĩ mô và những khuyến khích tài chính hỗ trợ việc làm, cải thiện tiếp cận tài chính cà tăng đầu tư hiệu quả.

"Thanh niên xứng đáng được hưởng một khởi đầu tốt hơn và đối xử công bằng nếu không Việt Nam sẽ mất đi một nguồn đóng góp lớn cho phát triển kinh tế xã hội," ông Sziraczki nói.

Trên toàn cầu, trong khi nhiều thanh niên ở các nước phát triển đã từ bỏ tìm kiếm việc làm hoặc hạ thấp yêu cầu để làm bất cứ công việc nào có thể tìm được, ở khu vực Đông Nam Á và Thái Bình Dương, tỷ lệ thất nghiệp được dự báo sẽ tăng hơn 14% năm 2017.

“Những con số này cho thấy cả một thế hệ đang gặp vấn đề; hàng triệu thanh niên không có việc làm hoặc thiếu việc và giai đoạn sống phụ thuộc vào bố mẹ và nhà nước bị kéo dài,” ông José Manuel Salazar-Xirinachs, trợ lý Tổng Giám đốc ILO phụ trách về Chính sách cho biết.

'Việt Nam, ngôi sao sắp vụt tắt'


 


https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi2SuydMTt-puDAvaPOwCkWN24xvfVIAe7Av22QJy58KytN5q1LRZLL3XdIPi15gMc8P5ecdpyIB2P4loUSKMONkX-itJ3uF8xl0cvuMY9AnxlMcthGKU71Rx_V4bz1A_w-j1-rs5KO5cFN/s640/6.jpg

'Việt Nam, ngôi sao sắp vụt tắt'

Cập nhật: 15:40 GMT - thứ sáu, 10 tháng 5, 2013
Dự đoán tăng trưởng của VN cho năm 2014 đã bị giảm bớt xuống 5,2%
William Pesek, người phụ trách cột báo thường xuyên Bloomberg View của hãng tin tài chính Bloomberg, vừa có bài nhận định riêng về kinh tế Việt Nam với tựa đề "Việt Nam, Ngôi sao sắp tắt" (Vietnam’s Star Is Dimming). BBC Tiếng Việt xin giới thiệu cùng quý vị:

Các bài liên quan

Chủ đề liên quan

Giống như các nên kinh tế có thể thành cọp, Việt Nam đang phải đối diện với những mối đe dọa mới: một cuộc khủng hoảng đang làm tê liệt châu Âu, một nước Mỹ đang sa sút, và một nước Nhật đang bị vung tay quá trán.
Thế nhưng, mối rủi ro lớn nhất cho tương lai Việt Nam có lẽ chính là sự hoài cổ.
Đã 27 năm trôi qua kể từ khi Hà Nội bắt đầu công cuộc Đổi Mới, theo đó các công ty tư nhân được tham gia vào nền kinh tế, các lĩnh vực then chốt được mở cửa, chẳng hạn như nông nghiệp.
Sự phát triển nhanh chóng sau đó đã đưa Việt Nam vào nhóm các quốc gia có mức thu nhập trung bình, biến đổi vùng đất từng là vùng chiến sự trở thành một điển hình cho sự phát triển và giảm đói nghèo.
Tuy nhiên, nay hướng đi hồi 1986 của Việt Nam nhằm có một "nền kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa" đang trở nên cũ kỹ.
Các số liệu gần đây cho thấy chiến lược từng đưa Việt Nam tiến xa - sự phụ thuộc nặng nề giống như mô hình Trung Quốc vào các doanh nghiệp quốc doanh và kế hoạch hóa tập trung - nay đang khiến đất nước bị trì trệ.
Việt Nam đang hụt hơi trong bảng cạnh tranh toàn cầu, trong lúc mức tăng trưởng đã chững lại ở mức chừng 5%, thấp nhất kể từ 1999 trở lại nay.
Để phục hồi, đất nước cần phải làm chính xác là những gì họ đã từ chối làm cho tới nay: xây dựng một lĩnh vực tư nhân thực sự mạnh mẽ và sáng tạo, có thể tạo đa dạng hóa cho sự tăng trưởng và đem lại sự thịnh vượng.

Không được đảm bảo

"Việc điều chỉnh toàn bộ nền kinh tế sẽ là việc cần thiết nhằm đạt được mức tăng trưởng mạnh mẽ trở lại," Vaninder Singh, một kinh tế gia thuộc tập đoàn ngân hàng Royal Bank of Scotland Group Plc, làm việc tại Singapore nói. "Điều này không được đảm bảo bởi nó sẽ đòi hỏi sự thay đổi to lớn trong cấu trúc công ty và những cải thiện về hiệu quả sản xuất."
Tác giả William Pesek nói tham nhũng đang xói mòn tính chính danh của Đảng Cộng sản
Chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng liệu có mong muốn chính trị nhằm hiện đại hóa nền kinh tế Việt Nam trị giá 124 tỷ đô la hay không? Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) tỏ ra nghi ngờ điều này.
IMF gần đây đã giảm dự đoán phát triển của Việt Nam năm 2014 nhiều hơn mức giảm đưa ra đối với bất kỳ quốc gia châu Á nào khác, xuống mức 5,2%.
Tỷ lệ đó có thể là ghê gớm trên thế giới, khi mà nhóm các nước hùng mạnh nhất về kinh tế, G7 đã hầu như không phát triển được thêm.
Nhưng với nền kinh tế 90 triệu dân đang ở giai đoạn phát triển của Việt Nam, điều đó trở thành đưa đất nước vào một cuộc khủng hoảng.
Khi tiến hành cải tổ, các lãnh đạo Hà Nội tin rằng họ đang đi theo mô hình Trung Quốc, vốn đã rất thành công. Cách tiếp cận của Việt Nam còn từ từ, thận trọng hơn cả Đặng Tiểu Bình.
Nhưng những khó khăn nói chung là giống nhau, và cả hai nay bắt đầu vấp phải những vấn đề giống nhau.

Mô hình Trung Quốc

Giống Trung Quốc, Việt Nam đang phải gánh chịu một hệ thống phân phối tín dụng bị méo mó, với sự thống trị của các doanh nghiệp nhà nước. Các quyết định cho vay cẩu thả đã gây ra những bong bóng bất động sản và chôn vùi các ngân hàng dưới hàng núi nợ không có khả năng xử lý.
Khoảng cách giàu nghèo đang gia tăng nhanh chóng. Căng thăng giữa người lao động muốn được trả lương cao hơn và giữa các ngành công nghiệp muốn có lao động rẻ cũng gia tăng nhanh chóng.
Các vụ thu hồi và tư hữu hóa đất khuất tất vốn làm giàu cho những ai có quan hệ chính trị đến nay đã khiến cho công chúng giận dữ. Nạn tham nhũng tràn lan đang làm xói mòn tính chính danh của Đảng Cộng sản cầm quyền.
Đất nước không thể tiến lên nếu không tái cơ cấu các doanh nghiệp quốc doanh, vốn chiếm tới gần 40% tổng sản phẩm quốc nội GDP.
Các kinh tế gia tại McKinsey & Co ước tính rằng Việt Nam cần phải nâng hiệu suất làm việc lên hơn 50% mới có thể duy trì được mức tăng trưởng lành mạnh.
Người ta không cần phải xuất chúng gì cũng có thể thấy rằng chỉ có mảng tư nhân mới có thể làm được điều này.

Nguyên nhân gây lo lắng

Hồi tháng Hai, Thứ trưởng Tài chính Trương Chí Trung hứa hẹn chính phủ sẽ đưa ra một kế hoạch rà soát kỹ càng toàn bộ 52 tập đoàn thuộc sở hữu nhà nước, chậm nhất là đến tháng Sáu.
Việc cho vay bừa bãi đã tạo những bong bóng bất động sản
Nhưng dựa vào những kinh nghiệm trước đây, có lý do khiến người ta tin rằng việc cải tổ là thiếu cụ thể.
Chính phủ đã lỡ mất mục tiêu thành lập một công ty quản lý tài sản nhằm xử lý nợ ngân hàng. Các cam kết kiềm chế các khoản đầu tư công, các hoạt động cho vay và các doanh nghiệp nhà nước thì không chỉ tương tự vậy mà chúng còn trở thành tệ hơn thế.
Câu hỏi là liệu chính phủ của ông Dũng có thể triển khai một cách đáng tin cậy bất kỳ sự cải thiện nào hay không, chứ đừng nói là cả ba cùng lúc.
Chớ ai coi nhẹ vai trò của tham nhũng ở đây.
Giống như Tập Cận Bình ở Bắc Kinh, ông Dũng đang phải đối diện với một vấn đề chỉ có ở đất nước cộng sản: quá nhiều quan to trở nên giàu có trong mô hình hiện nay của Việt Nam. Điều đó khiến người ta không có động lực phải thay đổi.
Nạn ăn hối lộ đã tăng tỷ lệ nghịch với tình hình kinh tế.
Trong Chỉ số về tình trạng tham nhũng năm 2012 do tổ chức Minh bạch Quốc tế đưa ra, Việt Nam tụt xuống vị trí 123 trên tổng số 176 nước, so với vị trí 112 hồi năm 2011, tệ hơn cả Sierra Leone và Belarus.
Thế còn trong Chỉ số mức cạnh tranh toàn cầu mới nhất do Diễn đàn Kinh tế Thế giới đưa ra, Việt Nam tụt 10 bậc, xuống vị trị thứ 75, sau cả Uruguay và Ukraine.

Hướng tới tương lai

Thách thức đối với Việt Nam dẫu sao cũng nằm trong tầm kiểm soát hơn so với Trung Quốc: các doanh nghiệp nhà nước của Việt Nam nhỏ hơn, đầu tư bớt dàn trải hơn.
Nhưng nay không còn là lúc có thể làm từng bước được nữa.
Nay là lúc đất nước phải phát triển mô hình riêng của mình, một mô hình phải xóa bỏ nạn tham nhũng, đầu tư nhiều hơn nữa vào giáo dục và các lĩnh vực phát triển then chốt như sản xuất công nghệ, và trao quyền lực cho các doanh nghiệp để bước tới bậc thang tạo giá trị gia tăng.
Trong nhiều năm, các quốc gia nhỏ khác ở Đông Nam Á, như Miến Điện và Campuchia, đã nhìn vào Việt Nam để tìm ý tưởng cải tổ kinh tế. Việt Nam có thể sẽ lại trở thành điển hình mẫu. Chỉ cần Việt Nam hướng tới tương lai, thay vì hoài niệm quá khứ.
 

Vietnam’s Star Is Dimming

By William Pesek 2013-05-09T22:00:00Z
Like other would-be tiger economies, Vietnam faces a trifecta of new threats: a crisis-paralyzed Europe, a faltering America, and a newly spendthrift Japan. Yet the biggest risk to the nation’s future may be old-fashioned nostalgia.
It has been 27 years since Hanoi launched the “Doi Moi” reforms that allowed privately owned companies to participate in the economy and opened key sectors, such as agriculture. The rapid growth that followed propelled Vietnam toward the realm of middle-income nations, transforming the onetime war zone into a case study for development and poverty reduction. Now, though, Vietnam’s 1986 blueprint for a “socialist-oriented market economy” is looking dated.
Recent data show the strategy that got Vietnam this far -- a China-like heavy reliance on state-owned enterprises and top-down planning -- is now holding the nation back. Vietnam is losing ground on global competitiveness league tables while growth has slowed to about 5 percent, the lowest rate since 1999. To recover, the country needs to do precisely what it has avoided doing thus far: build a truly vibrant and innovative private sector that can diversify growth and create prosperity.

No Guarantees

“A complete recalibration of the economy would be necessary to achieve stronger growth again,” says Vaninder Singh, a Singapore-based economist at Royal Bank of Scotland Group Plc. “This is not guaranteed as it will require a significant change in the corporate structure and improvements in productivity.”
Does Prime Minister Nguyen Tan Dung’s government have the political will to modernize Vietnam’s $124 billion economy? The International Monetary Fund appears to have its doubts. The IMF recently cut its 2014 Vietnam forecast by more than it did for any other Asian country, to 5.2 percent. That may sound grand in a world in which Group of Seven nations are barely expanding. But for a 90-million-person economy at Vietnam’s stage of development, it’s nothing short of a crisis.
When they launched their reforms, leaders in Hanoi believed they were following a Chinese model that had already worked wonders. The Vietnamese approach was more gradualist and cautious than Deng Xiaoping’s. Still, the broad thrust was similar and has now begun to breed the same problems.

China Lite

Like China, Vietnam is suffering from a distorted credit allocation system dominated by state-owned companies. Their reckless lending decisions have fueled dangerous property bubbles and buried banks under nonperforming loans. The gap between rich and poor is growing rapidly; so are tensions between workers seeking higher wages and industries built on cheap labor. Dodgy land seizures and privatizations that enrich only the politically connected have sparked public outrage. Rampant corruption is undermining the ruling party’s legitimacy.
The country cannot move forward without restructuring state-owned enterprises, which account for almost 40 percent of gross domestic product. Economists at McKinsey & Co., for example, estimate that Vietnam must boost labor productivity by more than 50 percent to maintain healthy growth. You don’t need a Nobel Memorial Prize in Economic Sciences to know that only a thriving private sector can do that.

Reason for Worry

In February, Deputy Finance Minister Truong Chi Trung promised that the government would unveil a plan to overhaul 52 state-owned groups by June. Yet based on past experience, there’s ample reason to believe that the reforms will lack specifics or teeth. This government has already missed a target to create an asset-management company to address bad debt in banks. Pledges to rein in runaway public investments, lending and state-owned enterprises aren’t just familiar -- they are becoming downright monotonous.
The question is whether Dung’s team can credibly implement any of these desperately needed improvements, never mind all three. Here, one shouldn’t downplay the role of corruption. Just like Xi Jinping in Beijing, Dung faces a uniquely un-communistic problem: too many party bigwigs getting rich from Vietnam’s current model. Those spoils deaden the impetus for change.
Graft has risen in inverse proportion to the economy’s standing. In Transparency International’s 2012 Corruption Perceptions Index, Vietnam fell to 123rd place out of 176 nations from 112th place in 2011, a worse standing than Sierra Leone and Belarus. Meanwhile, on the World Economic Forum’s latest Global Competitive Index, Vietnam fell 10 places to 75th, lagging behind Uruguay and Ukraine.

Looking Forward

Vietnam’s challenge is in some ways more manageable than China’s: Its state-owned companies are smaller, its vested interests less pervasive and powerful. But gradualism is no longer an option. It’s time for the country to develop its own model, one that roots out corruption, invests more in education and key growth sectors such as technology manufacturing, and empowers businesses to move up the value-added ladder.
For years, other small Southeast Asian nations, such as Myanmar and Cambodia, have looked to Vietnam for ideas on how to reform their own economies. The country can become that kind of role model again. It just needs to look forward, not back.
(William Pesek is a Bloomberg View columnist. The opinions expressed are his own.)
To contact the writer of this article: William Pesek in Tokyo at wpesek@bloomberg.net
To contact the editor responsible for this article: Nisid Hajari at nhajari@bloomberg.net
William Pesek

About William Pesek»

William Pesek is based in Tokyo and writes on economics, markets and politics throughout the Asia-Pacific region. ... MORE

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link