Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, May 17, 2013

Phân phát bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền tại Hà Nội


From: Tran Ho <
To:
Sent: Friday, 17 May 2013 1:12 PM
Subject:  cái nhìn cua mot so nguoi VN trong nuoc.

 

 

 

Một video clip hay .


 

 

 

 

Phân phát bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền tại Hà Nội
 
 
Date: Mon, 13 May 2013 09:44:42 -0700
From:  
Subject: Phát truyền đơn ở Hà Nội nói về "Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền"
 
Cô Thêm !!
Sinh viên yêu nước đang lê MÁY CHÉM khắp phố phường Hànội để tiểu trừ việt gian cộng sản
 
From: Them Nguyen <
Sent: Monday, May 13, 2013 12:26 PM
Subject: Phát truyền đơn ở Hà Nội nói về "Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền"
 
Thân chuyên,
Dông bào oi ! Hay dung lên !!!
Sau khi bị đàn áp dã man bởi công an trong những buổi dã ngoại tuần trước, các bạn trẻ ở VN tiếp tục cuộc tranh đấu cuối tuần này bằng cách phát truyền đơn (xin coi những hình ảnh dưới đây)
 
Phân phát bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền tại Hà Nội
ImageProxy (1)
Chúng Ta - Tại Hà Nội các bạn trẻ đã phân phát bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền (TNQTNQ) tại các bến xe bus trước cổng trường Đại Học Quốc Gia, Đại Học Sư Phạm, Đại Học Thương Mại và Bến xe Mỹ Đình. Cùng lúc các bạn cũng đã lên tận các xe bus để phát bản tuyên ngôn này. 
 
Khi tặng mọi người bản TNQTNQ các bạn đã nói với các sinh viên: "Tặng bạn bản TNQTNQ đã được Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc thông qua vào ngày 10/12/1948 và được nhà nước Việt Nam ký kết vào năm 1982 khi Việt Nam trở thành thành viên Liên Hiệp Quốc. Bản tuyên ngôn này xác định các quyền con người phải được tôn trọng. Bạn hãy đọc và xem những quyền con người nào mình đã được hưởng và những quyền nào mình đã và đang bị vi phạm, tước đoạt..." 
 
Theo ghi nhận, có rất nhiều bạn khi nhận bản TNQTNQ đã rất thích thú và lắng nghe. Bên cạnh đó, vẫn có vài người tỏ vẻ lo sợ và không dám nhận. Có bạn sinh viên nói rằng không cần vì "con người sinh ra đã có quyền rồi cần gì quy định!". 
 
Bài học các bạn rút được trong lần này là phải gia tăng nỗ lực để người dân, ngay cả các sinh viên hiểu rõ quyền con người đã được quy định và tôn trọng như thế nào ở bên ngoài thế giới, hiểu được những gì mà đa phần nhân loại được hưởng mà dân ta thiếu thốn và biết rõ là những nhận thức về quyền làm người của mình rất là giới hạn so với những chuẩn mực phổ quát của quốc tế. 
ImageProxy (2)
Ở  bến xe bus trước cổng Đại học Thương mại, Hà Nội
ImageProxy (3)
Một bạn trẻ đang phát TNQTNQ trước cổng trường Đại học Quốc gia Hà Nội
ImageProxy (4)
Tại bến xe Mỹ Đình - Hà Nội
ImageProxy (5)
Trao bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền cho một giáo viên trước trường Đại học
Thương mại.
ImageProxy (6)
Các bạn sinh viên Đại học Quốc gia, Đại học Sư phạm đang hứng thú nghe các bạn trẻ gải thích về bản Tuyên Ngôn và vui vẻ nhận TNQTNQ để tìm hiểu về quyền con người của mình.
ImageProxy (7)
ImageProxy (8)
 
ImageProxy (9)
Bản TNQTNQ được phát trên tuyến xe bus 26
ImageProxy (10)
Một bạn trẻ trên xe bus 26 đang đọc tìm hiểu về bản TNQTNQ
ImageProxy (11)
Các bạn sinh viên trường Đại học Quốc gia và Sư phạm đang đọc tìm hiểu bản TNQTNQ sau khi được giải thích vì sao nên đọc và tìm hiểu về các quyền con người của mình.
ImageProxy (12)
Chúng Ta đang thực thi quyền của mình: gửi đến mọi người bản TNQTNQ của Liên Hiệp Quốc. Và đây là hình ảnh một bạn trẻ quan tâm đến vấn đề nhân quyền và các quyền mình được hưởng đang trao đổi và thảo luận về bản tuyên ngôn với các bạn trẻ đi tặng bản tuyên ngôn.
ImageProxy (13)
ImageProxy (14)
Một người tham gia phát tặng TNQTNQ đang giải thích cho một người dân 
ở bến xe Mỹ Đình hiểu về quyền con người được ghi trong bản tuyên ngôn.
ImageProxy (15)
ImageProxy (16)
 
ImageProxy (17)
 
ImageProxy (18)
 
Chúng Ta ??? Hay dung lên doi quyên làm nguoi.
"Doi nguoi chi môt lân chêt
Môt lân duoc danh du chêt cho VIÊTNAM "
 
NGUYỄN has 2 files to share with you on SkyDrive. To view them, click the links below.
Phân phát bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền tại Hà Nội.docx
Phân phát bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền tại Hà Nội.pdf
 

Tù chính trị tại Việt Nam


 


Tù chính trị tại Việt Nam


 

Nhân Khánh, thông tín viên RFA
2013-05-16

 

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


nhankhanh05162013.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

nguyen_cong_chinh_305.jpg

Mục sư Nguyễn Công Chính tại phiên tòa ở Gia Lai ngày 26 tháng 3 năm 2012.

Courtesy chinhphu.vn

 

 

 

 

Trong năm 2012 vừa qua, có nhiều công dân Việt Nam bị khởi tố với các tội danh liên quan đến chính trị. Hệ lụy sự việc không chỉ dừng lại với bản thân những người bị tuyên án mà còn liên quan đến cả thân nhân của những người này, đến những đứa trẻ 3 tuổi. Cụ thể, các câu chuyện này diễn biến như thế nào?

Qua trao đổi với những người vợ tù chính trị, Nhân Khánh gởi đến quý vị, bản tường trình sau:

Biệt giam


Hồi năm ngoái, trong vụ xử các nông dân khiếu kiện đất đai tại Bắc Giang, có 3 người bị tuyên án tổng cộng gần 14 năm tù. Chúng tôi có cuộc trao đổi với bà Dương Thị Hà, vợ của ông Đỗ Văn Hoa – người có mức án 4 năm tù giam và 3 năm quản chế với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước CHXHCN Việt Nam”. Về cuộc sống hiện nay ở trong tù của chồng và những người liên quan vụ án, bà Dương Thị Hà cho biết:

“Hiện nay, chồng của tôi bị giam giữ rất là khổ. Chồng tôi bảo là người ta cho ăn toàn cơm sống thôi, không có thức ăn gì cả, chỉ có mấy cọng rau. Uống nước cống rãnh. Hoàn toàn là do người nhà tiếp tế, phải mua của người ta rất chi là đắt. Ở ngoài một, nhưng ở trong đấy phải nhiều gấp mấy lần tiền thì mới mua được thức ăn tương đương.

Hồi mới lên, người ta nhốt anh ấy chung phòng với mọi người. Sau này, người ta bảo chồng tôi là thành phần ngoan cố, thành phần đi kích động nọ kia. Bây giờ người ta bảo, nếu chồng tôi như vậy thì người ta sẽ giam vào phòng riêng. Trước đây, chồng tôi bị giam ở Yên Thế, Bắc Giang. Bây giờ chồng tôi đang ở trại giam Ba Sao ở Nam Hà. Trong ba người chung vụ án, ông Đinh Văn Nhượng và anh Hoa thì giam chung ở trại Ba Sao. Còn ông Nguyễn Kim Nhàn thì bị đưa lên trại giam số 5, ở trong Thanh Hóa.”

Đa số người dân Việt Nam vẫn gắn liền với ngành nông nghiệp, đất đai là một phần máu thịt của người nông dân. Những chính sách trưng dụng đất không thỏa đáng của nhà cầm quyền như nhát búa đập thẳng vào xương sống của quần chúng. Nhận xét về trường hợp ông Đỗ Văn Hoa bị bắt giam, bà Dương Thị Hà cho biết ý kiến:

Chồng của tôi bị giam giữ rất là khổ. Chồng tôi bảo là người ta cho ăn toàn cơm sống thôi, không có thức ăn gì cả, chỉ có mấy cọng rau.
-Bà Dương Thị Hà

“Tôi thấy pháp luật Việt Nam làm như thế là sai. Bởi vì người dân có quyền đi khiếu kiện việc gia đình bị mất đất, nhưng người ta lại cho anh ấy là tội tuyên truyền chống lại nhà nước. Nhốt anh ấy cách ly đến tận hôm xử. Đến hôm xử thì không cho tôi vào. Hôm ấy có rất nhiều công an, các loại công an luôn. Giăng dây thép gai khắp nơi, không có ai vào.

Chồng tôi chỉ là người đi khiếu kiện bình thường. Ở tỉnh Bắc Giang lấy của nhà tôi 1 mẫu 1 sào 4 thước ruộng. Nhà tôi chỉ còn mấy sào ruộng để cấy thôi.”

Sau khi ông Đỗ Văn Hoa bị bắt, vụ khiếu kiện đất vẫn chưa được giải quyết. Theo bà Dương Thị Hà, trường hợp này không phải xảy ra chỉ riêng với gia đình bà ấy:

“Từ khi anh ấy bị bắt, tôi vì lo giữ mấy đứa con nhỏ nên không làm được gì, cho nên phải dừng việc khiếu kiện lại. Người ta chẳng giải quyết như thế nào cả, người ta để im. Đến tận bây giờ, nhà nước lấy ruộng nhà tôi đem cho thuê, nhà tôi đòi thì người ta không trả. Cứ ở trên thì đùn xuống ở dưới, ở dưới lại đẩy lên bên trên.

Ở đây xảy ra rất nhiều. Họ lấy đất của nông dân rồi đem bán, hoặc họ bỏ không ra. Khiến nông dân không có ruộng mà làm, người dân thì đang thất nghiệp. Các xã gần đây cũng vậy, người ta đi khiếu kiện rất đông. Ở tỉnh Bắc Giang rất nhiều trường hợp khiếu kiện, ngày nào cũng có nhiều người kéo nhau đi.”

Đánh đập thân nhân


baHong-250.jpg

Bà Trần Thị Hồng, vợ mục sư Chính cùng con gái út, ảnh chụp trước đây. Photo courtesy of DanLamBao.

Chúng tôi cũng vừa nhận được tin bà Trần Thị Hồng, vợ của Mục Sư Nguyễn Công Chính vừa bị công an tỉnh Gia Lai tiếp tục mời lên làm việc. Đây là trường hợp một phụ nữ khác, cũng có chồng bị tù đày với những tội danh liên quan đến chính trị. Chúng tôi được bà Trần Thị Hồng cho biết:

“Hôm qua thì họ có đưa giấy mời để gọi tôi lên làm việc. Trong giấy mời đó thì có nói là sẽ làm một số việc có liên quan. Tuy nhiên thì tôi cũng không có biết sự việc gì có liên quan cả. Nhưng tôi không có đi, vì thứ nhất là con cái của tôi có 4 đứa, không có người chăm sóc. Thứ hai là bản thân tôi đã bị công an tỉnh Gia Lai đánh đập rất nhiều lần rồi. Đó là một điều tôi thấy bức xúc vô cùng, cho nên khi họ mời tôi thì tôi không có đi.

Sáng hôm nay, họ cho ông Tổ trưởng đến gọi tôi lên công an nhưng tôi nhất quyết không đi. Nếu có vấn đề gì thì cứ trực tiếp xuống nhà. Tôi bị đánh đập rất nhiều lần rồi. Không tin được.”

Trong hoàn cảnh nhiều khó khăn như vậy, chúng tôi có hỏi thăm vợ Mục Sư Nguyễn Công Chính về những suy nghĩ và dự định trong tương lai. Bà Trần Thị Hồng cho chúng tôi biết:

“Tôi không biết là những ngày sắp tới đây thì họ sẽ tiếp tục làm gì với gia đình tôi. Nhưng mà trong hiện tại, gia đình gồm 5 mẹ con của tôi, sao mà cuộc sống nhiều bất an quá. Từ khi ông Mục Sư Chính bị bắt với một bản án 11 năm, mà họ vẫn chưa có buông tha cho gia đình tôi.

Bản thân tôi đã bị công an tỉnh Gia Lai đánh đập rất nhiều lần rồi. Đó là một điều tôi thấy bức xúc vô cùng, cho nên khi họ mời tôi thì tôi không có đi.
-Bà Trần Thị Hồng

Tôi không nói tới việc bản thân mình bị đánh đập nhiều lần, nhưng 4 đứa con của tôi thì còn quá nhỏ, tôi cảm thấy đau xót cho 4 đứa con của tôi quá. Đứa nhỏ nhất thì năm nay, cháu được 30 tháng chứ chưa được 3 tuổi; còn đứa lớn nhất mới được 10 tuổi, được 4 đứa như vậy. Chúng còn nhỏ quá, cho nên khi chúng thấy cái hình ảnh chính quyền đi xuống nhà như vậy, chúng hoang mang lo sợ lắm.

Các con tôi thấy rất nhiều lần những cảnh tượng xảy ra với cha mẹ mình. Chúng từng nói, mẹ nên đi trốn đi. Tôi đã trả lời, mình không có vi phạm gì để phải trốn tránh hết. Con tôi lại nói, nhưng mà con sợ quá mẹ ơi. Khi nghe con mình nói như vậy, tôi cảm thấy đau đớn lắm.”

Khi được hỏi về các mong muốn, những người phụ nữ đang trao đổi với chúng tôi, họ có vẻ như quên đi những khổ nhọc của bản thân. Những người phụ nữ luôn nghĩ về chồng của họ, những người đàn ông đang bị giam cầm ở một nơi xa xôi nào đó. Bà Dương Thị Hà cho chúng tôi biết:

“Mong là mọi người lên tiếng giúp tôi, để cho người ta bớt hành hạ chồng của tôi. Tôi rất sợ là chồng mình sẽ bị nhốt vào phòng… tôi cũng không biết phòng riêng là phòng gì. Tôi rất lo sợ chồng của tôi sau này sẽ bị ảnh hưởng đến sức khỏe, tâm lý.

Tôi rất mong mọi người giúp cho tôi. Bây giờ ở nhà chỉ có một mình, tôi chẳng biết phải làm thế nào cả. Tôi chỉ là người làm ruộng. Tôi không đi đâu được cả vì không có người trông con tôi. Khi nào đi làm, tôi lại gởi chúng sang nhà bà ngoại, đến sẫm tối thì lại đón chúng về. Đứa nhỏ nhất là gần 3 tuổi, hôm anh Hoa bị bắt thì cháu ấy mới được có mấy tháng thôi.”

Liệu tiếng nói của những người phụ nữ Việt Nam có chồng đang bị giam cầm với các tội danh liên quan đến chính trị sẽ được lắng nghe như thế nào ? Câu trả lời thích đáng xin dành lại cho các cơ quan hữu trách Việt Nam và nhân quyền quốc tế.

Tin, bài liên quan


NGÀY 19 THÁNG 5?


 

NGÀY 19 THÁNG 5?

Trần Gia Phụng
                   
Theo tài liệu của đảng Cộng Sản Việt Nam (CSVN), Hồ Chí Minh (HCM)
sinh ngày 19-5-1890.  Tuy nhiên, trong đơn xin vào học Trường Thuộc
Địa Paris (Pháp) năm 1911, lúc đó HCM có tên là Nguyễn Tất Thành, đã tự viết tay là ông sinh năm 1892.  Trong đơn gia nhập hội Tam Điểm
Paris năm 1922, do một người thợ chạm tên là Boulanger giới thiệu, HCM lúc đó lấy tên Nguyễn Ái Quấc (Quốc), tự đề là sinh ngày 15-2-1895. (Jacques Dalloz, “Les Vietnamiens dans la franc-maçonnerie colonial”, Revue française d'Histoire d'Outre-mer, Tam cá nguyệt 3, 1998, Paris: Société Française d'Histoire d'Outre-mer, tr. 105.)  Những ngày nầy đều do HCM tự ghi theo từng giai đoạn trong cuộc đời ông.  Vậy thật sự khó biết HCM sinh ngày nào?  Một câu hỏi được đặt ra là tại sao cuối cùng HCM chọn ngày 19-5-1890 là ngày sinh của HCM?

1.-  NGÀY RA MẮT CỦA MẶT TRẬN VIỆT MINH

Trước hết, ngày 19-5 là ngày HCM và đảng Cộng Sản (CS) ra mắt công
khai mặt trận Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội (VNĐLĐMH), gọi tắt là
Việt Minh (VM) tại Cao Bằng.  Nguyên thủy, Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội không do HCM thành lập mà do Hồ Học Lãm và Nguyễn Hải Thần thành lập năm 1936 tại Nam Kinh do nhu cầu liên kết những nhà hoạt động cách mạng Việt Nam ở Nam Kinh (Nanjing/Nan-ching, Trung Hoa) với sự giúp đỡ của Trung Hoa Quốc Dân Đảng (THQDĐ).  Ngoài Hồ Học Lãm và Nguyễn Hải Thần, các hội viên nòng cốt khác là Nguyễn Thức Canh, Đặng Nguyên Hùng, Hoàng Văn Hoan [bí danh là Lý Quang Hoa, thuộc chi bộ Vân Quý tức Vân Nam (Yunnan) và Quý Châu (Guizhou) của đảng Cộng Sản Đông Dương (CSĐD).]

Năm 1937, Hồ Học Lãm đến hoạt động ở tỉnh Hồ Nam (Hunan, Trung Hoa), và lấy tên là Hồ Chí Minh.  (Chính Đạo, Việt Nam niên biểu nhân vật chí, Houston: Nxb. Văn Hóa, 1997, tr. 168.)  Cũng trong năm nầy, trước hiểm họa xâm lăng của Nhật Bản, hai phe Quốc-Cộng Trung Hoa liên minh lần thứ hai ngày 22-9-1937.  Trong khi đó, những hoạt động của VNĐLĐMH mờ lạt dần.  Hồ Học Lãm lại già yếu, di tản theo các đoàn quân Quốc Dân Đảng Trung Hoa chống Nhật, nên VNĐLĐMH chỉ còn trên danh xưng chứ không hoạt động gì nhiều.

Nhờ sự giới thiệu của Hồ Học Lãm, vào gần cuối năm 1940, một số đảng viên CSVN dưới lớp vỏ VNĐLĐMH đến Quế Lâm (Guilin/Kweilin) tỉnh Quảng Tây tiếp xúc với Lý Tế Thâm, một nhân vật cao cấp trong THQDĐ, thân
cận với Tưởng Giới Thạch.  Theo lời một đảng viên CS có mặt trong cuộc
tiếp xúc nầy là Lý Quang Hoa (Hoàng Văn Hoan), thì "Qua cuộc nói

chuyện với Lý Tế Thâm như vậy, cái danh nghĩa Việt Minh thực tế đã
được thừa nhận, và cái danh nghĩa Biện sự xứ Việt Minh cũng mặc nhiên
thành ra hợp pháp." (Hoàng Văn Hoan, Giọt nước trong biển cả, hồi ký.
Portland, Oregon: Nhóm tìm hiểu lịch sử, 1991, tr. 135.)  Các đảng
viên nầy thuộc cơ sở hải ngoại của đảng CSĐD, liên lạc và hoạt động
với Hồ Quang, một gián điệp mới được Đệ tam Quốc tế Cộng sản gởi trở
lại Trung Hoa năm 1938.  Hồ Quang chính là HCM.

Sau đó, HCM về Việt Nam, tổ chức hội nghị Ban chấp hành Trung ương
đảng CSĐD lần thứ 8  từ ngày 10-5-1941 tại lán Khuổi Nậm thuộc vùng
Pắc Bó (Cao Bằng).  Ngoài HCM, hội nghị chỉ có bốn uỷ viên Trung ương
đảng CSVN tham dự là Đặng Xuân Khu, Hoàng Quốc Việt (tức Hạ Bá Cang), Hoàng Văn Thụ, Phùng Chí Kiên, và một số đại diện các xứ ủy Bắc Kỳ và Trung Kỳ.  Không có đại diện Nam Kỳ.  Hội nghị kết thúc ngày 19-5-1941 với các quyết định sau đây:  1) Ra mắt công khai mặt trận VNĐLĐMH (tức VM), bao gồm các hội Cứu quốc, như Hội công nhân cứu quốc, Hội nông dân cứu quốc, Hội văn hóa cứu quốc... 2) Đưa Đặng Xuân Khu, sau có bí danh là Trường Chinh lên làm tổng bí thư đảng CSĐD. 3) Đề ra chủ
trương chuẩn bị võ trang khởi nghĩa. (Nguyễn Khánh Toàn chủ biên, Lịch
sử Việt Nam tập II, Hà Nội: Nxb. Uỷ ban Khoa học Xã hội, 1985, tt.
320-323.)

Qua diễn tiến trên đây, rõ ràng Nguyễn Ái Quốc lấy tên HCM của Hồ Học
Lãm làm tên của mình và lấy tên tổ chức VNĐLĐMH (tứcVM) làm tên mặt
trận của đảng CSĐD và công khai hóa hoạt động của mặt trận nầy tại Cao
Bằng ngày 19-5-1941.

2.-  TÌNH HÌNH DIỄN TIẾN

Tại Âu Châu, sau khi Đức thất trận và đầu hàng Đồng minh ngày
7-5-1945, đại diện Hoa Kỳ là tổng thống Harry Truman, đại diện nước
Anh lúc đầu là thủ tướng Winston Churchill, sau là Clement Attlee
(lãnh tụ đảng Lao Động, thắng cử ngày 25-7, lên làm thủ tướng thế
Churchill), đại diện Liên Xô là Joseph Stalin, bí thư thứ nhất đảng
CSLX, cùng họp hội nghị thượng đỉnh tại thị trấn Potsdam, cách 17 dặm
về phía tây nam Berlin (Đức), từ ngày 17-7 đến 2-8-1945.  Hội nghị có
mục đích bàn về các vấn đề hậu chiến tại Đức, chung quanh việc phân
chia các khu vực chiếm đóng, việc tái thiết nước Đức và các điều kiện
đưa ra cho nước Đức thất trận.

Bên cạnh đó, cũng tại Potsdam, đại diện các nước Hoa Kỳ, Anh và Trung
Hoa (tổng thống Tưởng Giới Thạch không họp, nhưng đồng ý qua truyền
thanh), không tham khảo ý kiến của Pháp, cùng gởi một tối hậu thư cho
Nhật Bản ngày 26-7-1945.  Lúc đó, Nhật Bản còn tiếp tục chiến đấu ở Á
Châu.  Liên Xô không tham dự vào tối hậu thư vì Liên Xô chưa tham
chiến ở Á Châu và chưa tuyên chiến với Nhật Bản.  Tối hậu thư Potsdam
buộc Nhật Bản phải đầu hàng vô điều kiện, chấp nhận những điều kiện
của Đồng minh, như chấm dứt quân phiệt, giải giới quân đội, từ bỏ đế
quốc... Riêng về Đông Dương, tối hậu thư quyết định rằng quân Nhật sẽ
bị giải giới do quân Trung Hoa ở bắc và do quân Anh ở nam vĩ tuyến 16.
(Spencer C. Tucker, Editor, Encyclopedia of the Vietnam War, Volume
Two, Santa Barbara, California: ABC-CLIO, 1998, tr. 583.)

Tối hậu thư không đề cập đến ai sẽ cai trị Đông Dương sau khi quân đội
Nhật bị giải giới và rút về nước, nghĩa là không đưa ra một giải pháp
chính trị cho tương lai Đông Dương, ngầm mở đường cho Pháp trở lại
Đông Dương.  Lúc đó, Truman (Hoa Kỳ) chủ trương tôn trọng chủ quyền
của Pháp tại Đông Dương để Pháp ủng hộ Hoa Kỳ tại châu Âu. (Robert S.
McNamara, In Restrospect, New York: Times Books, 1995, tr. 31. Spencer
C. Tucker, sđd. tr. 888.)  Lợi dụng việc nầy, khi Trung Hoa và Anh đưa
quân vào Việt Nam giải giới quân đội Nhật Bản, Pháp thương thuyết với
Trung Hoa và Anh để trở lại Đông Dương.

Sau khi Nhật đầu hàng ngày 14-8-1945, HCM và mặt trận VM cướp chính
quyền và thành lập chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa ngày 2-9-1945.

Trong khi đó, thi hành tối hậu thư Potsdam, ngày 13-9-1945, tướng
Douglas Gracey chỉ huy lực lượng Anh giải giới quân đội Nhật, có mặt ở
Sài Gòn.  Ngày 14-9-1945, tướng Lư Hán dẫn quân Trung Hoa đến Hà Nội.

Ngày 8-10-1945, tại London, đại diện hai chính phủ Anh và Pháp ký Tạm
ước hành chánh và tư pháp phía nam vĩ tuyến 16 ở Việt Nam, theo đó,
Anh quyết định: 1) Yểm trợ Pháp tái chiếm Việt Nam. 2) Chấp nhận chính
quyền Pháp ở Sài Gòn. 3) Giao quyền cai trị Nam vĩ tuyến 16 cho Pháp.
(Chính Đạo, Việt Nam niên biểu, tập A, Houston: Nxb. Văn Hóa: 1996,
tt. 275-276.)

Ngày 28-2-1946 tại Trùng Khánh (Chongqing, Trung Hoa), ngoại trưởng
Trung Hoa là Vương Thế Kiệt (Wang Shih-chiek) và đại sứ Pháp tại Trung
Hoa là Jacques Meyrier ký kết Hiệp ước Pháp-Hoa về việc quân Pháp thay
thế quân Trung Hoa ở phía bắc vĩ tuyến 16 tại Đông Dương, theo đó
Trung Hoa chịu rút quân ra khỏi Việt Nam từ ngày 1 đến 15-3, và chậm
nhất là ngày 31-3-1946.  Ngược lại, Pháp trả về cho Trung Hoa các tô
giới Pháp ở Thượng Hải, Hán Khẩu, Quảng Đông, Quảng Châu Loan, bán cho Trung Hoa thiết lộ Vân Nam, sửa đổi quy chế người Hoa ở Đông Dương, miễn thuế người Hoa ở Hải Phòng, và người Hoa chuyên chở hàng hóa ngang qua Bắc Kỳ sẽ khỏi phải chịu thuế. (Hoàng Văn Đào, Việt Nam Quốc Dân Đảng, tái bản kỳ 2, Sài Gòn 1970, tr. 300.)

Sau khi ký kết tạm ước London với Anh, Pháp tái chiếm Nam Kỳ rồi đổ
quân ra Bắc Kỳ.  Ký kết xong hiệp ước Trùng Khánh với Trung Hoa, hạm
đội Pháp đưa quân đến Hải Phòng ngày 6-3-1946.  Quân Trung Hoa rút về
nước, giao lại Bắc Kỳ cho quân Pháp.

Tại Hà Nội, được tin hạm đội Pháp xuất hiện ở ngoài khơi Hải Phòng vào
chiều ngày 5-3-1946 và chuẩn bị đổ bộ vào sáng ngày hôm sau
(6-3-1946), HCM báo cho Jean Sainteny, đại diện Pháp tại Hà Nội, biết
là ông ta đồng ý ký hiệp ước với Pháp, mà Pháp đã bí mật giao bản dự
thảo ngày 7-12-1945.  Vào chiều ngày 6-3-1946, tại số 38 đường Lý Thái
Tổ, Hà Nội, HCM, với tư cách chủ tịch chính phủ Liên hiệp kháng chiến,
ký thỏa ước Sơ bộ với Jean Sainteny.

Theo thỏa ước nầy:  Pháp thừa nhận Việt Nam là một quốc gia tự do
(état libre), có chính phủ riêng, nghị viện riêng và tài chính riêng
trong Liên Bang Đông Dương và trong Liên Hiệp Pháp;  Việt Nam sẵn sàng
tiếp đón quân đội Pháp đến thay thế quân đội Trung Hoa để giải giáp
quân đội Nhật.    Bên cạnh đó, cũng trong ngày 6-3-1946, hai bên ký
một phụ ước quân sự, minh định hoạt động quân đội mỗi bên.  Theo điều
1 của phụ ước nầy, VM đồng ý để quân đội Pháp thay quân đội Trung Hoa
ở phía bắc vĩ tuyến 16, nghĩa là quân đội Trung Hoa sẽ rời khỏi Việt
Nam, dầu Việt Nam không ký kết thỏa ước với Trung Hoa.  Lực lượng Pháp
tại Bắc Kỳ lên đến 15,000 quân. (Chính Đạo, Việt Nam niên biểu, tập A:
1939-1946, Houston: Nxb. Văn Hóa, 1996, tt. 313-318.)

Như thế VM không chống Pháp mà lại chính thức hợp thức hóa sự hiện
diện của quân đội Pháp tại Việt Nam.  Điều nầy hoàn toàn trái ngược
với lời thề chống Pháp của HCM khi trình diện chính phủ vào ngày
2-9-1945, gây sự bất bình trong các giới chính trị và trong đại đa số
quần chúng.  Dân chúng tố cáo rằng HCM và VM đã rước thực dân Pháp trở lại Việt Nam.  Nguyên văn lời thề cuối cùng trong ba lời thề ngày 2-9
như sau: “Nếu Pháp đến xâm lăng lần nữa thì chúng tôi xin thề: không
đi lính cho Pháp, không làm việc cho Pháp, không bán lương thực cho
Pháp, không đưa đường cho Pháp.” (Tô Tử Hạ và nhiều tác giả, 60 năm
chính phủ Việt Nam [sách song ngữ Việt-Anh], Hà Nội: Nxb.Thông
Tấn,2005, tr. 26.).

3.-  TẠI SAO SINH NHẬT NGÀY 19-5?

Sau khi tái chiếm Nam Kỳ, Pháp lần lượt tiến quân qua Cao Miên, Lào,
lên phía trên vĩ tuyến 16 và Bắc Kỳ.  Ổn định xong tình hình các nơi,
đô đốc Georges Thierry d'Argenlieu, cao ủy Pháp tại Đông Dương, quyết
định mở cuộc kinh lý khu vực phía bắc vĩ tuyến 16 ngày 14-5-1946.
D'Argenlieu đến Vạn Tượng (Vientiane, Laos) ngày 17-5-1946, rồi đến Hà
Nội chiều ngày 18-5-1946.

Lúc đó, nhà cầm quyền VM ra lệnh treo quốc kỳ (cờ đỏ sao vàng) trong
ba ngày , từ ngày 18-5 đến hết ngày 20-5 nói là để mừng sinh nhật chủ
tịch Hồ Chí Minh là ngày 19-5.  Ngày nầy khác với ngày tháng năm sinh
trong các đơn HCM xin vào học trường Thuộc Địa Paris và đơn gia nhập
Hội Tam Điểm Pháp.  Từ khi bước vào hoạt động chính trị, HCM hoàn toàn
không đề cập đến sinh nhật của ông ta, thì tại sao nhân cuộc viếng
thăm của D'Argenlieu lại có chuyện sinh nhật HCM ngày 19-5?

Vì vậy, dư luận dân chúng cho rằng HCM ngụy tạo sinh nhật để treo cờ,
nhằm đón tiếp D'Argenlieu theo nghi thức ngoại giao.  D'Argenlieu là
cao uỷ Pháp tại Đông Dương.  Hồ Chí Minh ký hiệp định Sơ bộ (6-3-1946), đặt Việt Nam nằm trong Liên Bang Đông Dương, thuộc Liên Hiệp Pháp.  D'Argenlieu là đại diện của chính phủ Pháp tại Đông Dương, đứng đầu Liên bang Đông Dương, nên HCM phải treo cờ đón tiếp D'Argenlieu.

Nếu treo cờ để đón đại diện chính phủ Pháp thì HCM và nhà cầm quyền VM sợ dân chúng phản đối và kết tội phản bội, nên HCM mượn cớ treo cờ
mừng sinh nhật của mình, để tránh sự bất bình của dân chúng vì lúc đó
tinh thần chống Pháp của dân chúng rất cao.  Cần chú ý, ngày 19-5 là
ngày ra mắt công khai mặt trận Việt Minh năm 1941 ở Pắc Bó, Cao Bằng.
(Đã viết ở trên.)

Như thế, ngày 19-5 không phải là ngày sinh của HCM mà vì lý do chính
trị, HCM và nhà cầm quyền VM công bố ngày nầy để treo cờ, đón tiếp cao
ủy Pháp tại Đông Dương, đô đốc D'Argenlieu.  Tư đó, CSVN chọn luôn
ngày nầy làm lễ kỷ niệm sinh nhật HCM.  Xin để ý thêm là CSVN chỉ kỷ
niệm sinh nhật HCM, nhưng không kỷ niệm sinh nhật của những lãnh tụ
khác, kể cả Lê Duẫn, bí thư thứ nhất Trung ương đảng Lao Động từ 1960
đến 1976 và tổng bí thư đảng CSVN từ 1976 đến 1986, nghĩa là 26 năm
cầm đầu đảng LĐ rồi đảng CSVN, hoặc Phạm Văn Đồng, thủ tướng CSVN từ 1955 đến 1987 (thủ tướng 32 năm).

Ngày sinh HCM không rõ, mà HCM sinh năm nào cũng không rõ.  Trong đơn xin vào học trường Thuộc địa Paris, HCM tự viết tay ông sinh năm 1892.

Khi gia nhập hội Tam Điểm Pháp, phiếu của ông đề sinh năm 1895.  Nay
nhân dịp phải đưa ra ngày sinh để treo cờ, thì HCM lại cho biết ông ta
sinh năm 1890?  Trong ba năm nầy, thì năm nào đúng, hay cũng không năm nào đúng cả?

Chỉ có một điều rõ ràng là HCM chết ngày 2-9-1969, trùng với ngày quốc
khánh của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, nên đảng Lao Động do Lê Duẫn đứng đầu, sợ xui xẻo, phải đổi ngày chết của HCM qua thành ngày 3-9-1969.


Cho đến năm 1989, ba năm sau khi Lê Duẫn chết, bộ Chính trị đảng CSVN
do Nguyễn Văn Linh lãnh đạo mới cải chính lại HCM chết ngày 2-9-1969.
Cũng nhân dịp cải chính nầy, bộ Chính trị đảng CSVN công bố nguyên văn
bản gốc di chúc của HCM, thay thế bản di chúc của HCM đã bị Lê Duẫn
sửa sau khi HCM chết ngày 2-9-1969. (Nhà xuất bản Thanh Niên, Toàn văn di chúc của chủ tịch Hồ Chí Minh, không đề năm xuất bản.)

KẾT LUẬN

Lối giải thích thông thường của CSVN là vì HCM hoạt động chính trị nên
phải nhiều lần thay đổi tên họ, thay đổi ngày tháng năm sinh.  Điều đó
không có gì đáng nói.  Điều đáng nói là HCM thay đổi tên họ, ngày
tháng năm sinh, để hoạt động gián điệp cho Đệ tam quốc tế cộng sản,
phục vụ quyền lợi ngoại bang.

Con đường nầy đã đưa HCM trở thành nhà độc tài thứ 11 trong 13 nhà
độc tài tàn ác nhất trên thế giới trong thế kỷ 20, gây ra cái chết của
1,700,000 người Việt, theo bảng sắp hạng của Polska Times tức Thời Báo
Ba Lan ngày 5-3-2013. (Đàn Chim Việt Online Edition ngày 20-3-2013).
Cũng chính con đường nầy đã đưa đất nước và dân tộc Việt Nam càng ngày càng suy vong, và nguy hiểm nhất hiện nay là hiểm họa xâm lăng và đồng hóa của kẻ thù truyền kiếp là bá quyền Trung Quốc.

TRẦN GIA PHỤNG
(Toronto, Canada)

Những chuyện bên trong và chưa nói về phiên tòa xử sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha


 

Nguyễn Phương Uyên: "Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm".

"Việc tôi làm thì tôi chịu xin nhà cầm quyền đừng làm khó dễ mẹ hay gia đình của chúng tôi. Chúng tôi làm để thức tỉnh mọi người trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược đất nước và cuối cùng là chúng tôi làm xuất phát từ cái tấm lòng yêu nước nhằm chống cái xấu để làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp tươi sáng hơn".

Đinh Nguyên Kha: "Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội".

 


                                    HOAN HÔ PHƯƠNG UYÊN-NGUYÊN KHA

Hai người bạn trẻ Việt Nam

Ra trước tòa án Long An hùng hồn

Dũng cảm bày tỏ tấm lòng

Yêu nước đích thực con Rồng cháu Tiên.

Dù cho Việt cọng đảo điên

Vẫn không ép nổi Kha-Uyên dối lời.

 

Vì đâu có chuyện ngược đời

Bày tỏ yêu nước tức thời tù gông.

Nhà nước giai cấp công nông

Lại đi cướp đất của công dân mình?

Hiện nay thực tế tình hình

Chủ quyền nước Việt thực tình còn không?

 

Nhìn lại tình trạng biển Đông

Tàu cộng lục địa thông đồng Đài Loan

Cả hai ỷ thế làm càng

Coi cả thế giới chẳng bằng cục phân.

 

Lúc này Mỹ bị cầm chân

Nội bộ gặp phải khó khăn nhường nào

Cọng Hòa-Dân chủ đua nhau

Cố dìm nước Mỹ rơi vào đêm đen.

Thất nghiệp, suy thoái tăng lên

Giết người, cướp của ngày thêm một nhiều.

Kinh tế viễn ảnh tiêu điều

Quốc phòng ngân sách chi tiêu bớt phần.

Trung cọng ngày một mạnh dần

Đoạt ngôi bá chủ chỉ cần mươi năm

Lúc đó thế giới cắn răng

Để mà chịu chết dã tâm thằng Tàu

Bây giờ chưa chịu cùng nhau

Tìm cách đối phó, họa hầu không xa!

 

Thương ôi! Tình trạng nước ta

Họa Tàu tiệm tiến xảy ra âm thầm

Chính quyền bịt miệng người dân

Giành quyền bán nước về phần mình thôi.

Người dân nào dám hở môi

Công an tòa án ghép thời tù ngay.

 

Qua việc xử án hôm nay

Lòng thầm tự hỏi tòa này ở đâu

Đầy tớ vâng lệnh chủ Tàu

Tất nhiên những kẻ cứng đầu thiệt thân.

 

Hai người bạn trẻ Việt Nam

Trước tòa với lũ công an như giòi

Hiên ngang khẳng khái những lời

Tấm lòng yêu nước tuyệt vời biết bao

Hai bạn có thể tự hào

Giống nòi hun đúc biết bao anh hùng./.

                17-5-2013

       Nguyễn Hoành Sơn , USA.


 

Những chuyện bên trong và chưa nói về phiên tòa xử sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha


Đăng bởi Hoài Nam vào Thứ sáu, ngày 17 tháng năm năm 2013 | 04:57




Riêng lời nói sau cùng của Phương Uyên mới làm cho cả phòng xử án bàng hoàng và không khí chùng xuống. Đứng trước vành móng ngựa của cộng sản để nói lời nói sau cùng thì Phương Uyên dũng cảm tuyến bố:
"Việc tôi làm thì tôi chịu xin nhà cầm quyền đừng làm khó dễ mẹ hay gia đình của chúng tôi. Chúng tôi làm để thức tỉnh mọi người trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược đất nước và cuối cùng là chúng tôi làm xuất phát từ cái tấm lòng yêu nước nhằm chống cái xấu để làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp tươi sáng hơn". Giữa một rừng công an hùng hổ mà Phương Uyên dám tuyên bố như vậy chứng tỏ bản lĩnh của Phương Uyên như thế nào. Khác xa chuyện an ninh điều tra ép cung nhục hình để đưa ra một Phương Uyên theo ý của an ninh là hành động chỉ để nhận 100 USD và máy chụp hình kỷ thuật số từ phản động hải ngoại...

* * *

Kết quả phiên tòa do nhà cầm quyền cộng sản dàn dựng nhằm trả thù 2 sinh viên yêu nước tại Long An ngày 16.5.2013 thì ai cũng đã biết. Chúng tôi lược thuật một số chuyện mà ít người biết đến. A. Thủ tục tố tụng:  Cũng như bao phiên tòa xét xử người yêu nước khác về điều luật mơ hồ là điều 88 và 79 an ninh tại tòa án và khu vực xung quanh luôn gắt gao: phá sóng điện thoại, ngăn cản người dân tiếp xúc phiên tòa, hạn chế thân nhân của các nạn nhạn tham dự phiên tòa, công an thì nhiều hơn các thành phần khác tham dự phiên tòa nhiều lần. Tuy nhiên phiên tòa ở Long An có một số đáng ghi nhận như sau: 1. Về thủ tục tố tụng nhà cầm quyền ở Long An lần này tỏ ra "dễ chịu" hơn các nơi như ở Sài Gòn, Hà Nội, Bến Tre, An Giang. Luật sư có nhiều thời gian hơn, gia đình gặp được người thân bị giam giữ trước khi ra tòa. Có sự tranh luận sòng phẳng giữa công tố viên buộc tội và luật sư. Lần đầu tiên ở Việt Nam kiểm soát viên chấp nhận đuối lý trước luật sư và rút lại việc truy tố 2 nạn nhận tội "chống Trung Quốc". Dù việc rút lại lời buộc tội chỉ có tính hình thức vì sau đó bản án hình phạt rất nặng nề. Nhưng chúng ta cũng ghi nhận quan điểm chống ngoại xâm ít ra đã đi vào chính trường của Việt nam và đã được chấp nhận. 2. Dù an ninh hạn chế gia đình gởi trang phục cho các sinh viên yêu nước nhưng hình ảnh 2 sinh viên trong trang phục đồng phục học sinh áo sơ mi trắng và quần tây sẫm màu nói lên rằng họ đẹp hơn nhiều. Và quan trọng hơn là minh họa cho lời tố cáo nhà cầm quyền đàn áp sinh viên thì hình ảnh đó hiệu quả hơn nhiều. Chưa đi vào nội dung phiên tòa thì hình ảnh 2 sinh viên tao nhã thanh lịch giữa một rừng công an y hệt như 2 con chiên thơ giữa một bầy sói hung bạo. 3. Vào buổi chiều nhằm phản ứng việc công an bảo vệ và an ninh ngăn chặn những thân nhân khác không vào tham dự phiên tòa thì mẹ Phương Uyên, mẹ và anh của Nguyên Kha không vào tham dự. Chủ tọa phiên tòa công bố họ không tham dự buổi chiều. Nhưng sau hơn nữa giờ họ vào tham dự thì chủ tọa vẫn đồng ý cho họ mà không làm khó dễ gì họ. 4. Diễn biến bên ngoài dù có bắt bớ 1 số người dự tính tham dự phiên tòa nhưng lần này có vẻ như là công an Long An không dám tàn độc như công an Sài Gòn hay ở Hà Nội. B. Về nội dung bàn chất phiên tòa: 

Ảnh: Báo DanViet.VN

Không hẹn mà gặp cả 3 luật sư bào chữa cho 2 sinh viên yêu nước họ có luận chứng bào chữa rất giống nhau và hợp lý: 2 sinh viên này chỉ yêu nước và chống Trung Quốc xâm lược và chống đảng cộng sản chứ không chống nhà nước CHXHCNVN. Dù trước đó an ninh làm khó dễ các luật sư rất nhiều: chặn các cuộc gọi vào máy của các luật sư, không cho họ có thời gian nhiều tiếp xúc với thân chủ cũng như toàn bộ hồ sơ vụ án. Nhưng rất trùng hợp là các luận cứ của các luật sư rất sắc bén không chỉ kiểm soát viên giữ quyền công tố bị đuối lý mà cả thẩm phán chủ tọa cũng như các hội thẩm nhân dân cũng thua lý và họ tìm cách tránh né các vấn đề và yêu cầu của luật sư đưa ra: 1. Phương Uyên và Kha có thừa nhận hành vi "vi phạm" nhưng chỉ chung chung không nói là vi phạm cái gì. Chống Trung Quốc thì chắc không có điều nào trong cả Bộ Luật Hình sự quy định. Tội chống đảng thì không phải là điều 88 của Bộ luật hình sự hiện nay mà phải là điều khác. Tuy nhiên cộng sản không dám trơ trẻn áp dụng thực chất cái điều này sợ bị dư luận trong và ngoài nước lên án nên họ miễn cưởng "ép" vào điều 88 chống nhà nước. 2. Nhân chứng của vụ án: dù bản cáo trạng và kết luận điều tra có ghi là có 3 nhân chứng nhưng 3 nhân chứng này không có mặt ở phiên tòa tại Long An vào ngày 16.5.2013. Rõ ràng việc thiếu vắng 3 nhân chứng đã chứng tỏ rằng nhà cầm quyền lấn cấn trong việc buộc tội và tiền hậu bất nhất. 3. Vật chứng: quan trọng nhất là vật chứng là các khẩu hiệu buộc tội 2 sinh viên yêu nước. Thế nhưng phiên tòa này không dám trưng ra cái vật chứng này. Đó chính là các khẩu hiệu chống Trung Quốc xâm lược và chống đảng cộng sản. Dù các luật sư yêu cầu nhiều lần nhưng chủ tọa không dám đề cập đến các khẩu hiệu này. Cũng như biên bản yêu cầu giám định nội dung của các khẩu hiệu cũng không có. Điều này chứng tỏ rằng phiên tòa của đảng cộng sản chỉ dùng nó như là một công cụ để trả thù các sinh viên yêu nước qua đó đe dọa nhiều người khác có ý chống đảng. 4. Chống đối tôn giáo: trong cáo trạng để thêm màu sắc buộc tội thì phía an ninh điều tra cố "nắn, ép" cái này vào nhưng ra trước tòa thì không có gì liên quan đến việc chống đối các tôn giáo của 2 sinh viên yêu nước. Việc này lố bịch y như chuyện 2 cái bao cao su trong vụ án của tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. 5. Lời nói sau cùng: Đinh Nguyên Kha cho rằng Kha không có tội, chỉ hành động vì lòng yêu nước. Riêng lời nói sau cùng của Phương Uyên mới làm cho cả phòng xử án bàng hoàng và không khí chùng xuống. Đứng trước vành móng ngựa của cộng sản để nói lời nói sau cùng thì Phương Uyên dũng cảm tuyến bố: "Việc tôi làm thì tôi chịu xin nhà cầm quyền đừng làm khó dễ mẹ hay gia đình của chúng tôi. Chúng tôi làm để thức tỉnh mọi người trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược đất nước và cuối cùng là chúng tôi làm xuất phát từ cái tấm lòng yêu nước nhằm chống cái xấu để làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp tươi sáng hơn". Giữa một rừng công an hùng hổ mà Phương Uyên dám tuyên bố như vậy chứng tỏ bản lĩnh của Phương Uyên như thế nào. Khác xa chuyện an ninh điều tra ép cung nhục hình để ra một Phương Uyên theo ý của an ninh là hành động chỉ để nhận 100 USD và máy chụp hình kỷ thuật số từ phản động hải ngoại. C. Phản ứng của giới am hiểu luật pháp tại Việt Nam về phiên tòa tại Long An ngày 16.5.2013:  1. Luật sư Nguyễn Thanh Lương: "Tôi thấy mình hèn hạ và bất lực khi chỉ đòi cho Phương Uyên được 5 ngày tù mà không làm cho bản án của em nhẹ đi. Phương Uyên bi bắt ngày 14 tháng 10 năm 2012 nhưng đến ngày 19 tháng 10 thì mới công khai. Kết luận điều tra và cả bản cáo trạng "quên" đi 5 ngày dấu nhẹm này. Tôi đã yêu cầu chủ tọa tính án phải từ ngày 14.10.1012 là ngày họ tạm giam em Phương Uyên. Tôi không có biết là 2 em sinh viên có kháng án hay không nhưng hình ảnh của họ ở phiên tòa hôm nay nó đay đáy vào tận giác ngủ của tôi trong nhiều ngày tới". 2. Nhà báo T. D. (yêu cầu dấu tên): "Thì cũng như bao phiên tòa khác các nạn nhân của điều luật X nếu ai mà " ăn năn nhận tội" thì án nhe. Ai mà "cương" thì lãnh án nặng. Thấy Anh Ba Sài Gòn của vụ anh Điếu cày không? án nhẹ hơn so với 2 người khác. Gần đây vụ Lô Thanh Thảo im lìm thì họ kéo xuống 2 năm từ 3 năm rưỡi ban đầu. Đó thấy chửa nhưng đừng ghi tên tôi ra đấy đó nha". 3. Luật sư N. thuộc đoàn Luật sư Thành Phố: "Bị cáo Kha không phải khủng bố, nếu khủng bố thì án khác cơ!" 4. Thẩm phán H. của tòa án tỉnh Đồng Nai: "Tôi không theo dõi phiên tòa, nhưng thẩm quyền xét xử phải là của Tòa án thành phố Hồ Chí Minh chứ không phải là Tòa án tỉnh Long An vì nơi diễn ra các hành vi vi phạm pháp luật là tại thành phố Hồ Chí Minh chứ không phải ở tỉnh Long An". 5. Một phóng viên dấu tên của báo Pháp Luật: "Thực chất thì mấy ông tòa án không đủ tư cách và nhân cách để xét xử mấy sinh viên này".



Nguyễn Phương Uyên:
"Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm".

Đinh Nguyên Kha:
"Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội".

(Lời tuyên bố mạnh mẽ và đanh thép của 2 sinh viên yêu nước Phương Uyên - Đinh Nguyên Kha trước phiên tòa tố cáo chế độ cộng sản.)

__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link