Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, May 17, 2013

Phiên tòa xử Kha và Uyên có cứu được chế độ ?


 

 

Phiên tòa xử Kha và Uyên có cứu được chế độ ?

17/05/2013
0
Nguyễn Bắc Truyển
 
Phiên tòa xử Kha và Uyên có cứu được chế độ ?
 
 [ 5:39 ]
 
 
Những kẻ bạo quyền cho rằng: trừng phạt thật nặng những người khác chính kiến là cách răn đe để giữ vững chế độ.

 Với quan điểm đó, không biết bao nhiêu những phiên tòa mà kể cho xiết đã được trình diễn từ khi đảng CSVN cướp chính quyền vào năm 1945, kết án cho hàng ngàn con người phản kháng chế độ.

Sau năm 1975, cũng theo quan điểm bạo lực, trừng phạt, hàng ngàn năm tù đã được dành cho hàng trăm con người nhằm bảo vệ chế độ.

Trước khi phong trào đấu tranh bất bạo động được khởi xướng tại Việt Nam. Những người phản kháng chế độ đa phần là các quân nhân, quan chức của chế độ Việt Nam Cộng Hòa, người dân lúc đó hầu hết không nhận ra được sự dối trá của cái gọi là “giải phóng miền Nam”.

Tập trung quân – dân – cán – chính vào trại gọi là “cải tạo”, đánh tư sản, đổi tiền, dồn ép người dân lên rừng, phân biệt đối xử các gia đình có người làm việc cho chính quyền Sài Gòn…những điều gian ác đó giúp cho bộ mặt “vô sản” của những kẻ cai trị rớt xuống để hiện nguyên hình là những kẻ gọi là “giải phóng” đi tịch thu chiến lợi phẩm.

Ba mươi tám năm qua, phản kháng chế độ nổi lên đủ mọi thành phần. Từ những người đã từng phục vụ chế độ cộng sản trong chính quyền, quân đội cho đến nhà tu hành, nhà báo, luật sư, doanh nhân, sinh viên…Từ trí thức hay những người chỉ biết đọc biết viết, từ nông dân cho đến công nhân. Khắp nơi sự bất mãn trong dân không còn là điều hiếm thấy hay e ngại biểu lộ.

Chỉ cần chúng ta bước ra khỏi nhà, kiếm một cái ghế ngồi bên quán nước ven đường sẽ nghe người dân ta thán về chế độ. Người rụt rè thì chửi đổng, mạnh dạn hơn thì nêu đích danh mà chửi.

 Khoảng 10 năm trước đây, không ai dám nghĩ rằng cái mà người ta tung hô là “muôn năm” là “vinh quang” thì ngày nay bị người dân khinh bỉ, bị xem là những con sâu, con giòi của xã hội.

Lấy cái mốc Việt Nam gia nhập WTO đầu năm 2007, thời kỳ bắt đầu cho phong trào đấu tranh Tự do – Dân chủ – Nhân quyền theo phương thức đấu tranh bất bạo động được quảng bá rộng rãi tại Việt Nam và trong Cộng đồng người Việt tại hải ngoại.

 Trước đó, phong trào này cũng đã được nhiều Niên trưởng trong nước khởi xướng như Thầy Thích Quảng Độ, Bác sỹ Nguyễn Đan Quế, Giáo sư Đoàn Viết Hoạt , Linh mục Nguyễn Văn Lý… (khởi xướng) nhưng đều bị dìm trong cảnh tù đày triền miên.

Người dân trong nước thì chỉ biết tiếp nhận thông tin tuyên truyền từ báo chí quốc doanh cho rằng đó là những người “phản động”.

Cuộc cách mạng truyền thông đã làm thay đổi cục diện đấu tranh, người bị bắt, người bị tù không còn chịu cảnh âm thầm trong bóng tối. Tin những nhà đấu tranh bị bắt đã nhanh chóng được truyền đi khắp nơi trên Thế giới đến với Cộng đồng người Việt và nhân dân trong nước.

Vũ khí sắc bén của những nhà đấu tranh là tấm lòng, bộ óc nhanh nhạy bên bàn phím hay đơn giản hơn chỉ là cái điện thoại di động có chức năng ghi âm, chụp ảnh. Chỉ những điều đó thôi cũng làm cho những kẻ cai trị độc tài phải lo lắng kêu gào cả cái “hệ thống chính trị” phải tăng cường cảnh giác những cái mà họ gọi là “các thế lực thù địch”, chống “diễn biến hòa bình”, hay  ”tự diễn biến”.

Họ có biết đâu hay cố tình giả vờ không biết, bóng ma “diễn biến hòa bình”, hay “tự diễn biến”đã bắt đầu xuất hiện từ khi họ biết ngồi máy lạnh, biết hưởng thụ bên những resort cao cấp, sân golf hay ngồi đếm đô-la.

Chế độ mà họ cho là muôn năm thì bây giờ chỉ mong được thêm vài năm nữa, đủ thời gian thu xếp một chỗ tị nạn và thu vén tài sản.

Nhưng đó là nước cờ cho những kẻ cấp cao còn phường tay sai thì biết chạy về đâu?

Nếu như là đúng theo quan điểm của những kẻ bạo quyền là: trừng phạt thật nặng những người khác chính kiến là cách răn đe để giữ vững chế độ, thì chắc chắn  phiên tòa xét xử Kha và Uyên sẽ không bao giờ đạt được điều họ mong muốn.    

Người dân đâu còn sợ cái “răn đe” của chế độ đã mục nát từ gốc đến ngọn. Phiên tòa xử Kha và Uyên chính là góp thêm làn gió thổi tung cái chế độ tàn ác nhất trong lịch sử Việt Nam.

Việt Nam, ngày 15/5/2013
NGUYỄN BẮC TRUYỂN

 
http://radiochantroimoi.com/binh-luan/phien-toa-xu-kha-va-uyen-co-cuu-duoc-che-do.html

Mỹ yêu cầu Việt Nam trả tự do lập tức cho Phương Uyên và Nguyên Kha


 

 

MỸ - VIỆT - 
Bài đăng : Thứ sáu 17 Tháng Năm 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ sáu 17 Tháng Năm 2013

Mỹ yêu cầu Việt Nam trả tự do lập tức cho Phương Uyên và Nguyên Kha

Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên (DR)
Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên (DR)

Đức Tâm  RFI

Đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội ngày hôm nay 17/05/2013 ra thông cáo yêu cầu chính quyền Việt Nam trả tự do ngay lập tức cho sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, hai nhà tranh đấu trẻ vừa bị kết án tù với tội danh tuyên truyền chống Nhà nước. Đại diện chính quyền Washington cho rằng các hành động trấn áp này là một « xu hướng đáng lo ngại ».
 
Hôm qua, trong một phiên xét xử nhanh chóng, tòa án tỉnh Long An, miền nam Việt Nam, đã tuyên án 6 năm tù đối với nữ sinh viên Nguyễn Phương Uyên, 21 tuổi và 8 năm tù đối với anh Đinh Nguyên Kha, 25 tuổi, kỹ thuật viên tin học.

Tư pháp Việt Nam kết tội những người này tuyên truyền chống Nhà nước và đặc biệt là rải truyền đơn bôi xấu chính quyền.

Trong thông cáo công bố ngày hôm nay, sau khi bày tỏ sự lo ngại về việc kết án tù nặng nề đối với Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội nhận định: « Các bản án này phần nào cho thấy một xu hướng đáng lo ngại là các nhà chức trách Việt Nam sử dụng các tội danh trong các luật về an ninh quốc gia để bỏ tù những người chỉ trích chính phủ vì họ bày tỏ quan điểm một cách ôn hoà ».

Chính quyền Mỹ nhấn mạnh: « Những việc làm này trái với quyền tư do ngôn luận và như vậy cũng trái với các nghĩa vụ của Việt Nam trong khuôn khổ Công ước Quốc tế về Các quyền Dân sự và Chính trị cũng như các cam kết thể hiện trọng Tuyên ngôn Nhân quyền Thế giới ».

Do vậy, « Chúng tôi kêu gọi chính phủ Việt Nam trả tự do cho những tù nhân lương tâm và cho phép tất cả người dân Việt Nam được bày tỏ quan điểm chính trị của họ một cách ôn hoà ».
 

__._,_.___




 

 

 

Kính mời qúy vị cùng nghe nỗi niềm của tuổi trẻ hôm nay với hiện tình đất nước:

 

Never Lose The Light
Không Đánh Mất Lửa Tinè http://youtu.be/YwOnjht3kZg

Ánh Sáng Không Lụi Tàn

 - Never Lose The Lightè http://youtu.be/kS8gvgfTSb0


 






Sắp ghế cho dàn nhạc chính trị VN


 

Sắp ghế cho dàn nhạc chính trị VN

Giáo sư Carl Thayer
Gửi cho BBCVietnamese.com từ Úc
Cập nhật: 11:50 GMT - thứ sáu, 17 tháng 5, 2013
Ông Nguyễn Thiện Nhân được đánh giá là 'người đối thoại tuyệt vời' với đối tác nước ngoài
Hội nghị Trung ương 7 của Đảng Cộng sản Việt Nam từ ngày 2 đến 11/05/2013 đã tập trung vào sáu chủ đề lớn, và thảo luận “một số vấn đề quan trọng khác”.
Ban Chấp hành Trung ương nhất trí ba vấn đề và “đồng tình cao” về các vấn đề khác.

Các bài liên quan

Chủ đề liên quan

Tuy vậy, Trung ương Đảng không đi theo dàn bài soạn sẵn và đã bác bỏ giới thiệu của Bộ Chính trị trong việc bầu chọn tân thành viên cho Bộ Chính trị.
Hội nghị Trung ương 7 là dấu hiệu rằng công tác chuẩn bị cho Đại hội 12 của Đảng vào năm 2016 đã bắt đầu.
Sáu chủ đề chính bao gồm, thứ nhất, tiếp tục nỗ lực cải tổ hệ thống chính trị từ trung ương xuống cơ sở như đã ghi trong Nghị quyết 4. Những kết luận chính là cải tổ hệ thống chính trị phải đi từ từ, dựa trên kinh nghiệm thực tiễn và phù hợp với phát triển kinh tế của Việt Nam. Nỗ lực cải tổ chính trị sẽ tập trung cho việc giảm chồng chéo trách nhiệm giữa các cấp chính quyền, xây dựng đội ngũ cán bộ, công chức trong ba lĩnh vực – lý luận, dự báo kinh tế và tư vấn chính sách.
Thứ nhì, các lãnh đạo Đảng cũng muốn tăng cường công tác tuyên truyền và dân vận. Đây là chỉ dấu các lãnh đạo ý thức được các căn bệnh lan rộng trong xã hội Việt Nam.
Thứ ba, Hội nghị cũng xem xét quá trình sửa đổi Hiến pháp 1992, gồm cả phần lấy ý kiến công chúng. Quan chức Đảng nói rằng quá trình này, qua hơn 28 nghìn hội nghị hội thảo đã thu nhận được trên 26 triệu ý kiến, là bằng chứng rằng Việt Nam là quốc gia xã hội chủ nghĩa pháp quyền, ‘của dân, do dân và vì dân’.
"Tổng Bí Thư Đảng đã bác bỏ các kiến nghị do nhóm 72 cựu quan chức cao cấp, trí thức, cựu chiến binh và công dân nổi bật gửi đến"
Thế nhưng, trái ngược với điều này, Tổng Bí Thư Đảng, ông Nguyễn Phú Trọng đã bác bỏ các kiến nghị do nhóm 72 cựu quan chức cao cấp, trí thức, cựu chiến binh và công dân nổi bật ký và gửi đến.
Đảng lẽ ra có thể nhân Bản kiến nghị 72, rồi sau đó công bố các lý do vì sao bác bỏ các đề nghị trong đó. Rõ ràng là ở đây sân chơi không bình đẳng, và một số ‘công dân’ lại có quyền ‘bình đẳng’ hơn những người khác.
Cho tới nay không hề có nghị quyết nào được công bố liên quan đến chủ đề này vì trách nhiệm chính của sửa đổi hiến pháp thuộc về Ủy ban Dự thảo Sửa đổi Hiến pháp và Quốc hội.
Được biết, Quốc hội Việt Nam sẽ xem xét các đề nghị sửa đổi hiến pháp tại kỳ họp tháng 5 và tháng 9 này.
Một chủ đề nữa mà Đảng Cộng sản cam kết làm là thực hiện nghị quyết về “Một số vấn đề cấp bách trong công tác xây dựng Đảng”.
Nghị quyết này có mục tiêu khắc phục tình trạng suy thoái về ý thức hệ, đạo đức và lối sống của một số đảng viên mà đã gây ra hậu quả là việc thực hiện yếu kém các nguyên tắc “Dân chủ tập trung, Lãnh đạo tập thể và Trách nhiệm cá nhân”.
Trung ương Đảng cũng dùng phê bình và tự phê bình ở mọi cập như cách thức tăng cường kỷ luật của Đảng và “giải quyết các vụ việc phức tạp” gây bức xúc trong dư luận, gồm cả tham nhũng, mạng lưới quan hệ quyền lực ngay cả trong các quan chức cao cấp và lãnh đạo.
Nhưng chính việc bầu chọn nhân sự mới vào Bộ Chính trị – được trình bày trong phần tiếp theo - cho thấy chiến dịch chống tham nhũng đã bị khựng lại.

Tân lãnh đạo tiến lên

Trong kỳ Đại hội Đảng 11 họp vào tháng 1/2011, Bộ Chính trị nhiệm kỳ trước đã đề nghị để Bộ Chính trị nhiệm kỳ này có 17 thành viên. Nhưng khi Trung ương bỏ phiếu thì chỉ có 14 người nhận được số phiếu đủ để vào Bộ Chính trị, tức là 50% cộng một phiếu. Vào lúc đó nhiều nhà quan sát đã cho rằng con số 14 là không ổn định vì nó tạo ra tình trạng đều số phiếu gây bế tắc.
Tin tức nói Hội nghị Trung ương 7 có nhiệm vụ giải quyết ba vị trí trống đó. Nhưng thật bất ngờ, Ban Chấp hành Trung ương Đảng đã bỏ qua các ứng viên được ưu ái và chỉ đưa hai người mới vào Bộ Chính trị: Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân và Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân, người cũng là thành viên của Ban Bí thư.
Cả hai người đều gốc miền Nam. Ông Nhân sinh ra ở Trà Vinh và từng làm Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân TP Hồ Chí Minh 2001-06. Bà Ngân quê ở Bến Tre và từng nắm Sở Tài chính tỉnh trước khi thăng tiếng lên làm Bí thư Hải Dương ngoài Bắc.
"Bà Ngân là phụ nữ Việt Nam thứ ba trong lịch sử Đảng Cộng sản được vào Bộ Chính trị kể từ khi cơ quan quyền lực này được lập ra năm 1951. "
Sự loại bỏ các ứng viên được Tổng Bí Thư Đảng ủng hộ, và đưa ông Nhân và bà Ngân lên phản ánh sợ chia rẽ tiếp tục trong giới cầm quyền Việt Nam. Một Bộ Chính trị 16 thành viên cũng sẽ tiếp tục phải đóng vai trò tế nhị là duy trì cân bằng quyền lực và dàn xếp giữa các phe phái.
Cũng cần nhắc lại rằng tại Hội nghị Trung ương 6 tháng 10 năm ngoái, Bộ Chính trị, theo các tin lọt ra, đã bỏ phiếu 9-5 về quyết định kỷ luật Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng sau đó, Ban Chấp hành Trung ương đã bác bỏ yêu cầu của Bộ Chính trị, một dấu hiệu rõ ràng là đa số người trong Trung ương Đảng ủng hộ ông Dũng.
Cũng cần nhắc lại rằng Thủ tướng Dũng đã bổ nhiệm ông Nhân làm Phó Thủ tướng ngay trong nhiệm kỳ đầu của ông.
Ngay trước Hội nghị Trung ương lần này, Bộ Chính trị đã thông qua một nghị quyết quan trọng thúc đẩy hội nhập quốc tế về kinh tế của Việt Nam. Hiện văn bản này vẫn còn được giữ trong bí mật nhưng có vẻ như sự thăng tiến của ông Nhân vào Bộ Chính trị được xắp đặt để thúc đẩy mục tiêu này.
Từng học tại Đức và Hoa Kỳ, ông Nguyễn Thiện Nhân được nước ngoài đánh giá là người đối thoại tuyệt vời khi nói chuyện với các nhà đầu tư hoặc lãnh đạo các nước. Ông cũng được giao nhiệm vụ nắm việc xử lý quan hệ với Trung Quốc và vừa đi Bắc Kinh nhằm cùng chủ trì cuộc họp lần thứ sáu Ủy ban Hỗn hợp Trung – Việt là cơ chế giám sát mọi hoạt động song phương, đặc biệt là về kinh tế.
Cũng có thể đánh giá sự thăng tiến của bà Nguyễn Thị Kim Ngân theo cách tương tự. Sự nghiệp của bà cho thấy có kinh nghiệm nổi bật trong việc giải quyết các chủ đề kinh tế, gồm cả giai đoạn làm Thứ trưởng Bộ Tài chính và Thứ trưởng Bộ Thương mại. Bà cũng từng làm Bộ trưởng Lao động, Thương binh và Xã hội. Bà Ngân có sự ủng hộ từ trong Đảng thể hiện qua lần bổ nhiệm bà vào Ban Bí thư năm 2011.
Bà Ngân là phụ nữ Việt Nam thứ ba trong lịch sử Đảng Cộng sản được vào Bộ Chính trị kể từ khi cơ quan quyền lực này được lập ra năm 1951. Bà cùng bà Tòng Thị Phóng là hai nữ ủy viên Bộ Chính trị nhiệm kỳ này. Trước họ có bà Nguyễn Thị Xuân Mỹ vào Bộ Chính trị năm 1996 ở kỳ Đại hội 8.
"Sự hụt hẫng của hai ông Thanh và Huệ là một cú khựng lại nghiêm trọng cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người mà các nguồn tin nói là đã ủng hộ họ hết mức."
Ban Chấp hành Trung ương cũng mở rộng Ban Bí thư để nhận vào ông Trần Quốc Vượng, người gốc Thái Bình, hiện phụ trách Văn phòng Trung ương Đảng và từng nắm chức Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao.
Trung ương Đảng đã bác bỏ ứng cử viên Nguyễn Bá Thanh, Trưởng Ban Nội chính, và Vương Đình Huệ, Trưởng Ban Kinh tế Trung ương mới được lập trở lại. Vì không giành được một ghế trong Bộ Chính trị, uy tín của ông Thanh bị giảm sút trong cương vị chỉ đạo công cuộc chống tham nhũng. Dù ông tiếp tục báo cáo trực tiếp lên Tổng Bí thư Đảng nhưng sẽ không có cách nào trực tiếp tác động đến các quyết định chính trị quan trọng nhất.
Sự hụt hẫng của hai ông Thanh và Huệ là một cú khựng lại nghiêm trọng cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người mà các nguồn tin nói là đã ủng hộ họ hết mức.
Các tin đồn ở Hà Nội cũng gợi ý rằng còn có một số nhân vật hàng đầu có hy vọng như Tướng Ngô Xuân Lịch, Chủ nhiệm Tổng Cục Chính trị của Quân đội Nhân dân Việt Nam, và Bộ trưởng Ngoại giao, ông Phạm Bình Minh.
Trong số 16 ủy viên Bộ Chính trị, 10 người sẽ nghỉ hưu vào kỳ Đại hội Đảng tới nếu quy tắc giữ tuổi về hưu là 65 được áp dụng triệt để. Một biệt lệ có thể được áp dụng với chức Tổng Bí thư. Thường thì hệ thống ở Việt Nam hay giữ các nhân vật nắm ghế Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội và Trưởng Ban Bí thư lại ở nhiệm kỳ Đại hội mới.
Nhưng hiện cũng chưa rõ sẽ có thêm bổ nhiệm vào Bộ Chính trị trong giai đoạn tới không.
Một ứng viên khác được nói đến là ông Hoàng Trung Hải, hiện là một trong số bốn Phó Thủ tướng. Tên ông này có thể sẽ được nêu ra ở một kỳ họp Trung ương sau này.
Nếu không có thêm người vào Bộ Chính trị từ nay tới Đại hội Đảng lần tiếp theo, một trong số hai người mới vào Bộ Chính trị lần này có thể còn thăng tiến lên chức vụ cao hơn vào năm 2016.
Và một lần nữa, hệ thống lãnh đạo già cỗi của Việt Nam sẽ không tạo ra không gian gì cho sự chọn lựa.
Giống như việc sắp xếp ghế cho một dàn nhạc, năm 2016 có vẻ sẽ là dịp cho sáu ứng cử viên để rồi từ đó chọn ra năm vị trí lãnh đạo uy quyền nhất.
Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia chính trị Việt Nam, đã giảng dạy nhiều năm tại Đại học New South Wales, Úc, trước khi nghỉ hưu.


Mơ ước một căn nhà


 

Mơ ước một căn nhà

Uyên Nguyên tường trình từ VN
2013-05-15
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
luong-thap-van-co-nguoi-lam-305.jpg
Công nhân nộp đơn xin việc trước một doanh nghiệp ở Bình Dương
RFA photo
 
Với mức lương từ ba triệu đến năm triệu đồng trên mỗi tháng, vật giá mỗi ngày thêm leo thang, không gian sống ngột ngạt và mọi chế độ dành cho công nhân chỉ có tính hình thức là chính. Dường như người làm công chẳng có hy vọng gì, chuyện tìm mua một miếng đất nhỏ để xây nhà sống qua ngày với họ nghe ra quá xa vời!

Có thể nói rằng Bình Dương là tỉnh có nhiều khu công nghiệp thuộc vào bậc nhất Việt Nam. Và cũng có thể ví von các khu dân cư có chứa nhà cho công nhân thuê trọ chật chội, u ám và bí hiểm chẳng kém gì một cái tổ mối, ở đó, mỗi công nhân là một con mối thợ miệt mài, chẳng biết đời sẽ về đâu.

Cuộc sống bấp bênh, tạm bợ

Với mức lương từ ba triệu đến năm triệu đồng trên mỗi tháng, vật giá mỗi ngày thêm leo thang, không gian sống ngột ngạt và mọi chế độ dành cho công nhân chỉ có tính hình thức là chính. Dường như người làm công chẳng có hy vọng gì, chuyện tìm mua một miếng đất nhỏ để xây nhà sống qua ngày với họ nghe ra quá xa vời!

Lúc chúng tôi đến thăm, chừng 6h chiều, dãy nhà trọ cho công nhân khu công nghiệp Việt Nam – Singapore nằm lọt thỏm trong khu dân cư 434 vẫn còn vắng chủ, đập vào mắt chúng tôi là những dây phơi áo quần dã chiến mắc trên mái hiên trước các phòng trọ, người phải đi bên dưới áo quần, nước rơi lên đầu là chuyện rất bình thường ở đây.

Thường thì chừng 6 giờ, các công nhân tan tầm, họ ghé chợ mua qua loa một vài thứ rau cá, trứng hay thịt gì đó để về làm cơm bữa tối. Bữa ăn của họ gọi là cho có bữa, lót cho chắc bụng để tối ngủ là chính.

7h, các công nhân có mặt đầy đủ trong dãy phòng trọ, lúc này, tiếng trẻ con khóc, tiếng nồi niêu xoong chảo, chén bát va vào nhau nghe xôn xao. Chúng tôi ghé thăm một gia đình nhỏ gồm hai vợ chồng làm công nhân xí nghiệp hải sản đông lạnh và một cháu nhỏ chưa đầy 10 tháng tuổi.

Gia đình nhỏ này sống trong không gian rộng chưa đầy 10 mét vuông, xin nói thêm, đây là không gian chuẩn của các dãy phòng trọ, chuẩn này ai đưa ra thì không rõ nhưng tất cả các chủ phòng trọ đều xây dựng phòng cho thuê với diện tích chuẩn từ 8 đến 10 mét vuông, bên trên có một gác lửng, diện tích từ 3 đến 4 mét vuông, nhà bếp, chỗ ngủ và sinh hoạt, ăn uống, toilet nằm sát cạnh nhau.

Trở lại gia đình công nhân vừa nói, lúc này anh Huyên đang lúi húi nhặt rau, chị Thúy đang nấu cơm, cháu bé nằm chơi một mình trên tấm chiếu trải dưới nền nhà, thỉnh thoảng, nghe con khóc, hai anh chị lại lúi húi đến dỗ, cháu bé nín, họ lại tiếp tục công việc chuẩn bị bữa cơm tối. Quan sát thêm một chút, bữa ăn tối của họ gồm một bó rau muống luộc, một con cá nục chiên, một cái trứng luộc và cơm. Một bữa ăn quá ư là đạm bạc cho một gia đình!

Nhưng khi nghe anh Huyên thổ lộ rằng bữa ăn như vậy vẫn còn sang so với nhiều gia đình công nhân khác vì mức lương của anh chị tạm ổn định, mỗi tháng được ba triệu năm trăm ngàn đồng, tổng cộng hai người kiếm được bảy triệu đồng, trả tiền thuê phòng, tiền điện nước, các thứ nhu yếu phẩm khác, mất gần ba triệu đồng, tiền xăng cộ, sữa cho cháu bé tốn hết hai triệu, như vậy, chưa tính các khoản phát sinh, anh chị mỗi tháng dư được ngót nghét hai triệu đồng.

Có những gia đình công nhân khác, lương cả vợ và chồng chừng 5 triệu, thiếu trước hụt sau, bữa ăn của họ còn thê thảm gấp bội anh chị. Cũng theo anh Huyên tìm hiểu trước khi quyết định vào Bình Dương làm thuê, công nhân ở nhiều nơi lương còn thấp hơn anh chị nhiều. Đời sống của công nhân rày đây mai đó, nhà thuê muôn năm. Vì cơ hội mua nhà của họ nghe ra quá ư xa vời!

Ước mơ quá xa vời

tuyen-dung-250.jpg
Bảng tuyển dụng công nhân ở Bình Dương. RFA photo
Lời bộc bạch của gia đình công nhân khiến chúng tôi nghĩ đến kế hoạch giải ngân của chính phủ gọi là “phân khúc nhà ở cho người lao động có thu nhập thấp” mà trong thực tế, nhiều nhà phân tích đã chỉ ra bản chất của nó là duy trì uy tín ít ỏi của chính phủ và khuấy động không khí vốn ngủ quên gần ba năm nay của bất động sản Việt Nam. Chính phủ đang đối diện với nguy cơ mất hoàn toàn niềm tin trong nhân dân nếu như hàng loạt tập đoàn bất động sản vốn có tiếng tăm lâu nay bị chết vì cạn vốn và ngân hàng nhà nước càng lúc càng thua lỗ bởi sự phá sản, mất khả năng hoán trả vốn vay của họ.

Thử đặt một câu hỏi: Nếu như giá đất đừng đội lên cao, đồng tiền đừng liên tục rớt giá thì đời sống người lao động có ngắc ngoải như hiện nay hay không? Vì sao lại xãy ra hiện tượng này?

Một nữ công nhân đưa ra nhận xét, với ngụ ý rằng người lao động sẽ dễ dàng tiết kiệm để mua nhà, không cần đến cái “phân khúc nhà ở cho người có thu nhập thấp” của chính phủ nữa nếu như chế độ thu hồi, đền bù đất tử tế.

Chính vì chính sách thu hồi đất không sòng phẵng và đầy tính bất minh mà nhà nước đã thực hiện mấy mươi năm nay tại Việt Nam đã khiến cho một quĩ đất rất lớn rơi vào tay tư bản đỏ, người nông dân mất chỗ sinh sống, đổ xô đi làm thuê đủ các ngành nghề, trong đó có cả việc đi làm công nhân ở các khu công nghiệp, và, đến khi họ lập gia đình, cần một chỗ ở riêng, vấn đề đất đai trở nên bứt xúc vì lúc này đồng tiền ít ỏi của họ làm ra, tiết kiệm được không thể nào mua được một phần đất nhỏ để làm nhà.

Hơn nữa, vì những cái bong bóng giá do các doanh nghiệp bất động sản thổi lên sau khi chung chi, hối lộ để có được diện tích nông nghiệp gọi là thu hồi đền bù, đã làm cho cơ hội mua nhà ở của người lao động nghèo hoàn toàn bị triệt tiêu.

Sắp tới đây, chính phủ sẽ bơm tiền để các ngân hàng cho người có thu nhập thấp vay mua nhà. Không biết có bao nhiêu người phải tìm cách chạy chọt, đút lót để lọt vào danh sách này? Và không biết đến bao giờ người lao động nghèo Việt Nam thoát khỏi những khu ở chuột để chạm vào cảm giác được làm chủ một căn nhà, dù là nó rất nhỏ, rất chật chội?

Nghĩ đến đây, tự dưng thấy những gia đình công nhân có chút gì đó phiêu diêu, vô định, tương lai quá ư mịt mùng!
 
 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link