Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, May 20, 2013

Thư gửi các bạn trẻ yêu nước đang trong ngục tù của Tà Quyền Cộng Sản Việt Nam.




KHONG VE VIET NAM NEU CON VIET CONG (KVVNNCVC)
MUON CHONG TÀU CONG PHAI DIET VIET CONG (MCTCPDVC)
MUON DIET VIET CONG PHAI DIET VIET GIAN (MDVCPDVG)

Thư gửi các bạn trẻ yêu nước đang trong ngục tù của Tà Quyền Cộng Sản Việt Nam.

Lê Duy San

Thưa các bạn,

 

Vì lý tưởng, các bạn đã quên cả tương lai và mạng sống của mình để nói lên tất cả những gì có thể mang lại tốt đẹp nhất cho đất nước, cho dân tộc. Nhưng bọn Việt Cộng  bán nước đã đặt quyền lợi của đảng Cộng Sản Việt Nam, của bọn cầm quyền trên quyền lợi của đất nước, của dân tộc để vu oan giá họa cho các bạn những tội mà các bạn không hề sai phạm. Chúng bắt các bạn để mong dập tắt các tiếng nói yêu nước khác hòng dễ dàng làm tay sai cho quan thầy của chúng là bọn bành trướng bá quyền Trung Cộng.

Tôi biết, bọn chúng (Việt Cộng) không thiếu gì phương sách để cố làm cho các bạn phải khuất phục. Nào ép buộc các bạn phải đọc lời thú tội và những lời thứ tội này đã được bọn chúng đưa lên đài phát thanh, truyền hình trong nước và cả lên các website để có cớ xử tội các bạn. Vì thế tôi không ngạc nhiên và tôi cũng chẳng cần nghe những lời thú tội của các bạn vì dù các bạn có nhận tôi đến mức nào đi chăng nữa thì không những dưới mắt tôi cũng như dưới mắt 80 triệu người Việt trong nước cùng hơn 3 triệu người Việt hải ngoại, mà còn dưới mắt của cả thế giới, các bạn chẳng có tội gì cả ngoài lý tưởng tự do, dân chủ và lòng yêu nước, thương dân tộc của các bạn. Vì thế, lòng ngưỡng mộ của tôi đối với các bạn vẫn không thay đổi.

Mặc dầu đã bắt các bạn phải đọc lời nhận tội và đưa các bạn ra tòa xét xử, hay nói cho đúng hơn là để lãnh án về “tội tuyên truyền chống phá nhà nước…”, chiếu điều 88 bộ luật hình sự. Nhưng bọn chúng vẫn chưa yên tâm bởi vì chiếu điều 88, nếu ra toà, các bạn phản cung và không nhận tội thì bọn chúng dù có thù ghét các bạn tới đâu, cũng chỉ có thể phạt tối đa các bạn, mỗi người là 20 năm tù. Cho nên bọn chúng đã đồi tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước…” chiếu điều 88 bộ luật hình sự sang tội danh “có âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân…” chiếu điều 79 bộ luật hình sự là tội có hình phạt tối đa là tử hình. Khi được biết điều này, chắc không phải chỉ các bạn, mà rất nhiều người trong nước cũng như ngoài nước rất lo ngại cho các bạn. Nhưng tôi cho rằng đó chỉ là sự hù doạ.

Trong bài viết của tôi với nhan đề “Tại Sao Cộng Sản Việt Nam vẫn Tồn Tại” vào cuối tháng 12 năm 2009, có đăng trên nhiều diễn đàn, tôi có viết: “Luật pháp nói chung và toà án nói riêng dưới chế độ Cộng Sản là để bảo vệ chế độ của chúng. Do đó biện pháp đầu tiên là dùng công an để đàn áp và truy tố ra tòa. Biện pháp này không những có mục đích để trừng trị mà còn có mục đích đe dọa. Việc bọn Việt Cộng đổi tội danh truy tố Trần Anh Kim, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung từ tội danh “tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” theo điều 88 bộ Hình Luật Việt Cộng thành tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 Bộ Hình Luật Việt Cộng hoặc dựng lên những con ngáo ộp như “Thế lực thù nghịch”, “Diễn tiến hoà bình” hay “Bọn phản động” cũng không ngoài mục đích này. Nhưng biện pháp này ngày nay,  hầu như vô hiệu bởi vì những người bất đồng chính kiến, hay phổ biến những tư tưởng tự do, dân chủ, nhân quyền hay biểu lộ lòng yêu nước, không phải là một tội. Hơn nữa, ngày nay, tai mắt quốc tế hầu như có mặt ở khắp nơi và bọn lãnh đạo Hà Nội đã đặt bút ký vào các bản văn quốc tế như Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, nên không thể muốn xử sao thì xử. Do đó dù có khắt khe tới đâu chúng cũng chỉ có thể gắn chocác bạn  một tội danh vớ vẩn để phạt tù chứ không thể tuyên án tử hình để giết người vô tội. Và tôi đã chờ đợi bọn chúng xem bọn chúng sẽ xử các bạn ra sao.

 

Ngày 20/1/2010, tại tòa án nhân dân Saigon mà bọn chúng gọi là thành phố Hồ Chí Minh đã đưa các bạn ra để lãnh án, tôi không gọi là đưa các bạn ra để xét xử vì xét xử gì bọn chúng ? Mọi chuyện đã được bọn chúng xếp đặt.

 

                          

                             Anh Trần Huỳnh Duy Thức hiên ngang trước bầy qủy đỏ

Các bạn thấy không? Chính bọn chúng đã sợ các bạn, chứ không phải các bạn sợ bọn chúng. Trong bài “Phiá Sau Một Phiên Tòa Công Khai” đăng trên diễn đàn VN-Politic Chủ Nhật 24/1/2010, Kim Châm đã viết như sau: “Điểm thú vị và nổi bật nhất là công tác đảm bảo an ninh trật tự trước và sau phiên tòa. Ngày 20 tháng 1 năm 2010, ở khắp các ngã tư của đường phố Sài Gòn, đặc biệt là khu vực quanh tòa án nhân dân thành phố 131 Nam Kỳ Khởi Nghĩa, lực lượng an ninh chìm, nổi được phân công theo dõi, giám sát khu vực này rất nghiêm ngặt. Theo tin từ một blogger trẻ, người đã đến bên ngoài phiên tòa, cho biết: “Công an dày đặc ở khắp nơi. Thật không thể tưởng tượng được là họ huy động toàn bộ lực lượng cho một phiên tòa hùng hậu như thế. Xe chở bộ đội đặc công có vũ trang chạy ra vào rầm rập. Thỉnh thoảng lại có mấy chiếc xe tù chạy vòng vòng thị uy. Nếu làm một phép tính, hẳn một người đứng bên ngoài phiên tòa sẽ hân hạnh có từ 6 đến 8 người chăm sóc, đến cả đi mua nước uống và đi tiểu tiện hay đại tiện ở công viên bên cạnh cũng có người đi theo và nghe dùm điện thoại cho mình. Thật không thể nào tin được.”… Một cách ngắn gọn, thì về mặt an ninh có lẽ cách diễn tả của phóng viên đài Á Châu Tự Do đã lột tả được tất cả, đó là nhà nước “ứng xử như sắp có đại loạn”.

Trước tòa, 2 bạn Lê Thăng Long và Trần Huỳnh Duy Thức cũng chẳng thèm nhờ luật sư Nguyễn Minh Tâm là luật sư do bọn chúng chỉ định. Bạn Thức lấy lý do là bạn và luật sư Minh có nhiều quan điểm không giống nhau. Nhưng tôi biết vì sao sao các bạn từ chối. Người ta chỉ phải nhờ luật sư cãi khi người ta có tội hoặc bị hàm oan. Các bạn không có tội, các bạn cũng chẳng bị hàm oan. Cả thế giới biết bạn không có tội. Chính bọn chúng mới là kẻ có tội, tội bán nước, tội phản quốc. Và chính các bạn đã là quan tòa xét xử bọn chúng. 

Bởi vậy, tuy bọn chúng đã đổi tội danh để hù doạ các bạn chứ không dám dùng để xử các bạn. Người bị chúng tuyên phạt nặng nhất vì đã phản cung trước bọn chúng là bạn Trần Huỳnh Duy Thức chúng cũng chỉ dám phạt là 16 năm tù, 5 năm quản chế. Còn bạn Nguyễn tiến Trung 7 năm tù giam, 3 năm quản chế, bạn Lê Công Định 5 năm tù giam, 3 năm quản chế, bạn Lê Thăng Long 5 năm tù giam.

Tuy hình phạt các bạn thấp hơn mức tôi đa của tội “tuyên truyền chống phá nhà nước…” chiếu điều 88 bộ luật hình sự, nhưng cũng không phải là nhẹ. Nhưng các bạn thấy không, người ta chỉ sợ khi tội phạm đúng và hình phạt đúng. Nếu tội phạm không đúng thì dù hình phạt có nặng tới đâu, người ta cũng không sợ. Chính vì vậy mà các bạn trẻ vẫn lên tiếng chống đối.

Ngày 30/10/2012, tòa án nhân dân thành phố Hồ Chí Minh tức Saigon đả xử hai nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình bị kết án 6 năm tù giam và 2 năm quản thúc và nhạc sĩ Việt Khang bị kết án 4 năm tù giam và 2 năm quản thúc. Luận điệu của tòa án cho rằng những bài hát do 2 nhạc sĩ này sáng tác làm cho người dân nghe và chán ghét chế độ cộng sản Việt Nam.

Thực ra nhạc sĩ Việt Khang chỉ làm 2 bài hát: “Việt Nam tôi đâu?” và “Anh là ai?” để nói lên nói lên lòng yêu nước của mình trước tình trạng đất nước đang mất dần bởi sự xâm lấn của Trung Cộng mà bọn ngụy quyền Việt Cộng vì qúa hèn nhát, không hề dám phản đối một lời cũng như những nỗi khắc khoải, uất ức của mình khi thấy những cảnh bất công của xã hội đương thời, những cảnh người dân nghèo bị hiếp đáp, những thanh niên chỉ vì muốn tỏ bầy tinh thần yêu nước của mình mà bị công an của ngụy quyền Việt Cộng đánh đập dã man, tàn nhẫn.

Còn nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình tuy làm tới 10 bài hát như “Cho con ngày mai”, “Lỡ chuyến đò”, “Miền Trung ơi” v.v…, nhưng tất cả chỉ là để nói lên thân phận bất hạnh khổ đau của người dân Việt.

                       

Và mới đây, ngày 16/5/2013, tòa án tỉnh Long An đã xử 2 sinh viên yêu nước Nguyễn Phương Uyên 6 năm tù giam, 3 năm quản chế và Đinh Nguyên Kha 8 năm tù giam, 3 năm quản chế chỉ  vì Nguyễn Phương Uyên đã dùng máu để viết lên mảnh vải mang giòng chữ ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’. Trong bản cáo trạng, Viện Kiểm Sát cáo buộc cô đã ‘phạm tội’ khi viết ‘những dòng chữ có nội dung không hay về Trung Quốc’ và cả hai Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha đã phát tán truyền đơn có nội dung kích động, xuyên tạc chống Đảng, nhà nước theo phương thức cũ (rải truyền đơn, chụp ảnh lại và phát tán trên mạng) và tàng trữ hơn 2,5 kg hóa chất và dụng cụ chế thuốc nổ.

Nguyễn Phương Uyên đã thẳng thừng tuyên bố trước tòa:  "Tôi là sinh viên yêu nước, nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì những người trẻ khác sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước. Nếu một sinh viên, tuổi trẻ như tôi mà bị kết án tù vì yêu nước thì thật sự tôi không cam tâm" Còn Đinh nguyên Kha thì mạnh mẽ cương quyết hơn: "Tôi trước sau vẫn là một người yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội".

Là người Việt Nam, ai cũng phải thắc mắc và tự hỏi: “Chính quyền Việt Cộng là chính quyền của ai và đã đại diện cho ai, Việt Nam hay cho Trung Cộng mà bắt giam và bỏ tù các bạn?”

 Thật không có cái nhục nào to lớn bằng cái nhục của một dân tộc có một chính quyền hèn hạ và đốn mạt như chính quyền cộng sản Việt Nam hiện nay, một chính quyền bán nước hại dân, chỉ biết tham nhũng và hiếp đáp dân lành. Chúng đã coi dân như kẻ thù. Chúng muốn tất cả dân tộc Việt Nam phải hèn nhát như bọn chúng. Phải chăng chúng muốn toàn dân Việt Nam phải làm nô lệ cho Trung Cộng? Nếu không tại sao chúng lại đánh đập dã man, bắt giam và bỏ tù những người yêu nước, những người đã dám nói lên những việc làm sai trái, phản lại quyền lợi dân tộc của bọn chúng ?

Thưa các bạn,

Bọn Việt Cộng có thể bỏ tù các bạn, thậm chí chúng có thể giết các bạn, nhưng chúng không thể bỏ tù những lời nói yêu nước cũng như những dòi hỏi chính đáng của các bạn. Hình phạt càng nặng thì tiếng nói của các bạn càng to và hậu qủa của nó càng lớn.

Để kết thức bức thư này, tôi xin gửi tới bạn những lời ngưỡng mộ của một sinh viên hiện đang sống tại Saigon: Các bạn là những anh hùng dân tộc. Các anh (chị) là tấm gương sáng cho tuổi trẻ Việt Nam noi theo. Đảng CSVN sẽ không còn tồn tại lâu đâu…vì chúng nó đang lung lay và run sợ…Hãy vững tâm, những người con của mẹ Việt Nam”.

Và tôi cũng xin thêm rằng, các bạn đã thành danh, lịch sử sẽ vinh danh các bạn. Ngày hôm nay bọn Việt Cộng bán nước kết án các bạn, nhưng ngày mai bọn Việt Cộng sẽ phải đền tội.

 Thân chào các bạn và chúc các bạn mạnh khỏe để nhìn thấy bọn chúng sẽ phải chết như thế nào.

Lê Duy San

Chú thích:

(1).Điều 79, khoản 1 bộ Luật Hình Sự quy định “Người nào hoạt động thành lập hay tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân thì bị phạt như sau: Người tổ chức, người xúi dục, người hoạt động đắc lực hoặc gây hậu quả nghiêm trọng, thì bị phạt từ từ 12 năm đến 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình”.

(2).Điều 88 Bộ Luật Hình sự Việt Nam quy định tội phạm gồm các hành vi: Tuyên truyền xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; Tuyên truyền những luận điệu chiến tranh tâm lý, phao tin bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân; Làm ra, tàng trữ, lưu hành các tài liệu, văn hoá phẩm có nội dung chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Nguời phạm tội có thể bị phạt tù từ ba năm đến mười hai năm. Nếu trường hợp đặc biệt nghiêm trọng thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm.

 

Ai yêu nước ? Ai bán nước ?


From:
Subject: Ai yêu nước ? Ai bán nước ?
Date: Sat, 18 May 2013 15:23:18 -0600

Hậu duệ của Bà Trưng ,Bà Triệu...của Quang Trung Nguyễn Huệ, Lê Lợi....

 Hai sinh viên yêu nước : Tên các Em sẽ đi vào lịch sử

Nếu hình không hiện ra bấm chữ "Show Content"Mở full screen

Hai sinh viên Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha

SV. Nguyễn Phương Uyên và SV. Đinh Nguyên Kha

 

 

Hậu duệ của Lê Chiêu Thống. Sản phẩm của Hồ Chí Phèo.....
 
Những kẻ bán nước.  Những tên này sẽ bị lịch sử kết tội......

Sẽ bị chu di tam tộc....Treo cổ....
Đôi lời góp ý với Tổng bí thư, với Đảng
Những tên tỷ phú cầm đầu một

 chế độ man rợ nhất thế giới

...............................................................................................................................................................................................................

 

 

 

Trang sử mới đã bắt đầu

 


Trần Quốc Việt (Danlambao) - Bản án tàn khốc giáng xuống hai mái đầu xanh vô tội Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha là cái tát vào lịch sử bốn ngàn năm yêu nước và dựng nước của dân tộc Việt Nam. Đồng thời cái tát ấy cũng in hằn lên lương tâm của đa phần mọi người trong chúng ta. 

 

Sau bản án ấy chiến tuyến càng dựng lên rõ ràng trong lòng người. Một bên là những trái tim yêu nước đập cùng nhịp với lịch sử ngàn xưa, một bên là những kẻ đã phản bội dân tộc, phản bội lịch sử, phản bội lại những đấng sinh thành và tổ tiên người Việt đã sinh ra họ khi họ rắp tâm triều cống tương lai Việt Nam cho kẻ thù bốn ngàn năm để hý hửng nhận lại những năm tháng quyền lực đầy phù du.

 

Hai bạn trẻ Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha chưa kịp bước trọn chân vào đời nhưng đã khắc tên mình vào lịch sử và vào lòng của muôn người. Suốt từ năm 1954 đến nay có lẽ chưa ai khẳng định chân lý rất xác tín và đơn giản như Đinh Nguyên Kha đã khẳng định: "Tôi chỉ chống đảng cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội." Vì đảng là hiện thân của sự toàn ác nên chống cái ác là hành động của tất cả các Lục Vân Tiên thời nay như Kha. Và cũng suốt từ năm 1954 cho đến nay không ai chưởi hiện thân của sự toàn ác ấy hay bằng Nguyễn Phương Uyên chưởi:"Đi chết đi ĐCS VN bán nước". Khẩu hiệu viết bằng máu ấy là đỉnh cao của dòng thác phẫn uất cuộn trào mạnh mẽ như sóng trong lòng của thiên thần yêu nước ấy. 

 

Nước mắt chúng ta tràn mi cho đôi bạn và lòng chúng ta dâng trào bao niềm thương cảm và khâm phục trước hình ảnh và thái độ trong sáng và dũng cảm của họ. Chúng ta cũng hãnh diện và tự hào là người đương thời với hai người trẻ tuyệt vời này. Nhưng số phận của họ có phần nào lỗi của người lớn chúng ta. 

 

Hai đôi vai non ấy không thể nào gánh vác trách nhiệm chung quá lớn của hàng triệu người. Công việc phá tan núi Ác ấy đòi hỏi tấm lòng và cánh tay và hy sinh của tất cả mọi người. Nhưng khi càng lớn, càng ở trong dòng đời nhọc nhằn con người càng bị bảo phủ bởi bao nhiêu lớp sương mù của cuộc đời như sợ hãi, cam phận, và buông xuôi trước cường quyền. Nhưng vì đôi mắt của đôi bạn trẻ còn trong sáng, lòng yêu nước của họ còn tràn đầy cho nên họ nhìn thấy những bóng tàu đen trên đường chân trời Việt Nam. Những con tàu đen này đến để thực hiện lần cuối cùng sứ mệnh không thành của bao vương triều Trung Quốc- xóa xổ Việt Nam và đồng hóa người Việt. 

 

Bằng tất cả tấm lòng yêu nước trong trắng của mình, Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha đã viết nắn nót dòng đầu tiên trên trang sử mới sáng ngời của dân tộc. Chúng ta hãy viết tiếp những dòng mới sau họ để mười năm sau hay hai mươi năm sau họ sung sướng khi thấy tất cả hy sinh của họ không hoài phí. 

 

Trái tim yêu nước sẽ mở ra những con đường yêu nước. Tự thân mỗi người theo cách của mình sẽ viết những từ mới, những dòng mới, những đoạn mới, những trang mới để pho sách lịch sử chống ngoại xâm phương bắc của hàng ngàn thế hệ người Việt tiếp tục trường tồn như nước Việt sẽ trường tồn theo thời gian. 

 

 



 

 


 

Đảng Cộng Sản Việt Nam Đã Bán Rẻ Tổ Quốc Cho Kẻ Thù Truyền kiếp Của Dân Tộc


 

 

 

Đảng Cộng Sản Việt Nam Đã Bán Rẻ Tổ Quốc Cho Kẻ Thù Truyền kiếp Của Dân Tộc

 

LS.Trương Phú Thứ

 

Từ ngàn xưa, nước Việt Nam có chiều dài từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mâu. Cha ông chúng ta đã bao đời đổ máu và mồ hôi, nước mắt tạo dựng nên cơ đồ lừng lẫy dưới Trời Đông Á. Từng tấc đất trên núi cao, mỗi con nước hòa trong đại dương đã thấm nhuần hào kiệt uy dũng của tiền nhân; và con cháu hàng hàng, lớp lớp từ đời nọ sang đời kia hiên ngang xây dựng đất nước ngày thêm tươi tốt, chiến đấu đánh đuổi ngoại xâm, giữ vững toàn vẹn lãnh thổ. Cha ông chúng ta đã khổ công khai sơn phá thạch, bồi sông lấp biển, gầy dựng cho con cháu mảnh vườn sào ruộng, là nơi chôn nhau cắt rốn của đám hậu duệ, là chỗ gửi gấm thân xác tiền nhân lúc mãn phần. Kẻ trước người sau, một lòng sắt son tô điểm sơn hà trong niềm kiêu hãnh của dòng giống Lạc Hồng. Quê Cha đất Mẹ là vành nôi ấp ủ tình tự quê hương, là bầu sữa ngọt ngào nuôi dưỡng đàn con Việt tộc. Đàn con của Mẹ Việt Nam bám lấy sào ruộng, ôm lấy mảnh vườn là hương hỏa của ông cha khó công gầy dựng như mầm sống của từng thế hệ.

Đất nước ta đã bao lần đánh đuổi quân xâm lược Bắc phương. Lời thề Diên Hồng còn âm vang trên núi cao. Tiếng hò Sát Đát vẫn xé gió tung bay ra bốn bể.

Nhưng đau đớn tủi nhục, xót xa, ngậm ngùi ! Đảng cộng sản Việt Nam đã ký hai hiệp định về biên giới với Trung cộng vào ngày 30-12-1999 và 25-12-2000. Hai hiệp định này đã cống hiến một phần đất đai ở tuyến cực Bắc tiếp giáp với Trung cộng, và một phần lãnh hải vịnh bắc Việt cho Trung cộng. Biên giới Trung-Việt đã lùi sâu vào lãnh thổ Việt Nam nhiều chỗ đến 12 cây số. Ải Nam Quan không còn nữa. Thác Bản Giốc cũng không còn nữa. Vịnh Bắc Việt đã mất thêm đến 10%. Quê hương Việt Nam đã mất một phần đất đai nơi đó là tổ ấm của nhiều dòng họ từ bao nhiêu đời. Tổ Quốc Việt Nam đã mất đi Hoàng Sa - Trường Sa, là mất đi một phần biển có nhiều dầu khí.

Ngày 27-12-2001; lễ cắm cột mốc thi hành những điều khoản của hiệp định được tổ chức và chiếu trên hệ thống truyền hình toàn quốc. Con dân nước Việt ở khắp mọi miền đất nước thắp nhang hướng về địa đầu tổ quốc khấn nguyện anh linh, tiên tổ, sụt sùi rơi lệ.

Lịch sử nước ta ghi chép, Việt tộc đã nhiều lần đứng lên đánh đuổi quân xâm lược hung hãn phương Bắc. Ngay cả lúc cha ông chúng ta ở trong thế yếu kém nhưng chưa hề bao giờ phải cắt đất nhượng biển cho quân ngoại xâm. Vậy cớ sao đảng cộng sản Việt Nam lại cúi đầu tuân phục mệnh lệnh của quan thầy cộng sản Tầu cắt đất của tổ tiên, xé biển của Tổ Quốc cống hiến cho kẻ thù phương Bắc ?!

Có nhiều giả thuyết được nói đến để tìm hiểu hành động phản phúc của đảng cộng sản Việt Nam. Trước hết, là món nợ khổng lồ đã vay mượn của Trung cộng để tiến hành cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam Cộng Hòa. Sau đó là sự đền ơn đáp nghĩa đối với một đàn anh cộng sản khổng lồ ngay sát nách, có đủ khả năng để bảo đảm sự an toàn của tập đoàn thống trị Hà Nội. Vì muốn nắm giữ đặc quyền, đặc lợi và đủ sức mạnh để khống chế, áp bức những người cùng huyết thống, đảng cộng sản Việt Nam đã táng tận lương tâm cắt đất, nhượng biển cung phụng những đòi hỏi quái ác của bọn cộng sản Tầu.

Hồn thiêng sông núi Việt, anh linh tiên tổ ngậm ngùi đau xót nhìn những đứa phản tặc vô ơn bạc nghĩa, mang cả gia tài của ông cha đem cống hiến cho ngoại nhân để nắm giữ quyền hành và từ đó, áp đặt một thứ chủ nghĩa độc ác phi nhân xóa bỏ tình tự đạo lý dân tộc.

Đảng cộng sản Việt Nam đã hiện nguyên hình trọn vẹn chỉ là một công cụ vô hồn của một thế lực còn rơi rớt lại của khối cộng sản thế giới.

Phường nghịch tặc của Tổ Quốc đã chỉ vì quyền lợi của bè đảng và cá nhân đã không từ nan bất cứ một hành động phản trắc nào, hầu chỉ cần nắm giữ được quyền hành và tài sản tiền bạc của quốc gia.

Hỡi các bạn trẻ Việt Nam! Giang sơn gấm vóc mà tổ tiên chúng ta đã khổ công khai phá và xây dựng đã bị đảng cộng sản Việt Nam cắt xén dâng hiến cho Trung cộng. Còn nỗi nhục nhằn cay đắng, rách gan, đứt ruột nào hơn; các bạn đã khóc ra máu mắt nhìn bọn thảo khấu bán nước toa rập với lũ giặc phương Bắc đóng những cái mốc ngay trên phần đất hương hỏa của bao dòng họ. Các bạn đã uất hận nghẹn ngào nhìn mồ mã tiền nhân đang bị những bước chân xâm lăng của kẻ thù truyền kiếp giầy xéo. Đảng cộng sản Việt Nam vì nhu cầu sống còn đã nhẫn tâm bán rẻ tổ quốc cho bọn giặc thù phương Bắc.

Các bạn là những sinh viên đang miệt mài đèn sách nơi trường lớp. Các bạn là những viên chức nhà nước đang bị trù dập vì đoàn đảng và bọn tham ô nhũng lạm. Các bạn là những công nhân đang bị hành hạ tức tưởi bởi bọn thực dân mới Đài Loan, Hàn quốc… Các bạn là những người lính đang ngày đêm gian khổ, nhưng bị đảng cộng sản Việt Nam không cho được bảo vệ đất nước. Các bạn là những người lao động đang gục đầu nhục nhằn vì miếng cơm manh áo. Các bạn là những người buôn thúng bán bưng đang cay đắng vì nghèo đói bệnh tật.

Các bạn, tất cả hãy ngạo nghễ đứng lên, cùng một lời thề ước, tay trong tay bứt phá xích xiềng nô lệ tư tưởng, tù đầy, cơm áo và thoát ra khỏi bàn tay ác độc của kẻ thù tuyền kiếp phương Bắc.

Các bạn trong quân ngũ hãy quay súng lại làm tròn nhiệm vụ của Tổ Quốc và đồng bào trao phó; các bạn hãy nhận lãnh trách nhiệm với tiền nhân, với đồng bào và lịch sử; cùng nhau vùng lên đạp đổ một chủ thuyết tàn ác do đảng cộng sản Việt Nam áp đặt để độc quyền thống trị.

Các bạn cứ nhìn xem chung quang mình, bọn cán bộ chức quyền giầu có đến mức nào, trong khi bản thân các bạn đang lây lất rau cháo qua ngày. Xương máu của các bạn đang đổ ra con cháu bọn cán bộ đốt tiền bên trời Âu-Mỹ. Mồ hôi nước mắt của các bạn đang đổ ra cho đám chức quyền cao cấp nạp những đồng tiền thuế của dân vào cái túi không đáy của bọn nhà thổ. Tài sản quốc gia đã bị các quan chức lãnh đạo đản cộng sản trấn lột và hiện cất giữ ở các ngân hàng ngoại quốc.

Lớp người trẻ ở Liên Sô cũ, các quốc gia Đông Âu và các nước Á Phi đã đồng loạt đứng lên. Họ, với sức mạnh hào và khí của tuổi trẻ, họ đã làm nên đai cuộc. Các bạn hậu duệ Quang Trung, con cháu Trưng-Triệu lẽ nào nhắm mắt xuôi tay nhìn Tổ Quốc bị đảng cộng sản Việt Nam đem bán rẻ cho kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, nhìn đồng bào thân yêu triền miên trong nghèo đói, bệnh tật và dốt nát.

Đức Hưng Đạo Vương ba lần đại phá quân Nguyên đã thống thiết trong Hịch Tướng Sĩ:

"Chẳng những gia quyến của ta bị đuổi mà vợ con các ngươi cũng bị kẻ khác bắt đi; chẳng những xã tắc tổ tông ta bị kẻ khác giầy xéo, mà phần mộ cha ông của các ngươi cũng bị kẻ khác bới đào, chẳng những thân ta kiếp lưu đày chịu nhục đến trăm năm sau tiếng nhơ khôn rửa, tên xấu còn lưu mà gia thanh các ngươi cũng không khỏi mang danh là những người bại trận".

Các bạn hãy đứng lên !

Hùng tâm dũng khí của những người trẻ Việt Nam sẽ cứu nước và dựng lại nước. Nước Việt Nam phải là một dãi đất gấm hoa của tự do dân chủ. Người Việt Nam hào hùng phải được quyền sống trong những điều kiện bình thường của con người. Các bạn là vốn liếng quý giá của nòi giống Việt. Các bạn là tài sản trân quý của dân tộc. Các bạn là nguồn cậy trông, là niềm hy vọng của tiền nhân và đồng bào ruột thịt. Các bạn hãy đứng lên tiêu trừ đảng cộng sản Việt Nam, xóa sổ bọn tôi đòi của kẻ thù phương Bắc. Các bạn sẽ không đơn độc. Đồng bào ở trong cũng như ngoài nước luôn sát cánh bên các bạn bằng nhiều cách… Các quốc gia và những người yêu chuộng tự do dân chủ, tôn trọng hòa bình công lý trên toàn thế giới sẽ cùng đứng bên với các bạn. Các bạn hãy ngạo nghễ đứng lên !

 

Trương Phú Thứ

 

 

ẢI NAM QUAN NGÀY XƯA CỦA CHA ÔNG NƯỚC VIỆT KHÔNG CÒN NỮA


 

LGT: Những bức ảnh của tác giả Chân Mây trong tập ảnh "Ô Nhục Ải Nam Quan" là những tài liệu lịch sử vô cùng giá trị. Chúng nói lên sự bán nước trắng trợn của chế độ cộng sản Việt Nam.
Xem hình mà bồi hồi, quặn thắt, một nỗi ray rứt thức dậy trong hồn. Cám ơn tác giả Chân Mây đã cung cấp những dữ kiện cho ngàn đời sau biết được những gì xẩy ra cho dân tộc hôm nay, để không quên tội ác của tập đoàn Việt gian phản quốc Hồ Chí Minh đối với đất nước và dân tộc.Xin trân trọng giới thiệu tập ảnh "Ô Nhục Ải Nam Quan" của tác giả Chân Mây đến cùng quý độc giả trong ngoài nước.
Ven trời góc biển buồn chim cá
Dạn gió dày sương tủi nước non
Thượng Tân Thị

#
Bi thương thay cho lịch sử Việt Nam!

Từng cây số trên quê hương là từng giòng máu lệ, máu của cha ông ngăn thù và máu của hai miền huynh đệ chan hòa vào nhau trong hoan lạc dành cho Quốc tế Cộng Sản. Và đang trở về đây là những bước chân âm thầm của ngàn năm nô lệ. Kết qủa từ công cuộc nhuộm đỏ mạo danh “độc lập, tự do, hạnh phúc” theo tư tưởng Hồ Chí Minh và đồng bọn.
Hãy tiếp tục nhìn những gì mà CSVN đang ra sức thực hiện: “Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan không thuộc lãnh thổ Việt Nam!”. Họ cố chối bỏ lịch sử Việt Nam và ra sức tranh cãi, biện luận với dân Việt thay cho Trung Cộng. Ô nhục! Từ quan đến quân, CSVN chỉ là một lũ tôi mọi dâng đất, dâng biển của tổ tiên cho ngoại bang bằng văn tự công hàm, hiện rõ hình hài là một bọn quái thai chưa từng có trong lịch sử nhân loại! Chấp bút cho đề tài “Ải Nam Quan”, thay vì tranh luận bằng văn chương, tôi sẽ sử dụng giá trị của những tư liệu bằng hình ảnh. Bởi vì, đã có rất nhiều nghiên cứu công phu của các tác giả yêu nước Việt nồng nàn đã là qúa đủ để khẳng định
“Ải Nam Quan là của Việt Nam! Ải Nam Quan thuộc về Trung Cộng là do sự hiến dâng của Đảng CSVN!”. Những hình ảnh sẽ lưu lại đây để cho con cháu chúng ta hiểu rõ hơn niềm bi thương của đất nước, chỉ cho các em bọn bán nước hiện đại là ai. Để rồi không còn ngày phải tôn thờ hỉnh Hồ-Mao và màu cờ máu chỉ còn là một kỷ niệm buồn. Rất buồn!
Hãy xác tin rằng: “Nước Việt của em từ Ải Nam Quan đến mũi Cà Mau” là mãi mãi!

#


Chương I
NHỮNG HÌNH ẢNH LỊCH SỬ
Trong chương này, việc sắp đặt hình ảnh về Ải Nam Quan sẽ dựa theo sự thay đổi của lối kiến trúc v.v. mà phân chia thành các nhóm hình theo ký tự A,B,C… Để sự diễn tả rõ ràng hơn, những hình ảnh bên phía Trung Cộng (hoặc Trung Quốc theo thời đại) sẽ gọi là “Trấn Nam Quan” “Mục Nam Quan” v.v…; ngược lại, nhũng hình ảnh bên phía Việt Nam sẽ gọi là Ải Nam Quan hoặc cổng Nam Quan theo đúng tinh thần lịch sử. Phân chia như sau.
- Nhóm A: họa đồ “Trấn Nam Quan” của Trung Quốc (đánh số A1 đến A4)
- Nhóm B: có chung kiến trúc (đánh số B1 đến B4)
- Nhóm C: có chung kiến trúc (đánh số C1 đến C4)
- Nhóm D: có chung kiến trúc (đánh số D1 đến D2)
- Nhóm E: không xác định (E1 đến E3)
- Nhóm F: hình quân sự và bản đồ (đánh số F1 đến F6)
- Nhóm Phụ ảnh: Một số phụ ảnh bất định sẽ đưa trực tiếp vào nơi hình cần thêm minh họa.
Diễn tả
1, Nhóm hình A:
Trước hết, ta có hai bức họa theo lối sơn thủy về hình ảnh “Trấn Nam Quan” trong đời nhà Thanh (Trung Quốc). Niên đại của cả hai được cho rằng họa vào đời vua Ung Chính khi xảy ra cuộc chiến Trung-Pháp (1884-1885)
A1. “Trấn Nam Quan Bổ Phòng Đồ” (1) Còn gọi là “Thanh Quân Trấn Nam Quan Bổ Phòng Đồ” (Họa đồ bố trí phòng thủ Trấn Nam Quan của quân Thanh). Đây là bức họa các vị trí đóng quân của nhà Thanh nơi Trấn Nam Quan bên trong nội địa Trung Quốc. Địa hình đồi núi khái lược. Cổng ra vào với Ải Nam Quan của Việt Nam nằm tại cạnh phải của bức họa (có đóng khung).A2. “Trấn Nam Quan Bổ Phòng Đồ” (2)
Các vị trí đóng quân của nhà Thanh nhìn từ hướng Việt Nam. Không hiểu tại sao bố cục của bức họa này lại rất giống với bố cục trên bưu ảnh (tham khảo hình B1) do người Pháp chụp vào đầu TK20 (hoặc cuối TK19?) . Có thể bức họa này dựa theo tài liệu của người Pháp mà vẽ ra. Giá trị của bức họa này so với bưu ảnh (B1) là do sự quan sát của người Trung Quốc vào thời đại cũ nên ta thấy được kiến trúc nguyên thủy của Ải Nam Quan bên phía Việt Nam. Ta thấy có một cổng lớn, hai bên cổng là hai dãy tường thành dâng cao nhưng bị cắt ở hai bên lưng núi. Một khoảng sau cổng mới đến phần cổng có mái ngói. Từ phần cổng mái ngói này có dãy tường thành chạy dài lên đỉnh núi. Đó là phần Trung Quốc. Các điểm này tương xứng với bưu ảnh (B1).

#

A3. “Trấn Nam Quan Đại Chiến” Minh họa cảnh giao chiến giữa quân Pháp và quân Thanh tại cổng Nam Quan vào năm 1885. Niên đại của bức họa không rõ, nhưng ta thấy tường thành có kiến trúc giống cổng Ải Nam Quan của hình A2.

#
A4. “Trấn Nam Quan Đại Lâu Đồ” Mô tả cảnh quân Pháp rút quân và binh lực quân Thanh tại Trấn Nam Quan. Hãy quan sát vị trí cổng theo khung hướng dẫn trong hình.

#

2, Nhóm hình B:
Bưu thiếp (Carte Postale) phong cảnh Ải Nam Quan do người Pháp thực hiện vào đầu thế kỷ 20. Các nhật ấn sưu tầm được trên bưu thiếp sử dụng từ năm 1908-1912.

B1. Ải Nam Quan nhìn từ độ cao ở Đồng Đăng Vẫn dựa theo tường thành phía Việt Nam là hai đoạn ngắn nhưng phần cổng đã thay đổi thành cổng nhỏ. Phía Trung Quốc là cổng lớn và cao hơn, thiết kế hai mái ngói và tường thành chạy dài lên núi giống các bức họa đã nêu trên. Có lẽ sau giao tranh vào năm 1885. Cổng phía Việt Nam đã bị phá hủy nên được xây lại không còn qui mô như xưa.
Khoảng trống đến phần cổng phía Trung Quốc là vùng cảnh giới của hai bên vì dựa theo hình phía bên Trung Quốc ta sẽ thấy có sự đối xứng (tham khảo nhóm hình C).

#


Phụ ảnh: (B1) Ảnh màu để xác nhận hai phần mái ngói đỏ.

#
B2. Ải Nam Quan nhìn từ hướng Đồng Đăng
Ta nhận thấy sự cao thấp của hai phía cổng và cánh phải của tường thành phía Việt nam cũng dừng ở ngang núi theo như họa đồ Trung Quốc (A1). Ở góc phải phía dưới hình là một ụ trắng phủ cỏ xanh, dấu tích lô cốt của quân đội Pháp (tham khảo hình F1 sẽ thấy rõ vị trí lô cốt nhìn từ bên Trung Quốc).

#

B3. Bang giao tại Ải Nam Quan
Quan sát các nhân vật trong hình, ta thấy ở cạnh trái có binh lính Việt Nam đứng thành hàng dài. Giữa cổng đi ra là hàng phu khiêng kiệu đội nón vải rộng vành của quân nhà Thanh (chở quan viên?). Ở cạnh phải của hình có những người nhà Thanh đội nón và kết tóc đuôi sam. Có lẽ đang diễn ra một sự kiện nào đó trong lịch sử bang giao tại Ải Nam Quan.

#

B4. Cổng Ải Nam Quan Cổng đóng then gài, cỏ mọc cao ngất ngưỡng. Hoang tạnh. Trong lời nhắn trên bưu thiếp cho ta biết cổng được tu phục vào năm 1908. Nhật ấn “Lạng Sơn”. Xác nhận bờ tường thành chỉ còn dấu thang bậc đi lên để so sánh với tường thành phía bên Trung Quốc (nhóm hình C).

#

Phụ ảnh: Đường lên Ải Nam Quan từ Đồng Đăng


#
3. Nhóm hình C
C1. Trấn Nam Quan (1)
Nhìn từ bên Trung Quốc. Kiến trúc ở đây đã khác. Phần mái ngói lớn phía dưới đã mất, chỉ còn lại phần mái ngói bên trên và cấu trúc mái cũng khác. Chỉ có dãy tường thành là vẫn chạy dài lên trên. Cạnh trái trên đỉnh núi có doanh trại. Phía dưới trước mặt cổng có cụm nhà ngói. Kiến trúc thay đổi có lẽ do sự phá hủy trong cuộc “Khởi nghĩa Trấn Nam Quan” do Tôn Trung Sơn lãnh đạo vào năm 1907. Để dễ phân biệt với nhóm hình chụp từ phía Việt Nam ta sẽ quan sát thêm sự khác nhau của địa hình đồi núi.

#

C2. Trấn Nam Quan (2)
Mặt bằng của Trấn Nam Quan. Bờ tường thành chia theo lô khác với hình thang bậc bên phía Việt Nam. Ta thấy rõ bên phía Trung Quốc cũng có khoảng cách so với cổng lớn (Quan). Một án tường trắng đối diện cổng là theo lối phong thủy ngày xưa tránh sự dòm ngó thẳng vào nhà mình từ phía bên ngoài (ngay trong các kiến trúc cổ của Việt Nam từ đình làng đến lăng miếu ta sẽ nhận ra điểm này). Theo sử liệu Trung Cộng, cụm nhà nhỏ phía trước cổng lớn (nơi có hai nhân vật áo trắng đang đứng) là miếu thờ Quan Công gọi là Quan Đế Miếu và Đền Chiêu Trung. Sau đó vào năm 1896 trong chương trình khảo sát biên giới giữa Trung-Pháp đã xây trên nền này một văn phòng quản lý cùng với 9 điểm khác trên biên giới Trung-Việt. Năm 1914 xây lại lần hai thành kiến trúc nhà lầu kiểu Pháp nên còn gọi là “Pháp Lầu” hoặc “Pháp Quốc Lầu” vẫn còn tồn tại cho đến nay.

#

C3. Toàn cảnh Trấn Nam Quan
Có một khu trại và hai dãy nhà mái lá cách xa với cổng lớn ở cạnh tâm phải của hình. “Trấn Nam Quan” là đây! Khởi nghĩa Tôn Trung Sơn là đây! Khu di tích này giờ chỉ còn là ruộng nước, gọi là “khu di chỉ Trấn Nam Quan Khởi Nghĩa”. Các khung trong hình dùng để xác định vị trí so với hình C4.

#

C4. Trấn Nam Quan (3)
Trên bưu thiếp có tiêu đề “NAM QUAN (Chine) – Le Village” rõ ràng đây là khu làng mạc (Trấn) trong đất Trung Quốc. So sánh các khung vị trí với hình C3:
Dãy nhà lá và con đường đất ở giữa, trước mặt là cụm nhà ngói và tán cây. Ngang ở tâm trái của hình là bờ tường thành. Phía góc phải là vách núi đá (đá vôi?) trắng.

#

Chữ “Trấn” trong văn tự trung Quốc có rất nhiều nghĩa, như “trấn giữ”, “trấn áp”, “trấn tĩnh”, “trấn địa”…v.v. đều là chỉ việc gìn giữ, ổn định. “Trấn” còn là một đơn vị hành chính sau cấp huyện có từ thời xưa tại Trung Quốc (đơn vị hành chính Việt Nam thời xưa cũng thường sử dụng). Trong một số sử sách Việt Nam có nói “Trấn Nam Quan” nằm trong nội địa Trung Quốc. Thì đây, “Trấn Nam Quan” đã xác định là những hình này! Khối nhà lợp mái ngói ta sẽ hiểu là khu nhà quan binh, hai dãy nhà lá là khu dân cư dựa theo binh đội để có cuộc sinh hoạt yên bình. “Trấn” là khu phố nhỏ, làng mạc. Đừng làm lệch lạc lịch sử và đừng theo luận điệu của bọn bán nước mà cho rằng “Ải Nam Quan phải gọi là Bắc Quan”. Chữ “Nam Quan” là do Trung Quốc kiêng kỵ Việt Nam nên không muốn gọi là “Đại Nam Quan” mà thôi. Chữ “Quan” là chiếc cổng qua lại. “Đại Nam Quan” hay “Nam Quan” là cửa ngõ giao thiệp với nước Việt Nam. Hai bên đã thủ lễ với nhau bằng khoảng trống ở hai bên cổng lớn. Theo sử liệu, sau chiến tranh Trung-Pháp thì nhà Thanh đã chiếm giữ cổng lớn và buộc phía Việt nam phải cách xa cổng là 100 thước. Việc này ta thấy tương đương với khoảng cách của hai cổng trong nhóm hình B.
4, Nhóm hình D
D1. Cổng Nam Quan (1) Đây là một kiến trúc khác hẳn so với các nhóm hình trên. Có vẻ sơ sài vì đã mất hẳn phần kiến trúc phía trên trong cuộc nội chiến tại Trung Cộng vào năm 1949. Ta thấy có dáng một nhân vật đang cầm súng. Tiêu đề trên bưu thiếp “NAM QUAN (Tonkin)…” đây là bên phía Việt Nam khi qua cổng nhỏ để đứng sát với cổng lớn (vào lúc này có lẽ kiến trúc cổng nhỏ cũng đã mất). Theo sử liệu Trung Cộng, trong cuộc giao tranh vào năm 1949 thì toàn bộ phần trên cổng đã bị phá hoại hoàn toàn (tham khảo hình E2).

#
D2. Cổng Nam Quan (2)
Hình đăng trên tạp chí “National Geographic” do GS Nguyễn Văn Canh đưa lên mạng và không rõ niên đại. Một số bạn nghi ngờ bức ảnh này không chính xác với hình ảnh của Ải Nam Quan. Tuy nhiên, so sánh với hình D1, ta đã thấy kiến trúc cùng kiểu của hai hình. Tại đây, dãy tường thành chạy lên cao đến vách núi trắng tương ứng với hình C3-C4, có thể xác định là hình được chụp từ cao điểm bên phía Việt Nam.

 

============================

 

http://images.yume.vn/blog/201202/23/1329931606-1329931293_image-large-174370zluw.jpgKHÓC NAM QUAN

Nhớ nước nhìn mây, vọng núi rừng
Tin buồn dâng đất lệ rưng rưng
Ngậm ngùi ta khóc Nam Quan ải
Em có bao giờ khóc núi sông !
Ta nhớ Nam Quan tắm máu thù
Đầu non lẽo đẽo bóng trăng thu
U hồn thấp thóang sương thu lạnh
Vó ngựa chinh nhân cát bụi mù
Ta nhớ Nam Quan nắng hạ vàng
Chiến bào nhuộm đỏ máu sài lang
Tống triều, Minh đế, Nguyên Mông cổ
Phách lạc hồn kinh hết bạo tàn
Ta khóc Nam Quan dâng hiến Tàu
Biên thùy nghi ngút chuyện thương đau
Quê người ta khóc quê hương mẹ
Năm tháng lưu vong vạn cổ sầu
TÔN THẤT XỨNG
lính thủy ,sưu tầm và minh họa.

 

============================

 

> Tổ Quốc “Lâm Nguy!!!”...


 


On May 20, 2013 12:39 AM, "Patrick Willay" <> wrote:
>
>
>
>
>
> Tổ Quốc “Lâm Nguy!!!”...
>
> Nam Nhân (Quân nhân QLVNCH)
>
> Cho tới nay, gần ba mươi tám năm, sau cái mốc lịch sử của đất nước, 30/4/1975, tại hải ngoại, đã có một số cá nhân, một số nhân vật khoa bảng, cũng như một số tổ chức, đảng phái trong cộng đồng người Việt tỵ nạn CS tại các quốc gia tự do trên thế giới đã lên tiếng: Nào là “Tổ Quốc lâm nguy!”, “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách!”, hoặc “Giặc đến nhà, đàn bà cũng phải đánh!”… để kêu gọi toàn dân trong và ngoài nước đồng lòng đứng lên chống kẻ thù chung, kẻ thù truyền kiếp của dân tộc!
>
> Trong số những tổ chức, đoàn thể và đảng phái của tập thể người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại, những người lớn tuổi, được coi là thế hệ thứ nhất, thế hệ một rưỡi, tỵ nạn CS và đang được định cư tại các quốc gia tự do, mà phần đông là tại Hoa kỳ, lần lượt lên tiếng, xuống đường, đến trước các sứ quán Trung cộng biểu tình phản đối, chống Trung cộng xâm lấn biển và cưỡng chiếm hải đảo của Việt Nam qua cái đường ranh giới “lưỡi bò”, mà Trung cộng tự ý vẽ ra và xấc xược nhận vơ là của mình.
>
> Hành động hăng say và năng động đáng kể của tập thể người Việt tỵ nạn CS hải ngoại, người ta phải kể tới những việc làm của thành phần đảng viên đảng Việt Tân, (một đảng được thoát thai từ Mặt trận Hoàng Cơ Minh được thành lập ngày 24 tháng 2 năm 1982, và đã “ra mắt” vào ngày 19 tháng 9 năm 2004 tại Berlin, Đức quốc). Cùng với một số ủng hộ viên, đảng Việt Tân đã kêu gọi đồng bào Việt Nam hải ngoại cùng tham gia với du học sinh Việt Nam, đến biểu tình chống Trung cộng xâm lấn lãnh hải của đất nước với không có lá cờ nào biểu tượng cho người Việt tỵ nạn CS, mà chỉ bằng những câu khẩu hiệu, biểu ngữ và bản đồ Việt Nam màu đỏ cam trước các sứ quán Trung cộng.
>
> Khi được bà con tỵ nạn CS tại hải ngoại hỏi: “Tại sao là người Việt tỵ nạn, tổ chức biểu tình chống Trung cộng xâm lăng đất nước, lại không chịu mang theo cờ Vàng chính nghĩa quốc gia?”
>
> Phần giải thích của các đảng viên Việt Tân: là “để cho du học sinh Việt Nam cùng tham gia cho đông đảo, thêm tình đoàn kết, tăng cường khí thế đấu tranh, và cũng vì rằng, họ, những du học sinh Việt Nam còn phải trở về nước sau khi tốt nghiệp hoặc về phép thăm nhà sẽ không bị trở ngại, khó dễ của nhà cầm quyền Việt Nam!” (sic)!
>
> (Lời giải thích trên nghe khó lọt tai, một khi mọi người Việt tỵ nạn CS theo dõi tin tức, hình ảnh từ trong nước, hàng trăm, hàng ngàn “con chó nghiệp vụ” trong nước đã và đang khủng bố, đàn áp đồng bào quốc nội tại các cuộc biểu tình ôn hòa chống Trung cộng với cờ “đỏ sao vàng”, tức cờ của đảng CSVN, và trong vòng trật tự! Hình ảnh và những thước phim tài liệu còn đầy trên các diễn đàn điện tử và cả một số cơ quan truyền thông báo chí nữa!).
>
> Một đảng viên Việt Tân tại Anh quốc, tham dự cuộc biểu tình với du học sinh Việt Nam trước sứ quán Trung cộng tại Anh
>
> Rồi trong dịp cuối năm Nhâm Thìn vừa qua, một vài dư luận từ những người lớn tuổi trong cộng đồng người Việt tỵ nạn CS tại hải ngoại đã lên tiếng sẵn sàng “đối thoại” với phía CSVN, để tìm kiếm một giải pháp ổn định cho đất nước trong vùng Đông Nam Á nói chung và cho sự trường tồn của nòi giống Việt nói riêng!?
>
> Đồng thời, tình hình thời cuộc của hai nước Nhật Bản, Phi luật Tân có dính dáng tới việc Tàu cộng xâm lấn chủ quyền lãnh hải của họ, thì thái độ của các quốc gia ấy ra sao?! Xin mời quý độc giả điểm qua tin tức trên các phương tiện truyền thông trong những tuần lễ vừa qua, về vấn đề tranh chấp trên Biển Đông cùng chủ quyền của các quốc gia liên quan như sau:
>
> 1.
>
> Tổng thư ký Liên hợp quốc Ban Ki-moon
>
> Thứ năm 24.01.2013: Tổng thư ký Liên hợp quốc Ban Ki-moon hôm qua kêu gọi giải quyết vấn đề tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông một cách “thân thiện” giữa Trung Quốc và các nước ASEAN, sau khi Phi luật tân đệ đơn ra tòa quốc tế.
>
> Ông Ban Ki-moon cho biết: Liên hợp quốc sẵn sàng “cung cấp sự hỗ trợ kỹ thuật và chuyên nghiệp, nhưng đầu tiên, các vấn đề này nên được giải quyết giữa các bên liên quan”, ôn...g tránh né đề cập đến việc ông có ủng hộ bên nào trong tranh chấp hay không.
>
> Trên Biển Đông hiện nay có các bên tuyên bố chủ quyền chồng lấn gồm Việt Nam, Trung Quốc, Phi luật tân, Mã lai và Brunei. Hôm thứ ba Phi luật tân công bố việc đưa tranh chấp ra tòa án trọng tài quốc tế theo Công ước về luật Biển của Liên hợp quốc năm 1982, mà cả Phi luật tân và Trung quốc đều đã ký kết.
>
> 2.
>
> Chủ nhật 27.01.2013: Hôm qua, Tổng thống Phi luật tân Benigno Aquino, đã lên tiếng về việc Trung Quốc “bắt nạt” hai tàu đánh cá của Phi luật tân tại vùng tranh chấp trên Biển Đông
>
> Phát biểu bên lề Diễn đàn Kinh tế Thế giới tại Thụy Sĩ, ông Aquino cho biết hai vụ việc xảy ra tại bãi cạn Scarborough đã khiến Phi luật tân quyết định đưa tranh chấp chủ quyền tại đây ra tòa án quốc tế của Liên Hợp Quốc.
>
> Không đề cập tới thời điểm xảy ra vụ việc, nhưng ông cho biết các “tàu Trung quốc” đã tiến gần và chỉ còn cách một tàu đánh cá Phi luật tân chỉ 9 m, trong khu vực gần bãi cạn Scarborough. Tầu Trung quốc đã kéo còi inh ỏi ở mức to nhất, khiến tàu cá của chúng tôi phải tránh xa.
>
> Trong một vụ việc khác, một tàu cá Phi luật tân tránh bão vào trú ẩn gần bãi cạn Scarborough đã bị các tàu Trung quốc ép phải di chuyển ra biển động.
>
> Bãi cạn Scarborough là tâm điểm tranh chấp chủ quyền giữa Phi luật tân và Trung quốc kể từ tháng 4/2012, sau khi các tàu của hai bên có vụ chạm mặt tại đây.
>
> 3.
>
> Thủ tướng Nhật, ông Abe!
>
> “Đó là hành động nguy hiểm có thể dẫn tới tình huống không thể dự đoán trước được”, ông Abe cho biết trước quốc hội. “Thật vô cùng đáng tiếc. Chúng tôi cương quyết yêu cầu họ tự kiềm chế để tránh những leo thang không cần thiết”.
>
> Bình luận của Thủ tướng Abe được đưa ra một ngày sau khi Bộ trưởng Quốc phòng Nhật thông báo radar nhắm mục tiêu cho tên lửa đã được hướng vào tàu hải quân Nhật trong vùng biển quốc tế ở Hoa Đông vào tuần trước.
>
> Đây là lần đầu tiên hải quân hai nước có hành động như trên trong cuộc tranh chấp ở quần đảo Senkaku/Điếu Ngư mà giới bình luận cảnh báo có thể biến thành xung đột vũ trang.
>
> Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Victoria Nuland cho biết Mỹ rất “quan ngại” về vụ việc. “Liên quan đến thông tin về vụ khóa radar, những hành động như thế làm leo thang căng thẳng và làm gia tăng nguy cơ xảy ra tai nạn hoặc tính toán sai lầm, có thể đe dọa đến hòa bình, ổn định và phát triển kinh tế ở khu vực quan trọng này”, bà khẳng định.
>
> Ngày 5/2 Bộ trưởng Quốc phòng Nhật Onodera cũng cho biết một trực thăng quân sự nước này cũng bị khóa radar tương tự vào ngày 19/1.
>
> Tại cuộc họp báo ở Tokyo, phó Chánh văn phòng Nội các Nhật Katsunobu Kato cho biết Tokyo đã gửi phản đối tới Bắc Kinh về vụ khóa radar vào ngày hôm qua và đã yêu cầu một lời giải thích. Nhưng hiện họ chưa nhận được câu trả lời.
>
> Radar được sử dụng để xác định chính xác khoảng cách, hướng, tốc độ và độ cao của mục tiêu. Theo chính phủ Nhật, các hệ thống vũ khí được trang bị radar có thể khai hỏa ngay lập tức.
>
> Diễn biến trên đã đổ thêm dầu vào “lửa căng thẳng” giữa hai nước trên Hoa Đông, nơi hai nền kinh tế lớn nhất châu Á đối đầu trên chủ quyền quần đảo Senkaku/Điếu Ngư.
>
> Ngày hôm qua, 5/2, Tokyo đã triệu đại sứ Trung Quốc lên để phản đối về sự hiện diện của tàu chính phủ Trung Quốc quanh quần đảo này một ngày trước đó.
>
> Bắc Kinh liên tục phái tàu tới khu vực kể từ khi Tokyo quốc hữu hóa một số đảo thuộc Senkaku/Điếu Ngư hồi tháng 9. Động thái quốc hữu hóa này đã gây ra căng thẳng ngoại giao và châm ngòi cho các cuộc biểu tình bài Nhật khắp Trung Quốc.
>
> Ngoài ra, Bắc Kinh còn phái máy bay tuần tra trên vùng trời Senkaku/Điếu Ngư và gần đây cả hai bên đều triển khai chiến đấu cơ, song cho tới nay chưa xảy ra vụ chạm trán nào.
>
> Vũ Quý
>
> Theo AFP
>
> Vấn đề được đặt ra là: Tại sao các nhà lãnh đạo các quốc gia trên lại mạnh mẽ lên án Tàu cộng xâm lấn chủ quyền lãnh thổ và lãnh hải của họ?
>
> Tới đây, Nam Nhân tôi chắc chắn có rất nhiều người sẽ trả lời: “Vì chính quyền các nước đó được dân chúng của họ tự do công khai bầu ra, và đương nhiên, họ phải đại diện cho dân chúng nước họ lên tiếng bảo vệ đất nước và quyền lợi của Tổ quốc, cũng như dân tộc họ!”
>
> Trời ơi! Sao đúng quá vậy kìa!
>
> Thế nhưng,
>
> 1.- Tổ Quốc lâm nguy!
>
> Mới nghe qua thật hợp lý, vì từ sau cuộc cưỡng chiếm nước Việt Nam Cộng Hòa của cả làn sóng đỏ Nga –Tàu mà đảng CSVN là công cụ thi hành, thì Trung cộng đã ngang nhiên chiếm dần lãnh thổ tại sáu tỉnh cực bắc của Việt Nam, và lần lượt chiếm các vùng đánh cá, lãnh hải, quần đảo của đất nướcViệt Nam nữa. Như vậy, đất nước, dân tộc sắp nguy khốn đến nơi rồi!
>
> Tới đây Nam Nhân tôi phải kêu Trời nữa rồi quý bạn đọc ạ!
>
> Trước 30/4/1975, đảng CSVN, bộ máy cai trị nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tại miền Bắc Việt Nam, đã lén lút xua hàng trăm ngàn cán binh Cộng sản Bắc Việt xâm nhập miền Nam, phá hoại sự an bình của người dân nước VNCH. Bằng chính sách khủng bố, khi xua quân lấn chiếm nước Việt Nam Cộng Hòa, cán binh cộng s

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link