Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, May 20, 2013

Chuyện thật như đùa,,, KHI VIỆT CỘNG NÓI PHÉT


From: Patrick Willay <pwillay@orange.fr>
To:
Sent: Sunday, 19 May 2013 5:04 PM
Subject:  NGUOI LINH GIA OREGON :KHI VIỆT CỘNG NÓI PHÉT

 

 

Chuyện thật như đùa

KHI VIỆT CỘNG NÓI PHÉT

Người Lính Già Oregon

 

1. Trong một trại tù cải tạo ngoài Bắc, tên cán bộ răng đen mã tấu, không biết sinh đẻ ở vùng nào mà ngọng đặc, ngọng líu ngọng lô, đang hăng say lên lớp:

- Các anh biết không, nịch sử lước ta toàn nà anh hùng. Cứ ra ngõ nà gặp anh hùng. Nạ thật. Bắt đầu nà anh hùng Nạc Nong Quân nấy bà Triệu Ẩu đẻ ra một bọc trứng…

Cả hội trường cười ồ. Mất hứng, hắn có vẻ bực mình, quắc mắt, hỏi tại sao cười.

Một cải tạo viên đứng lên, lịch sự trả lời thay cho tất cả:

- Thưa cán bộ, vua Lạc Long Quân lấy bà Âu Cơ, chứ không phải bà Triệu Ẩu.

Hắn khó chịu, im lặng vài giây, và quay sang “hội ý” với tên cán bộ phụ tá, hai thằng rủ rỉ rù rì với nhau một hồi, rồi thằng phụ tá ngẩng đầu lên, dõng dạc nói:

- Nạc Nong Quân nà vua, ông ấy muốn nấy gái lào mà chả được. Bà Âu Cơ hay bà Triệu Ẩu gì cũng đều nà gái tốt cả, nao động tốt cả.

2. Sau 30/4/1975, tôi gặp một anh bạn, tên T., cựu giáo sư Triết bị động viên cùng khóa Thủ Đức, và ưu tư hỏi có nên đi trình diện cải tạo không. Anh ta phấn khởi ra mặt:

- Nên lắm chứ! Không sao đâu. Họ là Cộng sản nhưng là Việt Nam.

Hai năm sau, tình cờ gặp lại nhau trên một con đường rừng tại Hoàng Liên Sơn, vai đứa nào cũng oằn xuống vì bó nứa to tổ bố. T. lắc đầu, miệng cười méo xệch, rồi bỏ nhỏ vào tai tôi:

- Tao xin cải chính một điều.

- ?

- ĐM, chúng nó là Việt Nam nhưng là Cộng sản.

3. Trong hội trường của một trại tù cải tạo khác, lại một tên răng đen mã tấu, thao thao bất tuyệt:

- Các anh biết không, đất nước ta giàu có cực kỳ, tiền rừng bạc bể, mỏ dầu vô kể. Mà lạ quá, nhiều nơi trên miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa của ta, chỉ cần cắm ống nứa xuống đất là dầu hỏa phụt lên, thế là ta cứ việc mang thùng ra hứng đem về tha hồ đốt.

Cả lớp im lặng. Hắn hứng chí tiếp:

- Ngoài mỏ dầu, miền Bắc còn có đủ các loại mỏ khác như mỏ than, mỏ vàng, mỏ xăng, mỏ nhớt...

Mọi người cười ồ. Một anh tù già, gốc Bắc kỳ 9 nút, ưa xỏ xiên, giơ tay xin hỏi:

- Thưa cán bộ, có một thứ mỏ mà không biết miền Bắc có không, nhưng miền Nam nghèo đói của chúng tôi thì chắc chắn không thấy, đó là mỏ lết.

Hắn bỉu môi:

- Anh nói gì, mỏ lết hả? Cái gì chứ mỏ lết thì miền Bắc thiếu giống gì. Đảng và nhà nước ta đang có phương án khai và thu hoạch đấy.

4. Cũng lại một tên răng đen mã tấu nữa. Ngoài chuyện (quá nhàm) máy bay MIG 21 tắt máy phục kích trong mây, chờ B52 của đế quốc đến, chiến sĩ lái nhảy ra bắt sống, hắn kể một chuyện khác, ly kỳ hơn:

- Năm 1962, Bác Hồ bị ốm. Nước Cuba anh em lúc ấy đang bị đế quốc Mỹ đe dọa bắn tên lửa. Tuy thế, nghe tin Bác ốm, đồng chí Fidel Castro cũng đã lấy máy bay đi thăm. Đến Hà Nội, để khỏi tốn thì giờ, đồng chí nhảy dù xuống quảng trường Ba Đình, và chưa kịp tháo dù, đã vội vàng chạy vào phòng Bác, hỏi thăm sức khỏe, và ôm hôn Bác thắm thiết. Bác liền trách đồng chí, như sau: “Nước chú đang bị đế quốc Mỹ đe dọa, sao chú lại bỏ đi thăm tôi? Chú nên về ngay đi". Đồng chí Castro tuân lệnh, ra về.

Đến đây thì tên cán bộ không nói Castro về bằng cách nào. Bị cải tạo viên vặn hỏi, nó đáp tỉnh bơ:


- Máy bay bay ngang qua đón, và đồng chí Castro đã nhảy dù lên máy bay chứ còn làm gì nữa mà hỏi lôi thôi.

5. Tôi quen một anh bạn xuất gia và trụ trì một ngôi chùa nọ. Anh này vốn là sĩ quan đồng nghiệp cũ tại một đơn vị, ngày xưa đi hành quân cũng bắn Việt Cộng như điên. Trong một bữa cơm chung, chúng tôi bàn đủ thứ chuyện, và cuối cùng đến đề tài unavoidable, không tránh được. Ấy là việc chống Cộng và thân Cộng.

Anh ta bảo:

- Ai muốn chống Cộng thì chống, tôi không, tôi còn chống việc đi biểu tình nữa...

Tôi ôn tồn đáp:

- Chống Cộng là bổn phận của người tỵ nạn. Còn biểu tình, tại các nước dân chủ, là một cách bày tỏ ý kiến, và trong bối cảnh chính trị của các cộng đồng VN hải ngoại, biểu tình cũng là một hình thức chống Cộng.

Anh ta nói:

- Bây giờ mà còn chống Cộng gì nữa? Tại sao không về Việt Nam mà chống? Ở đây, chỉ giỏi biểu tình và chỉ giỏi chống Cộng bằng mồm, có hiệu quả gì đâu...

Tôi bắt đầu thấy ứa gan:

- Ở đây, không chống Cộng bằng mồm, thì chống bằng cái gì cha nội? Vô lẽ chống bằng gậy? Về VN chưa kịp lên tiếng là chúng nó đã lùa vào rọ hết trơn thì chống thế nào được? Chúng nó có sợ ai đâu. Đến như ông phụ tá đại sứ Mỹ đi thăm cha Lý thôi mà còn bị chúng nó đánh cho nhừ tử, sá chi “Việt Kiều”. Tôi vẫn phục và trọng những người chống Cộng trong cái thế phải chống bằng mồm hơn những kẻ ngậm miệng ăn tiền, hèn nhát, trở cờ, lấy cớ nghệ sĩ, ca nhạc sĩ, học giả, trí thức, thương gia, sư sãi, cha cố... không làm chính trị, hoặc tệ hơn, mở mồm ra là phà mùi xú uế thân Cộng. Vả lại, nhờ những người chống Cộng bằng mồm, chống Cộng tới chiều, chống Cộng quá khích, chống Cộng cực đoan, mà Việt Cộng phải sợ, nhờ họ mà cho đến bây giờ chúng nó vẫn chưa làm được gì tại hải ngoại, chưa nắm được một cộng đồng tỵ nạn nào, ngoại trừ viết thư rơi thư rớt, viết bài nặc danh cốt gây chia rẽ, phá thối, và chỉ dụ khị được vài thằng Việt gian ngu dại, lú lẫn, dù đã chi tiêu hàng triệu đô cho Nghị quyết 36...

Anh ta bỗng đột ngột đổi đề tài:

- Vatican và Giáo Hoàng đã bắt tay với Việt Cộng rồi, anh là Công giáo nghĩ sao?

- Tôi chả nghĩ sao cả. Các nước trên thế giới đều bắt tay với VC, kể cả Mỹ. Vatican cũng là một nước, không có gì lạ. Tôi là Công giáo, tôi chỉ tuân phục Giáo Hoàng về tín lý và kỷ luật của giáo hội, như cấm phá thai, cấm giết người, cấm ngoại tình, cấm vợ lớn vợ bé, cấm thờ quỷ dữ Satan, v.v... Nhưng về việc chống Việt Cộng, không ai trên đời này có thể cấm đoán tôi, kể cả dí súng vào mang tai, huống chi những lời tuyên bố chỉ có tính cách ngoại giao của Giáo Hoàng, quốc trưởng Vatican.

6. Nói về Bác Hồ của chúng nó thì thằng Việt Cộng nào cũng xem như thần linh giáng thế. Cho nên cũng không lạ gì nếu y bây giờ được đặt ngồi chễm chệ ngang hàng với Chúa, Phật, với cha mẹ, ông bà, tổ tiên trên các bàn thờ. Nhớ hồi còn trong trại tù, một tên cán bộ khoe với chúng tôi, giọng hết sức thành khẩn:

- Lạ lắm, các anh ạ. Bác mất lâu rồi, mà mặt mũi còn đẹp, hồng hào. Cứ mỗi tháng râu tóc Bác mọc ra đen tuyền, móng tay móng chân Bác mọc dài, cứ y như người sống; các đồng chí bảo vệ phải thay nhau cắt, tỉa cho Bác.

Một anh cải tạo viên, vốn là đại úy quân y, dè dặt:

- Nhưng thưa cán bộ, râu, tóc, móng tay, móng chân của người đã chết rồi làm sao mọc ra được nữa…

Hắn nhìn anh, khinh bỉ nói:

- Được chứ! Tại sao không được, anh nói tôi nghe thử xem nào? Anh biết một mà không biết hai. Bác là thánh, thì có cái gì mà không được?

7. Một thằng cán bộ khác, một hôm đang lên lớp về bài học “Đất nước ta giàu mạnh, tiền rừng bạc bể”, phun ra một hơi:

- Các anh biết không, mỏ than đá Hòn Gay của nước ta là tốt nhất, chất lượng số một trên thế giới. Các nước trên thế giới thèm lắm, gửi phái đoàn đến xin thương lượng khai thác, nhưng Đảng quang vinh của ta dứt khoát từ chối. Vừa rồi, nước Pháp cử đại diện đến xin mua than của ta, đem về làm khí đốt cho đầu máy xe hỏa, vì than của họ kém chất lượng, nhưng Đảng ta không bán…

Rồi hắn huyênh hoang tiếp:

- Bị từ chối, đại diện Pháp lại năn nỉ ta cho phép họ cạo lấy những lớp mọ hóng (bồ hóng) bám vào các ống khói xe hỏa của ta đem về vo thành viên than để đun nước, nấu ăn.

8. Một tên quản giáo đang kể lại trận đánh đồn Tây tại Điện Biên Phủ, năm 1954:

- Đồng chí anh hùng Núp bị thương nặng, ruột đổ ra ngoài, nhưng vẫn kiên cường bám trụ. Đồng chí đặt súng liên thanh vào ổ châu mai, vừa bắn vừa ném lựu đạn vừa ấn chùm ruột vào bụng trở lại, giết không biết bao nhiêu là địch…

Một cải tạo viên lên tiếng hỏi:

- Thưa cán bộ, như thế thì anh hùng Núp lấy tay nào bắn, tay nào ném lựu đạn, tay nào ấn chùm ruột vào bụng?

Tên cán bộ cười đắc chí:

- Thế mới tài chứ lị. Cái gì khó khăn, anh hùng ta đều khắc phục, làm được tất.

9. Người quen tôi là một bác sĩ, còn trong nước, một lần được đi theo một phái đoàn Y nghiên cứu và “tham quan” Singapore, kể chuyện này. Một viên chức Singapore hỏi trưởng đoàn, không trong ngành y, nhưng là một đảng viên cao cấp:

- Nghe nói nước quý vị có nhiều anh hùng lắm phải không?

Tên cán bộ vênh mặt, cho nổ đại pháo ngay, bằng thứ tiếng Anh ba rọi:

- Không phải nhiều, mà phải nói là quá nhiều. Chúng tôi đã đánh bại hai đế quốc sừng sỏ, Pháp, rồi Mỹ, đánh thắng Miền Nam, thống nhất đất nước. Cho nên cứ bước chân ra khỏi cửa là chúng tôi gặp anh hùng. Người người anh hùng, nhà nhà anh hùng...

Viên chức Singapore thở dài, than thở, vẻ khổ sở:

- Chả bù cho đất nước chúng tôi quá hèn kém, thua sút so với quý quốc. Cả đời chúng tôi đốt đuốc đi kiếm đỏ cả mắt cũng chả thấy một anh hùng nào cả. Không có chiến tranh giải phóng, nên chúng tôi cũng không có liệt sĩ. Đế quốc Anh đô hộ chúng tôi, khi rút đi, đã lấy sạch sành sanh, từ ăn mày, đĩ điếm đến cọng rác, cây đinh, họ đều mang theo tuốt luốt, và đường phố chúng tôi sạch bong, không còn thứ gì... Có điều mâu thuẫn, đế quốc Anh ác ôn, bóc lột như thế mà khi họ bỏ đi chúng tôi vẫn phải chạy theo “thank you” họ mãi.

10. Một tối, tại K5 trại tù cải tạo Vĩnh Phú cho chiếu phim Liên Xô “Thép đã tôi thế đấy”. Trong phim, nhân vật chính, Pavel, là một thanh niên “phấn đấu” hết mình để trở thành một đảng viên. Về sau, giựt vợ của một đồng chí. Chiếu xong, trại trưởng muốn biết phản ứng cải tạo viên về cuốn phim. Ai cũng phải khen, cho có lệ. Nhưng một anh, gốc Quảng, giơ tay thắc mắc:

- Thưa coáng bộ, tui thấy đoảng viên mà đi lấy vợ người khoác lòa không được, kỳ quóa.

Trại trưởng hứa ngày mai sẽ trả lời. Hôm sau, hắn nói :

- Lấy vợ lại (tiếng lóng? hắn ám chỉ lấy vợ người khác?) đó là tập tục thông thường của Liên Xô và Tây Phương nên ta có thể chấp nhận được. Lại nữa, công lao của anh hùng đảng viên Pavel quá lớn, đồng chí muốn lấy ai cũng không vi phạm đạo đức...

Hết ý kiến. Trong hàng, một anh bạn thân rỉ vào tai tôi:

- Tiên sư cha chúng nó. Nói xuôi cũng nó, nói ngược cũng nó. Thằng X bạn tao ở đội C được thăm nuôi. Vợ nó là đầm lai. Thấy nhau, hai đứa vừa chạy lại ôm hôn nhau chùn chụt như xi-nê thì bị thằng quản giáo đến tách ra, mắng mỏ: “Cách mạng rồi mà anh chị vẫn không chịu bỏ cái thói văn hóa đồi trụy khốn nạn của Mỹ ngụy.”

Portland, 16/5/2013

Người Lính Già Oregon

 

 

__._,_.___

Đừng mắc bẫy cộng sản!


 

 

Đừng mắc bẫy cộng sản!

 

 Người Việt Thầm Lặng

 

Những người đang dấn thân đấu tranh cho tự do dân chủ thường do lòng yêu nước và lương tâm thúc đẩy mà dấn thân vào công cuộc đầy khó khăn và nguy hiểm này. Thông thường, họ chẳng hề được đào tạo hay chuẩn bị gì trước cho công cuộc này. Ngoại trừ thành viên của các đảng phái được tổ chức của họ đào luyện hẳn hoi, hầu hết các nhà đấu tranh chỉ học được cách đấu tranh, tránh được những lầm lỗi nhờ rút kinh nghiệm qua quá trình tranh đấu theo kiểu nghề dạy nghề.

 

Trái lại, phía đối thủ của họ thì công an và cán bộ cộng sản được đào tạo tương đối kỹ lưỡng, có căn bản để đối phó với lực lượng đấu tranh dân chủ thường thành hình một cách thiếu tổ chức, khá lỏng lẻo và dễ xâm nhập. Chúng được đào tạo một cách bài bản tại trường lớp về phương cách phá hoại, đàn áp, làm suy yếu, gây chia rẽ hàng ngũ đấu tranh, thậm chí bằng những trò hết sức bỉ ổi, gian trá, hạ tiện, tiểu nhân, vô đạo đức và tàn ác. Đối với việc phá hoại bằng những trò bẩn thỉu này, phải nói rằng chúng hết sức thông minh, ma mãnh, đầy mưu mô, thủ đoạn (mặc dù đối với việc xây dựng một xã hội lành mạnh, hạnh phúc, tiến bộ, chúng lại tỏ ra hết sức ngu xuẩn).

 

Để phá hoại hàng ngũ đấu tranh dân chủ, chúng được đào tạo một cách chuyên nghiệp hầu tác động và lái cuộc đấu tranh chống lại chúng theo chiều hướng ít hại nhất hoặc có lợi nhất cho chúng. Để làm được điều đó, chúng được huấn luyện khả năng nghiên cứu tâm lý, tìm hiểu khuynh hướng của từng người, đặc tính của từng tổ chức đấu tranh, và phương pháp tận dụng những đặc tính ấy theo hướng bất lợi nhất cho phía đấu tranh và có lợi nhất cho phía chúng.

 

Chúng đặc biệt quan tâm đến những người có những đặc tính sau đây, là những người chúng dễ dàng lợi dụng để lái theo hướng có lợi cho chúng:

 

– Những người ham danh, tự kiêu, tự phụ, thích được khen, thích nổ… Những người này rất dễ sa vào kế khích tướng. Chỉ cần bọn nằm vùng khen ngợi một vài câu là họ dễ dàng làm theo điều chúng khuyến khích. Những điều chúng khuyến khích này mới nghe có vẻ sẽ tạo thành tích cho họ trong cuộc đấu tranh, nhưng xét cho kỹ thì rất bất lợi cho đại cuộc.

 

– Những người hám lợi, ham tiền… Những người này rất dễ bị chúng mua chuộc bằng tiền bạc, lợi lộc...

 

– Những người ham gái, hiếu sắc, thích say sưa rượu chè… Những người này rất dễ sa vào bẫy “mỹ nhân kế” để rồi bị buộc phải làm theo chỉ thị của chúng, hoặc bị phục rượu cho say nên mất tự chủ, dễ dàng sa bẫy “mỹ nhân kế” hoặc sẵn sàng tiết lộ những điều bí mật mà bình thường dù có chết họ cũng không chịu nói… 

 

– Những người hay nóng nảy, nóng tính, dễ bực bội, phản ứng vội vàng… Những người này là mồi ngon cho bọn chúng “đâm bị thóc, thọc bị gạo” bằng những tin đồn thất thiệt, để rồi họ đánh phá và thù hận những người cùng chiến tuyến với họ...

 

– Những người nhiều tham vọng, thích quyền lực, thích điều khiển, thích ép buộc người khác làm theo ý mình, có tinh thần bè phái, những người có tính thù vặt, hay nghi ngờ, những người hay ganh tị, không muốn ai hơn mình… Những người này chúng không cần can thiệp hay thúc đẩy, họ cũng tự động mạt sát, bêu xấu những người giỏi hơn họ, khác tư tưởng hay lập trường với họ, để rồi phát sinh chia rẽ trầm trọng trong cộng đồng hay tổ chức của họ.

 

Nói chung, đó là những người coi “cái tôi” của mình quá nặng. Họ bị cộng sản sai xử, họ làm theo sự điều khiển khôn khéo và kín đáo của chúng mà không biết: cứ tưởng mình chống cộng rất hữu hiệu, nào ngờ mình đang vô tình làm tay sai cho chúng, hay ít ra là tiếp tay làm những điều có lợi cho chúng.

 

Hiện nay, cộng sản lợi dụng tính tình của những người trên phối hợp với sự lợi hại của các phương tiện thông tin trên Internet để đánh phá hàng ngũ đấu tranh dân chủ tại quốc nội cũng như các cộng đồng Người Việt Quốc gia tại hải ngoại, gây chia rẽ, hạ uy tín những người hay những tổ chức đấu tranh đang thật sự gây bất lợi cho chúng.

 

Hiện nay, tại quốc nội, công nghệ Internet, với những website, facebook, email và các diễn đàn của các nhà đấu tranh dân chủ, của các blogger, đang làm cho CSVN khốn khổ. Vì với những phương tiện này, chúng không còn khả năng lường gạt người dân bằng những luận điệu tuyên truyền láo khoét, không còn bưng bít được những hành động phi nhân, tàn ác, cướp bóc, nhất là không ém nhẹm được những hành vi bán nước của chúng. Chúng đang bị người dân lột mặt nạ, đó là điều rất nguy hiểm cho sự tồn tại của chúng.

 

Tuy nhiên, tại hải ngoại, chính công nghệ Internet này, với sự lợi dụng gian xảo và thâm hiểm của bọn nằm vùng, cũng đang làm cho các Cộng đồng Người Việt Quốc gia tại hải ngoại bị bấn loạn, chia rẽ và suy yếu. Với phương pháp “đâm bị thóc, thọc bị gạo”, chúng làm cho Người Việt Quốc gia, với phương tiện Internet, tạo nghi ngờ lẫn nhau, thù hận nhau, đánh phá lẫn nhau.

 

Một khi nghi ngờ, bực bội, ghen tị nhau, thì với phương tiện Internet sẵn trong tay, người ta dễ dàng mạt sát, chửi bới nhau. Chỉ cần một cái “bấm chuột” là những lời hạ uy tín nhau ấy được tung ra khắp thế giới, đến với mọi người... Hai người mạt sát, tố cáo nhau, nhưng có hàng trăm người khác đọc, nghe… Trong đám người này, nhiều người lại tiếp tục chuyển những lời chửi bới ấy đến hàng trăm người khác. Thế là khuyết điểm của nhau, thường không thực hoặc được phóng đại lên bị phơi bày trước công luận, khiến cả hai đương sự đều bị mất uy tín và bị loại khỏi cuộc chiến. Nhiều người đấu tranh khác thấy tình trạng chia rẽ ấy liền chán nản, bèn âm thầm rút lui khỏi vòng chiến, phó mặc chuyện đấu tranh cho những người còn lại.

 

Thế là cộng đồng Người Việt cứ tự cắt tay chặt chân của mình bằng cách loại trừ khỏi vòng chiến những người cùng đấu tranh với mình, khiến lực lượng đấu tranh ngày càng ít người và suy yếu đi.

 

Chúng ta cứ chê bai cộng sản ngu xuẩn, thế còn chúng ta thì sao? Chúng ta có bao giờ tự xét mình không?

 

Chính “cái tôi” được đặt quá nặng nơi mỗi cá nhân, mỗi đoàn thể đã tiếp tay hữu hiệu giúp cộng sản nằm vùng tại hải ngoại thành công trong việc làm tan nát nhiều tổ chức, nhiều cộng đồng của Người Việt Quốc gia tại hải ngoại.

 

Nhiều người chủ trương phải loại trừ được những tay sai trong hàng ngũ Người Việt Quốc gia để làm cho hàng ngũ Quốc gia trở nên trong sạch và nhờ đó mạnh lên. Chủ trương như vậy thì quả quá đúng về mặt lý luận, nhưng thực tế lại không được như lý luận. Điều này tương tự như nhà nông thấy cỏ mọc chung với lúa. Nếu cứ để cỏ tiếp tục mọc như thế, chúng sẽ lấn át lúa làm lúa mọc yếu và chỉ ra được những bông lúa lép. Chủ trương phải sớm nhổ cỏ xem ra là điều rất sáng suốt. Nhưng thực hiện điều ấy khi cây lúa còn non, nhà nông dễ dàng nhổ oan vô số cây lúa, vì việc phân biệt cây nào là lúa cây nào là cỏ quả rất khó. Cuối cùng, thì số lúa bị nhổ oan rất nhiều khiến vụ lúa bị thất thu không kém gì những thửa ruộng để cỏ mọc tự do. Những nhà nông có kinh nghiệm thì cứ để cỏ mọc chung với lúa cho đến khi lúa và cỏ có thể phân biệt được rõ ràng mới ra tay tận diệt cỏ.

 

Việc diệt trừ tay sai cộng sản tại hải ngoại có thể bị cộng sản lợi dụng. Chúng cứ giả danh những người chống cộng để chụp mũ, để vu oan giá họa cho người này người nọ. Chúng nhờ tay những người chống cộng để loại trừ những người đang gây bất lợi cho chúng theo kế “tá đao sát nhân”. Nếu chúng ta không chịu suy xét cho kỹ, sẵn sàng tin theo những tuyên truyền dai dẳng và thiếu chứng cứ từ những tên tay sai cộng sản qua email, trên các diễn đàn, đồng thời lại tiếp tục chuyển đến nhiều người khác những email mạt sát ấy, thì hóa ra chúng ta vô tình tiếp tay cho cộng sản. Và hậu quả cuối cùng là cộng đồng Người Việt Quốc gia tan nát vì chia rẽ thành nhiều phe: phe hiểu và bênh vực nạn nhân, phe chống nạn nhân, rồi hai phe ấy trở thành chống nhau, v.v.

 

Rất nhiều người hoặc tổ chức có thành tích đấu tranh lâu dài và làm được nhiều chuyện rất hữu ích. Những người này chỉ cần một lần bị hiểu lầm hoặc một lần sai lỗi do nhận định sai hoặc quá vội vã, thì cộng sản sẽ lợi dụng ngay sai lỗi này, thổi phồng nó lên, thêm mắm thêm muối cho thật ly kỳ. Thế là những người chống cộng cả tin hùa nhau đánh phá họ để loại họ ra khỏi “vòng chiến”.  Lực lượng đấu tranh dân chủ vì thế mất đi một số người. Sự việc cứ tiếp tục như thế năm này sang năm khác, lực lượng đấu tranh dân chủ không còn bao người. Một cách đại thể, chống cộng kiểu đó thì hẳn nhiên không phải là khôn ngoan.

 

Do đó, thiết tưởng, muốn thắng được cộng sản như mọi người vẫn quyết tâm, hẳn nhiên phải thay đổi cách đấu tranh, chứ cứ đấu tranh kiểu sẵn sàng để mất người, sẵn sàng “chặt tay chặt chân mình” như thế thì quả là vô vọng!

 

 

Người Việt Thầm Lặng

 

--

Người Việt Thầm Lặng 2012

"Muốn đấu tranh cho nhân quyền, chính bản thân mình cần tôn trọng nhân quyền trước đã".

"Muốn đấu tranh cho dân chủ, chính mình phải có tinh thần dân chủ trước đã".

 

 

Một thế hệ không cúi đầu


 

 

 

Một thế hệ không cúi đầu 

Ngô Nhân Dụng

 

Tìm đọc trên các tờ báo ở trong nước bản tin về phiên tòa xử hai sinh viên Ðinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên, thấy mấy báo này đều không đăng tên họ của các vị quan tòa cũng như tên người biện lý buộc tội. Nhà báo cẩn thận như vậy, chắc vì tội nghiệp cho các viên chức này.
Họ được lệnh của đảng Cộng sản Việt Nam phải kết án hai sinh viên trẻ tuổi, mà có thể trong lòng chính họ cũng nghĩ rằng cả hai thực ra chẳng có tội nào cả. Hoặc các tờ báo được lệnh trên không loan báo tên tuổi quan chánh án, để các vị đồng nghiệp của họ sẽ không tìm cách từ chối khi được cấp trên ra lệnh ngồi xử những vụ tương tự.

Người ta sẽ ngần ngại đóng vai quan tòa bù nhìn xử một bản án rồi mang tiếng xấu suốt đời; mà cũng vì không ai muốn bị lịch sử ghi tên, không ai muốn con cháu mình sau này phải chia sẻ niềm xấu hổ vì cha ông mình đã chủ tọa một phiên tòa ô nhục. Giống như nhiều người Việt còn nhớ tên họ ông Poulet Osier, người ngồi ghế chánh án trong phiên tòa tại Yên Bái xử các liệt sĩ Việt Nam Quốc Dân Ðảng vào Tháng Ba năm 1930. Ông Osier đã tuyên bố 29 bản án tử hình và 33 người khổ sai chung thân. Sau đó, tổng thống Pháp ân xá, chỉ còn 13 liệt sĩ bị hành quyết, nhưng người Việt Nam cũng không bao giờ quên tên ông chánh án Tây này. Khi gặp một người Pháp mang tên Osier thì nhiều người Việt bây giờ vẫn có khi thắc mắc không hiểu ông, bà này có phải là con cháu cụ Poulet Osier ngày xưa hay không! Nếu như ông Osier là người Việt Nam thì chắc con cháu ông ta nhiều người sẽ đổi họ.

Thấy Nguyễn Phương Uyên và Ðinh Nguyên Kha tuổi còn trẻ lại nhớ các vị anh hùng Quốc Dân Ðảng năm 1930. Ðinh Nguyên Kha tuổi 25, còn Nguyễn Phương Uyên mới có 21. Các liệt sĩ Yên Bái cũng trẻ như họ. Nguyễn Thái Học khi khởi nghĩa cũng chỉ hơn Ðinh Nguyên Kha bây giờ hai tuổi. Phó Ðức Chính hơn Phương Uyên hai tuổi; khi bị tử hình ông không ký tên xin phúc thẩm, còn nói: “Ðại sự đã không thành! Chống án làm gì vô ích!” Hai phụ nữ tham gia phong trào thời đó, cô Giang và Cô Bắc bắt đầu hoạt động cách mạng từ năm 16, 18 tuổi. Ðời trước hay đời nay, tuổi trẻ nước ta không bao giờ thiếu người hào kiệt.

Nhìn hình ảnh hai bị cáo mặc đồng phục áo trắng, quần xanh như các học sinh, ai cũng cảm phục thái độ bình tĩnh của hai bạn trẻ đứng giữa rừng công an, trong phiên tòa cộng sản. Bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ của Ðinh Nguyên Kha kể rằng, “Các con rất thoải mái, hiên ngang, ngẩng cao đầu. Hai con ngồi nhìn thẳng lên thẩm phán, không cúi mặt.” Họ đúng là thế hệ thanh niên không cúi đầu, làm đúng như câu thơ của Nguyễn Ðắc Kiên: “Hãy ngẩng mặt!” Bà Liên cho biết Kha thản nhiên “nói nó chống Ðảng thì không phạm tội... bản cáo trạng xem việc chống Ðảng là phạm tội thì nó không biết, vì không có luật nào nói như vậy.”

Bà Nguyễn Thị Nhung kể cô Phương Uyên, con gái bà, tự biện hộ nói rằng, “Tôi là một sinh viên có lòng yêu nước.
Nếu phiên tòa hôm nay kết tội tôi, thì mọi người trẻ sẽ sợ hãi và không còn dám bảo vệ chủ quyền của đất nước!” Bà Nhung cho biết cô con gái đã giải thích, “Chúng tôi làm để thức tỉnh mọi người trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược đất nước.” Nhưng cô cũng nói, hành động của cô “xuất phát từ cái tấm lòng yêu nước nhằm chống cái xấu để làm cho xã hội ngày càng tốt đẹp tươi sáng hơn.”

Riêng thái độ hiên ngang của hai bạn trẻ trước tòa án cũng đã “giúp cho xã hội tốt đẹp, tươi sáng hơn.” Thanh niên Việt Nam từ nay có thể nhìn thấy tấm gương của họ để tự hỏi chính mình phải làm gì giúp cho xã hội tốt đẹp hơn.

Ðinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên chắc chưa có dịp đọc lịch sử phiên tòa xử các chiến sĩ Việt Nam Quốc Dân Ðảng năm 1930. Các vị liệt sĩ đời xưa đã chọn con đường bạo động nhưng trước tòa án thực dân Pháp họ cũng thản nhiên và khẳng khái như vậy. Một người nói: “Tôi chẳng có chân trong hội kín, hội hở nào cả! Tôi chỉ là người Việt Nam! Tôi có bổn phận phải đánh đuổi người Pháp để khôi phục lại nền độc lập cho tổ quốc tôi.” Chẳng khác gì Ðinh Nguyên Kha nói “Tôi không chống dân tộc, tôi chỉ chống Ðảng Cộng sản.” Một đảng viên Quốc Dân Ðảng khác còn nói: “Tôi không được tham dự vào cuộc tấn công đó, vì tôi đau mắt; nếu tôi không bị đau mắt nặng, thì tôi nhất định cũng làm như mọi người khác.” Một bị cáo mới 15 tuổi được gọi ra, đã khai: “Tôi giúp anh tôi làm một điều theo công lý.”

Ngày nay, các bạn trẻ không chọn con đường bạo động, vì phương pháp bất bạo động sẽ có hiệu quả hơn. Những luật sư Nguyễn Văn Ðài, Lê Thị Công Nhân, hay các bạn trẻ Huỳnh Thục Vi, Lê Công Ðịnh, Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Thăng Long, Nguyễn Tiến Trung, Phạm Chí Dũng đều chọn con đường tấn công ách chuyên chế bằng lý luận, bằng vận động người chung quanh, và sử dụng ngay hệ thống luật pháp của chế độ để thay đổi chế độ. Các luật sư của Ðinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên đã dùng lý lẽ để bắt buộc ủy viên chính phủ phải rút lại “tội chống Trung Quốc” trong bản buộc tội. Bằng hành động này, người ta đã chứng minh cho cả nước thấy Cộng sản Việt Nam đã coi việc “chống Trung Quốc” tức là “chống Ðảng,” không khác gì họ tự nhận chỉ là một chi nhánh của Ðảng Cộng sản Trung Hoa!

Ðiều đặc biệt là trong phiên tòa ở Long An vừa qua, chính quyền đã không dám trưng ra những “tang vật” dùng để buộc tội hai sinh viên Ðinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên. Tang vật rõ ràng nhất là những bản truyền đơn ngắn mà các sinh viên này đã in ra để phân phát. Chính quyền cộng sản không dám cho đọc trước tòa án những lời kêu gọi của “Tuổi Trẻ Yêu Nước” như các lời sau đây:

“Hỡi đồng bào Việt Nam hãy đứng lên chống lại bạo quyền độc tài Cộng sản Việt Nam... hãy đứng lên vì Tự Do, Nhân Quyền và Chân Lý!... Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi!” Và “Trung Quốc đang từng bước thôn tính nước ta, bọn chúng đang chiếm dần biển đảo của ta... Ðảng Cộng sản Việt Nam dâng hiến Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc và hàng ngàn cây số vuông đất biên giới cho Trung Quốc... Tổ quốc đang lâm nguy! Toàn dân hãy đứng lên cứu nước!”

Chắc chắn các tờ báo trong nước không dám đăng lại những lời tố cáo và kêu gọi này, dù đó là “tang vật” dùng để kết tội hai sinh viên từ 6 đến 8 năm tù!

Nhưng các người quan sát phiên tòa Long An vừa qua cũng nhận thấy nhiều điều bất thường trong cung cách của những người nắm quyền tại địa phương. Có người nhận thấy “nhà cầm quyền Long An tỏ ra ‘dễ chịu’ hơn các nơi như ở Sài Gòn, Hà Nội...” Thí dụ, “Luật sư có nhiều thời gian hơn, gia đình gặp được người thân bị giam giữ trước khi ra tòa... Lần đầu tiên ở Việt Nam kiểm soát viên chấp nhận đuối lý trước luật sư và rút lại việc truy tố 2 nạn nhận tội 'chống Trung Quốc'.” Ngoài ra, “dù có bắt bớ một số người dự tính tham dự phiên tòa nhưng lần này có vẻ như là công an Long An không dám tàn độc như công an Sài Gòn hay ở Hà Nội.” Chính những người đang nắm quyền cũng biết chế độ đang “đuối lý;” và mặc dù phải theo lệnh tuyên án nặng nề, họ cũng không muốn mang tiếng nhơ trong lịch sử! Ðây cũng là một dấu hiệu cho thấy chế độ đang dần dần suy sụp ngay từ bên trong. Khi nào chính lực lượng công an cũng từ chối không tham dự các cuộc cướp đất, không đàn áp biểu tình vì yêu nước, thì dấu hiệu càng rõ ràng hơn.

Chúng ta vừa mới có dịp tưởng nhớ những anh hùng tuẫn tiết ngày 30 Tháng Tư năm 1975. Hồn thiêng Hải quân Ðại tá Ngụy Văn Thà, các vị liệt sĩ bảo vệ Hoàng Sa năm 1974, và các vị Tướng Phạm Văn Phú, Nguyễn Khoa Nam, Lê Nguyên Vĩ, Trần Văn Hai, Lê Văn Hưng có thể ngậm cười nơi chín suối khi biết thế hệ thanh niên sinh sau năm 1975 vẫn giữ vững tinh thần yêu nước, yêu tự do, bất khuất và hiên ngang trước bạo quyền. Những liệt sĩ Phó Ðức Chính, Nguyễn Thái Học, Cô Giang và Cô Bắc cũng phải hãnh diện về đám con cháu đời sau vẫn theo gương sáng của tổ tiên. Ðúng như Nguyễn Trãi khẳng định, nước Ðại Việt chúng ta “Dẫu mạnh yếu có lúc khác nhau, nhưng hào kiệt đời nào cũng có.” Chúng ta có thể vững lòng tin tưởng rằng thế hệ trẻ ngày nay không phải là một “thế hệ cúi đầu” chịu nhục.

 

 

 

 

 

Thư Đặng Chí Hùng gửi bạn đọc thôn Danlambao



Đặng Chí Hùng (Danlambao) - Lời đầu tiên tôi xin vinh danh đến Danlambao và bạn đọc trong nỗ lực đem lại dân chủ trước cường quyền của cộng sản Việt Nam. Trong lúc tôi đang nghiên cứu thêm về luật để gửi tới bạn đọc bản cáo trạng về tội ác của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản thì ông thủ Dũng ra một cái công văn "trò hề" chống lại dân chủ và nhân quyền của nhân dân Việt Nam vốn đã không có từ khi có đảng cộng sản và ông Hồ.

 

Tôi xin miễn bình luận về cái công văn đó, nhưng có vài điều tôi cần viết để gửi lời tới lề đảng đang điên cuồng chống phá sự thật mà nhân dân đang lên tiếng. Như một lời khẳng định của riêng cá nhân tôi trước cường quyền của cộng sản muốn bịt miệng dân.

 

Tôi tâm niệm một câu nói nổi tiếng "Có thể ăn ngủ nửa giấc, ăn nửa bữa nhưng không thể đi nửa đường chân lý và yêu bằng nửa trái tim". Tôi xin khẳng định tôi sẽ làm đúng như những gì câu nói đề cập. Tôi sẽ yêu quê hương bằng cả trái tim của mình và đi đến cùng con đường chân lý đem lại độc lập cho quê hương trước bạo quyền của cộng sản cho đến khi tôi không còn thở nữa thì đành chịu. Tôi tin rằng không chỉ có riêng cá nhân tôi mà tất cả bạn đọc với trái tim trong sáng dành cho dân tộc đều nghĩ như tôi cả.

 

Trước hết để nói về loạt bài "Những sự thật không thể chối bỏ" của tôi. Tôi đã viết nó và tìm tài liệu trong vòng 5 năm trời, đầu tiên tôi định đăng trên Danlambao dưới dạng truyện chương hồi pha chương hồi. Tuy nhiên sau đó tôi đã thay đổi ý định và muốn gửi tới bạn đọc dưới dạng biên khảo vì tôi muốn có sự trung thực nhất trong những yếu tố lịch sử.

 

Sau khi tôi cho đăng tải 15 bài "Những sự thật không thể chối bỏ" trên Danlambao thì tôi nhận được rất nhiều phản hổi xây dựng kèm theo là nhưng phản hồi phản đối cá nhân tôi chứ không đi cụ thể vào nội dung bài viết, hoặc chụp mũ tôi "vu khống" mà không thể chỉ ra nổi tôi lấy sai tài liệu ở đoạn nào, sách nào.

 

Nếu tôi là người bịa đặt những gì xấu xa nhất cho ông Hồ như "bán nước, lừa dối dân tộc,..." thì đảng cộng sản quang minh lỗi lạc kia cứ việc mở một phiên tòa công khai trong cả nước rồi gọi tôi ra mà phản biện. Phản biện không được thì tôi vào tù vì vu cáo, bôi nhọ lãnh đạo tối cao. Tại sao họ "trong sạch" lại phải chơi cái trò hèn hạ với cá nhân tôi như vậy? chỉ có thể khẳng định họ đã sợ sự thật và họ đành chơi trò hoặc triệt hạ tôi hoặc mua chuộc tôi. Đến đây thì bạn đọc cũng đã hiểu sự thật thế nào và tôi chẳng việc gì phải "bôi nhọ" ông Hồ, bản thân ông ta đã là tội đồ dân tộc rồi.

 

Theo tôi nghĩ đảng cộng sản đã lãng phí một số tiền không nhỏ để thuê một lũ lưỡi gỗ đi tuyên truyền và bịt miệng những sự thật xấu xa về bác nhằm giữ ngai vàng độc tài dân tộc. Và như vậy lực lượng an ninh, tuyên giáo của đảng thật là vô dụng...

 

Tôi tự hào là người "Phản động".

 

Đây là tôi nói theo đúng ngôn từ mà đảng cộng sản cũng như ông thủ Dũng đặt cho những người như tôi. Tôi tự hào vì hai từ "phản động " đó vì tôi chỉ phản động với đảng còn tôi lại là người của nhân dân. Mà dân tộc là trường tồn còn đảng phái chỉ là một nhúm các ông mà thôi.

 

Thật ra để nói về từ "phản động" này cũng có nhiều người phân tích rồi. Nhưng tôi chỉ xin bộc bạch đôi lời suy nghĩ của tôi.

 

Đảng cộng san từ khi có mặt trên đời này đã mang trong mình những chủ thuyết hoang tưởng và độc ác. Cụ thể là trên chính quê hương ông Mác người ta không chấp nhận nó. Chính trên mảnh đất gieo mầm cho nó là Liên Xô thì nó cũng đã đi đến hồi cáo chung.

 

Đảng cộng sản Việt Nam không theo xu hướng của thời đại mà cố gắng khư khư giữ nó như một thứ bùa hộ mệnh để tiếp tục vơ vét, bóc lột nhân dân. Thật ra không phải những vị lãnh tụ của đảng cộng sản không biết điều này. Tuy nhiên họ vẫn cố tình giữ chỉ để chìa ra cái bánh vẽ để lừa dối những người nào khù khờ còn tin theo sự hào nhoáng của "Thế giới đại đồng" và sự thần thánh giả tạo của ông Hồ.

 

Và để tiếp tục sự lừa đảo nhân dân, đảng cộng sản vẽ ra mỹ từ "Phản động" để chụp mũ những người yêu nước chân chính. Chính vì vậy những người mà đảng cộng sản cho là "phản động" ấy thực ra là những người yêu nước, yêu dân tộc, mong muốn tự do cho quê hương.

 

Chính vì thế khi được đảng cộng sản phong cho từ "phản động" thì tôi thật hãnh diện. Tôi hãnh diện vì được đứng chung hàng ngũ của những người đang xả thân mình cho quê hương trước tôi như anh Điếu Cày, chị Tạ Phong Tần... Và cái mỹ từ phản động đó tôi xin nhận nhưng chỉ nói với đảng cộng sản rằng: Dù họ có gán cho chúng tôi đủ các từ ngữ xấu xa thìhọ cũng không thể chối bỏ một sự thật chính những người cộng sản Việt Nam đã và đang là những kẻ phản bội tổ quốc, nhân dân Việt Nam. Họ sẵn sàng dâng biển đảo cho quân thù, họ đem nhân dân 2 miền ra làm công cụ cho họ gây chiến tranh để rồi cũng chính họ đang đưa nhân dân ta dần vào cái tròng của Trung cộng.

 

Nhận thức đến thế nào?

 

Tôi viết vài dòng gửi đến các bạn an ninh đang đọc bài này của tôi. Các bạn đã theo tôi không chỉ ở các bài "Những sự thật không thể chối bỏ" mà còn ở tất cả các bài của tôi. Tôi có thể viết chưa hay nhưng các bạn khi làm nhiệm vụ đã mất phương hướng do sự thật về ông Hồ đã quá rõ ràng mà bao bạn đọc đều biết. Chính vì vậy thay vào việc phản biện vào nội dung của bài viết của tôi đúng sai chỗ nào thì các bạn vu cáo cho tôi dùng tên khác để tự "khen " mình, rồi các bạn vu cáo tôi là thua trận hay thậm chí còn chửi rủa tôi thậm tệ. Tôi chấp nhận điều đó vì trước khi viết về ông Hồ tôi đã lường trước được như vậy. Bởi vì sao? Bởi vì tôi muốn nhân dân ta được tiếp cận với sự thật lịch sử đã bị đảng cộng sản lừa dối bao năm nay.

 

Tôi xin khẳng định với bạn đọc những gì tôi viết và sự thật và bản thân tôi chưa bao giờ có liên hệ với Việt Nam Cộng hòa. Nhưng tôi đã nghiên cứu về sự thật lịch sử qua rất nhiều tài liệu và những gì thuộc về sự thật phải trả cho nó về đúng giá trị thật của nó. "Một nửa sự thật không thể là sự thật".

 

Bản thân tôi chưa bao giờ là đảng viên mặc dù tôi đã có thời gian nắm chức vụ khá lớn trong tổ chức đoàn thanh niên cộng sản HCM. Tôi không vào đảng vì tôi đã nhận ra bộ mặt thật của nó từ khá sớm. Tôi đã chấp nhận bỏ lại sau lưng cơ ngơi, tương lai tươi sáng mà bao nhiêu người trẻ ở Việt Nam mong muốn để ẩn mình thực hiện công việc mà tôi cho là cần thiết cho dân tộc.

 

Để nhận thức về đảng cộng sản, ông Hồ, tôi mong các bạn làm công việc an ninh, tuyên giáo hay những người còn bị tuyên truyền bởi đảng CSVN hãy suy nghĩ lại bởi vì muốn biết một sự việc có thật hay không chúng ta cần có cái đầu suy nghĩ tỉnh táo với hàng vạn câu hỏi về nó. Chính việc tạo ra câu hỏi và tìm ra câu trả lời về nó sẽ giúp chúng ta thoát khỏi u mê của cộng sản giăng bẫy.

 

Tôi xin đưa ra đây vài ví dụ để các bạn tham khảo để tìm ra sự thật cho riêng mình.

 

- Tại sao ông Hồ theo như đảng cộng sản nói biết nhiều thứ tiếng nhưng có một thứ tiếng mà ông ta tiếp xúc nhiều nhất từ bé đó là tiếng Pháp thì ông ta cũng phát âm sai rất nhiều. Và ông ta giỏi thế nào mà tiếng Việt viết sai cả mớ chính tả. Bạn đọc đọc cuốn "Đường Kách Mệnh" và "Di chúc" của ông ta sẽ rõ.

 

- Tại sao ông ta không có vợ con sao đảng không cho người công khai lên án ông Hoàng Tranh, bà Quinn hay ông Duiker.. mà phải vu cáo cho những ai viết lại những học giả này là "Bôi nhọ". Nếu cây ngay thì việc gì phải sợ chết đứng.

 

- Nếu các bạn cho rằng vợ con cũng chẳng sao, tôi đồng ý. Nhưng tại sao ông ta lại không công khai khi còn sống?

 

- Tại sao ông ta tốt đến vậy mà ông ta lại chỉ đạo ông Phạm Văn Đồng viết công hàm bán nước và chỉ đạo giết người hàng loạt ở Cải Cách Ruộng Đất, Nhân Văn Giai Phẩm, Mậu thân Huế?

 

- Tại sao đảng cộng sản và quân đội nhân dân Việt Nam anh dũng đến thế, trong sách lịch sử từ phổ thông cho đến đại học đều không có một trận thua nào, trận nào cũng tiêu diệt vài trăm tên "Mỹ, Ngụy " trở lên mà đâu đâu cũng thấy nghĩa trang Liệt sỹ quân ta?

 

- Các bạn cũng tự hỏi xem cái thân hình chưa đủ 50kg của anh bộ đội có chèn nổi khẩu phao nặng gần 4 tấn lao dốc ít nhất cũng 20 độ không? Hay là bộ đội cộng sản là nhưng người có thể phá bỏ những định luật vật lý của tự nhiên?

 

- Đảng và nhà nước ta giỏi như vậy tại sao họ phải gửi con cái sang mấy cái thằng "tư bản giãy chết" để ăn học, định cư? Ở Việt Nam đang là "thiên đường" cơ mà?

 

-Tại sao đảng cộng sản tài giỏi như vậy mà nhân dân vẫn nghèo đói, đất nước suy kiệt?

 

-Đảng cộng sản không bán nước tại sao đàn áp biểu tình yêu nước, tại sao im lặng cho Trung cộng lấn biển đảo, bắt ngu dân và còn "tri ân" giặc?...

 

Và còn rất, rất nhiều câu hỏi nữa các bạn nên tự suy nghĩ để mà tìm ra chân lý cho mình. Tôi tin rằng các bạn an ninh hay các bạn còn u mê dù sao cũng có cái đầu để mà tự tìm được lời giải cho mình. Các bạn nên nhớ "miếng ăn là miếng nhục" mà miếng nhục này là miếng nhục với dân tộc, tôi mong các bạn hãy suy nghĩ cho thấu đáo.

 

Tuyên bố:

 

Với bản chất gian manh của cộng sản từ trước tới nay và qua công văn ông thủ Dũng vừa đem ra đe dọa nhân dân ta, cộng với những gì tôi biết về "bản chất" của đảng cộng sản và sự thật về cái danh hão của ông Hồ thì tôi đi đến tuyên bố: Tôi sẽ đồng hành cùng Dân Làm Báo và bạn đọc yêu tự do hòa bình cho dân tộc để đi đến cuối cùng cho sự độc lập, toàn vẹn cho cho Việt Nam.

 

Trước hết trong thời gian tới tôi sẽ hoàn thành bản cáo trạng về tội ác của ông Hồ và gửi đến bạn đọc Danlambao tham khảo, bổ sung, giúp đỡ.

 

Trong thời gian này tôi cũng sẽ gửi đến bạn đọc loạt bài mới mang tên "Những sự thật cần phải biết" nói về những sự thật tồi tệ của đảng cộng sản hay các lãnh tụ Trường Chinh, Lê Duẫn... Mục đích của tôi mong muốn nhân dân ta thấy được sự thật của lịch sử để đưa đảng cộng sản - tội đồ dân tộc đến ngày cáo chung.

 

Xin tuyên bố "VÌ DÂN QUYẾT CHIẾN" cùng với Dân Làm Báo để chống lại cường quyền của cộng sản!

 

18/09/2012

 

 




 

*

 

Loạt bài "Những sự thật không thể chối bỏ" của Đặng Chí Hùng:

 

Phần 1: Những sự thật không thể chối bỏ (phần 1)
danlambaovn.blogspot.com/.../nhung-su-that-khong-choi-bo-phan-1.html

Phần 2: Hồ Chí Minh và vai trò trong công hàm 1958
danlambaovn.blogspot.com/.../nhung-su-that-khong-choi-bo-phan-2-ho.html

Phần 3: Bác, đảng đã bán những gì và để làm gì?
http://danlambaovn.blogspot.com/2012/06/nhung-su-that-khong-choi-bo-phan-3-bac.html

Phần 4: Bán nước trong thân phận kẻ chư hầu



Phần 6: Dù đau đớn nhưng vẫn là sự thật!
http://danlambaovn.blogspot.com/2012/06/nhung-su-that-khong-choi-bo-phan-6-du.html



Phần 9: Hồ Chí Minh và âm mưu Hán hóa toàn diện Việt Nam
danlambaovn.blogspot.com/.../nhung-su-that-khong-choi-bo-phan-9-ho.html






 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link