Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, May 21, 2013

Xã Hội Đen Nuôi Côn Đồ Đỏ


 

http://thongtinberlin.de/thoisu/photo/2415463370043093582S425x425Q85.jpg

Xã Hội Đen Nuôi Côn Đồ Đỏ

Đinh Tấn Lực
DienDanCTM

Người giúp người bi nhiêu cũng thiếu 
 Người hại người chút xíu cũng dư
 (Lê Nan – tiên sư Lê Nin)
Mững này, theo lời gã hoàng thân quốc thích của LêNin vừa dẫn, thì xứ mình… dư bạo. Bởi vì, còn hơn đinh đóng cột, cái quyền hại người ở đây nó được treo chắc cú bằng lòi tói ngay trên hiến pháp 1992, đánh số 4. Rồi nó được “nâng cấp” (ngược đời) thành luật thòng lọng, đánh số 79, 84, 88…
 
Đừng tưởng rằng đó chỉ là những con chữ số vô tình/vô tội. Nó là khiên, là thuẫn cho giới lãnh đạo ưa bạo lực, chuộng đấm đá, khoái máu đổ, thích chia lìa, ưng bóp nghẹt, kêu bằng thực thi sứ mệnh lịch sử “làm Kách Mệnh”. Nó còn là mộc che, là áo giáp cho dàn âm binh (đồng phục ngũ sắc) khoác vai “người thi hành công vụ”, tức là thực hiện nhiệm vụ được giao phó (bằng ấn tín dùi cui/roi điện/AK) để bảo vệ đám phù thủy kách mệnh vừa nói.
*
Đồng dao hiện đại cứ nhẫn nha/tha thẩn/ngân nga:
Du thủ là chủ lưu manh
Lưu manh là anh côn đồ
Côn đồ là bồ cảnh sát
Cảnh sát là bác dân phòng
Dân phòng là chồng gái điếm
Gái điếm là thím bố già
Bố già là cha đầu gấu
Đầu gấu là cậu công an
Công an là bạn du thủ
 
Thế là chúng chằng chịt quyện quấn vào nhau, thành một lực lượng âm binh vũ trang tận răng, được lãnh đạo ưu ái tặng không cho phần bảo hiểm có ghi trên điều 4 hiến pháp… rồi lại thêm cái đề xuất “trực tiếp bắn vào dân” để giải quyết nhanh gọn mọi tình huống!
 
Thế là, Google cũng vò đầu gãi tai: Trước đây, chỉ cần truy tìm cụm từ Công An Đánh Dân, Google sẽ cho ngay 108 triệu kết quả trong vòng 1/3 giây. Nay, Google không thể gộp hết được tình hình “phối hợp tác chiến cực đẹp” của lực lượng du thủ + lưu manh + côn đồ + cảnh sát + dân phòng + bố già + đầu gấu + công an chính chủ.
 
Thế là, một khi đảng chính thức thờ giặc như thần thánh, coi dân như kẻ thù, thì đương nhiên, lực lượng phối hợp tác chiến cực đẹp này phải coi dân là “đối tượng xử lý”.
 
Chỉ khi lãnh đạo và côn đồ phối hợp tác chiến, người ta mới rùng mình về khả năng giới hạn chỉ có thể ghi lại một số vụ việc nổi cộm (mà giả sử nếu đo được theo kiểu địa chấn kế thì chí ít cũng phải cỡ 8 chấm trên thang Richter), chẳng hạn như vụt gãy cổ, đập bể sọ, đánh gãy răng, đạp dẹt mặt, bắn xuyên đùi, nổ thủng bụng, đập máy ảnh, giật ống kính, quăng lên xe, cướp iPhone, thu iPad, xiết cổ , quặt tay, kẹp hông, khiêng ngửa, xốc ngược,… hoặc ghi vội những phát ngôn bất tử (“tự do kái kủ kặc”/”nhà báo hả đánh chết mẹ mày luôn”/”cho mày mất khả năng đàn ông luôn” v.v…), bất kể nạn nhân là Việt bản xứ hay phóng viên nước ngoài.
 
Chỉ khi lãnh đạo và côn đồ phối hợp tác chiến, người ta mới khó lòng nhớ hết chi tiết, nhưng vẫn nghẹn lời/nghẹt thở mỗi khi nghe nhắc đến những địa danh Cồn Dầu-Đà Nẵng, Thuận Thành-Bắc Ninh, Ngã Năm-Sóc Trăng, Diên Khánh- Khánh Hòa, Điện Bàn-Quảng Nam, Vụ Bản-Nam Định, Nghi Sơn&Hoằng Hóa-Thanh Hóa, Ngọc Lý&Tân Yên-Bắc Giang, Châu Thành-Hậu Giang, Trảng Bom-Đồng Nai, Lâm Hà-Lâm Đồng, Đại Từ&Phú Bình-Thái Nguyên, Mỹ Bình-Long Xuyên, Quán Trữ&Thủy Nguyên&Tiên Lãng-Hải Phòng, Uông Bí-Quảng Ninh, Hoài Đức-Hà Tây, Cửa Lò&Vinh-Nghệ An, Hà Tĩnh-Hà Tĩnh, Nha Trang-Khánh Hòa, Tân An&Thủ Thừa-Long An, Mỹ Tho-Tiền Giang, Bến Cát&Tân Uyên-Bình Dương, Phan Thiết-Bình Thuận, Thủy Xuân&Phú Vang- Huế, Năm Căn-Cà Mau, Làng Mai-Lâm Đồng, Tam Tòa-Quảng Bình, Khoái Châu&Văn Giang/Hưng Yên, Quận 2&Quận 6&Quận 9-Sài Gòn, và cả Chương Mỹ&Hai Bà Trưng&Thịnh Liệt&Long Biên&Cầu Giấy&Thái Hà&Dương Nội&Đồng Chiêm… trực thuộc Thủ Đô Vì Hòa Bình của VN.
 
Nhờ lãnh đạo và côn đồ phối hợp tác chiến, các loại vũ khí hủy diệt/sát thương hàng loạt made-in Vietnam mới từ nay được viết tắt là CAVN. Công an VN không còn là nhân viên công lực, hay người đại diện luật pháp, hay người thi hành công vụ. Công an VN chính là công lực; bản thân họ chính là luật pháp; còn hành động tùy ý làm giàu, tùy thích thu giữ tài sản, và tùy tiện đánh/giết đồng bào của họ, bằng dùi cui, bằng roi điện, thậm chí bằng thắt lưng và dây cột giày… thì được các chánh án long trọng định nghĩa là công vụ.
 
Nhờ lãnh đạo và côn đồ phối hợp tác chiến, CAVN mới có toàn quyền khủng bố nhân dân, bất kỳ lúc nào, bất kỳ ở đâu trên đất nước này. Theo TS Nguyễn Ngọc Điện, trên báo Sài Gòn Tiếp Thị: “Hoàn cảnh diễn ra các câu chuyện về quan chức hống hách, nghênh ngang, ỷ thế, cậy quyền và lộng hành có thể rất đa dạng”;… “Hiện tượng người có chức, quyền có thái độ coi thường luật pháp không hề cá biệt.
 
Nơi này, quan chức ngang nhiên xây dựng nhà cao cửa rộng mà không cần quy chuẩn, quy hoạch; nơi kia cán bộ móc súng chĩa vào đầu dân thường dọa giết chỉ vì hơn thua trong đôi co sau một vụ va quẹt xe. Gần đây các phương tiện truyền thông nói nhiều về một sĩ quan công an ở Hà Nội cùng dân phòng đánh một thường dân dẫn đến tử vong, chỉ vì nạn nhân đã can ngăn việc sử dụng vũ lực của nhân viên công lực đối với một ‘đối tượng xử lý’… ”.
 
Nhờ lãnh đạo và côn đồ phối hợp tác chiến, CAVN mới tùy nghi xử lý mọi công dân mà nó cần đích thân trả thù hay được lệnh trả thù, trước khi bắt giam, trong khi bắt giam, và cả sau khi bắt giam. Trung tá CA Hoàng Trọng Dũng từng tuyên bố sẽ đánh Blogger Điếu Cày để: “Bác sĩ nhìn không ra, luật sư tìm không thấy; đánh cho mày mất khả năng đàn ông; chích cho lây nhiễm AIDS, làm cho suy kiệt mà chết”, về tội báo động hiểm họa bắc triều. Rồi khủng bố thân nhân Điếu Cày bằng cách triệt đường thăm nuôi và tung tin Điếu Cày bị mất tay.
 
Rồi tự ý buộc Điếu Cày chuyển trại đi đày về chỗ sơn lam chướng khí, không đúng nơi đã ghi trong án tù, cho suy kiệt mà chết, mà không hề thông báo gia đình nạn nhân…
 
Nhờ lãnh đạo và côn đồ phối hợp tác chiến, CAVN mới tự tiện khóa trái bên ngoài cửa nhà để nhốt Blogger Tạ Phong Tần bên trong, nhiều lần, trước lần sau cùng bắt giam/truy tố/kết án, cũng về tội báo động hiểm họa bắc triều (mà đương sự không hề biết tin thân mẫu tự thiêu để phản đối việc bắt giam); rồi tùy nghi chuyển trại, tự tiện đổi án tù giam thành án khổ sai biệt xứ và chờ chết: “Công an chuyển ra Thanh Hóa để tôi chết sớm”.
 
 Công an cũng từng khóa bên ngoài cửa nhà để nhốt gia đình chị Dương Thị Tân bên trong, chính xác là vào những ngày 8/3/2010, 11/3/2010, 13/3/2010 và 22/10/2010, không cần biết và cũng không màng trường hợp hỏa hoạn thì cả gia đình chị Tân không ngả thoát thân. Tức là CAVN đã cầu chứng với thế giới tấm bằng phát minh ra cách xử án vợ/con/em nạn nhân chịu tội chết cháy vì chồng/cha/anh họ đã dám báo động hiểm họa bắc thuộc lần cuối.
 
Nhờ lãnh đạo và côn đồ phối hợp tác chiến, CAVN mới hăng hái tạt dầu nhớt vào chân tượng Đức Mẹ ở Thái Hà và xịt hơi cay vào giáo dân trước khi dàn cảnh cho “cựu chiến binh” cởi áo/tháo huy chương ra trả lời phỏng vấn báo môn bài; ném phân tươi vào cửa nhà văn Trần Khải Thanh Thủy trước khi dàn cảnh cho dân phòng gây sự ẩu đả đổ máu; ném mắm tôm/máu cá, nói chung là mọi loại “bom bẩn”, dọc từ Hà Nội, ngang qua nhà Blogger Huỳnh Thục Vi ở Quảng Nam, vào tới cổng nhà Facebooker Bùi Minh Hằng ở Vũng Tàu… và dàn cảnh cho “cựu chiến binh” đến gây sự phá rối thư viện Viện Hán Nôm cho các nhà báo có thẻ viết phóng sự.
 
Nhờ lãnh đạo và côn đồ phối hợp tác chiến, CAVN mới hồ hởi bắt giam anh Nguyễn Công Nhựt ở Bình Dương, rồi gạ tình vợ anh Nhựt, rủ vào khách sạn để …tìm đường cứu giúp. Hay điềm nhiên dàn cảnh bắt giữ Blogger An Đổ Nguyễn rồi khám xét toàn thân nạn nhân như một nhục hình để trả thù/gây sốc để giải trí.
Nhờ lãnh đạo và côn đồ phối hợp tác chiến, các chuyến Dã ngoại Nói chuyện Nhân quyền đã có cơ hội bắt tay với hung thần triều Sản. Lực lượng an ninh ở đây đã thành công vượt chỉ tiêu với đầy đủ hình ảnh thương tích của gia đình Blogger Nguyễn Hoàng Vi.
 
Nhờ lãnh đạo và côn đồ phối hợp tác chiến, đội bóng No-U (Hà Nội) cũng đã có dịp chạm trán với một băng đảng nổi tiếng hung hãn, thiện chiến, có uy nhất nhì của Thủ đô vì Hòa bình của VN.
 
Nhờ lãnh đạo và côn đồ phối hợp tác chiến, tội phạm đầu gấu Nguyễn Khắc Tú, biệt danh Tú Khỉ, từng bị tòa án kết án 1 năm tù, nhưng chỉ bị tạm giam 5 ngày rồi được tại ngoại để tiếp tục khủng bố doanh nhân trong vùng.
 
Cụ Nguyễn Văn Nhương, thôn Chi Lăng, xã Đại Tập dè dặt nhận định: “Công an huyện có khi cũng bảo kê cho bọn nó, nên nhiều sự việc trắng đổi thành đen và đen lại đổi thành trắng. Đội 5 chúng tôi mọi người rất bất bình, người ta bảo bây giờ còn biết tin vào ai nữa”.
 
Công an huyện không huỡn để bảo kê miễn phí. Nhiệm vụ hàng đầu của mọi đầu gấu là… chung chi, bắt đầu từ trước cả thời Năm Cam và chưa biết bao giờ dứt. Nói cách khác, đầu gấu cung phụng cho công an để được công an bảo kê cho hoạt động trong địa bàn trách nhiệm. Cả hai đều có nhiều xác suất trở thành trọc phú đen hay đại gia đỏ. Chỉ riêng nhân dân là nạn nhân duy nhất của mọi nhiễu nhương. Thiếu tướng CA Phan Anh Minh đã thành khẩn khai báo và thống thiết than van trong bài phân tích sâu sắc “Nhiều băng nhóm xã hội đen chi phối cán bộ” trên VietnamNet.
Tác giả bài báo “Nhiều băng nhóm xã hội đen chi phối cán bộ”
Nhờ lãnh đạo và côn đồ phối hợp tác chiến, vụ việc Trần Văn Lâm (công an viên thôn 2A, xã Ea Mnang, huyện Cư M’gar, tỉnh Đắc Lắc) ăn trộm xe máy Honda Air Blade đem bán… hay vụ việc Nguyễn Văn Kính (công an viên xã Phú Trạch, huyện Bố Trạch, tỉnh Quảng Bình) hiếp dâm thiếu nữ trong xã, bị phát giác, bèn nổ mìn giết người bịt miệng…  hay chuyện “cháu chú Nhanh” ở Hà Nội… đều trở thành chuyện muỗi.
 
Nhờ lãnh đạo và côn đồ phối hợp tác chiến ở tầm chiến lược/chính sách cấp quốc gia, lực lượng an ninh toàn quốc đã lần lượt nâng cấp hoạt động lên hàng côn đồ đại gia ở bậc tỷ phú đô-la:
 
1)     Công an  thuê đầu gấu làm “công vụ” khủng bố dân lành;
2)     Công an dùng đầu gấu phe phẩy kiếm ăn lẻ trên giới tư thương, buôn lậu và gái điếm;
3)     Đầu gấu và tội phạm mãn án mua đường đăng ký vào đại học an ninh;
4)     Công an và đầu gấu ăn chia đồng đều trong mọi phi vụ, tính cả hệ thống dọc của công an;
5)     Guồng máy công an vận hành theo phong thái và kỷ luật giang hồ, với kỳ vọng trấn áp được dân;
6)     Đầu gấu vượt mặt công an, tự phát triển thành mafia xã hội đen theo chiều rộng và cả chiều sâu;
7)     Đầu gấu lệnh ngược cho công an địa phương chạy việc cho chúng;
8)     Đầu gấu thuê công an trung ương trừng trị những công an địa phương dám cãi lệnh các “bố già”.
 
Nguyễn Văn Mười Hai, Đường Sơn, Minh Phụng, Năm Cam… đều thuộc dạng đầu gấu thăng ngạch quá tầm thứ trưởng/cận trung ương nhưng chưa đủ sức làm hài lòng mọi phe cánh trong BCT. Đại tá An ninh Lương Ngọc Anh, dù có công thực hiện nam nhân kế trong phi vụ in tiền polimer, cũng tạm gọi là một dạng đầu gấu cao cấp, song vẫn chưa đáng được xếp vào hạng côn đồ thượng tầng đảng.
 
Thượng tướng CA Nguyễn Văn Hưởng, cho dẫu từng bị Đại sứ Mỹ Michael Michalak đánh giá thấp về trình hiểu biết, cũng không giỏi lý thuyết chủ nghĩa bên đảng, nhưng đích thực là một dạng côn đồ quyền quý bên chính phủ.
 
Ở hàng đỉnh điểm đó, các đầu gấu thượng thặng trong phủ tể tướng đều có những danh thiếp thuộc phân cục “siêu nhân”, cỡ Bầu Kiên, Dương Chí Dũng, Trầm Bê, Tư Thắng… Chí ít cũng phải ở tầm cỡ như Hội (Bitexco), Tiền (An Bình Bank), Bắc Hà (Đầu Tư Bank), Mười Rua (Sài Gòn Bank), Hùng (Lilama), Ngọc Minh (Tổng Cty Hàng Không VN), Don Lâm (Vinacapital), Hùng (Savico), Trương Gia Bình (FPT), Bầu Đức (HAGL), Ms.Lâm (Cty Hoa Lâm), Ms.Hiền (Cty Bình An Cần Thơ), Ms.Nga (Vincom), Ms.Phượng (Bản Việt)…
*
Tựu chung, hệ thống dư luận dân gian có ít nhất hai luồng ý kiến ngược chiều nhau về hướng phát triển đại trà và bền vững của dàn côn đồ cấp quốc gia:
 
Một là, nhẹ nhàng báo động hoặc nặng nề lên án nhà cầm quyền hồn nhiên dung túng đám cán bộ móc ngoặc và dung dưỡng cho côn đồ sống hùng sống mạnh ở mức chi phối toàn bộ sinh hoạt xã hội bằng luật giang hồ.
 
Hai là, khuyến khích nhà cầm quyền đẩy mạnh nỗ lực “phối hợp tác chiến” với xã hội đen để tiến đến sự hợp nhất toàn bích của độc tài với lưu manh.
 
Xem ra hướng thứ nhì có vẻ thắng thế, bởi nhờ vậy, từ thấp tới cao, người ta có thể nhận diện rõ nét với độ phân giải cao hầu hết những chân dung ngạ quỷ và vị thế vỡ trận chuột chạy cùng sào.
 
Cấp địa phương như cỡ Công an viên Trần Văn Lâm/Nguyễn Văn Kính, hoặc trung tá CA Nguyễn Văn Ninh/Hoàng Trọng Dũng… Cấp trung ương như đám gia nô bầy đàn của tể tướng phá nát nền kinh tế nước nhà.
 
Từ đó, tầm hoạt động của dàn côn đồ cấp quốc gia đã, đang và còn sẽ rộng đường “vươn ra biển lớn”:
 
Ngày 13/5/2013, hai công ty của Việt Nam là Hoàng Anh-Gia Lai và Tập đoàn Công Nghiệp Cao Su Việt Nam đã bị tổ chức bảo vệ môi trường Global Witness tố cáo đích danh là thủ phạm tàn phá thiên nhiên ở Lào và Campuchia, hối lộ cho các quan chức địa phương để cướp đất của những sắc tộc thiểu số ở các vùng này nhằm khai thác cao su cung cấp cho Tàu Cộng.
 
Ở chiều ngược lại, nhưng đi trước nhiều bước, Hội nghị Thành Đô từ cuối thế kỷ 20 đã long trọng đánh dấu sự kết hợp của băng đảng Côn đồ Quốc tế giữa hai bộ phận: Phía VN là bọn Côn đồ Bán nước, và phía đối tác ở “bên kia biên giới” là bọn Côn đồ Cướp nước.
 
Cũng từ đó, giới quý tộc Côn Đồ Đại Gia đã chính thức và công khai đặt tên cho lực lượng An Ninh cùng quẫn toàn phương vị và đang quẫy đạp tứ bề là: CÔN AN.
Âm Binh Vật Phù Thủy nào phải đâu là chuyện thần thoại/hoang đường!
 


http://www.danchimviet.info/wp-content/uploads/2012/07/3IN1.jpg

Trung Quốc "lạnh gáy" trước viễn cảnh bị bao vây bởi vũ khí hạt nhân


 

Trung Quốc "lạnh gáy" trước viễn cảnh bị bao vây bởi vũ khí hạt nhân

 

Mỹ đang có kế hoạch đầu tư khoảng 10 tỷ USD nâng cấp độ chính xác và tính tin cậy của các loại bom hạt nhân chiến thuật dự trữ trong các kho ở châu Âu và có thể trang bị chúng trên các máy bay F-35 bán cho một số quốc gia châu Á như Hàn Quốc, Nhật Bản, Ấn Độ...


Hiện nay Mỹ đang dự trữ khoảng 200 quả bom hạt nhân chiến thuật không điều khiển loại B-61-12 tại các kho chứa ở Hà Lan, Bỉ, Đức, Italia và Thổ Nhĩ Kỳ. Sau khi lắp đặt các cánh mới ở đuôi, biến chúng thành các loại bom điều khiển chính xác (dẫn đường bằng GPS), đến năm 2019 số bom hạt nhân chiến thuật này sẽ được tái triển khai trở lại.

Vũ khí hạt nhân chiến thuật chủ yếu dùng để tấn công các mục tiêu chiến thuật có ảnh hưởng trực tiếp đến các hoạt động quân sự. Tuy thể tích và sức công phá tương đối nhỏ nhưng chúng có khả năng linh hoạt, cơ động và độ chính xác cao, khả năng tấn công trên chiến trường cao hơn các vũ khí hạt nhân chiến lược. Trong tư duy tác chiến tương lai của quân đội Mỹ, ranh giới phân biệt giữa vũ khí hạt nhân chiến thuật và chiến lược đang dần bị xóa nhòa.

Cho đến trước năm 2020, vũ khí hạt nhân chiến thuật chủ yếu trong quân đội Mỹ sẽ được thay thế bằng bom hạt nhân có cánh B-61-12 và tên lửa hành trình mang đầu đạn hạt nhân W-80. Trong số các phương tiện mang chủ yếu của các loại vũ khí này, sẽ có thêm máy bay chiến đấu F-35. Khoang vũ khí trong thân máy bay có thể được lắp đặt 2 quả bom hạt nhân có cánh B-61-12.

Tên lửa đạn đạo xuyên lục địa mang đầu đạn hạt nhân LGM-30 Minuteman của Mỹ
Tên lửa đạn đạo xuyên lục địa mang đầu đạn hạt nhân LGM-30 Minuteman của Mỹ

Theo phân tích của các nhà chuyên môn, sau khi nâng cấp số bom hạt nhân ở châu Âu, cho phép chúng được lắp đặt và phóng từ các máy bay F-35, Mỹ sẽ đẩy mạnh tiêu thụ F-35 tại thị trường màu mỡ này.

Hiện nay, các loại bom hạt nhân Mỹ triển khai tại châu Âu chủ yếu phân làm 2 loại: 1 loại bố trí trong các căn cứ quân sự Mỹ ở châu Âu, bao gồm khoảng 100 đầu đạn triển khai tại căn cứ không quân Aviano, Italia và căn cứ không quân Incirlik ở Thổ Nhĩ Kỳ, số đầu đạn này do máy bay Mỹ phụ trách.

Loại thứ 2 cũng có số lượng 100 quả, bố trí tại các căn cứ của các nước đồng minh của Mỹ ở châu Âu, do máy bay của không quân các nước Hà Lan, Bỉ, Đức, Italia và Thổ Nhĩ Kỳ phụ trách. Phương tiện mang thả bom hạt nhân chủ yếu là máy bay chiến đấu F-15E của Mỹ, máy bay chiến đấu F-16 A/B, F-16 C/D của Mỹ và đồng minh, cùng với máy bay chiến đấu Tornado của các nước châu Âu.

Có thể nhận thấy, toàn bộ số vũ khí hạt nhân chiến thuật Hoa Kỳ triển khai tại châu Âu đều được chế tạo để lắp đặt trên các máy bay của họ, hiện F-15 và F-16 đều đã ngừng sản xuất và sẽ bị thay thế toàn bộ bởi F-35, do đó các đồng minh của Mỹ tại châu Âu không thể không mua F-35. Hiện nay, giá cả của F-35 không ngừng tăng cao làm nản lòng nhiều đồng minh của Mỹ.

Bom hạt nhân chiến thuật B-61-12 của Mỹ
Bom hạt nhân chiến thuật B-61-12 của Mỹ

Các nhà phân tích cho rằng, Mỹ bố trí các vũ khí hạt nhân ở các căn cứ quân sự nước ngoài là một xu thế tất yếu nhằm thực hiện chiến lược “Đông tiến”. Nó vừa phù hợp với trọng điểm chiến lược quay trở lại châu Á của Mỹ vừa tạo lên sức ép cực lớn lên Nga, Trung Quốc.

Ngoài ra, F-35 còn được Mỹ đẩy mạnh tiêu thụ trong số các đồng minh tại châu Á. Đối với các nước không có vũ khí hạt nhân như Nhật Bản, Hàn Quốc và Australia, thậm chí là cả nước đã có vũ khí hạt nhân như Ấn Độ, sở hữu máy bay chiến đấu thế hệ thứ 5 F-35 có khả năng mang theo vũ khí hạt nhân là một "cám dỗ" cực lớn, hơn nữa, các nước này đều có điều kiện kinh tế mạnh.

“Bắc Kinh nhật báo” nhận xét, hiện nay, cả Nhật, Hàn, Australia đều đã xác nhận muốn mua F-35, Mỹ cũng đang gạ gẫm Ấn Độ tham gia vào dự án này, mà với tư tưởng “sùng ngoại” của New Dehli, điều này hoàn toàn có thể xảy ra. Trong tương lai không xa, toàn bộ các đối thủ đáng gờm xung quanh Trung Quốc đều có khả năng tấn công hạt nhân.

Đây là một viễn cảnh làm người Trung Quốc thấy “lạnh gáy”.

Xấu Hổ Vô Cùng Tận


 

 

Xấu Hổ Vô Cùng Tận

 

Cô Tư Sài Gòn

 (Minh họa: Ngọc Diệp)

Xấu hổ là điều quý trong lương tâm con người, khi nhìn thấy những sai trái mà mình bất lực, không làm gì được, thậm chí không nói gì được. Xấu hổ cũng còn là khi nhìn thấy xã hội vô tư rủ nhau a dua với cái xấu, cái ác.

Trong bài tựa đề “Việt Nam có báo tư nhân không?” trên blog Nguyễn Vạn Phú (http://nguyenvanphu.blogspot.dk/) nhà văn này ghi nhận về một mảng xấu hổ:

“Thứ ba, đó là sự xấu hổ. Nếu nói Việt Nam không có báo chí tư nhân thì câu hỏi đặt ra là “báo chí Nhà nước” sao nhiều tờ cứ chăm chăm nói chuyện kích dục lộ liễu đến thế. Cứ thử lấy 10 tin đọc nhiều nhất của các tờ báo vẫn đang được xem là báo Nhà nước, người rộng lượng nhất cũng thấy xấu hổ vì các tít này (ví dụ tờ Người Đưa Tin, cơ quan của Hội Luật gia Việt Nam rút các tít sau: Chồng muốn tôi đề nghị tư thế 'yêu'; Sợ mất trinh nên muốn 'yêu cửa sau'; Thường xuyên ngoại tình, tôi biến mình thành gái; Ngày càng đẹp hơn và chậm mãn kinh nhờ mùi đàn ông (truy cập lúc 15g ngày 30-4). Loại báo này ngày càng nhiều, tít ngày càng bạo, hình ảnh ngày càng thiếu vải… Trang Phunutoday, một chuyên trang của Người Đưa Tin càng bạo liệt hơn với nhiều tít bài không tiện trích dẫn ở đây...”

Cũng mới tuần trước, nhà văn Bùi Hoàng Tám viết bài “Sự xấu hổ với lịch sử!” đăng trên trang Trần Nhương (http://trannhuong.com/) nói về nỗi xấu hổ:

“...Không xấu hổ sao được khi mà tổ quốc thống nhất đã gần 40 năm mà vừa mới thoát khỏi ngưỡng nước nghèo của thế giới.

Không xấu hổ sao được khi tình trạng nói một đằng làm một nẻo, sự dối trá đã trở thành “nỗi nhục lớn” như lời giáo sư Hoàng Tụy.

Không xấu hổ sao được khi nạn tham ô, tham nhũng nhung nhúc như một “bầy sâu” trong một nồi canh theo lời Chủ tịch nước VC Trương Tấn Sang.

Không xấu hổ sao được khi những vụ tham ô, tham nhũng ngày càng tinh vi và nghiêm trọng, có những vụ đẩy nền kinh tế cả nước vào cảnh lao đao như vụ Vinashin, Vinalines…

Lò luyện  Mùa vắng những sĩ tử

Không xấu hổ sao được khi cả nước có đến hơn 9.000 giáo sư, tiến sĩ mà mỗi năm không có nổi vài ba cái sáng chế, thậm chí không có được một bài báo trên tạp chí khoa học uy tín.

Không xấu hổ sao được khi còn nhiều lắm những em thơ áo không đủ ấm, cơm không đủ no, sách không đủ học. Không xấu hổ sao được khi mỗi dịp tựu trường là một cuộc chạy đua bằng những chiếc phong bì chứa đầy ngoại tệ....”

Và hôm Thứ Năm 16-5-2013, một nỗi xấu hổ khổng lồ đã hiện ra trước mắt toàn dân, và sẽ kéo dài cho lịch sử sau này nhìn tới: Tòa án Nhân dân tỉnh Long An ngày 16-5-2013 kêu án 6 năm tù đối với Nguyễn Phương Uyên, sinh viên Đại học Công Nghệ Thực phẩm TPSG, và 8 năm tù đối với Đinh Nguyên Kha, sinh viên Đại học Kinh tế Công nghiệp Long An.

Một con thuyền, người chèo hướng này, kẻ lái  phía kia!

Chỉ vì hai bạn trẻ Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha bị kết tội "tuyên truyền chống nhà nước" vì rải truyền đơn kêu gọi tự do và dân chủ, phản đối độc tài, và chống Trung Quốc xâm lược Biển Đông.

Không phải xấu hổ sao, khi chứng kiến những người yêu nước bị đẩy vào nhà tù?

 

 

SBTN : Nhân Quyền Cho Việt Nam


 

Monday, May 20, 2013

TỬ HUYỆT KINH TẾ VN CSVN ĐÃ ĐI VÀO TỬ HUYỆT KT.


 

TỬ HUYỆT KINH TẾ VN

 

Bi kịch nền kinh tế Việt Nam

Chủ Nhật, 14/10/2012, 10:41

Theo Trần Việt – ANTĐ

 

Có thể nói nền kinh tế Việt Nam đang đứng trước bi kịch lớn.

 

Một thực trạng đáng lo lắng

 

Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam Trần Đình Thiên, trong nghiên cứu của mình đã dẫn thống kê của Bộ Kế hoạch Đầu tư: có tới 53.000 doanh nghiệp đóng cửa và phá sản trong năm 2011, và 35.500 doanh nghiệp lâm vào cảnh tương tự trong 8 tháng đầu năm 2012.

Con số này gần bằng một nửa con số các doanh nghiệp đóng cửa và phá sản kể từ năm 1986 tới nay.

Đáng lo hơn hoạt động của các doanh nghiệp đang tồn tại trên thị trường cũng không khá hơn. Thống kê cho thấy hầu hết các doanh nghiệp đã giảm công suất hoạt động, thậm chí nhiều doanh nghiệp chỉ còn tồn tại hình thức bởi không tiêu thụ được sản phẩm, lượng tồn kho cao. Nếu tính trung bình các doanh nghiệp này giảm công suất 20% tương đương với khoảng 150.000 doanh nghiệp nữa đóng cửa và phá sản. Số người thất nghiệp do sự thu hẹp sản xuất lên đến hàng triệu người.

Còn một vấn đề đáng lo nữa là số lượng sản phẩm tồn kho cao và sự giảm giá trị tài sản do giảm phát, hạ giá do sức mua kém. Hàng triệu tỷ đồng vốn đang bị chôn trong hàng hóa tồn kho, trong đó hàng tồn bất động sản lớn nhất. Trên thị trường bất động sản có tới 70.000 căn hộ đang bị ế chỉ ở hai thành phố lớn nhất nước. Ít nhất là có tới 140 nghìn tỷ đồng đang bị chôn, mà phải mất tới 7 năm sau may ra mới xử lý được. Một báo cáo của Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia ước tính, khu vực bất động sản đã được các ngân hàng bơm gần 350 nghìn tỷ đồng, một số vốn khổng lồ.

Thêm một dẫn chứng bi kịch về bất động sản. Ông Thiên tính toán có 69 công ty bất động sản niêm yết đang đối mặt với vấn đề thanh khoản nghiêm trọng. Đến cuối năm 2011, các công ty này gánh khoản nợ vay 67.000 tỉ đồng và chi phí lãi vay mỗi năm 13.400 tỉ đồng. Đáng báo động là trong cơ cấu nợ vay, khoản vay ngắn hạn trong quý IV của năm ngoái đã tăng lên 26.400 tỉ đồng. Nghĩa là các công ty này phải có 39.800 tỉ đồng để trả nợ vay đến hạn và lãi vay trong năm 2012. Nhà kinh tế đặt câu hỏi hoài nghi: “Với tình trạng hiện nay, họ có khả năng trả nợ không?”

Nhìn ra khu vực công, tình hình cũng không sáng sủa hơn. Ủy ban Kinh tế của Quốc hội cho biết, năm 2011, tổng số nợ vốn đầu tư của 63 tỉnh và thành phố là 91.273 tỷ đồng của 47.209 dự án; trong đó, nợ vốn các công trình xây dựng cơ bản đã hoàn thành là 25.423 tỷ đồng, nợ vốn của 20.921 dự án đang triển khai là 65.850 tỷ đồng, dãn tiến độ 41 dự án với tổng số vốn là 38.320 tỷ đồng. Hệ quả của tình trạng trên, không gì khác là số phận hẩm hiu của các doanh nghiệp và người làm công. Ông nói: “Đang có nhiều doanh nghiệp “chết” hoặc “chờ chết” vì không thu được món nợ này”.

 

Doanh nghiệp Nhà nước nợ khổng lồ

 

Sự suy giảm này trước hết là do hoạt động của các doanh nghiệp Nhà nước mà đứng đầu là các tập đoàn và tổng công ty nhà nước làm ăn không những kém hiệu quả mà còn để rơi vào tình trạng phá sản.

Tiến sĩ Đinh Tuấn Minh tại tài liệu phục vụ cho Diễn đàn Kinh tế mùa thu 2012 do Ủy ban Kinh tế của Quốc hội, Viện Khoa học Xã hội Việt Nam, Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam phối hợp tổ chức tại thành phố Vũng Tàu (tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu) đã chỉ rõ: “Doanh nghiệp Nhà nước sử dụng vốn tín dụng chiếm tới khoảng 70% tổng số nợ xấu, trong đó các tập đoàn kinh tế, tổng công ty chiếm 53% số nợ xấu”. Ngoài ra, theo ông Minh, nợ xấu của khu vực tập đoàn, tổng công ty chiếm tới 30 – 35% tổng dư nợ của khối này trong vay nợ từ hệ thống ngân hàng thương mại.

Tổng dư nợ đó của 12 tập đoàn kinh tế Nhà nước lên tới gần 218.740 tỷ đồng, theo Đề án tái cấu trúc khu vực doanh nghiệp Nhà nước của Bộ Tài chính năm 2012. Trong đó dư nợ lớn nhất thuộc về Tập đoàn Dầu khí (PVN – 72.300 tỷ đồng), Điện lực (EVN-62.800 tỷ đồng), Than và Khoáng sản (Vinacomin – 19.600 tỷ đồng).

Ngoài khu vực ngân hàng, tiến sĩ Minh lưu ý nợ xấu của khu vực doanh nghiệp đang “rất lớn” ở Ngân hàng Phát triển (VDB). Chẳng hạn, Vinashin vay ưu đãi VDB gần 300 tỷ đồng lãi suất bằng 0% để hỗ trợ trả lương và phụ cấp; EVN được vay hơn 5.000 tỷ đồng. Còn trong các năm trước đó, Vinalines cũng vay VDB để phát triển tàu mới; Xi măng Đồng bành vay 290 tỷ đồng…

Ông Nguyễn Quang Dũng, Tổng giám đốc Ngân hàng Phát triển (VDB) cho biết: “Nợ của các tập đoàn, tổng công ty… chiếm độ 75 – 80% tổng dư nợ của Ngân hàng Phát triển…” Các doanh nghiệp Nhà nước mặc dù số lượng thấp hơn doanh nghiệp tư nhân nhưng nợ thuế cũng khổng lồ, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Thuế Trần Văn Phu nhận xét: Nợ thuế chưa trả của các DN Nhà nước chiếm khoảng 13% trên tổng số nợ thuế.

Khối các ngân hàng thương mại cũng không khá hơn. Bởi lẽ, giữa năm 2012 NHNN công bố tỷ lệ nợ xấu của Việt Nam là 8,6% tổng dư nợ nghĩa là vào khoảng 202 nghìn tỷ đồng, nhưng trên diễn đàn Quốc hội, Thống đốc NHNN lại thông báo con số 10%, và dư luận lại đánh giá có thể ở mức cao hơn 10%. Gánh nặng này thật sự đã đè gần bẹp khả năng phát triển của nền kinh tế vì vốn là một trong những điều kiện tiên quyết của hoạt động doanh nghiệp.

 

Những lối thoát cần được tính đến

 

Ngày 6-10-2012 một cuộc hội thảo quốc gia mang tên: “Kinh tế Việt Nam năm 2012: Tạo bước ngoặt để xoay chuyển tình thế”, tập hợp đông đảo các nhà quản lý và nghiên cứu kinh tế đã được tổ chức. Tại hôi thảo này đa số các đại biểu cho rằng những khó khăn của nền kinh tế không thể giải quyết một sớm một chiều bằng một vài ba giải pháp nào đó. Những chỉ tiêu lên xuống của nền kinh tế hiện nay hầu hết không phản ánh được thực tế của nền kinh tế cũng như hiệu quả của những chính sách cụ thể. Đại biểu Quốc hội Trần Du Lịch đồng tình: “Chính phủ cần xây dựng kế hoạch tổng thể cho cả ba năm tới, thay vì làm kế hoạch cho từng năm như hiện nay. Kế hoạch đó là nhằm phục hồi nền kinh tế sau khủng hoảng. Cả ba năm tới phải tập trung toàn bộ nguồn lực và chủ trương cho kế hoạch này.”.

Những giải pháp đó là cơ cấu lại nền kinh tế, đẩy mạnh cải cách doanh nghiệp Nhà nước và xử lý nợ xấu. Ông Lịch đề xuất, ngân hàng nào hệ số vốn chủ sở hữu so với tổng tài sản dưới 8%, nhưng nợ xấu lên trên 10%, tức là đã mất hết vốn, thì Nhà nước cần quốc hữu hóa. Bên cạnh đó, ông đề nghị khoanh nợ và cho vay mới với các doanh nghiệp sản xuất, xây dựng, các dự án BOT, BT mà có khả năng sản xuất tiếp. Về tài khóa, ông Lịch đề nghị từ nay đến 2015 tất cả các cơ quan của hệ thống chính trị không được xây mới trụ sở, nếu nơi đó còn trường học bệnh xá là nhà tranh, vách lá. Trên diễn đàn Quốc hội, ông cho biết sẽ đề nghị Quốc hội cắt chi thường xuyên năm 2013 đi 10% so 2012, ngoại trừ tiền lương và chi xã hội; và giảm thuế thu nhập doanh nghiệp xuống 20% từ 25% hiện nay.

Song dư luận cho rằng bên cạnh việc xử lý nợ xấu, hay tồn kho bất động sản, hay các giải pháp cơ cấu nền kinh tế… cần tiếp tục cải cách bộ máy Nhà nước, tìm cơ chế để tìm ra người chịu trách nhiệm khi có những sai phạm gây tác động xấu tới nền kinh tế… Đó cũng sẽ là một việc quan trọng cho phục hồi và xây dựng nền kinh tế bền vững sau này.

 

Theo Trần Việt – ANTĐ

 

 
BÁO CHÍ TRONG NƯỚC:
CSVN ĐÃ ĐI VÀO TỬ HUYỆT KT.
 
Nguyễn Phúc Liên CHÚ THÍCH:
 
Chúng tôi đã viết nhiều về Mô hình Kinh tế Chỉ huy Tập quyền và Mô hình Kinh tế định hướng XHCN hay nói đúng hơn mô hình Kinh tế lấy Độc tài Chính trị nắm Độc quyền Kinh tế. Những mô hình Kinh tế Mafia này tự dẫn đến TỬ HUYỆT KINH TẾ.
Cách đây 3 năm, tại Bắc Kinh Ông ZOELLICK,Chủ tịch Ngân Hàng Thế giới đã họp báo yêu cầu Bắc Kinh phải cải tổ mô hình Kinh tế tự CĂN NGUYÊN. Bà LAGARDE, Tổng Giám đốc Quỹ Tiền tệ Quốc tế, cũng đòi hỏi Bắc Kinh phải làm như vậy.
Tại Hà Nội, trước cảnh tụt dốc Kinh tế của Việt Nam, cuộc Họp các Nhà Đầu tư quốc tế cũng yêu cầu Hà Nội phải cải tổ mô hình Kinh tế tận CĂN NGUYÊN. Các Chuyên gia Kinh tế như Bà PHẠM CHI LAN, Tiến sĩ LÊ ĐĂNG DOANH, Tiến sĩ NGUYỄN QUANG A… cũng đồng lên tiếng về đà phá sản Kinh tế mà nguyên do là HỆ THỐNG.
Cải tổ tự CĂN NGUYÊN ở đây có nghĩa là phải dẹp bỏ cái CƠ CHẾ chủ trương “ĐỘC TÀI CHÍNH TRỊ NẮM ĐỘC QUYỀN KINH TẾ“.
CSVN không dám làm điều này mà chỉ cải tổ theo kiểu thoa bóp dầu cù là cho an dân, vì đảng còn muốn giữ quyền hành và nắm chặt túi vàng để ăn cướp tiền chung cho túi riêng từng người.
Sự bất lực cải tổ từ CĂN NGUYÊN Cơ chế sẽ đưa CSVN vào TỬ HUYỆT như một Định Mệnh lù lù tới vậy.
Bài báo dưới đây của báo TUỔI TRẺ cho thấy, tại cuộc họp của ỦY BAN THƯỜNG VỤ QUỐC HỘI ngày 14.05.2013, các nhân vật lãnh đạo Kinh tế CSVN thấy đảng đang đứng chênh vênh cạnh Định mệnh TỬ HUYỆT KINH TẾ !
Nguyễn Phúc Liên
 
 
Tình hình kinh tế
gay go lắm rồi!
 
Tuổi Trẻ – Thứ tư, ngày 15 tháng năm năm 2013
 
TT - Đó là nhận xét của Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan tại phiên họp ngày 14-5 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, khi nghe các báo cáo của Chính phủ và Ủy ban Kinh tế, Ủy ban Tài chính - ngân sách về tình hình kinh tế - xã hội và thu ngân sách những tháng đầu năm 2013.
Tiền huy động tăng nhưng dư nợ tín dụng thấp, doanh nghiệp cũng không mặn mà vay khi hàng hóa tồn kho lớn là những khó khăn lớn của nền kinh tế lúc này
Còn Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng cho rằng: “Tình hình doanh nghiệp bi đát, tôi nghĩ có tới 100.000 doanh nghiệp chết chứ không phải chỉ mấy chục nghìn, tỉ lệ doanh nghiệp lỗ có thể còn hơn 65%”.
Bà Doan đề nghị: “Phải nhìn thẳng vào tình hình khó khăn của đất nước để giải quyết vấn đề. Nếu kỳ họp Quốc hội này mà không đưa ra được giải pháp đủ mạnh thì những khó khăn sẽ thêm trầm trọng”.
 
Khó khăn ngày càng lớn
 
"Tình hình đúng là hết sức đáng lo ngại, tăng trưởng sản xuất giảm ở cả lĩnh vực công nghiệp, nông nghiệp, dịch vụ, bức tranh vô cùng ảm đạm. Chỉ cần nhìn số lượng hàng chục nghìn doanh nghiệp phá sản, phần còn lại thì đến 65% báo lỗ thì biết khả năng phục hồi kinh tế khó khăn đến mức nào"
Ông Nguyễn Xuân Cường (phó trưởng Ban Kinh tế trung ương)
“Dấu hiệu suy giảm kinh tế ngày càng rõ nét hơn, tổng cầu nền kinh tế sụt giảm mạnh, thu ngân sách gặp nhiều khó khăn; nợ xấu, tồn kho, khó khăn thị trường bất động sản và khả năng hấp thụ đầu vào của khu vực sản xuất chưa được cải thiện” - Ủy ban Kinh tế đánh giá.
Theo Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế Nguyễn Văn Giàu, việc thực hiện tái cơ cấu và đổi mới mô hình tăng trưởng chưa đem lại kết quả rõ rệt, chính sách kích thích tăng trưởng bị giới hạn bởi thâm hụt ngân sách, trong khi thị trường vốn và tăng dư nợ tín dụng cho nền kinh tế vẫn ở mức quá thấp.
Ba tháng đầu năm, số lượng doanh nghiệp thành lập mới là 15.700 doanh nghiệp (giảm 6,8% về số lượng, giảm 16% về vốn so với cùng kỳ năm trước); trong khi đó số doanh nghiệp ngừng hoạt động, giải thể là 15.300 (tăng 14,6% so với quý 1-2012).
Thay mặt Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch - đầu tư Bùi Quang Vinh nhận định: sức mua của nền kinh tế khó có thể tăng mạnh trở lại trong thời gian ngắn khi việc làm và thu nhập của người lao động giảm sút, hoạt động sản xuất kinh doanh vẫn gặp khó khăn, số lượng doanh nghiệp thu hẹp sản xuất, giải thể và phá sản nhiều, tồn kho vẫn ở mức cao.
Tăng trưởng tín dụng có thể sẽ khó tăng cao trong ngắn hạn và thấp hơn nhiều so với tốc độ tăng trưởng tiền gửi tại các tổ chức tín dụng nếu nợ xấu không sớm được giải quyết, các ngân hàng thương mại không có các giải pháp hữu hiệu phân loại đối tượng cho vay mà vẫn siết chặt điều kiện cho vay sẽ ảnh hưởng đến phục hồi nền kinh tế. “Nếu các khó khăn nêu trên không được xử lý thì khả năng GDP đạt 5,5% như mục tiêu Quốc hội đề ra cho năm 2013 là rất khó khăn” - ông Vinh nói.
Ông Nguyễn Xuân Cường - phó trưởng Ban Kinh tế trung ương - nói: “Tình hình đúng là hết sức đáng lo ngại, tăng trưởng sản xuất giảm ở cả lĩnh vực công nghiệp, nông nghiệp, dịch vụ, bức tranh vô cùng ảm đạm. Chỉ cần nhìn số lượng hàng chục nghìn doanh nghiệp phá sản, phần còn lại thì đến 65% báo lỗ thì biết khả năng phục hồi kinh tế khó khăn đến mức nào”.
Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng phán đoán: “Tình hình doanh nghiệp bi đát, tôi nghĩ có tới một trăm nghìn doanh nghiệp chết chứ không phải chỉ mấy chục nghìn, tỉ lệ doanh nghiệp lỗ có thể còn hơn 65%”.
 
Các con số chưa đáng tin cậy
 
Tăng cường công tác nắm bắt, phân tích, dự báo tình hình để có chủ trương, đối sách phù hợp, đặc biệt là các vấn đề biên giới, biển đảo, thực hiện các đề án, giải pháp bảo đảm an ninh, trật tự tại các vùng chiến lược. Cần có chính sách hỗ trợ thỏa đáng đối với ngư dân đánh bắt cá ở vùng biển quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa thuộc chủ quyền của nước ta.
Lấy con số dư nợ tín dụng ngân hàng từ đầu năm chỉ tăng hơn 1%, trong khi huy động tiền gửi tăng 5,5%, Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan khẳng định “tiền tệ đã đóng băng, tình hình như thế này là nguy lắm rồi”.
Bà nói: “Doanh nghiệp không tiếp cận được nguồn vốn thì không giải quyết được vấn đề gì đâu. Bây giờ doanh nghiệp nợ như thế thì có khoanh nợ, giãn nợ, cho vay tiếp không? Phải tập trung bàn về chính sách tiền tệ, giải quyết dòng vốn ra vào, đây là nút thắt”.
Trong khi đó, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội Nguyễn Hạnh Phúc đề cập đến thực trạng “ngân hàng lúc nào cũng tuyên bố là sẵn sàng cho vay, nhưng doanh nghiệp nói là muốn vay đâu có dễ, đang nợ thì không thể vay được mà lãi suất cho vay vẫn cao nên chỉ có nước phá sản”.
Ngoài việc khai thông nút thắt tiền tệ, Phó chủ tịch nước đề nghị tập trung vào giải pháp thực hành tiết kiệm, chống lãng phí: “Phải mạnh dạn cắt giảm, thậm chí xóa bỏ những chương trình không cần thiết. Tôi thấy tình trạng chồng chéo, lãng phí, cái gì cũng dang dở, bộ nào cũng muốn nắm một tí tiền. Chúng ta cần nhìn thẳng vào những khó khăn của đất nước, tiết kiệm chi tiêu công, dừng mua sắm xe công, phương tiện đắt tiền, giảm đi nước ngoài...”.
Một số thành viên Ủy ban Thường vụ Quốc hội đề nghị Chính phủ “nghiêm túc và thật thà” trong các con số báo cáo. “Báo cáo của Chính phủ cho thấy tỉ lệ nghèo vẫn giảm nhanh. Tại sao kinh tế khó khăn như vậy, doanh nghiệp đình đốn, công nhân mất việc, sản xuất ra không bán được hàng hóa mà lại giảm nghèo tốt như vậy? Tôi xuống thực tế thấy nghèo tăng lên chứ không có giảm” - Phó chủ tịch Quốc hội Huỳnh Ngọc Sơn nói.
Ông Nguyễn Văn Giàu kể thêm: “Hoàn thuế VAT hôm trước nói 20.000 tỉ, mới có vài ngày mà hôm nay nói là 33.000 tỉ. Không thể tưởng tượng được!”. Chủ tịch Hội đồng Dân tộc Ksor Phước đề nghị các bộ, ngành hãy nhìn vào khó khăn của đất nước mà báo cáo đúng tình hình, đừng đưa ra các con số báo cáo “vì cái ghế của mình”.
 
Dầu khí cứu ngân sách
 
Báo cáo của Chính phủ cho thấy thu ngân sách nhà nước năm 2012 tăng hơn 2.600 tỉ đồng (tỉ lệ tăng thu thấp nhất trong nhiều năm gần đây), chủ yếu nhờ vào thu từ dầu thô và thu viện trợ không hoàn lại.
Đặc biệt, thu từ dầu thô vượt dự toán cao nhờ vào cả hai yếu tố giá và sản lượng đều tăng, đồng thời phát sinh 9.800 tỉ đồng từ khoản thu lãi nước chủ nhà năm 2012 và 10.000 tỉ đồng lãi dầu khí được chia cho nước chủ nhà từ năm 2006-2011.
Vì vậy, thu từ dầu thô tăng hơn 53.000 tỉ đồng so với dự toán. Ủy ban Tài chính - ngân sách cho rằng nếu không có số thu thêm từ lãi dầu khí nước chủ nhà từ các năm trước thì ngân sách nhà nước năm 2012 sẽ hụt thu, mất cân đối, ảnh hưởng đến nhiệm vụ chi.
Tình hình thu ngân sách nhà nước năm 2013 được dự báo còn căng thẳng hơn. Bốn tháng đầu năm mới ước đạt hơn 244.000 tỉ, bằng 29,9% dự toán.
Thứ trưởng Bộ Tài chính Nguyễn Công Nghiệp thừa nhận tình trạng căng thẳng trong việc đảm bảo nhiệm vụ thu năm 2013, “nhiều ý kiến cảnh báo về khả năng hụt thu”. Do đó, Ủy ban Tài chính - ngân sách đề nghị phải triệt để tiết kiệm, cắt giảm các khoản chi không hợp lý, tiếp tục rà soát các dự án đầu tư công, tinh giản biên chế... để đảm bảo cân đối thu chi, an toàn ngân sách.
Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính - ngân sách Phùng Quốc Hiển cho biết năm nay sẽ không còn trông chờ được vào dầu khí nữa vì sản lượng ổn định và giá dự toán đã ở mức 90 USD/thùng.
Kết thúc cuộc thảo luận, Phó chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân đề nghị Chính phủ tiếp tục hoàn thiện báo cáo để trình Quốc hội xem xét tại kỳ họp tới. “Chưa đặt vấn đề điều chỉnh chỉ tiêu tăng trưởng, thu ngân sách..., nhưng nên lường trước tình huống cho kịch bản xấu nhất để xử lý tình hình” - bà Ngân gợi ý.
 
* TS Lê Thẩm Dương (trưởng khoa quản trị kinh doanh ĐH Ngân hàng TP.HCM):
 
Chỉ rối phải gỡ từ từ
 
Có nhiều nguyên nhân dẫn đến tăng trưởng tín dụng chậm hiện nay, về phía doanh nghiệp đó là do hàng tồn kho. Chính vì hàng tồn nên dù lãi suất thấp họ cũng không vay vì sản xuất ra bán cho ai? Bốn tháng đầu năm tình trạng hàng tồn vẫn chưa gỡ được bao nhiêu. Còn về phía ngân hàng (NH) do áp lực nợ xấu. Thời gian qua NH đã nỗ lực xử lý nợ xấu bằng cách bán tài sản đảm bảo, trích dự phòng... nhưng nợ xấu vẫn cao khiến NH nhát tay trong xét cho vay.
Với những vấn đề hiện nay, nếu để NH và doanh nghiệp tự giải quyết với nhau thì sẽ không bao giờ giải quyết được vì có tình trạng như hiện nay còn có nguyên nhân từ nền kinh tế. Cơ quan quản lý phải xắn tay cùng với NH và doanh nghiệp trong việc ban hành và thực thi các chính sách tháo gỡ khó khăn, củng cố niềm tin, củng cố thị trường trong nước, làm ấm thị trường bất động sản... Về phía NH, phải hạ dần lãi suất đầu ra, đa dạng hóa tài sản đảm bảo, nâng dần tỉ lệ cho vay tín chấp. Phần doanh nghiệp cũng phải khắc phục những vướng mắc thì mới giải quyết được các vấn đề khó khăn hiện nay.
 
* PGS.TS Trần Hoàng Ngân (phó hiệu trưởng Trường ĐH Kinh tế TP.HCM):
 
Cần ủy ban khẩn cấp ngăn chặn “dịch” phá sản
 
Dư nợ tín dụng từ đầu năm đến nay có tăng nhưng ở mức độ thấp: 1,44%. Đây chính là điều đáng lo ngại. Mặt khác, số lượng doanh nghiệp phá sản ba năm qua liên tục theo chiều hướng gia tăng kéo theo số nợ xấu tăng thêm...
Thời gian qua, nhiều chính sách tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp được ban hành nhưng chưa thể đi vào cuộc sống vì nhiều lý do. Theo tôi, đã đến lúc cần lập một ủy ban khẩn cấp để ngăn chặn “dịch” phá sản của doanh nghiệp. Ủy ban này sẽ đứng ra để trực tiếp giải quyết những vấn đề của doanh nghiệp hiện nay. Còn thời gian qua, giải quyết khó khăn nhưng cơ quan quản lý chỉ kêu gọi một chiều NH giảm lãi suất cho doanh nghiệp, nhưng khi NH giảm lãi suất thì doanh nghiệp cũng không thể tiếp cận được vốn. Chưa kể NH, doanh nghiệp mỗi nơi nói một kiểu, rốt cuộc chính sách được ban ra nhưng vướng mắc vẫn còn nguyên không giải quyết được.
 
ÁNH HỒNG ghi
 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link