Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, June 2, 2013

Những sự thật không thể chối bỏ (phần 1)

 




Những sự thật không thể chối bỏ (phần 1)







Đặng Chí Hùng (Danlambao) - Lời đầu tiên, tôi xin gửi lời cám ơn chân thành đến Dân Làm Báo và bạn đọc. Trên tinh thần dân chủ chúng ta đang hướng tới, tôn trọng tất cả các ý kiến trái chiều, dân chủ có nhiều con đương, mỗi người chúng ta có quyền đưa ra con đường đó để bạn đọc và nhân dân lựa chọn. Sự lựa chọn của nhân dân là ý kiến cuối cùng về con đường của dân tộc. Với tinh thần đó, tôi mong mọi người đọc hãy tiếp thu bài viết như một ý kiến cá nhân của tôi. Và như đã nói ở những bài trước, con đường dân chủ tôi chọn là con đường không có cộng sản, không còn cộng sản dựa trên nguyên tắc khơi lại sự thật, chấn hưng dân trí. Có người biện luận ông Hồ không phải là Thánh thì có cái sai, nhưng cái sai của ông không phải chỉ một lần, một lỗi, nó thành hệ thống. Vậy chúng ta không thể bỏ qua nhằm trả lại sự thật cho lịch sử.




Sau đây là bài đầu tiên của tôi về vấn đề này với nội dung nói về một tấm bình phong bấy lâu của đảng cộng sản Việt Nam và những kẻ dân chủ cơ hội.



Thực ra những vấn đề tôi nêu lên và loạt bài này không phải là mới mẻ, nhiều người đã đề cập. Nhưng tôi xin phân tích, đánh giá trên cách nhìn mới và phân tích ý kiến của cá hai bên: Phản đối và ủng hộ nhân vật HCM. Qua đó chúng ta có thể thấy rõ sự thật của vấn đề nhằm trả nó về với chân giá trị vốn có đã bị đánh cắp lâu nay.



Sự thật thứ nhất: Bác đi tìm đường cứu nước hay cứu bác?



Trong chuỗi sự kiện về ông Hồ, xin bắt đầu từ việc đầu tiên đó là việc ông ta đi “tìm đường cứu nước”. Sự việc này sẽ xoay quanh lá thư của ông xin học trường thuộc địa của Pháp. Tôi xin xoay quanh hai vấn đề là: Có hay không là thư đó và ông viết thư với mục đích gì?



Ngày 31-5-2011, tại Sài Gòn đã diễn ra cuộc Hội thảo với chủ đề “Chủ tịch Hồ Chí Minh - Hành trình tìm đường cứu nước”. Cuộc hội thảo do các cơ quan sau đây đứng ra tổ chức: Thành ủy đảng CSVN TpHCM, Ban Tuyên giáo Trung ương, Học viện Chính trị Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch. Những cơ quan trong ban tổ chức cuộc hội thảo đều tầm cỡ khá cao trong nước, nên cuộc hội thảo quy tụ nhiều nhân vật quan trọng của CSVN, kể cả cựu tổng bí thư Lê Khả Phiêu, thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.



Trước hết là nguyên văn lời trong sách Lịch sử Việt Nam của các tác giả là người của đảng cộng sản đã viết về sự kiện thanh niên Nguyễn Tất Thành xuống tàu Amiral Latouche-Tréville ngày 5-6-1911 để ra đi như sau:



“Sự thất bại của các phong trào Đông Du, Đông Kinh Nghĩa Thục của cuộc vận động Duy Tân và phong trào chống thuế ở các tỉnh Trung Kỳ mà Người (Hồ Chí Minh) từng tham gia khi đang học ở trường Quốc Học Huế, đã thôi thúc Người hướng về các nước Tây Âu, mong muốn được đến “tìm xem những gì ẩn giấu đằng sau những Tự do, Bình đẳng, Bác ái”. Sau khi rời Huế vào Phan Thiết … Được ít lâu, lấy tên là Văn Ba, Người xin làm phụ bếp trên chiếc tàu thủy Đô đốc La Tusơ Tơrêvin (La Touche Tréville), thuộc hãng vận tải hợp nhất của Pháp, để đi ra nước ngoài “xem nước Pháp và các nước khác làm như thế nào rồi sẽ trở về giúp đồng bào…” (Nguyễn Khánh Toàn và một nhóm tác giả, Lịch sử Việt Nam, tập 2, Hà Nội: Nxb. Khoa học Xã hội, 1985, tr. 145).



Ngoài ra trong sách Chủ Tịch Hồ Chí Minh, tiểu sử và sự nghiệp của nhà xuất bản Sự Thật giải thích sự ra đi của Hồ Chí Minh cũng có nội dung gần giống như sau: 



“… Ít lâu sau, Hồ Chủ tịch vào Sài Gòn. Nam Kỳ dưới chế độ thuộc địa cũng chẳng khác gì Trung Kỳ dưới chế độ bảo hộ và Bắc kỳ dưới chế độ nửa thuộc địa, nửa bảo hộ. Ở đâu nhân dân cũng bị áp bức, bóc lột, đồng bào cũng bị đọa đày, khổ nhục. Điều đó càng thôi thúc Hồ Chủ tịch đi sang các nước Âu tây để xem nhân dân các nước ấy làm như thế nào mà trở nên độc lập, hùng cường, rồi sẽ trở về “giúp đỡ đồng bào” đánh đuổi thực dân Pháp. Ý định ấy của Người (HCM) đã dẫn Người từng bước đi tới tìm một phương hướng mới cho sự nghiệp cứu nước của nhân dân ta.” (Ban Nghiên cứu Lịch sử đảng trung ương, Chủ tịch Hồ Chí Minh, tiểu sử và sự nghiệp, in lần thứ tư (có xem lại và bổ sung), Hà Nội: Nxb. Sự Thật, 1975, tr. 15).






Trong sách Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch, cũng do nhà xuất bản Sự Thật ấn hành, trả lời phỏng vấn của tác giả Trần Dân Tiên, Hồ Chí Minh nói về lý do ra đi như sau: “…Tôi muốn đi ra nước ngoài, xem nước Pháp và các nước khác. Sau khi xem xét họ làm như thế nào, tôi sẽ trở về giúp đồng bào chúng ta…” (Trần Dân Tiên, Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch, Hà Nội: Nxb. Sự Thật, 1976, tr. 13).



Ở đây có điều oái oăm: Trần Dân Tiên chính lại là Hồ Chí Minh. Ông Hồ dùng một tên khác viết sách tự ca tụng mình. Sở dĩ nói oái oăm là ở Việt Nam cũng như trên thế giới, có nhiều người viết sách về hoạt động của mình, đôi khi để tự khen mình, hoặc để biện hộ cho những việc làm của mình, nhưng họ đều đề tên thật, chịu trách nhiệm về những điều họ viết. Chỉ có ông Hồ Chí Minh là dùng một tên khác tự ca tụng mình.



Như vậy có thể kết luận, qua các sách của nhà cầm quyền cộng sản và qua chính những lời viết của Hồ Chí Minh, ông ta đi ra nước ngoài nhắm mục đích tìm đường cứu nước. Nhưng sự thực có phải vậy hay không?



Bức thư xin học trường thuộc địa Pháp



Đây là vấn đề thứ nhất. Tại sao Bác Hồ yêu nước, có tinh thần chống Pháp từ bé lại xin gia nhập trường thuộc địa này? Trong khi đó ngôi trường lại là nơi đào tạo quan lại nhằm thực hiện chính sách thực dân của Pháp ở Việt Nam.



Đây là hình ảnh về hai bức thư đó: 









 





Đó là hình ảnh về hai bức thư mà trên internet bấy lâu nay không thiếu. Nó có thật hay không? Tôi xin trả lời là có thật vì đó là điều công nhận của cả hai bên. 



Đầu tiên là phía “lề trái”: vào tháng 02/1983, hai sử gia VN, tiến sĩ Nguyễn Thế Anh và Vũ Ngự Chiêu, đã công bố khắp thế giới, một tài liệu vô cùng quan trọng, tại văn khố Pháp duy nhất liên quan tới giai đoạn 1911 của Nguyễn Tất Thành. Đó là 2 lá thư xin nhập học Trường Thuộc Địa (Ecole Coloniale) viết ngày 15/09/1911 và một lá viết tại New York ngày 15/12/1912. Điều này chứng tỏ rằng Nguyễn Tất Thành, bỏ nước ra đi chỉ với mục đích tìm đường làm quan (làm Việt Gian tay sai cho Pháp) để giải quyết chuyện cơm ăn áo mặc của riêng mình, chứ không hề có ý định cứu nước giúp dân như Trần Dân Tiên và báo của đảng cộng sản từng viết sách ca tụng.



Nhưng để chứng minh cho đây là 2 lá thư có thật, tôi xin dẫn chứng về sự công nhận của bên “lề phải”:



Trên trang chủ của Sachhiem.net có bài Phản hồi của một vị xưng là giáo sư Trần Chung Ngọc, ông này là người của đảng cộng sản. Bài phản hồi của ông ta về những điểm trong DVD “Sự thật về HCM”. Sau đây là nguyên văn đoạn ông ta viết về lá thư: “DVD đưa ra một tài liệu, bức thư của Hồ Chí Minh xin học ở trường thuộc địa, và đã bị giám đốc trường nầy từ chối không cho học, để chứng minh rằng mục đích của ông Hồ không phải là xuất ngoại để cứu nước mà để tìm đường làm ăn. Bức thư được ông Nguyễn Gia Phụng dịch ra tiếng Việt và đọc trong DVD. Nhưng đưa ra tài liệu này, những người làm DVD không nghĩ đến phản tác dụng của nó. Thứ nhất, họ không tìm hiểu tại sao giám đốc trường thuộc địa lại từ chối đơn xin học của ông Hồ với lý do rất đáng buồn cười: “Mục đích của ông tới đây là để kiếm sống chứ không phải là để đi học”. Như vậy ông này công nhận sự có thật của lá thư với nội dung xin học của ông Hồ. Phần nội dung tôi xin trình bày sau. 



Thứ hai đó là trên tranh chủ có cái tên rất “Fan club” của HCM: http://thehehochiminh. wordpress. com/2010/01/03/1911_lathu_truong_thuocdia/



Có đoạn nói về tác giả nước ngoài, cả bài viết trên trang đó và ký giả nước ngoài đều công nhận bức thư đó là có thật:



William J. Duiker viết về Lá thư Nguyễn Tất Thành xin vào học trường thuộc địa (1911)






Theo W. J. Duiker, đây là một lá thư do Nguyễn Tất Thành viết. Tuy nhiên, trong “Hồ Chí Minh toàn tập”, không thấy có lá thư này. Để tạo điều kiện bạn đọc tiếp cận và nghiên cứu, chúng tôi trích đăng ý kiến của W. J. Duiker. Hoan nghênh bạn đọc phản hồi về lá thư theo địa chỉ email: info@thehehochiminh. net 



Anh Thành đã trở lại tàu trước khi tàu nhổ neo; tàu đã đến Cảng Le Havre ngày 15.7, và vài ngày sau đã đến Cảng Dunkerque và cuối cùng trở lại Marseilles, và ở đó cho đến giữa tháng 9. Tại đây, anh đã viết một bức thư gửi cho Tổng thống nước Cộng hòa Pháp. Vì đây là một sự kiện đáng chú ý, tôi xin chép toàn văn thư này…



Tôi xin nêu ra dẫn chứng của cả hai phía phê phán và ủng hộ ông HCM để thấy rằng 2 bức thư đó là có thật chứ không phải bịa đặt.



Bác viết gì trong thư?



Nội dung của 2 bức thư là khá giống nhau, tôi cũng xin ghi ra đây phần dịch của cả hai phía ủng hộ và không ủng hộ để bạn đọc thấy .



Trước tiên là lời trên trang:




Có nội dung như sau về bức thư thông qua lời dịch của WILLIAM J. DUIKER



Marseilles 



Ngày 15 tháng Chín năm 1911



Thưa Ngài Tổng thống!



Tôi xin hân hạnh yêu cầu Ngài giúp đỡ cho tôi được vào học nội trú tại Trường Thuộc địa. 



Hiện nay, để nuôi thân, tôi đang làm việc cho công ty Chargeurs Réunis (Tàu Amiral Latouche – Tréville). Tôi hoàn toàn không còn nguồn lực nào và rất thiết tha muốn có học vấn. Tôi muốn trở nên có ích cho nước Pháp trong quan hệ với đồng bào tôi và đồng thời mong muốn đồng bào tôi thu lợi được từ học hành.



Quê tôi ở tỉnh Nghệ An, Trung Kỳ. Với hy vọng rằng Ngài sẽ phúc đáp theo hướng thuận lợi đề nghị của tôi, tôi xin Ngài Tổng thống nhận sự biết ơn sâu sắc của tôi.



Nguyễn Tất Thành



Sinh tại Vinh, 1892 



Con trai của Ông Nguyễn Sinh Huy (tiến sĩ văn chương)



Học sinh tiếng Pháp và chữ nho 



Còn sau đây là nội dung của nó dưới bút dịch của những người “lề trái”. Trong bài “Từ mộng làm quan đến đường cách mạng Hồ Chí Minh và Trường Thuộc Địa”, hai tác giả Nguyễn Thế Anh và Vũ Ngự Chiêu đã dịch như sau:



“Tôi xin trân trọng thỉnh nguyện lòng hảo tâm của ông ban cho tôi đặc ân được nhận vào học nội trú Trường Thuộc Địa.



Tôi hiện đang làm công trong công ty Chargeurs Réunis để sinh sống (trên tàu Amiral Latouche-Tréville).



Tôi hoàn toàn không có chút tài sản nào, nhưng rất khao khát học hỏi. Tôi ước mong trở nên hữu ích cho nước Pháp đối với đồng bào tôi, đồng thời làm thế nào cho họ hưởng được ích lợi của nền học vấn…” (Đặc san Đường Mới, số 1, Paris, tt. 8-25)



Như vậy rõ ràng về nội dung của cả lề phải và lề trái đều giống nhau. Đó là sự thật mà đảng cộng sản hoặc những người dân chủ cơ hội phải chấp nhận. 



Trên thực tế 2 lá thư trên đều bị bác bỏ, Nguyễn Tất Thành tiếp tục hành nghề trên các tàu biển. Ngày 15-12-1912, từ New York, Hoa Kỳ, Nguyễn Tất Thành gởi đến viên khâm sứ Pháp tại Huế một lá thư rất thống thiết xin một đặc ân là ban cho cha Nguyễn Tất Thành là Nguyễn Sinh Sắc, một chức việc nhỏ như giáo thụ hay huấn đạo, để ông nầy có điều kiện sinh sống trong hoàn cảnh cha của Nguyễn Tất Thành nghèo túng sau khi bị cách chức quan (do đánh chết người): “… cầu mong Ngài (chỉ khâm sứ Pháp) vui lòng cho cha tôi (cha của Thành tức Nguyễn Sinh Sắc) được nhận một công việc như thừa biện ở các bộ, hoặc huấn đạo, hay giáo thụ để cha tôi sinh sống dưới sự quan tâm cao quý của Ngài…” (Thành Tín (tức Bùi Tín), Mặt thật, California: Nxb. Saigon Press, 1993, tt. 95-96).



Vậy bản chất của việc Bác đi không phải là tìm đường cứu nước mà bác đi là vì mưu sinh. Chuyện mưu sinh là chuyện thường của con người. Nhưng ông Hồ và đảng cộng sản đã bịa đặt và thần thánh hóa nó thành cứu nước.



Tuy nhiên về phía ủng hộ ông Hồ lại có những lập luận như sau; như lời của ông Trần Chung Ngọc có viết: “Sở dĩ trường thuộc địa bác đơn xin học của ông Hồ vì trong đơn ông Hồ “đã dại dột” viết rõ là mục đích của ông là có thể dùng nền học vấn để giúp ích cho đồng bào của ông, để cho họ được hưởng những hữu ích của nền học vấn mà ông thu thập được [“Je désirerais devenir utile à la France vis à vis de mes compatriotes et pouvoir en même temps les faire profiter des bienfaits de l’instruction”]. Đó chỉ là một câu để có thể xin vào học trường thuộc địa. Trường thuộc địa là để đào tạo những tay sai phục vụ cho nước Pháp, chứ không phải để phục vụ cho dân thuộc địa. Giám đốc trường thuộc địa không phải là không biết điều này, nên đã từ chối với một lý do vốn không phải là lý do, vì nó rất vô lý. 



Hay trên trang: http://thehehochiminh. wordpress. com/2010/01/03/1911_lathu_truong_thuocdia/ có viết: Tuy nhiên, qua việc anh Thành đã học tại Trường Quốc học ở Huế, ta thấy hành vi của anh không có gì đáng ngạc nhiên. Sự thù địch của anh đối với ách thống trị thực dân của Pháp ở Đông Dương dường như đã được xác định, song điều rõ ràng là anh vẫn chưa quyết định nên đi theo con đường nào để giải phóng đất nước và, theo lời kể của bản thân anh, anh vẫn thiết tha được học hành để nâng cao hiểu biết tình hình. 



Tôi xin chứng minh đó là những luận điệu biện hộ sai trái cho sự thật của ông Hồ. 



Xin nói sơ qua về ngôi trường này. Đây là ngôi trường được thành lập năm 1885 để đào tạo các quan chức phục vụ cho chính quyền ở các nước thuộc địa Pháp, trường Thuộc địa có bao gồm một “bộ phận bản xứ” dành cho thần dân thuộc địa với khoảng 20 suất học bổng cho học sinh Đông Dương thuộc Pháp. 



Việc ông Hồ lúc đó đã là thanh niên, có nhận thức rõ ràng về ngôi trường đó là dĩ nhiên. Ông ta biết nó được sinh ra để đào tạo những kẻ đàn áp nhân dân. Sao ông ta lại xin học? Ở Việt Nam, nhất là khi ông ra nước ngoài có thiếu gì ngôi trường học văn hóa, nâng cao hiểu biết như lời các tác giả lề phải biện hộ? Sao ông Hồ nhất định phải không chỉ một lần mà những hai lần cố xin cho được vào ngôi trường xấu xa đó, không xin vào trường khác? Vậy mục đích ơ đây không phải vào để “Tìm hiểu” mà là muốn làm quan kiếm miếng cơm. Mà quan đó là quan “Ăn hiếp” nhân dân.



Ông Trần Chung Ngọc và các tác giả biện hộ về nội dung rằng vị quan Pháp không cho học vì sợ ông Hồ học để nâng cao dân trí cho nhân dân. Xin thưa các tác giả biện hộ cho ông Hồ. Đó là ông hiệu trưởng lúc đó có biết ông Hồ là ai? Anh hùng nào mà sợ ông ta truyền đạt cho nhân dân chống Pháp? Ngôi trường đó mở cho người Việt thì ông Hồ có học hay không cũng là chuyện bình thường. Ông Hồ lúc đó chẳng là cái gì mà ông hiệu trưởng Pháp phải “sợ” cả. Hơn thế nữa, bất cứ một lá đơn xin học nào, nhất là trường quan trọng như trường thuộc địa lúc đó đều phải làm đơn với những quy định nhất định. Cái đơn của ông Hồ cũng không là ngoại lệ, vậy thì việc nó viết “Tôi muốn trở nên có ích cho nước Pháp trong quan hệ với đồng bào tôi và đồng thời mong muốn đồng bào tôi thu lợi được từ học hành” cũng là điều bình thường chứ không phải sự “dại dột” như ông Ngọc viết. Và bạn đọc có thể thấy môi quan hệ giữa Pháp và nhân dân ta lúc đó là quan hệ của thực dân và nô lệ, vậy việc ông Hồ muốn giúp “lợi ích” cho nước Pháp trong quan hệ chính là việc dùng chức quan (nếu có) để thay người Pháp cai trị nhân dân.



Trên đây là sự thật đầu tiên về ông Hồ. Tôi dùng cả những tài liệu, phân tích của hai phái ủng hộ và chống đối để chứng minh rằng: Ông Hồ có viết thư xin học trường thuộc địa. Việc ông xin học ở đây nhằm làm quan, có miếng cơm chứ ông chẳng có tư tưởng căm thù Pháp, không có ý định “tìm đường cứu nước” như chính ông và đảng cộng sản đã bịa đặt.



Tại sao ông Hồ và đảng cộng sản lừa dối không công khai bức thư? Tại sao ông đi kiếm ăn lại nói dối “Tìm đường cứu nước”? Đó chính là sự lừa dối không thể chấp nhận được.



06/06/2012







HÀNG GIẢ - TRUNG QUỐC  - 

Bài đăng : Thứ ba 28 Tháng Năm 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 28 Tháng Năm 2013

 
 


Cnh sát Ý bt 15 triu sn phm nguy him có gc Trung Quc


Hàng giả và hàng nguy hiểm từ Trung Quốc tràn ngập Châu Âu.

Hàng giả và hàng nguy hiểm từ Trung Quốc tràn ngập Châu Âu.

Ảnh European Commission

Trng Thành


Hôm nay, 28/05/2013, cơ quan thuế v và cnh sát tư pháp Ý bt gi được 15 triu sn phm nguy him và gi mo có ngun gc Trung Quc ti Milan.


Các hàng hóa b thu gi thuc mt « trung tâm thương m» bán s, có cơ s ti Lacchiarella, thuc ngoi ô thành ph Milan. Toàn b s lượng hàng hóa này được xếp trong 100 kho cha, vi các k đ hàng dài ti « khong 41 km ». Phi cn đến 48 gi đng h và khong 100 cnh sát mi có th tiến hành kim tra được toàn b s hàng này.

Các hàng hóa bao gm đ loi : T bóng đèn, tông đơ ct tóc cho đến các loi đ chơi... 

Trong mt thông đip chính thc, cơ quan ph trách v bt gi gii thích là « đ có mt hình nh v quy mô ca chiến dch này (mang tên « Trái đt bc cháy »), ta hãy hình dung mt khu đt rng như 20 sân bóng đá », được cht đy các hàng hóa thu được. Cnh sát Ý cũng đưa ra nhn đnh, v bt gi này là mt đòn nng giáng vào uy tín ca các hàng hóa mang nhãn hiu "Made in Chine".

Trong v án này, có bn kiu dân Trung Quc b điu tra hành chính vì vi phm lut bo v người tiêu th và b truy t hình s vì các ti « đưa vào th trường các sn phm nguy hi» và « bán các sn phm công nghip vi các mu mã gi m».

 

 


VỤ NICK VUJICICK: DÂN ĐẶT VẤN ĐỀ TIN LÀNH VN TAY SAI CỘNG SẢN ĐỂ HẠI DÂN & PHẢN QUỐC ?


 

 
VỤ NICK VUJICICK:
DÂN ĐẶT VẤN ĐỀ
TIN LÀNH VN TAY SAI CỘNG SẢN
ĐỂ HẠI DÂN & PHẢN QUỐC ?
 
PHỎNG VẤN NICK
Theo TTX vỉa hè- nhà tiếng Úc học Lại Văn Quay dịch
 
Nick Vujicick, người thanh niên không tay, không chân trả lời độc quyền TTXVH.
HỎI: Nick, chào mừng anh đến Việt Nam. Xin hãy nói về cảm nhận của mình sau 2 ngày ở đất nước tươi đẹp này.
ĐÁP: Xin lỗi các bạn. Tôi có nhìn thấy gì đâu ngoài dây điện và đầu người. Còn về cảm nhận ư, Việt Nam thật dễ chịu với sự cuồng nhiệt. Tôi đã chứng kiến những giọt nước mắt ở khắp nơi trên thế giới, nhưng không ở đâu người ta khóc khi đi xem xiếc thú cả.
HỎI: Nick, có lẽ anh vẫn chưa thoát khỏi mặc cảm của người khuyết tật chăng! chúng tôi đến để nghe anh nói chứ không đến để xem anh diễn.
ĐÁP: Tất nhiên không phải là tất cả. Nhưng tôi nhìn thấy sự tò mò trong mắt nhiều người. Trong chương trình của chúng tôi ở khắp nơi trên thế giới, tôi đồng ý để những người khuyết tật được ôm mình, để họ cảm nhận bằng xương bằng thịt ý chí và nghị lực. Nhưng ở đất nước các bạn, rất nhiều người lành lặn chỉ muốn đến gần để chụp ảnh với tôi như chụp ảnh với ngọn tháp Eiffel. Hơn nữa, tôi không thích việc nhiều người đến chỗ cái bàn của tôi, cúi người và định…xin lỗi, tôi nhớ đến Bi Rain. Bởi điều mà một người không chân tay như tôi muốn nói với họ là các bạn hãy đứng trên đôi chân của mình và đừng bao giờ cúi đầu. Khi người ta đã cúi đầu có phải là người ta sẽ phải gập gối không?
 
HỎI: Vì sao anh lại có ý tưởng nói chuyện với giới doanh nhân Việt?
ĐÁP: Ồ, ban đầu tôi chỉ định giao lưu với sinh viên và khoảng 9000 trẻ em đường phố. Nhưng sau đó, phía Việt Nam đề nghị giao lưu với giới doanh nhân. Họ đưa ra số liệu là hàng trăm ngàn DN phải bỏ trốn, tự tử, hoặc vào nhà thương điên. Họ nói doanh nhân Việt giờ còn tuyệt vọng hơn những người khuyết tật. Và vì thế tôi đồng ý nói chuyện và chủ đề đưa ra là “Đừng bao giờ bỏ cuộc” (doanh nhân bỏ cuộc vì thua lỗ do phá sản kinh tế của nhà nước chứ không phải họ thiếu tinh thần!) dù nói thật tôi không tin việc cứ lao đầu vào rọ là một giải pháp khôn ngoan. Nhà giàu tuyệt vọng nguy hiểm hơn nhà nghèo, bởi người ta sẽ sốc nặng và suy sụp rất nhanh khi không quen với sự tuyệt vọng. Tôi nghĩ sự tuyệt vọng nào cũng cần được giúp đỡ, nhất là sự tuyệt vọng của những người bình thường.
 
HỎI: Anh tin là anh có đủ kinh nghiệm thương trường để nói chuyện và thuyết phục giới doanh nhân Việt?
ĐÁP: Câu đầu tiên mà tôi nói với họ là các bạn hãy nhìn xem, tôi đã kiếm được 1,6 triệu USD ở một đất nước đang suy thoái kinh tế. Hãy tìm mọi cơ hội trong mọi hoàn cảnh (tìm cơ hội để hút máu mủ, tiền bạc người đang khốn cùng !)
 
HỎI: Nick! Nói về chuyện tiền nong, số tiền 31,7 tỷ đồng có phải là quá nhiều cho vài buổi nói chuyện nhẽ ra phải là vì mục đích từ thiện?
ĐÁP: 1,6 triệu dollar chứ không phải 31,7 tỷ.
 
HỎI: Ồ, 1,6 triệu dollar có khác gì 31,7 tỷ?
ĐÁP: Khác chứ. Chúng tôi không nhận đồng tiền không thể tiêu ở đâu khác ngoài Việt Nam. Hơn nữa, Nhà băng Úc có lẽ sẽ cần một bài nói chuyện để khỏi sốc khi bỗng nhiên nhìn thấy một khoản tiền hơn 10 chữ số được chuyển khoản cho vài ngày nói như các bạn là chém gió.
 
HỎI: Xin đặt lại câu hỏi: Anh có thể giải thích vì sao số tiền cho vài buổi diễn thuyết lại lớn đến thế?
ĐÁP: Chắc ý bạn nói là đắt?! Cựu tổng thống Mỹ từng được trả 750 ngàn dollar cho một bài diễn thuyết ở Hồng Kông, nhưng bài diễn thuyết đó không thể truyền niềm tin và nghị lực sống. Hơn nữa, cứ 4 năm, hoặc cùng lắm là 8 năm nước Mỹ lại cho ra đời thêm một diễn giả, trong khi trên thế giới chỉ có một Nick. Tôi có giá hơn Bill bởi vì tôi không đứng diễn thuyết bằng chân. Các bạn thấy đấy, tôi cũng không có tay. Nhưng liệu ai có thể mở chìa khóa trái tim và niềm tin bằng tay bao giờ.
 
HỎI: Việt Nam của chúng tôi cũng có những Nguyễn Ngọc Ký, những Nguyễn Công Hùng, theo anh vì sao họ lại không thể thành công như anh?
ĐÁP: Ồ, tôi cũng đã được nghe về Nguyễn Công Hùng. Tôi khâm phục anh ấy, nhất là khi hiệp sĩ công nghệ thông tin của các bạn từng nói thật là đã tước đoạt niềm tin của nhiều người, vì sự bất lực của mình. 6,7 triệu người khuyết tật và chỉ có vài “Nguyễn Công Hùng”. Vì sao anh ấy không thể thành công như tôi ư. Nói đơn giản chẳng hạn ở Việt Nam có lẽ tôi cũng sẽ phải lê la đầu đường xó chợ nào đó. Các bạn thử nghĩ xem, các tòa nhà và phương tiện công cộng ở Việt Nam thật khủng khiếp đối với người khuyết tật. Các bạn nên tự hào với Nick Việt Nam khi bản thân tôi cũng thực sự cảm phục anh ấy.
 
HỎI: Nick. Hôm qua anh đã khuyên các bạn trẻ hãy học tập Bác Hồ. Anh đã tìm hiểu và biết về lãnh tụ của chúng tôi như thế nào?
ĐÁP: Ồ, đây là bí quyết kinh doanh, đáng lẽ tôi không nên chia sẻ. Nhưng đại khái là mỗi khi đến một quốc gia nào đó tôi thường nhìn vào tờ giấy bạc. Tờ giấy bạc in hình của ai tôi chắc chắn sẽ tìm hiểu về người đó. Ông Vũ có nói với tôi ở Việt Nam đang có phong trào học tập tấm gương đạo đức của người có chân dung trên tờ giấy bạc- tôi quên mất tên rồi- và tôi nghĩ nếu nói điều gì về lãnh tụ của các bạn có lẽ chắc các bạn sẽ thích. Tôi nói thế có khó hiểu không? Đại khái, nếu sang Triều Tiên, tôi sẽ nói các bạn cần học tập Kim Chính Nhật, Kim Chính Vân.
 
HỎI: Nhưng anh đã nói đến hai chữ “tự do?
ĐÁP: Ồ nhà báo, câu đó anh cũng tự trả lời được mà, cũng là bí quyết kinh doanh cả thôi. Người ta thiếu cái gì, tôi sẽ nói về cái đó. (Nick đích thực là một tên kinh doanh bần tiện chứ chẳng mang gia trị truyền giảng tinh thần nhất là tôn giáo gì cả. Tin Lành VN chỉ là tay sai của Cộng sản Việt Nam, mời Nick sang Việt Nam, như vậy là đồng lõa với lường gạt và phản quốc !)
 
HỎI: Anh sẽ còn trở lại Việt Nam?
ĐÁP: Có lẽ là không. Tôi đã nhìn thấy sự thất bại của mình. Thần thánh gì cũng không thể truyền niềm tin và nghị lực cho những người bại não mà không biết mình bại não.
(Theo TTX vỉa hè- nhà tiếng Úc học Lại Văn Quay dịch)
 
 
DÂN BIẾT CẢ RỒI
Cô Tư Sài Gòn
 
Có những chuyện chính phủ chưa nói ra, dân chúng đã có thể biết trước rồi.
Chính phủ xuất độc chiêu: mời Mục sư Tin Lành không tay không chân Nick Vujicic thuyết trình lưu diễn ở nhiều thành phố lớn ở Việt Nam, và đón tưng bừng y hệt như một siêu sao quốc tế.
Tại sao?
Để chứng minh cho thế giới thấy rằng VN tôn trọng quyền tự do tôn giáo.
Tốn 36 tỷ đồng (tương đương 1,72 triệu USD) nhé, để mời mục sư Tin Lành sang. Thế giới có ai dám bỏ ra từng ấy tiền để mời mục sư như thế không?
Bản tin AP nói rõ rằng, mục sư Nick Vujicic nói -- trước 25.000 khán giả và trước nhiều triệu người trên các kênh truyền hình -- với một bé gái khuyết tật trên sân khấu bằng tiếng Anh: “Do you know why I love God? Because heaven is real...” (Em có biết vì sao tôi yêu thương Thượng Đế? Bởi vì thiên đàng có thực...).
Dám tốn như thế, dám mời mục sư giảng đaọ như thế trước cả triệu khán giả TV, làm sao Mỹ dám đưa vào sổ CPC được. Chỉ có một trao đổi thôi: anh Nick đã nói rằng “Hãy làm theo gương Cu Hồ...”
Câu này thì dân biết cả rồi.
Cô Tư Sài Gòn
 

Quân đội vì đảng hay vì dân?


 

Quân đội vì đảng hay vì dân?


Đoàn Xuân Lộc

Gửi cho BBC Việt ngữ từ London

Cập nhật: 15:53 GMT - thứ bảy, 23 tháng 3, 2013


Quân đội Việt Nam

Quân đội Việt Nam trung với đảng hay trung với dân trước?

Một thay đổi căn bản trong Bản dự thảo Hiến pháp 1992 là quy định lực lượng vũ trang hay quân đội ‘phải tuyệt đối trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam, Tổ quốc và nhân dân’. Đây cũng là điểm làm nhiều người chỉ trích, phản đối.

Trong số những ý kiến phản đối có Kiến nghị của 72 nhân sỹ, trí thức. Kiến nghị 72 này ‘yêu cầu bỏ quy định quân đội phải trung thành với Đảng Cộng sản’.

Các bài liên quan



Chủ đề liên quan



Trên báo chính thống, có bài viết của Bảo Cầm đăng trên Thanh Niên ngày 20/02/2013, với tựa đề ‘Tổ quốc và nhân dân phải được đặt lên hàng đầu’. Bài viết đã trích dẫn một cựu quan chức của Mặt trận Tổ quốc Việt Nam nói rằng ‘dứt khoát không thể quy định’ quân đội phải ‘tuyệt đối trung thành với Đảng’ được.

Trong khi đó một số báo chí của Đảng cho rằng những yêu cầu buộc quân đội ‘phải duy trì tính trung lập về chính trị, đặt lợi ích của nhân dân lên trước bất kỳ tổ chức hay cá nhân’ là ‘phản lịch sử’, ‘phi thực tiễn’ và thậm chí ‘phản động’.

Hai chế độ, hai nhiệm vụ

Chắc không cần phải có nhiều kiến thức về chính trị, về quân đội mới có thể nhận ra rằng tại những quốc gia dân chủ, đa đảng – hay những nước ‘tư bản’ theo cách gọi của một số quan chức, báo chí Việt Nam – như Anh, Pháp và Mỹ, chuyện ‘đảng này’ lên nắm quyền và và đảng kia mất quyền là chuyện bình thường.

"Và việc đảng này lên, đảng kia xuống không tùy thuộc vào quân đội. Chuyện họ lên hay xuống hoàn toàn phụ thuộc vào việc họ có được lòng dân hay không"

Và việc đảng này lên, đảng kia xuống không tùy thuộc vào quân đội. Chuyện họ lên hay xuống hoàn toàn phụ thuộc vào việc họ có được lòng dân hay không. Vì vậy, ở những quốc gia đó dù bất cứ đảng nào lên nắm quyền, vai trò và nhiệm vụ của quân đội không thay đổi. Nói cách khác quân đội không buộc phải trung thành với bất cứ một đảng phái chính trị, cá nhân nào.

Một ví dụ điển hình về sự trung lập của quân đội là việc Tổng thống Barack Obama, một người thuộc Đảng Dân chủ, chọn hai người thuộc – hay từng làm việc dưới thời các tổng thống – đảng Cộng hòa làm Bộ trưởng Quốc phòng, cũng như việc hai người này đồng ý giữ chức vụ ấy.

Năm 2008, khi ông lên làm tổng thống, ông Obama đã chọn ông Robert Gates làm Bộ trưởng Quốc phòng. Ông Gates từng phục vụ nhiều năm dưới thời các tổng thống của Đảng Cộng hòa và đã nắm giữ chức Bộ trưởng Quốc phòng từ năm 2006, dưới thời Tổng thống George W. Bush.

Và mới đây, sau khi tái đắc cử, Tổng thống Obama đề cử ông Chuck Hagel, một cựu Thượng nghị sĩ thuộc Đảng Cộng hòa, làm Bộ trưởng Quốc phòng và đã được Thượng nghị viện Mỹ phê chuẩn.

Không chỉ tại các nước dân chủ như Anh, Pháp hay Mỹ mà ở những quốc gia châu Á đã và đang dân chủ hóa – như Hàn Quốc, Indonesia, Thái Lan, Philippines – quân đội cũng trở nên trung lập, không phụ thuộc hay buộc phải bảo vệ một đảng phái hay cá nhân nào.

Trái lại, ở những quốc gia không dân chủ, đa đảng, cá nhân hay chế độ nắm quyền thường buộc quân đội và các guồng máy an ninh khác phải trung thành, bảo vệ mình vì họ không thể cai trị lâu dài nếu không có sự trung thành, bảo vệ đó. Và khi một chế độ tồn tại được chỉ vì nhờ vào quân đội, chứ không phải dựa vào dân, chế độ ấy thường là độc tài, độc đảng.

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel

Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Chuck Hagel thuộc đảng Cộng hòa

Có nhiều ví dụ để chứng minh điều đó.

Những nhà độ độc tài tại Iraq trước đây hay tại các nước Bắc Phi và Ả-rập gần đây là những ví dụ điển hình. Họ nắm quyền được nhiều năm không phải vì uy tín của mình mà nhờ vào việc sử dụng quân đội cũng như những lực lượng, công cụ an ninh khác.

Bắc Hàn dưới quyền cai trị của gia đình họ Kim, hay Liên Xô hoặc các nước ở Đông Âu dưới thời chế độ Cộng sản cũng là những ví dụ khác. Những chế độ đó duy trì được quyền lực trong nhiều thập kỷ phần lớn nhờ vào quân đội, an ninh.

Bảo vệ Tổ quốc, nhân dân

Chỉ cần lướt qua vai trò của quân đội tại các nước dân chủ, đa đảng và ‘nhiệm vụ’ của họ tại các quốc gia độc tài, độc đảng như vậy, ít hay nhiều có thể hiểu tại sao có nhiều người ‘yêu cầu bỏ quy định quân đội phải trung thành với Đảng Cộng sản’. Có thể nói khi đưa ra đòi hỏi đó, các nhân sỹ, trí thức và tất cả ai đồng ý với kiến nghị đó đều muốn Việt Nam tiến tới dân chủ hay ít ra muốn Đảng Cộng sản không chuyên chính, độc tài và thực sự vì dân hơn.

Cũng như ở bất cứ quốc gia nào, Việt Nam sẽ không thể có dân chủ thực sự nếu quân đội buộc phải trung thành với Đảng Cộng sản hay bất cứ đảng phái nào, trước cả Tổ quốc và nhân dân. Đổi lại, khi biết đặt quyền lợi của Tổ quốc và nhân dân lên trên hay không còn sợ mất quyền lực, quyền lợi, chắc chắn Đảng Cộng sản cũng không cần buộc ai phải trung thành hay bảo vệ mình.

Việc giới quân sự tại Miến Điện quyết định từ bỏ quyền lực – và nhờ vậy đất nước này mới có thể tiến hành những cởi mở về dân chủ – là một trường hợp cụ thể cho thấy khi lãnh đạo bằng các phương tiện dân sự và biết dựa vào dân, chứ không phải bằng sức mạnh quân đội, một đảng phái hay một chế độ có thể chính danh tiếp tục nắm quyền vì được người dân của mình và cộng đồng quốc tế ủng hộ.

"Có người còn chỉ ra rằng chính cái tên ‘Quân đội Nhân dân’, chứ không phải ‘Quân đội Đảng Cộng sản’, đã nói lên được rằng quân đội phải bảo vệ Tổ quốc và vì nhân dân, chứ không phải để trung thành, bảo vệ Đảng Cộng sản"

Trái lại, chuyện các nhà độc tài tại các nước Bắc Phi và Ả Rập bị lật đổ ít nhiều cho thấy duy trì quyền lực bằng sức mạnh và sự trung thành của quân đội không phải lúc nào cũng là một giải pháp tốt nhất cho việc duy trì chế độ.

Không chỉ ở Việt Nam mà ở bất cứ ở quốc gia nào, việc một đảng buộc quân đội phải trung thành với mình, bảo vệ mình trước cả tổ quốc và nhân dân, đảng ấy chắc chắn không được người dân hoàn toàn và thực sự tín nhiệm.

Để biện luận cho việc quy định quân đội phải tuyệt đối trung thành với Đảng, một số nhà lý luận cho rằng điều đó là phù hợp với ‘lịch sử’ và đúng với ‘tư tưởng Hồ Chí Minh’. Nhưng nhiều người đã lên tiếng phản đối suy luận này vì họ hiểu rằng ngay từ đầu Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ nói quân đội phải ‘trung với nước, hiếu với dân’, chứ không đề cập gì đến chuyện phải trung với Đảng.

Dù bối cảnh, nội dung, thời điểm của câu nói ấy như thế nào – như ông Hoàng Thoái được trích dẫn trong bài viết trên Thanh Niên nêu ra – không ai có thể phủ nhận bốn bản Hiến pháp của Việt Nam ‘đều chỉ ghi quân đội phải trung thành tuyệt đối với Tổ quốc và nhân dân’.

Có người còn chỉ ra rằng chính cái tên ‘Quân đội Nhân dân’, chứ không phải ‘Quân đội Đảng Cộng sản’, đã nói lên được rằng quân đội phải bảo vệ Tổ quốc và vì nhân dân, chứ không phải để trung thành, bảo vệ Đảng Cộng sản.

Quân đội Việt Nam

Quân đội diễu hành trước lăng Hồ Chí Minh trong một dịp kỷ niệm 10/10 giải phóng thủ đô

Nói vậy, thiết nghĩ cũng nên nhắc lại rằng Thư chúc Tết Quý Tỵ 2013 của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang không hề nhắc tới Đảng Cộng sản, công lao của Đảng hay kêu gọi ‘đồng bào, đồng chí và chiến sỹ cả nước’ bảo vệ Đảng.

Trái lại, ông nhắc mọi người Việt Nam phải ‘khắc sâu công ơn dựng nước và giữ nước của các bậc tiền nhân’, ‘bao mồ hôi, xương máu của các thế hệ’ đã ‘kiên cường chiến đấu’ và ‘hiến dâng cho Tổ quốc cuộc đời mình’.

Và cùng lúc, ông kêu gọi mọi người ‘quyết tâm thực hiện thắng lợi hai nhiệm vụ chiến lược xây dựng và bảo vệ đất nước Việt Nam yêu quý’.

Do vậy, những lời kêu gọi quân đội phải đặt Tổ quốc, đất nước và nhân dân trước bất cứ đảng phái nào không ‘phi lịch sử’, ‘phi thực tiễn’ hay ‘phản động’ như một số người nhận định, suy diễn.

Bài viết thể hiện quan điểm riêng và cách hành văn của tác giả, một trí thức công giáo, đang làm nghiên cứu sinh tại Global Policy Institute, London.

 

 

CUỘC GẶP GIỮA OBAMA TẬP CẬN BÌNH QUAN HỆ MỸ TRUNG: BƯỚC NGOẶT QUAN TRỌNG


 

LÝ ĐẠI NGUYÊN

 

CUỘC GẶP GIỮA OBAMA TẬP CẬN BÌNH

QUAN HỆ MỸ TRUNG: BƯỚC NGOẶT QUAN TRỌNG

 

 

Để chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa tổng thống Mỹ, Barack Obama với tân chủ tịch Trung cộng Tập Cận Bình vào 2 ngày 07-08/06/2013 sẽ diễn ra tại khu nghỉ mát biệt lập Sunnylands trong sa mạc ở Nam California, tổng thống Obama đã cử Cố Vấn An Ninh Quốc Gia Hoakỳ, Tom Donilon sang Bắckinh để gặp các nhà lãnh đạo Trungcộng.
 
Trong cuộc gặp với cố vấn Tom Donilon, ông Tập Cận Bình nói rằng: “Quan hệ của Bắckinh với Washington đang ở vào một bước ngoặt quan trọng, để dựa vào những thành công trong quá khứ và mở ra những chiều kích mới cho tương lai”. Ông Donilon nói với ông Tập Cận Bình rằng: “Cuộc họp thượng đỉnh này là một cơ hội để hai nhà lãnh đạo thực hiện các cuộc thảo luận cặn kẽ về các mối quan hệ song phương”.
 
Trong số các vấn đề có phần chắc chắn sẽ được mang ra thảo luận là mối căng thẳng ở bán đảo Triều Tiên. Những lời Hoakỳ tố cáo về các hoạt động gián điệp trên mạng do chính phủ Bắckinh hậu thuẫn. Những vụ tranh chấp lãnh thổ Trung Cộng với Nhậtbản và các nước láng giềng trong vùng Đông Nam Á.  Đặc biệt hôm nay 28/05/13, cố vấn An Ninh Quốc Gia, Tom Donilon gặp viên tướng cao cấp của Trung Cộng là  Phạm Tường Long để đưa ra lời kêu gọi: “Hai bên nên tăng tiến những hoạt động quân sự ‘phi truyền thống’ như gìn giữ hoà bình, chống hải tặc, và cứu trợ thiên tai”.

 

Xem ra Tập Cận Bình có chủ trương đẩy giới tướng lãnh Trungcộng cùng có chung những quyết định về cuộc thương thảo với tổng thống Mỹ kỳ này. Trước đây ngày 22/04/13, tướng Martin Dampsey, chủ tịch Tham Mưu Trưởng Liên Quân Hoakỳ tại Bắckinh, đã bảo vệ cho chiến lược ‘xoay trục của Mỹ về châu Á – Thái Bình Dương, ông hứa: “Quân đội Hoakỳ cam kết xây dựng một mối quan hệ tốt hơn, sâu xa hơn và bền vững hơn với Trungquốc vào lúc chính quyền Obama chuyển trọng tâm chiến lược từ vùng Trung Đông sang vùng Châu Á-Thái Bình Dương.
 
Tại cuộc họp báo ở bộ quốc phòng Trungcộng bên cạnh người đồng nhiệm tướng Phòng Phong Huy, ông tuyên bố: “Hoakỳ tìm kiếm ảnh hưởng giúp ổn định khu vực Châu Á – Thái Bình Dương. Chúng tôi nghĩ rằng: chính sự vắng mặt, chứ không phải sự hiện diện của chúng tôi, mới làm mất sự ổn định trong khu vực”. Tướng Phòng Phong Huy nói: “Các quân đội Trungquốc và Hoakỳ cần phải tăng cường hợp tác và có một quan hệ đối tác mới”. Về mặt nổi, thì nói ngon ngọt như thế, vì giới tướng lãnh Tầu đều biết rõ về sức mạnh quân sự, họ không phải là đối thủ của Mỹ.
 
Nhưng về mặt ngầm thì họ quyết dùng hệ thống ‘tin tặc’ để đánh cắp bí mật quốc phòng và kỹ nghệ chiến tranh của Mỹ, với hy vọng vượt Mỹ đế thắng Mỹ. Tập Cận Bình biết đây là một trở lực lớn trong khi thương thuyết với Obama. Nếu không giải tỏa được vấn đề ‘Tin Tặc Quốc Phòng’ thì cuộc họp thượng đỉnh kể như  thất bại. Thế nên Tập Cận Bình cần phải được sự đồng thuận của giới lãnh đạo quân đội.

 

Vấn đề Bán Đảo Triều Tiên. Bắckinh đã thẳng tay trừng trị Bắc Triều Tiên, ngày 07/05/13, đã ra lệnh cho Ngân Hàng Nhà Nước Trung Quốc đóng trương mục của Ngân hàng Ngoại Thương Bắc Triều Tiên, vì đã dùng để tài trợ cho chương trình hạt nhân của Bình Nhưỡng. Ngày 22/05/13, Bắc Triều Tiên đã phải gửi viên tướng hàng đầu là Choe Ryong-hae làm đặc phái viên đến Bắckinh gặp ông Vương Gia Thụy, quan chức ngoại giao hàng đầu của Trungcộng, xin điều đình. Như vậy vấn đề bán đảo Triều Tiên ở hội nghị thượng đỉnh Mỹ - Trung đã được tháo gỡ.
 
Quyết định chung cuộc nằm ở phiá Nam Triều Tiên. Vấn đề tranh chấp lãnh thổ giữa Trung Cộng và Nhật Bản thì Mỹ quyết định phải tôn trọng Hiệp Ức Mỹ-Nhật là bảo vệ lãnh thổ Nhật Bản bằng mọi giá. Tuỳ Trung Cộng lựa chọn, kéo dài cuộc tranh chấp tới đâu cũng mặc, nhưng nếu dùng sức mạnh quân sự xâm chiến lãnh thổ Nhật Bản thì Mỹ phải can thiệp. Riêng vấn đề các nước láng giềng của Trungcộng ở Vùng Đông Nam Á thì rất nhiêu khê.
 
Khiến cho nhiều người nghi ngờ rằng, cuộc đến Bắckinh của Cố Vấn An Ninh Quốc Gia Tom Donilon cũng giống như cựu cố vấn an ninh Kissinger. Và cuộc gặp của Obama với Tập Cận Bình sắp tới giống như cuộc gặp giữa Nixon với Mao Trạch Đông ở Bắc kinh ngày 21/02/1972 để Miền Nam Việtnam bị rơi vào tay Cộng sản.

 

Hình thức hơi giống đấy, nhưng bản chất thì hoàn toàn khắc hẳn. Thời đó là Mỹ ‘xoay trục chiến lược’ ra khỏi Á châu. Chấm dứt cuộc chiến Việtnam, để cho Liênxô và Trungcộng rơi vào cảnh ‘huynh đệ cộng sản quốc tế tương tàn’.
 
 Nay Mỹ quyết định ‘xoay trục chiến lược’ trở lại Châu Á – Thái Bình Dương. Vì chính do sự hung hăng bành trướng của Trungcộng, lấn chiếm toàn vùng Biển Đông Nam Á, đe doạ an ninh và chủ quyền các nước trong vùng, để thực hiện “Giấc Mơ Trung Quốc” của truyền thống Đế Quốc Đại Hán, kiểu Cộng Sản Trung Hoa ngày nay.
 
Nên Mỹ phải ‘xoay trục chiến lược’ về Châu Á – Thái Bình Dương kể cả Ấn Độ Dương.  Hiện nay về mặt Chiến Lược Mỹ đã đan kết được một Hệ Thống Chiến Lược Quốc Tế: Mỹ - Nhật - Ấn – Úc nhằm hỗ trợ cho khối ASEAN có điều kiện Dân Chủ Hóa, để đứng vững trước sức bành trướng của Trungcộng. Nhưng không nhằm đánh thắng Trung Hoa, mà vẫn duy trì chính sách Đối Tác Kinh Tế. Đối Thoại Chính Trị.
 
 Đối Trọng Quân Sự để Trung Cộng tự thấy không đủ sức chiến thắng Hoakỳ và Đồng Minh, từ đó đi tới Đối Tác về Quân Sự, giúp Trung cộng tự Diễn Biến Hòa Bình, hy vọng nước Trung Hoa trở về với chế độ Dân Chủ Liên Bang, cho người Trung Hoa ra khỏi chế độ Công Sản Dân Tộc Cực Đoan. Thay cho ‘Giấc Mơ Trung Quốc Vĩ Đại’ hoang tưởng nguy hiểm của Tập Cận Bình và các lãnh tụ tiền nhiệm.

 

Dựa trên nguyên tắc đó, nên trong cuộc gặp giữa Lý Khắc Cường thủ tướng Trungcộng với thủ tướng Ấn Độ, Manmohan Singh ở Delhi ngày 21/05/13. Họ Lý nói: “Ấn Độ và Trung Quốc cần cải thiện cơ chế để giải quyết tranh chấp kéo dài nhiều năm ở khu vực biên giới, đồng thời nhấn mạnh cam kết giữ hoà bình ổn định”.
 
Hai bên đã ký kết tám thỏa thuận quan hệ thương mại song phương. Nhưng thủ tướng Singh vẫn giữ lập trường về Biển Đông. Trong khuôn khổ tập huấn “Triển Khai tại Hải Ngoại”, bốn tầu chiến thuộc hạm đội Viễn Đông Ấn Độ đã ghé Malaysia, đến Việtnam ngày 29/05/13 rồi tiếp tục qua Philippines. Và vẫn tiếp tục khai thác dầu khí tại Việtnam. Tuần dương hạm tối tân của Pháp từ ngày 27/05 đến 01/06/13 cũng ghé cảng Hải Phòng.
 
 Về phía Nhật bản thủ tướng Shizo Abe trong chuyến công du Miến Điện đã xóa đi hàng tỷ Đôla tiền nợ, còn hứa cho vay thêm nửa tỷ Đôla, nhằm giúp xứ Miến thoát ra khỏi ‘cái bóng’ của Trungcộng. Mỹ và Nhật cũng đang ra sức giúp Việtnam thoát khỏi bàn tay Trungcộng. Nhưng cái đảng Việtcộng ngu, hèn, tham lam nhất thời, vẫn cắm đầu vâng lệnh Bắc Kinh, để nâng giá cao trong việc Tập Cận Bình mặc cả với Obama.
 
Nhưng giá nào Mỹ cũng cần có Việtnam, để cho việc ‘xoay trục chiến lược’ của Mỹ về Á châu không bị hụt hẫng. LÝ ĐẠI NGUYÊN - Little Saigon ngày 28/05/2013.

--

-------------------------------------------------------------
  www.TNCVOnline.com or www.thanhniencovangonline.com
Have a good day!

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link