Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, June 3, 2013

Thanh niên không thể là đàn cừu


 


Thanh niên không thể là đàn cừu


 

Mặc Lâm, biên tập viên RFA
2013-03-07

 

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


Thanh_nien_khong_the_la_dan_cuu_ML.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

svlhn-305.jpg

Sinh viên Trường đại học Luật Hà Nội góp ý cho dự thảo sửa đổi Hiến pháp hôm 28/02/2013.

Photo courtesy of TTO

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tiếp theo các bài báo trên Quân đội nhân dân và Tạp chí Cộng sản là phong trào tuyên truyền trong giới sinh viên về những điểm thiết yếu trong dự thảo Hiến pháp năm 92 do kiến nghị 72 nhắm tới. Mặc Lâm ghi nhận những diễn biến mới nhất của nhà nước nhằm nhắm tới lực lượng thanh niên trên phương tiện truyền thông đại chúng.

Sai lầm của bộ máy tuyên truyền


Phát sóng trên VTV1 vào tối Thứ Sáu tuần qua trong chương trình hội thảo góp ý sửa đổi Hiến pháp của sinh viên trường Đại học Quốc gia thành phố Hồ Chí Minh, khán giả quan tâm theo dõi đã chứng kiến một chương trình chính trị một chiều, không khác chút nào so với những bài bản tuyên truyền từ nhiều chục năm qua bất kể công nghệ internet đã biến mọi thông tin trở thành thức ăn hàng ngày của thanh niên Việt Nam ngày nay.

Những thông tin tới từ nhiều nguồn trên internet dù muốn hay không cũng tự động thâm nhập vào bộ nhớ của hầu hết thanh niên đang ngồi trên ghế nhà trường. Bên cạnh những điều cần nghiên cứu trong chương trình giáo dục, sinh viên tự động ghi nhận những tin tức chính trị từ mạng xã hội facebook, twitter hay các trang blog và ít nhiều họ cũng biết những gì đang xảy ra trên mặt bằng chính trị của đất nước.

Anh có thể có công với quá khứ nhưng bây giờ có tội với tương lai. Không thể xét đoán công với tội mà cả dân tộc này chịu sự cai trị của Đảng suốt đời như vậy.
Huỳnh Kim Báu

Mặc dù thời gian học tập không cho phép đa số sinh viên tham gia vào những sinh hoạt chính trị tự nguyện, ngoài luồng nhưng nói rằng họ đứng bên ngoài các diễn biến chính trị là hoàn toàn chủ quan. Cuộc hội thảo trong chương trình trên VTV1 vừa qua đã lập lại sai lầm này như đã từng sai lầm trong bộ máy tuyên truyền của nhà nước.

Theo sự phân tích của ông Huỳnh Kim Báu, Chủ tịch Hội trí thức thành phố Hồ Chí Minh, người xem toàn bộ chương trình cho biết cuộc hội thảo đã được định hướng và đạo diễn: vài sinh viên lên phát biểu với nội dung không thể thay đổi điều 4 Hiến pháp vì Đảng Cộng sản đã có công cầm quyền, dẫn dắt nên cả dân tộc mới có ngày hôm nay. Rồi không thừa nhận quyền sở hữu đất đai, không tam quyền phân lập và chống lại điều mà chương trình gọi là “phi chính trị hóa quân đội”. Nhận xét của ông Huỳnh Kim Báu về các lập luận sinh viên đưa ra:

“Chuyện công lao quá khứ với hiện tại là hai phạm trù khác nhau. Anh có thể có công với quá khứ nhưng bây giờ có tội với tương lai. Không thể xét đoán công với tội mà cả dân tộc này chịu sự cai trị của Đảng suốt đời như vậy. Trong khi đó dân tộc, đất nước có trước Đảng. Trước khi là một Đảng viên thì là người Việt Nam đã, cái đó là điều hiển nhiên cho nên không thể lấy lập luận đó để bảo vệ.”

Sự thật bị che dấu


Trong thời gian gần đây, Đảng ngày càng lộ rõ những yếu kém, khuyết điểm trầm trọng về kinh tế cũng như các chính sách và sự lộng quyền không thể kiểm soát. Về đối ngoại Đảng đã gây bất bình đến gần như uất ức đối với những hy sinh to lớn của những người đã nằm xuống trong trận chiến biên giới phía bắc với Trung Quốc. Ông Huỳnh Kim Báu chia sẻ những điều vừa mới xảy ra như một sự thật mà Đảng đang che dấu:

IMG_6491-250.jpg

Ông Huỳnh Kim Báu (phải) và Ông Nguyễn Xuân Diện. Photo courtesy of NguyenXuanDienBlog.

“Tôi lấy một ví dụ điển hình là Trung Quốc vừa rồi vào ngày kỷ niệm 17 tháng 2. Hàng vạn người hy sinh trong cuộc chiến tranh như thế, cuộc chiến do những người Cộng sản cầm quyền phát động rồi chính bây giờ cũng những người Cộng sản phủ nhận cuộc chiến tranh đó. Tàn nhẫn hơn nữa là đàn áp người yêu nước. Ngày 17 tháng Hai vừa qua những ai đi tưởng nhớ anh hùng liệt sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến tranh đó, ở Hà Nội thì bị đàn áp, miền Nam thì tháo hết mấy cái băng rôn có viết chữ “Đời đời nhớ ơn anh hùng liệt sĩ” nội bằng chứng nhỏ đó thôi thì các bạn đủ suy nghĩ rằng Đảng Cộng sản còn xứng đáng hay không. Đấy là chưa kể sự thối nát, độc tài và đi ngược lại xu hướng của thế giới hiện nay, là một chế độ chũ nghĩa xã hội.”

Những người tham gia trên chương trình này là ai và liệu họ có đủ công bằng trong tư tưởng khi phát biểu không? Một người trẻ có rất nhiều trăn trở về tình hình đất nước là Nguyễn Hoàng Vi cho biết kinh nghiệm của cô về những đối tượng được mang ra tuyên truyền trong sinh viên như sau:

“Theo tôi nghĩ vấn đề sinh viên lên truyền hình phát biểu những lời như vậy đa số chắc chắn các bạn ấy phải là những người đoàn viên. Họ đã được nhồi sọ về tư tưởng Hồ Chí Minh và sự lãnh đạo độc nhất của Đảng từ nhỏ tới lớn cho nên các bạn sinh viên lên phát biểu như thế là bình thường. Tuy nhiên các phát biểu như thế không hề đại diện tất cả giới sinh viên bây giờ được. Ngay sự kiểm duyệt của các nhà đài của Cộng sản thì các bạn sinh viên không thề nào dám nói những điều họ nghĩ mà phải theo chỉ đạo của người nào đó đạo diễn chứ không thể nào tự ý được.”

Tôi tin tưởng tương lai vận mệnh đất nước ở thế hệ trẻ. Bằng chứng là hôm nay đã gần 7.000 chữ ký trong kiến nghị 72 và mới vừa rồi là “Lời tuyên bố của Công dân tự do”.
Huỳnh Kim Báu

Mang một vấn đề có hai mặt ra công khai trước dân chúng là một việc làm liều lĩnh của chính quyền. Đối với hệ thống, họ biết rõ lãnh vực tranh luận này rất nhạy cảm và nếu không khéo sẽ có tác dụng ngược rất nguy hiểm. Sinh viên là lực lượng khó tẩy não nhất trong thời đại ngày nay. Thứ nhất họ có quá nhiều thông tin, rõ ràng nhiều hơn những người trách nhiệm phụ trách tuyên truyền. Thứ hai, ngày càng ít người cảm thấy sợ hãi khi công khai phát biểu quan điểm của mình trước hành động sai trái của chính quyền. Thứ ba họ có mối liên lạc chặt chẽ và nhanh chóng với nhau nên nếu có gì xảy ra cho một người thì toàn cộng đồng được báo động và lúc ấy vấn đề sẽ trở nên khác hẳn.

Đem một đề tài thiếu thuyết phục ra nói trước sinh viên chứng tỏ nhà nước không còn cách chọn lựa nào khác. Những sinh viên phát biểu lại bị phát hiện là con ông cháu cha nên càng thất bại hơn. Ông Huỳnh Kim Báu chia sẻ:

“Tôi tin tưởng tương lai vận mệnh đất nước ở thế hệ trẻ. Bằng chứng là hôm nay đã gần 7.000 chữ ký trong kiến nghị 72 và mới vừa rồi là “Lời tuyên bố của Công dân tự do” và những người hưởng ứng đa số là sinh viên và tuổi trẻ. Tôi cho rằng những phát biểu này chẳng qua là những con vẹt đây là sự dàn dựng của chính quyền thôi. Chỉ theo lời đạo diễn thôi chứ không phải tụi nó đâu. Mặt mày của mấy thằng này tôi quan sát rất kỹ chắc là con của đám quan lại là chính. Tướng của họ có vẻ sang trọng giàu có lắm.

Tất nhiên sẽ có những số người như thế, nhưng số đó rất lạc lõng. Nếu như người Việt Nam trong những thế hệ trước đây có những tư tưởng bệnh hoạn như vậy thì nước Việt không có như ngày hôm nay.”

Hy vọng của ông Huỳnh Kim Báu không phải là lãng mạn trong tình hình hiện nay. Mặc dù chính quyền vẫn tỏ ra cứng rắn đối với những đóng góp tâm huyết đi ngược lại lợi ích của Đảng cầm quyền. Tuy sinh viên là giới tỏ ra im lặng trong nhiều trường hợp nhưng nếu cho rằng họ vô cảm trước vận mệnh quốc gia, đất nước là kết luận thiếu dẫn chứng lịch sử.

Hùng tâm tráng chí của thanh niên sẽ trỗi dậy khi giới hạn của nó bị phá vỡ. Nếu nhà nước vẫn tiếp tục đánh giá họ là một bầy cừu hiền lành thì cũng là điều bình thường như họ từng đánh giá sự hiền lành của người nông dân chân đất.

 

 

Tin, bài liên quan


Sunday, June 2, 2013

Fw: Thật nhục nhã ! Hotgirl Việt bán trinh nghìn đô tại Singapore...


 


Subject: Fw: Thật nhục nhã ! Hotgirl Việt bán trinh nghìn đô tại Singapore...

 

----- Forwarded Message -----
From: Phong Ngo

 

Hotgirl Việt bán trinh nghìn đô tại Singapore





Cập nhật lúc 21-05-2013 21:21:14 (GMT+1)

Dòng chữ "Vietnamese Virgin Girls" (Các cô gái Việt còn trinh) kèm theo hình ảnh xuất hiện trên website ở Singapore. TP.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 
 

Thật đau lòng cho đám con Lạc cháu Hồng! Những cô gái Việt trần truồng xếp hàng cho đàn ông Đài Loan, Trung Quốc chọn vợ, người hầu; gái mại dâm trẻ vị thành niên tràn sang kiếm sống tại Campuchia, nay các cô gái Việt đang bán dâm tại Singapo, Malaysia ... 

Những tên "đầy tớ bụng to" đất nước ngàn năm "Văn vật" nói gì? Đây là chiêu "Mang giá trị Việt ra khắp 5 Châu"?.

Sự thật hotgirl Việt bán trinh ngàn đô tại Singapore

TPO – Một trang mạng chuyên cung cấp “trinh nữ Việt Nam” xuất hiện tại Singapore đang gây xôn xao dư luận. Báo chí sở tại phanh phui sự thật.

Theo Asiaone, trang mạng với tên gọi là Craigslist có mặt tại Singapore đưa thông tin rằng khách hàng có thể lựa chọn “gái Việt còn trinh” ngay tại sân bay, khách sạn hoặc bất cứ nơi nào khách hàng yêu cầu.

Chi phí mà khách hàng phải bỏ ra để được “gần gũi” với cô gái còn trinh là khoảng 3.000 USD/ tuần.

Trên trang web Craigslist tại Singapore còn liên kết với Youtube để cung cấp những đoạn video clip giới thiệu về các cô gái. Đến thời điểm hiện tại, đã có 8 đoạn clip quay ảnh các cô gái chụp ảnh trong trạng thái khêu gợi để “chào hàng”.

Những hình ảnh khêu gợi của các cô gái Việt không hiếm ở Singapore
Những hình ảnh khêu gợi của các cô gái Việt không hiếm ở Singapore.

Phóng viên của báo The New Paper (Singapore) ngày 19/5 đã gửi tin nhắn tới một người đàn ông có tên là Lim Clive theo số điện thoại Việt Nam dưới tên của một cô gái Việt. Người đàn ông này đã yêu cầu “cô gái” này cung cấp các hình ảnh của mình để ông “kiểm tra”.

Theo điều tra của The New Paper, ông Lim này tuyên bố rằng ông đã có tám cô gái Việt còn trinh và khách hàng có thể lựa chọn thoải mái.

3.000 USD/tuần

Tiếp tục điều tra dịch vụ này, các phóng viên của The New Paper đã nhận được giải đáp từ ông Lim rằng đây hoàn toàn là một dịch vụ hợp pháp.

Tuy nhiên, khi biết được những người đang hỏi là phóng viên báo chí thì ông Lim đã im lặng. Trang web dịch vụ này đã được mở ra từ hồi tháng ba và hoạt động như một trang mạng bình thường cho tới hôm chủ nhật vừa qua.

Giám đốc Hiệp Hội nghiên cứu và hành động phụ nữ Corinna Lim cảnh báo rằng “ngay cả phụ nữ không còn ở tuổi vị thành niên cũng đồng ý tham gia vào đường dây dịch vụ này với mức giá bình thường”.

“Với mức giá 3.000 USD/ tuần mà khách hàng phải trả, bao gồm cả vé máy bay và tiền thuê phòng thì những người phụ nữ đó cũng chỉ nhận được vài trăm đô la là nhiều nhất”, dẫn lời nhà nghiên cứu Corinna Lim.

Cũng theo bà Corinna Lim, lý do mà những người phụ nữ hay các cô gái trẻ chấp nhận việc làm này là do hoàn cảnh gia đình nghèo khổ. Chính điều đó, họ đã bị tay trên lợi dụng và kiếm lợi nhuận nnhanh chóng.

“Các tay trên trong dịch vụ này và cả những cô gái bán trinh đều hoạt động bất hợp pháp ở Singapore và họ có thể bị kết án”, bà Corinna Lim nói thêm.

Đối mặt án tù và tiền phạt 10.000 USD

Theo đó, hình thức phạt tối đa cho các cô gái hoạt động mại dâm hoặc sống nhờ vào việc bán trinh là năm năm tù giam và phạt tiền 10.000 USD.

Hình ảnh các cô gái đứng ven đường ở
 Singapore dường như quá quen thuộc với đấng máy râu nước này
Hình ảnh các cô gái đứng ven đường ở Singapore dường như quá quen thuộc với đấng máy râu nước này .

Các khách hàng dính líu vào việc mua bán này cũng bị cảnh sát “sờ gáy” do tiếp tay cho nạn buôn bán bất hợp pháp.

Khách hàng: Nếu tôi là một người đàn ông đã có gia đình, tôi làm thế nào để có thể ra ngoài trong suốt một tuần đó?
Website đáp: Không vấn đề gì, bạn có thể về nhà bình thường và quay lại khách sạn bất cứ lúc nào bởi cô ấy vẫn ở đấy một mình.

Trong thời gian website chuyên cung cấp các cô gái Việt còn trinh ở Singpapore còn hoạt động, nhiều khách hàng đã đặt câu hỏi cho trang web liên quan đến thời gian “qua lại” với thiếu nữ đó hoặc địa điểm để được tiếp nhận các cô gái.

Tất cả các câu hỏi của khách hàng đều được website trả lời một cách chi tiết và đầy đủ.

Thậm chí, website này còn làm bác sĩ tư vấn tình dục cho các khách hàng để đảm bảo “hoạt động” tốt trong suốt thời gian theo hợp đồng.

Tình trạng các cô gái Việt Nam bán trinh tại Singapore dường như không còn quá lạ lẫm ở đảo quốc bé nhỏ này. Hồi tháng 4 năm ngoái, một cô gái Việt Nam 17 tuổi cũng đã rao bán trinh tại nước này với giá 1.500 USD.

Cảnh sát Singapore cho biết, hầu hết các cô gái Việt còn trinh đều ở độ tuổi từ 16 đến 17, đến và “làm việc” qua nhân vật trung gian.

Nguyễn Thủy
Nguồn: Asiaone /TPO


[          ]

Vietnamese Virginity For Sales In Singapore City


Posted by Mr Lim Mr Lim – Mar 24, 2013; 11:33pm    star

 

We have 8 virgin girls currently, to view photo album, pls contact us @ +841627917655 (SMS) Mr Lim Clive.  Our Rates :  $3000 Singapore dollars - 7 days 7 nights.  $4000 Singapore dollars - 14 days 14 nights.  $5000 Singapore dollars - 21 days 21 nights.  $6000 Singapore dollars - 28 days 28 nights. Reservation Deposit : 50% (TT via the Western Union/Money Gram)FAQs: Q: Why do we need minimum 7 FULL days?  A: Penetrative sex should be intensely painful on her first time althought she's mentally and physically prepared herself.  Usually for the first time, she will feel tense and nervous and this will make her vaginal muscles clenched and more prone to pain.  After the first sex, try to let her rest and relax for 1 day so she will feel confident in the next moment. Take your time. Try to think of sex as a marathon, not a sprint, and focus on enjoying your partner without rushing. Instead of worrying about getting right to it, spend time figuring out what you and your partner both enjoy. Start with kissing, move to making out, and stick to whatever pace feels most comfortable for both of you. Here's an extra bonus to doing plenty of foreplay: as she become more aroused, her natural lubrication will increase — making it easier for you to enter her painlessly later on. Communicate with your partner. Try not to be afraid to ask for what you need in the moment, she should be more than happy to help you. Slowing down, moving gently, or using more lubrication are all things you could suggest to ease the pain of her first time. Do some aftercare (optional). If she's really struggling with the pain or experiencing bleeding, try to deal with it before it becomes too aggravating. Take an over-the-counter pain reliever (do not take aspirin if she's under age 19), clean up any blood, and wear a light pad for a few hours.  Q: Will the virgin girl give a good attitude towards sex?  A: We have told them to approach sex with a positive attitude. We told them selling their virginity is a personal choice. If they feel extremely guilty and stressed out at the prospect, maybe it's better to wait. If they have decided that this is what they want, though, then take steps to cast the experience in a positive light. Focus on making it an experience that brings them closer to their partner and gives them an opportunity for personal growth.  Q: Does the rates cover her air-tickets and hotel room?  A: Yes the rates cover her air-fare and Hotel Standard Rooms in http://www.hotel81.com.sg/ which the rates are $127 per day. You have to top-up the balance charges to upgrade to Superior Rooms. Or we provide houses if you dislike staying in Hotel.  Q: Do you give discount if I have my own house?  A: Yes, there'll be a $500 discount if you use your own house.  Q: Can she come to KL or JB instead of Singapore?  A: Yes we can arrange that with an extra fee of $1000.  Q: Do I need to buy food for her during her stay?  A: If you are not around with her, she will buy her own food with her own money.  Q: Where do I meet the virgin girl?  A: You can pick her up from the airport or book a hotel 81 room in advance and SMS us the address so we can inform the virgin girl to come straight to your hotel room.  Q: After making the 50% secure deposit, when should we settle the balance 50% to the virgin girl?  A: You can settle the balance 50% to the virgin girl on the 2nd last day of her service.  Q: What should I do if I'm a married man and I can't stay out for 7 nights?  A: No problem, you can go back home and leave her alone in the hotel and come back in the morning to see her again.  Q: Any virginity test given?  A: Yes, a virginity test is the practice and process of determining whether a woman is a virgin, i.e., whether she has never engaged in sexual intercourse. The test involves an inspection of a woman's hymen, on the assumption that her hymen can only be torn as a result of sexual intercourse.  Tips for her:  1. She might get the urge to go to the toilet (be it number one or number two) during sex. It's normal. It will go away after couple of times you have sex. 2. Use a condom even if she have another form of birth control if you has had sex with someone else before. She can get an STD her very first time. If she don't use birth control at all, she can get pregnant! Don't let something like that ruin her experience.  3. Always use a water based lubricant, not Vaseline, oil, moisturizer, or any kind of greasy substance. This can damage latex based condoms and cause irritation and pain.  4. No one's first time is absolutely perfect, so leave your expectations at the door. No one will expect her to be a pro.  5. If she don't feel very confident about her body, remember that candlelight is always an option, and may feel more romantic and sexier than electric light or complete darkness.  6. If she experience excruciating pain or heavy bleeding that lasts for a day or more, see a doctor.


 

 

  

 

 

                           Thi thu nghi quang doc

                              Thiên ha su da tri

 

                                        TN.

 

Người mẹ và 6 cái bánh cam


 

 

 

Người mẹ và 6 cái bánh cam

Nguyễn Ngọc Duy Hân

Bánh cam người miền Bắc gọi là bánh rán, tròn như trái cam, trong có nhân đậu xanh, bên ngoài làm bằng bột nếp chiên vàng, tẩm qua vài hạt vừng rang là món quà vặt tuy rẻ tiền nhưng ngọt ngào ngon miệng. Bánh thường chỉ to bằng trái quít hay lớn hơn trái chanh, nhưng được gọi là bánh cam nghĩ cũng lạ. Nhưng điều mà tôi muốn nói với bạn hôm nay không phải là bánh cam làm như thế nào, ai đặt tên như vậy, mời bạn lắng lòng để cùng tôi chia sẻ nhé.

 


Đinh Nguyên Kha - qua nét vẽ Họa sĩ Trần Thúc Lân

 


Nguyễn Phương Uyên - qua nét vẽ Họa sĩ Trần Thúc Lân

 

Gần đây người trong và ngoài nước hết sức phẫn nộ, đồng loạt lên tiếng qua việc nhà cầm quyền Cộng Sản bỏ tù thêm hai thanh niên trẻ Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha, chỉ vì lòng yêu nước của các cháu. Tuổi đôi mươi nhưng cương trực đầy hào khí, các cháu là niềm hãnh diện cho mọi người. Tôi tin trong tương lai tinh thần Phương Uyên và Nguyên Kha còn phát triển hơn nữa để góp phần nói lên sự thật, giành lại công lý cho quê hương.

 

Cách đây không lâu, nhạc sĩ Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình và nhiều người yêu nước khác cũng đã bị bắt bớ, cầm tù nhiều năm. Các buổi biểu tình chống Tàu Cộng đã bị trù dập, công an đánh đập dã man những người dám lên tiếng. Tôi biết được một người đầy nhiệt huyết bị kết án 15 năm tù, anh không nổi tiếng và được truyền thông nhắc tới như các trường hợp khác, chỉ là một trong rất nhiều tù nhân âm thầm tại Việt Nam. Anh đã khẳng khái lên án chế độ, mạnh mẽ chống đối bọn công an cướp đất hại dân, dâng đất của cha ông cho Tàu.

 

Vào tù anh vẫn cương quyết giữ vững lập trường yêu nước nên luôn bị đòn thù của đám quản giáo và bị cùm cả hai chân, bị biệt giam đói khát rất khổ. Từ một thanh niên cao lớn khỏe mạnh, nay anh chỉ còn da bọc xương. Mẹ anh rất nghèo, con đi tù không còn ai làm việc cáng đáng gia đình nên cuộc sống lại càng khó khăn hơn.

 


 

Tình mẹ bao la, bà ráng lặn lội đường xa xin vào tù thăm con, món quà bà mang theo chỉ có vỏn vẹn 6 chiếc bánh cam. Bà biết con đói khát nhưng tiền đâu? Cái bánh nhỏ ngọt ngào như tình mẹ, đơn sơ nghèo nàn như đất nước Việt Nam, tôi nghe chuyện mà lòng xót xa thương cảm.

 

Ngày xưa anh tôi là sĩ quan đi tù “cải tạo”, khi được thăm nuôi gia đình tôi dù nghèo vẫn lủ khủ nào là thuốc men, nào là thịt kho mặn, thịt chà bông, đường sữa... để đi thăm. Mấy cái bánh cam giúp được bao nhiêu trước cái đói khổ, đau đớn của 15 năm dài tù đày? Bà mẹ chắc cũng đau lòng lắm vì khả năng không có trong khi con bị hành hạ.

Cầm túi quà thăm tù với mấy cái bánh trong tay, có lẽ bà thấm thía hơn hết thế nào là nỗi uất hận của người dân đen thấp cổ bé miệng trước sức đàn áp của bạo quyền. Dù biết rằng cuộc viếng thăm của mình không đem lại được bao nhiêu trợ giúp về thể chất, nhưng tình thương của người mẹ vẫn vượt lên trên tất cả. Bà kiên trì góp nhặt để đi “thăm nuôi” con, dù ý nghĩa  “thăm” nhiều hơn “nuôi”.

 

Bà vất vả lắm mới lo được tiền xe, còn quà tiếp tế thì chỉ vậy, có chăng là chút an ủi về tinh thần để tiếp sức cho đứa con khốn khổ. Nay bà đã xấp xỉ 70, lưng còng sức yếu, chẳng biết rồi bà sẽ tiếp tục đi “thăm nuôi” được bao nhiêu lần nữa, hay sẽ kiệt quệ và gục ngã trước khi được đón con về.  Con về được thì mừng, nhưng thật ra cũng chỉ là từ một nhà tù nhỏ ra tới nhà tù lớn hơn thôi!

 

Tôi cũng nhớ tới một Trương Văn Sương đã chết gục dưới song sắt sau hơn 30 năm lao tù, đã và sẽ còn bao nhiêu người nữa, công cuộc đấu tranh cho Dân chủ tại Việt Nam rồi sẽ ra sao? Tôi là người may mắn vượt thoát và có được cuộc sống tự do nơi hải ngoại, xót xa trước thân phận những người yêu nước, tôi phải làm gì để chia sẻ phần nào nỗi thống khổ của những người này? Họ đã can đảm hy sinh bản thân mình để mong một ngày mai tươi sáng hơn cho người dân Việt, với tôi, họ là những anh hùng.

 

Không hiểu sao cứ nghĩ tới mẹ con anh thanh niên và mấy cái bánh là tôi không cầm được xúc động, đang làm việc trong công ty tôi phải lén vào nhà vệ sinh khóc thút thít, trở ra mắt đỏ hoe. Người bạn Canada kế bên nhìn tôi thắc mắc, tôi ấp úng giải thích mùa này allergy, bị dị ứng dữ quá. Tôi không dám nói thật mình bị dị ứng với Cộng Sản, với bất công, dị ứng trước những cảnh tù nhưng không có tội.

 

Trước đây tôi thấy mình mang nợ những chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã can đảm chiến đấu bảo vệ an ninh cho mình, giờ đây tôi cũng thấy mình thiếu món nợ ân tình những nhà đối kháng này. Họ đã dám lên tiếng vì công lý, vì người dân, là ngọn lửa dù leo lét trong canh tù nhưng vẫn rọi sáng con tim để tinh thần đấu tranh được khơi động và tiếp diễn.

 

Rồi còn biết bao cảnh đói khổ trên quê hương tôi, những nàng Kiều thời đại phải làm cô dâu Đài Loan, Đại Hàn với bao tủi nhục. Đài truyền hình Pháp đã làm phóng sự về tệ nạn này, chưng ra quảng cáo của con buôn Tàu hứa sẽ tạo dễ dàng cho người nào mua phụ nữ Việt, không hài lòng với cô này sẽ đổi cho cô mới, nếu bỏ trốn sẽ đền người khác ngay, nhân phẩm của con người trước chế độ Cộng Sản là như vậy đó. Đàn ông thì phải bán sức lao động, bị bóc lột khi chịu “xuất cảng” làm việc nơi xứ người. Trẻ em không được đến trường, một số phải đi bán hàng rong, lang thang bán vé số kiếm sống, có khi còn bị lừa bán làm nô lệ tình dục dù chỉ là một em bé gầy còm.

 

Người già thay vì an nhàn với con cháu vẫn phải mò cua bắt ốc hay buôn thúng bán bưng. Xã hội đảo điên, tình người và lương tâm im tiếng. Trước đây nếu quá nghèo có người phải bán máu nuôi con, bây giờ dân nghèo còn phải bán cả nội tạng - bán trái thận hay một phần cơ thể để kiếm sống. Cướp bóc, tội ác khắp nơi, người ta sẵn sàng lừa dối miễn sao có tiền, vô tâm vô cảm trước đau khổ của người khác, trước vận mệnh đất nước - Chủ trương của cấp lãnh đạo Cộng Sản là vậy mà. Nhà nước thì tham nhũng hối lộ giàu khủng khiếp, trong khi dân đen bị kềm kẹp, cướp đất, khổ sở không biết kêu cùng ai. Công an còn có khi hống hách đánh chết người dân vì lý do hết sức nhỏ nhoi vô lý.

 

Tại hải ngoại điều kiện tốt hơn, tự do và nhân quyền được tôn trọng hơn, nhưng hành động thiết thực để ủng hộ những nhà đối kháng tại Việt Nam, hỗ trợ việc phá vỡ xiềng xích Cộng Sản được thể hiện như thế nào? Tôi biết rất nhiều người có lòng, thiết tha với quê hương, nhưng ngược lại cũng không thiếu những người hờ hững, thậm chí phá hoại tinh thần đoàn kết đấu tranh của người khác. Nhiều khi tôi nản lòng muốn buông xuôi, mệt quá, xuống tinh thần quá! Tôi thật sự không ngại cực khổ, nếu phải thức khuya làm thêm chút việc thiện nguyện cho Cộng Đồng, góp chút công của, lên tiếng dùm người bị đàn áp tôi sẵn lòng, nhưng trong khi làm việc thì gặp nhiều khó khăn, vừa anh em cùng nhóm bất đồng trong phương cách làm việc, vừa đụng chạm với suy nghĩ hành động của người ngoài cuộc. Có lẽ họ không có cơ hội tìm hiểu nên không biết, hơn nữa ai cũng đã quá bận rộn trước cuộc sống, còn tinh thần đâu để lo thêm việc “vác ngà voi”.

 

Chính tôi cũng rất ngại ngùng khi phải kêu gọi người khác đóng góp cho việc chung, nhiều trách nhiệm quá ai chẳng mỏi mệt tránh né! Nhiều đêm trăn trở khó ngủ tôi thấy mình rất cô đơn, phân vân muốn trốn tránh để được yên thân. Thế nhưng hôm nay nghĩ tới mấy cái bánh cam, nghĩ tới bao nhiêu người yêu nước đang trong tù, tôi thấy mình chẳng là cái gì và những va chạm gặp phải không thấm thía gì với hy sinh của họ. Tôi không được quyền nản lòng trước thử thách. Có lẽ những nhà đối kháng này cũng đã từng thấm thía cái cô đơn, tuyệt vọng vì không biết hy sinh của mình có ý nghĩa gì, đem lại được kết quả ra sao. Thân nhân của họ cũng bị liên lụy cả về vật chất lẫn tinh thần. Họ cũng bị người chung quanh dè bỉu, chê cười - Ai biểu bày đặt chính trị chính em làm gì cho khổ!

 

Tôi cũng nhớ chuyện của Paulus Lê Sơn. Anh là một thanh niên Công Giáo trẻ ở Vinh, cũng vì yêu nước mà bị cầm tù, vợ con cô đơn cực nhục. Mẹ của Lê Sơn thương con, không muốn con bị tù nhưng cũng rất can đảm không chấp nhận Sơn nhận tội để mong được “khoan hồng”, bà đã an ủi khuyến khích Lê Sơn rất nhiều, rồi bà qua đời rất sớm trong héo hắt xót xa. Ngày tang lễ, dù gia đình đã làm nhiều đơn xin, nhưng bọn cầm quyền cũng không cho Sơn về thọ tang mẹ. Trong tù, chắc Sơn cảm thấy cô đơn đau khổ biết bao nhiêu.

 

Tôi cũng nhớ chuyện hai mẹ con cùng đường phải cởi quần áo ra như vũ khí cuối cùng để chống đối bọn công an tới cướp đất, nhưng nào có được tha. Ôi quê hương Việt Nam, ôi những đắng cay của cuộc đời...

Nếu giỏi nhạc, tôi sẽ viết một ca khúc về người mẹ và mấy cái bánh cam, đem 7 nốt nhạc ra chia cho 6 cái bánh, cộng thêm một nốt tròn như viên nước mắt để khóc cho thân phận người mẹ Việt Nam.

Nếu giỏi làm thơ, tôi sẽ dùng một bài lục bát hay ngũ ngôn để ca ngợi tinh thần dũng cảm của người yêu nước bị tù đày.

Nếu giỏi văn, tôi sẽ viết một bài hịch kêu gọi mọi người tỉnh thức để nhận được bộ mặt thật của cộng sản, cùng nắm tay đòi quyền sống.

Nếu có tài ăn nói, tôi sẽ đọc một bài diễn văn hùng hồn để khuyến khích tinh thần mọi người, cổ động cho ngày quê hương vinh sáng. Nếu có nhiều tiền, tôi sẽ đóng góp để giúp các thân nhân người tù để ít nhất họ đủ sống mà chờ đợi người thân trở về, hoặc yểm trợ phương tiện cho các nhóm đang ráo riết tranh đấu cho Dân chủ tại Việt Nam. Tiếc thay tôi quá nhỏ nhoi yếu đuối nên chẳng làm được gì – có chăng là một chút lòng thành.

 

Chân thành ước mong đồng bào Việt Nam trong và ngoài nước cùng đoàn kết góp phần vào việc tranh đấu cho quê hương, để người dân Việt được thở chút không khí của độc lập tự do thật sự, và nguy cơ đất nước bị Tàu xâm chiếm không còn nữa. Ước gì mọi người cùng thông cảm bỏ qua các khác biệt để cùng nhau dốc lòng góp sức cho mục tiêu tối thượng, là TỰ DO DÂN CHỦ cho quê hương Việt Nam, và TOÀN VẸN LÃNH THỔ đối với ngoại bang.

 

Khi ấy dân ta sẽ cùng xây dựng cuộc sống mới tốt đẹp, nhất là trau dồi giá trị tinh thần. Khi ấy trẻ em có thể hát bài đồng dao thanh bình tới trường, người già có thể ăn một cái bánh cam với mùi vị ngọt ngào của tình người, với cái dẻo của bột nếp làm từ lúa gạo thơm hương đồng nội. Khi ấy tôi sẽ bùi ngùi kể lại cho con cháu nghe về sự tích của người mẹ và 6 cái bánh cam đau khổ hôm nay...

Nguyễn Ngọc Duy Hân


 

Một vài góp ý cho cuộc đấu tranh chống cộng sản hiện nay


From: Người Việt Thầm Lặng <

Một vài góp ý cho cuộc đấu tranh chống cộng sản hiện nay

Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh. Đó là quy luật vận hành của đất trời vạn vật. Quy luật ấy đã thể hiện sinh động nơi nào có cộng sản, vì cộng sản luôn đồng nghĩa với bất công chèn ép cùng với dối trá bạo lực và trăm ngàn biến ảo độc dữ quỷ ma. Thế giới đã bàng hoàng khi phát hiện ông tổ của cộng sản là Karl Marx chính là một kẻ thờ quỷ vương Satan, vì thế cộng sản ở các nơi sau này đều thể hiện đầy đủ các đặc tính của ma vương, quỷ dữ.

Do đó, cuộc đấu tranh chống cộng sản hiện nay không đơn thuần là những va chạm giữa TỰ DO và ĐỘC TÀI của một chế độ hoặc chính thể nào đó, song là cuộc đối đầu giữa THIỆN và ÁC của lương tâm nhân loại. Từ những năm 30 của thế kỷ trước, từng bước, từng bước Việt Nam đã chìm dần vào bóng đêm cộng sản, và cũng từ đó, bầu khí đấu tranh của toàn dân đã khởi đầu, lúc thì công khai, khi âm thầm và chưa bao giờ chấm dứt, có khác chăng chỉ là mức độ và tầm ảnh hưởng. Gần đây, chúng ta đã kỷ niệm 38 năm ngày Quốc Hận 30/4. Suốt 38 năm qua, ở hải ngoại cũng như ở trong nước, luôn luôn có những người đấu tranh chống lại độc tài cộng sản.

Những năm đầu sau 1975, cuộc đấu tranh của Người Việt hải ngoại rất mạnh mẽ, sôi nổi, nhưng càng về sau, cuộc đấu tranh này dường như ngày càng giảm hùng khí ban đầu. Sự suy giảm này có nhiều lý do, nhưng một trong các nguyên nhân rất dễ nhận ra, đó là tình trạng chia rẽ giữa những người đấu tranh ngày càng gia tăng.

Nhưng tại quốc nội, cuộc đấu tranh có chiều hướng ngược lại. Sau ngày Miền Nam mất vào tay cộng sản, và sau khi những tổ chức Phục Quốc bị tan rã, cuộc đấu tranh của người dân ban đầu rất yếu, nhưng càng về sau càng mạnh lên, nhất là từ khi xuất hiện Khối 8406 vào năm 2006 cùng với nhiều tập hợp khác.

Hiện nay, cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ trong nước ngày càng đông người và càng được nhiều giới tham gia, nhất là giới trẻ, giới dân oan bị chế độ cướp nhà cướp đất, đặc biệt có cả những người gốc cộng sản và những người từng cộng tác tích cực với chế độ nhưng nay đã phản tỉnh. Cuộc đấu tranh trực diện đó đang làm cho cộng sản hết sức bối rối và lo lắng lúng túng. Chưa bao giờ sự phân hóa và bất hòa chia rẽ trong nội bộ cộng sản lại hiện rõ không thể che dấu như lúc này, đặc biệt qua Hội Nghị Trung Ương 7 của đảng CSVN đang tiến hành tại Ba Đình mấy hôm nay, các nhóm lợi ích đang khống chế và thao túng làm cho cơ thể cộng sản vốn đã rệu rã lại càng thêm khốn cùng rệu rã.

Nó báo hiệu ngày tàn của chế độ đã đến.

Hơn lúc nào hết, đây là thời điểm mà sự phối hợp nhịp nhàng giữa trong nước và hải ngoại hết sức cần thiết để dứt điểm chế độ độc tài hiện nay, sớm nhất có thể. Để có sự phối hợp nhịp nhàng ấy, thiết tưởng chúng ta cần thống nhất với nhau một số điểm cần thiết.

Phải củng cố thực lực của ta và làm suy yếu sức lực của địch:

Tập thể muốn có sức mạnh, không gì hữu hiệu bằng tạo đoàn kết. Muốn làm suy yếu một tập thể không gì bằng làm tập thể ấy chia rẽ. Hai điều ấy quá hiển nhiên ai cũng biết. Tại hải ngoại, vô số người có quyết tâm lật đổ chế độ cộng sản. Nhưng phương thế đầu tiên và quan trọng nhất đó là đoàn kết thì bị xem nhẹ, chẳng mấy ai quan tâm thực hiện. Ngược lại, người ta đánh phá lẫn nhau khiến lực lượng đấu tranh chống cộng ngày càng suy yếu.

Nếu chúng ta chưa tạo đoàn kết trong cộng đồng Người Việt mình và chưa gây được chia rẽ trong hàng ngũ cộng sản được, thì ít ra chúng ta đừng tạo chia rẽ trong cộng đồng của mình và đừng tạo đoàn kết trong hàng ngũ địch.

Ai cũng biết bẻ nguyên cả một bó đũa thì phải dùng một sức mạnh rất lớn mà một người bình thường khó làm nổi. Nhưng lần lượt bẻ từng chiếc một thì người yếu nhất cũng có thể bẻ hết cả bó. Chúng ta cần tận dụng kinh nghiệm này.

Vậy đừng dại gì mà đòi bẻ nguyên cả bó đũa, trái lại, phải biết tách rời nó ra thành từng chiếc. Cũng vậy, một việc lớn lao khó thực hiện, nếu biết phân ra thành nhiều việc nhỏ để giải quyết lần lượt từng việc một thì sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Áp dụng vào cuộc đấu tranh hiện nay:

Chế độ cộng sản cũng như đảng cộng sản hiện nay gồm nhiều thành phần khác nhau, đại khái có những thành phần chính:

– Có những thành phần thật sự yêu nước, vì sai lầm và vì bị tuyên truyền lường gạt mà họ cộng tác với chế độ; nay họ nhận chân được bộ mặt thật “hèn với giặc ác với dân” của chế độ, họ đã lên tiếng phản đối chế độ, và sẵn sàng đứng về phe đấu tranh dân chủ;

– Có những thành phần đang hưởng ân huệ của chế độ, nhưng họ nhận ra chế độ này là một chế độ “buôn dân bán nước”; tuy họ đang cộng tác với chế độ để tiếp tục hưởng những đặc ân mà họ chưa muốn từ bỏ, nhưng khi phe dân chủ nổi dậy và có khả năng thắng thế, họ sẵn sàng chống lại chế độ và đứng về phe dân chủ;

– Có những thành phần sẵn sàng trung thành với chế độ, bất chấp họ biết rõ chế độ này hoàn toàn bất lợi cho dân tộc, nhưng họ đã gây quá nhiều tội ác, nên họ biết nếu chế độ bị lật đổ, người dân sẽ khó lòng tha thứ cho họ; vì thế họ phải bảo vệ chế độ cũng là bảo vệ mạng sống của họ và gia đình họ, cùng với những gì họ cướp được của người dân... Thành phần này tương đối ít, nhưng lại là thành phần đang nắm rất nhiều quyền lực và tiền bạc trong tay.

Muốn lật đổ hay tiêu diệt chế độ mà chúng ta cứ đòi ôm tất cả để lật đổ tất cả, phải chăng chúng ta đang làm cho tất cả những thành phần khác nhau của chế độ, của đảng cộng sản đoàn kết lại thành một khối chống lại chúng ta để bảo vệ quyền lợi của họ? Chúng ta thử nhìn lại mình xem lực lượng của chúng ta đủ sức lật đổ cả cái khối ấy không? Tại sao chúng ta không biết chia họ ra thành nhiều thành phần, và cùng hợp sức với những thành phần muốn thay đổi chế độ để lật đổ nhóm thiểu số đang cầm quyền? Nhóm thiểu số cầm quyền này một khi bị lật đổ thì cả chế độ cộng sản cũng sẽ sụp đổ theo.

Trong hai cách ấy, cách nào dễ hơn thực hiện hơn? Cách nào khôn ngoan và hữu hiệu hơn?

Những thành phần gốc cộng sản, những người trong quá khứ đã từng tích cực xây dựng chế độ, nay họ đang có những hành vi cụ thể chống lại chế độ, tố cáo tội ác của chế độ, tại sao chúng ta lại tỏ ra nghi ngờ họ, cho rằng họ chống giả bộ, quy kết họ là chống cộng “cuội” hay dân chủ “cuội” một cách chẳng có cơ sở gì cả? Chống lại những người này tức là đẩy họ trở lại phía địch thủ của mình, làm cho phía địch mạnh lên thay vì yếu đi? Chế độ VNCH ngày xưa đã sử dụng “chính sách chiêu hồi” để kéo địch về phía ta, khiến cho lực lượng ta đông và mạnh lên, còn lực lượng của địch ít và yếu đi. Tại sao mình lại không áp dụng “chính sách chiêu hồi” ấy trong cuộc đấu tranh hiện nay?

Việc lật đổ một chế độ độc tài là một việc vô cùng khó khăn và lâu dài. Điều này lịch sử của các chế độ độc tài trong thế kỷ 20 đã chứng minh quá rõ ràng. Tại sao chúng ta cứ ôm lấy “nguyên con” và đòi thực hiện “nguyên con” việc vô cùng lớn lao và khó khăn ấy mà không biết chia nhỏ ra thành nhiều giai đoạn để thực hiện từng phần nhỏ? Để phá đổ một căn nhà 5 tầng, người ta phải chia ra làm 5 giai đoạn: khởi đầu là phá tầng 5, trong lúc phá tầng 5 thì chưa cần đả động gì đến các tầng 1,2,3,4, trái lại phải bảo vệ các tầng này để còn có lối lên mà phá tầng 5. Đến khi phá tầng 4 thì cũng tương tự như vậy, không đả động gì đến tầng 1,2,3 mà tập trung mọi năng lực vào việc phá tầng 4. Nếu chủ trương phá cả 5 tầng một lúc thì làm sao mà phá nổi?

Hiện nay, có nhiều người thật sự muốn lật đổ chế độ cộng sản, nhưng họ chủ trương chia việc đó thành nhiều giai đoạn, mỗi giai đoạn có một mục tiêu riêng. Khi tiến hành giai đoạn nào thì họ chỉ tập trung vào mục tiêu của giai đoạn ấy, chưa đả động gì đến những mục tiêu sau, nhất là tuyệt đối không nói đến mục tiêu cuối cùng. Nếu ngay giai đoạn đầu mà đã tuyên bố rằng mình chủ trương lật đổ chế độ cộng sản, thì cộng sản ngu gì mà không chặn đứng mình từ giai đoạn đầu tiên ấy? (1) Giai đoạn đầu đã bị chặn đứng thì làm sao thực hiện được những giai đoạn sau?

Nhưng khổ nỗi những người chủ trương chia nhỏ việc lớn lao này và cố ý dấu đi mục đích chống cộng của mình thì bị những người chống cộng khác không hiểu nên phản đối, kết án, mạt sát, bêu riếu, cho họ là dân chủ “cuội”, thậm chí còn cho họ là thân cộng nữa. Thế là ngay cả những người cùng chiến tuyến với họ cũng gây khó khăn cho họ.

Để làm cho lực lượng của mình mạnh lên, chúng ta cần làm cho phe mình ngày càng đông lên, cần thêm bạn bớt thù. Nếu chúng ta cứ loại trừ ra khỏi lực lượng mình những người có những suy nghĩ hay cách đấu tranh khác biệt với mình, thì làm sao mình còn đủ người và đủ mạnh để chiến thắng?

Trong cuộc chiến chống lại một chế độ gian trá, đầy mưu mô thâm hiểm, nếu mình chỉ biết chửi, chỉ tố cáo tội ác tày trời của chúng, thì chỉ làm chúng mất mặt thôi. Chiếc xe đang chạy mà mình chỉ đập bể kiếng, làm méo mó thùng xe, làm trầy sơn… thì xe vẫn chạy được ngon lành. Muốn thắng được chế độ ấy thì phải dùng mưu kế. Đã là mưu kế thì phải biến hóa khôn lường. Có khi phải “dương đông” để “kích tây”. “Kích tây” mới là mục đích, nhưng để “kích tây” mà mình cũng “dương tây” thì địch sẽ đề phòng, làm sao mình thành công? Nhưng nếu mình “dương đông” thì có biết bao người cùng chiến tuyến phê bình, chỉ trích, chửi bới là dại dột, ngu xuẩn, làm lợi cho giặc, v.v... vì họ tưởng mình “kích đông” thật, mà nếu “kích đông” thật sự thì đúng là ngu.

Nếu tâm lý quần chúng cứ sẵn sàng chửi rủa như thế thì chẳng ai áp dụng một mưu kế nào được. Thế có phải là mình tự hại mình không?

Chống cộng sản hiện nay không đơn giản là cuộc chiến giữa ĐỘC TÀI và DÂN CHỦ, nhưng là cuộc chiến giữa CHÍNH và TÀ, giữa THIỆN LƯƠNG và TÀ ÁC mà bài học đoàn kết là bài học đầu tiên ai cũng cần phải học.

Đoàn kết là bài dễ học nhưng khó thuộc nhất. Không thể nói đoàn kết khi mở miệng ra hoặc đặt bút xuống là nói hoặc viết toàn những lời đánh phá và công kích kết án người khác. Khoan kêu gọi ai khác, hãy kêu gọi chính mình trước hết về đoàn kết. Với tâm cảnh ấy, ngày giải thể của cộng sản tà ác chắc chắn đang đến gần, rất gần.

Người Việt Thầm Lặng

 

 

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link