Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, June 6, 2013

Hối Lộ Tham Nhũng Ngập VN


 



Hối Lộ Tham Nhũng Ngập VN

(06/03/2013)

Tác giả : Vi Anh

Hối lộ, tham nhũng tràn ngập VN. Không phải chỉ trong nhà cầm quyền CSVN mà còn lây lan vào cơ quan ngoại giao của Mỹ ở VN nữa.

Tin đài phát thanh VOA, tiếng nói chánh thức của Hoa kỳ, ngày = 26.05.2013 loan tải “Một nhà ngoại giao Mỹ bị truy tố vì bán visa tại Việt Nam”. Đó là Ô. Michael Sestak, 42 tuổi, đã bán mỗi visa vào Mỹ cho người Việt Nam với giá từ 50.000 đến 70.000 Mỹ Kim. Ông dùng tiền này mua nhà đất tại Thái Lan. Số visa được bán chưa biết bao nhiêu, nhưng theo cáo trạng dài 28 trang giấy, Ông Sestak đã nhận “nhiều triệu Mỹ Kim hối lộ” ở Việt Nam. Ông đã dùng nhiều mánh khóe để chuyển tiền ra khỏi Việt Nam, và sau đó dùng tiền này để mua bất động sản tại Phuket và Bangkok ở Thái Lan.

Nhưng Ông không “hạ cánh an toàn” – nói theo kiểu Thủ Tướng CS Võ văn Kiệt - như một số cán bộ đảng viên CS có chức có quyền.Trái lại viên chức lãnh sự này của Mỹ bị chánh quyền Mỹ, sắp sửa đưa ra công lý và công luận trừng trị.

Theo hãng tin McClatchy cho biết Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ sợ mang tiếng có ý giấu diếm “để xứ lý nội bộ” nhưng không được với pháp luật và báo chí Mỹ. Công lực Mỹ đã mở cuộc điều tra cách nay 10 tháng và kết thúc tuần trước, sau khi một người Việt Nam vào tháng 7 năm ngoái, tố giác với chính phủ Hoa Kỳ rằng, chỉ riêng một ngôi làng ở miền Trung Việt Nam, đã có từ 50 đến 70 người đi định cư ở Hoa Kỳ bằng cách hối lộ để có visa.

Báo News & Observer của Mỹ cho biết theo cuộc điều tra từ ngày 1.5.2012 đến ngày 6.9.2012, tòa lãnh sự nhận 31.386 hồ sơ xin cấp thị thực và từ chối 35,1%. Trong cùng thời gian, Sestak giải quyết 5.489 hồ sơ và chỉ từ chối 8,2% số đó. Tỷ lệ từ chối thị thực của Sestak giảm xuống còn 3,8% trong tháng 8, không lâu trước khi ông rời khỏi tòa lãnh sự.

Sestak bắt đầu làm việc cho Tổng Lãnh sự Mỹ tại TP.SG từ tháng 8.2010 cho đến tháng 9.2012. Vào thời điểm này Ông nghỉ đi để chuẩn bị tái ngũ vào phục vụ trong hải quân. Ông Sestak phụ trách bộ phận giải quyết thị thực và theo lời ông Dinits, ông Sestak “có tiếng” là hào phóng và châm chước trong các hồ sơ thị thực.

Ông Sestak, 42 tuổi, bị bắt tại Nam California cách đây khoảng một tuần. Cơ quan điều tra vin lịnh Toà bắt giữ có yêu cầu Toà không cho đương sự đóng tiền thế chân tại ngoại hầu tra vì đương sự có khả năng bỏ trốn. Văn phòng Chưởng lý Mỹ ở Washington và luật sư của ông Sestak đều từ chối trả lời báo News & Observer.

Còn tình trạng hối lộ tham nhũng trong guồng máy công quyền của Đảng Nhà Nước CS còn phổ biến, trầm kha, đã trở thành quốc nạn, hết thuốc chữa rồi. Đây không phải là thông tin, nghị luận của ngưới Việt mà CSVN gọi là “nặng quá khứ nên quá khích" với CS hay là “lực lượng thù địch”. Trái lại đây là sưu khảo của cơ quan thường trú của Liên Hiệp Quốc với những con số lạnh lùng, vô tư tự nó nói lên quốc nạn này của VN một cuộc khảo sát mới được công bố với sự hỗ trợ của Liên Hiệp Quốc, có tên gọi Chỉ số hiệu quả quản trị và hành chính công cấp tỉnh ở Việt Nam (PAPI).

Tin Đài VOA của Mỹ, kết quả thăm dò 14,000 người do Trung Tâm Nghiên Cứu Hỗ Trợ Phát Triển Cộng Đồng của LHQ ở Hà nội, cho biết tệ trạng hối lộ tham nhũng đã trở thành quá thường như cơm bữa ở VN, với tên gọi hàng ngày là "lót tay" hay "bôi trơn". Nó trở thành quá bình thường trong những ngành nghề được trọng vọng như y tế, giáo dục, khiến không ai ngạc nhiên khi phải đưa phong bì "bồi dưỡng" cho giáo sư chủ nhiệm, cho bác sĩ trị bịnh cho người nhà.

Trả lời VOA Việt Ngữ, ông Đặng Ngọc Dinh, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Hỗ trợ Phát triển Cộng đồng (CECODES), nói: “Thí dụ như khi vào bệnh viện, thì họ coi chuyện phải đưa phong bì cho bác sĩ, mà người ta dùng từ rất hay là bồi dưỡng bác sĩ hoặc là khi họ đến một cơ quan để làm giấy chứng nhận, đặc biệt là chứng nhận sử dụng đất hay xin phép xây dựng, thì họ dùng từ rất hay là bôi trơn, tức là bôi cho nó trơn đi thì bộ máy mới làm được. Hiện tượng đó rất nhiều.”

“Số người đồng tình với việc phải hối lộ mới được chăm sóc y tế và xin được giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cũng tăng với tỉ lệ tương đương, từ 31% lên 42% đối với chăm sóc y tế và từ 21% lên 32% đối với chứng nhận quyền sử dụng đất.”

Theo PAPI 2012, người dân không muốn tố cáo các vụ tham nhũng do cái giá phải trả của việc tố giác quá lớn, hoặc do người dân chưa tin tưởng vào hệ thống pháp luật phòng, chống tham nhũng nên họ chấp nhận đưa hối lộ để lách những thủ tục hành chính rườm rà.

“Ông Jairo Acuđa Alfaro, cố vấn chính sách về cải cách hành chính công và chống tham nhũng của Chương trình Phát triển Liên Hiệp Quốc tại Việt Nam, nói với VOA Việt Ngữ rằng tình trạng hối lộ, tham nhũng ảnh hưởng nhiều nhất tới người nghèo.

44% số người được hỏi cho biết đồng tình với nhận định là phải hối lộ mới xin được việc làm trong các cơ quan nhà nước.

Khuyến cáo của cơ quan LHQ này là nhà cầm quyên CSVN phải để các cơ quan chống tham nhũng cần phải được hoạt động một cách độc lập.

Một khuyến cáo không bao giờ CS thực hiện vì trái với bản chất của chủ nghĩa, chế độ cai trị của CS. Đó là Đảng CS độc tài đảng trị toàn diện. Điều 4 Hiến Pháp của VNCS đã qui định như thế lâu rồi. Câu hỏi giản dị nhứt đặt ra, ai hưởng của hoạnh tài hối lộ, tham nhũng này, và ai lãnh đủ mọi tai hoạ này? Người dân Việt già trẻ bé lớn đều biết hưởng trọn là cán bộ đảng viên vì có chức có quyền mới sâu dân mọt nước được và lãnh đủ là người dân thấp cổ bé miệng. /. ( Vi Anh)



  

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

''Davos châu Á'' : Miến Điện hội nhập thế giới sau 50 năm cô lập


 

Thứ tư 05 Tháng Sáu 2013

''Davos châu Á'' : Miến Điện hội nhập thế giới sau 50 năm cô lập


Một ngôi chùa lớn tại thủ đô Naypyidaw

Một ngôi chùa lớn tại thủ đô Naypyidaw

Wikipedia

Thụy My


Hàng trăm nguyên thủ quốc gia và lãnh đạo công nghiệp thế giới hôm nay 05/06/2013 gặp gỡ tại Miến Điện nhân Diễn đàn Kinh tế Thế giới về Đông Á. « Diễn đàn Davos châu Á » tại Naypyidaw lần này là sự hội nhập bất ngờ của Miến Điện với thế giới, bên cạnh đó là một loạt các thách thức sau nửa thế kỷ bị cô lập.

Khoảng 900 đại biểu của 50 quốc gia tụ họp về Naypyidaw để tham gia Diễn đàn Kinh tế Thế giới về Đông Á kéo dài ba ngày. Hội nghị Davos của khu vực mang ý nghĩa biểu trưng rất lớn, trong lúc Miến Điện mở cửa cho đầu tư nước ngoài và đang thu hút các công ty trên toàn cầu.

Các công ty ngoại quốc xếp hàng để vào làm ăn tại Miến Điện - một thị trường tiềm năng với 60 triệu người tiêu thụ mới, nguồn lao động rẻ và tài nguyên thiên nhiên dồi dào chưa được khai thác của một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới.

Trong số đó có Coca-Cola, quay lại Miến Điện sau hơn sáu thập kỷ vắng mặt, với việc khai trương nhà máy đóng chai vào hôm qua. Tập đoàn nước ngọt nổi tiếng loan báo sẽ đầu tư trên 150 triệu euro trong vòng 5 năm, tạo ra 20.000 việc làm mới. Tập đoàn hàng tiêu dùng Unilever khẳng định sẽ sản xuất các sản phẩm vệ sinh cho thị trường nội địa trong vài tuần tới. Một viên chức chính phủ cho AFP biết, rất nhiều nhân vật quan trọng muốn gặp Tổng thống Thein Sein, nhưng ông không thể tiếp tất cả mọi người.

Cựu tướng lãnh Thein Sein, nay là người đứng đầu một chính phủ hầu như dân sự, đã làm cả thế giới ngạc nhiên khi lên nắm quyền cách đây hai năm, với những cải cách chính trị ngoạn mục. Trả tự do cho các tù nhân chính trị, nhà đối lập Aung San Suu Kyi được phép quay lại chính trường, ngưng bắn với các nhóm nổi dậy người thiểu số, ban hành luật đầu tư nước ngoài… Trước hàng loạt đổi mới này, các biện pháp trừng phạt của phương Tây đã được dỡ bỏ.

Một ngày trước hội nghị, Tổng thống Thein Sein tuyên bố sẽ trả tự do cho tất cả các tù nhân lương tâm. Các nhà tranh đấu nói rằng có khoảng 200 tù nhân chính trị vẫn còn bị giam giữ, và tố cáo chính quyền Miến Điện sử dụng việc ân xá để tìm kiếm lợi ích chính trị. Theo chương trình, cả ông Thein Sein và bà Aung San Suu Kyi sẽ phát biểu tại diễn đàn ngày mai.

Diễn đàn Davos châu Á chưa bao giờ thu hút nhiều thành viên tham gia đến thế - Sushant Palakurthi Rao, người phụ trách khu vực nhận xét. Dọc theo các đại lộ mênh mông của thủ đô Naypyidaw, màu sơn còn mới nguyên, và lực lượng an ninh được triển khai dày đặc. Thủ đô mới do các tướng lãnh đầy tham vọng khai sinh từ năm 2005, được âm thầm xây dựng giữa rừng nhiệt đới, nằm cách xa các tuyến đường du lịch.

Sang năm, khi giữ chức chủ tịch luân phiên ASEAN, Miến Điện sẽ tổ chức các hội nghị thượng đỉnh với sự tham dự của các nước lớn châu Á, và cả Hoa Kỳ. Điều này mang lại hy vọng cho các khách sạn, họ cho biết chưa bao giờ trông thấy nhiều người ngoại quốc đến thế, và mong rằng những người khách sẽ quay lại.

« Những mong đợi là quá lớn » - Sean Turnell, thuộc trường đại học Macquarie của Úc cảnh báo. Vị chuyên gia nhìn thấy trong sự hồ hởi này « một trong những mối nguy mà Miến Điện phải đương đầu », và so sánh diễn đàn lần này với sự nhập môn của một người nghiệp dư.

Trong ba ngày hội nghị, các đại biểu sẽ nhận ra những thử thách hiện nay của Miến Điện. Các nhà tổ chức đã báo trước là tại đây không có máy rút tiền, không thể chi trả bằng thẻ tín dụng, không có hệ thống 3G cho những người sử dụng điện thoại BlackBerry và các loại điện thoại di động khác. Bộ trưởng Du lịch Htay Aung nhìn nhận : « Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu, và chúng tôi đang còn lúng túng ».

Các đoàn đại biểu sẽ thảo luận về chủ đề « chia sẻ thịnh vượng ». Nhưng khung cảnh vùng ngoại vi Naypyidaw cho thấy các cải cách vẫn chưa làm thay đổi cuộc sống người dân Miến Điện. Một người nông dân 32 tuổi đang chăn trâu cách trung tâm hội nghị chỉ vài phút đi bộ nói với AFP : « Cách sinh nhai của chúng tôi chưa thực sự thay đổi mấy ». Còn về diễn đàn Davos châu Á ? « Tôi không hề hay biết ».

 

 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Hồng Kông : Yêu cầu làm sáng tỏ vụ thảm sát Thiên An Môn 1989


 

Thứ ba 04 Tháng Sáu 2013

Hồng Kông : Yêu cầu làm sáng tỏ vụ thảm sát Thiên An Môn 1989


Thắp nến tại công viên Victoria, 04/06/2013, tưởng niệm các nạn nhân vụ thảm sát Thiên An Môn 1989.

Thắp nến tại công viên Victoria, 04/06/2013, tưởng niệm các nạn nhân vụ thảm sát Thiên An Môn 1989.

REUTERS/Bobby Yip

Thu Hằng


24 năm kỷ niệm sự kiện Thiên An Môn là dịp nhiều tổ chức nhân quyền nhắc lại yêu cầu kiên quyết đòi Bắc Kinh phải công bố sự thật. Nhân dịp này, nhật báo Le Figaro có một bài miêu tả lễ tưởng niệm tại Hồng Kông.

Trường Đại học Hồng Kông, dưới sự khởi xướng của chủ tịch Liên minh Hồng Kông ủng hộ các phong trào yêu nước và dân chủ Trung Quốc, tổ chức tưởng niệm để truyền bá kỷ niệm này và yêu cầu Bắc Kinh công bố sự thật về vụ thảm sát phong trào sinh viên năm 1989 tại quảng trường Thiên An Môn.

Dự kiến khoảng 180 000 người sẽ tham gia sự kiện này ở công viên Victoria, trung tâm Hồng Kông. Nhà tổ chức cho biết : « Mặc dù chắc chắn sự kiện sẽ làm trung tâm quyền lực Bắc Kinh lo lắng, nhưng các nhà lãnh đạo không thể chính thức cấm chúng tôi được. Khi ký hiệp ước trao trả Hồng Kông cho Trung Quốc, họ đã cam kết tôn trọng các quyền tự do trong lãnh thổ, mặc dù càng ngày họ càng sử dụng nhiều biện pháp hợp pháp để ngăn chặn tạm thời các cuộc biểu tình, mà họ cho là mang tính chất chống đối cho an ninh trật tự công cộng ».

Bắc Kinh luôn khẳng định chỉ có vài trăm người chết do chống cách mạng. Tổ chức Chữ thập đỏ công bố 2 600 người chết. Tuy nhiên, số người chết còn nhiều hơn, vì nhiều gia đình có con chết trong vụ thảm sát không dám công bố do sợ rủi ro sau này. Một nghị viên Hồng Kông phát biểu : « Chúng tôi muốn nói với các nhà lãnh đạo Trung Quốc mới, những người yêu cầu chúng tôi yêu nước, là không thể được nếu họ không nói sự thật. Họ phải chính thức công nhận vụ thảm sát để chúng ta có thể tin vào họ. Dù họ muốn hay không, những người chết tại quảng trường Thiên An Môn sẽ mãi nằm trong trái tim của người dân Trung Quốc ».

Khó tái thống nhất bán đảo Triều Tiên

60 năm từ khi ký hiệp định đình chiến, ý tưởng tái thống nhất với Bắc Triều Tiên hiện giờ là điều khó thực hiện. Báo La Croix đăng bài phóng sự về sự kiện này của đặc phái viên từ Seoul.

Niềm hy vọng tái thống nhất đã bị dập tắt từ khi người anh em láng giềng Bắc Triều Tiên đơn phương rút nhân công khỏi khu công nghiệp Keasong và dọa xóa bỏ Seoul khỏi bản đồ dưới « tấm thảm bom và biển lửa ». Các hành động đe dọa của vị chủ tịch trẻ tuổi Bắc Triều Tiên chỉ làm căng thẳng thêm mối quan hệ sóng gió giữa hai nước và khiến giới trẻ Hàn Quốc có cái nhìn khác đi về người anh em láng giềng. Với họ, Bắc Triều Tiên giờ thành « nước ngoài » và không hình dung được là họ có thể sống ở đó.

Từ năm 1953, trong khi Hàn Quốc không ngừng phát triển, thì người anh em láng giềng trì trệ từ khi Liên Xô sụp đổ từ năm 1991, còn Trung Quốc trở thành cường quốc kinh tế lớn thứ hai thế giới. Phản ánh thực tế khó khăn tại Bắc Triều Tiên, một linh mục Hàn Quốc chuyên đàm phán để giúp đỡ lương thực cho người dân Bắc Triều Tiên cho biết : « Tình hình thực phẩm và sức khỏe vô cùng nguy kịch. Người dân chịu khổ và thiếu lương thực và thuốc men và nhiệm vụ của chúng ta là giúp đỡ những người anh em của mình, nhưng Bắc Triều Tiên lại nghĩ là phải giải phóng Hàn Quốc khỏi sự thống trị của Mỹ, đấy mới là quan điểm thống nhất của họ. Chẳng có gì giống với quan điểm của chúng ta ».

Thời gian gần đây, phía Hàn Quốc tăng cường mọi nỗ lực tái thống nhất. Các nhà kinh tế lớn nhất của nước này đã tới Đức để nghiên cứu quá trình tái thống nhất chính trị và kinh tế của hai miền Đông và Tây Đức. Tuy nhiên, trường hợp Bắc và Nam Triều Tiên khác biệt quá lớn, một mặt do phát triển kinh tế chênh lệch, mặt khác do thái độ bất hợp tác của Bình Nhưỡng. Chế độ của Kim Jong-un quá mạnh và quân đội càng ngày càng trung thành hơn. Hơn nữa, vị chủ tịch trẻ tuổi còn tuyên bố rằng chiến tranh Triều Tiên chưa kết thúc. Nhà báo nổi tiếng Hàn Quốc, Kim Huyn-kyung, dự tính : « Hàn Quốc sẽ hải chu cấp hàng nghìn tỉ đô la (từ 2 000 đến 5 000 tỉ theo nhiều nghiên cứu) để bảo đảm quá trình tái thống nhất trong trường hợp Bắc Triều Tiên sụp đổ ».

Các tổ chức phi chính phủ đặt niềm tin và kì vọng vào khả năng tái thống nhất. Ngoài các hoạt động nhân đạo giúp đỡ lương thực cho người dân Bắc Triều Tiên, họ còn giúp đỡ hàng trăm nghìn người sống tị nạn tại Trung Quốc (ước tính từ 150 000 đến 200 000 người). Từ năm 1953, khoảng 25 000 người tị nạn Bắc Triều tiên đã hòa nhập vào xã hội Hàn Quốc. Trong trường hợp tái thống nhất, họ sẽ là chìa khóa cho sự thông cảm giữa người dân hai miền Triều Tiên.

Điều kì lạ hay ảo tưởng Nhật Bản ?

Vẫn liên quan đến tình hình Đông Á, các nhật báo Les Echos và Le Monde ra hôm nay đề cập đến chiến lược tăng trưởng của thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe.

Trong phụ trang Kinh tế, phóng viên báo Les Echos phân tích từ khi nhậm chức vào cuối tháng 12 năm 2012, hai trong ba mục tiêu trong chính sách tăng trưởng « Abenomics » của thủ tướng Nhật Bản lần lượt được thực hiện. Chính sách thứ nhất nhằm đầu tư vào các công trình công với 10 300 tỉ yên. Chính sách thứ hai nhằm giảm lạm phát xuống dưới 2% từ nay tới hai năm nữa. Tuần này, thủ tướng Shinzo Abe sẽ công bố mục tiêu cuối cùng, « chiến lược tăng trưởng ». Mục đích chiến lược này nhằm mở rộng thương mại Nhật Bản ra quốc tế. Tokyo hứa tham gia vào nhiều thỏa thuận tự do trao đổi mậu dịch. Chính phủ cũng mong muốn tạo cơ hội cho phụ nữ gia nhập thị trường lao động. Thủ tướng Nhật Bản cũng sẽ bãi bỏ kiểm soát nhiều lĩnh vực để kích thích cạnh tranh và sẽ đề ra các chính sách hỗ trợ các lĩnh vực tương lai như công nghệ robo và công nghệ sinh học.

Tác giả bài phân tích nhận định, nếu chính phủ Nhật Bản muốn thành công chính sách của mình, thủ tướng Shinzo Abe phải thể hiện được quyết tâm. Từ tháng 7 năm 2012, đảng của thủ tướng chiếm đa số trong quốc hội. Đây là cơ hội duy nhất cho chính phủ của ông để thực hiện các cải cách đầy tham vọng nhằm đánh thức nền kinh tế Nhật Bản. Nếu Shinzo Abe trượt mục tiêu, đất nước sẽ rơi vào tình cảnh khó khăn : nợ nần nhiều hơn, bị qua mặt nhiều hơn và sẽ chia rẽ hơn bao giờ hết.

Còn trên báo Le Monde, chuyên gia kinh tế Jean-Pierre Petit trong bài « Từ Nhật Bản về » đánh giá cao chính sách của thủ tưởng Shinzo Abe là thống nhất trong chẩn đoán, nhất quán và quyết tâm trong hành động nhằm giúp Nhật Bản thoát khỏi cuộc khủng hoảng nặng nề. Tác giả kết luận, từ sáu tháng gần đây, Nhật Bản cuối cùng đã trở thành tia sáng thật sự cho toàn bộ các nước phát triển.

Ngành đường sắt Pháp đẩy mạnh thâm nhập thị trường Trung Quốc

Trước sự ưu ái của Trung Quốc dành cho Đức trong chuyến thăm Liên minh châu Âu, Pháp đang cố gắng lấy lại cân bằng trong mối quan hệ với cường quốc kinh tế thứ hai trên thế giới này. Tổng giám đốc Liên ngành đường sắt Pháp đã có chuyến thăm các chi nhánh của mình tại đây và thử nghiệm tàu cao tốc Trung Quốc. Phóng viên báo Les Echos miêu tả lại chuyến đi này.

Giải thích cho chuyến đi của mình, ông Guillaume Pepy cho biết « Cần phải tăng cường đi quan sát các nước đang phát triển để nghiên cứu công nghệ mới phục vụ cho xuất khẩu ». Công ty đường sắt quốc gia Pháp SNCF đã có mặt và phát triển tại thị trường Trung Quốc : Arep, một chi nhánh chuyên về kiến trúc nhà ga của SNCF, minh họa cho chiến lược phát triển của công ty tại đất nước này. Công ty đã thực hiện nhiều nhà ga tiêu biểu tại Thượng Hải và Vũ Hán và nhiều khu phức hợp trên các nhà ga bao gồm văn phòng, trung tâm thương mại và nhà ở. Ngoài ra còn có Systra, công ty liên doanh với RATP, chuyên về kỹ thuật, Geodis chuyên logistic và Keolis vừa mở văn phòng tại Vũ Hán và trở thành đối tác chiến lược để phát triển mạng lưới tàu điện ngầm của Thượng Hải.

Thủ tướng Pháp công bố thay đổi chính sách gia đình

Quay lại tình hình xã hội Pháp, trang nhất của các nhật báo ra hôm nay đồng loạt bàn về chính sách gia đình mới được thủ tướng Pháp Jean-Marc Ayrault công bố ngày hôm qua.

Cải cách của thủ tướng gây nhiều tranh cãi trong các đảng và ngay trong nội bộ Đảng Xã hội. Nhật báo Le Monde đưa tin « Chính sách gia đình : các gia đình khá giả sẽ phải trả thêm 1 tỉ euro ». Báo Les Echos chỉ trích « Chính sách gia đình : Hollande lại tăng thêm thuế ». Báo Le Figaro thì hài hước : « Hỡi các gia đình : tôi đánh thuế… ». Tờ báo cho biết luật mới này sẽ liên quan tới khoảng 1,3 triệu gia đình, mỗi gia đình sẽ đóng thêm trung bình hàng tháng khoảng 64 euro. Báo La Croix thông tin thêm chính phủ sẽ tăng khoảng 270 000 chỗ dành cho trẻ dưới 3 tuổi và nhà trẻ sẽ đón ít nhất 10% con của những gia đình nghèo. Báo cực hữu Libération nhận định nhà nước chọn giải pháp tăng thuế đối với các gia đình khá giả thay vì cải cách chế độ trợ cấp gia đình. Khoảng 12% gia đình có con sẽ bị tăng thuế. Báo L’Humanité công kích : « Chính sách gia đình : chính phủ áp đặt chính sách khắc khổ ». Cải cách của chính phủ nhằm thu thêm 2 tỉ euro và cân bằng ngân sách giành cho gia đình từ giờ tới năm 2017.

Căng thẳng tại Thổ Nhĩ Kỳ leo thang

Các nhật báo Pháp đều đưa tin về xung đột căng thẳng tại Thổ Nhĩ Kỳ. Từ ba ngày nay, những người chống đối tập trung tại quảng trường Taksim và yêu cầu thủ tướng Erdogan từ chức. Tuy nhiên, ông này khẳng định « băng cướp này sẽ không làm ông chùn bước ». Ngay nội bộ đảng AKP của Thủ tướng cũng bị chia rẽ và Thủ tướng chịu nhiều chỉ trích từ những đảng viên đảng này.

 


 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

CSVN BẤT LỰC VỀ CẢI TỔ KINH TẾ BỆNH HOẠN


 
 
CSVN BẤT LỰC
CẢ KHÁCH QUAN LẪN CHỦ QUAN
VỀ CẢI TỔ KINH TẾ BỆNH HOẠN
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 10.08.2012. Cập nhật 30.05.2013
 
Đã từ nhiều năm nay, đứng trước tình trạng phá sản Kinh tế, nhưng đảng CSVN bất lực không thể cải tổ tận căn nguyên, mà chỉ sử dụng những xảo trá gian manh để thoa dịu lòng dân, làm cho dân tin vào thiện chí của đảng và hy vọng. Những xảo trá gian manh này giống như thoa dầu cù là ngòai da cho căn bệnh trầm trọng nội tạng. Tỉ dụ điển hình nhất mới xẩy ra cuối tuần vừa rồi là sử dụng Nick Vujicick để đi khuyên những doanh nhân hãy kiên nhẫn đừng đóng của Công ty. Bản Tin về cách thoa dầu cù là như sau:
 
HỎI: Vì sao anh lại có ý tưởng nói chuyện với giới doanh nhân Việt?
ĐÁP: Ồ, ban đầu tôi chỉ định giao lưu với sinh viên và khoảng 9000 trẻ em đường phố. Nhưng sau đó, phía Việt Nam đề nghị giao lưu với giới doanh nhân. Họ đưa ra số liệu là hàng trăm ngàn DN phải bỏ trốn, tự tử, hoặc vào nhà thương điên. Họ nói doanh nhân Việt giờ còn tuyệt vọng hơn những người khuyết tật. Và vì thế tôi đồng ý nói chuyện và chủ đề đưa ra là “Đừng bao giờ bỏ cuộc” (doanh nhân bỏ cuộc vì thua lỗ do phá sản kinh tế của nhà nước chứ không phải họ thiếu tinh thần!) dù nói thật tôi không tin việc cứ lao đầu vào rọ là một giải pháp khôn ngoan. Nhà giàu tuyệt vọng nguy hiểm hơn nhà nghèo, bởi người ta sẽ sốc nặng và suy sụp rất nhanh khi không quen với sự tuyệt vọng. Tôi nghĩ sự tuyệt vọng nào cũng cần được giúp đỡ, nhất là sự tuyệt vọng của những người bình thường.
 
Chúng tôi cập nhật bài đã viết ngày 10.08.2012 để độc giả thấy cái sự bất lực cải tổ đã từ những năm trước đây, chứ không phải ngày nay đến nỗi phải sử dụng lời khuyên đạo đức Nick Vujicick để vực lại một tình trạng Kinh tế phá sản.
Bài ngày 10.08.2012 viết cho một Tờ báo in. Tờ báo này đã tóm tắt bằng Anh ngữ. Chúng tôi muốn trích ra nguyên văn bản tóm bằng Anh ngữ này để quý độc giả Trẻ, quen với Anh ngữ, ý thức tầm quan trọng tương lai Kinh tế VN:
 
It is time to push the CPV to an end
Prof. Dr. Nguyen Phuc Lien
 
In this article, Prof. Dr. Nguyen Phuc Lien emphasized the downturn of the economy of VN in 2011 and 2012, which will create a hardship for all components of the people and lead them to standing up for their life. This is a lengthy study, therefore, we will outline the major points of the writer’s original in Vietnamese only:
1. The downturn of the economy of VN (and the economy of China recently too) has originated from the mechanism and structure of that economy. It is not temporary issues or problems, but is a matter of substance, which originated from an irrational market economy under the socialist directions, to the degree that the World Bank as well as IMF had to call for Vietnam’s substantial reforms. This is not a matter of change of some details, but a fundamental change, or a change of mechanism. The reason: the state firm sector doesn’t work, and even pushes the economy to a situation of near collapse by their corruption and costly operation. They swallowed most of the financial resources of the budget, but failed to create the equivalent products/services. Consequently, the people and workers have been allocated little resources for production as well as improving their standards of living. The widening gap of financial and economic resources between the people and cadres, members of the communist party is larger and larger. The people can’t accept it in the long run.
2. If no change will ever take place, the masses will be pushed to a dead end and have to stand up to liberate themselves from the communist mechanism. In China, a 10-meter Mao Zedong statue was recently demolished by the people in Hainan. The masses in China and VN are determined to push the communist party into the abyss.
Considering the cause of the risings in the Jasmine Revolution in Northern Africa and the Middle East, a major cause was the poverty of a large component of the people. The STOMACH RIGHT is what the people claimed in most revolutions: The 1789 French Revolution, the 1917 Revolution in Russia (by Lenin), the 1989-91 Revolutions in Eastern Europe and Russia, all had the roots from the failure of the economies concerned to respond to the needs of the people.
The Vietnamese communist party is also not exempted from the people’s move to terminate the communist mechanism and make their life affordable and viable.”
 
Nguyên cớ sụp đổ Kinh tế là ở Lãnh vực Kinh tế thực,
chứ không phải chỉ do hệ thống Ngân Hàng/Tàichánh
 
Đầu tháng 6 vừa rồi, trước những lời kêu gọi của World Bank và IMF về cải tổ tận căn nguyên của mô hình Kinh tế để tránh sụp đổ toàn diện, CSVN bắt đầu cải tổ về hệ thống Ngân Hàng và Tài chánh được CSVN coi như nguyên cớ chính sụp đổ Kinh tế.
Việc cải cách bắt đầu bằng mua nợ của một số Ngân Hàng mà Hãng Thông Tấn AFP phê bình như sau:
HO CHI MINH CITY (AFP/10 June 2012 1233 hrs): Vietnam's drive to restructure its troubled banking sector is being derailed by powerful interest groups as the political will needed to force through painful reforms falters, experts say.
Những nhóm lợi ích dựa trên thế lực Chính trị đã biến việc mua nợ trở thành thưởng công cho những Ngân Hàng đã phạm lỗi. Thực vậy Chuyên gia Kinh tế VŨ THÀNH TỰ ANH đã nói rõ ra như sau:
“Ba ngân hàng đầu tiên sáp nhập không những không bị mất vốn, chủ sở hữu vẫn tại vị, mà còn được Ngân hàng Nhà nước bơm thêm vốn, được BIDV hỗ trợ thanh khoản. Các ngân hàng này đã được thưởng vì làm sai”.
Khi mà Chính trị can thiệp vào, hay mạnh hơn nữa là nắm “chủ đạo “ Kinh tế, thì Kinh tế phục vụ cho Chính trị chứ không phải do Dân và cho Dân. Chính vì vậy mà chúng tôi luôn luôn kêu gọi phải DỨT BỎ CÁI CƠ CHẾ CSVN HIỆN HÀNH chủ trương độc tài Chính trị nắm độc quyền Kinh tế.
Điều chúng tôi ngạc nhiên là khi bàn về cải tổ Ngân Hàng/Tài chánh trong dịp đầu tháng 6 vừa rồi, Chuyên gia kinh tế Vũ Thành Tự Anh lại không nhắc đến bệnh hoạn của hệ thống Ngân Hàng/Tài chánh, mà nói đế những lý do BỆNH HOẠN của nền KINH TẾ THỰC gồm hiệu lực sản xuất hàng hóa/dịch vụ của những Tập đoàn Kinh tế quốc doanh trong một bối cảnh CUNG/CẦU hàng hóa và dịch vụ tại quốc nội cũng như từ nước ngoài. Oâng nói:
“Có ba vấn đề. Thứ nhất, hiệu quả nền kinh tế kém. Tiền được bơm ra, thuế được cắt giảm, nhưng “sức khỏe” nền kinh tế sẽ khó gượng dậy ngay bởi ốm yếu từ trước. Thứ hai, đầu ra của sản phẩm. Hiện một số doanh nghiệp (DN) vẫn còn năng lực sản xuất, nhưng không có đầu ra, nên cũng không có nhu cầu về đầu vào. Điều này ảnh hưởng đến các nhà cung ứng, tạo hiệu ứng đình trệ dây chuyền trong cả nền kinh tế. Thứ ba, bất ổn về chính sách, bất ổn kinh tế vĩ mô đang tạo ra chi phí rất lớn.”
Bất lực mà CSVN không thể cãi tổ được, đo là những người có quyền Chính trị nắm đầu các Tập đoàn Kinh tế nhà nước. Đó không phải là những điều hành Kinh tế cho Lợi nhuận tối đa cho Tập đoàn, mà chỉ dùng quyền hành Chính trị để THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ cho Lợi nhuận riêng của mình mà người ta đang gọi là những nhóm lợi ích. Cũng vậy, trong tình hình khủng hoảng Kinh tế Thế giới hiện giờ, nhất là hai Thị trường lớn Hoa kỳ và Liên Au, CSVN không thể xuất cảng được và Dân chúng trong nước thì yếu kém về mãi lực. Đây là Luật Kinh tế về CUNG/CẦU.
CSVN dường như đang hãnh diện về việc Lạm phát giảm xuống. Chúng tôi thì nhìn việc giảm Lạm phát này như một triệu chứng của CƠN XOÁY THỤT GIÁ (Spirale Déflationniste) mà Thế giới đã phải kinh hoảng cho những năm 1929-30. Bất lực không làm TĂNG HIỆU NĂNG sản xuất của những Tập đoàn Kinh tế nhà nước và hoàn toàn bất lực trước việc GIẢM CẦU hàng hóa/dịch vụ trong quốc nội và nhất là từ nước ngoài, việc sụp đổ của Cơ chế Chính trị/Kinh tế CSVN như một định mệnh vậy.
 
Giống như Đại Khủng hoảng 1929-30:
Sản xuất quá đáng làm cơn xoáy thụt giá
 
Trong khi theo rõi sự sôi bỏng Khủng hoảng Tài chánh, Kinh tế và Chính trị tại Hoa kỳ, nhất là Au châu, chúng tôi đọc được những yếu tố cho thấy triệu chứng Thế giới đang đi đến một cuộc Đại Khủng Hoảng Kinh tế thực (Récession de l’Economie réelle) tương tự như cuộc Đại Khủng hoảng năm 1929-30 mà nguồn gốc đến từ Trung quốc.
Thời tiền 1929-30, Tây phương quá hồ hởi với Kỹ nghệ hóa bằng Máy Nổ, đã sản xuất quá nhiều (Surproduction) mà không kể đến Mãi lực Tiêu thụ để đến nỗi Cơn xoáy Thụt giá (Spirale Déflationniste) xẩy ra  làm cho phía Sản xuất phá sản và buộc lòng phải hủy bỏ Hàng hóa để nâng Giá lên. Thực vậy, nếu không phá huỷ hàng hóa đã sản xuất, thì phía CUNG vẫn cao hơn phía CẦU làm cho Giá bán vẫn tiếp tục thụt xuống. Gía tiếp tục thụt xuống thì không có Lợi nhuận nên phải thải thợ, thậm chí đóng cửa xí nghiệp. Thất nghiệp tràn lan càng làm cho Mãi lực xuống giốc và và Giá bán càng thụt xuống.
Tại hai Thị trường Hoa kỳ và các nước Liên Au ngày nay, Mãi lực từ Tư nhân đến Nhà nước kiệt quệ vì hai cuộc Khủng hoảng NỢ TƯ năm 2008 và NỢ CÔNG năm 2011. Mãi lực kiệt quệ có nghĩa là phía CẦU giảm và buộc lòng Giá bán trên Thị trường phải đi theo chiều thụt xuống. Thông tin báo chí trong giai đoạn này đã cho thấy phía CẦU hàng hóa và dịch vụ đang hạ xuống. Lấy một số tỉ dụ:
*          Thống kê công khai Trung quốc đã cho thấy lượng xuất cảng TQ quốc trong tháng 10/2011 hạ xuống 60%. Thị trường Nhà cửa Trung quốc xuống giá trầm trọng. Trung quốc cũng cho biết đà Lạm phát đang hạ dần. Điều này có nghĩa là dân chúng không hồ hởi chi tiêu làm tăng Lạm phát như trước nữa. Đó là phản ứng của dân chúng vì thiếu Mãi lực tiêu thụ.
*          Cũng trong tháng 10/2011, Đức cũng tuyên bố việc ngưng trệ sản xuất vì lượng CẦU nước ngoài giảm. Chính Thụy sĩ cũng cho Thống kê cho thấy việc thải thợ tăng lên do giảm sản xuất.
*          Thống kê nghiên cứu về du lịch sang Luân đôn nhân Thế vận Hội năm 2012 ước lượng rằng số du lịch sẽ giảm tới 60%.
Đó là những tỉ dụ cho thấy ảnh hưởng của Khủng hoảng Tài chánh/ Kinh tế làm Mãi lực Tiêu thụ giảm hẳn xuống. Chúng ta có thể đang bắt đầu Cơn xoáy thụt giá (Spirale Déflationniste)
 
Trung quốc và Việt Nam ngày nay:
Sản xuất quá đáng và ích kỷ tích lũy vốn tồn đọng
 
Chúng tôi muốn trình bầy trong phần này những điểm chính cho dự phóng một cuộc Đại khủng hoảng mà những gian giảo Kinh tế Trung quốc là nguồn gốc.
Trong những thập niên, nhất là sau khi vào được WTO / OMC, Trung quốc như “say máu “ sản xuất và xuất cảng tràn lan hàng Made in China ra Thế giới, nhất là hai Thị trường Hoa kỳ và Liên Au. Tối thiểu trong 10 năm trướng vào WTO / OMC, Trung quốc đã sử dụng những biện pháp đại hạ giá gian giảo để moi móc Mãi lực của Hoa kỳ và Liên Au:
(i)      Thu Mãi lực của Hoa kỳ và Liên Au
*          Hạ giá thành hàng hóa bằng một quyền lực Chính trị độc tài bắt ép nhân lực Trung quốc phải nhận lương “ăn cháo với muối “. Khối dân nghèo nội địa chết đói buộc phải nhận đồng lương ăn cháo để sống. Việc này có sự cấu kết của Tư bản Đen từ Mỹ, Aâu châu, Nhật, Nam Hàn, thậm chí cả Chệt Đài Loan. Tư bản Đen cấu kết với độc tài Chính trị để bóc lột nhân lực Trung quốc và làm cho độc tài TQ trở thành Tư bản Đỏ.
*          Cũng Độc tài Chính trị Trung quốc sử dụng Tỷ giá đồng Yuan thấp đối với Dollar và Euro để giảm giá hàng xuất cảng thêm một lần nữa. Thái độ cố chấp gian giảo này vẫn tiếp tục và còn tiếp nữa dù với những lời hứa suông khi mỗi lần Trung quốc bị công kích. Trong cuộc Họp G20 năm ngoái 11.11.2010 tại Seoul, Mỹ làm mạnh đòi Trung quốc cho Tỷ giá đồng Yuan uyển chuyển (Flexible), thì Trung quốc lại gian giảo bằng cách cho đồng Yuan uyển chuyển trong một cái ống mà cái ống này lại cứng nhắc hạ thấp bên dưới đồng Đo-la. Ký giả Harold THIBAULT viết : «La Chine est le vilain petit canard accusé de maintenir artificiellement sa monnaie à un niveau trop faible…” (Le Monde 10.11.2010, p.15). (Trung quốc là con vịt nhỏ láu cá bị tố cáo là cố thủ giữ tiền của mình ở mức độ rất thấp…)
*          Ngoài việc giảm giá thành bằng lương ăn cháo của công nhân và thủ thuật giữ Tỷ giá đồng Yuan thấp, họ còn dùng những chất liệu rởm để sản xuất hàng bán ra. Đây là những hàng giả và độc hại. Đây cũng là chủ đích hạ giá hàng của Trung quốc.
(ii)     Ngăn cản Hoa kỳ và Liên Au thu lại Mãi lực từ Trung quốc
Trung quốc sản xuất tràn lan hàng hóa hạ giá và thu vào tối đa Mãi lực từ Hoa kỳ và Liên Aâu. Số thu vào ấy lại không được tiêu ra theo luật lưu hành Tài chánh của Kinh tế, mà Trung quốc tích lũy kỹ làm Dự trữ vốn ngoại tệ. Hoa kỳ và Liên Au sở dĩ để dễ dàng cho Trung quốc bán hàng thu lấy Mãi lực vì Hoa kỳ và Liên Au “mơ mộng “ sẽ xuất cảng hàng hóa kỹ nghệ sang khối người khổng lồ Trung quốc để thu lại Mãi lực. Nhưng Hoa kỳ và Liên Au chỉ “mơ mộng“ vì đồng tiền mà Tư bản đỏ Trung quốc đã cất giữ, thì họ cất kỹ lắm không nhả ra:
*          Một đàng đối những hàng Kỹ nghệ cao cấp, Trung quốc chỉ muốn cho “Gián điệp “ Kinh tế đi ăn cắp mẫu và Kỹ thuật để họ tự sản xuất lấy.
*          Một đàng Tư bản Đỏ Trung quốc không nâng cấp Mãi lực cho dân chúng Trung quốc để Hoa kỳ và Liên Au có thể bán hàng hóa cho dân Trung quốc mà thu mãi lực lại được. Chũng theo Ký giả Harold THIBAULT, viết trong Le Monde ngày 10.11.2010, p.15, về cuộc Họp G20 ngày 11.11.2010 tại, rằng những Lãnh đạo Trung quốc đều biết cái giải quyết đơn giản mà Hoa kỳ và Liên Au đòi hỏi : «La solution est bien connue : réorienter l’économie vers la consommation intérieure. Pour cela, laisser le yuan grimper, améliorer les salaires pour permettre aux Chinois de dépenser. ».(Cái giải quyết đã được biết rõ : hướng Kinh tế về tiêu thụ nội địa. Để thực hiện, hãy để cho đồng yuan tăng lên, hãy trả lương cao hơn để cho phép dân Trung quốc tiêu thụ).
Quan điểm làm Kinh tế của Tư bản Đỏ Trung quốc không giống Tây phương. Henry FORD đã nói : “Tôi trả lương cao cho Công nhân để họ có Tiền mua xe hơi mà tôi sản xuất “. Đó là quy luật làm ăn lâu dài. Thực vậy để Henry FORD có thể sản xuất xe hơi lâu dài, thì phải nâng đỡ Mãi lực của người Tiêu thụ xe hơi để hai bên cùng sống chung lâu dài với nhau. Nhưng Kinh tế của Tư bản Đỏ là đoản hạn, chộp giựt trong thời gian họ còn tại chức có quyền thu vét tiền bạc, chứ không tuân thủ quy luật Kinh tế làm ăn lâu dài với nhau.
Tư bản Đỏ Trung quốc đã sản xuất xả láng và tích lũy Tiền bạc tạo thành  một số vốn mà Giáo sư Don PATINKIN, cựu Khoa trưởng Khoa Kinh tế Đại học Tel-Aviv gọi là “Encaise Oisive“ (Quỹ tích lũy ứ đọng). Năm 1969, tôi viết một Tập nghiên cứu để trình nộp cho Đại học ở Thụy sĩ, gọi là Mémoire de Licence với đầu đề ENCAISSE OISIVE de DON PATINKIN. Việc tích lũy Vốn ứ đọng này làm ngưng trệ lưu hành vốn của Kinh tế. Vốn lưu hành trên Thế giới như dòng nước sông luôn luôn chảy vòng trong một Chu kỳ. Ơû một giai đoạn nào nó, mình dùng Vốn để làm Kinh tế, thì phải thả ra cho dòng nước sông để người khác có thể dùng được. Khi mình đào một cái ao cho dòng nước sông chảy vào, rồi đắp đập xây cống giữ chặt lấy nước trong ao cho mình, thì dòng nước sông sẽ cạn dần và người khác khan hiếm nước sông.
Con số USD.3200 tỉ mà Trung quốc giữ kỹ hiện nay như nước trong ao tù, chính là Encaisse Oisive làm cho dân Hoa kỳ và Liên Au cũng như những quốc gia của Tây phương phải thiếu Vốn. Vì vậy:
=>       Việc Trung quốc Sản xuất tràn lan và xuất cảng xả láng đang tạo ra tình trạng SURPRODUCTION giống như thời kỳ trước Đại Khủng hoảng Kinh tế những năm 1929-30.
=>       Việc tồn trữ Encaisse Oisive của Trung quốc khiến Mãi lực dân Hoa kỳ và Liên Au kiệt quệ với NỢ CÔNG, NỢ TƯ chồng chất, nên phía CẦU hàng hoá và dịch vụ thụt xuống sẽ tạo SPIRALE DEFLATIONNISTE (Xoáy thụt giá) giống như thời kỳ Đại Khủng hoảng 1929-30.
Giữa THẶNG DƯ và NỢ NẦN, có những liên hệ nhân quả hỗ tương. Kinh tế gia Martin WOLF, trước đây là Giám đốc World Bank tại Aán Độ và hiện nay là Bình luận gia trưởng của Báo Financial Times đã viết về tình hình dư vốn của Trung quốc và thiếu vốn của Hoa kỳ và Liên Au như sau: “Les excédents des uns dépendent de la capacité des autres à s’endetter. Créanciers et Débiteurs sont líes les uns aux autres comme des siamois..”(Những thặng dư của những người này tùy thuộc vào khả năng của những người kia vay mượn. Các Chủ nợ và các Con nợ gắn liền với nhau như những đứa trẻ sinh ra bị nối liên thân xác.) (Le Monde 8.11.2011, page 2)
Trung quốc là nguồn gốc làm phát sinh Khủng hoảng Nợ nần và Thất nghiệp hiện nay. Cái Khủng hoảng của Con nợ sẽ trở ngược lại phá hoại Kinh tế của Chủ nợ Trung quốc vậy.
 
Những biện pháp chặn đứng gian giảo Kinh tế Trung quốc
càng làm GIẢM CẦU hàng hóa Trung quốc và Việt Nam
 
Trong tình trạng Khủng hoảng Kinh tế và Thất nghiệp hiện nay tại Hoa kỳ và Liên Au, trước hết cần phải có biện pháp khởi công phục hồi Kinh tế để giảm Thất nghiệp, đồng thời phải cứng rắn ngăn chặn Trung quốc “xuất cảng những gian giảo Kinh tế“ không những sang Hoa kỳ, Liên Au mà còn khắp nơi.
Trước cảnh Khủng hoảng Nợ nần, Suy thoái Kinh tế và Thất nghiệp hiện nay của Hoa kỳ và Liên Au, người ta không dám nghĩ tới Độ Phát triển Kinh tế cao để hồ hởi nữa, nhưng nghĩ đến những biện pháp khiêm tốn để có thể khởi công Kinh tế. Người ta nghĩ đến những biện pháp sau đây:
1)         Biện pháp thứ nhất : Ngăn cản không cho hàng hóa Trung quốc xâm nhập Hoa kỳ và Liên Au để tiếp tục làm giảm Mãi lực của hai Thị trường này nữa. Đây là những biện pháp Che chở Mậu địch (Protectionnisme commercial) được coi như tự bảo vệ Mãi lực của dân mình.
2)         Biện pháp thứ hai :  Chính Hoa kỳ và Liên Au đi bước đầu khiêm tốn phát triển là đưa những hàng hóa thường dùng của đại chúng từ Trung quốc về sản xuất tại Hoa kỳ và Liên Aâu. Việc làm này một mặt tạo công ăn việc làm, tạo bước phát triển và cũng là làm tăng Mãi lực cho dân mình, và một mặt đừng để thất thoát Mãi lực vì hàng Trung quốc.
3)         Biện pháp thứ ba: Chế tài những đại Công ty Liên quốc gia đã sản xuất hàng từ Trung quốc bằng cách lấy thuế cao lên đối với những đại Công ty này đã lợi dụng Mãi lực Hoa kỳ và Liên Au để thu vào Lợi nhuận cao do chênh lệch Giá thành sản xuất hạ tại Trung quốc và Giá bán cao tại hai Thị trường Hoa kỳ và Liên Au.
4)         Biện pháp thứ tư: Cứng rắn yêu cầu Trung quốc phải để cho Tỷ giá đồng Yuan uyển chuyển theo với đồng Đo-la và đồng Euro. Nếu Trung quốc vẫn cố chấp, thì đây là việc dùng Tiền tệ để cạnh tranh Thương mại bất hợp pháp. Phải đưa vấn đề ra WTO/OMC để có những quyết định chế tài.
 
Tóm lại và KẾT LUẬN:
 
*          CSVN bất lực trong việc CẢI TỔ làm tăng HIỆU NĂNG sản xuất của những Tập đoàn Kinh tế nhà nước vì hai lý do:
=>       Chính những người phải lo việc CẢI TỔ lại là những Lãnh đạo Chính tự bản thân yếu kém về quản trị Kinh tế;
=>       Họ chỉ lo THAM NHŨNG, LÃNG PHÍ cho đầy túi cá nhân trong một thời gian ngắm nắm quyền Chính trị, chứ không quan tâm đến tiền đồ Kinh tế cho Dân chúng và Đất Nước. 
*          Trong tình trạng bất lực tăng HIỆU NĂNG như vậy, CSVN còn bất lực trong việc làm tăng phía CẦU hàng hóa/dịch vụ:
=>       Tại Quốc nội, dân chúng bị bóc lột và không có đủ mãi lực. Thêm vào đó, hàng hóa Trung quốc lại tràn lan tại sân nhà;
=>       Từ nước ngoài, Khủng hỏang, Thất nghiệp làm giảm CẦU đối với hàng hóa/dịch vụ Trung quốc và Việt Nam. Đồng thời khuynh hướng Bảo Hộ Mậu Dịch tăng lên để giải quyết Thất nghiệp mỗi nước. Tất cả đều làm giảm CẦU hàng hóa/dịch vụ Trung quốc & Việt Nam.
 
KẾT LUẬN của chúng tôi là phải gấp rút DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN BỆNH HOẠN HIỆN NAY để dân mới có thể thăng tiến và đất nước bắt đầu phát triển thực sự trong lâu bền.
 
Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 10.08.2012. Cập nhật 30.05.2013
 

__._,_.___

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link