Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, June 6, 2013

Nguyễn Dư – Đọc một bài viết trên báo Công An Nhân Dân mà muốn… nổi khùng!


 


Nguyễn Dư – Đọc một bài viết trên báo Công An Nhân Dân mà muốn… nổi khùng!


 

Posted on by minhhieu90


Nguyễn Dư (Danlambao) – Tựa đề bài viết trên báo Công an nhân dân: “Ở Việt Nam không có tiền đề cho đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập”. Mở đầu bài báo viết rằng: “Giải trình về việc có ý kiến cho rằng cần đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập để “đảm bảo dân chủ”, Ủy ban dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 khẳng định, dân chủ không đồng nghĩa với đa nguyên, đồng thời “về thực tiễn, ở Việt Nam không có tiền đề cho đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập. Bởi vì, ở nước ta chỉ có một đảng là đảng Cộng sản Việt Nam và đảng ta luôn là đảng của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân”.

Đọc toàn bài viết mới thấy mấy ổng có nhiều câu lý loạn kỳ khôi làm sao đâu! Tôi xin khẳng định ngược lại với cái ủy ban u mê dốt nát của “đảng ta” rằng: Dân chủ thì phải đồng nghĩa với đa nguyên. Cái chuyện này một đứa con nít hỉ mũi chưa sạch chắc cũng biết, tôi không cần phải trình bày ra đây.

Còn các ông nói rằng ở Việt Nam không có tiền đề cho đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, thì xin thưa với các ông nằm trong ủy ban rằng, cái câu này các ông nói lên thì biết là các ông độc tài thấy rõ rồi nhé! Trong “thực tiễn” các ông đã bóp họng bóp hầu người ta từ khi các ông đến tận gia đình nhà người ta để phát cho bản dự thảo có sẵn, góp ý sửa đổi hiến pháp thì cái tiền đề mà các ông nói đến đã không nằm trong bản dự thảo thì hỏi làm sao mà có cho được! Các ông thử gợi ý, cho thêm mục đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập vào bản dự thảo, trưng cầu ý dân xem là biết liền. Ở đây tôi chỉ nói, nhắm đến những người có quan tâm, hiểu biết về thời cuộc thôi nhé; còn những người bị hăm dọa, gò ép, mớm lời của các ông thì miễn bàn.

Bởi vì nước ta chỉ có một đảng, mà đảng của các ông chỉ vì quyền lợi của các ông thôi. Các ông nói đảng các ông là của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân là các ông ăn nói phét lác, là bởi các ông sinh hoạt chỉ một mình một chợ muốn nói sao thì nói. Chuyện này tôi cũng không cần phải giải trình ra đây. Ai cũng biết! Các ông thử đi hỏi từng người dân trong xã hội, từ anh xe ôm, chị bán hàng rong… thì sẽ rõ. Không cần và cũng không nên đem ra tranh luận khơi khơi. Những câu trả lời thực tế của họ, đó mới là “nói có sách, mách có chứng”

Xin hỏi, các ông khẳng định vai trò lãnh đạo của đảng là đa số nhân dân tán thành, câu nói này có phải các ông nói đại, nói lấy được không? Đa số là bao nhiêu? Trưng cầu ý dân xem! Đó mới là “nói có sách, mách có chứng”

 

Các ông nói các ông chịu sự giám sát của nhân dân. Thế thì người dân “không có nhu cầu về tự do ngôn luận (!)” thì giám sát các ông để làm cái… con mẹ gì? Để thấy các ông làm sai mà không được nói thì chỉ có nước tức mà… chết! Thôi thì riết rồi người dân bỏ mặc kệ cho các ông muốn làm gì thì làm.

Đọc lên cái câu kết luận này của ủy ban dự thảo nghe mới… phê, sướng cái lỗ tai làm sao đâu! “dân chủ không phụ thuộc vào cơ chế một đảng hay đa đảng, mà nó phụ thuộc vào bản chất của chế độ cầm quyền phục vụ cho lợi ích của giai cấp nào cũng như cách thức vận hành cụ thể của bộ máy nhà nước trong từng xã hội”. [1]

Xin thí dụ dùm cho các ông để chúng ta cùng dễ hiểu câu này nhé: Ở Mỹ hiện thời chỉ có… một đảng cầm quyền, nếu mà nó chỉ phục vụ cho quyền lợi giai cấp hoặc phe nhóm lợi ích của nó và vận hành trật… đường rầy thì đảng của nó sẽ… đi chết… mẹ nó đi liền. Nói cho rõ nghĩa hơn, là người ta muốn đảng tự sát đấy!

Người ta có thể thông cảm cho cái lối ăn nói lấy được từ xưa nay về những chuyện không đáng để phải tranh cãi của đảng cộng sản Việt Nam. Nghe hoài cũng nhàm lắm rồi! Nhưng các ông thao túng hiến pháp, nói lấy được theo cái kiểu này khó mà chấp nhận lắm. Một cái khó chấp nhận, không thể hiểu nổi nữa là cả một ủy ban sửa đổi hiến pháp mà tuyên bố một cách thiếu suy nghĩ như thế sao hả trời!? Người ta cười cho!

Còn nhiều lắm, dẫn chứng hết ra đây thì mất quá nhiều thời gian của bạn đọc. Tôi chỉ cảnh tỉnh cho các ông biết, các ông phét lác từ hồi nào giờ mà không biết ngượng mồm sao? Người dân bây giờ không có dễ bị gạt gẫm được nữa đâu à nghe!

 



Chú thích:

 

[1]. http://www.cand.com.vn/vi-VN/thoisu/2013/6/200535.cand






From: Van Nguyen [

Sent: Wednesday, June 05, 2013 11:14 AM
Subject: XOM_NHA_LA - Nghe Bà Ngoại Dạy Dỗ Lũ Công An Cái

 

 

bà Ngoại dạy "Công An Cái" 

 

 

Xin click "video clip" để nghe bà Ngoại dạy "Công An Cái" một bài học nhân xảy ra sự kiện "Công An Cái" dùng kim chích vào người biểu tình.  

 


 

 

NGHE BÀ NGOẠI DẠY DỖ LŨ CÔNG AN CÁI

 

AUDIO           VIDEO CLIP


 

~~~~~~~~~~~~~~

 

 

Biểu tình yêu nước: Cảm nghiệm về sự bất chính và tàn bạo


 


Biểu tình yêu nước: Cảm nghiệm về sự bất chính và tàn bạo


 

J.B Nguyễn Hữu Vinh
2013-06-04

 

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


quyencn-305.jpg

Người dân Hà Nội xuống đường biểu tình chống TQ xâm lược hôm 02/6/2013

Photo by Nguyễn Hữu Vinh

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hầu như hàng năm, sau mỗi kỳ có báo cáo nhân quyền của Mỹ hoặc Châu Âu, Việt Nam đều có bài học thuộc lòng và người phát ngôn lên đọc câu này: “Trước hết cần khẳng định Nhà nước Việt Nam luôn tôn trọng và thúc đẩy các quyền cơ bản của người dân. Mọi người dân được thực thi các quyền của mình trong khuôn khổ luật pháp”.

Quyền tự do của Công dân


Cũng có khi, nhà nước Việt Nam cho gắn những câu khẩu hiệu rằng thì là “Quyền con người là giá trị chung của các quốc gia, dân tộc”. Thế nhưng, mỗi khi bị chỉ trích nhân quyền Việt Nam sẽ biện bạch rằng: “Do khác biệt về hoàn cảnh lịch sử, chế độ chính trị, trình độ phát triển, giá trị truyền thống văn hóa… nên cách tiếp cận về quyền con người của mỗi quốc gia có thể khác nhau”. Và cách “tiếp cận” như thế nào thì chắc chỉ có chính quyền Việt Nam mới hiểu và chấp nhận cách “tiếp cận” độc đáo khác với thế giới văn minh đó.

Với tôi, cứ mỗi lần có sự kiện nào đó như vụ xử các giáo dân Thái Hà năm 2009, Xử án Đoàn Văn Vươn, Thánh lễ Thụ Phong Giám mục, Đại lễ ở các Giáo phận, các bạn trẻ học tập Quyền Con người tại công viên… lập tức tôi được chăm sóc kỹ càng. Nếu không bằng Giấy Triệu tập về bài viết, thì cũng một lý do ất ơ nào đó và hôm đó lên ngồi chơi ở Sở Công an hoặc cơ quan Công an nào đó suốt thời gian sự kiện kia chấm dứt. Thậm chí không còn lý do nào hay hơn, thì được Trưởng Công an Phường có lời mời đi uống bia…

Riêng về biểu tình yêu nước, đã nhiều lần các đoàn thể mặt trận, cựu chiến binh, phụ nữ, phường và công an đến nhà “vận động” không đi biểu tình vì “đã có Đảng và nhà nước lo”. Thậm chí có vị còn “đã có ai xâm lược ai đâu”… nhiều đến mức phát bực và nói thẳng: Lần sau tôi không tiếp bất cứ ai về vấn đề này.

Lần này, trên mạng có thông tin Biểu tình yêu nước vào Chúa Nhật 2/6/2013, sáng thứ 7 đã nghe điện thoại của Trưởng CA Phường gọi vàomáy: Ông ở đâu đấy?

- Đang đi có việc, có gì đấy?

– Gặp nhau uống bia chút.

– Đi vắng rồi, chưa về.

– Khi nào về đấy?

– Xong việc thì về, chưa biết khi nào.

Sáng sớm Chúa Nhật:

- Này, ông đang ở đâu?

- Ở đâu thì ở chứ ông làm cái gì mà cứ như truy nã tôi thế? Tôi đã bảo đi vắng chưa về.

- Lát nữa có lên Bờ Hồ không? Có đi biểu tình không?

- Chưa rõ, nếu về kịp thì đi.

Ở một đất nước mà quyền con người được tiếp cận bằng hình thức như Việt Nam, thì người dân được tự do là vậy đấy.

Cuộc biểu thị lòng yêu nước quật cường


bieutinhcam-250.jpg

Cuộc biểu tình yêu nước trong câm lặng giữa Thủ đô Hà Nội.

Một lúc sau, Trưởng CA Phường vào bấm chuông, vợ tôi xuống mở cửa:

- Anh hỏi gì đấy?

- Vinh có nhà không em?

- Anh ấy đi vắng.

Trưởng CA Phường xô cửa đẩy ra, vợ tôi giữ lại:

- Anh làm gì đấy? Mở cửa nhà tôi làm gì?

- Anh vào nhà tí.

- Chồng tôi đi vắng, anh vào làm gì?

- Thì vào tí không được sao?

- Không được, tôi mới ngủ dậy không mời anh vào nhà được.

Thế là Trưởng CA Phường ra về và mấy chiến sĩ mặc thường phục cứ đứng phục sẵn ở ngõ nhà tôi mà không biết để làm gì. Kể ra cũng tốn tiền dân, tiền bạc cứ chi cho những việc vô bổ thế này, hèn chi cứ kêu nền kinh tế nguy ngập là chuyện không lạ.

Tại Bờ Hồ Hoàn Kiếm, khi tôi về đến nơi, xung quanh dày đặc các loại công an, dân phòng, xe cảnh sát, xe bus đợi sẵn… cứ như chuẩn bị chiến tranh. Phía đầu Hàm Cá mập, một số người có mặt và dày đặc công an, chìm, nổi… đủ cả.

Khi tôi đến, đoàn người đã tập trung và bắt đầu cuộc diễu hành. Tôi đứng chụp mấy kiểu ảnh. Chiếc xe cảnh sát bắt đầu phát loa chói tai, đại loại là: “Chúng tôi ghi nhận tấm lòng của đồng bào với Tổ Quốc và dân tộc… theo quy định của pháp luật”. Thế rồi sự ghi nhận đó được thể hiện ngay lập tức bằng hành động. Hàng loạt thanh niên không sắc phục được tung ra, giật tất cả băng rôn của những người yêu nước trên tay với nội dung“Biển Đông không phải ao nhà của Trung Quốc” “Phản đối đường 9 đoạn của Trung Quốc”…

Những cụ già cầm mảnh giấy trên tay liền có năm, bảy thanh niên trai tráng xông vào bẻ tay, giật lấy các mảnh giấy ghi lên đó tấm lòng của họ đối với Tổ Quốc. Hàng loạt người bị bắt lên xe bus, hàng loạt cảnh sát, an ninh, dày đặc bu xung quanh những em nhỏ, những người đàn bà và các cụ già, hằm hằm nhìn họ như chực nuốt sống từng người. Những phóng viên nước ngoài thấy lạ chụp ảnh, ghi hình liền bị các nữ quái chặn lại, giơ tay che máy ảnh, đuổi đi.

Tưởng như cuộc biểu tình thế là tan rã.

Nhưng không, nhóm người còn lại lại tiếp tục bước tới, và giơ cao các khẩu hiệu bằng giấy phản đối Trung Quốc xâm lược. Lần này số người còn lại tiếp tục tiến bước bên cạnh chiếc xe cảnh sát lại phát loa “Chúng tôi ghi nhận tấm lòng của đồng bào với Tổ Quốc và dân tộc…” nhưng không ai biết cái “chúng tôi” đó là ai.

anninhthaodoi-250.jpg

Lực lượng thường trực trước cửa nhà của một buổi biểu tình chống Trung Cộng xâm lược.

Thế rồi, cuộc đàn áp lần thứ hai lại bắt đầu. Hàng loạt thanh niên lại xông vào giằng, cướp, xé và bắt đi một số người lên xe bus. Những người còn lại bị xé lẻ ra từng nhóm, mỗi nhóm, từng đàn thanh niên vây quanh và gầm gừ nhìn họ.

Rồi cuộc hành trình biểu tình yêu nước lại tiếp tục lần thứ 3. Có lẽ quá choáng trước lòng yêu nước của người dân, lần này những người biểu tình đi được một quãng khá xa. Họ không hô khẩu hiệu, họ câm lặng cầm các biểu ngữ còn lại trên tay và tiếp tục bước đi. Cả đoàn người thành một cuộc biểu tình câm. Họ không nói, nhưng tiếng thét căm hờn của họ được diễn tả qua từng ánh mắt, từng bước chân can đảm và từng con người sắt đá.

Dòng người đang đi trên đường Hà Nội nhìn họ mà thảng thốt, giật mình và tò mò. Sự câm lặng của người dân ngay dưới trời Thủ đô Việt Nam luôn lấy “Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” để quảng cáo, giữa Thành phố Hà Nội vì hòa bình như một bầu không khí ngột ngạt, oi bức trước cơn bão. Tiếng loa phát thanh từ xe công an trở nên lạc lõng và vô vị. Càng phát thanh, người dân đi đường càng thấy rõ bản chất của nhà cầm quyền. Bởi ngay đằng sau lời nói là hành động ngược lại của họ.

Không ai được biết có cái “chúng tôi” nào mà vừa mới leo lẻo “ghi nhận tấm lòng của nhân dân với Tổ Quốc” xong, lập tức bắt, cướp, xé nát các khẩu hiệu chống Trung Cộng. Cái “chúng tôi” đó là ai, mà vừa rời khỏi miệng câu “theo quy định của pháp luật” lập tức cho hàng đàn người không sắc phục, xông vào bắt người dân lên xe bus.

Có lẽ chưa có luật pháp nước nào cho công dân được phép tự tiện bắt cóc công dân khác mà không có bất cứ một mệnh lệnh nào?

Chừng như không thể chịu nổi sự bức bối của đoàn người biểu tình câm, cuộc đàn áp lần thứ 3 lại bắt đầu và khốc liệt hơn. Những thanh niên to lớn nhận được những cái chỉ tay là xông vào người dân như con thú say mồi, những người dân không tấc sắt trong tay, trong đó có nhiều phụ nữ và trẻ em, thậm chí những em bé mới có 5 tháng tuổi trên tay mẹ. Họ không thể kháng cự, và họ buộc phải lên xe bus. Nhìn những cảnh này, chợt nghiệm thấy câu thơ của cụ Nguyễn Du ngày xưa đang ứng nghiệm: “Đầu trâu mặt ngựa, ào ào như sôi”.

Bị bắt


condo-250.jpg

Một đám an ninh vây bắt một cụ già có lẽ bằng tuổi ông nội mình vì tội yêu nước

Tôi đang đứng bên này đường, chụp vài hình ảnh cuộc vây bắt những người biểu tình đưa lên xe ở phía bên kia. Chợt thấy một người kéo mấy người lại và chỉ tay vào tôi. Người này tôi nhận ra ngay, đó là người có tên là Khương.

Câu chuyện gặp gỡ người này cũng khá thú vị.

Ngày 1/7/2012, đoàn biểu tình chống Trung Cộng bị chặn lại trên đường Điện Biên Phủ phải tiếp tục trở lại Bờ Hồ. Tôi đang cầm máy ảnh đi trên đường, chợt một giọng nói vang lên bên tai: “Đ.M thằng này, tao đánh mày chết mẹ mày bây giờ”. Tưởng có ai đang nói người khác, tôi quay đầu nhìn lại, một bộ mặt lỳ lợm đang ghé vào tôi. Chưa hiểu hắn ta là ai, tại sao có những lời khiếm nhã kiểu ngoài chợ như vậy, chắc hắn ít tuổi hơn tôi nhiều. Ngay lập tức, bà con giáo dân và những người biểu tình vây lấy bảo vệ cho tôi. Tôi đang ngạc nhiên chưa hiểu chuyện gì, thì bà con giáo dân cho tôi biết: “Thằng này là thằng Khương, nó là an ninh tôn giáo, chúng tôi không lạ gì nó”. Tôi không tin lắm, chẳng lẽ an ninh có loại người như vậy, vì tôi không hề biết anh ta, cũng chẳng có mối liên hệ nào. Tôi cứ kệ và đi tiếp chụp hình. Chợt anh ta đi lại phía tôi khi tôi đang giơ máy ảnh và khuôn mặt anh ta lọt vào ống kính. Anh ta bảo: ”Mày chụp cái l… à?”.Tôi bật cười trả lời: “Ơ, tôi tưởng là cái mặt anh chứ" Bà con quây lại, hắn bỏ đi. Từ đó tôi mới biết người này tên Khương.

Hắn chỉ tay sang bên kia đường, nơi tôi đang đứng.

Sau sự thầm thì và cái chỉ tay của Khương, một đám người lao lại phía tôi, khi đó tôi đã bước qua đường sang phía bên này, cách đoàn người biểu tình độ mấy chục mét. Đám người vây quanh và xông vào không nói không rằng dùng vũ lực đẩy tôi đi. Tôi nói: “Các anh là ai? Tại sao lại bắt tôi? Tôi làm điều gì sai? Các anh đang vi phạm pháp luật đấy”. Một giọng nói rít qua kẽ răng: “Luật pháp là cái l…, đi ngay”.

Tôi bị đẩy lên xe bus chờ gần đó, không thấy bị động hay lúng túng, cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên, chẳng nghĩ gì, chỉ thoáng trong đầu một câu hỏi: Sao an ninh và công an lại khoái cái l… đến mức khi nào cũng có thể nói ra mồm như thế?

Chưa kịp tìm ra câu hỏi, thì họ đã đẩy tôi lên xe bus.

Tin, bài liên quan



 

Cây ngay không sợ gió


 


Cây ngay không sợ gió


 

Gia Minh, biên tập viên RFA
2013-05-15

 

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


05152013-cayngaykhongsogio-gm.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

afp-1-305.jpg

Người dân hô khẩu hiệu chống Trung Quốc trong một lần biểu tình.

AFP photo

 

 

 

 

Nhiều người tham gia các hoạt động đòi hỏi những quyền căn bản của người dân hay thực tâm góp ý phản biện đối với những chính sách của Nhà nước liên tục bị đe dọa, sách nhiễu thậm chí bị hành hung. Thế nhưng những người đó tỏ rõ cương quyết tiếp tục những công việc mà họ cho là đúng đắn như thế.

Lên tiếng vì lẽ phải


Trong thời gian gần đây, nhiều người dân trong nước từ các vị trí thức cho đến người dân bị chính quyền xử oan hay những thanh niên trẻ ý thức về các vấn đề xã hội đã công khai lên tiếng đấu tranh chống lại những bất công, những điều xấu trong xã hội.

Trước tình hình đất nước kinh tế suy thoái, tranh chấp biên giới biển đảo với Trung Quốc trở nên bức bách, đạo đức- lối sống suy đồi, nhân viên công quyền nhũng lạm… một số người đã công khai viết kiến nghị gửi cho các cấp lãnh đạo Nhà Nước với hiến kế nhằm chỉnh đốn, cải tổ để đưa đất nước vượt qua những khó khăn và tiến lên.

Cụ thể đó là những kiến nghị kêu gọi dừng triển khai dự án bauxite ở Tây Nguyên do các nhân sĩ- trí thức khởi xướng, kiến nghị yêu cầu trả tự do cho tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ, người bị kết án tù bất công chỉ vì thẳng thắn lên tiếng đòi những vị lãnh đạo phải chấm dứt vi phạm hiến pháp và pháp luật Việt Nam khi đưa ra những quyết định của họ.

Gần đây là kiến nghị của 72 nhân sĩ trí thức góp ý cho dự thảo sửa đổi hiến pháp mà Quốc hội sắp đem là bàn thảo trong kỳ họp vào cuối tháng năm sang tháng sáu này. Đối với việc sửa đổi hiến pháp còn có những nhóm khác trong xã hội góp ý như Nhận định và Góp ý của Hội đồng Giám Mục Việt Nam, Tuyên bố của Nhóm Công dân Tự do, Góp ý của những Sinh viên và Cựu Sinh viên Luật… Trước khi diễn ra phiên xử sơ thẩm gia đình người nông dân nổi dậy chống đoàn cưỡng chế trái pháp luật Đoàn Văn Vươn, ba sinh viên trường Đại học Luật Thành phố Hồ Chí Minh cũng ra Tuyên Ngôn Công lý cho Đoàn Văn Vươn.

Nhóm Công dân Tự do còn kêu gọi tiến hành hoạt động dã ngoại nhân quyền. Sinh hoạt đó được bắt đầu triển khai vào ngày chủ nhật 5 tháng 5 vừa qua.

Riêng những tập thể người dân bị thu hồi đất một cách trái pháp luật như nông dân ở ba xả Xuân Quan, Phụng Công Cửu Cao huyện Văn Giang, tỉnh Hưng Yên, hay người dân Dương Nội, thành phố Hà Nội… đều làm đơn tập thể gửi đến các cơ quan chức năng từ cấp địa phương đến trung ương yêu cầu giải quyết theo đúng pháp luật được chính Nhà nước qui định.

Bị trấn áp thô bạo


image-afp-250.jpg

Công an ngăn cản các nhà báo chụp hình. AFP photo

Tất cả những hoạt động vừa nêu được tất cả những người trong cuộc tiến hành một cách đúng pháp luật, tuy nhiên bản thân những người đó đều gặp trở ngại không bằng cách này hay cách khác với phía công quyền.

Có người ký vào các kiến nghị bị công an đến làm việc và phải rút tên ra khỏi những kiến nghị đã ký. Những người dân oan tham gia khiếu kiện bị lực lượng an ninh sử dụng bạo lực để giải tán, đưa về địa phương, thậm chí còn bị những thành phần côn đồ hành hung… Vụ việc gần nhất mà nhiều người còn nhớ rõ là những thanh niên tham gia sinh hoạt dã ngoại nhân quyền tại Sài Gòn bị xua đuổi khỏi công viên, bị bắt bớ đưa về trụ sở công an và thậm chí bị đánh như trường hợp blogger Nguyễn Hoàng Vi, blogger Quốc Anh… Sau đó cả gia đình blogger Nguyễn Hoàng Vi khi đến công an để đòi lại tài sản bị tịch thu ngày hôm trước đã bị hành hung ngay tại đồn công an… Không khuất phục bạo lực Tuy nhiên dù bị đe dọa, sách nhiễu, thậm chí bị hành hung thô bạo đến thương tích nhưng những người bị hại lại tỏ rõ cương quyết không khuất phục những hành động như thế.

Blogger Châu Văn Thi, một người vừa bị an ninh sách nhiễu hôm tuần rồi do mặc chiếc áo có ghi những dòng chữ yêu nước “Hoàng Sa- Trường Sa- Việt Nam’ , ‘Tất cả cho sự toàn vẹn của đất nước Việt Nam’, lên tiếng cho biết về sự không khoan nhượng trước những việc làm của cơ quan chức năng mà bản thân anh này cho là không tuân thủ luật pháp Việt Nam:

“Những việc làm của tôi trước đây đều công khai và đúng pháp luật. Vì họ chặn bắt tôi và đưa lên đồn bằng công an mặc thường phục mà không có hình thức biên bản hoặc xử phạt nào đối với tôi tức tôi không làm gì sai, không có vấn đề gì vi phạm pháp luật… Hôm nay họ dùng lực lượng côn đồ đánh trực tiếp, đánh hội đồng; thì tôi nghĩ họ đang thua. Trong khi một bên là bất bạo động còn bên kia sử dụng bạo lực như thế họ đang thua, đang đuối lý, họ không có đủ những chứng cứ, lập luận để có thể kết tội người khác. Họ đã sử dụng đến lực lượng thường phục.

Tôi nghĩ những hành động như thế là vô nhân tính, vô nhân đạo và tôi phản đối tất cả những hành động đó. Điều đó không bao giờ khuất phục được tôi tiếp tục làm những công việc mà tôi cho là đúng pháp luật. Tất cả xã hội văn minh nào cũng đều nói về quyền con người, cũng đều nói về những vấn đề của đất nước họ mà không bị ngăn cấm, tại sao Việt Nam lại ngăn cấm? Tôi sẽ không bao giờ vì những điều đó mà dừng những hoạt động của tôi từ trước đến nay.”

Một người dân Hà Nội theo Pháp Luân Công, anh Nguyễn Doãn Kiên, người từng ghi rõ ràng những ý kiến không đồng thuận với bản góp ý hiến pháp do địa phương mang đến cũng cho biết không ngại ngần gì khi nói lên những chính kiến mà bản thân anh này cho là đúng đắn:

“Xét về khía cạnh một người dân bình thường, nếu ai cũng sợ như vậy thì lớp con cháu mình sẽ sợ thêm thế nào! Tôi là người bình thường tôi chấp nhận nói lên sự thật cho dù phải đối diện với những trường hợp bị trả thù, bị chụp mũ.

Tôi còn là một người tu luyện nên tôi phải thực hiện theo nguyên lý ‘chân-thiện-nhẫn’. ‘Chân’ là chân thật nên tôi muốn nói lời chân thật; hơn nữa tôi là một người tu Phật, nên tôi được Thần-Phật bảo hộ cho, vì thế tôi không lo việc bị trả thù hoặc trù dập.”

Blogger Thành Nguyễn, một thanh niên doanh nghiệp tại Sài Gòn, nói lên suy nghĩ về biện pháp trấn áp gia đình blogger Nguyễn Hoàng Vi hồi ngày 6 tháng 5 vừa qua từ phía cơ quan chức năng, cũng như yêu cầu cần phải cổ xúy cho tinh thần tôn trọng các quyền con người tại Việt Nam:

“Hành động trấn áp gia đình Vi đi quá và trái ngược với “Tuyên Ngôn Nhân Quyền’ mà Việt Nam từng ký. Hành động bạo lực và trấn áp như vậy càng bộc lộ rõ là tính nhân quyền tại Việt Nam vẫn chưa được thực thi đầy đủ và chưa được hiểu đầy đủ. Ngay cả một đơn vị, một cơ quan công an của Nhà Nước mà hành xử như vậy chứng tỏ Việt Nam cần và rất cần hiểu sâu về nhân quyền. Mà người đầu tiên là bên phía bộ phận công an để hành xử nhân bản hơn.”

Hành động trấn áp như thế là tiếng chuông báo động về tình trạng nhân quyền cấp bách, cần phải lan truyền và phổ biến nhiều hơn nữa.

Lịch sử Việt nam dưới thời Pháp thuộc từng cho thấy biện pháp đàn áp tàn bạo của chính quyền lúc bấy giờ không thể nào dập tắt được ý chí đấu tranh của những nhà yêu nước. Nhiều người Cộng sản vào lúc đó cũng có được tinh thần bất khuất trước cường quyền như thế. Và nay nhiều người cho rằng lịch sử đang lập lại tại Việt Nam trong giai đoạn hiện thời.

Tin, bài liên quan


NGHE BÀ NGOẠI DẠY DỖ LŨ CÔNG AN CÁI


 

 

NGHE BÀ NGOẠI DẠY DỖ LŨ CÔNG AN CÁI

 

AUDIO           VIDEO CLIP


 

~~~~~~~~~~~~~~

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link