|
From:
Jolie Chu <
CẦU VIỆN
TRUNG HOA, HỒ CHÍ MINH & ĐCSVN DÂNG NƯỚC CHO NGƯỜI HÁN
Chu
Mỹ Dung.
Đó cũng là cái giá dân tộc Việt Nam phải trả cho cuộc chiến “chống Pháp
dành độc lập, chống Mỹ cứu nước” mà Hồ Chí Minh và ĐCSVN đã rao bán cho những
người nhẹ dạ, rồi đến lượt những kẻ nhẹ dạ lại làm tay sai cho bọn bán nước
mà cứ ngỡ rằng mình yêu nước.
Nhưng liệu đảng CSVN có còn lừa được thế hệ thanh niên hôm nay những khẩu
hiệu láo khoét đó nữa không?
Sự nói thẳng vào mặt ĐCSVN của sinh viên Nguyễn Phương Uyên 21 tuổi rằng, “Tàu khựa cút khỏi Biển Đông” “Đi chết đi ĐCS VN bán nước” đã là câu trả lời cho Hồ Chí Minh và ĐCSVN
rằng sự bịp bợm trước sau cũng bi vạch mặt. Quá dễ để cho dân Việt phân biệt
đâu là con hồng cháu lạc, đâu là bọn mãi quốc cầu vinh.
Bởi vì tiền nhân đã dạy
chúng ta một nguyên tắc rất đơn giản rằng Kẻ nào cầu viện
Tàu, kẻ đó là phường bán nước, kẻ đó là Trần Ích Tắc, kẻ đó là Lê Chiêu Thống.
.
Đi chết
đi DCSVN bán nước: Nguyễn Phương Uyên.
Hãy đọc lại lời tổ tiên “Một thước
núi, một tấc sông của ta lẽ nào lại vứt bỏ? Ngươi phải kiên quyết tranh biện,
chớ cho họ lấn dần. Nếu họ không nghe, có thể sai sứ sang phương Bắc trình bày
rõ điều ngay lẽ gian. Nếu ngươi dám đem một thước núi, một tấc sông của Thái
Tổ làm mồi cho giặc thì phải tội tru di”( Lê Thánh Tôn). Chính
nhờ sự giáo dục này mà trong suốt 4 ngàn năm dựng nước, trãi qua bao cuộc nội
chiến ác liệt làm suy yếu quốc gia như Thời Thập Nhị Sứ Quân, Trịnh Nguyễn
Phân Tranh, biên giới lại sát cạnh một Trung Hoa bá đồ vương, nhưng lịch sử
Việt tính đến ngày 3 tháng 2 năm 1930 chỉ ghi nhận có hai tên bán nước. Một
là Trần Ích Tắc, hai là Lê Chiêu Thống. Riêng Triệu Ai Vương lúc đó chỉ là một
đứa trẻ 4, 5 tuổi, bị mẹ là vốn là người Hán chủ mưu, nên Ai Vương không thể
bị phê phán như Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống và những tên bán nước khác.
Những tên bán nước khác là ai?
Vào
ngày 3 tháng 2 năm 1930 lịch sử Việt Nam lại có thêm rất nhiều tên trong danh
sách đứng chung Trần Ích Tắc và Lê Chiêu Thống. Vào ngày đó, 9 tên Việt gian
tay sai của Mao Trạch Đông và Stalin, chủ chốt là Hồ Chí Minh đã bắt đầu sự
nghiệp mãi quốc cầu vinh của chúng tại một căn nhà ở Hương Cảng. Hãy đọc lại
phương châm của hội nghị quốc tế cộng sản 1935 tại Mạc Tư Khoa, chỉ thị cho Hồ
Chí Minh Trần Phú, Hà Huy Tập, Lê Hồng Phong v.v như sau: “Dùng mặt trận
dân tộc chống phát xít làm bình phong, chỉ đạo những phong trào cộng
sản trên thế giới hợp tác với những lực lượng chống phát xít, bất kể đường lối
của những lực lượng này có theo chủ nghĩa xã hội hay không, chưa đặt nhiệm vụ
trước mắt là lật đổ chủ nghĩa tư bản”
Trở lại lịch sử xâm lăng của Trung Hoa đối với nước ta. Hãy ôn lại lời Tôn Sĩ
Nghị năm 1787
“Thái hậu đưa nguyên tử (con trai Chiêu Thống) đến yết kiến ở
trong sân, gào khóc xin cứu viện. Tự hoàng nhà Lê đương phải bôn ba, đối với
đại nghĩa, ta nên cứu viện. Vả lại, An Nam là đất cũ của Trung
Quốc, sau khi khôi phục nhà Lê, ta nhân đó, đặt lính thú để đóng giữ. Thế
là vừa làm cho nhà Lê được tồn tại, vừa chiếm lấy được An Nam: thật là,
làm một chuyện mà được hai lợi”.
Câu nói này của Tôn Sĩ Nghị không gì lạ đối với ông cha ta.
Năm
113 năm trước Tây Lịch, Hán Võ Đế gài Cù thị một ả đào người Tàu làm hoàng hậu
Nam Việt. Sau đó theo chỉ thị của Hán Võ Đế, y thị đã dâng đất Việt cho
nhà Hán. Cù thị nói với tể tướng Lữ Gia như sau “Nam Việt xin nội thuộc là
có ích cho nước nhà, cớ sao tướng quân lại cho là bất tiện?”.
Tể
Tướng Lữ Gia phải giết Ai vương và Cù thị để bảo toàn lãnh thổ. Giết Ai Vương
và Cù thị dĩ nhiên cũng không thể ngăn chận mưu đồ thôn tính Nam Việt của
quân Tàu, nhưng ít nhất Lữ Gia cũng tránh được những ràng buộc pháp lý cho nước
ta, rằng nước ta là đất của nhà Hán, chẳng hạn hệ lụy mà tờ giấy ô nhục ngày
14 tháng 9 năm 1958 mà Phạm Văn Đồng Hồ Chí Minh đã gây ra cho nước ta
để đổi lấy viện trợ xâm lăng Miền Nam.
Hệ lụy văn tự ô nhục ngày 14/9/1958: Việt Nam mất
Hoàng Sa Trường Sa và mất sạch biển
Một
năm sau ngày Lữ Gia giết Ai Vương và Cù Thị, quân Hán sang thôn tính Nam Việt.
Từ năm 111 trước Công Nguyên, nước ta rơi vào vòng nô lệ Bắc thuộc lần thứ nhất.
Một trăm năm mươi mốt năm sau, tức năm 40 sau Công Nguyên, Hai Bà Trưng đứng
lên đánh đuổi quân Tàu lấy lại chủ quyền. Ba năm sau, năm 43, Hán Đế sai Mã
Viện sang chiếm lại nước ta, Hai bà Trưng thua trận, trầm mình xuống dòng Hát
Giang. Từ đó nước ta lại rơi vào vòng nô lệ Bắc thuộc lần 2. Bắc thuộc lần thứ
2, từ 43 đến năm 541, tổng cộng là năm trăm năm dài đăng đẳng, nước ta đã bị
trị và đồng hóa bởi các chính quyền Đông Hán, Đông Ngô, Tào, Tấn, Tề, Lương.
Năm 541 đến 544: Hơn 500 năm chịu đựng, Lý Bôn phất cờ khởi nghĩa đẩy lui được
quân Tàu, lấy lại chủ quyền, đặt tên nước là Vạn Xuân. Tuy nhiên, chỉ hơn một
năm sau, quân Lương lại sang thôn tính nước ta. Lý Nam Đế chống trả mãnh liệt,
cuộc chiến đang dang dở thì ông mất. Triệu Quang Phục, tướng của Lý Nam Đế tiếp
tục sự nghiệp chống quân Lương Hán.
Sau khi đánh bại quân Tàu, Triệu Quang Phục
lên ngôi lấy danh hiệu là Triệu Việt Vương, còn gọi là Dạ Trạch Vương. Đến
năm 571 Triệu Quang Phục bị Lý Phật Tử dùng mưu đánh úp, thua trận và
tuẫn tiết tại cửa sông Đáy. Lý Phật Tử lên ngôi, đóng đô ở Phong Châu. Năm
602 quân Tàu nhà Tùy lại sang thôn tính nước ta, Lý Phật Tử không đánh mà lại
hàng giặc, làm cho đất nước rơi vào vòng nô lệ Bắc Thuộc lần thứ 3, sau 61
năm tự chủ.
Từ 602, hết nhà Tùy rồi đến nhà Đường, nước ta bị Hán trị, chìm đắm trong cảnh
nô lệ nhục nhã. Giai đoạn 602 đến 905 có các cuộc khởi nghĩa của Lý Tự Tiên,
Đinh Kiến (687), Mai Thúc Loan(722), Phùng Hưng(776-791) Dương
Thanh(819-820), đến năm 905 thì thành công bởi Khúc Thừa Dụ, chấm dứt thời kỳ
Bắc thuộc lần 3
Hai
mươi lăm năm sau, 930, quân Nam Hán lại sang chiếm Nam Việt, bị Dương Diên
Nghệ đánh đuổi. Sau đó ông nắm chính quyền thay dòng họ Khúc. Năm 937, Kiều
Công Tiễn giết Dương Diên Nghệ rồi thông đồng với quân Nam Hán. Sau trận Bạch
Đằng Giang lẫy lừng năm 938, Ngô Quyền đập tan bè lũ Nam Hán- Kiều Công Tiễn,
lập nên nhà Ngô năm 939, đóng đô ở Cổ Loa, khởi đầu thời kỳ tự chủ ổn định
cho Việt Nam.
Năm 944 Ngô Vương mất và truyền ngôi lại cho các con, nhưng tình hình chính
trị bị bất ổn bởi anh rễ là Dương Tam Kha chuyên quyền. Vì vậy, 22 năm sau,
năm 966, nước ta rơi vào tình trạng nội chiến Thập Nhị Sứ Quân. Điều may mắn
nhất trong giai đoạn này đó là tuy tình trạng chính trị rối loạn như vậy
nhưng không ai trong 12 sứ quân nắm quyền dám bán linh hồn cho quỷ dữ Tàu. Nhờ
vậy mà chỉ hai năm sau, 968 Đinh Bộ Lĩnh đã thống nhất và ổn định được quốc
gia một cách nhanh chóng. Đây cũng là lần đầu tiên nước ta có chính danh
hoàng đế, lập nên quốc gia Đại Cồ Việt, hoàn toàn độc lập với Bắc phương, sau
hàng ngàn năm liên tục chống trả quân Tàu, với biết bao xương máu đã đổ xuống
để bảo vệ lãnh thổ.
Sau
2 năm nội chiến thập nhị sứ quân, Đại Cồ Việt nhanh chóng trở lại tình trạng ổn
định, độc lập tự chủ. Sau triều đại nhà Đinh (968 -980), là các triều đại
Tiền Lê (980-1009), Lý (1009-1225), Trần (1225-1400), Hồ (1400-1407). Dưới đời
nhà Trần, quân Nguyên Mông với Hốt Tất Liệt đã bỏ tên Đại Việt vào danh sách
các nước cần thôn tính, bao gồm Nhật, Mã Lai, Đại Hàn, Phi Luật Tân. Nhưng cả
ba lần, đạo quân mà cả thế giới phải khiếp sợ này phải chùn vó ngựa trước
lòng yêu nước của vua, quan, và dân Việt. Ba lần đập tan giấc mộng bắc thuộc
lần 4 của đạo quân Nguyên Mông lừng danh thế giới vào năm 1258, 1285, 1287!
Sau ba lần đại bại, vó ngựa quân hung nô biến hẳn khỏi lãnh thổ Nam Việt.
450
năm sau, vào năm 1407, quân Tàu lại quay lại Nam Việt. Viên cớ Hồ soán ngôi
Trần, quân Tàu ra tay “nghĩa hiệp” can thiệp vào nội bộ Đại Việt để… chiếm Đại
Việt. Đây là lần Bắc thuộc thứ 4, kéo dài 20 năm, từ 1407 đến 1427.
Thời kỳ
này, với kinh nghiệm ba lần bị vuột khỏi tầm tay, lần này quân Tàu quyết lòng
triệt tiêu nguồn gốc người Việt: “Nhà Minh xóa sạch văn hóa và
bản sắc người Việt, bắt người Việt phải sinh hoạt giống người Tàu,
từ cách ăn mặc, học hành, đến việc cúng tế. Đàn ông Việt Nam bị hoạn thiến rất
nhiều. Sách vở bị đốt phá, báu vật, sách quý và những người tài giỏi đều bị
đem về Tàu. Các sách lịch sử, binh pháp có giá trị của Đại Việt được lưu truyền
từ nhiều đời, đặc biệt là binh pháp đời Trần, đã bị thất truyền là do vậy.
Trong số hơn Hơn 7600 nhân tài của Đại Việt trong đó có nhà chế tạo súng
Hồ Nguyên Trừng, kiến trúc gia Nguyễn An phải bị bắt sang Tàu để phục vụ
chính quyền nhà Minh, đồng hóa họ, sinh con đẻ cháu và chết luôn bên Tàu.
Ngoài ra, nhà Minh còn áp dụng hệ thống sưu cao thuế nặng, ra sức khai thác
tài nguyên của Đại Việt đem về Trung Hoa” (Việt Nam Sử Lược Trần Trọng
Kim).
Trước họa diệt vong như vậy, Lê Lợi đứng lên làm trách nhiệm công dân.
Sau 10
năm đối đầu với thế lực quân sự vô cùng hùng mạnh cũng như sự kiểm soát nghiệt
ngã nội chính Nam Việt của nhà Minh, Lê Lợi đã đánh cho Liễu Thanh và Mộc Thạnh
tan tác vào năm 1428. Sau khi đoàn quân xâm lược Liễu Thanh đại bại, Thái Tổ
Lê Lợi đã đẩy trả về Trung Hoa hàng trăm ngàn người Tàu được gởi sang nước ta
để đồng hóa dân Việt. Lê Thái Tổ ra sức xây dựng lại nền văn hóa Đại Việt, ổn
định đất nước, chấm dứt Bắc thuộc lần thứ 4 vô cùng nguy hiểm của quân
xâm lược Trung Hoa.
Ba trăm sáu mươi năm sau, giấc mộng thôn tính Việt Nam lại trở lại dưới triều
Càn Long nhân việc Lê Chiêu Thống sang Tàu cầu viện. Đọc lại báo cáo của Tôn
Sĩ Nghị dâng lên Càn Long như sau:
“An Nam là đất cũ của Trung Quốc, sau khi khôi phục nhà Lê, ta nhân đó, đặt
lính thú để đóng giữ. Thế là vừa làm cho nhà Lê được tồn tại, vừa chiếm lấy
được An Nam: thật là làm một chuyện mà được hai lợi". ( Khâm Định Việt Sử Thông
Giám Cương Mục).
Để chiếm An Nam, Càn Long đưa khoảng từ 20 đến 29 vạn quân Thanh dưới sự
chỉ huy của tổng đốc Lưỡng Quảng Tôn Sĩ Nghị sang chiếm nước ta. Tình
trạng quốc gia đang bị bất ổn chính trị và suy yếu bởi sự phân quyền Trịnh,
Nguyễn, Lê, Tây Sơn, là thời cơ hết sức thuận lợi để quân Tàu thanh toán nước
ta. Nhưng với tin vua Lê đã bỏ nước và rước quân Thanh vào, thì sự tức giận vỡ
bờ của người dân đã tạo nên sức mạnh vũ bão cho Nguyễn Huệ. Vì vậy mà 29 vạn
quân của Tôn Sĩ Nghị đã bị đánh bại trong vòng chỉ có 6 ngày, từ 30 âm lịch Mậu
Thân đến mùng 5 tết Kỷ Dậu, với hơn một nữa đạo quân xâm lược đã bị giết tại
trận địa, mà xác chất thành đống, hình thành địa danh Gò Đống Đa,
dập tắt giấc mộng Bắc Thuộc lần thứ 5 của Trung Hoa năm 1788
Đó
là lịch sử người Việt. Lịch sử Việt cũng là lịch sử chống Tàu. Tuy hai mà một.
Với
bao nhiêu chiến tranh mà quân Tàu đã gieo rắc cho chúng ta, thì người Việt đã
khằng định những tên sang Tàu cầu viện đều là những tên bán nước. Chân lý đó
không bao giờ thay đổi.
Thập
niên 1930, thượng thư trẻ tuổi Ngô Đình Diệm đã thấy ĐCSVN và Hồ Chí Minh
chính là bọn bán nước như sau: “người Pháp
chỉ là giai đoạn và sớm muộn gì cũng phải trao trả độc lập cho Việt Nam, mà cộng
sản mới là nguy cơ trầm trọng và dài hạn. Tuy nhiên, nếu giữ được
Nam Kỳ là giữ được nước.”

người Pháp chỉ là giai đoạn và sớm muộn gì cũng phải trao trả
độc lập cho Việt Nam, mà cộng sản mới là nguy cơ trầm trọng và dài hạn. Tuy
nhiên, nếu giữ được Nam Kỳ là giữ được nước.”
Câu nói này cũng được
hiểu như sau: Nếu cộng sản chiếm được Nam
Kỳ, chúng ta sẽ mất nước.
Điều đó đã trở thành cụ thể vào năm 1952, chứ không phải đợi đến 1975. Hãy đọc
một số bằng chứng:
Hồ Chí Minh: Ngày 31-12-1952. Đồng
chí Stalin kính mến,Tôi gửi cho đồng chí đề án cải cách ruộng đất của Đảng
Lao Động Việt Nam. Đề án này tôi đã hoàn thành với sự giúp đỡ của hai đồng
chí Liu Shaoshi ( Lưu Thiếu Kỳ) và Van Szia-Sian. Đề nghị đồng chí tìm hiểu
và đưa ra chỉ thị về đề án này.Trân
trọng gởi đến đồng chí lời chào cộng sản. Hồ Chí Minh
" Tôi luôn hướng về Liên Xô, đất nước
của Lênin vĩ đại và coi Liên Xô là Tổ quốc của cách mạng, Tổ quốc thứ hai của
mình". (Hồ Chí Minh, rfa.org)
Phạm Văn Đồng: Ngày 14 tháng 9 năm 1958: Chúng
tôi xin trân trọng báo tin để đồng chí Tổng lý rõ, Chính phủ nước Viêt Nam
Dân Chủ Cộng Hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm
1958 của chính phủ nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa, quyết định về hải phận của
Trung Quốc. Chính phủ nước Việt Nam tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị có
các cơ quan nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của
Trung Quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa trên mặt bể.
Chúng tôi xin kính gởi Đồng chí Tổng lý lời chào rất trân trọng. Phạm Văn Đồng.
Lê Duẩn năm 1970: “Tại sao chúng tôi giữ
lập trường bền bỉ chiến đấu cho một cuộc chiến kéo dài, đặc biệt trường kỳ
kháng chiến ở miền Nam? Tại sao chúng tôi dám trường kỳ kháng chiến? Chủ yếu
là vì chúng tôi phụ thuộc vào công việc của Mao Chủ tịch…Chúng tôi có thể tiếp
tục chiến đấu, đó là vì Mao Chủ tịch đã nói rằng 700 triệu người Trung Quốc
đang ủng hộ nhân dân Việt Nam một cách vững chắc”. Lê Duẫn trong một cuộc họp
với Mao Trạch Đông năm 1970( Trung Tâm lưu trữ Wilson) ( rfa.org)
“Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc”
Hiệp Định Biên Giới Việt Trung năm 1999: dâng hàng ngàn ki lô
mét vuông đất cho Tàu khựa
Hiệp Định Vịnh Bắc Bộ năm 2000: Dâng thềm lục địa Việt Nam cho
Tàu khựa
Khai thác Bauxit: Dâng Cao Nguyên Trung Phần cho
Tàu khựa
Trong
lúc tiền nhân truyền dạy “Một thước
núi, một tấc sông của ta lẽ nào lại vứt bỏ? Ngươi phải kiên quyết tranh biện,
chớ cho họ lấn dần. Nếu họ không nghe, có thể sai sứ sang phương Bắc trình
bày rõ điều ngay lẽ gian.
Nếu ngươi dám đem một thước núi, một tấc sông của
Thái Tổ làm mồi cho giặc thì phải tội tru di”, thì Hồ Chí Minh và
ĐCSVN ngoài việc dâng đất, dâng biển cho Tàu, lại còn tẩy não dân Việt như
sau
“Việt Nam Trung Hoa núi liền núi, sông liền sông,
chung một Biển Đông, mối tình hữu nghị thắm như vừng đông”.
“láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt-
"Láng
giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”
Kết
quả của những chỉ thị từ Mao và Stalin là trên 200 ngàn dân chúng vô tội đã bị
hành hình vì tội làm địa chủ, toàn bộ đất đai của người dân miền Bắc lọt vào
tay Hồ Chí Minh và ĐCSVN! Hoàng Sa Trường Sa, hàng ngàn ki lô mét vuông dọc
theo đường Biên Giới lãnh thổ của tổ quốc, thềm lục địa Việt Nam, Hoàng Triều
Cương Thổ Cao Nguyên Trung Phần thì lọt vào tay Trung Cộng!
Cuối
đời, tên ít học Phạm văn Đồng chợt tỉnh giấc mộng tay sai bán nước. Y
nói như sau: “Tôi cho rằng cái nhà của chúng
ta hiện nay đang nhiều rác rưởi và dơ bẩn, làm cho quần chúng nhân dân phẫn nộ
một cách chính đáng” Y tỉnh giấc, nhưng y không thể lấy lại
những gì của tổ quốc mà y dâng không cho Tàu Cộng
Nguyễn Cơ
Thạch cũng tỉnh giấc. Sau cuộc họp kín ngày 2, 3, 4 tháng 9 năm 1990 tại Tứ
Xuyên giữa Giang Trạch Dân, Lý Bằng, Nguyễn Văn Linh, Đổ Mười quyết định về
tương lai Việt Nam, y đã thốt lên rằng «Thế
là một cuộc Bắc thuộc mới rất nguy hiểm đã bắt đầu!». ( Bùi Tín rfa.org)
Việc
Bắc thuộc lần 5 này có gì lạ với Nguyễn Cơ Thạch và tập đoàn CSVN hay không?
Chắc chắn là không. Y và ĐCSVN đã biết từ lâu rằng nước ta đã bị Bắc thuộc từ
thập niên 1940, khi mà bọn chúng đã làm ngơ cho quân Tàu xâm canh xâm cư chiếm
đất biên giới của ta, để đổi lấy tiền bạc vũ khí hòng chiếm chính quyền. Bởi
vì, vào ngày 20 tháng 7 năm 1965, trên báo Nhân Dân, Hồ Chí Minh đã nói:
“Tôi thay mặt đồng bào cả nước nhiệt liệt cảm
ơn Liên Xô, Trung Quốc và các nước Xã hội Chủ nghĩa anh em khác, cảm ơn nhân dân
tiến bộ khắp năm châu. Nhân dân Việt Nam quyết tâm làm tròn nhiệm vụ thiêng
liêng, giải phóng Tổ quốc của mình, chặn tay bọn đế quốc Mỹ xâm lược, giữ vững
tiền đồn của phe XHCN ở Đông Nam Á”., trong khi mà cùng thời gian, Mao
Trạch Đông đã công khai ý định thôn tính nước ta của y như sau:
“Chúng ta phải giành cho được Đông Nam Á, gồm cả miền
Nam Việt Nam, Thailand, Miến Điện, Malaysia, Singapore... Một vùng như Đông
Nam Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản, xứng đáng với sự tốn kém cần thiết
để chiếm lấy”. (tháng 8 năm 1965, tại cuộc họp Bộ Chính trị
BCH Trung ương Đảng Cộng sản Trung Hoa)
Tuyên bố
này của họ Mao xảy ra vài ngày sau sự thần phục công khai của Hồ Chí Minh
trên báo Nhân Dân.
Hồ Chí Minh và ĐCSVN có thể chối tội mãi quốc cầu vinh, đem bán giang sơn cho
cộng sản Trung Hoa để đổi lấy chính quyền không? Chối được không?
Hơn ngàn năm trước,
ông cha ta thắng giặc vì dân ta chống giặc. Tổ tiên ta phẩn nộ khi Trần Ích Tắc,
Lê Chiêu Thống cõng rắn cắn gà nhà. Vì vậy mà chúng ta mới được thế giới biết
đến dưới tên là người Việt Nam hôm nay. Nếu ông cha ta là những loại như Hồ
Chí Minh, Lê Duẫn, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn
Phú Trọng, Nguyễn Sinh Hùng, thì có lẽ hôm nay chúng ta là con cháu của “Bác
Mao nào có đâu xa…” rồi chứ chẳng phải người Việt.
Ai cũng thấy, với
giấc mơ làm chủ thế giới, Trung Cộng và Nga sử dụng khẩu hiệu “thế giới đại đồng”
và dùng danh vọng tiền bạc mua những tên ít học làm tay sai cho chúng. Đối với
vùng Đông Nam Á, thì Mao Trạch Đông và Stalin đã chọn được Hồ Chí Minh và tập
thể ĐCSVN
Cuộc chiến gọi là Chống Pháp dành độc lập, chống Mỹ cứu nước bản chất là gì,
nếu không phải là cuộc chiến cõng rắn cắn gà nhà cho Trung Cộng?:
Mạc Tư Khoa
1935, Hồ Chí Minh, Trần Phú, Hà Huy Tập, Lê Hồng Phong đã chẳng nhận chỉ thị
“Dùng mặt trận dân tộc chống phát xít làm
bình phong, chỉ đạo những phong trào cộng sản trên thế giới hợp tác với những
lực lượng chống phát xít, bất kể đường lối của những lực lượng này có theo chủ
nghĩa xã hội hay không, chưa đặt nhiệm vụ trước mắt là lật đổ chủ nghĩa tư bản”?
Sang Tàu cầu viện Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm
Đào, Tập Cận Bình để chiếm lấy Miền Bắc rồi chiếm luôn Miền Nam, hôm nay, một
tay nhận 16 chữ vàng, một tay chúng còng những ai dám chống lại mẫu quốc, như
vậy, lời nói “Đi chết đi ĐCSVN bán nước” của Nguyễn Phương Uyên có gì sai? Hồ
Chí Minh và ĐCSVN chiếm Việt Nam cho ai? Cho dân Việt Nam hay cho Mao Trạch
Đông, Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào, Tập Cận Bình?
Chưa từng có nơi nào trên thế giới, khi mà lãnh thổ bị xâm chiếm, hải đảo bị
thôn tính, biển bị phong tỏa, “chính quyền” lại dạy dân chúng rằng “Việt Nam Trung Hoa núi liền núi, sông liền sông,
chung một Biển Đông, mối tình hữu nghị thắm như vừng đông”, “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt,
đối tác tốt- "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện,
ổn định lâu dài, hướng tới tương lai”, trừ một nơi,
đó là Việt Nam
Bon bán nước có bao giờ nhận chúng là bọn bán nước? Do đó, cái gọi là “phiên
tòa” kết án Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Phương Uyên, Nguyễn Văn Hải, đích thực
chính là phiên tòa mà Hồ Chí Minh và hậu duệ ĐCSVN của y tự kết án
chính chúng là phường bán nước.

Bọn bán nước
có bao giờ nhận chúng là bọn bán nước?
Nguyễn
Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và những công dân Việt
Nam biểu tình chống Trung Cộng đã tự khẳng định mình là con hồng cháu lạc.
Còn Hồ Chí Minh và ĐCSVN cũng đã tự khẳng định chúng là bọn mãi quốc cầu
vinh, chứ chẳng ai thèm vu khống cho chúng cả!
Hoa Kỳ
ngày 3 tháng 6 năm 2013
Chu Mỹ
Dung,
DDS.
Phó CT Ủy
Ban Truy Tố Tội Ác Cộng Sản VN
|