Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, June 10, 2013

Ba Dũng Xuất Tướng


 

Chú Chệt áp dụng chiến thuật tà tà tầm ăn dâu nuốt dần tài nguyên các quốc gia kém phát triễn, hay là gậm nhấm "encroachment" như Chuột cắn đất biên cương lãnh thổ, hải đảo những quốc gia từ Đông Á xuống Nam Á. Chú Sam khổng lồ đẹp mả ồ ạt phô trương kiếm lực của một hiệp sĩ, đặt chân từ Okinawa đến Seoul, Taipei và bán đảo phía nam hình chữ S.Nhưng nghe tiếng kèn trận ngập ngừng "an uncertain trumpet"(hồi ky' của Maxwell Taylor) đã bỏ chạy như Mã Giám Sinh trong truyện Kiều. Biết đâu anh Ba Dũng, thuở thiếu thời thanh niên nếm mùi biển mặn Kiên Giang và chống xuồng trên những sông lạch miền dất Mũi Cà Mau; nhưng thông minh tiếp được chiêu thức của tài tữ già Ronald Reagan và "con gấu trắng" Mikhail Gorbachev rỉ tai đàn anh, đàn chị như Phan Văn Khải, Nguyễn Thị Bình v.v... đứng lên làm một màn "perestroika" xóa luôn tàn tích Cộng Sản. Nếu anh Ba Dũng đã không ngần ngại biễu dương tinh thần chiến đấu của Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa anh dũng đương đầu với Tàu Cộng trong trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974 và hôm nay tìm "đường vào lịch sữ" như Gorbachev ; tôi nghĩ rằng Đề Đốc Hồ Văn Ky Thoại cũng sẳn sàng nói với anh: chúng tôi lấy lại Hoàng Sa.

Anh Ba Dũng nghĩ sao? 

Paul Vân

 

 

 

Ba Dũng Xuất Tướng

(06/04/2013) (Xem: 3442)

Tác giả : Vi Anh
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Đối thoại Shangri-La lần thứ 12. Ảnh: Chinhphu.vn

Khác với 12 kỳ họp trước của diễn đàn Đối thoại Shangri La, năm nay kỳ họp thứ 13, Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng của VNCS đích thân xuất tướng. Việc này rất có nhiều ý nghĩa: ( 1) VN nước bị TC đã lấn chiếm biển đảo nhiều nhứt trong Hiệp Hội-lần đầu tiên người cầm đầu nhà nước chánh thức lên tiếng chống TC; ( 2) đang có tranh chấp quyền hành quyết liệt trong Đảng Nhà Nước CSVN. Tiêu biểu là giữa Tổng Bí Thư Đảng Nguyễn phú Trọng cầm đầu phe CS Bắc Việt thủ cựu và thân TC và Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng cầm đầu phe đổi mới đa số gốc Miền Nam đang nắm chặt chánh phủ ở trung ương và hệ thống công quyên địa phương. Tranh chấp này trở thành vấn đề quốc gia đại sự, mâu thuẫn một mất một còn, trước tình hình TC càng ngày càng xâm lấn biển đảo của quốc gia dân tộc VN và dân chúng càng ngày càng phẩn nộ Đảng CSVN quá nhu nhược như thông đồng với Trung Cộng.

Ba Dũng là một du kích người Miền Nam, xuất thân từ vùng U Minh của tỉnh Rạch Giá, Cà mau,  căn cứ dịa của Khu Tây Nam bộ còn nhiều ảnh hưởng của Nam kỳ Cộng sản Đảng khi Ô. Hô chưa sáp nhập thành CSVN. Ông là người thủ tướng thứ ba xuất thân từ Miền Nam “ bắc tiến” đã đem kinh tế đổi mới sang kinh tế thị trường ra áp dụng cho cả nước. Nhờ sống bằng kinh tế tự do của thời Việt Nam Cộng hoà trong thời gian nằm vùng chiến đấu, nhưng người “ Nam bộ” này quen kiểu chánh trị thực dụng, chống Mỹ cứ chống, đồ Mỹ tốt cứ xài. Từ cái quần, cái vỏng bằng vải nylon của Mỹ đến viên thuốc chống sốt rét Chloroquine cũng của Mỹ, mọi cán bộ đảng viên CS, mọi du kích, bộ đội ở Miền Nam đều xài. Do vậy chính những ngươi CS “phía Nam” này là những người “bắc tiến” đem kinh tế thị trường ra cứu nền kinh tế quốc doanh lụn bại và cưu dân VN ăn độn khoai mì, bo bo mà cũng không đủ cho no bụng.

Và chính những người này là những người tác động mạnh trong việc “tái lập” bang giao với Mỹ. Ho dùng chữ “tái lập” là hàm ý Miền Nam quê hương xứ sở của họ, thời họ đội bom, đội đạn chiến đấu đã có bang giao với Mỹ rồi. Thời đó họ chiến đấu, sống trong bưng biền nhưng vẫn không ăn độn, không đói rách, không thiếu thuốc men nhờ nền kinh tế tư do của VN Cộng hoà.

Và quan trọng nhứt bờ cõi Miến Nam quê cha đất tổ của họ, tổ tiên họ trên đường Nam Tiến rất thực dụng, “ra đi gặp vịt cũng lùa, gặp giặc cũng đánh, gặp chùa cũng tu” đã dày công khai khẩn không bị quân Tàu chiếm một tấc đất nào. Thời VN Cộng Hoà bị Mỹ phản bội bỏ rơi, quân dân Miền Nam của VN Cộng Hoà cũng liều mình tử chiến chống quân Tàu. Nhờ báo chí của Miền Nam tự do, cán bộ, du kích CS Nam bộ, trong đó Ba Dũng lúc bấy giờ là du kích ở Ca Mau đều biết Thủ Tướng Phạm văn Đồng của CS Hà nội “đành đoạn” thừa nhận “Hoàng sa, Trường sa là của VN” nằm trong lãnh hải của TC, tức mặc thị chia cắt giang sơn gấm vóc dâng cho quân Tàu.

Và sau khi gồm thâu được cả nước, dù Đảng theo lịnh TC chỉ đạo phải “định hướng dư luận”, không được đụng đến quân Tàu trong vấn đề biển đảo, báo Tuồi Trẻ của thành đoàn thanh niên CS ở Saigon vẫn uốn mình qua ngỏ hẹp, đi bài ca ngợi quân nhân VNCH tử chiền bảo vệ biển đảo. Và chính Ba Dũng, thủ tướng của VNCS cũng có lần nhắc đến chiến công này khi chứng minh Hoàng sa, Trường sa là của VN.

Trong thời CS  hàng chục năm nay, TC xâm lấn VN, lấy Hoàng sa và Trường sa của VN làm huyện Tam Sa sáp nhâp vào tỉnh Hải Nam của họ. TC khi thì cấm đánh cá, khi thì tung tàu tuần tra, khi thì bắn giết ngư dân VN, đòi tiền chuộc như hải tặc, làm đủ mọi trò trống coi 80% Biên Dông như ao nhà của mình.

Dân chúng VN bày tỏ lòng yêu nước chống quân Tàu, thì Đảng lãnh lịnh của Thiên Triểu phải “định hướng dư luận” và trấn áp. CS Bắc Việt đã bóp mũi không thương tiếc Mặt Trân Giải Phóng của một số trí thức ngây thơ của Miền Nam làm bình phong cho CS Bắc Việt dùng vũ lực vào làm chủ quê cha đất tổ của mình, cào bằng văn hoá Miệt Vườn của ngưới Nam ở Miển Nam. Bây giờ CS Hà nội cũng còn kỳ thị và không tin CS Nam bộ. Thí dụ như Saigon chỉ biểu tình chống TC dược một lần là bị dẹp, ở Hà nội được nhiều lần.

Trong khi chánh phủ, Nhà Nước tuyên bố phản đối những hành động gây hấn, xâm lược của TC, Đảng CS im lặng như thông đồng với TC để cho TC gậm nhấm giang sơn, gấm vóc VN. CS Hà nội kêu gọi 5 triệu dân Miền Trung sống bằng nghề đánh cá, bám biển nhưng không cho một chiếc tàu hải quân hay cảnh sát biển nào ra tiếp cứu ngư dân Miền Trung vốn là dân của VN Cộng Hoà thời trước.

Trong tình hình đó, Ba Dũng xuất tướng lấy lòng dân và dằn mặt phe thân Trung Cộng trong Đảng. Một số dấu chỉ cho thấy trên phương diện ngoại giao, bên ngoài có một số nước thân thiện với ASEAN và Mỹ âm thầm giúp  cho Thủ Tưóng Dũng. Trước hội nghi, ASEAN sấp sếp, long trọng mời ThủTướng Dũng, đại diện cho VN, một nước có lực lưọng quân sự mạnh chỉ sau TC ở Dông Nam Á.. Ông có chức vụ cao nhứt trong hội nghị nên thời lưọng lên diển dàn đặc cách gấp đôi của hai chức danh ngoại giao và quốc phòng, trong diển dàn Sangri la vốn là dành cho bộ trưởng ngoại giao và quốc phòng. ASEAN dành cho Thủ Tướng Dũng dọc bài diễn văn khai mạc hội nghị an ninh khu vực - tại Singapore ngày 31/05/2013, của Diễn Đàn Sangri la thứ 11.

Được lời như cỡi tấm lòng, Ba Dũng theo tác phong “nam kỳ” không “chơi” thì thôi, chơi thí “chơi mút mùa lệ thuỷ, chơi xả láng sáng về sớm”. Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng tuy không nói ra nhưng ai biết Ông tố cáo Trung Quốc (theo văn phong của Đài RFI Pháp đi tin hàng đầu ngày 1- 6) có những hành động biểu hiện sức mạnh đơn phương trong vùng, trong bài diễn văn khai mạc.

Ông nhấn mạnh “Đâu đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường quyền”.

Ông báo nguy “chúng ta cũng không khỏi  quan ngại trước những nguy cơ và thách thức ngày càng lớn đối với hòa bình và an ninh" trước những diễn biến khó lường trên bán đảo Triều Tiên, tranh chấp chủ quyền lãnh thổ từ biển Hoa Đông đến Biển Đông đang diễn biến phức tạp.

Ông khẳng định, các nước trong khu vực coi trọng vai trò của Trung Quốc và Mỹ và ủng hộ hành động của hai cường quốc này nếu như chiến luợc và việc làm của Washington và Bắc Kinh tuân thủ pháp luật quốc tế, tôn trọng độc lập chủ quyền của các quốc gia.

Báo chí của Đảng Nhà Nước dựa vào lời của Thủ Tướng xé ráo “định hướng dư luận” của Đảng CS, làm nổi bật tinh thần tranh đấu cho Biển Đông, với việc Thủ tướng Dũng là vi thủ tướng VN đầu tiên tham gia diễn dàn Sangri la, một người cầm đầu chánh phủ của nhà nước lần đầu tiên dám nói đến vấn đề Biển Đông bị TC xấm chiếm tại một diển dàn có tính quốc tế.

Dân chúng VN rất khoái, còn phe thân TC đang đối đầu với  Thủ Tướng Dũng cảm thấy Ba Dũng đang làm liệt đảng quyền đề nhà nước vươn lên, biến Ba Dũng trở thành người có quyền thế nhứt nước. Ba Dũng khai thác tối đa ưu thế, người nắm tiền là người có quyền và ưu thế dân Nam đổi mới biết làm kinh tề, làm ra tiền, Đảng chi biết hối mại quyên thế để biến minh thành một thành một ngươi mạnh nhứt chế độ.Đảng và Nhà Nước của VNCS vì thế đang đấu đá một mất một còn.

Nhưng, có bao giờ Ba Dũng dám chơi ngon, làm một chiêu đi thẳng vào lịch sử dân chủ kiểu như Gorbachev hay Sein Thein không? Chưa dám, là chưa bảnh đâu.
 
 (Vi Anh)

 

 

Sunday, June 9, 2013

Nông dân Tây Nguyên khốn đốn vì người TQ lừa mua rễ tiêu


From: hiep le <>
Sent: Sunday, June 9, 2013 2:00 PM
Subject: Nong Dan Tay Nguyen Khon don vi nguoi T.Q. lua mua tieu

 

 

Nông dân Tây Nguyên khốn đốn vì người TQ lừa mua rễ tiêu


 

 

000_Hkg8395148-305.jpg

Nông dân phơi hạt tiêu ở huyện Puh Chu, tỉnh Gia Lai, ngày 12 tháng 3 năm 2013.

AFP PHOTO / HOANG DINH Nam

 

Trong những năm gần đây, trồng hồ tiêu trở thành ngành kinh tế mũi nhọn của người nông dân Tây Nguyên, đặc biệt, hai tỉnh Gia Lai và Đắc Lắc, sản phẩm tiêu sọ và tiêu đen chiếm lĩnh hầu hết thị trường. Chưa kịp vui vì nguồn thu nhập sung mãn từ hồ tiêu, người nông dân Đắc Lắc, Gia Lai đang phải đối diện với nguy cơ nợ nần bởi người Trung Quốc đã bắt đầu dùng thủ đoạn mua rễ hồ tiêu để làm thuốc với giá hời, có rất nhiều chủ vườn phải điêu đứng vì chuyện này.

Bán hay không cũng chết


Một người nông dân Ê Đê tên Việt là Nguyễn Thị Hồ, sống ở buôn EaSup, Đắc Lắc, than thở với chúng tôi rằng bà đã mất nguyên một vườn hồ tiêu gần một hecta vì trót dại nghe lời người Trung Quốc, nhưng đáng sợ hơn người Trung Quốc vẫn là những tên cò người Việt Nam bấu lưng Trung Quốc vì đồng tiền bát gạo đã dẫm đạp lên lương tri, đến từng nhà lừa phỉnh bà con đồng bào thiểu số, nói ngon nói ngọt để mua rễ tiêu với giá ban đầu là hai, ba trăm ngàn đồng, sau đó là hai mươi ngàn đồng trên một kí lô, bán lại cho thương lái Trung Quốc với giá gấp đôi, gấp ba lần.

Dây hồ tiêu có hình dáng và kiểu sống cũng giống như dây trầu, trồng bằng nhánh và sống bám vào một trụ vôi hoặc thân cây để ra trái, rễ phân bố trên khắp thân trụ và dưới lòng đất, chính vì dây hồ tiêu sinh rễ rất nhanh và rậm nên mùa mưa, việc lấy đi một ít rễ của nó là việc cần thiết để kích thích tiêu ra nhiều hoa trái. Đánh vào tâm lý này, ban đầu, thương lái Trung Quốc nhờ những cò Việt Nam đến từng nhà gạ mua những bao rễ bỏ đi trong quá trình làm cỏ với giá rất cao, từ một trăm ngàn đồng đến ba trăm ngàn đồng trên mỗi ký. Mà trung bình, mỗi gốc tiêu, khi làm cỏ, người ta phải cắt tỉa bớt ít nhất cũng vài ba lạng rễ nhằm kích thích cây ra nhiều trái, một vườn tiêu cả mấy chục ngàn gốc tiêu, nếu thu gom hết rễ bỏ đi, số tiền thu được là khá lớn.

Các chủ vườn tiêu đua nhau thu gom rễ để bán. Nhưng không dừng ở đó, ngay trong thời điểm tiêu chuẩn bị ra hoa, các thương lái Trung Quốc quay trở lại, tìm mua rễ tiêu với giá ba trăm ngàn đồng trên một ký lô, lúc này, chỉ còn một cách duy nhất là tìm cách cắt tỉa bớt rễ tiêu để bán. Nhiều chủ vườn đã thuê nhân công về cắt tỉa rễ tiêu, chất thành cả vài ba chục bao trước sân. Chờ người Trung Quốc đến.

Một chủ vườn hồ tiêu khác tên Thành, ở Buôn Hồ, than thở rằng ông đã nghi ngại bị Trung Quốc lừa ngay từ đầu nên quyết định chỉ bán rễ tiêu bỏ đi trong vụ làm cỏ chứ không lấy thêm rễ trong lúc tiêu ra hoa, mặc dù nghe mức giá cao ngất như vậy, ông cũng ham lắm nhưng thấy sợ bị họ lừa giống như chuyện trứng cút ở Sài Gòn, ốc bươu vàng ở miền Trung và nuôi hải ly, nuôi đỉa trên cả nước những năm gần đây.

tieu305.jpg

Nông dân Tây Nguyên trồng tiêu ở tỉnh Gia Lai, ảnh chụp trước đây. RFA PHOTO.

Nhưng, cuối cùng, ông lại trở thành nạn nhân nặng nhất trong vụ mua bán rễ hồ tiêu này, cả vườn tiêu của ông bị kẻ trộm đào rễ, mãi cho đến khi lên thăm vườn, thấy tiêu bị héo, ông vẫn chưa biết là vườn tiêu bị trộm, ông tìm đủ loại thuốc trị nấm để bơm. Càng bơm, tiêu càng mau chết, cho đến lúc chế nước, cho ăn phân, ông mới giật mình nhận ra cả vườn tiêu đã bị đào rễ một cách rất tinh vi, kẻ trộm đã móc sạch phần rễ, chôn gốc vào vị trí cũ trong những đêm trời mưa để vừa xóa dấu vết dễ dàng lại vừa an toàn cho chúng vì tiếng mưa đã lấn át tiếng bước chân cũng như tiếng cuốc xẻng va vào đất.

Nghiệt nỗi, gần ba tháng sau, thương lái Trung Quốc vẫn không quay trở lại, cả hàng núi rễ hồ tiêu vất vưởng khắp các bờ rào, chờ mãi, không thấy họ đến nữa, bà con nông dân lại mang ra ủ làm phân để bón cho vụ tiêu sắp tới. Trong khi đó, hàng loạt các vườn tiêu bị mất mùa do suy nhược, nhiều vườn bị chết từng lớp vì kẻ trộm đào cẩu thả. Ông Thành chép miệng, nói rằng đụng tới thương lái Trung Quốc, người nông dân tin cũng chết mà tin nhưng không cẩn thận cũng bị hại như ông. Họ quá nguy hiểm.

Chính quyền làm ngơ?


Một người nông dân khác, ở Buôn Hồ, Đắc Lắc, yêu cầu giấu tên, ông nói rằng vấn đề hồ tiêu bị chết ở Tây Nguyên là do sự quản lý quá lỏng lẻo của chính quyền địa phương, trong khi một người Việt Nam trước đây muốn đi đâu hoặc ở đâu trong nước cũng đều phải đăng ký tạm vắng, tạm trú, có bà con đến nhà thăm, ở lại chơi vài hôm mà không đến trình báo công an thì bằng gì đêm đó cũng có an ninh đến nhà xét hỏi, thậm chí bắt người bà con về đồn, nói chung là đủ kiểu… Trong khi đó, người Trung Quốc nghênh ngang đi ngoài đường, lùng sục từng nhà mua trễ hồ tiêu, thậm chí còn bắt mối với cò Việt Nam để vào tận các buôn sâu tìm mua, làm hại bà con nông dân, mà chẳng có an ninh nào hỏi han, mặc cho họ tung hoành như chốn không người. Ông nghi ngại những thương lái Trung Quốc đã đút lót cho chính quyền địa phương để bôi trơn công việc.

Ông cho biết thêm, mùa hồ tiêu năm nay, sản lượng tiêu bị tụt dốc đáng kể và giá nông sản như tiêu, cà phê hay hạt điều đều bị rớt còn 50% đến 70% giá năm ngoái. Trong khi đó, phần lớn nông sản của Việt Nam trong vài năm trở lại đây đều xuất khẩu theo đường tiểu ngạch sang Trung Quốc, mức giá cho nông sản Việt Nam và chất lượng sống của người nông dân hoàn toàn phụ thuộc vào họ. Họ luôn tìm cách làm cho thị trường và người sản xuất ở Việt Nam bị rối loạn để cuối cùng phải bán tháo sản phẩm cho họ. Kết cục, người Trung Quốc được lợi, chỉ có nông dân là chịu thiệt thòi tất cả.

Với phần lớn người dân Tây Nguyên bây giờ, hai chữ Trung Quốc làm họ liên tưởng đến sự lừa phỉnh và chơi ác, họ thấy ớn sợ. Nhưng chính quyền địa phương thì không có thái độ gì trước việc làm mưa làm gió của người Trung Quốc trên đất Tây Nguyên. Mùa khô sắp đến, những gốc hồ tiêu sẽ trơ trọi vì thiếu rễ, thiếu nước, nông dân đang đối diện với nguy cơ mất mùa kỉ lục!

 

Châu Đình An – Chính trị và lòng tin



 Châu Đình An – Chính trị và lòng tin

Posted on 08/06/2013by minhhieu90






Mấy ngày vừa qua trong đầu tháng 6 – 2013, người ta thấy cụm từ “lòng tin chiến lược” được báo chí trong nước nhắc nhở nhiều nhất từ bài phát biểu của ông Thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng đọc tại hội nghị Shangri-la.


Trước hết, lòng tin là điều căn bản của các em học mẫu giáo khi bắt đầu cắp sách đến trường. Rồi đến câu “tiên học lễ hậu học văn” nói lên giá trị đạo đức văn hoá của chúng ta. Từ các trường lớp giáo dục do các tôn giáo chủ trương và thực hiện trong thời chính thể VNCH dạy dỗ con em chúng ta về niềm tin bác ái, từ bi của sự thiêng liêng. Niềm tin trước hết vào Thượng Đế, Đức Phật, Đấng Tối Cao, từ niềm tin tôn giáo đó sẽ ảnh hưởng vào đời sống xã hội, và đào tạo nên con người có “lòng tin” để sống yêu thương không thù oán.

Do vậy lòng tin là điều kiện đầu tiên của giáo dục cho con người. Thiếu lòng tin con người sẽ trở nên gian dối và dẫn đến bao bất công trong cuộc sống với nhau. Do vậy kể từ khi đất nước chúng ta, cuộc chiến bắt đầu chấm dứt năm 1975 và đất nước thống nhất trong hệ thống “xã hội chủ nghĩa”, chúng ta đã thấy một nền giáo dục bị phá đổ tan hoang và thâu tóm vào chính sách giáo dục của đảng cộng sản Việt Nam.

Các tôn giáo không còn được quyền mở tư thục trong ngành giáo dục để dạy dỗ con em bài học vỡ lòng “công dân giáo dục”, mà thay vào đó là sự tuyên truyền nhồi sọ việc “đánh Mỹ” và ca tụng sự tốt đẹp của chủ nghĩa Mác LêNin cho thế hệ trẻ từ năm 1975.

Thử xét lại thì chúng ta nhìn nhận một thực tế là, cả thế hệ thanh niên Việt Nam hiện nay thừa hưởng một nền giáo dục phi văn hoá cội nguồn, phi nhân tính, phi nhân bản như thế thì làm sao có thể có được một “lòng tin”.


Làm thế nào có được lòng tin, một khi các bất công từ đất đai do đảng cầm quyền có quyền hạn vô biên trên điều này, những chiếm đoạt, những cưỡng chế đất dẫn đến các cuộc biểu tình khiếu kiện và các vụ bắt bớ, giam cầm, tuyên án vẫn lần lượt xảy ra trong thời gian gần đây. Chúng ta thấy vụ Cồn Dầu, vụ Tiên Lãng, vụ Thái Hà và còn nhiều nơi khác trên quê hương nhỏ bé.

Làm sao có được lòng tin khi mà cả nước muốn thay đổi điều 4 hiến pháp là điều cho phép đảng CSVN lãnh đạo toàn bộ xã hội, một điều sai sót dẫn đến biết bao hậu quả đau khổ cho đất nước, nhưng qua những góp ý thay đổi đó, mà vẫn bị họ, nhà cầm quyền hiện nay bác bỏ một cách trịch thượng?


Làm sao có được lòng tin khi mà những cựu đảng viên, những phục viên, những cựu chiến binh từng đổ xương máu trong quá khứ và bây giờ muốn nhìn thấy đất nước không còn mang tên “xã hội chủ nghĩa”, mà vẫn bị đảng cầm quyền làm ngơ từ khước?

Làm sao có được lòng tin, khi mà tham nhũng hối mại quyền thế tràn lan như một đại dịch trên cả đất nước Việt Nam, đến nỗi đảng CSVN phải lập bao nhiêu ban ngành chống tham nhũng mà hiệu quả vẫn tham nhũng và mạnh mẽ hơn trước?


Làm sao có được lòng tin khi mà đảng cầm quyền lạnh lùng khước từ những yêu cầu chính đáng của người dân, kể cả lá thư của ông Đại Tướng “công thần khai quốc” Võ Nguyên Giáp viết gửi ông Nguyễn Tấn Dũng, nội dung thư góp ý là không nên để Trung Cộng vào khai thác Bô Xít, phá nát thiên nhiên rừng xanh xinh đẹp của miền Cao Nguyên đất nước?

Làm sao có được lòng tin khi mà một “chính quyền” không dám nêu đích danh kẻ xâm lược chiếm biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa là Trung Hoa, mà gọi là nước lạ, tàu lạ, kẻ lạ?

Làm sao có được lòng tin khi mà các cuộc biểu tình bày tỏ tình yêu nước chống Trung Hoa xâm chiếm vùng biển đảo của tổ quốc Việt Nam bị nhà cầm quyền đe nẹt, bắt bớ, gam cầm, kết án bỏ tù.

Ngay cả ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các “đồng chí” của họ cũng có nhiều biểu hiện không tin tưởng nhau, nghĩa là không có lòng tin lẫn nhau dẫn đến các cuộc đấu đá bè phái và nẩy sinh cái gọi là “các nhóm lợi ích” của nhau.

Một đảng cầm quyền lãnh đạo toàn bộ xã hội không có lòng tin lẫn nhau, thì làm sao có được lòng tin chính đáng đối với quốc dân.

Do vậy bước qua lãnh vực chính trị đối ngoại, nhà cầm quyền không có uy thế để kêu gọi “lòng tin chiến lược” với kẻ thù xâm lược luôn mang dã tâm thống trị. Hơn nữa, chính trị là thủ đoạn, là đoản kỳ, là trường kỳ. Chính trị luôn thay đổi để phù hợp với tình thế. Chính trị không thể mang lòng tin vào áp dụng theo cách suy diễn của tôn giáo, và nhất là trong tầm thước chiến lược.

Hội nghị Diên Hồng của cha ông chúng ta trong lịch sử gìn giữ bờ cõi, là bài học về “LÒNG TIN” lớn nhất mà hiện nay, những người cầm quyền nếu yêu nước thương dân, cần học hỏi để áp dụng.

Lòng tin phải đi từ căn bản. Đó là không thể có một đảng cầm quyền chi phối sinh hoạt chính trị, vì sự mâu thuẫn sẽ luôn bộc phát trong mọi giai đoạn và tạo nên các bất an xã hội.

Lòng tin phải đi từ căn bản. Đó là chấp nhận sự sinh hoạt chính trị đa nguyên, đa đảng của các tầng lớp xã hội Việt Nam.

Có như thế, mới có thể mang lại lòng tin trước hết, từ toàn bộ xã hội của người dân. Lúc ấy ta mới có đủ uy thế nói đến “lòng tin chiến lược” với mọi kẻ thù ngoại xâm.

Bạn không thể kêu gọi người khác tin tưởng mình, khi mà bạn chưa có lòng tin vào chính mình.

Châu Đình An









__._,_.___

Gò Cỏ May – Đừng thương dân bằng chót lưỡi đầu môi!

 


 Gò Cỏ May – Đừng thương dân bằng chót lưỡi đầu môi!

Posted on 08/06/2013by minhhieu90







“Cây thuôn thuôn, lá thuôn thuôn
Của chung ai dễ khéo tuồn thành riêng”
(Đồng dao thời Hợp tác hóa nông nghiệp)

Hôm nay thấy trên báo Tuổi Trẻ
(ở đây) trích lại ý kiến phát biểu tại thảo luận tổ về dự án Luật thực hành tiết kiệm, chống lãng phí sửa đổi của bác Cả Nghị (Phạm Quang Nghị-BT Thành ủy Hà Nội) khiến những ai nhẹ dạ cả tin đều khấp khởi mừng.


Được biết bác Cả Nghị đang là ứng viên nặng ký cho chức Tổng Bí thư khóa tới do bác Cả Trọng giới thiệu. Nên cái thông điệp “Đừng phung phí tiền của dân” không phải là sự ngẫu nhiên mà có. Ta thử nghe bác Nghị đã tỏ ra xót tiền dân thế nào?








Xin trích:
Có lần đồng chí Đỗ Mười đến dự một hội nghị cùng với tôi, có người đến định gắn hoa vào ngực thì đồng chí Đỗ Mười kiên quyết không cho gắn. Đồng chí nói với tôi: “Chú Nghị ạ, làm như vậy không được cái gì cả, mà lãng phí lắm”. Học tập đồng chí Đỗ Mười, tôi yêu cầu ngành văn hóa thông tin từ đó tổ chức các hội nghị, mit tinh không được gắn hoa lên ngực nữa. Mỗi cái hội nghị hàng nghìn người, mỗi bông hoa vài nghìn đồng, gắn vào ngực chẳng để làm gì mà lại làm ô nhiễm môi trường. Đừng phung phí tiền của dân vào những việc không cần thiết…

Cha ông ta từ xưa được coi là cần cù, tiết kiệm. Nhưng tại sao đến khi đi vào sử dụng tài sản công thì sự lãng phí lại bắt đầu bộc lộ. Tài sản công bị coi là không của ai cả, thậm chí người nào quyết chi càng bạo tay, càng thoáng thì không khéo lại được khen vì ban phát nhiều. Đấy cũng thuộc về đạo đức, văn hóa.

(hết trích)




Phản biện lại ý kiến này của bác Cả Nghị, bác đại tá nhà báo Bùi Văn Bồng đưa ra nhận xét (
ở đây), có đoạn thế này: “Hoa thì cũng mất tiền mua đấy, nhưng đáng gì. Trong khi đó, nghìn tỉ này, triệu USD khác đi vào túi cá nhân và nhóm lợi ích mới là lớn. Sao cụ Đỗ Mười không nhắc đến nhỉ? Sao bây giờ, với tình trạng tham nhũng, mục nát như hiện nay, Phạm Bí thư còn đưa cái chuyện mấy bông hoa ra nói trước Quốc hội nhỉ? Thử xem Hà Nội đã khui ra đựợc vụ tham nhũng nào, bắt được con sâu nào không, hay nó ‘tàng hình’ hết rồi? Chuyện “Những bông hoa nhỏ’ có đáng không? Có cho ai học và có ích gì không? Ôi, pha loãng dư luận? Hay có ý ‘lấy phiếu’?”

Sở dĩ bác Bồng thẳng thừng như vậy vì tình trạng “
bôi trơn” trong hệ thống đã trở thành vấn nạn trầm kha. Nó như đứa con song sinh mang tính định mệnh của thể chế này rồi. Như một độc giả trên Bùi Văn Bồng blog nhận định: “Bôi trơn để được việc nhưng nó cũng làm suy yếu nền kinh tế, làm kiệt quệ đồng vốn doanh nghiệp… Nhưng sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi là xong. Cái thứ tư duy chết tiệt đang chi phối cả đất nước này, lãnh đạo các cấp cũng coi như truyện đương nhiên, không có “nghị quyết” nào ngăn chặn. Thời thế, thế thời, thời phải thế. Không bôi trơn thì cán bộ cạp đất mà ăn à? Bôi trơn chính là tham nhũng. Ai chống, chống ai bây giờ khi trên dưới đã một lòng bôi trơn”. (Trần Phương 14:55 Ngày 08 tháng 6 năm 2013).

“Ai chống, chống ai bây giờ khi trên dưới đã một lòng bôi trơn”? Nói vậy có oan uổng cho những người còn đang kiên định chủ trương “phê và tự phê” nhằm “chỉnh đốn” lại cái đội ngũ tiên phong mà giờ đây nhếch nhác tới mức “tiêu cực, tham nhũng nhìn ở đâu cũng thấy, sờ ở đâu cũng có… đảng viên nhan nhản, cộng sản được mấy người” (Lời TBT Nguyễn Phú Trọng).

Cùng cạ với bác Phú Trọng, chắc bác Quang Nghị phải có cái nhìn thực tế hơn mới phải chứ?

Nhưng cái kim bọc giẻ liệu có giấu được mãi?
Chả nói đâu xa, hàng chục khu đô thị mới của Hà Nội sau ngày Hà Nội mở rộng hiện đang “đắp chiếu” trở thành “dự án treo” cỏ dại mọc vì thiếu vốn có phải là lãng phí không? Khi trước đó chưa xa, nơi đây là những cánh đồng bờ xôi ruộng mật hai lúa hay hai lúa một màu trù phú.

Có phải thất thoát lãng phí không? Khi tất cả các doanh nghiệp làm ăn kinh tế ở Hà Nội nói riêng và cả nước nói chung đều phải góp tiền chạy dự án. Xong lại phải chung chi cho các chủ đầu tư (của chính quyền) có khi lên tới 10% giá trị gói thầu. Khiến nhiều dự án vừa vay được tiền ngân hàng, quây xong mấy bờ rào tôn thi công chưa xong vài hàng mục hạ tầng đã cạn vốn. Làm cho các “khu đô thị mới” (trên pano áp phích) quảng cáo dọc các tuyến quốc lộ trở thành những “bánh vẽ” khổng lồ.

Có thất thoát lãng phí không? Khi hầu hết các dự án lớn ở của nhà nước ở thủ đô đều có hiện trạng “tăng vốn khủng khiếp” so với dự toán được phê duyệt ban đầu:

“Đối với các dự án thủy lợi có dự án tăng ở mức khủng khiếp như cải tạo vào khu vực sông Tích thành phố Hà Nội, tổng mức đầu tư ban đầu được duyệt chỉ có 831 tỷ đồng đến năm 2011 thi công tăng mức đầu tư lên 6.914 tỷ đồng, tức là tăng lên gần 9 lần. Dự án nâng cấp đê hữu sông Hồng, sông Hoàng Long và sông Đáy kết hợp giao thông Bái Đính đi Kim Sơn tỉnh Ninh Bình tổng mức đầu tư ban đầu chỉ có 1.650 tỷ đồng, nhưng sau đó điều chỉnh tăng lên 3.806 tỷ đồng, tức là tăng gấp 2,3 lần” (phát biểu của ông Lê Văn Học, ĐB tỉnh Lâm Đồng trong phiên thảo luận ngày hôm qua, 7/6 của Quốc hội).




Trong bài “Bôi mãi vẫn không trơn“, có đoạn mô tả một công ty trúng gói thầu công trình trị giá 100 tỷ, thì đợt một được giải ngân tối đa 30 tỷ. Trước kia, doanh nghiệp lại quả cho chủ đầu tư theo tỷ lệ số tiền được giải ngân đó, còn lại các lần giải ngân sau lại quả tiếp. Bây giờ phải chi trọn gói tiền lại quả toàn bộ gói thầu ngay lần giải ngân đầu tiên. Lý do của lối “nắm đằng chuôi” này của các quan chủ đầu tư là sợ rủi ro, sợ bị mất chức giữa chừng, không kịp thu hồi vốn bỏ ra mua cái ghế của mình, nên phải chụp giật thật nhanh. Đó là nguyên nhân nhiều công trình khởi công rồi đắp chiếu để đó, bởi vốn thi công nhà nước cấp (hay vay) chỉ đủ “bôi trơn” các cửa quan tham.

“Tôi xin mách với lãnh đạo quận huyện là Trưởng phòng Nội vụ quận huyện đang là đầu mối tiếp nhận hồ sơ, nhận tiền ‘chạy’ của các thí sinh để đỗ công chức và không dưới 100 triệu đồng. Nói đến điều này là rất đau lòng, nhưng đây là thực trạng đang tồn tại”. (Lời ông Trương Trọng Dực -Trưởng Ban Kiểm tra Thành ủy Hà Nội).

À thì ra, dù chỉ một phần sự thật, chuyện chạy một biên chế (công chức) quèn ở Hà Nội giá là 100 triệu là hoàn toàn hiện hữu chứ không chỉ là lời đồn. Như vậy để chạy vào một chân cán bộ các Ban Quản lý Dự án béo bở ở thủ đô chắc chắn phải có giá cao gấp nhiều lần. Điều này không biết bác Cả Nghị có bận tâm không? Hay bác ấy chỉ quan tâm những cái vụn vặt là mỗi bông hoa vài nghìn đồng, gắn vào ngực trong các dịp lễ lạt như phần thượng dẫn.

Thực tế tham nhũng lãng phí ở Hà Nội thì như vậy. Song kết qủa lấy phiếu tín nhiệm đối với 20 cán bộ lãnh đạo chủ chốt trong số 75 ủy viên Ban chấp hành Đảng bộ Hà Nội do Thành ủy vừa tổ chức hồi đầu năm nay lại rất khả quan: “Không đồng chí nào được đánh giá 100% tuyệt vời, xuất sắc nhưng cũng không có đồng chí nào cả năm làm việc tận tụy, trách nhiệm mà lại bị đánh giá yếu kém”. Như lời bác Cả Nghị hoan hỷ công bố. Cho đó là “thể hiện độ thẳng thắn, khách quan, không có hiện tượng gì bất thường, khiên cưỡng… Nhìn chung kết quả phản ánh được tình hình thực tế” thì liệu có ai tin được không?

Có một kinh nghiệm nuôi con mà người bình dân nào cũng biết là nhà con đàn thường dễ nuôi dạy hơn nhà con một. Bởi nhà con một đứa trẻ hay khảnh ăn và hư. Có khi hàng tiếng đồng hồ rong rảy chưa hết bát cơm. Ngược lại nhà con đàn chả cần hò hét gì… vẫn đua nhau ăn đua nhau giữ gìn kỷ cương để không bị bố mẹ la mắng. Suy rộng ra thể chế nhất nguyên độc đảng cầm quyền là rất dễ nảy sinh tham nhũng tiêu cực. Lại rất khó chống. Cùng lắm chỉ vặt được các đám tép riu yếu thế bên dưới. Chứ đám cây cao bóng cả bên trên mà tham nhũng lãng phí thì chỉ có nước bó tay. Bài học cay đắng này đã được minh chứng hùng ở kết quả cuối cùng của Hội nghị 6+7 vừa qua chả nhẽ hai bác Cả (Trọng và Nghị) lại sớm quên?


 Thương dân ư? Chi bằng hãy trả lại cho dân những cái quyền mà đảng của các bác đang quỵt nợ dân suốt 68 năm nay như các quyền tự do ngôn luận, quyền tự do lập hội, tự do biểu tình và quyền phúc quyết đối với mọi khế ước cũng như những vấn đề hệ trọng của quốc gia. (như Bản Hiến pháp 1946 của VNDCCH). Thương dân là làm sao cho dân được mở miệnghay Nhân dân có quyền đôn đốc và phê bình Chính phủ. Nếu Chính phủ làm hại dân thì dân có quyền đuổi Chính phủ. (Lời Hồ Chí Minh).

Thực hành tiết kiệm, chống lãng phí ư? Hãy cho phép người dân được ra báo tư nhân như thời Thực dân Pháp còn đang đô hộ trên đất nước ta. Hãy từ bỏ nhất nguyên độc đảng. Hãy thực hành tam quyền phân lập. Đừng bao giờ coi những đóng góp tích cực và những kiến nghị hợp lý hợp tình của người dân là suy “thoái tư tưởng đạo đức” nữa.

Đừng phung phí tiền của dân ư? Trong thời buổi suy thoái kinh tế này, hãy chấm dứt ngay tấn trò vén tay áo xô vung hàng ngàn tỷ đồng ra học tập tư tưởng và đạo đức huyễn hoặc không hề có mà những câu đơn giản và hay ho nhất của Ông Cụ lại cố tình lãng quên.

Tóm lại, đừng thương dân bằng chót lưỡi đầu môi nữa! Phải tội dân lắm đó, hai bác Cả ơi ?!

About these ads






Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link