Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, June 10, 2013

TQ sẽ không bao giờ tấn công Việt Nam


 

TQ sẽ không bao giờ tấn công Việt Nam

Trong năm tranh cử tại Hoa Kỳ và chuyển đổi lãnh đạo tại Trung Quốc, khả năng xung đột cục bộ trên các vùng biển châu Á không phải là điều các cường quốc mong muốn nhưng vì thiếu một cơ chế phòng ngừa xung đột hữu hiệu nên cũng có thể xảy ra, nhất là khi thái độ dân tộc chủ nghĩa đồng loạt gia tăng ở Trung Quốc, Đài Loan, Hong Kong, Nhật Bản, Nam - Bắc Hàn, Việt Nam và Philippines.

BBC hỏi Luật sư Vũ Đức Khanh từ Canada, người theo dõi an ninh khu vực và thường xuyên đóng góp bài cho một số trang mạng tiếng Anh ở châu Á về chủ đề này. Câu hỏi đầu tiên là có hay không khả năng Trung Quốc đưa quân chiếm một số đảo ở Biển Đông hiện do Việt Nam nắm giữ:

LS Vũ Đức Khanh: Theo tôi được biết thì có một số nhà ngoại giao cho rằng khả năng về một cuộc xung đột ở Biển Đông khó có thể xảy ra. Tuy nhiên, song song đó cũng có một luồng dư luận khác của một số học giả và các tổ chức, viện nghiên cứu quốc tế uy tín, điển hình như Tổ chức International Crisis Group ( ICG ) có trụ sở tại Brussels, Vương Quốc Bỉ, hôm 24/7 đã lên tiếng cảnh báo căng thẳng trên Biển Đông có thể dễ dàng biến thành xung đột vũ trang trong khu vực.

Nếu chúng ta quan sát kỹ tình hình Biển Đông từ vài tháng nay thì rõ ràng điều quan ngại của ICG là hoàn toàn có cơ sở. Việc Trung Quốc mới đây tuyên bố thành lập hội đồng thành phố Tam Sa và chọn trung tâm hành chính trên đảo Vĩnh Hưng mà Việt Nam gọi là đảo Phú Lâm để quản lý ba quần đảo ở Biển Đông trong đó có quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền là một hành động leo thang không chấp nhận được, đặt các bên hữu quan vào thế đã rồi.

Theo cá nhân tôi thì Trung Quốc sẽ không bao giờ tấn công Việt Nam nếu Hà Nội tiếp tục tôn trọng và bảo vệ quyền lợi chiến lược của Trung Quốc trên bán đảo Đông Dương và Biển Đông như Hà Nội đã từng và đang làm.

"Chiến lược trung và dài hạn của Trung Quốc là vô hiệu hóa và đẩy Mỹ ra khỏi khu vực A châu - Thái Bình Dương mà đoản kỳ là gây xáo trộn trong khu vực, đặc biệt ở Biển Đông để tiến tới độc chiếm"

Khả năng Trung Quốc có thể gây hấn quân sự để chiếm thêm một số đảo nhỏ mà Việt Nam đang chiếm đóng là chuyện có thể xảy ra nhưng chắc chắn sẽ không có giao tranh trên bình diện rộng với quy mô lớn và trên đất liền. Hành động quân sự này chắc sẽ không thể gây thêm leo thang chiến tranh mà chỉ củng cố những gì mà giữa Bắc Kinh và Hà Nội đã thỏa thuận.

BBC: Nếu xảy ra điều đó thì đây là chuyện một số giới tại Trung Quốc muốn cố ý gây sức ép lên chính lãnh đạo và tạo sự đã rồi, hay là một phần của chiến lược nào đó Trung Quốc đã xây dựng từ mấy năm qua, thưa ông?

Trung Quốc là đại quốc, Việt Nam là tiểu quốc; đây là một sự thật khách quan không thể nào chối bỏ được.

Năm nay 2012, Canada và Hoa Kỳ kỷ niệm 200 năm ngày đình chiến, tôi nghĩ cả Việt Nam và Trung Quốc có thể rút tỉa được một số bài học kinh nghiệm để làm sao đổi thù thành bạn để cùng nhau láng giềng hòa hiếu và cùng phát triển thịnh vượng.

Là một đại quốc nay lại có điều kiện trở thành một đại cường quốc hẳn nhiên Trung Quốc phải có một chiến lược hẳn hòi về Biển Đông. Chiến lược đó ra sao chắc còn phải đợi thời gian trả lời. Tuy nhiên người Trung Hoa có câu "Tề gia, trị quốc, bình thiên hạ", riêng đối với giới lãnh đạo Bắc Kinh hiện nay, nếu chưa ổn định được Biển Đông thì đừng nghĩ đến việc tranh ngôi chủ soái toàn cầu.

Theo nhận định của một số nhà quan sát thì chiến lược trung và dài hạn của Trung Quốc là vô hiệu hóa và đẩy Mỹ ra khỏi khu vực Á châu - Thái Bình Dương mà đoản kỳ là gây xáo trộn trong khu vực, đặc biệt ở Biển Đông để tiến tới độc chiếm. Chính sách đó hiện nay của Trung Quốc được tạm gọi là "Nhất cử lưỡng tiện và bất chiến tự nhiên thành".

 

TQ đối xử với các nước theo ba hạng: thân hữu, đối tác và chư hầu

Để đạt được mục đích, Trung Quốc chỉ cần tạo điều kiện hoặc thậm chí làm ngơ cho ngư dân của họ tiếp tục thoải mái đánh bắt, khai thác hải sản trong khu vực Biển Đông đang có tranh chấp với các quốc gia láng giềng Asean. Về quân sự, trước mắt họ sử dụng vai trò của các ngư dân Trung Quốc như một lực lượng bán quân sự, tiếp tục bám ngư trường và, nếu có điều kiện tiến lên chiếm đảo luôn.

Với một lực lượng hùng hậu như thế, các đội tàu cá Trung Quốc hiện nay đang tăng cường hoạt động trên diện rộng trong toàn bộ khu vực Biển Đông, làm nhiệm vụ xung kích vừa đẩy lùi các đội tàu cá của các quốc gia khác, vừa thử phản ứng của các lực lượng vũ trang đối phương tiến tới vô hiệu hóa để buộc họ phải từ bỏ chủ quyền của mình.

Nếu chẳng may gặp sự phản kháng mạnh, Trung Quốc sẽ dùng lực lượng hải giám của họ để can thiệp và cuối cùng, Trung Quốc ở bất cứ thời điểm nào vẫn có thể dùng sức mạnh ngoại giao, kinh tế thậm chí quân sự, nếu cần thiết để đối phó. Quan điểm của họ là "mưa dầm thấm đất", tiếp tục gây sức ép liên tục từ yếu lên mạnh, cô lập và dụ dỗ cho nên nếu họ khống chế và vô hiệu được các quốc gia có tranh chấp thì coi như không cần phải sử dụng đến sức mạnh quân sự.

Vì thế tôi nghĩ nếu thực sự có xung đột vũ trang trên Biển Đông thì xung đột này cũng rất giới hạn và quốc gia phải hứng chịu sự giận dữ quân sự này của Trung Quốc không ai ngoài Việt Nam.

BBC: Theo những tìm hiểu của ông thì Trung Quốc suy đoán là trong trường hợp đó, điều mạnh nhất Hoa Kỳ có thể làm là gì?

Trong thời điểm hiện tại, nếu xung đột này xảy ra như dự tính thì tôi không thấy Hoa Kỳ có thể làm gì hơn là tiếp tục lên tiếng cực lực phản đối, thậm chí viện cớ này tăng thêm sự hiện diện quân sự của Mỹ trong khu vực nhưng tất cả những hành động đó nếu có vẫn sẽ không làm Trung Quốc phải quá lo ngại.

Thực tế trong suốt thời gian từ hai năm gần đây truyền thông Trung Quốc cũng từng đánh tiếng cảnh báo về một chiến lược bao vây Trung Quốc của Hoa Kỳ. Tuy nhiên, chúng ta cần hiểu rằng chính sách của Hoa Kỳ cho tới nay về các tranh chấp biển đảo trong khu vực là không đứng về phiá nào vì vấn đề chủ quyền vô cùng phức tạp, điển hình vụ tranh chấp Nhật - Hàn.

Hoa Kỳ chỉ kêu gọi các bên nên tự kiềm chế và giải quyết tranh chấp thông qua thương lượng hoà bình, tuân thủ theo luật pháp quốc tế. Hoa Kỳ phản đối sử dụng vũ lực và kiên quyết bảo vệ quyền tự do lưu thông hàng hải.

Hơn thế nữa, một câu hỏi được đặt ra là tại sao Hoa Kỳ phải chiến đấu hy sinh giúp Việt Nam cộng sản, một quốc gia cựu thù mà nhiều người Mỹ cho đến giờ vẫn không muốn nhắc đến hai tiếng Việt Nam, một quốc gia mà ngày ngày vẫn ra rả đồng chí, anh em với một số quốc gia thù địch với Hoa Kỳ, một quốc gia muốn trở thành đối tác chiến lược mà luôn phớt lờ những yêu cầu cơ bản của mình?

BBC: Nhân năm tranh cử tại Hoa Kỳ và chuyển đổi lãnh đạo ở Trung Quốc, ông đánh giá sao về mối quan hệ ‘Chimerica’ hay còn gọi là ‘dính chặt vào nhau như một cơ thể’ về kinh tế giữa hai nước đó, và tác động của quan hệ đó với Việt Nam cũng như Đông Nam Á?

Chuyến công du xuất ngoại đầu tiên của ngoại trưởng Hillary Clinton là đến châu Á năm 2009 trong đó có Trung Quốc. Chuyến công du hiện nay của bà cũng châu Á và Trung Quốc, đặc biệt bà còn là quan chức cao cấp nhất của Hoa Kỳ đến quốc đảo Cook dự hội nghị các quốc gia đảo trong khu vực Thái Bình Dương và từ đây đến cuối nhiệm kỳ 2009-2012 của chính quyền Obama có lẽ một trong những chuyến công du quan trọng nhất của bà vẫn sẽ là châu Á-Thái Bình Dương và Trung Quốc. Điều đó một lần nữa cho thấy châu Á và Trung Quốc quan trọng như thế nào đối với chính quyền Obama và Hoa Kỳ.

Tôi nghĩ cho dù kết quả bầu cử sau ngày 6 tháng 11 ở Hoa Kỳ có như thế nào và bất cứ ai sẽ ngồi vào chiếc ghế Tổng thống đều phải giải quyết bài toán châu Á và Trung Quốc. Tương lai nước Mỹ hơn phân nửa sẽ phụ thuộc vào khu vực này, một khu vực năng động đầy tiềm năng hứa hẹn nhưng cũng lắm rủi ro, bất an.

Quan hệ Trung-Mỹ là toàn cục, toàn diện và toàn cầu. Trung Quốc không thể sống một mình và càng không thể giàu mạnh khi đứng riêng rẽ. Trung Quốc cũng không dại gì lập một cái trật tự thế giới mới riêng biệt hoặc tái lập một mô hình như thời Liên Xô cũ. Trung Quốc phát triển cường thịnh 30 năm qua hoàn toàn nhờ vào "kiến trúc thế giới và các định chế quốc tế" được Hoa Kỳ và phương Tây dựng lên sau Đệ nhị Thế chiến.

Toàn cầu hóa đã đưa đội thương thuyền Trung Quốc rong ruổi năm châu, bốn biển mang về biết bao lợi ích cho quốc gia này. Hơn thế nữa, họ đã thành công "cắm trụ" ở quá nhiều quốc gia từ Á sang Phi, từ Âu sang Mỹ. Co cụm lại là chết nên buộc họ phải vươn ra đại dương tranh tài.

Riêng đối với Hoa Kỳ trong vấn đề Thái Bình Dương, một nhà ngoại giao Trung Quốc nói với tôi rằng chiến lược của Trung Quốc từ đây tới năm 2050 là Trung Quốc đẩy dần Hoa Kỳ ra khỏi lằn ranh chia đôi Thái Bình Dương. Vị ấy nói rằng Thái Bình Dương đủ lớn để cho cả hai Trung Quốc và Hoa Kỳ cùng chia sẻ trách nhiệm và quyền lợi. Theo tôi, ý vị ấy muốn nói tới sự định hình lưỡng cực ở Thái Bình Dương (Pacific Ocean): Asia-Pacific và America-Pacific.

Trung Quốc sẵn sàng chấp nhận từ đảo Guam về tới bờ biển miền Tây châu Mỹ thuộc về Hoa Kỳ và nửa phần còn lại bên kia về đến duyên hải Trung Quốc luôn cả Biển Đông và cửa ngỏ ra Ấn Độ Dương thuộc về Trung Quốc.

Đối với Trung Quốc sẽ không có vấn đề gì khi người Mỹ và cả thế giới có thể hiểu ngầm rằng nếu quan điểm của bà Clinton đuợc hiểu như khi bà ấy viết về America's Pacific Century là chỉ để nói lên cái thực thể lưỡng cực vừa nêu trên. Sẽ không thành vấn đề gì cả khi cả hai Asia-Pacific và America-Pacific đều có chủ riêng của nó và nếu thế kỷ thứ XXI này là thế kỷ Thái Bình Dương thì phải là Asia-Pacific và America-Pacific.

"Để Việt Nam thành công trong vai trò lãnh đạo ASEAN, điều tiên quyết Việt Nam phải làm là tự do, dân chủ hoá đất nước để làm gương điển hình cho các quốc gia"

Dường như chiến lược hiện giờ của Mỹ là chỉ "giữ những gì có thể giữ" và "tái cân bằng lực lượng" là chiến thuật cho từng tình huống cụ thể. Đối với cá nhân tôi đây là một chiến lược sai lầm vì tôi cho rằng trước khi "đánh" mà chỉ nghĩ tới "thua hoặc hòa" thì còn đánh làm gì.

Cá nhân tôi tin vào khả năng trổi dậy, hồi sinh của nước Mỹ và nhân dân Mỹ. Tôi tin vào "chủ nghĩa thực dụng, chủ nghĩa cơ hội" của Mỹ, và tôi cũng tin vào những giá trị cơ bản tạo nên xã hội Mỹ hôm nay như "công bằng, nhân đạo, thích nghi, thích ứng, sáng tạo, lạc quan, và trên tất cả, khả năng cạnh tranh tự có của họ bù đắp cho những khuynh hướng bạo lực, thiếu kiên nhẫn, tự mãn, bất nhất thiếu tiên đoán, sự hiếu kỳ cho điều mới lạ, hiếu danh và hám lợi của họ," như một bộ phận của thế giới thường đánh giá về Mỹ.

Nếu Trung Quốc muốn chia ngôi bá chủ thế giới với Hoa Kỳ trong thế kỷ này và dường như chính sách hiện nay của Tòa Bạch Ốc cũng chấp nhận như thế thì âu đó cũng là Thiên Ý.

 

Mỹ, Trung Quốc tăng áp lực với Bắc Hàn


 

Font-Size:

Mỹ, Trung Quốc tăng áp lực với Bắc Hàn

(VienDongDaily.Com - 09/06/2013)

PALM SPRINGS – Tổng Thống Barack Obama và Chủ Tịch Trung Cộng Tập Cận Bình đã kết thúc hai ngày họp thượng đỉnh vào trưa thứ Bảy vừa qua. Hai lãnh đạo không có thông báo nào đáng kể về các vấn đề gây tranh luận giữa hai quốc gia. Tuy nhiên, Tòa Bạch Ốc cho biết ông Obama và ông Tập Cận Bình đã đạt thỏa thuận trong vấn đề hợp tác chống ảnh hưởng của sự thay đổi khí hậu. Họ cũng thảo luận rất lâu về chương trình hạt nhân của Bắc Hàn và nhắc đến đề tài tin tặc.

 


Ông Obama và ông Tập Cận Bình đang dạo bộ tại trang trại Annenberg Retreat ở Sunnylands trưa thứ Bảy trước khi kết thúc hội nghị. (Hình: Getty Images)



Sau khi hội nghị kết thúc, Cố Vấn An Ninh Quốc Gia Tom Donilon cho biết Tổng Thống Obama và Chủ Tịch Tập Cận Bình đã dành nhiều thời giờ để trao đổi ý kiến về chương trình hạt nhân của Bắc Hàn. Đây là một đề tài gây quan tâm cho Hoa Thịnh Đốn từ lâu và cũng bắt đầu gây khó chịu cho Bắc Kinh trong thời gian gần đây vì thái độ bất hợp tác của Bắc Hàn.
Ông Donilon nói, “Hai lãnh đạo đồng ý Bắc Hàn phải chấm dứt chương trình hạt nhân, và cả hai quốc gia không thể chấp nhận một Bắc Hàn có vũ khí nguyên tử. Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ hợp tác để đạt thành quả trong việc giải trừ chương trình hạt nhân.”
Ông Donilon cho biết thêm rằng hai lãnh đạo cũng đề cập đến vấn đề tin tặc không gian điện toán vào sáng thứ Bảy. Tin tặc là một đề tài gai góc trong quan hệ giữa Hoa Thịnh Đốn và Bắc Kinh. Người Trung Hoa đã bị liên kết trong rất nhiều vụ tin tặc đột nhập các cơ quan quốc phòng và các công ty lớn tại Hoa Kỳ và các quốc gia Tây Phương.
Trong phúc trình hằng năm của Ngũ Giác Đài được phổ biến trong tháng Năm, Bộ Quốc Phòng cho biết một số vụ tấn công của tin tặc tại Hoa Kỳ đã có vẻ “được quy trực tiếp từ chính quyền và quân đội Trung Quốc.”
Ông Donilon cho biết Tổng Thống Obama đã nói rõ với ông Tập Cận Bình rằng nếu vấn đề tin tặc “không được nêu ra, nếu tình trạng trộm trực tiếp tài sản của Hoa Kỳ tiếp tục xảy ra, t thì điều đó sẽ gây khó khăn rất nhiều trong quan hệ kinh tế và đồng thời cản trở cho quan hệ này đạt được tiềm năng cao nhất có thể đạt được.”
Trong ngày thứ nhì của cuộc họp thượng đỉnh trong vùng sa mạc Nam California, Tổng Thống Obama và Chủ Tịch Tập Cận Bình nói rằng họ đang thành lập “một kiểu mẫu mới” để tạo thêm sự hợp tác trong quan hệ giữa Hoa Thịnh Đốn và Bắc Kinh. Trong 40 năm qua mối quan hệ này đã có lúc được siết chặt hơn, có lúc bị rạn nứt vì nhiều vấn đề song phương cũng như đa phương.
Trước khi kết thúc một cuộc họp thượng đỉnh được tổ chức trong bầu không khí thoải mái, giảm bớt những nghi thức nghiêm trọng hôm thứ Bảy, 8-6-2013, hai lãnh đạo quốc gia đã thảo luận với nhau về nhiều đề tài kể cả cuộc chiến tin tặc trên mạng điện toán, tự do mậu dịch, chương trình nguyên tử của Bắc Hàn, an ninh tại Thái Bình Dương, nhân quyền và sự thay đổi khí hậu trên trái đất.
Theo một hướng đi được định trước, Tổng Thống Obama đã nêu ra một số vấn đề đang gây tranh chấp giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc. Tuy nhiên, ông đặt những vấn đề này vào trong một khung dàn của những gì mà đôi bên có thể giải quyết được. Tổng Thống Obama đã chú trọng hơn vào những điểm tương đồng giữa hai quốc gia.
Ông Tập Cận Bình và ông Obama “đã đạt sự đồng thuận quan trọng trong những vấn đề” nêu trên trước khi báo cho giới truyền thông biết trong những buổi họp báo. Vào chiều thứ Sáu, hai lãnh đạo đã họp với nhau dài hơn so với chương trình họp trong ba tiếng đồng hồ. Đến giờ ăn tối, họ tiếp tục thảo luận gần hai tiếng đồng tại bàn ăn cùng với các viên chức trong hai phái đoàn.
Mặc dù cùng bày tỏ tinh thần hợp tác trong buổi gặp gỡ đầu tiên giữa hai lãnh đạo kể từ ngày ông Tập Cận Bình nhậm chức chủ tịch nước Trung Quốc vào tháng Ba năm nay, Tổng Thống Obama cũng phát biểu vài lời cho thấy sự thận trọng, “Chúng ta còn phải làm việc rất nhiều sau khi đảm nhận sự hiểu biết ở tầm tổng quát và cần đưa những vần đề xuống tầm chi tiết. Điều đó cần thêm những cuộc thảo luận trong những tuần, tháng và năm sắp tới.”
Trong khi đó, ông Tập Cận Bình đã lập lại ý kiến về việc thành lập “một kiểu mẫu mới trong quan hệ chủ yếu giữa hai quốc gia.” Lời tuyên bố này được xem như phản ảnh những tham vọng của Tập Cận Bình về một viễn tượng Trung Quốc đang trở thành một quốc gia đối tác ngang hàng với Hoa Kỳ trên lãnh vực thương mại và ngoại giao quốc tế, cho dù Bắc Kinh đang quan tâm đến sự việc các quốc gia láng giềng đang hướng về Hoa Thịnh Đốn để được trợ giúp trong cuộc tranh giành chủ quyền lãnh thổ với Trung Cộng.
Trước ý định của ông Tập Cận Bình , Tổng Thống Obama phải điều hợp Hoa Kỳ trong vai trò vừa hợp tác với Trung Quốc như một quốc gia đối tác và vừa là đồng minh của các quốc gia Á Châu đang có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc như Nhật, Phi Luật Tân và Việt Nam. Ông Obama hiện đang theo đuổi một chính sách ngoại giao chuyển hướng về khu vực Á Châu Thái Bình Dương sau một thập niên chú trọng đến các cuộc xung đột, chiến tranh ở Trung Đông và Bắc Phi.
Trước khi ông Obama và ông Tập Cận Bình gặp nhau tại một trang trại kín đáo ở Rancho Mirage, California, Tòa Bạch Ốc nói rằng chương trình họp thượng đỉnh hai ngày này không nhằm đưa đến sự thông báo những thỏa thuận mới, mà chỉ nhằm tạo một quan hệ thân mật, thoải mái hơn giữa hai ông Obama và Tập Cận Bình để rồi từ đó có thể đưa đến những kết quả tích cực hơn trong trường hợp xảy ra những tranh chấp hoặc vấn đề trong tương lai.
Một trong các đề tài mà Tòa Bạch Ốc muốn thảo luận nhiều trong cuộc họp dài hai ngày qua vừa qua là vấn đề đối phó Bắc Hàn. Hoa Thịnh Đốn hy vọng Bắc Kinh sẽ trình bày thêm cho vấn đề được sáng tỏ hơn sau khi Bắc Kinh cho thấy dấu hiệu mệt mỏi trước những hành động khiêu khích, đe dọa của Bắc Hàn đối với các quốc gia chung quanh. Quan trọng hơn nữa, Hoa Kỳ hy vọng Trung Quốc sẽ hợp tác nhiều hơn nhằm gây áp lực khiến Bắc Hàn phải từ bỏ chương trình nghiên cứu vũ khí hạt nhân.
Trong mấy tuần vừa qua, sau khi bị áp lực từ phía Bắc Kinh, cộng sản Bình Nhưỡng đã có thái độ hòa hoãn hơn đối với thế giới mà đặt biệt là Hoa Kỳ. Trước đó, Bắc Hàn từng đưa hàng loạt những lời tuyên bố với nội dung thách đố, khiêu khích cùng lúc thực hiện những cuộc nghiên cứu hạt nhân và hỏa tiễn.
Ông Donilon cho biết Tổng Thống Obama và Chủ Tịch Tập Cận Bình đã nói chuyện với nhau tổng cộng tám tiếng đồng hồ trong hai ngày.


 

Giáo sư G.Chang vẫn khẳng định: Trung Quốc sẽ sụp đổ


 

 

 

                                   

 

                  Giáo sư G.Chang vẫn khẳng định: Trung Quốc sẽ sụp đổ

                           VOA (Vietnamese) -Thứ bảy, 08/06/2013

 

Gordon Chang là một giáo sư, một học giả Hoa Kỳ gốc Trung Quốc, từng viết nhiều sách và bài báo về tình hình chính trị-kinh tế-tài chính của Trung Quốc. Ông cũng là nhà bình luận có tiếng của tạp chí Forbes, một tạp chí lớn về kinh tế - tài chính, ra đời từ năm 1917, mỗi tuần ra 2 số, có trụ sở ở New York.

Năm 2001, ngay khi Trung Quốc vừa được gia nhập Tổ chức Thương mại Quốc tế WTO, Gs Gordon Chang cho ra mắt cuốn sách The coming collapse of China (Sự sụp đổ sắp đến của Trung Quốc).

Cuốn sách trình bày một loạt «quả bom nổ chậm» của Trung Quốc, đó là dân số quá lớn, lại đang phát triển nhanh; mâu thuẫn giữa thành thị phát triển nhanh với nông thôn quá trì trệ; vùng duyên hải phát triển quá mạnh với vùng nội địa phát triển chậm; mâu thuẫn giữa các dân tộc, đặc biệt là dân Tây Tạng, Uighur với dân tộc đại Hán; mâu thuẫn thế hệ giữa tuổi trẻ am hiểu thế giới xung quanh qua máy điện toán, Twitter, Facebook, điện thoại cầm tay với lãnh đạo bảo thủ lạc hậu; mâu thuẫn giữa khối người theo Pháp Luân Công với chế độ cảnh sát trị…

Những quả bom nổ chậm ấy đang ngấm ngầm phá vỡ cái vỏ ổn định bên ngoài của chế độ, và đến độ nào đó sẽ phát huy tác dụng tổng hợp, thúc đẩy nhau đưa chế độ độc đảng đến tình trạng bùng nổ vỡ tung như ở Liên Xô năm 1991.

Trong kết luận của cuốn sách nói trên, Gs Chang phỏng đoán rằng chỉ trong chừng 10 năm nữa, Trung Quốc sẽ tan vỡ, sụp đổ, nghĩa là vào khoảng 2011-2012.

Gần đây, một số bạn đọc của tạp chí Forbes, và trên mạng Forbes.com, hỏi rằng đến thời điểm này, Gs Chang có còn giữ chính kiến trên đây nữa không?

Bài báo mới vào tháng 2-2012 của Gs Chang trên tạp chí Forbes là để trả lời câu hỏi đó. Bài báo kết luận một cách chắc nịch: «Tôi không thấy có lý do nào để từ bỏ kết luận 10 năm trước. Thực tế càng khẳng định kết luận ấy».

                                      Giáo Sư Gordon Chang, tác giả quyển "The Coming Collapse of China"

                                          Giáo Sư Gordon Chang, tác giả quyển "The Coming Collapse of China"

Ông giải thích thêm về lập luận của ông như sau:

- Thời kỳ vàng son cho sự phát triển do Đặng Tiểu Bình phát động cuối những năm 1980 đã qua; mỗi chu kỳ phát triển thường không thể quá 30 năm; đà phát triển đã cạn, lợi thế của sự chấm dứt chiến tranh lạnh cũng cạn theo; quả ngọt của dân số tăng làm tăng sức lao động đã thành quả đắng về dân số.

- Mới đây Bắc Kinh quyết định không cho công ty nước ngoài mua lại các công ty nội địa và chủ trương tái quốc hữu hoá một số công ty đã cổ phần hóa là những bước lùi về đường lối.

- Từ năm 2008, thị trường quốc tế đổ vỡ, nhu cầu quốc tế sụt giảm mạnh,
Trung Quốc bị thiệt rất lớn khi đồng Euro bị khủng hoảng.

- Nhu cầu tăng lương cho người lao động toàn xã hội không thể trì hoãn,
chi phí quốc phòng tăng quá lớn, chi phí y tế, giáo dục không tăng- trên thực tế là giảm tính theo đầu người - sẽ dẫn đến nhiều khó khăn gay gắt, thảm họa xã hội chồng chất.

- Dự trữ ngoại tệ tuy rất lớn nhưng đã giảm nhanh, do lạm phát cao, lại do tiền chạy ra nước ngoài theo khối lượng lớn, đặc biệt là từ tháng 9-2011.

- khủng hoảng kinh tế ngày càng đậm nét, đơn đặt hàng công nghiệp giảm mạnh, ô tô không còn bán chạy, bong bóng tài sản và nhà cửa phình to có nguy cơ nổ bất cứ lúc nào.

- Năm 2010 đã có 150.000 cuộc đấu tranh, biểu tình, bạo loạn, đánh bom, tự thiêu … nói lên sự bất mãn của quần chúng; năm 2011 lên đến 280.000 cuộc; kỷ lục này sẽ bị vượt trong năm 2012. Đúng vậy, sang năm 2012, số thanh niên, nhà tu hành, nhà sư tự thiêu tăng nhanh; các vụ nổi loạn, đập phá cơ quan chính quyền, công an ở Tây Tạng, Uighur liên tiếp nổ ra, người theo Pháp Luân Công ngày càng gan góc, những bloggers trí thức trẻ tuổi ngảy càng đông thêm và bất khuất…

Đúng vào khi Gs Gordon Chang dự đoán sự sụp đổ của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa không còn xa, đảng CS bãi chức ông Bạc Hy Lai, ủy viên Bộ Chính trị đang lên, đưa ông ra khỏi chức vụ bí thư thành uỷ Trùng Khánh, sau vụ ông Vương Lập Quân, phó thị trưởng đặc trách ngành công an, xin tỵ nạn chính trị tại lãnh sự quán Hoa Kỳ tại đây nhưng bị từ chối.

Ông Tập Cận Bình, người sẽ thay ông Hồ Cẩm Đào trên cương vị tổng bí thư kiêm chủ tịch nước tại Đại hội Đảng lần thứ 18 vào cuối năm nay, cũng vừa đưa ra nhận định rất bi quan: «Trung Quốc đang là nơi tập trung mọi thứ thối nát», trong khi đương kim Thủ tướng Ôn Gia Bảo cũng nhận định là cần phải thay đổi nhiều về kinh té - tài chính và chính trị để tồn tại, nhưng thay đổi ra sao, thay đổi đến đâu thì không ai dám nói rõ. Vì không thay thì bế tắc, thế cùng tất biến, mà thay cả hệ thống thì cũng là biến, là bế tắc và đổ vỡ cho chế độ độc đảng.

Gs Chang là nhà trí thức am hiểu thời cuộc, một nhà bình luận có uy tín của tạp chí Forbes, không phải là nhà xem bói, đoán mò, bấm độn. Ông đoan chắc chế độ cộng sản ở Trung Quốc đang đi dần đến bờ vực. Ông khẳng định rằng « trước những diễn biến hiện tại của tình hình, ông không có lý do nào để từ bỏ dự đoán về sự sụp đổ không xa của Trung Hoa Cộng sản ». Cuốn sách The coming collapse of China (Sự sụp đổ sắp đến của Trung Quốc) vẫn còn nguyên giá trị.

Chúng ta hãy theo dõi tình hình và chờ xem.

 

 

Biết danh tính công an 'đánh' người?





Biết danh tính công an 'đánh' người?


Cập nhật: 13:20 GMT - chủ nhật, 9 tháng 6, 2013


Người trấn áp biểu tình và cảnh sát bị tố cáo Lê Ngọc Tùng

Ông Lê Ngọc Tùng bị tố cáo là người trấn áp người biểu tình

Các công dân mạng nói họ đã 'tìm ra' danh tính một trong số các công an tham gia trấn áp người biểu tình Nguyễn Văn Phương hôm 2/6 ở bên ngoài trại giam giữ Lộc Hà, Hà Nội.

Ông Nguyễn Lân Thắng, người copy và đưa lên trang Facebook một loạt ảnh của công an viên Lê Ngọc Tùng, khẳng định đây chính là người bị chụp ảnh đang giơ tay đánh người biểu tình Nguyễn Văn Phương.

Các bài liên quan



Chủ đề liên quan



Ông Thắng nói với BBC hôm 9/6, đúng một tuần sau cuộc biểu tình hôm 2/6:

"Chúng tôi phát hiện cách đây ba hôm nhưng hôm nay mới công bố.

"Có một người trong đội bóng No U biết ảnh của công an này trên Facebook.

"Chúng tôi có được cả ảnh đi chơi, ảnh đi đám cưới...

"Thực ra [đưa lên] là để lên án họ thôi. Họ cũng là lính nghĩa vụ, sinh năm 91, 92, trẻ ranh.

"Chúng tôi muốn gửi thông điệp là bất cứ hành động xấu xa với người yêu nước nào cũng sẽ bị phát hiện và các sĩ quan cao cấp không thể núp bóng những cảnh sát trẻ ranh để làm hại người yêu nước."

Ông Thắng nói ông và những người tham gia biểu tình hôm 2/6 vẫn đang tiếp tục tìm người khóa cổ ông Nguyễn Văn Phương từ đằng sau.

Đóng tài khoản


Trong cuộc biểu tình ở khu vực Bờ Hồ hôm 2/6, lực lượng công an mặc sắc phục và thường phục đã bắt đigần 30 người và đưa về trại Lộc Hà.

Facebook của công an viên Lê Ngọc Tùng

Cảnh sát Lê Ngọc Tùng tự nhận đã tốt nghiệp Học viện Cảnh sát

Những người biểu tình đã tiếp tục giăng biểu ngữ và hô khẩu hiệu chống Trung Quốc ở cả trong và bên ngoài trại.

Các hình ảnh chụp được cho thấy ông Trương Văn Dũng bị chảy máu ở đầu, ông Nguyễn Chí Đức bị nhiều vết trầy xước và thâm tím ở lưng trong khi ông Nguyễn Văn Phương bị vít và bẻ cổ bởi những người mặc thường phục.

Người bị tố cáo tham gia trấn áp ông Phương, công an viên Lê Ngọc Tùng, cũng mặc thường phục khi bị chụp ảnh.

Ông Thắng nói ông Tùng có ít nhất hai tài khoản trên Facebook và đã khóa lại một tài khoản.

"Nhiều người dùng [Facebook] bức xúc quá, người ta chửi bới nên anh ta đầu tiên rút ảnh xuống, sau đó khóa Facebook," ông Thắng nói.

Trong trang Facebook còn để mở cho tới 20:30 giờ Việt Nam, công an viên này từng chửi thề và nói "muốn đâm, muốn chém, muốn đấm thằng nào quá" vì các sếp không cho về sớm.

Trong một thông điệp trạng thái khác, ông Tùng cũng chửi thề khi có "lắm thằng nhìn ngu" mà ông gặp phải.

Thông điệp trên Facebook của ông Lê Anh Tùng

Một số thông điệp trên Facebook của ông Tùng

BBC đang liên hệ với ông Tùng để có phản hồi về cáo buộc của những người biểu tình.

Cảnh sát này đã bỏ ảnh và khóa trang Facebook tại tại khoản mang tên 'Anh Tùng' vào lúc khoảng 21:30 giờ Việt Nam.

Đây không phải là lần đầu tiên các công dân mạng truy tìm cảnh sát hành hung người biểu tình.

Trong một cuộc biểu tình khác mà ông Nguyễn Chí Đức bị một công an viên đạp vào mặt trong lúc bị bốn công an giữ tay, giữ chân, các công dân mạng cũng đã tìm ra Bấm thủ phạm.


 

Nhận diện công an đạp mặt dân


Đại úy Minh (áo vàng) đứng cạnh Thượng tá Canh (áo trắng - chỉ tay)

Đại úy Minh và người đeo kính áo đen bị tố cáo đã đánh người vô cớ

BBC được biết người đạp vào mặt anh Nguyễn Chí Đức là một đại úy trong khi người chỉ đạo là thượng tá công an ở Hà Nội.

Một trong số những người biểu tình bị bắt nói vị đại úy tên là Minh.

"Khi chúng tôi bị đưa lên xe, tôi nghe thấy có người gọi 'anh Minh ơi lên xe đi' và anh ta lên.

"Đây cũng là người đã đánh chúng tôi," người biểu tình này nói với BBC.

Ông cũng nói thêm người mặc áo trắng và chỉ tay trong ảnh chính là Thượng tá Canh, Phó trưởng công an quận Hoàn Kiếm.

Ngoài ra, người đeo kính và đứng đằng sau ông Canh cũng bị tố cáo đã vô cớ đánh người biểu tình.

Cho tới nay ít nhất năm người đã nói rằng họ bị cảnh sát đánh đập mặc dù họ không hề có thái độ khiêu khích.

'Phũ phàng'

Anh Nguyễn Chí Đức thậm chí còn đang bị bốn công an cầm tay cầm chân khi bị Đại úy Minh đạp vào mặt.

Anh Đức nói anh đã bị "khống chế như con lợn... mấy đồng chí công an còn đạp (sút) tổng cộng 4 phát. Đạp từ trên đạp xuống trong lúc mình đang còng queo.

"Trong đó có hai phát được ăn "bánh giầy" vào mồm. Một phát trượt qua cổ. Một phát vào ngực."

Trước cuộc tuần hành một ngày, tôi đã biết cuộc trấn áp sẽ rất phũ phàng.

Nguyễn Chí Đức

Blogger này nói với BBC rằng anh đã từng xuống đường hai lần năm 2007 và năm lần trong tháng 6-7/2011.

"Trước cuộc tuần hành một ngày, tôi đã biết cuộc trấn áp sẽ rất phũ phàng. Một cán bộ an ninh cũng đã nhắc nhở tôi về tình hình chung và của cả cá nhân tôi. Cho nên sự việc đến thì tôi cũng thấy bình thản."

Hiện chưa rõ công an Việt Nam đã có lời xin lỗi anh Đức hay có công an nào bị xử lý trong vụ này chưa.

Báo chí Việt Nam hoàn toàn im tiếng trong vụ công an hành hung người dân lần này.

Trong khi đó họ Bấm đưa tin một cô gái ở thành phố Hồ Chí Minh sẽ bị khởi tố vì tát công an.

Cũng trong ngày 20, VnExpress chạy tin Bấm 'Hạ gục kẻ bắn chết một công an' trong đó không hề nói cảnh sát đã cố gắng tới đâu để có thể bắt sống người gây án.

Cảnh sát Việt Nam đã nhiều lần bị tố cáo sử dụng bạo lực quá mức cần thiết và lạm dụng quyền hành.








Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link