Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, June 16, 2013

ChủTịch UBĐN/QHHK chất vấn PhụTá ThứTrưởng BNG về 2 em NPUyên và ĐNKha


 

From: Paul Van <
To:
Sent: Monday, June 10, 2013 7:39 AM
Subject:  Clip hay .

 

Xin chuyễn tiếp một clip giá trị, tường thuật Dân Biểu Ed Royce, chủ tịch Ủy Ban Đối Ngoại Hạ Viện Hoa Ky chất vấn Ts Daniel Baer, Phụ Tá Thứ Trưởng Ngoại Giao  v/v nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã bắt giữ, giam cầm, tra tấn man rợ và tuyên án hai sinh viên trẻ Nguyên Kha 8 năm tù giam và Phương Uên 6 năm tù giam. 

Bản thân tôi cảm thấy hổ thẹn, vì được định cư sinh hoạt trong một quốc gia "promote" Dân Chủ, Tự Do như ly' tưởng hàng đầu nhưng tôi chỉ biết vổ tay ca tụng, nói và hát theo những người đại diện Người My gốc Việt trong những dịp tiếp xúc với viên chức hành pháp, lập pháp Hoa Ky ; mặc dù biết rõ những viên chức này không thực hiện những lời hứa cam kết lúc vận động tranh cử hay nhận nhiệm.

Tôi cảm thấy mình "hèn" đã không tiếp sức tương xứng với anh em tuổi trẻ Việt Nam ngay giữa lòng chế độ độc tài, bạo lực; nhưng tôi cũng muốn lên tiếng với một vài anh chủ tịch đại diện Người My gốc Việt nhưng "hèn" hơn người hèn, đã huênh hoang hống hách với đồng hương và cúi đầu chạy theo những chiếc bóng để tìm danh hảo và quyền thế.

Trích "nhật ky' thằng hèn"

   

 

Hạ Viện Mỹ hiện do đảng Cộng Hòa nắm quyền đa số. 

Chúc may mắn đến Phương Uyên và Nguyên Kha. NLGO

 

ChủTịch UBĐN/QHHK chất vấn PhụTá ThứTrưởng BNG

về 2 em NPUyên và ĐNKha

 

Xin gởi đến  quý vị video clip vừa được subtitled thêm tiếng Việt, mời nghe và phổ biến

 


 




Bu`i Ba?o So+n CVA65

"When you cannot defend freedom through peaceful means, you have to use arms to fight..." Marek Edelman



Don’t listen to the communists, but take a good look at what they have done.

 






 

 Bị can áo trắng. ông Đại sứ , ông Dân biểu và những vấn đề của chúng ta

                                                    

Lời nói đầu

Tháng 5-2013 tòa án cộng sản Việt Nam xử 2 em sinh viên tại Long An. Hai em mặc áo trắng ra tòa về tội yêu nước chống Tàu hành động bá quyền trên biển Đông. Bản án nặng nề, ai cũng bất bình. Tháng 6-2013 ông đại sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội đến thăm San Jose. Tôi có dịp nói một câu rất "không ngoại giao" trong buổi họp báo. "Tôi nghĩ rằng văn phòng ông đại sứ chưa nỗ lực đúng mức trong vấn đề nhân quyền tại Việt Nam." Ông hơi bất ngờ vì đây là lời bình luận bất bình thường nhất trong chuyến thăm Cali.
 
Từ mấy tuần nay ông chỉ nghe toàn lời vuốt ve lịch sự Riêng phần tôi, nghĩ rằng Hoa Kỳ nói chung cũng chỉ quan tâm vớ vẩn như ông đại sứ mà thôi. Nhưng tôi đã nhầm. Một ông dân biểu liên bang đơn vị số 39 ở Nam Cali đã đưa ông tiến sĩ phụ tá thứ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ ra mắng một trận đâu ra đấy. Nếu theo cái đà này, tôi nghĩ rằng có triển vọng Hà Nội sẽ phải lùi bước.
 
Hai em sinh viên Việt Nam chắc chắn không ở tù theo đúng thời gian khắc nghiệt của bản án. Các em sẽ được tự do một ngày rất gần. Tôi xin kể sơ lược lại đầu đuôi như sau vì đây là những vấn đề của chúng ta.

Áo trắng ra Tòa.

Tháng 5-2013 tòa án Long An đem 2 em sinh viên ra xử vì tội âm mưu phá hoại an ninh quốc gia. Hai em mặc áo trắng ra tòa. Tội danh rất vớ vẩn. Thực sự là các em có tham dự biểu tình chống Tàu.
 
Có sản xuất ra vài tài liệu chống Tàu. Nhưng hình thức đấu tranh rất đơn giản, ngây thơ. Không phải là một tổ chức âm mưu bạo động có tang vật vũ khí. Không chống lại chính quyền và chính phủ. Chỉ chống đảng cộng sản không cho các em yêu nước chống Tàu.
 
Các quan tòa cũng bày đặt xử công khai, có luật sư biện hộ. Các em nói gì thì nói. Luật sư cãi gì thì cãi. Bản án đã có sẵn. Tuy nhiên các nhà tư pháp vẫn còn tạm đình lại để điện thoại xin lệnh cuối cùng của đảng cộng sản. Giờ chót đảng ra lệnh cứ xử tối đa như đã định. Bản án công bố. Cả nước sững sờ. Bây giờ chúng ta làm gì. Hà Nội còn đang o bế Hoa Kỳ mà lại dám chơi một cú quá nặng về nhân quyền.
 
Tòa đại sứ Mỹ đã phản ứng ra sao. Đã nói chuyện gì với các giới chức trong đảng cộng sản, quốc hội cộng sản, chính phủ cộng sản và bộ tư pháp của cộng sản. Chuyện bên trong không ai biết. Xem ra bên ngoài không thấy có vẻ gì là quyết liệt. Vì vậy nên nhân dịp ông đại sứ đến San Jose chúng tôi đưa ra 4 câu hỏi. Như sau:

Hỏi thăm ông đại sứ.

Kính gi bà dân biểu liên bang Joe Lofgren. Xin bà vui lòng gi các câu hỏi của chúng tôi đến ông David Shear, đại s Hoa Kỳ tại Việt Nam, nhân dịp ông gặp  cộng đồng và báo chí vào ngày th sáu June 7-2013 tai Santa Clara County.

1) Nếu ngày mai, bất ng xảy ra chiến tranh trên biển Đông gia Việt Nam và Trung quốc, Hoa kỳ sẽ có thái độ ra sao

2) Ông đại s đã cho biết Hoa Kỳ rất quan tâm đến vấn đề nhân quyền tại Việt Nam. Xin cho biết thái độ tc thi của bộ ngoại giao và tòa đại s đối vi vụ 2 em nhỏ sinh viên tại Long An va bị kết án hết sc nặng nề vì bày tỏ lòng yêu nước. Vi tư cách là công dân Hoa Kỳ xin bà dân biểu và ông đại s trong phạm vi thẩm quyền lập pháp và hành pháp Hoa Kỳ can thiệp mạnh mẽ để các em được trả t do. Phiên tòa xử các em công khai hoàn toàn vi hiến và thách đố công luận toàn thế gii

3) Quan niệm của bộ ngoại giao Hoa Kỳ và tòa đại s ra sao đối vi Nghĩa trang quân đội VNCH tại Biên Hòa. Nghĩa trang này đã chôn cất 16 ngàn t sĩ năm 1975. Đã được thân nhân di chuyển hài cốt 4000 ngôi mộ và hiện còn lại 12 ngàn tại chỗ.   Chúng tôi xin ông đại s và bà dân biểu x dụng quyền hành pháp và lập pháp bảo vệ cho s tồn tại của Nghĩa Trang quân đội Biên Hòa. Chính quyền Việt Nam cần phải  chính thc công nhận phần đất này là di sản lịch s của quốc gia. Điều khoản quốc tế về việc bảo vệ mồ mả của t sĩ phe đối nghịch có ghi trong hiệp định Geneve 1954, Paris 1973 và trong bản tuyên ngôn về chiến tranh gia các thành viên trong Liên Hiệp quốc  

4) Người Việt Nam, dù trong nước hay hải ngoại đều có niềm t hào khi chính phủ Hoa Kỳ, tổng thống và bộ trưởng ngoại giao đã bổ nhiệm vị tổng lãnh s tại Sài Gòn là một người Mỹ gốc Việt, sinh quán tại miền Nam, một người trẻ tuổi gốc di dân tỵ nạn hiện làm việc dưới quyền ông đại s. Khi ông đại s mãn nhiệm kỳ, ông có nghĩ rằng sẽ đề nghị ông tổng lãnh s Lê thành An thay thế hay không?

Xin chân thành cảm tạ bà dân biểu và ông đại sứ.

Phần Trả lời 

Sau khi đưa câu hỏi, nhiều thân hữu theo dỏi xem chúng tôi được trả lời ra sao. Xin tường trình vắn tắt như sau. Văn phòng bà dân biểu là nơi tổ chức chính đã gộp các câu hỏi lại thành từng vấn đề. Ông đại sứ trả lời chung trong phần thứ nhất. Đó là giờ nói chuyện với cộng đồng trong hội trường của giám sát viên Santa Clara County. Hơn 100 người hiện diện và có nhiều thành viên báo chí truyền thông Việt Ngữ. Sau khi được giới thiệu, ông đại sứ nói chuyện về tình hình Việt Nam qua các lãnh vực chính trị, kinh tế , giáo dục.
 
Ông trả lời gián tiếp các câu hỏi nêu lên theo đề tài nhân quyền và các lãnh vực khác. Phần lớn chúng ta đều đã biết nếu có theo dõi tin tức. Không có gì quan trọng và hấp dẩn. Về vấn đề Trung cộng, ông đại sứ chỉ  nhắc lại những gì bà ngoại trưởng Clinton trước đây đã tuyên bố và các bình luận của bộ ngoại giao mới đây.
 
Câu hỏi của tôi về chiến tranh Hoa Việt, về Nghĩa trang quân đội và về tương lai của ông tổng lảnh sự Lê Thành An không được đề cập đến. Ban tổ chức cho biết sẽ trả lời riêng. Sau giờ họp cộng đồng đến giờ họp báo trong phòng riêng. Phòng này nhỏ và nhiều báo chí nên việc hỏi đáp không trật tự. Cũng giống như các chính khách thường trả lời vớ vẩn cho báo chi. Tôi đứng bên ngoài nhưng cũng nói lớn được 2 câu hỏi. 

     
                                                                                            

                                                                                       
 
Xin ông đại sứ cho biết về Nghĩa Trang quân đội tại Biên Hòa. Ông trả lời rằng phía chính quyền Việt Nam đang dọn dẹp sạch sẽ như chúng ta đều có biết tin tức. Tôi hỏi rằng ông tiên đóan tương lai của nghĩa trang này ra sao. Ông không có câu trả lời. Và ông cũng không có dư thì giờ nói về công việc của ông Ng Đạc Thành lo di chuyển hài cốt từ ngoài vào trong và các chi tiết khác. Tôi cũng nói hỏi thêm:" Dường như văn phòng ông đại sứ chưa nỗ lực đúng mức về lãnh vực nhân quyền tại Việt Nam." Ông đại sứ hơi ngần ngại rồi nói rằng. "Cám ơn về câu hỏi, nhưng văn phòng ông đã có những hoạt động đúng mực và đầy đủ, đúng hoàn canh …van van." Trong buổi họp báo tất cả mọi người đều đứng với nhiều máy vi âm đưa ra chung quanh ông đại sứ nên không có trường hợp nào được hỏi đáp rỏ ràng và thoải mái.
 
Các câu hỏi khác không có dịp đề cập đến. Để  kết luận tôi cảm thấy tương đối yên tâm về tương lai Nghĩa trang Biên Hòa. 
 
 Đề tài này hôm nay đã được ĐƯA RA TRƯỚC CÔNG LUẬN. đã được mọi phía biết đến. Nghĩa Trang sẽ không bị chìm trong bóng tối. Nhưng tôi thất vọng về việc can thiệp của Hoa Kỳ đối với các em sinh viên ở tòa án Long An. Các nhà tranh đấu, các nhà báo đã trưởng thành, các cựu đảng viên, các luật sư bác sĩ họ là những nhân vật hiểu rỏ công việc mình làm. Nếu bị đàn áp họ sẳn sàng chấp nhận.
 
 Nhưng đối với các em thanh thiếu niên áo trắng ra tòa. Không thể để các em cô đơn chịu khổ nạn. Là người Việt tại Mỹ, chỉ có một con đường là trông cậy vào sự can thiệp của nước Mỹ. May mắn thay, tôi có tin mừng gửi quí vị.
 
 Xin xem tài liệu về việc ông dân biểu đưa ông đại diện bộ ngoại giao ra hạch hỏi và ra lệnh rõ ràng. Ông tiến sĩ phụ tá thứ trưởng bộ ngoại giao, hiện là trưởng văn phòng nhân quyền bị tra vấn đã hết sức lúng túng và sau cùng phải cam kết sẽ can thiệp khẩn cấp với nhà  cầm quyền Hà Nội. Đây là đề tài chính của chúng tôi gửi quí vị. 
 
Cám ơn anh Hùng đã phụ đề Việt Ngữ vào đoạn phim và phổ biến. Xin đọc đoạn đối thoại sau đây và có thể vào youtube để nghe rỏ câu chuyện và hình ảnh.  

 Chủ Tịch UBĐN Quốc Hội ông Ed Royce là dân biểu cộng hòa đơn vị 39th   Fullerton Nam CA. Ông và các dân biểu khác đều được các cử tri gốc Việt thông báo về các vi phạm nhân quyền tại VN. Xin tiếp tục theo đường lối này và hãy lên tiếng khích lệ các vị dân cử. Hãy vào Internet tìm địa chỉ của các dân cử, hãy gửi thư cảm ơn.
 
Theo tinh thần buổi chất vấn viên chức bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ là Tiến sĩ Daniel Baer về vụ cộng sản Việt Nam kết án nặng nề hai thanh niên trẻ yêu nước Việt Nam, chúng ta có quyền hy vọng NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN và ĐINH NGUYÊN KHA sớm được tự do. Hãy làm một công dân Mỹ tốt, chúng ta sẽ đấu tranh hữu hiệu cho dân sinh tại Hoa Koa KHoa Kỳ và nhân quyền tại Việt Nam.                                                            

        Saturday, June 8, 2013


Ghi lại những lời phát biểu của Dân Biểu Ad Royce và TS Baer trong buổi điều trần trước Quốc Hội Hoa kỳ





 
Hai thanh niên này chỉ nói lên suy nghỉ của họ về biên giới và lãnh thổ của đất nước Việt Nam của họ. Nhưng vì chỉ nói lên điều đó, cô gái 21 tuổi này, đây là bức ảnh của cô (trước đó hình của cô đã được phổ biến) Giờ đây cô gái đó bị kết án 6 năm tù. Và đây là mối quan tâm của tôi mà tôi muốn hai vị cần phải chú ý.
 
Sau khi cô bị bắt, trước khi bị kết án, chúng ta (Chính phủ Hoa Kỳ) có bàn thảo với phía Việt Nam(?) Tôi lại không thấy gì trong báo cáo của ông trình bày về những gì đã xảy ra với cô ta.
 
Và theo như lời tố cáo của mẹ cô, của bạn cô, trong lúc bị tạm giam cô đã bị hành hung thật dã man đến nổi cô bị bất tỉnh, bị đá vào thân thể! Mẹ cô báo rằng những vết bầm tím ở cổ, hai cánh tay mà bà có thể thấy rõ.
 
 Cô bị mang đi và bị kết tội với thuật ngữ gọi là "tuyên truyền chống lại nhà nước XHCN VN".



 
Tiến sĩ, ông đã làm việc với phía nhà nước VN được đến mức độ nào? Ông đã nói gì về những biện pháp mà Hoa Kỳ sẵn sàng thực hiện nhằm ngăn chặn việc kết tội phi lý cô ấy, và hành động đánh đập loại (côn đồ) này trong lúc cô bị giam cầm.






 
Biện minh cho thuộc cấp về hành tra khảo và đánh đập  tàn nhẫn cô ấy như vậy! Và tuyên án tù với một bản án thật vô lý. Và..và.. nếu chúng ta không kịp thời sử dụng lợi thế mà chúng ta có để ngăn chặn những hành động sai quấy này, sử dụng bạo lực phi pháp như vậy! Với lợi thế của Hoa Kỳ, chúng ta thật vô trách nhiệm nếu chúng ta không có hành động tương xứng với lời nói của chúng ta.





 
                                                                 
 
Tiến sĩ Daniel Baer: Xin bảo đảm với ông rằng chúng tôi cam kết sẽ nghiêm túc đặt vấn đề này và áp lực mạnh với chính quyền Việt Nam trả tự do cho cô (Phương Uyên) và bạn cô (Nguyên Kha) về các tội danh mà hai thanh niên trẻ này bị gán ghép.


 
Chủ Tịch UBĐN Quốc Hội ông Ed Royce là dân biểu cộng hòa đơn vị 39th   Fullerton Nam CA. Ông và các dân biểu khác đều được các cử tri gốc Việt thông báo về các vi phạm nhân quyền tại VN. Xin tiếp tục theo đường lối này và hãy lên tiếng khích lệ các vị dân cử. Hãy vào Internet tìm địa chỉ của các dân cử, hãy gửi thư cảm ơn.
 
Theo tinh thần buổi chất vấn viên chức bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ là Tiến sĩ Daniel Baer về vụ cộng sản Việt Nam kết án nặng nề hai thanh niên trẻ yêu nước Việt Nam, chúng ta có quyền hy vọng NGUYỄN PHƯƠNG UYÊN và ĐINH NGUYÊN KHA sớm được tự do. Hãy làm một công dân Mỹ tốt, chúng ta sẽ đấu tranh hữu hiệu cho dân sinh tại Hoa Koa KHoa Kỳ và nhân quyền tại Việt Nam.                                                                     




Friday, June 14, 2013

Cộng sản vẫn man rợ như ngày nào!

From: at sisomphou <
To: antony lymanikham <
Sent: Friday, 14 June 2013 10:44 AM
Subject: Vẫn man rợ như ngày nào!


Cộng sản vẫn man rợ như ngày nào!

Nguyễn hoài Nam
                     
                   
Sinh viên Nguyễn Phương Uyên
Chưa có mt giống người nào, một dân tộc nào, một thế lực nào trên thế giới này lại tước đi cặp kính cận của một người cận thị, dù họ bị tội gì, ngoại trử cộng sản ngu dốt, man rợ và dã man khi trả thù kẻ địch của mình một cách đê tiện mà thôi.
Hôm nay vào BBC nghe tin, tình cờ tôi được nghe một tin làm tôi choáng váng mặt mày: Theo buổi phỏng vấn, Luật sư Hà Huy Sơn cho biết sinh viên Nguyễn Phương Uyên (21 tuổi), người bị khởi tố tội Tuyên truyền chống Nhà nước XHCN, đã bị bắt từ tháng 10 năm ngoái hiện đang bị yếu sức và thường xuyên đau đầu do bị cấm đeo kiếng (cận). Tội nghiệp em quá. Mới chừng ấy tuổi mà đã bị đọa đày vì thương dân, yêu nước.
Việc đám man rợ này cấm không cho em đeo kiếng làm tôi nhớ lại tất cả những gì tôi đã trải qua và chứng kiến sau năm 1975 tại Miền Nam Việt Nam và nghe tin về Cam-Bốt: Cộng sản xem việc mang kiếng là dấu hiu của trí thức, là có ăn học và là kẻ thù của “cách mng”, của giai cấp bần cố nông và công nhân. Do vậy, việc đầu tiên khi chúng bắt một người là bắt họ tháo kiếng ra, hoặc thậm chí chụp ngay cặp kiếng trên mặt họ, ném mạnh xuống đất và chà đạp lên nó một cách thô bạo. Khi chúng bắt các tù binh Mỹ ngoài Bắc cũng thế. Mục đích của chúng không phải là vô hiệu hóa kẻ thù, làm cho họ không thấy đường để dễ bề điều khiển, không chạy thoát được, vì người bị bắt đã bị trói chặt.
 Hành động tước kiếng và đạp nát kiếng của người bị bắt cho thấy mặc cảm sâu xa của những người vô học, luôn luôn căm thù những người có học. Tôi còn nhớ sau 1975 lúc chúng mới vào Sài Gòn. Vì không đi Mỹ, tôi ở lại và về quê làm rẫy. Vào một buổi tối, tôi ngồi chơi với bạn gái của tôi trước sân nhà nàng thì một tên du kích trong xã đi qua, thấy chúng tôi ngồi trước sân, hắn bước vào, hất hàm hỏi chúng tôi: “Anh chị làm gì mà ngồi đây?” Thấy kỳ lạ và vô lý, tôi đứng dậy, vừa đứng lên vửa giải thích “Đây là nhà của chúng tôi và chúng tôi đang ngồi ngay trong sân nhà”. Tên du kích lên đạn cái rắc, bảo tôi gỡ kiếng ra! Nếu kiếng mát đen thì tôi còn hiểu được. Đàng này nó là đôi kiếng cận nhẹ tròng trắng. Tôi định giải thích thì hắn lùi lại và đưa súng thẳng vào tôi, định bóp cò! Tôi hoảng hốt và hiểu ngay tôi không thể nói phải trái với một thằng ngu, nên đứng im. Nếu tôi cố ăn thua với hắn, hắn đã bắn chết tôi rồi và hôm nay sẽ không còn tôi ngồi đây để vạch tội chúng nữa.
Nhưng như thế cũng không thấm thía gì so với những cực hình mà toàn bộ các viên chức và sĩ quan quân đôi VNCH đã phải gánh chịu khi chúng tước bỏ và đạp nát những cặp kiếng cận mà các anh em phải đeo để thấy đường, vì cực hình này kéo dài có khi cả chục năm!
Đối với cán bộ cộng sản, cặp kiếng cận là một biểu hiện của học thức, của lý luận, của ăn học…của tất cả những gì chúng thiếu thốn và căm ghét. Nhưng chúng đã được giải phóng gần 40 năm rồi và trong nước đã có nhiều tiến bộ, phần lớn chúng đã phải hoặc “biết” đeo kiếng cận, nhiều đứa đã du học và công cán tại nước ngoài và đã thấy được cặp kiếng cận là một vật bất khả ly thân của người bị cận thị, là một vật mà việc đeo nó là một quyền tối thiểu của con người – một nhân quyền – dù người đó có là một phạm nhân, phạm bất cứ tội gì, kể cả các tội hình sự, giết người và sắp phải ra pháp trường, thì họ vẫn phải được mang cái kiếng cận của họ. Nếu không thì cũng như chúng đã bịt mắt họ lại hoặc móc mắt của họ. Ngay cả tên dồng chí X, Trọng lú và vô số tên khác , và con em chúng đều đã mang kiếng cận hoặc lão, đã biết diện những bộ đồ tây và thắt những chiếc cà vạt lòe loẹt và ngồi trong những chiếc xế hộp sang trọng, đắt tiền, thì tại sao chúng vẫn còn cướp đi cặp kiếng cần thiết của một em sinh viên bé bỏng? Hay quản ngục tại nơi giam giữ Uyên chưa bao giờ được mở mắt nhìn đời? Nếu vậy thì cha con đồng chí X và Trọng lú đâu, sao không chỉ dạy cho đám này biết thế nào là cặp kiếng cận thị?
Chưa có một giống người nào, một dân tộc nào, một thế lực nào trên thế giới này lại tước đi cặp kính cận của một người cận thị, dù họ bị tội gì, ngoại trử cộng sản ngu dốt, man rợ và dã man khi trả thù kẻ địch của mình một cách đê tiện mà thôi.
Xét vì lẽ đó, tôi để nghị anh em bạn bè khắp bốn phương hãy tìm mọi cách, kể cả việc liên lạc với các tổ chức nhân quyền, các tòa đại sứ của các nước…nhờ gây áp lực buộc cộng sản trả lại cặp kiếng cận cho em Phuong Uyên. Việc này nghe có vẻ nhỏ, nhưng không nhỏ đâu!

Tiếng Gọi Công Dân kính mời đọc bài mới thứ sáu 14-6-2013


 

 

 


 


 

Rồi Hết Chiến Tranh


 

 

                                                          Rồi Hết Chiến Tranh  

                                                               Tưởng Năng Tiến - Thứ tư, 08.5.2013

 

                                      

 

"Khi đất nuớc tôi không còn chiến tranh, trẻ thơ đi hát đồng dao ngoài đường." - T.C. S

Hơn bốn mươi năm trước, khi cuộc chiến ở Việt Nam còn đang ở giai đoạn khốc liệt, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã mường tượng ra một viễn ảnh thanh bình làm say đắm lòng nguời: "Khi đất nuớc tôi không còn chiến tranh, trẻ thơ đi hát đồng dao ngoài đường."

Sau cuộc chiến, quả nhiên, trẻ con có la cà và tụm năm tụm ba hơi nhiều trên đường phố. Chỉ có điều là tuyệt nhiên không nghe một đứa nào hát đồng dao; đã thế, phần lớn tụi nhỏ đều tham dự tích cực vào nhiều sinh hoạt không thích hợp cho lắm với tuổi thơ: bới rác, móc túi, ăn mày, bán cần sa, và nài nỉ mời khách mua... dâm – với một thứ ngôn ngữ sỗ sàng và sống sượng đến độ có thể làm đỏ mặt một người da đen hay da đỏ: “Chú ơi, chú chơi cháu đi…” (Hoàng Hữu Quýnh– Tôi Bỏ Đảng, Tập I: Bản Cáo Trạng Chế Độ Hà Nội, trang 140, 1989, trích từ Phản Tỉnh Phản Kháng Thực Hay Hư của Minh Võ, Thông Vũ xuất bản năm 1999).

Đó là những chuyện chỉ có tính cách “hiện tượng,’’ xẩy ra mấy thập niên về trước, khi hòa bình mới đuợc vãn hồi, và xã hội còn nhiều tệ đoan do tàn tích của chiến tranh và xã hội cũ để lại. Với thời gian, bản chất của chế độ cộng sản Việt Nam mỗi lúc được nhận biết rõ ràng hơn.

Từ Hà Nội, ký giả Huw Watkin tường thuật rằng “cứ năm đứa bé đang lê trên vỉa hè của ba mươi sáu phố phường là có một đứa... ăn xin. Bốn đứa còn lại, xem chừng, cũng bận: đánh giầy, năn nỉ người đi đường mua vé số, dắt mối, bán ma túy...”(“VIETNAM: CHILDREN SOLD INTO BEGGING, PIMPING AND DRUG DEALING”).

Cũng vẫn theo y như lời Huw Watkin thì lực lượng trẻ con đi ăn mày, làm ma cô và bán ma túy... ở Việt Nam đang dần được đưa vào tổ chức (“... recent media reports that children are being increasingly used by organized begging gangs, pimps and drug dealers”).

Chuyện này thì thằng chả nói hơi... thừa! Ở một xứ sở mà nhà nước bao biện mọi chuyện, và lãnh đạo khắp nơi – kể cả chùa chiền, giáo đuờng hay thánh thất... – làm sao để cho trẻ em (những mầm non tương lai của tổ quốc) sống vô tổ chức được, cha nội?

Trong tương lai gần, lũ trẻ thơ bụi đời ở Việt Nam (dám) sẽ được đoàn ngũ hoá – và cho thắt khăn quàng có màu sắc khác nhau – để dễ điều phối. Đại loại như, khăn quàng xanh: đánh giầy; khăn quàng tím: dắt mối; khăn quàng trắng: ma túy; khăn quàng hồng: mãi dâm; khăn quàng nâu: ăn mày; khăn quàng đỏ: thu thuế và theo dõi hoạt động, cũng như tư tưởng, của những loại khăn quàng khác!

Chiến tranh Việt Nam kết thúc cũng chấm dứt luôn sự chia cách giữa hai miền Nam - Bắc. Viễn tượng thống nhất (cũng) đã được hình dung bởi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trước đó, và cũng là một hình ảnh khiến cho không ít kẻ phải ước mơ: “Một đoàn tầu đi tỏa khói trắng hai bên đường...’’

Một lần nữa nhạc sĩ Trịnh Công Sơn lại đúng, dù vẫn chưa đúng hết. Sau cuộc chiến, quả nhiên là có đoàn tầu Thống Nhất xuôi ngược Bắc - Nam. Điều đáng tiếc là hành khách lại luôn luôn ở tâm trạng bất an. Kẻ lo bị móc túi, nếu có tí tiền. Người lo bị công an xét hỏi và tịch thu hàng hoá, nếu là dân buôn lậu. Và tất cả đều lo sợ bị ném đá vỡ đầu. Những hòn đá xanh, to bằng nắm tay, được trẻ con dọc hai bên đuờng – đợi xe lửa đi qua – thi nhau ném vun vút vào cửa sổ!

Do vậy, tầu Thống Nhất được “cải tiến” bằng cách rào kín mọi khung cửa bởi dây kẽm theo hình mắt cáo. Từ đó, nó trông y như những toa xe dùng để chở tù. Những đoàn tầu như thế mà đi phom phom, hớn hở hú còi, và hân hoan thơ thới, sung sướng ’’toả khói trắng hai bên đuờng’’ thì trông (e) hơi mỉa mai và (có phần) lố bịch!

Trịnh Công Sơn chỉ gần hoàn toàn đúng khi mô tả thảm cảnh sau đây: “Khi đất nước tôi không còn chiến tranh, mẹ già lên núi tìm xương con mình...’’ Nói là “chỉ gần hoàn toàn đúng” vì cuộc chiến đã tàn từ lâu. Thế hệ của những “mẹ già lên núi tìm xương’’ đã qua nhưng chuyện đào bới hài cốt vẫn được tiếp tục bởi anh chị em, hay bạn đồng đội của những người đã khuất –  theo như tường thuật của Rajiv Chandrasekaran, trên The Washington Post: ’’Vietnamese Families Seek Their MIAs.”

                                                    

                                                         Tổ Quốc Ghi Công. Nguồn ảnh: tranhung09

Bài báo mở đầu bằng một câu chuyện thương tâm. Ông Nguyễn Dinh Duy tử trận ngày 29 tháng 3 năm 1975. Suốt mấy mươi năm qua, chị của ông ta (Bà Thắm) vẫn không ngừng đi tìm kiếm xác em trong... vô vọng. Ông Duy chỉ là một trong 300.000 lính Bắc Việt chết trận mất xác – và kể như là mất luôn (Duy is one of about 300,000 North Vietnamese soldiers killed in the war whose remains have not been located - and likely never will be).

Tiếp theo là một câu chuyện cảm động về tình đồng đội: “Mỗi tuần một lần, ông Ban thức dậy lúc 5 giờ sáng, leo lên chiếc xe gắn máy màu xanh lá cây đã cũ, đi đến những nơi mà ông còn nhớ khi còn là một y tá trong quân đội. Trí nhớ của ông quả tốt; mười năm qua, ông tuyên bố, đã đào được 2.000 xác chết và đã nhận diện được một nửa trong số này...’’  Vẫn theo lời ông Ban: “Là kẻ sống sót, tôi tự thấy mình phải có bổn phận với những nguời đã chết (Being still alive, I feel responsible for the dead people).

Quan niệm sống của ông Ban, tiếc thay, không được chia sẻ bởi những người hiện đang nắm quyền bính ở Việt Nam – dù họ đều là những kẻ sống sót sau cuộc chiến vừa rồi. Khi bị chất vấn về thái độ vô trách nhiệm này, giới chức có thẩm quyền của Hà Nội, ông tướng Trần Bạch Đằng nào đó đã giải thích với phóng viên Rajiv Chandrasekaran như sau: ’’...tìm kiếm những binh sĩ quá tốn kém mà tiền thì phải dùng vào việc chăm lo cho cho những kẻ còn sống sót.’’(Dang said the cost of searching for missing soldiers must be weighed against the need to care for the survivors of the war).

Vì đảng viên Cộng Sản Việt Nam là những nguời theo chủ thuyết duy vật nên không quan tâm đến những việc làm có tính cách duy tâm chăng? Nói vậy e không được ổn. Nhìn cái cách họ ’’thờ’’ ông Hồ Chí Minh thì biết. Họ có cả một Bộ Tư Lệnh để bảo vệ lăng ông ta mà. Họ đâu phải là những kẻ vô tâm và lo tốn kém.

Họ ướp xác ông Hồ và bảo trì cũng như bảo vệ nó tới cùng chỉ vì nó có giá trị như một thứ môn bài (patent) cho phép họ tiếp tục hành nghề cách mạng –  hay ít nhất thì họ cũng tưởng hoặc mong như thế; còn 300.000 ngàn bộ xuơng của đám binh sĩ chết dấm chết dúi đâu đó, trong cuộc chiến vừa rồi, đâu còn một chút giá trị thực tiễn nào nữa khiến họ phải quan tâm.

Rõ ràng họ không phải là những người duy vật, cũng không phải là những kẻ duy tâm mà là những tên duy... lợi ! Hãy nhìn vào thực tế, xem cô nhi quả phụ hay bố mẹ của những kẻ đã hy sinh được “chăm lo’’ ra sao – từ nửa thế kỷ qua ?

‘’Lúc ấy người ta sợ nhất là nhìn thấy người phát thơ. Hàng ngày hàng trăm cái thơ báo tử để trong xắc cốt nguời cán bộ xã. Anh ta đi đến nhà nào là mang đau thương tang tóc đến nhà đó... họ sợ nhất là sau cái ’lễ truy điệu trọng thể để ’Tổ Quốc ghi công’ là họ bị đẩy ra lề xã hội, không ai nuôi dưỡng.’’ (sđd trang 136 -138).

“’Lúc ấy’’, qua đoạn văn vừa dẫn, là hình ảnh của xã hội miền Bắc vào thập niên 60 và đầu 70 - khi mà Đảng Cộng Sản Việt Nam còn cần động viên xương máu người dân cho chinh chiến. Cuộc chiến đã tàn. Bây giờ thì họ còn cần gì đến ai nữa? (Nói chi đến mộ phần của những tên “lính ngụy” ở Nghĩa Trang Quân Đội!)

                                         

                                                              Phế binh: Nguồn ảnh: tranhung09

Do đó, khi thấy một phế nhân lê la xin ăn trên hè phố Sài Gòn hôm nay đừng vội nghĩ đó là thương binh của quân đội miền Nam. Không nhất thiết như thế đâu. Bây giờ ăn mày là một cơ hội đồng đều (equal opportunity), không phân biệt tuổi tác, giới tính hay thành phần xã hội.

Ranh giới giữa kẻ thắng và người bại đã bị xoá nhòa từ lâu ở đất nước này. Nơi đây – trước đói rách, khủng bố và mọi bất công xã hội – tất cả đều bình đẳng. Việt Nam hôm nay chỉ còn một nhóm người thu tóm hết quyền bính, đất đai, cũng như sở hữu mọi tài sản xã hội, và cả một dân tộc bị trị vì đã bị lừa gạt trắng trợn - thế thôi. 

Bài báo của Rajiv Chandrasekaran kết thúc bằng một tâm sự não lòng: “Tháng 4 năm nay khi cả nước đang chuẩn bị kỷ niệm 25 năm sau ngày ’giải phóng miền Nam’ và thống nhất đất nước nhiều gia đình đã đến nghĩa trang để thăm mộ thân nhân. Riêng bà Thắm thì có cảm tưởng mình bị bỏ rơi. Theo bà ta thì ’em tôi đáng lẽ phải nằm trong nghĩa trang liệt sĩ chứ đâu phải ở rừng sâu.’(My brother belongs in the Martyrs’ Cementery,’’ Tham said, ’’not out in the jungle’’).

Người ta có thể hiểu được tình thương yêu vô hạn của bà Thắm đối với người em vắn số nhưng thực khó mà chia sẻ với bà ta cái ảo tưởng rằng ông Nguyễn Dinh Duy là liệt sĩ. Cùng với hàng triệu người khác nữa, sự hy sinh của ông Duy – chung cuộc – chỉ đẩy cả một dân tộc vào cảnh lầm than và băng hoại.

Bà Thắm vẫn chưa nhận ra được rằng cái được mệnh danh là cuộc chiến “chống xâm lược’’ và  “giải phóng miền Nam’’ vừa qua chỉ là những canh bạc bịp. Nhờ vào gian manh, thủ đoạn và tất cả những mánh khoé lường gạt cần thiết nên Đảng Cộng Sản Việt Nam đã thắng. Còn nhân dân thì thua trắng tay.

Họ mất ráo mọi thứ, kể cả xương cốt của người thân, để đổi lấy... những bảng ghi công: Liệt Sĩ, Gia Đình Có Công Với Cách Mạng, Mẹ Việt Nam Anh Hùng... Hoặc giản dị hơn nữa là một cái bãi đất mênh mông (chi chít bia mộ) với bốn chữ  “Nghĩa Trang Liệt Sĩ" treo ở cổng vào, và chấm hết.

Chỉ có thế thôi mà bà Thắm vẫn bị đứng ngoài. Bà ta có lý do để buồn, dù đó một nỗi buồn “không lấy gì làm chính đáng.’’ Buồn hơn nữa là gần một phần hai thế kỷ sau khi chiến tranh chấm dứt, một số nguời Việt ở hải ngoại –  những kẻ có nhiều cơ hội để nhìn vấn đề một cách khách quan hơn – vẫn tiếp tục tranh cãi và xỉ vả lẫn nhau về những chuyện rất không cần thiết và cũng chả chính đáng tí nào.

Họ giống như những nguời đàn bà nhà quê đi chợ bằng xe lam. Trên xe bị một thằng lưu manh dụ chơi bài ba lá, lột hết tiền, và đuổi xuống xe. Thay vì xúm nhau, túm cổ thằng khốn nạn, vả cho nó rụng hết răng rồi lấy lại tiền thì họ quay ra xa xả đổ thừa lỗi lầm cho kẻ này người nọ; sau đó, họ cãi vã và xỉa xói lẫn nhau – bằng những ngôn từ nặng nề và thô tục đến độ khó ngờ.

~~~~~~~~~~~~~~~~~


 

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link