Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Sunday, June 16, 2013

Cù Huy Hà Vũ Lợn ở trại chăn nuôi


 

Thấy tội cho những người nhèo khó ở VN không cơm ăn không nhà ở .... mà sao quá đớn hèn không chịu nổi dậy chống đối ... để được vào tù csvn mặc sống tự do sung sướng trong tiện nghi như hình đây thì hạnh phúc biết bao !!!




To: Date: Sat, 15 Jun 2013 23:47:01 -0700
Subject: [ChinhNghiaViet] Fw: Cù Huy Hà Vũ ở trại giam

 

 

Anh Vũ Lợn đừng sờn lòng . Anh phải sống cho chúng nó phải chết. Anh cứ tuyệt thực đừng thèm ăn cơm tù của chúng nó. Ngày ba, bốn bữa anh cứ dùng thực phẩm nhà thăm nuôi vào là anh sẽ sống khỏe và chúng sẽ chết.

Phải cho cả thế giới thấy chúng đàn áp các nhà đấu tranh Rân Chủ Quốc Lội đến nỗi ai nấy cũng bị bệnh phù mỡ, sinh bệnh bại liệt mà tay chân ngọ nguậy tía lia gãi tai, gãi mũi như ông Nguyễn văn Lý, chúng áp bức đến nỗi Lê Thị Công Nhân bị bệnh phù bụng, phù mỡ như heo nái. Đúng là trò hề Dân Chủ Cuội.

Làm quái gì có thứ tù trọng, tù khinh. Những người đấu tranh thật thì chúng giam cho “mút chỉ cà tha” nhìn như ma đói. Hàng trăm nghìn Quân Cán Chính VNCH tù tội còn đây có ai tù Việt Cộng mà ở tù giống như Nguyễn Quốc Quân của Việt Tân, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Lý, Cù Huy Hà Vũ hay không?

Nhìn qua hiện tượng, người có suy nghĩ phài phân biệt được TÙ THẬT và TÙ CÒ MỒI.

Năm năm về trước, chúng tôi đã nói về chuyện ĐẤU TRANH CUỘI, ĐẤU TRANH CÒ MỒI qua bài viết trích lại dưới đây,mời quý vị đọc lại để suy nghiệm cho chín chắn.

 

Hồi Âm Thư Ngỏ của Lê Nguyên Hồng

 

 

Chúng tôi nhận được lá thư ngỏ của bạn trẻ Lê Nguyên Hồng hơi chậm. Lý do, chúng tôi mới đi xa về, các hộp điện thơ vựợt quá mức cho phép nên tất cả các diễn đàn đều bị dội ngược và block. Riêng Diễn Ðàn Công Luận thì chúng tôi đã yêu cầu họ bỏ email của chúng tôi ra từ lâu.

Ðọc lá thư của người bạn trẻ, chúng tôi tạm hài lòng với tính ngay thẳng của bạn. Nghĩ sao nói vậy. Hiểu đến đâu, nói đến đó. Chúng tôi không bao giờ chấp nhất.

Nếu bạn tình cờ vào trang web của tuần báo Chính Nghĩa mà đọc khá nhiều như vậy thì cứ đọc tiếp và suy nghĩ cho kỹ để hiểu cho trọn vẹn.

Chúng tôi - Kim Âu - Chủ nhiệm kiêm Chủ Bút Tuần Báo Chính Nghĩa là người chịu trách nhiệm toàn bộ những bài đăng trên website cũng như báo in.

Bạn trẻ hãy đọc hai tiêu ngôn của Chính Nghĩa và suy gẫm để hiểu thêm chủ trương, lập trường và quan điểm của chúng tôi. Chúng tôi ra khỏi nước được hơn chục năm nay (10/1994 - 11/2008).

Khi còn ở trong nước, chúng tôi được tập đoàn thống trị chăm sóc rất kỹ lưỡng nên chỉ mới có ba lần tù tổng cộng hơn 22 năm. Và lần nào cũng được “bảo vệ đến nơi, đến chốn” trong xà lim khám tối hàng vài năm, không cho gia đình tiếp tế, thăm nuôi do sợ chúng tôi ăn no nằm xà lim bị cao máu, tiểu đường, chứ không hề bị đàn áp, thẩm vấn, khủng bố về kinh tế cũng như tinh thần thường xuyên như mấy nhà đấu tranh dân chủ hiện nay.

Khi chúng tôi ra khỏi nước, chế độ bạo trị CS cũng ưu tiên cho chúng tôi miễn về nên chúng tôi cũng chẳng cần về và bản thân tôi cũng thề không trở lại khi còn lá cờ máu ngự trị trên quê hương (bạn trẻ có thể tìm đọc bài “8 năm một thoáng” trong trang web).

Vì thế nhìn quý vị đấu tranh chúng tôi thấy vui quá và chúng tôi tự hỏi: Sao thế nhỉ?

Chắc tại lúc anh em chúng tôi hoạt động không công khai nên nhà nước CS “ưu đãi” còn các bạn trẻ ngày nay cứ khơi khơi chống đối nên họ mới “mặc kệ” cho quý vị gởi fax, điện thư và điện thoại ra hải ngoại tốn tiền cho bõ ghét. Ðùa chút như vậy để bạn trẻ biết rằng, chúng tôi là thế hệ đi trước các bạn trẻ và những vị đang đấu tranh hiện nay quá xa nếu không muốn nói là bực thầy và mục đích đấu tranh của quý vị với chúng tôi cũng hoàn toàn khác biệt.

 

Chúng tôi không bao giờ chấp nhận thỏa hiệp với CS, còn bạn trẻ và quý vị hiện nay đấu tranh chỉ để xin được tập đoàn thống trị ban phát cho chút dân chủ, tự do, hay xa hơn nữa là được thành lập vài đảng đối lập cuội như đảng Dân Chủ, đảng Xã Hội trước đây vậy.

 

Chuyện xin xỏ tự do làm chúng tôi cảm thấy hơi hài hước. Cộng sản lấy đâu ra dân chủ và tự do để ban phát cho ai. Tự do, Dân chủ lại chẳng phải là món quà biếu không.

Các chính đảng quốc gia đấu tranh mấy chục năm, tốn bao nhiêu xương máu mới tạo lập được một xã hội tạm gọi là có tự do ở miền Nam nhưng cuối cùng lại bị các thế lực quốc tế bán đứng và mất hết.

Vì thế, chúng tôi - thành viên của một chính đảng quốc gia - chưa nhìn thấy ở quý vị có chút gì gọi là khả tín.

Ðối với chúng tôi, một khi đã chọn con đường đấu tranh là chỉ biết cống hiến, vô kỷ, vô công cho lý tưởng mà chẳng cầu xin sự giúp đỡ của ai, ngoài sự đùm bọc lẫn nhau của anh em trong tổ chức.

Còn quý vị đi đấu tranh chưa biết sẽ làm được gì hay đang là cái vó của CS bày ra để sẵn sàng cất lên khi cá đã vào đầy đã vội báo công “thổi tù và”.

Bạn trẻ ơi! Ðấu tranh mà bảo rằng “thổi tù và hàng tổng” thì nên ngừng đi thôi, mà “hàng tổng” nào bảo bạn “thổi tù và” vậy, bắt họ trả công nhé. Quan niệm đấu tranh như vậy là sai rồi.

Bạn trẻ ở quận 8, Phạm Thế Hiển hay Âu Dương Lân hay ở đâu chúng tôi cũng có người tiếp cận bạn như thường.

Có điều bạn có đủ tin cậy để được kết nạp hay không là chuyện khác. Nói như thế để bạn trẻ đừng nghĩ rằng các chính đảng quốc gia đã trốc hết gốc rễ ở quốc nội mà hãy nhớ rằng thông tin từ quốc nội vẫn được chuyển ra hải ngoại từ những anh em còn ở trong nước. Ðiều đó có nghĩa là nguồn thông tin của chúng tôi hoàn toàn chuẩn xác chứ không phải cứ nghe những lời các bạn nói, hay đọc bài các bạn viết mới có thông tin.

Nói thật tình là chúng tôi chẳng bao giờ tin các bạn. Nên nhớ các bạn đấu tranh là cho chính các bạn chứ không phải là đấu tranh cho chúng tôi.

Nhưng thực tế đã cho thấy, không mấy người dân quốc nội biết về các bạn mà chúng tôi chỉ thấy các bạn chăm chú hướng ra hải ngoại gần hết thời gian.

Bạn trẻ nếu đã đọc những bài trong Chính Nghĩa thì bạn đã hiểu qúa sai khi viết rằng chúng tôi viết cho vơi oan ức.

Không! Ðối với chúng tôi chẳng có gì phải than vãn. Chúng tôi ở Hoa Kỳ ngày hôm nay nhà cao cửa rộng, con cái thành đạt, gia đình hạnh phúc, kinh tế dồi dào, tại sao không vui thú điền viên, trồng bonsai, hoa cảnh để hưởng thú an nhàn mà lại chọn con đường gai góc, phiền toái.

Nhưng dù có phiền toái đến đâu chăng nữa, chúng tôi quyết không phó mặc vì chúng tôi yêu thương đất nước và dân tộc của chúng tôi. Chúng tôi không quên trách nhiệm với đồng đội, chíến hữu và đồng bào đau khổ.

Chúng tôi đang viết và còn viết vì sự đau thương khốn khổ của dân tộc.

Chúng tôi viết để nhắc nhở những người tuổi trẻ có nhiệt tâm phải thận trọng, đừng sa vào những cái lưới, cái bẫy của CS và tay sai của chúng là Phở Bò Việt Tân đang bủa giăng khắp nơi dưới những nhãn hiệu Tổ chức đấu tranh dân chủ, đấu tranh bất bạo động v.. v.

 

Như bạn thấy, web Chính Nghĩa của chúng tôi chẳng đăng bài nào về cái phong trào mà bạn là thành viên cũng như các khối này, khối nọ mà bạn nhắc tới. Lẽ dễ hiểu là giữa những người chống cộng triệt để, không khoan nhượng như chúng tôi với những người chọn con đường thỏa hiệp có một lằn ranh phân cách chẳng khác gì Lằn Ranh Quốc Cộng.

Ðối với chúng tôi thỏa hiệp là đầu hàng, thỏa hiệp là phản bội lý tưởng và thỏa hiệp là tự sát, tự diệt.

 

Cái khác lạ của Chính Nghĩa , bạn trẻ có nhận ra được phần nào là do bạn đọc thấy những điều không hợp ý, vừa lòng nên bạn cho đó là khác lạ mà không quán triệt đựợc ý nghĩa.

 

Bởi bạn trẻ ơi! Bạn chỉ đang là con cua trong rọ, con cá trong chậu, con chim trong lồng của Cộng Sản và tay sai của chúng là Phở Bò Việt Tân cùng bọn hoạt đầu chính trị mà thôi.

 

Ðối với những người đi theo con đường cách mạng dân tộc của những chính đảng quốc gia, hai chữ đấu tranh tự nó đã không dung nạp ý tưởng ôn hòa, thụ động nói gì đến bất bạo động hay bất động.

 

Chúng tôi, hay nói đúng hơn là những người thuộc các chính đảng quốc gia như: Việt Nam Quốc Dân Ðảng và Ðại Việt Quốc Dân Ðảng chưa hề bỏ cuộc.

 

Sự biến ngày 30 - 4 - 1975 khiến thể chế VNCH sụp đổ, QLVNCH bị bức tử, các đảng cách mạng tuy chịu nhiều tổn thất nặng nề nhưng đảng tử, đảng tôn vẫn tôn thờ lý tưởng cội rễ của cha anh nên hiện nay vẫn tồn tại trong lòng dân tộc, cài răng lược với Cộng Sản nhưng không lộ diện.

Tập đoàn Cộng Sản Việt Nam biết đó mới chính là mối nguy hại cho chế độ của chúng, là mầm mống dẫn tới một cuộc cách mạng mới nên chúng tìm mọi cách để truy diệt tới cùng, nhưng bạn trẻ cứ tin rằng ngày nào tuổi trẻ và dân chúng quốc nội dám bạo động, xuống đường lật xe công an, đánh đuổi bọn ác ôn mà không sợ tù tội, chết chóc, ngày đó bạn trẻ sẽ thấy rõ thực lực của các chính đảng quốc gia.

 

Bạn trẻ đừng kêu gọi chúng tôi thành lập tổ chức để yểm trợ cho ai vì chúng tôi vẫn đang làm nhiệm vụ với các cơ sở của chúng tôi và chúng tôi không có thói quen “khua chiêng gõ mõ” để gieo họa cho những người nhận được sự giúp đỡ như bọn bịp bợm Phở Bò Việt Tân.

 

Bạn trẻ đã viết thư cho chúng tôi nên chúng tôi phải viết cho bạn theo đúng phép lịch sự.

Bạn trẻ tự nhận là người ở quốc nội nên chúng tôi dành cho bạn sự ưu ái, đồng thời qua lá thư này hé lộ cho bạn biết đôi chút về những điều bạn chưa hề biết.

Chuyện Ðỗ Nam Hải do Ngân Tranh Cư Sĩ viết, chúng tôi vẫn bảo lưu vì đích thân tôi đã kiểm chứng từ trong nước.

Bạn trẻ có quyền tự do diễn giải theo hiểu biết và nhận thức của bản thân. Phần chúng tôi có trách nhiệm không để cho những mầm non cách mạng sa vào cái bẫy của Cộng Sản và tay sai Phở Bò Việt Tân bày ra.

Bạn trẻ tự giới thiệu xuất thân từ miền Bắc nhưng chúng tôi nhận thấy trong thư của bạn nặng mùi Phở Bò Việt Tân hơn là Việt Cộng Phản Tỉnh vì xem ra bạn cũng đã học được cách chụp mũ của đám Phở Bò nhưng đáng tiếc dù ai có đội cho chúng tôi cái mũ nào chăng nữa thì chúng tôi vẫn là tử thù của Cộng Sản. Bởi vì chỉ có chúng tôi mới vạch trần được những âm mưu của chúng.

 

Bạn trẻ là người thoát thai dưới mái trường xã hội chủ nghĩa có nhớ câu mà người Cộng Sản hay nói:”Tư tưởng là thống soái (Tư tưởng chỉ đạo hành động)” không?.

 

Nếu nhớ thì phải biết thêm rằng đối với Cộng Sản những người phản kháng chỉ cần lộ ra tư tưởng chống đối là đã ở tù  mọt gông chứ đừng nói đến những trò diễn kịch lố lăng nếu không được phép của những nhà đạo diễn.

 

Bạn trẻ nên nhớ, người viết thư trả lời bạn là người dầy dạn kinh nghiệm đấu tranh chưa từng thua cung với bọn chấp pháp CS bao giờ. Nhưng đám công an CS thấy có hiện tượng nguy hại là chúng bắt khẩn cấp để ngăn chặn.

Sáu lệnh tạm giam của Công An và Viện Kiểm Sát là hết 18 tháng. Cộng thêm ba lệnh tái thẩm vì không kết cung nổi, phải thả cũng đã hết 27 tháng xà lim.

 

Một người đấu tranh thực chứng qua kinh nghiệm máu xương như chúng tôi làm sao có thể tin những vở kịch đấu tranh dân chủ khơi khơi hiện nay được?

 

Về chuyện Phở Bò Việt Tân thì bạn trẻ không có đủ hiểu biết để bàn bạc. Chừng nào bạn nói là đọc đủ hết những bài viết về bọn lưu manh bịp bợm này rồi mà còn thắc mắc chỗ nào chúng tôi sẽ giải đáp. Web Chính Nghĩa bài vở khá phong phú,  bạn trẻ có thắc mắc và muốn có ý kiến về bài nào thì phải nói rõ để chúng tôi biết.

 

Nhưng điều chắc chắn những người có bài đăng trên Chính Nghĩa không viết với mục đích để làm hài lòng ai. (không kể những bài đăng theo đạo tắc truyền thông hai chiều).

Họ viết cho Sự Thật và lý tưởng của họ. Ðối với chúng tôi đó là những kẻ sĩ còn sót lại của thời quốc mạt. Mỗi người một vẻ. Họ không kiêng nể và sợ hãi ai. Ðối với những kẻ sĩ đấy chỉ có Sự Thật là quan trọng.

 

Bạn trẻ đừng lo cho kiến thức và hiểu biết của chúng tôi.

Hồ chí Minh đã chết từ lâu nhưng một nghìn, một vạn năm nữa dân tộc Việt Nam vẫn nguyền rủa hắn. Hoàng Cơ Minh cũng là một tên lưu xú vạn niên vì những trò bịp bợm của hắn đã làm tan vỡ đại cuộc quang phục Việt Nam. Tại sao vậy?

Dễ hiểu thôi: Lễ Nhạc lấy sự kính, sự hòa làm gốc. Nhưng:”Nhân nhi bất nhân như Lễ há? Nhân nhi bất nhân như Nhạc há? “ tạm dịch : “Người mà bất nhân dùng LỄ (với họ) sao được?. Người mà bất nhân dùng NHẠC (với họ)sao được?”

Nói chung bạn trẻ chưa đủ tầm nhìn để kết luận về phán định của những cây bút trên Chính Nghĩa.

 

Lá thư của bạn trẻ viết dài lê thê, kể lể về những khó khăn của các nhà đấu tranh mới nổi đồng thời kèm thêm việc biện minh cho mấy anh chàng Cộng sản gộc hết thời, được tái chế để xuất khẩu ra hải ngoại với âm mưu sâu hiểm nhằm đào sâu thêm sự chia rẽ và phân hoá cộng đồng hải ngoại.

 

Bạn trẻ cứ trình bày nhưng chúng tôi chẳng bao giờ bị lung lạc.

Ðấu tranh mà không khó khăn mới là chuyện đáng nói. Nhưng bạn có thấy, khi bạn kể lể chuyện đấu tranh của bạn cho một người đã vượt qua những khó khăn ghê gớm, bội phần hơn các bạn thì trở thành chuyện vô ích không?

 

Cái khó khăn nhất của một người đấu tranh là bị cắt đứt tất cả mọi thông tin, liên lạc với các chiến hữu và những người thân yêu, là bị ngăn cách với xã hội bên ngoài. Cái khó khăn nhất là việc nằm trong xà lim cấm cố để tự mình phải chiến thắng chính bản thân mình để không tuyệt vọng trong hoàn cảnh nghiệt ngã, trong tình trạng kẻ thù rình rập từng lời ăn, tiếng nói, từng hành vi nhỏ nhặt.

 

Chúng tôi, những kẻ thù ngoan cố của CS không có diễm phúc như các bạn.

Chúng tôi không hề nằm tù mà vợ thì nhơn nhơn xuất ngoại để vận động cho chồng.

Chúng tôi không thể nào fax ra hải ngoại và cũng chẳng lên đài kể chuyện chống cộng cho các đài phát thanh phóng đi khắp năm châu bốn bể.

Chúng tôi không nằm trong diện “chống đối thì cứ chống” nhưng khi cần đi chữa bệnh ung thư tuyến tiền liệt thì lập tức được xuất ngoại diễn thuyết về “hội nghị bàn tròn” hay “Tiểu Ðại Diên Hồng” gì đó.

Chúng tôi cũng không bao giờ được các tổ chức dởm đời phong cho mấy chữ “tù nhân lương tâm” để làm chút danh hão.

 

Chúng tôi là những kẻ mài gươm, còn các bạn thì đang hành động như những đứa bé khát sữa khóc thét để mẹ cho bú.

 

Chống cộng mà đi ra ngoại quốc hay trở lại quốc nội như đi chợ thì ai chẳng chống được.

Nhưng thật ra chẳng có mấy ai chống cộng thật sự mà lộ ra là mình chống vì những người chống cộng thật chẳng ngu dại gì khai tên họ điạ chỉ của mình cho Công an tiện việc truy bắt. Ngoại trừ quý vị.?!

 

Trong thời gian sắp tới chuyên chính vô sản gỉa hiệu ở Việt Nam có thể sẽ cởi mở thêm với quý vị và bọn hoạt đầu tay sai. Vì đó là nhu cầu tô son điểm phấn cho thể chế mọi rợ, lạc hậu ở Việt Nam.

 

NHƯNG chắc chắn khi múi chanh đã hết tác dụng thì lại có tiếng than thở:

 

Chém cha cái số ba đào

Cởi ra rồi lại thắt vào như chơi.

 

Chào bạn trẻ nhé

 

Kim Âu

Chủ nhiệm & Chủ bút

Tuần báo Chính Nghĩa


 

BÀI LIÊN QUAN

 

--- On Sun, 11/30/08, SUTTON VO <

From: SUTTON VO <

Subject: Re: [DANTOCVIET] Hi Âm Thư Ng ca Lê Nguyên Hng

To:
Date: Sunday, November 30, 2008, 8:18 PM

 

 

Kính gi anh Kim Âu ,

 

 

Tôi đc được thơ ca "Người bn tr Lê Nguyên Hng" gi anh my ngày nay. Tôi tm nht cái thơ ny đ dành quyn ưu tiên tr li cho anh. Người bn tr ny gi cho anh mà ?

Hôm nay đc thơ anh tr li cho người bn tr nghe sao đ nga quá ! Tôi vô cùng thán phc anh đó.

Tôi cũng b Vit Cng nht tù nhưng ít hơn anh, ch có 13 cun lch lên tc thôi.

Nhng gì anh viết cho người bn tr cũng không khác nhng gì anh em đng đi chúng tôi hng chu sau ngày 30/4/75. Cũng y chang như anh vy thôi.

Tôi thú tht vi anh, nhng cnh múa may quay cung, nhng màn đu tranh n ào và rt "công khai", ca "nhng nhà dân ch" và "nhng nhà đu tranh đu tranh" trong nước mà tiếng phèng la inh i vang di ra hi ngoi hàng ngày làm cho tôi nghi ng quá.

Sng trong chế đ cai tr tàn đc ca loài Cng ph mà được "t do đu tranh mt cách công khai" như hin nay thì càng làm cho lòng ng vc ca tôi tăng thêm thay vì tin tưởng.

Tôi xin k 2 s kin c th và đin hình nói lên s kim kp tinh thn ln th xác ca nhng người b bn Vit Cng cm tù đ rng đường dư lun.

1/- Mt anh bn đng đi ca tôi b nht chung bung vi tôi ti tri tù Tân Lp (Vĩnh Phú) ca công an CS đã phi khn đn kim tho lên kim tho xung và sau cùng b đem biêt giam 1 tun l ch vì có "biu hin chưa an tâm hc tp ci to" (nghi ng hay ch du suy nghĩ điu gì) ?!

S là khi nm ng anh bn tôi thường có thói quen "gác tay lên trán". Xui cho anh, mt tên ăn-ten cùng bung đã âm thm báo cáo cho Vit Cng nên anh b mang ha !

2/- Còn tôi, trong lúc b bit giam, mt anh bn cùng khóa đã lén leo rào đút vào l hng ca cây song hng bng st (loi cây st ròn và dài đ gi các cùm hình móng nga) mt nm cơm nếp bng cườm tay cho tôi ăn đ đói. Bn tôi dn tôi ăn nm cơm nếp phi ăn luôn miếng giy báo gói cơm đ phi tang vì s tôi b tra tn mà anh bn tôi mang ha vào thân.

Đưa hai thí d đin hình trên đ cho người bn tr và nhng nhà đu tranh dân ch trong nước thy được s khác bit ca nhng tuyên cáo, nhng bn tường trình, nhng tin khn, nhng bn lên tiếng, nhng cú đin thoi vin liên được liên tc và t do phóng lên din đàn, được tung ra hi ngoi hin ti ca nhng nhà dân ch trong nước. Sao mà nó khác quá xa vi kinh nghim chúng ta hng chu khi b ác đng CSVN giam cm đến thế ?

Ngoài ra, tôi cũng xin tiếp tay vi anh nói lên tiếng nói ca nhng người Vit Quc Gia hi ngoi đang dn thân tiếp tc đu tranh bng mi hình thc đ tr kh chế đ tho khu Vit Cng.

Đúng như anh Kim Âu nói. Chúng tôi có đy đ mi th hi ngoi ny. Nhưng hơn 80 triu đng bào chúng tôi còn đang b đng cướp ca giết người CSVN cai tr tàn đc thì sao ? H thiếu tt c mi th, nht là nhng quyn sng căn bn ti thiu ca con người. Chúng tôi có thù đng cướp Cng Sn vì chúng tôi b chúng đày i, tra tn giam cm ư ? Đúng.  Nhưng thù riêng ca chúng tôi thì ít. Mà mi thù chung ca c dân tc Vit ca chúng tôi đang b by qu đ thì cao ngt tri xanh.

Thù nhà n nước còn đang nng gánh trên vai thì sá gì cuc sng vt cht đy đ nơi min đt t do tm dung. Chúng tôi vn tiếp tc đu tranh vì chúng tôi vn còn nghĩ đến đng bào ca chúng tôi đang on oi dưới bàn tay sát máu ca lũ cướp CSVN mang hình hài ca người Vit nhưng lòng ca chúng là lòng ca loài lang sói đó. Mong quý v "đu tranh cho dân ch" trong nước làm ơn hiu dùm cho.

Thin nghĩ thư tr li ca anh Kim Âu đã quá đy đ và thư ny cũng đã quá dài. Tôi không dám dài dòng thêm đ làm phin anh Kim Âu na.

Mt ln na, tôi vô cùng cm phc nhng tiếng nói khí khái ca anh Kim Âu gi cho "người bn tr đu tranh trong nước".

Thân kính chào anh Kim Âu và không quên chúc anh và các chiến hu ca anh được chân cng đá mm đ vng bước trên con đường đu tranh quét sách lũ quc thù Cng Sn.

Võ văn Sĩ  

Người lính già QLVNCH lưu vong bt đc dĩ

 



--- On Sat, 6/15/13, CSQG <

From: CSQG <
Subject: Cù Huy Hà Vũ ở trại giam
To:
Date: Saturday, June 15, 2013, 11:44 PM

Ông Cù Huy Hà Vũ ở trại giam

ngày 15/6 tại trại giam số 5 Bộ Công an (Yên Định, Thanh Hóa), ông Cù Huy Hà Vũ vẫn đi lại, nói chuyện bình thường.
Từ chối đồ ăn của Trại giam từ ngày 27/5, sáng 15/6 ông Cù Huy Hà Vũ đến trạm xá trong trại giam cùng một vị bác sĩ.
 
trò chuyện với các phạm nhân ở phân trại khác.
Trên đường đi, ông Vũ trò chuyện với các phạm nhân ở phân trại khác.
 
Lúc khám bệnh, ông liên tục nói chuyện, pha trò với bác sĩ và các cán bộ trại giam.
Kết quả khám bệnh ngày 15/6 cho thấy, chỉ số huyết áp của ông Vũ là 140/90 và nặng 90 kg. “Ông Vũ không ăn cơm trạ,i còn thức ăn đồ uống gia đình mang vào, ông ấy có dùng không, chúng tôi không chắc. Nhưng nếu người tuyệt thực với thời gian dài gần 20 ngày, huyết áp chắc chắn tụt, da xanh, người yếu.”, bác sĩ Nguyễn Kiều Hưng cho biết.
 
Ông và một phạm nhân khác được bố trí ở cùng phòng với khu vệ sinh, phòng tắm, bếp nấu ăn…
Ông Vũ được bố trí ở cùng buồng giam với phạm nhân Nguyễn Đình Dặm. Trong buồng có nhiều vật dụng sinh hoạt.
 
Chỗ ông Vũ nằm có kê một giá sách, chiếc tivi.
Tivi, nhiều sách và đồ dùng cá nhân
 
xí bệt được xây theo yêu cầu của ông Vũ.
Hố xí bệt được xây theo yêu cầu của ông Vũ. Theo quy định buồng giam, mỗi phạm nhân có 2m2, nhưng nơi ông ông Vũ và phạm nhân cùng phòng bị giam có sân chung khoảng tầm 40m2, phòng tắm, chỗ để nấu ăn.
 
Bữa cơm bình thường của phạm nhân trại 5.
Phạm nhân Nguyễn Đình Dặm, người cùng phòng với ông Vũ cho hay, bữa ăn của phạm nhân đủ, thậm chí thừa. Ông Vũ ngừng ăn cơm trại từ hôm gần 20 ngày. "Từ 27/5 tôi dọn cơm ăn một mình", ông Dặm nói.
 
Từ khi vào ở cùng buồng giam với ông Vũ từ tháng 10/2012, hai người sinh hoạt thoải mái, xem phim, tâm sự với nhau nhiều vì đều từng có thời gian ở nước ngoài.
Cùng buồng giam với ông Vũ từ tháng 10/2012, ông Dặm cho biết, hai người sinh hoạt thoải mái, xem phim, tâm sự với nhau nhiều vì đều từng có thời gian ở nước ngoài. Trong ảnh là sân tập thể dục sau buồng giam của hai phạm nhân Vũ và Dặm.

Vẹm: Xạo Hết Chỗ Nói.....


 

 

Vẹm: Xạo Hết Chỗ Nói.....
Phan Hạnh 2013/06/16



1.- Xem truyền hình bọn công an "tiết lộ" một phòng giam kiểu mẫu dành cho Cù Huy Hà Vũ... nó còn sang hơn, rộng rãi hơn phòng ốc dành cho tụi cán ngố ở các  "căn hộ tập thể" ở ngoài Bắc,  trước 30-4-1975....

Sao chúng nó ngu đến thế, bây giờ là 2013 rồi .... có phải 1954 đâu, mà dàn cảnh quây phim tuyên truyên, lố bịch, trắng trợn đến như thế...


2.- Chưa hết, "tên vẹm" già Bùi Minh Kiểm, tay không "hạ" "máy bay lên thẳng" của Không Lực VNCH...thế mới tài chứ... Tội một cái chẳng có con bò nào múôn nghe hắn nổ cả, đành phải bắt cháu bé "quàng khăn máu" miễn cưởng ngồi nghe, mặt mày bí xị...


Bùi Minh Kiểm đang kể cho con cháu nghe về những trận đánh năm xưa.

Xạo Hết Chỗ Nói


“... Hệ thống tuyên truyền của đảng CSVN gần 700 báo, đài, hàng ngàn báo cáo viên “lưỡi gỗ” chuyên nói láo, nói lấy được cho sướng cái mồm, nói láo như phường ‘vô học’...” (Hồi ký Rồng Rắn-Trần Độ).

Từ nào đến giờ Việt Cộng rất nổi tiếng trên phương diện xạo. Chẳng thế mà từ hơn nửa thế kỷ trước trong ngữ vựng tiếng nước ta đã có thành ngữ “nói láo như Vẹm”. Bản chất nói láo phổ biến từ lãnh tụ Hồ Chí Minh xuống tới một tên du kích quèn. Họ nói láo và huênh hoang thổi phồng thành tích không tưởng để tuyên truyền lừa bịp, che đậy tội ác và tự thần thánh hóa một cách trắng trợn, bất chấp mọi qui tắc khoa học.

Việt Cộng gian nhưng không ngoan, bịa đặt, nói láo một cách trắng trợn. Phải chăng đó là vì Việt Cộng quá chăm chỉ học tập và quá thấm nhuần cái gọi là đạo đức và tư tưởng của Hồ Chí Minh. Việt Cộng lúc nào cũng cho rằng Hồ Chí Minh là một anh hùng giải phóng dân tộc, một tấm gương đạo đức ưu việt, một lãnh tụ anh minh, cha già kính yêu, người thầy vĩ đại của cách mạng Việt Nam, thiên tài lỗi lạc nói thông thạo hàng chục ngoại ngữ, nhà tư tưởng lớn, danh nhân văn hoá thế giới… Thế nhưng ngày nay thông tin giả trá loại này không còn dối gạt được ai nữa. Mặc dù vậy, bệnh Xạo Hết Chỗ Nói là một căn bệnh nan y truyền nhiễm trong hàng ngũ những người cộng sản.

Chắc các bạn đọc đã nghe chuyện xạo về anh hùng VC Nguyễn Văn Bé. VC xạo rằng năm 1966, khi đang chuyển vận vũ khí ở Phú Lợi, Thủ Dầu Một, du kích Bé, 25 tuổi, bị một đơn vị VNCH bắt tại trận. Bé giả vờ giải thích về công dụng của các loại vũ khí này và thừa dịp cầm một quả mìn Claymore đập vào một chiếc xe tăng, làm chết 69 binh sĩ Mỹ và Việt Nam Cộng hòa, cùng nhiều xe tăng; Bé hy sinh tan xác tại chỗ. Sự thật là khi bị bắt, Bé hoàn toàn không kháng cự và vẫn sống nhăn đến năm 2002 mới chết.

Các bạn đọc đã nghe chuyện chiến sĩ biệt động Đội 159 Lê Thị Thu Nguyệt tạo kỳ tích đã dùng ná thun tẩm thuốc độc bắn chết bốn tên Mỹ trên đường Trần Hưng Đạo Saigon chưa? Hoặc các bạn đã nghe chuyện nữ tình báo VC xinh đẹp Đặng Hoàng Ánh thuộc dòng dõi hoàng tộc đã đánh bom sập tòa đại sứ Mỹ trên đường Hàm Nghi ngày 20/9/1965 chưa? Mấy mươi năm sau chiến tranh, những du kích, đặc công, cán binh VC tha hồ bốc phét ngụy tạo thành tích hoang tưởng cho các hậu duệ nể mặt chơi.

Một trường hợp xạo điển hình

Một bài viết tựa đề “Huyền thoại tay không “quật ngã” trực thăng UH–1 của Mỹ” đăng trên báo mạng Phụ Nữ Today trong nước nghe quá hấp dẫn và gợi trí tò mò của người đọc.  ( http://phunutoday.vn/blog-nguoi-noi-tieng/nguoi-noi-tieng/201203/Huyen-thoai-tay-khong-quat-nga-truc-thang-uH1-cua-My-2136590/ )

Chỉ đọc qua cái tựa của bài viết người ta cũng đủ thấy ngay tính chất XHCN = Xạo Hết Chỗ Nói. Thôi thì cứ theo chủ nghĩa “mackenoism” (mặc kệ nó), thử đọc coi mức xạo tới đâu, đủ để trở thành kỹ lục chưa.

Vừa đọc tới câu thứ ba của bài viết, tôi đã thấy có dấu hiệu kỹ lục hấp dẫn:

Hơn 15 năm cầm súng chinh chiến dọc một dãi chiến trường miền trung, ông đã lập nên những kỳ tích huyền thoại khi hạ một mình hơn 8 chiếc máy bay UH – 1 và hàng chục xe tăng, thiết giáp của Mỹ ngụy.”

Nghe cũng có lý lắm vì Việt Cộng từng tuyên truyền rằng phi cơ và xe tăng của quân đội Mỹ trên chiến trường Việt Nam được làm bằng giấy các-tông kia mà.

Nếu quả thật đây là một kỳ tích, một chiến công oanh liệt phi thường, tôi nghĩ người cựu chiến binh bộ đội VC tên Bùi Minh Kiểm này lẽ ra phải trở thành một anh hùng vang lừng tên tuổi và được nhà cầm quyền Hà Nội đãi ngộ xứng đáng hơn nhiều chớ tại sao ông ta lại sống trong một “Căn nhà nhỏ nằm khuất sau con hẻm bỗng trở nên vui nhộn hơn thường ngày bởi tiếng cười nói của những người khách, cán bộ phường đến thăm.”

Bạn còn muốn biết tiếp không? Vậy thì đây, cực điểm của bốc phét:

Nhìn người đàn ông tuổi ngoài lục tuần, thân hình nhỏ nhắn nhưng rắn chắc, khỏe mạnh, ít ai biết được rằng ông đã từng dùng đôi bàn tay ấy để ghì chặt một chiếc máy bay UH – 1 của Mỹ xuống mặt đất.

Cộng phét Bùi Minh Kiểm kể với phóng viên rằng hôm đó là một ngày tháng Tư năm 1968 khi đơn vị 91 Đặc công thuộc Quân khu Năm của Việt Cộng tham dự chiến đấu tại mặt trận 44 Quảng-Đà. Nhóm đặc công của Kiểm gồm bốn người, hai người bị trúng đạn trực thăng đã chết từ phút đầu. Trích:

Ngoài hai khẩu AK, ba quả lựu đạn và một số ít cơ số đạn còn lại, hai người phải chống chọi với một tiểu đoàn trực thăng biệt động 37 của Ngụy cùng hơn 150 lính biệt kích, có sự yểm trợ của pháo binh địch.” Và đây là lời cựu cán binh Kiểm: “Lúc này, hai anh em chúng tôi chỉ liếc mắt nhìn nhau rồi lặng lẽ tiến vào công sự, đạn đã lên nòng và lựu đạn cũng sẵn sàng rút chốt. Không ai nói một lời, nín thở chờ tụi biệt kích tiến vào tầm ngắn. Tụi nó sục sạo khắp nơi và khi đến gần phía bờ sông thì chúng tôi nhả đạn.”

Thưa các bạn, dù gì tôi cũng đã từng là một quân nhân của QLVNCH hơn 10 năm, tôi chỉ biết Quân Lực ta có Tiểu Đoàn 37 Biệt Động Quân chứ làm gì có đơn vị nào gọi là “tiểu đoàn trực thăng biệt động 37”. Bên cạnh đơn vị “không giống ai” đó lại có hơn “150 lính biệt kích”. Hai chiến binh Việt Cộng chống cự lại với một lực lượng đối phương lớn hơn hàng trăm lần, chẳng lẽ những chiến sĩ này cũng bằng các-tông luôn sao? Truyện giả tưởng này càng đọc càng hấp dẫn thiệt.

Phóng viên tên Hạ Nguyên phóng bút tiếp:

Gặp chốt chống cự, địch nhanh chóng tản ra tạo thành thế gọng kìm để bao vây hai người vào giữa. Nhưng những loạt đạn AK tạo ra vành đai lửa khiến địch không thể tiến lên. Sau ba giờ cầm chân địch, ông bị thương ở tay và đầu, máu chảy ra nhiều nhưng vẫn kiên trì cầm súng bắn ngăn địch tiếp cận công sự. Giữa lúc cuộc giằng co đang diễn ra ác liệt thì địch huy động trực thăng bắn róc két, pháo kích lần hai.”

Chỉ có hai cây AK mà có thể tạo thành một vành đai lửa ngăn chận hàng trăm địch quân bao vây chung quanh trong suốt ba giờ đồng hồ? Bị thương máu chảy ra nhiều nhưng vẫn kiên trì cầm súng bắn ngăn địch? Đúng là một câu chuyện thần thoại cỡ Phù Đổng Thiên Vương!

Nghe đối tượng của cuộc phỏng vấn kể chuyện Phong Thần, phóng viên bị lôi cuốn và thêm niềm hứng khởi nên bơm thêm thuốc bồi cho người cựu chiến binh tiếp tục say sưa… ‘nổ’:

Quân địch sợ bị rơi vào điểm phục kích nên không dám tiến lên mà chỉ dùng hỏa lực tấn công từ xa. Nhưng nguy hiểm nhất là các trực thăng liên tục quần thảo trên đầu, súng máy và AK không thể xuyên thủng lớp thép phía dưới bụng máy bay.”

Theo kiểu nói chuyện của ông Kiểm này, người có vốn hiểu biết quân sự căn bản cũng thấy ngay là ông ta nói xạo. Bên trên của bài vừa nói hai tay súng Việt Cộng bị bao vây; thế mà ngay sau đó lại bảo là phục kích.

Phóng viên Hạ Nguyên say mùi súng chiến trường hứng chí tô vẽ hào quang chiến thắng:

Khi chiếc UH – 1 rà tới chuẩn bị hạ thấp để bắn róc két thì ông Kiểm lao người lên dùng hai tay ghì càng máy bay xuống. Đôi bàn tay thép như chiếc nam châm hút chiếc UH – 1 xuống gần sát mặt đất. Viên phi công bất ngờ, chưa kịp gạt cần súng máy thì đã bị anh Thao từ bên dưới bắn thốc lên, thẳng vào buồng lái. Chiếc máy bay mất thăng bằng loạng choạng lao xuống, nổ tan xác. Tiếng nổ của chiếc UH – 1 đầu tiên đã khiến phía địch hoảng loạn, gọi cầu viện. Đến trưa cùng ngày, ông Kiểm và đồng đội vẫn giữ vững cứ điểm, không để địch tiến về phía bờ sông. Đợt pháo kích thứ ba của địch vừa dứt thì ba chiếc trực thăng UH – 1 hạ cánh xuống khu vực chiếc trực thăng bị rơi để tìm kiếm xác. Lợi dụng cơ hội này, hai người trườn tới vị trí thuận lợi để bắn hạ ba con “chim sắt”.

Bạn đã thấy mức độ XHCN (xạo hết chỗ nói) siêu việt chưa? Đã bị thương ở tay và đầu và máu chảy ra nhiều, thế mà vẫn còn sức lao người lên ghì càng phi cơ trực thăng bằng đôi bàn tay thép. Chưa hết, máy bay thì nổ tan xác trong khi chàng dũng sĩ đặc công Việt Cộng dù bị thương máu ra nhiều mà cứ sống nhăn, thế mới là chuyện lạ chỉ xứ XHCN mới có.

Loại trực thăng UH-1 Iroquois có bốn nhân viên phi hành đoàn, trọng lượng trơn là 2,365 kg, khả năng chở tối đa là 14 người hoặc 6 băng ca tải thương hoặc số hàng hóa tương đương. rọng lượng cất cánh tối đa là 4,309 kg. Vậy mà chàng đặc công cộng sản Kiểm dùng tay không ghì nó xuống như chơi. Chắc chàng chưa học vật lý căn bản bao giờ.

Ông Kiểm hồi ức như mới vừa xảy ra đây “Trong khi anh Thao (người đồng đội) lên đạn súng máy thì tôi chạy thắng tới đuôi chiếc máy bay rút chốt lựu đạn quăng vào buồng lái. Chiếc thứ nhất nổ tan tành khiến hai chiếc kia hoảng sợ cất cánh bỏ chạy, nhưng đã bị lưới đạn của anh Thao nhả xuống, hai chiếc còn lại cũng bị hạ nốt”. Đến cuối giờ chiều, hai khẩu súng đã gần hết đạn, không thể tiếp tục chống cự thêm. “Lúc đó hai tai tôi đã lãng đi vì tiếng nổ, đầu nhức, mắt mờ. Anh Thao cũng bị thương chảy máu khá nhiều. Hai chúng tôi hi vọng sẽ cầm cự đến được chiều tối, bọn địch sẽ phải rút lui, hoặc phía quân ta sẽ bổ sung lực lượng cứu viện” - ông Kiểm kể.

Nghe tả hai chiếc trực thăng định bỏ chạy nhưng bị “lưới” đạn AK nhả xuống nên cũng bị hạ nốt, thật đang tức mà phải cười cho cái tài phịa của Việt Cộng. Trong lúc hai tay súng Vi Xi tung hoành bắn hạ ba chiếc trực thăng thì hàng trăm chiến sĩ của Tiểu Đoàn 37 BĐQ ở đâu cà? Chẳng lẽ chết hết rồi?

Khi phát hiện hỏa lực phía ta bị suy giảm, địch bắt đầu cho quân tiến lên, quyết tâm bắt sống ổ kháng cự. Hai người vừa chiến đấu vừa tìm cách bò ra mép sông để tìm cơ hội thoát khỏi sự truy kích và đánh lạc hướng quân địch. Nhưng cả hai chưa bò ra đến nơi thì ông Thao trúng mảnh pháo xuyên qua đầu, hy sinh. Lúc đó, ông Kiểm nghĩ mình cũng sẽ chết vì chỉ còn lại ba viên đạn trong băng. Ông cố lôi xác đồng đội ra sông để cả hai cùng thả trôi theo dòng nước, không phải chết trong tay quân Mỹ-Ngụy. Lê chút sức tàn ra tới sông, ông Kiểm thả mình xuống dòng nước bất tỉnh. Trôi theo dòng nước gần 6 km, sóng đánh ông tấp vào bờ. Tưởng chừng như đã nắm chắc cái chết, nhưng ông Kiểm được người dân trong vùng vớt lên, cứu sống.”

Đọc tới đây, tôi mới vỡ lẽ hiểu ra lý do tại sao ông Bùi Minh Kiểm này lại có thể ngang nhiên nổ hăng thế, nổ bất chấp mọi quy luật vật lý học. Hóa ra, nhân chứng duy nhất trong chuyện này là người đồng đội tên Thao của ông đã bị ông khai tử để xóa nguồn kiểm chứng. Cộng sản Nga, Tàu, Việt dường như đều áp dụng triệt để câu nói của Joseph Goebbels, người cầm đầu bộ máy tuyên truyền của nhà độc tài Đức Quốc Xã Adolf Hitler: “Khi một điều lừa dối được lập đi lập lại cả ngàn lần thì chẳng bao lâu nó sẽ trở thành đáng tin là có thật” (A lie told one thousand times eventually becomes believable). Chắc các bạn cũng đã biết điển tích Trung Hoa “Tăng Sâm giết người” rồi.

Bài phóng sự đến đây chưa dứt. Dường như ông Kiểm nổ chưa đã và người phóng viên hăng say với nhiệm vụ chức nghiệp còn muốn viết tiếp. Thôi thì chúng ta chịu khó đọc cho hết câu chuyện giả tưởng này:

Năm 1970, ông chuyển về công tác, chiến đấu và giữ chức vụ Chính trị viên Đại đội 11, Đoàn pháo binh 575. Cuối năm 1971, ông được đơn vị giao nhiệm vụ trinh sát, đặt đài quan sát trên đỉnh Bà Nà - Núi Chúa để theo dõi tình hình hoạt động của địch ở sân bay Đà Nẵng. Nhớ lại trận đánh mà ông tham gia cùng các đơn vị ở Đoàn pháo binh 575 vào tháng 8/1972, ông không khỏi tự hào rằng mình là một trong những người được góp một phần nhỏ công lao vào chiến thắng giòn giã ấy. Trước đó, công tác chuẩn bị cho trận đánh “lịch sử” đã được lãnh đạo thống nhất phương án. Táo bạo và bất ngờ, các trận địa pháo của Đoàn 575 đặt tại trận địa Hòa Bình (Hòa Vang, TP.Đà Nẵng) và Điện Sơn (Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam) phát hỏa lúc 5 giờ 35 ngày 2/8, ngay trước mũi hành quân tìm diệt của địch (cách trận địa Hòa Bình chỉ vài trăm mét). 80 viên hỏa tiễn “tìm” đúng mục tiêu, phá hủy 57 máy bay, diệt 147 tên Mỹ hầu hết là sĩ quan, giặc lái, kho xăng trong sân bay bốc cháy dữ dội 5 giờ liền, nhiều phương tiện chiến tranh của địch bị phá hủy. Trận đánh để đời của Đoàn 575 đã làm giặc Mỹ ngớ ra không kịp đối phó... Lật giở tấm bản ghi thành tích chiến đấu của đơn vị năm nào, ông cười tự hào, “Gần 10 năm (1966-1975), Đoàn pháo binh 575 đã đánh hơn 500 trận, tiêu diệt 6.000 tên địch với hàng ngàn sĩ quan, phá hủy 780 máy bay, 1.000 xe quân sự, 200 khẩu pháo các loại, thiêu cháy 50 triệu lít xăng dầu và rất nhiều phương tiện chiến tranh hiện đại của Mỹ.”

Người Mỹ có câu nói “If you've got a big mouth and you're controversial, you're going to get attention” (Nếu bạn to mồm khoác lác và nói điều trái ngược để tạo ra tranh cãi, bạn sẽ được mọi người chú ý). Ông Kiểm nổ này càng được nhiều người chú ý. Thế hệ trẻ và con nít trong nước đọc bài phóng sự này chắc chắn sẽ phục ông sát đất nếu chúng lười tìm hiểu. Những người đồng đội cùng thời đi “B” với ông và còn sống đến ngày nay sẽ rủa thầm buông lời than thở “Trời ơi, mình đã nổ mà nó còn nổ hơn!”.

Nhưng trong thời đại thông tin này, muốn kiểm chứng và đi tìm sự thật kể ra cũng không khó lắm, chỉ hỏi ông Gú Gồ là biết ngay. Chính vì thế, câu chuyện của cụ Bùi Minh Kiểm kể chẳng được giới trẻ công dân mạng trong nước tin tí nào. Các phản hồi có tính cách tiêu cực độc giả gửi vào Phụ Nữ Today dĩ nhiên đã bị kiểm duyệt và bôi bỏ hết. Tuy nhiên, trên các trang nhật ký cá nhân, hàng trăm người đọc không ngần ngại lên tiếng.

Một số lời bình tiêu biểu

- Câu truyện thần thoại vô chứng cứ với những chi tiết lố bịch đến mức con nít tiểu học nước ngoài cũng phải thốt lên là "bốc phét thì cũng vừa vừa thôi, còn để dành chỗ cho chữ ký!", thế mà báo nhà nước vẫn đăng mới nản!

- Hay chỉ là trực thăng bằng giấy cúng cô hồn Rằm tháng Bảy mà bác Kiểm nhà ta thần hồn nát thần tính nhìn lộn vậy ta... hihi...

- Thật hãi quá các cụ ơi. Nghe nói hồi xưa có vụ chiến sĩ ta cầm K54 bắn rơi B52 nữa đấy!

- Cụ Bùi Minh Kiểm đúng là Hercule của Việt Nam! Vãi thật siêu nhân à!

- Superman có họ hàng người Việt mà bây giờ mình mới biết!

- Xin các bác nhà báo có bơm thì cũng bơm vừa phải thôi chứ; bơm quá đối tượng bay như bong bóng mất.

- Nhảm thật! Sau trận pháo kích dữ dội mà đơn vị ông Kiểm vẫn còn sống và bám gần đó và vẫn còn bất ngờ khi quân Mỹ đổ bộ xuống ngay đó thì ông ổng là Rambo và chẳng biết gì về kỹ thuật quân sự cả.

- Theo câu chuyện kể thì lúc đang đứng dưới hào chiến đấu, ông này đã nhảy lên nắm càng máy bay lôi nó xuống đất. Xin hỏi máy bay này nếu nó biết bên dưới là địch, thì khoảng cách nó giữ với mặt đất không lẽ chỉ 1, 2 mét? Hơn nữa ông này còn đứng dưới hào, là ít ra phải ngang hông, coi như ông muốn với tới máy bay phải nhảy như người nhện. Chưa kể ổng nặng bao nhiêu? Cho hết quân trang quân dụng ổng nặng cỡ 100kg thì nhằm nhò gì với cái trực thăng này?

- Ghét nhất là đọc mấy đoạn kể lại của bố Kiểm. Toàn suy diễn và bịa chuyện, chẳng thể tin nổi.

- Chắc tay phóng viên xem phim "siêu nhân" hơi bị nhiều!

- Tung chảo chém gió thì cũng để đức cho con cháu với chứ.

- Chao ôi, nghe khắm y như lũ Bắc Triều Tiên!

- Trực thăng Mỹ nó bắn rocket mà hạ thấp đến mức cho bác bám vào à? Mức đó thì nó bắn xong nó nổ luôn chắc.

- Học ngữ văn của Việt Nam là biết khả năng chém gió khủng đến cỡ nào! Nói khoác một mình dùng súng AK47 bắn hạ cả đống máy bay chưa đã sao lại còn bảo kéo cả UH-1 xuống bằng tay không. Ngày đó thân xác bác Kiểm đặc công nhà mình nặng giỏi lắm khoảng 50kg. Sao bác tài thế! Tại hạ khâm phục! Khâm phục!

- Vẫn biết tiền bối có công rất lớn nhưng cái gì cũng phải có giới hạn. Tiền bối viết bí kíp võ công như thế thì hậu bối chỉ có tẩu hỏa nhập ma...

- Thế hóa ra cái trực thăng nó bay tới mức đủ thấp để ông này chạy chạy chạy lại bám càng, mà cả thằng phi công lẫn thằng xạ thủ ở trong không làm được gì hả? Nhẽ bọn Mỹ nó ngu quá thiểu năng vậy hả? Hay ông này còn có cả khả năng chạy siêu nhanh như của Flash?

- Vãi đái với báo chí tuyên truyền. Tuyên truyền trong thời chiến còn hiểu được, còn thời này mà cứ thế này bảo sao bọn thanh niên càng ngày càng ngu, không suốt ngày hổ báo cáo chồn giết người chặt đầu hiếp dâm xác chết...

- UH-1F sử dụng động cơ mới General Electric T-58-GE-3 với công suất 1,325 hp. UH-1H sử dụng đông cơ Lycoming T53-L13 với công suất 1400hp. Điều đó có nghĩa là động cơ của nó mạnh từ 1,325 đến 1,400 mã lực. Muốn kéo nó đứng lại phải cần một đối lực bằng ít nhất là 1,300 con ngựa. Bác Kiểm có đi học không nhỉ?

- Từ bé đến giờ tôi đâu có thấy máy bay trực thăng UH-1H là cái giống gì đâu bác. Cho nên nghe bác bảo bác là “anh hùng tay không quật ngã trực thăng UH–1 của Mỹ” thì tôi bèn chỉ còn biết lắc đầu le lưỡi phục bác sát đất thôi.

- Có phải khi xưa bác cư ngụ gần kho đạn Long Bình chăng mà nổ đinh tai vậy?

- Bác nổ còn hơn bom tấn. Bác coi trời bằng vung, coi trí tuệ của bàn dân thiên hạ như dân Bắc Hàn khóc lãnh tụ mới dám tồn trữ của quý.

- Kỷ lục nâng vật nặng thế giới là 458 kg. Vậy vị anh hùng Bùi Minh Kiểm của chúng ta mạnh hơn đương kim vô địch thế giới bốn lần. Quá khủng khiếp.

- Thì đã bảo “Với sức người, sỏi đá cũng thành cơm” mà lị. Với cách nói ngông này, ông kéo trực thăng một phát là xuống ngay.

- Tớ cũng đã được thiền sư Nhất Hạnh nhồi sọ về sức quạt yếu ớt của trực thăng Mỹ khi cụ viết trong cuốn Hoa Sen Trong Biển Lửa rằng:

"Tôi không thể nào quên được hình ảnh mà tôi trông thấy hôm đó. Chiếc trực thăng hạ dần xuống làm cho những con bò đang kéo chiếc xe đi trên con đường quê sợ hãi chạy nhanh, và cả người cả thúng mủng đồ vật rơi long lốc xuống đường làng. Trên bờ ruộng những người lính Mỹ đã xuống trực thăng, áp tới bắt cóc người thiếu phụ đang lồm cồm ngồi dậy trong tay còn ẳm đứa con trai hai tuổi. Nét kinh khiếp hiện rõ trên khuôn mặt người đàn bà nhà quê trẻ tuổi và trên mặt bà mẹ già đầu bạc. Người thiếu phụ trao con cho mẹ với một cái nhìn không thể nào tả nổi. Và bà mẹ già nét mặt đau thương, chỉ biết đưa tay ôm lấy đứa cháu và nhìn theo, vô cùng tuyệt vọng."

Gió từ cánh quạt trực thăng yếu thật đấy, trong khi giặc lái kéo người thiếu phụ lên máy bay mà còn dám để cụ Nhất Hạnh đứng sát mặt hai mẹ con bà cụ để nhìn thấy được "cái nhìn không thể nào tả nổi"... hihi...

- Cái loa tuyên truyền phát ra đều có cơ sở, ngay cả người có thể đi trên ngọn lúa. Một anh nói phét có thể chưa được ai tin nhưng ngàn anh nói phét là nhìn lên trời thấy râu Lê Nin thì chục anh còn lại cũng hô lên “Ừ nhỉ... đúng là râu cụ Lê Nin đã hiện ở trên trời!” Quên mất, không biết cái đó gọi là gì. Thôi tạm gọi nó là... hiệu ứng nói phét!

- Ngày xưa từng có những phi công quân đội nhân dân ta “rình trong mây, đợi máy bay của địch bay ngang qua rồi nhảy từ máy bay của ta sang máy bay của chúng, nạy cửa bắt sống phi công địch”... theo lời của các cụ Tuyên Huấn thì đây cũng là câu truyện và nhân vật có thật, nhưng tạm thời chưa xác định rõ danh tính, tuổi tác, cũng như là tên của hành tinh nơi sự việc ly kỳ ấy xảy ra. Hahaha…

- Các chiến công vang lừng của anh bộ đội Hai Thiêng mà các cụ đăng báo thì còn kinh khủng hơn nhiều, tuy các chi tiết cũng là ba xạo nhưng mà ít ra còn có cái... tên là thật, thế mà chưa được xây công viên để tuyên dương!

- Nguyễn Văn Bé, Nguyễn Văn Trỗi, Lê Văn Tám, Lê Thị Thu Nguyệt, Đặng Hoàng Ánh xin chào thua cụ Bùi Minh Kiểm!

Kết

Trường hợp cựu cán binh Bùi Minh Kiểm chém gió, nổ văng miểng trên đây không phải là một vụ riêng rẻ cá biệt. Có không ít người giống hệt ông ta trong hàng ngũ đảng viên CSVN, kể cả ông thủ tướng có bằng cấp cử nhân luật rừng. Xạo hết chỗ nói đã trở thành một thứ bệnh: hội chứng hoang tưởng. Để che lấp một thứ mặc cảm thua kém, con ếch XHCN phải tự thổi phồng để chứng tỏ họ hơn người, là ưu việt.

Mới đây, ngày 4 tháng Ba năm 2013, một vài tờ báo trong nước đăng bài với các tựa đề  “Anh hùng bị tố khai man thành tích”, “Nguyên Bí thư Tỉnh ủy nói gì khi bị tố cáo?” đã lột mặt nạ ông Hồ Xuân Mãn, cựu Bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế, cựu Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng CSVN. Hàng chục đảng viên, từng là cán binh đồng đội của ông Mãn, đã lên tiếng tố cáo Mãn ngụy tạo thành tích để được phong tặng danh hiệu “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân”.

Thành tích chiến đấu trong một trận đánh mà ông Mãn khoe chẳng qua chỉ là một vụ giết người. Bài báo viết: “Hồ Xuân Mãn đã thản nhiên xả súng vào đám giỗ, dẫu cho ông nội ông Mãn và nhiều bà con của chính ông ta đang ngồi tại đó. Ngoài 9 thường dân vô tội thiệt mạng, “trận đánh” này còn làm cho 8 thường dân khác bị thương. Bây giờ, cứ tới ngày ấy, thôn Phò Ninh, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên – Huế có đến 10 đám giỗ.

Những kẻ đang lãnh đạo đất nước cùng với các đồng chí như Bùi Minh Kiểm, Hồ Xuân Mãn, Lê Thị Thu Nguyệt, Đặng Hoàng Ánh, ai cũng đều từng có thành tích chiến đấu phi thường cả và ai cũng đạt danh hiệu “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” và “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”. Thảo nào Mỹ cút Ngụy nhào đã gần 40 năm rồi mà đất nước chỉ tiến nhanh tiến mạnh trong lãnh vực Xạo Hết Chỗ Nói.

Phan Hạnh

 




 
 

Anh Vũ Lợn đừng sờn lòng . Anh phải sống cho chúng nó phải chết. Anh cứ tuyệt thực đừng thèm ăn cơm tù của chúng nó. Ngày ba, bốn bữa anh cứ dùng thực phẩm nhà thăm nuôi vào là anh sẽ sống khỏe và chúng sẽ chết.

Phải cho cả thế giới thấy chúng đàn áp các nhà đấu tranh Rân Chủ Quốc Lội đến nỗi ai nấy cũng bị bệnh phù mỡ, sinh bệnh bại liệt mà tay chân ngọ nguậy tía lia gãi tai, gãi mũi như ông Nguyễn văn Lý, chúng áp bức đến nỗi Lê Thị Công Nhân bị bệnh phù bụng, phù mỡ như heo nái. Đúng là trò hề Dân Chủ Cuội.

Làm quái gì có thứ tù trọng, tù khinh. Những người đấu tranh thật thì chúng giam cho “mút chỉ cà tha” nhìn như ma đói. Hàng trăm nghìn Quân Cán Chính VNCH tù tội còn đây có ai tù Việt Cộng mà ở tù giống như Nguyễn Quốc Quân của Việt Tân, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Lý, Cù Huy Hà Vũ hay không?

Nhìn qua hiện tượng, người có suy nghĩ phài phân biệt được TÙ THẬT và TÙ CÒ MỒI.

Năm năm về trước, chúng tôi đã nói về chuyện ĐẤU TRANH CUỘI, ĐẤU TRANH CÒ MỒI qua bài viết trích lại dưới đây,mời quý vị đọc lại để suy nghiệm cho chín chắn.

 

Hồi Âm Thư Ngỏ của Lê Nguyên Hồng


Báo Động ĐỎ của Châu Xuân Nguyễn (Úc): 80% cơ sở Việt Tân quốc nội là An Ninh Cộng Sản


 

 
Dưới đây là hình ảnh Tritiny Hồng Thuận đảng viện Việt Tân về
 Việt Nam  hoạt động nối giáo cho giặc.
image

--- On Sat, 6/15/13, Hoa Hoang Lan <> wrote:

From: Hoa Hoang Lan <_Date: Saturday, June 15, 2013, 11:39 PM
 
Kính Chuyển và Nhờ Phổ Biến Rộng Rãi
 
 
 
80% cơ sở Việt Tân quốc nội là An Ninh Cộng Sản, hãy cảnh giác rất rất cao độ với Việt Tân 
Zoom in (real dimensions: 720 x 469)Châu Xuân Nguyễn


Hình ảnh
Ảnh phiên toà của anh Phạm Văn Thành (ngồi bên trái).
 
 
 
 
Tôi tìm được một bài viết của Anh Phạm Văn Thành trên FB.
 
 
.https://www.facebook.com/notes/ph%E1%BA%A1m-th%C3%A0nh/vi%E1%BB%87t-t%C3%A2n-nh%E1%BB%AFng-%C4%91i%E1%BB%81u-c%E1%BA%A7n-minh-b%E1%BA%A1ch-/586676344697505?comment_id=103332251&offset=0&total_comments=8&notif_t=note_reply 

Tôi biết anh PVT khoảng 2 năm nay và anh là một người tôi rất quý trọng về nhân cách, nhưng trong suốt thời gian này, anh bị bôi nhọ cá nhân bởi Đảng Việt Tân. Tôi lấy làm lạ và qua tìm hiểu thì biết anh từng là nhân vật cao cấp của ĐVT dưới thời Hoàng Cơ Minh. Tôi thì từ trước giờ ủng hộ VT mặc dầu tôi nghe rất nhiều tin đồn xấu về VT (tin đồn tương tự như bài của anh PVT dưới đây, hôm nay tôi chính thức tin rằng những tin đồn này là sự thật), tôi ủng hộ cho đến ngày 30.04.2013 này…

CXN_043013_2507_Tôi xin xác nhận rằng những thông tin của người đấu tranh ở VN đều bị Việt Tân đưa cho Công An CS.-Ngày ấy tôi ở trên FB của Người Buôn Gió và tình cờ 1 người bạn thân trong nhóm 14 SV công giáo bị bắt và nhốt tù (Paulus Lê Sơn và bạn bè) có chất vấn Hồng Thuận là một quan chức cao cấp của VT, sau một hồi ấp úng dấu đầu lòi đuôi, HT này biến mất sau khi tôi rất nhiều lần cho cơ hội giải thích trc công luận.

Từ đó tôi đã có kết luận rằng VT đưa danh sách học viên cho ANCS (chỉ có 2 người biết lý lịch là VT và đương sự, nhưng ANCS biết tất cả những ai tham gia, ngày hôm nay, sau khi đọc bài của anh PVT dưới đây thì mới vỡ ra rằng 80% cơ sở của VT là ANCS.).

-Bây giờ tôi đã rõ mọi chuyện, và tôi có một lời khuyên cho tất cả mọi người là hãy xa rời Đảng Việt Tân vì chính Hoàng Cơ Định, Lý Thái Hùng và những đầu sỏ của VT đều biết 80% cơ sở quốc nội bị CS xâm nhập nhưng họ vẫn cố tình bưng bít để “nướng quân”.

Hãy xa rời VT ngay bây giờ cho tới khi CS sập rồi hãy quyết định vì khi bạn là thành viên của VT trong hay ngoài nước, bạn đều phải cung cấp lý lịch cho VT tức là cung cấp cho ANĐCS.Nguyên tắc của tôi trước giờ vẫn vậy, nếu tôi không biết rõ, chỉ nghe tin đồn, tôi không lên tiếng, khi tôi biết đúng, tôi lên tiếng vì không lên tiếng là đồng loã lừa dối công luận và khi tôi biết 100% chính xác, không những tôi lên tiếng mà tôi phải có lời khuyên và cảnh báo vì biết mà không cảnh báo là không phục vụ công cộng hay cộng đồng.
 
 
Melbourne 15.06.13
Châu Xuân Nguyễn

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link