Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, June 18, 2013

Lam Cam Saigon thien ha su cua Van Quang: Nhin Lai Niem Tin Va Dao Duc


 

 

 


 Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 16.6.2013  

  ~~~~~~~~~~~~~


         

 

                                      Nhìn lại niềm tin và đạo đức

Có hai sự kiện người dân VN chú ý nhất vào những ngày giữa tháng 6 này là cuộc bỏ phiếu tín nhiệm của các ông bà “nghị” tại Quốc Hội, ông nào được tín nhiệm nhiều, ông nào “bị” tín nhiệm thấp đã được công bố vào sáng 11-6 vừa qua.

                                             

                                                  Bà Nguyễn Thị Kim Ngân có phiếu tín nhiệm cao nhất (74.7%)


Trong số 47 chức danh, người đạt nhiều phiếu tín nhiệm cao là bà Nguyễn Thị Kim Ngân, Phó chủ tịch QH, với 372/492 phiếu (74.7%). Người có nhiều phiếu tín nhiệm thấp nhất là ông Nguyễn Văn Bình, Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Việt Nam với 209/492 phiếu (41.97%) .

 

                                                               

                                                   Ông Nguyễn Văn Bình có phiều tín nhiệm thấp nhất (41.97%)

 

Người dân chất phác không có nhiều thì giờ suy nghĩ về tất cả hoặc một phần trong số 47 vị được đánh giá cao hay thấp. Đây là hai con số “cao nhất” và “thấp nhất” có vẻ thú vị nên được người dân bán tán rôm rả hơn.

Thật thà là cha quỷ quái

Thí dụ như có người bàn cụ thể rằng “Bà Ngân nhiều lần đã dám nói lên nỗi khổ của người dân và những điều nhà nước cần làm. Còn ông Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước Nguyễn Văn Bình đã từng làm người dân điêu đứng vì lãi suất, vì thị trường vàng nhảy múa lung tung làm dân hoang mang, nên tín nhiệm thấp”.

Người dân chất phác chỉ nghĩ giản dị thế thôi. Giản dị chất phác nhưng rất thực tế, chứng tỏ người dân bây giờ khôn lắm. Quý vị được cầm lá phiếu bỏ vào thùng đúng hay sai; quý vị được bỏ phiếu cao hay thấp vì lý do gì, dân biết cả đấy. Họ không đủ “tầm” hay không có thì giờ để nhận định sâu sắc hơn nhưng tất cả mọi việc của các vị “chức sắc” đã làm từ giáo dục, đến y tế, giao thông, xây dựng, ngân hàng… nhưng họ đều ghi nhận trong lòng, không cần nói ra.

 

Đó chính là niềm tin. Niềm tin thì không ai bắt buộc được. Anh có quyền bắt tôi làm cái này cái kia, kể cả bắt tù, nhưng bắt tôi tin thì không, không bao giờ. Niềm tin hình thành bởi suốt cuộc hành trình dài trong đời sống của chính gia đình bà con anh em mình đã từng trải qua với ngọt bùi cay đắng như tiếng cười và nước mắt. Rất thật thà chất phác nhưng “thật thà là cha quỷ quái” nên bao giờ nó cũng là sự thật. Dù anh có lừa được tôi một lần, nhưng không lừa được mãi, mọi sự thật rồi cũng được phơi bày dưới ánh mặt trời.

Thiên hạ vẫn huề bình

Tất nhiên nó còn gây ra nhiều dư luận khác từ trong các cơ quan, các công ty xí nghiệp, các xưởng lao động, cho đến quán cà phê “có hạng”, quán cóc đầu đường. Ông được coi là trí thức hay trí ngủ cũng nhỏm dậy “ý kiến”, anh thợ nề thợ mộc, chị thư ký diện “duýp” ngắn hay quần đen cũng tham gia. Đó là cái “đặc quyền” riêng tư của mọi người phát biểu kiểu “vui chơi một mùa hè” về một sự kiện lần đầu tiên xảy ra.

Tuy nhiên, nhìn lại kết quả cuộc bỏ phiếu, dù bị tín nhiệm thấp nhưng chưa có ông bà nào bị rơi vào diện “nguy hiểm”, tức là có số phiếu tín nhiệm thấp dưới 50% hay 2/3 tính trên tổng số đại biểu Quốc hội, nói rõ hơn chưa có ông nào “dính” vào cái sự “văn hóa từ chức”. Cho nên “thiên hạ vẫn huề bình.”

Và nói như ông chủ tịch QH Nguyễn Sinh Hùng sau cuộc bỏ phiếu là “Việc QH bỏ phiếu đánh giá cũng chính là sự động viên, đặt niềm tin để các chức danh phấn đấu tốt hơn trong thời gian tới”. Đó là mục đích chính. Tuy vậy, cái giá phải trả để lấy được lòng tin của dân không phải rẻ.

Ba tai nạn kinh hoàng giữa kỳ họp QH

Giữa lúc các ông bà nghị còn đang sôi nổi, hào hứng, băn khoăn về lá phiếu của mình thì liên tiếp 3 tai nạn giao thông khủng khiếp xảy ra khiến dư luận bàng hoàng kinh ngạc. Ba tai nạn ấy như một thông báo khẩn cấp cho một tình trạng đã “rầm rộ” xảy ra từ lâu, vạch trần sự bất lực của các cơ quan có trách nhiệm và ẩn giấu phía sau là những vấn đề khác trầm trọng hơn. Đó là đạo lý làm người.
Trong bài này, xin bàn đến vài nguyên nhân thực nhất dẫn đến những tai nạn giao thông nghiêm trọng. Những tai nạn đó có liên quan mật thiết đến vấn đề đạo đức xã hội. Đạo lý ấy gồm có đạo đức và luân lý, thật ra hai phạm vi đó có thể hiểu là một. Nhưng ở đây, tôi thu hẹp lại trong quan niệm sống hàng ngày. Đạo đức thuộc phạm vi cơ quan nhà nước và doanh nghiệp. Luân lý thuộc phạm vi từng cá nhân theo khuynh hướng của xã hội VN từ ngàn xưa tới nay. Nó không thuộc hẳn về một cơ quan nào, một cá nhân hay một doanh nghiệp nào. Nó liên quan đến tất cả những thứ đó gộp lại.


Nhìn lại 3 ngày 3 tai nạn kinh hoàng

Chỉ trong 3 ngày, 3 vụ tai nạn giao thông (TNGT) thảm khốc đã cướp đi sinh mạng 16 người, hơn 50 người khác bị thương. Chưa bao giờ người dân sống trong hoang mang vì nhiều tai nạn kinh hoàng như lúc này. Hãy nhìn vào nguyên nhân xảy ra ba vụ TNGT này:

- Thông tin chính thức mới nhất về kết quả điều tra tai nạn nghiêm trọng xảy ra trên đường đi Vũng Tàu, đối với xe vận tải 72L-2354 là do tài xế xe này và một xe vận tải khác chạy cùng chiều đã có hành vi “đua xe” trên đường, chạy song song nhau, khi thấy xe máy chạy ngược chiều, tài xế này quay tay lái, thắng rất gấp làm xe quay ngược lại và lao vào hai xe máy chạy ngược chiều khiến sáu người chết.

 

 

                                              

                                                           Xe chở khách Mai Linh nằm lăn quay dưới ruộng

 

- Còn vụ TNGT đối với xe chở hành khách Mai Linh vào ngày 9-6 bị lật tại đường tránh Vĩnh Điện (xã Điện Bàn, Quảng Nam) làm 3 người chết, 23 người bị thương, được xác định do tài xế chạy quá tốc độ (90km/giờ) cộng với thời gian lái xe dài (xuất bến lúc 17 giờ ngày 8-6, lúc gặp nạn là 7 giờ 15 phút ngày 9-6), tức là lái liên tiếp 12 tiếng, có thể lái xe buồn ngủ, lạc tay lái dẫn đến xe bị lật nhiều vòng trước khi lăn xuống ruộng.

 

                                              

                                                                    Xe khách đâm vào vách núi tại Khánh Hòa

 

- Còn đối với xe khách 43S-6420 đâm vào vách núi trên đèo Khánh Lê (Khánh Hoà) thì xe mới xuất phát được 22 km, đoạn đường này cho phép chạy 30km/giờ nhưng tài xế đã rà thắng (phanh) liên tục dẫn đến cháy má phanh, có lẽ tài xế đã chuyển về mo (số 0) nhằm tiết kiệm nhiên liệu. Đến khi má thắng bị cháy và lúc đó không thể dùng số để thắng được, cũng như không sử dụng thắng tay nên mới phải đâm vào vách đá. Thiết bị giám sát hành trình của xe không hoạt động, ngày xảy ra tai nạn cũng là thời hạn xe đến kỳ đăng kiểm. Trước đó, Trung tâm Đăng kiểm Đà Nẵng đã gửi thông báo cho chủ xe đến đăng kiểm lại trước 15 ngày. Theo hồ sơ lưu tại trung tâm này, tại lần đăng kiểm trước, xe khách 43S-6420 đã phải kiểm định đến lần thứ hai mới đạt yêu cầu vì lỗi “dây kéo thắng tay bị chùng”.
Báo cáo của Ủy an ATGT Quốc gia cho thấy, trung bình mỗi năm ở VN có khoảng 12.000 người chết vì TNGT, tương đương quân số mỗi ngày có một trung đội tử trận.

 

 

                                             

                                                               Tai nạn giao thông gây chết người hàng loạt


Và con số này vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, khi số vụ TNGT thảm khốc ngày càng gia tăng. Có lẽ chưa bao giờ người dân hoang mang mỗi khi ra đường đến thế.

TNGT bao năm nay là nỗi ám ảnh thường trực, khiến bao gia đình phải gánh chịu mất mát đau thương đến tột cùng, bao đứa trẻ mất cha, mẹ, bao người mất con, cháu và khiến hàng ngàn gia đình khuynh gia bại sản... Mỗi năm nhà nước phải bỏ ra trên 40.000 tỷ đồng để mong “khắc phục” tình trạng này.
Trong nhiều năm, nhiều hội nghị với hàng loạt giải pháp hạn chế TNGT đã được đưa ra, song chẳng mang lại được kết quả nào đáng kể. Hội nghị cứ bàn, cứ đưa ra “giải pháp”, tai nạn cứ gia tăng!

Ba giải pháp chẳng chữa được bệnh nào

Giới chức trách nhấn mạnh cần phải có giải pháp đồng bộ, tập trung vào 3 yếu tố chính là con người, cơ sở hạ tầng và việc quản lý.
Tuy nhiên đến nay, chúng ta chưa ghi nhận được sự tiến bộ nào. Bằng chứng đường sá vẫn xuống cấp, kém chất lượng, nhà thầu vẫn ăn gian vật liệu, CSGT vẫn cắm chốt đều đều, nhưng tài xế vẫn phóng nhanh, vượt ẩu, sát hạch giấy phép lái xe (GPLX) quá dễ dàng, kiểm định làm qua loa cho xong kiếm phong bì…
Trước thực tế đau lòng về TNGT và những vấn đề còn gây tranh cãi về hiệu quả của luật pháp với những tài xế coi thường tính mạng người khác, hãy nhìn thẳng vào sự thật vào những góc cạnh khác.


Đằng sau lỗi của tài xế là những ông chủ xe và…

Nhìn vào nguyên nhân dẫn đến những tai nạn giao thông thảm khốc, nhiều người vội kết tội ngay cho anh tài xế, lái xe trong khi say, vừa lái xe vừa ngủ gật, chạy hết tốc lực, vượt ẩu, đi liều trong mọi điều kiện mưa gió, đường núi dốc nguy hiểm…

Điều đó hoàn toàn đúng. Nhưng đằng sau lý do phóng nhanh vượt ẩu đó là gì?

Là những ông chủ hãng xe hay chủ doanh nghiệp khoán trắng cho tài xế phải “bắt khách” nhiều nhất, phải chạy nhanh hơn xe hãng khác, phải nhồi nhét thêm khách, thêm hàng hóa kiếm thêm tiền và hàng chục thứ “phải” nữa buộc anh tài làm hết sức mình. Quy định chỉ được lái xe không quá 10 tiếng một ngày, nhưng anh tài còn mở mắt được là còn lái, đôi khi cho mấy tay lơ xe học lái cho quen nghề bất chấp đường sá ra sao. Ngay cả khi xe hư cũng không có thì giờ sửa chữa hoàn chỉnh, hoặc chỉ sửa chữa qua loa rồi cứ lái, bao giờ không chạy được hoặc gặp tai nạn rồi tính sau.

Thế tại sao những ông Cảnh sát giao thông với những “nút chặn” bất ngờ giữa đường, những trạm “thu phí”, kèm thêm những đoàn thanh tra giao thông, sao không thể ngăn chặn được những vi phạm trắng trợn đó? Trường hợp này xin để nói sau. Cả hai nguyên nhân phía sau anh tài xế này chính là do phẩm chất đạo đức xuống cấp chứ chẳng phải chỉ tại bác tài.

Ngồi trong nhà cũng bị xe tông chết

Ngày nay ra khỏi nhà là có thể gp tai nạn bất cứ lúc nào. Hình như có nhiều người lái xe đang tách biệt với mọi thông tin, nhận thức về văn hóa giao thông, trơ lì với nỗi đau của cộng đồng; lo tất bật mưu sinh, hoặc sống buông thả, bởi thế nên bừa bãi trong đi lại?

Ngồi trong nhà trong quán nước quán cà phê còn bị xe tông chết, nói gì đến đi đường.
Cụ thể như ngày 21/7, xe hơi số 92H-0613, do tài xế Trần Xuân Đông (SN 1977, ở TP Tam Kỳ, Quảng Nam) lái theo hướng Nam - Bắc. Khi đến km 1019+600 QL1A (thuộc thị trấn Núi Thành, huyện Núi Thành, Quảng Nam) xe lao vào lề tông vào một chiếc xe đạp rồi tiếp tục đâm vào cột điện sau đó tiếp tục tông thẳng vào quán mì của bà Trần Thị Nga (50 tuổi),làm 7 người chết, 3 người bị thương. Trong số 7 người thiệt mạng, có 6 em nhỏ từ 9 đến 12 tuổi.

Đứng trên lề đường cũng dễ chết

Còn đường phố thì thôi, các cụ ở nước ngoài về chỉ có nước chóng mặt, chẳng hiểu luật lệ giao thông ở cái xứ này ra sao nữa. Thật ra các cụ có tìm hiểu cũng vô ích bởi có luật đâu mà tìm. Chỉ có sách luật chứ không ai “ngu gì” thực hiện nó cả. Thực hiện đúng bảng cấm, đèn đỏ hoặc chạy chậm ở ngã ba, ngã tư, có khi còn bị chửi te tua. Lái xe chạy vô đường hẻm hay đường một chiều nhanh gấp hai lần đi đúng đường thì ai dại gì đi đúng. Có bị tóm thì lại giở cái chiêu bài “làm luật” ra là xong. Mấy anh xe ôm là dân rách nhiều khi cũng bị “làm luật” trắng máu. Thế rồi ta lại thênh thang đường cấm ta cứ đi. Đường đông quá thì leo lên lề chạy cái vèo là qua mặt hết. Cho nên đứng trên lề đường cũng dễ chết lắm, các cụ đừng tưởng là bình an. Cho nên tôi vẫn khuyên mấy người bạn và bà con có việc phải về Sài Gòn hay Hà Nội thì nên đi taxi. Và đôi khi đi taxi có bị tính gian, bị chặt chém thì… ráng chịu chứ đừng dại đôi co với mấy ông “thần sầu” đó, chỉ một lát sau là có mấy ông tài khác quây lại “hỏi thăm sức khỏe” ngay. Làm ăn kiểu gì ở VN cũng phải có cánh, có phe, làm ăn lớn hơn thì nó chính là “lợi ích nhóm” chứ có gì lạ đâu.

Lòng đường không còn chỗ trống

Hiện nay, phần lớn ở các đô thị mật độ xe hơi, xe máy ngày càng tăng, lại có xu hướng sử dụng xe phân khới lớn cho nhanh và… cho oai. Tài xế (nhiều người không có bằng lái, hoặc có bằng theo kiểu nhờ thi hộ, mua hộ, nên mù tịt về luật lệ giao thông) coi đường đi như của riêng mình.

Ra đường ta gặp không ít trường hợp người lái xe thiếu kiềm chế, du chỉ là va chạm nhỏ đã lập tức giở thói con đồ, gây gỗ đánh nhau giữa đường, chưa kể có kẻ còn chủ tâm “đánh hôi” hoặc cài bẫy “ăn vạ.”
Nhiều người đi lại thiếu trật tự, chen lấn, lạng lách, đánh võng giành đường, đèo nhau, đèo nhau “kẹp 2 kẹp 3”... vừa đi vừa làm xiếc, hầu hết ở lứa tuổi thanh niên.
Có người vừa lái xe (nhất là xe máy) vừa nghe điện thoại, thậm chí nói năng ồn ào, thô lỗ. Đặc biệt có khá nhiều xe hơi, xe máy giành đường nhau, sử dụng còi kêu lớn bất chấp cả trong nội đô, giờ nghỉ. Còi cứ bóp còi hết cỡ bất kể lúc nào ở đâu. Kể cả đi “tán gái” cũng bóp còi cho “nàng” chú ý.

Ở các con đường gần cổng trường học, vào giờ cao điểm thường có nhiềuu xe hơi các loại của phụ huynh đưa đón con cháu, họ “vô tư” nổ máy, ngồi xe choáng đường cho con nhìn rõ và dễ dàng vọt đi, gây kẹt đường, kẹt cả lối đi, các bà đi bộ đón con cứ như nhảy mambo, hết né xe đang đậu đến tránh xe vọt ra bất kể phải trái.

 

 

                                              

                                                Đô thị không còn nhìn thấy đường đi, xe máy thi nhau chạy trên lề

 

Có những trường hợp bất chấp tín hiệu đèn đỏ, người lái xe hơi, xe máy vẫn cứ phóng bừa, vượt ẩu, có khi gây tai nạn rồi bỏ trốn. Phần lớn các xe ca trên đường đều là các tài xế trẻ, thường chạy vượt tốc độ, tranh giành khách quyết liệt. Khi bị các trạm kiểm soát giao thông xử phạt thì họ tìm mọi cách để “làm luật”, tạo nên tiêu cực, hết sức bất bình trong dư luận.

Ung thư của ngành giao thông

Chúng ta hãy thành thật, nói thẳng thắn với nhau hầu như ai cũng biết bây giờ tệ nạn tham nhũng ở VN phải kể đến Cảnh Sát Giao Thông đứng đầu sổ. Tuy không phải là tất cả nhưng nói là “đa số” thì đúng ngay boong. Có nhiều người gọi đó là “ung thư của ngành giao thông”. Tình trạng này từ lâu lắm chứ chẳng phải năm nay mới nhìn ra. Xin dẫn chứng cụ thể:

Giới chủ xe tải tại Đồng Bằng Sông Cửu Long tiết lộ cánh tài xế xe tải muốn làm ăn ở TP Sài Gòn thì phải xin gia nhập vào các đoàn “xe vua” để được cấp “kim bài” miễn trừ thanh tra
Để xác minh thông tin này, phóng viên một tờ báo đã bám theo xe của Đội Thanh tra giao thông (TTGT) số 4 (Sở GTVT TP Sài Gòn) trong nhiều ngày và nhận thấy không ít hiện tượng bất thường.
Phóng viên này đã mắt thấy tai nghe rất nhiều trường hợp xe vận tải, xe chở hàng, xe chở hành khách vượt mọi quy định vẫn được CSGT cho qua. Ở đây tôi chỉ chứng minh hai trường hợp điển hình, một tại ngay TP Sài Gòn và một ở tỉnh xa.

“Xe vua” giữa thành phố

Theo anh N. - một chủ xe đã bỏ nghề - để trở thành “xe vua”, mỗi tháng tài xế phải chung chi 2 triệu đồng cho một xe tải lớn, 1 triệu đồng cho xe nhỏ. Khi được phong “xe vua” thì phải dán logo trước đầu xe để TTGT phân biệt.

Tại TP Sài Gòn có 3 đoàn “xe vua” lớn nhất là Tr.L, H.L và L.V. Trước đây, Tr.L và L.V là một. Tuy nhiên, khi đoàn xe lớn mạnh, L.V tách ra hoạt động riêng. Ký hiệu đoàn xe L.V được gắn trên cabin với dòng chữ to và số điện thoại. Còn đoàn xe Tr.L thì được gắn phía trước đầu xe bên trái cũng kèm theo số điện thoại. Khi ra đường thấy những ký hiệu này, TTGT rất ít dừng xe để kiểm tra. Ngoài ra, đoàn xe H.L cũng có logo tương tự.

K. - một chủ xe gia nhập đoàn “xe vua” Tr.L - tiết lộ ông chủ đoàn xe này chỉ có hơn 20 xe. Tuy nhiên, các xe “mồ côi” khác muốn không bị “ăn” biên bản thì phải gia nhập. Chính vì thế, hiện nay, logo Tr.L được gắn không dưới 100 xe. Còn đoàn xe L.V cũng trên dưới 70 xe. Trên các con đường TP Sài Gòn, có rất nhiều đoàn xe mang logo của các “xe vua” hầu như không bị TTGT chặn.

Xe vua lộng hành ở Bình Định

Gần một năm qua, Công ty CP Tập đoàn Phúc Lộc (Tập đoàn Phúc Lộc, tỉnh Ninh Bình) đã trúng 2 gói thầu xây dựng lớn ở Bình Định là tuyến đường Long Vân - Long Mỹ với tổng kinh phí đầu tư khoảng 1.000 tỉ đồng và tuyến Quốc lộ 19 (đoạn từ cảng Quy Nhơn đến điểm giao với Quốc lộ 1) với tổng kinh phí đầu tư gần 5.300 tỉ đồng.
Để phục vụ 2 công trình trên, cuối năm 2012, Tập đoàn Phúc Lộc đã đưa hàng chục xe ben loại có trọng tải 13 tấn từ Ninh Bình vào Bình Định. Khi đoàn “xe vua” này xuất hiện ở Bình Định cũng là lúc người dân phải đối mặt với nỗi kinh hoàng khi đi trên đường.

Những ngày qua, Tập đoàn Phúc Lộc đưa hơn 20 xe ben xuống huyện Vân Canh vận chuyển cát đi theo Tỉnh lộ 638 về TP Quy Nhơn để phục vụ công trình xây dựng Quốc lộ 19. Mặc dù tải trọng cho phép xe vận chuyển chỉ 13 tấn nhưng thực tế, “xe vua” của Tập đoàn Phúc Lộc luôn chở từ 25 đến 30 tấn cát.

Ngoài ra, con đường này chỉ cho phép xe có tải trọng dưới 13 tấn lưu thông nhưng hằng ngày, mỗi chiếc xe ben có tổng tải trọng hơn 40 tấn (tính cả trọng tải xe và cát) vẫn chạy ngang nhiên. Vì vậy, Tỉnh lộ 638 dài gần 40 km, nối từ thị trấn Diêu Trì, huyện Tuy Phước đến xã Canh Hòa, huyện Vân Canh vừa được Sở GTVT Bình Định nâng cấp, sửa chữa cách đây khoảng 1 năm đã xuống cấp nghiêm trọng.

Người dân nơm nớp sợ xe vua đi qua

Ngoài ra, đoàn “xe vua” của Tập đoàn Phúc Lộc còn thường xuyên chạy quá tốc độ, chở đất cát không phủ bạt nên bụi bay mịt mù. Không chỉ người tham gia giao thông mà ngay cả người dân sinh sống hai bên Tỉnh lộ 638 cũng nơm nớp lo sợ mỗi khi đoàn “xe vua” đi qua.
Bà Nguyễn Thị Hương, nhà ở ven Tỉnh lộ 638, thuộc xã Phước Thành, huyện Tuy Phước, bất bình kể: “Từ ngày xuất hiện đoàn xe của Tập đoàn Phúc Lộc, chúng tôi hiếm khi ra đường. Đoàn xe này chở cát quá tải lại không phủ bạt, nối đuôi nhau phóng bạt mạng khiến bụi bay mù mịt”.


Thanh tra giao thông kinh doanh xe vua


Mỗi ngày, hàng chục xe ben của Tập đoàn Phúc Lộc tung hoành từ Tỉnh lộ 638 về TP Quy Nhơn với nhiều lỗi vi phạm nhưng ít khi bị lực lượng chức năng xử lý. Trong khi đó, ngoài những lỗi thường vi phạm như chở quá tải, không phủ bạt, chạy quá tốc độ…, phần lớn “xe vua” này đều hết hạn đăng kiểm.

Một viên chức thanh tra giao thông cho biết: “Cách đây vài hôm, tôi cùng tổ công tác đã chặn 8 xe ben chở cát của Tập đoàn Phúc Lộc để kiểm tra thì phát hiện 7 chiếc hết hạn đăng kiểm và cùng vi phạm các lỗi không mang theo giấy tờ, chở quá tải, không phủ bạt... Khi chúng tôi định lập biên bản vi phạm thì cấp trên gọi điện yêu cầu thả”.
Theo vị này, hầu hết tài xế của Tập đoàn Phúc Lộc đều không được giữ bất kỳ giấy tờ gì liên quan đến “xe vua”. Khi xe bị lực lượng chức năng kiểm tra, các tài xế chỉ việc gọi về công ty là sẽ có người xử lý. Theo tài xế K., cả 3 đoàn “xe vua” đều do một TTGT đưa người đứng ra làm.
Không riêng gì lực lượng thanh tra giao thông mà ngay cả CSGT cũng né các “xe vua” của Tập đoàn Phúc Lộc, chẳng xe nào của Phúc Lộc bị phạt!
Cứ nhìn những hiện tượng trện đây, hẳn bạn đọc đã thấy rõ tình hình giao thông ở VN phức tạp và đáng sợ như thế nào. Đừng đổi tội loanh quanh nữa, chung quy đó là đạo đức xuống cấp, chính người thi hành luật pháp khiến cho người sống trong luật pháp không còn giữ được phẩm hạnh của mình. Luân lý cũng suy đồi chính vì lý do này. Làm sao tìm được niềm tin ở người dân? Đã đến lúc phải nhìn thẳng vào sự thật.
Văn Quang 


Trọng, Sang Lại Thua Dũng


 

 

Trọng, Sang Lại Thua Dũng

 

Vi ANH

Kết quả chánh thức kiểm phiếu của Quốc Hội VNCS, Trương Tấn Sang Chủ tịch Nước được 330 phiếu Tin Nhiệm Cao, 133 phiếu Tín Nhiệm và 28 Tín Nhiệm Thấp; còn Nguyễn tấn Dũng Thủ tướng Chính phủ được 210 phiếu Tin Nhiệm Cao, 160 phiếu Tín Nhiệm và 28 Tín Nhiệm Thấp – thì nói Sang thắng Dũng tỉ số 1-0.

Đúng nhưng chỉ đúng trên phương diện con số toán học. Nhưng không đúng trên phương diện chánh trị tranh chấp nắm quyền hành. Nã phá Luân một vị tướng tài thao lược quân sự lẫn chánh trị của Pháp có nói ai còn ở chiến trường 15 phút chót là người đó thắng. Ba Dũng ít phiếu của Quốc Hội nhưng đâu có bị bãi nhiệm, còn nắm nhà nước, nắm quyền hành, ngân sách trong tay, trong khi Sang chỉ có tiếng mà không có miếng thì phiếu cao làm gì, đâu có đổi ra tiền và quyền được, mà mục tiêu tối hậu và tối thượng là chiếm quyền bính. Thế thì  rốt cuộc Dũng vẫn còn làm Thủ Tướng thực sự và thục chất cầm quyền, chớ không phải Sang, vậy Ba Dũng thắng chớ đâu có thua Sang.

Phải nói Ba Dũng xuất thân chỉ là một tay du kích của Rừng U Minh khu Tây Nam bộ, nhưng rất giỏi bon chen trên đường “Bắc tiến” lên làm Thủ Tướng VNCS ở Hà nội - chớ đâu có nhỏ. Y cũng rất giỏi trên đấu trường  trong mê cung của CS Hà nội, nơi đồng chí “thịt” nhau không chút thương tiếc trong khi tranh giành quyền lực tức tiền bạc như Mafia tội phạm có tổ chức vậy. Điều này có thể thấy rõ khi phe thủ cựu thân Trung Cộng Trọng Sang dùng cả công cụ cái gọi là “Quốc Hội” đảng cử dân bầu để truy kích, táp pi triệt hạ Ba Dũng lần thứ hai. Nhưng Ba Dũng vẫn thoát nạn, tỉnh bơ trên ghế thủ tướng.

Ba Dũng hai lần thắng Trọng Sang là nhờ có một bửu bối trong tay. Đó là nắm chặt nhà nước, biết sử dụng công cụ này để thắng đảng quyền, và có thể triệt tiêu đảng quyền để trở thành Chủ Tịch Nước, Chủ Tịch Đảng, Chủ Tịch Quân Uỷ Trung Ương như bên Tàu Cộng nữa không chừng.

Các nhà chiến lược thường nói ai còn ở chiến trường 15 phút chót là người đó thắng. Ba Dũng vẫn còn phây phây ngồi trên ghế thủ tướng, cầm đầu chánh phủ, nắm quyền hạn, ngân sách của nhà nước trong tay sau hai cuộc tấn công của hai đối thủ Trọng Sang. Hai đối thủ này của Ba Dũng  dùng đại hội Trung ương 6, hồi tháng 10/2012, để diệt Ba Dũng, đổ tội Ba Dũng để tham nhũng lan tràn và thất bại của các tập đoàn kinh tế quốc doanh như Vinashine chẳng hạn. Nhưng Ba Dũng biết vận dụng đồng tiền của nhà nước, thực hiện câu ai nắm tiền người đó có quyền trong chánh tri. Ba Dũng dùng tiền bạc thao túng các trung ương ủy viên và đại biểu của đại hội khoảng 90% là những người kiêm nhiệm chức vụ hành chánh, kinh tế, văn hoá, xã hội trong chánh phủ trung ương và các uỷ ban nhân dân ở các tỉnh. Thế là Trọng Sang thua đau như thiến, phải “bá cáo” một cách giả đạo đức. Rằng Bộ Chánh Trị đứng lên xin chịu kỷ luật trước đại hội nhưng đại hội không chấp nhận kỷ luật Bộ trong đó có một đồng chí không nêu tên nhưng ai cũng biết đó là Ba Dũng. Thế là Ba Dũng vẫn cón nắm chánh phủ nói riêng và nhà nước nói chung cho tới cuôc truy kích này do Trong Sang dùng cái gọi là Quốc Hội bỏ phiếu tín nhiệm nhà nước hay không.

Khác Ba Dũng vốn là nông dân xuất thân Cà mau, Rạch Giá, Nguyễn phú Trọng Tổng bí Thư Đảng CSVN là CS Bắc Việt mang kiến cận có vẻ trí thức và Trương tấn Sang Chủ Tịch Nước dân xứ khóm Bến Lức vốn là một sinh viên chuyên “xuống đường” ở Saigon bị bể trốn vô bưng theo CS.

Trương tấn Sang mê cái ghế Thủ Tướng muốn chết nên “bẻ chỉa” (tiếng lóng dân Nam có nghĩa là phản bội) đi với CS Bắc Việt dù y là một người có quyền thế trong thành uỷ Saigon nằm trong Phe Đổi Mới của Miền Nam được TT Võ văn Kiệt kéo theo ra Bắc trước Ba Dũng.

Một thời gian sau khi thất bại chua cay trong khi dùng đại hội đảng tấn công Ba Dũng, Trọng Sang dùng cái Nghị Quyết số 35 (Con Dê theo kiểu nói của dân chơi đề Miền Nam) do  cái gọi là Quốc hội đảng cứ dân bầu đã thông qua 11/2012 để truy kích Ba Dũng. Nghị quyết số 35 “là bàn tay nối dài” của hai đối thủ của Ba Dũng.

Trận truy kích này Trọng Sang vô tình biến cái công cụ của Đảng CS chuyên hợp thức hoá lịnh của Đảng nên dân chúng VN mỉa mai gọi là “quốc hại”, qua vụ này trở thành trò cười dị hợm trên thế giới.

Quốc Hội VNCS mở một cuộc bầu tin nhiệm nhà nước tư Chủ Tịch Nước,,Thủ Tướng Chánh phủ đến hàng bộ thứ trưởng cả mấy chục ngưới. Tổ chức bầu tín nhiệm mà không có điều trần, chất vấn, luận tội gì cả. Hoàn  toàn khác với tinh lý hiến pháp trên thế giới, khi nào thủ tướng hay nhân viên chánh phủ có gì sai trái, vi hiến thì phải ra Quốc Hội để điều trần, dân biểu, nghị sĩ chất vấn và luận tội, với đầy đủ tài liệu của Uỷ Ban đặc biệt trình bày và gởi cho từng vị dân biểu nghị sĩ, đúng thời hạn qui định để nghiên cứu. Và túc số truy tội, bãi miễn hay cảnh cáo của Quốc Hội phải đạt phải cao thường là 2/3 thuận mới có giá trị.

Còn trường hợp tín nhiệm như chuẩn thuận, tấn phong thủ tướng hay bộ trưởng cũng phải qua những bước ấy thì dân biểu nghị sĩ mói làm, cho không phải như Quốc Hội CSVN làm những chuyện lập pháp long trọng như vậy lại thành chuyện ruồi bu, kiến đậu như sau.

Dân biểu chỉ được biểu quyết, tín nhiêm cao, tín nhiệm, và tín nhiệm thấp. Chớ không có chỗ nào để biểu quyết bất tin nhiệm cả. Tín nhiệm cao, tín nhiêm thấp, tín nhiệm vừa đều là tín nhiêm cả. Thế cho nên mấy chục ngưòi đem ra cho Quốc Hội bầu bán đều được Quốc Hội tín nhiệm.

Thật là một trò hề rẻ tiền. Một kiểu của CS vừa tự giới thiệu, vừa phát biểu, vừa vổ tay khen, vừa  kinh thưa đồng chí kính mến vừa vổ tay khen.

Thế là Ba Dũng vẫn được tín nhiệm bởi cái gọi là Quốc Hội đảng cử dân bàu mà Trọng Sang định dùng làm vũ khí truy kích Ba Dũng.

Nhưng Trọng Sang coi chừng. Ba Dũng bây giờ coi như là người thế lực nhứt nước, vai mang túi bạc nhà nước kè kè. Cán bộ đảng viên của Đảng hầu hết trừ người hưu đang kiêm nhiệm chức vụ bên nhà nước, túc dưới thực quyền thủ tướng, do thủ tướng ban đặc quyền đặc lợi, ắt vì tiên vì quyền hơn vì Đảng. Trọng, Sang thất bại hai phen khi dùng đại hội Đảng và quốc hội dảng cử dân bầu. Ba Dũng vẫn bình chân như vại, nắm nhà nước trong tay trong khi đảng quyền quá sa sút. Một ngày nào đó, người du kích Cà mau nổi quạu, cộc lên sẽ cho công an, mật vụ đến “bảo vệ” các đồng chí và xin các đồng chí ký tên nhứt trí, đồng tình, cộng đồng tuyển trạch” Ba Dũng làm Chủ Tịch Nước, kiêm Chủ Tịch Đảng, kiêm Chủ Tịch Quân Uỷ Trung Ương như bên Tàu Cộng. Nếu không sẽ đưa các đồng chí vào Lăng Bác, xuống mê cung trong hầm dươi đất để bảo vệ xác ướp của Bác. Chớ Ba Dũng không dể cho “nhị nhơn bang Trọng, Sang búa mình một búa nữa đâu./.(Vi Anh)

 

 

Tác dụng phản kháng trong một chế độ toàn trị


 

14/06/13 | Tác giả: Nguyễn Văn Lục

Tác dụng phản kháng trong một chế độ toàn trị


Ung dung ta nói điều ta nghĩ
Cúi ngửa theo người quyết chẳng theo


Nguyễn Trãi

Danh sách mỗi ngày một dái...

Danh sách mỗi ngày một dài…

Có nhiều hình thức phản biện lại một xã hội tùy theo hoàn cảnh mỗi người và tùy hoàn cảnh xã hội và ngày nay tùy thuộc vào tình hình thế giới nói chung.

Nhưng nguyên tắc ngàn đời vẫn đúng là ở đâu có đàn áp, có bất công, có độc tài thì ở đó có tiếng nói phản biện cất lên. Chế độ cộng sản từ khi có mặt ở Việt Nam- nhất là là từ khi chiếm được miền Bắc năm 1954 và miền Nam năm 1975- thì chưa bao giờ người dân được yên và cũng chưa bao giờ chế độ ấy có được sự đồng thuận của người dân.

Dân sống trong lo sợ thì họ-người cộng sản, kẻ cầm quyền- sống trong bất an!

Sự phản kháng diễn ra miên tục dưới nhiều dạng thức.

Có người lên tiếng công khai, trực diện như những nhà chính trị, những nhà lãnh đạo của đảng. Sự lên tiếng này diễn ra ngay trong nội bộ của họ. Có người như các nhà văn như Nguyễn Huy Thiệp, Dương Thu Hương dùng tác phẩm như một thông điệp gián tiếp lên án chế độ.

Nhưng có một đa số thầm lặng mà cơ may phản biện hầu như không có thì sự phản kháng là những phản ứng tiêu cực. Điều này xem ra vô hại đối với kẻ cầm quyền, nhưng lại là những đà cản bước tiến và xói mòn xã hội. Một người không sao- 10 người cũng không sao. Nhưng triệu người và hàng chục triệu người cùng một phản ứng tiêu cực thì sức phá là không lường được. Và ngày nay, người ta mới dần hiểu được sự phản kháng này nó tai hại như thế nào. Đó là sự vô trách nhiệm, sự thản nhiên( Indifférence) trước bất cứ tình huống nào.

Những người lãnh đạo cộng sản đã tưởng rằng có thể dùng bạo lực cưỡng chế và yên trí rằng họ đã thành công.

Thành công theo nghĩa ổn định, dẹp yên chỉ là cái nhất thời. Vì không phải lúc nào xử dụng bạo lực cũng có kết quả, vì nó là con dao hai lưỡi như kẻ dùng gươm sẽ chết vì gươm.

Nhưng nhiều khi phải nhiều năm sau, người ta mới nhận ra hậu quả của sức cản tiêu cực nó như thế nào..

Và đối với kẻ viết bài này thì chế độ cộng sản đã lung lay, đã có nguy cơ sụp đổ, chỉ vì những sức cản tiêu cực này.. Và nếu nói theo ngôn ngữ của giáo sư G.Chang tiên đóa rằng, nước Tàu sẽ sụp đổ trong cuốn sách The coming collapse of China( 2001)

Đó là sự thờ ơ của dân chúng, đó là sự bất cần, sự thiếu trách nhiệm, sự thiếu niềm tin của dân chúng..

Lãnh đạo nói, dân chúng không nghe.

Đảng nói một đàng, dân chúng làm một nẻo. Càng nhiều luật lệ, càng nhiều thúc ép, càng thêm rắc rối. Đó là một cái cây đã rỗng ruột. Một bộ máy đã ì ạch, đã en panne. Đó là một cơ cấu đã mục rỗng.

Không phải cứ bắt giam tù, không phải cứ tống xuất, không phải cứ triệt tiêu tài sản, không phải cứ bịt mồm bịt miệng bằng những biện pháp thể lý là xong.

Chưa bao giờ cộng sản thành công trong việc cầm tù được tư tưởng người khác. Và xin nói thẳng, họ chưa bao giờ có thể cải tạo được những người tù cải tạo trước 1975.

Họ chỉ đào sâu thêm sự hận thù. Hận thù chồng chất.

Sau năm 1975, nhiều bất hạnh đã xảy đến cho miền Nam như các chính sách Học Tập cải tạo, đánh tư sản, đổi tiền, đi kinh tế mới, truy lùng sách báo cũ «phản động và đồi trụy », chính sách xô đẩy thuyền nhân đi ra biển mà sau được gọi là « Boat people »thuyền nhân.

Trong bấy nhiêu nỗi khổ đau tôi nhìn lại thì nỗi khổ đau lớn nhất là nỗi bị xỉ nhục.

Nỗi nhục ấy một phần bắt nguồn từ phía người thua cuộc tự cảm thấy bị xúc phạm. Nhưng phần lớn do kẻ thắng cuộc gây ra bằng những tên gọi mới. bằng thứ ngôn ngữ xúc phạm đến toàn miền Nam và bằng những chính sách đối xử.

Chính vì không chịu đựng nổi liên tục ngày này qua tháng nọ- mỗi ngày mỗi hà khắc- mỗi ngày thấy sự bất công phi lý- mỗi ngày thấy tương lai vô định mà họ mang nỗi nhục ấy phải liều mình ra đi. Hành lý mang theo không phải tiền bạc mà là cái đầu- một ý chí quyết vươn lên làm lại cuộc đời- và một trái tím rướm máu.

Sự đối kháng của người dân miền Nam là chọn sự ra đi thay vì ở lại đối đầu.

Việc ra đi là một bước đường cùng, tìm trong cái chết một lẽ sống. Ra đi hay là chết là quyết tâm không thể sống chung. Đó là sự đối kháng quyết liệt nhất, sự phủ nhận toàn diện sự hiện hữu của chế đố ấy, sự không khoan nhượng.

Xem lại những đoạn phim về hình ảnh người vượt biển với bao gian nan mới thấy hết được sự tàn bạo của kẻ tự nhận là chiến thắng.

Tất cả những chính sách bất nhân, vô nhân đạo ấy đều được kẻ chiến thắng- ngay cả đối với thành phần trí thức tiến bộ nhất của chính quyền cộng sản- coi như những biện pháp chính đáng phải thi hành. (Mesures légitimes)-

Thật ra nó chỉ là Cái chính đáng của kẻ chiến thắng-.

Trong khoảng thời gian ít nhất 15 măm, toàn dân miền Nam chịu đựng những trù dập, những biện pháp được coi như trả thù của kẻ chiến thắng mà người ta bắt buộc phải làm như vậy và không thể làm khác được.

Trong suốt những năm ấy, người ta không nhận được bất cứ tín hiệu phản kháng chính thức nào của nạn nhân cũng như của thành phần trí thức tiến bộ !! Đó là một thời gian dài một bên chịu đựng, một bên áp đặt mà không một ai nhận thức ra được sự bất công tàn bạo trong mối tương quan giữa kẻ chiến thắng và kẻ chiến bại.

Sau 38 năm nhìn lại, người ta dần dần mới nhận thức rõ được đó là sự say mê điên cuồng chiến thắng, tiếp theo là sự bất lực và yếu kém trong quản lý và nhất là sự vô trách nhiệm vô giới hạn(Irresponsabilité illimitée) từ trên cao đến xuống thấp đã đưa đất nước đến bên bờ vực thẳm.

Vì thế, cho đến nay không biết ai là người trực tiếp trách nhiệm về những tội ác đổ trên đầu con dân miền Nam.

Từ 1975-1990-, con dân miền Nam bị rơi vào tình trạng tâm sinh lý bất động co dúm lại mà không có một phản ửng nhỏ dù là tự vệ.(Immobilisme convulsionnaire). Mặc cho kẻ chiến thắng bạo hành.

Thế giới bên ngoài không biết đến. Trí thức, nhà văn phía bên kia im lặng đồng lõa!

Và nay cho thấy là những bất mãn, những lên tiếng, những phản biện, những đòi hỏi đều xuất phát từ nội bộ cơ cấu tổ chức đảng. Người dân nói chung và người dân miền Nam nói riêng- nhất là những thành phần dân quân cán chính trước 1975- Cho đến giờ phút này vẫn chưa hề có tiếng nói.

Mặc dù những thiệt thòi như thế- một cách nào đó đả đẩy một cách tự nhiên tất cả người dân miền Nam đứng sang bên lề mọi diễn biến chính trị, kinh tế, xã hội của đất nước mình. Đất nước ấy thay đổi, tiến hay lùi, phát triển hay thụt lùi, đã không có mặt của người dân miền Nam.

Thật vậy, chúng ta thử nhìn xem đã có một đại biểu nào thuộc thành phần dân quân cán chính miền Nam trước 1975 nằm trong Quốc Hội? Đã có một người trí thức nào của miền Nam trước 1975 nằm trong vị trí lãnh đạo của chính quyền? Và một câu hỏi tiếp, đã có một con em nào thuộc thành phần con cháu các thành phần lãnh đạo miền Nam trước 1975 trở thành người lãnh đạo trong chính quyền cộng sản?

Câu hỏi tất nhiên là không. Trong số 15 triệu người miền Nam, họ chỉ là những công dân bậc hai.

Trong khi đó hằng trăm ngàn giới trí thức trẻ, con em của các vị ấy- nếu chẳng may còn bị kẹt ở lại trong nước thì chỉ là thành phần cu li, cu leo, đĩ diếm-. Nhưng ra hải ngoại, họ lại là những chuyên viên hàng đầu đang tham gia trong các cơ cấu tổ chức của xã hội Mỹ và các nước khác

Chất xám của Việt Nam đã được sử dụng đúng người, đúng chỗ.

Một bằng chứng hùng hồn nhất tại Học khu Garden Grove mới đây trong số 13 em đứng đầu bảng trong trường học của mình thì đã có 11 em học sinh người gốc Việt. Giả dụ ngay sau 1975, họ đã có chính sách hòa giải, biết dùng người, biết sử dụng chất xám vốn có của miền Nam thì nay tương lai đất nước đâu đến nông nỗi này !!

Có gia đình một vị trung tá quân đội miền Nam, sau nhiều năm cải tạo được ra định cư ở nước ngoài và vị sĩ quan ấy đã đi học y khoa trở thành bác sĩ và các con cái ông nối nghiệp cha anh cũng trở thành những bác sĩ nổi tiếng ở Mỹ. Giả dụ ông ở lại trong nước thì số phận của ông và con cái ông sẽ ra sao?

Điều gì khác biệt giữa liều mình đi và ẩn nhận chịu đựng ở lại? Có nên chăng thấy xấu hổ vì là một người VN sống trong xã hội cộng sản không?

Cho nên nói cho cùng 38 năm nay Việt Nam cũng vẫn chỉ là một Nhà Nước của một nửa chưa bao giờ thực sự thống nhất, chưa bao giờ có sự đồng thuận của người dân. Một đất nước mà một nửa dân chúng vẫn âm thầm chịu đựng, vẫn ẩn nhẫn chờ đợi những thay đổi, hy vọng chế độ ấy phải sụp đổ thì đất nước ấy đi về đâu?

Mà nay thì không phải một nửa mà là toàn dân muốn cộng sản phải bị biến dạng.

Đó là sự đối kháng thầm lặng của những tảng đá ngầm- một sự đối kháng tiêu cực- một đối kháng có ý nghĩa nhất- một đối kháng có tác dụng làm sói mòn và trì trệ bước tiến xã hội. Đáng nhẽ đó là những nhân tố có nhiều tiềm năng góp bàn tay xây dựng, tái thiết đất nước sau chiến tranh. Nhưng nó đã bị bỏ quên một cách lãng phí chỉ vì bệnh vĩ cuồng.

Người ta giả dụ rằng vai trò chiến thắng được đổi ngược lại thì VN ngày nay đâu có thua gì Nam Hàn, Đài Loan.

Đó là bài học đắt giá mà cho đến nay các người lãnh đạo đang trên bờ vực của sự sụp đổ hầu như vẫn chưa nhận thức ra được.

Cho nên những ai chủ trương dễ dãi xóa bỏ quá khứ, chủ trương hòa hợp hòa giải chỉ là những kẻ ở ngoài cuộc- Hoặc họ là người vô trách nhiệm, hoặc họ ở thế kẻ thắng trận miệng hô hòa hợp, hòa giải, tay dùng súng đạn bắt tù đầy, cải tạo.

Cho nên câu trả lời là sau 38 năm độc lập và thống nhất, theo nhật báo NewYork Times, mới đây nhất, ngày thứ tư 24/4 thì ở Việt Nam hiện nay « Bất mãn chưa từng thấy ». Nghĩa là nay sự bất mãn không phải giới hạn vào một nửa nước mà cả nước. Bất mãn từ trên xuống dưới, từ kẻ thua cuộc đến kẻ thằng cuộc, từ mọi tầng lớp dân chúng.

Bài báo trích dẫn lời nói của ông Nguyễn Phước Tương, tức giáo sư Tương Lai, cựu cố vấn hai đời Thủ Tướng Việt Nam.

Giáo sư Tương Lai cũng như nhiều nhân vật chính trị cao cấp lên tiếng phản đối chính quyền V.N. Cũng giống như nhiều người khác, ông nói :

« Chế độ của chúng tôi là độc tài toàn trị », ông nói tiếp : «Tôi là người sống trong lòng chế độ- Tôi biết tất cả những khiếm khuyết, những sai lầm, sự suy thoái của nó ». Ông nói thêm :

«Nếu chế độ này không được sửa đổi thì tự nó sẻ sụp đổ ».

Đây được coi là những lời chỉ trích và cảnh báo được coi là nặng nề nhất từ trước tới nay.

Ông Peter R. Ryder, Giám Đốc điều hành Quỹ Đầu tư Indochina Capital cho hay trong 21 năm ông sống ở Việt Nam, ông chưa hề thấy mức độ bất mãn của giới trí thức và doanh nhân như ngày nay.

Một người khác không kém quan trọng là tiến sĩ Lê Đăng Doanh cho hay tại Diễn Đàn Kinh Tế Mùa Xuân do Ủy Ban Kinh tế của Quốc Hội tổ chức, ông Lê Đăng Doanh cho hay người ta đã tranh dành nhau lên nói trước Micro để phát biểu.

Đó là sự khủng hoảng niềm tin.

Những người trí thức tiến bộ như giáo sư Tương Lai, tiến sĩ Lê Đăng Doanh đã một thời là những cán bộ nòng cốt của đảng và họ đã viết cả trăm bài báo về kinh tế, chính trị nhằm chấn chỉnh đảng, nhằm sửa đổi diện mạo Đảng cho đẹp hơn, sáng sủa hơn và một phần những bài báo ấy được đăng trong bốn tập sách : Một góc nhìn của trí thức, do Tia Sáng xuất bản.

Giáo sư Tương Lai đã có những bài viết như : Vấn đề của mọi vấn đề. Marx- sửa chữa nhanh hơn hình thành. Động lực xã hội và phát triển kinh tế. Tôn trọng sự khác biệt. Lương không đủ sống, nhưng vẫn sống đàng hoàng. Cần nhìn lại việc giáo dục nhân cách cho sinh viên.

Tiến sĩ Lê Đăng Doanh với những bài biên khảo sâu sắc như Kinh tế thị trường- vai trò của nhà nước và sáng tạo.

Thiện chí ấy đã không được dáp lại và như đàn gẩy tai trâu!!

Vì thế có hằng trăm các nhà trí thức khác cũng mang một hoài bão như hai vị trên đã lên tiếng cảnh báo như Chu Hảo, Nguyên Ngọc, Nguyễn Kiên, Bùi Trọng Liễu, Phạm Toàn, Lâm Võ Hoàng, Trần Đình Hượu, Đặng Nhật Minh, Trần Quốc Vượng, Dương Trung Quốc, Phan Dình Diệu, Hoàng Tụy, Nguyễn Bỉnh Quânvv..

Họ đã lên tiếng như thế từ mấy chục năm nay và chắc sẽ còn phải tiếp tục lên tiếng. Và lên tiếng cho đến bao giờ!!

Phải chăng đã đến lúc cần đặt câu hỏi, đây là một niềm hy vọng cải tiến đất nước hay chỉ là một ảo tưởng của giới trí thức- một thứ loyal dissident- một thứ chân trong chân ngoài-một thứ vẫn ăn thóc nhà Chu mà vẫn chửi nhà Chu-?

Phê phán, phản biện, phản kháng phải chăng chỉ để yên lương tâm, nhưng đằng khác lại cúi đầu chấp nhận cuộc sống để thỏa mãn cái dạ dầy.

Vấn đề đặt ra là kể từ năm 1954, đã hai lần chính quyền cộng sản đã có kinh nghiệm nắm chính quyền. Mà lần nào cũng thất bại- mà thất bại càng lấn sâu và nặng nề hơn trước- .Thất bại của giai đoạn 1954-1975 còn có thể hiểu được và châm chế được.

Nhưng giai đoạn từ 1975 đến nay- đã 38 năm-. Không thể một lần nữa chấp nhận sự thất bại và sự ngu dốt của họ.

Đó là thứ thất bại không chấp nhận được.

Cho nên chỉ lên tiếng thôi là chưa đủ. Phải biết bất nhẫn, Indignez-vous. Phải có can đảm xóa bỏ và làm lại. Vấn đề không phải sửa chữa mà xóa sạch. Vấn đề không phải chỉ là đưa ra ý kiến mà sắn tay xuống đường, dấn thân, nhập cuộc để rồi lên đường. Tại Trung Quốc, năm 2010, đã có 150.000 cuộc đấu tranh, biểu tình và bạo loạn, đánh bom và tự thiêu. Năm 2011, có tăng gần gấp đôi, có 280.000 ngàn cuộc.

Đặc biệt năm 2012, có nhiều cuộc tự thiêu của thanh niên và nhà tu hành tây Tạng.

Đất nước ấy vẫn không giải quyết được những vấn đề căn bản của đời sống con người : như vấn đề cơm áo, nhà cửa, đất đai, ruộng vườn, vấn đề giáo dục con em, vấn đề công ăn việc làm, vấn đề an sinh xã hội và những quyền căn bản của con người.

Vậy thì liệu phải cần bao nhiêu thời gian nữa để giải quyết bài toán ra cho Việt Nam.

Và sự lên tiếng của các nhà trí thức, các cựu viên chức chính phủ có thể là quá trễ chăng? Nếu không thì tại sao bây giờ mới lên tiếng!!

Và sự lên tiếng phản biện đó là để chống Đảng hay để cứu Đảng hay là để cứu chính mình?

Sự đối kháng của những người trong Đảng

Trong nhiều năm nay, người ta đã có dịp chứng kiến nhiều tiếng nói phản biện xuất phát từ những thành phần trong nội bộ đảng- phần lớn là những vị có chức quyền, đã nhiều năm phục vụ cho đảng.

· Thoạt đầu là những vị trong MTGPMN như các bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, Trương Như Tảngvv..Sự chống đối của họ nhằm chia phần trong chiến thắng vì cho rằng Hà Nội đã phản bội miền Nam.

· Sự phản kháng tiếp theo là của Nhóm Kháng chiến Nam Bộ mà đại diện là Nguyễn Hộ, Trần Văn Giàu, Trần Văn Trà, Đỗ Trung Hiếu, Phạm Văn Kiết, Lý Chánh Trung là muốn đổi mới đảng, đòi hỏi thêm tự do dân chủ. Sự đòi hỏi ấy vẫn nằm trong khuôn khổ luật pháp và định chế xã hội chủ nghĩa.

Cao trào văn nghệ phản kháng các năm 1986-1989

Cao trào phản kháng này mang dáng dấp của Phong trào Nhân Văn Giai phẩm của những năm 1956-1957 vì đều do các nhà văn chủ xướng. Tuy nhiên nó không mang tính tổ chức và không có chủ trương đường lối rõ rệt. Nói đúng ra nó là một tập hợp một số nhà văn có chung một nguyện vọng là mong muốn được cởi trói văn nhệ, được tự do sáng tác mà những khởi xướng có thể là Nguyên Ngọc, Nguyễn Minh Châu và một số nhà văn nổi tiếng như Dương Thu Hương, Nguyễn Huy Thiệp, Lưu Quang Vũ, Hà Sĩ Phu, Trần Mạnh Hảo và rất nhiều các văn nghệ sĩ khác.

Họ hơn ai hết nhận thức ra được sự biến chất và suy đồi của đảng. Nguyễn Huy Thiệp hạ bệ các thần tượng đảng. Dương Thu Hương trong các bài tham luận muốn phủ định vai trò lãnh đạo của đảng.

Và mỗi nhà văn nói theo cái cách của mình đã viết.

Nhưng như chúng ta thấy rõ, số phận các nhà văn trong giai đoạn này đã không phải chịu đựng một số phận nghiệt ngã, cay đắng và thống khổ suốt đời đã dành cho những người như Nguyễn Hữu Đang, Trần Dần, Phùng Cung trong giai đoạn trước.

Điều đó không có ý muốn nói làm giả giá trị phản kháng của các nhà văn trong giai đoạn này. Nhưng nó nói lên được một điều: Đảng không còn có quyền sinh sát trên
con người như 21 năm về trước.


Giai đoạn hiện nay

Những phản biện chính trị với Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Phan Đình Diệu, Nguyễn Thanh Giang, Nguyễn Hộ, Trần Độ ngay cả với nhóm trí thức Bô Xít với Nguyên Ngọc, Lê Đặng Doanh đã có cái thời của nó và nhiều phần nay đã bị vượt qua hay không còn thích hợp nữa.

Thư ngỏ gửi Bộ Chính trị của Bùi Minh Quốc ngày 3-10-1993. Trần Độ Vai trò của Quốc Hội và Đảng cộng sản, 1997-1998. Phan Đình Diệu, Nhu cầu đổi mới trong giai đoạn hiện tại, 12-13 tháng 12 1997. Nguyễn Thanh Giang

Một tướng Trần Độ khi viết cho Bộ chính trị rằng : Tôi vẩn chấp nhận và đồng ý ủng hộ vai trò của lãnh đạo chính trị của đảng và cho rẳng vai trò đó vẫn cần thiết. Nhưng lãnh đạo không có nghĩa là áp đặt, không có nghĩa là đảng vẫn lãnh đạo tất cả. Tôi chỉ yêu cầu có sự cải tiến, đổi mới đảng bằng cách từ bỏ tính cách độc tôn trong mọi lãnh vực.

Nhìn nhận có những thiện chí nơi họ. Nhưng từng đó chưa đủ. Những tiếng nói phản biện đó ngày nay tỏ ra yếu ớt và không gây được một chuyển biến nào về phía chính quyền cộng sản.

Nhận xét ấy thật là sát sự thật. Vì đối với cộng Hà sản Nội hay cộng sản Tàu cũng giống nhau. Những phản biện như trên không đủ liều lượng làm họ lung lay. Trung Cộng từng dửng dưng trước nhiều vụ tự thiêu vào năm 1912 tại tây Tạng thì nhằm nhò gì những Kiến Nghị của giới trí thức?

Cho nên không thể được coi là bình thường, những nhà trí thức như Tiến sĩ Nguyễn Đình Lộc, TS Nguyễn Quang A, Ts Lê Đăng Doanh, Gs Nguyễn Huệ Chi, Nhà báo Tống Văn Công, giáo sư Tương Lai, lâu lâu lại gửi một bản « Thư Ngỏ » một « Kiến Nghị », như Kiến Nghị 72 yêu cầu nhà nước hay Quốc Hội điều này, điều kia.

Mới đây nhất, giáo sư Tương lai đã viết bài: Việt Nam và những bàn chân nổi giận để lên tiếng ca ngợi những người tuổi trẻ như Nguyễn Phương Uyên mà ông gọi là Những bàn chân nổi giận.

Chắc là họ đã vứt chúng vào sọt rác và không thèm đọc.

Nhưng Kiến Nghị gửi đi mà không có hồi đáp thì phải có thái độ gì, phải làm gì? Viết Kiến nghị thì dễ, nhưng làm gì mới thật là khó. Các ông đã làm gì cụ thể khi chính quyền im lặng?

Ấy là không nói đó là những phản biện theo ngôn ngữ của Dương Thu Hương là : Những sự lạc quan vô tận. Các người trí thức ấy vẫn ôm hy vọng tin tưởng rằng Đảng có thể thay đổi, đảng có thể sửa chữa được. Theo Dương Thu Hương, chống đối như thế là để cứu Đảng, duy trì sự tồn tại của Đảng. Chống đối bằng cách yêu cầu Đảng nhường lại một vài mét vuông chính trị cho những kẻ ngoài đảng có đất để sống. Đó là một cuộc giải phẩu thẩm mỹ để làm đẹp chế độ hơn. Đó là mong muốn thầm kín một chủ nghĩa xã hội mang bộ mặt người thay vì bộ mặt cầm thú như hiện nay.

Phần kẻ chống đối, vẫn giữ vững được vị trí ưu đãi của mình. Vẫn nhận gratuit những đãi ngộ mà đảng vẫn dành cho họ. Vẫn được cung cấp nhà cửa, vẫn có lương bổng, lương hưu, con cái vẫn được ưu tiên có chỗ ngồi thuận tiện trong guồng máy chính quyền hoặc vẫn được chọn lựa ưu tiên ra ngước ngoài. Nghĩa là họ đã tôn trọng một thỏa thuận « ngầm »- như một thứ kỷ luật, hai chân vẫn không dám bước ra khỏi vị trí ranh giới được cho phép, vẫn biết điều gì được phép nói và điều gì không được phép nói.

Đôi khi họ có xuống đường, có tuyên bố, nhưng công an phải « né » họ, không được đụng tới. Đối diện với công an, họ chỉ cần nói : Chúng mày có biết bố mày là ai không? Chúng mày về hỏi chủ chúng mày trước khi đụng vào tao!!

Tại sao cùng đi biểu tình chống Trung Quốc mà có những người sẵn sàng « Nằm xuống cho tổ quốc đứng lên » bị đấm đá túi bụi xưng mày xưng mặt, bị bắt hàng loạt như Nguyễn Hữu Vịnh, Bùi Minh Hằng, Trương Dũng, Lã Việt Dũng, Thúy Nga, Trần Thị Nga bị bắt bế cả con vào tù. Và đây là lần thứ hai, bé Tài vào tù với mẹ. Trong khi đó, nhà văn Nguyên Ngọc ở đâu mà không bị bắt- Người đi hàng đầu-?

Mà cần gì bắt tại nhà. Công an sợ gì mà không đến thẳng nhà của Nguyên Ngọc, còng tay nhà văn lão thành, người cộng sản kiên trì đưa ra tòa thử xem?

Phần những người trí thức như giáo sư Tương Lai, nhà văn Nguyên Ngọc, dù không bị bắt có lẽ nên tình nguyện đi tù thay cho giới tuổi trẻ. Cả hai nên tự trói tay mình đến trại Lộc Hà xem sao.

Và theo lý luận hiện nay thì sự chống đối đó của các trí thức chỉ là sự phản biện phải đạo. (Loyal opposition) giữa xã hội cộng sản, giữa người trong Đảng với nhau mà không phải là hình thức phản biện trong một xã hội dân sự (Civil society).

Trong một xã hội dân sự, sự chống đối phải bắt đầu từ những phong trào, từ những tầng lớp đông đảo dân chúng như thợ thuyền, giới trẻ như thanh niên, sinh viênvv.

Chống đối với họ là một quyền, một đòi hỏi, tạo một thế áp lực bằng rất nhiều phương tiện như xuống đường, biểu tình, truyền đơn, nằm ăn vạ ở đường, chấp nhận ngay cả những hiểm nguy như bị đánh đập, ra tòa, ngồi tù, bỏ vợ con nheo nhóc.

Đó mới là sự chống đối đích thực trả giá bằng cuộc đời của mình, tương lai của mình và sinh mệnh chính trị của mình.. Đó là sự chống đối như một thỏa thuận ngầm không nói ra muốn làm tan băng chính quyền hiện tại, một mong muốn một sự sụp đổ không hồi tố để tiến tới một xã hội dân sự đúng nghĩa trong đó có sự tôn trọng tự do, dân chủ, tôn trong quyền con người.

Nhưng nói chung họ thường tranh đấu rất vô tư và ít có những ẩn ý chính trị và mưu đồ như người ta tưởng hay gán ghép cho họ.

Sự chống đối với đầy lòng can đảm ấy biểu tượng nơi các người trẻ, những nông dân đòi đất, những thành phần tôn giáo hay người thiểu số.

Tên họ và danh sách của họ mỗi ngày mỗi dài. Họ là những Cù Huy Hòa Vũ, Phong Tần, Phạm Hồng Sơn, Trẩn Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định, Hồ Thị Bích Khương(Hiện bị kết án hai năm tù, nhận giải thưởng Nhân quyền Hellman, năm 2011), Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải, Huỳnh Thục Vy,Tạ Phong Tần ( bị bắt giam từ ngày 24 tháng 9, năm 2012) xứng đáng với nhân cách của họ khi ngồi tù, khi ra tòa.

Họ tất cả chỉ có một tội là yêu nước. Yêu nước không đúng cách của cộng sản.

© Nguyễn Văn Lục

© Đàn Chim Việt



 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Seoul kêu gọi Bình Nhưỡng nên hành động hơn là nói suông


 

Thứ hai 17 Tháng Sáu 2013

Seoul kêu gọi Bình Nhưỡng nên hành động hơn là nói suông


Trường đoàn đàm phán Hàn Quốc Chun Hae-sung (T) bắt tay đồng nhiệm Bắc Triều Tiên Kim Song-hye, tại cuộc gặp ở Bàn Môn Điếm, ngày 12/06/2013

Trường đoàn đàm phán Hàn Quốc Chun Hae-sung (T) bắt tay đồng nhiệm Bắc Triều Tiên Kim Song-hye, tại cuộc gặp ở Bàn Môn Điếm, ngày 12/06/2013

REUTERS

Thụy My


Hàn Quốc hôm nay 17/06/2013 đã theo gót Hoa Kỳ, yêu cầu Bắc Triều Tiên có những hành động « cụ thể » trước khi khởi đầu các cuộc thương lượng chính thức về giải trừ hạt nhân và làm hòa dịu tình hình trên bán đảo Triều Tiên.

Hôm qua Chủ nhật 16/6, Bình Nhưỡng đã đề nghị « các cuộc thương lượng cấp cao giữa Bắc Triều Tiên và Hoa Kỳ để đảm bảo hòa bình và giảm nhẹ căng thẳng tại bán đảo Triều Tiên ».

Đề nghị này được đưa ra sau nhiều tháng căng thẳng dâng cao tại khu vực, do Bắc Triều Tiên thử nguyên tử đến lần thứ ba vào tháng Hai. Seoul coi đây là toan tính chia rẽ mặt trận chống đối Bình Nhưỡng, sau khi cuộc gặp tuần rồi giữa hai miền Nam Bắc đã bị hủy bỏ chỉ vì vấn đề cấp bậc trưởng đoàn đàm phán.

Washington hôm qua nhắc lại rằng việc thương thảo với Bình Nhưỡng phải « thực chất ». Chánh văn phòng Nhà Trắng Denis McDonough nói trên kênh truyền hình CBS : « Chúng tôi xét trên hành động chứ không theo những lời tuyên bố lịch sự. Mọi thương lượng phải dựa trên cơ sở hoàn thành nghĩa vụ về việc không phổ biến vũ khí nguyên tử và những vấn đề khác ».

Bộ Thống nhất Hàn Quốc phụ trách quan hệ với Bắc Triều Tiên hôm nay cho biết, Seoul cũng có cùng quan điểm với Washington. Kim Hyung Seok, phát ngôn viên Bộ này nhắc lại các tuyên bố của Nhà Trắng, theo đó « cánh cửa cho đối thoại đã mở, nhưng Bắc Triều Tiên trước hết phải có những biện pháp cụ thể ».

Tổng thống Hàn Quốc Park Geun Hye hôm nay đã trao đổi qua điện thoại trong hai mươi phút với Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama. Chủ yếu ông Obama cho bà Park biết nội dung cuộc thảo luận mới đây giữa ông và Chủ tịch Trung Quốc tại California. Nữ Tổng thống Hàn Quốc sẽ gặp ông Tập Cận Bình vào ngày 27/6 tới tại Bắc Kinh.

Gần đây, Bình Nhưỡng đã đột ngột xoay chiều, tung ra những đòn ngoại giao sau nhiều tháng đả kích và đe dọa chiến tranh nguyên tử. Hồi tháng Năm, Bình Nhưỡng tiếp đón một cố vấn thân cận với Thủ tướng Nhật ; và lãnh đạo Kim Jong Un gởi đến Bắc Kinh một đặc sứ để thảo luận với các nhân vật có trách nhiệm của Trung Quốc.

Muốn xuất hiện với tư cách nhân tố hòa bình chủ yếu trong khu vực, tiếp đó Bắc Triều Tiên đã đề nghị thương lượng cấp cao với Hàn Quốc, nhưng hai nước Triều Tiên đã không đồng thuận được về thành phần đoàn đại biểu. Trong đề nghị đối thoại mới đây với Washington, Bình Nhưỡng đã từ chối mọi « điều kiện tiên quyết », trong khi Hoa Kỳ luôn đòi hỏi Bắc Triều Tiên tôn trọng những cam kết về giải trừ hạt nhân nếu muốn tái hòa nhập cộng đồng quốc tế.

Lần cuối cùng Bắc Triều Tiên và Hoa Kỳ có cuộc tiếp xúc cấp cao là vào tháng 2/2012. Washington chấp nhận viện trợ thực phẩm trở lại, đổi lại Bình Nhưỡng hoãn các vụ bắn hỏa tiễn và thử nghiệm nguyên tử. Một tháng sau đó, Bình Nhưỡng đã cho bắn hỏa tiễn tầm xa, nhưng thất bại.


 

 

 

 

 

 
 dangnguoivietyeunguoiviet.org

Featured Post

Lisa Pham Vấn Đáp official-25/4/2026 /26/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link