Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Monday, August 5, 2013

AI CÓ THỂ LAY CHUYỂN Ý CHÍ CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP


 

 


 

AI CÓ THỂ LAY CHUYỂN

Ý CHÍ CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 27.06.2013


 

Hai tuần trước đây, chúng tôi viết về Ý CHÍ CÁCH MẠNG của quần chúng Việt Nam quyến định đi tới DỨT BỎ CƠ CHẾ Cộng sản hiện hành. Ngày 13.06.2013, bài Quan Điểm của số VietTUDAN 586 lấy đầu đề là CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP LÀ MỘT Ý CHÍ. Ngày 20.06.2013, bài Quan Điểm của số VietTUDAN 587 lấy đầu đề là CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP: BAO GIỜ Ý CHÍ TRỞ THÀNH HÀNH ĐỘNG ?.

Cách Mạng Hiến Pháp 2013 là sự cô đọng Ý CHÍ của toàn dân vào quyết định phải DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN hiện hành vì đảng CSVN trong suốt những chục năm trường đã đưa Dân tộc và Đất nước đến những tình trạng thê thảm sau đây:

*        Tha hóa cá nhân và xã hội;

*        Phá sản Kinh tế quốc dân và tạo một hệ thống Kinh tế Mafia nhóm đảng bóc lột;

*        Vì quá cố thủ giữ lấy quyền hành độc đoán cho đảng mà phải lệ thuộc vào sự che chở Chính trị của Trung quốc đến nỗi chấp nhận xâm lăng của Tầu về đất, biển và xâm lăng kinh tế từ Trung quốc.

         Cuộc CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP đi vào cái nguyên ủy gây ra ba tình trạng trên đây, đó là ĐIỀU 4 CỦA HIẾN PHÁP đã tự động trao cho đảng CSVN quyền độc tài Chính trị nắm luôn

độc quyền Kinh tế. Ý CHÍ Cách Mạng Hiến Pháp của toàn dân là phải DỨT BỎ ĐIỀU 4 HIẾN PHÁP.

         Hôm nay, ngày 27.06.2013, bài Quan Điểm cho số VietTUDAN 588 lấy đầu đề AI CÓ THỂ LAY CHUYỂN Ý CHÍ CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP mà chúng tôi vừa tóm tắt cái Ý CHÍ ấy như trên đây ?

         Chúng tôi trả lời cho câu hỏi bằng đề cập đến những khía cạnh sau:

=>     Tà đạo gian xảo của CSVN sử dụng những tay sai tung hỏa mù làm lạc hướng

=>     Những Phong trào đấu tranh của chính chúng ta vô tình làm giảm Ý CHÍ Cách Mạng

=>     Quyền lực ngoại lai có thể ngăn cản Ý CHÍ Cách Mạng

 

Tà đạo gian xảo của CSVN sử dụng những tay sai tung hỏa mù làm lạc hướng

         Trong những bài trước, chúng tôi đã nhấn mạnh rằng Ý CHÍ Cách Mạng của toàn dân là đi trong Chính đạo, trong khi đó sự chống đỡ của đảng CSVN là dùng những mưu kế gian xảo Tà đạo tránh né nhằm kéo dài quyền lực cho Cơ chế. Đảng CSVN biết rằng lòng dân đã không còn tin tưởng vào đảng nữa và coi những tuyên bố của đảng hay Quốc Hội của đảng chỉ là những dối trá lừa đảo. Vì vậy đảng CSVN sử dụng những tay sai trong hàng ngũ chúng ta như đám người ham danh làm Chính trị cơ hội nhẩy bàn độc hay một số người tôn giáo mà chúng ta gọi là quốc doanh. Chúng tôi xin đưa ra một ít tỉ dụ cụ thể sau đây:

Tỉ dụ 1: Tung ra chiêu bài Hòa Giải Hòa Hợp, chiêu bài “Trực diện đối thoại“… Chiêu bài Hòa Giải Hòa Hợp do nhóm Trần Nhân Tông từ Boston tung ra. Chiêu bài “Trực diện đối thoại “ do Hoàng Duy Hùng không những rêu rao tại Houston, mà chính tên Hùng phản bội này còn vác thân về Việt Nam du hí, gặp Thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn. Đồng thời, nhân dịp kỷ niệm ngày Quốc Hận 30/4 năm nay, Nguyễn Ngọc Bích còn âm mưu đổi tên NGÀY QUỐC HẬN để làm quà cho ác quyền CSVN.

         Đồng bào Việt tỵ nạn Cộng sản đã thẳng tay diệt trừ đám tay sai chính trị luồn trôn này.

Tỉ dụ 2: Tại quốc nội, CSVN mới đây đã sử dụng một số lãnh đạo Tin Lành “quốc doanh“ mở ra cuộc truyền giảng tốn kém mà diễn giả Nick VUJICICK đã công khai khuyên giới trẻ VN hãy noi gương Hồ Chí Minh.

         Tất cả những việc làm của đám tay sai trên đây nhằm ca tụng đảng CSVN để chúng có thể kéo dài Cơ chế tội ác của chúng.

 

Những Phong trào đấu tranh của chính chúng ta vô tình làm giảm Ý CHÍ Cách Mạng

Viết đoạn này, chúng tôi không có ý công kích một số Phong trào đấu tranh tại Hải ngoại phát xuất từ hàng ngũ Người Việt tỵ nạn muốn tha thiết tranh đấu cho Quê Hương. Đối với một số Phong trào, chúng tôi chỉ nói đến khía cạnh VÔ TÌNH  có thể làm giảm Ý CHÍ Cách Mạng đang cương quyết tại quốc nội.

Đối với chúng tôi, cuộc Cách Mạng chính yếu đòi Nhân quyền, Dân chủ, Tự do phải do Lực lượng quần chúng QUỐC NỘI đứng lên đấu tranh cam go giành lấy. Khối Người Việt Hải ngoại không thể mang Cách Mạng về giải phóng Quê Hương. Hãy nhìn lại kinh nghiệm thất bại của những Phong trào Hải ngoại có tham vọng mang Cách Mạng về giải phóng Quê Hương:

*        Phong trào lúc ban đầu sau 1975 muốn đem lực lượng võ trang từ Hải ngoại về giải phóng. Phong trào đã thất bại vì sau hai cuộc chiến tàn khốc, không quốc gia nào hỗ trợ võ trang cho lực lượng võ trang từ Hải ngoại về Việt Nam. Tại quốc nội, Cộng sản Miền Bắc đã cấp thời làm 3 việc:

=>     Giải tán Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam gồm những lực lượng phá hoại tại Miền Nam. Cộng sản Miền Bắc nghi ngại lực lượng này hợp với những thành phần võ trang Miền Nam chống lại Miền Bắc.

=>     Cộng sản bắt những thành phần Quân Lực VNCH chuyển ra Miền Bắc vào những trại tập trung gọi là cải tạo.

=>     Cộng sản ép buộc những dân thành thị đi các vùng Kinh tế mới nhằm kềm chế những cuộc nổi dậy có thể của dân thành thị

*        Sau Phong trào võ trang nhằm đem Cách Mạng về Việt Nam, những Chính khách bắt đầu thành lập những Chính phủ lưu vong nhằm giải pháp Chính trị nhờ vào những các Chính quyền nước ngoài. Những Chính phủ lưu vong này, ngồi tại xa-lông hô hào, dần dần trở thành những Chính phủ “lưu bị“, mang bị đi làm tiền và đã thất bại. Chúng tôi, từ đầu cho đến giờ, luôn luôn phản đối những Chính phủ lưu vong lưu bị này. Còn sót lại Chính phủ Cách Mạng Lâm thời với một người tự xưng là Thủ tướng mà một số đông người Việt Hải ngoại coi như trò hề.

*        Những Phong trào Dân chủ, nhất là Nhân quyền . Những Phong trào Nhân quyền này hầu hết muốn cậy nhờ các Chính phủ nước ngoài, các Tổ chức quốc tế, ngay cả Tổ chức Liên Hiệp quốc, các Quốc Hội  áp lực lên Nhà nước CSVN để thả một số những tù nhân chính trị. Việc đấu tranh nhân danh Nhân quyền không mang đến hiệu quả chính yếu của quần chúng Việt Nam vì những lý do sau đây:

=>     Cứu một số tù nhân chính trị ra khỏi nhà tù nhỏ, nhưng chính những tù nhân này lại phải sống trong nhà tù lớn. Mục đích chính của toàn dân Việt Nam đã từ lâu và nhất là với cuộc CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP hiện nay là cứu toàn dân ra khỏi nhà tù lớn. Cái nguyên nhân để một số chiến sĩ đấu tranh tại Quê Hương, chính vì tranh đấu cho nhà tù lớn để rồi họ phải vào nhà tù nhỏ. Vì vậy đấu tranh để giải thoát dân tộc khỏi nhà tù lớn mới là mục đích chính yếu.

=>     CSVN có thể dùng nhà tù nhỏ để đánh bóng về Nhân quyền. Họ có thể kết án nặng một số người để khi Hãi ngoại đấu tranh cho Nhân quyền, nhờ cậy các ngước ngoài can thiệp và lúc ấy CSVN giảm án hay tha bổng hoặc cho xuất ngoại qua Mỹ, lúc ấy chúng rêu rao rằng nhà nước CSVN có lòng nhân đạo.

=>     Thời TT.CLINTON đặt nặng mặt trận Nhân quyền. Nhưng vấn đề Nhân quyền ngày nay, sau những năm khủng hoảng Kinh tế, đã trở thành thứ yếu nhường vị trí quan trọng cho quyền lợi Kinh tế. Hoa kỳ tính toán quyền lợi cho nước họ và có thể bỏ một bên vấn đề Nhân quyền. Đối với những nước ngoài, họ không mê say lý tưởng Nhân quyền đến nỗi đi đến lật đổ một chế độ. Chỉ có quyền lợi hay an ninh cho nước họ mới có đủ sức khiến họ phải lật đổ một chế độ.

         Chúng tôi đã viết nhiều rằng vấn đề đấu tranh giải thoát Quê Hương phải do chính khối người Việt Nam đang phải sống dưới một chế độ vô nhân đạo, nghĩa là phải do 90 triệu dân quốc nội. Hải ngoại chỉ là phụ thuộc. Không thể mang Cách Mạng từ nước ngoài về giải phóng Quê Hương Việt Nam.

         Những Phong trào đấu tranh cho NHÂN QUYỀN hiện nay có thể VÔ TÌNH nêu ra những trái bong bóng ĐẦY HY VỌNG làm cho một số người tại quốc nội quá hy vọng vào Mỹ, vào Pháp…, vào những Tổ chức quốc tế, vào những Quốc Hội nước ngoài, ngay cả vào Liên Hiệp Quốc, khiến họ dễ theo tính lười nằm dưới gốc sung chờ sung rụng, nghĩa là Ý CHÍ  Cách Mạng giảm phần kiên cường.

 

Quyền lực ngoại lai có thể ngăn cản Ý CHÍ Cách Mạng

         Toàn dân trong cuộc CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP 2013 này mang Ý CHÍ quyết liệt là DỨT BỎ CƠ CHẾ CSVN hiện hành. Sự tham dự tích cực của Lực lượng Tôn giáo, nhất là sự nhất trí của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, khiến chúng tôi tin tưởng vào Ý CHÍ ấy. Đây là lần đầu tiên chúng tôi thấy sự nhất trí và dứt điểm của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Nhưng quyền lực ngoại lai có thể ảnh hưởng tới Ý CHÍ đó không, nghĩa là làm giảm hay chặn đứng Ý CHÍ đó?

         Chúng tôi muốn phân tích thái độ của Hoa kỳ liên hệ đến an ninh vùng Biển Đông và thái độ của Vatican liên hệ đến Lực lượng Công giáo VN qua sự nhất trí của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam.          

Hoa kỳ: vấn đề chính là an ninh lưu thông Biển Đông

         Đối với chúng ta, dân tộc Việt Nam, vấn đề chính yếu là việc Trung quốc xâm lăng Hoàng Sa và Trường Sa và những vùng Biển thuộc sở hữu của Việt Nam. Đối với Hoa kỳ, vấn đề chính yếu không tất nhiên là việc xâm chiếm Hoàng Sa và Trường Sa, mà là vấn đề an ninh lưu thông trong Biển Đông, con đường thương mại Aâu—Á và giữa các nước trong khối ASEAN. Vì vậy, trong những cuộc đàm phán , Hoa kỳ tránh đặt vấn đề sở hữ Hoàng Sa, Trường Sa mà chỉ yêu cầu Trung quốc tôn trọng an ninh lưu thông trên Biển Đông.

         Việt Nam đối diện với Biển Đông . Có thể vì quyền lợi an ninh lưu thông này mà Hoa kỳ cần chơi với Cơ chế độc tài CSVN để bảo đảm vấn đề an ninh lưu thông trên Biển Đông này. Hoa kỳ có thể vì vấn đề an ninh lưu thông trên Biển Đông mà họ có thể hy sinh vấn đề tranh chấp sở hữu Hoàng Sa, Trường Sa.

Thái độ Vatican không còn như thời khu đất Tòa Khâm sứ Hà Nội

         Cuộc NỔI DẬY của khối Giáo dân Hà Nội đòi CÔNG LÝ làm chúng tôi tràn đầy hy vọng cho sự đóng góp quyết liệt của Công giáo vào Ý CHÍ chung của Dân tộc. Cuộc nổi dậy theo tinh thần ĐỒNG CHIÊM được đứng mũi chịu sào bởi Tổng Giám Mục NGÔ QUANG KIỆT. Người Công Giáo và TGM NGÔ QUANG KIỆT đã phải đau lòng về lá thư cấm đoán đấu tranh đến từ Vatican.

         Nhìn lại việc can thiệp này, chúng tôi nghĩ liệu Vatican còn có thể làm giảm Ý CHÍ hiện nay của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam hay không ?

         Ngay thời ấy, chúng tôi đã viết và than phiền rằng đó là sự can thiệp của một “Hồng y Ý-tà-lồ ! “ vào nội bộ Việt Nam đang sống trong cảnh BẤT CÔNG đau đớn.

         Ngày nay, chúng tôi biết rằng việc can thiệp này không phải là từ Đức Giáo Hoàng mà là do Hông y Ý-tà-lồ Quốc vụ khanh BERTONE. Trong tuần vừa rồi, Đài Truyền hình ARTE Pháp cho phổ biến một Phim Tài liệu của Nhà văn và Ký giả Gianluigi NUZZI  chuyên quan sát và nhận định về những vấn đề của Vatican. Theo Tác giả, thì Curia Romana, Chính phủ nước Vatican, có những tranh chấp gay go với hai đời Giáo Hoàng Gioan-Phaolô II, nhất là Giáo Hoàng Bênêdictô XVI. Chính phủ Vatican gồm phần lớn những Hồng y gốc Ý mà Hồng y Bertone là Quốc vụ khanh. Lá thư viết từ Vatican về Hà Nội cấm đoán cuộc nổi dậy đấu tranh cho CÔNG LÝ là do Hồng y Quốc vụ Khanh Bertone. Bây giờ chúng ta mới hiểu rằng cuộc gặp của Nguyễn Phú Trọng với Đức Giáo Hoàng BÊNÊDICTÔ XVI rất vắn gọn, rồi sau đó chính Hồng y Quốc vụ khanh Bertone gặp và thảo luận với Nguyễn Phú Trọng.

         Đức Đương kim Giáo Hoàng PHANXICÔ đang cải tổ Curia Romana này: Hồng y Quốc vụ khanh Bertone đã ra đi và Đức Giáo Hoàng PHANXICÔ đã đề nghị 9 Hồng y trên Thế giới làm cố vấn cho Ngài về những vấn đề thuộc nước Vatican. Dầu sao Đức Giáo Hoàng BÊNÊDICTÔ XVI, người đã cố tâm cải tổ Curia Romana, vẫn còn sống tại Vatican và là cố vấn riêng cho Đức Giáo Hoàng PHANXICÔ.

         Với hai Vị Giáo Hoàng này và với việc ra đi của Hồng y Bertone, việc can thiệp của Vatican vào nội bộ Hàng Giám Mục Việt Nam đang nhất trí cho CÁCH MẠNG HIẾN PHÁP sẽ không còn xẩy ra nữa.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế

Geneva, 27.06.2013




 

Đảng hay nhà nước bị tham nhũng cầm chân?


 

Đảng hay nhà nước bị tham nhũng cầm chân?


Đăng bởi lúc 


VRNs (27.06.2013) – Washington DC, USA – Bình thường không ai nghe thấy Nhà nước bàn chuyện chống tham nhũng nhiều cho tới sau mỗi kỳ họp của Quốc hội, tại sao ?

Có hai cách giải thích: Một là Nhà nước biết mà không chống nổi. Hai là chỗ nào cũng có tham nhũng nên hết thuốc chữa.

Chuyện “không chống nổi” đã được các viên chức đảng và nhà nước nói đi nói lại nhiều năm như một điệp khúc : “tiến được một bước nhưng vẫn còn nghiệm trọng”.  Nhưng tình hình đã  “hết thuốc chữa” thì  cũng  qúa rõ bởi dân chưa hết là nạn nhân mà cán bộ tham nhũng thì đã đột biến từ “một bộ phận”  thành “một bộ phận không nhỏ” sống thỏai mái trong xã hội.

Bằng chứng như  lời than được lập lại không biết đã bao nhiêu lần của Chủ tịch Nước Trương Tấn Sang tại Sài Gòn ngày 24/06 (2013), trong cuộc tiếp xúc với cử tri sau kỳ họp 5 của Quốc hội kết thúc hôm 21/06/013.

Ông Sang nói :“Vấn nạn này đe dọa đến vai trò lãnh đạo của Đảng, làm giảm sút niềm tin của nhân dân, ảnh hưởng đến sự tồn vong của chế độ. Nhưng không phải không giải quyết được. Quốc hội cũng đã bàn thảo rất nghiêm túc, trong đó chủ trương của Quốc hội về sửa đổi, bổ sung một số điều về luật phòng chống tham nhũng..”. (Báo Đại Đòan Kết, 25/06/013)

Chuyện Quốc hội bàn thảo, sửa đổi và bổ sung luật nhưng không hành động thì cũng vô ích nên ông Sang đã  nhìn nhận: “ Hiện nay Nhà nước ban hành nhiều văn bản xử lý tham nhũng, lãng phí nhưng nói chung quá trình tổ chức thực hiện không đủ nghiêm minh.”

Nhưng tại sao lại “không đủ nghiêm minh” và đầu là lực cản để cho những kẻ tham nhũng có thể coi thường luật pháp mãi như thế ?

Nhà nước  đã bất lực hay sao mà ông Chủ tịch nước lại kêu dân tiếp tay ? Ông nói : “Hiện nay tham nhũng, lãng phí đã thành vấn nạn và cần thiết phải có sự tham gia giám sát của toàn dân vào cuộc chiến này.”

Nhưng ông Sang đã mời dân tiếp tay nhà nước đánh tham nhũng nhiều lần rồi, nhưng có ai cho dân “giám sát” đâu ?

Cũng không có cơ quan nào dám bảo vệ dân không bị trả thù, trù dập khi họ tiếp tay chính phủ bởi ngay đến Mặt trận Tổ quốc được quyền giám sát việc làm của đảng viên và cán bộ theo luật định mà cũng chả dám làm huống chi dân ?

Quốc hội cũng có quyền giám sát việc làm của cán bộ, nhưng đã có mấy vụ tham nhũng được các Đại biểu Quốc hội tìm ra để trừng phạt ?

Cả Thanh tra Nhà nước và Thanh tra đảng cũng đã bó tay hay chỉ biết làm cho xong việc để báo cáo thì tham nhũng vẫn sống vinh quang là chuyện thường tình.

Điển hình như hai vụ thua lỗ, nhũng lạm tầy trời Vinashin và Vinalines làm thiệt hại tiền dân hàng trăm ngàn tỵ bạc, khi ra đến Quốc hội cũng đã bị “khoanh lại” ở cấp thừa hành. Người có trách nhiệm cao nhất trong vụ tai tiếng này là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng cũng không hề hấn gì thì chống với đỡ cái gì ?

Hãy nghe cử tri Nguyễn Hiền Hà (Q.1, TP.HCM) bức xúc với ông Trương tấn Sang: “Tham nhũng làm xói mòn chính quyền, làm giảm uy tín của Đảng, mất niềm tin trong nhân dân. Khi xử án tham nhũng thì lại căn cứ vào các tình tiết nhân thân tốt, phạm tội lần đầu để làm giảm tội.

Những người tham nhũng là người có chức vị thì ai chẳng có điều này. Xử phạt như thế chẳng khác nào tiếp tay cho tham nhũng.”

“Một số cử tri khác của Q.1 thì nêu thực trạng lãng phí trong việc mời các đại biểu tham dự lễ khánh thành, khai trương, các dự án xây dựng đã khởi công nhưng không thi công gây lãng phí tiền bạc, cán bộ tham nhũng vẫn còn bị xử lý quá ít, tội còn nhẹ, đề nghị thực hiện nghiêm việc cán bộ công khai tài sản…” (VTC News, 24/06/0913)

 

KÊ KHAI RỒI GIẤU ĐI ?

Liên quan đến chuyện tài sản, của chìm của nổi của cán bộ thìngười dân nào ở Việt Nam mà không biết vì họ sống gần nhau, nhưng cơ quan qủan lý cán bộ thì lại không biết gì hay biết mà không dám đụng tới ?

Hãy lấy chuyện con cán bộ đi du học nước ngòai tốn cả trăm ngàn dollars trong khi bố mẹ chỉ có lương hạng trung, đôi khi cũng trồi lên sụt xuống như bao người dân khác mà không ai dám điều tra xem tiền lấy đâu ra mà có con đi học trường ngọai thì làm sao mà tìm ra tài sản ?

Thời Quốc hội khóa XII, đã có một vài Đại biểu đề nghị điều tra nguồn gốc tài chính của những gia đình cán bộ có con đi học nước ngòai nhưng không thành. Từ đó đến khoá Quốc hội XIII hiện tại, ý kiến này không còn được lập lại nữa.

Vì vậy cử tri Phạm Quốc Hùng đã nêu ý kiến với Chủ tịch Trương Tấn Sang tại cuộc gặp cử tri ngày 24/06 (2013) tại Sài Gòn: “Dù thời gian qua nhiều cán bộ đã thực hiện việc kê khai nhưng chưa hiệu quả, tôi cho rằng kê khai tài sản sẽ góp phần rất lớn vào phòng chống tham nhũng, do đó phải công khai trên báo một cách cụ thể để người dân theo dõi, kiểm tra”.

Ông Hùng còn đòi : “Không chỉ những người đương chức mà cả những người đã về hưu cũng nên phải kê khai tài sản, để tránh trường hợp “hạ cánh an toàn”.

Cử tri Lê Hữu Màng còn đặt câu hỏi: “ Khi Quốc hội đề nghị thông qua việc công bố kiểm kê tài sản tại khu dân cư thì “các đại biểu vỗ tay rất to”, nhưng tới khi trưng cầu ý kiến thì có tới hơn 80% đề nghị không công bố, “phải chăng hơn 80% này là những người thuộc diện kê khai?” (Theo Infonet, 25/06/013)

Trả lời thắc mắc của cử tri, ông Sang cho biết : “ Dù việc công khai, kê khai tài sản đã làm từ lâu nhưng vẫn còn nhiều vấn đề cần giải quyết, khắc phục….bản thân tôi nhiều người cũng nói tôi có tới mấy ngôi nhà, biệt thự to đẹp, nhưng khi người ta đến hỏi thì chủ nhà đã trả lời rõ, “đây là nhà của tôi, không phải nhà ông Sang”. Tôi không hề ngại chuyện công khai tài sản, bà con nào muốn biết có thể tìm lại các số báo trước, ở đó có khá đầy đủ. 

Nhưng người dân và báo chí đừng có mong được dòm vào hồ sơ khai báo của cán bộ, bởi vì theo Nghị định Số: 68/2011/NĐ ngày 08 tháng 08 năm 2011 về “Minh Bạch Tài sản, Thu thập”  thì “Bản kê khai tài sản, thu nhập của người có nghĩa vụ kê khai phải công khai trong cơ quan, tổ chức, đơn vị nơi mình thường xuyên làm việc.”

Như vậy thì cán bộ chỉ  khai để nạp cho đơn vị qủan lý mình mà thôi, người ngòai không được phép dòm vào thì khai làm gì cho mất công mà lại tốn cả tiền dân in mẫu kê khai nữa  ?

Việc làm bôi bác này còn dự tính viết vào một Nghị định mới, thay cho Nghị định 68 với câu này: “Hằng năm, bản kê khai tài sản, thu nhập phải được công khai tại cơ quan, tổ chức, đơn vị.” (Báo Lao Động, 04/04/2013).

 

LỜI NÓI BÁM THEO NGƯỜI

Do đó chuyện ông Sang bảo chuyện kê khai tài sản của cán bộ “còn nhiều vấn đề cần giải quyết, khắc phục”  là những vấn đề gì mà khó khăn thế ?

Ông Sang không nói nhưng ai cũng biết đó là chuyện “lợi ích nhóm” với nhau trong đảng và trong guồng máy nhà nước và cũng còn là chuyện “của mình nhưng thuê hay nhờ  người khác làm chủ”  hoặc “để cho người khác đứng tên” thì tìm ra sao được, nhất là các loại tài sản mua bán với nhau bằng “tiền mặt” hay “vàng cây” ?

Cứ xem lại việc tại sao đảng không thành công khi thi hành Nghị quyết Trung ương 4 về  “xây dựng chỉnh đốn đảng” thì rõ.

Chính ông Sang đã thừa nhận ông thuộc nhóm thiếu số tại Hội nghị Trung ương 6 nên Ban Chấp hành Trung ương đảng đã không thể thống nhất với đề nghị của Bộ Chính trị muốn có một hình phạt kỷ luật đối với một Ủy viên Bộ Chính trị, không ai khác hơn là Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Vì vậy, trước khi có Hội nghị Trung ương 6 tháng 10/2012, ông Sang đã nói : “Tôi đã nhiều lần chia sẻ chân tình với cử tri, nếu chống tham nhũng không thành công thì việc thực hiện nghị quyết trung ương 4 – một số vấn đề cấp bách về xây dựng Ðảng hiện nay – đang rất được nhân dân trông đợi sẽ không thể thành công được. Anh không thể nói trước nhân dân rằng mình không suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống, trong khi lại tham nhũng, tiêu cực và do vậy, dân cũng sẽ không thể tin bộ máy được trong sạch. Chống tham nhũng thành công thì những biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống chắc hẳn sẽ tốt dần lên.” (Phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ, 23/06/2012)

Bây giờ, một năm sau, ông Sang vẫn lập lại trong cuộc tiếp xúc với cử tri ở Sài Gòn ngày 24/06 (2013) rằng:”Hiện nay tham nhũng, lãng phí đã thành vấn nạn…”  , có nghĩa càng nghiêm trọng hơn phải không ?

Ta cũng nên  đọc tiếp những lời nói chống tham nhũng của ông Sang trong năm 2012:

Trong cuộc phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ, ông Sang cũng đã đặt nhiều  hy vọng việc thực thi Nghị quyết 4. Ông nói : “ Dứt khoát phải tiến hành thành công. Ðó là mệnh lệnh của nhân dân. Không thể để nghị quyết trung ương 4 không thành công, là phụ lòng tin của dân, của Ðảng, là không vì lợi ích của nhân dân, của Tổ quốc. Chúng ta không có con đường nào khác, chỉ có một lựa chọn duy nhất là phải thành công.”

Ông còn hăng hái nhấn mạnh rằng : “Cho dù phải chấp nhận những biện pháp đau đớn cũng phải làm, vì đó là sự sống còn của Ðảng, của chế độ và tương lai tươi sáng của đất nước này.”

Nhưng khi nói như thế thì  ông Sang  có biết ông đã qúa kỳ vọng vào đội ngũ đảng viên đã có nhiều người hư hỏng hay ông biết mà vẫn nói hy vọng để lấy lòng dân ?

Bây giờ, một năm sau ngày ông Sang trả lời báo Tuổi Trẻ thì chính tệ nạn tham nhũng và những kẻ sống nhờ vào tham nhũng đã “qua mặt ông” và đã biến ông thành “một cái máy nói” chống tham nhũng hơn nhiều quan chức khác.

Người dân cũng chưa thấy đảng đã dám áp dụng “những biện pháp đau đớn ” nào như ông Sang nói !

Nhưng đâu phải chỉ có cử tri Sài Gòn mà cả cử tri ở Hà Nội cũng đã  ta thán nạn tham nhũng với  đoàn Đại biểu Quốc hội Hà Nội  vào sáng 25/06 (2013).

Tại buổi tiếp xúc cử tri tại xã nghèo Cẩm Yên, huyện Thạch Thất, báo Infonet của Bộ Thông tin và Truyền thông tường thuật : “Cử tri Khuất Văn Huân phát biểu: “Chính phủ, Nhà nước đã đưa ra nhiều chính sách phòng chống tham nhũng. Một lãnh đạo cấp cao mới đây có nói trong một lần tiếp xúc cử tri rằng tham nhũng giờ đã “bắt được bệnh và đã có thuốc chữa rồi”. Vậy tôi hỏi thuốc đó đã dùng chưa, hay bệnh ngày càng nặng hơn? Vẫn còn nhiều kẽ hở, nạn tham nhũng chưa dừng lại. Sao Chính phủ không có biện pháp thật cương quyết?

Chúng ta đã học hỏi nhiều việc chống tham nhũng ở nước bạn, nói cũng rất hay nhưng tại sao lại không làm được? Thu nhập của công chức, viên chức một số ngành bằng thu nhập cả đời người của nhân dân Cẩm Yên. Nuôi cho ăn no đủ như vậy tại sao vẫn tham nhũng? Các quốc gia sao xử nghiêm thế, còn ta vi phạm ở vị trí này lại nhấc lên chỗ khác?”.

Lời chất vấn có chứa nước mắt này của cử tri Khuất Văn Huân có khác gì lời tự thuật của Chủ tịch Trương Tấn Sang, trong cuộc phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ ngày 13/6/2012 ?

Hồi ấy ông Sang nói : “Nhiều cử tri TP.HCM đã nói thẳng với tôi “một số cán bộ có ăn (hối lộ) thì cũng ăn vừa phải thôi. Ăn hết như thế thì còn đâu để nhân dân ăn”, nghe thật xót xa, đau đớn và xấu hổ. Do vậy, nhất định phải làm trong sạch Ðảng, trong sạch bộ máy nhà nước, không còn cách nào khác.”

Vào ngày 17/10/2012, báo Hà Nội Mới  cũng viết : “Về những bức xúc của cử tri với tình trạng tham nhũng, Chủ tịch nước cho rằng, đây là việc hết sức hệ trọng ảnh hưởng tới sự phát triển của đất nước.

Chủ tịch nước nhấn mạnh, cùng với sự quyết liệt của Đảng, Nhà nước, mỗi cử tri phải phát huy mạnh mẽ tinh thần đấu tranh với tình trạng quan liêu, tham nhũng và lãng phí. Có sự chung tay của toàn Đảng, toàn dân, công cuộc đấu tranh phòng chống tham nhũng mới thực sự thành công.”

Một ngày sau, 18/10/2012,  báo Hà Nội Mới viết thêm: “Khẳng định việc phòng chống tham nhũng đang được làm kiên quyết, Chủ tịch nước nêu rõ, dù Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng có đạt kết quả nhất định, nhưng mức độ tham nhũng vẫn nghiêm trọng. Việc thành lập Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng trực thuộc Đảng, thành lập lại Ban Nội chính Trung ương, sẽ tạo được chuyển biến rõ nét trong thực hiện nhiệm vụ. (Hà Nội Mới 19-10-012)

Sau cùng, trên báo Quân đội Nhân dân cũng có bản tin : “Sáng 25-11, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang và các đại biểu Quốc hội (ĐBQH) tổ 1, đơn vị TP Hồ Chí Minh có buổi tiếp xúc với hơn 300 cử tri quận 4.

Cử tri Hoàng Hữu Việt, phường 3 đề xuất những lo lắng: Tham nhũng của đất nước có hơn 60.000 vụ mà số lượng phát hiện được của các cơ quan chức năng thì quá ít. Hiện nay đang có hiện tượng biến vụ việc vụ tham nhũng to thành nhỏ, vụ nhỏ hóa thành không. Việc xử lý cấp trên không nghiêm, cấp dưới cũng không sợ. Điều này khiến người dân rất lo lắng và bức xúc.”

 

ĐÂU VẪN CÒN ĐÓ

Như vậy xem ra dù đảng và nhà nước đã “bầy binh bố trận” phòng chống tham nhũng rất quy mô từ sau khi tái lập Ủy ban Nội chính và bổ nhiệm ông Nguyễn Bá Thanh làm Trưởng ban, nhưng những kẻ tham nhũng vẫn sống hiên ngang “giữa lòng dân tộc” !

Ông Thanh còn  bị ngay Ban Thanh tra Chính phủ “bẻ giò lái” về vụ sai phạm đất đai gây thất thoát 3.400 tỷ đồng tại Thành phố Đà Nẵng trong thời gian ông còn giữ chức Bí thư  đảng tại thành phố này !

Khi đem ông Thanh từ Đà Nẵng về Trung ương, Tổng Bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng đã có ý muốn cơ cấu ông vào Bộ Chính trị cùng với Trưởng ban Kinh tế Trung ương Vương Đình Huệ để tăng cường uy tín cho hai ông  đảng đánh Tham nhũng, nhưng ông Trọng đã thất bại.

Hội nghị Trung ương 7 , kết thúc ngày 11/05 (2013), đã không bầu cả hai ông Thanh và Huệ vào Bộ Chính trị mà đã bỏ phiếu cho Phó Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân và Phó Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân.

Cuộc bỏ phiếu gay go đến nỗi suýt nữa ông Trọng mất luôn ghế thứ 17 trong Bộ Chính trị nên đành hõan cuộc bỏ phiếu nên Bộ Chính trị mới có con số chẵn là 16 Ủy viên.

Kế qủa này đã làm cho ông Trọng mất uy tín với Trung ương đảng và làm giảm khả năng chống tham nhũng của ông Nguyễn Bá Thanh.

Uy tín của ông Thanh còn xuống thấp hơn vào ngày 25/6 (2013) khi Ban Thanh tra Chính phủ, dưới quyền trực tiếp của Thủ tướng bị nhiều tai tiếng Nguyễn tấn Dũng,  đã  công khai bác bỏ tuyên bố của ông Thanh nói với cử tri Đà Nẵng rằng Ban Thanh tra Chính phủ “đã đồng ý với quan điểm của UBND TP Đà Nẵng”, theo đó  UBND TP Đà Năng và Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng bác bỏ kết luận thất thoát 3.400 tỷ đồng.

Bản tin của VietNamExpress ngày 26/06 (2013) kết luận : “Ngày 17/1, Thanh tra Chính phủ kết luận, việc giao đất, đấu giá, chuyển quyền sử dụng đất… ở Đà Nẵng khiến ngân sách nhà nước thất thu hơn 3.400 tỷ đồng. Thủ tướng đã giao Bộ Công an xác minh, làm rõ dấu hiệu cố ý làm trái các quy định của Pháp luật. Nhưng một ngày sau, lãnh đạo Đà Nẵng lên tiếng khẳng định không có chuyện thất thoát ngân sách và “thời điểm đưa ra kết luận thanh tra là bất thường“.

Có lẽ bất thường vì khi ấy Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng vừa rời Hà Nội đi thăm Châu Âu nên chưa chắc ông đã được tham khảo về quyết định  “đánh Đà Nẵng” của Thủ tướng và ông Nguyễn Bá Thanh cũng vừa  “chân ướt chân ráo” tới Hà Nội nhận việc mới, nhưng ông đã làm cho nhiều kẻ run với quyết tâm thanh tóan các ổ tham nhũng trong Chính phủ.

Vì vậy sự  phản bác “ chưa bao giờ nhanh như thế” của Ban Thanh tra Chính phủ, được tung ra cùng ngày với các báo đăng lời tuyên bố của ông Nguyễn bá Thanh,  một cấp Lãnh đạo khá lớn ở Trung ương, đã đặt ra nhiều nghi vấn rằng liệu “cuộc ăn miếng trả miếng” này của phiá Chính phủ Nguyễn tấn Dũng có làm cho Ban Nội chính, trực thuộc bên Đảng, nhụt chí đánh tham nhũng không ?

Cũng nên biết  trong Kết luận số 21-KL/TW của Hội nghị Trung ương 5 (khóa XI), kết thúc ngày 15/05/2012, về việc tiếp tục thực hiện Nghị quyết Hội nghị lần thứ ba Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa X về tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí đảng  đã viết rằng: “ Công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí vẫn chưa đạt yêu cầu và mục tiêu đề ra là ngăn chặn, từng bước đẩy lùi tham nhũng, lãng phí. Tham nhũng, lãng phí vẫn còn nghiêm trọng, với những biểu hiện tinh vi, phức tạp, xảy ra trên nhiều lĩnh vực, nhiều cấp, nhiều ngành , nhất là trong các lĩnh vực quản lý, sử dụng đất đai, tài nguyên, khoáng sản; đầu tư xây dựng cơ bản; quản lý ngân sách; thu thuế, phí; quản lý, sử dụng vốn, tài sản trong doanh nghiệp nhà nước; tín dụng, ngân hàng; công tác cán bộ; quan hệ giữa các cơ quan nhà nước với người dân, doanh nghiệp…, gây bức xúc trong xã hội và là thách thức lớn đối với sự lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước.” 

Các lọai “cửa ngõ”  nhặt  đâu cũng có tiền này đều nằm trong quyền hành của Thủ tướng và Chính phủ của ông ta nên những tuyên bố “nói là làm” của ông Nguyễn Bá Thanh cũng không khỏi làm cho ông Thanh biến thành “kẻ thù” của các “nhóm lợi ích”.

Tại sao ?

Bởi vì  Hội nghị 5 đã nói rõ : “Nguyên nhân cơ bản của những hạn chế, yếu kém nêu trên là: Không ít cấp uỷ, tổ chức đảng, chính quyền và người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đơn vị chưa thực hiện tốt trách nhiệm lãnh đạo, chỉ đạo công tác phòng, chống tham nhũng, lãng phí . 

Vai trò của nhiều chi bộ, tổ chức cơ sở đảng còn mờ nhạt; một số cán bộ lãnh đạo, quản lý ở các cấp, các ngành, kể cả cấp Trung ương, chưa nêu gương về đạo đức, lối sống, giảm sút sức chiến đấu và thiếu kiên quyết phòng, chống tham nhũng, lãng phí . Cơ chế, chính sách về quản lý kinh tế – xã hội trên nhiều lĩnh vực vẫn còn sơ hở, bất cập; một số quy định thiếu nhất quán, thiếu chặt chẽ, vẫn còn tình trạng “xin – cho”. Tổ chức và hoạt động của cơ quan, đơn vị chuyên trách về phòng, chống tham nhũng chưa đủ mạnh, có mặt chưa hợp lý.” 

Giờ đây người dân lại được nghe từ cửa miệng Chủ tịch Trương Tấn Sang về đe dọa của tham nhũng với chế độ thì mọi người lại hoang mang không biết có phải Tham nhũng bên Chính phủ đã cầm chân Đảng hay Đảng đã cầm chân Nhà nước trong cuộc chiến này ?

Phạm Trần

(06/013)

VẮT CHANH BỎ VỎ: CHÂM NGÔN HÀNH ĐỘNG CỦA CỘNG SẢN VIỆT NAM.



VẮT CHANH BỎ VỎ: CHÂM NGÔN HÀNH ĐỘNG CỦA CỘNG SẢN VIỆT NAM.

 

Chu Tất Tiến. (Nhật Báo Viễn Đông)

 

Trong suốt thời gian hai mươi bẩy năm tù, Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện đã tửng gặp rất nhiều người tù là Cán Bộ Cộng Sản đã từng theo "Bác" một cách chân thành, nhưng chỉ vì dám có những thắc mắc về đường lối "Bác" mà bị tù đầy "mút chỉ". Một nhà thơ khác cũng cho biết ông đã gặp một người tù điên, lúc nào cũng lảm nhảm ca tụng "Bác".
                   Hỏi ra mới biết là ông đã ở tù từ trước 1954, chỉ vì tội không chịu theo chân "Bác" đi tiêu diệt địa chủ, phú nông. Người này không xa lạ với Bộ Chính Trị, vì khi "Bác" còn ở hang Pắc Bó, ông ta đã tình nguyện đi Bộ Đội, theo chân "Bác" rồi. Ngoài ra, còn hàng ngàn người khác, đã từng là cán bộ, nhất là cán bộ "cải cách ruộng đất" hoặc đã bỏ thây trong tù, hoặc vẫn còn chờ được ra đi bằng hai chân trước trong chiếc hòm thô sơ làm trong trại tù.

Sau khi chiến dịch "đấu tố" đã làm cho đồng ruộng ngập máu người, thì nhân dân có giai đoạn phát sợ, không ai dám làm việc gì nữa, ngay cả cầy cuốc để trồng khoai sắn, vì sợ mang tiếng là "địa chủ" thì bị đập chết. Miền Bắc rơi vào tình trạng khủng hoảng, dân đói rét chết la liệt. Bộ Chính Trị phải họp và xét lại vấn đề. "Bác" mới đề nghị chiến dịch "sửa sai". Thế là lại học tập tối ngày sáng đêm. Các bà mẹ phải lê mấy đứa con nhếch nhác đến họp, các nông dân phải vác cái bụng đói, cái điếu cầy đến nghe đoàn cán bộ "sửa sai" xin lỗi đồng bào.

           Thôi thì "người chết thì đã chết rồi", chị Gái, trước là con địa chủ, nay được phục hồi thành "công dân", được phát một miếng giấy đo đỏ, ghi ơn cứu quốc. Anh Đực, tí nữa bị đập cuốc vào đầu, vì bị nghi là phú nông, nay cũng được đưa vào "hợp tác xã". Bà Rụm, vợ của ông Cu, vì có mấy sào ruộng cấy rẽ mà bị xử tử, nay được tặng bằng khen của Huyện là "có góp công với Đảng".    

Còn những "đoàn Cán bộ công tác" trước đây về làng hăm hở "thẳng tay phát động quần chúng", nắm đầu thằng này, lôi cổ con nọ ra đấu tố, thì nay lại bị ghép tội: "thông đồng với ngụy, phá hủy kế hoạch của Đảng", nên bị khai trừ. Một số đảng viên tích cực quá đáng, trước được ban khen vì thành tích tiêu diệt "trí, phú, địa, hào", đã từng ngâm nga mấy câu thơ đầy máu của Tố Hữu: "Cứ xốc tới, cứ chẩy máu, cứ rơi đầu,
               Mỗi xác thân là một nhịp cầu, cho ta bước tới chân trời khát vọng" nay lại bị cho vào tù để cảnh cáo các cá nhân nào "phản động, lợi dụng chức vụ, làm rối trật tự trị an". Kẻ nào chống lại việc "sửa sai" thì cho đi "mò tôm" làm gương. Vì thế, nhà tù lại chật người, mà không phải chỉ có nhân dân lao động, mà còn là những cựu cán bộ, đảng viên đã từng tích cực giết nhân dân lao động.

        Trại tù Lý Bá Sơ nay đón tiếp hàng trăm người là cán bộ, đảng viên, hai tay vẫn còn những vết máu chưa khô, ngực vẫn còn mang "ngôi sao vàng" chiến thắng. Những người tù này sẽ bị tù cho đến chết vì nếu để xổng ra, họ sẽ đi tuyên bố lếu láo về chiến dịch "đấu tố" mà họ tự cho là "nạn nhân" vì đã thực hiện theo lời "Bác" mà thôi.
             Họ cũng có thể kể ra những lần học tập kỹ thuật đấu tố, những bài giảng có trích dẫn lời "Bác" mà phải học thuộc lòng, những lần được lãnh đạo "ôm hôn thắm thiết". Với tinh thần "tất cả vì Đảng", họ cứ tưởng là càng giết nhiều người thì càng được "Bác" thương. Nhưng, bất ngờ, lại bị nhốt vào tù! Chẳng hiểu ra sao cả?

Những kẻ này thật ra không hiểu là chúng chỉ là những miếng chanh, sau khi bị vắt hết nước, thì liền bị vất vào trong rổ rác của lịch sử. Ngay cả những người cán bộ Cộng Sản lừng danh thế giới, sau khi đã xổ hết khả năng phục vụ Đảng, mà không còn xài được nữa thì bị cho đi tầu suốt.

       Như cả cái gọi là "Chính Phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam", sau khi nhà cầm quyên miền Bắc thống nhất hai miền Nam- Bắc, lập tức bị khai trừ ngay, không còn dấu vết gì. Như Đinh bá Thi, khi vai trò gián điệp của y tại Liên Hiệp Quốc bị lộ tẩy, liền được mời đi công tác miền Trung.

         Trên đường đi, đã có một chiếc xe không mang bảng số chờ sẵn. Và việc gì xẩy đến đã đến. Đinh bá Thi chết vì một tai nạn xe hơi! Trần văn Trà, người lãnh đạo cuộc chiến 56 ngày đêm, tấn công vào Dinh Độc Lập, cắm lá cờ máu vào đây, nổi tiếng thế giới, rồi sau đó, vì một lý do bất đồng nào đó, chết bí mật trong chiếc thang máy, sáu ngày sau mới được thông tin. Và còn biết bao nhiêu tướng lãnh khác, cũng đã qui tiên bất ngờ, khi nước chanh trong người đã bị vắt hêt!

Hiện nay, cả miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa đang loan truyền chuyện ông Nghệ, một gián điệp có tầm cỡ trước đây, nay là Dân Oan, đang thoi thóp trên giường, chờ đi thăm "Bác Mao, Bác Hồ", nhưng không phải để ca tụng nữa, mà đề đòi "treo cổ Bác" lên, vì tội nói láo và tội vắt chanh bỏ vỏ".

 

Ông Võ Văn Nghệ vốn là cán bộ tình báo, hoạt động bí mật cho công an Tỉnh Thanh Hóa từ năm 1954. Đến năm 1967, ông nhận nhiệm vụ là được gài vào tổ chức "Chân Lý", một tổ chức "phản động" đang bí mật phát triển.

Cuối năm 1968, toàn bộ tổ chức "Chân Lý" bị bắt. Ông Nghệ được vinh danh như một anh hùng. Đến năm 1970, ông Nghệ lại được gài vào nhà lao Cấu Cao để theo dõi vụ án vẫn còn ảnh hưởng. Trong suốt 2 năm 4 tháng, ông Nghệ đã cam chịu khổ ải dưới chế độ tù đầy khổ sai để làm "gián điệp" một cách chót lọt. Nhưng vì đóng kịch tài quá, nên ông bị các cán bộ khác khinh bỉ ông một cách tàn tệ. Sau đó, họ đã dàn dựng cho ông là thủ phạm giết người để kết án ông. Lần tù "thực" này, ông bị tê liệt hai chân.

 

Ra khỏi tù, ông Nghệ mang đơn đi khiếu kiện "oan sai". Những lá đơn của ông bị vất vào thùng rác, tuy đã được nêu tên các "đồng chí" cao cấp như một bằng chứng hiển nhiên chứng minh ông vô tội với Nhà Nước.

Ngày qua ngày, suốt hơn 30 năm qua, ông Võ Văn Nghệ lê la khắp hang cùng, ngõ hẻm, mong được nhà cầm quyền để ý nhưng hoàn toàn vô vọng. Nay ông đang bị bệnh nặng, nằm cô đơn trong nỗi đói, khổ của một người từng hoạt động tích cực cho Đảng, trên căn gác hai của một nhà hai  tầng tại đia chỉ 277, đường Nguyễn Trãi, phường Tân Sơn, thành phố Thanh Hóa. mà không được ai đến thăm. Cơ thể gầy còm của ông rung lên từng chập.

 

Nói chuyện với Mục Sư Nguyễn Trung Tôn và cô Hồ Thị Bích Khương, hai Dân Oan, đến thăm, ông thều thào cho biết tình cảnh của ông như trong chuyện "con chó và người đi săn". Nếu con chó săn không còn sức để chạy theo bắt mồi về cho chủ nữa, lập tức nó bị hạ sát.

Tiếc thay, những lời nhận xét chân tình này đến trễ quá. Phải chi câu ấy đến sớm hơn 30 năm, và được phổ biến ra toàn thể dân chúng miền Bắc, cho mọi người thức tình, thì có lẽ giờ này chúng ta vẫn sống trên mảnh đất yêu quý của chứng ta, dưới ánh sáng Tự Do và Dân Chủ.

 

Chu tất Tiến.

 

 

Vu an cua NP-Uyen va DN-Kha da duoc mang ra truoc QH-Hoa-Ky ...


 

 

 

                 Mời coi một Video Clip (có phụ đề Việt ngữ):  

 

                 Chủ-Tịch UBĐN/QHHK chất vấn Phụ Tá Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đặc trách

                 v/đ Nhân-Quyền tại Việt Nam:

                 " Các ông đã làm được gì trước bản án mà nhà nước VN kết tội hai cháu Nguyễn Phương

                 Uyên và Đinh Nguyên Kha ?

               DNguyen

 

                                                  Click Here

                                                             

 


 

 
                                      

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link