Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Tuesday, August 6, 2013

CÔ ĐƠN VÀ TỘI LỖI


From: [mailto:@
Sent: Tuesday, August 06, 2013 9:20 AM
Subject: CÔ ĐƠN VÀ TỘI LỖI

 

      CÔ ĐƠN VÀ TỘI LỖI 

 

Kính Thưa Diễn Đàn ! Tôi là một người sống tại Hà Nội, do vậy tôi được chứng kiến  rất nhiều điều ngang ngược của chính quyền đối với cá nhân tôi cũng như đối với nhiều người khác nữa. Trong quá trình theo rõi trên diễn đàn, có một số tác giả ở hải ngoại cho rằng người Việt trong nước tỏ ra yếu hèn khi gặp cảnh ngang trái như công an trấn tiền của người tham gia giao thông, chính quyền sách nhiễu người dân. .v.v.

          Thực tế là  trong nước có rất nhiều người khi bị công an hay chính quyền làm khó dễ thường hay dùng tiền để giải quyết, mà ít ai lại dám đấu tranh vạch trần cái sai trái của chính quyền. Nhưng cho rằng họ HÈN thì không đúng, họ đôi khi buc phải làm như vy vì những lý do sau :

              1/ Chính sách của cộng sản là chia để trị. 

          Dưới thời Pháp Thuộc, chúng ta có nghe tới một chính sách như thế, nhưng theo cách tôi hiểu thì chia để trị trong thời thuộc Pháp không giống như cách chia để trị của chế độ cộng sản. Ngày nay, chính quyền mật vụ công an dầy đặc của Hà Nội  tìm mọi cách  xé lẻ tình cảm của mọi người mọi tầng lớp với nhau, như không cho lập hội đoàn, không cho tự do phát biểu chinh kiến. Trong từng khu phố, xóm ấp hoặc trong các trường đại học, công sở, có rất nhiều tay chân chỉ điểm để phát hiện ra những phần tử chống đối , để theo rõi rồi trù úm, gây khó dễ trong cuc sống của họ. Các chính sách xã hội thì  chồng chéo, lắt léo, đầy mánh khóe để cho người chồng có thể áp hiếp người vợ, người con có thể sỉ mắng cha mình, anh em có thể đâm chém tranh giành đất cát, của cải.v.v..
 
Từ thực tế đó mà người Việt sinh ra ngờ vực, nghi kỵ ngay cả đến anh em chú, bác, cô ruột của mình. Tâm lý đó đè nặng mấy chục năm qua, làm cho xã hôi Việt Nam trở nên u ám, người với người như một lũ chó cắn xé nhau chí tử. Thật là đau lòng.

          Bây giờ, mặc dù dưới áp lực của phong trào dân chủ trên toàn thế giới, buộc chính quyền Hà Nội phải nới lỏng các quyền tự do, và  không thể tùy tiện hành hạ người dân như trước nữa nhưng đa số người dân vẫn chưa dám dùng quyền làm người để phản kháng lại những bất công và bạo tàn. Hiềm nghi về đối tượng quanh ta có thể là công an chìm, có thể là kẻ sẽ vu cáo, xuyên tc các lời nói hay  hành  động của ta để kéo ta  liên lụy vào những vấn đề rắc rối với chính quyền.
 
Đó  vẫn  là nỗi ám ảnh rất lớn trong tâm trí mọi người. Họ đã coi chính quyền là một bầy sâu mọt hủi lậu , tốt nhất là không nên dính mắc vào. Đó là Aquy. Thật đáng tiếc là cách nhìn này lại rất đông , dẫn đến nhiều người đã bàng quang về những  sự cố về nhân quyền. Không dám biểu hiện sự đồng tình, không  ủng hộ những  việc mà họ thấy đúng. ...

          2/ Chính sách bật đèn xanh cho phạm pháp. Chính sách này dựa vào tâm lý sợ cô đơn của người. Cụ thể như sau :

          Chính quyền Hà Nôi ban hành rất nhiều văn bản pháp luật, nghị định, thông tư về rất nhiều điều nhân nghĩa như luật bảo vệ đất đai, môi trường , tín ngưỡng v.v Tôi xin lấy một ví dụ : những cư dân trong cư xá Thanh Xuân chẳng hạn , họ không được phép tùy tiện cơi nới, sửa chữa căn hộ đang ở, vì theo luật như thế là phá vỡ cảnh quan đô thị,  nhưng chính quyền lại bật đèn xanh cho một số tổ chức được phép đập phá, mở rộng diện tích mọi nơi, mọi lúc..

          Thế cho nên nếu bạn là một cư dân mới dọn đến , bạn ở một căn phòng chỉ có 20 mét vuông tại tầng hai, căn phòng đó có cửa sổ thông với khoảng không của một cái sân chung, vậy căn phòng của bạn về kỹ thuật có thể cơi nới thêm khoảng 10 mét vuông nữa. Nhưng nếu bạn đến chính quyền đề đạt nguyện vọng , bạn sẽ nhận được cái cười nhạt với rất nhiều lý do…Nhưng có một nhóm người lại sẵn sàng làm việc này miễn bạn chồng đủ tiền, với lời hứa đảm bảo sẽ không có bất cứ một phiền hà nào từ phía chính quyền.

          Ở Việt Nam có rất nhiều chuyện ngang trái như vậy :  xây dựng không có giấy phép, đậu xe ở nơi cấm đỗ, cơi nới sửa chữa chung  cư không  cần đơn, vợ lẽ không chính thức .v.v. Theo như quy định thì họ là những người PHẠM PHÁP, nhà cửa,  nếu xây trái phép sẽ bị tịch thu bất cứ lúc nào, xe đỗ trên đường cấm sẽ bị phạt, vợ lẽ là phạm vào luật hôn nhân.…Các bác từ Hải Ngoại đừng ngạc nhiên về điều này.
 
Đã là ngang nhiên phạm luật phải có nghĩa là phải có cái gì đó to hơn luật mới đè chết được luật chứ. Có thể  dẫn chứng như vậy sẽ dẫn các bác Hải Ngoại đến hai suy diễn :

          1/ Chính quyền không có khả năng bao quát, tức là không có khả năng quản lý , không theo rõi kịp tình hình.

          2/ Công dân Việt Nam là hạng công dân ngang bướng  không chịu thi hành luật pháp ?

 

          Cả hai suy diễn trên đều không đúng.

          a/ Thứ nhất là ở Việt Nam có một luật bất thành văn : Muốn  hoạt động trái pháp luật thì phải làm luật . Tất cả những công dân Việt Nam muốn làm ăn , sinh sống thuận lợi thì phải LÀM LUẬT.  Tất cả những chuyện như lấn chiếm đất công, ngang nhiên đậu dừng xe không theo đúng  nơi  quy đinh, vận tải quá trọng v.v. đều đã được làm luật rồi.

          Khái niệm làm luật trong thời đại hiện nay có nghĩa là nếu tôi muốn vượt rào ( tức là phạm vào một điều nào đó của luật pháp thì ) thì tôi phải làm luật.

          Như vậy luật pháp ở Việt Nam bây giờ không nhằm làm thuận lợi cho các công dân làm ăn và sinh sống, ngược lại luật pháp chỉ là cái mốc để chính quyền làm GIÁ LUẬT đối với mọi người mà thôi.

          Thật vậy. Như trên đã dẫn, bạn là một cư dân mới tới ở chung cư trong một căn phòng bé tý 20 m2 , bạn muốn cơi thêm 10m2 để không gian của bạn rông thêm ra, nhưng bạn không thể làm thế được vì luật pháp không cho phép, nhưng chính quyền lại bật đèn xanh cho bạn, có nghĩa là chính quyền sẽ làm ngơ không đồng ý mà cũng không phạt bạn với một điều kiện bạn phải nộp một khoản tiền không chứng từ , không văn bản. Đây gọi là TIỀN LÀM LUẬT thông qua một tổ chức đập phá nào đó có một cái tên rất kêu như “ DỊCH VỤ SỬA CHỮA NHÀ CHUNG CƯ 24/24”

Tiền làm luật này đủ rẻ nếu như bạn so sánh với việc bạn mua thêm 10m2 chung cư nữa.

Như thế thì trên góc độ làm KINH TẾ thì chính quyền là những người rất biết làm KINH TẾ. Họ chỉ việc đưa ra những đạo luật vớ vẩn, gây khó khăn cho người dân rồi người dân sẽ lũ lượt đến đóng tiền LUẬT cho họ. Những công  chức trong chính quyền có thể không biết đến điều mà ANHXTANH tuyên bố  : mọi chuyện động trong vũ trụ đều dưới dạng ĐƯỜNG CONG, nhưng đối với tiền, họ  đã làm đúng luật.

 

 Cho nên, ở trong nước những cảnh ngang trái xẩy ra hàng ngày như  vỉa hè là nơi không gian chung cho mọi cư dân trong khu tập thể nhưng có một ông X ngang nhiên chiếm lấy làm bãi gửi  xe  thu tiền hàng tháng vào túi có  đến mấy chục triệu đồng . Ông X liệu có dám không đóng tiền luật cho chính quyền không ? Chính quyền đã không tạo công ăn việc làm cho dân nhưng chính quyền sẵn sàng tạo khe hở cho người dân lương thiện phạm pháp.
 
Tôi không ghen với ông X có chỗ làm ăn béo bở nhưng chắc chắn là trong lương tâm ông X có chút áy náy vì  đã lấy đi một phần cuộc sống của bà con trong chung cư.
 
Về già,  khi tóc bạc già mồi chắc chắn ông phải có chút ân hận vì đã gom biết  bao nhiêu là tiền của bà con gửi xe trong chung cư, cái ơn ông phải trả đáng ra là bà con khối phố nhưng đàng này ông lại phải dâng tiền cho nhân viên nòa đó của chính quyền.
 
Một bọn dửng mỡ phè phỡn, rồi còn lại nạt nộ dân đen nữa chứ. Đó là những cảnh ông X sẽ thấy hàng ngày và chắc chắn một ngày nào đó ông sẽ phải ân hận …Ông từ một người bình thường theo dòng đời xô đẩy đã trở thành kẻ vô ơn , bất lương.

 

          b/ Măc cảm cô đơn. Người Việt Nam khi có tuổi, nếu không có tiền để bồi bổ, hoặc  du hý đâu đó thì một cách  rất tự nhiên, trí tuệ và thể lực bị suy  giảm  rất  nhanh,  trở thành người vô dụng. Đồng nghiệp xa lánh, bạn bè ít viếng thăm, thảm cảnh bất lực trước cuộc sống dẫn đến tâm lý cô đơn buồn chán, không muốn làm gì, đó chính là nghịch lý của xã hội Việt  Nam hiện nay ? Bất cứ một ai , dù người đó có một thân phận thấp hèn đến mấy, khi đã trải qua một kiếp sống trần gian 50 năm tại mảnh đất Việt Nam này, thì ít nhất  họ phải là bậc thấy về một điều gì đó. Một kinh nghiệm sống trong một hoàn cảnh nào đó sẽ là điều mà không thể tìm kiếm được trong sách vở. Trong hoàn cảnh xã hội Việt Nam hiện nay, đại đa  số gia đình có cảnh : chồng  có bồ nhí, vợ già sợ cô đơn không dám ly hôn, hàng ngày căm tức thàng chồng bạc bẽo thì đi  rình chồng như chó , về nhà chỉ chờ chồng hở miếng là rít lên như  động kinh.  
 
Anh  em ruột chỉ mặt nhau thề không đội trời chung… Trong một hoàn cảnh xã hội phức tạp và éo le như vậy  thì chính những người già phải là những người hoạt động xã hội mạnh mẽ nhất. Như tôi đã dẫn trên , ông X lúc về già chắc phải có lúc ngồi ngẫn nghĩ lại những ai oán của cuộc đời, chắc có lúc cũng phải  ân hận vì sự bạc tình bạc nghĩa của chính mình với bà con lối xóm, chắc ông cũng phải nhận ra cái câu của các cụ “ bòn nơi khố rách đãi nơi quần hồng ”. Hàng ngày ông vẫn căng mặt, dương oai để tận thu từng đồng bạc lẻ  của các cháu đến gửi xe, của các người từ tỉnh xa nhỡ nhàng phải qua đêm muốn nhờ ông một chỗ gửi xe để mai tiếp tục công việc nơi đô thành. Thế nhưng chỉ cần thoáng thấy bóng dáng đồng chí công an khu vực thì khuôn mặt ông X lại từ héo tàn thành tươi rói, mồm miệng nham nhở tranh nhau nói…
 
Đó không phải là thành ý của ông mà đấy chẳng qua như mọi người đều nói : vì cuộc sống, vì dòng đời xô đẩy… Tôi chắc rằng càng về già thì cũng là lúc ông X càng cảm thấy phải ăn năn, sám hối… Nhưng thật là trớ trêu, tuy có hối lận thật đấy nhưng  ông X không bao giờ dám vạch mặt chỉ tên những kẻ thông đồng , bất nhân trước đó. Có phải chăng vì cô đơn và tội lỗi đã xiết chặt trái tim , làm tê liệt mọi tri giác và trí óc trong con người ông X  : “Dại rồi khôn biết sao đây” – (Lời của Nguyễn Du có thể không chính xác xin cáo lỗi )

          Hiện tại  chúng ta lại gặp tình cảnh ngược lại. Những bạn trẻ hăng hái đi biểu tình, rải truyền đơn, tuyên truyền nhân quyền v.v. nhưng trí khôn của họ chưa đủ lớn, lời nói của họ chưa thuyết phục vì những điều họ nói và họ làm là theo sự bồng bột của tuổi trẻ không phải từ những đau thương, oán nghiệt  của cuộc  đời , những thứ mà chỉ có những người già mới có trải nghiệm mà thôi.  Như trên đã nói ở phần một , chính quyền Việt Nam hiện thời là một chính quyền tội phạm , giăng bẫy để người lương thiện phải phạm vào tội lỗi, nên đại đa phần những người có tuổi ở Việt Nam dù ít thì nhiều đều mắc vào lỗi do chính quyền cố ý gây ra. Khi về già mặc cảm cô đơn ùa vào tâm hồn họ , cùng với mặc cảm tội lỗi, hai thế kẹp  đã làm tê liệt mọi ý chí của những người có tuổi và như thế,  họ nhiều khi thấy những việc của lớp trẻ làm là có lý nhưng họ không dám đi cùng , không dám ủng hộ . Xã hội Việt Nam lại bị chia rẽ trong cộng đồng của những người có cùng một ý chí .

 

    CHIA RẼ, ĐIÊU TÀN , ĐÓ LÀ SỰ BẾ TẮC CỦA XÃ HỘI VIỆT NAM NGÀY NAY.  

 

          Các vị ở hải ngoại khi lên án chúng tôi , những người trong nước là yếu hèn , vậy các vị có chắc rằng khi các vị tham gia cuộc sông tại quê nhà , theo dòng đời xô đẩy, vì cuộc sống các vị có giữ được lương tâm mình trong sạch không ? hay như tất cả phần đông người Việt ở trong nước thường nói với nhau “ Lương tâm tôi đã bị chó nhá từ lâu rồi” !!!

 

    HÀN QUANG TỰ

Người nghiên cứu KINH DỊCH và các Triết Học Đông Phương cổ

 

CÔNG AN ĐÁNH CHẾT DÂN



 

Chính quyền cộng sản Việt Nam cướp đất của dân (Phần 1) ( 147 tập )



 

 

 

Hạ viện Mỹ thông qua dự luật về VN


Hạ viện Mỹ thông qua dự luật về VN


Cập nhật: 07:43 GMT - thứ năm, 1 tháng 8, 2013


Quốc hội Hoa Kỳ

Một số hạ nghị sỹ Mỹ tổ chức họp báo về nhân quyền VN ngày 24/07/2013.

Dự luật Nhân quyền Việt Nam HR 1897 kêu gọi siết chặt chế tài với Hà Nội vừa được Hạ viện Hoa Kỳ thông qua trước hạn, nhưng còn phải qua Thượng viện.

Các nguồn tin từ Washington DC cho hay dự luật này được thông qua lúc 19:45 tối giờ địa phương tại phiên họp chung của Hạ viện, sớm hơn dự kiến tới hai tháng.

Các bài liên quan



Chủ đề liên quan



Đây là dự luật do hai nghị sỹ Ed Royce, đảng Cộng hòa, bang California; và Chris Smith, đảng Cộng hòa, bang New Jersey, khởi xướng.

Dự luật HR 1897 đưa ra khuyến nghị nhằm cải thiện tình hình nhân quyền ở Việt Nam thông qua ràng buộc điều kiện nhân quyền và dân chủ vào các khoản viện trợ phi nhân đạo dành cho chính phủ Việt Nam, đồng thời cổ súy thái độ cứng rắn hơn đối với Hà Nội trong lĩnh vực nhân quyền và tự do tôn giáo.

Dự luật này sẽ phải được chuyển qua cho Thượng viện xem xét, có thể vào sang năm.

Nếu được thông qua tại Thượng viện, dự luật sẽ được chuyển lên trình Tổng thống để ông Barack Obama phê chuẩn thành luật. Chỉ khi đó, nó mới có hiệu lực.

Tuy nhiên các dự luật tương tự đã nhiều lần bị chặn lại tại Thượng viện.

Những người đề xướng cho rằng dự luậ́t này sẽ giúp cải thiện tình hình nhân quyền trong nước Việt Nam, thúc đẩy nhà nước cộng sản tôn trọng tự do tín ngưỡng, tự do ngôn luận và các quyền dân chủ, lao động khác, đồng thời giải quyết nạn buôn người.

Dân biểu Chris Smith mới đây nói trong một thông cáo gửi tới BBC rằng phiên điều trần về nhân quyền mới đây tại Hạ viện, với các nhân chứng người Việt, cho thấy tình trạng vi phạm "rất nghiêm trọng".

Ngược lại, chính phủ Việt Nam nhiều lần gọi dự luật nói trên là "sai trái" và khẳng định "những năm qua, Việt Nam đã đạt được nhiều thành tựu trong việc bảo đảm quyền con người trên mọi lĩnh vực dân sự, chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội và được cộng đồng quốc tế ghi nhận".

 

 

Việt Nam cấm chia sẻ tin tức trên mạng xã hội


 

Thứ hai, 05/08/2013

Nghe

Xem

Tin tức / Việt Nam


Việt Nam cấm chia sẻ tin tức trên mạng xã hội



Nghị định 72, có hiệu lực từ đầu tháng 9 năm nay quy định blog hay các trạng mạng xã hội như Facebook và
 Twitter chỉ được dùng để cung cấp và trao đổi thông tin cá nhân, không được trích đăng, thu thập, hay cung cấp thông tin tổng hợp.

Nghị định 72, có hiệu lực từ đầu tháng 9 năm nay quy định blog hay các trạng mạng xã hội như Facebook và Twitter chỉ được dùng để cung cấp và trao đổi thông tin cá nhân, không được trích đăng, thu thập, hay cung cấp thông tin tổng hợp.

  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ



Hình ảnh/Video



Video

Truyền hình vệ tinh VOA Asia 30/7/2013


CỠ CHỮ 


Cập nhật: 01.08.2013 10:41

Các blogger và người sử dụng mạng xã hội tại Việt Nam không được phép chia sẻ hay phổ biến tin tức từ báo chí hay các trang mạng của chính phủ, theo một nghị định mới ban hành bị chỉ trích là một nỗ lực tiếp tục tăng cường siết chặt quản lý internet và đàn áp quyền tự do thông tin của người dân. 

Nghị định 72 của chính phủ về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ internet và thông tin trên mạng bắt đầu có hiệu lực từ đầu tháng 9 năm nay quy định blog hay các trạng mạng xã hội như Facebook và Twitter chỉ được dùng để cung cấp và trao đổi thông tin cá nhân, không được trích đăng, thu thập, hay cung cấp thông tin tổng hợp.

Báo chí trong nước dẫn lời Thứ trưởng Bộ Thông tin Truyền thông, Lê Nam Thắng, nói nghị định này sẽ thúc đẩy Internet phát triển mạnh mẽ hơn tại Việt Nam.

Cái nhà nước này làm rất nhiều điều vô lý, hài hước. Cho nên lắm khi cũng nhàm quá rồi. Hình như họ bắt đầu chuẩn bị học tập Triều Tiên hay sao ấy...

Blogger Nguyễn Văn Dũng.

Tuy nhiên, ngay sau khi báo chí loan tin về nghị định 72, đông đảo blogger và những người dùng Facebook tại Việt Nam đã lên tiếng bày tỏ bất bình. Nhiều blogger đã đăng bình luận chia sẻ trong cộng đồng mạng phản đối quy định mà họ xem là trói buộc quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin của người dân.

Blogger Nguyễn Văn Dũng từ Hà Nội:

“Hai năm gần đây, nhà nước ra những nghị định, luật lệ rất buồn cười. Có những luật cuối cùng phải rút lại. Báo chí chính thống họ muốn tuyên truyền quan điểm của đảng-nhà nước. Thế mà nghị định này không cho dân dẫn lại những bài viết hay nguồn tin của họ, không cho tổng hợp tin, bài của họ. Tôi không hiểu một cái logic nào trong việc đấy cả. Cái nhà nước này làm rất nhiều điều vô lý, hài hước. Cho nên lắm khi cũng nhàm quá rồi. Hình như họ bắt đầu chuẩn bị học tập Triều Tiên hay sao ấy.”

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh.Blogger Huỳnh Ngọc Chênh.

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh từ miền Trung, người vừa được tổ chức Phóng viên Không Biên Giới trao tặng Giải thưởng Công dân Mạng 2013 nói đây là một nghị định không thể chấp nhận vì vi phạm nghiêm trọng các nhân quyền căn bản của công dân:

“Nó vi phạm nhân quyền, điều 19 của Công ước Quốc tế quy định mọi người được quyền tự do phổ biến thông tin bằng mọi phương tiện. Họ cấm tổng hợp thông tin từ các báo chí của nhà nước hay các trang web của các cơ quan nhà nước. Các trang web này chủ yếu thông báo các chính sách, đường lối, nghị định, quy định của nhà nước mà người dân không được phép phổ biến thì sai trái quá. Nghị định này chủ yếu hạn chế thông tin trên mạng của các cá nhân. Báo chí thì nhà nước nắm hết rồi. Dân không được quyền ra báo. Bây giờ dân chỉ còn thông tin trên mạng mà nay lại không được phép, cho nên, đây là một trong những nghị định hạn chế hoàn toàn tự do ngôn luận của người dân. Người ta thấy thông tin thú vị muốn truyền cho bạn bè biết, họ có quyền làm chuyện đó. Không ai được ngăn cấm. Giống như tôi mua tờ báo đọc thấy thông tin hay, cần thiết cho mọi người, tôi photo phổ biến ra cho người này người khác. Chuyện cấm đó là hoàn toàn vô lý.”

Báo chí thì nhà nước nắm hết rồi. Dân không được quyền ra báo. Bây giờ dân chỉ còn thông tin trên mạng mà nay lại không được phép, cho nên, đây là một trong những nghị định hạn chế hoàn toàn tự do ngôn luận của người dân...

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh.

Bộ Thông tin Truyền thông nói mục đích của nghị định 72 nhằm giúp cư dân mạng trong nước tìm kiếm thông tin chính xác và lành mạnh.

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh phản bác:

“Chuyện thông tin lành mạnh hay không do sự chọn lọc của mỗi cá nhân. Đó là quyền của mỗi cá nhân. Người ta biết chọn thông tin nào đúng đắn hay không đúng đắn. Nhà nước không thể đứng ra làm thay điều đó.”

Blogger Dũng cho rằng cho dù nghị định này có được áp dụng đi chăng nữa, nó cũng sẽ không là rào cản trước nguyện vọng thực thi quyền tự do thông tin của người dân trong thời đại kỹ thuật số ngày nay:

Việt Nam cấm chia sẻ tin tức trên mạng xã hội


“Cái nghị định cực kỳ vô lý thế này, nói thật, chẳng ai tuân theo. Kể cả người ta dùng nó để buộc tội người nọ, người kia cũng là một trò hề. Tôi nghĩ chẳng ai sợ cả. Giới blogger Việt Nam vừa rồi còn ra Tuyên bố về điều 258 gửi cho các nước, các tổ chức nhân quyền trên thế giới. Bây giờ không dễ bắt nạt người dân như trước đâu.”

Nghị định 72 cũng cấm các nhà cung cấp dịch vụ internet nước ngoài không được cung cấp thông tin xuyên tạc hay chống đối nhà nước Việt Nam, làm ảnh hưởng đến an ninh quốc gia, trật tự xã hội và đoàn kết dân tộc.

Nhà nước có điều 79, điều 88 để ngăn chặn quyền tự do ngôn luận của mọi người, rồi thêm điều 258 giăng ra ngăn chặn tiếp. Rồi bây giờ hình như thấy vẫn chưa đủ cho nên ra thêm nghị định 72 này để bít hết mọi đường nhằm triệt tiêu mọi tự do ngôn luận...

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh.

Người sử dụng mạng chất vấn về định nghĩa thế nào là “chống nhà nước Việt Nam” giữa lúc các bản án liên tiếp dành cho các blogger về các tội danh liên quan đến điều mà Hà Nội gọi là “chống nhà nước” đang bị giới bảo vệ nhân quyền quốc tế mạnh mẽ lên án là vi phạm nhân quyền, là lạm dụng các điều luật mơ hồ để giới hạn quyền tự do của người dân.

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh:

“Nhà nước có điều 79, điều 88 để ngăn chặn quyền tự do ngôn luận của mọi người, rồi thêm điều 258 giăng ra ngăn chặn tiếp. Rồi bây giờ hình như thấy vẫn chưa đủ cho nên ra thêm nghị định 72 này để bít hết mọi đường nhằm triệt tiêu mọi tự do ngôn luận, không cho người dân được phát biểu cái gì hết, ngoài hệ thống báo chí chính thống của nhà nước.”

Nghị định 72 được ban hành trong bối cảnh không ngừng gia tăng số blogger bị bỏ tù tại Việt Nam.

Trong năm nay, Việt Nam tiếp tục bị tổ chức Phóng viên Không biên giới liệt kê vào danh sách “Kẻ thù của internet”.

Từ đầu năm tới nay, có ít nhất 46 nhà hoạt động bao gồm các blogger bị Việt Nam buộc tội hoặc kết án dài hạn vì thực thi các quyền tự do căn bản của công dân trong đó có quyền tự do ngôn luận và tự do thông tin.

 

CÔNG AN ĐÁNH CHẾT DÂN



 

Chính quyền cộng sản Việt Nam cướp đất của dân (Phần 1) ( 147 tập )



 

 

__._,_.___

Nạn buôn người Việt vào nhà chứa ở Nga


 

Nạn buôn người Việt vào nhà chứa ở Nga


Hà Mi

BBC Việt Ngữ

Cập nhật: 15:44 GMT - thứ năm, 25 tháng 4, 2013



Một Việt Kiều ở Mỹ cầm ảnh em gái, cô Huỳnh Thị Bé Hương, bị lừa vào nhà chứa tại Nga

Theo một tổ chức nhân quyền có trụ sở tại Hoa Kỳ, trường hợp 15 phụ nữ Việt Nam bị buộc hành nghề mại dâm ở Moscow cho thấy một vấn đề rộng lớn hơn - nạn buôn người liên quan tới hàng nghìn người Việt tại Nga, Đài Á châu Tự do (RFA) đưa tin.

Các bài liên quan



Chủ đề liên quan



Nhiều nạn nhân đã bị cầm giữ bởi chính người Việt tại Nga, các nhóm điều hành hàng trăm xưởng thợ bóc lột lao động hoặc cả các ổ chứa ở Moscow và ngoại ô, theo tổ chức chống buôn người mang tên 'Liên minh Bài trừ Nô lệ mới ở Á châu' (CAMSA).

Tổ chức này gần đây mới tiết lộ cho biết về số phận của 15 phụ nữ là nạn nhân của đường dây buôn người từ Việt Nam sang Nga và bị buộc phải hành nghề mại dâm tại một nhà chứa.

Trả lời BBC Việt Ngữ, ông Nguyễn Đình Thắng, người đồng sáng lập CAMSA, cho biết vụ việc liên quan tới một phụ nữ tên Nguyễn Thúy An, mà CAMSA cáo buộc là chủ nhà chứa nói trên.

Được biết sau khi vụ việc bị lộ, bà Thúy An đã phải trả hộ chiếu cho những phụ nữ này và họ đã từng đợt được đưa về lại Việt Nam trong tháng Ba, mà người cuối cùng là cô Trang Thị Diệu, 25 tuổi, về tới Việt Nam hôm 19/4, ông Nguyễn Đình Thắng cho biết.

Tổ chức CAMSA còn cáo buộc hoạt động của nhà chứa nơi 15 phụ nữ này bị cầm giữ "đã được một vài nhân viên đang làm việc tại tòa đại sứ Việt Nam ở Moscow bao che".


BBC Việt Ngữ đã liên lạc qua điện thoại với ông Nguyễn Đông Triều, Tham tán công sứ của Đại sứ quán Việt Nam ở Nga, để hỏi về cáo giác này nhưng ông đã từ chối không trả lời và yêu cầu BBC "hỏi cơ quan chức năng nào khác".

Ông Triều cũng nói:

"Tôi không có trách nhiệm trả lời nhà báo,"

"Những cái gì cứ gửi tới cơ quan có thẩm quyền."

Khi được hỏi ông làm việc tại Đại sứ quán Việt Nam, và nếu Đại sứ quán Việt Nam không phải là cơ quan có thẩm quyền thì cơ quan thẩm quyền mà ông nói là cơ quan nào, ông Triều đã bỏ máy.

Phản hồi từ Phòng lãnh sự


Sau nhiều lần gọi điện, emails và cả gửi fax trong hai ngày 24 và 25 tháng Tư để có được thông tin kiểm chứng và phản hồi của tòa đại sứ Việt Nam ở Liên Bang Nga trước những cáo buộc của tổ chức CAMSA và trước lời kể của một số nạn nhân đã được đưa trở lại Việt Nam mới đây, hồi 16.24 chiều thứ Năm 25/4, BBC Việt Ngữ đã nhận được thư phản hồi, ký tên "Phòng lãnh sự, Đại sứ quán Việt Nam tại Nga".

Trong thư phản hồi này, Phòng lãnh sự đã không hề trả lời bất cứ câu hỏi nào của BBC để kiểm chứng thực hư của những cáo giác nói trên mà viết rằng:


Các câu hỏi của BBC Việt Ngữ đã không được Phòng lãnh sự VN trả lời

"Mong BBC Việt ngữ khi đưa tin về các vụ việc liên quan đến người Việt Nam tại LB Nga cần tìm hiểu kỹ, xác minh để bảo đảm tính khách quan, chính xác, tránh theo ý kiến của một vài cá nhân có thể vì những lý do khác mà đưa tin thổi phồng, thậm chí làm chứng sai sự thật."

Không có tương lai


Theo ước tính của tổ chức CAMSA, tại Moscow có khoảng ba ngàn xưởng của người Việt, mỗi xưởng có thể thuê từ vài người tới hàng trăm nhân công, và nhiều người là nạn nhân của tình trạng lao động cưỡng bức.

Cũng tại thành phố này có “không ít” các nhà chứa do người gốc Việt làm chủ mà chủ yếu để phục vụ khách Việt Nam, theo CAMSA.

Tại đây các cô gái trẻ người Việt bị buộc phải làm gái mại dâm sau khi bị lừa sang Nga với hứa hẹn có công ăn việc làm.

Trả lời BBC Việt Ngữ, cô Duyên và cô Trang, hai trong số 15 phụ nữ đã được về lại Việt Nam sau một thời gian mà họ cáo giác đã bị buộc phải hành nghề mại dâm dưới sự quản lý của bà Nguyễn Thúy An, cho biết họ đã bị các môi giới ở Việt Nam lừa sau khi hứa hẹn đưa sang Nga để làm nhà hàng.

Trước khi đi, họ cũng được hứa mỗi ngày sẽ nhận trên 100 đô la tiền công nhưng thực tế họ đã bị đưa thẳng tới nhà chứa của bà An để đi khách.

Theo cô Duyên, khi mới tới đây, có khoảng 9-10 chị em phụ nữ đã ở đó rồi và dần dần con số này lên thành 15 người, sống trong căn hộ với hai phòng ngủ, không có giường.

Họ nói vật dụng là những tấm đệm mỏng, căng rèm, vừa là phòng ngủ của cả 15 người vừa là phòng để phục vụ khách luôn.

Cả hai cô cho biết tiền nong bà An đều nắm giữ và bị trừ các tiền chi phí, chưa kể các loại tiền phạt nếu họ không làm theo đúng các quy định do bà An đặt ra.

Ông Nguyễn Đình Thắng đã làm việc với sáu trường hợp liên quan tới khoảng 300 người Việt là nạn nhân của tình trạng buôn người tại Nga trong năm ngoái.

“Nó khiến người ta phần nào biết được về tình trạng buôn lậu người phức tạp tại đất nước rộng lớn này,” ông Thắng nói tại buổi điều trần trước Quốc hội Mỹ về nạn buôn người hôm 11/4 vừa qua.

“Các nạn nhân Việt của tình trạng buôn người ở Nga trên thực tế không có cơ hội tìm được tự do,” ông nói thêm.

“Cơ chế hiện hành tại Nga khiến cho nạn nhân không thể tìm cách bỏ trốn hay tìm kiếm trợ giúp."

Cho tới nay những người trong đường dây đưa người sang Nga và buộc họ trở thành nô lệ tình dục vẫn chưa bị bắt và cảnh sát Nga “rất chậm chạp” trong việc có phản ứng trước những vụ như thế này, ông Thắng nói.

Cảnh sát 'đồng lõa'


"Các nạn nhân Việt của tình trạng buôn người ở Nga trên thực tế không có cơ hội tìm được tự do. Cơ chế hiện hành tại Nga khiến cho nạn nhân không thể tìm cách bỏ trốn hay tìm kiếm trợ giúp."

Nguyễn Đình Thắng, người đồng sáng lập CAMSA

Khoảng một nửa số nạn nhân mà tổ chức CAMSA tìm cách giải cứu trong vòng 18 tháng qua vẫn đang bị những kẻ buôn người cầm giữ.

Nhiều người trong số này bỏ trốn khỏi các xưởng lao động đã bị chính cảnh sát Nga, mà CAMSA nói “có quan hệ chặt chẽ với những kẻ buôn người”, đem trả lại cho chủ người Việt, ông Thắng cho biết.

Trao đổi với BBC Việt Ngữ, ông Thắng nói: “Chính phủ Nga không quan tâm về vấn đề chống buôn người.”

“Cảnh sát địa phương thì rất tham nhũng. Còn cảnh sát liên bang thì không đủ nhân sự và lại thiếu huấn luyện. Do đó có luật để trừng phạt kẻ buôn người nhưng phần lớn các vụ buôn người lại không được nhận diện là buôn người nên luật cũng không được áp dụng,” ông Thắng giải thích thêm.

C chính phủ Việt Nam ước tính 30% trong số 10 ngàn người Việt Nam đang làm việc tại Nga là đi theo chương trình xuất khẩu lao động chính thức, số còn lại là sang theo visa du lịch, có nghĩa là có khoảng 7 ngàn người lao động bất hợp pháp tại nước này.

Tuy nhiên tổ chức CAMSA ước tính con số thực có thể cao hơn rất nhiều.

Một số tổ chức nhân quyền cho rằng Nga không chỉ là điểm đến của các tuyến đưa người lậu từ Việt Nam sang mà còn là nguồn và điểm trung chuyển nạn nhân buôn người, trong khi Việt Nam vừa là cả điểm đến của nhiều nạn nhân được đưa lậu tới từ các nước Đông Nam Á khác, theo hãng tin AFP.

Trong bản phúc trình toàn cầu thường niên của Bộ Ngoại giao Mỹ về buôn người năm 2012, Nga được xếp hạng ở “Bậc 2 cần theo dõi” – nước có nguy cơ tụt xuống hạng 3, gồm các nước không tuân thủ các tiêu chuẩn chống buôn người.

Việt Nam được nâng cấp từ “Bậc 2 cần theo dõi” lên “Bậc 2” trong bảng xếp hạng nói trên của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ.

Vụ 'bán phụ nữ Việt vào nhà chức tại Nga' cũng đã được một số Bấmbáo Mỹđăng tải.
BBC Việt Ngữ sẽ tiếp tục cập nhật thêm các thông tin liên quan tới số 15 phụ nữ đã được đưa về nước

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link