Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Wednesday, August 21, 2013

Đảng mới phải xuất hiện cái đã. Nhưng thời cơ đến chưa?


 

Đảng mới phải xuất hiện cái đã. Nhưng thời cơ đến chưa?


Đỗ Thúy Hường


Một đảng mới nếu xuất hiện công khai sẽ bị đảng Cộng sản dìm chết sớm nhất.

Đảng CS còn muốn dìm chết cả ý đồ lập đảng mới.

Không thể mơ hồ, ngây thơ chuyện này.

Từ xưa tới nay là thế.

Đảng của cụ Hoàng Minh Chính là như vậy. Một nguyên nhân là ra đời quá sớm, tình thế chưa cho phép. Thời cơ chưa chín.

Nhưng từ nay về sau lại chưa hẳn thế.

Vâng, NẾU (phải có “nếu”).

Nếu khủng hoảng phát triển ngày càng toàn diện (như hiện nay)… Nếu nông dân, công nhân ngày càng bất mãn (như hiện nay)… Nếu vụ tham nhũng nào cũng lòi mặt những đảng viên CS… Nếu một số đảng viên CS già, có quá trình sinh hoạt lâu năm, có công trạng với đảng, với số lượng vài trăm, cùng lúc ra Tuyên bố lập đảng mới…  thì câu chuyện có thể rất khác.

Đây chính là thời cơ.

Sau đó ít tháng, nếu số lượng lên 500 hoặc 1000, đảng mới sẽ không thể chết nữa.

Do vậy, chúng ta đã có trong tay con số trên chưa? Phải là con số thật, chớ tính trên giấy. Cũng chớ tung toàn lực lượng ra quá sớm trong bước khởi đầu.

Người khởi xướng thích hợp nhất?

Hẳn đó là những người đã từng sống với Việt Nam Cộng hòa và thấy chế độ đó chưa đủ dân chủ (đúng vậy đấy), hy vọng chế độ miền Bắc sẽ khá hơn (theo sự tuyên truyền chính thức trước 1975), nhưng nay – sau 40 năm trải nghiệm – đã hoàn toàn thất vọng. Mọi góp ý với thái độ xây dựng, lễ phép, tôn trọng… đều bị vứt bỏ. Đơn giản như khái niệm nhân quyền mà Đảng Đỉnh Cao vẫn cố tình bóp méo. Thử hỏi, con trông mong gì sự phục thiện?

Nếu lợi dụng được Hiến pháp để lập đảng, tính chính danh sẽ càng cao. Đồng thời vạch rõ: Đảng CS cũng chưa thật chính danh. Nếu nó muốn được ghi vào Hiến pháp (như điều 4) trước hết dân ý phải cho kết quả “tán thành” nó lãnh đạo.

Kèm với “tuyên bố lập đảng” phải là một bản Cương lĩnh dễ hiểu, có những mục tiêu thiết thực, khả thi, đúng tâm nguyện nhiều người. Chớ quên nông dân, công nhân, tiểu thương, dân nghèo. Quả là cuộc sống dưới đáy, dân trí thấp, đồng bào chưa quan tâm những quyền lợi tinh thần (như trí thức quan tâm). Trí thức dễ xa dân là do vậy.

Hướng đồng bào vào mục tiêu xây dựng (tạo diễn biến hòa bình) hơn là hướng cái khối đồ sộ này vào mục tiêu căm thù bọn phản bội lời hứa thời xưa.

Được vậy, sẽ đỡ lo hỗn loạn xã hội.

Nội dung Cương lĩnh phải có một ý: Không chống đảng CS, mà thi đua lành mạnh với đảng CS trong thực hiện các mục tiêu mà “chính đảng CS – trên lời nói – cũng đang phấn đấu cho dân”.

Phải xuất hiện đảng mới, mới có thể ra báo và đưa người ứng cử Quốc hội. Đây mới thật là môi trường thi đua và cạnh tranh giữa các đảng chính trị. Một tờ báo, một đại biểu trong QH đủ làm cán cân nghiêng ngả. Tương lai, dân càng tín nhiệm, cán cân còn thay đổi lớn.

Vẫn hoan nghênh các đảng viên CS tiếp tục bỏ đảng, nhưng sinh lực của đảng mới phải trông vào lớp trẻ… Chỉ có đông đảo lớp trẻ mới hoàn thành mục tiêu khai dân trí, chấn dân khí… đặng thực hiện Cương lĩnh, xây dựng xã hội mới.

Mười năm nữa sẽ có lớp lãnh tụ trẻ.

Đây là chuyện dài, điều cần là phải có đột phá.

Nhưng vấn đề là cần có sự xuất hiện một đảng mới trong hệ thống toàn trị độc đảng. Đó là đột phá khẩu. Cửa đột phá chỉ cần duy trì một năm, đủ để nó tự mở toang, không thể ai bịt lại nữa.

Phải nhắc lại: Hãy thực tâm không chống lại đảng CS.

Chỉ cần đảng CS thay đổi căn bản. Nếu nó không thay đổi, đó là nó muốn tự sát. Thế thì, mặc… mẹ nó chết đi. Ai mà cứu nổi nó, một khi tự nó muốn chết?

Nó chết không vì ai giết, mà vì sẽ tới lúc không đảng viên CS nào muốn cùng chìm theo con thuyền chuyên chở Giáo, Mác, Lê.

Đ.T.H.

Tác giả gửi trực tiếp cho BVN




PHỎNG VẤN - VIỆT NAM - 

Bài đăng : Thứ ba 20 Tháng Tám 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ ba 20 Tháng Tám 2013

 

Ô.Thái Văn Cu: Đng Cng sn VN nên chp nhn cnh tranh chính tr



REUTERS/Kham

Thy My


Bài viết ca lut gia Lê Hiếu Đng mang ta đ « Suy nghĩ trong nhng ngày nm bnh », cũng như phn tr li phng vn RFI ngày 12/08/2013 vi ta đ « Cn cho lp thêm các đng đi lp vi đng Cng sn Vit Nam » đt ra vn đ đa đng mt cách thng thn, đã được dư lun trong và ngoài nước hết sc chú ý.


T Hoa Kỳ, chuyên gia khoa hc không gian Thái Văn Cu đã có nhã ý góp thêm tiếng nói ca trí thc Vit Nam nước ngoài, trên làn sóng ca đài RFI.

Chuyên gia Thái Văn Cầu - Hoa Kỳ
 
20/08/2013
by Thụy My
 
More
 
 

RFI Kính chào ông Thái Văn Cu, chuyên gia khoa hc không gian, rt cám ơn ông đã vui lòng tham gia chương trình hôm nay. Được biết ông cũng có mt s suy nghĩ v ý kiến gn đây ca lut gia Lê Hiếu Đng ?

Chuyên gia Thái Văn Cu: Xin chào ch Thy My. Sau khi đc bài viết và bài phng vn lut gia Lê Hiếu Đng v cuc chiến tranh Vit Nam, v tình hình hin nay và v con đường đi ti cho dân tc, tôi trân trng ý kiến ông đưa ra và xin chia s vài suy nghĩ cá nhân.

Cuc chiến tranh va qua là đ tài nghiên cu tho lun sôi ni trong hơn ba mươi năm nay. Tìm hiu s tht, hc hi lch s là mt quá trình không ngng ngh, đ mi thế h tránh lp li sai lm trong quá kh, không đ ch trích lên án. Nht là khi s ch trích dn đến mt đoàn kết – mt điu rt cn phi có đ gii quyết các vn đ cc kỳ khó khăn ca đt nước.

Tôi trích dn mt câu nói trong bài viết ca lut gia Lê Hiếu Đng t mt bí thư đng y. Ông nói rng: « Chúng ta chiến đu, xét đến cùng là vì con người ». Câu nói này cho thy cuc chiến đu ca lut gia Lê Hiếu Đng, ca nhng người cùng lý tưởng, cùng thế h vi ông s được tiếp tc mt cách kiên quyết và mãnh lit.

RFI : Nhưng thưa ông, nhng nhà hot đng dân ch hin nay xut thân có khác nhau, và tuy ông Lê Hiếu Đng kêu gi đoàn kết, nhưng vn còn nhng ý kiến săm soi nhng người đến t “bên này” hay “bên kia”...

V vn đ yếu t lch s, thì trong bao nhiêu năm nay đã có nhiu bài viết, nhiu tho lun v công, ti ca Bo Đi, Ngô Đình Dim, Nguyn Văn Thiu, H Chí Minh…Khi được bn bè hi ý kiến, tôi cho biết tôi tin tưởng là thế h 2075, tc là đúng 100 năm sau khi đt nước thng nht, s có đánh giá đúng đn hơn v vai trò ca nhng người lãnh đo đt nước trong hai cuc chiến va qua.

Trong giai đon hin nay, vì tương lai ca con cháu, chúng ta phi tp trung gii quyết các nan đ ca đt nước. Bng không, tôi nghĩ là s không có mt ngày 30 tháng Tư năm 2075 trên quê hương Vit Nam cho con cháu chúng ta đ mà nhìn li.

Mt đ tài na tôi mun nói hôm nay là v quan h Vit-Trung. Có ý kiến cho rng Vit Nam là nước nh, sát bên Trung Quc hùng mnh, to ln, li đy tham vng bá quyn bành trướng. Do không di chuyn đi nơi khác được, Vit Nam cn khéo léo, nhún nhường, tránh mt lòng Trung Quc đ Vit Nam có được hòa bình, thúc đy phát trin.

Các đim sau đây cho thy ý kiến trên thiếu tính khách quan hoc không phn ánh thc tế. Trước hết, trong 14 nước láng ging vi Trung Quc, v dân s Vit Nam đng hàng th tư, và v thu nhp bình quân đu người thì Vit Nam đng th sáu, da vào ước tính năm 2011.

Kế đến, vi b bin dài hơn 3.000 km, vi hơn 10 triu hecta rng, Vit Nam có li thế thiên nhiên hơn nhiu nước láng ging ca Trung Quc. Nói mt cách khác, Vit Nam không là nước nh!

Ly mt trường hp đin hình thôi là nước Mông C. So sánh v dân s, v tài nguyên thiên nhiên, Mông C thua Vit Nam rt xa, nhưng vn có li đi đc lp. Gn đây có Miến Đin, cũng ph thuc, cũng có mi quan h lâu dài vi Trung Quc. Thế nhưng mt khi lãnh đo Miến Đin thy rng đã đến lúc cn phi đt quyn li ca đt nước lên trên hết, thì h vn sn sàng có nhng hành đng đc lp vi ý mun ca Trung Quc.

Do đó lp lun trên ch là ngy bin, che ch cho s thiếu hiu biết, hèn yếu ca mt s người.

RFIV Mông C và Miến Đin thì đã rõ ri, nhưng có l còn mt yếu t na là chng may Vit Nam nm v trí chn mt đường ra đi dương ca Trung Quc?

Vit Nam nm v thế chiến lược, Trung Quc nhiu năm qua tìm cách khuynh đo Vit Nam là vì vy. Nhưng không vì thế mà chúng ta sn sàng chu bó tay khi đi đu vi Trung Quc.

Vit Nam phi trong tình trng hin nay vì lãnh đo đa s không có tâm, không có tm. H ch nghĩ đến quyn li cá nhân ca h mà thôi, không đt quyn li đt nước lên trên hết. Nếu h có tài năng, có bn lĩnh thì cũng s làm được như mt s nước khác mà thôi.

Như lut gia Lê Hiếu Đng nói, đã đến lúc cn đa nguyên đa đng, cn phi có mt xã hi dân s, đ đng Cng sn Vit Nam không còn là t chc duy nht quyết đnh tt c mi điu, mà không được kim soát bi các t chc khác.

Trong hàng ngàn năm, quá trình dng nước và gi nước ca Vit Nam sáng ngi vi tm gương ca Hai Bà Trưng, Ngô Quyn, Lý Thường Kit, Trn Hưng Đo, Lê Li, Quang Trung…chng k thù phương Bc. Ngày nay đi chiếu vi bài hc Bch Đng Giang, i Chi Lăng, gò Đng Đa…mà tin nhân đã dy cho phong kiến Trung Quc, là câu nói quen thuc ca mt blogger :« Tàu thì l, s hèn h thì quen ».

Tht ra tranh chp Bin Đông ch là phn ni ca tng băng chìm, phn ánh mi đe da mi ca phương Bc. Có nhiu bài viết, bài phng vn phân tích mi đe da ca Trung Quc, mà bui nói chuyn hôm nay không cho phép chúng ta đi vào chi tiết. Lch s thế gii nói chung và lch s Vit Nam nói riêng cho thy s yếu kém ca lãnh đo và s thoái hóa trong xã hi ca mt nước, là yếu t mi gi ngoi bang xâm phm ch quyn, thôn tính lãnh th.

Hơn bao gi hêt, lãnh đo Vit Nam cn th hin mi quyết tâm đ đi phó vi him ha ngoi bang. Cn đánh giá, chn chnh li toàn b quan h Vit-Trung. Quan h này phi được xây dng da trên quyn li ca đt nước, không trên quyn li ca bt c đng chính tr nào.

RFI : Có nhng lãnh t bn lãnh, khôn khéo thì có th người láng ging Trung Quc không d làm mưa làm gió như hin nay…

Tôi nghĩ rng Vit Nam không thiếu người tài. Ngay trong ni b đng Cng sn Vit Nam, tôi nghĩ cũng có người có tâm, có tm trong đy.

Trước ý kiến cho rng các đi biu tt không nên ra khi đng Cng sn Vit Nam mà phi li đ làm cho đng chuyn hóa, tôi đng ý vi lut gia Lê Hiếu Đng là kh năng đy không còn. Nếu còn, thì Vit Nam không rơi vào tình trng phí phm hay xung cp nghiêm trng trong qun lý kinh tế, đo đc xã hi, giáo dc hc đường, y tế an sinh, kiến trúc xây dng v.v… như mi người chng kiến.

Mt đng chính tr phi dùng trn áp, dùng bt b, giam cm đ đi phó vi người khác chính kiến là mt đng chính tr không có tương lai, không da vào nhân dân đ tn ti.

Cnh tranh là điu tt, nó thúc đy phát trin theo chiu hướng tích cc trên mi lãnh vc. Nhng người có bn lĩnh, có tài năng, biết đt quyn li T quc, quyn li nhân dân lên trên hết trong hàng ngũ lãnh đo đng Cng sn Vit Nam không nên lo s cnh tranh chính tr.

Vì vy mà tôi ng h li kêu gi ca lut gia Lê Hiếu Đng. Nhng người yêu nước trong đng Cng sn Vit Nam, mt khi thy đng không còn là môi trường tt đ cho h đóng góp, nên công khai tuyên b ri đng, đ tham gia thành lp đng chính tr mi – đng Dân ch Xã hi.

RFI : Thưa ông, cũng có ý kiến cho rng không có cơ s pháp lý đ thành lp các đng chính tr mi Vit Nam, ông nghĩ thế nào?

Dưới Nhà nước Vit Nam Dân ch Cng hòa và Cng hòa Xã hi Ch nghĩa Vit Nam đã có đng Dân ch và đng Xã hi hot đng công khai bên cnh đng Cng sn Vit Nam trong mt thi gian dài. Hai đng này tuyên b t gii tán năm 1988.

Mt khi Vit Nam là Nhà nước pháp quyn thì không có mt cá nhân, mt phe nhóm, mt đng chính tr nào được đng trên lut hay đng ngoài lut. S hin hu song song ca đng Cng sn Vit Nam, đng Dân ch và đng Xã hi trong hơn 40 năm đã chng minh được rng Hiến pháp Vit Nam không ngăn cm thành lp đng chính tr.

Trong tuyên b chung Vit-M vào tháng trước, Ch tch nước Trương Tn Sang và Tng thng Obama cũng long trng cam kết trước nhân dân hai nước và trước quc tế, là lãnh đo hai nước tuân th Tuyên ngôn Quc tế Nhân quyn, tôn trng các quyn t do phát biu, t do biu tình, t do thành lp hi đoàn v.v…như được quy đnh trong Tuyên ngôn.

RFI : Ông hình dung mt đng Dân ch Xã hi s như thế nào?

Khác vi đng Dân ch và đng Xã hi trước đây không da vào nhân dân, tôi nghĩ là đng Dân ch Xã hi s có đim ta là nhân dân. Đc lp, nhưng không nht thiết là đi lp vi đng Cng sn Vit Nam, mt khi c hai đng cùng đt quyn li đt nước lên trên quyn li đng phái, quyn li phe nhóm.

Đng Dân ch Xã hi s công khai cnh tranh vi đng Cng sn Vit Nam trong các cuc bu c công bng và t do, hai đng c đi din có tâm và có tm ra tranh c đ được nhân dân c nước chn la vào chc v lãnh đo.

Người Vit trong nước và ngoài nước nên chúc mng người thng c, bt k người thng thuc đng phái nào. Thành phn lãnh đo mi s kết hp tín nhim ca nhân dân cùng vi bn lĩnh và tài năng ca h đ thúc đy s hình thành mt xã hi dân s, mt Nhà nước tam quyn phân lp, nhm sm đưa Vit Nam ra khi bế tc hin nay.

Tôi không th không đ cp đến vai trò ca tui tr Vit Nam, người lãnh đo tương lai ca đt nước. So vi thế h ca lut gia Lê Hiếu Đng, tui tr ngày nay gp không ít khó khăn, nhưng cũng có nhiu quyn li. Khó khăn ln nht ca tui tr là nim tin vào lãnh đo đã b đánh mt, h không còn tin cy nhng người đó. Tui tr chng kiến s thng tr ca la di trong mi góc cnh ca xã hi, khiến h cm thy lc lõng và nghi ng tt c.

Nhưng bên cnh khó khăn là thun li. Trong mt nước có hơn 90 triu người, vi khong 60% dân s la tui 30 tr xung, thì Vit Nam là mt nước tr, có nhiu năng lc, nhiu ước mơ. Vi hơn 35% dân s Vit Nam s dng internet, t l này cao hơn c Phi Lut Tân hay Thái Lan. Do đó vic tui tr tiếp cn thông tin, tìm hiu s tht không còn là mt vn đ như các thế h trước đã gp phi.

RFI Theo ông thì tui tr Vit Nam nên chn con đường nào?

Có hai con đường trước mt cho tui tr Vit Nam. Con đường th nht là tiếp tc gi thái đ tiêu cc, th đng, theo ch nghĩa « mc k nó », không có phn ng trước các chính sách, các quyết đnh sai lm nghiêm trng ca lãnh đo gây thit hi lâu dài, to ln cho đt nước như đã xy ra trong 30 năm qua. Con đường này dt khoát s dn tui tr Vit Nam đến mt tương lai m đm, u ti, không sánh được vi tương lai ca các nước láng ging hay trên thế gii.

Con đường th hai là kiên quyết khng đnh v thế ca tui tr Vit Nam, tiếp ni lch s đu tranh bt khut, hào hùng ca tin nhân, vì T quc, vì dân tc, như lãnh đo đng Cng sn Vit Nam – ông Võ Văn Kit tuyên b ngày nào, tôi xin được trích dn đây : “T quc là ca mình, dân tc, quc gia là ca mình, Vit Nam là ca mình, ch không phi là ca riêng người cng sn, hay ca bt c tôn giáo, phe phái nào c”.

Vic chn la con đường nào cho tui tr Vit Nam tr nên rõ ràng hơn, tr nên thôi thúc hơn qua suy nghĩ t giường bnh ca mt người yêu nước.

Mt s người trong hàng ngũ lãnh đo có th bt tài, hèn yếu, nhưng tui tr Vit Nam không bt tài, không hèn yếu. Đã đến lúc tui tr Vit Nam kết hp lòng can đm, tính sáng to cùng vi các tiến b khoa hc k thut, chng minh điu này bng hành đng c th, khi đi din vi đe da, đi din vi thách thc trong nước hay t ngoi bang phương Bc.

RFI : RFI Vit ng xin rt cm ơn chuyên gia khoa hc không gian Thái Văn Cu Hoa Kỳ.

Xin cám ơn Thy My đã cho tôi có cơ hi chia s. 



Bỏ đảng hay đảng bỏ?


 

Bỏ đảng hay đảng bỏ?


 

Ngô Nhân Dụng Sun, 08/11/2013 - 14:29

"Hôm nay là ngày giỗ Trung Tướng Trần Ðộ. Ông là một người đi tiên phong chống các chính sách của đảng, rồi bị đảng gạt bỏ ra ngoài, bị trục xuất từ hơn mười năm trước. Ðến lúc ông chết, những vòng hoa có chữ “thương tiếc” đều bị cắt bỏ. Cái dấu “bị đảng trục xuất” là một huy chương gắn trên quan tài ông. Những đảng viên hiện giờ đang nhìn thấy cảnh thối nát của đảng phải bật lên lời phẫn uất; họ muốn tự mình từ bỏ đảng hay là chờ tới ngày cũng bị trục xuất? Nếu hàng ngàn người cùng tuyên bố bỏ đảng một lúc thì hàng trăm ngàn đảng viên khác sẽ theo"

Hôm qua, nhật báo Nhân Dân (ở Hà Nội) mới loan tin ông Nguyễn Phú Trọng, với tư cách “Trưởng Ban Chỉ Ðạo Trung Ương phòng chống tham nhũng” đã ký một Quyết định (số 17), với tham vọng sẽ thúc cho đảng Cộng sản Việt Nam tiến hành công việc chống tham nhũng “tốt hơn.” Quyết định này thành lập bảy đoàn công tác để đi kiểm tra, giám sát các vụ án tham nhũng “nghiêm trọng, phức tạp, dư luận xã hội quan tâm.”

Bảy đoàn công tác rất có bề thế. Hai ủy viên Bộ Chính Trị sẽ phụ trách đi điều tra ở các địa điểm nặng nhất, là Sài Gòn, Hà Nội và Hải Phòng. Năm người ủy viên Trung Ương Ðảng phụ trách đi thanh kiểm các nơi khác, người nào cũng nằm trong cái “Ban Chỉ Ðạo Trung Ương” của ông Trọng. Riêng ông Nguyễn Bá Thanh, người từng được ông Trọng cất lên làm Trưởng Ban Nội Chính sẽ đi “làm việc tại Bộ Công An, Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao, Tòa Án Nhân Dân Tối Cao;” đó là những cơ quan ở trung ương xưa nay vẫn phụ trách việc chống tham nhũng; để hy vọng biết tại sao họ mấy chục năm trời nay họ chống tham nhũng vẫn không xong!

Trước đó một ngày, ông Nguyễn Phú Trọng đã ban hành kế hoạch (số 16) liệt kê những thứ ông định làm để chống tham nhũng. Ðại khái, họ thấy cần phải “phát hiện các hạn chế, yếu kém... nhằm nâng cao hiệu quả,” trong “công tác đấu tranh chống tham nhũng hiện nay” rồi “kịp thời chấn chỉnh” để “củng cố lòng tin của nhân dân.” Ðọc hết cái quyết định thì thấy nó đúng là văn chương của đảng Cộng sản, người ngoài không bắt chước được. Nó chỉ toàn những khẩu hiệu tuyên truyền đã từng được lập đi lập lại; ý tứ cũng đại khái giống như lâu nay họ vẫn nói, nói sa sả từ nửa thế kỷ đến giờ.

Nếu quý vị đảng viên cộng sản nào vẫn còn tin rằng đảng của họ muốn chống tham nhũng thật, thì chắc họ phải băn khoăn tự hỏi tại sao mình đã hô khẩu hiệu chống tham nhũng hàng ngàn lần, hô đến mỏi cả miệng mà vẫn cứ phải tiếp tục hô mãi? Hô đến bao giờ mới ngưng? Tại sao cái ung nhọt tham nhũng nó cứ phồng lên, càng ngày càng bốc mùi hôi thúi chịu không thấu?

Chúng tôi xin giúp quý vị tìm ra một lời giải đáp, nhân mới có một bài nghiên cứu của một giáo sư Ðại Học Hamburg bên Ðức là ông Berno Buechel. Bài nghiên cứu, cộng tác với Eike Emrich, và Stefanie Pohlkamp, tựa là “Không ai vô tội;” nhằm tìm hiểu về hiện tượng dùng thuốc tăng cường sức mạnh (doping) trong các môn thể thao (Nobody's innocent: the role of customers in the doping dilemma). Hiện tượng chích thuốc kích thích này rất phổ biến, ai cũng biết, ai cũng than phiền nó làm mất giá trị các cuộc đấu. Các tổng hội thể thao đều tuyên bố muốn ngăn ngừa, muốn trừ khử, nhưng không thành công. Chẳng khác gì các đảng cộng sản ở Trung Quốc và Việt Nam nói họ muốn trừ tham nhũng vậy. Có người bảo chính khán giả hâm mộ có thể làm áp lực chấm dứt tệ trạng này, nhưng Buechel bác bỏ ý kiến đó.

Berno Buechel đã sử dụng một ngành trong toán học là “Lý thuyết Trò chơi” (Game Theory) để nghiên cứu vai trò của các đấu thủ, (ông tốt nghiệp Viện Toán học Kinh tế - Institute of Mathematical Economics từ Ðại Học Bielefeld ở Ðức).

Ông đã dùng câu chuyện “Ngụ ngôn hai người tù” (prisoner's dilemma) rất nổi tiếng để tiên đoán rằng không đấu thủ thể thao nào muốn ngưng nạn dùng thuốc kích thích. Một đấu thủ nghĩ rằng nếu mình không chích, để tăng cường sức lực trước khi vào trận đấu, thì thằng khác chúng nó vẫn chích. Vậy tại sao mình lại không chích, nếu bị bắt thì cả hai cùng bị như nhau? Cũng giống như trong chuyện ngụ ngôn, người tù này quyết định thú tội vì nghĩ dù anh kia nó thú tội hay không, mình thú tội vẫn được lợi hơn.

Cũng dùng phương pháp đó, Buechel xét đến những “người tù” khác, một “trò chơi, game” khác. Ông xét tới vai trò của các đấu thủ và của các thanh tra vẫn khám nghiệm họ; vẫn giống hai người tù trong câu chuyện ngụ ngôn. Nếu các đấu thủ nghĩ rằng khi bị khám nghiệm thế nào người ta cũng biết mình chích thuốc, thì họ sẽ ngưng không chích nữa. Nhưng kết quả các cuộc khám nghiệm không bao giờ đúng 100% như vậy. Cho nên, họ trở lại với lý luận: Nếu mình không chích thì thằng kia nó vẫn chích!

Nhưng các thanh tra làm việc do các hội thể thao trả tiền. Nếu họ khám nghiệm nghiêm ngặt thì họ phải thấy nhiều trường hợp vi phạm hơn; mà trong nhiều môn thể thao hầu như đấu thủ nào cũng chích cả. Vậy thì các tổng hội thể thao chính họ có muốn bắt các thanh tra làm việc chặt chẽ hơn không? Theo quyền lợi của chính họ, các tổ chức thể thao cũng không muốn cho các thanh tra làm việc hữu hiệu. Trước hết, vì muốn khám nghiệm chặt chẽ hơn sẽ tốn tiền hơn. Quan trọng hơn nữa, vì lo mất khách! Nếu khán giả nhìn thấy ở đâu cũng chích choác thì họ sẽ chán không muốn coi các trận đấu võ hay các cuộc chạy đua, đua xe đạp nữa hay đấu bóng nữa! Khán giả mà chán thì số tiền thu của các hội thể thao sẽ xuống, các người lãnh đạo sẽ không lãnh những món lương cao như hiện nay nữa! Tốt nhất, cho khám nghiệm qua loa, lâu lâu bắt được một vụ cho nó đẹp, chứ không nên để cho người ta thấy chỗ nào cũng đầy những con sâu, có khi cả nồi canh toàn sâu là sâu! Trong tình trạng đó, các đấu thủ thấy tốt nhất là cứ chích: Nếu mình không chích thì thằng khác nó vẫn chích!

Ðọc tóm tắt kết quả bài nghiên cứu của Berno Buechel chúng ta ngửi thấy ngay cái gì quen quen. Nó nhắc mình nhớ đến những chiến dịch chống tham nhũng triền miên của các đảng cộng sản khắp thế giới. Họ không thể làm công việc “thanh cha, thanh mẹ, thanh dì” một cách nghiêm chỉnh được. Vì làm đứng đắn thì cả “đảng ta” cùng bị thiệt, tội gì! Bảy đoàn thanh tra, chứ ngàn đoàn thanh tra cũng thế thôi! Chẳng qua là một đòn phép để phe này hất cẳng phe kia, triệt hạ đối thủ để nâng phe mình lên! Nếu đảng cộng sản trừ được tham nhũng thì các môn thể thao cũng trừ được nạn chích choác!

Nghe như vậy thì chán đời quá! Nhưng may mắn, Berno Buechel có đề nghị một giải pháp hy vọng ngăn ngừa nạn chích thuốc kích thích. Vẫn dùng toán học theo lối Game Theory, ông chứng minh rằng nếu thay đổi “cơ cấu thông tin” (the information structure) thì có hy vọng chấm dứt được tình trạng chích choác trong thể thao. Ông đề nghị kết quả của tất cả các cuộc khám nghiệm phải được công bố, dù kết quả là có chích thuốc (positive) hay không (negative); dù nặng hay nhẹ.

Buechel chứng minh, bằng toán học, rằng “nếu chính sách thông tin trong sáng về các các cuộc khám nghiệm được thiết lập, thì các môn thể thao sẽ hết nạn chích choác;” vì quyền lợi của chính những người tham dự trong “trò chơi” khám nghiệm! (If transparency about doping tests is established, then there is a doping-free equilibrium).

Berno Buechel chắc cũng nghĩ đến chuyện tham nhũng, khi ông kết luận bài nghiên cứu của mình với nhận xét: Cuộc nghiên cứu này có thể dùng để ấn định chính sách bài trừ nạn chích thuốc, cũng như các hành động gian lận khác” (This has practical implications for the design of anti-doping policies, as well as for other situations of fraudulent activities).

Bây giờ thì chúng ta hiểu tại sao nửa thế kỷ chống tham nhũng của đảng Cộng sản Việt Nam không làm nên cơm nên cháo gì cả. Thiếu thông tin trong sáng, đầy đủ và trung thực.

Nhưng làm cách nào để cho đảng cộng sản thiết lập một “cơ cấu thông tin trong sáng?”

Chỉ có một cách, là họ phải xóa bỏ chế độ độc tài chuyên chế. Khi người dân được tự do bầu cử chọn người cầm quyền, khi mọi người được tự do ngôn luận, tự do hội họp, tự do làm blog, tự do biểu tình, vân vân, thì dù đảng nào nắm quyền cũng phải dần dần trong sáng hơn. Lúc đó nói chuyện chống tham nhũng sẽ dễ dàng hơn!

Cho nên, nếu quý vị đảng viên cộng sản muốn cứu đảng và cứu nước, thì phải có hành động đủ mạnh mẽ để cho cái đảng của quý vị thay đổi. Một hành động đủ mạnh mẽ, tạo được một cơn kích xúc (shock) là quý vị hãy rủ nhau tự giải phóng khỏi ách chuyên chế. Phải có một hành động tập thể, của hàng ngàn người, dứt khoát từ bỏ chủ nghĩa Mác Lê Nin và con đường chuyên chính vô sản, từ bỏ cái chế độ hủ nát hôi thối hiện nay. Nhiều đảng viên đã phê phán, đã “phản biện” hàng chục năm nay rồi, chẳng đi tới đâu cả. Hôm nay là ngày giỗ Trung Tướng Trần Ðộ. Ông là một người đi tiên phong chống các chính sách của đảng, rồi bị đảng gạt bỏ ra ngoài, bị trục xuất từ hơn mười năm trước. Ðến lúc ông chết, những vòng hoa có chữ “thương tiếc” đều bị cắt bỏ. Cái dấu “bị đảng trục xuất” là một huy chương gắn trên quan tài ông. Những đảng viên hiện giờ đang nhìn thấy cảnh thối nát của đảng phải bật lên lời phẫn uất; họ muốn tự mình từ bỏ đảng hay là chờ tới ngày cũng bị trục xuất? Nếu hàng ngàn người cùng tuyên bố bỏ đảng một lúc thì hàng trăm ngàn đảng viên khác sẽ theo.

Có như vậy nước ta mới thiết lập được một cơ cấu thông tin trong sáng.

Nguồn: diendantheky.net

 

Tuesday, August 20, 2013

Nhật sẽ ‘dùng vũ lực’ nếu TQ lên đảo


 

Nhật sẽ ‘dùng vũ lực’ nếu TQ lên đảo


Cập nhật: 09:24 GMT - thứ ba, 23 tháng 4, 2013



Thủ tướng Nhật Shinzo Abe nói sẽ quyết ‘dùng vũ lực’ đối với bất cứ hành động đổ bộ nào của phía Trung Quốc lên khu vực đảo hai nước hiện đang tranh chấp chủ quyền trên Biển Hoa Đông.

Trong một diễn biến khác, hôm thứ Ba ngày 23/4 Tokyo đã triệu đại sứ Trung Quốc lên để phản đối sau khi tám chiếc tàu của Trung Quốc đi vào vùng biển mà phía Nhật cho là thuộc lãnh hải của họ, hãng tin Pháp AFP cho biết.

Các bài liên quan



Chủ đề liên quan



Đây là số lượng tàu nhiều nhất của Trung Quốc đến chuỗi đảo mà Tokyo gọi là Senkaku còn Bắc Kinh gọi là Điếu Ngư chỉ trong một ngày kể từ khi Nhật mua lại một số hòn đảo từ tay chủ sở hữu tư nhân người Nhật hồi tháng Chín năm ngoái, lực lượng tuần duyên Nhật cho biết.

‘Hành động quyết đoán’


“Chúng ta sẽ có hành động quyết đoán đối với bất kỳ nỗ lực nào đi vào lãnh hải và đổ bộ lên đảo,” Thủ tướng Abe phát biểu trước Nghị viện khi được các nghị sỹ hỏi.

“Chúng ta sẽ không bao giờ cho phép họ đổ bộ,” ông nói thêm.

“Nếu người Trung Quốc lên đảo thì việc chúng ta dùng vũ lực để đuổi họ cũng là lẽ đương nhiên.”

Ông Abe phát biểu tại Quốc hội chỉ vài giờ sau khi nhiều nhà lập pháp Nhật tới thăm ngôi đền gây tranh cãi.

Ông Shinzo Abe

Ông Abe từng nổi tiếng là người có lập trường cứng rắn trước Trung Quốc

Tổng số có 168 nhà lập pháp đã tới thăm Đền Yasukuni, nơi tưởng nhớ các anh hùng trận vong của Nhật, trong đó gồm cả các tội phạm chiến tranh.

Đây là một động thái dễ chọc giận các quốc gia láng giềng, vốn coi đền này là nơi gợi nhớ tới quá khứ quân phiệt Nhật Bản.

Trong những tháng gần đây, các tàu Trung Quốc thường xuyên đi vào vùng biển xung quanh chuỗi năm hòn đảo mà Tokyo hiện đang kiểm soát.

Đội tàu hải giám của Trung Quốc đã đi vào vùng biển nằm trong phạm vi 12 hải lý của quần đảo vào khoảng 8h sáng, tức 5h sáng ngày 23/4 giờ Việt Nam.

“Việc tàu của Trung Quốc thường xuyên xâm phạm lãnh hải Nhật Bản là cực kỳ đáng lên án và không thể chấp nhận được,” ông Yoshihide Suga, chánh văn phòng nội các Nhật, nói.

Phát biểu của Thủ tướng Abe là lời cảnh báo thẳng thừng nhất của phía Nhật đối với Trung Quốc kể từ khi ông lên nắm quyền hồi tháng 12 năm ngoái, phóng viên BBC Rupert Wingfield-Hayes ở Tokyo nhận định.

Tin cho hay một đoàn gồm 10 con tàu của Nhật chở khoảng 80 nhà hoạt động của nước này cũng có mặt trong khu vực cùng lực lượng tuần duyên Nhật Bản.

Đài truyền hình NHK của Nhật cho biết đội tàu chở ‘các nhà lập pháp địa phương và báo chí nước ngoài’.

Tranh cãi chủ quyền



Tàu hải giám Trung Quốc chạy bên cạnh các tàu tuần duyên Nhật Bản trên Biển Hoa Đông, ở gần khu đảo Điếu Ngư/Senkaku hôm 23/4

Trung Quốc nói các tàu của mình đang theo dõi hoạt động của các tàu Nhật.

Cục Hải dương Trung Quốc đã ra một tuyên bố nói ba tàu của nước này đã "phát hiện" một số tàu Nhật quanh khu đảo và "đã ngay lập tức ra lệnh cử năm tàu nữa tới Biển Hoa Đông để hợp cùng ba tàu kia".

Trung Quốc tuyên bố chủ quyền với chuỗi đảo hiện đang do Nhật quản lý này.

Đài Loan cũng tuyên bố chủ quyền đối với khu vực giàu nguồn cá và có vị trí chiến lược quan trọng trong khu vực.

Cuộc tranh cãi đã khiến cho quan hệ ngoại giao giữa Trung Quốc và Nhật Bản trở nên vô cùng căng thẳng, đặc biệt là trong tháng Giêng, khi Nhật nói một tàu khu trục Trung Quốc đã phá hệ thống radar kiểm soát vũ khí trên một trong các tàu hải quân của Nhật ở gần khu vực đảo - điều mà Trung Quốc bác bỏ.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2013/04/130423_abe_remarks_senkaku.shtml

Đài báo Việt Nam tự do làm hàng chợ?


 

Đài báo Việt Nam tự do làm hàng chợ?



Nguyễn Giang

bbcvietnamese.com

Cập nhật: 14:17 GMT - thứ hai, 19 tháng 8, 2013


Truyền thông Việt Nam hiện nay là một môi trường phát triển mạnh nhưng các nỗ lực kiểm soát vì lo ngại an ninh, cộng với sự phản ứng của dư luận thiếu niềm tin vào báo chí đứng đắn đã tạo ra một môi trường báo đài lệch chuẩn.


Truyền thông Việt Nam đang bùng nổ và có đầy cơ hội làm ăn

Một thống kê sơ bộ cho thấy, số đầu báo, tạp chí, bản tin trên TV, đài ở Việt Nam đạt con số không dưới 700 cho trên 90 triệu đầu dân nhưng về lý thuyết, cả nước chỉ có một vị tổng biên tập là Trưởng ban Tuyên Giáo của Trung ương Đảng Cộng sản.

Nhìn vào hàng loạt tựa đề tin tức giật gân trên báo mạng cả nước, khó có thể tin rằng vị tổng biên tập đầy quyền uy trên có thời gian và tâm trí quyết định về mọi bài báo, bản tin về các vụ 'chân dài', án mạng rùng rợn, tệ nạn xã hội.

Trên thực tế, sự kiểm soát chỉ tập trung vào an ninh chính trị cho hệ thống và toàn bộ phần còn lại là tùy vào cảm quan của các chủ báo, vừa ăn lương quan chức, vừa đóng vai tổng biên tập.

Quan báo làm hàng chợ


Điều đặc dị của Việt Nam là chính quyền trên 60 tỉnh thành đều có các đài truyền thanh, truyền hình riêng và quan chức nhà nước, sỹ quan quân đội, công an đã dùng thời gian công, tiền bạc công để ‘làm báo’.

Họ dùng lợi thế có sẵn về nguồn tin và nghiễm nhiên chiếm thị phần từ vị trí đặc quyền của mình, tạo ra một thị trường méo mó và hiển nhiên là đưa tin theo quan điểm quyền lợi nhỏ lẻ của ngành mình.

Một số còn vào cả cuộc chơi mạng xã hội để phát tán quan điểm riêng đôi khi mang tính ân oán giang hồ hoặc để đánh bóng tên tuổi.

Thị phần cho báo chí có nội dung lành mạnh bị thu hẹp vì có quá nhiều tác nhân tham gia nên cuộc chạy đua cũng khiến các báo đua nhau giật tít ‘khủng’, và bất kể từ vị trí nào cũng làm báo lá cải và sản xuất 'hàng chợ'.

Ví dụ điểm qua trang giaoduc.net (7/8/2013) trong mục Văn hóa có thể thấy các tựa bài như:

“Ngọc Trinh: Cú lột xác từ 'chân dài não ngắn' đến chủ cơ ngơi tiền tỷ”.

“"Hoa hậu 3 con" Thu Hoài khoe vai trần như thiếu nữ 18”.

Chuyên mục Xã hội của báo này có bốn bài dài về chủ đề ‘Đánh ghen kinh dị tại Bình Dương’ với các tựa đề như "Vụ đánh ghen, lột quần áo: Chồng giúp 'tình địch' làm đơn tố cáo vợ".

Không hiểu tính giáo dục của các bài đó nằm ở đâu?


Dù có 'định hướng' báo chí Việt Nam vẫn phải làm hàng chợ để sống

Trang web báo Công an TP. HCM cũng không thiếu các tin giật gân câu khách như trên, và còn đi sâu vào các chủ đề xã hội nhưng không hề mang tính phê phán và cũng không có chút gì về hoạt động của ngành công an.

Phóng sự điều tra: ‘Bấm Bướm đêm dập dìu’ của báo này viết về ‘đội ngũ gái vẫy khoác trên mình những bộ quần áo ngắn cũn, thiếu trên hụt dưới’ thi nhau mời khách lúc trời chập tối tại Sài Gòn, ghi rõ cả giá đi khách của các cô gái bán dâm.

Đó là về phía 'lề phải', còn báo mạng 'lề trái' cũng không phải là không thiếu các vấn đề, từ chất lượng bài vở, tính cá nhân chủ nghĩ̉a đến thói quen công kích dễ dãi như 'đánh hội đồng' với người trái ý.

Cào bằng lịch sử


Một trong những tiêu chí của báo chí là giải thích bối cảnh câu chuyện để người đọc nắm bắt được đầu đuôi của sự việc.

Nhưng tại Việt Nam, tin quốc tế cũng bị kiểm duyệt nên xảy ra tình trạng chỉ đưa tin chung chung mà né tránh toàn bộ phần lịch sử.

Ví dụ, tin về ông Kim Jong-un chỉ dừng lại ở chuyện lá cải như ông ta có mái tóc mới, vợ ông ta cũng dùng hàng hiệu mà không có câu nào về tình trạng kinh tế suy sụp ở Bắc Triều Tiên hay các trại trừng giới khủng khiếp.

Các chuyện về Nga, Cuba, Trung Quốc cũng bị cắt xén phần lãnh đạo nước này bị phê phán ra sao.

"Nhà nước phải dám 'cắt rốn' cho báo chí buông bầu sữa 'bao cấp tư tưởng' để được lớn cùng xã hội dân sự"

Chẳng hạn hồi tháng 4/2013, tin về tài sản tiền tỷ nhà cựu Thủ tướng Trung Quốc, ông Ôn Gia Bảo có thể tìm thấy trên trang web Bấm soha.vn, của một công ty cổ phần tại Hà Nội trích lại trang Người đưa tin.

Nếu chỉ đọc báo Việt Nam, người ta có thể ngỡ rằng Nam và Bắc Triều Tiên không khác nhau bao nhiêu, và cũng không rõ cuộc chiến Triều Tiên 1953 do ai gây ra.

Báo chí Việt Nam cũng gần như đặt thời Liên Xô cũ và nước Nga ngày nay 'ngang nhau', và mập mờ trong việc so sánh Trung Quốc thời Mao, thời Đặng và hiện nay.

Hệ quả của việc cào bằng khác biệt này đang tạo ra một cách tư duy né tránh các vấn đề nghiêm trọng của thế giới trong dư luận Việt Nam, khiến quốc gia mất đi tính nghiêm túc.

Vì sao có tình trạng kiểm soát thông tin mọi cách có chọn lựa, tùy đợt như hiện nay?

Như đã nói ở trên, sự bùng nổ thông tin và giao lưu quốc tế khiến truyền thông Việt Nam không phải là một môi trường khép kín như Bắc Hàn hay còn kém phát triển như Miến Điện.

Nhưng Việt Nam cũng không có phương tiện hoặc chưa có đủ nhân tài vật lực như Trung Quốc để tạo ra cả một thế giới mạng song song với thế giới và cấm toàn bộ các kênh bên ngoài như Facebook, YouTube.

Việt Nam vì thế chỉ có thể cấm từng lúc, từng giai đoạn, hoặc qua các vụ bắt bloggers để cảnh báo giới viết bài và đăng tải ‘ngoài luồng’, hoặc ra các quyết định nhắm vào từng đối tượng cụ thể như Nghị định 72 gần đây nhất nói về mạng xã hội.

Nhưng báo chí không chỉ là chuyện hoạt động chính trị về nhân quyền, dân chủ hay các luồng quan điểm trái chiều.

Quốc gia nào cũng cần có các kênh thông tin chính thức lành mạnh và năng động như một phần của sinh hoạt văn hóa, xã hội và tư tưởng.


Truyền thông Việt Nam cào bằng nhiều chủ đề lịch sử và quốc tế

Hệ quả và giải pháp


Việt Nam phần nào đã chấp nhận truyền thông là một phần của kinh tế thị trường - báo chí, truyền hình, truyền thanh là một loại hình kinh doanh – với các nhà đầu tư tư nhân, trong và ngoài nước cùng tham gia, mà mới nhất là đầu tư của Forbes.

Vì thế, có thể nói là phần hạ tầng cơ sở (infrastructure, hardware) và công nghệ kỹ thuật, các loại hình (genres, platforms) cho truyền thông Việt Nam đã có, khá hiện đại và còn tiếp tục pháp triển.

Nhưng phần thượng cần kiến trúc của báo chí chưa làm được việc chuyển tải thông tin, tư tưởng, quan điểm các loại nhằm tạo ra các cuộc thảo luận rộng rãi để công luận giám sát giới chức lập pháp và hành pháp.

Một trong số các giải pháp chính mà chính quyền có thể làm được là hạn chế́ con số báo chí hiện nay để giảm bới tính lá cải nói chung và sự lan truyền của các tin tức gây choáng, gây sốc làm nhiễu loạn dư luận nói riêng.

Về sự hỗn loạn của con số báo chí, đài phát thanh, phát hình ở Việt Nam, cần phải nhắc rằng số cơ quan công quyền được cho phép ra báo, phát hành tin tức ngoài lĩnh vực của họ lớn hơn nhiều so với một xã hội tự do như Anh Quốc.

"Ngoài những điều cấm đã ghi rõ, báo chí được tự do hoạt động và tự chịu trách nhiệm khi bị kiện cáo dân sự"

Chưa nói đến các trang blog cá nhân, các trang mạng xã hội, chỉ riêng con số các báo tỉnh, báo ngành ở Việt Nam, từ báo toà án tới dầu khí, đã vượt xa Anh Quốc, nước chỉ có chừng 10 tờ báo lớn ra ở London, Manchester và Glasgow.

Về truyền hình, cả Liên hiệp Vương Quốc Anh cũng chỉ có bốn đài chính chuyên về tin tức quốc tế và quốc nội là BBC, Channel4 (công lập), ITV và Sky News (tư nhân).

Tại Việt Nam, Nhà nước chỉ cần nắm các đài phát thanh, truyền hình lớn, và để báo chí cho xã hội tự quản lý.

Nhưng Nhà nước phải dám 'cắt rốn' cho báo chí buông bầu sữa 'bao cấp tư tưởng' để được lớn cùng xã hội dân sự.

Vì không được vào các lĩnh vực báo chí thực thụ, như phóng sự điều tra, đánh động dư luận về các vấn đề cơ bản, nhiều trang báo mạng Việt Nam bám vào phần rẻ tiền của thị trường lá cải.

Các đài báo chính thống hơn cũng liên tiếp khai thác mấy chủ đề đã trở nên nhàm chán: hoa hậu, giải trí, thời trang.

Nỗi sợ mất thị trường quảng cáo là điều không chỉ có báo Việt Nam mới gặp phải.

Cách đây 4-5 năm báo chí Phương Tây cũng lo ngại sự phát triển của mạng Internet làm họ mất thị phần vì tiền bán báo và nhận quảng cáo sụt giảm.

Nhưng sau khi chọn con đường trở lại tin tưởng vào bạn đọc, các báo Mỹ chẳng hạn, đã dũng cảm buông 'bầu sữa quảng cáo' từng chiếm 80% doanh thu của họ (theo The Economist 16/8), và áp dụng chế độ đọc trả tiền cho nội dung có chất lượng.

Nay, nhiều báo Anh và Mỹ đã có thu nhập tăng đều từ phí bạn đọc trả trực tiếp qua chế độ 'pay-wall', với riêng Bấm New York Times tính đến tháng 8/2013 có thu nhập 150 triệu USD từ lệ phí bạn đọc qua bạn đọc trên mạng, một thành công đáng kể.

Các báo khác ở Anh, Canada và một số nơi khác bắt đầu làm theo, và tin thời sự của BBC News Online cũng thu hút quảng cáo trên mạng ngoài nước Anh, đem lại nguồn thu cho tập đoàn này, cho thấy tin nghiêm túc vẫn có vẫn có một thị trường bạn đọc.

Một bước tiến khỏi tình trạng bùng nhùng hiện nay là Việt Nam lập chế độ kiểm duyệt công khai (như ở Đông Dương thời Pháp) để làm rõ điều gì cấm, điều gì được phép trong in ấn, xuất bản.


Ông David Hunt từ Ủy ban Khiếu nại Báo chí Anh (PCC) trả lời phóng viên

Sự kiểm duyệt như vậy ít ra còn văn minh hơn chế độ kiểm soát mờ ảo tùy nhu cầu chính trị hoặc phe phái từng lúc của các quan chức, và mạnh mẽ hơn cách ra văn bản sau rụt lại vì bị phản đối.

Tiến bộ hơn, Việt Nam có thể bỏ hoàn toàn cơ chế cơ quan chủ quản và lập ra Cục Giám sát Truyền thông như OFCOM và Ủy ban Khiếu nại Báo chí (Press Complaints Commission) ở Anh xem xét khiếu kiện khi báo chí phạm luật hoặc đạo đức nghề nghiệp.

Ngoài những điều cấm đã ghi rõ, báo chí được tự do hoạt động và tự chịu trách nhiệm khi bị kiện cáo dân sự.

Nhưng dù lập ra kiểu gì và gọi tên là gì, cơ quan này cần hoạt động theo luật định và độc lập với các đảng phái, và chắc chắn không thể thuộc về một bộ nào đó để tránh chuyện cơ quan hành pháp vừa ra quy định, vừa tự xử lý các vụ việc của chính mình.

Như mọi lĩnh vực khác, Việt Nam là nước có tiềm năng lớn trong thị trường truyền thông, thông tin và sự hỗn loạn hiện nay có thể xếp vào thời kỳ quá độ nếu mọi bên quan tâm thực sự muốn vươn tới một cuộc chơi mới, văn minh, giàu có và nhiều tri thức hơn.

Nội dung chính của bài viết đã được đăng trên trang Grupo RSB ở Brazil tháng 4/2013 và trình bày tại một Bấm hội thảo hè về Việt Nam tại Singapore 12/8 vừa qua. Tác giả là khách mời của nhiều hội thảo quốc tế về truyền thông và đã tổ chức các khóa học của BBC College of Journalism cho các nhà báo BBC cùng khách mời Đông Nam Á ở Bangkok, Jakarta và London.

 

 

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link