Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, September 13, 2013

Côn đồ cầm đá và côn đồ cầm viết



Côn đồ cầm đá và côn đồ cầm viết


 

Cánh Cò, viết từ Việt Nam
2013-09-12

 

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


h110-305.jpg

Công an, côn đồ đàn áp giáo dân, tu sĩ giáo xứ Thái Hà và giáo dân của giáo phận Hà Nội biểu tình tại thành phố Hà Nội hôm 18/11/2011, để đòi hỏi nhà nước giải quyết quyền lợi chính đáng.

RFA PHOTO

 


 


 


"Đội cải cách"


Tình trạng công an thuê mướn côn đồ để đối phó với dân oan trong các vụ như Văn Giang, Dương Nội cho phép người dân thấy rõ hơn phía sau những khẩu hiệu đẹp đẽ của cơ quan tuyên truyền vẫn còn lại những hình ảnh mà lịch sử còn rùng minh khi viết lại: cải cách ruộng đất.

Dựa theo mô hình "thổ địa cải cách" của Trung Quốc, Việt Nam sao chép nguyên văn vào cải cách ruộng đất và chịu sự cố vấn trực tiếp của cán bộ đến từ Trung Quốc.

Do thiếu cán bộ, lại bị cố vấn Trung Quốc thúc ép cần tiến hành nhanh chóng việc lấy đất đai để chia cho người dân, Đảng Lao động Việt Nam chấp nhận lôi kéo thêm bọn du hủ du thực, bần cố nông bổ xung vào lực lượng lùng bắt và đấu tố người dân. Lợi dụng cơ hội này, bọn khố rách áo ôm, vốn căm thù người có của ăn của để đã tận lực giết người để trả thù và luôn tiện cướp tài sản của những nạn nhân này.

Lúc ấy người dân không dùng từ côn đồ như ngày nay thay vào đó là nhóm từ "đội cải cách". Nghe rất tao nhã và đầy tinh thần cách mạng. Bọn cải cách đi thành từng đoàn kéo nhau tới mỗi ngôi nhà bị gán ghép hai tiếng địa chủ. Cửa mở và người bị bắt, bị trói bị đấu tố và sau đó đa số bị hành hình.

Theo sau sau bọn côn đồ "cải cách" này là những cán bộ nòng cốt tuy làm ra vẻ không dính gì tới sự bức xúc của "nhân dân" nhưng nhất cử nhất động của bọn "bần cố nông" ấy đều được chỉ đạo, dẫn dắt bởi cán bộ cốt cán đã được đào tạo bài bản có người còn dược gửi sang tận Trung Quốc học tập phong trào "thổ địa cải cách" của nước anh em này.

Sau cuộc giết chóc đẫm máu ấy, Bộ chính trị tự kiểm điểm nhưng người chết cũng không làm sao sống lại được. Cán bộ hoán chuyển đi chỗ này chỗ khác, vẫn thăng quan tiến chức và bọn côn đồ bị lợi dụng làm cách mạng trở về với gốc gác của chúng, mèo lại hoàn mèo.

Có người tưởng sau kinh nghiệm máu xương đó chính quyền sẽ không bao giờ sử dụng bọn người đầu trâu mặt ngựa này cho dù rơi vào bất cứ hoàn cảnh nào đi chăng nữa. Tuy nhiên, lịch sử lập lại. Kể từ vụ tranh chấp đất đai của giáo xứ Thái Hà, một nhóm từ mới xuất hiện mang tên "quần chúng tự phát" công khai vào nhà thờ đi thẳng lên cung thánh dí thuốc lá vào giáo dân, linh mục như chỗ không người...

con-do-2-250.jpg

Côn đồ, công an ngăn cản người nhà ông Đoàn Văn Vươn kêu oan cho ông trước TAND Hải Phòng hôm 02/4/2013. AFP photo.

Đám quần chúng đặc biệt ấy có mặt hầu như khắp những nơi có tranh chấp đất đai tại miền Bắc. Cho tới khi Dương Nội, Văn Giang chứng minh rằng "quần chúng tự phát" ấy là côn đồ từ Hải Phòng thuê xe về tới Hà Nội để bênh vực nhà nước hay các doanh nghiệp!

Cuộc chơi này không một tờ báo nào lên tiếng và công an tiếp tục thuê mướn côn đồ để xử lý những gì mà một nhân viên chính phủ không thể làm được trước mặt dân chúng.

Bài bản tránh ra mặt trực tiếp đàn áp đánh dập người dân để khỏi mang tiếng với thế giới nay không còn hiệu nghiệm trong thời đại iPhone. Côn đồ hiện nguyên hình và bị người dân quay video clip tung lên mạng để khắp thế giới nhìn vào. Từ câu chuyện những người đàn bà bịt mặt lén tấn công mẹ của một trong 14 thanh niên công giáo trong vụ xử phúc thẩm cho đến cũng những người đàn bà bịt mặt ấy ném đá vào công an tại Mỹ Yên để công an có cớ tấn công giáo dân tại đây đã làm bộ mặt công an Nghệ An lem luốc hơn lúc nào hết.

Chính sách ném đá dấu tay


Côn đồ thì ném đá còn kẻ cầm viết thì sao?

Thay vì chấp nhận sự im lặng, truyền thông nhà nước lại mở hết công suất cho một chiến dịch không mấy lương thiện tiếp tục vu khống rằng chính người dân Mỹ Yên là tác nhân chống lại nhà nước, chế độ. Bọn người được thuê ném đá bị bỏ quên trong mọi bài báo và người dân không công giáo tại Nghệ An cùng nhiều nơi khác tiếp tục bơi trong hỏa mù của hệ thống loa phường nhà nước.

Sau khi Mỹ Yên nổ ra, báo chí ồ ạt đưa ra những bài viết một chiều, gán ghép và tạo dựng những tình tiết không thể kiểm chứng để đánh phá cộng đồng công giáo thuộc giáo phận Vinh.

Giống như câu chuyện của ông Lê Hiếu Đằng vẫn còn in hằn trên những trang mạng Internet. Khi bài viết của ông xuất hiện đòi hỏi thành lập một đảng đối trọng với Đảng Cộng sản Việt Nam thì ngay lập tức nhận được sự cổ vũ mạnh mẽ của những người yêu chuộng sự đổi mới trong chính trị bên cạnh đó là những kẻ ném đá ông bất kể lý luận hay sự tôn trọng tối thiểu của một người cầm bút.

Báo Nhân Dân của Đảng cảm thấy người trong hệ thống viết bài phản biện chưa đủ mạnh nên đã đăng bài của một tay bút Việt kiều mãi tận Texas với lời lẽ hằn học, chuyên chính cùng các mẩu lý luận quen thuộc của một kẻ suốt đời theo đảng. Dư luận nghi ngờ bút danh Amari TX vì nhiêu lý do, thứ nhất Amari là một cái tên có nguồn gốc Hy Lạp khá xa lạ với cách mà Việt Kiều chọn làm tên thứ hai cho mình. Hai nữa, Việt kiều Amari TX không thể thấm nhuần chính trị Việt Nam như một đảng viên đang công tác trong ngành tuyên huấn. Từ những chi tiết ấy, Amari TX vào một ngày đẹp trời đã bị phát hiện là kẻ giả danh, một loại côn đồ đội lốt Việt kiều để ném đá vào người bất đồng chính kiến.

Kẻ côn đồ cầm viết ấy bị trang blog Tâm Sự Y Giáo vạch ra chính là TS Hoàng Văn Lễ, Tổng biên tập Tạp chí Sổ tay xây dựng Đảng. Bài viết xuất hiện trên tờ Nhân Dân dưới cái tên Amari TX đích thật là của ông ta.

Nhà báo Phạm Chí Dũng còn liệt kê ra một loạt những cái tên mà TS Hoàng Văn Lễ tự nhân bản. ông Lễ là tác giả của các bài viết trên báo Sài Gòn Giải Phóng cũng chính là Mai Hoàng Kiên tức Trung Thành tức Tuyên Trần tức Tường Anh tức Trần Mai tức Hữu Đức tức Trọng Linh tức Khánh Sơn “ad libitum” trên các báo Đảng.

Nhân bản bài viết của mình lên cho thành nhiều người, nhiều ý kiến bất đồng là cách làm thiếu lương thiện của một người cầm viết đang khi bút chiến với người khác. Khi nhân bản lên thành nhiều người đương nhiên ngòi bút Hoàng Văn Lễ đã có đồng minh trên một luận cứ nào đó và như vậy cuộc tranh luận trở thành gian trá.

Ném đá dấu tay là câu tục ngữ dùng để chỉ trường hợp bất chính này.

Côn đồ ném đá giáo dân vì được thuê 5-7 trăm ngàn một ngày, còn TS Lễ ném đá ông Lê Hiếu Đằng thì được thuê bao nhiêu mà cam tâm làm điều sai trái như vậy?

Một nhà nước pháp quyền sẽ không thể chấp nhận cách đối phó hạ đẳng này của cán bộ các cấp đối với một bộ phận dân tộc. Những người giáo dân, những đảng viên bất đồng chính kiến ấy chỉ có thể thương lượng, đối thoại bằng những con người thật sự lo lắng cho số phận đất nước chứ không phải chăm chăm vào bóng tối của hai từ phản động để sẵn sàng cầm đá ném vào họ.

Đừng để viên đá nhà nước ném đi gây cho hòn chì nhân dân ném lại. Nhà nước không thể tự hạ mình xuống ngang hàng với thành phần bất hảo để lợi dụng chúng giải quyết một vấn đề có tính lịch sử. Kể cả khi sự việc được dẹp yên bằng sức mạnh thì cũng chẳng ai có thể vỗ tay khen ngợi cho chính sách ném đá dấu tay này.

*Bài viết trích từ trang blog Cánh Cò. Nội dung không phản ảnh quan điểm của RFA

Thành phố Sài Gòn bó tay trước nạn mãi dâm


Bất bình vì bị cướp đất đai:người dân nổ súng giết cán bộ ở UBND Thành Phố Thái Bình


 

 

From: Ho Cong Tam <
Sent: Thursday, September 12, 2013 5:54 PM
Subject:[Tin RFI] Bất bình đất đai : Nổ súng giết cán bộ ở UBND Thành Phố Thái Bình

 

Bất bình vì bị cướp đất đai:người dân nổ súng giết cán bộ ở UBND Thành Phố Thái Bình 

    

Di ảnh của ông Đặng Ngọc Viết, thủ phạm vụ xả súng tại trụ sở chính quyền Thái Bình. Ảnh : Báo trong nước

Di ảnh của ông Đặng Ngọc Viết, kẽ can đãm đã nỗ súng tại trụ sở chính quyền Thái Bình. Ảnh : Báo trong nước

Thụy My


Theo tin từ báo chí trong nước, chiều ngày 11/09/2013, tại trụ sở Ủy ban Nhân dân thành phố Thái Bình, một người đàn ông đã xông vào Trung tâm Phát triển Quỹ đất thành phố và nhắm bắn thẳng vào các cán bộ đang họp. Kết quả là một người chết, ba người bị thương nặng, kẻ nổ súng sau đó trở về quê và tự sát. Nguyên nhân vụ việc được cho là do đền bù giải tỏa không hợp lý.


Cụ thể, báo mạng Dân Trí dẫn nguồn tin từ người nhà của hung thủ Đặng Ngọc Viết (42 tuổi) cho biết, căn nhà ông Viết đang ở có diện tích khoảng 200 mét vuông, nếu muốn chuyển sang tái định cư phải bù thêm tiền nhưng ông Viết không xoay sở được. Sau khi nhận ba đợt tiền đền bù, ông Viết muốn chuyển sang nhận đất và trả lại tiền nhưng không được chấp nhận.

Cũng theo báo chí Việt Nam, Đặng Ngọc Viết đã tự sát bằng viên đạn cuối cùng trong khẩu súng colt dùng để gây án, để lại hai con nhỏ. Trước đó, hung thủ đã chuẩn bị sẵn di ảnh : Tự đi chụp ảnh và treo lên khung. Do bị can duy nhất đã tự sát nên cơ quan điều tra sẽ ra quyết định đình chỉ vụ án.

Đây là lần đầu tiên tại Việt Nam có việc một người dân dám nổ súng bắn vào cán bộ ngay tại trụ sở ủy ban một thành phố, vì bất bình trong vấn đề giải tỏa đất đai. Khác với vụ anh em Đoàn Văn Vươn chống cưỡng chế ở Tiên Lãng, Hải Phòng, lần này người dân có liên quan đến giải tỏa đất đã chủ động tấn công một cách kiên quyết.

Do luật pháp quy định đất đai tại Việt Nam là « sở hữu toàn dân », trong những năm gần đây liên tiếp xảy ra những vụ cưỡng chế đất của dân một cách tùy tiện để lấy đất làm dự án, gây phản ứng nơi những người dân bị giải tỏa nhưng cho rằng không được đền bù thỏa đáng.

 

THAI BINH 3

tại nhà ở xã Trà Giang, nơi anh Đặng Ngọc Viết quyên sinh để quyết không sa vào tay bạo quyền CSVN!

 

 

Họp báo tại tỉnh Thái Bình chiều 11/09/2013, sau vụ nổ súng vào các giới chức chính quyền tỉnh. Ảnh : Báo trong nước   

PHỎNG VẤN - VIỆT NAM

Thái Bình 2013 : Tức nước vỡ bờ


Chiều qua 11/09/2013, một người đã xông vào trụ sở Ủy ban Nhân dân thành phố Thái Bình, bắn thẳng vào các cán bộ Trung tâm Phát triển Quỹ đất khiến một người chết và ba người khác trọng thương. Người nổ súng tên là Đặng Ngọc Viết đã tự sát sau đó. Báo chí trong nước cho biết, nguyên nhân là do bất đồng trong việc đền bù giải phóng mặt bằng. RFI Việt ngữ đã đặt câu hỏi với nhà báo tự do Phạm Chí Dũng ở Thành phố Hồ Chí Minh về sự kiện đang làm chấn động dư luận.

Dân bắn chết cán bộ ở Thái Bình vì đất?

 


 

Vụ việc xảy ra vào chiều ngày 11/09 tại Ủy ban Nhân dân tỉnh Thái Bình.

 

 


 

Chiến sĩ dân oan  (*)

 

Đặng Ngọc Viết anh hùng quả cảm

Bước đường cùng đã dám đứng lên

Xông vào trụ sở cường quyền

Điểm danh hỏi tội quan viên Phó Phòng

 

Súng lên đạn đừng hòng chạy thoát

Bắn ngay đầu truy sát làm gương

Cửa quyền cán bộ bất lương

Lộng hành cưỡng chế nhiễu nhương tham tàn!

 

Quan cán bộ Trung Tâm Quỹ Đất

Tỉnh Thái Bình làm mất lòng dân.

Mặt bằng giải tỏa bất cần,

Đền bù chẳng thỏa, oán ân đèo bòng!

 

Người chiến sĩ tiền phong họ Đặng

Trở về làng lẳng lặng quyên sinh

Dân oan phẫn nộ bất bình

Những mong thức tỉnh oai linh sơn hà!

11.9.2013

 

Hồ Công Tâm

 

(*) Vì quá bất bình với các quan cán bộ Trung Tâm Phát Triển Quỹ Đất tỉnh Thái Bình, đã bị cưỡng chiếm đất đai, giải tỏa mặt bằng, đền bù không thỏa đáng, chiều ngày 11.9.2013 vào lúc 2 giờ, dân oan Đặng Ngọc Viết, 41 tuổi bất thần đột nhập Trung Tâm Phát Triển Quỹ Đất Thành Phố thuộc UBND tỉnh Thái Bình, rút khẩu súng lục hạ sát tên Phó Phòng Vũ Ngọc Dũng, 51 tuổi và tên cán bộ Vũ Công Cương, 23 tuổi, đồng thời gây thương tích cho 3 tên cán bộ cùng phòng. Sau đó anh trở về quê ở xã Trà Giang, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình, và tự sát quyết không để phải sa vào tay bạo quyền.  

 

 

Vụ nổ súng ở trụ sở UBND TP.Thái Bình: Hung thủ làm gì trước khi tự sát?


 

From: phach.nguyen
Date: Thu, 12 Sep 2013 15:02:10 -0700
Subject: Dang ngoc Viet la` 1 vi. anh Hung` , dda chet trong 1 chua` rat dep.

 

 

 

                  Đúng, Đng ngc Viết là mt anh hùng, vi dân s 80 triu người dân trong nước nếu có 100 người như Đng Ngc Viết thì my tên lãnh đo đng Cng Sn Vit Nam hòn dái đã lên ti c mà chết.

                 Tui tr Vit Nam hãy đng lên viết trang s mi, người Vit hi ngoi chúng tôi sn sàng đâu lưng ym tr mi b.

 

                 Người lính già

                 Nguyn ngc Phách

 

 

----- Forwarded Message -----
From: Henry Doe <
Sent: Thursday, September 12, 2013 4:28 PM
Subject: Dang ngoc Viet la` 1 vi. anh Hung` , dda chet trong 1 chua` rat dep.

 

Vụ nổ súng ở trụ sở UBND TP.Thái Bình: Hung thủ làm gì trước khi tự sát?


12/09/2013 17:45

(TNO) Nhiều nhân chứng ở chùa Đông cho biết trước khi tự sát, Đặng Ngọc Viết ngồi lặng trước một tượng Phật, thỉnh thoảng lại quỳ lạy. Đến khoảng hơn 19 giờ tối 11.9 thì các nhân chứng nghe thấy tiếng súng.


Bà Lê Thị Tám chỉ nơi phát hiện Viết nằm sau khi tự tử
Bà Lê Thị Tám chỉ nơi phát hiện Viết gục xuống sau tiếng nổ - Ảnh: Hoàng Long

Chiều 12.9, chúng tôi đã tìm về chùa Đông Sơn (còn gọi là chùa Đông, thôn Dục Dương, xã Trà Giang, H.Kiến Xương, tỉnh Thái Bình), nơi Đặng Ngọc Viết tự sát, để tìm hiểu thêm các thông tin.

Bà Lê Thị Tám, một phật tử ở thôn Dục Dương, thường đến ở tại chùa Đông, là người đầu tiên phát hiện vụ việc Đặng Ngọc Viết tự sát.

Bà Tám kể lại khoảng 15 giờ chiều qua (11.9), có một người đàn ông đi xe máy đến cổng chùa và xưng tên là Viết, người gốc ở làng. Sau đó người này vào sân chùa ngồi chơi uống nước với bà Tám và một số phật tử khác, nói chuyện trong làng, giọng rất bình thường.

Bà Tám cũng cho biết trong câu chuyện của mình, Viết có kể về việc nhà anh ở TP.Thái Bình có đất đền bù nhưng giá tiền đền bù quá thấp. Đến khoảng 18 giờ, khi được mời, Viết có xin một bát cơm chay.

Một số hành động lạ lùng của Viết sau đó đã khiến những người có mặt trong chùa chú ý. Có người còn nghi Viết là kẻ trộm. Sau khi ăn cơm chay xong, Viết một mình ra sân rồi đi ra phía tượng Phật giữa ao chùa, rồi ngồi lặng tại đó.

Bà Tám và các phật tử khác để ý thì thấy thỉnh thoảng Viết lại quỳ gối dưới chân bức tượng Phật Bà Quan Âm.

Theo các nhân chứng tại chùa, Viết tự sát vào tầm hơn 19 giờ tối cùng ngày (11.9). Lúc này, mọi người trong chùa đều nghe thấy tiếng nổ lớn, giống như tiếng pháo.

Đoán có việc xảy ra, bà Tám cùng ông Phạm Công Uynh (76 tuổi), là hội trưởng hội phật tử của chùa, lấy đèn pin ra soi thì thấy Viết đã nằm sấp dưới chân tượng. Bà Tám hỏi thì không thấy Viết nói gì, chỉ nghe thấy tiếng thở phì phì.

Do trời quá tối, ông Uynh và bà Tám kéo bóng điện ra chân tượng để soi thì thấy Viết đã nằm bất động, miệng sùi bọt. Hai người sợ hãi, vội cấp báo lên công an xã Trà Giang.

Khi công an tới hiện trường thì Viết đã chết, trên người Viết và chỗ nằm loang máu. Kiểm tra sơ bộ, phát hiện ở ngực có vết thương như súng bắn nhưng không thấy súng đâu. Lực lượng công an sau đó đã phát hiện khẩu súng dưới ao.

Viết được xác định đã dùng súng tự bắn vào tim (không phải bắn vào đầu như tin đã đưa) sau đó ném súng xuống dưới ao, rồi tử vong.

Hoàng

 

Đảng viên CS đã sáng mắt ???


From: Hoa long Vu <
To:
Sent: Thursday, 12 September 2013 9:40 AM
Subject:  Đảng viên CS đã sáng mắt ???

 

 

 

Đảng viên CS đã sáng mắt ???

 

 

Thưa anh em, một người Việt Hải Ngoại đã viết: "Chó mới đẻ thì 3 ngày mở mắt", nhưng bọn người gọi là Việt cộng bám gót Tầu cộng và cố sống cố chết van xin Tầu cộng ủng hộ bảo vệ Ngôi báu, nhưng bọn Tầu cộng khốn kiếp đã phản bội tình hữu nghị "môi hở răng lạnh" đã mấy lần xâm lấn bờ cõi VN, thì chẳng khác gì “những con chó đã 70 năm rồi mà vẫn chưa mở được mắt".
  

Phạm Đình Trọng  30 năm làm phóng viên báo Quân đội nhân dân, 10 năm làm Trưởng Ban Đại diện báo Quân đội nhân dân tại thành phố HCM.  Vào tháng 11/2009, trước khi tròn 40 năm tuổi Đảng, ông Phạm Đình Trọng đã tuyên bố rút ra khỏi Đảng.  Sinh năm 1944 tại Hải Phòng, đang sống tại Sài Gòn

Châu Hiển Lý, bộ đội tập kết 1954
Huyền thoại giải phóng dân tộc do cs Việt Nam dày công dàn dựng đã tan thành mây khói khi giai cấp vô sản âm thầm lột xác trở thành Tư bản đỏ.
XHCN sẽ được đánh giá như một thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN.
Con, cháu, chúng ta nhắc lại nó như một thời kỳ đồ đểu! vết nhơ muôn đời của nhân loại.
Một thời kỳ được thi sĩ Bùi Minh Quốc tóm tắt qua 2 vần thơ:
       Quay mặt phía nào cũng phải ghìm cơn mửa!
       Cả một thời đểu cáng đã lên ngôi!
1-
Năm 1954 sau khi thắng Pháp, tại sao hơn 1 triệu người Bắc phải bỏ nhà cửa di cư vào miền Nam?
2- Sau năm 1975, tại sao dân miền Nam không ồ ạt di cư ra Bắc sinh sống để được hưởng những thành quả của CNXH mà chỉ thấy hàng triệu người Bắc lũ lượt kéo nhau vào Nam lập nghiệp?
3- Tại sao sau khi được giải phóng khỏi gông cùm của Mỹ-Ngụy, hàng triệu người phải vượt biên tìm tự do trong cái chết gần kề, ngoài biển cả mênh mông?
4- Tại sao nhân viên trong các phái đoàn CS đi công tác thường hay trốn lại ở các nước tư bản dưới hình thức tị nạn chính trị?  --- Tất cả những thành phần nêu trên, họ muốn trốn chạy cái gì?
5- Tại sao Liên Xô và các nước Ðông âu bị sụp đổ?
6- Tại sao lại có sự cách biệt một trời một vực giữa Đông và Tây Đức, giữa Nam và Bắc Hàn?
7- Tại sao nước ta ngày nay phải trở lại với kinh tế thị trường, phải làm công cho các nước tư bản?
8- Tại sao các lãnh tụ CS lại gởi con đi du học tại các nước tư bản thù nghịch?

Nguyễn Hộ, 55 tuổi đảng, Chủ Tịch Mặt Trận Tổ Quốc Trung Ương, thủ lãnh của Nhóm Truyền Thống Kháng Chiến, viết trong Quan Điểm Và Cuộc Sống: "Ngày 21/3/1990 tôi rời khỏi Saigòn cũng là ngày tôi rời khỏi Đảng CSVN.  Tôi làm cách mạng đã 56 năm, gia đình tôi có 2 liệt sĩ, Nguyễn Văn Đào, anh ruột, Đại Tá QĐNDVN, hy sinh ngày 9/1/1966 tại Củ Chi, và vợ tôi Trần Thị Thiệt bị bắt và chết tại Tổng Nha Cảnh Sát Sài gòn vào tết Mậu Thân 1968 nhưng phải thú nhận rằng tôi đã chọn sai lý tưởng: Cộng Sản Chủ Nghĩa.  Bởi vì suốt hơn 60 năm trên con đường cách mạng ấy nhân dân Việt Nam đã chịu hy sinh quá lớn lao nhưng cuối cùng chẳng được gì, đất nước vẫn nghèo nàn lạc hậu, nhân dân không có ấm no hạnh phúc, không có dân chủ tự do.  Đó là điều sĩ nhục”                        (Wikipedia)

Nguyễn Minh Cần, Phó Chủ Tịch UBND TP Hà Nội, Đại Sứ Cộng Sản Hà Nội tại Liên Sô, ghi lại tính tàn độc và lưu manh của Đảng Cộng Sản trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất 1953-1956: "Giết oan hàng trăm ngàn người, đầy ải hàng triệu người, làm cho đạo lý suy đồi luân thường đảo ngược.  Tại cuộc mít tinh tối 29/10/1956, ông Võ Nguyên Giáp chỉ cho biết con số 12 nghìn cán bộ và đảng viên đã được trả tự do mà thôi! Con số đó đúng hay không, ai mà biết được! Tóm lại, những con số về người bị thiệt mạng trong CCRĐ vẫn chưa xác định được.
Dù thế nào chăng nữa, với những con số ước tính đã cho thấy đây là một tội ác tày trời.  Tội ác này chính là tội ác chống nhân loại"                     (Đừng Quên Bài Học Cải Cách Ruộng Đất Nửa Thế Kỷ Trước)

Trần Độ, Trung Tướng, Phó Chủ Tịch Quốc Hội: "Cuộc cách mạng ở Việt Nam đã đập tan và xoá bỏ được một chính quyền thực dân phong kiến, một xã hội nô lệ, mất nước, đói nghèo, nhục nhã.  Nhưng lại xây dựng nên một xã hội nhiều bất công, nhiều tệ nạn, một chính quyền phản dân chủ, chuyên chế, một chế độ độc đảng toàn trị, nhiều thói xấu và tệ hơn là chế độ cũ”          (Trần Độ - Nhật Ký Rồng Rắn)

Hoàng Minh Chính nhập đảng từ 1939, Phó Viện Trưởng Trường Nguyễn Ái Quốc kiêm Viện Trưởng Viện Triết học Mác-Lênin trong một bài phát biểu đã than thở rằng “Người dân dưới chế độ cộng sản đã bị áp bức tệ hại hơn cả thời còn mồ ma thực dân đế quốc.           (Wikipedia)

Trần Lâm thẩm phán Tòa Án Nhân Dân Tối Cao: "Đảng thì luôn nói Quốc hội là của dân, do dân, vì dân.  Người hiểu biết trong dân thì coi Quốc hội là bù nhìnĐảng và Nhà nước tổ chức bầu cử, biết đây là kiểu dàn dựng, nhưng cứ làm".

Trần Quốc Thuận, Phó chủ nhiệm văn phòng Quốc Hội: “Cơ chế hiện nay tạo kẽ hở cho tham nhũng vơ vét tiền của nhà nước.  Nhưng mà cái lớn nhất bị mất là đạo đứcChúng ta hiện sống trong một xã hội mà chúng ta phải nói dối với nhau để sống

Nguyễn Khải, Đại Tá, Đại Biểu Quốc Hội, Phó Tổng Thư Ký Hội Nhà Văn CS:
- Người cộng sản nói dối lem lém, nói dối lì lợm, nói dối không hề biết xấu hổ và không hề run sợNgười dân vì muốn sống còn cũng đành phải dối trá theo.

Nguyễn Văn Trấn, Chỉ Huy Trưởng Kiêm Bí Thư Quân Ủy Quân Khu 9 (1947), Chủ Nhiệm Văn Phòng Phó Thủ Tướng, Chủ Nhiệm Ủy Ban Kế Hoạch Thống Nhất Toàn Quốc (1962-1974):
"Tội ác của chế độ này, từ 40 năm nay, thật nói không hết".

Nguyễn Văn An, cựu ủy viên Bộ Chính Trị Cộng Sản Việt Nam, trưởng Ban Tổ Chức Trung Ương Ðảng và là chủ tịch Quốc Hội từ 2001 đến 2006, có lúc đã hy vọng lên làm Tổng Bí Thư, trong một bài phỏng vấn mới xuất hiện trên mạng lưới Tuần Việt Nam xuất bản trong nước đã nói
Đảng đã mắc phải lỗi hệ thống và đã sai lầm ngay từ nền tảng”.
Ông giải thích: “
Lỗi hệ thống là lỗi từ gốc đến ngọn, từ lý thuyết đến mô hình”.

Tổng Bí Thư Nguyễn Văn Linh trong một lần nói chuyện tại Hội Các Nhà Văn đành phải hô hào cởi trói cho văn nghệ có nghĩa là Đảng coi giới văn nghệ sĩ như loài cầm thú.

Thủ Tướng Võ Văn Kiệt  thì hô hào: “Đổi mới hay là chết”.  Có lẽ bị Lông đức mạnh giết chết

Và còn nhiều trăn trở của:
Lê Hồng Hà Cục Trưởng Cục An Ninh Bộ Công An,
Lê Liêm Cục Nội Chính,
Nguyễn Trung Thành Cục Trưởng Cục Bảo Vệ Đảng,
Nguyễn Văn Hiếu Ủy Viên Thường Trực Mặt Trận Tổ Quốc, Thiếu Tướng
Nguyễn Trọng Vĩnh Đại Sứ Hà Nội tại Trung Cộng,
Đại Tá Bùi Tín,
Đại Tá Phạm Quế Dương Viện Quân Sử Hà Nội,
Trung Tá Trần Anh Kim người anh hùng chống cuộc xâm lăng từ phương Bắc năm 1979,
Sứ Thần Dương Danh Dy, đại diện Hà Nội tại Trung Quốc, và các ông
Hà Sĩ Phu, Bùi Minh Quốc, Trần Vàng Sao
cùng những tuổi trẻ được sinh ra và trưởng thành trong chế độ như Luật Sư
Lê Thị Công Nhân, Lê Công Định, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Vũ Bình, Nguyễn Tiến Trung, Phạm Thanh Nghiên, Phạm Hồng Sơn, Trần Huỳnh Duy Thức, Trần Khải Thanh Thủy, Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày, Mẹ Nấm, Người Buôn Gió

Nhìn lại nổi đắng cay nghiệt ngã của kẻ đã đi vào quỹ đạo của CS.  Họ là “trí thức” chứ không phải là bần nông khố rách ít học.  Họ đã được cộng phỉ Hà Nội trả công khuyển mã của họ cái gì?

Nguyễn Văn Trấn (đại gia chợ Đệm) [1], Dương Bạch Mai (đại địa chủ, “parler francais” như gió)
Trần Văn Giàu (lý thuyết gia Cộng Sản, công lao qúa xá trong Nam).  Những người nầy đã cúng dường tam bảo CS không biết bao nhiêu của cải, tim óc, sức lực của mình cho “cách mạng” trong thời Việt minh còn mặc quần xà lỏong chơi tầm vông vạt nhọn.  Năm 1975, khi về Nam, ông “khai quốc công thần” Nguyễn Văn Trấn được bộ chính trị CS cho công an hầu hạ canh gác cửa 24/24 vì thấy thả hổ về rừng nguy hiểm quá.  Mấy chục năm công lao mà CS chỉ cho chức “Bật Mã Ôn” (giữ ngựa) thì lỡ người ta quậy thì sao?
Trần Văn Giàu thì đã bị thất sủng từ lâu lắm rồi.
Chủ Tịch Quốc Hội Dương Bạch Mai thì phổi bò và thẳng ruột ngựa Nam Kỳ nên được đảng cho đi chầu Lenin sớm để vừa tiện sổ sách vừa tiết kiệm ngân quỹ nhà nước.  Nên biết Dương Bạch Mai chết trong lúc nghỉ giải lao trong một phiên họp quốc hội CS.  Nhiều nguồn tin cho biết Dương Bạch Mai uống chén nước trà bị bỏ thuốc độc.  Cay hơn nữa là Dương Bạch Mai còn được chính ngay kẻ đã “trừ khử” mình đến dự tang lễ làm tuồng khóc thống thiết “kính chúc đồng chí chết mạnh giỏi!”

Những tay “trí thức” của MTGPMN anh hùng làm được trò trống gì sau ngày 30 tháng 4 năm 1975?
Nguyễn Hữu Thọ, “người” được “bác” giao cho nhiệm vụ lãnh đạo mặt trợn và cũng là “người” đã đi đến cuối con đường… đã hoàn thành một cách xuất sắc nhiệm vụ mà dân tộc đã giao cho.” Ai có theo dõi tin tức, báo chí cũng biết thân phận của “người” này như thế nào trước khi đi chầu “bác” rồi.
Nguyễn Thị Định (người Giồng Trôm, Bến Tre) chưa hề biết sờ (hay bóp) cò súng đến một lần lấy hên mà lại được CS phong là “nữ tướng tóc dài, ” “tư lịnh phó lực lương võ trang quân đội Giải phóng, ” trong khi kẻ nhắc tuồng cho em Định là đồng chí Nguyễn Chí Thanh – một cánh tay dài của Hà nội.  Sau ngày MTGPMN bị xóa sổ, em Định được làm cái giống gì ở chức vụ “
thứ truởng Bộ Thương Binh” và “chủ tịt hội liên hiệp phụ nữ?”.
Nguyễn Thị Bình (tên thật là
Nguyễn Châu Sa sinh tại Sa đéc, đổi tên mới là Nguyễn Thị Bình vào năm 1962) “được” làm “phó chủ tịch nhà nước, ” “phó trưởng Ban Đối Ngoại trung Ương Đảng.” Mấy cái "hàm" "phó" và "thứ" đó cũng chỉ lại là những cái chức ngồi chơi xơi nuớc cho đẹp mắt với bà con miền Nam, đâu có ý nghĩa gì trong chế độ lúc nào cũng duy trì các Nhiếp Chính Vương (còn gọi là bộ chính trị - nếu thu hẹp hơn thì có Duẩn, Thọ, sau nầy thì thêm Mười, Anh,), khi các Nhiếp Chính Vương nầy phát cân đai áo mão cho ai thì hãy coi như hồng ân từ Bác và đảng.  Sống dưới thời buổi “độc lập tự do hạnh phúc” mà “than vãn” thì cũng được CS xem như đồng nghĩa với đang chán sống; có mà tiêu tùng sớm.
Trương Như Tảng là Giám đốc công ty đường thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm.  Me xừ này phải chờ đến lúc CS thu hết miền Nam mới biết “đường” nào là đường trắng, đường nào là đường thẻ, may phước gài kịp “số de” chứ chậm chân một chút nữa có thể bị tai nạn lưu thông chết hết cả nhà (như trường hợp kịch tác giả Lưu Quang Vũ và gia đình).  Đề nghị “trí thức” phe ta nên đọc cuốn “memoir” (mémoire) của cái gọi là “tảng đường mía chết hụt này” để cho sáng mắt sáng lòng.

Thôi, phải cất công nói chi cho xa xôi, tấm gương sát bên mình là thầy Châu Tâm Luân [2], bà Ngô Bá Thành [3], ông Chu Phạm Ngọc Sơn, Trần Ngọc Liễng… bằng cấp treo đầy cả tường, nhìn phát chóng mặt.

========================  =================================

 

Tiết lộ động trời về xác ướp Hồ Chí Minh ( P1)



 

Bí Mật Xác Ướp Hồ Chí Minh Phần 2



 

Giới trẻ nghĩ gì về biến cố 30/04



 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link