Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, September 13, 2013

Chúc cho "Lời kêu gọi ký tên phản đối bè lũ phản động" thành công rực rỡ!


 

Chúc cho "Lời kêu gọi ký tên phản đối bè lũ phản động" thành công rực rỡ!


Nguyễn Ngọc Già gửi RFA từ Việt Nam
2013-09-12

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


000_Hkg8650239-305.jpg

Các bạn trẻ Việt Nam biểu tình phản đối Trung Quốc hôm 02/6/2013 tại Hà Nội.

AFP photo

Đài RFI đưa tin: Tòa án La Haye xử Phó Tổng Thống Kenya "phạm tội ác chống nhân loại" [1]. Vụ xử án đang diễn ra tại Hà Lan từ ngày 10/9/2013. Tin cũng cho hay, phiên tòa xét xử Tổng thống Kenya sẽ tiếp nối vào 12/11/2013 cùng tội danh, bất chấp Quốc hội Kenya có ý định "rút khỏi Quy chế Roma về Tòa hình sự Quốc tế". Nhà báo Trọng Thành nhận định: "Đây là hai phiên tòa mang tính lịch sử, vì lần đầu tiên Tòa án La Haye xử các giới chức đương nhiệm ở cấp cao nhất". Căn cứ để Tòa án La Haye xử tội: Trong khoảng 3 tháng sau bầu cử năm 2007, hơn 1.300 người đã bị giết chết, 600.000 người phải đi sơ tán.

Song song đó, đài BBC tường thuật trực tiếp [2] ý kiến Tổng thống Hoa Ký về khủng hoảng trong xử lý vấn đề Syria trước việc nên tấn công hay không, sau vụ giết người bằng vũ khí hoá học làm 1.429 thường dân thiệt mạng. Tổng thống Obama nói: "Chúng ta không thể khắc phục được tất cả các sai trái trên đời, nhưng với nỗ lực khiêm tốn và tối thiểu nguy cơ, chúng ta có thể ngăn chặn việc trẻ em bị chết vì hơi độc... Tôi tin rằng chúng ta phải hành động".

Trong một diễn biến khác, tại Việt Nam, vụ chôn chất hoá học đã làm cho (chỉ) một xã nghèo có tên Yên Lâm thuộc huyện Yên Định, tỉnh Thanh Hóa có số người mắc các bệnh: ung thư, thần kinh, u bướu, mất khả năng sinh con, trẻ bị dị dạng, dị tật bẩm sinh v.v.. lên đến 957 người [3]. Có vẻ châm ngôn  "chết còn sướng hơn" (so với dân Syria, Kenya nói trên) trở nên "thuyết phục"(!), bởi chúng ta đang sống ngay xứ sở được mệnh danh "thiên đường XHCN".

Diễn biến của vụ việc này vẫn đang được các cơ quan chức năng Việt Nam..."tà tà" điều tra, kể từ vụ chôn hóa chất trở nên gay gắt vào 26/8/2013, khi người dân chặn một chiếc xe tải của công ty Nicotex chở nhiều thùng phuy nghi là được đem đi phi tang.

Người dân Yên Lâm không còn cách nào khác - với tục ngữ "Tự cứu mình trước khi trời cứu" - ngoài việc tập hợp trên 1.000 chữ ký gởi đến báo Vietnamnet [4], dù không chắc tòan bộ ngàn người đứng đơn, ai cũng biết đến khái niệm "xã hội dân sự".

Xã hội dân sự

"Xã hội dân sự" cấu thành từ tổng thể của các tổ chức xã hội và dân sự mà các tổ chức này tạo nên cơ sở của một xã hội tự vận hành, khác với các cấu trúc quyền lực của một nhà nước (bất kể hệ thống chính trị của nhà nước này thuộc kiểu gì) và các thể chế thương mại của thị trường (theo wikipedia).

Đó là tất yếu khách quan của một xã hội phát triển theo chiều hướng ngày càng văn minh, nhấn mạnh tính trách nhiệm, tính chủ động của người dân ngày được nâng cao và được khẳng định đối với xã hội song song với bộ máy nhà nước.

Hình thái "xã hội dân sự" lấy vai trò người dân làm nòng cốt để lập ra những tổ chức nhằm bảo vệ, đòi hỏi quyền lợi mà bộ máy công quyền có bổn phận đáp ứng và giải quyết. Thông thường "xã hội dân sự" được biểu hiện qua các hội, đoàn do người dân tự nguyện và tự giác lập ra. Ở Việt Nam, giới cầm quyền luôn lồng ghép "xã hội dân sự" với "lật đổ nhà nước", "tranh giành quyền lực", dù ngay cả người dân nghèo không hề manh nha chống đối gì "đảng và nhà nước" cả!

67E6772A-DDBF-4716-AC52-0F9FB5D6ED50_w640_r1_s-250.jpg

Các nhà hoạt động trẻ thảo luận về bản Tuyên ngôn Nhân quyền tại một công viên ở Sài Gòn. Photo: Dan Lam Bao.

Dù bị bóp nghẹt và ngăn trở bởi nhà cầm quyền, hình thái "xã hội dân sự" đang diễn ra ngày càng lớn mạnh tại Việt Nam mà không thế lực nào cưỡng lại nổi trong một xã hội ngày càng rơi rụng "vai trò" "đảng và nhà nước lo"...

"tuốt tuồn tuột"(!) Nó - "đảng và nhà nước" - không tài nào kham nổi mọi trách nhiệm và bảo vệ tối đa quyền lợi   cho người dân, dù cứ tạm cho rằng giới cầm quyền Việt Nam rất mực "thương dân" như... "cha mẹ" thương con (!).

Bà Tôn Nữ Thị Ninh đã từng tuyên bố trong buổi họp báo tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia Hoa Kỳ hồi tháng 10/2004, khi bị chất vấn về tình trạng vi phạm nhân quyền ở Việt Nam: "... Trong gia đình chúng tôi có những đứa con, đứa cháu hỗn láo, bướng bỉnh thì để chúng tôi đóng cửa lại trừng trị chúng nó, dĩ nhiên là trừng trị theo cách của chúng tôi. Các anh hàng xóm đừng có mà gõ cửa đòi xen vào chuyện riêng của gia đình chúng tôi".

Ông Lê Hồng Anh, lúc đương chức Bộ trưởng Bộ Công an, trả lời báo chí về vụ tham nhũng PCI do Huỳnh Ngọc Sĩ chủ mưu, cho biết [5]: "...chất lượng cán bộ cấp càng cao, nói gì thì nói, dù sao tư tưởng cũng đỡ hơn, đỡ lệch lạc hơn cấp dưới. Cũng như trong gia đình, người cha người mẹ cũng chững chạc hơn con cái chút".

Tư duy "làm cha làm mẹ" dân của những kẻ kém ý thức đến nỗi, ngoài việc bộc lộ thái độ hống hách, trịch thượng, họ còn không hiểu rõ thân phận công bộc với chén cơm trên tay mỗi ngày, nó có được là do dân nuôi nấng.

Dù rất xấc xược, khi người cộng sản tự cho phép bản thân "đứng trên đầu thiên hạ", người dân vẫn rộng lượng giáo dục lại bà Ninh, ông Anh cùng nhiều ông (bà) khác, để họ được học mà biết tôn trọng Quyền Con Người và Quyền Công Dân trong xã hội hiện đại ngày nay.

Người dân cũng sẵn sàng tha thứ cho những bộ não quá phẳng, bởi khái niệm "xã hội dân sự" trở nên thật khó khăn cho trình độ tiếp thu của những bộ óc chỉ duy chứa đựng "mối tương quan mất dạy" [6]: "chủ - chó" như blogger Đinh Tấn Lực đã chỉ trích kịch liệt.

Lẽ ra, những ông (bà) cộng sản cần hiểu, thay vì đòi "trèo lên đầu dân chúng" để ra vẻ "lo lắng", "dạy dỗ", họ chỉ cần làm mỗi việc "ký quyết định" thành lập hội, đoàn bất kỳ nào đó khi một hay nhiều nhóm người dân có nhu cầu. Suy cho cặn kẽ, để "xã hội dân sự" hình thành tự do, tự nguyện, tự giác một cách nhanh chóng, "bộ máy nhà nước" càng "nhẹ gánh" hơn nhiều lần; mặt khác chính những tổ chức "xã hội dân sự" đi vào hoạt động công khai còn góp phần rất lớn làm cho xã hội trở nên trật tự, an tòan, nó còn giúp luật pháp phát huy mạnh mẽ và hữu hiệu, ngoài ra nó cũng là tác nhân chính để nâng cao dân trí lên cao rất nhiều trong một xã hội ngày càng hỗn loạn.

Chẳng ai yêu mình bằng bản thân mình, bởi có biết yêu mình, mới biết yêu những người xung quanh, kể cả người thân ruột thịt. Cần phân biệt điều này với thói "ích kỷ". Chính vì cùng có lợi ích chung, người dân tự nguyện và tự động liên kết lại trước một vấn đề xã hội cần giải quyết, thông qua ví dụ sống động về "vụ chôn hóa chất" cũng như hàng ngàn vụ việc khác liên quan đến an sinh xã hội. Từ đấy, người dân càng thể hiện tính đoàn kết, tinh thần tương thân tương ái, cùng đấu tranh với cái xấu, cái ác, cái sai và những việc vi phạm pháp luật, giúp cho "nhà nước" xử lý nhanh và hợp lý, hợp pháp.

Chỉ tiếc, giới cầm quyền không chịu nhìn nhận những lợi ích to lớn do các tổ chức "xã hội dân sự" mang lại, nên họ cố tình dây dưa và tránh né với "Luật về hội", nợ dân hơn 30 năm qua. Lý do chính xuất phát từ nỗi sợ mất quyền lợi của cá nhân, dòng tộc và phe nhóm, nên họ để mặc người dân bơ vơ, lẻ mẻ tự xoay xở trong tuyệt vọng mỏi mòn cho đến khi uất ức đến cùng tận, người dân manh động thì họ phủ chụp tội "chống đối", "phản động", "thế lực thù địch" v.v... là điều thật dễ hiểu với hàng ngàn ví dụ: Văn Giang, Đoàn Văn Vươn, Nguyễn Viết Trương (uất ức nổ mìn tự tạo tại nhà giám đốc công an Khánh Hòa) và mới đây là Đặng Ngọc Viết bắn 5 người và tự sát [7] cũng vì vấn đề đền bù đất đai! Thật ngao ngán!

Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ được xem là một trong những người đấu tranh cho "xã hội dân sự" phát triển lành mạnh thông qua những việc ông làm: đấu tranh cho giáo dân Cồn Dầu, kiện Thủ tướng vụ boxite, kiện vụ xâm hại đồi Vọng Cảnh v.v...

Tác giả Lưu Mạnh Anh với "Ai có thể giải cứu Cù Huy Hà Vũ?" [8] đã manh nha như lời kêu gọi hình thành thế trận "xã hội dân sự", sau đó, một lá thư được đề nghị soạn thảo để gởi đến nhiều tổ chức, hội đoàn trên thế giới nhằm đòi hỏi quốc tế quan tâm hơn, có trách nhiệm hơn để nhắc nhở, yêu cầu nhà cầm quyền Việt Nam thay đổi cách điều hành quốc gia trong tư cách thành viên Liên Hiệp Quốc và tự nguyện ký tham gia "Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị" từ 1982, nhưng rất tiếc, lúc bấy giờ công việc này chưa được nhiều người hưởng ứng.

Chỉ 3 năm qua, từ vụ án Cù Huy Hà Vũ, nhiều người đã thay đổi cách nhìn về "nội lực, ngoại lực", về "đối nội, đối ngoại", đến bây giờ người dân không còn nghĩ nhiều đến việc "ban phát", "bố thí", "xin cho" từ phía cơ quan công quyền trong việc giải quyết quyền lợi của mình, thay vào đó, nhiều nhóm người đã biết liên kết lại đấu tranh vì lợi ích cộng đồng, lợi ích quốc gia.

000_Hkg8856982-250.jpg

Một nhà hoạt động xã hội trong một cuộc diễu hành về đồng tính tại Hà Nội ngày 04 tháng 8 năm 2013. AFP photo

Giới cầm quyền Việt Nam (và tất nhiên cả chính quyền độc đài, độc đảng tòan trị ở các nước khác) nên hiểu rằng: "Nhà nước" không bao giờ và không tài nào có đủ khả năng quán xuyến tòan bộ cuộc sống của người dân. Chỉ có người dân mới có thể lo liệu mọi việc cho chính bản thân, cộng đồng, quốc gia thông qua những tổ chức "xã hội dân sự" phát triển mạnh mẽ. Càng kìm hãm sự phát triển những tổ chức này, càng trì hoãn trả nợ "luật về hội" cho dân thì chính "nhà nước" càng làm cho xã hội hỗn loạn khủng khiếp hơn, thực tế đã chứng minh quá rõ trong 10 năm qua.

"Xã hội dân sự" Việt Nam từ nhen nhóm (ký kiến nghị dừng khai thác boxit, về trả tự do Cù Huy Hà Vũ,  phản đối xây dựng nhà máy điện hạt nhân Ninh Thuận v.v...) dần hình thành thông qua các biểu hiện sau này: "Kiến nghị 72" với trên 10.000 người đồng tình ký tên, "Tuyên bố công dân tự do" với trên 8.000 người v.v... và mới nhất là "Tuyên bố 258" bay đến thế giới với tin mới nhận [9] : Mạng lưới Blogger Việt Nam trao "Tuyên bố 258" vào chiều 10/9/2013 cho bà Veronique Arnault, đại diện phái đoàn EU sang dự phiên Đối thoại Nhân quyền 2013 với Việt Nam. Lần trao tuyên bố này được đại diện người dân cả ba miền Bắc-Trung-Nam tham dự.

Ngoài việc thể hiện tinh thần đoàn kết, tự nguyện; nó cho thấy bước đi hợp với quy luật của xã hội, khi Việt Nam đã hòa nhập thực sự vào thế giới.

Cách đây chỉ vài năm, những hình thái biểu hiện "xã hội dân sự" văn minh, ôn hòa như thế này còn nhỏ bé và chưa gây tiếng vang, đi cùng với tâm trạng dè dặt, băn khoăn, ví như: "cầu lụy ngoại bang", "cõng rắn cắn gà nhà" v.v... khi "bên thắng cuộc" sử dụng "tấm gương" Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống đe dọa để làm chùng bước nhiều người, cùng với tư tưởng "bán nước" dễ bị giới cầm quyền phủ chụp làm người dân e ngại theo phương châm "không can thiệp vào công việc nội bộ nước khác". Điều này đã trở nên lạc hậu để chúng ta càng hiểu ra, cho đến nay, nhân loại chỉ mới tìm ra một nơi cùng nhau chung sống - "Trái đất này là của chúng mình".

Xin nhớ cho, "đảng và nhà nước" đã và đang cố tình phớt lờ không nói với dân điều cốt lõi: các tổ chức "xã hội dân sự" dù có nhiều đến mấy, cũng không trực tiếp điều hành quản lý quốc gia, không nắm quyền lực kinh tế, không nắm "thanh gươm và lá chắn", cũng chẳng nắm quân đội trong tay.

Người Việt Nam đang chuyển hướng đấu tranh để hình thành "xã hội dân sự" một cách mạnh mẽ và sáng tạo. Thay vì loay hoay "trong nhà" như vài năm về trước, giờ đây nhiều người đã nhận ra, cần kết hợp song song giữa "mặt trận đối nội" với "mặt trận đối ngoại" mà ngay cả "Mặt trận Tổ quốc Việt Nam" do ông Nguyễn Thiện Nhân vừa đảm nhiệm cũng chưa chắc làm tốt hơn, dù thừa hưởng tòan bộ nhân lực, vật lực, tài lực do "đảng và nhà nước" ban tặng (!).

Đó phải chăng là kết quả người Việt Nam nhanh chóng nhận ra: Thế giới ngày càng nhỏ bé và con người thật gần gũi với nhau thông qua internet và hội nhập quốc tế? Loài người ngày nay phải gắn kết, sống chan hòa, có trách nhiệm và biết chia sẻ với nhau, hơn là co cụm riêng lẻ không xen vào việc "nhà người ta"? Hạnh phúc của tôi là của bạn và ngược lại.

Một số người vẫn không hiểu khái niệm "xã hội dân sự" tốt đẹp đến chừng nào, nên mới đây trang Tin Tức Hàng Ngày cho biết xuất hiện: "Lời kêu gọi ký tên phản đối bè lũ phản động" trong vụ việc phản đối "Tuyên bố 258".

Có vẻ những người phát động "lời kêu gọi" này không biết cách nhìn nhận và phân tích về mối tương quan chủ thể - khách thể của "Tuyên bố 258"! Đó là quan hệ dân sự giữa Chủ thể (những người "Tuyên bố 258", nghĩa là người dân không có quyền lực) với Khách thể (nhà nước Việt Nam, nắm quyền lực). Điều này mới có ý nghĩa. Trong khi những ai phản đối "Tuyên bố 258", tức họ cũng là Chủ thể (nghĩa là cũng không có quyền lực). "Chủ thể" phản đối "Chủ thể" trong trường hợp này là một mệnh đề hoàn tòan vô nghĩa khi gắn vấn đề trách nhiệm nhà nước với công dân.

Nói cách khác, chỉ khi nào nhóm phản đối "Tuyên bố 258" tuyên bố rằng: họ đại diện cho "nhà nước", lúc đó mới có ý nghĩa (!). Tuy vậy, nó trở nên ngây ngô và nực cười, nếu không muốn nói là phản khoa học, phản động, bởi khi điều này là thật, nghĩa là Nhà nước... chống lại nhân dân(?!).

Tuy vậy, cũng nên ghi nhận công sức, tâm huyết của những người khởi xướng phát động "Lời kêu gọi ký tên phản đối bè lũ phản động" bằng cách hướng dẫn và đề xuất với họ một số việc cụ thể như sau:

- Chỉnh sửa lại câu từ cho có văn hóa hơn. Điều này tốt cho chính bản thân họ, nếu họ có ý định không gói gọn "lời kêu gọi" này trong quốc gia Việt Nam.

- Ngoài việc thu thập chữ ký diễn ra từ 14 giờ ngày 10/9/2013 đến 24 giờ ngày 30/9/2013, những người khởi xướng hãy nghĩ đến một cuộc biểu tình đại quy mô để quảng bá rộng rãi đến tòan dân trong nước và thế giới trong việc lột mặt "bè lũ phản động". Để đạt hiệu ứng hoành tráng, quý vị nên liện hệ với các trang báo Nhân Dân, Tuổi Trẻ, Thanh Niên v.v... cùng các đài truyền hình: VTV, VTC, HTV, ANTV v.v... các hội đoàn: ĐTNCSHCM, Hội Thanh niên Việt Nam, MTTQVN v.v...  để kết hợp hành động và đưa tin nóng kịp thời.

- Sau khi thu thập xong chữ ký, ngoài các đại sứ quán: EU, Mỹ, Thụy Điển, Đức v.v... đề nghị nhóm khởi xướng "Lời kêu gọi ký tên phản đối bè lũ phản động" hãy tổ chức một đoàn người trực tiếp đến các đại sứ quán: Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, Nga, Syria, Cuba v.v... để trao tận tay và đừng quên những tấm ảnh được chụp một cách vui tươi, phấn khởi, thân mật để về "share" trên facebook, blog cho mọi người thưởng lãm công tác cao cả của quý vị. Chỉ xin lưu ý, quý vị nên mời ông Nguyễn Bắc Son - Bộ trưởng Bộ thông tin - Truyền thông tham gia cùng, mục đích là để "bảo kê" cho quý vị an tòan trước "nghị định 72".

Chúc nhóm khởi xướng "Lời kêu gọi ký tên phản đối bè lũ phản động" đạt thành công rực rỡ trong "công cuộc bảo vệ và xây dựng tổ quốc Việt Nam XHCN" của... quý vị.

________________










Tin, bài liên quan


Chính trị - kinh tế: chiếc cầu đã gẫy

Đặng Ngọc Viết và con đường buộc phải đi


 

Đặng Ngọc Viết và con đường buộc phải đi


J.B. Nguyễn Hữu Vinh, viết từ Hà Nội
2013-09-13

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


000_Hkg2312971-305.jpg

Một thanh niên đi ngang một dự án xây dựng tại Hà Nội hôm 24/4/2009, ảnh minh họa.

AFP photo

Câu chuyện nóng hổi báo chí vài ngày qua là một thanh niên mang súng vào UBND Thành phố Thái Bình nhằm đúng đầu mấy cán bộ bóp cò, sau đó bỏ trốn. Năm người bị thương nặng và được đưa đi cấp cứu, đến chiều thì hai người tử vong. Cũng sau đó, thủ phạm tự nổ súng kết liễu cuộc đời mình sau khi đến một ngôi chùa và đi nhiều vòng  xung quanh tượng Phật Bà Quan Âm.

Chuyện sống chết ở Việt Nam thời buổi này là chuyện còn hơn cơm bữa, nên việc một vài người chết chẳng đáng để công luận quan tâm. Mỗi ngày, cả trăm người chết và bị thương vì tai nạn giao thông cũng chẳng ai chịu trách nhiệm và dần dần không còn ai để ý. Nhưng, vụ việc này, đã khiến quan tâm, báo chí liên tục cập nhật. Vì sao vậy?

Có lẽ mức độ giật gân của câu chuyện này không đủ để dư luận quan tâm đến thế. Xưa nay, ở Việt Nam, chuyện cán bộ, quan chức đang yên đang lành bỗng nhiên có người xông vào bắn bể sọ, ném mìn vào nhà, bắn chết qua kính ô tô hoặc cài bom nổ ở khách sạn, quán bar… đã như bài học thuộc lòng qua hệ thống báo chí, sách vở kể lại chuyện các nhóm đặc công, biệt động thành… trong thời kỳ chiến tranh Nam – Bắc.

Và những nhóm biệt động, đặc công ấy đã trở thành hình tượng, thành mẫu gương cho bao lớp trẻ noi gương, học tập và làm theo như Nguyễn Văn Trỗi, Lý Tự Trọng, thậm chí không có thật thì bịa ra như Lê Văn Tám… Những người bắn, giết, nổ bom kia được vinh danh là những anh hùng, vì nghĩa lớn, vì đất nước, nhân dân mà phải giết người. Vì thế, việc một người đàn ông vào phòng làm việc, bắn vào đầu dăm ba cán bộ, giết vài người cũng không là chuyện giật gân.

Nguyên nhân

Vấn đề là ở chỗ: Báo chí cho biết, người cầm súng này, là một người hiền lành và chăm chỉ, chịu khó làm ăn hiện đang có nguy cơ ra khỏi ngôi nhà của mình, mảnh đất của mình đã xây dựng bằng xương, máu của gia đình từ bao lâu nay.

Báo chí cũng cho biết rằng, người cầm súng nã thẳng vào đầu các cán bộ này, hoàn toàn không có sự thâm thù hoặc mâu thuẫn cá nhân gì với các nạn nhân bị bắn.

Như vậy, khi không có mâu thuẫn với các nạn nhân bị bắn, hẳn hung thủ phải có mâu thuẫn với thể chế, với nhà nước này khi tài sản, nhà cửa, đất đai của anh ta bị chiếm đoạt với danh nghĩa “thu hồi”. Điều đặc biệt là sau khi “thù hồi”, thì số tiền được “đền bù” không thể đủ để anh ta có thể kiếm được một chỗ ở mới cũng với giá mà nhà nước đưa ra.

Như vậy, mâu thuẫn chính là ở chỗ đang yên ổn sống trong nhà mình, anh ta có nguy cơ bị đuổi ra đường. Đến đây, nhà cầm quyền đã buộc anh phải chọn lấy một con đường cho tương lai.

Hoặc chấp nhận lang thang trên chính quê hương, để mảnh đất được gây dựng lên cho người khác làm giàu.

Hoặc chống lại việc cướp đất đai của gia đình mình, bằng biện pháp súng hoa cải hoặc mìn tự tạo như anh em Đoàn Văn Vươn và kết cục là nhận mấy năm tù còn được nhà nước coi là”khoan hồng”.

Hoặc đeo đuổi con đường đi tìm công lý ở các cơ quan công quyền, từ địa phương chạy đèn cù đến Trung ương và cuối cùng là Vườn hoa Mai Xuân Thưởng, bước tiếp chặng đường hàng vạn dân oan khắp nước đã bước đi cả mấy chục năm nay.

Và kết cục sẽ rất có thể như bà cụ Nhung gửi lại linh hồn mình nơi vườn hoa Lý Tự Trọng để đưa cái xác vô hồn về lại quê hương sau bao năm kiếm ăn lần hồi bằng nhặt rác để đi kiện, sau bao năm chạy tán loạn khi thấy công an hoặc côn đồ khủng bố ngày đêm.

Không, anh đã chọn con đường khác: Nổ súng

Con đường phải đi

000_Hkg8442274-250.jpg

Người dân đứng bên ngoài Tòa án Hải Phòng để kêu oan cho nông dân Đoàn Văn Vươn hôm 02/4/2013. AFP photo

Thông thường, khi bị xâm phạm quyền lợi của mình, bất cứ ai cũng có phản ứng tự vệ. Đầu tiên là giữ bằng mọi khả năng mình có bằng cách rào dậu, canh gác. Sau đó, là tranh cãi, chửi bới. Căng thẳng hơn thì dùng gậy gộc, đất đá. Tiếp đến là dao búa, vũ khí. Trong trường hợp căng thẳng hơn và quyết liệt hơn thì dùng mìn, bộc phá và cuối cùng là ăn thua đủ với nhau, chấp nhận thí mạng sống của mình để nói lên ý chí.

Ở đây, Đặng Ngọc Viết đã chọn cách cuối cùng.

Ở đây, các nạn nhân đi theo anh về nơi chín suối, không có hận thù riêng với anh. Tuy nhiên, không thể nói là họ không có can hệ. Bởi chính các nạn nhân này là sự hiện hữu cụ thể của bộ máy, của thể chế để đưa anh đến cảnh trắng tay.

Cũng có thể, anh đã hiểu rằng, những người kia, chỉ là công cụ. Chính vì thế anh đã đi lại nhiều vòng quang bức tượng Phật bà Quan Âm trước khi anh tự tử? Có thể lắm, anh không muốn điều ác xảy ra. Và mọi việc anh không thể chọn cách khác.

Vì anh biết, con đường đảng và nhà nước đang vạch sẵn cho anh, ở các vườn hoa, ở nơi tiếp dân… Anh sẽ gục ngã giữa chừng nếu anh đi con đường mà dân oan cả đất nước này vẫn đang đi.

Con đường anh chọn, là con đường quyết liệt, chấp nhận hi sinh.

Đây là lời cảnh báo cho những ai đang cố tình vịn vào hai chữ “công cụ” nhằm biện hộ cho những hành động tội ác của mình. Bởi, dù là công cụ, anh vẫn là con người, vẫn có khối óc, trái tim.

Nhưng, cũng là lời cảnh báo hữu ích cho nhà cầm quyền đã đẩy họ đi đến cuối con đường và bước tiếp theo của họ chỉ còn là phản kháng.

Hà Nội, ngày 13/9/2013

J.B Nguyễn Hữu Vinh

*Bài viết trích từ trang blog J.B Nguyễn Hữu Vinh. Nội dung không thể hiện quan điểm của RFA

Giọt nước tràn ly


 

Giọt nước tràn ly


Nam Nguyên, RFA
2013-09-13

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


namnguyen09132013.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh

Tu-sat-305.jpg

Người nhà Anh Đặng Ngọc Viết bên bàn thờ của Anh hôm 13 tháng 9 tại Phường Kỳ Bá, Thành phố Thái Bình.

Courtesy phatgiao.org.vn

 

Vụ một người bị thu hồi đất tự sát sau khi xông vào trụ sở UBND Thành phố Thái Bình nổ súng vào 5 cán bộ địa chính, làm chết một lãnh đạo gây thương tích cho 3 cán bộ khác, đã trở thành sự kiện nóng trên báo chí cho tới diễn đàn Quốc hội.

Người dân bị dồn vào đường cùng


Báo mạng Dân Trí ngày 12/9 đưa tin, Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội ông Nguyễn Hạnh Phúc liên hệ vụ việc ở Thái Bình với vụ Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, để khẳng định việc thu hồi đất thực sự là một vấn nạn đầy phức tạp bức xúc.

Tuy vậy phiên họp Ủy ban Thường vụ Quốc hội thảo luận để chốt lại Dự luật Đất đai sửa đổi vẫn có nhiều ý kiến giữ lại một nội dung từng gây tranh cãi gay gắt. Đó là việc thu hồi đất phục vụ các dự án phát triển kinh tế xã hội, nhưng sẽ bổ sung phân cấp thẩm quyền cho phép thu hồi và diện tích thu hồi theo thẩm quyền của Quốc hội, Thủ tướng và Hội đồng Nhân dân.

GSTS Nguyễn Thế Hùng ở Đà Nẵng, một nhân vật tích cực với vấn đề phục hồi xã hội dân sự, nhận định về tình trạng giọt nước tràn ly liên quan đến vấn đề thu hồi đất đai, qua vụ Tiếng súng Hoa cải Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng cũng như vụ Đặng Ngọc Viết bắn lãnh đạo Địa chính rồi tự sát ở Thái Bình.

Vụ việc vừa rồi đúng là đáng báo động, bởi vì người dân bị dồn vào đường cùng. Một số quan chức Nhà nước móc ngoặc với đại gia để họ bán đất ăn trên đầu trên cổ nhân dân.
-GS Nguyễn Thế Hùng

“Vụ việc vừa rồi đúng là đáng báo động, bởi vì người dân bị dồn vào đường cùng. Một số quan chức Nhà nước móc ngoặc với đại gia để họ bán đất ăn trên đầu trên cổ nhân dân, gây ra một làn sóng phẫn uất rất chính đáng và gọi là tức nước vỡ bờ. Cho nên phải thừa nhận sở hữu tư nhân và khi thu hồi đất phải trên cơ sở thỏa thuận giữa người dân và cơ quan thu hồi đất, bởi vì thỏa thuận thì người dân được đền bù chính đáng. Không có khoản tiền chênh lệch thì quan tham mới không chui vào đó ăn được. đó là một trong những cách hạn chế tham nhũng.”

Tại cuộc họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội diễn ra ở Hà Nội hôm 12/9, một ngày sau vụ ông Đặng Ngọc Viết tự sát sau khi bắn chết lãnh đạo Địa chính Thành phố Thái Bình, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói rằng, chỉnh lý dự thảo Luật Đất Đai lần này cần phải quán triệt quan điểm các dự án có tầm quan trọng như thế nào mới thực hiện thu hồi đất, còn lại phải giải quyết theo các phương thức khác.

129tusat2_2d0f5-250.jpg

Tượng đài Quan Thế Âm Bồ Tát tại chùa Đông Sơn cách trụ sở UBND TP Thái Bình khoảng 20km, nơi Anh Đặng Ngọc Viết đã tự sát hôm 11 tháng 9 năm 2013. Courtesy NLD.

Trong dịp trả lời chúng tôi chuyên gia kinh tế TS Lê Đăng Doanh ở Hà Nội nhận định, Hiến pháp Việt Nam 1992 qui định đất đai sở hữu toàn dân do Nhà nước đại diện chủ sở hữu. Qui định này mù mờ về chủ sở hữu cũng người đại diện chủ sở hữu. Theo Hiến pháp 1992 Nhà nước có quyền thu hồi đất để phục vụ mục tiêu quốc phòng an ninh và lợi ích công cộng. Nhưng Luật Đất đai lại bổ sung thêm là Nhà nước có thể thu hồi đất cho mục đích phát triển kinh tế xã hội. TS Lê Đăng Doanh phân tích:

“Điều này quá rộng và không xác định rõ, cho nên dẫn đến việc thu hồi đất của nông dân và đền bù với một giá rất thấp rồi chuyển giao cho các nhà đầu tư trong nước và ngoài nước và ăn chênh lệch giá đó, giá đất thì thường xuyên được đẩy lên rất cao cho nên làm cho giá bất động sản của Việt Nam tăng lên cao hơn rất nhiều lần so với thu nhập trung bình của xã hội. Đấy là một vấn đề rất là gay gắt, cho nên hiện nay đang có nhiều phương án đưa ra để thảo luận.”

Báo Thanh Niên Online ngày 12/9 trích lời ông Đặng Ngọc Vinh, anh trai của ông Đặng Ngọc Viết cho rằng, hành động của em mình là do bức xúc quá lâu về chuyện đền bù giải tỏa đất của gia đình. Vẫn theo tờ báo, kết quả giám định pháp y khẳng định không phát hiện chất ma túy trong cơ thể Đặng Ngọc Viết, công an địa phương cũng xác nhận hoàn cảnh gia đình Viết rất éo le và Viết chưa từng có tiền án, tiền sự.

Giá đền bù không hợp lý


Nên giao việc định giá cho một tổ chức định giá, hội đồng định giá với những nhà chuyên môn thì họ định giá mảnh đất thu hồi.
-LS Nguyễn Văn Hậu

Theo báo mạng Đất Việt, người vợ sắp cưới của kẻ tự sát sau khi xả súng ở Thái Bình mà nhà báo ghi tên tắt là N.T.N cho biết, Đặng Ngọc Viết nhiều lần tỏ ra bức xúc vì đất của gia đình không được đền bù với giá hợp lý. Cụ thể đền bù 7 triệu đồng/mét vuông, trong khi giá thị trường hơn 10 triệu đồng/ mét vuông. Tờ báo ghi nhận, căn nhà và đất của Đặng Văn Viết ở Thành phố Thái Bình được áp giá đền bù gần 500 triệu đồng, nhưng Chính quyền không trả một lần và chia làm nhiều lần. Sau khi nhận được ba đợt, Đặng Ngọc Viết có nguyện vọng trả lại toàn bộ tiền đã nhận và yêu cầu Ủy ban Nhân dân Thành phố Thái Bình chuyển sang hình thức cấp đất ở khu tái định cư, chấp nhận đóng thêm tiền như qui định, nhưng không được chính quyền chấp nhận.

Vụ bắn cán bộ địa chính và tự sát ở Thái Bình chỉ là một trong hàng chục ngàn vụ rắc rối có liên quan đến thu hồi đất đai và đền bù không thỏa đáng. Báo chí ghi nhận hàng trăm vụ biểu tình hoặc chống đối cưỡng lệnh thu hồi đất để chính quyền thực hiện các dự án có tính cách thương mại, như Ecopark Hưng Yên hoặc đơn lẻ nhưng gây tiếng vang lớn, như vụ nông dân Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng Hải Phòng.

LS Trần Vũ Hải ở Hà Nội, trong dịp trả lời Nam Nguyên cho rằng, vấn đề đất đai sở hữu toàn dân do Nhà nước làm đại diện chủ sở hữu đã giúp cho nhiều địa phương thu hồi đất của người dân và đền bù không thỏa đáng. LS Trần Vũ Hải nhận định:

dnv-1-250.jpg

Công an điều tra hiện trường vụ nổ súng tại trụ sở Ủy ban nhân dân Thành phố Thái Bình chiều ngày 11/9. Courtesy VTC.

“Người dân vẫn lo ngại là đến một ngày nào đó người chủ đất thực sự được coi là nhà nước lấy lại, thu hồi lại như hiện nay thì sao? Nếu đó là sở hữu tư nhân thì lúc đó anh muốn làm gì với tôi là phải trên cơ sở mua bán tức là trên cơ sở quan hệ thị trường, quan hệ giá trị chứ không phải là anh định đọat anh thu hồi anh cho rằng cái giá này là hợp lý, giá kia không hợp lý, tức là giá theo ý chủ quan của Nhà nước nhưng thực ra là ý chủ quan của một số quan chức địa phương thôi. Cho nên chúng tôi cho rằng, đất đai rõ ràng cần phải được nhìn nhận như là tài sản có sở hữu rõ ràng mà ở đây là sở hữu tư nhân.”

Câu chuyện thu hồi đất và nhà ở rồi đền bù thấp hơn giá thị trường dẫn tới sự sự kiện ông Đặng Ngọc Viết trút hết oán hận lên những người thực hiện chính sách thu hồi đất của địa phương. Ở đây cụ thể là Ban Lãnh đạo Trung tâm Phát triển Quĩ đất Thành phố Thái Bình và Đội giải phóng mặt bằng.

Trong dịp trả lời Nam Nguyên, Luật sư Nguyễn Văn Hậu Phó Chủ tịch Hội Luật gia TP.HCM nhận định về nhu cầu cải tổ chính sách để thực hiện công bằng trong đền bù thu hồi đất.

“Nên giao việc định giá cho một tổ chức định giá, hội đồng định giá với những nhà chuyên môn thì họ định giá mảnh đất thu hồi, để người mất đất phải có một cuộc sống bằng hoặc tốt hơn nơi cũ và việc tái định cư phải thực hiện trước khi thu hồi đất, họ phải có một cuộc sống ổn định không giống như thời gian trước thu hồi đất người dân phải ở những nơi không tốt. Chúng tôi đã góp ý kiến nghị Quốc hội qua rất nhiều cuộc hội thảo theo hướng giải quyết cho người dân như vậy thì nó sẽ hạn chế được những tranh chấp.”

Nếu trong Quí IV này Quốc hội Việt Nam thông qua bản Hiến pháp tu chính, thì đồng thời Luật Đất đai sửa đổi cũng sẽ được thông qua. Các chuyên gia dự đoán sẽ không có đột phá thay đổi qui định đất đai sở hữu toàn dân mà thực chất là sở hữu Nhà nước vì Bộ Chính trị Trung ương Đảng đã quyết định. Tuy vậy, những người quan tâm hy vọng Luật Đất Đai sau khi sửa đổi sẽ hạn chế vấn đề thu hồi đất để thực hiện các dự án có tính cách thương mại, khả dĩ bảo vệ quyền lợi của người dân bị thu hồi đất với giá trị đền bù thỏa đáng.

 

Địa điểm chiến sĩ dân oan Đặng Ngọc Viết tự sát để không sa vào tay bạo quyền CSVN


 

 

From: Ho Cong Tam
Sent: Thursday, September 12, 2013 8:28 PM
Subject: Địa điểm chiến sĩ dân oan Đặng Ngọc Viết tự sát để không sa vào tay bạo quyền CSVN

  


Tượng Phật Bà Quan Âm, nơi Viết ăn cơm chùa xong ra ngồi và tự sát

 

 


Di ảnh của Đặng Ngọc Viết

 


Chùa Đông Sơn (Kiến Xương, Thái Bình), nơi Viết đến sau khi xả súng


Hòn đá bên trái là nơi Viết đến và ngồi rất lâu trong chùa Đông Sơn

 


 

Chiến sĩ dân oan  (*)

  Đặng Ngọc Viết anh hùng quả cảm Bước đường cùng đã dám đứng lên Xông vào trụ sở cường quyền

Điểm danh hỏi tội quan viên Phó Phòng

 

Súng lên đạn đừng hòng chạy thoát Bắn ngay đầu truy sát làm gươngCửa quyền cán bộ bất lương

Lộng hành cưỡng chế nhiễu nhương tham tàn!

 

Quan cán bộ Trung Tâm Quỹ Đất Tỉnh Thái Bình làm mất lòng dân.Mặt bằng giải tỏa bất cần,

Đền bù chẳng thỏa, oán ân đèo bòng!

 

Người chiến sĩ tiền phong họ Đặng Trở về làng lẳng lặng quyên sinhDân oan phẫn nộ bất bình Những mong thức tỉnh oai linh sơn hà!

11.9.2013

 

Hồ Công Tâm

 

(*) Vì quá bất bình với các quan cán bộ Trung Tâm Phát Triển Quỹ Đất tỉnh Thái Bình, đã bị cưỡng chiếm đất đai, giải tỏa mặt bằng, đền bù không thỏa đáng, chiều ngày 11.9.2013 vào lúc 2 giờ, dân oan Đặng Ngọc Viết, 41 tuổi bất thần đột nhập Trung Tâm Phát Triển Quỹ Đất Thành Phố thuộc UBND tỉnh Thái Bình, rút khẩu súng lục hạ sát tên Phó Phòng Vũ Ngọc Dũng, 51 tuổi  đồng thời gây thương tích cho 4 tên cán bộ cùng phòng. Sau đó anh trở về quê ở xã Trà Giang, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình, và tự sát quyết không để phải sa vào tay bạo quyền.

 

 

 

 

Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link