Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, October 10, 2013

Thượng đỉnh ASEAN khai mạc với Biển Đông vẫn là chủ đề bao trùm


 

ASEAN - BIỂN ĐÔNG - 

Bài đăng : Thứ tư 09 Tháng Mười 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ tư 09 Tháng Mười 2013

Thượng đỉnh ASEAN khai mạc với Biển Đông vẫn là chủ đề bao trùm


Lãnh đạo các thành viên ASEAN tại Thượng đỉnh lần thứ 23, ngày 09/10/2013, Brunei

Lãnh đạo các thành viên ASEAN tại Thượng đỉnh lần thứ 23, ngày 09/10/2013, Brunei

REUTERS

Thanh Phương  RFI


Hôm nay, 09/10/2013, Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á - ASEAN - khai mạc Hội nghị Thượng đỉnh thường niên tại Brunei, với chủ đề bao trùm vẫn là tranh chấp lãnh hải giữa Trung Quốc với các nước láng giềng ở vùng Biển Đông. Ngày mai, 10/10, sẽ diễn ra Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á.


Hai nước đang có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc trên Biển Đông là Việt Nam và Philippines trông chờ vào Hoa Kỳ để làm đối trọng với thế lực áp đảo của Trung Quốc trong khu vực. Thế nhưng, do khủng hoảng ngân sách trong nước, Tổng thống Mỹ Barack Obama vào giờ chót đã phải hũy chuyến công du Châu Á, tức là đã không dự Hội nghị Thượng đỉnh APEC và hôm nay cũng không tham dự Hộì nghị Thượng đỉnh ASEAN ở Brunei, mà cử Ngoại trưởng John Kerry thay thế. 

Theo nhận định của chuyên gia Ian Storey, thuộc Viện nghiên cứu Đông Nam Á ở Singapore, trong ngắn hạn, sự vắng mặt này sẽ làm suy yếu Tổng thống Obama, trong khi các lãnh đạo Trung Quốc nổi lên thành các lãnh đạo của một siêu cường quốc tương lai. 

Như vậy, tại Brunei, Tổng thống Obama sẽ không có mặt để dùng ảnh hưởng của ông thúc ép Trung Quốc chấp nhận một bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông nhằm ngăn ngừa xung đột do tranh chấp chủ quyền biển đảo. ASEAN đã thảo luận với Trung Quốc về bộ quy tắc ứng xử này từ 10 năm qua, nhưng Bắc Kinh vẫn chủ trương đàm phán song phương với từng nước, để dễ áp đảo các nước láng giềng hơn. 

Trung Quốc hiện khẳng định chủ quyền trên gần như toàn bộ vùng Biển Đông. Trong bài diễn văn đọc trước Quốc hội Indonesia vào tuần trước, Chủ tịch Tập Cận Bình đã hứa sẽ giải quyết một cách « hòa bình » các tranh chấp lãnh thổ và cùng nhau làm việc để xây dựng quan hệ chặt chẽ hơn giữa Trung Quốc với ASEAN. Nhưng theo các nhà quan sát, đấy có thể chỉ là một chiến thuật của Bắc Kinh nhằm kéo dài thời gian, chờ Trung Quốc tăng cường sức mạnh quân sự. 

Trong Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á ngày mai, ngoài Biển Đông, tranh chấp giữa Trung Quốc với Nhật Bản về chủ quyền quần đảo Senkaku/Điếu Ngư cũng sẽ được nêu lên. 

Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN năm nay cũng sẽ là dịp để thúc đẩy việc hình hành một cộng đồng Đông Nam Á, sẽ bao gồm khoảng 600 triệu dân, theo dự kiến là vào năm 2015. Thế nhưng, theo AFP, nhiều chuyên gia và quan chức không tin là ASEAN có thể đạt được mục tiêu đó.

 

 

Thế hệ sau chiến tranh nghĩ gì về tướng Giáp


 

Thế hệ sau chiến tranh nghĩ gì về tướng Giáp


Kính Hòa, phóng viên RFA
2013-10-09

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


10092013-vngiap-kh.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh

000_Hkg9079240(1)-305.jpg

Người dân Hà Nội xếp hàng viếng tướng Giáp hôm 09/10/2013

AFP photo

 

Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã làm dấy lên một cuộc tranh luận, trao đổi cảm nghĩ về nhân vật lịch sử này trên không gian truyền thông internet. Kính Hòa trò chuyện với các thanh niên Việt nam sinh ra và lớn lên sau chiến tranh về chủ đề này.

Sự kiện lớn nhất trong đời sống chính trị xã hội Việt Nam trong tuần qua không phải là hội nghị trung ương lần thứ tám của đảng cộng sản cầm quyền, mà là Đại tướng Võ Nguyên Giáp từ trần ở tuổi 102. Sự kiện này cũng được nhiều kênh truyền thông quốc tế nhanh chóng loan tải. Sau một ngày ngập ngừng, cuối cùng thì truyền thông “chính thống” của nhà nước Việt Nam cũng loan tin và đưa những bài viết ca ngợi vị Đại tướng đã trải qua những cuộc chiến khốc liệt dai dẳng trên bán đảo Đông Dương trong thế kỷ vừa qua.

Tướng Giáp là một nhân vật lịch sử của Việt Nam, một vị tướng tài giỏi trong chiến tranh.
- Bạn Tiến, Hà Nội

Nhưng sôi nổi nhất có lẽ là không gian truyền thông internet trong không gian Việt ngữ, với những tranh luận, chia nhau ra thành đôi ba phe, cực đoan có, ôn hòa có. Có những người ca ngợi ông hết lời, có những người sỉ vả ông cái trách nhiệm đã đem chủ nghĩa cộng sản vào Việt Nam cùng với sự tang tóc mà hàng trăm ngàn gia đình người Việt Nam phải gánh chịu.

Việt nam hiện nay có một số dân rất đông đảo sinh ra và lớn lên sau chiến tranh. Những người sẽ tạo nên diện mạo của Việt Nam trong mười hay mười lăm năm nữa nghĩ gì về nhân vật lịch sử Võ Nguyên Giáp?

Chúng tôi tìm hiểu vấn đề này qua những cuộc chuyện trò với các bạn trẻ sống trong một không thời gian khá xa những cuộc chiến của Đại tướng Giáp. Những bạn trẻ mà chúng tôi tiếp xúc đều có trình độ đại học, lớn lên ở những vùng khác nhau, và đều có khả năng tiếp xúc với thế giới thông tin hiện đại, đa chiều.

Một nhân vật lịch sử

image-250.jpg

Đại tướng Võ Nguyên Giáp, ảnh chụp năm 2008 tại Hà Nội. AFP

Bạn Tiến, 26 tuổi, một người sinh ra ở Hải Phòng, đã tốt nghiệp đại học xây dựng và hiện đang sống ở Hà Nội.

“Tướng Giáp là một nhân vật lịch sử của Việt Nam, một vị tướng tài giỏi trong chiến tranh. Còn sau này thì có chuyện khúc mắc gì đó trong những người cầm quyền nên tướng Giáp không giữ trọng trách được nữa, mình cũng khó nói về giai trò của ông ấy sau này. Có những ý kiến trái chiều về tướng Giáp thì điều đó cũng bình thường thôi. Có những người cho là những điều tệ hại hiện nay có một phần trách nhiệm của tướng Giáp, em cũng thấy thoải mái với cái ý đó của họ thôi, nhưng em nghĩ rằng những người có tinh thần dân tộc thì lại xem tướng Giáp như là người anh hùng, và còn thần tượng ông ấy nữa.”

Tiến nói rằng bạn ấy cũng có thể là sẽ đến viếng tướng Giáp trong những ngày sắp tới. Một bạn trẻ khác tên Tuyền sinh năm 1990, lớn lên ở Phan Thiết, tốt nghiệp đại học ngoại ngữ và tin học tại và hiện đang làm kinh doanh cho một công ty tư nhân tại TP HCM cho biết suy nghĩ của mình:

Cách đây hai năm thì ông ấy là một thần tượng của em, còn bây giờ thì em đâm nghi ngờ tất cả, vì tất cả những gì mình biết đều là một chiều, em cần một cái gì trung dung.
- Nữ họa sĩ Yên Khê, Hà Nội

“Khi mà em nghe tin tướng Giáp mất thì em cũng chỉ nghĩ như một người lớn tuổi mất và lấy làm tiếc, mong ông được yên nghỉ. Còn những chuyện đúng sai của ông thì em không rõ. Quan điểm của em là nếu là chuyện gì đó mà hy sinh nhiều dân thường quá thì không nên. Dĩ nhiên là có những người mang ơn ông, thì em nghĩ đó cũng là điều bình thường.”

Nữ họa sĩ trẻ Yên Khê tại Hà Nội lại có những chuyển biến tư tưởng về nhân vật huyền thoại này của lịch sử Việt Nam hiện đại:

“Cách đây hai năm thì ông ấy là một thần tượng của em, còn bây giờ thì em đâm nghi ngờ tất cả, vì tất cả những gì mình biết đều là một chiều, em cần một cái gì trung dung. Theo em thì tướng Giáp là một nhân vật lịch sử, là người có tác động đến lịch sử và cũng là người yêu nước. Còn sự thật đằng sau cuộc đời ông thì thông tin rất bị nhiễu. Nếu được hỏi thì em nói là em quý trọng ông. Còn về chuyện có hai luồng ý kiến khác nhau về ông thì cũng bình thường, vì ông là một vị tướng của chế độ này.”

Không thần thánh hóa

000_Hkg9076360-250.jpg

Giới trẻ Hà Nội đi viếng tướng Giáp hôm 08/10/2013. AFP photo

Trọng Hiền sinh năm 1983 trong một gia đình công chức nhỏ của chế độ Việt Nam cộng hòa, lớn lên ở Phan Thiết, tốt nghiệp đại học bách khoa TP HCM, và hiện làm luận án tiến sĩ tin học tại Úc, theo dõi sát những diễn biến tranh luận sau khi tướng Giáp mất. Hiền nói với chúng tôi:

“Em thấy là tướng Giáp là một nhân vật đầy tranh cãi đối với người Việt vì những đóng góp của ông trong cuộc chiến đánh Pháp và Mỹ, mà người Việt bị chia rẽ bởi những cuộc chiến đó. Ông là một vị tướng rất giỏi, như nhiều người trên thế giới đánh giá, trong đó có cả những địch thủ của ông, em đồng ý điều này. Gần đây ông có đưa ra những ý kiến về dự án bauxite, về kế hoạch mở rộng Hà Nội, điều đó chứng tỏ ông là người có tấm lòng với đất nước, riêng em thì em đánh giá ông ấy cao và yêu quý ông ấy, nhưng không thần thánh hóa.

Khi ông mất đi thì bùng lên những thông tin tranh luận về ông trong và ngoài nước, thế hệ chiến tranh và sau chiến tranh thì em cho đó là điều rất thú vị, nó mở ra môi trường tranh luận, cho phép mình có nhiều thông tin không những về ông mà còn về cuộc chiến nữa. Những người thuộc thế hệ của em nên đứng lùi lại một chút để có cái nhìn khách quan, tránh thần tượng hóa, về một nhân vật không có trong thời đại mình, về những công lao cũng như những góc khuất của cuộc đời ông liên quan đến những biến động lớn của dân tộc mình trong thế kỷ trước.”

Bạn Hy Văn, quê gốc Nghệ An, sinh năm 1985, tốt nghiệp đại học Kiến trúc và hiện đang làm việc tại Hà Nội lại đề cập đến sự tiếp cận thông tin đa chiều của thế hệ trẻ về nhân vật lịch sử Võ Nguyên Giáp:

...riêng em thì em đánh giá ông ấy cao và yêu quý ông ấy, nhưng không thần thánh hóa.
- Trọng Hiền, TP HCM

“Thế hệ chúng tôi tiếp cận nhiều với thông tin đa chiều nên cái nhìn không nặng nề như thế hệ trước, không thần tượng hay thần thánh hóa. Nói chung những bạn bè thế hệ của mình đều kính trọng ông ấy, ông ấy là một nhân vật lịch sử, gắn với lịch sử ở thế kỷ 20 của Việt Nam. Còn sự tranh cãi về ông là đương nhiên, nó thể hiện sự hòa giải của người Việt sau chiến tranh vẫn chưa kết thúc, chưa tìm ra được giải pháp, cho nên một bên thì muốn tô vẽ ông rất tốt đẹp, còn bên kia thì muốn hạ thấp vai trò của ông, nhưng nói chung cả hai bên đều là nạn nhân của chiến tranh, nạn nhân của cái gọi là thắng cuộc hay thua cuộc. Nhưng sự tranh cãi tạo nên nhiều thông tin và mình cho đó là một sự tiến bộ.”

Cuộc trao đổi của chúng tôi với năm bạn trẻ này là một cố gắng tìm hiểu những suy nghĩ của thế hệ không biết đến bom đạn của cuộc chiến dài nhất thể kỷ 20 trên thế giới. Nó có thể chưa đầy đủ, nhưng cũng cho thấy sự chấp nhận đa chiều trong giới trẻ Việt nam có học thức, và một sự phân biệt rõ ràng quá khứ và tương lai, muốn tìm hiểu quá khứ nhưng không nhầm lẫn đó là tương lai.

 


__._,_.___

TƯỚNG GIÁP TIẾT LỘ 4 BÍ MẬT VỀ CHIẾN TRANH VIỆT NAM.


On Tuesday, October 8, 2013 9:49 AM, Nho Nguyen <> wrote:

 

 TƯỚNG GIÁP TIẾT LỘ 4 BÍ MẬT VỀ CHIẾN TRANH VIỆT NAM.


 TƯỚNG GIÁP TIẾT LỘ 4 BÍ MẬT                                        VỀ CHIẾN TRANH VIỆT NAM.

 

Bố tôi có mối quan hệ cũ với tướng Giáp nên ngay cả khi ông đã mất, hai mẹ con tôi vẫn nhiều lần được theo những người bạn của bố đến thăm tướng Giáp tại nhà ông (số 25 Hoàng Diệu) cũng như dự các cuộc họp truyền thống của trường Lục Quân vào ngày 15 tháng 4 hàng năm.

 

 

Khi tôi chuyển sang làm phóng viên báo đảng, cũng là phóng viên nữ duy nhất của tòa soạn báo Cựu Chiến Binh, tôi có điều kiện tiếp xúc với tướng Giáp nhiều hơn (sinh nhật, lễ, tết, dịp thượng thọ,...) Một trong những lần đó là ngày sinh nhật lần thứ 84 của ông.

Giữa các đoàn khách nườm nượp ra vào, đa phần là lính tráng, ông vui vẻ bắt tay từng người, nhận của học trò Nguyễn Thụy Ứng (dịch giả 4 tập "Sông Ðông êm đềm"), một bức tranh khổ rộng, chỉ có duy nhất chữ thọ với 1,000 kiểu viết khác nhau. Cuối cùng, dường như không nén nổi xúc động trước sự quan tâm đặc biệt của mọi người, ông cất giọng trầm, đục kể lại:

- Tôi đã tưởng sẽ đem những bí mật của mình xuống mồ nhưng không ngờ trời cho tôi thọ đến vậy. Vì thế, trong lần sinh nhật thứ 84 này, tôi xin tiết lộ bốn bí mật trong cuộc đời của tôi để anh em biết.
Lập tức cả căn phòng lặng phắc, nghe rõ cả tiếng gió lao xao trên các tàu lá dừa ngoài vườn.

Ðiều thứ nhất - ông kể: Năm 1972, còn gọi là chiến dịch đỏ lửa tại thành cổ Quảng Trị. Khi đó, tôi vẫn lấy phương châm tiến công như mọi khi: 'Lấy ít địch nhiều, lấy yếu thắng mạnh, lấy yếu tố bất ngờ để tạo thế chủ động, khiến địch trở tay không kịp'. Cứ dùng chiến tranh du kích tiêu diệt hàng ngày, hàng giờ, hết đêm này sang đêm khác để địch suy tổn lực lượng rồi đánh cấp tập một trận giải phóng dứt điểm thành cổ như mọi trận khác vẫn diễn ra từ trước đến nay. Không ngờ quan điểm của tôi bị Ba Duẩn (Lê Duẩn) bác bỏ không thương tiếc. Giữa hội nghị, anh Ba đập tay xuống bàn, quát: 'Thế là giảm sút ý chí chiến đấu. Phải cho địch biết thế nào là quả đấm chủ lực của quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng. Vì vậy tôi yêu cầu, cứ đánh vỗ mặt thành cổ Quảng Trị cho tôi. Sống chết, đúng sai tôi chịu trách nhiệm'.

Kết quả trong suốt 60 ngày đêm của chiến dịch thành cổ, cứ 5 giờ 30 phút chiều, khi trời bắt đầu chập choạng tối, một đại đội ta ở bên này bờ sông Thạch Hãn, lặng lẽ bơi sang để đánh vỗ mặt thành, 8 giờ 30 phút bơi trở về chỉ còn được mươi, mười lăm người. Lần nhiều nhất là 35 đồng chí (cả lành lặn, cả bị thương). Lần ít chỉ còn 5, 7 đồng chí thương tích đầy người, thậm chí có lần cả một khúc sông, không một bóng người, chỉ có tiếng gió hú ghê rợn như những âm hồn vọng vang khắp đáy sông. Như vậy, trung bình mỗi ngày ta tiêu hao một đại đội chủ lực (khoảng 135 người) và 60 ngày đêm tấn công thành cổ ta mất gần một vạn người, biến thành cổ Quảng Trị thành nấm mồ chôn thanh niên, sinh viên, trí thức Việt Nam.

Ðiều thứ hai - ông vươn cao cái cổ gầy, giọng nói nửa như kiêu hãnh, nửa như nuối tiếc, khuôn mặt đẫm vẻ u hoài, bí ẩn: Lẽ ra ta không có được chiến thắng lẫy lừng là giải phóng miền Nam, chỉ vì sau hội nghị Paris, anh Ba Duẩn ra chỉ thị ngừng tất cả các cuộc tấn công lại, chỉ tập trung củng cố lực lượng, tăng gia sản xuất, nuôi quân cho tốt rồi sau vài năm phát triển vượt bậc sẽ đánh một trận dứt điểm, không để địch có cơ ngóc đầu phản công như hồi tổng tiến công xuân Mậu Thân 1968 nữa.

Khi kế hoạch đưa ra, rất nhiều anh em, tướng tá cũng như lãnh đạo đơn vị không hài lòng nhưng là lệnh của cấp trên nên buộc phải chấp hành. Không ngờ, phía dưới, cũng như vùng sâu, vùng xa, lực lượng dân quân, du kích, bộ đội địa phương đang phát triển mạnh nên không chịu ngừng kế hoạch luyện tập, tấn công lại. Phần vì không nhận được lệnh trên nên cứ âm thầm chuẩn bị. Thế là như đứa bé đang tuổi ăn, tuổi lớn, không có cách gì ngừng sự phát triển lại được nên đành để vậy. Nhờ đó có chiến thắng 30 tháng 4 năm 1975.

Ngừng lời, đưa mắt nhìn những người một thời đầy tin cẩn, ông cất giọng khàn, đục, nghiêm trang:

- Ðiều thứ ba, khi biết sớm muộn gì ta cũng tấn công vào Dinh Ðộc Lập, chấm dứt cuộc kháng chiến chống Mỹ dằng dặc 21 năm, tôi đưa ra đề nghị: Ta đánh để thống nhất hai miền. Riêng các phái đoàn ngoại giao của Mỹ cũng như đại sứ quán Mỹ đóng tại Việt Nam, ta nên tôn trọng vì họ là những người chứng kiến cuộc chiến tranh này và họ sẽ ghi nhận thành tích của chúng ta, không nên đối xử thô bạo với họ như kẻ thù. Không ngờ Ba Duẩn trợn mắt quát: 'Không được, phải đánh chết những con chó, kể cả khi nó đã rơi xuống nước. Tất cả bọn Mỹ, dù là cán bộ ngoại giao hay Lầu Năm Góc đều là kẻ thù của nhân dân Việt Nam. Vì thế, phải chiến đấu quét sạch chúng đi, không để một tên xâm lược nào trên mảnh đất chúng ta'.

Quá khứ đè nặng trên đôi chân của một người đã 84 tuổi, đang nói, ông ngồi phịch xuống ghế, cạnh bà Hà (vợ ông) gương mặt bần thần, tướng Giáp kể tiếp: Cũng vì quen với tiền lệ ở các quốc gia khác, quân đội cứ đánh, còn cán bộ ngoại giao đóng vai trò quan sát, không hề bị chi phối bởi cục diện giữa hai trận tuyến, kẻ thắng, người thua, nên đại sứ quán Mỹ, các phóng viên mặt trận, vẫn ung dung tự tại trước cuộc tấn công ngày một ồ ạt của ta... Không ngờ, khi lệnh Ba Duẩn ban ra, tất cả đang từ thế chủ động thành bị động, phải lập tức thu xếp đồ đoàn ra về trước khi Sài Gòn giải phóng. Chính vì thế cảnh vô cùng hỗn loạn trong các ngày 28, 29, 30 tháng 4 năm 1975 xảy ra. Hàng chục máy bay lên thẳng bị hàng trăm người đeo bám, để lại một dấu ấn nhục nhã trong lịch sử nước Mỹ. Ngay sau đó ta phải trả một giá đắt cho chính sách cực đoan của mình. Hiếu thắng một giây, kiêu ngạo một giờ mà đổi bằng cái giá của 20 năm cấm vận. Cả nước vật lộn trong mưu sinh, khốn khó của thời hậu chiến.

Giọng ông cao lên một nấc, nhìn thẳng trở lại, ông đưa bàn tay khô héo, chi chít các vết đồi mồi, lên cổ, lên ngực, cố giữ một cơn ho:
- Thứ 4, ngay từ cuối năm 1979, khi biết PolPot gây ra hoạ diệt chủng ở Cam pu Chia, tôi đã phát biểu trong cuộc họp: 'Trong hai thằng Lào và Campuchia, chỉ có thằng Lào là anh em với mình thôi. Còn thằng Campuchia sẽ phản lại mình, không nên đưa quân sang giúp nó, khi chưa có sự lên tiếng của quốc tế' - nhưng Ba Duẩn nhận định: Việt, Lào, Campuchia là ba nước láng giềng, như ba chân kiềng kê trên mảnh đất Ðông Dương nên phải giúp nó, sau đó sẽ có kế hoạch thôn tính nó sau... Kết quả, sau hai cuộc kháng chiến chống Pháp, Mỹ, dân tộc ta đã mất cả triệu người con ưu tú, nay thanh niên trai tráng, rường cột quốc gia lại bị điều động bắt lính vô tội vạ để sang chiến đấu tại chiến trường K. Bởi cùng học thầy Trung Quốc nên lối đánh của chúng rất khó chơi, cũng thiên về quấy rối du kích, đánh không theo bài bản nào, chỉ nghi binh, đánh cấp tập rồi rút lui, đồng thời rải mìn vô tội vạ, khiến cho lực lượng ta thương vong nhiều không kể xiết. Tôi nhớ lần tới một trạm phẫu trung đoàn. Trung bình một ngày, anh em bác sĩ ta phải cưa chân 40 chiến sĩ do bị mìn cài, mìn đặt... Trong điều kiện thuốc men thiếu thốn, thuốc giảm đau cũng như gây mê đều hạn chế, anh em kêu khóc như ri. Chỉ sau một tuần là số chân bị cưa xếp cao như núi, hơn hẳn đầu người một tầm tay với. Mùi thịt cháy, mùi máu tanh, mùi thối rữa toả ra khắp vùng, đi cách xa trạm cả 7, 8 km mà mùi hôi thối vẫn xông lên nồng nặc..."

Ngay sau đó, bà Ðặng Thị Hà - con gái ông Ðặng Thai Mai (một nhà nghiên cứu văn học có tên tuổi của Việt Nam) đứng dậy, kéo ông ra khỏi khu vực đặt bàn tiếp khách và yêu cầu chúng tôi về để ông nghỉ vì mỗi ngày ông phải tiếp mấy chục đoàn. Bà Hà với tư cách một người vợ phải kéo ông ra kịp thời trước cả rừng câu hỏi của khách, cũng vì thế giọng bà, không còn là giọng một vị chủ nhà mà thành "tư lệnh" đuổi khéo tất cả những ai còn muốn ở lại làm phiền ông...

Cuối năm 1995, tôi chuyển sang báo khác, làm một "cựu chén binh" thay vì "cựu chán binh" với mấy ông già lẩm cẩm, công thần, độc đoán, nên không còn được gặp Tướng Giáp thường xuyên như trước.
Sống đến tuổi 84, ông không ngờ trời cho tuổi thọ cao như thế, nên quyết định thốt ra bốn bí mật của đời mình. Ðến nay - khi trở thành một "hoá thạch sống" - vắt ngang từ đầu thế kỷ 20 (ông sinh ngày 25 tháng 8 năm 1911) đến đầu thế kỷ 21 (2009) ở độ tuổi 98, ông còn tiết lộ thêm những bí mật nào khác? Tôi không được biết. Chỉ có điều, mỗi lần nghĩ về tướng Giáp, tôi lại thấy lòng mình xao động lạ lùng. Một chút thương (hại), một chút cảm phục, một chút trách móc, một chút trào lộng (*).

Ở Việt Nam, ai cũng biết ông là một vị đại tướng trong thời chiến và một bại tướng trong thời bình, bị Ba Duẩn, Lê Ðức Thọ tam tứ phen làm cho thất điên bát đảo. Ngay cả ông Hồ cũng không chịu nổi uy tín và sự nổi tiếng của ông sau chiến dịch Ðiện Biên Phủ (khi đó, dưới ngọn cờ cách mạng bay lồng lộng là hình ảnh tướng Giáp) nên thay vì đề cử người kế cận mình là tướng Giáp, đã đề cử Lê Duẩn, hy vọng con ngựa Lê Duẩn sẽ chịu để ông cầm cương, thuần dưỡng... Không ngờ, năm 1963, chính ông lại là người bị hai học trò "xuất sắc" là Lê Duẩn và Lê Ðức Thọ vô hiệu hoá.

Còn Tướng Giáp, trước sự lấn lướt của Duẩn, Thọ thì tự cài số lùi, mỗi ngày một lùi dần, lùi dần, lùi đến tận cửa nhà hộ sinh của chị em mới thôi. Cho nên khẩu ngữ quen thuộc của mỗi người dân, người lính Hà Nội khi nhắc đến tướng Giáp là: "Từ cây đa Tân Trào (căn cứ địa cách mạng, nơi 34 cán bộ vũ trang tuyên truyền giải phóng quân đầu tiên của Việt Nam) tới cây đa Nhà Bò (phường Hàng Bông, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội, nơi hàng chục chị em ngất nghểu vác bụng đến trạm hộ sinh sinh nở mỗi ngày).

Kể từ ngày Tướng Giáp vinh dự trở thành trưởng ban sinh đẻ có kế hoạch, khắp Hà Nội đồn thổi câu ca nghịch ngợm của nhà thơ Nguyễn Duy:

Bác Hồ nằm ở trong lăng,
Nhiều hôm bác bỗng nghiến răng, giật mình
Rằng giờ chúng nó linh tinh
Tuổi tên của mình (**) chúng ném xuống ao
Ao nào thì có ra ao
Cái tròn cái méo, cái nào cũng sâu
Hỏi rằng Tướng Giáp đi đâu
Dạ thưa Tướng Giáp... lo khâu: đặt vòng
Và những câu truyền khẩu của Bút Tre thời đại:
Ngày xưa đại tướng cầm quân
Ngày nay đại tướng cầm quần chị em
Ngày xưa đại tướng công đồn
Ngày nay đại tướng công... l. chị em

Ngày 25 tháng 8 năm 2008, khi tròn 97 tuổi, tướng Giáp ốm nặng, rất nhiều phái đoàn đến thăm ông, song lúc này ông bị vừa ho, sốt, vừa đau phổi, khó thở. Ông không ở nhà trên đường Hoàng Diệu mà nằm dưỡng bệnh ở nhà nghỉ bên Hồ Tây. Sau đó được đưa vào Quân Y Viện 108, Khoa A1, dành riêng cho Bộ Chính Trị và các nhân vật lãnh đạo đặc biệt. Hiện ông vẫn phải thở oxy. Với tuổi 97, ngược hẳn với tuổi Hồ Chí Minh khi về với các bậc tiền bối Mác Lê (79), người ta cho rằng ông sẽ khó lòng vượt qua... song một lần nữa trước cái ác, cái xấu ông vẫn tiếp tục "cài số lùi" và vẫn cách xa tử thần cả một tầm với.

Hiện tại, Hà Nội đang trong đợt rét đậm, rét hại, nhiệt độ ngoài trời thường xuyên là 8 độ C, nhiều nơi dưới 3 độ C. Không biết "hoá thạch sống" như ông còn tồn tại được bao lâu trong thời tiết khắc nghiệt này? Khi "hoá thạch sống" mất đi sẽ đồng nghĩa với việc Việt Nam mất một kho bí mật về tầng lớp lãnh đạo cũ mà ông không kịp tiết lộ hoặc vì bạc nhược ông không muốn, hay không dám tiết lộ.

Hà Nội, Mùng 1 Tết Kỷ Sửu
Khai bút đầu Xuân

Chú thích:
(*) Ðáng trách trong thời chiến, ông thí quân quá nhiều và vô trách nhiệm đối với vấn đề tù nhân bị bắt, liệt sĩ mất tích. Trong thời bình ông không dám can thiệp, bảo vệ những sĩ quan thuộc quyền bị đàn áp, bắt bớ hay bỏ tù (từ Thượng Tướng Chu Văn Tấn, Trung Tướng Ðặng Kim Giang, Tướng Lê Liêm...) hay những thuộc cấp bị vu cáo trong vụ án Xét Lại Chống Ðảng. Ðặc biệt là những vụ bắt bớ đầy đọa những viên chức và quân nhân miền Nam trong các "trại cải tạo",' hay thảm cảnh thuyền nhân của Việt Nam mà thế giới phải lên tiếng.
(**) Kể từ 1969, tại miền Bắc Việt Nam có phong trào làm "Ao cá bác Hồ", tất cả các thôn xã đều phải đào ao thả cá và cắm một tấm biển đề rõ 4 chữ "Ao cá bác Hồ" ở giữa lòng ao để báo công, lấy thành tích.
(***) Tác giả ghi lại trung thực lời của Tướng Giáp nên chúng tôi giữ nguyên những từ thuộc loại nhạy cảm như "giải phóng", "quân đội nhân dân Việt Nam anh hùng", "Tổng tiến công"...

TRẦN KHẢI THANH THỦY

 

 

 

Trung Quốc Sắp Sụp Đổ?


 

 Trung Quốc Sắp Sụp Đổ?

(10/08/2013) 

Tác giả : Trần Khải

Một giải pháp tốt đẹp cho hòa bình tại Biển Đông, và cũng sẽ là cơ may để Việt Nam dễ dàng giữ được lãnh hải, lãnh thổ... là khi Trung Quốc sụp đổ, và nước này sẽ bị bể ra làm mấy mảnh.

Thông tấn RFI (Đài Quốc Tế Pháp) hôm Thứ Hai 7-10-2013 có bản tin tựa đề “Đảng Cộng sản Trung Quốc đã rệu nát từ bên trong.”

Khả năng này có thể xảy ra hay không? Và nếu sụp đổ, thì bao giờ, và sẽ sụp đổ theo kịch bản nào?

Các phân tích này nhiều phần khả tín, vì trước đây đã có các phân tích về tình hình có thể sụp đổ tại Hoa Lục. Từ chuyện giới tính nam-nữ quá chênh lệch, cho tới giaù nghèo quá cách biệt, cho tới những biến cố trời hại người như dịch bệnh gây đói kém rồi sẽ dẫn tới loạn... Chứ không đơn giản vì chuyện Tây Tạng, Tân Cương... Tạp chí The Diplomat đã phân tích đề tài lý thú này. Rồi báo Đại Kỷ Nguyên hồi đầu tháng 8-2013 cũng nêu khả thể TQ sụp đổ... Và bây giờ là bản phân tích của nhà ly khai Bao Đồng, được RFI nêu dẫn ra.

Bản tin RFI hôm Thứ Hai 7-10-2013 viết:

“Chế độ Trung Quốc không tránh được sụp đổ hay bị lật đổ. Trên đây phân tích của hai nhà trí thức có uy tín tại Bắc  Kinh nhân 64 năm thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa: một người là thư ký riêng của cố Tổng bí thư Triệu Tử Dương, một người là giáo sư đại học Bắc Kinh...

...Công luận đã biết giải Nobel Hòa bình 2010 Lưu Hiểu Ba lãnh án 11 năm tù vì cùng với hơn 300 nhân sĩ (trong danh sách phổ biến đầu tiên) vào cuối năm 2008, công bố Hiến Chương 08 phân tích những nhược điểm của chế độ Trung Quốc và đề ra kế hoạch dân chủ hóa gồm 19 điểm để cứu nước, cứu dân và cứu đảng cầm quyền.

Vào lúc Trung Quốc rầm rộ kỷ niệm 64 năm chế độ được mệnh danh là «Cộng Hòa Nhân Dân» thì nhà ly khai Bào Đồng, nguyên là thư ký riêng của cố Tổng bí thư Triệu Tử Dương, nhà lãnh đạo cải cách bị cách chức vì chống biện pháp đàn áp phong trào Mùa Xuân Bắc Kinh năm 1989, khẳng định: Trung Quốc thực chất không phải là nền cộng hòa mà cũng không tôn trọng nhân dân.

Trong một bài phân tích dài với tựa đề: «Trung Quốc ăn mừng 64 năm chế độ xây dựng trên sự áp bức nhân dân» được phổ biến trên mạng của Asia News.it, nhà ly khai nhận định một cách thẳng thừng: Hệ thống chính trị Trung Quốc mang bản chất trấn áp, bất công và tham nhũng. Từ khi Trung Hoa được «giải phóng», quyền của công dân bị xem là «tà ngụy». Dưới bảng hiệu «chuyên chế vô sản» một hệ thống độc tài khác khai sinh: đảng Cộng sản tự cho mình có toàn quyền thống trị mọi lãnh vực xã hội, kinh khiếp hơn bất kỳ chế độ phong kiến hay độc tài cá nhân nào. Nhân dân «được giải phóng» phải tuân thủ mệnh lệnh của đảng Cộng sản.

Nếu trước năm 1949, những hành vi áp bức, bóc lột được xem là phi lý thì sau ngày «giải phóng» hiện trượng thối nát đó được sống lại và được đảng tôn vinh: sau khi kích động bần cố nông tước đoạt tài sản của địa chủ thì tài sản khổng lồ này bị đảng tóm thu hết nhân danh hợp tác xã. Thực chất thì đất đai, công ty xí nghiệp được «biến hóa» thành tài sản riêng của những người gọi là cách mạng và con cháu họ dưới nhãn hiệu «tài sản xã hội chủ nghĩa» dù Mao không nói đến «chia chác» như vậy.

Đó chính là lý do sâu xa mà bộ máy tuyên truyền lờ đi giai đoạn «cướp chính quyền» mà tập trung vào chuyện bí ẩn «xây dựng nhà nước xã hội chủ nghĩa»...

...nhà ly khai Bào Đồng khẳng định ông không có ý hạ nhục chế độ, nhưng một cơ chế chính trị không chấp nhận đối kháng là một cơ chế tiêu vong, trừ phi còn có những người có tinh thần can đảm cải cách nó.

Đây cũng là nhận định của giáo sư Hạ Vệ Phương. Ông không phải là nhà ly khai hay đối lập mà là một chuyên gia luật pháp của Đại học Bắc Kinh. Trả lời phỏng vấn của nhật báo South China Morning Post, giáo sư Hạ Vệ Phương cho biết ông Tập Cận Bình đã làm giới trí thức thất vọng. Nếu không chấp nhận tự do báo chí và tư pháp độc lập để trong sạch hóa guồng máy chính quyền, thì chế độ này, theo giáo sư Hạ Vệ Phương, sẽ bị cáo chung: «Khi dân chúng mất hết niềm hy vọng, khi không còn gì để mất, thì chỉ còn giải pháp sau cùng: nổi dậy làm cách mạng»...”(hết trích)

Cũng nên nhắc rằng, nhà bình luận Shannon Liao, của báo  Epoch Times (Đại Kỷ Nguyên) số ngày 12 tháng 8-2013 viết bài tưạ đề “Trung Cộng và Đảng sẽ Sụp đổ vào Năm 2016, Truyền thông Hồng Kông nói...”

Bài báo đã viết:

“Đảng Cộng sản Trung Quốc sẽ sụp đổ qua ba giai đoạn, trong ba năm tới, và triều đại của nó sẽ chấm dứt vào năm 2016, theo Hồng Kông Frontline, một tạp chí chuyên mục về chính trị Trung Quốc.

Theo tạp chí Frontline, sụp đổ đầu tiên sẽ là nền kinh tế của Trung Quốc, vào năm 2014, và tiếp theo trong năm 2015, “cơ cấu chính trị” của Đảng sẽ bị phá hủy, và trong năm 2016, toàn xã hội sẽ sụp đổ, bài báo nói, trích dẫn các tiền lệ lịch sử. Với một kích hoạt đủ lớn, sự sụp đổ có thể đến sớm hơn, theo Frontline.

Các nhà kinh tế đang nhìn thấy một sự đảo ngược trong dòng chuyển lưu vốn toàn cầu—tiền đang chuyển ra khỏi Trung Quốc, có thể gây ra biến động tài chính, Frontline nói.

Trong tất cả các mối đe dọa, ba tai họa nguy hiểm nhất là những bất động sản bong bóng, ngân hàng ngầm, và những món nợ chính quyền địa phương, do ở sự phổ biến và quy mô rộng lớn của nó sẽ như thế nào, tiến sĩ Frank Tian Xie, một giáo sư đại học kinh doanh tại University of South Carolina Aiken...”(hết trích)

Có thể sụp đổ không? Bao giờ? Nếu Liên Xô có thể sụp, tại sao TQ đứng vững hoài nổi? Còn Việt Nam nữa? Có sụp theo đàn anh không? Hay VN sẽ chọn con đường tuyệt vời của Miến Điện? Đành chờ vậy.

 

 

Featured Post

Bản Tin Cuối Ngày-19/4/2026

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link