Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Thursday, October 17, 2013

EU có 'lợi ích cốt yếu' ở Biển Ðông


 

EU có 'lợi ích cốt yếu' ở Biển Ðông



Ngoại trưởng Bỉ Didier Reynders (phải) và Ngoại trưởng Anh William Hague dự hội nghị ở Brussels, Bỉ

Ngoại trưởng Bỉ Didier Reynders (phải) và Ngoại trưởng Anh William Hague dự hội nghị ở Brussels, Bỉ

  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ



CỠ CHỮ

16.10.2013

Liên minh châu Âu cho biết họ có "lợi ích cốt yếu" ở tuyến đường thương mại hàng hải an toàn và thông thoáng, và bày tỏ lo ngại về căng thẳng leo thang ở Biển Đông.

Bộ trưởng Ngoại giao Bỉ Didier Reynders phát biểu như vậy tại buổi khai mạc hôm 15/10 của diễn đàn về hội nhập khu vực giữa EU và các nước ASEAN, diễn ra tại thành phố Brussels của Bỉ.

Ðược xem là "quyền lực mềm" ở châu Á, ông Reynders nói EU cần đảm nhận vai trò toàn cầu như một "lực lượng ổn định" và “EU cần phải bảo vệ quyền sử dụng hòa bình, hợp pháp, công bằng và bền vững nguồn tài nguyên đại dương.”

Ông nhấn mạnh sự cần thiết các nước phải giải quyết những tuyên bố chủ quyền lãnh thổ chồng chéo theo khuôn khổ Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển và ngăn những tranh chấp hàng hải leo thang thành một cuộc xung đột toàn diện.

Ông nói "Cùng với các nước ASEAN, EU phải xét tới mọi nỗ lực ngoại giao ngăn những nước không sẵn lòng hợp tác với cộng đồng quốc tế, những nước không tuân thủ những hiệp ước và tiêu chuẩn quốc tế, những nước có vị trí địa lý có thể chặn đường thương mại, để lôi kéo những nước này đối thoại và hợp tác".

http://www.voatiengviet.com/content/eu-co-loi-ich-cot-yeu-o-bien-dong/1771209.html

Hungary : Một cựu lãnh đạo Cộng sản bị truy tố vì tội ác chiến tranh


 

CỘNG SẢN - HUNGARY  - 

Bài đăng : Thứ tư 16 Tháng Mười 2013 - Sửa đổi lần cuối Thứ tư 16 Tháng Mười 2013

Hungary : Một cựu lãnh đạo Cộng sản bị truy tố vì tội ác chiến tranh


Nổi dậy của người Hungary năm 1956 chống lại ách cai trị Xô Viết. Trong ảnh, xe tăng Liên Xô bị phá hủy.

Nổi dậy của người Hungary năm 1956 chống lại ách cai trị Xô Viết. Trong ảnh, xe tăng Liên Xô bị phá hủy.

Ảnh Wikipedia

Thanh Phương  RFI


Hôm nay, 16/10/2103, Viện Công tố Hungary đã loan báo quyết định truy tố Bela Biszku, một cựu lãnh đạo Cộng sản, vì vai trò của ông này trong cuộc đàn áp cuộc nổi dậy chống Liên Xô ở Budapest năm 1956.


 


Ông Biszku, năm nay 92 tuổi, bị cáo buộc « đã tích cực tham gia » vào các quyết định ra lệnh cho lực lượng an ninh nổ súng vào đám đông dân chúng trong hai vụ đàn áp vào tháng 12 năm 1956, khiến khoảng 50 người thiệt mạng. 

Nguyên là bộ trưởng Nội vụ năm 1957, ông Biszku còn bị truy tố vì tội « đồng lõa với những hành vi tội ác » vì đã bao che cho những hành động đàn áp sau khi quân Liên Xô dập tắt cuộc nổi dậy của nhân dân Hungary. Với các tội danh nói trên, Bela Biszku có thể lãnh án tù chung thân.

Ông Biszku đã bị bắt vào tháng 9 năm ngoái và bị quản thúc tại gia kể từ đấy. Đây là cựu lãnh đạo Cộng sản đầu tiên của Hungary thời kỳ 1956 bị truy tố về tội hình sự.

Vào năm 2011, chính phủ bảo thủ của thủ tướng Viktor Orban đã sửa đổi một đạo luật để có thể đưa ra tòa bất cứ người nào có liên quan đến vụ đàn áp năm 1956.

Cuộc nổi dậy của nhân dân Hungary bắt đầu bằng một cuộc biểu tình của sinh viên tháng 10/1956. Nhưng đến ngày 04/11, cuộc nổi dậy đã bị xe tăng Liên Xô dìm trong biển máu. Hơn 2 ngàn thường dân đã thiệt mạng trong các trận giao tranh, khoảng 200 ngàn người đã chạy tỵ nạn khỏi Hungary. Ngoài ra còn có 300 người bị xử tử và hơn 20 ngàn người bị giam sau cuộc nổi dậy.

 

 

Nên xóa đảng cộng sản đi


 

 

Nên xóa đảng cộng sản đi

Ngô Nhân Dụng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ma chê, cưới trách, các cụ dạy không sai. Sau khi ông Võ Nguyên Giáp đã mồ yên mả đẹp, dân Hà Nội bắt đầu bàn tán. Tại sao chính quyền lại ra lệnh ngưng treo cờ rủ ngay buổi trưa bữa hạ huyệt, mà không đợi đến tối? Buổi tối là lúc người ta thường làm lễ “hạ cờ.” Ðó là lúc ngưng không treo cờ rủ; sáng hôm sau sẽ kéo lên tới ngọn cột cờ, không còn dấu hiệu để tang nữa.

Tại sao lại ngưng “để tang” giữa ngày, mà không đợi thêm dăm, sáu giờ nữa, cho hợp nghi lễ? Nếu tin bói toán, có thể đổ tại các nhà chiêm tinh. Chắc có ông thầy bói nào đó gieo quẻ Mai Hoa, phán rằng nếu treo cờ để tang ông Võ Nguyên Giáp quá giờ Ngọ thì ông Nguyễn Phú Trọng hay Nguyễn Tấn Dũng có thể bị tai nạn! Tai nạn gì? Ðồng bào ta bàn nhau: Tai nạn Lý Khắc Cường. Ông thủ tướng Trung Cộng ghé Hà Nội trên đường bay về Bắc Kinh. Ông lại đến Phú Bài vào đúng buổi trưa; trong ngày chôn cất ông Giáp. Không lẽ lại đón một vị quốc khách bằng lá cờ treo rủ, nửa chừng? Lý Khắc Cường cũng sợ bị xui xẻo y như Nguyễn Tấn Dũng vậy. Cho nên Sứ Quán Trung Quốc phải lập tức yêu cầu kéo các lá cờ lên tới ngọn. Chấm dứt cờ rủ!

Chắc ông Võ Nguyên Giáp cũng chẳng biết gì nữa, về chuyện họ ngưng để tang ông vào giờ Ngọ. Ông cũng không biết Sứ Quán Trung Cộng không hề đến viếng tang ông, dù trụ sở của họ ở rất gần nhà ông. Khi nhiều người thắc mắc, sứ quán trả lời rằng họ có viếng tang. Nhưng viếng tang ở Sài Gòn. Xác người ta quàn ở Hà Nội, cáo phó ghi địa chỉ rõ ràng. Vậy mà lại đem vòng hoa đến viếng ở Sài Gòn!

Có thể giải thích hành động này. Nếu viếng tang ở Hà Nội thì ông đại sứ phải tới. Còn ở Sài Gòn thì một viên chức thấp hơn tới cũng được. Bắc Kinh muốn chứng tỏ đối với họ ông Giáp không đáng được thăm viếng ở cấp đại sứ; cho một tổng lãnh sự hay cấp thấp hơn viếng là đủ rồi.

Bây giờ thì người ta lại nhớ: Các cố vấn quân sự Trung Cộng, như Vi Quốc Thanh, Trần Canh, đều coi thường ông Giáp.

Họ viết rõ ràng trong hồi ký của họ. Trong đám các lãnh tụ cộng sản đợt đầu, 1945, 46 ở nước ta, ông Võ Nguyên Giáp là người ít bị mang tiếng thân Trung Cộng, so với Hồ Chí Minh hay Trường Chinh. Hành động đáng nói sau cùng của ông Giáp là phản đối vụ cho Trung Cộng khai thác Bô xít. Các đồng chí Bắc Kinh không bao giờ tha thứ.

Nhiều đảng viên cộng sản ở trong nước đã bầy tỏ lòng quý mến đối với ông Võ Nguyên Giáp; chính vì họ thấy Trung Cộng ghét ông. Có lẽ cách tốt nhất để tiếp tục tỏ lòng quý mến ông là họ nên vận động xóa bỏ cái đảng cộng sản đi.

Trong đời ông, mối nhục lớn nhất của Võ Nguyên Giáp là ông hoàn toàn bất lực khi các tướng, tá đàn em bị tù đầy. Họ bị trù ếm chỉ vì họ từng thân tín đối với ông. Ngoảnh mặt làm ngơ khi các đàn em bị hành hạ, đó là một nỗi nhục. Ông Võ Nguyên Giáp còn bị các đối thủ làm nhục công khai, khi bắt ông đứng chỉ huy chiến dịch ngừa thai. Thà rằng như Ðặng Tiểu Bình, bị hạ xuống làm công nhân nhà máy; hay Lưu Thiếu Kỳ, bị bắt đi chăn cừu, còn đỡ nhục hơn.

Tại sao Võ Nguyên Giáp lại chấp nhận để người ta làm nhục như vậy?

Vì ông là một đảng viên cộng sản tốt. Một đảng viên tốt thì chấp hành, tuân phục bất cứ việc gì mà “đảng” bảo phải làm.

Ðảng cộng sản đã xóa bỏ nhân cách của các đảng viên. Họ không được phép có tư cách riêng, danh dự riêng, cũng như các tình cảm hay quyền lợi riêng. Võ Nguyên Giáp có thể tự biện minh mình đóng đúng vai trò đảng viên, không có gì hối hận.

Một điều mà ông ta, cũng như nhiều đảng viên cộng sản khác, không tự hỏi, là cái đảng cộng sản mà họ đã tuyên thệ gia nhập, có còn là một đảng cộng sản hay không? Họ không dám đặt câu hỏi này, vì mở miệng ra là sẽ mất hết các quyền lợi dành cho các đảng viên; có thể chết nữa.

Nhưng ai cũng biết, hiện nay ở Trung Quốc và ở Việt Nam không còn đảng cộng sản nào nữa. Khi thu nhận các nhà kinh doanh tư vào đảng, và công nhận quyền kinh doanh của các đảng viên cộng sản, Ðảng Cộng Sản Việt Nam cũng như Ðảng Cộng Sản Trung Quốc không còn là “cộng sản” nữa. Các vị lãnh đạo hai đảng này cố biện minh bằng các lý luận, như “Ðảng phải là đại biểu của lực lượng sản xuất tiến bộ nhất” (lý thuyết Giang Trạch Dân;) hoặc phải “giải phóng sức sản xuất” (Dự thảo Báo cáo chính trị, đảng Cộng Sản Việt Nam). Các lý thuyết trên bao hàm một nhận xét thực tế: Trong xã hội Trung Hoa hay Việt Nam hiện nay, giai cấp tư sản đang thành hình là lực lượng sản xuất tiến bộ nhất.

Vai trị tiền phong của giai cấp tư sản cũng được Karl Marx đề cao, khi ông quan sát sự chuyển biến từ thời kỳ phong kiến sang kinh tế tư bản. Các quyết định thay đổi của hai đảng Cộng Sản Trung Quốc và Việt Nam chỉ thể hiện diễn biến mà Marx mô tả: Chế độ phong kiến chuyển dần sang chế độ tư bản. Xã hội Trung Hoa và Việt Nam hiện nay vẫn còn đầy di sản của thời phong kiến do Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Lê Duẩn lập nên, cần phải dẹp bỏ thì mới tiến bộ được.

Chúng ta vẫn phải đặt thêm một câu hỏi, là: Tại sao quý vị lãnh đạo trong các đảng Cộng Sản ở Trung Hoa và ở Việt Nam không thành thật một lần trong đời, trong đời sống cá nhân cũng như đời sống đảng viên, bằng cách tuyên bố thẳng rằng họ thôi, ngưng, stop, từ nay không theo đuổi chủ nghĩa Mác Lê nin nữa?

Khi một đảng chính trị tự đặt mình vào tình trạng phải tự mâu thuẫn với chính mình (mâu thuẫn giữa cương lĩnh, lý thuyết, với hành động thực tế), thì sẽ làm hư hỏng cả giềng mối tinh thần của cả quốc gia. Khi một ông vua hay một đảng cầm quyền nói một đằng, làm một nẻo, thì chữ TÍN không còn được coi trọng nữa. Không lấy chữ TÍN làm căn bản trong các mối tương quan, trong mọi giao tế xã hội, thì sẽ không còn một hệ thống đạo đức. Hơn thế nữa, cũng không thể phát triển tinh thần tôn trọng luật pháp, là nền tảng của mọi sinh hoạt kinh tế, chính trị trong thế giới hiện đại. Tái lập chữ TÍN trong xã hội là điều quan trọng và đáng theo đuổi hơn là thực hiện bất cứ một chủ nghĩa mơ hồ và không tưởng nào.Về mặt chính trị, ở hai nước Trung Quốc và Việt Nam, chế độ toàn trị (totalitarian) đã biến dần sang một chế độ độc tài (authoritarian) bình thường. Guồng máy của đảng và nhà nước không còn kiểm soát được tất cả đời sống xã hội nữa. Xã hội đã tách rời khỏi chế độ. Giới lãnh đạo đảng đã nhận thức được giới hạn của quyền lực mà họ đang nắm. Ðời sống mỗi cá nhân không còn hoàn toàn tùy thuộc vào đảng và nhà nước nữa.

Nhưng giới lãnh đạo đảng cộng sản không còn khả năng kìm hãm các biến chuyển, vì chính họ đang bước vào một cuộc phiêu lưu mới, không biết sẽ hướng vào đâu. Tại Ba Lan, Tiệp, Slovack, Hungary, những đảng cộng sản ở đó có góp phần chủ động thúc đẩy cuộc “cách mạng nhung” để thiết lập thể chế mới, khi đó chính họ phải rời khỏi chính quyền. Nhờ thay đổi toàn diện và nhanh chóng, sau hai mươi năm kinh tế các nước này đã tiến rất nhanh. Các đảng viên cộng sản cũ từ bỏ chủ nghĩa cộng sản, họ có nhiều kinh nghiệm chính trị hơn các đảng phái mới, họ có thể trở lại nắm quyền hnh dưới ngọn cờ khác. Ở Trung Quốc và Việt Nam thì không. Giới lãnh đạo cộng sản không dám rút khỏi chính quyền, tự mò mẫm con đường đổi mới từng bước một, vừa làm vừa rút kinh nghiệm. Riêng đảng Cộng Sản Việt Nam thì còn dè dặt hơn, đợi Trung Quốc thí nghiệm cái gì trước rồi mới theo.

Nhưng có những vấn đề mà chính đảng Cộng Sản Trung Quốc cũng không giải quyết nổi. Một vấn đề lớn là guồng máy quản lý xã hội cũ vốn được vạch ra để cai trị trong một hoàn cảnh đơn giản, có cấp bậc trên dưới rõ ràng. Guồng máy này không còn thích hợp để cai quản một xã hội phức tạp; các tương quan cũ bị đứt, bị vỡ, và các tương quan mới đã nẩy sinh. Tương quan cũ dựa trên hệ cấp quyền hành, bây giờ thêm tương quan dựa trên tiền bạc, lợi lộc. Ðảng cộng sản không dám xóa bỏ hệ cấp quyền hành, nhưng vẫn phải công nhận hệ thống duy lợi. Hệ cấp quyền hành dựa trên đảng, trên tương quan quyền lực cá nhân. Hệ thống duy lợi dựa trên tiền, nhưng không có các luật lệ ràng buộc như trong các nước tư bản lâu đời. Hai mạng lưới đó chồng chéo lên nhau, tất nhiên đẻ ra tham nhũng. Ðó là một hiện tượng làm uy tín của đảng cầm quyền bị ở Trung Quốc và Việt Nam suy sụp.

Một hiện tượng khác là hệ quả của nền kinh tế tư bản phi luật pháp là tình trạng bất công về lợi tức, thu nhập và tài sản ngày càng cao và càng hiển nhiên. Không những bất công trong thu nhập, trong tài sản, mà hệ cấp quyền hành của đảng còn tạo ra cảnh bất công trong cơ hội sống và kiếm ăn nữa. Trong khi ý thức hệ được tuyên dương vẫn đề cao một xã hội bình đẳng, trong thực tế thì chính chế độ này lại nuôi dưỡng cảnh bất bình đẳng. Niềm tin của chính các đảng viên, ngay cả giới lãnh đạo đảng, cũng hao mòn.

Hiện nay, cuộc đổi mới kinh tế thúc đẩy tinh thần duy lợi và vị kỷ. Khơi dậy những điều xấu xa đó không khó gì cả. Chỉ cần buông thả ra là lòng tham, óc vị kỷ sẽ tự phát triển. Không có đạo đức để kiềm chế, cũng thiếu cả luật pháp để ràng buộc, nền luân lý bị đổ vỡ.

Trong lịch sử loài người, óc duy lợi và tính ích kỷ luôn luôn phải kèm theo một hệ thống các quy tắc luân lý hoặc giáo lý kiềm chế. Kinh tế tư bản phát sinh trong những xã hội đã có một nền luân lý cổ truyền, và chính các truyền thống tôn giáo giúp kiềm chế óc duy lợi, ích kỷ, để lái động lực tìm lợi lộc, hướng chúng vào các giá trị tinh thần. Khi kinh tế tư bản được thả lỏng trong một xã hội mất nền tảng, đạo lý đang tan rã, thì những điều xấu xa nhất của lối làm ăn đó tha hồ nẩy nở và tung hoành. Ðó là hoàn cảnh nước ta và Trung Quốc bây giờ.

Nói một đằng làm một nẻo, tất cả ý thức hệ cộng sản đã phá sản, không còn ai tin nữa, kể cả các đảng viên. Ðó là bị kịch của cả dân tộc. Muốn lập lại chữ TÍN trong xã hội Việt Nam bây giờ, chính những người có trách nhiệm, tức là giới lãnh đạo đảng Cộng Sản, phải nói thẳng, nói thành thật với mọi người: Từ bỏ chủ nghĩa cộng sản. Ðiều đó không có gì xấu, không có gì phải che đậy và trì hoãn. Vì chính họ đã không còn chủ nghĩa cộng sản tin nữa!

Ông Võ Nguyên Giáp sống như một đảng viên cộng sản gương mẫu suốt đời: Luôn luôn tuân thủ, chấp hành các quyết định của đảng. Cái đảng đó đã làm ông mất tư cách, mất cả danh dự. Chỉ vì ông đã học tập và thể hiện “đạo đức cách mạng” do Hồ Chí Minh dạy: Không có thứ đạo đức nào cao bằng tinh thần kỷ luật của đảng viên. Những người còn giữ lòng quý trọng ông nên giúp ông làm một việc mà chính ông không làm được: Xóa bỏ đảng cộng sản. Nó không những tiếp tục giết chết nhân cách của các đảng viên khác, mà còn làm bại hoại của nền đạo lý của dân tộc!

 

 

 

Đức tin đặc biệt và sự sụp đổ của chế độ cộng sản


 

Đc tin đc bit và s sp đ ca chế đ cng sn

    Ở lễ tang nhà lãnh đạo Xô Viết Leonid Brezhnev, mọi sự được diễn ra trong cuộc diễu binh; không khí buổi lễ thấm đẫm sự lạnh giá và trống rỗng- những người lính đi đều bước, những nón sắt, những từ ngữ cộng sản sáo rỗng khoa trương, nhưng không lời cầu nguyện, không thánh ca an ủi lòng người, không nhắc đến Chúa.

    Các nhà lãnh đạo Xô Viết đứng vào vị trí của họ trên Bức tường Kremlin khi gia đình Brezhnev đi theo sau quan tài đến nơi an nghỉ cuối cùng. Tôi tình cờ đứng ở chỗ rất tốt để nhìn thấy rõ bà Brezhnev. Bà bước đến quan tài, nhìn chồng lần cuối cùng và tại đấy-ngay chính trung tâm lạnh giá, xám xịt của nhà nước toàn trị ấy-bà vạch dấu Thánh giá trên ngực chồng.

    Tôi sững sờ. Qua hành động đơn giản ấy, Chúa đã phá tan cốt lõi của chế độ cộng sản. Tôi cũng thấy rõ ràng rằng hàng chục năm trời, ngay cả hàng bao thế kỷ, của ách cai trị hà khắc, thế tục không bao giờ có thể hủy diệt được đức tin trực giác hiện diện trong lòng tất cả chúng ta. Và qua hành động ấy tôi chợt nhìn thấy được đức tin cho tương lai.


 

Nguồn: Trích từ bài diễn văn của Phó Tổng Thống Hoa Kỳ George H.W. Bush trong ngày ra trường của sinh viên ở trường Albion College vào ngày 9 tháng Năm, 1987. Tựa đề của người dịch

 

Cynthia Falardeau, "George H.W. Bush's Words at Commencement Still Relevant", CNN iReport, ngày 28/12/2012.

 


 

Bản tiếng Việt:

 



 

World Stage to Michigan Oil Fields:

George H.W. Bush’s Words at College Commencement Still Ring True Today

I will never forget the fall of 1983. On a hot Indian summer day, my father drove me to attend Albion College in Michigan. Every important possession I owned was packed into his prized Oldsmobile station wagon. I had never lived outside of our suburban Dayton, Ohio home. Filled with fear, I believed I was on a journey of self-discovery.

As we crossed the Michigan state line - I noticed something very foreign. Fields were full of bobbing steel pumps. Like Trojan horses, their heads swung up and down. It was as if they were anticipating the sweet treat of tender grasses. Unlike Greek mythology, they were not wooden, yet you guessed they were up to something.

My Dad observed my interest. At 18 years of age - I was seldom quite. In his typical engineer voice he noted, “oil fields.” “Oil fields?,” I replied with great question. I retorted, “Dad, we’re not in Texas!” Patiently, in his typical General Motors Institute manner, he recounted the history of the great oil boom of 1957. “Yes,” I thought to myself, “My Dad is a walking book of useless information!”

It would be four years later that my Michigan oil history lesson would eclipse into something special. Who would have imagined that a native of the “Oil Capital of the USA” would deliver a special message at my college commencement? I could never have anticipated that the future 41st President of the United States would speak to me on May 9, 1987!

I will never forget the day I learned that George H.W. Bush, then the Vice President of the United States, was going address my graduating class. My boyfriend at the time was a master at practical jokes. I was always pretty gullible and I kept waiting for a “punch line.” Yet, it never came, we were all excited about the honor of hosting country’s “second in command” at our small campus.

The truth was that an Albion Trustee, Robert Teeter, ‘61, was instrumental in arranging the appearance at our college commencement. I never knew the man but to this day I feel grateful for his hand in orchestrating one of the most memorable moments of my life.

Vice President Bush’s speech captured international attention that day. Bush was accompanied to our campus by national correspondents from the New York Times, The Los Angeles Times, ABC, and NBC. Not since 1977, when former President Gerald R. Ford, came to campus, had our college had such world-wide media attention.

Under the scrutiny of tight security, 3,500 parents and family members witnessed our commencement ceremony of 320 seniors.

I must confess that when I attended my 25th college reunion this fall, we all talked of this great day. I was bothered by the fact that I could not recall Bush’s specific words. My classmates also echoed the same reflection. However, we all unwittingly shared what Bush had imparted. We talked about the values that our parents had given us. We shared "teachable moments" spent with our children. And, last but not least, we acknowledged that despite the many years, we were all connected to an institution that had served us well.

When I arrived home, I dug through my “history box.” It’s the place where I keep all of the important keepsakes of my life. It is truly a miracle that the cardboard structure has survived hurricanes and floods. It holds my first writer’s journal from the first grade to my most prized essays from college. I guess I could chalk it up to being the daughter and granddaughter of teachers. However, my husband will just tell you that I am a packrat!

Anyways, like a crazed idiot, I obsessed about what were those exact words of George H.W. Bush. Why could I not recall them like a special poem or prayer?

As I ripped through “the box” I almost wept when I found the reprint of his speech. And then as I read the words, I realized, his message had never been very far from me all along:

“You often hear that you can’t teach values. I don’t buy it. I know those of you associated with Albion don’t buy it either. And you have ethics programs and even the Gerald R. Ford Institute for Public Service to prove you don’t buy it.”

“Americans are in fairly general agreement as to what constitutes good character and ethical behavior. It includes such qualities as decency, fairness, honesty, duty, tolerance, courage, self-discipline, and respect for the law."

The notes included a story of his ending remarks. He shared the following story to impart his hope for me and the other graduates. I wept as I read it. As it conveyed how optimism and faith are essential. Through every challenge I have faced from my mother dying in my home - to raising a child with physical and development delays – those two elements have been my strongholds.

“(At the funeral of Soviet leader Leonid Brezhnev,) things were run in military precession; a coldness and hollowness pervaded the ceremony – marching soldiers, steel helmets, Marxist rhetoric, but no prayers, no comforting hymns, no mention of God. “

“The Soviet leaders took their places on the Kremlin Wall as the Brezhnev family silently escorted the casket around to its final resting place. I happened to be in just the right spot to see Mrs. Brezhnev. She walked up, and took one last look at her husband and there – in the cold, grey center of that totalitarian state – she traced the sign of the cross over her husband’s chest.”

“I was stunned. In that simple act, God had broken through the core of the communist system. And it became clear to me – decades, even centuries, of harsh, secular rule can never destroy the intuitive faith that is in us all. And in that I find faith for the future.”

And there I sat on the floor of my laundry room floor, weeping and giving thanks for those profound words. Perhaps I had not recalled them all by memory. But somewhere buried deep in my heart, they were there with me, influencing the life I was leading through faith and optimism.

Thank you George H. W. Bush for having such a positive impact on my life!

 

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link