Vietnam










=== Image result for vietnam protests today
=====


lisa pham mới nhất [khai dân trí số>
https://www.youtube.com/results?search_query=lisa+pham+m%E1%BB%9Bi+nh%E1%BA%A5t+%5Bkhai+d%C3%A2n+tr%C3%AD+s%E1%BB%91


===

https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg
=========================== NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg ====================
Biểu tình 5/3/2017
Image result for bom xang
NEWS HTD. https://www.youtube.com/channel/UCdcADcVxAwHvQZTjb95TGtg

Friday, October 18, 2013

Lo lắng và nghi ngại Học viện Khổng tử


 

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEipbxcvq4ajqeRg-XdZV6snHfgVu-1sOp7j9uEHefHwcvA59IDIygNnrtP-HeWDqajtwMKD-C-5W1isNRuoz-MDvXl4Y4C3pHdw_TXyoW0ahny_XOU8diGAFDJCCU_V03jC9S45MrmYw44Y/s1600/Babui-bon+ban+nuoc+ba+dinh-danlambao-s.jpg


Lo lắng và nghi ngại Học viện Khổng tử


Kính Hòa, phóng viên RFA
2013-10-17

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


kinhhoa10172013.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh

035_pau501998_05-305.jpg

Một chi nhánh của Viện Khổng tử Trung Quốc quảng bá văn hóa tại thành phố Blagoveshchensk, Nga hôm 22/5/2011.

AFP

 

Sức mạnh mềm


Học viện Khổng tử nhằm khuếch trương sức mạnh mềm của Trung Quốc trên khắp thế giới chưa có mặt ở Việt Nam, dù hai quốc gia có mối tương đồng lớn về văn hóa và chính trị. Thỏa thuận về Học viện Khổng Tử tại Việt Nam được đề cập đến trong tuyên bố chung ngày 15/10/2013 sau chuyến thăm Việt Nam của Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường.

Sự kiện chính trị liền kề với đám tang của cố Đại tướng Võ Nguyên Giáp là chuyến thăm chính thức Việt Nam của Thủ tướng Trung Quốc, ông Lý Khắc Cường bắt đầu vào ngày 13/10 và kết thúc ngày 15/10. Có lời đồn là cờ rủ để tang tướng Giáp tại thủ đô Hà Nội đã được vội vả dựng dậy dù thời gian tang chế theo quy định chưa kết thúc, để thỏa mãn những nghi thức ngoại giao. Có vài ý kiến trên truyền thông quốc tế cho rằng chuyến đi này nhằm xoa dịu những mối căng thẳng chứ chưa giải quyết các tranh chấp giữa đôi bên.

Cuối cùng thì hai bên đã ra một bản tuyên bố chung với lời lẽ ngoại giao về quan hệ hai nước, không quên ca ngợi quan hệ giữa hai đảng cộng sản. Các cụm từ như thúc đẩy quan hệ, hữu nghị, tăng cường hợp tác… được sử dụng như mọi khi. Một vài cái tên cụ thể được nêu ra về các công ty Trung Quốc, các cửa khẩu biên giới… không có gì đặc biệt.

Nếu có một nghiên cứu có hệ thống về khổng giáo trong đời sống xã hội, văn hóa tinh thần của người Việt thì rất tốt, nhưng tôi cho rằng việc ấy nên để cho người Việt làm.
-GS Nguyễn Huệ Chi

Có một việc cụ thể khá đặc biệt, đó là “Thỏa thuận về việc thành lập Viện Khổng Tử tại Trường Đại học Quốc gia Hà Nội.

Nó đặc biệt vì theo lời của một ủy viên bộ chính trị đảng cộng sản Trung Quốc, ông Lý Trường Xuân nói với báo The Economist trong thời gian gần đây rằng Các Viện Khổng tử trên thế giới là phần quan trọng cho cơ quan tuyên truyền của Trung Quốc tại nước ngoài.

Không giống các tổ chức văn hóa như Hội đồng Anh của nước Anh, Liên minh Pháp ngữ của Pháp, hay Viện Goethe của Đức là các tổ chức độc lập, Viện Khổng Tử là một định chế của nhà nước Trung Quốc, mà mục đích được nhiều người nói rằng để khuếch trương “sức mạnh mềm” của Trung Quốc trên thế giới.

Điều đáng ngạc nhiên là hiện nay số lượng học viện Khổng Tử trên thế giới đã vượt qua con số 100, không những ở các quốc gia có nền văn hóa khác Trung Hoa, mà cả ở hai nước khá tương đồng về văn hóa là Nhật Bản và Hàn quốc, tuy nhiên chưa có Viện Khổng tử nào được thành lập tại Việt Nam, dù rằng Việt Nam hiện tại không những tương đồng về văn hóa với Trung Quốc mà còn tương đồng về chính trị nữa.

000_Del6255733-250.jpg

Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường (phải) và Thủ tướng Việt Nam, Nguyễn Tấn Dũng tại Hà Nội ngày 13 tháng 10 năm 2013. AFP PHOTO.

Khổng tử được xem như ông tổ của những giá trị văn hóa tinh thần của người Trung Hoa ngày nay. Ông sống cách đây hơn 2000 năm, những luận giải của ông về xã hội, về quan hệ quân vương với thần dân, về sự trung tâm của Đế chế Trung Hoa… được xem là cốt lõi của Khổng giáo, một dòng tư tưởng được truyền đến ba nước láng giềng phía đông và nam của Trung Quốc là Nhật Bản, Triều Tiên và Việt Nam, hoặc tự nguyện trong trường hợp Nhật Bản, hoặc cùng với sự đô hộ như trường hợp Triều Tiên và Việt Nam.

Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, một người có lâu năm nghiên cứu về văn học Hán Nôm nói về ảnh hưởng của Khổng giáo ở Việt Nam như sau:

“Sự ảnh hưởng của Khổng giáo ở Việt Nam rất là lâu đời, cùng với thời kỳ Bắc thuộc, giảm thiểu tối đa dưới thời Lý Trần, mạnh lên cuối triều Trần rồi rất mạnh ở triều Nguyễn.”

Dấu ấn Khổng giáo bàng bạc khắp nơi trong xã hội Việt Nam, từ sự hữu hình như bức tượng Khổng Tử giữa những hàng cột sơn màu đỏ của Văn Miếu Quốc tử giám giữa lòng thủ đô Hà Nội, cho đến sự tương đồng rất nhiều của ngôn ngữ trong nhóm từ vựng Hán Việt, cho đến những quan niệm xã hội Tam cương ngũ thường ngự trị cho đến nay trong hầu như tất các gia đình Việt Nam. Giáo sư Huệ Chi nói tiếp về sự nghiên cứu Khổng Giáo, và quan điểm của ông về sự tồn tại của một Học Viện Khổng tử tại Việt Nam:

“Nếu có một nghiên cứu có hệ thống về khổng giáo trong đời sống xã hội, văn hóa tinh thần của người Việt thì rất tốt, nhưng tôi cho rằng việc ấy nên để cho người Việt làm. Nếu như Khổng tử học viện có thể làm những việc như L’Espace của Pháp, hay Viện Goeth của Đức, nơi hội tụ những vấn đề về Văn hóa thì rất là tốt. Nhưng tất cả những gì người Tàu làm từ trước đến giờ tôi thấy không tốt.”

Sự thôn tính văn hóa


Không phát biểu về những nghi ngại như Giáo sư Huệ Chi, nhưng Giáo sư Trần Ngọc Thêm, Trưởng Khoa Văn hóa học tại Đại học Khoa học xã hội nhân văn tại Thành Phố HCM hầu như cũng có cùng quan điểm với Giáo sư Huệ Chi về sự thành lập Học viện Khổng Tử:

Sự cưỡng chống lại sự thôn tính về văn hóa và tư tưởng của người Tàu nơi người Việt lúc nào cũng tồn tại. Cho nên cái sự chậm chạp của Viện Khổng tử là do vậy.
-GS Nguyễn Huệ Chi

“Nghiên cứu Khổng giáo thì tốt thôi, nền văn hóa Trung Hoa là một nền văn hóa lớn, ngôn ngữ và văn hóa của họ đáng cho chúng ta học hỏi, tuy nhiên có hay không có Khổng tử học viện thì chúng ta cũng làm điều đó, cũng không cần có một viện như thế, và chúng ta cũng không thiếu tiền bạc để cần đến sự trợ giúp của họ.”

Có lẽ những nghi ngại này của giới học giả đã làm cho việc ra đời của Học Viện Khổng tử tại Việt Nam chưa thành hiện thực, dù có nhiều nhà nghiên cứu đã từng nói rằng xã hội Việt Nam về chừng mực nào đó như một xã hội Trung Hoa thu nhỏ. Hơn nữa, sự tương đồng về chính trị của hai đảng cộng sản cầm quyền dường như cũng không giúp gì cho việc khuếch trương bộ máy tuyên truyền tại nước ngoài của Trung Quốc như ông Lý Trường Xuân nói với tờ The Economist.

Giáo sư Huệ Chi nói về sự cưỡng chống lại sự thành lập Học Viện Khổng tử tại Việt nam:

Sự cưỡng chống lại sự thôn tính về văn hóa và tư tưởng của người Tàu nơi người Việt lúc nào cũng tồn tại. Cho nên cái sự chậm chạp của Viện Khổng tử là do vậy, và có thể là có những người có quyền lực ở Việt Nam và cũng tỉnh táo lên tiếng về sự nguy hiểm đó.

Trên các trang web của các Học viện Khổng tử trên thế giới, đều thấy những dòng chữ về khuếch trương văn hóa, ngôn ngữ… Một hình ảnh thân thiện của nước trung Hoa đang lên. Nhưng điều đó rõ ràng không đánh lùi được sự nghi ngại của tầng lớp trí thức Việt Nam như Giáo sư Huệ Chi. Có phải chăng sự nghi ngại đó không những bắt nguồn từ quan hệ đầy chông gai qua hàng ngàn năm giữa hai nước láng giềng, mà còn bắt nguồn từ những xung đột lãnh thổ hiện tại, mà ngay cả sự tương đồng ý thức hệ giữa hai đảng cầm quyền vẫn chưa vượt qua được.

Có thể sẽ dễ hiểu hơn câu chuyện Học viện Khổng tử ở Việt nam nếu so sánh sức mạnh mềm của ông Lý Trường Xuân, phụ trách cơ quan tuyên truyền của đảng cộng sản Trung Quốc, và sức mạnh cứng của Giải phóng quân Trung Quốc ngoài khơi với đường chín vạch chiếm 80% diện tích biển Đông. Sức mạnh mềm của Học viện Khổng Tử chưa biết tốt đẹp ra sao đối với người Việt, nhưng những ngư dân Việt ở miền Trung thì biết rất rõ sức mạnh cứng của những chiếc tàu hải giám Trung Hoa.

 



 
 

Học làm thuyết khách

Nguyễn Ngọc Già, gửi RFA từ VN
2013-10-17
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
000_Hkg4475415-305.jpg
Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng trong một cuộc họp báo trước đây.
AFP

Chuyện năm ngoái

Ông Nguyễn Hữu Vinh, chủ trang basam.info đã viết [1] cách đây hơn một năm: “Mấy tháng trước, trong cuộc chuyện trò, thằng bạn đang là lãnh đạo một cơ quan pháp luật, cũng diện con ông cháu cha, bảo: “Chế độ này mà đổ thì tao với mày nó thịt đầu tiên!” Hắn cười: “Thì tao đang làm cái việc để cho nó không ‘đổ’, mà sẽ dần dần thay đổi, phát triển tốt đẹp hơn.”
Dù "hắn" nói đùa hay an ủi "thằng bạn" trong phút chốc thì thực tế khó chối cãi: Từ 2012 đến nay không hề có bất kỳ dấu hiệu gì "dần dần thay đổi", hay "phát triển tốt đẹp hơn", thay vào đó, chỉ thấy nền kinh tế tan tành đến tang thương cùng "nạn bà hỏa", lật xe chết người [2], nổ "kho thuốc pháo hoa", trộm cướp đổ về Tp.HCM như trẩy hội [3] v.v... cho đến thiên tai dồn dập với 11 trận bão ngạo nghễ trêu ngươi trước sự bất lực kèm thói vô trách nhiệm của giới cầm quyền trong việc cứu dân, thông qua vài hình ảnh mới nhất cho thấy hơn 14.000 ngôi nhà hư hỏng cùng số người chết, mất tích, bị thương chưa biết là bao nhiêu! [4], còn "quan cộng sản" tại Tam Kỳ - Quảng Nam vô tư ngồi nhậu hơn 4 tiếng đồng hồ. [4A]
Suy tư của "thằng bạn" như Nguyễn Hữu Vinh mô tả cũng là nỗi lo lớn lao của giới cầm quyền hiện nay. Tất nhiên, rất khó để thuyết phục người cộng sản hãy tin vào một tương lai nhân hòa, nhân ái hơn so với hiện trạng xã hội đang u ám tột cùng. Bởi họ, đôi khi còn không tin vào chính bản thân thì làm sao tin người khác.
Chỉ tiếc, chính nỗi lo ngại đó lại góp phần rất lớn đẩy người cộng sản "tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc" trên "con đường bạo lực". Họ càng sợ thì càng đàn áp, như đánh đập những người dân oan thuộc dân tộc Mông từ các tỉnh Tuyên Quang, Cao Bằng, Bắc Cạn và Thái Nguyên mới đây vào ngày 15/10/2013, tại vườn hoa Mai Xuân Thưởng, Hà Nội[5].
Càng đàn áp thì dân càng oán hận. Dân càng oán hận thì tội ác do họ gây ra càng tiếp tục chồng chất. Cứ vậy, xã hội rơi vào vòng xoáy bế tắc, mỗi ngày một sâu thăm thẳm! Nếu thử đặt câu hỏi cho "thằng bạn" Nguyễn Hữu Vinh: Dựa vào căn cứ nào để sợ bị "thịt"? Có thể trả lời (có phần né tránh và dễ... nghe) như thế này không?: "Thì tao nghĩ thế!". "Nghĩ thế" là bởi chính trong thâm tâm người cộng sản thừa biết, họ trượt dài trên con đường chống lại nhân dân như ngạn ngữ "phóng lao thì phải theo lao". Do đó, họ không tránh khỏi tâm trạng hoang mang.
Làm thuyết khách đâu có dễ!
000_Hkg8442476-250.jpg
Anh Đoàn Văn Vươn tại phiên xử ở Tòa án Hải Phòng hôm 2 tháng 4 năm 2013. AFP PHOTO.
Tôi nhớ lại câu chuyện gia đình Đoàn Văn Vươn. Sau khi những phát súng bông cải tung tóe trên các mặt báo với nhiều bài viết của nhà văn Nguyễn Quang Vinh cùng rất nhiều nhà báo khác, tạo một chấn động dư luận khủng khiếp lúc bấy giờ, khiến cả "chính phủ" phải quýnh quáng.
Sau rất nhiều bài báo, một hôm, nhà văn Nguyễn Quang Vinh, với điệp từ "chắc chắn" nhắc đi nhắc lại nhiều lần, đã bày tỏ tin tưởng [6]: "Vụ Tiên Lãng" mang quyền lợi lại cho hàng triệu hộ nông dân". Tôi đã đùa với nhà văn này khi so sánh lòng tin của ông như tin vào giá xăng qua bài [7]: Xăng tăng giá & lòng tin của nhà văn Nguyễn Quang Vinh.
Thực tế với kết quả ê chề "dành cho" gia đình Đoàn Văn Vươn có lẽ không còn gì để nói nữa, cùng với sự khiêu khích thông qua chức "thiếu tướng" mà Đỗ Hữu Ca hỉ hả đón mừng, nó như gáo nước sôi tạt thẳng vào mặt những ai tin "chắc chắn" như Nguyễn Quang Vinh đã... tin và đã "thuyết" (!).
Làm thuyết khách đâu có dễ!

Chuyện năm nay

Lại nói về chuyện ông Nguyễn Quang A hô hoán bà Bùi Thị Minh Hằng "kích động bạo lực". Sau bài viết "phổi bò" của mình, tôi suy nghĩ thật nhiều xen lẫn thắc mắc:
Tại sao ông Nguyễn Quang A lại "bỏ công bỏ sức" viết một bài không xứng (và cũng không cần thiết) với "tầm" suy nghĩ của một người ít nhiều tên tuổi và uy tín lâu nay? Có uẩn khúc gì phía sau câu chuyện không đáng này? Hay cũng là cái nỗi lo sợ như "thằng bạn" của ông Nguyễn Hữu Vinh, đến nỗi một lời uất ức bộc phát của bà Hằng cũng làm "họ" nhảy nhổm, để từ đó nhờ cậy "khuyên nhủ" "lẫn nhau"? Người cộng sản vì chủ quan, đặc biệt tính khinh thị, nên thường "đi từ sai lầm này đến sai lầm khác".
Khi vô cớ, vô pháp bỏ tù bà Hằng 5 tháng ròng qua cái "trại phục hồi nhân phẩm", có thể họ (dốt đến mức) tưởng rằng: "cho mày ăn cơm tù vài tháng là...tởn?!" Hãy ngẫm sự quyết liệt của bà Hằng do ai gây ra [8]: "Tôi sẽ kiện cho đến ngày hoặc là TÔI hai là Nguyễn Thế Thảo không còn có mặt trên cõi đời này nữa".
Hy vọng, "lời đá vàng" của bà Hằng, không bị ông Nguyễn Quang A "đổ thừa" là tại Nguyễn Ngọc Già..."xúi"?! Oan cho tôi lắm nhé! Tôi thề (lời thề không phải là người cộng sản): Tôi chưa bao giờ tiếp xúc với bà Hằng và ngược lại.
Có thể nói, bà Bùi Thị Minh Hằng tựa như "nhiệt kế" đo "độ nóng" tầng lớp dân oan. Lý ra, thay vì thật tâm khuyên nhủ, an ủi bà Hằng, ông A lại "chơi" "một bài vừa té tát vừa trịch thượng, khiến "không khí" càng nóng hơn? Biết đâu, đó là "sự cố" ngoài ý muốn "ai đó", khi "nhờ" ông A "giúp giùm", sao cho bà Hằng bớt phẫn nộ đi chút ít? Ai có ngờ... "ép phê" ngược, nhất là sau bài của ông A, ông Lã Việt Dũng bồi thêm một bài coi bà Hằng như phường "thảo khấu". Hai trong một (kế hoạch) hay "song tiễn hạ nhất điêu"? Vừa phải thôi, các "cha"! Dân không ngu tới mức đó đâu! Tôi nói rồi!
Làm thuyết khách đâu có dễ!
Lần này "tầm thuyết khách" dường như ở mức độ cao hơn, sâu hơn, khéo léo hơn? Với văn phong lả lướt thường sử dụng, ông Phạm Chí Dũng có bài "Trao đổi với ông Võ Văn Ái [9]: Cải cách giả vờ hay buộc phải cải cách?", sau khi ông Ái kêu gọi “Quốc tế nên cảnh giác trước những cải cách giả vờ của Việt Nam”.
Bài viết gọi là "trao đổi", nghĩa là dựa trên tinh thần tôn trọng lẫn nhau, tuy nhiên ông Dũng lại phạm lỗi cơ bản khi dùng những chữ: "vinh danh" (do báo CAND), "lưu vong" để "trao đổi" với ông Võ Văn Ái (!). Đó là bài học gọi tên "chưa sạch nước cản" mà một thuyết khách chuyên nghiệp nên học. Có lẽ Phạm Chí Dũng chưa đọc bài viết của ông Trần Trung Đạo có tên "Bàn về tẩy não" [9A] để ngẫm?
"Nhà thuyết khách" Phạm Chí Dũng dẫn hàng loạt sự kiện mà...ai cũng biết để "uốn ba tấc lưỡi":
Với những sang chấn quá đặc biệt đang xảy đến, vị thế chính trị của đảng cầm quyền và của cả những cá nhân lãnh đạo hiển nhiên không còn ở vào cái thế muốn thay đổi hay không tùy hỉ. Mà gần như ngược lại. Thậm chí có thể ứng với tuyên ngôn “Thay đổi hay là chết!”. Nhằm "thuyết" ông Ái: Lần này cộng sản Việt Nam, "nó" thay đổi là thiệt đó, còn không nó "chết" là cái chắc! Để làm gì? Ông Ái có đủ khả năng để xoay chuyển cục diện cho ván "cờ bí thí tốt" của cộng sản Việt Nam? Tự bao giờ người cộng sản đánh giá cao những kẻ "lưu vong" như thế này?
Ông Dũng cũng nhắc đến cái chết của ông Võ Nguyên Giáp để thúc ông Ái "nhanh hơn":
Những ngày gần đây, không khí ở Việt Nam như đang lắng đọng trong sự chờ đợi về một thay đổi nào đó. Và có lẽ từ phía bên kia bán cầu, người Mỹ cũng đang chờ đợi một sự thay đổi tối thiểu ở đất nước cựu thù. Song ở bên này bán cầu, nhiều người lại tự hỏi vì sao người Mỹ không xúc tác nhiều hơn để sự thay đổi diễn ra nhanh hơn.
“Nhanh hơn” có lẽ cũng là tâm ý của người muốn “chuyển lửa về quê nhà” - ông Võ Văn Ái. Và làm thế nào để cải cách kinh tế trở thành tiền đề cho cải cách chính trị? Những câu hỏi trên có vẻ càng khẩn thiết trong và sau sự ra đi như một “điềm báo” của “người Cộng sản cuối cùng” ở Việt Nam - Tướng Võ Nguyên Giáp. Dùng cái gọi là "điềm báo" để "thuyết", không chắc ông Ái "phục", bởi đó là cách làm theo..."kiểu Tàu".
Hình như ông Dũng không nghiên cứu nhiều về thân thế và quan điểm của ông Võ Văn Ái trước khi làm cái việc "trao đổi"?! "Thuyết" sao cho người khác "phục" quả là "nghề chơi cũng lắm công phu". Lời "thuyết" của một nhà báo từng bị bắt vì "tội xâm phạm an ninh quốc gia" và sau đó cộng sản phải trả tự do kèm theo lời xin lỗi công khai từ báo Tuổi Trẻ có vẻ chưa đủ "nghệ thuật"!.
Có nên nhắc ông Dũng về mối quan hệ hoàn toàn tin cậy giữa ông Võ Văn Ái với Ngài Thích Quảng Độ? "Thuyết" sao cho "phục" đây, khi mà Ngài Thích Quảng Độ vẫn đang bị "cách ly" nghiêm ngặt hàng chục năm qua tại 90 Trần Huy Liệu quận Phú Nhuận Sài Gòn?
Ông Phạm Chí Dũng dẫn ra hàng loạt sự việc theo kiểu ai cũng biết, thì cỡ "anh hùng núp" như tôi sẽ dẫn tiếp để "giúp" ông ta:
- Anh em Dương Chí Dũng - Dương Tự Trọng kỳ này nhất định lãnh án nặng, vì lâu lắm rồi, kể từ vụ án Đường Sơn Quán dính đến "gái và quan", thì lần này vụ tình nhân (lại có con riêng) của cô vợ bé Dương Chí Dũng đã được lôi lên báo, đó như chứng tỏ mấy ông cộng sản thay đổi "thiệt" rồi đó(!)
- Toàn bộ các công ty dịch vụ công ích ở Tp.HCM qua vụ lương khủng hơn 2,6 tỉ đồng/năm đã được chuyển đến công an điều tra rồi. Kỳ này "mấy ổng" làm thiệt chớ chẳng chơi (!)
- Nguyễn Đức Kiên, Trần Xuân Giá, Lý Xuân Hải v.v... trong vụ ngân hàng ACB coi bộ kỳ này cũng khó có kiểu "giơ cao đánh khẽ" (!)
- Lần đầu tiên, đương kim Thủ tướng Việt Nam "vinh danh" [10] những tên tuổi luật sư có xu hướng dân chủ, từ lâu không được nhắc đến: "Từ ngày khai sinh, ngành luật sư Việt Nam đã có những tên tuổi để lại dấu ấn sâu đậm trong việc đặt nền móng xây dựng nền tư pháp công bằng, bình đẳng, của dân, do dân vì dân như các luật sư Phan Văn Trường, Phan Anh, Thái Văn Lung, Ngô Bá Thành, đặc biệt là luật sư Nguyễn Hữu Thọ…" (!)
"Thuyết khách" không phải trình ra số lượng sự việc (ai cũng biết). Cần phải hiểu "thuyết khách" là một nghệ thuật đỉnh cao. Hãy coi lại kiểu Nguyễn Thanh Sơn gởi thư cho Cao Quang Ánh cách đây ba năm [11] với trình độ văn hóa kém thông qua văn phong và cả chính tả để rồi bị ông Ánh (lúc đó là một dân biểu) từ chối một cách nhục nhã.
"Thuyết khách gia" nên tránh kiểu "thông tin hai mặt". "Thông tin hai mặt" ở đây có nghĩa tưởng khen mà hóa ra chê hay dạy đời; trong đó hàm chứa cả ý xách mé, khiêu khích, khinh thị. Đó là điều tối kỵ với các nhà ngoại giao hay một người muốn làm thuyết khách chuyên nghiệp.
000_Del6255733-250.jpg
Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường (phải) và Thủ tướng Việt Nam, Nguyễn Tấn Dũng tại Hà Nội ngày 13 tháng 10 năm 2013. AFP PHOTO.
Song song đó, một thuyết khách cần có tính cầu thị và làm sao cho người mà ta đang muốn thuyết phục tin tưởng, bằng cách đưa ra giá trị cốt lõi của bản chất sự việc thông qua một chuỗi thời gian đủ dài, cùng các điểm nhấn mang tính quyết định, cũng như phải "thuyết" bằng những gì khả tín có căn cứ với sức nặng của sự việc mà mình có. "Thuyết" theo kiểu có phần trịch thượng và gây cảm giác tổn thương qua những chữ "lưu vong", "vinh danh" chỉ càng làm cho ông Võ Văn Ái xa lánh.
Ngoài ra, muốn thuyết phục người khác, một thuyết khách nên nghiên cứu kỹ ảnh hưởng nền văn hóa nào và tư tưởng gì mà "khách" hấp thụ nhiều năm qua. Đặc biệt sự gắn bó tin cậy giữa ông Võ văn Ái và Ngài Thích Quảng Độ. Tôi tự hỏi, sao lại có sự nôn nóng ở một người từng tỏ ra khá điềm tĩnh trong nhiều vấn đề. Đặc biệt dấu hỏi khá lớn trong tôi: tại sao ông Phạm Chí Dũng viết báo "bị lộ" để dẫn tới bị bắt và rồi trả tự do thật mập mờ, kèm theo lời xin lỗi từ trang báo Tuổi Trẻ mà từ trước tới nay chưa có một blogger nào được "hưởng" "đặc ân" quá "vinh dự" này?
Thêm nữa, ông Phạm Chí Dũng dùng tư cách gì để "trao đổi" và "kích" ông Võ Văn Ái "nhanh hơn"? Thông tin dưới đây càng đáng đăm chiêu:
Phía sau chuyến đi này, nghe nói sẽ còn có những tỷ đô la nào đó mà Trung Nam Hải “đặc cách” dành cho Việt Nam - cơ sở rất quan yếu để duy trì tư thế “thiên triều” đối với đất nước oằn mình dưới lịch sử “ngàn năm Bắc thuộc”.
Tại sao tin dạng vỉa hè mà ông Phạm Chí Dũng mạnh dạn đưa vào trong "trao đổi" với ông Võ Văn Ái trên một đài tầm cỡ như VOA? Tại sao lại đưa "những tỉ đô la" không thấy căn cứ nào cho ông Ái? Và tại sao là ông Ái? Bằng cách nào để "thuyết" được "khách"? Ngài Thích Quảng Độ vẫn đang bị giam lỏng đó. Còn chờ gì mà không "sử dụng" để thuyết phục ông Võ văn Ái?
Luật sư Lê Quốc Quân, một con chiên uy tín của Công giáo, vừa được 57 nghị sĩ Quốc hội Na Uy viết thư đòi Việt Nam trả tự do [12].  Tôn giáo, đúng nghĩa là vị cứu tinh cho chế độ này cả về phần xác lẫn phần hồn, nếu người cộng sản hiểu ra. Đừng quá trông chờ vào TPP mau mắn thành công, bởi trên đồng đô la dòng chữ "In God We Trust" vẫn nguyên vẹn.
Cuối cùng, chuyến viếng thăm mới nhất của Thủ tướng Trung Quốc mới đây, qua tuyên bố chung cho hay:
Về hợp tác tiền tệ: Hai bên nhất trí tăng cường hợp tác trong lĩnh vực tài chính, tích cực tạo điều kiện và khuyến khích các tổ chức tài chính hai bên hỗ trợ dịch vụ tài chính cho các dự án hợp tác song phương về thương mại và đầu tư. Trên cơ sở Hiệp định thanh toán bằng đồng bản tệ song phương trong thương mại biên giới ký giữa ngân hàng trung ương hai nước năm 2003, tiếp tục nghiên cứu việc mở rộng phạm vi thanh toán bằng đồng bản tệ, thúc đẩy trao đổi thương mại và đầu tư hai bên. Hai bên quyết định thành lập Nhóm công tác về hợp tác tiền tệ giữa hai nước, để nâng cao khả năng phòng ngừa rủi ro tài chính tiền tệ của hai bên, duy trì ổn định và phát triển kinh tế hai nước và khu vực. Tăng cường điều phối và phối hợp đa phương, cùng nhau thúc đẩy hợp tác tài chính tiền tệ khu vực Đông Á.
Các "nhà thuyết khách" cộng sản hãy "thuyết" sao cho dân "phục" qua cụm từ "...tiếp tục nghiên cứu việc mở rộng phạm vi thanh toán..."? Hay một ngày rất gần nào đó, người dân ra chợ mua ký gạo sẽ hỏi: Gạo này, bao nhiêu tệ một ký?
Nguyễn Ngọc Già
__________
 
__._,_.___


Chuyển Động Ngoại Giao Dồn Dập ở Đông Nam Á


Bài Học Trường Đời VIDANVIET:  http://groups.yahoo.com/group/VIDANVIET/
Thân Phận Nhược Tiểu Trong Một Thể Giới Đầy Tranh Chấp.
Chuyển Động Ngoại Giao Dồn Dập ở Đông Nam Á
 
Thế giới mà chúng ta đang sống phát triển bởi tham-dục và hủy diệt bởi tham-dục, không đứng yên một chỗ mà luôn luôn biến đổi. Theo Dịch Lý của Đông Phương sự thay đổi đó vận hành theo nguyên lý: Thái Cực sinh Lưỡng Nghi; Lưỡng Nghi sinh Tứ Tượng; Tứ Tượng Sinh Bát Quái và Bát Quái sinh… Tùm Lum. Khi cái “Tùm Lum” ra đời thì thiên hạ đại loạn. Lúc đó thế nào cũng có một quốc gia mới nổi lên, gồm thâu thiên hạ và chu kỳ Thái Cực lại bắt đầu.

Kể từ khi Liên Bang Xô-viết xụp đổ vào năm 1991, Hoa Kỳ nghiễm nhiên trở thành siêu cường “Độc Cô Cầu Bại” thế Lưỡng Cực tan biến và thế giới hình hành thế Thái Cực hay Đơn Cực. Mỹ giống như thiên tử nhà Chu cách đây khoảng 1000 năm trước Tây Lịch, bá chủ thiên hạ, chư hầu răm rắp tuân lệnh.

Thế nhưng theo lẽ tự nhiên của trời đất, con cháu nhà Chu do bất tài, nhu nhược hoặc hoang dâm vô độ, nhà Chu dần dần suy yếu. Khi thiên tử suy yếu - bây giờ gọi là suy thoái, chư hầu lợi dụng xưng Bá, thôn tính các nước nhỏ, kéo theo một thời kỳ chiến tranh kéo dài hơn 200 năm, từ năm 403 trước Tây Lịch gọi là Xuân Thu Chiến Quốc và chấm dứt vào năm 221 trước Tây Lịch khi Tần Thủy Hoàng gồm thâu lục quốc chấm dứt thế loạn “ Tùm Lum”.

Dĩ nhiên trong 200 năm đó, thiên hạ điêu linh, dân tình khốn khổ, “ đống xương vô định đã cao bằng đầu”. Thế nhưng bao nhiêu học thuyết về ngoại giao, chính trị, quân sự, kể cả những chiến lược mà nước nhỏ dùng để giữ nước, các gương sáng ngời về lòng yêu nước như Phạm Lãi của nước Việt, các thiên tài ngoại giao, quân sự, trị quốc như Quản Trọng, Tô Tần, Trương Nghi, Nhạc Nghị và tư tưởng như “Bách Gia Chư Tử” cũng đều sản sinh trong thời kỳ này. Các nhân vật gần như huyền thoại đó vẫn sống mãi trong tâm tưởng mọi người và các học thuyết đó vẫn còn là kim chỉ nam cho chính sách ngoại giao, quân sự, trị quốc cho nhân loại ngày hôm nay.

Vào năm 1972, do nhu cầu chia rẽ Khối Cộng Sản và làm suy yếu Liên Bang Xô-viết, cặp bài trùng Nixon- Kissinger đã “chơi con bài Hoa Lục” bằng cách đá người đàn em chống cộng lừng lẫy là Tưởng Giới Thạch ra khỏi Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc và rước Mao Trạch Đông ngồi vào đó, kể cả việc làm ngơ để Hoa Lục cưỡng chiếm Quần Đảo Hoàng Sa của Việt Nam để chứng tỏ “thành tâm thiện chí” với ông bạn mới.

Khác với Mao Trạch Đông còn do dự và “bế quan tỏa cảng”, Ô. Đặng Tiểu Bình nhìn xa trông rộng, tương kế tựu kế, theo kế sách “nhập nô xuất chủ”. Năm 1979 ông qua Mỹ để bình thường hóa ngoại giao với Hoa Kỳ và “mở tung cánh cửa”.

Thế giới, nhất là Hoa Kỳ khen ngợi Ô. Đặng Tiểu Bình hết mình. Tiếp theo đó tư bản Mỹ, kỹ thuật Mỹ, công ty Mỹ ào ào đổ vào để khai thác tài nguyên thiên nhiên, biến khối 1.3 tỉ người thành thị trường công nhân rẻ mạt chế hàng cho Mỹ, vừa làm giàu cho chính quốc vừa đem về cho dân Mỹ xài chơi cho sướng. Ước mơ của Hoa Kỳ và Tây Phương kể như thành tựu. Liên Xô xụp đổ, Hoa Lục “gia nhập cộng đồng thế giới” rồi đây thiên hạ thái bình, còn lo gì nữa? Ô. Bill Clinton là người sung sướng nhất, được hưởng cái khoái cảm “Bốn phương phẳng lặng, hai kinh vững vàng”. Giống như Ngô Phù Sai năm xưa ngất ngưởng với Tây Thi ở Cô Tô Đài, ông “tình tứ” với Cô Monica Lewinsky ngay tại Phòng Bầu Dục - nơi ban bố những quyết định liên quan đến vận mệnh của thế giới.

Còn Ô. Bush Con tự coi mình là “võ lâm chí tôn” không cần mạng lệnh của Liên Hiệp Quốc, với Anh Quốc, sau này thêm NATO đem quân vào Iraq và Afghanistan và như thế lao vào hai cuộc chiến vô cùng tốn kém về nhân mạng và của cải, kéo dài đã hơn 12 năm mà Ô. Obama gỡ chưa ra. Nước Mỹ đâu có ngờ trong khi Hoa Kỳ tự thị (dưới thời Ô. Clinton), sa lầy trong hai cuộc chiến (dưới thời Ô. Bush Con), Đặng Tiểu Bình và các người kế vị là Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào đã âm thầm luyện thành công môn “Hấp Tinh Đại Pháp”. Cái độc địa của môn võ công này là thu hết nội lực của đối phương để biến thành nội lực của chính mình, đến một lúc nào đó đối thủ bủn rủn cả chân tay rồi thành phế nhân. Hàng Made in China rẻ rề được các công ty bán lẻ khổng lồ của Mỹ như Wal Mart, Target, Best Buy, Costco v.v… đem về bán cho dân xài lại khiến công ty Mỹ phá sản. Dân Mỹ có thói quen thấy hàng rẻ thì ùn ùn kéo đến mua, nhiều khi dẫm đạp lên nhau mà chết - chẳng hạn như trong ngày Black Friday, không kể tự ái dân tộc hay quyền lợi quốc gia gì cả. Trong khi họ than thiền về nạn thất nghiệp nhưng lại không biết đâu là nguyên do của thất nghiệp. Ông Tàu chứ còn ai nữa? Thế cho nên một số nhà bình luận nói rằng “Kẻ thù của nước Mỹ chính là tư bản Mỹ”. Hiện nay giới tư bản Mỹ chỉ chiếm 1% nhưng thâu tóm 90% tài sản đất nước.
Hệ thống truyền thông Mỹ, phim ảnh Mỹ, chính trị gia Mỹ lúc nào cũng nhồi vào đầu óc người dân, “Mỹ Number One”, “Mỹ lãnh đạo thế giới”. 

Chuyện hàng Made in China có tràn ngập thị trường Mỹ chỉ là “ba cái lẻ tẻ”, nhằm nhò gì, ”think tank” của Mỹ tính hết cả rồi. Lợi dụng quan hệ hợp tác chiến lược với Mỹ, Hoa Lục học hỏi, kể cả ăn cắp lẫn sao chép siêu kỹ thuật để chế tạo vũ khí hiện đại xuất cảng và chống Mỹ. Tiền lời bán vũ khí, tiền lời bán hàng do công ty Mỹ sản xuất tại Hoa Lục đem cho Hoa Kỳ vay, rồi mua công khố phiếu rồi trở thành chủ nợ của Hoa Kỳ. Thật trớ trêu! Sách lược vĩ đại hay “diệu kế” của Nixon-Kissinger 40 năm sau trở thành”Con Ngựa Thành Troie”!

Vào đầu thập niên 1990 khi Hoa Lục đã xây dựng xong hệ thống quân sự khổng lồ tại Đảo Hải Nam, trên biển cũng như dưới lòng đất, Hoa Kỳ vẫn còn đắm chìm trong “giấc mơ vàng” hợp tác chiến lược với Tàu. Lúc đó nếu có nhà bình luận nào nói rằng Hoa Lục sẽ là đối thủ hoặc xa hơn là kẻ thù của Hoa Kỳ thì lập tức bị gán cho nhãn hiệu bảo thủ và thiển cận. Chỉ tới năm 2009 khi Hoa Lục trình Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc tấm bản đồ Đường Lưỡi Bò gom hết Biển Đông vào lãnh thổ của mình thì Hoa Kỳ mới giật mình, hối hả rút quân khỏi Iraq, Afghanistan trong kế hoạch gọi là “Xoay Trục”, tức tái phối trí lực lượng tại nơi mà Hoa Kỳ đã bỏ lại khi tháo chạy khỏi Việt Nam năm 1975.

Để đối phó với kế hoạch “Xoay Trục” của Mỹ, về mặt ngoại giao Hoa Lục tung tiền “mua” Thái Lan, Kampuchea, trung lập hóa Miến Điện khiến khối ASEAN rạn nứt. Về mặt quân sự cho tàu hải giám, tàu ngư chính tiếp tục uy hiếp Việt Nam, Phi Luật Tân trên biển. Hành động nguy hiểm nhất của Hoa Lục mà cả thế giới đều thấy rõ là biến Hoàng Sa (ngụy danh Tam Sa) thành bộ chỉ huy quân sự kiểm soát Biển Đông, ban bố lệnh kiểm tra, lục soát các tàu qua lại trên vùng biển này, cho in bản đồ có hình Lưỡi Bò trên sổ xuât cảnh, công bố bản đồ trong đó toàn bộ Biển Đông khoanh vùng bởi Đường Lưỡi Bò thuộc lãnh thổ của Trung Quốc, đồng thời mở mặt trận thứ hai tại Biển Hoa Đông, uy hiếp Nhật Bản. Phong trào bài Nhật mới đầu tưởng chỉ là thủ đoạn hù dọa nay trở thành “vũ khí kinh tế” chống Nhật và chiến tranh Trung-Nhật có nguy cơ bùng nổ. Nhật sợ quá vội vã lên kế hoạch phòng thủ và cũng “xoay trục” như Mỹ.

Trong cuộc phỏng vấn với tờ New York Times trước khi từ nhiệm, Bà Hilary Clinton nói rằng Trung Quốc thật sự tạo ra một mối lo (cho Hoa Kỳ và thế giới). Một siêu cường như Hoa Kỳ, giống như thiên tử Nhà Chu mà phải “lo ngại” sức mạnh của Hoa Lục thì đó không phải là chuyện đùa rỡn.

Sự “xoay trục” của Nhật giống như Liên Minh Lục Quốc chống Tần năm xưa. Các chiến lược gia Nhật Bản nhận thấy việc đối đầu với Hoa Lục là chuyện dài “ngàn năm” cho đến khi nào Hoa Lục thay đối chính sách và dù có thay đổi chính sách thì Hoa Lục vẫn chơi lá bài “nước lớn” tức “kẻ cả”. Dù liên minh Mỹ-Nhật có đónhưng nó chưa đủ sức để chống Tàu. Nếu Hoa Lục khống chế được Đông Nam Á, chắc chắn Nhật Bản phải đầu hàng hoặc liên minh với Mỹ để mở cuộc chiến tranh tổng lực để tìm sinh lộ. Kế sách tối hảo vừa lợi vừa ít gây tổn hại cho Nhật là liên kết với Đông Nam Á và làm cho các nước này mạnh lên. Khi họ mạnh lên về quân sự và kinh tế, với tinh thần độc lập tự chủ, chính Đông Nam Á sẽ là “ràng rào tự nhiên” ngăn chặn Hoa Lục. Hoa Kỳ, Liên Hiệp Âu Châu, Úc Châu, Ấn Độ và cả thế giới thấy rõ điều này.

Về chiến lược ngăn chặn Trung Quốc - nói Đông Nam Á là nói về “diện” còn “trọng điểm” chính là Việt Nam chứ không phải Phi Luật Tân. Chỉ cần mất phần còn lại của Trường Sa, dù Phi Luật Tân còn đó, Đông Nam Á coi như thuộc về Hoa Lục. Lúc đó Hoa Kỳ phải lui về cố thủ ở Guam và như thế chiến tranh đã sát nách lãnh thổ Hoa Kỳ, đó là cơn ác mộng của Ngũ Giác Đài. Chính vì thế mà chỉ hơn tháng vừa qua, người ta đã chứng kiến những chuyển động ngoại giao dồn dập đổ về Đông Nam Á:

-Ngày 10/1/2013 Bộ Trưởng Quốc Phòng Ý Đại Lợi thăm và hội đàm với Tướng Phùng Quang Thanh. Hai bên cam kết hợp tác trong lãnh vực đóng tàu, đào tạo và tiếp đón sĩ quan Việt Nam tu nghiệp tại Ý.

-Ngày 6/1/2013 Tân Bộ Trưởng Nhật Ô. Fumio Kishida họp với Ngoại Trưởng Phi Luật Tân trong chuyến công du đầu tiên bàn về hợp tác an ninh hàng hải trên Biển Đông và cung cấp cho Phi 10 tàu tuần duyên.

-Ngày 15/1/2013 Phó Tổng Thống Ấn Độ Hamid Ansari thăm Việt Nam đồng thời kết thúc Lễ Kỷ Niệm Năm Hữu Nghị Ấn-Việt. Cuộc viếng thăm cho thấy Ấn Độ muốn thắt chặt thêm quan hệ ngoại giao với Việt Nam.

-Ngày 16/1/2013 Chủ Tịch Quốc Hội Nam Hàn thăm Việt Nam. Theo thống kê trong nước, cho tới ngày hôm nay, Hàn Quốc là nhà tài trợ cho Việt Nam chỉ đứng thứ hai sau Nhật Bản.

-Ngày 16/1/2013 Thủ Tướng Nhật Bản Shinzo Abe chọn Việt Nam để thực hiện chuyến công du đầu tiên khi ông vừa nhậm chức chưa đầy một tháng, tình hình trong nước vẫn còn bề bộn, Senkaku vẫn sôi động.

 Chuyến viếng thăm Việt Nam của Ô. Abe tập trung vào viện trợ và an ninh Biển Đông. Còn chuyến viếng thăm Thái Lan và Nam Dương sau đó chỉ tập trung vào thương mại, đầu tư. Tưởng nên nhắc lại đây, vào ngày 29/12/2012 ngay khi được tin Ô. Abe được chọn làm thủ tướng, Ô. Nguyễn Tấn Dũng- Thủ Tướng Việt Nam đã gọi điện thoại chúc mừng và đàm đạo điều này cho thấy Việt Nam đánh giá cao quan hệ hợp tác chiến lược với Nhật và nhất là lập trường cương quyết không tương nhượng Hoa Lục trong cuộc đối đầu tại Senkaku của Ô. Abe.

Nhân định về chuyến viếng của Ô. Abe, Báo điện tử Người Lao Đông viết như sau, “Việc Thủ tướng Shinzo Abe chọn Việt Nam làm điểm đến đầu tiên trong chuyến công du đã thu hút nhiều sự quan tâm của dư luận quốc tế. Đài BBC dẫn lời giáo sư Carl Thayer, chuyên gia về khu vực châu Á - Thái Bình Dương, cho rằng trong tất cả các quốc gia Đông Nam Á, Việt Nam có lẽ là nước có quan hệ an ninh thân cận nhất với Nhật Bản. Trong tám đối tác chiến lược đã được thiết lập của Việt Nam thì Nhật Bản đứng thứ hai chỉ sau Nga. Ngoài ra, Nhật Bản là nước tài trợ ODA (Official Development Assistance) lớn nhất của Việt Nam, nhà đầu tư Số 1 tại Việt Nam và là đối tác thương mại lớn thứ ba của Việt Nam”.

-Cũng trong thời gian này, BBC tiếng Việt đưa tin, “ Trong lúc tân thủ tướng Nhật Bản, ông Shinzo Abe chuẩn bị cho chuyến thăm Đông Nam Á, bắt đầu bằng Việt Nam tuần này, Hoa Kỳ cũng gửi một phái đoàn quân sự và an ninh cao cấp sang Đông Bắc Á trong mối lo ngại về tình hình khu vực. Cùng lúc, khối ASEAN tiếp tục đề cao quy tắc ứng xử cho khu vực Biển Đông và tiếp tục đối thoại với Trung Quốc. Chuyến thăm của các quan chức Mỹ, gồm Thứ trưởng Ngoại giao Kurt Campbell và Thứ trưởng Quốc phòng Mark Lippert cùng giám đốc châu Á trong Hội đồng An ninh Quốc gia Daniel Russell sang Tokyo và Seoul là để bàn với tân nữ tổng thống Hàn Quốc và tân thủ tướng Nhật Bản về an ninh vùng.

-Ngày 17/1/2013 Ô. Nguyễn Phú Trọng-Tổng Bí Thư Đảng CSVN lên đường thăm Vương Quốc Bỉ, Liên Hiệp Âu Châu, hội kiến với Thủ Tướng Ý Đại Lợi và sau đó thăm Anh Quốc hội kiến với Thủ Tướng Cameron. Theo báo chí trong nước, tại Bỉ, hai bên đã nhất trí tăng cường hợp tác trao đổi thương mại và đầu tư trong các lĩnh vực Bỉ có thế mạnh như phát triển hải cảng, tiếp vận, giao thông vận tải, công nghệ xanh, công nghệ cao, kỹ nghệ hàng không- không gian, công nghiệp nặng và y tế. Ô. Nguyễn Phú Trọng cũng đã chứng kiến lễ ký một số văn kiện hợp tác Việt-Bỉ, như hỗ trợ ứng phó biến đổi khí hậu, mở rộng khu công nghiệp và Hải Cảng Vũ Đình (Hải Phòng), hợp tác giữa Việt Nam với vùng Flanders. Tại Ý Ô. Nguyễn Phú Trọng đã hội kiến với Thủ Tướng Monti.

Hai bên đã ra Tuyên Bố Chung thiết lập quan hệ đối tác chiến lược, Bản Ghi Nhớ giữa hai Bộ Quốc Phòng; Bản Ghi Nhớ về hợp tác và tương trợ hành chính trong lĩnh vực quan thuế; Bản Ghi Nhớ về hợp tác giữa Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam và Tập Đoàn Dầu Khí Italia; Trao giấy chứng nhận đầu tư thăm dò, khai thác dầu khí cho Tập Đoàn Dầu Khí Italia các Lô 114, lô 120 và lô 105-110/04 ngoài khơi Quảng Bình, Hà Tĩnh và Quảng Nam. Tại Anh Quốc, Thủ Tướng Cameron và Ô.

Nguyễn Phú Trọng đã thảo luận và nhất trí về các biện pháp nhằm thúc đẩy hơn nữa quan hệ hợp tác giữa hai nước, nhất là trên các lĩnh vực thương mại, hàng hải, tài chính ngân hàng, giáo dục… phấn đấu đưa kim ngạch thương mại hai nước lên 4 tỷ USD trong năm nay. Anh Quốc cũng mong muốn Việt Nam đóng vai trò mạnh mẽ và xây dựng hơn trong khu vực cũng như trên thế giới và Anh Quốc sẽ hỗ trợ Việt Nam hoàn thành trách nhiệm này giống như lời tuyên bố của Ô. Panetta - Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ trước đây.

Do đó người ta dự đoán có thể quân đội Việt Nam sẽ tham gia lực lượng LHQ gìn giữ hòa bình trong tương lai. Dù đề tài nhân quyền được nêu ra tại Nghị Viện Anh, việc Âu Châu nồng nhiệt tiếp đón Ô. Nguyễn Phú Trọng – đã đi cùng nhịp với lời kêu gọi “Âu Châu cũng phải tăng cường hợp tác với Mỹ để bảo đảm ổn định tại khu vực Châu Á Thái Bình Dương và đây cũng là lợi ích của Châu Âu” (RFI) của Phó Tổng Thống Joe Biden trong Hội Nghị An Ninh Munich ngày 2/2/2013.

-Ngày 18/1/2013 Bà Cristina - nữ Tổng Thống Argentina thăm Việt Nam. Cuộc thăm viếng chỉ giới hạn trong khuôn khổ thương mại, đầu tư và liên kết ngoại giao.
-Ngày 23/1/2013 tại Nam Vang, Phó Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Trung Quốc, Tướng Thích Kiến Quốc, ký một thỏa thuận giúp huấn luyện lực lượng vũ trang Campuchea với Bộ Trưởng Quốc Phòng Tea Banh, đồng thời bàn giao 12 chiếc trực thăng đa năng Zhi-9 do Trung Quốc sản xuất trong đó có 4 trực thăng chiến đấu. Kampuchea đã dùng khoản viện trợ 195 triệu đô-la từ Trung Quốc để mua số trực thăng vũ trang này.

Cũng có tin Trung Quốc cho không để lôi kéo Kampuchea vào quỹ đạo của mình. Cộng thêm với việc mua sắm 100 xe tăng, 40 xe bọc thép mới đây, những chuyển động về mặt quân sự của Kamphuchea đã khiến Thái Lan lo ngại. Xong Việt Nam cũng phải dè chừng Trung Quốc lại chơi “lá bài Khờ Me Đỏ” để thọc vào biên giớiphía nam Việt Nam.

-Ngày 4/2/2013 nhân dịp tham dự lễ hỏa thiêu Cựu Hoàng Norodom Sihanouk tại Nam Vang, Ô. Nguyễn Tấn Dũng đã có cuộc hội đàm với Thủ Tướng Pháp Jean Marc Ayrault. Ô. Nguyễn Tấn Dũng khẳng định Việt Nam luôn coi trọng phát triển mối quan hệ hữu nghị truyền thống tốt đẹp với Pháp, một đối tác ưu tiên của Việt Nam tại châu Âu.

-Trong khi những chuyển động ngoại giao tập trung vào Việt Nam và Phi Luật Tân như thế thì vào ngày 4/2/2013 BBC đưa tin, “Tân Hoa Xã cho hay ba khu trục hạm đã rời Cảng Thanh Đảo ở phía đông tỉnh Sơn Đông hôm thứ Ba 29/1 để tham gia các hoạt động tập trận ở Nam Hải (Biển Đông) và Tây Thái Bình Dương.Hãng tin nhà nước Trung Quốc cho biết thêm rằng các hoạt động trên sẽ diễn ra ở Hoàng Hải, Biển Hoa Đông, Biển Đông, Eo Biển Miyako, Kênh Bashi và vùng biển phía đông Đài Loan.” điều đó cho thấy lò lửa Đông Nam Á đang âm ỉ lại mỗi lúc được đổ thêm dầu.

Cả thế giới đang căng thẳng chờ đợi một biến cố có tầm vóc “thể kỷ” chưa biết nổ ra lúc nào. Quốc Hội Mỹ chưa bao giờ phải họp để bàn tới “Vấn Đề Trung Quốc” nay trong cuộc điều trần để chuẩn nhận tân ngoại trưởng, Ô. John Kerry đã phải xác định sách ngoại giao của Hoa Kỳ trong những ngày tháng tới như sau “ Tiếp tục tái cân bằng và củng cố quan hệ với Trung Quốc cũng như tiếp tục thực hiện chính sách “xoay trục” sang Châu Á Thái Bình Dương.”

Trong bối cảnh “Xuân Thu Chiến Quốc” ngày hôm nay - Việt Nam, do rất nhiều yếu tố như: địa lý chính trị, lịch sử và trật tự thế giới mới, đã chủ trương hợp tác cũng như hợp tác chiến lược với tất cả các quốc gia trên thế giới nhưng “không liên minh với ai để chống ai” khác hẳn với Phi Luật Tân. Phi Luât Tân, do truyền thống và lịch sử đã vạch một chiến tuyến rõ ràng, nương tựa vào sức mạnh Hoa Kỳ là chính và không cần hợp tác chiến lược với Nga, Ấn Độ, Úc, Âu Châu. Trong khi Phi Luật Tân có “trụ Mỹ” để bám, còn Việt Nam thì “không bám” vào trụ nào. Chính vì thế mà một số người cho rằng Việt Nam đã “Lăng Ba Vi Bộ”tức chính sách ngoại giao và quốc phòng chênh vênh, không rõ ràng. Thế nhưng theo Wikipedia tiếng Việt, “Lăng Ba Vi Bộ là cách di chuyển bộ cước tạo ra một ảnh ảo khiến đối phương chỉ tấn công vào ảnh ảo, nên đương sự luôn dễ dàng thoát hiểm.” Đoàn Dự trong Lục Mạch Thần Kiếm nhờ học được bí kíp này mà sống sót. “Lăng Ba Vi Bộ” trong sách lược ngoại giao chính là thế ngoại giao “động”.

Vì chuyển động giống như “đu dây” nên “ảo”, vì ảo nên “thấy vậy mà không phải vậy”. Nõi rõ hơn ““Lăng Ba Vi Bộ” là liên kết với nhiều nước khiến kẻ thù phân tâm vì phải đối phó với nhiều mặt trận - giống như đứng giữa nhìn chiếc đèn cù chạy chung quanh mình.

Thực tế, nhìn vào chính trường quốc tế bây giờ, các nước lớn cũng thi triển bí kíp “Lăng Ba Vi Bộ”. Hoa Kỳ buổi sáng bay qua Bắc Kinh họp “hợp tác chiến lược” với Hoa Lục, buổi tối quay về Ngũ Giác Đài bàn kế hoạch “xoay trục” hợp tác chiến lược với Úc Châu, Nhật Bản, Ấn Độ, nay thêm Âu Châu để “đốn ngã” ông bạn “hợp tác chiến lược” của mình.

 Nhật Bản vẫn coi mối quan hệ với Trung Quốc là trọng yếu nhưng liên kết với Hoa Kỳ, Anh Quốc, Ấn Độ và ngày nay với Việt Nam, Phi Luật Tân để đối phó với Trung Quốc. Ấn Độ cũng hợp tác chiến lược với Hoa Lục nhưng hối hả liên minh với Hoa Kỳ, Nhật Bản và Việt Nam để ngăn ông “Con Trời”. Còn Âu Châu, tuy nương tựa vào Hoa Lục để tồn tại kinh tế, cũng bắt đầu nhòm ngó xuống Đông Nam Á để tiếp tay với Hoa Kỳ trong kế hoạch “xoay trục”.

Còn Thái Lan thì “sớm nắng chiều mưa”, “Lăng Ba Vi Bộ” còn hơn Việt Nam nữa, vừa đưa Ô. Obama cửa trước đã rước Ô. Ôn Gia Bảo cửa sau. Tất cả đều tung hỏa mù, để tạo ra một “không gian ảo” nói khác đi một “mê hồn trận” để tự vệ, để sinh tồn, để bao vây hoặc đánh lừa đối thủ.

Khi một nước lớn nuôi tham vọng bất chính, chẳng hạn như nước Tần năm xưa thì thiên hạ đại loạn. Ngày nay các cường quốc đang tìm cách ngăn chặn một thứ “Tần Thủy Hoàng mới” bằng chiến lược ngoại giao giống như Thời Xuân Thu Chiến Quốc. Chuyện Hoa Lục “trỗi dậy” không một ai cản được mà chỉ là làm sao ngăn chặn những hậu quả thảm khốc của nó - trước mắt cho Đông Nam Á rồi cho cả thế giới. Những biến chuyển ngoại giao và quân sự dồn dập trong thời gian qua chỉ phản ảnh cái thế loạn “Tùm Lum”. Phải chăng đây là chu kỳ biến dịch của Trời Đất? “Mười phần chết bảy còn ba. Chết hai còn một mới ra thái bình”?

Trong cơn lốc kinh hoàng này, trong cái thế “ngàn cân treo sợi tóc” này, các nước nhỏ muốn tồn tại cần có những nhân tài kiệt xuất như Quản Trọng, Phạm Lãi, Nhạc Nghị, Tô Tần, Trương Nghi…phải lấy sức mình là chính cùng sách lược ngoại giao linh động. Nghi ngờ quá thì không làm được chuyện gì, mà cả tin quá thì chết. Phải “biết” như Lão Tử nói, “biết thì sống”.
Đào Văn Bình


California ngày 5/2/2013

****************************

Mục sư Nguyễn Công Chính thường xuyên bị đánh đập trong tù


 


Mục sư Nguyễn Công Chính thường xuyên bị đánh đập trong tù


 

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2013-10-17

 

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


10172013-reve-nc-chinh-is-beat.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Mục sư Tin lành Lutheran Nguyễn Công Chính bị lực lượng công an đến bắt đi ngày 3 tháng 5, 2011

Mục sư Tin lành Lutheran Nguyễn Công Chính bị lực lượng công an đến bắt đi ngày 3 tháng 5, 2011

Source CAND online


Mục sư Tin lành Lutheran Nguyễn Công Chính, người bị kết án 11 năm tù giam với cáo buộc có những hoạt động chia rẽ sự đoàn kết dân tội, nói xấu chính quyền, thường xuyên bị đánh đập trong tù vì không chịu nhận tội.

Đó là thông tin mà bà Nguyễn thị Hồng,vợ Mục sư Nguyễn Công Chính cho biết sau lần thăm nuôi ông mới nhất tại trại An Phước qua cuộc nói chuyện với phóng viên Gia Minh của Đài Á Châu Tự do.

Bà Nguyễn thị Hồng trước hết nói lại ngày đi thăm ông như sau:

Bà Nguyễn thị Hồng: Lần này tôi đi thăm cách đây hai hôm, ngày 15.

Gia Minh: Lần trước gần đến ngày bà đi thăm Mục sư Chính thì bị giữ trong nhà, lần này làm sao bà có thể đi thăm ông ấy?

Bà Nguyễn thị Hồng: Như quí vị đã biết vào ngày 14,15,16 tháng 8 công an đóng chốt canh giữ nhà tôi mà tôi không biết lý do gì. Tuy nhiên tôi cũng cố gắng lén đi để biết tình hình Mục sư Chính tại trại giam.

Tôi nhớ rõ ngày 18 tháng 8 khi tôi vào thăm thấy mặt của Mục sư Chính sưng lên chứng tỏ ông bị đánh trong trại giam. Người giam giữ ông không đưa ra lý do gì. Ông đã viết đơn khiếu nại người đánh ông nhưng họ không giải quyết

Bà Nguyễn thị Hồng

Gia Minh: Bà đi thăm về rồi, xin cho biết tình hình của Mục sư Chính thế nào?

Bà Nguyễn thị Hồng: Chính quyền Gia Lai cũng như Việt Nam tại hai phiên sơ và phúc thẩm kết án Mục sư Chính 11 năm tù, nhưng ông không nhận tội mà cho đó là sự vu cáo cho ông. Đến nay cũng vậy, ông không nhận tội mà cho rằng chỉ lên tiếng chính đáng, đặc biệt cho những giáo dân, tín đồ anh em chúng tôi. Chính vì vậy chính quyền gây nhiều khó khăn cho ông, ngay cả ở trong tù.

Tôi nhớ rõ ngày 18 tháng 8 khi tôi vào thăm thấy mặt của Mục sư Chính sưng lên chứng tỏ ông bị đánh trong trại giam. Người giam giữ ông không đưa ra lý do gì. Ông đã viết đơn khiếu nại người đánh ông nhưng họ không giải quyết. Ông đối xử hết sức tốt, hết mực với người bạn tù đó; tuy nhiên chúng ta biết rồi với sự kích động của chính quyền nên họ phải làm, phải đánh Mục sư Chính như vậy. Hiện tại tính mạng của ông bị đe dọa.

Theo như thông tin tôi biết thì vào ngày 18 tháng 5 năm 2012, tức khi còn ở trại Gia Lai, chưa chuyển trại, vào lúc 5 giờ sáng ông cầu nguyện, lúc cầu nguyện xong mở mắt ra ông thấy rất nhiều an ninh đứng xung quanh ông hành hung và đánh ông.

Hồi năm ngoái, nhiều anh em hỏi tôi nghe ông Mục sư Chính bị đánh có phải hay không; nay thì những thông tin bị đánh là rõ ràng.

Từ Gia Lai đến An Phước ông vẫn bị đánh vì ông không chịu nhận tội.

Khi gặp họ có quay phim và ghi âm những gì chúng tôi nói. Trong cuộc nói chuyện, ông chứng tỏ tinh thần tốt, và ông vẫn cho rằng không có tội, không vi phạm gì đối với Nhà nước Việt Nam cả

Bà Nguyễn thị Hồng

Gia Minh: Thời gian thăm gặp kéo dài bao lâu và hai ông bà được nói những điều gì?

Bà Nguyễn thị Hồng: Họ chỉ cho gặp đúng một tiếng, họ để sẵn đồng hồ. Khi gặp họ có quay phim và ghi âm những gì chúng tôi nói. Trong cuộc nói chuyện, ông chứng tỏ tinh thần tốt, và ông vẫn cho rằng không có tội, không vi phạm gì đối với Nhà nước Việt Nam cả. Những điều mà ông lên tiếng cầu nguyện, bênh vực cho anh em là những điều có bằng chứng, chứng cớ rõ ràng, chứ không vu khống gì chính quyền. Đến nay ông vẫn nói không có tội dù trong trại giam họ đối xử với ông rất khắc nghiệt. Họ không đối xử với ông như với những phạm nhân khác. Ông nói thẳng những sự thực như thế.

Gia Minh: Khi nói thế họ có ngăn cản hay không?

Bà Nguyễn thị Hồng: Lúc đó họ không ngăn cản nhưng họ có quay phim, ghi âm lưu lại nên tôi rất lo. Tôi nghĩ họ sẽ làm khó ông trong tù vì những lời nói chính đáng. Anh biết rồi ở trong nước những người nói lên sự thật như vậy lúc nào cũng bị khó khăn về phía chính quyền: đánh đập, hành hung. Huống hồ gì Mục sư Chính đang ở trong tù, thời gian tới sẽ rất khó khăn.

Gia Minh: Đó là đối với Mục sư Chính trong tù, còn đối với gia đình của bà bên ngoài ra sao?

Bà Nguyễn thị Hồng: Trong ba ngày họ gây khó khăn cho gia đình tôi, sau đó tôi có thông báo cho những cơ quan bên ngoài cũng như tất cả những anh em trong nước, đặc biệt giáo hội chúng tôi lên tiếng và cầu nguyện, tôi nghĩ sự lên tiếng và cầu nguyện của tất cả những anh chị em trong cũng như ngoài nước cũng đánh động đến chính phủ Việt Nam và họ đã im; tuy nhiên họ vẫn cho nhiều người hàng xóm làm an ten để dòm ngó gia đình tôi, tôi làm gì họ đều kiểm soát hết.

Gia Minh: Cám ơn bà về những thông tin mà bà cho biết về Mục sư Chính cũng như gia đình.

Tin, bài liên quan


Tố cáo hành động ức hiếp và mưu đồ tiêu diệt Phật giáo Hòa Hảo

Nghệ An vẫn căng thẳng sau vụ đàn áp Mỹ Yên


 

Nghệ An vẫn căng thẳng sau vụ đàn áp Mỹ Yên


 


Tổng diễn tập “bạo loạn lật đổ chính quyền nhân dân” và bắt dân ký cam kết "giữ gìn an ninh trật tự"

 

Người Xứ Bố Sơn (VRNs) - Hôm qua, ngày 17 tháng 10 năm 2013, buổi tổng diễn tập “bạo loạn lật đổ chính quyền nhân dân” tại thành phố Vinh, tỉnh Nghệ An kết thúc. Đợt tập huấn và diễn tập đã diễn ra ngay lúc tại Hà Nội diễn ra Hội nghị TW 8, một Hội nghị kết thúc mà không công bố Nghị Quyết.

 

Sự việc diễn tập “bạo loạn lật đổ chính quyền nhân dân” diễn ra ở Nghệ An ngay sau vụ giáo dân giáo xứ Mỹ Yên bị đàn áp. Việc tại Giáo xứ Mỹ Yên đến nay vẫn căng thẳng giữa chính quyền Nghệ An và Giáo phận Vinh xoay quanh việc xích mích xảy ra tại Linh địa Trại Gáo vào cuối tháng 05.2013, cao trào tới mức ước chừng không thể cứu vãn nổi tình hình vào ngày 04.09.2013 vừa qua.

 


 

Những ngày gần đây, các giáo xứ Kẻ Gai, Mỹ Dụ... thuộc Giáo phận Vinh, giáo dân bắt đầu nhận được những tờ giấy bắt ký cam kết giữ gìn an ninh trật tự do chính quyền phát ra (thường loại giấy này chỉ được phát vào dịp tết Nguyên đán).

 

Trong công văn, có ghi rõ:

 

Mục 1: Chấp hành tốt chủ trương, chính sách của Đảng, pháp luật của nhà nước, các quy định hương ước của địa phương.

 

Mục 2: Không để người thân trong gia đình tham gia các hoạt động sau:

 

- Chống Đảng, chống chính quyền phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc.

- Phá hoại các mục tiêu, công trình kinh tế, văn hoá, xã hội, an ninh, quốc phòng.

- Vi phạm các quy định của pháp luật về hoạt động tôn giáo.

- Khiếu kiện đông người và khiếu kiện vượt cấp trái quy định.

 


Bản ép buộc cam kết này, ngay từ Mục 1 đã vi phạm pháp luật. Theo quy định của luật, không một công dân nào phải “Chấp hành tốt chủ trương, chính sách của Đảng” cả, mà công dân chỉ có bổn phận “chấp hành … pháp luật của nhà nước”. Điều này cho thấy bản chất của tổng diễn tập “bạo loạn lật đổ chính quyền nhân dân” thực chất là sợ chống đảng CSVN. Như vậy, tiền thuế của dân lại chỉ dùng cho mục tiêu riêng của đảng CSVN?

 

Báo Nghệ An (cơ quan ngôn luận của đảng bộ đảng CSVN tỉnh Nghệ An) trong những ngày gần đây vẫn liên tục đưa các phóng sự về vụ việc Mỹ Yên lên trang nhất, nằm xen kẽ giữa các bài báo viết về Đại tướng Võ Nguyên Giáp và các tin về bão bùng, lũ lụt ở Miền Trung.

 

Loạt phóng sự gồm 4 tập:

 

Tập 1: Từ một làng quê bình yên

Tập 2: Lời người trong cuộc

Tập 3: Bóp méo sự thật

Tập 4: Sự nghiêm minh của pháp luật.

 

Tính từ thời điểm hai giáo dân Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải bị bắt cóc ngày 26.07.2013 đến nay, đã gần 3 tháng trôi qua, chính quyền Nghệ An vẫn chưa thả người hay đưa ra xét xử.

 

Tại các giáo xứ thuộc Giáo phận Vinh và nhiều nơi khác tại Việt Nam cũng như Hải Ngoại vẫn đang liên lỉ thắp nến cầu nguyện cho hai người con đang bị giam giữ và các nạn nhân trong vụ đàn áp ngày 04.09.2013 vừa qua.

 

18.10.2013 - Nghệ An

 


 


__._,_.___

Popular Posts

Popular Posts

Popular Posts

My Link